Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 226 bài ] 

Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

 
Có bài mới 17.04.2018, 11:01
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 988
Được thanks: 3025 lần
Điểm: 36.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng - Điểm: 27
Chương 93: Ra khỏi rừng

Edit: susublue

Qua một lúc, đám người kia lại tới nữa, xem là bọn họ cũng chuẩn bị nghỉ ngơi ở đây, chỉ thấy Thượng Quan Diệu Nhiên khách sáo đi lại bắt chuyện với bọn họ.

"Các vị, chắc không để ý chúng ta cùng nghỉ ngơi ở đây một đêm chứ." Mộ Túy Tình trợn trừng mắt, đụng vào Trúc Đạp Vũ.

"Ôi, ai vậy? Sao ta thấy hơi quen mắt?"

Trúc Đạp Vũ hoài nghi nhìn nàng một cái: "Mắt ngươi không bị hư chứ, hắn là trang chủ Mặc Liễu sơn trang Thượng Quan Diệu Nhiên, phiền muốn chết!"

Mộ Túy Tình đăm chiêu nhăn mày lại: "Thượng quan..." Đột nhiên nàng nghĩ tới cái gì đó, có chút kích động đứng lên khỏi đất.

"Này, ngươi có biết nữ nhân tên là Thượng Quan Tĩnh không?" Mộ Túy Tình không chắc chắn hỏi.

Thượng Quan Diệu Nhiên nhăn mày lại: "Làm sao ngươi biết tên cô cô ta?" Từ trước tới bây giờ cô cô của hắn đều ru rú trong nhà, rất ít người biết nàng, sao nữ tử trước mắt này lại biết.

"Nàng là cô cô ngươi, trách không được nhìn có chút giống." Mộ Túy Tình lầm bầm lầu bầu.

"Có thể phiền cô nương nói cho ta biết vì sao ngươi biết cô cô ta không?" Thượng Quan Diệu Nhiên nhẫn nại hỏi lại một lần nữa.

Bạch Vũ Mộng cũng thấy kỳ quái nhìn Mộ Túy Tình, Mộ Túy Tình bĩu môi: "Cũng không có gì, chỉ từng gặp mặt một lần, sau đó nói vài câu với nàng thôi."

Nói xong không quên chớp mắt với Bạch Vũ Mộng và Lam Hạo Thần, ý bảo đợi lát nữa sẽ giải thích cho bọn họ.

Thấy Mộ Túy Tình không muốn nhiều lời, dienx(daffn[lle3<quysdo00n Thượng Quan Diệu Nhiên cũng chỉ đành mang một bụng nghi quay về bên kia.

"Nói đi!" Bạch Vũ Mộng nhàn nhạt mở miệng.

Mộ Túy Tình cười nịnh hót: “Chuyện đó, cô cô hắn cũng có năng lực biết trước tương lai, chẳng qua rất yếu, có một lần nàng biết trước sẽ có thiên nữ đến từ dị thế, nhưng vì tiêu hao nhiều sinh lực, nên ngất đi, ta cứu nàng.

Sau này, nàng nói chuyện đó với ta, ta đã sớm biết, nhưng ta cũng không nhiều lời, cuối cùng chúng ta ước định, để cho nàng lưu truyền tiên đoán này qua từng thế hệ, chờ thiên nữ đến từ dị thế."

Mộ Túy Tình nghĩ đến đây lại hơi nhớ nhung, cười: "Sau đó chúng ta tạo ra cái tháp kia, người có thể thuận lợi thông qua toàn bộ cửa ải, chính là thiên nữ đến từ dị thế."

Bạch Vũ Mộng đăm chiêu nhìn Lam Hạo Thần một cái, thì ra tất cả những thứ này cũng không phải trùng hợp, xem ra, mọi chuyện càng ngày càng phức tạp.

Mà những người khác nghe thấy lại như chìm vào sương mù, nhưng cũng hiểu đại khái vài thứ, chính là Bạch Vũ Mộng có một thân phận rất quan trọng. Mà bọn họ cũng cực kì tò mò về thân phận của Mộ Túy Tình, nhưng cũng không hỏi ra miệng.

