Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 

Diệp quải đông nam chi - Phù Noãn

 
Có bài mới 02.09.2017, 09:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1684 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới [Bách hợp - Cổ đại] Diệp quải đông nam chi - Phù Noãn - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Diệp Quải Đông Nam Chi

Tác giả: Phù Noãn

Thể loại: Bách Hợp, Cổ Đại

Nguồn: https://www.wattpad.com/story/32479079

Trạng thái: Full

Editor: Hako

Độ dài: 71c + 2pn

Giới thiệu

Mười sáu năm sống trên đời của Nam Cung chính là mười sáu năm đều làm thiên kim tiểu thư, mỗi ngày đều thay trang phục mới.

Vốn tưởng rằng sau khi gả có thể tiếp tục làm đương gia chủ mẫu, sau đó sẽ sống một cuộc sống như trước. Không ngờ có một ngày nàng lại bị chính phu quân của mình cược thua cho một tên "Tiểu tử nghèo".

----Hãm hại, cha, a!


Mục Lục


BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!

Mở đầu - Chương 01 - Chương 02
Chương 03 - Chương 04 - Chương 05
Chương 06 - Chương 07 - Chương 08
Chương 09 - Chương 10 - Chương 11
Chương 12 - Chương 13 - Chương 14
Chương 15 - Chương 16 - Chương 17
Chương 18 - Chương 19 - Chương 20
Chương 21 - Chương 22 - Chương 23
Chương 24 - Chương 25 - Chương 26
Chương 27 - Chương 28 - Chương 29
Chương 30 - Chương 31 - Chương 32
Chương 33 - Chương 34 - Chương 35
Chương 36 - Chương 37 - Chương 38
Chương 39 - Chương 40 - Chương 41
Chương 42 - Chương 43 - Chương 44
Chương 45 - Chương 46 - Chương 47
Chương 48 - Chương 49 - Chương 50
Chương 51 - Chương 52 - Chương 53
Chương 54 - Chương 55 - Chương 56
Chương 57 - Chương 58 - Chương 59
Chương 60 - Chương 61 - Chương 62
Chương 63 - Chương 64 - Chương 65
Chương 66 - Chương 67 - Chương 68
Chương 69 - Chương 70 - Chương 71
Ngoại truyện 1 - Ngoại truyện 2



Đã sửa bởi Tiểu Cương Ngư lúc 03.09.2017, 17:14.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.09.2017, 19:01
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1684 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Bách hợp - Cổ đại] Diệp quải đông nam chi - Phù Noãn - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



1: Nhặt kiếm
  

Lưu Trưng từ nhỏ vẫn có tật xấu, không chỉ có thể đem toàn bộ những gì mình gặp qua nhớ một cách rõ ràng, mà còn có thể tùy lúc thông qua tự hỏi phương pháp nhớ lại toàn bộ các chi tiết, một chút cũng không sai.

Kỳ thật, nói đơn giản chính là bốn chữ, nhìn qua không quên. (quá mục bất vong)

Ví dụ như giờ phút này, Lưu Trưng cảm giác ruộng rau nhà mình cùng trong trí nhớ tựa hồ có điểm không giống nhau. Nàng đứng ở trên bờ ruộng suy nghĩ chốc lát...

Ân, là thiếu vài trái cà.

Ruộng rau của Diệp gia cà tím mọc rất tốt, cà tím mọc từng chùm trĩu cành.

Lưu Trưng trong lòng đại khái đều biết, nhưng vẫn chưa lộ ra, chính là chọn vài trái lớn hái xuống, ném vào trong rổ, sau lại quay đầu đến chỗ ruộng trồng ớt.

Lúc này Lưu Trưng bước đi rất nhẹ.

Mảnh ruộng này so với mảnh ruộng trồng cà lớn hơn mà đất còn mãu mỡ, ngoại trừ cây ớt còn có các loại rau củ khác như cải trắng, rau cần, đậu sừng, rau thơm, còn có một giàn các loại cây dây leo như mướp, bí đỏ, bí đao. Một mảnh xanh mướt mênh mông, thập phần vui mắt. Nhưng Lưu Trưng rất nhanh liền phát hiện một mảnh nhìn không vui mắt một chút nào -----

Có một chỗ ruộng trồng cải trắng bị người đạp trũng, cây trồng ngã trái ngã phải, còn để lại mấy dấu chân nhìn ghê người.

