Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Thiếu niên du - Mạc Hồi

 
Có bài mới 26.08.2017, 11:10
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1684 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Thiếu niên du - Mạc Hồi - Điểm: 8
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thiếu Niên Du

Tác giả: Mạc Hồi

Thể loại: Đam Mỹ

Nguồn: https://kitkentt.wordpress.com

Trạng thái: Full

Edit: Kitkentt

Độ dài: 55 chương - 4 ngoại truyện

Beta: Kitkentt (1-51)  &  Yunjae (52-hết)

Giới thiệu:

Trong Ninh phủ có tiểu thiếu gia Ninh Cảnh Niên thân thể từ nhỏ vốn không tốt, ốm đau bệnh tật vốn không thể sống quá 18 tuổi. Ninh lão gia vì muốn đứa con dài mệnh an khang, nhờ đạo sĩ chỉ điểm mà đi tìm một người hữu duyên cùng đứa con xung hỉ, bất đắc dĩ Trình Dược bị bắt giả làm nữ tử thành thân cùng tiểu thiếu gia.

Này nhân dung mạo bình thường, cao hơn hắn nửa cái đầu, nhưng chỉ một cái liếc mắt hắn đã nhận định, người này là thê tử cả đời của hắn.

Y – Trình Dược   ,     Hắn – Ninh Cảnh Niên




Đã sửa bởi Tiểu Cương Ngư lúc 26.08.2017, 16:22, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Ngọc Hân, chick3n, ntth2002
Có bài mới 26.08.2017, 11:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1684 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: Mạc Hồi - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


1

Vào một ngày mồng chín tháng tám oi bức như mùa hè, một bên con đường thông phương rộng lớn chẳng biết từ lúc nào có một tiểu đình đơn sơ bằng cỏ tranh được dựng lên. Ninh Minh Sơn-Ninh lão gia,tuổi chừng sáu mươi đang ngồi trong đó kiễng chân trông ngóng. Lúc này đang là buổi trưa, tiết trời oi bức, dù cho phía sau có một tiểu dịch đang đứng quạt, trên trán Ninh lão gia mồ hôi vẫn chảy không ngừng,nhỏ thành từng giọt liên tục thấm ướt vạt áo trước cả một mảnh lớn, phía sau áo cũng vì ướt đẫm mà dính sát vào lưng.

Tình trạng của Ninh lão gia xem như còn khá,hai gã nô bộc theo sau mồ hôi rơi càng nhiều,cũng bởi vì tiểu đình chật hẹp mà so ra mười lăm tên thị vệ buộc phải đứng ngoài đình còn thảm trạng hơn, đứng dưới ánh mặt trời chói chang, dù cho đầu đội mũ rơm thì cũng không cản được cái nóng thiêu đốt, tất cả đều giống như từ trong nước đi ra, từ đầu đến chân ướt nhẹp, tùy tiện cỡi áo ra vắt nhẹ là có ngay một bãi nước trên đất.

Bọn họ không biết đã ở trong này bao lâu, cũng không biết phải chờ đến khi nào, thời tiết nóng bức như vậy, bọn họ chỉ có một ý niệm trong đầu, chờ một người xuất hiện ngay tại thời điểm tuyệt ít có người đi qua trên đường này.

“_Giờ nào rồi? ”

Ninh lão gia miệng khô đến yết hầu đều muốn bốc hơi nhưng khi tiểu dịch đưa túi nước đến thì chỉ phất tay làm hắn đem đi, cũng ý bảo đưa cho mọi người uống. Cũng không phải thời điểm này nước khan hiếm mà do không để tâm đến, dù cho khát nước đến đầu có chút trướng đau cũng không có nữa điểm tâm tình. Giờ phút này Ninh lão gia lòng như lửa đốt.

“_Lão gia,khoảng chừng đã nhanh đến trưa ” Nô bộc vẫn đang đứng quạt trả lời.

Ninh lão gia sau khi nghe xong, nhìn về phía cuối con đường vẫn là không thấy được một nửa nhân ảnh xuất hiện, nhẹ nhàng thở dài.  

“_Lão gia, ngài hãy uống nước a, cả ngày nay ngài đều không ăn cái gì, nếu không uống nước chỉ sợ thân thể chịu không nổi.”

