Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 

Thoại hồ - Phù Phong Lưu Ly

 
Có bài mới 19.08.2017, 16:08
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1684 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới [Đam mỹ - Huyền huyễn] Thoại hồ - Phù Phong Lưu Ly - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thoại Hồ

Tác giả: Phù Phong Lưu Ly

Nguồn: https://hotohorih.wordpress.com

Trạng thái: Full

Editor: Hotohorih

Độ dài: 67 chương - 6 ngoại truyện

Thể loại:  Huyền huyễn, kiếp trước kiếp này tình hữu độc chung, ôn nhuận lãnh tĩnh cường công, si tình trung khuyển ngốc manh dụ thụ, HE.

Giới thiệu:

Bạch Lê  vốn là vương của cửu vĩ hồ ly nhưng hắn lại yêu thương chàng thư sinh Du Thanh, nguyện buông tha chín đuôi hồ ly, đuổi theo chín kiếp, dùng thời gian một ngàn năm nhưng vẫn không thể có được người mình yêu, chỉ vì mỗi lần đều đã muộn một bước.

Quá đỗi tuyệt vọng, hắn trùng sinh, trùng sinh đến thời điểm hai người lần đầu tiên gặp mặt, khi mọi thứ vẫn chưa bắt đầu. Lúc này đây, hồ vương làm gì cũng phải vội vàng! Nhất định phải đem thư sinh về với vòng tay mình!

Người hầu: “Vương, hắn là nam tử nha, có thể nào làm vương phi của chúng ta được?”

Hồ vương: “Vậy làm vương phu!”

Người hầu: “…”

MỤC LỤC

Giới thiệu - Chương 01 - Chương 02
Chương 03 - Chương 04 - Chương 05
Chương 06 - Chương 07 - Chương 08
Chương 09 - Chương 10 - Chương 11
Chương 12 - Chương 13 - Chương 14
Chương 15 - Chương 16 - Chương 17
Chương 18 - Chương 19 - Chương 20
Chương 21 - Chương 22 - Chương 23
Chương 24 - Chương 25 - Chương 26
Chương 27 - Chương 28 - Chương 29
Chương 30 - Chương 31 - Chương 32
Chương 33 - Chương 34 - Chương 35
Chương 36 - Chương 37 - Chương 38
Chương 39 - Chương 40 - Chương 41
Chương 42 - Chương 43 - Chương 44
Chương 45 - Chương 46 - Chương 47
Chương 48 - Chương 49 - Chương 50
Chương 51 - Chương 52 - Chương 53
Chương 54 - Chương 55 - Chương 56
Chương 57 - Chương 58 - Chương 59
Chương 60 - Chương 61 - Chương 62
Chương 63 - Chương 64 - Chương 65
Chương 66 - Chương 67 - Chương 68 - Chương 69
Ngoại truyện 1 - Ngoại truyện 2 - Ngoại truyện 3 - Ngoại truyện 4



Đã sửa bởi Tiểu Cương Ngư lúc 22.08.2017, 21:06, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.08.2017, 19:51
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1684 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: Thoại Hồ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


1: Lời mở đầu


Tại chân Yên sơn, cửu vĩ hồ vương Bạch Lê trong lúc gặp phải thiên kiếp đã được một thư sinh bán chữ kiếm sống che ô chặn lại tầm mắt của Thiên Lôi, làm lỡ canh giờ nên đã tránh được kiếp số được định sẵn trong mệnh của mình. Từ đó về sau liền đối với thư sinh nhất kiến chung tình, quyết chí nhất định phải mang hắn về bái đường thành thân.

Đáng tiếc thế sự vô thường, hồ vương đã muộn một bước, chờ đến khi hắn đi biểu lộ tâm ý thì thư sinh vừa cùng một cô nương ôn nhu thanh tú tại Lâm trấn định việc hôn nhân. Thư sinh là một người rất nặng tình nghĩa vậy nên không vì hồ vương mà làm nên việc bội tình bạc nghĩa, thư sinh lại nói, hắn cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ cùng một nam tử làm bạn cả đời.

Sau đó không lâu, thư sinh vào kinh thành đi thi, đạt giải Trạng Nguyên, được hoàng đế tuyên một đạo thánh chỉ  tứ hôn với công chúa,làm phò mã gia. Thư sinh nhớ kỹ rằng gia đình đã định việc hôn nhân, không chịu vì vinh hoa phú quý mà vứt bỏ thê thất, đành phải khẩn cầu hoàng đế thu hồi thánh chỉ đã ban ra.

Hoàng đế bị hắn bỏ qua mặt mũi, dĩ nhiên là cực kỳ căm tức, nhưng lại thập phần thưởng thức tính tình của hắn, hơn nữa công chúa đã nói nếu không phải là hắn thì không xuất giá. Hoàng đế lại không đành lòng để hắn làm cho nữ nhi đau lòng, cuối cùng đành phải tìm đến một biện pháp làm cho hắn nhất phu nhị thê, đem nữ tử kia cũng thú vào cửa nhưng sau này không được phép thú thêm tiểu thiếp nào nữa.

Thư sinh vốn dĩ cũng không có ý định thú thêm tiểu thiếp, thậm chí cũng không muốn kết hôn cùng công chúa, nhưng hắn cũng không phải là người cổ hủ, dĩ nhiên cũng biết đây đã là hoàng đế phá lệ khai ân, không dám tái kháng chỉ, vì thế thành tâm thành ý mà quỳ cảm tạ hoàng đế, tỏ vẻ nhất định sẽ chỉ có hai người thê tử.

