Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 226 bài ] 

Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

 
Có bài mới 26.07.2018, 12:25
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 932
Được thanks: 2758 lần
Điểm: 35.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng - Điểm: 27
Chương 203: Hai người cuồng theo dõi

Edit: susublue

"Ai bảo ngươi không có việc gì làm lại thích đi theo dõi người khác." Giọng Lam Hạo Thần không vui không buông, ánh mắt sắc bén nhìn Thượng Quan Diệu Nhiên đau khổ ôm miệng vết thương.

Đúng, chính là Thượng Quan Diệu Nhiên, rất lâu về trước hắn có nghe cô cô nói qua, tương lai sẽ có một đại kiếp nạn ngàn năm, bây giờ, nghe nói bọn họ ra khỏi Lam Tường quốc thì liền hiểu rõ, đại kiếp nạn đã đến, mà chìa khóa để hóa giải nó chính là Bạch Vũ Mộng.

Hắn lo lắng cho nên mới đi xem thử, không ngờ lại bị phát hiện nhanh như vậy.

Lam Hạo Thần không để ý đến hắn nữa mà nhìn về một hướng khác mở miệng: "Còn chưa muốn xuất hiện sao?" Trong giọng nói có chút ý lạnh, làm cho người ta kinh hãi.

Từ chỗ tối có một người đi ra, Thượng Quan Diệu Nhiên kinh ngạc mở to hai mắt, dienxdafnllequysdoon hắn đi theo lâu như vậy mà sao không biết còn có người khác cũng đi theo.

"Doãn Tuyệt Ngân!" Lam Hạo Thần nhẹ nhàng thì thầm, lập tức mở miệng: "Nàng không phải là nàng ta, nàng ta đã chết rồi, ngươi đến đây để làm gì?"

Doãn Tuyệt Ngân im lặng một lúc, khi Thượng Quan Diệu Nhiên cho rằng hắn sẽ không mở miệng thì hắn lại mở miệng: "Ta biết, nhưng ngươi không thể cản ta quan tâm đến linh hồn đã dùng cơ thể của nàng."

Lam Hạo Thần nguy hiểm nheo mắt lại, quả nhiên hắn không nghĩ sai, tuy rằng hắn thích Bạch Vũ Mộng trước kia, nhưng Mộng Nhi của hiện tại, hắn cũng thích.

"Nơi này không cần các ngươi, các ngươi vẫn nên đi đi, nếu không đến lúc đó thiếu mất cánh tay cẳng chân thì đừng trách chúng ta." Giọng nói của Lam Hạo Thần cực kỳ vô tình.

"A, không hổ là Lam Hạo Thần, ngược lại ta thật không ngờ lại bị ngươi phát hiện nhanh như vậy, nhưng như thế thì sao, ta sẽ không rời đi." Doãn Tuyệt Ngân cười chế giễu.

Lam Hạo Thần nheo mắt nhìn hai người, đột nhiên nở nụ cười, tùy ý mở miệng: "Đây là tự các ngươi nói, vừa vặn thiếu vài người giúp đỡ, các ngươi ở lại đi."

Thượng Quan Diệu Nhiên hơi nghi hoặc nhìn Lam Hạo Thần, biết Lam Hạo Thần rời đi nhưng vẫn không có phản ứng gì, vốn cho là phải hao tốn nước miếng để thuyết phụ nhưng không ngờ hắn lại đồng ý nhanh như vậy.

Doãn Tuyệt Ngân nhìn hắn một cái, rồi tốt bụng nhắc nhở: "Ngươi cho là hắn sẽ cho phép hai tình địch ở lại bên cạnh sao, ngươi vẫn nên chuẩn bị cho cuộc sống khổ cực sau này đi.” Tuy là nói như vậy, nhưng Doãn Tuyệt Ngân lại hề rời đi mà vẫn ở lại như cũ, chỉ vì muốn bảo vệ nàng.

Trở lại trong phòng, Lam Hạo Thần nhẹ nhàng đến bên người Bạch Vũ Mộng, vén tóc trên mặt nàng ra, khẽ thở dài một tiếng, sự ghen tuông trong mắt rất rõ ràng.

Bạch Vũ Mộng mở mắt ra đã nhìn thấy ánh mắt ghen tuông này, nở nụ cười, tựa vào trong lòng Lam Hạo Thần, hỏi: "Sao vậy, Thần?"

Lam Hạo Thần thở dài một tiếng, hắn cũng biết là không thể gạt được nàng: "Thượng Quan Diệu Nhiên và Doãn Tuyệt Ngân đều theo tới, người theo dõi chúng ta chính là bọn họ."

