Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã

 
Có bài mới 02.09.2017, 18:53
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lãng Nguyệt Tiếu Trường Không

Tác giả: Nhĩ Nhã

Thể loại: Đam Mỹ, Cổ Đại, Thử miêu đồng nghiệp văn, phá án.

Nguồn: https://tamkhietduytinh.wordpress.com

Trạng thái: Full

Edit: shmilychan+ Tình

Beta: Tuyetmuathu aka Tuyết Tiển

Độ dài: 117 c

Giới thiệu

Truyện Lãng Nguyệt Tiếu Trường Không là một câu chuyện theo hướng đồng nhân của thể loại thử miêu quen thuộc của tác giả Nhĩ Nhã.  tuy nhiên, mình đặc biệt ấn tượng với nó vì tình cảm Thử Miêu trong fic này là rõ ràng nhất cũng là tùy hứng nhất.

Mục lục

Chương 1  -  Chương 2  -  Chương 3  -  Chương 4
Chương 5  -  Chương 6  -  Chương 7  -  Chương 8
Chương 9  -  Chương 10  -  Chương 11  -  Chương 12
Chương 13  -  Chương 14  -  Chương 15  -  Chương 16
Chương 17  -  Chương 18  -  Chương 19  -  Chương 20
Chương 21  -  Chương 22  -  Chương 23  -  Chương 24
Chương 25  -  Chương 26  -  Chương 27  -  Chương 28
Chương 29  -  Chương 30  -  Chương 31  -  Chương 32
Chương 33  -  Chương 34  -  Chương 35  -  Chương 36
Chương 37  -  Chương 38  -  Chương 39  -  Chương 40
Chương 41  -  Chương 42  -  Chương 43  -  Chương 44
Chương 45  -  Chương 46  -  Chương 47  -  Chương 48
Chương 49  -  Chương 50  -  Chương 51  -  Chương 52
Chương 53  -  Chương 54  -  Chương 55  -  Chương 56
Chương 57  -  Chương 58  -  Chương 59  -  Chương 60
Chương 61  -  Chương 62  -  Chương 63  -  Chương 64
Chương 65  -  Chương 66  -  Chương 67  -  Chương 68
Chương 69  -  Chương 70  -  Chương 71  -  Chương 72
Chương 73  -  Chương 74  -  Chương 75  -  Chương 76
Chương 77  -  Chương 78  -  Chương 79  -  Chương 80
Chương 81  -  Chương 82  -  Chương 83  -  Chương 84
Chương 85  -  Chương 86  -  Chương 87  -  Chương 88
Chương 89  -  Chương 90  -  Chương 91  -  Chương 92
Chương 93  -  Chương 94  -  Chương 95  -  Chương 96
Chương 97  -  Chương 98  -  Chương 99  -  Chương 100
Chương 101  -  Chương 102  -  Chương 103  -  Chương 104
Chương 105  -  Chương 106  -  Chương 107  -  Chương 108
Chương 109  -  Chương 110  -  Chương 111  -  Chương 112
Chương 113  -  Chương 114  -  Chương 115  -  Chương 116
Chương 117




Đã sửa bởi Tiểu Cương Ngư lúc 05.09.2017, 16:29.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 04.09.2017, 16:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



1: Đệ nhất thoại chiến, mưa xuân trên vùng đất Khai Phong
  

Khánh lịch năm thứ 4, trên bờ sông Lạc Hà dưới chân núi Hoa Sơn, vùng trung bộ bình nguyên Lạc Dương.

Trên bình nguyên cỏ dại cao lớn, tọa hạ một tòa quân trướng rậm rạp phô ra mấy trăm dặm, trước trướng một tòa doanh môn, một đại kỳ cao gầy trước cửa, trên viết “Đại Hạ Quốc Chủ Lý”, bên cạnh vô số chiến kỳ, mấy vạn mặt cờ theo cơn gió gào thét nơi đại mạc mà tung bay phấp phới. Đoàn ngựa dàn hàng ngay trước doanh môn, quân sĩ Tây Hạ mỗi người tinh tráng dũng mãnh, tay cầm đao sắc, chiến mã phiêu phì, nhân mã đều mang hắc khôi hắc giáp, sát khí tràn ngập. Đứng đầu đội ngũ hùng tráng, có một con ngựa lông vàng đốm trắng cao lớn, trên đầu ngựa mang đầu quan hình rồng màu vàng, trên lưng ngựa ngồi ngay ngắn một người, kim khôi kim giáp tay cầm một trường đao màu vàng. Người này đại khái chừng ba mươi tuổi, vóc người cường tráng, đôi mắt chim ưng, mũi câu môi mỏng, tướng mạo giữa bá đạo mang theo một tia âm ngoan, bờ môi mang bộ ria mép ngắn màu đen cương ngạnh, giữa thô lỗ lại mang theo vài phần hung hãn đặc trưng của dân du mục. Người này chính là Lý Nguyên Hạo, tuổi trẻ nhưng đã làm vua nước Tây Hạ 7 năm.

Lý Nguyên Hạo tự đăng cơ tới nay, liền mấy năm liên tục phát động chiến sự với Tống, ngắn ngủn vài năm, đã trải qua Hảo Thủy Xuyên nhất trận cùng Định Xuyên Trại nhất trận, đã liên tục cướp lấy mười mấy thành trì của Đại Tống triều. Một tháng trước, Lý Nguyên Hạo tự mình suất lĩnh bốn mươi vạn tinh binh, từ Hạ Châu lên đường, một đường công thành chiếm đất, cướp lấy Duyên An Phủ cùng Khánh Châu, mục tiêu nhắm thẳng vào Tấn Châu bên bờ Lạc Hà. Tấn châu là nơi tiếp giáp giữa Thái Nguyên Phủ cùng Hà Nam Phủ, vị trí địa lý cực kỳ trọng yếu, một khi thất thủ, quân Tây Hạ liền thuận dòng sông Phần tiến công Trịnh Châu Phủ, trực tiếp uy hiếp đến đô thành Khai Phong của Đại Tống. Đổi câu nói, Tấn Châu được tức Đại Tống sinh, Tấn Châu mất tức Đại Tống mất.