Hai người nữ tử nguyên bản đã đối vắn cực kỳ ái mộ, nay lại thấy hắn trọng tình trọng nghĩa như thế, liền càng vui sướng, ngược lại còn giảm bớt toan tính tranh đoạt, ở chung với nhau hòa thuận, tất nhiên là cùng chung một chồng.

Thành thân và đề tên bảng vàng là việc mà nam nhi cả đời đều hướng tới, không có gì hơn điều này. Từ đó về sau, con đường làm quan của thư sinh bằng phẳng, gia đình hòa thuận, con cháu đầy đàn, người người ca ngợi. Nhưng hắn lại không hề hay biết rằng có một người khác vì hắn mà đau lòng muốn chết.

Hồ vương thân là người đứng đầu hồ tộc, pháp thuật cao thâm, nguyên bản có thể sử dụng mị thuật khiến cho thư sinh có thể ngoan ngoãn đến với mình, nhưng ngặt nỗi cửu vĩ hồ si tình lại ngông nghênh, một khi lụy tình thì bất luận như thế nào cũng không chịu đối với người mình yêu sử dụng loại thủ đoạn không phải người này.

Bởi vậy hồ vương chỉ có thể tự mình chịu đựng sự đau lòng, vẫn luôn canh giữ bên thư sinh đến khi hắn gần đất xa trời mới lần đầu tiên làm phép thuật, dùng thủ thuật che mắt làm cho những người khác không thể nghe nhìn rồi mới chân thành đi qua quỳ gối tại bên giường, ánh mắt đượm đau thương nhẹ giọng thở dài, giọng nói róc rách như tiếng suối reo lại tựa như bị nhiễm sương khói, trầm thấp khàn khàn: “ Ngươi chỉ để ý đến việc không phụ hai người họ, lại không biết rằng ngươi đã phụ ta.”

Thư sinh sớm đã tiều tụy, nghe tiếng nói run run mở hai mắt, tầm mắt dần dần ngưng tụ cùng hắn nhìn nhau, sửng sốt nửa ngày, khi mở miệng lại nói ra hai chữ hắn không ngờ được: “ Là ngươi?”.

Hồ vương sửng sốt, ngốc hồ hồ nhìn hắn một hồi lâu, đột nhiên khóe mắt chảy xuống một hàng thanh lệ, vui vẻ nói: “ Ngươi nhớ rõ ta?”

Thư sinh chỉ cảm thấy khí lực toàn thân đều tại khoảnh khắc ấy bị rút ra, chậm rãi nhắm lại hai mắt, đem cảm xúc chợt lóe rồi biến mất ấy che lại, thở dài một tiếng rồi quay đầu đi không nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Tội gì…”

Nhớ rõ, sao lại có thể không nhớ rõ? Bên người luôn phát sinh chuyện ly kỳ, khi ở bên ngoài gặp phải trời mưa, trong tay sẽ đột nhiên có thêm một chiếc ô; khi đi đường gặp lúc hè nóng bức, bên miệng sẽ có thêm một chén trà mát lạnh; khi thức đêm, trên người sẽ có thêm một kiện xiêm y; lúc sinh bệnh, trên trán sẽ có thêm một chiếc khăn, mấy  mươi năm đều là như thế. Biết rõ đây không phải là việc mà con người có thể làm, tuy rằng chưa thấy rõ tướng mạo, nhưng sau mỗi lần gặp được sự giúp đỡ ấy, vào ban đêm sẽ luôn mơ thấy cùng một đôi mắt, thấp thoáng ẩn hiện sau làn sương khói, thấy không rõ, nói không rõ, giống như thực lại như ảo, nhưng trong lòng lại thập phần chắc chắn, luôn luôn có một người bên cạnh bảo hộ chính mình.

Hồ vương vui vẻ không thôi, vươn tay nắm lấy bàn tay gầy đến gần như khô kiệt của hắn, kích động bảo:” Ngươi nhớ rõ là tốt rồi! Vậy ngươi hãy nhớ kỹ ta! Nhất định phải nhớ kỹ ta! Ta gọi là Bạch Lê! Chờ ngươi tái thế làm người, ta sẽ còn tìm đến ngươi!”

Đã không còn dư thừa tinh lực để tự hỏi người trước mắt vì sao mấy mươi năm qua đi mà còn có thể nhìn trẻ tuổi như thế, ngón tay thư sinh giật giật, nhưng không có khí lực để rút ra, cố sức mà thở một hơi, lần thứ hai thở dài: “ Một chén canh Mạnh Bà, làm sao còn có thế nhớ được nhiều như thế?”

Hồ vương nắm tay càng chặt hơn, không đế ý bảo:” Ngươi không nhớ rõ ta cũng không sao, chờ ta tìm được ngươi, chúng ta lại một lần nữa nhận thức!”