Bạch Vũ Mộng lắc đầu, gạt bỏ ý tưởng trong đầu, hiện tại điều duy nhất nàng phải làm, chính là giải cổ độc cho Lam Hạo Thần, những thứ khác, sau này rồi nói.

Nghỉ ngơi một đêm, mọi người tiếp tục khởi hành, nhưng lần này có hạt châu của Mộ Túy Tình, có vẻ đơn giản hơn, nhưng đám người phía sau đã không dễ chịu.

Bọn họ nhìn đám người Bạch Vũ Mộng có thể dễ dàng đi như thế, trong lòng lại bắt đầu bất bình : " Sao bọn họ có thể ích kỷ như thế, sao không biết giúp chúng ta một chút."

"Cô nương xin chờ đã." Sài Kiêu có chút khách sáo nói với Bạch Vũ Mộng.
Bạch Vũ Mộng nhàn nhạt quay đầu, lườm Sài Kiêu một cái, biết hắn có chủ ý gì, hơi ghét bỏ bĩu môi.

Sài Kiêu liền xấu hổ, nhưng không mở miệng không được: "Cô nương, dù sao mọi người cùng nhau vào, không bằng cùng đi đi, dọc theo đường đi cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau."

"Ta thấy do ngươi coi trọng hạt châu của Tình tỷ tỷ thôi, nói thẳng ra là được, cần gì phải làm bộ làm tịch!" Hạ Tử Lăng khinh thường mở miệng.
Sài Kiêu không còn mặt mũi, ảo não trừng mắt nhìn Hạ Tử Lăng.

"Ta nói này, ngươi trừng cái gì mà trừng, tuy rằng nàng xấu, nhưng cũng không đến mức ngươi phải trừng mắt nhìn nàng!" Lam Giác Phong nhàn nhạt xen mồm vào.

Hạ Tử Lăng nhìn hắn một cái, cũng không nói gì thêm, như thế lại làm Lam Giác Phong không hiểu, từ lần ầm ĩ trước, Hạ Tử Lăng không còn nói chuyện nhiều với hắn nữa.

"Hạt châu của ta chỉ cho người dùng!" Mộ Túy Tình không sợ thiên hạ đại loạn nói thêm một câu.

Câu này đã trực tiếp chọc giận những người đó, tất cả mọi người phẫn nộ trừng mắt nhìn bọn họ, ngay cả luôn Thượng Quan Diệu Nhiên tự cho mình có tính tình tốt cũng có chút giận, như vậy không phải mắng bọn họ không phải người sao.

"Các ngươi có ý gì, đi cùng các ngươi mà còn không muốn, đừng thấy bọn ta cho chút mặt mũi mà lên mặt!" Thượng Quan Tịch không chịu đứng ngoài cuộc chạy đến nói chuyện.

"Chúng ta không biết xấu hổ, còn các ngươi biết xấu hổ sao, cứ gặp chuyện liền tìm chúng ta, các ngươi vô dụng như vậy, bây giờ còn dám đến mắng chúng ta không biết xấu hổ." Trúc Đạp Vũ hơi tức giận nói.

Đa số mọi người cũng ý thức được bản thân đã làm phiền bọn họ rất nhiều, cũng không tiếp tục mở miệng nói chuyện nữa, nhưng vẫn có một số người không biết tốt xấu.

"Vị cô nương này, dù sao mọi người cũng cùng đi vào có thể làm phiền ngươi giúp chúng ta đi ra ngoài không?" Sài Mộ Hương dè dặt cẩn trọng mở miệng, nàng đã sớm chịu không nổi thời tiết như vậy.

"Hương nhi, không cần cầu xin bọn họ, hừ, cầu xin loại người thấy chết không cứu như bọn họ, cũng vô dụng." Sài Kiêu rất tức giận nói.

"Không cần sử dụng phép khích tướng, lúc trước là tự các ngươi muốn vào, ai đi đường nấy, đều tự đi, không xen vào nhau, hơn nữa, dọc theo đường đi, chúng ta đã giúp đỡ rất nhiều, ai, cho dù là chó, cũng còn biết lắc đuôi cảm ơn ta đó!" Bạch Vũ Mộng không lưu tình mở miệng châm chọc.

