Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Phong thả đình trú - Sắc Như Không

 
Có bài mới 27.08.2017, 21:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1711 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Phong thả đình trú - Sắc Như Không - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Phong Thả Đình Trú

Tác giả: Sắc Như Không

Edit và Beta: Tịnh Yên

Thể loại: Đam mỹ hiện đại, ngược luyến tàn tâm, trùng sinh, HE or BE tùy cảm nhận

Nhân vật: Lưu Hân — Đổng Hiền ( Hán Ai Đế — Đổng Hiền)

Nguồn: https://cahunu.wordpress.com

Độ dài: 58 chương

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Tóm tắt:

Kiếp sau mối tình đoạn tụ của vua Hán Ai Đế và sủng thần Đổng Hiền. Nhưng tiếc thay, giờ đây Hán Ai Đế đã quên lời hẹn thề xưa…

Đôi lời trước khi vào truyện:

Thật sự thì đây là bộ đam mỹ đầu tiên mà mình đọc, cũng là bộ đầu tiên mình mò convert để đọc, vì trình convert của mình còn tệ cực nên có chỗ hiểu chỗ không, nhưng vẫn không dứt ra được, cuối cùng thì mình quyết định edit bộ này, không vì mục đích gì cả chỉ muốn giới thiệu với mọi người bộ truyện đã đưa mình đến với Đam mỹ. Khi search Google thì mình thấy bên nhà Thánh Khanh đã có edit bộ này nhưng hình như đã dừng hơi lâu nên mình mới quyết tâm edit, bản edit của mình là edit từ bản raw mà mình trực tiếp tìm kiếm trên bác goo nên không có dính gì bản edit bên nhà Thánh Khanh các bạn nhé (sr vì nói hơi nhiều hehe)

——— ———————–

Lịch sử sơ lược:

Đổng Hiền là nhân vật chính trong câu chuyện “tình yêu cắt áo” của Hán Ai Đế rất nổi tiếng. Ai Đế vì Đổng Hiền đã cam tâm tình nguyện bỏ đi không ít những người đẹp trong hoàng cung để sủng ái một mình ông ta, thậm chí còn muốn đem giang sơn nhường lại cho ông ta. Mối tình giữa họ trở thành hình mẫu cho những người đồng tính luyến ái ở đời sau.

Đổng Hiền tự là Thánh Khanh người vùng Vân Dương. Cha là Đổng Cung từng làm đến chức ngự sử. Vào thời đó, Đổng Hiền còn là một người hầu bên cạnh thái tử. Ban đầu, Đổng Hiền không được chú ý nhiều. Cho đến một hôm, Đổng Hiền đang làm việc trong cung, đúng lúc dừng lại ở trước điện thì Ai Đế, khi đó đã là hoàng đế nhìn thấy. Chỉ nhìn một cái, Ai Đế đã phát hiện, dường như mấy năm không gặp, Đổng Hiền đã trưởng thành và tuấn tú hẳn lên và đem so với những cung nữ phấn sáp trong lục viện anh ta còn kiều diễm hơn. Ai Đế không cầm được sự vui mừng lệnh cho Đổng Hiền theo sau mình hầu hạ. Từ đó Ai Đế đối với Đổng Hiền ngày càng sủng ái hơn. Ngồi cùng xe, ngủ cùng giường, làm gì cũng không rời xa Đổng Hiền. Ông ta còn phong cho Đổng Hiền làm Hoàng Môn Lang, bắt Đổng Hiền lúc nào cũng phải ở bên cạnh mình. Cha của Đổng Hiền là Đổng Cung cũng được thăng lên Bá Lăng Lệnh rồi Quang Lộc đại phu.

Theo sử sách còn ghi chép lại, Đổng Hiền không chỉ có khuôn mặt giống mỹ nữ mà từ ngôn ngữ cử chỉ đều giống phụ nữ, “tính tình dịu dàng”, “giỏi quyến rũ”. Vì thế Ai Đế ngày càng súng ái Đổng Hiền hơn. Có một lần ngủ trưa, Đổng Hiền gối lên cánh tay áo của Ai Đế mà ngủ. Ai Đế muốn quay người nhưng cũng không muốn làm tỉnh giấc của Đổng Hiền nên lấy kiếm cắt đứt cánh tay áo của mình. Người đời sau gọi mối tình đồng tính là “mối tình cắt tay áo” cũng là có nguồn gốc là điển cố này.

