Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã

 
Có bài mới 02.09.2017, 18:53
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 2212 lần
Điểm: 10.21
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lãng Nguyệt Tiếu Trường Không

Tác giả: Nhĩ Nhã

Thể loại: Đam Mỹ, Cổ Đại, Thử miêu đồng nghiệp văn, phá án.

Nguồn: https://tamkhietduytinh.wordpress.com

Trạng thái: Full

Edit: shmilychan+ Tình

Beta: Tuyetmuathu aka Tuyết Tiển

Độ dài: 117 c

Giới thiệu

Truyện Lãng Nguyệt Tiếu Trường Không là một câu chuyện theo hướng đồng nhân của thể loại thử miêu quen thuộc của tác giả Nhĩ Nhã.  tuy nhiên, mình đặc biệt ấn tượng với nó vì tình cảm Thử Miêu trong fic này là rõ ràng nhất cũng là tùy hứng nhất.

Mục lục

Chương 1  -  Chương 2  -  Chương 3  -  Chương 4
Chương 5  -  Chương 6  -  Chương 7  -  Chương 8
Chương 9  -  Chương 10  -  Chương 11  -  Chương 12
Chương 13  -  Chương 14  -  Chương 15  -  Chương 16
Chương 17  -  Chương 18  -  Chương 19  -  Chương 20
Chương 21  -  Chương 22  -  Chương 23  -  Chương 24
Chương 25  -  Chương 26  -  Chương 27  -  Chương 28
Chương 29  -  Chương 30  -  Chương 31  -  Chương 32
Chương 33  -  Chương 34  -  Chương 35  -  Chương 36
Chương 37  -  Chương 38  -  Chương 39  -  Chương 40
Chương 41  -  Chương 42  -  Chương 43  -  Chương 44
Chương 45  -  Chương 46  -  Chương 47  -  Chương 48
Chương 49  -  Chương 50  -  Chương 51  -  Chương 52
Chương 53  -  Chương 54  -  Chương 55  -  Chương 56
Chương 57  -  Chương 58  -  Chương 59  -  Chương 60
Chương 61  -  Chương 62  -  Chương 63  -  Chương 64
Chương 65  -  Chương 66  -  Chương 67  -  Chương 68
Chương 69  -  Chương 70  -  Chương 71  -  Chương 72
Chương 73  -  Chương 74  -  Chương 75  -  Chương 76
Chương 77  -  Chương 78  -  Chương 79  -  Chương 80
Chương 81  -  Chương 82  -  Chương 83  -  Chương 84
Chương 85  -  Chương 86  -  Chương 87  -  Chương 88
Chương 89  -  Chương 90  -  Chương 91  -  Chương 92
Chương 93  -  Chương 94  -  Chương 95  -  Chương 96
Chương 97  -  Chương 98  -  Chương 99  -  Chương 100
Chương 101  -  Chương 102  -  Chương 103  -  Chương 104
Chương 105  -  Chương 106  -  Chương 107  -  Chương 108
Chương 109  -  Chương 110  -  Chương 111  -  Chương 112
Chương 113  -  Chương 114  -  Chương 115  -  Chương 116
Chương 117




Đã sửa bởi Tiểu Cương Ngư lúc 05.09.2017, 16:29.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 04.09.2017, 16:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 2212 lần
Điểm: 10.21
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



1: Đệ nhất thoại chiến, mưa xuân trên vùng đất Khai Phong
  

Khánh lịch năm thứ 4, trên bờ sông Lạc Hà dưới chân núi Hoa Sơn, vùng trung bộ bình nguyên Lạc Dương.

Trên bình nguyên cỏ dại cao lớn, tọa hạ một tòa quân trướng rậm rạp phô ra mấy trăm dặm, trước trướng một tòa doanh môn, một đại kỳ cao gầy trước cửa, trên viết “Đại Hạ Quốc Chủ Lý”, bên cạnh vô số chiến kỳ, mấy vạn mặt cờ theo cơn gió gào thét nơi đại mạc mà tung bay phấp phới. Đoàn ngựa dàn hàng ngay trước doanh môn, quân sĩ Tây Hạ mỗi người tinh tráng dũng mãnh, tay cầm đao sắc, chiến mã phiêu phì, nhân mã đều mang hắc khôi hắc giáp, sát khí tràn ngập. Đứng đầu đội ngũ hùng tráng, có một con ngựa lông vàng đốm trắng cao lớn, trên đầu ngựa mang đầu quan hình rồng màu vàng, trên lưng ngựa ngồi ngay ngắn một người, kim khôi kim giáp tay cầm một trường đao màu vàng. Người này đại khái chừng ba mươi tuổi, vóc người cường tráng, đôi mắt chim ưng, mũi câu môi mỏng, tướng mạo giữa bá đạo mang theo một tia âm ngoan, bờ môi mang bộ ria mép ngắn màu đen cương ngạnh, giữa thô lỗ lại mang theo vài phần hung hãn đặc trưng của dân du mục. Người này chính là Lý Nguyên Hạo, tuổi trẻ nhưng đã làm vua nước Tây Hạ 7 năm.