Ngón tay thư sinh run rẩy, trầm mặc một lúc lâu, mỗi một lần hô hấp đều trở nên càng khó khăn, khóe mắt nhăn nhúm già nua, đem tất cả sự áy náy giấu đi, từng chữ từng chữ mờ ảo giống như những làn khói khẽ vờn bay, nhấp nháy môi một cách gian nan nói: “ Vậy…ngươi…hãy…sớm…một…chút…”

Ánh mắt hồ vương tức thời liền vụt sáng, chưa kịp mở miệng thì thư sinh đã mất đi hơi thở, bàn tay khô kiệt vô lực mà rũ xuống, rơi tại bên giường, không một tiếng động. Lá thu hết sức hiu quạnh, phiêu phiêu mà bay lượn, đầy trời chỉ có một sắc vàng, tại một mảnh tiếng khóc thê lương cùng với tiếng nhạc tang thương, hồ vương một mình đứng dưới gốc cây khô vàng, nhìn chiếc quan tài từng tấc từng tấc nhập vào trong đất, biết rất rõ sẽ lại có một lần luân hồi nhưng nước mắt vẫn chảy xuống, lẳng lặng đứng yên thật lâu, ngẩng đầu nhìn sắc trời, thân thể từ từ biến thành vô hình.

Hồ vương bắt đầu tìm kiếm thư sinh sau khi chuyển thế đầu thai, lại không biết rằng một lần tìm kiếm này lại tìm hơn một ngàn năm. Hắn là yêu, không phải là thần, không có cách biết được sinh tử mệnh số của một người, muốn tìm được thư sinh thì nói dễ hơn làm, mỗi lần tìm kiếm trên thế gian đều phải hao hết một lượng lớn tu vi, bở vì linh lực của cửu vĩ linh hồ đều tụ tại chín đuôi, bởi vậy cũng tương ứng mỗi lần sẽ mất đi một cái đuôi hồ.

Đáng tiếc tạo hóa trêu ngươi, hồ vương Bạch Lê liên tiếp mất hết chín đuôi, tìm suốt chín kiếp, cũng đợi hết chín kiếp, mỗi lần tìm được thư sinh thì đều đã muộn một bước, thấy người mình yêu lại một lần nữa cùng kẻ khác bái đường thành thân, se tơ kết tóc, hồ vương trong lòng đau đớn máu tràn ra khóe miệng.

Cho đến cuối cùng, cửu vĩ hồ vương triệt triệt để để trở thành vô vĩ hồ, linh lực đã khô cạn hết mức, cứng rắn chống đỡ cho đến khi thư sinh một lần nữa nhập vào đất mộ, mang theo trọn đời tâm nguyện, ôm mộ bia của thư sinh chậm rãi khép lại hai mắt.

Trong lúc hấp hối, hồ vương trong lòng chua xót, biết rõ mặc dù là yêu, hắn cũng sẽ rơi vào luân hồi, bất luận là đầu thai làm người hay làm vật khác, chỉ sợ sẽ không bao giờ nhớ rõ thư sinh, lần này từ biệt, duyên phận xem như hoàn toàn chặt đứt, sẽ không còn một cơ hội nào nữa…vĩnh viễn không có…


Một trận gió nhẹ chậm rãi lướt qua, hơi thở Bạch Lê gần như không còn, một đầu tóc oánh nhuận đen nhánh nháy mắt khôi phục lại diện mạo như trước, màu ngân bạch sáng bóng xỏa dài trên lưng, dưới ánh mặt trời sáng đến chói mắt.

Xa xa cành lá sàn sạt rung động, phía chân trời ngàn dặm không mây, nguyên bản, câu chuyện liền kết thúc như vậy. Ai ngờ giữa trời quang có một đạo tia chớp lướt qua, bạch quang lóe qua chỉ chớp mắt, chỗ mộ bia lại biến thành một mảnh đất hoang, không có mộ, cũng không có Bạch Lê, chung quanh lại trở về vẻ yên tĩnh cùng hoang sơ, giống như hết thảy những điều trước đó chỉ là một hồi ảo cảnh.

Từ trong hỗn độn, Bạch Lê mở mắt ra, nhìn đỉnh giường màu xanh quen thuộc trước mắt, kinh hoàng một lúc lâu.

“Ai u! Vương! Ngài đã tỉnh rồi!” Bên tai truyền đến thanh âm cũng rất rõ ràng

Bạch Lê sửng sốt, nhíu mày nhìn chằm chằm hoa văn ở đỉnh giường một hồi lâu, đột nhiên ý thức được mình đúng là còn linh lực đầy người, chấn động, vội vàng xoay người ngồi dậy, làm cho người hầu hầu hạ hắn hết hồn, ngẩng đầu đánh giá xung quanh phòng rồi nhìn người hầu vội vàng hỏi:” Đây là…Đây là làm sao vậy?!”

Người hầu vội vàng chạy qua dìu hắn: “ Ai u, còn có thể xảy ra chuyện gì? Vương ngài quên rồi à? Ngài thật đúng là có mạng gặp quý nhân, sấm sét mới giáng một cái thì người được một cái thư sinh cứu. Mới vừa rồi ngài chỉ là thoáng hôn mê, không có gì đáng ngại”.

Bạch Lê nhìn hắn, sửng sốt nửa ngày, rồi đột nhiên ý thức được chính mình thế nhưng còn nhớ rõ thư sinh, hơn nữa người hầu còn nói hắn gặp được quý nhân…

Bạch Lê nhíu mày nhảy dựng: “ Ngươi là nói, ta vừa mới gặp phải thiên kiếp?”

Gã sai vặt gật đầu, nhìn hắn với vẻ mặt mê mang, không biết đến tột cùng là hắn bị làm làm sao vậy.

