Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 155 bài ] 

Sủng phi của ngốc vương: Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

 
Có bài mới 12.04.2018, 21:50
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1063
Được thanks: 3952 lần
Điểm: 37.58
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 76
Chương 145: Một nhà đoàn viên

Edit: susublue

Thượng Quan Minh Tuyên cũng nhẹ gật đầu, không biết vì sao, hắn lại cảm thấy nam nhân trung niên trước mắt này rất thân thiết, cảm giác thân thiết phát ra rất tự nhiên!

Nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt giới thiệu Thượng Quan Minh Tuyên xong, cũng không muốn giới thiệu mình, Thượng Quan Lưu Phong mặt dày cười ha hả đi lên phía trước: “ Xin chào, Hiên Viên thiếu chủ, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, ta là phụ thân của Nguyệt nhi."

Trời ạ, là Hiên Viên thiếu chủ, là Hiên Viên Triệt của đệ nhất gia tộc sao, nhất định là vậy, dù sao cũng chỉ có mình hắn có họ Hiên viên, tuyệt đối không thể sai được.

Xem ra lần này mình đến đúng lúc rồi, cho dù hắn không sống ở Nhật Nguyệt đại lục được nữa thì hắn tin rằng ở nơi này nếu dựa vào Hiên Viên thiếu chủ thì có thể vực dậy lần nữa.

Thượng Quan Lâm cũng cuống quít đi lên trước, khẩn trương nói: “Xin chào, Hiên Viên thiếu chủ, ta là Thượng Quan Lâm, là muội muội của nàng, ngài có thể gọi ta là Lâm Nhi."Vừa đến đã bấu víu quan hệ, Thượng Quan Tây Nguyệt rất khinh thường hành vi của nàng, nhưng nàng cũng không nói gì thêm, bởi vì nàng biết phụ thân của mình không phải loại người để người khác đè đầu cưỡi cổ!

Thượng Quan Lâm cũng hi vọng để lại ấn tượng tốt cho Hiên Viên Triệt, tuy rằng nàng không hiểu rõ Hiên Viên Triệt, nhưng nhìn thấy thái độ của phụ thân đối với hắn, dù có ngốc nàng cũng hiểu rõ, người này tuyệt đối không đơn giản, nếu nịnh nọt thì sẽ không sai.

Không ngờ Thượng Quan Tây Nguyệt lại tìm được chỗ dựa tốt như vậy, xem ra sau này phải lợi dụng nàng ta thật tốt.

Thấy mắt Thượng Quan Lâm xoay tròn, sao Thượng Quan Tây Nguyệt lại không biết nội tâm nàng đang suy nghĩ cái gì, không khỏi khịt mũi coi thường, lười nói nhảm với nàng ta.

" Phụ thân của Nguyệt nhi?"Hiên Viên Triệt kích động lặp lại, không phải chứ, phụ thân chính hiệu như hắn còn đang ở đây vậy mà lại có một người khác nhận bừa, điều này khiến hắn rất kinh ngạc.

Nhưng lúc này Hiên Viên Triệt mới nhớ tới lúc còn chưa nhận lại Thượng Quan Tây Nguyệt, nàng có một phụ thân trên danh nghĩa, mà nghe giọng điệu của Nguyệt nhi, hình như Thượng Quan Lưu Phong cũng không biết Nguyệt nhi không phải nữ nhi ruột của hắn!

"Đã như vậy, thì cùng đến sơn trang làm khách đi, nhiều người cũng náo nhiệt một chút."Lúc này Hiên Viên Triệt còn chưa biết chuyện trước đây của Thượng Quan Tây Nguyệt, nếu hắn biết, chắc chắn sẽ không khách sáo như vậy.

"Nhưng... Hiên Viên thiếu chủ, chỉ có hai chiếc xe ngựa, làm sao đây!"Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn hai chiếc xe ngựa, nàng cũng không muốn ngồi chung với những người đạo đức giả này, nàng sợ sẽ bị lây nhiễm.

Thượng Quan Lưu Phong nghe thấy vậy, vội vàng khoát tay áo: "Không sao không sao, Nguyệt nhi, các ngươi ngồi chiếc xe ngựa này, ta và Hiên Viên thiếu chủ ngồi chiếc xe ngựa phía trước là được rồi, ha ha."Nói xong liền đứng ở bên cạnh Hiên Viên Triệt.

Thật đúng là không biết xấu hổ vô địch thiên hạ, cuối cùng Thượng Quan Tây Nguyệt cũng hiều cái danh ngôn chí lý này, quả nhiên nói không sai, giống y như loại người không biết xấu hổ như Thượng Quan Lưu Phong.

Con mắt nào của hắn nhìn thấy người ta muốn ngồi cùng hắn, thật đúng là biết nhân cơ hội lôi kéo, xem chừng đang nghĩ xem lát nữa lên xe ngựa nên nịnh nọt thế nào đi!