" Doãn Tuyệt Ngân?" Bạch Vũ Mộng có chút kinh ngạc mở miệng, cảm thấy bàn tay bên hông siết chặt thì mới bật cười, chui vào trong lòng Lam Hạo Thần, cười mở miệng: "Thế nào, ghen tị sao? Ta chỉ có chút kinh ngạc mà thôi."

"Ừ, ta biết." Lam Hạo Thần sờ sờ tóc Bạch Vũ Mộng, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai nàng, hưởng thụ phút giây yên tĩnh.

---- susublue ~ diendanlequydon -----

"Vậy bọn họ tới làm cái gì?" Bạch Vũ Mộng vươn tay ôm lấy thân hình cường tráng của Lam Hạo Thần, thoải mái thở dài, hơi nhắm hai mắt lại.
Lam Hạo Thần nhéo mũi Bạch Vũ Mộng: "Nàng biết rõ còn gì, nhưng mà ta đã giữ bọn họ lại."

Bạch Vũ Mộng có chút kinh ngạc, nhưng rồi lại nhanh chóng khôi phục lại bình thường, ngẫm lại thì bọn họ ở lại cũng có thể giúp được một tay, hơn nữa, không biết Thần sẽ chỉnh bọn họ thế nào, ngẫm lại cũng có chút thú vị.

Không muốn tiếp tục đề tài này nữa, Bạch Vũ Mộng lại mở miệng: "Thần, chàng nói xem chúng ta phải làm gì mới tìm được Đạp Vũ, càng kéo dài thì nàng càng nguy hiểm."

"Ừ, nhưng chúng ta giống như mò kim đáy bể vậy, vốn không thể tìm được, ta nghĩ đối phương bắt nàng nhất định là để uy hiếp chúng ta, ta đoán hắn đã biết được chuyện nàng có U Lam rồi, nếu như đúng là vậy thì tạm thời nàng không gặp nguy hiểm."

"Ta biết, nhưng ta rất lo lắng, thật sự không gặp nguy hiểm, nhưng lỡ bị tra tấn thì sao có thể chịu được?" Bạch Vũ Mộng hơi oán giận.

"Được rồi, không cần lo lắng, ngày mai chúng ta bắt đầu đi tìm ở nơi mà Hiên nhi nói trước, nói không chừng sẽ tìm được dấu vết để lại." Lam Hạo Thần an ủi.

Bạch Vũ Mộng gật đầu, mỏi mệt nhắm hai mắt lại, suốt cả ngày làm cho nàng cảm thấy mỏi mệt vô lực, nàng biết buổi tối Thần muốn nàng an tâm ngủ nên luôn bảo vệ nàng đến sáng, cứ tiếp tục như vậy thì sao có thể chịu được.

"Thần, chàng nghỉ với ta đi, hôm nay chắc là sẽ không xảy ra chuyện gì đâu." Bạch Vũ Mộng kéo ống tay áo Lam Hạo Thần, mở miệng nói.

"Được." Lam Hạo Thần yêu chiều cười, cởi giầy, chui vào trong chăn, ôm Bạch Vũ Mộng để cho nàng an tâm ngủ, bản thân cũng hơi nhắm mắt lại, nhưng lỗ tai lại luôn chú ý động tĩnh xung quanh.

Bạch Vũ Mộng bất đắc dĩ thở dài, vươn tay bịt kín mắt Lam Hạo Thần: "Thần, chàng ngủ cho ngon đi, đã lâu rồi chàng không nghỉ ngơi cho đàng hoàng."

"Ừ, Mộng Nhi, nàng ngủ trước đi, lát nữa ta sẽ ngủ, nàng không cần lo lắng, ta sẽ không để cho mình ngã gục." Giọng nói ấm áp của Lam Hạo Thần khiến Bạch Vũ Mộng dần dần tiến vào mộng đẹp.

Ngày hôm sau, hai người đến chỗ Trúc Dạ Hiên chỉ để tìm kiếm, đương nhiên tất cả mọi người đều đi theo, bởi vì không ai biết bọn họ có gặp phải kẻ địch hay không.

Cho dù võ công những người khác không cao bằng Lam Hạo Thần và Bạch Vũ Mộng, nhưng nếu liên thủ thì cũng không kém là bao, cho nên bọn họ đi theo Lam Hạo Thần và Bạch Vũ Mộng cũng an tâm.

Đương nhiên Thượng Quan Diệu Nhiên và Doãn Tuyệt Ngân cũng đi theo, tuy rằng những người khác cảm thấy kỳ quái vì đột nhiên có thêm hai người, dien;dafn*lle$quys&do0n nhưng vẫn im lặng không nói gì cả.

Một đường đi tới đó, bọn họ luôn chú ý tình huống chung quanh, phát hiện chung quanh đều rất trống trải, không có gì cả, vốn không có chỗ để ẩn núp.