Bọn họ đều không nhịn được nữa, Bạch Vũ Mộng lạnh lùng nở nụ cười, kéo Lam Hạo Thần liền đi về phía trước.

Chờ bọn họ ra khỏi rừng rậm băng hỏa đã là mấy ngày sau, vừa ra khỏi khu rừng, diễn{d@fn<lle3/quydo0n Mộ Túy Tình như con ngựa thoát cương, tò mò nhìn chỗ này chỗ kia, không ngừng cảm thán.

"Vũ nhi, không ngờ vài năm nay đã thay đổi nhiều như vậy, ta sắp không nhận ra rồi!"

Bạch Vũ Mộng khẽ cười, lại đột nhiên nghĩ tới cái gì đó: "Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"

Mộ Túy Tình hơi sửng sốt một chút, sau đó thần bí tới gần Bạch Vũ Mộng: "Nói cho ngươi biết, trong lúc ta ngủ say thì dung nhan cũng không thay đổi, cho nên hiện tại tuổi của ta và ngươi không khác nhau nhiều lắm!"
Bạch Vũ Mộng có chút ghét bỏ nhìn nàng một cái: "Không cần giải thích, lão yêu bà!"

"Ngươi nói ai là lão yêu bà, rõ ràng ta thông minh đáng yêu như vậy, ai da, quả nhiên là khiếu thẩm mỹ có vấn đề, bằng ta mà đã là tân nương tử..." Hình như Mộ Túy Tình nhận ra cái gì đó, không nói thêm gì nữa, thè lưỡi với Bạch Vũ Mộng.

Bạch Vũ Mộng bất đắc dĩ nhìn nàng, nàng có cần nhanh nhảu như vậy không, vừa rồi thiếu chút nữa đã nói ra câu nói kia, đến lúc đó cũng không biết nên giải thích thế nào, tuy rằng biết bọn họ đều sẽ không để ý, nhưng vẫn sẽ có chút kỳ quái.

Lam Hạo Thần nhéo tay Bạch Vũ Mộng, sau đó kéo nàng đến một trấn nhỏ kế bên.

Nhưng đi đến cửa thành mới phát hiện, cửa của tòa thành này khép chặt, một chút sức sống cũng không có, ngay cả muốn tìm một người để hỏi thăm cũng không có.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Hothao, Vũ Dạ, antunhi, hatrang221, kotranhvoidoi, Đoàn Chibh, ●Ngân●
     

Có bài mới 23.04.2018, 12:32
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 988
Được thanks: 3025 lần
Điểm: 36.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng - Điểm: 28
Chương 94: Ôn dịch

Edit: susublue

Lam Hạo Thần thấy kỳ quái đi tới cửa, muốn đẩy cửa đi vào, liền nhìn thấy một đội binh lính bên cạnh đi tới.

"Các ngươi đang làm gì?"

Lam Hạo Thần nhíu mày: "Chúng ta muốn vào thành thăm người thân, nhưng vì sao cửa thành lại đóng chặt?"

"Các ngươi vẫn nhanh chóng quay về đi, tòa thành này đã bị cách ly, bên trong xuất hiện ôn dịch, hiện thời đã chết rất nhiều người rồi, có lẽ người thân của các ngươi cũng đã sớm mất!" Trưởng thị vệ cảm thán.

"Mặc kệ sống chết thế nào, chúng ta đều muốn đi vào xem một cái, ngươi để chúng ta vào đi, mặc kệ kết quả như thế nào, đều là chúng ta tình nguyện đi vào !" Bạch Vũ Mộng thoáng mệt mỏi nói.

Bây giờ đã xảy ra ôn dịch, triều đình lại hạ lệnh phong thành, không biết có thái y ở trong đó không, hoặc là tiếp tế đồ đến, có lẽ phụ hoàng biết, nhưng cũng bất lực.

Bạch Vũ Mộng nhìn Lam Hạo Thần, thấy được quyết định giống nàng trong mắt hắn, diễn(D@fnll3]quysdo0n dù sao bọn họ cũng không gấp, đây là con dân Lam Tường quốc, hai người không thể trơ mắt nhìn bọn họ chết ở trước mắt mình được.