Lưu Trưng nhớ rõ trên giàn cây bên cạnh vốn hẳn là có một quả mướp vừa lớn vừa dài, nhưng hôm nay lại trống không. Nàng nhịn không được thở dài, đi thêm mấy bước nữa lại thấy hai bóng người cúi đầu đang bận rộn hái rau. Hai người họ thập phần chăm chỉ, hái vừa mau vừa gọn, hoàn toàn không phát giác có người đang nhìn chằm chằm.

Lưu Trưng ngồi xổm xuống, nhặt hòn đá nhỏ ném qua đó.

“Ôi -----” người bị ném trúng ngẩng đầu lên trước, liếc mắt liền thấy Lưu Trưng, ánh mắt sáng ngời đứng ở bờ ruộng bên cạnh. Người kia trong miệng lập tức nói lắp: ”Là...Là Liễu Chi cô nương a..”

Diệp gia cha mẹ lúc trước đặt tên muốn có nội hàm, liền đặt “Lưu Trưng” lại phát hiện có chút khó đọc, tự ý lại thâm sâu. Ở vùng nông thôn này chỉ sợ không ai có thể hiểu được. Lúc ấy Vương thẩm ở gần đó nghe xong liền tự động lý giải thành hai chữ “Liễu Chi“.

Liễu Chi đích xác dễ dàng lý giải. Trước cổng thôn trồng cây liễu, mùa xuân đến cành liễu nhẹ lay, quyến rũ xinh đẹp.

Diệp gia cha mẹ rõ ràng liền chấp nhận, không giải thích lại.

Người lúc nãy vừa gọi “Liễu Chi cô nương” là người ớ sau nhà Diệp gia, chính là Vương Thẩm, người lúc trước nghe nhầm tên của nàng. Người kia vừa lên tiếng, chân người bên cạnh vẫn cúi đầu run lên, cũng vội vàng ngẩng đầu lên. Chính là con dâu của Vương thẩm Từ thị. Mẹ chồng nàng dâu nhà này cũng không tính là xấu. Chính là chung quy tránh không được một chút tật xấu trộm vặt, thích chiếm tiện nghi. Ruộng Diệp gia ngày thường đặc biệt tốt, cho nên hai người này chính là “khách quen” của ruộng rau Diệp gia.

“Ân“. Lưu Trưng gật đầu cũng đi xuống ruộng. Nếu không có mướp, vậy hái chút đậu sừng. Nhưng đậu sừng... Giá đậu sừng trụi thủi lủi, chỉ còn lác đác mấy cái vừa mới thành hình.

Lưu Trưng đưa tay ra lại lui trở về, nhíu mày.

“Liễu... Liễu Chi cô nương, ngươi đây là hái rau chuẩn bị cơm trưa đi.” Vương thẩm da mặt có chút đỏ lên, cười cười bước lên, nhân cơ hội lấy một ít đậu sừng trong rổ của mình nhét vào trong rổ của Lưu Trưng. “Đậu sừng này ăn ngon, lấy về nếm thử chút“. Khẩu khí này, thật sự so với nàng còn giống chủ nhân của khối đất này hơn.

Lưu Trưng nhìn Vương thẩm liếc mắt một cái cũng không lên tiếng.

Nhưng Vương thẩm lại hiển nhiên hiểu lầm ý của nàng, lại vội vàng giải thích: “ Trong thôn này cha ngươi tính ra là người tốt, hắn thường cùng lão Vương nhà ta nói hai nhà chúng ta quan hệ tốt, cho tới bây giờ tuy hai mà một...”

Cha nàng? Cha nàng căn bản không thích cùng người khác chung đụng, càng không thể nói ra những lời này.

“ Mẹ ngươi cũng là người mà thím thấy hiền lành vô cùng, lần trước còn nói đất trồng nhiều rau ăn không hết, bảo chúng ta... mấy nhà chúng ta đến giúp nàng hái mang về nữa“.

Không có khả năng. Mẹ nàng là một người mười ngón không dính xuân thủy, ngay cả bí đao cùng bí đỏ cũng không phân biệt được, như thế nào sẽ lại trông nom việc trồng trọt không quan hệ tới mình.