Sau sự kiện đó, Đổng Hiền biết rằng hoàng đế có lòng yêu thương mình thật sự nên vô cùng cảm động. Nhưng để tránh những sự việc như thế tái diễn, ông ta tổ chức một cuộc cải cách y phục trong hoàng cung. Ông ta là người đi đầu trong việc mặc loại y phục tay bó tà ngắn, vừa hoạt động thuận lợi, dễ dàng không giống tập quán trang phục của triều Hán về trước, lấy việc mặc áo lót rộng và ống tay dài làm đẹp. Cách cải cách này của Đổng Hiền trở thành một trào lưu trong hoàng cung. Các cung nữ phi tần đều tranh nhau học theo cách mặc của ông ta, cắt ống tay áo mặc một bộ đồ giản tiện và cho đó là mốt thời thượng.

Để biểu hiện sự sủng ái của mình đối với Đổng Hiền, Ai Đế còn phong Đổng Cung là đại thần là một chức quan chuyên lo gỗ đá cho các công trình xây dựng. Ai Đế còn lệnh cho Đổng Cung xây dựng cho Đổng Hiền một tư dinh mới thật tráng lệ, quy mô vượt hơn hẳn các vị đại thần. Những ngọc lạ châu quý trong cung đều để cho Đổng Hiền tự chọn lấy, thậm chí nhiều đồ dùng của vua như giày, quần áo và xe ngựa đều dùng chung với Đổng Hiền. Vợ và em của Đổng Hiền nhiều lần được ban thưởng mà không rõ lý do vì sao.

Ân sủng trong nội cung còn chưa đủ, Ai Đế còn muốn người được mình yêu thương có một địa vị đứng đầu trong triều chính. Ai Đế muốn phong Đổng Hiền tước hầu nhưng mãi vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp. Sau đó vừa lúc thừa tướng Vương Gia chết, trong triều giảm đi một thế lực phản đối Đổng Hiền, Ai Đế đã bãi miễn chức Đại tư mã đang do một người họ ngoại đảm nhiệm, phong cho Đổng Hiền chức Đại tư mã. Đây là chức quan cao nhất trong triều đình nhà Hán.

Đổng Hiền mới bước vào tuổi 22 mà đã đạt đến chức vị đó, quyền lực rất lớn, cơ hồ đã có thể chia đôi thiên hạ cùng với hoàng đế. Theo sử sách còn ghi chép lại thời đó có một vua của Hung Nô đến Trung Quốc để triều kiến hoàng đế triều Hán. Ông ta thấy người giữ chức Đại tư mã quyền lực nhất triều lại là một thiếu niên mỹ mạo tuấn tú, bất giác cảm thấy kinh hãi vô cùng. Khi ông ta hỏi dò, hoàng đế mới đáp rằng: “Tuy Đại tư mã tuổi còn rất trẻ nhưng là người hiền đức nhất nước này. Vì tài năng mới được thăng chức vị cao như vậy”. Kết quả là, Thiền Vu của Hung Nô tin đó là sự thật mới kính cẩn hướng về phía Đổng Hiền hành đại lễ còn chúc mừng hoàng đế triều Hán có được một hiền thần tuổi rất trẻ như Đổng Hiền.

Sau đó, tình yêu của Ai Đế tựa hồ như không cồn biết làm thể nào để tỏ sự sủng hạnh đặc biệt của mình đối với Đổng Hiền. Có một ngày, Ai Đế mở yến tại điện Kỳ Lân cùng chư thần, sau khi uống vài cốc rượu, đột nhiên Ai Đế nhìn Đổng Hiền bằng đôi mắt đầy thâm tình rồi cười nói rằng: “Trẫm muốn theo vua Nghiêu vua Thuấn thực hiện việc nhường ngôi, liệu có được không?”. Ý của câu này chính là Ai Đế muốn học theo cách làm của các vua thời trước lấy ngôi vị của mình nhường lại cho Đổng Hiền. Một câu nói của thiên tử khiến cả triều văn võ bá quan ngỡ ngàng, nói cũng không thành lời.

Đợi khi các đại thần tỉnh lại, một người mới tiến lên phía trước nói: “Thiên hạ này là thiên hạ của Cao hoàng đế chứ không phải là thiên hạ của bệ hạ. Bệ hạ chỉ là người kế thừa lại thiên hạ này của tổ tông mà thôi. Nếu truyền lại ngôi vị thì chỉ có thể truyền lại cho con cháu đời đời mà thôi. Bệ hạ là vua một nước, cần phải biết rằng thiên tử không nói đùa, cho nên ngàn vạn lần không nên nói những lời như vậy!”. Ai Đế nghe lời nói này, im lặng không nói thêm lời nào nữa nhưng hiển nhiên là không còn hứng thú gì. Ai Đế lệnh đuổi người đó ra khỏi bữa tiệc về sau có mở yến tiệc cũng không cho ông ta tham gia nữa.