Nhân Tông phái đại tướng quân Hạ Thu Long suất trăm vạn tinh binh ngăn cản, chỉ tiếc binh Tây Hạ kiêu dũng thiện chiến, Lý Nguyên Hạo lại thiện dụng kế, trong vòng ngắn ngủi mấy ngày, Tống binh tổn thất hơn phân nửa, chỉ có thể lui thủ đến bờ Lạc Hà, tình thế nguy cấp.

“Quân Đại Hạ nghe đây!” Lý Nguyên Hạo tay cầm bảo đao, đối với các tướng sĩ hô to, “Hôm nay đánh một trận, chỉ cho phép thắng không cho bại, chúng ta công phá Tấn Châu, tiến thẳng Đông kinh, dùng đầu tiểu tử Triệu Trinh để tế sự nghiệp muôn đời cho Đại Hạ quốc của chúng ta.”

Các tướng sĩ nhất hô bá ứng, tiếng la rung trời, lập tức tiếng kèn nổi lên bốn phía, ba tiếng pháo vang, Lý Nguyên Hạo suất lĩnh binh tướng sát hướng về đại doanh quân Tống. Mười mấy vạn đại quân giục ngựa chạy như điên mà đến, cả mặt đất bình nguyên Lạc Dương đều phảng phất như đang rung động.

Cùng lúc đó, từ trong đại doanh Bắc Tống chạy ra mấy vạn binh mã, người cầm đầu, ngân khôi ngân giáp, tóc trắng râu dài, chính là nguyên soái Tống quân lần này, Hạ Thu Long lão tướng quân.

“Bắt sống Hạ Thu Long!” Thế quân Tây Hạ không thể chống đỡ, không mấy biên đã đem Tống quân đánh đến chạy trốn tán loạn, Lý Nguyên Hạo suất binh đánh vào đại doanh Tống quân, nhưng là sửng sốt… doanh trại Tống quân không bóng người.

“Trúng kế?” Lý Nguyên Hạo sửng sốt, nhưng là chuyển niệm vừa nghĩ lại không thể, mặc dù hai bên có vùng đất cao, nhưng Tống quân sớm đã là thế suy sức yếu, cho dù thiết phục binh cũng nhiều nhất mấy vạn người, căn bản không cách nào cùng đại quân của hắn đối địch, vì vậy hắn mới chủ động tới đột kích doanh trướng.

“Lang chủ!” Phó tướng Đàm Lâm đối với Lý Nguyên Hạo nói: “Hạ Thu Long và đám Tống binh không thấy đâu cả.”

“Cái gì?” Lý Nguyên Hạo chau mày, cảm thấy được không ổn, nhưng còn chưa nói gì, liền nghe từ trong sơn cốc đột nhiên truyền ra một trận tiếng cười sang sảng, “Tứ lang chủ, sơ ý a.”

Lý Nguyên Hạo sửng sốt, nhìn quanh khắp nơi, thế nhưng không phân biệt được nơi phát ra âm thanh, lập tức ý thức được người nói chuyện nội lực cực cao.

“Ở đằng kia.” Có mấy binh sĩ giơ tay lên chỉ về vách núi cao ở phía Đông.

Lý Nguyên Hạo ngửa mặt nhìn lại, chính là sửng sốt.

Chỉ thấy trên đỉnh vách núi đá dựng đứng có một người nơi đó, một bộ bạch y vóc người cao lớn, sợi tóc đen theo ngọn gió trên đỉnh núi nhẹ nhàng tung bay, trong tay hắn cầm một thanh trường đao màu trắng bạc, tùy ý mà đứng.

Lý Nguyên Hạo ánh mắt như đuốc, mặc dù cách rất xa, nhưng cũng thấy rõ ngũ quan người nọ, không khỏi nhẹ nhàng hơi chậm lại. Mặc dù là trang nam tử, thế nhưng diện mạo thật xinh đẹp, mi mắt miệng mũi không cái nào chẳng phải là vạn trung tuyển nhất, đặc biệt là tiếu ý trong mắt và khóe môi khẽ nhếch, mang xuất ba phần hào khí ba phần hài hước, ba phần ngang ngạnh, một phần tà khí.

Mấy vị võ lâm cao thủ bài danh đứng đầu võ lâm Trung Nguyên Lý Nguyên Hạo đều điều tra qua, mặc dù người này hắn chưa từng thấy tận mắt nhưng cũng từng xem bức họa… Người có thể đem một thân bạch y mặc đến tùy ý trương dương như thế, rõ ràng là nam nhân lại có thể mỹ đến ngay cả nam nhân cũng muốn nhìn thêm vài lần, Trung Nguyên võ lâm còn có thể là ai? Không phải là Cẩm Mao Thử Bạch Ngọc Đường thì chẳng còn ai khác nữa.

Lý Nguyên Hạo khẽ cau mày, người này ở giang hồ nổi dương danh nhưng chẳng phải vì bề ngoài… Nhìn thanh trường đao màu bạc trong tay hắn chính là danh khí Long Lân Thối Nhẫn, Bạch Ngọc Đường chính là đệ nhất đao pháp ở võ lâm Trung Nguyên. Thêm vào hắn hung hăng càn quấy nổi danh là tính tình kỳ quái, người này lại xa không như gương mặt khiến người thích của hắn.