Vương thẩm nói bừa như vậy, chẳng qua là kiếm lý do cho việc hái trộm rau mà thôi. Lưu Trưng trong lòng thật hiểu được, cũng lười so đo. Cho nên chỉ “Ân” một tiếng để trả lời.

Vương thẩm thấy nàng vẫn lạnh như băng, định mở miệng chuẩn bị lôi kéo nói tiếp tục lôi kéo nói chuyện, nhưng Lưu Trưng lại đột nhiên biến sắc.

“ Cháu trai nhà thím còn ở nhà chờ thím nấu cơm đấy.”

Lưu Trưng cuối cùng mở miệng nói một câu, hơn nữa nói rất cứng rắn không chút khách khí. Vưởng thẩm đầu tiên là sửng sốt sau đó liền rất nhanh gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta cũng cần phải trở về.”

Tiếp theo, Vương thẩm liền mang theo rổ rau, lôi kéo con dâu của mình vội vàng rời đi.

Lưu Trưng sở dĩ đuổi đi hai mẹ con bọn họ là có nguyên nhân.

Bởi vì nàng phát hiện bờ ruộng bên cạnh có thứ không giống lúc trước. Lúc nàng mớiđi đến bên này tuyệt đối không có thứ này. Thứ này ở dưới ánh sáng mặt trời chiếu xuống phát sáng rực rỡ, làm người đau mắt.

Lưu Trưng liếc nhìn bốn phía nhưng không thấy có người. Nàng liền đi qua chỗ đó, híp mắt nhìn trong chốc lát.

Đó là một thanh kiếm. Thoạt nhìn, đó là một thanh kiếm sắc bén, chỉ có thanh liếm bị vứt bỏ ở giữa đám rau, cũng không có vỏ kiếm. Hơn nữa, kiếm này nhìn còn có chút quen mắt... Có điểm giống bội kiếm của cha nàng - Lăng Vân kiếm. Nhưng rốt cuộc có phải thật Lăng Vân kiếm thật hay không? Lưu trưng không dám xác định.

Bởi vì cha nàng rất ít đem Lăng Vân kiếm lấy ra ngoài, mà nàng lại không hứng thú đi nhìn một cái hoặc là kiểm tra. Thậm chí nàng chưa từng ở khoảng cách gần như vậy nhìn nó. Cho nên, nàng chỉ biết là kiếm này giống Lăng Vân kiếm như đúc nhưng thật giả không phân biệt được.

Nhưng mà...

Nếu đây là thật, vậy cha nàng đâu? Nàng nhớ rõ cha nàng còn nói qua “Kiếm kông rời thân“. Nhưng nếu là giả, vậy người nào có thể làm giả thanh kiếm như thật, lại némở chỗ này có mụcđích làm gì?

Lưu Trưng thật sự có chút khó hiểu.

Cách đó không xa tựa hồ đã có nhà bắt đầu nấu cơm, có khói nhẹ chậm rãi xông lên giữa không trung.

Cần phải trở về, Tôn bà bà nhất định chờ sốt ruột.Về phần thanh kiếm kia rốt cuộc có phải Lăng Vân kiếm thật hay không... giống như cùng nàng không có nhiều quan hệ.

Lưu Trưng nghĩ như vậy, liền thu thập rổ rau trở về, không có quay đầu nhìn lại.

Thức ăn hôm nay là canh cà cùng đậu sừng xào, rất nhanh liền làm tốt lắm.


Cà tươi mới, đậu sừng hương vị ngọt ngào.

Tôn bà bà tay nghề rất tốt. Từng ấy năm, Diệp gia may mắn có Tôn bà bà mới có thể ăn no mặc ấm.

Lưu Trưng ăn một nửa, đột nhiên nghĩ đến thanh kiếm để tại bên ruộng, liền hỏi một câu: “Bà bà, cha mẹ con khi nào trở về?”

Tôn bà bà nhưng ngẩn người:“ Nói ra thật chút nữa đã quên, vốn hẳn là đêm qua phải về nhà rồi.”

Lưu Trưng trong lòng căng thẳng: “Còn chưa trở lại?”