Trưởng thị vệ có chút do dự nhìn hai người, nói thật, bản thân cũng bị lòng hiếu thảo của bọn họ cảm động, nhưng, bên trên đã có lệnh, không cho ai ra vào.

Bạch Vũ Mộng thấy bọn họ do dự, cũng không tính khiến họ khó xử, lấy lệnh bài ra vào cung mà Lam Ngạo Thiên cho nàng ra, những người đó vừa thấy, đều bị dọa choáng váng, nhanh chóng quỳ xuống.

Vốn dĩ lần này không muốn bại lộ hành tung, nhưng không có cách nào khác, đến lúc đó nói là bọn họ quyết định ra ngoài du ngoạn, vừa đúng lúc gặp được chuyện này, nên ra tay giúp đỡ là được.

Trưởng thị vệ dè dặt cẩn trọng hỏi: "Không biết cái vị đại nhân giá lâm, đã đắc tội, xin các vị đại nhân không để bụng."

"Đây không phải là Chiến Vương và Chiến Vương phi sao?" Đột nhiên có một tiểu binh lầm bầm lầu bầu, may mắn hắn đã nhìn thấy bọn họ bọn họ lúc đại hôn, vẫn khó mà quên, vừa rồi cảm thấy có chút quen thuộc, không ngờ là bọn họ.

Trưởng thị vệ kinh hồn táng đảm quỳ xuống, không biết nên làm cái gì mới tốt, sao Chiến Vương và Chiến Vương phi lại tới nơi này?

"Ngươi đứng lên đi, chúng ta vi phục xuất tuần, nơi này đã có bệnh dịch, nên chúng ta ở lại xem thử, hiện tại đưa chúng ta vào trong đi!" Lam Hạo Thần lạnh lùng mở miệng.

Trưởng thị vệ nhanh chóng dẫn đường, sau khi vào thành, tình huống bên trong vô cùng thê thảm, nơi nơi đều là người chết và tiếng khóc, thậm chí có tiểu hài tử chết rất thê thảm.

Bạch Vũ Mộng đưa cho đám người Thu Hằng Duệ một viên thuốc, tạm thời chỉ có thể phòng ngừa nhiễm ôn dịch, nhưng đây không phải là biện pháp lâu dài.

"Phụ thân, phụ thân đừng rời khỏi ta, mẫu thân, phụ thân không cần ta nữa..." Đột nhiên nghe thấy tiếng khóc đau thấu tim gan.

Bạch Vũ Mộng đi qua, liền nhìn thấy một tiểu hài tử bẩn thỉu ôm một người mà cơ thể đã sớm lạnh ngắt khóc thút thít.

Bạch Vũ Mộng có chút đau lòng đi qua: "Tiểu đệ đệ, ngoan, đừng khóc nữa được không, phụ thân của ngươi ở trên trời sẽ luôn đi theo ngươi!" Vừa nói vừa lấy khăn ra lau mặt cho hắn.

Tiểu hài tử và mẫu thân của nàng đều kinh ngạc nhìn Bạch Vũ Mộng, còn tưởng là tiên nữ từ chín tầng mây đến cứu bọn họ, thân thể run rẩy, nói không ra lời.

Lam Hạo Thần nhìn tình cảnh này, trong mắt đầy sự sủng nịch.

Hốc mắt một đám binh lính phía sau đã ươn ướt, bọn họ vốn cho rằng, những người có địa vị cao đều khinh thường nói chuyện với người thấp hơn mình, nhưng hôm nay, lại thấy được Chiến Vương phi bình dị gần gũi.

"Tiên nữ, bồ tát, cầu ngươi cứu chúng ta, cầu ngươi cứu chúng ta!" Mẫu thân nam hài đột nhiên có chút kích động quỳ xuống trước mặt Bạch Vũ Mộng.

Bạch Vũ Mộng hơi sững sờ, sau đó nhanh chóng nâng bà ấy dậy, nhưng mọi người nghe được động tĩnh, đều vọt tới bên này, không ngừng dập đầu.