Lý Nguyên Hạo tự đăng cơ tới nay, liền mấy năm liên tục phát động chiến sự với Tống, ngắn ngủn vài năm, đã trải qua Hảo Thủy Xuyên nhất trận cùng Định Xuyên Trại nhất trận, đã liên tục cướp lấy mười mấy thành trì của Đại Tống triều. Một tháng trước, Lý Nguyên Hạo tự mình suất lĩnh bốn mươi vạn tinh binh, từ Hạ Châu lên đường, một đường công thành chiếm đất, cướp lấy Duyên An Phủ cùng Khánh Châu, mục tiêu nhắm thẳng vào Tấn Châu bên bờ Lạc Hà. Tấn châu là nơi tiếp giáp giữa Thái Nguyên Phủ cùng Hà Nam Phủ, vị trí địa lý cực kỳ trọng yếu, một khi thất thủ, quân Tây Hạ liền thuận dòng sông Phần tiến công Trịnh Châu Phủ, trực tiếp uy hiếp đến đô thành Khai Phong của Đại Tống. Đổi câu nói, Tấn Châu được tức Đại Tống sinh, Tấn Châu mất tức Đại Tống mất.

Nhân Tông phái đại tướng quân Hạ Thu Long suất trăm vạn tinh binh ngăn cản, chỉ tiếc binh Tây Hạ kiêu dũng thiện chiến, Lý Nguyên Hạo lại thiện dụng kế, trong vòng ngắn ngủi mấy ngày, Tống binh tổn thất hơn phân nửa, chỉ có thể lui thủ đến bờ Lạc Hà, tình thế nguy cấp.

“Quân Đại Hạ nghe đây!” Lý Nguyên Hạo tay cầm bảo đao, đối với các tướng sĩ hô to, “Hôm nay đánh một trận, chỉ cho phép thắng không cho bại, chúng ta công phá Tấn Châu, tiến thẳng Đông kinh, dùng đầu tiểu tử Triệu Trinh để tế sự nghiệp muôn đời cho Đại Hạ quốc của chúng ta.”

Các tướng sĩ nhất hô bá ứng, tiếng la rung trời, lập tức tiếng kèn nổi lên bốn phía, ba tiếng pháo vang, Lý Nguyên Hạo suất lĩnh binh tướng sát hướng về đại doanh quân Tống. Mười mấy vạn đại quân giục ngựa chạy như điên mà đến, cả mặt đất bình nguyên Lạc Dương đều phảng phất như đang rung động.

Cùng lúc đó, từ trong đại doanh Bắc Tống chạy ra mấy vạn binh mã, người cầm đầu, ngân khôi ngân giáp, tóc trắng râu dài, chính là nguyên soái Tống quân lần này, Hạ Thu Long lão tướng quân.

“Bắt sống Hạ Thu Long!” Thế quân Tây Hạ không thể chống đỡ, không mấy biên đã đem Tống quân đánh đến chạy trốn tán loạn, Lý Nguyên Hạo suất binh đánh vào đại doanh Tống quân, nhưng là sửng sốt… doanh trại Tống quân không bóng người.

“Trúng kế?” Lý Nguyên Hạo sửng sốt, nhưng là chuyển niệm vừa nghĩ lại không thể, mặc dù hai bên có vùng đất cao, nhưng Tống quân sớm đã là thế suy sức yếu, cho dù thiết phục binh cũng nhiều nhất mấy vạn người, căn bản không cách nào cùng đại quân của hắn đối địch, vì vậy hắn mới chủ động tới đột kích doanh trướng.

“Lang chủ!” Phó tướng Đàm Lâm đối với Lý Nguyên Hạo nói: “Hạ Thu Long và đám Tống binh không thấy đâu cả.”

“Cái gì?” Lý Nguyên Hạo chau mày, cảm thấy được không ổn, nhưng còn chưa nói gì, liền nghe từ trong sơn cốc đột nhiên truyền ra một trận tiếng cười sang sảng, “Tứ lang chủ, sơ ý a.”

Lý Nguyên Hạo sửng sốt, nhìn quanh khắp nơi, thế nhưng không phân biệt được nơi phát ra âm thanh, lập tức ý thức được người nói chuyện nội lực cực cao.

“Ở đằng kia.” Có mấy binh sĩ giơ tay lên chỉ về vách núi cao ở phía Đông.

Lý Nguyên Hạo ngửa mặt nhìn lại, chính là sửng sốt.

Chỉ thấy trên đỉnh vách núi đá dựng đứng có một người nơi đó, một bộ bạch y vóc người cao lớn, sợi tóc đen theo ngọn gió trên đỉnh núi nhẹ nhàng tung bay, trong tay hắn cầm một thanh trường đao màu trắng bạc, tùy ý mà đứng.

Lý Nguyên Hạo ánh mắt như đuốc, mặc dù cách rất xa, nhưng cũng thấy rõ ngũ quan người nọ, không khỏi nhẹ nhàng hơi chậm lại. Mặc dù là trang nam tử, thế nhưng diện mạo thật xinh đẹp, mi mắt miệng mũi không cái nào chẳng phải là vạn trung tuyển nhất, đặc biệt là tiếu ý trong mắt và khóe môi khẽ nhếch, mang x