"Nơi này làm sao có thể giấu người, có phải Hiên nhi nhìn lầm rồi không?" Duẫn Minh Hi nhíu mày mở miệng, liếc nhìn chung quanh, nhanh chóng nắm chặt tay Mộ Túy Tình.

Tuy rằng võ công Mộ Túy Tình cũng không cao, nhưng lại có vu thuật, có lẽ ở lúc mấu chốt có thể giúp được không ít, huống chi nàng còn có thể tiên đoán trước mọi chuyện.

"Không đúng, hẳn là sẽ không nhìn lầm, nếu như nói không sai thì nhất định là ở trong này, dù sao, chuyện gì vô lý thì đều có thể xảy ra." Lam Hạo Thần lạnh nhạt mở miệng.

"Chúng ta sẽ tìm thử, có lẽ thật sự có thể tìm được manh mối gì đó." Mộ Túy Tình cẩn thận nhìn chung quanh, ý muốn tìm cho ra ít manh mối.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: antunhi, kotranhvoidoi
     

Có bài mới 26.07.2018, 12:27
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 932
Được thanks: 2758 lần
Điểm: 35.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng - Điểm: 27
Chương 204: Đại chiến ác ma Phục Sinh

Edit: susublue

"Các ngươi nói xem, nếu người bị ác ma Phục Sinh bắt đi, sao có thể chỉ bị nhốt ở chỗ đơn giản như vậy được, nhất định sẽ bị đưa về ổ." Mạc Hàn Trần nhíu mày, nhìn từng tấc đất ở xung quanh.

"Chỉ cầu chúng ta nhanh chóng tìm được hắn, chỉ có nhân lúc hắn còn yếu thì mới có thể cho hắn một kích trí mạng được, nếu không thì thật không biết chuyện gì sẽ xảy ra." Bạch Vũ Mộng híp mắt rồi bỗng nhiên chăm chú nhìn vào một chỗ.

"Ta nghĩ ta biết nên tìm hắn thế nào rồi." Bạch Vũ Mộng cười thần bí, kéo Lam Hạo Thần đi đến chỗ một cánh hoa nhỏ rồi nhìn không chớp mắt.

"Vũ nhi, ngươi có phát hiện gì sao?" Duẫn Minh Hi nhìn cẩn thận, nhưng vẫn không hiểu cái này có gì kỳ lạ, nghi hoặc mở miệng.

"Các ngươi xem, có phải bên trên có một con sâu rất nhỏ không, đây là manh mối Đạp Vũ để lại cho chúng ta, đây là cổ trùng Nam Cương, nếu đã nhớ kỹ mùi hương của một người thì sẽ tìm thấy người đó rất dễ dàng."
Bạch Vũ Mộng chỉ vào một chỗ không dễ bị phát hiện mở miệng.

"Nói cách khác, chỉ cần chúng ta đi theo con sâu này thì có thể tìm được nàng?" Giọng nói của Mạc Hàn Trần có chút vui mừng, không dám tin mở miệng.

"Ừ, chắc là như vậy, chúng ta thử trước xem." Bạch Vũ Mộng mở miệng, sau đó lay động đóa hoa một chút, dien;dàn*lê&quys#d0n con sâu lập tức phi lên, bay về phía trước.

Mọi người cũng nhanh chóng đuổi theo, đuổi một lúc lâu thì đến được một chỗ khác rộng lớn hơn, nơi này không có một ngọn cỏ, cực kỳ hoang vắng.

"Làm sao có thể, sao Nam Cương lại có nơi như vậy?" Duẫn Minh Hi khẽ nhíu mày, tuy rằng hắn không nắm rõ nhưng cũng biết là không có nơi nào như vậy.

"Xem ra, nơi này không phải hoang vắng từ trước mà là từ có cái gì đến đây khiến nơi này bị lây nhiễm nên mới trở nên như vậy." Lam Hạo Thần nhíu mi nhìn tất cả những thứ này, tay nắm thật chặt.

Ngay khi Lam Hạo Thần vừa dứt lời thì nghe thấy một âm thanh chói tai, tiếp theo đó thì từ bên trong có một làn khói đen bay ra, dần dần hình thành một hình người.

Người này toàn thân đều bị màu đen bao phủ, chỉ để lộ đôi sắc bén như chim ưng, hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm người xâm nhập địa bàn của hắn.

"Các ngươi dám can đảm xông vào nơi này, xem ra là không muốn sống để ra ngoài nữa." Yết hầu hắn khẽ động đậy rồi phun ra một âm thanh làm cho người ta khó chịu.

"Ngươi chính là ác ma Phục Sinh sao?" Lam Hạo Thần nhìn chằm chằm người luôn bị bóng đen bao phủ, nếu hắn không sai thì trước khi bọn họ vào Nam Cương, chính hắn là người đã theo dõi bọn họ.