“Chưa đâu.” Tôn bà bà bị hỏi cũng mơ hồ: “Làm sao vậy?”

Lưu Trưng chính là lắc đầu cũng không có tâm tư ăn cơm.

Thanh kiếm kia...đến tột cùng có phải Lăng Vân kiếm hay không? Nhưng vấn đề này nàng không tính toán đến hỏi Tôn bà bà. Tôn bà bà lớn tuổi, không thể để cho bà lo lắng, hãi hùng. Lưu Trưng chỉ có thể chính mình suy nghĩ, những nghĩ mãi chỉ có thể xác định thanh kiếm kia cùng trong trí nhớ không sai mảy may, còn lại liền không thể xác định.

Cha mẹ nàng mấy hôm trước đã ra ngoài.

Về phần đi nơi nào, làm cái gì, Lưu trưng xưa nay không phải thực quan tâm, cha mẹ nàng cũng sẽ không nói. Thậm chí khi nào thì bọn họ trở về, nàng cũng không hỏi, dù sao Tôn bà bà trong lòng đều biết.

Nhưng hiện tại sự việc đã có chút bất thường.

Bởi vì Lưu Trưng vừa mở cửa phòng đã lại gặp được thanh kiếm kia.

Thân kiếm vẫn sáng bóng, không có vỏ kiếm, lại bị ném ở ngoài cổng Diệp gia. Lưu Trưng còn chưa kịp phản ứng, Tôn bà bà từ trong đi ra ngoài vừa nhìn thấy, sau đó “A” một tiếng.

“Lăng Vân kiếm?” Lưu Trưng nhịn không được nhíu mi.

“Lăng Vân kiếm.” Tôn bà bà khẳng định chắc chắn.

Lưu Trưng nhìn xung quanh, không có lấy một bóng người. Cuối cùng nàng chỉ có thể thở dài, đem thanh kiếm trên mặt đất nhặt lên. Lưu trưng cảm thấy có thể hiểu được tại sao cha của nàng lại quý trọng thanh kiếm này như vậy.

Kỳ thật Lăng Vân kiếm tạo hình hết sức bình thường. Nhìn qua, trừ bỏ phần mũi kiếm vô cùng sắc bén, ở ngoài không có chỗ nào đặc biệt. Chuôi kiếm cũng là loại vô cùng bình thường, ngay cả khắc hoa cũng không có, chứ đừng nói là có khảm bảo thạch. Cho nên nàng nhìn như thế nào cũng cảm thấy thường thường không có gì lạ.

Nhưng... Thanh kiếm này vào tay lại cảm thấy đặc biệt nhẹ, nhẹ đến mức gần như không thấy sức nặng của nó.

Đây là một loại cảm giác thật kỳ diệu, thanh kiếm nhẹ như không, lại mơ hồ tồn tại một loại sức mạnh, sức mạnh có thể lôi kéo con người. Lưu Trưng cảm thấy trong nháy mắt, tâm như bị thanh kiếm thôi thúc, có một loại khát vọng cầm thanh kiếm này lao ra múa một bộ kiếm pháp.

Mặc dù, nàng căn bản không biết bộ kiếm pháp nào.

Thật sự là quá kỳ diệu rồi.

Nhưng Lưu Trưng vẫn là bất khả tư nghị hỏi lại một lần: “Đây thật sự là Lăng Vân kiếm?”

Tôn bà bà có chút bất đắc dĩ: “Nếu không con thử xem?”

“Thử như thế nào?”

“Lăng Vân kiếm chém sắt như chém bùn.”

Lưu Trưng dạo qua một vòng. Ở phòng bếp, nàng tìm được món canh gà kho. Bởi vì giờ phút này Lưu Trưng cũng có ý muốn thử một chút. Chém sắt như chém bùn không tính là cái gì, hơn nữa cho dù thực sự chém được cũng làm bị thương mũi kiếm. Nàng nhưng thất ra cảm thấy... Có thể cử trọng nhược khinh chính là hảo kiếm, cảm giác tựa như Lăng Vân không sai biệt lắm.

Món kho cánh gà kho đầy dầu mỡ vừa đúng lúc để thử kiếm.

Tôn bà bà nhìn thấy nước gà, sắc mặt có chút quỷ dị.

