Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 205 bài ] 

Cuộc hôn nhân dài lâu – Vân Quán Phong

 
Có bài mới 17.04.2020, 23:03
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 15.01.2016, 14:24
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1571
Được thanks: 1277 lần
Điểm: 9.7
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu – Vân Quán Phong - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 210: Anh ở bên em

Phòng sách.

Gương mặt của vị bác sĩ có vẻ nghiêm trọng. Ông ta lấy máu của Lê Diệp để xét nghiệm, tuy vẫn không biết chắc vấn đề của cô là gì, nhưng kết quả xét nghiệm vẫn khiến ông ta giật mình.

Doãn Chính Đạc ngồi ở phía đối diện, anh đã chuẩn bị tinh thần, bất kể là kết quả gì thì anh cũng có thể chấp nhận được.

Vị bác sĩ cẩn thận tìm từ để nói, “Tuy vẫn chưa xác định rõ được thành phần của độc tố, nhưng cơ thể của cô ấy đã bắt đầu bị tàn phá rồi, những vết ứ trên người cô ấy thật ra là kết quả của sự tích tụ độc tố. Nếu không có thuốc giải, cô ấy không trụ được bao lâu nữa đâu. Hơn nữa…”

Doãn Chính Đạc đưa mắt nhìn, vị bác sĩ thoáng do dự rồi mới nhắc anh, “Khi mà vẫn chưa xác định được thành phần độc tố, tôi phải nhắc nhở cậu là, tốt nhất cậu không nên gần gũi với cô ấy nếu không có biện pháp an toàn. Tình trạng của cô ấy vẫn chưa biết là do độc gì gây ra, có truyền nhiễm hay không, vậy nên rất nguy hiểm.”

“Đừng có nói lung tung!”, Doãn Chính Đạc bực tức, “Tôi gọi ông đến để chữa cho cô ấy, ông chữa được thì chữa, không thì biến… Nói mấy lời vô nghĩa đấy làm gì!”

Bác sĩ cũng chỉ tốt bụng nhắc nhở anh vậy thôi, nếu không vì sợ khiến anh lo lắng thì đã bảo thẳng anh là nên từ bỏ hy vọng đi. Với tình trạng này của Lê Diệp, bác sĩ nào cũng bó tay thôi, vì cô không mắc bệnh thông thường, nếu không có thuốc giải thì căn bản là hết cách.

Doãn Chính Đạc không muốn mất thời gian với ông ta nữa. Anh sẽ tìm bác sĩ giỏi hơn. Đứng dậy đi ra khỏi phòng sách, anh gọi người làm tiễn khách, rồi quay đầu đi vào phòng ngủ.

Trong phòng, cô choàng cả chiếc chăn lên người, cuộn mình ngồi một chỗ, đầu hơi cúi như đang suy nghĩ gì đó.

Doãn Chính Đạc bước đến, còn chưa đến cạnh cô thì cô đột nhiên ngẩng phắt lên, nhìn anh với vẻ hơi kích động, “Anh đừng lại đây!”

“Sao vậy?”, Doãn Chính Đạc nhìn thấy những giọt mồ hôi trên trán cô, “Em lại khó chịu à? Để anh xem nào, mà để anh đi gọi bác sĩ!”

Lê Diệp không cho anh đến gần, hai tay ôm chặt lấy chính mình, “Anh đi đi! Anh đừng lo cho em nữa! Em không nghĩ là em trụ được nữa đâu!”

Tự dưng cô nói như vậy khiến anh vừa lo lắng vừa đau khổ. Doãn Chính Đạc bước thêm một bước tới, mắt nhìn cô, “Diệp Nhi, sao anh có thể không quan tâm cho em cơ chứ. Để anh xem xem đau thế nào nào.”

Lê Diệp cuộn mình trong chăn, không ngừng run rẩy, thấy anh đến gần, cô cầu xin anh, “Anh đừng đến đây! Em không cần anh xem, anh cứ tránh đi!”

Thấy cô đổ mồ hôi nhiều hơn, anh không dám tiến lại gần khiến cô kích động nữa, “Đợi anh đi gọi bác sĩ, em đừng sợ!”. Nói xong, anh chạy nhanh ra ngoài. Mấy ngày rồi không có thuốc giải, lúc đau đớn, cô chỉ có thể dựa vào thuốc giảm đau và thuốc an thần. Có điều, những thứ đó chỉ có thể giảm đau tạm thời, dùng nhiều sẽ gây ra thương tổn khác, bác sĩ vẫn rất dè dặt khi cho cô dùng. Nhìn cô đau đớn khổ sở thế này, Doãn Chính Đạc không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể chấp thuận làm như vậy. Anh tình nguyện gánh thay cô chứ không muốn bó tay nhìn cô quằn quại đau đớn.

Doãn Chính Đạc vội vàng chạy đi gọi bác sĩ. Anh sợ chậm một giây là cô sẽ phải chịu đau nhiều hơn.

Trở lại phòng ngủ, vừa mở cửa, không thấy Lê Diệp đâu, anh lập tức quay đầu chạy sang phòng khác, tim đập thình thịch không thôi. Tìm hết một lượt, nhà vệ sinh, phòng sách, đều không thấy cô đâu. Cả căn nhà rộng thế này, cô trốn ở đâu được đây? Lòng anh run lên, anh quay đầu chạy sang một căn phòng khác. Vừa sang đến nơi, anh nhìn thấy Lê Diệp đang đứng cạnh cửa sổ. Cửa sổ mở, cô cúi đầu nhìn xuống bên dưới.