"A? Vẫn còn có người biết ta, thật đúng là làm người ta kinh ngạc, chậc chậc, đã như vậy thì ta liền miễn tội chết cho các ngươi." Ác ma Phục Sinh chậc chậc hai tiếng, miệng lại vang lên vài âm thanh làm người ta hoảng sợ nuốt nước miếng.

"A, muốn giết chúng ta, vậy phải xem thử ngươi có bản lĩnh không đã, nếu như ngươi an phận ở dưới đáy Nam Hải thì sẽ bình an vô sự, nhưng ngươi đã muốn ra ngoài thì đừng trách chúng ta không khách sáo." Bạch Vũ Mộng lạnh lùng.

"Sao? Nữ hài tử có giọng điệu thật lớn, các ngươi biết rõ ta như thế, sao nào, chẳng lẽ ngươi chính là hậu nhân của mấy tên thượng tiên đáng chết kia, ha ha, ta thấy ngươi vẫn nên trở về bú sữa mẹ vài năm nữa đi."

"Không tin sao? Hay là không dám?" Bạch Vũ Mộng nhíu mày, thờ ơ nhìn ác ma Phục Sinh, trong lòng âm thầm sốt ruột, phải làm gì mới mới cứu được Đạp Vũ.

"Không dám? Buồn cười, ta thấy ngươi mới là không dám, nhiều người như vậy mà còn chưa đánh thắng được ta, huống hồ chỗ này ta còn giữ ba người khác nữa." Ác ma Phục Sinh âm hiểm nở nụ cười.

"Ti bỉ." Bạch Vũ Mộng thấp giọng rủa một tiếng, vươn tay giữ chặt Mạc Hàn Trần đang mất kiên nhẫn muốn xông lên, lúc ngẩng đầu lên thì trên mặt đã đầy băng sương.

Nói cũng vô nghĩa, tay chém ra Tuyết Cẩm, đánh thẳng vào tử huyệt của ác ma Phục Sinh, có vẻ hắn cũng không ngờ Bạch Vũ Mộng lại thẳng thắn như vậy, có chút hoảng loạn né tránh.

"Xem ra ta không thể xem nhẹ ngươi!" Ác ma Phục Sinh cười, mắt cũng lập tức trở nên âm u, tay không ngừng đánh ra một luồng khí đen.

Lam Hạo Thần phi thân lên cùng hỗ trợ, những người còn lại thì tấn công ở nhiều phía khác nhau, Mộ Túy Tình lại phụ trách tạo kết giới bảo vệ mọi người.

"Còn có cả vu thuật, hôm nay ta sẽ tóm gọn một lưới hết, sau này thiên hạ là của ta, ha ha ha..." Ác ma Phục Sinh híp mắt lại, nở nụ cười.

"Vậy phải xem ngươi có bản lĩnh không đã!" Bạch Vũ Mộng lạnh giọng mở miệng, lập tức nhìn thoáng qua U Lam trong tay, không biết tại sao trong đầu đột nhiên xuất hiện một ít tâm pháp.

Bạch Vũ Mộng tĩnh tâm, hơi nhắm mắt lại, nhận được tín hiệu, Lam Hạo Thần nhanh chân tiến lên bảo vệ nàng, đến khi Bạch Vũ Mộng bỗng dưng mở mắt ra, trong mắt lại có chút ánh sáng.

Bạch Vũ Mộng thì thào nói nhỏ nhẹ vài câu, U Lam cũng phát ra màu lam chói mắt, chiếu sáng cả một góc trời, người ngoài nhìn thấy thì đều kinh thán, không biết đã xảy ra chuyện gì mà trời lại xuất hiện hiện tượng kỳ lạ.

Có người nói đây là đại cát, biểu thị năm sau nhất định mưa thuận gió hoà, cũng có người nói đây là tin dữ, nhất định đã xảy ra chuyện gì có thể hủy diệt toàn bộ thế giới.

Thiên Sơn Lão Nhân và Thiên Sơn Tuyết Nữ đứng ở trên ở Thiên Sơn đỉnh cách đó xa xôi, nhìn thấy nửa bầu trời ở phía xa xa ngập tràn màu lam sáng rọi, trong mắt cũng ẩn chứa đầy sự lo lắng.

“Sao lại nhanh như vậy, không biết bọn họ có thể vượt qua kiếp nạn lần này hay không?"

"Lúc trước ba vị thượng tiên đã phải trả giá rất lớn mới áp chế được hắn, huống chi là bọn họ, có lẽ chúng ta không nên để cho bọn họ đi."