Ai Đế khi đó còn rất trẻ nhưng đã sớm nghĩ đến những ngày sau khi mình chết đi sẽ không còn Đổng Hiền nữa, thấy rất thương tâm. Ai Đế bèn lệnh cho các đại thần xây dựng bên cạnh lăng mộ của mình một phần mộ khác để chuẩn bị sau này nếu Đổng Hiền có chết thì sẽ an táng bên cạnh phần mộ của mình. Ý muốn của ông ta là sau khi chết cũng muốn được chôn cùng người yêu của mình, “sống thì cùng giường, chết thì cùng huyệt”. Nhưng điều đó là không thể được, ngày họ phải chia tay đã sớm đến. Tháng 6 năm Nguyên Thọ thứ hai, Ai Đế mới chỉ 26 tuổi mắc bạo bệnh mà chết. Thái hoàng thái hậu để cho Vương Mãng làm chủ triều chính. Vương Mãng cực lực phản đối Đổng Hiền, không muốn để cho ông ta tiến cung. Đổng Hiền cũng biết mình gặp đại họa đến nơi rồi, vì thế ông ta và vợ con cùng tự sát tại nhà để tránh hậu hoạn và cũng là chết để đáp lại mối tình của Ai Đế dành cho mình. “




Đã sửa bởi Tiểu Cương Ngư lúc 28.08.2017, 21:37.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.08.2017, 14:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1711 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Phong thả đình trú - Sắc Như Không - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


1

“Đổng đại nhân, không hay…không hay…thật sự không hay rồi, bệ hạ…bệ hạ đã băng hà a!” Thái giám nội cung thê lương bẩm báo

“…Vậy sao? ta hiểu rồi…” Người được nghe cơ hồ bình tĩnh đến lạ thường

“Đổng đại nhân? Người…thật sự không sao chứ…” Lão thái giám khẩn trương hỏi, cho là hắn nhìn nhầm đi.

“Không có việc gì đâu, bệ hạ…trước lúc băng hà, có nói gì chăng?”Namtử áo lam vẫn giữ ánh mắt mông lung nhìn hoa viên ngoài cửa sổ mà hỏi.

“Bẩm có, bệ hạ mong rằng Đổng đại nhân đừng quên hẹn ước ngày nào!” Lão thái giám thành thật bẩm báo

“Ta đã biết, ngươi đi đi!” Phất ống tay, nam tử ý cho phép lão thái giám lui ra

“Nô tài xin cáo lui, đại nhân thỉnh ngài bảo trọng!” Dứt lời lão thái giám vội vã quay về cung một chút cũng không muốn chậm trễ.

Nam tử áo lam vẫn đứng trước cửa sổ hồi lâu, mắt vẫn chăm chăm nhìn về phía hoa viên đang chịu từng trận gió xào xạc thổi qua, lá trên cây thi nhau rụng xuống, vương đầy trên mặt đất. Lúc này đây, nam tử khẽ cất bước ra khỏi phòng, nhẹ nhàng cũng tựa cơn gió kia đi vào vườn, dừng lại, hắn cuối người nhặt một chiếc lá rụng, dưới ánh dương, chiếc lá vẫn một màu xanh biếc đầy sức sống…

” Sinh mệnh của ngươi hẳn còn rất dài a, sao lại cư nhiên tàn lụi như thế chứ…”Namtử thì thào như tự nói với chính mình.

Một trận gió nữa lại thổi qua, cuốn đi lá xanh trong tay người nam tử kia, đồng thời cũng thổi bay mái tóc dài được búi một nửa của y, hé lộ ra một nhan sắc hoàn mỹ, bất luận ai cũng khó mà sánh bằng – đôi đồng tử đen huyễn hoặc người nhìn, làn da trắng như sứ, đôi môi đỏ mọng…Hắn tựa hồ là một tác phẩm nghệ thuật không chút sai xót do trời tạo nên để mị hoặc chúng sinh.

“Đành thôi vậy…Đổng Hiền không thể cùng người sống, cũng không tài cán  cùng người chết… Thế nhưng Đổng Hiền nguyện cùng người đồng sinh, đồng tử… Thiên hạ này không có người, thật lạnh lẽo a…” Dứt lời, nam tự chậm rãi xoay người hướng phòng mình đi đến…

Tháng sáu năm Nguyên thọ thứ hai ( trước Công nguyên một năm), Lưu Hân vì bạo bệnh mà qua đời. Sau khi mất lấy hiệu là Hán Ai Đế. Sủng thần Đổng Hiền tự sát. Hoàng thân Vương Mãng cướp lấy triều chính, Tây Hán dần diệt vong…

………………………….

_______Công nguyên năm 2006. Trung Quốc. Tại một tiệm bánh_______



“Hoan nghênh ghé tiệm, xin hỏi cô cần mua gì?” Một chàng trai xinh đẹp đứng ở quầy hàng hỏi vị khách đang xem bánh.