Doãn Chính Đạc không dám quấy nhiễu cô, nhẹ nhàng bước tới chứ không lên tiếng, chỉ sợ cô không cẩn thận sẽ ngã xuống dưới.

Gió thổi bay làn tóc, Lê Diệp uể oải dựa vào thềm cửa sổ. Cô nghe thấy rồi, ngoài chờ chết ra, cô còn có thể gây nguy hiểm cho người tiếp xúc gần mình. Cô đốt thời gian ở đây, Doãn Chính Đạc cũng phải phí thì giờ cùng cô. Điều này đối với cả hai đều thật tàn nhẫn, chi bằng dứt khoát cho anh một cái tin báo tử, để anh đón nhận kết quả sau cùng chứ không phải nhận lấy phần tra tấn dằn vặt này. Cô không muốn nói gì nữa, không có hy vọng, thà cứ thế mà chấm dứt còn hơn.

Cô cố nhướn mình ra bên ngoài, nhưng cơ thể chẳng còn mấy sức nên phải cắn răng kiên trì. Cô quay đầu lại nhìn anh một lần. Anh đang hét lên, nhưng cô chẳng nghe rõ. Quyết tâm nhảy xuống để chấm dứt tất cả quá mạnh, Lê Diệp sẽ không bị mềm lòng vì vẻ khổ sở của anh. Không được mềm lòng, không được do dự, cô phải giải quyết triệt để nỗi đau khổ khôn cùng này.

Thấy cô nghiêng người ra ngoài, Doãn Chính Đạc lao nhanh tới, ôm chặt lấy thắt lưng cô rồi kéo mạnh cô trở về.

Cô không giãy giụa kịch liệt, bị anh ôm về, cả người cô mềm nhũn như sợi mì.

Tóm cô về, thấy cô không nói tiếng nào, anh cắn răng thầm mắng cô là đồ vô tâm, cô muốn thoải mái ra đi chứ không muốn để anh chứng kiến tình trạng của mình. Anh lấy chăn bọc cô lại, nhất quyết không đi đâu nữa mà chỉ ở đây canh chừng cô.

Cho dù có phải hao phí thời gian, anh cũng phải thấy cô ở bên cạnh mình. Giây phút ra đi đó, anh cũng muốn ở cùng cô.

Nhân lúc cô ngủ, anh gọi điện cho Vương Mãnh, giao cho anh ta việc tìm anh chàng phục vụ kia. Lúc đó, cậu ta và Lê Thiên Tố ở cùng nhau, không chắc là cậu ta biết điều gì, nhưng chỉ cần một manh mối hữu dụng thôi là cũng có thể cứu được mạng Lê Diệp.

Có điều, anh chàng Tiểu Đinh kia ôm của chạy trốn bặt vô âm tín. Hồi đó, cậu ta sợ mất mạng nên đã dùng tất cả ngón nghề của mình để đi trốn, muốn tìm được cậu ta là không hề dễ dàng.

Nhưng, còn một tia hy vọng thì không thể bỏ qua. Cho dù là tốn công vô ích, anh cũng phải làm.

Đặt điện thoại xuống, anh trở lại bên Lê Diệp.
Người giúp việc đã hầm canh cho cô, mỗi ngày cô đều ăn rất ít, nếu anh không ép thì cô cũng không chịu há miệng. Nhìn bộ dạng da bọc xương của cô, lòng anh như lửa đốt. Anh nắm lấy tay cô, chỉ mong có thể chuyển hết nỗi đau lên người mình. Ngồi nhìn cô ngủ, anh thầm mong khoảnh khắc có thể kéo dài một chút, để cô được nghỉ ngơi nhiều hơn, để cơn đau khoan hẵng đến quấy rầy cô.

Lúc Lê Diệp tỉnh lại thì Doãn Chính Đạc đang gục bên tay cô ngủ say. Quầng mắt anh đã thâm lại, mấy ngày nay, cô chịu khổ bao nhiêu thì anh lại tốn tâm sức nhiều hơn bấy nhiêu. Cô sợ mình trở thành mối trói buộc anh nên mới tình nguyện chấm dứt, nhưng giờ nhìn anh, trong lòng cô tràn ngập cảm giác không đành.

Cô đưa tay định vuốt ve anh thì anh sực tỉnh. Anh thoáng kinh ngạc, nhưng nhìn thấy cô còn đó thì khẽ thở phào. Nắm lấy tay cô, anh cầm bát canh đặt bên cạnh lên, nếm thử thấy còn ấm thì đỡ cô dậy, đút cho cô, “Ăn chút đi, hôm nay em chưa ăn được gì cả.”

Lê Diệp chỉ nhìn anh. Anh nhấp thử một ngụm canh, không nguội cũng không nóng, “Ăn đi nào.”

Lê Diệp lại lắc đầu, “Em nghe bác sĩ nói, Chính Đạc, anh đừng ở gần em như thế này, em cũng không biết trong thuốc độc có cái gì, nói không chừng thật sự là chất độc gây truyền nhiễm…”

Cô còn chưa nói xong, anh đột nhiên rút lại khoảng cách, nhân lúc cô chưa kịp phản ứng thì anh đã hôn ghì lấy cô.