"Nhưng U Lam đã lựa chọn Vũ nhi làm chủ nhân thì nàng không thể trốn thoát được số mệnh, nàng không thể không đối mặt, nàng thông minh như vậy có lẽ kết cục cuối cùng sẽ không giống lúc đó."
"Đúng không? Hi vọng là thế!"

Mộ Dung Nam của Mộ Dung Quốc khoác hoàng bào nhìn về phía chân trời xa xôi, trong lòng cũng có chút nôn nóng, biết rõ chuyện gì đã xảy ra nhưng lại cảm thấy bất lực, thật sự khiến cho người ta khó chịu.

Mà bên này ánh sáng của U Lam không hề yếu đi, tất cả mọi người đều bị chói mắt không mở ra được, ác ma Phục Sinh hơi nhíu mắt, nguy hiểm nhìn U Lam, dienxdafnlleequysdoon không ngờ ngàn năm trôi qua mà pháp lực của đám thượng tiên kia vẫn còn mạnh mẽ như vậy.

Vốn dĩ thế lực đang ngang nhau nhưng nếu có thêm vài người nữa đến thì hắn không biết sẽ xảy ra chuyện gì, cho nên, phải tốc chiến tốc thắng.

Bạch Vũ Mộng luôn chú ý tới biểu cảm của ác ma Phục Sinh, lúc này nhìn thấy mắt hắn có chút hoảng loạn thì nàng nhếch môi, ánh sáng của U Lam trong tay cũng càng tăng lên.

Nhìn thoáng qua Lam Hạo Thần, Lam Hạo Thần hiểu ý gật đầu, những người khác cũng nhận ra điều gì đó nên đều tự giác lui ra sau, Lam Hạo Thần hơi tăng lực cho thanh kiếm trong tay.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: antunhi, kotranhvoidoi
     
Có bài mới 26.07.2018, 12:32
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 932
Được thanks: 2758 lần
Điểm: 35.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng - Điểm: 43
Chương 205: Cần gì vương vấn bụi trần

Edit: susublue

Bạch Vũ Mộng xoay tròn người trong không trung, phối hợp với Phượng Múa Cửu Thiên, tấn công về phía ác ma Phục Sinh, Lam Hạo Thần tìm đúng thời cơ, cũng đồng thời sử dụng Kiếm Chỉ Giang Sơn, hai loại võ công dung hợp vào nhau, sức mạnh phát ra càng lúc càng lớn.

Ác ma Phục Sinh hoảng sợ mở to hai mắt, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng hai người trẻ tuổi trước mắt lại có thể bộc phát ra sức mạnh lớn như thế, hơn nữa còn có U Lam, hắn không có chút phần thắng nào, không bằng chạy trốn trước.

Nghĩ vậy liền muốn trốn thoát, Bạch Vũ Mộng phát hiện được mục đích của hắn, lạnh lùng nhếch môi: "Còn muốn chạy, sợ là không dễ như vậy đâu, lúc trước thượng tiên không hoàn toàn đánh bại ngươi nên mới để lại mối họa này, hiện tại ta sẽ không giẫm lên vết xe đổ đó."

Bạch Vũ Mộng nói xong liền ngưng tụ một luồng khí lớn hơn nữa, nhìn Lam Hạo Thần rồi hai người cùng tấn công, đánh thẳng về phía hắn.

Ác ma Phục Sinh tránh không kịp, cường ngạnh sử dụng sức mạnh cả người, dien;dafn*lle#quysdo0n cùng chống trả lại, nhưng mà cũng chỉ phí công, sức mạnh của ba vị thượng tiên cùng với Bạch Vũ Mộng và Lam Hạo Thần đồng loạt tấn công sao có thể dễ dàng bị đánh tan được.

Dần dần ác ma Phục Sinh trở nên lực bất tòng tâm, Bạch Vũ Mộng nắm đúng thời cơ, gia tăng lực đạo nên hắn bị đánh trúng, cả người bị lửa mạnh đốt cháy nên đau khổ.

"Hôm nay ta lại thua trong tay các ngươi, ta không cam lòng, không cam lòng!" Ác ma Phục sinh ma gào thét một tiếng lớn, chung quy vẫn không trốn thoát mà tan thành mây khói.

Bạch Vũ Mộng vô lực ngã xuống, Lam Hạo Thần vội vàng vươn tay đỡ được: "Mộng Nhi, không sao rồi, tất cả đều đã trôi qua, hiện tại điều duy nhất nàng phải làm chính là dưỡng cơ thể cho tốt."

"Ừ." Bạch Vũ Mộng đáp nhẹ một tiếng, trước mắt đột nhiên xuất hiện nhiều vệt màu lốm đốm, ba vị thượng tiên xuất hiện ở trước mặt bọn họ, mỉm cười nhìn bọn họ.

"Các ngươi..." Bạch Vũ Mộng có chút kinh ngạc, nhìn trang phục của họ thì chắc hẳn đây chính là các vị thượng tiên.