” …A….đúng là anh rồi!!!” Cô gái kia nhìn chàng trai trước mặt tựa như rất hoảng hốt, không tin vào mắt mình.

“Cô à? Cô không có chuyện gì chứ?” Chàng trai lại tiếp tục hỏi

” Anh là Đổng Hiền!!!” Cô gái nói như chắc nịch.

“A? Cô là…” Đổng Hiền cố nhớ lại rõ mọi chuyện trước đây, muốn từ đấy gợi ra chuyện về cô gái này, nhưng mãi vẫn chả tí gì ấn tượng cả.

“Là tôi đây, thật khó trách anh không nhận ra tôi, Chu Hủ, tôi là Chu Hủ đây!!!” Không để Đổng Hiền tiếp tục suy nghĩ, cô gái kia hưng phấn mà trả lời.

“Chu Hủ ư!!!” Anh kinh ngạc, nhìn chằm chằm nữ nhân trước mặt, Chu Hủ trước kia không phải chính là bạn “nam nhân” của mình à, sao giờ đây lại trở thành một cô gái thế này…Thật sự là…

” Tôi bỏ công tìm anh lâu nay, hôm nay thật sự trời không phụ lòng người mà, hiện tại anh đang rỗi mà đúng không, tôi có chuyện muốn nói với anh đây…!!!” Chu Hủ không xấu hổ mà nũng nịu ôm cánh tay anh nói.

“ChuHủ… anh…a…không…cô…không nên bày ra bộ dạng thế này…tôi sẽ lập tức xin ông chủ cho nghỉ, cô chờ tôi một chút đi” Đổng Hiền ngại ngùng kéo tay cô ra.

” Được, vậy tôi chờ anh đấy!” Chu Hủ lúc này mới buông tha cho anh.

Rời khỏi tiệm bánh, hai người một nam một nữ đi đến một tiệm cà phê gần đó. Dọc đường đi, Đổng Hiền thu hút không ít ánh mắt ái mộ của mọi người không kể trai hay gái, thế nhưng một chút anh cũng không để ý đến. Bên cạnh anh, Chu Hủ lại trái ngược, hả hê nhận hết sự ngưỡng mộ cùng ganh tị của người đi đường dành cho hai người. Đối với nữ nhân như cô, chuyện này thật sự là thỏa mãn hư vinh trong cô tại thời điểm này mà, sao lại không biết hưởng thụ cơ chứ.

“Chu Hủ…sao bây giờ… bây giờ lại thành bộ dạng…” Đổng Hiền không tự nhiên mà hỏi.

“Sau khi chết, tôi đã mong rằng kiếp sau sẽ là con gái mà” Chu Hủ vừa khuấy cà phê vừa thản nhiên nói.

“…Sao lại thế?” Đổng Hiền có điểm thật sự không hiểu.

“Để chơi đùa thôi! Tôi muốn thử cảm giác làm phụ nữ thì sẽ thế nào đây!” Cô không một chút để ý phản ứng của người đối diện vẫn tiếp tục nói.

“Ha ha…Cô thật không thay đổi mà, thật sự vẫn cởi mở a. À…chuyện kiếp trước…Thật xin lỗi…không nghĩ sẽ liên lụy đến cô…” Anh nhìn cô với vẻ mặt áy náy.


“Không cần để tâm đến vậy, có sao đâu, bạn bè với nhau mà! Ai lại nghĩ cái tên Vương Mãng kia lại bắt tôi đi chém đầu chỉ vì nhặt xác anh!” Chu Hủ lại bày ra vẻ mặt không quan tâm cứ như đang tán dóc chuyện người dưng.

“Thế nhưng…” Đổng Hiền vẫn muốn tiếp tục.

“Thế nhưng gì cơ chứ! Đã là trai tráng thì đừng lải nhải nữa…” Cô gái nhỏ không báo trước mà phát hỏa, cực kì giận dữ, đột nhiên cô đảo đảo tròng mắt, giọng điệu cũng ngọt ngào hơn “Anh nói nói muốn xin lỗi tôi sao??”

“Đúng vậy, bộ tôi nói gì sai sao?” Đổng Hiền đáng thương không biết mình đã làm gì.

“Thật tốt quá rồi, vậy anh hãy giúp tôi chuyện này đi!” Chu Hủ lập tức đứng lên đi đến đối diện anh.

“Gì…cơ…” Đổng Hiền bị không khí quái dị xung quanh làm cho lạnh người.