Lê Diệp vội vàng đẩy anh ra, nhưng rốt cuộc vẫn không thắng nổi sức anh. Anh nâng mặt cô lên, hôn sâu hơn. Mãi một lúc sau, anh mới buông cô ra rồi trịnh trọng nói, “Thế thì sao! Có chết thì anh chết cùng em!”

“Anh điên rồi…”, Lê Diệp thở gấp, “Anh còn có thể sống tốt, sao phải đi với em chứ!”

Anh giơ ngón tay đeo nhẫn ra trước mặt cô. Cả một chặng đường, anh đã trải qua thật nhiều đả kích, cũng từng muốn buông bỏ, nhưng cuối cùng, anh phát hiện ra rằng, chẳng có lý do gì có thể khiến anh từ bỏ một phần chấp nhất từ rất lâu trước đó.

“Lê Diệp, ngày cưới em, anh đã thề, anh mãi ở bên em, cho đến ngày anh chết, anh cũng không để em rời khỏi anh.”. Anh nhìn gương mặt đã loang lổ vết bầm của cô, ánh mắt vẫn dịu dàng, “Cả đời anh chỉ lấy vợ một lần, đã là vợ anh thì anh sẽ không buông tay em. Em còn sống thì ở cạnh anh, nếu chết, thì anh cũng phải ôm chặt tro cốt của em.”

Lê Diệp nhìn gương mặt thấm màu tang thương của anh mà nước mắt dâng trào.

Doãn Chính Đạc ôm cô vào lòng, “Có cách thì anh nghĩ cách, không có cách thì anh đi cùng em, bất kể là khi nào, anh cũng sẽ ở cạnh em.”

Cô vuốt ve chiếc nhẫn của anh. Từ ngày đầu tiên đến ngày định ly hôn, rồi đến tận hôm nay, cô chưa bao giờ nghĩ rằng, vào lúc mình sắp chết, người không rời khỏi mình lại là anh.

Ôm cô, anh cảm giác cô đã nhẹ đi rất nhiều. Nhìn dáng vẻ tiều tụy của cô, anh không muốn chấp nhận, cũng không muốn đối mặt, nhưng cứ đà này, thì thời gian của cô thật sự không còn nhiều nữa. Anh nắm tay cô, khẽ khàng vuốt tóc cô, “Ngày mai, anh có quà tặng cho em. Giờ ăn chút đi rồi nằm nghỉ.”

Khóe miệng cô khẽ động. Ngày mai, dường như ngày mai là một từ vô cùng xa xôi. Cô không biết mình còn có thể đợi đến ngày mai hay không. Nhưng vì lời hứa hẹn của anh, cô chịu được khổ đau, để đợi đến ngày mai xem món quà của anh là gì…

Nằm trên khuỷu tay anh, cô từ từ ăn một chút rồi nhắm mắt ngủ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.04.2020, 14:41
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 15.01.2016, 14:24
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1571
Được thanks: 1277 lần
Điểm: 9.7
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu – Vân Quán Phong - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 211: Cầu hôn

Sớm hôm sau, một ngày nắng.

Lê Diệp tỉnh dậy từ rất sớm. Thấy tinh thần cô khá tốt, Doãn Chính Đạc bèn gọi người mang đến cho cô bộ đồ trang sức trang nhã, rồi giúp cô thay một bộ váy tươi tắn. Anh đỡ cô chầm chậm bước từng bước ra ngoài.

Lên xe, cô tựa vào thành ghế, lại hơi khó thở, cô cố chịu đựng cảm giác khó chịu đó để mỉm cười nhìn anh.

Chuyến đi rất thuận lợi, anh không nói nhiều mà chở cô đi thẳng đến đích.

Lê Diệp vẫn nhớ con đường này, cô quay đầu nhìn anh, anh liền gật gù, “Sắp đến rồi.”

Không lâu sau, xe tiến thẳng qua cổng của làng du lịch. Hôm nay không đông khách như mọi ngày, ngoài cổng có người đứng gác, vừa thấy họ đến là liền lập tức mở cổng ra.

Anh thong thả nói, “Hôm nay không kinh doanh, chỉ có chúng ta thôi.”

Biển hoa tươi rói, mênh mông vô bờ. Hiện giờ anh đã giảm bớt gánh nặng kinh tế, vì vậy làng du lịch cũng mở rộng hoạt động theo. Đã lâu không đến, nơi này khác trước rất nhiều, khung cảnh còn đẹp hơn xưa.

Anh dẫn cô vào nhà hàng, đến vị trí đã được anh sắp xếp sẵn. Nơi mà cô và anh lần đầu tiên đến đây, cách bài trí và khung cảnh vẫn chẳng thay đổi gì.

Đợi cô ngồi vững, anh mới sang ngồi ở phía đối diện, rồi chỉnh lại cổ áo. Đã lâu anh không ăn vận trang trọng như vậy, mặc dù gương mặt có chút tiều tụy, nhưng chỉnh chu lại thì cả gương mặt vẫn sáng bừng, vẫn tuấn tú như trước.