Biết rõ nô bộc nói có lí, Ninh lão gia đành phải tiếp nhận túi da dê uống xong một ngụm nước, sau đó mới dừng lại nghỉ một chút, lau mồ hôi, đang muốn uống ngụm thứ hai thì bên tai loáng thoáng truyền đến tiếng vó ngựa. Ninh lão gia hai mắt sáng ngời, lập tức đứng lên nhìn về phía bên kia đường đi. Cũng không lâu lắm, thật sự xuất hiện một bóng dáng đang giục ngựa mà đi.

“_Nhanh!Nhanh đi cản đường! ”

Ninh lão gia không thể chờ hạ xong mệnh lệnh đã dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến đám hộ vệ đứng chắn ngang con đường.Trang phục đám hộ vệ màu xanh như một cái dây lưng sẫm màu cắt đứt con đường. Ninh lão gia đứng ngồi không yên, cứ thấp thỏm lên xuống chờ người nọ dừng lại.

Bất ngờ vì trên đường xuất hiện một đám người đứng chắn đường, người cưỡi ngựa cả kinh huýt dài một tiếng rồi chậm rãi dẫn ngựa dừng lại. Ở trên lưng ngựa nhìn xuống, ánh mắt quét qua, mục quang dừng lại trên người Ninh lão gia một thân có chút chật vật nhưng không giấu được vẻ quý khí, một lát sau ôm quyên hỏi:

“_Xin hỏi vị lão gia này, các người ngăn đón trên đường không cho qua, có chuyện gì sao?”

Ninh lão gia không nói gì chỉ ngẩng đầu lên đánh giá người này. Thái dương lúc này đã về tây, vừa vặn nằm ở phía sau người này nên nhất thời không xác thực được, đợi qua một lúc, Ninh lão gia mới nhìn rõ tướng mạo của y. Một thanh niên tuổi chừng hai mươi bởi vì chạy dưới ánh mặt trời nên trên trán đầy là mồ hôi, trước ngực cũng ước một mảng lớn. Tóc buộc cao, một thân mộc mạc áo tang, trên lưng ngựa buộc một thanh trường kiếm, dáng người cao ngất, tướng mạo đường hoàng, hai hàng lông mày đều có một cỗ chính khí, mặc dù không thể coi là tuấn mỹ nhưng lại khiến người xem cảm thấy thoải mái. Là một hảo nam nhân, Trữ lão gia nhất thời không thể xét nét được gì gật đầu, sau mới giương giọng hỏi:

“_Vị thiếu hiệp kia, xin hỏi ngươi là muốn đi về phía nam, đến thị trấn cách đây ba mươi dặm? ”

Nghe Ninh lão gia nói như thế, thanh niên cười cho là tìm nhầm người thế là ôm quyền dùng lễ nói:

“_Lão gia chắc là tìm lộn người, tại hạ không đi về hướng nam mà đi về hướng đông, đến Giang Phủ huyện cách đây trăm dặm ”

Ninh lão gia nghe xong gật đầu rồi đột nhiên hướng một gã hộ vệ hét lớn:

“_Trần Tam! ”

Thanh niên còn chưa kịp phản ứng đã bị một đám sương trắng ập vào mặt, phát giác không ổn, đang định bế khí nhưng lúc đó sương trắng đã bao phủ khắp xung quanh, muốn chạy trốn nhưng đã không kịp, cả người lẫn ngựa đều bị quyển trong đó. Ngựa chấn kinh hí, thanh niên hoàn toàn không để tâm đến nó, thừa dịp sở loạn nghĩ muốn rút kiếm ra, tay vừa thu lại, cả người đã theo thân ngựa hung hăng bị hất té trên mặt đất. Con ngựa cất vó vung đầu chảy thoát, chỉ trong chốc lát đã chạy hơn trăm mét, hộ vệ muốn ngăn cũng không kịp. Thanh niên bị trói trên mặt đất không thể động đậy, đầu bắt đầu choáng váng vội quát:


“_Các người đây là muốn làm gì? ”

Ninh lão gia đứng ở bên ngoài im lặng nhìn thanh niên bị trói, mặc kệ y như thế nào quát tháo cũng chưa từng trả lời, chỉ nhìn hắn giãy dụa đến vô lực, cuối cùng nhân bị dược hiệu phát tác mà hôn mê, mặc cho người định đoạt.