“Bình tĩnh nào, chuyện là vầy…Từ năm tôi 14 tuổi đã bị cuốn hút bởi “Đam mỹ”, hiện tại tôi đang cần giấy chứng nhận của “Đam mỹ lang”. Tôi nhất quyết tìm được anh, chính là vì muốn hoàn thành lý tưởng to lớn này…” Chu Hủ lập tức kéo hai tay Đổng Hiền ” Nếu anh thật sự cảm thấy có lỗi với tôi, vậy hãy kể lại chuyện tình của anh và Lưu Hân cho ta nghe đi nha…”

“…” Đổng Hiền lúc này mới hiểu ra thế nào là “Dẫn sói vào nhà”, thế nhưng, đối phương lại là người hắn mang ơn, đành vậy…”Được rồi!”

“Thật tốt quá đi! Cạn ly nào!” Chu Hủ cầm ly cà phê trong tay, một hơi uống cạ sạch, bỗng nhiên như nhớ tới điều gì, cô lên tiếng hỏi:” Mà anh đã tìm được Lưu Hân rồi chứ? Sao lại làm trong tiệm bánh kia chứ? Hiện tại chắc anh là sinh viên năm ba cơ mà!”

“Tôi vẫn chưa tìm ra anh ấy”Đổng Hiền lắc đầu” Tôi hiện tại là sinh viên, đang học khoa Kế toán tại trường đại học D.F. Thế nhưng, tôi lại là cô nhi, phải tự mình bươn trải kiếm sống, không thể mãi sống dựa vào cô nhi việc được!”

“A, ra là vậy à…Vậy sau này có chuyện gì khó khăn cứ đến tìm tôi, tôi hiện tại là con gái rượu của tập đoàn Chu thị, bố mẹ vẫn hay cho tôi tiền tiêu xài…”Chu Hủ thẳng thắn đề nghị.

“Không cần đâu, không làm gì sao có thể hưởng lộc được, tôi không thể dùng tiền của cô đâu!” Đổng Hiền uyển chuyển cự tuyệt.

“Đừng có khách sáo vậy, nghĩ lại khi xưa, cũng nhờ vào anh đề bạt, mà tôi mới có được thời huy hoàng kia…”Chu Hủ nhớ lại chuyện xưa.

“Tôi hiện tại thật sự cũng không quá thiếu thốn, tấm lòng của cô tao ghi nhận là được rồi” Đổng Hiền lại lắc đầu ” Huống chi, tiền bạc là vật ngoài thân, trái lại không cần quá nhiều…”

“Ai……..Anh thật là vẫn mãi không thay đổi mà… Thật không biết sao khi xưa cah mẹ anh lại biến anh thành thế này…”Chuhủ thay anh mà bất bình vô lý.

“Thôi quên đi, không nên nhắc lại chuyện trước đây làm gì, cô…” Đang nói giữa chừng, Đổng Hiền bỗng nhiên im bặt.

“Tiểu Hiền? Tiểu Hiền? Anh sao vậy? Thân thể có gì khó chịu à?” Chủ Hủ thấy anh quái dị, không khỏi lo lắng quan tâm hỏi.

“…Hân…” Anh khó khăn nói ra được chữ đó

“A? Lưu Hân à? Ở chỗ nào?” Chu Hủ nhìn theo ánh mắt của Đổng Hiền. Một người đàn ông cao gần 1m9, cả người toát ra vẻ vương giả, đứng ở ngay cửa quán cà phê. Người kia đưa lưng về phía bọn họ, nên cũng nhìn không rõ mặt lắm.

Anh ta thật là Lưu Hân sao? Không đúng, bên cạnh hắn là một cô gái tóc vàng mắt xanh cơ mà, nếu thật là Lưu Hân, sao có thể gần gũi nữ nhân như vầy? Hoàn toàn không nhận thấy Đổng Hiền ở ngay gần cạnh? Kiếp trước, trong hoàng cung rộng lớn biết bao, Lưu Hân cũng dễ dàng tìm được Đổng Hiền cơ mà, sao bây giờ…Chu Hủ cảm thấy rất kì quái, lòng tràn ngập bất an.

“Hân!” Đổng Hiền thấy người ở cửa chuẩn bị rời đi, lập tức đứng lên, chuẩn bị đuổi theo…

“Chờ một chút, Tiểu Hiền, có lẽ không phải đâu!” Chu Hủ cũng lập tức đứng dậy ngăn cản.

“Cô buông tay ra, làm sao tôi có thể nhằm cơ chứ!” Đổng Hiền cực kì lo lắng người kia sẽ biến mất nagy lập tức, nhưng cũng không nỡ thô bạo với bạn bè.

Trong lúc hai người họ giằng co, người đàn ông kia đã ngồi vào xe, không chút lưu luyến rời đi.