Trưởng thị vệ có chút bất đắc dĩ nhìn những người trước mắt: "Các vị, hai vị này là Chiến Vương và Chiến Vương phi, bọn họ nhất định sẽ giúp các ngươi, các ngươi về trước đi được không?"

Mọi người đều không ngờ người tôn quý như thế lại vào đây để giúp bọn hắn, có chút không dám tin ngây người tại chỗ.

"Các vị, chúng ta đã đến đây, thì nhất định sẽ giúp các ngươi, hiện tại, các ngươi đều trở về trước đi, đốt hết tất cả những đồ mà người nhiễm ôn dịch đã từng sử dụng qua." Bạch Vũ Mộng nói với mọi người.

Sau đó xoay người nhìn trưởng thị vệ: "Từ thị vệ, phiền người tìm một chỗ nào đó lớn một chút, sau đó cách ly người bị nhiễm ôn dịch và người chưa bị nhiễm ra!"

Từ thị vệ nhìn Bạch Vũ Mộng sắp xếp đâu vào đấy, Lam Hạo Thần cũng không có chút dị nghị, liền làm theo, trong lòng càng kính trọng vị Chiến Vương phi này.

Những người khác cũng đều cảm tạ hoàng ân đi làm chuyện được giao phó.
Bạch Vũ Mộng nhìn thoáng qua Mộ Túy Tình: "Tình Nhi, trước tiên chúng ta cần phải quan sát một chút, nếu ta đoán không sai, chúng ta có thể dùng thuốc của bệnh đậu mùa để chữa ôn dịch này."

Mộ Túy Tình gật đầu, không nói gì thêm.

"Vũ nhi, muội có biện pháp chữa ôn dịch sao, từ xưa đến nay, ôn dịch đều không có cách chữa." Thu Hằng Duệ có chút không hiểu dò hỏi.

Bạch Vũ Mộng gật đầu, không nói thêm nữa, dưới ánh mắt sùng bái của mọi người kéo Lam Hạo Thần rời đi, mà Lam Hạo Thần vẫn luôn cười ấm áp như vậy, Mộng Nhi của hắn, luôn thông minh, xinh đẹp như vậy!

Bạch Vũ Mộng vừa về tới phòng mà Từ thị vệ sắp xếp cho bọn họ, liền bắt đầu ngồi ở trước bàn trầm tư suy nghĩ, nàng không dám khẳng định phương pháp kia có tác dụng hay không, nhưng hiện tại chỉ có thể thử một lần.

"Thần, ta muốn đi thăm dò bệnh tình của dân chúng một chút!" Bạch Vũ Mộng dè dặt cẩn trọng nhìn Lam Hạo Thần nói, nàng sợ hắn sẽ không đồng ý, dù sao nếu không cẩn thận cũng sẽ nhiễm ôn dịch.

Không ngờ Lam Hạo Thần lại cười an ủi: "Mộng Nhi muốn đi thì đi thôi, nhưng, không thể rời khỏi ta nửa bước!"

Bạch Vũ Mộng có chút kinh ngạc khi nghe thấy câu nói của hắn, nhưng lại nhanh chóng bình thường trở lại, cho tới bây giờ Thần đều biết mong muốn của nàng, diễn[d@fn<lle3;quysdo0n cũng luôn cố gắng thực hiện những gì nàng muốn.

Bạch Vũ Mộng kêu Mộ Túy Tình, dù sao đều là người hiện đại, mọi người cùng nhau thương lượng sẽ tốt hơn.

Đi ở trên đường, đã không còn không khí trầm lặng như vừa rồi, nhưng vẫn không ngăn được không khí tuyệt vọng, Bạch Vũ Mộng cau mày đi về phía trước, không biết đang suy nghĩ cái gì.

"Vũ nhi, nếu không sai, thì dùng thuốc của bệnh đậu mùa là có thể trị, nhưng, phải làm thế nào để bọn họ tin tưởng chúng ta, dù sao, từ trước cho tới bây giờ ôn dịch đều không có thuốc chữa khỏi." Mộ Túy Tình có chút lo lắng nói.