Khúc đàn dương cầm dìu dặt được tấu lên, người nhân viên phục vụ bắt đầu bưng đồ ăn vào. Từng thứ từng thứ, đều gợi về những kỉ niệm ngày xưa. Cô biết bộ dạng mình bây giờ không được dễ nhìn, thậm chí là rất đáng sợ, nhưng những nhân viên ở đây đều không để lộ ra sự kinh ngạc hay sợ hãi với cô. Là ai dặn dò họ, cô biết.

Rót hai ly rượu vang đỏ, anh đưa cho cô một ly, “Uống một chút thôi.”

Lê Diệp giơ ly lên, bàn tay không ngừng run rẩy. Nhấp một ngụm, lành lạnh, ngọt thanh, cô nghĩ, chẳng có gì sánh được với những kỉ niệm này. Ở khoảng thời gian cuối cùng này, cô phải ghi nhớ tất cả, hưởng thụ từng giây từng phút tươi đẹp.

“Diệp Nhi.”, anh gọi cô. Cô chưa từng cảm thấy có ai gọi tên cô mà lại êm tai như anh. Sống mũi cay cay, mọi chuyện đến quá đường đột, trước đây, thứ hạnh phúc mà cô tưởng tượng ra hoàn toàn liên quan đến một người khác. Trong một khoảng thời gian rất dài, cô vẫn cho rằng, sau khi rời khỏi Hạ Tùng Đào và ở bên Doãn Chính Đạc, cuộc đời cô sẽ chỉ còn lại sự giày vò và một màu u ám. Nhưng hiện tại, cô cảm thấy, nếu cuộc đời có thể kéo dài thêm, cô sẽ bù đắp lại những nỗi tiếc nuối trong quá khứ. Lúc bên nhau, cô không đối xử tốt với anh, đến giờ càng cảm thấy hổ thẹn. Có điều, đã chẳng còn cơ hội cho cô sửa chữa nữa rồi.

“Lúc mình kết hôn, anh không chuẩn bị hẳn hoi được, thứ nên làm cho em thì đều không làm.”, anh đứng dậy, đưa mắt nhìn ra một cánh cửa khác. Bỗng nhiên, một bóng dáng nho nhỏ trong bộ âu phục nhí xuất hiện, tay cầm bó hoa, chạy ùa vào trong.

Nhìn thấy Hi Hi, Lê Diệp vô cùng kích động. Hi Hi cũng đã lâu không gặp mẹ nên quên béng mất nhiệm vụ bố giao, lao thẳng vào lòng cô khóc, “Mẹ ơi, sao giờ mẹ mới về, Hi Hi rất nhớ mẹ!”

Lê Diệp muốn ôm thằng bé, âu yếm nó, nhưng sợ thằng bé sẽ bị dọa vì bộ dạng của mình nên chỉ vỗ vai nó, “Đừng khóc nào, Hi Hi là nam tử hán mà.”

Nước mắt đầm đìa, nhưng giờ là phút hạnh phúc, không có lý gì lại để lộ sự đau thương. Hi Hi lau mặt, rồi giơ bó hoa trong tay lên, thoáng đưa mắt nhìn bố, như nhận được sự cổ vũ, thằng bé nói, “Mẹ, mẹ lấy bố được không?”

Cô nhìn bó hoa hồng rực rỡ, lại nhìn thằng bé. Vẻ mặt nó cực kỳ khẩn thiết, khiến cô vô cùng buồn cười.

Cưới cũng cưới rồi, con cũng có rồi, việc gì phải cầu hôn thế này nữa.

Đang lúc đó, một người nhân viên đẩy chiếc xe nôi trẻ con vào, bên trong là cô bé con miệng ngậm nún vú cao su. Vừa thấy mẹ, quên luôn cả cái núm, Đô Đô lập tức giang hai tay ra, không nói được nên nó ra sức í ới, còn nhướn người về phía cô.

Hiện giờ cô chẳng thể bế nổi Đô Đô, con bé nặng hơn nhiều, ngay cả bố nó bế mà còn thấy mỏi tay. Lê Diệp cúi người nhìn cô con gái khỏe mạnh, đáng yêu, trong lòng cảm giác vô cùng mềm mại. Bất chợt, nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương xỏ trong chiếc vòng trên cổ Đô Đô, cô đưa mắt nhìn Doãn Chính Đạc. Anh nói, “Nhẫn của em, bất kể là đã tháo bao nhiêu lần, thì anh vẫn giữ giúp em. Cả đời này, nhẫn cưới của em chỉ có thể do anh đeo cho.”

Lê Diệp vuốt ve chiếc nhẫn kim cương, ánh lấp lánh tỏa lan, giá trị của nó, thật sự không nặng bằng ý nghĩa của nó nữa.

Doãn Chính Đạc tháo được chiếc nhẫn từ trên cổ Đô Đô, cầm tay Lê Diệp, trịnh trọng nhìn cô, rồi anh bỗng quỳ một gối xuống, “Lấy anh nhé, Diệp Nhi.”
Cô rất muốn cười, nhưng vừa nhìn vào đôi mắt đen nhánh của anh thì hai mắt đã lại ngấn lệ. Có lẽ đây là định mệnh, cô ra sức trốn tránh anh, anh thì vẫn cố chấp như thuở ban đầu. Nếu không phải do anh không chịu từ bỏ, thì hiện tại chắc chắn đã là cảnh tượng khác. Mà cô thì chẳng biết nó xảy ra ở đâu, như thế nào. Tuy rằng lúc này tình trạng của cô không tốt, thậm chí có thể dùng từ tuyệt vọng để hình dung, nhưng cô không hối hận. Kết quả cuối cùng hết sức hoàn mỹ, chỉ có quá trình là khiến cô không muốn ngoảnh đầu nhìn lại.