“Bọn họ đã đi rồi… Cô tại sao lại muốn ngăn cản tôi cơ chứ?” Hiếm khi Đổng Hiền tức giận như lúc này.

“…Tôi chỉ sợ cậu nhận sai người a, hơn nữa…” Chu Hủ muốn nói nhưng lại thôi.

“Tôi không thể nào nhìn lầm anh ấy được!” Anh cố kiềm lại cỗ tức giận.

” Được rồi, được rồi, là tôi sai được chưa? để bù đắp cho anh, tôi sẽ tìm Lưu Hân cho anh được chứ?” Chu Hủ cũng chỉ có thể làm như vậy.

“Cô, ai………Thôi bỏ đi, chúng ta về trước! Muốn tìm Hân tôi sẽ tự tìm không cần phiền đến cô đâu…” Đổng Hiền đã hiểu tâm ý của bạn, cũng không có ý trách người bạn tốt như cô làm gì.

“Ừm, được! Cũng đã muộn rồi, bố mẹ chắc đang lo lắng cho tôi, nào đưa điện thoại cho tôi, tôi lưu số vào, để còn liên lạc nữa chứ!” Chủ Hủ lập tức cầm lấy di động của Đổng Hiền nhanh tay bấm.”OK, tôi đã lưu rồi, rảnh rỗi tôi sẽ đến phiền anh nữa đấy, bái bai!”

“Ừ! tạm biệt, tôi còn phải quay về tiệm bánh tiếp tục ông việc, gặp lại sau nhé!” Đổng Hiền nói xong liền lập tức rời đi.

Chu Hủ nhìn bóng lưng của anh dần rời xa, nhớ đến phản ứng lạnh lùng của tên “Lưu Hân” lúc nãy…Trong lòng càng thêm bất an sợ hãi, không khỏi lo lắng cho người bạn của mình…Tiểu Hiền a Tiểu hiền, cuộc đời ngươi nhất định phải hạnh phúc đấy…

Hết chương 1


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.08.2017, 14:51
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1711 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Phong thả đình trú - Sắc Như Không - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


2

“Tiểu Hiền!!” Một giọng nữ lảnh lót vang lên trong sân trường đại học D.F

“ChuHủ a!! Sao cô lại ở trường tôi vậy??” Đổng Hiền xoay người, nhìn thấy chủ nhân giọng nói kia mà kinh hãi hỏi

“Người ta là nhớ anh mà!!~~~~~~~~~~~~Cho nên mới chuyển trường đây này! Tôi hiện tại đang theo khoa quản lý kinh tế đấy, lúc nào rảnh rỗi cứ đến tìm tôi nhé!! Thôi chết, đến giờ vào học rồi, tôi phải đi liền đây, bye bye!!”

“Được, gặp lại sau! Haizzz…”Phiền phức cuối cùng cũng đi

“Tiểu………………….Hiền……………” Một người cất bước, một người lại tới. Thật là phúc bất trùng lai họa vô đơn chí đây mà!!!

“Từ Ngôn! Đã lâu không gặp!” Đổng Hiền mỉm cười với người thanh niên đáng yêu trước mặt.

“Còn dám nói nữa à! Cậu đi làm công suốt cả kì nghỉ hè, muốn tìm cậu còn khó hơn mò kim đáy biển nữa! Đáng ghét…”Từ Ngôn bĩu môi tỏ ý bất mãn.

“Được rồi được rồi, là mình sai, bữa trưa hôm nay mình khao cậu là được chứ gì!” Đổng Hiền cũng bĩu môi bất đắc dĩ nhận lỗi.

“Ha…ha…Tiểu Hiền của mình là tốt nhất nha!”Cậu thanh niên lúc này mới sảng khoái cười.

“Được rồi, giờ chúng ta cùng vào học thôi! Hôm nay có người của một công ty đa quốc gia đến lựa chọn nhân viên thực tập, chúng ta không thể nào đến muộn đâu!” Đổng Hiền có vẻ khẩn trương mà nói.

Từ Ngôn – sinh viên khoa kế toán trường đại học D.F, là bạn cùng lớp với Đổng Hiền. Là một sinh viên bình thường, đôi lúc rất trẻ con, nhưng lại thật sự rất thích Đổng Hiền, không rõ vì sao…

Ngày hôm nay, trường D.F đón tiếp người của công ty đa quốc gia nổi tiếng – Công ty Thụy Thừa, đến để tuyển nhân viên thựa tập trong thời gian sắp tới. Cả thẩy sinh viên ai nấy cũng đều phục trang chỉnh tề để mong lọt vào mắt xanh của người chiêu mộ, có như thế thì sau này mới mong có được tương lai sán lạn…

“Này, nghe nói hôm nay đích thân tổng giám đốc của công ty đến tuyển nhân viên đấy! Anh ấy thật sự rất đẹp trai đấy nhé!”