"Các ngươi làm rất khá, lúc trước chúng ta hợp lực cũng chỉ có thể trấn áp hắn, không ngờ các ngươi lại có thể diệt được hắn, thật sự là rất cảm tạ các ngươi." Một vị thượng tiên trong đó nói.

Bạch Vũ Mộng lắc đầu, nói: "Chúng ta cũng chỉ muốn bảo vệ người mà mình muốn thôi."

"Năng lực của các ngươi chúng ta không bắt kịp, bây giờ ác ma Phục Sinh đã bị diệt, đại kiếp nạn ngàn năm cũng đã bị giải quyết dễ dàng, ngươi cần phải trở về..."

Cả người Bạch Vũ Mộng run lên, rốt cục điều nàng lo lắng cũng vẫn xảy ra sao? Nếu là như thế thì Thần phải làm sao bây giờ, còn nàng cũng nên làm gì đây?

"Vì sao? Không thể... Ở lại sao?" Bạch Vũ Mộng nhẹ nhàng hỏi, cảm thấy cánh tay ôm mình siết chặt lại, trong lòng Bạch Vũ Mộng có chút chua xót khó nói.

Các vị thượng tiên cũng liếc mắt nhìn nhau nhưng vị thượng tiên kia vẫn mở miệng: "Nếu như ngươi muốn ở lại vậy thì người thân kiếp trước của ngươi thì sao, không quan tâm nữa ư?"

Bạch Vũ Mộng trầm mặc, mọi chuyện đều không thể tốt đẹp hết, nếu cố níu kéo bên này thì sẽ làm người bên kia đau khổ, nàng vốn không thể lựa chọn.

"Vì sao người đó lại là ta?" Bạch Vũ Mộng lẩm bẩm nói, Lam Hạo Thần đau lòng ôm chặt nàng, nhưng cũng không biết nên an ủi thế nào.

Vài vị thượng tiên bất đắc dĩ, thật ra bọn họ cũng không muốn nhìn thấy kết quả này, nhưng lại không thể đưa ra một lựa chọn khác.

"Các vị thượng tiên, có thể để những người bên kia và bên này cùng nhau lui tới không, như vậy thì không cần lo lắng mấy vấn đề này nữa." Mộ Túy Tình nhíu mày, thật lâu sau mới mở miệng.

Mấy vị thượng tiên nhìn nàng, một lát sau mới mở miệng: "Ngươi cũng đến từ nơi đó, ngươi cũng không nằm trong dự đoán của chúng ta, nếu đã như thế thì để chúng ta thử một lần."

Nói xong mấy người bọn họ hợp lực, rót sức mạnh vào trong U Lam, một lát sau ánh sáng dần dần phai nhạt đi, các vị thượng tiên suy yếu thở phì phò rồi lại bật cười.

"Không ngờ U Lam đi theo ngươi một thời gian lâu linh khí lại tăng lên không ít, chúng ta ba người hợp lực khai thông vòng xoay thời gian, sau này dựa vào U Lam, tất cả các ngươi có thể tùy ý xuyên việt, nhưng mà phải sử dụng cẩn thận, nếu bị người có lòng xấu lợi dụng thì sợ sẽ tạo nên sự hỗn loạn trong thời không."

"Ừ, ta đã biết." Bạch Vũ Mộng hưng phấn nắm chặt tay Lam Hạo Thần, rốt cục cũng không cần phải tách ra nữa, có lẽ, sau này còn có thể dẫn gia gia và ba mẹ, Thiển Thiển đến cổ đại du ngoạn, bọn họ nhất định sẽ rất vui.

" Thân thể các ngươi ở hiện đại đã bị phá hủy, hiện tại người nhà của các ngươi sắp điên lên rồi, mau trở về xem thử đi. Nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành, cũng nên đi rồi, U Lam sẽ bảo vệ các ngươi." Thượng tiên nói xong liền rời khỏi đó.

"Đợi chút, thượng tiên, ta còn một chuyện không rõ, vì sao ở hiện đại cũng có một Thần?" Bạch Vũ Mộng đột nhiên lên tiếng, nhíu mày hỏi vấn đề khiến nàng phiền lòng.

"Tất cả đều là duyên số, hai người các ngươi hữu duyên, dù là kiếp trước hay kiếp này..." Nói xong thì bóng dáng càng lúc càng mờ nhạt rồi dần dần tan biến.

Bạch Vũ Mộng vui vẻ nở nụ cười, xoay người ôm lấy Lam Hạo Thần: "Thần, rốt cục chúng ta cũng có thể an tâm mà sống."

"Ừ, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc ..."

...