Hi Hi đứng bên cạnh, tuy chẳng hiểu bố mẹ đang làm gì, nhưng thằng bé cũng sốt ruột nên bèn kéo tay Lê Diệp, “Mẹ, gật đầu đi, đi mà.”

Doãn Chính Đạc ra hiệu im lặng với Hi Hi. Anh muốn nghe đáp án của Lê Diệp, không phải vì bất cứ ai, mà là suy nghĩ từ trong lòng cô.

Hai người nhìn nhau, trong mắt cũng chỉ còn lại hình ảnh của nahu. Cho đến giờ, Lê Diệp vẫn không thể ngờ rằng mình sẽ yêu Doãn Chính Đạc. Trước đây, cô ở bên Hạ Tùng Đào, cô không nghĩ mình và anh ta sẽ chia lìa, không nghĩ mình sẽ ở cạnh người khác, mà cho dù có chia lìa, ngay cả nằm mơ cô cũng không ngờ rằng mình thật sự ở bên người khác, và người này lại là Doãn Chính Đạc. Lần đầu tiên gặp nhau, cô đã hạ quyết tâm phải tránh xa bạn trai của Lê Sơ Vũ, bởi cô cảm thấy xuất thân và hoàn cảnh của mình so với Doãn Chính Đạc là trời với vực. Vậy mà, con người kia lại có tình cảm vô cùng cố chấp với cô, đến tận bây giờ mà cô vẫn thấy kinh ngạc.

Có điều, ánh mắt anh lúc này lại khiến mọi suy nghĩ vẩn vơ trong đầu cô biến mất. Có lẽ là vận mệnh đã an bài, hoặc cũng có lẽ do bàn tay con người, mà giờ khắc này, ở bên nhau, không phải là ai khác mà là hai người họ. Mỗi giây còn lại đều vô cùng quý giá, cô không muốn giấu giếm, cũng không muốn nói dối, chẳng còn gì phải kiêng dè, cô đưa tay ra đỡ anh rồi gật đầu, “Được…”

Doãn Chính Đạc nở nụ cười hạnh phúc, như thể anh đã đợi lời chấp thuận này của cô lâu lắm rồi, đợi ngày ngày đêm đêm. Cô là do anh chiếm lấy, chiếm từ tay Hạ Tùng Đào, từ chính tay cô, từ biết bao trở ngại giữa họ, cũng là từ trong tay vận mệnh. Anh hao tổn tâm sức đến cùng để chiếm về. Một lời nguyện ý của cô, anh có làm bao nhiêu chuyện cũng đều có ý nghĩa, anh không hề làm sai. Cô đồng ý bên anh, đó là điểm cuối cùng, là đáp án chính xác nhất. Đeo nhẫn cho cô, Doãn Chính Đạc cúi đầu hôn lên mu bàn tay cô. Thiếu mất nghi thức cầu hôn, vậy thì bổ sung, những điều tiếc nuối đã giảm đi một rồi.

Người một nhà ở bên nhau, ánh nắng ấm chiếu qua cửa sổ, ấm áp biết mấy.

Hi Hi ôm cánh tay Lê Diệp không buông, nó thật sự sợ lại không nhìn thấy cô đâu nữa.

Lê Diệp nằm phơi nắng, cảm thấy hơi buồn ngủ rồi. Hi Hi đứng bên cạnh la hét ầm ĩ gì đó, cô cũng không nghe rõ.

Nhìn thấy cô nhắm mắt, Doãn Chính Đạc thoáng sợ hãi. Cứ khi nào cô nhắm mắt là anh sẽ lập tức kiểm tra hơi thở và mạch đập của cô, chỉ sợ cô cứ thế ngủ một giấc dài không tỉnh.

Hi Hi chơi quanh quẩn bên cô, thỉnh thoảng Lê Diệp cũng mở mắt nhìn thằng bé với Đô Đô, nhưng chẳng được bao lâu thì đã mệt mỏi đến mức chỉ muốn ngủ. Cô dựa vào vai Doãn Chính Đạc, cùng nhau phơi nắng, cùng nhau hưởng cái ấm áp trong lành, tận hưởng hương hoa thoang thoảng đưa tới. Như vậy là tốt rồi, tốt lắm rồi.

Ngoại trừ việc sẽ khiến lũ trẻ sợ ra, cô cảm thấy cứ thế này mà đi cũng được, không có gì phải oán giận. Thứ cô có được thật ra đã nhiều hơn mong đợi rồi, chỉ là cô giác ngộ hơi muộn, cho nên cứ mãi giày vò mình, tra tấn anh. Cô hi vọng sau này anh có thể hạnh phúc, kỳ thực anh là người rất tốt. Cô muốn chúc phúc anh, anh đáng có được những điều tốt đẹp, rất đáng. Chỉ có điều, cô không thể nào nói ra được, trong tình huống này, anh mà nghe thấy sẽ rất tức giận, mà cô thì chẳng muốn phá hỏng bầu không khí.