“Thần kinh à, không lẽ cậu muốn được người ta lấy làm vợ a? Mơ mộng hão huyền!”

“Nào có, mình chưa bao giờ nghĩ tới nha, anh ấy đã có vị hôn thê rồi, đích thị là một đại mỹ nhân đấy!”

“Quan tâm làm gì, mình chỉ mong lần này được trúng tuyển thôi. Như vậy sau này mình sẽ không cần phải lo chuyện tìm việc sau khi tốt nghiệp nữa!”

“Ừm… Đúng đấy…”

Ngồi nghe đám sinh viên kia bàn tán, Đổng Hiền một chút cũng không để tâm. Ước mong của anh rất đơn giản, sau khi tốt nghiệp có thể tìm được công việc nuôi sống được bản thân, rồi tìm được “anh ấy”, sau đó thanh thảnh cùng nhau sống hết đời… Chỉ như vậy thôi…

“Tiểu Hiền nè, cậu có hy vọng được chọn không?” Từ Ngôn lo lắng hỏi.

Đổng Hiền cười cười, nhún vai đáp lại: “Không hy vọng!”

“A? Cậu cũng giống mình à?” Từ Ngôn vì hưng phấn mà không kiềm chế được nói một tràn “Nếu như được nhìn trúng, sẽ phải đi thực tập ở công ty rồi huấn luyện đủ thứ, như vậy cậu và mình sẽ khó mà gặp nhau! Mình thật sự không thích như vậy đâu…”

“Cậu bớt nói nhảm đi, sau này mình và cậu mỗi người một nơi, đến lúc đó cậu sẽ thế nào?” Đổng Hiền buồn cười nói.

“Sẽ không đâu, đến lúc đó mình sẽ…” Chưa kịp dứt lời, hắn đã bị chặn họng lại bởi tiếng thét chói tay của một cô sinh viên:”A!!! Mau tới đây xem, thật sự là đẹp trai quá đi mà! Anh ấy, chính là anh ấy kìa a……..!!!!”

Thì ra là cô ấy đang nhìn ngoài cửa sổ tình cờ thấy được xe của tổng giám đốc công ty Thụy Thừa đang tiến vào sân trường. Một người đúng thật là khôi ngô tuấn tú quá mức, tiêu sái bước từ trong xe ra, hiệu trưởng vội vội vàng vàng đích thân chạy ra đón tiếp hắn, trên miệng không kiềm được mà nở nụ cười hả hê khi nhận được một cái liếc mắt, gật đầu đáp lại của vị tổng giám đốc kia.


Đổng Hiền đúng lúc đang dựa vào cửa sổ, nghe thấy tiếng thét, cũng tự nhiên mà nhìn ra bên ngoài…Lưu Hân????? Anh lập tức chống thanh chắn cửa sổ đứng bật dậy, trợn to hai mắt nhìn thẳng người đang đứng ngoài kia. Vẻ mặt thực lạnh lùng, ngũ quan hài hòa, vóc dáng cao gầy, tính cách cao ngạo, cả người toát ra khí thế vương giả, người này không là Lưu Hân thì có thể là ai vào nữa!

“Hân!”Đổng Hiền kích động không kiềm được, lần trước đã bỏ lỡ cơ hội ở quán cà phê, không nghĩ tới sẽ… Lần này đây không còn ai ngăn cản, anh một mạch chạy nhanh ra bên ngoài, nhắm thẳng nơi người kia mà hướng đến. Người kia chính là người đã nguyện ý trao cả giang sơn cho anh, là người dạy cho anh hiểu thế nào là một chữ “yêu”, là người luôn kề bên anh bất kể có chuyện gì xảy ra… Đổng Hiền… anh… chờ đợi ngày này đã lâu, lâu lắm rồi…

“Tiểu Hiền?” Từ Ngôn bị phản ứng của Đổng Hiền làm cho ngớ ngẩn, Đổng Hiển trong ấn tượng của cậu là người không bao giờ tỏ thái độ quá khích với bất cứ việc gì, tâm tình luôn luôn điềm đạm, thế nhưng lần này anh ấy cư nhiên có thể như vậy ư…Là bởi vì “tên kia” sao? Từ Ngôn nhanh chóng hướng phía cửa sổ nhìn…

Lúc này, Đổng Hiền đã chạy đến nơi, đứng đối diện người kia, thở hồng hộc, khó khăn mà mở lời:” Anh…Anh…”

“Cậu là sinh viên khoa kế toán à? Sao lại tự tiện chạy đến trước mặt Lưu tổng như thế? Thật là vô phép mà…Còn không mau đi đi… Không thì tôi sẽ lập tức trừ điểm cậu đấy!” Hiệu trưởng chứng kiến Đổng Hiền như vậy, không khỏi tức giận mắng to.