Là nơi tập trung giao thông thủy bộ, thương khách khắp nơi đều đổ về, thế nên đại danh An Dương thành cũng vì vậy mà nổi tiếng.Triều đại mấy lần thay đổi mà hề không phai màu, vẫn tồn tại lâu dài và trở thành thành phố lớn thứ hai sau hoàng thành, giàu có hơn cả thủ đô. Nghe nói An Dương thành có ba vị cự phú, tiền tài cộng lại đủ để so với quốc khố. Một trong ba vị cự phú đó chính là thành đông Ninh gia. Ninh gia dùng thông thương làm giàu, tổ tiên ngày xưa lợi dụng lúc ấy chưa có ai tham gia vận tải đường thủy, vận chuyển hàng hóa đến các nơi. Trải qua nhiều lần thay đổi mặt hàng kinh doanh cho đến nay, Ninh gia đã không chỉ có thuyền hàng to lớn mà còn có hiệu buôn mở khắp cả nước, cao thấp cạnh tranh, quan trường hay thương đạo mọi việc đều thuần lợi.

Nhưng mà không biết có phải hay không bởi vì tiền tài cực thịnh mà Ninh gia có điểm khiếm khuyết. Bắt đầu từ ba đời trước, Ninh gia hậu thế ngày càng ít, dù cho cưới thê nạp thiếp thế nào đi nữa thì cũng không thể con đàn cháu đống, sinh nam hài càng khó khăn. Bắt đầu từ Ninh phủ đương gia đời thứ nhất, không biết người nào nói bừa, nói Ninh gia vì tài phú mà làm không ít chuyện thất đức cho nên ông trời mới trừng phạt Ninh gia như thế.Thế là từ đời thứ nhất, Ninh gia cao thấp bắt đầu làm thiện tích đức, lão gia, phu nhân ăn chay niệm phật, rằm mỗi tháng đều đến ngoài thành phát cháo, luôn đi miếu tế bái, quyên tiền đúc tượng phật nhưng tình hình vẫn không chuyển biến tốt đẹp. Đến thời Ninh Minh Sơn-Ninh lão gia đã qua tuổi bốn mươi mà không có nổi một hài tử nào. Mặc dù gấp đến độ đêm không ngủ được nhưng cũng không thể nghĩ ra được cách nào.

Một ngày, Ninh lão gia ngẫu nhiên gặp một vị đạo sĩ đi chu du, dựa vào chỉ điểm của vị này, Ninh lão gia mang theo chính thê Liễu thị đến Đằng sơn ngoài thành An Dương tá túc một đêm. Trở về sau, hai vợ chồng mỗi ngày đều nhắm hướng núi thắp hương tế bái đúng bảy ngày xong mới có thể cùng Liễu thị hành phòng (làm chuyện vợ chồng). Nguyên chỉ là nghĩ lúc tuyệt vọng cái gì cũng có thể thử để cho bản thân thêm chút hi vọng, không nghĩ đến qua hơn một tháng, Liễu thị dù đã gần ba mươi lại thật sự mang thai. Như thế qua hơn tám tháng, Ninh lão gia cuối cùng mừng như điên. Ngày đó ôm hài tử trong tay, Ninh lão gia khóc đến nửa ngày, đối với hài tử này quả thật đau đến tận xương. Cho người khác chiếu cố đều ngại không đủ thành thục, thiếu cẩn thận, chính mình đến chiếu cố cũng sợ tay chân chậm chạp. Dưới sự bảo hộ của Ninh lão gia, hài tử này cũng chỉ bình an được đến năm tám tuổi, sinh thần tám tuổi vừa qua mấy ngày, hài tử đang khoẻ mạnh bỗng chuyển biến đột ngột, hơi vô ý một chút là sẽ bệnh đến vài ngày. Thân thể cứ như vậy mà qua năm này lại không bằng năm trước, đến năm mười lăm tuổi thì nằm liệt giường không dậy nổi, ngủ nhiều tỉnh ít. Không biết xem qua bao nhiêu đại phu cũng đều lắc đầu nói đúng bốn chữ,mặc cho số phận.

Năm hài tử mười bảy tuổi, Ninh lão gia bỏ ra số tiền lớn mời đệ nhất danh y về xem bệnh. Sau đối với Ninh lão gia đang tha thiết chờ đợi nói ra, đứa nhỏ này sống không quá mười tám tuổi. Ninh lão gia chỉ cảm thấy như sấm sét giữa trời quang, chớp mắt ngất đi. Sau tỉnh lại luôn buồn bả, tự than thở. Được mấy ngày thì nghe hạ nhân báo tin đứa con bệnh nặng lâm vào hôn mê bất tỉnh. Lòng như bị đao cắt nhưng cuối cùng vẫn là không cam lòng buông xuôi, dốc toàn lực vì đứa con tìm thuốc.