Bạch Lê lấy tay hung hăng nhéo mi tâm của mình một phen, đột nhiên cong ánh mắt rồi cười rộ lên, kích động nói: “ Ngươi nói ta là được một cái thư sinh cứu?!”

“ Xem như là vậy đi, thư sinh kia không biết rằng hồ ly dưới chân núi kia là hồ vương, mặc dù không có tâm cứu ngài nhưng trong lúc vô tình đã thay ngài che mưa, coi như là vô tâm cắm liễu đi”

Đây là có chuyện gì? Tất cả việc này đều cùng tràng thiên kiếp ngàn năm trước hoàn toàn trùng khớp! Đây là trở lại ngàn năm trước sao? Hay gút mắt ngàn năm kia chẳng qua chỉ là một hồi mộng lâu dài?

Người hầu thấy hắn lại ngẩn người thì kích động, cũng cảm thấy rất là nghi hoặc, vươn tay ở trước mắt hắn mà quơ quơ: “ Vương, ngài làm sao vậy?”

Bạch Lê từ trong ký ức bừng tỉnh lại, trừng mắt nhìn, mãnh liệt nhớ lại, thư sinh còn có ba ngày nữa là đính hôn! Nếu hắn đi ngăn cản thư sinh đính hôn, hết thảy còn chưa bắt đầu vậy liền không nói đến việc có bội bạc hay không!

Bạch Lê vội vàng xuống giường, mặc vào ngoại bào, vừa đi vừa nói: “ Còn kịp! Ta muốn đi tìm hắn!”.

Người hầu vội vàng  đi ra ngoài ngăn cản hắn: “ Tìm ai mà lại không được a! Thân mình ngài còn chưa khôi phục, cần phải hảo hảo nghỉ ngơi, không thể đi ra nha!”

Bạch Lê nửa bước cũng chưa dừng, vội vã thắt đai lưng, lấy tay đẩy hắn ra, hung tợn nói: “ Nghỉ! Nghỉ! Nghỉ! Đều là cái chữ Nghỉ này hại ta! Nếu cứ Nghỉ nữa thì cứ chờ nhặt xác vương của ngươi đi!”

Người hầu sợ tới mức run run, đứng ở chân tường nâng lên một đôi mắt hồ ly: “ Vương, ngài đây là làm sao vậy? Không lẽ là bị sét đánh thành ngốc nha?”

“ Ngươi mới bị sét đánh ngốc! Trở về lại tính sổ ngươi!” Bạch Lê vừa dứt câu nói, trong đầu lại suy nghĩ về việc sau này phải giải quyết việc công chúa kia như thế nào, vừa nghĩ vừa bến mất ngoài cửa.

Người hầu nhìn phương hướng hắn biến mất mà chẳng hiểu cái gì cả, cực kỳ buồn bực mà sờ sờ cái ót:” Đạo hạnh chỉ như ta thế này thì Thiên Lôi nào sẽ đến đánh ta? Vương nhất định là ngốc!” Vừa dứt lời, Bạch Lê lại đột nhiên xuất hiện trước mắt hắn, lại một lần nữa làm hắn hết hồn.

Bạch Lê kéo hắn đi ra bên ngoài: “ Cho ngươi một cơ hội lấy phần thưởng, ngươi đi theo ta, có việc muốn công đạo ngươi đi làm!”

Người hầu nhất thời méo mặt: “ Cái từ “phần thưởng” này từ đâu mà đến a?!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.08.2017, 19:55
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1684 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: Thoại Hồ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2: Làm mối
  
Yên sơn là ngọn núi duy nhất ở vùng này, xung quanh triền núi nở đầy hoa dại, nhiều cây đại thụ lâu năm mọc um tùm, phía trên là những tảng đá lởm chởm rất khó để leo lên, lại thêm đỉnh núi cao ngất ẩn trong mây nên nhìn không thấy đâu là đỉnh, mấy trăm năm qua nơi này qua chưa có người nào đặt chân đến.

Cuộc sống vùng Yên sơn hết sức bình thường, dưới chân núi là nơi sinh sống của nhiều thế hệ thôn dân lấy nông làm gốc, xa xa tọa lạc vài cái trấn nhỏ, trấn trên trừ những lúc hợp chợ sớm mới náo nhiệt, còn bình thường thì cũng không có cái gì đặc biệt.

Nơi đây vốn là không có gì đáng để nói nhưng hôm nay lại có một chút khác biệt. Bởi vì nơi này mới có một vị cử nhân. Vị cử nhân này họ Du, tên là một chữ Thanh. Du Thanh sau khi tham gia thi hội xong liền về đây tiếp tục một cuộc sống đạm bạc, nào ngờ tin mừng lại nối gót theo tới, lập tức làm cho vùng đất vốn yên bình này sục sôi như trên chảo nóng.

Nếu là mười năm trước đây, nhắc tới cái tên Du Thanh, mọi người nhất định sẽ lắc đầu: Du Thanh này là một người số khổ, từ nhỏ đã không có cha mẹ, nhờ ăn cơm nhà người mà lớn lên, sau khi lớn lên có thể tự mình làm lụng mà nuôi sống bản thân, sống trong mái nhà tranh nhỏ một mình không nơi nương tựa, tại mảnh đất vuông nhỏ ấy mà trồng đủ loại thực vật, ở phía sau phòng ở thì nuôi gà, lâu lâu đi ra ngoài bán tranh chữ, cũng có thể xem như đủ ăn, chung quy là trải qua khá cực khổ, ai…, thật đáng thương!