Doãn Chính Đạc nắm hai tay cô, cảm giác hơi lành lạnh, anh liền dùng sức nắm chặt lấy. Anh chỉ thầm mong giữ lại độ ấm cho cô, lâu một chút, một chút thôi… Ở bên cô, xung quanh tĩnh lặng như thể toàn thế giới đã biến mất vậy. Chỉ còn lại bốn người gia đình họ, từ lâu về trước, đến mãi lâu sau này, họ vẫn ở bên nhau và có nhau.

Bỗng nhiên, điện thoại trong túi anh rung lên, anh lập tức mở mắt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.04.2020, 14:41
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 15.01.2016, 14:24
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1571
Được thanks: 1277 lần
Điểm: 9.7
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu – Vân Quán Phong - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 212: May mắn

Vừa ngủ một giấc mà hình như đã mơ thấy rất nhiều thứ kỳ lạ, vô số lần khiến người nằm mộng rơi vào nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Có điều, đến khi gần kết thúc lại bỗng khiến cô vô cùng hạnh phúc. Cô có hai đứa con ở cạnh, và có cả một lễ cưới viên mãn chưa từng thấy. Mọi đau đớn đều quên hết, khổ sở cũng quên luôn, chỉ còn lại tiếng cười của lũ trẻ và cái nhìn dịu dàng của người đàn ông ấy.

Lúc tỉnh lại, Lê Diệp nghĩ mình đã chết rồi, hiện tại cô đang ở thế giới bên kia.

Mở mắt ra, cô cứ có cảm giác tất cả những điều đen tối dài đằng đẵng đã qua đi. Cô vẫn có cảm giác kiệt sức, bàn tay được nắm chặt, độ ấm chân thật vô cùng.

Mí mắt cô giật giật, người bên cạnh liền kêu lên, “Diệp Nhi, em tỉnh rồi! Em thấy thế nào?”

Lê Diệp nhìn anh, gương mặt đầy vẻ lo lắng nhưng cũng rất trìu mến. Cô hé môi, giọng nói hơi khàn, “Em…Em còn sống ư?”

Doãn Chính Đạc vuốt ve gương mặt cô, anh khẽ thở ra, “Đồ ngốc, đương nhiên là còn sống rồi, em ngủ một ngày một đêm rồi đấy.”

Lê Diệp hoảng hốt nhìn anh. Cô chỉ nhớ, hôm đó anh cầu hôn cô, rồi khi hai vợ chồng đang ngồi cùng nhau thì cô bỗng cảm thấy một khoảng đen kịt lao về phía mình. Cô nghĩ mình đã bị tử thần đưa đi rồi, không ngờ lại có thể tỉnh dậy.

Rót một cốc nước, anh thử độ ấm rồi đỡ cô dậy tựa vào thành giường, dỗ cho cô uống chút nước, “Diệp Nhi, nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn thì em bình an vô sự rồi đấy.”

Lê Diệp uống rất nhiều nước, cảm giác khát khô cổ họng. Cô đưa mắt nhìn anh, trong ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.

“Không phải trước đây em đã từng nói với anh, phải tiêm thuốc giải liên tục bảy ngày mới có thể giải được độc sao.”

Lê Diệp gật đầu, là lão Dick nói vậy, nhưng cô không có nhiều thuốc giải như vậy, lão Dick cho cô có một chút mà cô đã đánh vỡ lọ mất rồi.

Nói xong, Doãn Chính Đạc nở nụ cười, “Anh tìm được anh chàng phục vụ hồi trước. Cậu ta mang đi rất nhiều đồ quý giá của Lê Thiên Tố, trong đó có một lọ thuốc giải. Lúc đó cậu ta cảm thấy cái lọ đẹp nên cứ nghĩ là nước hoa hàng hiệu.”

Lê Diệp kinh ngạc, “Nếu Lê Thiên Tố có nhiều thuốc giải như vậy, sao cô ta lại…”

“Anh nghĩ, chắc là cô ta không thật sự biết cách giải độc. Để giải được độc thì cần tiêm một lượng lớn, không ai nói cho cô ta biết điều đó nên cô ta cũng chỉ biết dùng theo hạn định mà thôi.’

Lê Diệp thở dài. Không ai tin Lê Thiên Tố, lão Dick biết mà cũng không nói cho cô ta, cho nên đến tận lúc chết mà cô ta vẫn không biết rằng thật ra mình có thể thoát khỏi vòng khống chế bất cứ lúc nào, chỉ một chút nữa thôi mà cô ta lại không thể vượt qua nổi.

“Cũng may là Tiểu Đinh không vứt cái lọ đi. Cậu ta tưởng là nước hoa, sợ phí nên mới chỉ dùng một ít. Anh sợ không đủ cho em dùng nên đã đến sở nghiên cứu khoa học phân tích rồi điều chế thêm rồi.”, Doãn Chính Đạc vuốt ve gương mặt cô, những nốt lấm tấm đã nhạt đi rồi, cũng không có chiều hướng tán rộng ra. Không có chuyển biến xấu đã là một bước tuyệt vời đối với cô rồi.

“Nếu thấy khó chịu ở đâu thì em lập tức nói cho anh biết, cách dùng loại thuốc giải này không chắc là an toàn đâu.”. Còn chưa thấy cô bình phục thì anh không thể yên tâm được.