Mà Lưu Trừng tay nâng kiếm, hạ xuống mặt trên của chân gà rồi nhẹ nhàng vung một chút----

Thế nhưng lại thực sự tước ra một mảnh da vừa mỏng lại đều ra ngoài.

Lưu Trưng thở ra một hơi thật dài, nhìn lại mũi kiếm, ngay cả một chút mỡ cũng không để lại. Đây... Quả nhiên là một thanh hảo kiếm! Cho dù không phải Lăng Vân kiếm, đó cũng là một thanh bảo kiếm thế gian khó cầu!

“ Đây... Chỉ sợ là thật rồi.” Tôn bà bà thở dài.

”Ân.”

Nhưng mà, tiếp theo phải làm sao bây giờ?

Lưu Trưng cân nhắc, trong chốc lát không có kết luận gì.

Tôn bà bà nói: “Chờ một chút, chờ cha mẹ con trở về liền biết được chuyện gì xảy ra.”

Đợi một chút, liền đợi đến ba ngày.

Ba ngày sau Lưu Trưng cảm thấy không thể chờ đợi thêm được nữa. Nếu cha mẹ nàng thật sự muốn trở về đã sớm về rồi. Nhưng cho đến bây giờ cũng chưa trở về.

Vậy nhất định là đã xảy ra chuyện. Về phần xảy ra chuyện gì, cũng không thể chỉ ở trong thôn chờ đợi là có thể ra kết quả được.

Lưu Trưng suy nghĩ, là nên đi ra ngoài một chuyến.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.09.2017, 19:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1684 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Bách hợp - Cổ đại] Diệp quải đông nam chi - Phù Noãn - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2: Thị trấn


Sáng sớm Lưu Trưng dậy giúp Tôn bà bà muối củ cải, uống một bát cháo gạo kê thơm lừng, ăn hai cái bánh mì. Ăn uống xong nàng trở về phòng đi lấy mấy lượng bạc vụn, cũng tiên thể đem theo LănG Vân kiếm.

Bất quá, tại thôn xóm sơn dã, kỳ thật không thích hợp mang theo một thanh kiếm đi khắp nơi.

Lưu Trưng đi tìm vài mảnh vải tính toán bọc kiếm lại, nhưng nàng hơidùng lực một chút mảnh vải đã bị cắt thành hai nửa.

Thật sự là thanh kiếm chém sắt như chém bùn.

Không tồi, một chút cũng không tồi.

Nhưng giờ phút này nàng tình nguyện nó là một thanh sắt rỉ.

Lưu Trưng lại thở dài, tìm khắp phòng cuối cùng tìm được một miếng da trâu cực kỳ cũ, không biết từ trước dùng để làm gì, nhưng nhìn kỹ cũng xem như rắn chắc. Lăng Vân kiếm không có vỏ kiếm, vân nên làm cho nó một cái. Lưu Trưng đem da trâu cho Tôn bà bà, lại tìm một miếng vải tùy tiện bọc ở bên ngoài rồi bước ra cửa.

Nàng không đi nơi nào quá xa, chính là ra sau nhà tìm đến nhà Vương thẩm. Sau đó, nàng buông tay thả Lăng Vân kiếm trên bàn nhà Vương thẩm khiên nó kêu loảng xoảng.

Trương phu cùng con trai Vương thẩm đều không có trong nhà, đàn ông tron thôn này sáng sớm đều phải ra đồng làm việc, cho nên ở trong nhà vần là hai người Lưu Trưng gặp ở ngoài ruộng ngày hôm qua là Vương thẩm cùng con dâu Từ thị.

Từ thị vừa nhìn thấy thanh kiếm kai liền sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, đứng ở một bên run rẩy, cầm ấm trà cả buổi cũng không cầm lên nổi.

Vương thẩm sác mặt cũng không tốt đến chỗ nào, nhưng nàng tốt xấu cũng sống hơn mấy chục năm, cũng gặp đến nhiều chuyện, liền cứng rắn chống đỡ mở miệng: “Liễu... Liễu Chi cô nương, ngươi đây là...”

Lưu Trưng lúc này nhướn mày không nói chuyện.