Nếu là một năm trước đây, nhắc tới Du Thanh, mọi người vẫn là lắc đầu: Du Thanh này là một vị tú tài nha, cũng chỉ là tú tài thôi, ngôi nhà nhìn chỉ có bốn bức tường, thử hỏi có cô nương nào đồng ý gả cho hắn cơ chứ? Bây giờ cũng hai mươi mấy tuổi rồi mà chẳng có lấy một người làm mai đến cửa nhà, thật sự là đáng tiếc cho bề ngoài dễ nhìn ấy. Ai…, thật đáng thương!

Hiện giờ nhắc đến Du Thanh, mọi người lại khen ngợi không dứt: Du Thanh đúng là gặp vận lớn, vậy mà lại đỗ cử nhân! Đây là lần đầu tiên chỗ chúng ta có một người làm cử nhân nha! Sau này triều đình phát bổng lộc, so với những ngày tháng trước kia thì sống tốt hơn nhiều, nói không chừng sau này còn có thể thăng lên làm quan lớn, thật sự là tiền đồ vô lượng nha!

Tin tức này truyền đi cũng thật nhanh, chưa tới mấy ngày đã có bà mối tìm đến cửa.

Bà mối lắc lư thân hình mập mạp, mặc áo choàng hoa hòe sặc sỡ vừa đi vừa cười vừa nói suốt một đường, cắn hạt dưa phe phẩy chiếc khăn, bộ dáng cứ như là vì việc vui mà đến, phía sau là một hàng dài những người láng giềng theo xem náo nhiệt, lả lướt mà đi đến trước cửa nhà tranh Du gia gõ cửa.

“ Du công tử! Du công tử có ở nhà không? Có người mai mối đến này!” Ngoài sân một đám người tò mò chụm đầu nhìn vào trong nhà tìm kiếm.

“ Du công tử có ở nhà không?” Phía sau cánh cửa nửa ngày không có người trả lời.

Nếu bình thường thì thôn dân sẽ không đứng gọi như thế mà sẽ trực tiếp đẩy cửa đi vô. Nhưng hôm nay thì khác, Du Thanh đỗ cử nhân, nhận bổng lộc triều đình, sau này nói không chừng còn có thể đi thi giải toàn quốc, đỗ Tiến sĩ, vào triều làm quan, vậy thì sẽ không giống người bình thường rồi, mà ngay cả cái cánh cửa mục nát sắp sứt ra này cũng không như bình thường nữa, ai mà dám tùy tùy tiện tiện đi vô nha?

“ Du công tử! Rốt cuộc là ngươi có ở nhà không a? Ta đẩy cửa vào nha!” Bà mối chưa từ bỏ ý định, kêu gọi liên tiếp mấy lần, phun ra vỏ hạt dưa, đưa tay định đẩy cửa vào.

Trong phòng, nửa sáng nửa tối, giấy dán trên cửa sổ ô vuông bị ánh mặt trời chiếu vào trở nên trắng gần như trong suốt, ánh sáng nhợt nhạt xuyên qua trang giấy dán mỏng manh chiếu lên một chiếc bàn vuông cũ nát đặt phía trước cửa sổ, trên bàn bày một trang giấy Tuyên Thành, phía trên đặt một cây bút lông sói hết sức bình thường, bàn tay cầm bút thập phần xinh đẹp, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, màu da không tính là trắng nhưng lại cực kì mịn màng.

“Ai…” Một tiếng thở dài vang lên trong căn phòng nhỏ hẹp, ngòi bút hạ xuống thế đi như rồng rắn, lần thứ hai nhấc lên, xuất hiện  trên giấy là năm chữ to với lực đạo mạnh mẽ: “Nhân tình như nước lã”.

Khóe môi Du Thanh nhếch lên một nụ cười nhợt nhạt, khuôn mặt tuấn lãng mang theo sắc thái ôn nhuận nhưng sâu trong ánh mắt không chứa nhiều ý cười, đặt bút, nhấc giấy Tuyên Thành lên, gấp đôi, lại gấp đôi một lần nữa, sau đó đặt lên bàn rồi lấy nghiên mực chặn lại, phủi phủi ống tay áo, lần thứ hai mỉm cười, đi qua đưa tay ra mở cửa.

“ Ai u! Nương của ta! Hù chết Vương mụ mụ!” Bà mối cầm khăn tay vỗ thùm thụp lia lịa lên bộ ngực to mọng đồ sộ của mình, chưa hết hồn mà nhìn người đột nhiên xuất hiện phía sau cửa, hai mắt trên dưới nhìn hắn đáng giá, híp mắt cười rộ lên: “ Du công tử, ngươi có ở nhà a?”

Du Thanh nhíu nhíu mi tâm, đối với nàng cười cười ôn hòa, rồi mới nhìn ra một vòng người bên ngoài gật đầu thăm hỏi, nghiêng thân tránh sang một bên nhường cho nàng vào, khiêm tốn nói: “ Xin lỗi, mới vừa rồi ngủ hơi sâu một chút, nhất thời không nghe được bên ngoài có người gọi ta. Không biết Vương mụ mụ đến đây có chuyện gì?”