Lê Diệp gật đầu. Ngoài cảm giác mệt ra thì cô không thấy đau đớn gì cả, uống nhiều nước, giờ cô chỉ hơi đói bụng mà thôi.

Nghe yêu cầu của cô, Doãn Chính Đạc dặn người làm đi nấu cơm ngay. Đã nhiều ngày cô bị tra tấn bởi những cơn đau, ăn uống đều ít đi, dù không gây đổ bệnh nhưng thiếu dinh dưỡng cũng gây ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe.

Người làm trong nhà nhanh chóng làm xong cả một bàn đầy đồ ăn ngon. Họ không dám nấu những món nhiều dầu mỡ hay gia vị nặng, chỉ nấu rất thanh đạm, nhưng lại đầy đủ dinh dưỡng.

Doãn Chính Đạc đút từng miếng cơm cho cô, chút canh, lại thêm chút đồ ăn chay. Thấy cô ăn có vẻ ngon miệng, anh lại đút thêm một miếng thịt. Cô chịu ăn một miếng là anh lại vui hẳn lên, như thể vừa kiếm thêm được tiền vậy.

Lê Diệp biết anh ăn ít hơn mình, ngủ lại càng ít hơn nên đưa tay cầm lấy cái thìa, múc chút canh đưa cho anh.

Thấy tay cô không còn run nữa, sức lực đã khôi phục nhiều, anh cực kỳ vui sướng, cúi đầu uống hết thìa canh.

Cô nhìn anh, “Anh cũng ăn đi.”

Anh gật đầu, nhưng vẫn cố bón cơm cho cô.

“Hai đứa nhỏ anh gửi sang chỗ mẹ rồi, em có muốn gặp không để anh sang đón?”

Lê Diệp lắc đầu. Dù sao thì hiện tại cô vẫn chưa hoàn toàn bình phục, tình trạng thế nào vẫn chưa chắc chắn. Cô còn sợ đám người của Dick sẽ tìm đến đây, cô thế nào cũng không quan trọng, còn hai đứa nhỏ mà bị liên lụy gì thì cô không thể chịu nổi.

Lê Diệp ăn cũng tương đối, còn lại để cho Doãn Chính Đạc xử lý nốt. Thấy cô ăn uống ngon miệng, anh cũng ngon miệng theo, bao nhiêu đồ ăn thừa mà anh chỉ đảo loáng cái đã hết sạch, còn vừa ăn vừa nói, “Diệp Nhi, em còn muốn ăn gì để anh bảo nhà bếp chuẩn bị? Em đang trong giai đoạn bình phục, phải bổ sung thật nhiều dinh dưỡng mới được.”

Lê Diệp nghĩ ngợi một lúc, “Em muốn ăn…móng giò sốt mật, sườn rang muối, cả…ức bò nữa.”
Vừa định nói cô mới tỉnh dậy mà đã ăn nhiều đồ nặng dinh dưỡng như vậy, nhưng nghĩ lại, đó đâu phải những món cô thích. Mấy món cô nói, đều là những món ngày trước cô hay làm cho anh ăn. Anh chẳng xác định được mình đặc biệt thích ăn món gì, có điều, đúng là mấy món đó anh ăn nhiều hơn bình thường. Mình còn chưa từng tổng kết, vậy mà cô lại biết rõ. Có lẽ từ rất lâu trước đây, cô đã cẩn thận ghi nhớ những chi tiết về anh rồi. Chỉ có điều, khi đó, cả hai đều không phát hiện ra rằng, thì ra họ đã bước vào trái tim nhau mất rồi.

Anh cầm lấy tay cô hôn một cái. Tinh thần cô không tệ, vừa ăn no, lại ngủ một giấc dài rồi, nên anh đỡ cô xuống giường, đưa cô đến bên cửa sổ phơi nắng. Sức khỏe của cô đã khôi phục khá nhiều, cả đoạn đường không phải dựa vào anh, anh thử buông tay nhưng vẫn để tay ngang giữa không trung, đề phòng cô ngã.

Ngồi bên cửa sổ một lát, cô đều đưa mắt nhìn ra ngoài. Biết cô muốn hít thở bầu không khí bên ngoài, anh tìm chiếc xe lăn, khoác cho cô chiếc áo dày rồi đưa cô xuống dưới nhà.

Gần nhà có một công viên, cảnh sắc rất đẹp, không khí lại trong lành. Lê Diệp ngồi bên hồ, cảm nhận từng làn gió hiu hiu thổi qua.

Không từng cận kề cái chết thì sẽ chẳng thể biết cuộc đời tươi đẹp đến nhường nào. Một nhánh cỏ, một cành cây, một giọt nước, một áng mây, mọi thứ đều tràn ngập sức sống tươi mới, mỗi cảnh vật, mỗi ngóc ngách đều có lý do tồn tại của nó.

Doãn Chính Đạc ở cạnh cô, sợ cô ngồi lâu sẽ không tốt cho lưu thông máu nên cứ thỉnh thoảng anh lại cúi người đỡ cô đứng dậy chốc lát. Lê Diệp cúi đầu nhìn anh, “Anh không phải lo, hồi trước em ngồi xe lăn lâu lắm mà.”