Vương thẩm lại liếc mắt nhìn thanh kiêm trên bàn, tròng mắt vùa chuyển nhưng vẫn kêu lên: “ Ngươi... ngươi muốn làm gì a! Chúng ta... Chúng ta bất quá là đi sang đất nhà ngươi trộm ít rau làm thức ăn, ngươi...Ngươi nhưng có thể nào lại muốn giết người! Ông trời ơi! Trên đời này sao trên đời lại có cô nương độc ác như ngươi cơ chứ...”

Lưu Trưng vẫn nhăn mày, lại ném mấy lượng bạc vụ lên trên bàn.

“Làm phiền thím chiếu cố Tôn bà bà.”

“A?” Vương thẩm hoàn toàn ngây ngẩn cả người: “Ngươi... Ngươi nói cái gì?”

Lưu Trưng đưa tay cầm lên Lăn Vân kiếm, một lúc lâu su mới nói ra một câu: Lần sau tới trộm đồ ăn thuận tiện mang trở về cho Tôn bà bà một ít.”

Liễu Chi cô nương, ngươi đây là... Muốn đi xa nhà ư?” Vương thẩm đi theo hỏi: “Vậy cha mẹ ngươi, bọn họ...”

Lưu Trưng ôm kiếm đi ra cửa, lại ngừng chân: “Nhớ rõ lời của ta, bằng không...”

Bằng không? Bằng không cái gì a... Vương thẩm phục hồi lại tinh thần, dây coi như là uy hiếp? Bà đem ánh mắt nhìn xuống, bạc vụ này chỉ sợ đủ cho nhà bọn họ dùng mấy năm, vẫn là tính dụ dỗ?Lưu Trưng kỳ thật cung không biết nàng có thể “Bằng không” thế nào.

Nhưng có chút thời điểm, nói lấp lửng so với nói hết toàn bộ hiệu quả tốt hơn nhiều lắm. Huống chi nàng để lại bạc cùng lấy ra Lăng Vân kiếm tạo áp lực, đối phó với thôn phụ nơi thôn quê vẫn là dư dả.

Lưu Trưng trong lòng ẩn ẩn có loại dự cảm, chỉ sợ nàng trong thời gian ngắn khổng thể nào trở về, thậm chí rốt cuộc không về được.

Nhưng mặc kệ thế nào, ngày thứ năm sau khi nhặt được kiếm, Lưu Trững vẫn lên đường ra ngoài.

Khi đó Tôn bà bà đã giúp nàng may miếng da trâu thành một bao kiếm, nàng đem Lăng Vân kiếm để vào trong đó. Bởi vì chừa lại khẽ hở cho nên nàng cũng không lo lắng da trâu bị cắt hỏng. Sau đó Lưu Trưng lại tìm rất nhiều vãi cũ, vải vụn bọc Lăng Vân kiếm lại thật dày cho đến khi không nhìn ra nó tột cùng là hình dạng gì. Cuối cùng nàng thay một bộ áo dài cùng dài rách nát thậm chí còn có chút bẩn mà nam nhân thường mặc. buộc tóc, đeo túi, lại đem Lăng Vân kiếm buọc sau lưng, giả dạng thành một nông thôn tiểu tử.

Thanh Thủy trấn là một thị trấn dựa vào nước, hoàn cảnh thật ra không tồi chút nào, quan trọng nhất là vị trí vô vùng tốt. Bốn phương thông suốt, bất luận là muốn lên núi qua sông hay muốn đi đại thành, đại trấn đều phải đi qua tiểu trấn này, cho nên Lưu Trưng nghĩ đến đầu tiên là phải đi đến nơi này hỏi thăm tin tức.

Nhưng chờ thật sự đi đến thị trấn, đứng ở ngã tư đường nhốn nháo, nàng lại không biết nên đi đâu vậy.

Lưu Trưng hơi suy nghĩ một chút, nhớ tới cha mẹ trước kia thường hay nói người trong giang hồ thích nhất ở trong quán trà tìm hiểu cùng chuyển tin tức. Vì thế nàng liền tìm đến quán trà lớn nhất để tìm hiểu. Nhưng bởi vì nàng giả trang thật sự có chút khó coi, nên mãi đến khi nàng bỏ ra bạc vụn, mới miễn cưỡng được tiểu nhị dùng ánh mắt ghét bỏ cho đi vào.