Thượng Quan Tây Nguyệt khinh bỉ nhìn hắn một cái, liền dời mắt đi, bởi vì nàng sợ mình sẽ nôn ra, lúc nhìn thấy cục thịt mỡ híp mắt cười nịnh nọt thì nàng liền muốn nôn.

Hiên Viên Triệt sững sờ, sau đó kịp phản ứng lại, hắn thản nhiên nói: "Không cần, ngươi và vị Thượng Quan cô nương, Tiểu Ngôn, Bích Ngọc ngồi chung đi, đám người Nguyệt nhi sẽ ngồi cùng xe ngựa với ta, ta còn có một số việc muốn hỏi bọn họ."

Hiên Viên Triệt cự tuyệt không lưu tình làm khuôn mặt của Thượng Quan Lưu Phong đỏ bừng, hắn lúng túng xoa bàn tay, miễn cưỡng vui cười nói: "Đã vậy thì Lâm Nhi, chúng ta lên chiếc xe ngựa này đi!"Thượng Quan Lưu Phong vừa nói xong, liền chạy lên xe ngựa như một làn khói, hắn cảm thấy mình rất mất mặt, làm lớn chuyện sẽ thành trò cười!

Thấy Thượng Quan Lưu Phong đã đi lên mà Thượng Quan Lâm vẫn đứng bất động tại chỗ, diễn(d@fnnlle3[;quysdonn nàng nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, hi vọng nàng nói giúp mình để có thể lên ngồi cùng Hiên Viên thiếu chủ, nhưng ai ngờ Thượng Quan Tây Nguyệt không thèm nhìn nàng lấy một cái, chỉ lo thì thầm với Bách Lý Thần.

"Thượng Quan cô nương, sao vậy, sao còn không lên xe ngựa?"Hiên Viên Triệt thấy kỳ quái hỏi, dù thế nào thì đây cũng là muội muội trên danh nghĩa của Nguyệt nhi, hắn nên đối xử với nàng tốt một chút mới đúng!

"Hiên Viên thiếu chủ, ngài gọi ta là Lâm Nhi được rồi, gọi cô nương lạnh nhạt quá, ta và đại tỷ tỷ là tỷ muội ruột mà."Thượng Quan Lâm lại nhắc đến tên của Thượng Quan Tây Nguyệt thêm lần nữa, hi vọng Hiên Viên Triệt có thể nể mặt Thượng Quan Tây Nguyệt mà nhìn mình với con mắt khác.

"Chuyện này. . ."Hiên Viên Triệt do dự, nói thật, nếu không phải xem Thượng Quan Lâm là muội muội của Nguyệt nhi thì hắn đã không thèm để ý đến nàng, bởi vì từ khuôn mặt của nàng có thể thấy nàng không phải là một người an phận, nói không chừng mang về còn gây ra chuyện, nhưng nàng lại là muội muội Nguyệt nhi, cho nên...

Nhìn thấy bộ dáng Hiên Viên Triệt, Thượng Quan Tây Nguyệt tiến lên ngắt ngang lời hắn: "Thượng Quan Lâm, đừng nói nhảm nữa, Hiên Viên thiếu chủ sẽ không gọi ngươi như vậy, bởi vì hắn và ngươi không quen."

Làm ơn đi, muốn kêu phụ thân ta gọi ngươi là Lâm Nhi, mơ mộng hão huyền, không biết tự lượng sức mình, ngươi có tư cách gì chứ. Thượng Quan Tây Nguyệt cứ nhìn Thượng Quan Lâm như vậy, vẻ chế giễu trong mắt rất rõ ràng.

Lúc đầu Thượng Quan Lâm đang mong đợi mình có thể thân cận với Hiên Viên thiếu chủ một chút, nhưng lại bị Thượng Quan Tây Nguyệt giội một thùng nước lạnh, dập tắt mong chờ của nàng, Thượng Quan Lâm cố gắng che giấu khuôn mặt ác độc của mình, hai tay nắm thật chặt, vất vả lắm mới áp chế được tâm trạng của mình, nàng hít sâu một hơi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười cứng ngắc: "Đại tỷ tỷ, sao ngươi có thể làm như vậy chứ, hơn nữa ta hỏi Hiên Viên thiếu chủ, sao ngươi lại có thể trả lời thay hắn được, ngươi làm như vậy là không tôn trọng Hiên Viên thiếu chủ."

Ý khích bác rất rõ ràng, Thượng Quan Tây Nguyệt, trước mặt Hiên Viên thiếu chủ ngươi có tư cách gì mà chen miệng vào? Ngươi cũng không nhìn thử xem mình là ai, lời nói của Hiên Viên thiếu chủ mà ngươi có thể trả lời thay được sao, ngươi như vậy là không tôn kính hắn!

"Không sao, ý của Nguyệt nhi là ý của ta!"