Không nói thì anh cũng quên mất, lúc cô quay trở lại sau thời gian mất tích, cô luôn an vị trên chiếc xe lăn.

Lê Diệp nhìn anh rồi đột nhiên hỏi, “Lúc đấy em còn nghĩ mình không đứng lên nổi nữa, sao anh lại…”

Biến thành một người tàn tật chẳng thể hành động tự nhiên được, cô biết rằng mình sẽ gặp rất nhiều phiền toái. Lúc ấy, đến bản thân cô còn chán ghét chính mình, vậy mà anh lại cố chấp muốn kết hôn với cô.

Doãn Chính Đạc mới mua một que kem, đang ngồi ăn thì thấy cô hỏi vậy nên mới sực nhớ lại khi đó.

Chẳng vì sao cả. Cô ngồi xe lăn thì sao chứ, anh chỉ biết rằng, người phụ nữ bỏ trốn hai năm trời rốt cuộc cũng xuất hiện rồi. Lúc đó, trong lòng anh chỉ thầm nghĩ, cuối cùng cô ấy cũng về rồi, cứ ngỡ quan hệ giữa họ cứ thế mà kết thúc, nhưng một khắc cô quay lại, anh mới phát hiện ra tất cả còn chưa bắt đầu. Hơn nữa, anh định sẽ viết tiếp câu chuyện năm xưa, viết đến một cái kết anh vừa lòng mới thôi. Lúc đó, trong đầu anh ngập tràn một suy nghĩ, giữ cô lại, không từ thủ đoạn mà giữ cô lại, không cho phép cô đi, lại càng không để cô ở cạnh người đàn ông khác. Chứ chuyện cô ngồi xe lăn hay không thể đứng dậy nổi, mãi lâu sau này anh mới chú ý đến.

Ngẫm lại, đúng thật là anh đã làm không tốt, chỉ một lòng nghĩ đến việc chiếm lấy cô mà lại bỏ qua những chuyện quan trọng khác.

Anh nói suy nghĩ trong lòng mình ra, Lê Diệp liền bĩu môi. Anh cũng không biết tại sao mình lại cố chấp tới mức này, đổi thành người khác chắc họ sẽ cảm thấy kết hôn với một người phụ nữ tàn tật là chuyện phiền toái cực lớn, ít ra sẽ khiến người ta cảm giác không đáng. Nhưng anh thì lại chẳng nghĩ đến nỗi băn khoăn này.

Bất chợt có đôi bướm dập dờn bay từ bồn hoa ra, quấn quýt không rời, cho dù gió có tạt qua thì chúng vẫn quay lại bên con kia.

Doãn Chính Đạc vừa ăn kem vừa đưa tay ôm vai cô. Nhiều ngày luôn trong tình trạng căng thẳng, rốt cuộc cũng đã được thư giãn. Lê Diệp ngẩng đầu, vô tình để má cọ vào cằm anh, nên bị đau vì mấy sợi râu lún phún của anh. Cô chợt nhớ đến những lời anh từng nói với cô, anh nói, cả đời sẽ ở cạnh cô, cô sống thì họ sống cùng nhau, cô chết thì anh sẽ ôm tro cốt cô đến hết đời. Rõ ràng nhắc đến tro cốt luôn khiến người ta buồn nôn, nhưng chẳng hiểu sao, mỗi lần nghĩ đến là cô lại muốn khóc.

Lê Diệp nhìn đôi bướm đang bay, vạn vật đều có tình cảm, cho dù là một tảng đá, bị người ta ôm chặt lâu ngày thì cũng nóng lên. Nói đến cùng, cô nên biết ơn vì sự may mắn của mình. Nếu cô đưa ra lựa chọn khác, thì kết quả đã chẳng thế này. Mà hiện tại, nhìn tất cả những thứ diễn ra trước mắt mình, cô thật sự muốn nói lời cảm tạ.

Còn sống, là niềm hạnh phúc mà mỗi người nên quý trọng. Nhưng có được một người bầu bạn như vậy thì lại là chuyện cầu còn không hết. Lần đầu tiên cô có cảm giác này, thật ra, cô là người rất may mắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 205 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hautran25121990, hoakhong97, meocon.hu14, pandainlove, tranbichthao89 và 320 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 228, 229, 230

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 228, 229, 230

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 136, 137, 138

7 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 34, 35, 36

11 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

12 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 136, 137, 138

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

17 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



Thích Cháo Trắng: Hế lô mọi người
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 402 điểm để mua Bông tai đá Citrine
longxu2012: Ai có truyện trùng sinh hay không gt mình với?
ngứa đòn cute: rất ngứa đòn
Đào Sindy: Chào các bạn :))
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 411 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Taylucdiep: hi cả nhà
real_qingxia: Hello mn :3
Độc Bá Thiên: Hê lô
:kiss5: :iou: Đào e iu :kiss:
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 216 điểm để mua Mickey và Minie
Tiểu Miu: anh nói tôi đều nghe
Tiểu Miu: lục manh tĩnh
mymy0191: Chúc mọi người buổi tối vui vẻ��
mymy0191: :D
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để mua Tim đỏ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 313 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 473 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 339 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
cungquanghang: hi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 321 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 417 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 259 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Bánh bao cute: hello mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 440 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 263 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 200 điểm để mua Đồng hồ đeo tay

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.