“…Tôi…Anh…hộc hộc…” Đổng Hiền vẫn không thể nói hết câu.

“Chờ một chút, cậu cứ chậm rãi nói!” Lưu Hân từ tốn mở miệng “Cậu là sinh viên trường này à? Tìm tôi có chuyện gì sao?” Tên sinh viên này thật thú vị, hơn nữa lại còn rất xinh trai nữa, xinh đến mức dấy lên trong lòng hắn một nỗi đau nào đó…

Ơ? Đổng Hiền kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Lưu Hân, lời nói xa lạ khi nãy là từ anh ấy phát ra sao, anh ấy không nhận ra mình à? Thật sự không có khả năng a! “Hân? Anh là Lưu Hân?” Đổng Hiền không chắc chắn mà hỏi.

“Đúng. tôi là tổng giám đốc của Thụy Thừa – Lưu Hân, cậu có việc tìm tôi sao?” Giọng điệu khách sáo, lời nói đậm chất xã giao, dáng vẻ tươi cười giả dối, tất cả đều làm cho Đổng Hiền không khỏi rùng mình vì đau đớn. Sự thật đã chứng minh, Lưu Hân đã không còn nhận ra Đổng Hiền nữa rồi.

Bọn họ… lúc này… chỉ là người xa lạ…

“…”Một hồi yên lặng, Đổng Hiền lần thứ hai ngẩng đầu, hai mắt long lanh kiên định hướng về Lưu Hân, “Tôi yêu anh, tôi muốn được ở bên anh!”

“Hả… Cậu có nghe rõ không? Đổng Hiển vừa nãy nói…” Một sinh viên hỏi.

“A, nghe được, đúng là ‘Tôi yêu anh, tôi muốn được ở bên anh’ đấy!” Một sinh viên khác trả lời.

“Trời ạ!!! Cậu đúng thật là điên rồi!” Hiệu trưởng ôm đầu nói.

“Tiểu Hiền?” Từ Ngôn càng cảm thấy khiếp sợ hơn.

“… HAHAHA …, cậu yêu tôi? Cậu tại sao lại yêu tôi? Vẻ ngoài? Thân hình? Hay…là tiền?” Vẻ mặt Lưu Hân lộ rõ vẻ xem thường, loại người như vầy hắn đã gặp nhiều rồi.

“Tất cả…Anh của quá khứ, của hiện tại và cả tương lai… Tôi đều yêu…” Thanh âm của Đổng Hiền nhẹ nhàng vang lên, thật sự rất êm tai.

Thế nhưng, những lời này đến tai Lưu Hân lại trở nên đặc biệt chói tai, hắn không nể nang mà nói: “Ưm? Được một người đồng tính thổ lộ ngọt ngào như vậy, tôi đây thật đúng là nhận được diễm phúc lớn mà! Vậy hiện tại cậu muốn cùng tôi ở nơi nào? Trên giường a?”

Đổng Hiền tất nhiên biết Lưu Hân đang cười nhạo mình, nhưng sự không kiêng kị kia của Lưu Hân vẫn khiến anh đỏ mặt, to tiếng trả lời: ” Tôi đã nói rồi, tôi muốn ở bên cạnh anh!”

“Đổng Hiền a, cậu không nên ở đây làm càn nữa, không tôi sẽ đuổi học cậu ngay lập tức!!!” Hiệu trưởng không thể nào tiếp tục chứng kiến được nữa, mặt mũi của trường sẽ bị bôi nhọ bởi hành vi của Đổng Hiền mất.

“…Hừm…”Lưu Hân khẽ nhếch miệng cười quỷ dị “Thật đáng yêu!, vậy tôi muốn xem, cậu làm thế nào để được ở bên tôi đây! Thế thì… tôi sẽ cho cậu một cơ hội, đến công ty tôi thực tập ba tháng. Trong ba tháng, nếu cậu có năng lực làm tôi rung động, khiến tôi đây tin tưởng cậu thật sự  yêu tôi! Tôi lập tức sẽ cùng cậu mãi mãi bên nhau, cậu thấy thế nào?”

“Được! Một lời đã định!” Đổng Hiền không do dự mà vươn ngón út, muốn cùng Lưu Hân ngoéo tay. Dùng phương thức này để định ước điều có thể xem là hẹn ước của người, thật sự là làm cho Lưu Hân tức cười, thế nhưng vẫn chìa ngón út ra “Một lời đã định!”

Một lời đã định, gắn kết số phận hai người, gắn kết chuyện tương lai vô định…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nguyễn hằng123 và 41 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.