Sau đó, Ninh lão gia nhớ đến vị đạo sĩ đã từng giúp mình có được hài tử, nghĩ rằng vị đạo sĩ có thể giúp mình có con hẳn là cũng có biện pháp chữa lành cho nó liền muôn phương tìm kiếm vị đạo sĩ đó. Trải qua hơn hai tháng tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm được liền mời đến quý phủ hỏi tường tận. Vị đạo sĩ nghe xong sự tình, bấm tay tính toán, khổ tư thật lâu sau mới cùng Ninh lão gia nói. Lúc trước vì biết Ninh lão gia nóng lòng cầu một đứa con nên mới bảo lão gia thử đến Đằng sơn một lần, nguyên nhân là đoạn thời gian đó Đằng sơn linh khí cực mạnh, thần tiên tụ ở đó nhiều. Bọn họ ở lại một đêm, theo đúng suy đoán của đạo sĩ là các thần tiên thấy bọn họ thành tâm mà ban cho một hài tử, tế bái bảy ngày là để cảm tạ thần tiên nhưng tuyệt không nghĩ tới bọn họ ở lại một đêm lại mang về linh thể Đằng sơn sơn thần.

Đằng sơn sơn thần đêm đó phóng thích linh thể để hấp thụ thiên địa linh khí, không biết vì sao lại bị hấp dẫn mà vào trong người Liễu thị. Sau, tại lúc Ninh lão gia cùng Liễu thị hành phòng được hấp thụ tinh khí rồi dần dần hình thành bào thai phát triển trong cơ thể Liễu thị, cuối cùng được sinh ra thành hài tử của Ninh lão gia. Linh thể sơn thần trở thành hài tử Ninh gia tự nhiên tiên thân của sơn thần sẽ trầm ngủ, không thức tỉnh. Nhưng những vị tiên nhân khác phát giác chuyện này liền muốn gọi linh thể sơn thần về, linh thể bị gọi về, Ninh thiếu gia tự nhiên cũng sẽ mất. Nói hài tử này sống không quá mười tám tuổi là vì vào năm mười tám tuổi, linh thể sẽ hoàn toàn trở về với sơn thần. Ninh lão gia nghe xong toàn thân run rẩy, vội quỳ xuống khóc lóc cầu xin đạo sĩ nghĩ biện pháp. Mặc kệ cái gì thần tiên hay linh thể, chỉ cần hài tử của mình sống tốt, nhìn hắn cưới vợ sinh con, mạnh khoẻ an khang, cả đời bình an. Đạo sĩ nhìn Ninh lão gia nước mắt đầy mặt, ngửa đầu thở dài một tiếng thuyết:

“_Lúc trước là do bần đạo chỉ điểm ngươi cầu được hài tử này, hôm nay cho ngươi người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh là sai lầm của bần đạo a”

Cuối cùng vị đạo sĩ nói cho Ninh lão gia biện pháp cuối cùng để giải quyết.

“_Mồng chín tháng tám này đến ngoại ô thị trấn cách An Dương thành trăm dặm, có một con đường phía tây nam, cách ba mươi dặm hướng về phía tây thị trấn, ngươi hãy canh ở đoạn đường đó, trong khoảng giờ tí và giờ mùi chắc chắn sẽ có người xuất hiện. Đến lúc đó ngươi hãy chặn lại hỏi người kia có phải đi về hướng nam cách thị trấn ba mươi dặm, nếu người này trả lời không phải mà là đi về hướng đông thì bất luận như thế nào ngươi cũng phải đem người đó về.”

“_Đem về rồi làm gì?”

“_Vào giờ dần (3-5g sáng) canh ba cùng quý công tử bái đường thành thân.”

“_A!Cái này…cái này…nếu người đó là nam hoặc là đã xuất giá thì…”

“_Ninh lão gia, ngươi nghe cho rõ, bất luận người này là nam hay nữ, đẹp hay xấu hay như thế nào đi nữa ngươi đều phải làm cho người đó cùng lệnh công tử đúng giờ dần ba khắc bái đường, không thể chậm trễ, nếu trì hoãn, dù chỉ nửa khắc thì thật sự là không còn biện pháp nào để xoay chuyển tình thế nữa.”