Vốn nghĩ rằng Hiên Viên Triệt sẽ nổi giận, dù sao thân là Thiếu chủ nhất định sẽ rất sĩ diện, nhưng hôm nay mặt mũi của hắn lại bị người khác chà đạp, cho nên hắn nhất định sẽ nổi giận với Thượng Quan Tây Nguyệt.

Nhưng nàng lại không nghe thấy bất cứ lời nói tức giận nào, ngược lại còn nghe được một câu nói dung túng, Thượng Quan Lâm không dám tin.

Ý của Nguyệt nhi là ý của ta!

Quan hệ giữa Thượng Quan Tây Nguyệt và Hiên Viên thiếu chủ tốt đến như thế sao, nhưng không sao, chờ nàng vào được Hiên Viên phủ thì Thượng Quan Tây Nguyệt sẽ phải đứng sang một bên, với miệng lưỡi của nàng còn sợ không chinh phục được Hiên Viên Triệt sao?

Thượng Quan Lâm nghĩ rất hay, trong đầu cũng tự tưởng tượng ra thảm trạng ngày sau của Thượng Quan Tây Nguyệt, mà mình thì như nữ vương đứng ở trước mặt của nàng, nghĩ đến đã cảm thấy giải được hận!

“ Được rồi, không có chuyện gì nữa thì mọi người mau lên xe ngựa đi, Thượng Quan cô nương, ngươi đi cùng cha ngươi đi.

Câu nói cuối cùng của Hiên Viên Triệt đã phá vỡ mộng đẹp của Thượng Quan Lâm, nàng cúi đầu ủ rũ đi đến xe ngựa bên cạnh. Ai, phí nhiều miệng lưỡi như vậy cũng đều vô dụng.

"Tiểu thư, vậy chúng ta cũng lên trước."Tiểu Ngôn, Bích Ngọc đi theo sau lưng Thượng Quan Lâm.

Thượng Quan Lâm đang nhấc chân chuẩn bị lên xe ngựa, quay đầu lại thấy Tiểu Ngôn, Bích Ngọc ở sau lưng mình, nàng vốn đang tức giận, bây giờ thấy hai tỳ nữ này thì liền nổi giận đùng đùng, giọng điệu của nàng không mấy thân thiện: "Các ngươi tới đây làm gì, ra đằng sau đi."Nàng vốn không nghe thấy Hiên Viên Triệt nói để Tiểu Ngôn, Bích Ngọc ngồi chung với bọn họ.

"Nhị tiểu thư, chúng ta cũng ngồi chiếc xe ngựa này."Bích Ngọc nhìn Thượng Quan Lâm, rất kinh ngạc vì sao nàng lại nói như vậy.

Cũng ngồi chiếc xe ngựa này? Làm sao có thể!

Mình là một thiên kim tiểu thư, hai người này chỉ là nô tỳ không có địa vị, có tư cách gì ngồi cùng xe với nàng, như vậy là vũ nhục thân phận của nàng.

"Hai người các ngươi ngồi xe ngựa cái gì, đi đi đi, ra đằng sau đi."Thượng Quan Lâm đuổi hai người như đuổi ruồi, Tiểu Ngôn và Bích Ngọc thấy vậy rất uất ức.

Nhị tiểu thư quá đáng, rõ ràng Hiên Viên thiếu chủ nói bọn họ có thể ngồi chung xe, nhưng bây giờ nàng ta lại không để các nàng ngồi, quá đáng!

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn thấy Thượng Quan Lâm làm như vậy, sắc mặt lập tức lạnh hẳn đi, nàng bình tĩnh đi tới, vỗ vai Tiểu Ngôn, Bích Ngọc để trấn an, sau đó lạnh giọng nói với Thượng Quan Lâm: "Ta nói cho người biết, Thượng Quan Lâm, rốt cục ngươi có hiểu hoàn cảnh lúc này của mình hay không, ngươi còn tưởng rằng ngươi thật sự có thể hô phong hoán vũ, người khác nhất định phải vây quanh, quấn lấy thiên kim tiểu thư snhư ngươi sao? Bây giờ ta nói cho ngươi biết, ngươi không là gì cả, từ khi ngươi rời khỏi Nhật Nguyệt đại lục để tới đây thì ngươi đã chẳng là cái thá gì nữa rồi, chẳng qua ngươi cũng chỉ là một con chó đi sau lưng vẫy đuôi nịnh hót chủ nhân thôi, Tiểu Ngôn, Bích Ngọc còn cao quý hơn ngươi, ngươi nghĩ mình là cái gì chứ." Thượng Quan Tây Nguyệt kích động, ngay cả những lời thô tục cũng nói hết ra.

Tiểu tử, muốn so tài ăn nói với tỷ tỷ sao, ngươi còn non lắm, ta không dùng nước bọt dìm chết ngươi mới là lạ, còn dám đối xử với Tiểu Ngôn và Bích Ngọc của ta như vậy, đã thế này thì phải bị đả kích mới giác ngộ!