Bạch Ngọc Đường thấy Lý Nguyên Hạo vẻ mặt cân nhắc mà nhìn mình chằm chằm, trong lòng sáng tỏ, nói rằng, “Tứ Lang chủ, lui binh đi, bằng không ta sợ ngươi biến thành tử Lang chủ, còn có mấy chục vạn thủ hạ kia của ngươi.”

Lý Nguyên Hạo chau mày, lúc này, cũng cảm giác mảnh đất Lạc Dương bình nguyên đột nhiên bắt đầu khẽ chấn động, tư thái đó, phảng phất như có thiên quân vạn mã đang từ bốn phương tám hướng tuôn ra đến đây.

Bạch Ngọc Đường thấy Tây Hạ binh mã đại loạn, liền khẽ mỉm cười, nói, “Tháng mười Hoàng Hà lũ lớn, dòng nước Lạc Hà cũng sẽ dâng cao lên... Ngươi có cảm giác được nơi này bốn bề toàn là núi, trung gian một khối đất bằng phẳng... Giống như cái chén lớn hay không nhỉ?”

Lý Nguyên Hạo thoáng chốc trừng to hai mắt, có chút không dám tin tưởng mà nhìn Bạch Ngọc Đường, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đột nhiên giơ tay lên rút đao ra khỏi vỏ, mặc dù là ban ngày, nhưng hàn quang của Long Lân Thối Nhẫn vẫn khiến trước mắt Lý Nguyên Hạo xuất hiện một đạo rung chuyển. Liền nghe Bạch Ngọc Đường có chút thong thả ung dung mà hướng về phía xa la lên, “Miêu nhi, người kì kèo cái gì đó?”

Lý Nguyên Hạo cả kinh, quay đầu lại đồng thời trong đầu thoáng qua – võ lâm Trung Nguyên, hai người khó đối phó nhất, một là thử, một kẻ khác là miêu.

Chợt quay đầu lại, chỉ thấy một người khác đứng đối diện Bạch Ngọc Đường ở phía xa xa, thân hình xấp xỉ Bạch Ngọc Đường, cũng là dáng người thon gầy hơi cao, tuổi xem ra cũng xấp xỉ với Bạch Ngọc Đường, trong khí chất lại không có mấy phần bất kham kia, mà là trầm tĩnh nho nhã. Tương hỗ với nét anh tuấn có chút chói mắt của Bạch Ngọc Đường, người này đẹp lại là cực kỳ nội liễm, sạch sẽ tuấn tú, một thân áo dài màu lam sắc nước, tôn lên vài phần thoát tục, tại Lý Nguyên Hạo nhìn đến, người này tướng mạo khí độ thật sự là không giống bình thường. Trên tay một thanh cổ kiếm màu đen… Cự Khuyết, Lý Nguyên Hạo nhíu mi thật sâu, ngự miêu Triển Chiêu.

Triển Chiêu giương mắt nhìn nhìn Lý Nguyên Hạo, cười lạnh, “Tứ Lang chủ, ngươi vô cớ xâm phạm non sông ta, tổn thương dân chúng ta… Hôm nay cho ngươi bồn nước lạnh, tưới ngươi lạnh thấu. Nói xong, cổ tay run lên, rút kiếm ra khỏi vỏ. Cùng lúc đó, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đối diện phi thân từ trên vách núi bay ra, thân thể cũng không hạ xuống mà trên không trung xoay chuyển, đạp vách đá kéo trường đao lướt nhanh mà qua. Theo động tác của hắn, Long Lân Thối Nhẫn ở trên thạch bích mang ra chuỗi chuỗi thuốc nổ, theo hướng đó mà đến, còn lại là tiếng bùng cháy của dây dẫn “Ti ti”…

“Không hay!” Lý Nguyên Hạo hô to một tiếng, bên trong vách đá này có chôn hỏa dược, thanh âm vừa rồi hẳn là Tống quân dẫn nước sông Lạc Hà từ kênh rạch sang sườn núi, vách đá lúc này chính là một đập nước lớn, một khi vỡ, nước sông cuồn cuộn đó sẽ ùn ùn kéo đến, đừng nói hắn chỉ có mười mấy vạn binh mã, cho dù có mấy trăm vạn, cũng không đỡ nổi cơn lũ nhất hướng này.

“Rút lui! Nhanh chóng rút lui!” mấy phó tướng của Lý Nguyên Hạo đều lệnh cho tướng sĩ quay đầu ngựa lại vội vàng chạy ra phía ngoài sơn cốc.

“Một tên cũng đừng mong chạy thoát!” Triển Chiêu ở vách núi đối diện đột nhiên tung người bay ra, mở ra hai cánh tay giống như con chim theo ngọn gió núi gào thét nhảy xuống, trên không trung lại hoàn toàn không cần trợ lực mà tung người lên, giơ tay vung một kiếm hướng vào cửa vào duy nhất. Một đạo kiếm khí quét qua mặt đất, Lý Nguyên Hạo cũng cảm giác hướng gió đột nhiên thay đổi, mang ra một chút hương lưu huỳnh, ngược lại hút một hơi lãnh khí, “Không hay!” Đến cả chữ còn chưa kịp nói ra miệng, chỉ thấy lối vào đột nhiên dấy ngọn lửa lớn hừng hực.

Trước có đại hỏa cản đường, phía sau Bạch Ngọc Đường đã dọc theo vách đá đi một vòng, thuốc nổ chôn trong thạch bích đã nổ tung toàn bộ, lượng lớn tảng đá lăn xuống, Tây Hạ quân sĩ tứ tán né ra, tránh né đá rơi.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu lúc này đã rơi xuống trên đỉnh sườn núi an toàn duy nhất, Triển Chiêu quay đầu lại, đối với bọn quân sĩ sớm ở trên đỉnh núi chuẩn bị tốt la lớn, “Mở cổng!”