"Bọn họ không có cơ hội lựa chọn, không phải sao, dù sao đều phải chết, không bằng thử một lần."

Đang nói, gặp phải một nam tử mặc quan phục đi đến, vẻ mặt tiều tụy không chịu nổi, vẫn cố gắng lấy lại tinh thần, đi về phía bọn họ.

"Chiến Vương, Chiến Vương phi, không biết hai vị giá lâm, không có tiếp đón từ xa, mong rằng không trách tội, nhưng, trong thành đã đầy ôn dịch, mời Chiến Vương và Chiến Vương phi rời khỏi đây ngày nào sẽ tốt ngày đó" Nam tử có chút lo lắng khuyên nhủ.

"Ngươi là Huyện lệnh của thành này?" Bạch Vũ Mộng hơi nhíu mày hỏi.
"Đúng, hạ quan họ Triệu, Vương gia, Vương phi, mời theo hạ quan đến trạm dịch trước."

"Vương phi đã nghĩ ra phương pháp chữa khỏi ôn dịch, hiện tại, ngươi cứ dựa theo mệnh lệnh của Vương phi mà chuẩn bị, không được chậm trễ!" Lam Hạo Thần nhàn nhạt mở miệng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Hothao, antunhi, hatrang221, kotranhvoidoi, ●Ngân●
     
Có bài mới 24.04.2018, 13:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 988
Được thanks: 3025 lần
Điểm: 36.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng - Điểm: 28
Chương 95: Lấy thân thử thuốc.

Edit: susublue

Triệu Huyện lệnh nghe vậy kinh ngạc ngẩng đầu, ngoại trừ sự khiếp sợ trong mắt, còn có chờ đợi, nhưng cũng có hơi do dự.

"Được rồi, ngươi đi chuẩn bị trước đi, mặc kệ như thế nào, phải thử mới biết được không phải sao?" Bạch Vũ Mộng miễn cưỡng lên tiếng.

"Xin hỏi Chiến Vương phi có biện pháp nào, có thể nói ra để mọi người thảo luận một chút được không?" Lúc này, một nam tử đứng sau Triệu Huyện lệnh mở miệng, nhìn hắn mặc quan phục, chắc là ngự y trong hoàng cung.

Bạch Vũ Mộng nói sơ qua phương pháp một chút, nhưng hình như ngự y còn hơi nghi hoặc, Bạch Vũ Mộng không quan tâm bọn họ, để Triệu Huyện lệnh đi chuẩn bị mọi thứ rồi lại xoay người rời đi.

Ngày hôm sau, mọi thứ cũng đã chuẩn bị đầy đủ hết, điều này khiến Bạch Vũ Mộng vừa lòng với hiệu suất làm việc của Triệu Huyện lệnh.

Dân chúng đã được triệu tập đến một bãi đất trống, mọi người đều nghị luận, diễn(d@fnnlle3;quyssdo0n không biết có thể giúp bọn họ vượt qua tai nạn lần này hay không, dù sao, nếu không thử, cũng chỉ có thể chờ chết.

Lam Hạo Thần và Bạch Vũ Mộng đi lên quảng trường, mọi người nhanh chóng an tĩnh lại, chờ mong nhìn đôi thần tiên trước mắt, chờ mong bọn họ có thể mang đến hi vọng sống cho bọn họ.

Bạch Vũ Mộng nói biện pháp cho dân chúng, nhanh chóng khiến mọi người rối loạn, phương pháp quái dị như vậy, chưa từng có ai sử dụng qua, nếu không được, vậy phải làm sao bây giờ?

Nhìn phản ứng của mọi người phía dưới, lại không ai dám đứng ra thử trước, Bạch Vũ Mộng lạnh lùng cười, xem ra là nàng đánh giá bọn họ quá cao rồi, cũng đúng, dù sao cũng chỉ là dân chúng thôi!

"Chư vị, Chiến Vương và Chiến Vương phi cố ý tới đây cứu mọi người, các ngươi phải tin tưởng bọn họ!" Triệu Huyện lệnh uy nghiêm mở miệng, tiếng ồn phía dưới liền yếu đi.