Hai người nói một tiếng với mấy người Mộ Túy Tình, kêu bọn họ đưa Trúc Đạp Vũ về trước, còn bọn họ lại muốn về hiện đại một chuyến, lúc Trúc Đạp Vũ được cứu ra ngoài, ngoại trừ cơ thể có chút suy yếu, trên cơ bản là không có chuyện gì, ngay cả hai trưởng lão cũng bị thương nhẹ, xem ra ác ma Phục Sinh vốn chỉ muốn bắt bọn họ làm con tin, cho nên mới không có làm họ bị thương.

Hai người dựa vào U Lam trở lại nhà của Bạch Vũ Mộng ở hiện đại, chỉ thấy tất cả mọi người đều ngồi với nhau, ngay cả nhà họ Lam cũng ở đó, Lam Thiển Hề khóc đến sưng đỏ mắt.

Người hai nhà đều đầy bi thương, đột nhiên nhìn thấy hai người xuất hiện đều ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn họ.

Bạch Vũ Mộng mím môi cười, hoạt bát mở miệng: "Gia gia, cháu gái người mới đi có vài ngày mà người đã không nhận ra."

Bạch lão gia dụi mắt, vui mừng thấy hai người chết đi sống lại, liên tục hít vài hơi, càng nhìn càng vừa lòng.

Hai người kể lại mọi chuyện cho bọn họ nghe, mọi người cũng đều rất vui vẻ, còn nói nhất định phải đến cổ đại xem thử, bọn họ chưa đến đó bao giờ đâu.

------ susublue ~ diendanlequydon ------

Bạch Vũ Mộng bất đắc dĩ dẫn một đám người quay lại Lam Tường quốc, mọi người nhận được tin cũng đã sớm rời khỏi Thiên Sơn đỉnh, tụ tập tại Lam Tường quốc, Bạch Vũ Mộng ôm con trai con gái đã lâu không gặp, hốc mắt đỏ ửng lên.

"Mộng Nhi, không sao rồi, sau này chúng ta nhất định sẽ thật hạnh phúc." Lam Hạo Thần ôm lấy Bạch Vũ Mộng, cảm thán nói.

Thu Hằng Duệ cũng chạy đến từ Thanh Hoàng Quốc, chẳng qua còn có thêm một người nữa đi theo, đó là Đường Ức Ảnh, Bạch Vũ Mộng kinh ngạc nhìn hai người nắm tay, chậm rãi nở nụ cười, thật tốt, tất cả mọi người đều đã tìm được hạnh phúc.

Đám người Bạch lão gia và những người cổ đại giống như đã quen nhau từ lâu vậy, vui vẻ trò chuyện, đoàn người Hạ Tử Lăng cũng ầm ĩ muốn đến hiện đại xem thử, muốn xem coi chỗ đó có gì tiên tiến hơn nơi này.

Bạch Vũ Mộng và Lam Hạo Thần yên tĩnh ngồi ở một góc, mỗi người ôm một đứa trẻ, có lẽ bọn nhỏ cũng cảm nhận được người nhà vui vẻ nên đều cười rất vui vẻ.

"Phụ thân, mẫu thân..." Bỗng nhiên trong lòng vang lên một giọng nói mơ hồ không rõ, Lam Hạo Thần kinh hỉ cúi đầu nhìn lại thì thấy Lam Hãn Nguyệt trong ngực mình mấp máy miệng, tiếng nói cũng không rõ ràng.

Bên kia Lam Tuyết Nhu không chịu bị xem nhẹ nên cũng kêu lên, Bạch Vũ Mộng quá vui mừng, nhìn Lam Hạo Thần, hưng phấn mở miệng: "Thần, bọn họ gọi chúng ta !"

Lam Hạo Thần yêu chiều gật đầu, cúi đầu nhìn hai đứa bé trong lòng, vẻ dịu dàng yêu chiều trong mắt như muốn tràn ra ngoài, trông rất say lòng người.

Hai hài tử có thiên phú bẩm sinh, cơ trí hơn những đứa trẻ khác, có thể nói là thiên tài, quả nhiên là kết tinh của Lam Hạo Thần và Bạch Vũ Mộng, chúng có ưu điểm của cả hai người.

Lam Tường quốc, mùng chín tháng năm.

Lam Tường Hoàng Lam Ngạo Thiên thoái vị làm Thái Thượng Hoàng, cùng Hoàng Hậu an hưởng tuổi già, tam hoàng tử, Chiến Vương, Lam Hạo Thần kế vị, Bạch Vũ Mộng làm Hậu, ngày đăng cơ Lam Hạo Thần tuyên bố trước mặt mọi người, đời này chỉ cưới một Hậu, Hoàng hậu cũng ngang hàng với Hoàng thượng.