Đồng thời, liền nghe trong sơn cốc vang lên chuỗi tiếng nổ liên tiếp, trong khoảnh khắc, cơn lũ như dã thú xuất lồng, lao ra sườn dốc đã không có gì ngăn trở, thế nước đổ xuống, hướng mười mấy vạn quân Tây Hạ vọt tới.

Trong nháy mắt, Lý Nguyên Hạo cùng với năm mươi vạn nhân mã cùng nhau bị chìm vào trong cơn nước lớn.

Quân Tây Hạ bị nước đẩy tới cửa cốc, người ngã ngựa đổ quân lính tan rã, Hạ Thu Long vốn là mai phục ở nơi đó mang theo mười vạn binh mã xông ra. Tống quân cỡi chiến mã, mỗi người trong tay đều có mấy túi lưới, thấy một binh lính Tây Hạ liền tóm một, đột nhiên, liền nghe tiếng người gào to, “Bắt được Lý Nguyên Hạo rồi!”


Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu trên vách núi nhìn xuống chân núi, chỉ thấy một quân sĩ dùng một túi lưới bắt Lý Nguyên Hạo, mang đến trước ngựa của Hạ Thu Long.

Lý Nguyên Hạo từ lúc vừa chào đời đến nay đại khái cũng chưa từng chật vật như vậy, tứ Lang chủ Tây Hạ đại danh đỉnh đỉnh, cứ như vậy bị vây trong túi lưới, ngã nhào ở trước mặt lão tướng quân Hạ Thu Long, trở thành tù nhân.

“Ha ha ha...” Hạ Thu Long vuốt chòm râu dài bạc trắng, ngửa mặt lên trời cười lớn.

Trên đỉnh núi, Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu liếc mắt nhìn nhau, hiểu ý cười cười.

Trận chiến Lạc Hà, Tống quân không thương một binh một tốt liền đánh cho bốn mươi vạn đại quân Tây Hạ toàn quân chết hết, Lang chủ Lý Nguyên Hạo bị giam cầm, Tây Hạ nguyên khí tổn thương nặng nề.

Mấy ngày sau, Tống Hạ nghị hòa, Tống phong Nguyên Hạo vi quốc chủ. Trận chiến Tống Hạ kéo dài đến mười năm, rốt cục thì cáo một đoạn lạc.

Khánh lịch năm thứ 5, đầu mùa xuân.

Khai Phong phủ nghênh đón trận mưa đầu xuân, sáng sớm sau cơn mưa, thái dương phá mây mà ra, ngọn cây mọc ra mầm non, nhất phái xuân ý dạt dào. Mùa đông năm ngoái được ông trời che chở, tuyết mặc dù là xuống mấy trận, nhưng khí trời cũng không quá lạnh, hơn nữa chiến sự ngừng gần nửa năm, dân chúng được tu sinh dưỡng tức, vùng đất Trung Nguyên lại xuất hiện một mảnh hân vinh chi giống.

Sáng sớm hôm nay, bên ngoài thành Khai Phong, một thanh niên mang giỏ thuốc vội vàng chạy vào, trên mặt vạt áo dưới của hắn đều là máu, liền lăn một vòng địa vọt tới trước cửa phủ Khai Phong, liền giơ lên dùi trống bắt đầu gõ dồn. Bên gõ bên la, “Không xong rồi! Giết người rồi! Chết thật là nhiều người a.”

Mấy nha dịch đi ra, thấy gõ trống chính là một người trẻ tuổi, nhìn giống như là lang trung vào núi hái thuốc, liền hỏi, “Tiểu huynh đệ, ngươi nói chỗ nào chết người?”

“Ngoài thành! Trên mặt quan đạo ngoài thành, rất nhiều người chết a!” Tiểu lang trung kia đầu lưỡi có điểm quấn nhau, hai chân khẽ run rẩy, hiển nhiên là bị dọa sợ.

Hai nha dịch nhìn nhau một cái, hỏi tới, “Cửa thành nào?”

“Tây… cửa Tây…” Lang trung trả lời.

“Ngươi dìu hắn đi vào bẩm báo đại nhân.” Một nha dịch nói, “Triển đại nhân hình như đi tuần trên phố à, ta đi thông báo hắn.”



Lúc này, Triển Chiêu đang mang theo Trương Long Triệu Hổ tuần ở khu chợ phía nam. Gần đây Khai Phong phủ có thể nói là nhất phái thái bình thịnh thế, đừng nói mạng người kiện cáo, liền ngay cả phi tặc tiểu đạo đều rất ít, Khai Phong phủ từ trên xuống dưới đều rỗi rãnh đến phát hoảng.

Triển Chiêu bên đi ở phía trước, bên rất không có hình tượng ngáp một cái, cảm thấy không có tinh thần.

Lúc mấy người đi ngang qua tửu lâu Nhất Phẩm Lâu lớn nhất Khai Phong phủ, Triển Chiêu bắt đầu mệt rã rời, lúc này, liền cảm giác sau đầu có tiếng gió, Triển Chiêu theo bản năng cúi đầu xuống, dư quang liếc thấy một mảnh ống tay áo màu trắng lướt ngang qua mặt mình.

Người nào đó vốn là muốn vỗ Triển Chiêu một cái lại vỗ vào không khí, có chút bất mãn nói thầm một tiếng, “Tử miêu.”

Triển Chiêu nghe được thanh âm quen thuộc, ngưỡng mặt lên nhìn, chặn lại bàn tay hạ xuống vỗ lần hai, liếc người trước mắt một cái, bĩu môi, “Con chuột.”

Bạch Ngọc Đường rút tay về, đem đao khiêng tại đầu vai, bày ra một bộ dáng lưu manh nhìn Triển Chiêu, “Miêu nhi, ấn đường biến thành màu đen nha.”