"Nhưng, nếu phương pháp này vô dụng, sẽ làm chúng ta chết sớm hơn thì sao, đây chính là bệnh đậu mùa, không là cái gì để thử thêm một lần nữa." Có người bất an lên tiếng.

Bên dưới lập tức ồn ào, đều ở tỏ vẻ chất vấn nàng, Bạch Vũ Mộng lạnh lùng nhìn.

"Các ngươi có tin hay không, là chuyện của các ngươi, có sống hay không, cũng là chuyện của các ngươi, tùy các ngươi!" Mộ Túy Tình thở hổn hển mở miệng, bọn họ có lòng tốt tới cứu mọi người, đúng là coi lòng tốt của bọn họ thành lòng lang dạ thú.

Lời nói vừa vang lên, mặt dân chúng bên dưới lộ vẻ xấu hổ, nhưng vẫn không có ai tình nguyện đứng ra, ngay khi Bạch Vũ Mộng chuẩn bị bỏ đi, Triệu Huyện lệnh sốt ruột lên tiếng: "Chiến Vương phi xin dừng bước, dân chúng sợ hãi, cũng là chuyện thường tình, xin Chiến Vương phi đừng tức giận, hạ quan tình nguyện tự mình thử một lần, để dân chúng tin tưởng!"

Lời này lại khiến Bạch Vũ Mộng hơi kinh ngạc quay đầu lại, lúc này, phía dưới lại vang lên âm thanh phản đối, Bạch Vũ Mộng có thể thấy được, danh tiếng của Triệu Huyện lệnh trong lòng dân chúng rất cao.

Lam Hạo Thần cũng nhìn hắn đầy phức tạp, không ngờ hắn lại vì để dân chúng tin tưởng, mà chịu lấy thân thử thuốc, nếu làm không tốt, hắn sẽ chết !

Không đợi Bạch Vũ Mộng mở miệng, Triệu Huyện lệnh bước đi vào phòng cách ly bệnh nhân nhiễm ôn dịch, cũng mặc quần áo của bọn họ vào, không lâu lắm, chờ lúc hắn đi ra, trên mặt liền đầy mụn đỏ, là biểu hiện của ôn dịch.

Bạch Vũ Mộng hơi nhíu mày, cầm lấy thuốc đã chuẩn bị cho bệnh đậu mùa đi về phía hắn, theo như lời hắn nói, thí nghiệm thuốc trên người Triệu Huyện lệnh.

Qua một lúc lâu sau, dân chúng vẫn nín thở theo dõi, sợ thanh thiên đại lão gia của bọn họ sẽ ra đi.

Nhưng, những vết mụn đỏ trên người Triệu Huyện lệnh nhanh chóng biến mất, ngay cả ngự y bước lên xem xét, cũng khiếp sợ nói không ra lời, bệnh tình thật sự có dấu hiệu giảm bớt.

Bởi vì Triệu Huyện lệnh vừa mới bị nhiễm, cho nên có hiệu quả rất nhanh, nhanh chóng cảm thấy khỏe lại.

Chuyện này làm dân chúng đều tin, đám người Thu Hằng Duệ vội vàng đi lên hỗ trợ, phát những thứ đã chuẩn bị trước đó cho mọi người.

Bạch Vũ Mộng và Lam Hạo Thần đi ở trên đường, nơi này đã không còn không khí trầm trọng như lúc mới đến, thay vào đó là sức sống nồng đậm và hi vọng vô cùng vô tận.

"Thần, chàng nói xem Triệu Huyện lệnh thế nào?" Bạch Vũ Mộng hoạt bát mở miệng.

Nhìn bộ dạng của Bạch Vũ Mộng, Lam Hạo Thần biết nàng đang nghĩ cái gì, điểm mũi nàng: "Là một vị quan yêu dân như con, nếu vào triều đình, sẽ là trợ thủ đắc lực của phụ hoàng!"

"Ta cũng cảm thấy như vậy, hắn có dũng khí lấy thân thử thuốc, quả thật đáng quý, có thời gian có thể đề bạt hắn với phụ hoàng."