“_Cái này, thật sự có hiệu quả?”

“_Ai!Nói ra rất dài dòng, bần đạo chỉ có thể nói cho ngươi biết, người kia ngày sinh tháng đẻ cực kì đặc biệt, thân thể thịnh dương, cả đời khó đau ốm, có thể hưởng nhân sinh trăm năm. Người đời có câu,thành thân kết tóc, kết tóc là hợp nhất, từ này về sau phúc họa đều cùng nhau. Nếu người này cùng lệnh công tử thành thân kết tóc, lệnh công tử tự nhiên sẽ được hưởng an khang cả đời, dù là thần tiên cũng không làm gì được. Không biết Ninh lão gia đã nghe qua người thịnh âm hay chưa, loại người này khắc phu, khắc thê, khắc người thân, là thiên cô sát tinh, mà vận mệnh của người kia là trái ngược hoàn toàn.”

“_Ninh lão gia, ngươi không cần phải lo lắng, kì thật chỉ cần người này cùng lệnh công tử thành thân, sau đó ở chung ít nhất chín chín tám mươi mốt ngày, lệnh công tử sau này sẽ hoàn toàn khoẻ mạnh, không đau không bệnh. Khi đó người đó đi hay ở toàn bộ đều dựa vào tính toán của Ninh gia các người.”

Đạo sĩ cất bước đi, Ninh lão gia ngồi trên ghế cúi đầu suy nghĩ nửa ngày cuối cùng dứt khoát đứng lên, trong tâm đã định, phất tay áo ra khỏi thính đường.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: chick3n
Có bài mới 26.08.2017, 11:13
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1684 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: Mạc Hồi - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


2

Trình Dược hoảng hốt mở mắt ra, đập vào mắt là một mảnh đỏ rực. Ngực cảm thấy khó thở, đầu đau như muốn nứt ra, thân thể cứng ngắt khó chịu, muốn nhúc nhích liền cảm thấy tứ chi tê liệt. Trong đầu suy nghĩ, Trình Dược trừng lớn hai mắt vội vàng xem xét bốn phía, thấy khắp nơi đều trải lụa đỏ, nến cũng màu đỏ. Gian phòng khắp nơi đều dán chữ hỉ, hiện ra cảnh sắc được sắp xếp để thành hôn, cái này thoạt nhìn rõ ràng là phòng cưới. Nhìn lại nơi mình đang nằm cũng là đỏ rực một mảnh. Rèm trướng bằng tơ lụa thêu chìm hình long phượng. Giường cũng là giường cưới khắc phù dung trì cùng uyên ương nghịch nước, mà chính mình lại đang nằm trên chiếc giường mềm mại, thư thái này. Nhìn đâu cũng là hoả hồng một mảnh. Quần áo trên người được thêu dạng gì Trình Dược nhìn không thấy, phỏng chừng cũng là hoa văn cát tường. Trình Dược cảm thấy hoang mang muốn ngồi dậy, nhưng tứ chi bị trói, muốn trở người cũng không thể. Vốn cho là bị cừu gia đuổi giết, sau tỉnh lại, lại phát hiện tình cảnh như thế này, thật khiến cho y mê mang khó hiểu.

Đem tình cảnh trước khi bất tỉnh liên kết với thực tại,Trình Dược không khỏi tự hỏi,liên tưởng đến một tình huống,đó chính là cướp rể.

Y từ trước đến nay chưa bao giờ tận mắt thấy, chỉ ngẫu nhiên nghe người khác nói qua. Hoàng đế tiền triều hoang dâm vô đạo, thường xuyên giả các loại danh nghĩa để cưỡng chế khuê nữ vào cung thị tẩm. Cả nước đối với chuyện này vô cùng khốn khổ, để tránh ái nữ nhà mình bị triệu vào cung đã bất chấp tất cả để gả nàng đi. Thời gian đó, thanh niên, trai tráng chưa lập gia đình ngày càng ít đi mà hoàng cung vẫn đang không ngừng tuyển tú. Vì để nữ nhi mình có thể gả đi, chỉ cần là nam nhân vừa độ tuổi đi trên phố sẽ bị người tuỳ tiện bắt về để thành thân, làm cho trên phố nhất thời không có một bóng nam nhân nào. Thậm chí có người nửa đêm leo tường đột nhập vào nhà có thanh niên, cưỡng chế bắt về thành thân.