Triển Chiêu thoáng chốc sầm mặt, tâm nói con chuột chết này mấy tháng không thấy, gặp mặt liền nguyền rủa mình, “Sao ngươi lại tới đây?”

“Cùng đại ca tới la cà.” Bạch Ngọc Đường không sao cả nói, ” La Trường Phong của Trường Phong tiêu cục có biết không?”

“Nga.” Triển Chiêu gật đầu một cái, “Hắn hai ngày này mừng thọ thuận tiện chậu vàng rửa tay đúng không?”

“Ừ.” Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Đại ca cùng hắn là lão bằng hữu, mấy huynh đệ chúng ta đều tới.”

“Đại ca bọn họ cũng tới à?” Triển Chiêu hỏi.

Bạch Ngọc Đường hướng hắn liếc mắt, “Gọi thân thiết như vậy làm gì? Đó là đại ca của ta.”

Triển Chiêu cũng liếc hắn một cái, mang theo Trương Long Triệu Hổ cùng nhau đi về phía trước, Bạch Ngọc Đường thấy Triển Chiêu đi, liền đuổi theo hai bước, vỗ vỗ hắn, nói, “Này, ta ở tại Bạch Nhàn trang, ngươi buổi tối có rãnh rỗi nhớ tới tìm ta uống rượu, ta có một vò Lê Hoa Bạch thượng hạng!”

“Được.” Triển Chiêu gật đầu, vừa định đi, chỉ thấy xa xa một nha dịch chạy tới, bên la, “Triển đại nhân! Xảy ra chuyện rồi!”

Triển Chiêu sửng sốt một lát, nháy mắt mấy cái, quay đầu lại nhìn Bạch Ngọc Đường ở phía sau, nói, “Ngươi con chuột mốc, mấy tháng không có chuyện gì xảy ra, vừa thấy ngươi liền xảy ra chuyện rồi!”

Bạch Ngọc Đường trợn to hai mắt trừng lại Triển Chiêu, “Đều nói ấn đường ngươi biến thành màu đen mà! Đừng trách người khác.”

Vì vậy, hai người đứng ở trước cửa tửu lâu, trừng mắt cùng cãi vã.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 04.09.2017, 16:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2: Đệ nhị thoại Ngọc, Xà Ưng cùng Mạc Hoa
  

Triển Chiêu mang Trương Long Triệu Hổ đi theo nha dịch báo tin cùng nhau đuổi đến cửa Tây, Bạch Ngọc Đường vốn đều đi vào tửu lâu, bất quá đổi ý lại xoay người đi theo, “Miêu nhi, ta cũng đi…”

Đi tới ngoài cửa thành, chỉ thấy nơi đó đã vây quanh không ít người xem náo nhiệt.

“Triển đại nhân.” Vương Triều Mã Hán đã tới trước, ra lệnh mấy nha dịch đem một bên cánh rừng quanh quan đạo đều vây lại.

“Như thế nào?” Triển Chiêu đi lên trước hỏi.

“Giống như là giang hồ báo thù.” Mã hán dẫn Triển Chiêu đi vào rừng cây nhỏ. Vừa mới tiến rừng trúc, Triển Chiêu đã nghe đến một cổ mùi hương quái dị, khẽ cau mày. Trên mảnh đất cách đó không xa nằm la liệt vài thi thể, đều là một kiếm đâm vào cổ họng, thú vị hơn nữa, những kẻ bị giết cũng không giống người tốt, mỗi một người đều mặc y phục dạ hành, cầm đao trong tay.

“Tư đấu đi.” Một thanh âm truyền đến, Triển Chiêu có chút bất đắc dĩ ngưỡng mặt lên, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đứng ở phía trên một nhánh thúy trúc mềm mại, cúi đầu nhìn.

Trương Long Triệu Hổ đều há to miệng nhìn Bạch Ngọc Đường, nửa ngày mới kêu một tiếng, “Ngũ gia.”

Bạch Ngọc Đường đối mấy người cười cười, nhìn Triển Chiêu, “Miêu nhi, kiếm pháp giết người là của Mạc Hoa cung.”

Triển Chiêu có chút giật mình mà ngưỡng mặt lên nhìn hắn, “Làm sao ngươi biết? Hơn nữa, Mạc Hoa cung không phải chính là đều dùng roi sao? Đổi sang dùng kiếm rồi à?”

Bạch Ngọc Đường đối hắn nháy mắt mấy cái, cười tủm tỉm, “Tin hay không tùy ngươi.”

Triển Chiêu thấy Bạch Ngọc Đường bộ dáng thần thần bí bí, liền đối Trương Long Triệu Hổ gật đầu, ý bảo bọn họ nhìn hiện trường trước, tự mình phi thân, một phen kéo Bạch Ngọc Đường liền lao người hướng vào trong rừng.

Đến địa phương không có người, hai người hạ xuống đất, Bạch Ngọc Đường đem y phục của mình đoạt lại, “Nhẹ chút, quần áo này đại tẩu mới làm, làm hỏng rồi ta trở về liền thảm.”

“Ít thừa nước đục thả câu đi, nói.” Triển Chiêu trợn mắt nhìn hắn một cái, “Làm sao ngươi biết kiếm pháp này là của Mạc Hoa cung?”

Bạch Ngọc Đường đem y phục sửa sang lại tử tế, không sao cả nói: “Chuyện này nói rất dài dòng, đại tẩu ta không phải có thai rồi sao?”

Triển Chiêu cau mày, “Đại tẩu nửa năm trước thì có thai rồi, giờ hài tử cũng sắp sửa sinh ra, ngươi không cần từ chuyện xa xôi như vậy mà bắt đầu nói tới chứ?”