"Ngươi..."Thượng Quan Lâm run rẩy chỉ vào Thượng Quan Tây Nguyệt, bây giờ nàng thật sự tức giận không nhẹ, nàng muốn xé rách cái miệng của nàng ta ra, xem thử nàng ta còn có thể chửi bới nàng nữa không.

Nàng mới vừa nói cái gì, nói mình là cái gì? Còn nói ngay cả hai nha hoàn kia cao quý hơn mình?

Lời này khiến nàng cực kỳ tức giận, nhưng lúc này Thượng Quan Lâm cũng không thể chửi ầm lên, chỉ có thể cố gắng chịu đựng, bởi vì nàng không muốn để lại ấn tượng xấu trước mặt Hiên Viên Triệt.

"Nguyệt nhi nói rất có đạo lý, đã tới đây thì đều là khách của Hiên Viên Triệt ta, không phân cao thấp, quý tiện, cho nên Thượng Quan tiểu thư, những lời của ngươi ta rất không đồng ý!"Hiên Viên Triệt nghiêm mặt, nghiêm túc nói.

Thượng Quan Lâm bị Hiên Viên Triệt nói vậy, gương mặt xinh đẹp liền trắng bệch, diễn(d@fnnl3e[quydo0n trong lòng thầm nghĩ có phải lần này đã để lại ấn tượng xấu cho hắn rồi không.

Đều do Thượng Quan Tây Nguyệt, không có nàng thì mọi thứ nhất định sẽ rất thuận lợi, nghĩ như vậy, Thượng Quan Lâm âm thầm trừng mắt nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, nàng nghĩ là không ai phát hiện ra ánh mắt căm hận này của mình nhưng Hiên Viên Triệt đã nhìn thấy mọi thứ.

Hắn bình tĩnh, đi lên chiếc xe ngựa phía trước, đám người Thượng Quan Tây Nguyệt đều đi theo sau lưng.

Nhìn một đám người đều đi về phía trước, Thượng Quan Lâm đứng tại chỗ phẫn hận nhìn bọn họ, nàng thề, sớm muộn gì cũng có một ngày bọn họ phải hối hận vì đã đối xử với nàng như thế.

"Lâm Nhi, còn đứng ngây ra đó làm gì, sao còn chưa lên."Rốt cục Thượng Quan Lưu Phong cũng lấy lại tinh thần, nhìn thấy Thượng Quan Lâm còn chưa đi lên, nhấc màn xe lên hô lớn.

Thượng Quan Lâm gật đầu rồi mới đi lên xe ngựa.

"Sao lại lề mề như thế."Thượng Quan Lưu Phong thấy Thượng Quan Lâm đi lên, lập tức oán trách.

Có khi hắn phát phát hiện nữ nhi trước kia hắn thương yêu nhất không hề giống nhau.

"Phụ thân, ngươi nhìn bộ dáng hùng hổ của Thượng Quan Tây Nguyệt đi, thật là tức chết người mà."Thượng Quan Lâm kể lại thái độ lúc nãy Thượng Quan Tây Nguyệt đối xử với nàng cho Thượng Quan Lưu Phong nghe, hi vọng Thượng Quan Lưu Phong có thể giúp mình mắng nàng.

Nhưng ai ngờ là đợi nửa ngày hắn cũng không đáp lại, Thượng Quan Lâm ngẩng đầu lên nhìn mới thấy Thượng Quan Lưu Phong đang âm trầm nhìn mình chằm chằm.

" Phụ thân... Ngươi... Ngươi sao vậy."Sao lại có vẻ mặt khủng bố như vậy, chẳng lẽ mình nói sai cái gì sao? Không có, Thượng Quan Lâm suy nghĩ, nàng chỉ nói vài câu mắng Thượng Quan Tây Nguyệt mà thôi, chẳng lẽ phụ thân tức giận cái này.

Chắc là sẽ không đâu, không phải phụ thân ghét nàng nhất sao?

Thượng Quan Lưu Phong nhìn nàng chằm chằm một hồi, sau đó mới mở miệng nói: "Sau này ngươi phải tôn trọng đại tỷ của ngươi, không nên mạnh miệng với nàng, dù sao nếu bây giờ muốn ở lại đây thì phải dựa vào nàng mới được."

Lúc Thượng Quan Lưu Phong nói câu nói này cũng không thèm bận tâm đến Tiểu Ngôn và Bích Ngọc, dù sao hắn cho là mình nói rất đúng!

Thượng Quan Lâm há to miệng, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ có thể không cam lòng ngồi yên ở đó.

Bên trong chiếc xe ngựa phía trước, mọi người phấn khởi nói chuyện.

"Ca, huynh còn không mau gọi phụ thân đi." Thượng Quan Tây Nguyệt lắc lắc cánh tay Thượng Quan Minh Tuyên.

Phụ thân! Có ý gì!