Khi đó Trình Dược chỉ nghe rồi cười, bằng hữu của y nhiều người còn có vẻ ngưỡng mộ. Bây giờ nữ nhân được quý hơn trân bảo, muốn kết hôn mà không có đại kiệu tám người nâng, sính lễ đầy đủ thì ai chịu gả? Tình hình trước mắt làm cho Trình Dược nhớ tới việc này, nhưng nghĩ đi nghĩ lại rốt cuộc vẫn là ném ra khỏi đầu. Đúng như bằng hữu y nói, hiện tại cưới vợ không phải chuyện dễ. Thời thái bình thịnh thế, cho dù là nhân gia bình thường nhất gả nữ nhi cũng phải ba mâm bốn mâm. Không cần là phú quý hay quan lại, nhà trai ít nhất cũng phải có vài mẫu ruộng, có nhà ở, có cộng ăn việc làm, có thể làm cho nữ nhân áo cơm không lo, nếu không, muốn kết hôn? Lên núi hỏi ông trời xem có còn ai không mà ban cho một thê tử a! Huống chi dựa vào gian phòng trước mắt đều là vật xa hoa quý trọng, mà y hiện tại nằm trên giường cưới còn mang theo nhàn nhạt mùi mộc hương, họa tiết điêu khắc sắc tinh xảo, nhẵn nhụi, hoàn toàn có thể nói là xảo đoạt thiên công, như vậy giường cưới không phải đại phú nhiều tiền, nhân gia phú quý thì làm sao có nổi. Nhân gia phú quý như thế làm sao có thể dùng biện pháp cướp người để cùng ái nữ thành thân?

Lại nói, Trình Dược cũng tương đối tự mình hiểu lấy. Không nói đến gia cảnh, nói y thân thể khoẻ mạnh thật không giả, nhưng về tướng mạo thì sao, cũng chỉ bình thường. Y có rất nhiều bằng hữu so với chính mình thì y chỉ có thể ở mức trung bình. Y cũng từng gặp qua các quý công tử tiền tài phú quý, khí thế bất phàm, nếu đem so sánh thì là một trời một vực. Đã như vậy, tại sao lại còn bị trói, tại sao lại ở trong căn phòng này? Trình Dược trong lúc suy nghĩ, ngoài phòng truyền đến tiếng bước chân, y quay đầu nhìn về phía cánh cửa nãy giờ vẫn một mực đóng chắt. Một lát sau, tiếng cửa phòng mở, một tiểu cô nương trang phục nha hoàn đẩy cửa tiến đến, nhìn thấy y trợn tròn hai mắy nhìn mình có chút ngơ ngác, xong cũng chỉ im lặng rời phòng.

Trình Dược bị nàng làm cho ù ù cạc cạc. Cũng không quá lâu, ngoài phòng truyền đến nhiều tiếng bước chân hơn. Cửa phòng mở rộng, đi tới mấy người, trong đó Trình Dược nhìn thấy vị lục tuần lão nhân kia được nô bộc đỡ lấy tiến đến, bên người còn có một mỹ mạo phu nhân. Hai người vừa vào liền nhìn Trình Dược chòng chọc không thôi. Trình Dược nhíu mày nhìn bọn họ, nằm trên giường thời gian dài, lại nghiêng đầu nhìn về một bên quả thật có chút không thoải mái. Nhìn ra Trình Dược khó chịu, lục tuần lão nhân vội phân phó hạ nhân:

“_Nhanh,đỡ vị thiếu hiệp ngồi dậy!”

Được người đỡ dậy quả thật cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, nhưng tứ chi vẫn bị trói chặt. Loại cảm giác bị trói này thật làm cho người ta phi thường không thoải mái. Trình Dược chăm chú nhìn vị lão nhân đã bắt cóc mình, trong mắt tràn ngập nghi vấn. Trình Dược tuy bị cưỡng chế bắt về nhưng cũng không quá bất mãn, ngoại trừ bởi vì lão nhân trước mắt mặt mũi hiền lành, mà còn vì bản thân cũng không phải chịu gì quá phận. Nhìn ra lão nhân trong mắt đầy ưu thương, Trình Dược quả thật là không thể nào nổi giận được.

“_Lão nhân gia, người nói đi, vì sao lại bắt tại hạ đến nơi này?”