"Ta đã cấp báo chuyện này với phụ hoàng rồi, nàng không cần lo lắng, nơi này sẽ nhanh chóng được phá bỏ lệnh cấm."

Bạch Vũ Mộng có chút buồn bực cười cười, sao hắn luôn biết nàng nghĩ cái gì vậy, đang nghĩ tới đây, liền thấy toàn bộ dân chúng vây quanh lại.

Tất cả mọi người quỳ xuống, không ngừng nói cảm ơn, còn sám hối nữa, bọn họ không nên không tin Chiến Vương phi, cầu xin Chiến Vương phi tha thứ.

Bạch Vũ Mộng khoát tay đỡ bọn họ dậy, nàng cũng không trách tội bọn họ, đây vốn là bản tính con người, bọn họ cũng không sai, dù sao hiện tại cũng là lúc vui mừng, nàng cần gì phải tính toán chi li.

Mọi người thấy Bạch Vũ Mộng chẳng những không trách tội bọn họ, còn đối xử tốt với bọn họ tốt như vậy, đều rất áy náy, ào ào lấy lễ vật mình đã chuẩn bị ra, đưa cho hai người.

Bạch Vũ Mộng và Lam Hạo Thần bất đắc dĩ nhìn từng đám củ cải trắng này, vẫn mỉm cười nhận tâm ý của bọn họ.

Lúc đám người Lam Hạo Thần rời đi, dân chúng toàn thành đến cửa thành đưa tiễn, diẽn<daffn/lle3;quysdo0n lại tặng không ít lễ vật, Bạch Vũ Mộng cảm thấy hơi lo lắng cho đám dân chúng thuần phác này.

Sau này, Chiến Vương phi nghĩ ra phương pháp trị liệu bệnh đậu mùa, cứu người cả một thành, một truyền mười, mười truyền trăm, thiên hạ cùng truyền tụng, người trong thiên hạ đều coi Chiến Vương phi là kì nữ!

—— phân cách tuyến ——

Rời khỏi tòa thành kia, đám người Lam Hạo Thần tạm thời tìm một nơi nghỉ ngơi một chút, thảo luận coi tiếp theo bọn họ nên đi đâu.

"Vũ nhi, hiện thời đã tìm được một loại thuốc, ba vị thuốc còn lại, đều không biết tung tích, chúng ta phải làm thế nào mới tìm được chúng đây." Im lặng hồi lâu, Thu Hằng Duệ mở miệng trước.

"Đúng vậy, chúng ta cũng không thể đi lung tung giống như ruồi bọ!" Đường Ức Ảnh lo lắng mở miệng.

Bạch Vũ Mộng hơi nhăn mày lại: "Ta cũng không biết, những vị thuốc còn lại hoàn toàn không có tung tích." Nói xong, đột nhiên quay đầu nhìn về phía Mộ Túy Tình "Tình Nhi, ngươi có nghe nói qua băng hỏa cổ chưa?"

Mộ Túy Tình nghe vậy kinh ngạc một chút, nhanh chóng trả lời: "Có ai trong các ngươi trúng băng hỏa cổ sao? Đây chính là loại cổ độc khó giải quyết nhất!"

Đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, chỉ vào Lam Hạo Thần: "Sẽ không phải là hắn chứ!"

Thấy Bạch Vũ Mộng gật đầu, Mộ Túy Tình có chút nhụt chí: "Ta chỉ biết kiếm mấy vị thuốc thì có thể giải, còn về phần phương pháp khác, thật sự không biết, các ngươi tìm hỏa trì tử cũng là vì chuyện này đi!"

"Đúng, nhưng còn ba vị thuốc khác một chút manh mối cũng không có." Hạ Tử Lăng hơi buồn bực mở miệng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Hothao, antunhi, kotranhvoidoi, Đoàn Chibh, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 226 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: endeone, Iris iris, maitrangcom, phuongnguyenphuong, quynhle2207, sallyvuongbuunhi, thucyenphan, toilatoi-84 và 803 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 36, 37, 38

8 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

16 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

20 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178



Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 575 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 986 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1568 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 543 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 546 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 938 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1492 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 516 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2819 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 490 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1420 điểm để mua Hamster lêu lêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.