Bà mối uốn éo thắt lưng, mông lắc một cái, tùy tiện mà đi vào nhà, cười tủm tỉm rồi lia tầm mắt nhìn chung quanh, rất nhanh đã đánh giá tất cả những gì có trong căn phòng nhỏ, quay đầu ngồi xuống bên cạnh bàn, thuận tay cầm lấy chén trà trên bàn uống một ngụm.

Du Thanh liếc nhìn chén trà một cái, hơi nhíu mày mà khó có thể nhận ra.

“ Ôi chao! Cái thư sinh ngốc nhà ngươi không hiểu à? Vương mụ mụ ta là bà mối nổi tiếng mười dặm ở đây nha, ngươi nghĩ là ta đến đây còn có thể là làm cái gì?” Vương mụ mụ buông chén trà, lấy khăn lau khóe miệng:” Đương nhiên là vội vàng tới đây làm mối cho Du công tử nha!”

Du Thanh vẫn như trước cười một cách ôn hòa: “ Đa tạ ý tốt của Vương mụ mụ! Tiểu sinh tạm thời còn chưa có ý định lập gia thất”

Bà mối dĩ nhiên là đã nghe những câu nói như vậy nhiều lần rồi, không thèm để ý mà cười cười, vỗ đùi đứng lên, đi đến trước mặt hắn rồi lần nữa đánh giá hắn từ đầu tới chân, kéo tay hắn bắt hắn quay về một hướng.

Trong mắt Du Thah hiện lên một tia kinh ngạc, có chút không hiểu mà nhìn nàng.

Nhờ ánh mặt trời chiếu vào, bà mối tinh tế đánh giá ngũ quan tuấn lãng xinh đẹp của hắn, chậc chậc khen ngợi, cả khuôn mặt như suýt chút nữa cười đến nở hoa: “ Ai u bộ dạng thật đúng là tuấn tú! Ngươi đừng có nói là không có ý định thành gia lập thất, trai khôn dựng vơ gái lớn gả chồng, từ xưa đến nay đều là như thế. Vương mụ mụ biết là ngươi ngại ngùng, không sao, chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện”.

Khóe miệng Du Thanh run run một chút nhưng trên mặt vẫn là nụ cười như gió xuân, thuận theo bị nàng ấn ngồi xuống ghế.

Ngoài cửa một vòng người còn tại châu đầu châu não mà nhìn, Du Thanh đã sớm nhìn quen lại hành vi này của hương thân, tất nhiên là không thèm để ý tới, cho đến khi hắn nhìn thấy bà mối lấy ra từ trong tay áo tới mười bảy, mười tám bức họa để lên bàn thì khóe miệng của hắn làn thứ hai run rẩy, biểu tình ôn nhuận rốt cuộc cũng nứt ra.

Ngoài góc cửa chính, đột nhiên xuất hiện hai bóng người, lén lút ngồi xổm bên ngoài cửa, hầu như là muốn co thành một cục.

Bạch Lê xách xách lỗ tai của người hầu tiểu Hòa, thấp giọng hỏi:” Bổn vương dạy ngươi nói gì ngươi nhớ kỹ chưa?”

Tiểu Hòa kéo lỗ tai tránh ra, xoa xoa, liên tục gật gật đầu: “ Nhớ kỹ nhớ kỹ! Vương, chừng nào ta đi vào được?”

Bạch Lê nghiêng tai nghe: “ Chờ một chút”.

Tiểu Hòa gật đầu hiểu rõ, lập tức sau đó lại khó hiểu hỏi: “ Vương, ngài muốn làm cái gì nha? Vì sao khi không đang yên lành mà đi ngăn cản việc hôn nhân của người khác?”

“ Còn chưa có thành mà! Không gọi là hôn nhân!”

“ Dạ dạ dạ! Vì sao ngài phải đi ngăn cản người ta bàn việc hôn nhân?”

Đáy mắt Bạch Lê hiện lên một tia đau đớn thê lương, lập tức lại khôi phục thành bình thường, hừ hừ gắt:” Hắn là người của ta, tại sao lại có thể cùng người khác thành thân? Tới một người ta ngăn một người, tới một đôi ta hủy một đôi!”

Tiểu Hòa há miệng rộng đến nỗi có thể nhét vào đó một chiếc bát to, nhìn hắn chăm chăm, lại xuyên qua cửa chính nhìn vào bên trong, lần thứ hai quay đầu lại xem hắn: “ Vương, ý của ngài là muốn dẫn hắn trở về làm Vương phi?”

Bạch Lê cực kỳ khẳng định mà gật đầu cái rụp.

Miệng tiểu Hòa lại há lớn hơn nữa: “ Này này này….Hắn là nam tử nha! Nam tử thì sao làm Vương phi được?”

Bạch Lê không phiền không chán mà phẩy phẩy tay: “ Vậy làm Vương phu cũng tốt lắm! Ngươi hỏi như vậy có phiền hay không? Để ý những gì ta dặn mà làm!”

“ Úc…” Tiểu Hòa nháy mắt mấy cái, gật gật đầu, lại gật gật đầu:” Úc úc…”

Trong phòng, bà mối nói đến nỗi nước miếng văng tứ tung, cái gì mà “ Bất hiếu hữu tam vô hậu vi đại *, ngươi tuổi lớn như vậy rồi thì cũng nên thành thân sinh cái oa oa”, cái gì mà “ Khuê nữ của Trương viên ngoại này đầy đặn xinh tươi, gia cảnh giàu có”, cái gì mà “ Lý cô nương chẳng những tướng mạo không tầm thường mà tài hoa cũng rất cao, có thể nói là tuyệt đại giai nhân, rất xứng đôi với Du công tử”, nói đến miệng khô lưỡi khô.