Nhưng vấn đề là, nàng ngồi suốt đến giữa trưa, lại vẫn không thu hoạch được gì. Trong quán trà này nhìn toàn thấy mấy người thô lỗ đại hán trong giang hồ trêu trọc nhau bằng mấy lời thô tục, không hề có ý nghĩa gì cả, một chút manh mối có giá trị cũng không có.

Nàng uống một ấm trà ăn hai miếng bánh điểm tâm, nghĩ nghĩ lại đem mấy miếng bánh điểm tâm để vào trong ngực. Mấy miếng bánh điểm tâm này hương vị kỳ thực bình thường không ngon như Tôn bà bà làm nhưng một phần do Lưu Trưng đối với đồ ăn cũng không khó tính, thứ hai là nàng không thích lãng phí. Trà bánh lại đắt, cho nên nàng nghĩ trên đường nếu đói bụng liền có thể tiết kiệm một chút.

Cứ như vậy, lúc Lưu Trưng bước ra khỏi quán trà liền gặp đến tiểu nhị một trận xem thường.


Chờ nàng bước ra ngoài cửa quán trà, nàng liền nghĩ đến biện pháp cuối cùng.

Lúc này trên đường cái, xa xa xuất hiện một đội xe ngựa, trước xe đều cắm cờ, Ở trên viết mấy chữ “ Long Hưng tiêu cục“. Đội ngũ đi đằng trước một bên thét to một bên mở đường, đi theo sau đó là mười chiếc xe ngựa cùng ba nhăm người. Xem ra Long hưng tiêu cục là một đại tiêu cục, áp tải là một chuyến hàng lớn.

Tiêu cục là mua bán từ Nam ra Bắc, tin tức nhất định không ít.Lưu Trưng hạ quyết tâm, quyết định đi tìm một tiêu sư, kiếm cơ hội hỏi một chút, liền cúi thấp đầu đi theo. Chỉ thấy người ngựa trên đường lớn đi thẳng đến một khách sạn, mọi người đều xuống ngựa dỡ hàng, chuyển đi chuyển lại một lúc, sau đó liền đều vào phòng khách ngồi, xem ra là muốn dùng cơm.

Lưu Trưng đứng ở của nhìn trong chốc lát, mắt thấy có cái hơn ba mươi tuổi cường tráng tiêu sư chỉ nhét bánh mì vào miệng liền vội vàng ra ngoài.

Lưu Trưng lập tức đi theo.

Nhưng tiêu sư đi được cực nhanh, lại chuyển hướng đi vào trong hẻm nhỏ, nàng đi theo một đường vẫn đều không tìm thấy cơ hội. Cuối cùng nhìn thấy hắn đi vòng qua rồi rẽ, tiếp theo sau cũng đã khong thấy người.

Lưu Trưng trong long thấy kỳ quái, quay đầu nhìn xung quanh.

Cái ngõ nhỏ này nhìn liếc mắt một cái có thể thấy hết, cũng không có chỗ trốn, chỉ lơ đãng nghe thấy phía trước tựa hồ có tiếng nói. Nàng trong ngõ nhỏ đi tiếp về phía trước, cuối cùng nghe thấy một ít động tĩnh.

Tiếng hò hét rất to, tiếng khắc khẩu kịch liệt, còn có các loại tiếng ồn ào kỳ quái hỗn hợp lại một chỗ.

Bất quá nới phát ra âm thanh dều không phải từ phố xá sầm uất, mà tất cả đều phát ra từ một dãy nhà. Ra ngoài ngõ, Lưu Trưng theo tiếng nói nhìn một vòng, cuối cùng tìm được nơi phát ra âm thanh.

Đó là một tòa thạch lâu, xây đựng rất đồ sộ nghiêm mật, nhưng không có nhiều xa hoa quý phái. Trên mái nhà cắm một lá cờ lớn màu đen xám trắng, ở trên có ghi một chữ to màu đen -----”Đổ”(Cá cược). Xuống dưới chút nữa là một bảng hiệu, sơn son thiếp vàng, viết bốn chữ “Kim ngọc đổ phường“.

Đổ phường: sòng bạc

Lưu Trưng suy nghĩ một chút liền hiểu được, lúc trước tiêu sư kia tất nhiên là đi vào sòng sòng bạc này.