Lão nhân cùng phụ nhân vừa nghe Trình Dược hỏi không khỏi nhìn nhau, lập tức hiện lên vẻ đau khổ, cùng nhau quỳ rạp xuống trước mặt Trình Dược.

“_Các người đây là muốn làm gì?”

Bị trưởng bối quỳ lạy chính mình làm Trình Dược chấn động. Nếu không vì tứ chi bị trói, y sớm đã đến nâng bọn họ dậy.

“_Thiếu hiệp, thiếu hiệp, lão hủ là Ninh Minh Sơn, là chủ nhân Ninh phủ ở An Dương, còn đây là thê tử của lão. Thiếu hiệp, lão hủ lần này làm việc lỗ mãng thật sự là vạn bất đắc dĩ a!”

Lão nhân quỳ trên mặt đất không dậy nổi, lệ rơi đầy mặt, phu nhân cũng quỳ gối một bên cầm lụa lau nước mắt.

“_Hai vị mau đứng dậy,có chuyện gì từ từ nói!”

“_Không, thiếu hiệp nếu không đáp ứng thỉnh cầu của lão, lão hủ chết cũng không đứng dậy!”

Trình Dược sửng sốt nhìn lão nhân, mặc dù tuổi đã già nhưng hai mắt lại dị thường kiên nghị.

“_Là thỉnh cầu gì xin ngài hãy nói, nếu như tại hạ có thể làm sẽ đem hết khả năng ra thực hiện.”

Ninh lão gia dùng ống tay áo lau nước mắt rồi nhất thanh nhị sở kể lại sự tình. Dứt lời, không để ý đến Trình Dược đang ngốc lăng đã cùng phu nhân hướng Trình Dược dập đầu cầu xin. Trình Dược sau nửa ngày mới lấy lại tinh thần, kinh ngạc  nhìn hai vị trưởng bối đã dập đầu đến đỏ cả trán, cổ họng chỉ thốt được một câu:

“_Hoang đường!”

Ninh lão gia nghe vậy, nước mắt càng tuôn nhanh hơn, quỳ lết lên phía trước, khóc hô:

“_Cứ cho là chuyện quái lực loạn thần, dù là hoang đường, dù tốn hết cả gia tài hay đòi lão hủ cái mạng già này, chỉ cấn cứu sống được nhi tử lão cũng không tiếc a!”

Trình Dược nhìn Ninh lão gia bi ai sâu sắc mà chấn động. Nhìn đến cái trán đã sưng đỏ, bộ dáng chật vật vì khóc, y thật lâu cũng không nói nên lời. Lại nhìn qua Ninh phu nhân cơ hồ là khóc đến choáng váng, nha hoàn phải chạy đến đỡ nhưng lại bị đẩy ra, ánh mắt cầu xin vẫn dừng ở trên người y. Trong lúc không khí trong phòng đang cực kì nặng nề, ngoài phòng đột nhiên truyền đến tiếng hét kinh hãi.


“_Lão gia! Phu nhân! Thiếu gia tỉnh, thiếu gia tỉnh a!”

Hai vị trưởng bối đang quỳ trên mặt đất vừa nghe, bi ai trong mắt bỗng chốc lộ ra tia sợ hãi cùng vui mừng, đang muốn đứng lên, rồi không biết nghĩ gì lại đưa mắt nhìn về phía Trình Dược. Biết rõ bọn họ giờ phút này lo lắng, lòng nóng như lửa đốt, Trình Dược gian nan mở miệng:

“_Các người đến xem hài tử trước đi, để ta ở đây hảo hảo ngẫm lại.”

Hai vị trưởng bối hướng trình Dược cúi đầu thật sâu rồi mới để hạ nhân nâng dậy vội vàng rời khỏi phòng.