Du Thanh nhìn nhìn chén trà đã bị nàng dùng qua, mỉm cười rồi rót thêm chút trà, để lên trước mặt nàng, ôn hòa nói: “ Vương mụ mụ thỉnh dùng trà, tiểu sinh gia cảnh bần hàn, trong lúc nhất thời không thể lấy thứ tốt ra chiêu đãi, mong ngươi thông cảm”.

Bà mối cười đến nỗi không thấy mắt, bưng chén trà lên uống một hơi: “ Không cần khách khí như thế! Ta đến đây là vì việc tốt, công cần phải đa lễ!” Lão nương không có ý định đến nhà ngươi để lấy thứ tốt, nếu không phải mười bảy mười tám nhà này nhét đầy bạc vô túi thì ta cần chi tốn nhiều nước miếng như vậy làm gì.

“ Ha hả…” Bà mối buông chén trà, ngón tay béo núc ních chỉ một vòng lên mấy bức họa bên trái: “ Du công tử, có nhìn vừa mắt ai không?”

Du Thanh cười cười, trong lòng cũng đã bị thuyết phục vài phần, tuy rằng hắn không mong chờ việc thành thân nhưng dù sao sớm muộn gì thì cũng phải cưới, nghĩ lại việc chỉ có một mình mình sống qua nhiều năm như thế, nếu có thêm một người ở cùng thì cũng chưa hẳn là không thể.

Bà mối thấy hắn không trả lời, trong lòng có chút nóng nảy, vội hỏi: “ Du công tử, nếu không vừa ý cái nào thì Vương mụ mụ tìm tiếp cho ngươi! Tìm cho đến khi ngươi thấy thích mới thôi!”

Du Thanh buồn cười mà nhìn nàng một cái, ôn hòa nói: “ Tiểu sinh ngay cả đến sính lễ còn không đào đâu ra thì làm sao lại ghét bỏ những cô nương này? Tiểu sinh chỉ cần tìm người tính tình dịu dàng một chút, ở chung cảm thấy thanh thản là được, cũng không có yêu cầu nào khác”.

Bà mối nghe xong, vỗ tay cười to:” Chuyện này nhằm nhò gì? Nếu nói về phương diện tính tình tốt nhất, không phải cô nương Tô gia là không được, khuê nữ này a, ánh mắt trong veo như nước, nói chuyện mềm mại ôn nhu, ngay cả Vương mụ mụ ta nghe xong  cảm thấy xương cốt đều mềm ngứa đến tê rần…”

Biểu tình Du Thanh hơi có chút không được tự nhiên.

Bà mối nở nụ cười một lát rồi bắt đầu cúi đầu lục tìm trên bàn: “ Ta lấy bức họa vẽ Tô cô nương ra cho ngươi nhìn một cái a…”

“ Du công tử!” Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tiếng kêu thanh thúy.

Du Thanh kinh ngạc ngẩng đầu thì thấy một gã sai vặt thanh tú giả dạng tiểu đồng đang chen tách người vây xem ra mà chạy đến, nhìn thấy Du Thanh thì nhất thời ánh mắt sáng lên, lớn giọng nói: “ Du công tử, hà bao lần trước tiểu thư nhà ta hứa là sẽ thêu cho ngươi bây giờ đã làm xong nha, hôm nay kêu ta mang lại đây cho ngươi a!”

Du Thanh sửng sốt, bà mối sửng sốt, những người liên quan đứng ngoài cửa cũng sửng sốt.

Tiểu Hòa làm bộ giống như muốn lấy đồ nhét trong ngực ra, đột nhiên nhìn đến bức họa trên bàn thì “A” một tiếng, rút tay trong ngực ra, nhìn bức họa mà tò mò lẩm bẩm:” Du công tử đây là muốn thành thân sao? Vậy tiểu thư nhà ta phải làm như thế nào bây giờ?”

Du Thanh cảm thấy kỳ quái mà nhìn hắn một cái, cũng không hiểu là chuyện gì đang xảy ra, vậy nên theo bản năng sẽ không mở miệng.

Vương mụ sau khi kinh ngạc thì rất nhanh liền hoàn hồn trở lại: “ Tiểu thư nhà ngươi là ai?”

Tiểu Hòa liếc nàng ta một cái: “ Tiểu thư nhà ta là ai thì nói cho ngươi biết làm gì? Mấy cái oanh oanh yến yến này có chỗ nào bì được nửa phần tư sắc của tiểu thư nhà ta? Ngươi chưa biết đấy thôi. Tiểu thư nhà ta quen biết Du công tử khi hắn tham gia thi Hương.”

Du Thanh lại kỳ quái mà nhìn hắn một cái nhưng vẫn không mở miệng.

Tiểu Hòa quay đầu lại cười hì hì nhìn Du Thanh: “ Du công tử, cây quạt lần trước  ngươi đưa tiểu thư nhà ta nhìn thật là đẹp a! Tiểu thư thích đến nỗi không nỡ buông tay, cả ngày nhìn câu thơ trên đó mà ngẩn người!”