“Ngươi gấp cái gì a?” Bạch Ngọc Đường trừng Triển Chiêu, “Ta cũng sắp nói đến trọng điểm rồi.”

“Nói.” Triển Chiêu ôm Cự Khuyết chọn một tảng đá ngồi xuống, chờ Bạch Ngọc Đường nói.

“Hai ngày nữa đại chất tử liền sinh ra, ta không phải là muốn cho nó chút lễ ra mắt sao.” Bạch Ngọc Đường nói.

“Chất tử?” Triển Chiêu cười, “Xác định là nam hài a?”

“Ân.” Bạch Ngọc Đường gật đầu, lại trừng mắt nhìn Triển Chiêu một cái, “Đừng cắt ngang.”

Triển Chiêu nhướng mày, ý bảo Bạch Ngọc Đường tiếp tục nói.

“Lúc trước ta đi Thang Thiên Sơn.” Bạch Ngọc Đường nói tiếp, “Muốn bắt hai con ngân hồ, cho Trân Nhi làm món áo khoác để trong giường nhỏ, vừa lúc qua mùa đông.”

“Trân nhi?” Triển Chiêu lại cười, “Tên Lô Trân?”

“Ân.” Bạch Ngọc Đường lại gật đầu, tiếp theo trừng mắt, “ Đừng cắt ngang.”

“Ngươi còn bao lâu mới nói đến trọng điểm?” Triển Chiêu bất mãn.

“Nhanh.” Bạch Ngọc Đường khoát tay, “Lúc ta bắt ngân hồ không cẩn thận xông lầm vào cấm địa Mạc Hoa Cung, sau đó liền cùng vài tên thủ vệ của Mạc Hoa Cung giao đấu, sau đó xuất hiện một tên quản gia, công phu không tồi, kiếm pháp hắn dùng cùng vết kiếm trên người mấy tên vừa rồi có thể đối thượng.”

Triển Chiêu nháy mắt mấy cái, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường hít một hơi, cũng đối hắn nháy mắt mấy cái.

“Hết rồi?” Triển Chiêu hỏi.

“Ân, hết rồi.” Bạch Ngọc Đường gật gật đầu.

“Cứ như vậy?”

“Cứ như vậy.”

Triển Chiêu có chút vô lực liếc Ngọc Đường, “Cái tên so chiêu với ngươi là kẻ nào a? Còn có ngươi như thế nào xác định kiếm pháp giống nhau như vậy?”

“Người nọ là ai ta không hỏi.” Bạch Ngọc Đường nhún nhún vai, “Qua hai chiêu cung chủ Mạc Hoa Cung đã tới rồi, sau đó nói là một hồi hiểu lầm người liền đi.”

“Cung chủ Mạc Hoa Cung?” Triển Chiêu cảm thấy hứng thú, “Không phải nói người này thần bí sao? Nam nữ?” Nghĩ nghĩ lại không quên nhấn mạnh, “Đây mới là trọng điểm.”

“Không biết.” Bạch Ngọc Đường trả lời.

“Không biết?” Triển Chiêu giật mình nhìn Bạch Ngọc Đường, “Nam nữ cũng không phân rõ?”

“Người ta mặc một thân áo choàng lớn, trên mặt che một mảnh lụa trắng, thanh âm nói chuyện rất thấp, phân không rõ nam nữ.” Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ, nói, “Bất quá ta cảm thấy hẳn là nam nhân.”

“Nói như thế nào?” Triển Chiêu tò mò.

“Hắn đối ta rất không khách khí nha.” Bạch Ngọc Đường nói,“Trên đời này không có nữ nhân nào sẽ đối với ta như vậy.”

Triển Chiêu ngước mắt nhìn trời, “Không nhất định đâu, có lẽ cô nương người ta ghen tị bộ dạng ngươi đẹp hơn người ta đấy chứ?”

“Mèo chết!” Bạch Ngọc Đường hận nhất người khác nói hắn bộ dạng xinh đẹp, nói mình cứ như một cô nương, ngẫm lại khó chịu giơ tay lên liền đánh.

Triển Chiêu thấy Bạch Ngọc Đường trở mặt, vội vàng tránh ra hai chiêu, “Chỉ đùa một chút thôi, kiếm pháp thế nào? Nói tình tiết vụ án.”

“… Ta còn nhớ chiêu thức.” Bạch Ngọc Đường liếc mắt trừng Triển Chiêu, tiện tay bẻ cành trúc cấp Triển Chiêu khoa tay múa chân một chút, “Động tác lúc bọn họ sử dụng kiếm rất quái lạ, nghịch tay múa kiếm, cho nên nơi cổ có vết thương ngược lại.”

Triển Chiêu sau khi nghe xong như có điều suy nghĩ mà gật gật đầu, “Ân… Nói như vậy xác thực rất quái dị.”

“Ta đi.” Bạch Ngọc Đường xoay người muốn đi.

“Ai… Ngọc Đường.” Triển Chiêu tiến lên giữ chặt Bạch Ngọc Đường, thấy sắc mặt hắn không tốt, liền nói, “Tức giận à? Ta nói đùa với ngươi thôi, nữ nhân nào có đẹp bằng người a, ách, không phải, ngươi nhưng đẹp hơn cả nữ nhân… Bất kể nam nhân nữ nhân dù sao ngươi đẹp nhất!”