Nhìn Thượng Quan Minh Tuyên mờ mịt, Thượng Quan Tây Nguyệt nóng nảy kể lại mọi chuyện.

"Cho nên hắn là phụ thân của chúng ta, phụ thân ruột của chúng ta."

Thượng Quan Minh Tuyên rất kích động, hắn kích động nắm chặt tay Hiên Viên Triệt, nghẹn ngào gọi: " Phụ thân "

Quá tốt rồi, rốt cuộc cũng tìm được, vốn dĩ còn không biết lúc nào mới tìm được, bây giờ thì tốt rồi, người một nhà rốt cục cũng đoàn viên.

"Ai..." Hiên Viên Triệt cũng kích động, hai người cứ lẳng lặng nhìn nhau như vậy, mọi chuyện đều không cần phải nói!

Xe ngựa chạy khoảng chừng nửa canh giờ, rốt cục cũng dừng lại.

"Được rồi, đến nhà rồi, chúng ta xuống đi." Hiên Viên Triệt xoa nước mắt ở khóe mắt, vui vẻ kéo bọn họ xuống xe ngựa.

Thượng Quan Tây Nguyệt vừa xuống xe ngựa đã bị tòa kiến trúc hùng vĩ trước mắt làm cho kinh sợ, không hổ là đệ nhất gia tộc, thật sự hùng vĩ, ngay sau đó hai người Thượng Quan Lưu Phong xuống xe ngựa cũng đều há to mồm trước sự xa xỉ này, quá hào nhoáng, phủ Thừa tướng trước kia của hắn vốn không có thể so sánh.

"Thiếu chủ, ngài về rồi!" Hai thị vệ gác cổng to giọng cung kính.

Hiên Viên Triệt nhẹ gật đầu, dẫn mọi người đi tới đại sảnh.

"Nhị đệ, ngươi về rồi” Nam nhân đang ngồi trên ghế liền đứng lên, tươi cười đi đến bên cạnh Hiên Viên Triệt.

Nhị đệ sao?

Thượng Quan Tây Nguyệt lẳng lặng đánh giá hắn, chẳng lẽ hắn là ca ca của phụ thân sao, nhưng... Ánh mắt của hắn khiến người ta cảm thấy rất không thoải mái, giống như đang ẩn giấu cái gì.

Âm hiểm! Đây là ý nghĩ đầu tiên của Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Đúng vậy, đại ca, trong nhà vẫn tốt chứ!" Hiên Viên Triệt nói xong liền kéo Thượng Quan Tây Nguyệt đến trước mặt: "Đại ca, để ta giới thiệu một chút, đây là đệ tử Học Viện Tinh Thần, lần này tới đây là để vào Linh Lung Bảo Tháp tu luyện."

Nam nhân được gọi là đại ca đánh giá Thượng Quan Tây Nguyệt một lượt, sau đó mới hững hờ mở miệng: "À... Thật sao?"

"Phụ thân, Nhị thúc trở về rồi sao?" Một giọng nữ trẻ tuổi vang lên từ bên trong, đi ra tiếp đón.

Hiên Viên Triệt giới thiệu: "Đây là cháu gái của ta, Hiên Viên Tâm."

Khi Thượng Quan Tây Nguyệt dò xét nàng thì nàng cũng đang quan sát Thượng Quan Tây Nguyệt, khi thấy dung nhan Thượng Quan Tây Nguyệt tuyệt thế, không khỏi có chút ghen tỵ, nàng ghét nhất là nữ nhân đẹp hơn mình.

Thượng Quan Tây Nguyệt cũng nhìn thấy sự ghen ghét trong mắt nàng, thật ra nàng cũng chỉ được xem là thanh tú thôi, cũng không có gì đặc biệt.

Hiên Viên Tâm lập tức nhìn thấy Bách Lý Thần vô cùng tuấn mỹ, lập tức thay đổi nét mặt, trở nên dịu dàng động lòng người, nàng thẹn thùng đi đến trước mặt Bách Lý Thần, nũng nịu nói: "Ta là Hiên Viên Tâm, không biết công tử là ai!"

Yêu nghiệt!

Thượng Quan Tây Nguyệt thầm kêu gào trong lòng, mặc kệ là đi đến đâu, dù hắn không nói tiếng nào cũng có thể quyến rũ người khác.

Bách Lý Thần rất coi thường giọng nói trước mặt mình, trong mắt của hắn chỉ có Thượng Quan Tây Nguyệt, những người khác xưa nay hắn không hề quan tâm!

"Vị này là phu quân Nguyệt nhi, tên Bách Lý Thần" Hiên Viên Triệt tiếp tục mở miệng nói.

Phu quân? Hắn thành thân rồi sao? Lại còn cùng nữ nhân này?

Hiên Viên Tâm hung hăng xé rách khăn thêu, vất vả lắm mới nhìn trúng một nam nhân, vậy mà đã thành hôn, lại còn cưới ngay người mình ghét.