Mặt khác, phong trưởng tử Lam Hãn Nguyệt làm thái tử, trưởng nữ Lam Tuyết Nhu làm Nhu Nghiên công chúa. Hai tiểu hài tử non nớt nhận được sự yêu thích và kính yêu của mọi người.

Năm sau, nhà mẹ đẻ Hoàng hậu, Thanh Hoàng Quốc tuyên bố sáp nhập vào Lam Tường quốc, Mộ Dung Quốc, Phong Quốc, Nam Cương đồng thời ban phát chiếu lệnh, cùng sáp nhập vào Lam Tường quốc, hoàng đế Minh Quốc Bách Lí Dật Thanh tự mình đến Lam Tường Quốc, đàm phán sáp nhập luôn Minh Quốc.

Từ đây toàn bộ Phong Lăng đại lục đều thống nhất, tình yêu của Đế Hậu được truyền tụng ngàn đời, được người dân trò chuyện say sưa...

Hoàng cung, Lam Hạo Thần ôm Bạch Vũ Mộng trong lòng, thở dài mở miệng: "Sao bọn họ lại đồng loạt buông tay mặc kệ, quăng cục diện rối rắm cho ta vậy."

"Chàng cũng đừng oán giận, lúc trước ta cũng từng khuyên, nhưng Bách Lí Dật Thanh đáp lại là hắn thích hợp làm đế vương hơn ta." Bạch Vũ Mộng xoa xoa khuôn mặt nhăn nhó của Lam Hạo Thần, cười một tiếng.

"Nàng còn chê cười ta, ta không muốn sống mệt mỏi như vậy, bọn họ khen ngược để bản thân được thoải mái thì có, không được, chúng ta đều không có thời gian ở cùng nhau, ta quyết định, ngày mai sẽ ban chiếu chỉ cho thái tử đảm nhiệm, còn chúng ta đi du sơn ngoạn thủy."

"Thần, chàng cũng thật không phúc hậu, Hãn nhi còn nhỏ như vậy, sao chàng lại nhẫn tâm?" Bạch Vũ Mộng nói ngoài miệng như vậy, nhưng trong mắt vẫn đầy ý cười chờ mong.

"Nhỏ thì sao? Còn nhỏ tuổi đã khôn khéo lão làng không giống một tiểu hài tử, việc này giao cho nó không thành vấn đề, hơn nữa, không phải còn có bọn họ giúp đỡ sao!"

Lam Hạo Thần vừa mới dứt lời, thì bên ngoài đã có đứa nhỏ non nớt chạy vào, dienxdafnllequysdoon một đứa trẻ trong đó bất mãn oán giận: "Phụ thân xấu nhất, việc này mà lại giao cho ta, ta vẫn còn là một đứa trẻ."

Mặc dù nói như thế nhưng vẫn còn nhào vào lòng Lam Hạo Thần, Lam Hạo Thần cười đỡ hắn, mở miệng: "Ta chỉ muốn con sớm thích ứng."

"Hừ, ca ca đáng ghét, lại muốn tranh phụ thân với ta, Nhu nhi không thích huynh." Một tiểu cô nương mặc váy hồng nhạt bất mãn nhìn Lam Hãn Nguyệt nằm trong lòng phụ thân không chịu chui ra.

"Ôi, các con ỷ lại vào phụ thân như vậy, mẫu thân sẽ ghen nha." Bạch Vũ Mộng hơi ghen tuông trừng mắt nhìn Lam Hạo Thần, hai đứa bé này, sao lại bám dính Thần như vậy, không phải chúng do mình sinh ra sao!

"Mẫu thân đừng tức giận, Nhu nhi thích mẫu thân nhất, không để ý ca ca hư và phụ thân." Lam Tuyết Nhu hừ một tiếng, ôm cánh tay Bạch Vũ Mộng làm nũng.

"Được rồi, các con đừng cãi nhau, ngày mai ta dẫn các con đi chơi được không?" Lam Hạo Thần cười mở miệng, quả nhiên nhìn thấy trong mắt ba mẹ con đầy sự vui vẻ.

Ngày hôm sau, quả nhiên Lam Hạo Thần giữ đúng chữ tín dẫn bọn họ đi chơi, chơi mệt rồi lại nằm trên cỏ, hai lớn hai nhỏ nằm dưới ánh nắng, ánh nắng vàng chiếu xuống người, sự hạnh phúc, ngọt ngào phảng phất xung quanh. . . .

...
--- -----
TOÀN VĂN HOÀN


Đã sửa bởi susublue lúc 19.08.2018, 22:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Phuongphuong57500, antunhi, kotranhvoidoi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 226 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chalychanh, ChiTran, Irie Hayumi, Linhtrang14, maisaosao, Milion, nammoi, sansan_hg, thaothanhvu, Thảo Alice, xichgo và 1203 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.