Du Thanh không rõ cho nên nhìn lại hắn: “Ách…”

Tiểu Hòa nói xong lại bắt đầu đánh giá các bức họa trên bàn, không ngừng chậc chậc lắc đầu, mặt lộ vẻ khinh thường.

Vương mụ mụ hết nhìn tiểu Hòa rồi lại nhìn sang Du Thanh, đột nhiên cười rộ lên: “ Du công tử, hóa ra trong lòng ngươi đã ngưỡng mộ một vị cô nương? Có nghĩ tốt khi nào đặt sính lễ thành thân hay chưa? Vương mu mụ có thể thay ngươi đi làm mai mối”.

“Ai?” Tiểu Hòa nhìn nàng khó hiểu “ Du công tử với tiểu thư nhà ta rất quen thuộc, cần ngươi mai mối làm chi?”

.Bà mối vẩy khăn, cười nói: “ Ngươi này đồ ngốc, lệnh cha mẹ bà mối làm mai, thành thân là chuyện lớn làm sao có thể thiếu bà mối cho được? Cho dù là quen biết, cũng cần phải có một người làm trung gian có phải không là?”

Du Thanh vừa muốn hỏi xem gã sai vặt đột nhiên xuất hiện này là ai thì nghe hắn mở miệng nói: “ Không cần nha! Tiểu thư nhà ta có bà mối nói chuyện thành thân rồi, không cần ngươi nha!”

Du Thanh há miệng thở dốc, lại nghe bà mối đặt mạnh chén trà xuống bàn, sắc mặt biến đổi cực nhanh, quay sang Du Thanh hừ lạnh một tiếng, không vui nói: “ Du công tử nếu đã có người thương, cần chi phải trêu đùa lão bà tử như ta?”

“ Tiểu sinh không phải….”

“ Ai nha nha!” Tiểu Hòa cắt ngang câu chuyện, đem mấy bức họa từng cái từng cái chất thành đống để trước măt bà mối “ Ai trêu đùa ngươi, chính là tự ngươi muốn tới, dù sao thì Du công tử là của tiểu thư nhà ta, ngươi cũng đừng hòng đoạt nha!”

Bà mối đen mặt đem các bức họa cất kỹ, vỗ bàn đứng lên, lắc lắc cặp mông to mọng đi ra cửa: “ Khi dễ người quá đáng! Uổng cho là người đọc sách vậy mà lại đi trêu đùa một lão bà tử! Hừ! Nói ra cũng không sợ mất mặt!”

Du Thanh nguyên bản muốn giải thích với nàng một chút, nghe vậy thì ánh mắt trầm xuống không mở miệng giữ lại, khóe môi gợi lên độ cong thản nhiên, mìm cười nhìn theo nàng tức tối rời đi.

Hương thân vây xem nhìn bóng dáng bà mối đi xa, vẫn như cũ đứng vòng ngoài cửa chưa tản đi, phỏng chừng là muốn nhìn xem tột cùng là tên tiểu tử đột nhiên toát ra này là sao, vị tiểu thư từ trong miệng hắn nói ra là thiên kim nhà ai.

Du Thanh không để ý lắm mà nhìn những người ngoài cửa, lại nhìn xem tiểu Hòa, ôn thanh nói: “ Ngươi có nhận sai người?”

Tiểu Hòa mỉm cười hì hì, đưa tay vào trong ngực mò mò, kinh hô:” Ai nha! Hà bao tiểu thư nhà ta thêu ở đâu rồi ta?” Nói xong vội vàng cúi người tìm kiếm chung quanh chân, một bên tìm một bên hướng cửa bước tới.

Người ngoài cửa sôi nổi mà tránh ra một đường, tiểu Hòa cúi đầu lần tìm trong viện, đề cao giọng nói:” Có lẽ rơi ở trên đường, Du công tử ta đi tìm xem sao!” Nói xong chạy nhanh như chớp ra ngoài, rất nhanh chẳng thấy bóng dáng.

Du Thanh từ đầu chí cuối chẳng hiểu ra làm sao, bất quá tuy rằng tính tình hắn ôn hòa nhưng kỳ thực sâu trong tính cách lại mang theo chút lạnh lùng, bởi vậy không có hiếu kỳ nhiều lắm, chỉ nhìn mọi người trước cửa mà cười cười lễ phép.

Đám người vây xem đợi một lát mà cũng không thấy tiểu Hòa trở về, trong lòng có chút hụt hẫng, tùy ý cùng Du Thanh nói vài câu liền lục tục ai về nhà nấy.

Du Thanh lễ phép tiễn bước hàng xóm, trở lại phòng một lần nữa đứng trước bàn, mở trang giấy, chấm bút mực, một bộ dáng không có gì liên quan đến mình thì không đếm xỉa đến. Về phần gã sai vặt kia, ai biết hắn đang diễn cái trò gì? Chẳng cần để ý nhiều.

Viết chữ một lát, trời dần dần chuyển tối, thấy có chút khát, liền xách ấm trà lên chuẩn bị châm trà, nhìn đến chén trà trên bàn kia thì đột nhiên dừng lại, thở nhẹ một hơi, cầm lấy chén trà đi ra phía sau phòng ném đi. Khi trở về, đột nhiên phát hiện trong viện có thêm một người, không khỏi sửng sốt.

Chú thích:

(*)Bất hiếu hữu tam vô hậu vi đại : Trong tam đại bất hiếu thì vô hậu là tội nặng nhất


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tranthayday
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.