Bạch Ngọc Đường bị Triển Chiêu chọc giận đến tức cười, bất quá thấy vẻ mặt Triển Chiêu nửa đùa nửa thật bồi tội, cũng không có cách nào tức giận nữa. Lúc này, Trương Long đã chạy tới, “Triển đại nhân, chúng ta phát hiện vài món đồ kỳ quái.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau liếc mắt, cùng nhau trở về, đi đến bên cạnh thi thể, Vương Triều cùng Mã Hán chỉ chỉ một thi thể nằm trên mặt đất, hai người ngồi xổm xuống, đem phần y phục sau lưng thi thể bị kiếm phá rách kéo ra.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn chính là chau mày, chỉ thấy bên dưới lớp y phục bị kéo ra, cũng chính là trên lưng người chết, hình xăm một con hùng ưng rộng cánh, ngay vị trí đầu chim ưng là một cái đầu rắn.

“Xà Ưng Giáo?” Bạch Ngọc Đường giật mình, Triển Chiêu cũng nhăn mi lại thật sâu, quay đầu hỏi hắn, “Bạch huynh, Xà Ưng giáo ngươi hiểu biết bao nhiêu?”


Bạch Ngọc Đường nhướng mày, “Chính biết là ma giáo chuyên môn làm xằng làm bậy… Bất quá không phải luôn luôn hoạt động ở vùng Mạc Bắc sao? Như thế nào lên tới Khai Phong rồi, còn bị người ta làm thịt.”

“Đại nhân, chuyện này quản hay không quản đây?” Triệu Hổ quay đầu nhìn Triển Chiêu, trong lòng Triển Chiêu cũng hiểu được, thông thường giang hồ báo thù rất khó để quan phủ can thiệp vào, huống chi Xà Ưng Giáo vốn chính là tà giáo hại nhân, triều đình mệnh lệnh công khai phải trừ tận gốc.

“Ân, đều đưa về để cho đại nhân định đoạt đi.” Triển Chiêu đối mọi người khoát tay, ý bảo đem thi thể đều mang trở về, bản thân cùng Bạch Ngọc Đường ở trong rừng lại vòng vo.

“Ngựa giống như đều đã chạy rồi.” Bạch Ngọc Đường nhìn vết vó ngựa hỗn độn, nói, “Đám người này hình như là đang gấp rút lên đường, sau đó bị phục kích.”

Triển Chiêu cúi đầu cẩn thận nhìn dưới mặt đất, nói, “Cảm giác, cùng bọn họ so chiêu chỉ có một người.”

“Ân.” Bạch Ngọc Đường cũng tỏ vẻ đồng ý, quay đầu, liền thấy có gì đó trong bụi cỏ cách đấy không xa lóe lên một cái, Bạch Ngọc Đường đi qua, dẹp bụi cỏ sang bên, “Miêu nhi!”

Triển Chiêu quay lại đầu, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường ngồi xổm bên cạnh bụi cỏ.

“Xem đây là cái gì.” Bạch Ngọc Đường chỉ chỉ vào bụi cỏ, Triển Chiêu cúi đầu tiến gần đến, chỉ thấy có một khối Ngọc Thạch nho nhỏ trong bụi cỏ. Đưa tay nhặt lên, hai người nhìn kỹ, chỉ thấy là ngọc thủ lớn như ngón tay.

“Tựa như là trên mặt khắc ngọc nào đó rơi xuống.” Bạch Ngọc Đường tiếp nhận ngọc thủ chạm trổ tinh tế đó xem thử, “Thượng hạng cùng điền ngọc, đừng nói là bản thân khối điêu khắc kia, chính là một ngọc thủ bé nhỏ này đại khái đều giá trị không thấp.”

“Hình dáng tay thật kỳ quái.” Triển Chiêu vuốt cằm, “Cảm giác nhìn có chút quen mắt.”

Bạch Ngọc Đường cũng nhìn chằm chằm cái tay kia xem xuất thần, “Đúng vậy… từng gặp qua ở đâu nhỉ?” Thấy ngọc thủ trắng noãn mượt mà, cảm giác tựa như tay nữ nhân, tay và nửa đoạn cánh tay đều rất nở nang, phong cách giống như chạm ngọc thời Đường, tối kỳ quái là, trên bàn tay có một con mắt…

“A!” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đồng thời hô một tiếng, nghĩ tới -“Thiên thủ Quan Âm!”

“Oa, Miêu nhi.” Bạch Ngọc Đường cầm ngọc thủ nhìn trái nhìn phải, “Một cái ngọc thủ này giá trị tối thiểu một trăm lượng hoàng kim, kia một ngàn tay không phải một vạn lượng vàng, còn chưa tính Bồ Tát nữa.”

Triển Chiêu dở khóc dở cười lấy ra một chiếc khăn gói ngọc thủ lại, nhét vào trong lòng “Ngươi cứ nói đi, cẩn thận Bồ Tát thu ngươi.”

Hai người lại vòng vo vài vòng, không có thu hoạch gì, liền rời rừng cây quay về, lúc này đã sắp đến giữa trưa.

“Miêu nhi, ăn cơm đi?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Ta phải mang ngọc thủ này về cho Bao đại nhân trước.” Triển Chiêu nói.

“Ta đây đi Nhất Phẩm Lâu định cái nhã gian.” Bạch Ngọc Đường nói, “Ngươi xong việc phải đến đó tìm ta.”

“Hảo.” Triển Chiêu gật đầu, hai người một chạy Khai Phong, một chạy Nhất Phẩm Lâu, sau khi vào cửa thành liền chia nhau làm việc.

Triển Chiêu cầm ngọc thủ trở về Khai Phong phủ, chỉ thấy trước cửa dừng một chiếc kiệu lớn, nghĩ nghĩ, liền vòng từ cửa bên hông đi vào.

“Đại nhân đâu?” Triển Chiêu hỏi Trương Long Triệu Hổ vừa từ trong thư phòng đi ra.

“Lưu đại nhân của Xu Mật Viện đến đây, hai người đang tán gẫu.” Trương Long nói khẽ với Triển Chiêu, “Những thi thể này, bảo là phải chuyển giao Xu Mật Viện.”