Chắc một đường đi áp tải đều là rừng núi hoang vắng, thật vất vả mới đến được thị trấn, cơn nghiện đánh bạc nổi lên ngay cả cơm cũng không ăn, tùy tiện nhét cái bánh mì liền chạy tới nơi này. Mà hắn sở dĩ chui vào trong ngõ, chỉ sợ là vì đi tắt thôi.

Còn nữa, Kim Ngọc đổ phưởng tuyệt đối không phải bình thường địa phương, quan phủ thế nhưng cho phép một cái sòng bạc gióng trống khua chiêng xậy ở ngay trên đường cái ở Thanh Thủy huyện thật sự là bất khả tư nghị. Mà người qua lại tựa hồ không hề cảm thấy kỳ quái, lúc đi ngang qua còn lộ ra một ít kính sợ hoặc kỳ hâm mộ.

Lưu Trưng lại nhìn lướt qua bên đường.

Phố đối diện đỗ một chiếc xe ngựa thập phần đẹp đẽ quý giá tinh xảo, rất làm cho người ta chú ý. Kéo xe là một bốn hắc mã thần tuấn phi thường. Người đánh xe cúi đầu dựa ở ghế trước, nhìn không rõ mặt.

Chiếc xe làm cho người ta có một cảm giác mơ hồ là nó đang đợi người.

Hơn nữa, người mà chiếc xe đang chờ rất có thể là khách trong Kim Ngọc đổ phường.

Lưu Trưng miên man suy nghĩ, đang suy tư rốt cuộc có nên vào sòng bạc hay không thì màn xe của chiếc xe ngựa đối diện tựa hồ có chút động. Nàng trâm triệu không nghĩ tới trên xe vẫn còn có người, lại tập trung suy nghĩ một chút đến khi nhìn lại. lại thấy màn xe tựa hồ bị người bên trong xe xốc lên một góc, nhưng cũng chỉ là trong chớp mắt. Người nọ lại thả tay, màn xe lại bị thả xuống dưới không có động tĩnh gì nữa.

Cho nên Lưu Trưng trừ bỏ thấy bàn tay tráng thuần tinh tế của người con gái ở ngoài thì cũng không phát hiện cái gì.

Nàng lại thở dài.

Sòng bạc này, chiếc xe ngựa đối diện kia, hay là người con gái bên trong xe ngựa... Kỳ thật đều cùng nàng không có quan hệ gì, mà giờ khắc này, chuyện tình nàng thật sự muốn biết lại vẫn như cũ không có đầu mối.

Lưu Trưng rốt cục xoay người, tính toán quay về khách điếm chỗ Long Hưng tiêu cục nghỉ chân.

Nàng không nghĩ rằng khi nàng vừa mới xoay người lại, rèm của của Kim Ngọc đổ phường đã bị người nhấc lên. Từ bên trong một nam nhân cao gầy, mặc đồ đen bước ra. Hắn ngẳng đầu, thấy Lưu Trưng vừa muốn xoay người bước đi cũng cả kinh. Nhìn qua một lúc, hắn lại dùng ánh mắt có chút xem xét đánh giá kỹ Lưu Trưng từ trên xuống dưới một lượt.

Lưu Trưng bị nhìn không thoải mái, nhíu mày muốn đi.

“ Tiểu huynh đệ, từ từ.”

Tiểu huynh đệ? Đây là đang gọi nàng? Lưu Trưng dừng bước, chờ hắn nói câu sau.

“Tiểu huynh đệ có muốn vào trong thử vận may hay không?” Hắc y nam tử ngũ quan sinh ra thập phần âm lãnh, lệ khí trên mặt cũng rất nặng, nhưng giọng điệu nói chuyện với Lưu Trưng lại mang theo mấy phần nịnh nọt, thật sự là có chút không tự nhiên.

Lưu Trưng tinh tế nhìn thoáng qua nam nhân trước mặt, sau đó lại nhìn quần áo cũ nát trên người mình. Bộ dạng của nàng ngay cả tiểu nhị cũng ghét bỏ, thậm chí khách đánh bạc cũng nhìn nàng chằm chằm, vậy mà còn muốn kéo nàng đi đánh bạc một phen?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.