Gian phòng vị thiếu gia kia cách chỗ Trình Dược phỏng chừng không xa lắm, Trình Dược có thể nghe thấy tiếng bọn họ gọi nhi tử, thanh ẩn chứa đau lòng pha lẫn chút vui sướng. Theo như Ninh lão gia nói, tính đến nay nhi tử của họ đã mê mang gần một tháng. Trình Dược tâm tình bối rồi ngồi ở trên giường miên man suy nghĩ. Tấm lòng của Ninh lão gia đối với đứa con thật sâu chấn động đến lòng y. Y là một cô nhi, sinh ra chưa tròn ba tháng đã bị vứt bỏ tại ven đường, được sư phụ thu dưỡng, chiếu cố mới khiến y trưởng thành như hôm nay. Tuy không phải là cái gì chờ mong quan hệ, nhưng trong nội tâm, chứng kiến người khác toàn gia vui vẻ cùng một chỗ vẫn làm cho y có mơ ước cùng hâm mộ. Cũng vì thế mà làm cho y hết sức thông cảm cho tâm tình Ninh lão gia. Nhưng y là một đại nam nhân, lấy danh nghĩa gì để gả cho một người nam nhân khác? Cái này…điều này thật sự là….khó có thể tin. Trong lúc suy nghĩ hỗn loạn, ngoài phòng truyền đến tiếng ầm ĩ. Trình Dược ngưng thần lắng nghe, đầu tiên là tiếng Ninh lão gia cùng phu nhân, tiếp đến là một đạo thanh âm có điểm nghi ngờ, nhẹ nhàng lại không đủ khí lực nhưng vẫn cố sức hô lên:

“_Phụ thân….Người là có ý gì…..Lúc này lại bảo ta thành thân? Người cũng biết thân thể của ta…..Đây chẳng khác nào làm hại cô nương nhà người ta?….Không! phụ thân, con thà đập đầu chết ngay lúc này cũng tuyệt không thành thân!”

“_Không! Hài tử, nghe lời phụ thân, thành thân là tốt rồi……, cô nương kia là tự nguyện!”

“_Là tự nguyện cũng không được…!”

“_Hài tử! Hài tử! Ngươi đừng nóng giận, ngươi đừng doạ phụ thân, ta chỉ có một hài tử là ngươi, ngươi chết, ta cũng không sống nổi a!”

“_Phụ thân! Phụ thân!….Xem như là hài nhi van cầu người, đừng liên lụy đến cô nương kia….Hài nhi không sợ chết, nhưng nếu làm việc có lỗi với người khác, hài nhi thật sẽ chết không nhắm mắt a!”

“_Không! Hài tử, ngươi nghe phụ thân, nhất định phải lấy!”

“_Phụ thân! Người…..”

“_Hài tử! Hài tử! Nhanh, đi gọi đại phu! Nhanh lên!”

Không còn nghe thấy thanh âm suy yếu kia nữa, chỉ còn một mảnh hỗn loạn bên ngoài.Ninh lão gia cùng phu nhân kêu gào thảm thiết, thanh âm như muốn xé rách tâm của Trình Dược. Ngọn nến lẳng lặng cháy, bên cạnh, giọt nến đỏ nhỏ xuống ngày một chồng chất. Chẳng biết từ lúc nào, thanh âm bên ngoài đã biến mất hoàn toàn,trong phòng, ngoài phòng khôi phục lại sự yên tĩnh. Trình Dược lúc này trong lòng như bị đè nặng, lâm vào trầm tư. Theo tiếng bước chân đi tới, cửa phòng một lần nữa được mở ra, Ninh lão gia khóc đến hai mắt sưng đỏ cùng phu nhân đi vào trong phòng. Nhìn đến Trình Dược, hai chân cong lại, một lần nữa quỳ xuống.

“_Thiếu hiệp, lão hủ cùng phu nhân, chúng ta cầu xin ngươi!”

Ánh mắt Trình Dược chậm rãi chuyển qua ngọn nến đang lặng lẽ cháy, lẳng lặng hỏi:

“_Có phải là chỉ cần đủ chín chín tám mươi mốt ngày, bất luận kết quả như thế nào đều sẽ để ta rời đi?”

“_Lão hủ lấy tính mạng toàn gia ra thề, tuyệt không nuốt lời!”

“_Ta là nam nhân,chuyện này…Ta không muốn để cho người ngoài biết rõ.”

“_Lão hủ đã nghĩ ra cách….phải….phải uỷ khuất thiếu hiệp giả trang nữ tử, dùng thân phận và tên giả để gả vào nhà.”

Trình Dược nhắm mắt lại, lại chậm rãi mở mắt ra, nhàn nhạt mà kiên định nói:

“_Được, ta đáp ứng.”

Tuy là chuyện hoang đường nhưng đây là hi vọng cuối cùng của hai vị trưởng bối, mặc kệ kết quả như thế nào, y cũng không đành lòng hiện tại đập tan hi vọng của họ. Đúng vậy, thử một lần cũng tốt, có hi vọng so với tuyệt vọng vẫn tốt hơn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: chick3n
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Btdrvh, Trịnh Phương và 68 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.