Triển Chiêu nghe xong khẽ nhíu mày,“Xu Mật Viện không phải quản cấm quân sao? Còn quản tra án à?”

“Nghe nói gần đây mới khảo thượng một vị võ Trạng Nguyên, tên là Đăng Kiệt, Hoàng Thượng rất thưởng thức hắn, phái hắn thống lĩnh nhân mã một đội ám vệ của cấm quân, lệ thuộc Xu Mật Viện, chuyên môn điều tra chuyện Xà Ưng Giáo.” Triệu Hổ nói, “Xà Ưng Giáo gần đây hành sự có chút hung hăng càn quấy, nguy hại quốc gia còn cấu kết quan viên địa phương… Hoàng Thượng tựa hồ là muốn trừ tận gốc bọn họ.”

“Nga…” Triển Chiêu gật gật đầu,“Hai ngươi làm sao rõ ràng như vậy?”

Trương Long cùng Triệu Hổ liếc nhìn nhau, có chút ngượng ngùng nói, “Chúng ta mỗi ngày cùng đại nhân đi vào triều, luôn chờ ở cửa cung, nơi đó nhiều người nói nhiều a, nghe được cũng thật nhiều.”

Triển Chiêu gật đầu, hỏi “Công Tôn tiên sinh ở đâu vậy?”

“Ở trong phòng khám nghiệm tử thi.” Triệu Hổ nói,“Hắn nói xem thử thi thể trước.”

“Ta đi tìm hắn.” Triển Chiêu xoay người liền chạy đến phòng khám nghiệm tử thi.

Phòng khám nghiệm tử thi của Khai Phong phủ ở phía tây, cơ bản không ở bên trong phủ nha, mà là ở một gian phòng nhỏ bên cạnh đại lao Khai Phong phủ, bên ngoài vây quanh vài tầng sân nhỏ.

Triển Chiêu còn băn khoăn Bạch Ngọc Đường ở Nhất Phẩm Lâu đặt chỗ chờ hắn kia, cho nên cũng lười đi trên đất bằng, vài cái tung nhảy trực tiếp liền ở trên đỉnh phòng khám nghiệm tử thi, nhất nhảy liền nhảy xuống.

Lúc này vừa lúc có người từ trong phòng ra ngoài, thấy Triển Chiêu đột nhiên liền từ trên nóc phòng nhảy xuống, người đó cả kinh lui lại vài bước, nhìn rõ là Triển Chiêu, thở phào nhẹ nhỏm.

Người trước mắt một thân thanh sam, thoạt nhìn hơn hai mươi tuổi, diện mạo sạch sẽ thanh tú, chính là có vẻ hơi ốm yếu, thanh thoát lạnh lùng.

“Tiên sinh.” Triển Chiêu có chút xấu hổ cười cười với Công Tôn,“ Hù dọa đến ngươi?”

Công Tôn thấy là Triển Chiêu, cũng cười cười với hắn, hỏi,“ Vội vã như vậy?”

“Ân.” Triển Chiêu hỏi “Thi thể có vấn đề gì không?”

Công Tôn nhẹ nhàng lắc đầu, “Chính là kiếm thương… kẻ sát nhân là cùng một người, võ nghệ rất cao cường.”

“Nga.” Triển Chiêu gật đầu, đưa tay lấy ra ngọc thủ trong lòng đưa Công Tôn xem, “Tiên sinh, nhìn xem đây là cái gì.”

Triển Chiêu biết Công Tôn đọc nhiều sách vở học thức uyên thâm, đã muốn hỏi thử xem hắn có nhận biết hay không, Công Tôn tiếp nhận ngọc thủ xem xem, hơi sửng sốt, hỏi Triển Chiêu, “ Chỗ nào có được?”

“Tại đầu cánh rừng có người chết.” Triển Chiêu nói,“Trong bụi cỏ, Ngọc Đường tìm được.”

“Bạch Ngọc Đường tới rồi à?” Công Tôn mỉm cười nhìn nhìn Triển Chiêu, “Khó trách nôn nóng như vậy.”

Trên mặt Triển Chiêu hơi ngượng ngùng, nói, “Liền uống hai chén…”

Công Tôn đi vào trong viện, giơ tay lên, cầm lấy ngọc thủ soi hướng về phía ánh nắng chiếu, nháy mắt, chỉ thấy xuyên thấu qua con mắt trên ngọc thủ, vạn tia sáng thất sắc lóe ra…

Triển Chiêu trợn tròn mắt, hỏi Công Tôn, “Tiên sinh, đây là ngọc gì a, thần kỳ như vậy?”

Công Tôn nhẹ nhàng lắc đầu, nói, “Ngọc đích xác là ngọc tốt, bất quá lợi hại hơn là tay nghề điêu khắc này.”

“Có nhìn ra được xuất xứ không?” Triển Chiêu tò mò hỏi, “Có hơi giống từ trên thiên thủ Quan Âm lấy xuống.”

“Quả thực giống.” Công Tôn gật gật đầu, đang nói, Vương Triều đã chạy tới, “Tiên sinh, đại nhân tìm ngài.”

Công Tôn đem ngọc thủ thả lại chiếc khăn, nói với Triển Chiêu, “Ngươi đi ăn cơm đi, ta thay ngươi đưa đại nhân, dù sao án tử này cũng là chuyển cho Xu Mật Viện, ngươi cũng không cần quản.”

“Vậy được.” Triển Chiêu vừa tung người liền lên nóc phòng, quay đầu nói với Công Tôn, “Tiên sinh, ta đi đây, trở về mang điểm tâm cho ngươi!” Nói xong liền ra tường viện, vội vã hướng về Nhất Phẩm Lâu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: thuytinhden750 và 38 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.