Bất tri bất giác, Hiên Viên Tâm đã coi Thượng Quan Tây Nguyệt là tình địch!

"Được rồi, đi lâu như vậy chắc tất cả mọi người cũng mệt mỏi, người đâu, đi chuẩn bị mấy căn phòng tốt."

Người nơi này làm việc có hiệu suất rất cao, chỉ chốc lát sau, phòng đã được dọn dẹp xong, mỗi người bọn họ đều về phòng của mình.

"Thần, chàng nói đi, có phải Hiên Viên Tâm có ý với chàng hay không." Thượng Quan Tây Nguyệt nằm nghiêng ở trên giường vuốt vuốt mái tóc của mình.

Bách Lý Thần mê mang quay đầu: "Hiên Viên Tâm là ai!"

Nghe thấy câu này, khóe mắt Thượng Quan Tây Nguyệt nhếch lên, đại ca của ta ơi, không phải chứ, vừa rồi người ta còn tự giới thiệu trước mặt chàng đó, diễn(d@ffnlee3<quysdo00n vậy mà bây giờ chàng lại không nhớ rõ, nếu người khác biết thì sẽ rất đau lòng!

Nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt ngạc nhiên, Bách Lý Thần bỗng nhiên nhào tới, đè người Thượng Quan Tây Nguyệt, ngửi mùi trên người Thượng Quan Tây Nguyệt thật sâu, mùi thơm quen thuộc chui vào mũi Bách Lý Thần, hắn say mê nhắm hai mắt lại, đã lâu rồi hắn không ôm Nguyệt nhi.

"Nguyệt nhi, ta chỉ biết có nàng, người khác ta không thèm để trong lòng!" Bách Lý Thần nhẹ nhàng nỉ non bên tai Thượng Quan Tây Nguyệt, sau đó nhanh chóng hôn lên môi Thượng Quan Tây Nguyệt,...

"Ưm..." Thượng Quan Tây Nguyệt giật nảy mình, sau đó thuận theo hắn, nhắm hai mắt lại... Qua rất lâu, Bách Lý Thần mới thở hồng hộc buông nàng ra, đầu chạm vào trán của nàng, khàn giọng nói: "Nguyệt nhi, cho ta!"

"Cái gì" Thượng Quan Tây Nguyệt còn chưa kịp phản ứng, đến khi nhìn thấy hắn vươn tay phủ màn che xuống thì nàng mới biết được hắn có ý gì, nàng vội vàng đẩy hắn: "Không được, bây giờ là ban ngày, chàng... Ưm..." Nàng còn chưa nói xong đã bị Bách Lý Thần chặn miệng lại, rốt cuộc không phát ra được âm thanh âm nào nữa.

Động tĩnh trên giường khiến chim chóc cũng phải xấu hổ bay mất...

Một ngày này, Thượng Quan Tây Nguyệt và Bách Lý Thần không hề ra khỏi phòng, lăn lộn trên giường suốt một đêm...

Đến trưa ngày hôm sau, Thượng Quan Tây Nguyệt mới mệt mỏi mở hai mắt ra, cảm giác bên hông đau nhức, trong lòng lại oán trách Bách Lý Thần đáng chết, hắn giống như không biết mệt mỏi vậy, cả đêm đòi hỏi nàng, dù nàng cầu xin hắn cũng không thèm nghe, đến lúc trời sáng mới dừng lại.

"Nguyệt nhi, nàng tỉnh rồi!" Bách Lý Thần bưng một cái đĩa đẩy cửa đi vào, trông thấy Thượng Quan Tây Nguyệt đã tỉnh, đặt đĩa lên bàn đi đêbs ngồi xuống bên giường yêu thương nhìn nàng.

Hắn biết tối hôm qua nhất định nàng đã mệt muốn chết rồi, nhưng hắn thật sự không khống chế được bản thân, hắn đã nhẫn nhịn rất lâu rồi cho nên... Bây giờ thấy Thượng Quan Tây Nguyệt mệt mỏi như vậy, Bách Lý Thần lại thầm mắng bản thân không biết tiết chế.

Nhìn thấy Bách Lý Thần trắng trợn nhìn mình cằm chằm, Thượng Quan Tây Nguyệt ngượng ngùng vùi đầu vào trong chăn.

Thật là, không nhìn thấy người ta còn chưa mặc quần áo sao, cứ chạy vào như vậy, thật mắc cỡ muốn chết.

Nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt như tiểu nương tử, Bách Lý Thần nhịn không được cười thoải mái, không ngờ Nguyệt nhi lại còn thẹn thùng!

Thượng Quan Tây Nguyệt núp ở trong chăn nghe thấy tiếng cười phía ngoài, khuôn mặt lại càng đỏ lên, nàng lấy chăn bọc người lại, quay lưng về phía Bách Lý Thần.

Bách Lý Thần cúi người xuống, kéo một góc chăn ra, phần lưng bóng loáng đầy dấu hôn của Thượng Quan Tây Nguyệt lộ ra, Bách Lý Thần nhìn thấy cảnh đẹp trước mắt, không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, tự nhiên nhớ tới cảnh đẹp tối hôm qua!

Một tiếng "Ừng ực" vang lên, Thượng Quan Tây Nguyệt ngây ra một lúc, sau đó mới nhận ra đây là âm thanh gì, gương mặt lập tức đỏ lên, giống y như bị lửa thiêu !

Thượng Quan Tây Nguyệt kéo chăn lại, cúi đầu thấp hơn, trong lòng càng không ngừng oán giận, sao tên nam nhân da mặt dày này còn chưa rời đi, như vậy thì sao nàng đứng dậy được!

Bách Lý Thần cũng không đùa nàng nữa, hắn lo lắng tối hôm qua đã giày vò nàng lâu như vậy, Nguyệt nhi nhất định đã đói bụng.

"Nguyệt nhi, mau dậy đi, ăn một chút trước."Bách Lý Thần nhẹ giọng gọi.

"Chàng... Chàng đi ra ngoài trước đi, ta muốn mặc quần áo!" Thượng Quan Tây Nguyệt không chịu sự ngột ngạt trong chăn nữa.

Bách Lý Thần không nhịn được cười lên: "Đã là phu thê rồi, còn thẹn thùng cái gì!"

Chàng cho rằng ai cũng có da mặt dày như chàng chắc, nàng không thay quần áo trước mặt hắn được, nàng không phải người thoáng đến như vậy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Diana cuties, Hothao, Totoro yuki
     

Có bài mới 12.04.2018, 21:52
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1063
Được thanks: 3952 lần
Điểm: 37.58
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 39
Chương 146: Nàng có hài tử!

Edit: susublue

Chàng cho rằng ai cũng có da mặt dày như chàng chắc, nàng không thay quần áo trước mặt hắn được, nàng không phải người thoáng đến như vậy.

"Đừng... Chàng đi ra ngoài trước đi, nếu không ta sẽ không chịu nổi." Thượng Quan Tây Nguyệt nắm thật chặt chăn, giọng nói khàn khàn vang lên.

Bách Lý Thần rất bất đắc dĩ, nhưng hắn biết tính tình Thượng Quan Tây Nguyệt, nếu hắn còn không chịu rời đi thì có lẽ nàng sẽ thật sự ở trên giường nguyên một ngày.

"Vậy thì tốt, ta đi ra ngoài trước, quần áo để thay để ở chỗ này, nàng thay xong quần áo thì gọi ta."

Thượng Quan Tây Nguyệt nằm trong chăn lên tiếng, sau đó nàng nghe thấy tiếng đặt quần áo xuống giường, sau đó liền nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi đi ra khỏi cửa, sau đó là âm thanh mở cửa, đóng cửa.

Vẫn chưa yên tâm, đợi một lúc lâu, Thượng Quan Tây Nguyệt mới chậm rãi thò đầu ra khỏi chăn, nhìn thấy thật sự không có người nào, nắm chặt quần áo trong tay rồi nhanh chóng thay đồ.

Cuối cùng buộc xong đai lưng, Thượng Quan Tây Nguyệt cảm thấy mặt mình vẫn còn hơi nóng.

"Được rồi, chàng vào đi” Bách Lý Thần luôn đứng ở ngoài cửa nghe thấy giọng của Thượng Quan Tây Nguyệt liền đẩy cửa ra đi vào.

Bách Lý Thần đi vào nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt đã rửa mặt xong thì bưng cháo trên bàn lên đưa tới tay nàng: "Mặc dù bây giờ là giữa trưa, nhưng nàng vẫn chưa ăn bữa sáng, hay là ăn chút đồ dễ tiêu hóa trước đi, lát nữa chúng ta đi ăn cái khác."

Thượng Quan Tây Nguyệt nghe lời bưng cháo lên, múc từng muỗng, sau đó đặt bát trống vào trong mâm.

Chẳng biết tại sao, nàng cảm thấy gần đây ăn rất ngon miệng, nhưng nàng cũng không hề để ý, chỉ cho là mình hơi béo phì cho nên mới thích̉ ăn như vậy.

Lúc hai người đi ra ngoài, đám người Hiên Viên Triệt đã đứng chờ bọn họ, sau đó bàn bạc vài chuyện rồi Thượng Quan Tây Nguyệt liền đi vào Linh Lung Bảo Tháp, Bách Lý Thần vốn cũng muốn theo vào chung, nhưng hắn còn có một số việc phải xử lý nên không có theo nàng.

Đi vào bên trong Linh Lung Bảo Tháp, Thượng Quan Tây Nguyệt hiếu kỳ đánh giá không gian kỳ quái này, bảo tháp này tổng cộng có bốn tầng, tầng cao hơn thì có linh lực dày đặc hơn, đương nhiên, muốn lên mỗi một tầng thì phải nhìn xem thực lực thế nào, nếu thực lực không đủ thì cũng không thể đi lên.

Thượng Quan Tây Nguyệt đi dạo quanh tầng thứ nhất một vòng, rồi dứt khoát đi lên tầng thứ hai, tầng thứ hai có rất nhiều bảo vật, nhưng Thượng Quan Tây Nguyệt cũng không để vào mắt, nàng lại đi thẳng lên tầng thứ ba.

Lần này mới vừa đi lên đã có một luồng linh lực nồng hậu, dày đặc đập vào mặt, Thượng Quan Tây Nguyệt hít một hơi thật sâu, cảm giác có cảm giác bềnh bồng.

Tầng thứ ba đã lợi hại như vậy rồi thì tầng thứ tư sẽ thế nào...

Nghĩ đến đây, Thượng Quan Tây Nguyệt không tiếp tục đứng ở tầng thứ ba nữa, đi thẳng lên tầng thứ tư, vừa bước tới bậc thang cuối cùng dẫn đến tầng thứ tư, die,n; da.nlze.qu;ydo/nn Thượng Quan Tây Nguyệt đã bị một luông sức mạnh vô hình đánh bật ra.

Thượng Quan Tây Nguyệt lộn ngược ra đằng sau rồi ổn định lại thân thể, nàng hiếu kỳ vươn tay nhẹ nhàng chạm về phía trước, đúng lúc này, nguồn sức mạnh vừa rồi lại xuất hiện, đánh vào tay Thượng Quan Tây Nguyệt bật ngược ra sau.

Màn chắn vô hình sao?

Thượng Quan Tây Nguyệt chống cằm lẳng lặng suy tư, con mắt quan sát bốn phía, đột nhiên trên vách tường có một hàng chữ nhỏ đập vào mắt.

Đến tầng thứ tư cần phải đạt được Hồng Linh sơ cấp.

Thượng Quan Tây Nguyệt yên lặng đọc lên, sau đó mới hiểu ra, Hồng Linh sơ cấp, ngươi đùa giỡn với ta sao, bây giờ nàng mới chỉ là Trụ Linh sơ cấp thôi, hơn nữa lại vừa mới tấn cấp, lúc này lại nói là phải đạt tới Hồng Linh sơ cấp, không phải đang đối phó với nàng sao?

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Thượng Quan Tây Nguyệt vẫn thành thật đi xuống tầng thứ ba bắt đầu dốc lòng tu luyện, hiện tại chỉ có thể cố gắng tấn cấp thì mới có thể tiến vào tầng thứ tư.

Thời gian cứ như vậy trôi qua, thấm thoát đã hơn mười ngày, Thượng Quan Tây Nguyệt luôn nhắm chặt hai mắt đột nhiên mở ra, chậm rãi thở ra một luồng khí đục ngầu.

Nàng đứng lên, Linh Lung Bảo Tháp thật sự không tầm thường, chỉ có mấy ngày ngắn ngủi mà nàng lại tấn cấp thành công đến Hồng Linh sơ cấp, mà lại còn có cảm giác như sắp tấn cấp nữa.

Đi lên tầng thứ tư, Thượng Quan Tây Nguyệt duỗi tay phải ra đẩy về phía trước, chỉ nghe thấy một tiếng xoẹt nhẹ, Thượng Quan Tây Nguyệt liền thoải mái đi vào.

Nhìn quanh bốn phía, Thượng Quan Tây Nguyệt nhếch miệng, cái gì vậy, còn tưởng rằng sau tấm lá chắn sẽ có vật gì tốt, thì ra cũng chẳng có gì khác mấy tầng dưới, nhưng trước mặt nàng có một quả cầu phát sáng.

A, đây là gì, Thượng Quan Tây Nguyệt hiếu kỳ đi lên phía trước, chuẩn bị cầm lên quan sát, không ngờ quả cầu đó lại bay về phía mình, rơi xuống bên môi Thượng Quan Tây Nguyệt rồi sau đó biến mất không thấy đâu nữa!

Đây là tình huống gì, Thượng Quan Tây Nguyệt kinh ngạc sờ lên môi của mình, không có gì cả, không thể nào, không phải bị nàng ăn hết rồi chứ, đây rốt cuộc là thứ quỷ quái gì, lại để cho mình ăn nó.

Thượng Quan Tây Nguyệt không ngừng nôn khan, muốn ói nó ra ngoài, nhưng hoàn toàn không có hiệu quả.

Được rồi, Thượng Quan Tây Nguyệt từ bỏ, nàng nghĩ, nếu đã ở trong Linh Lung Bảo Tháp thì nhất định là bảo vật, sẽ không gây hại cho nàng!

Đúng lúc này, thân thể Thượng Quan Tây Nguyệt tỏa ra màu hồng chói mắt, nàng cảm giác thân thể của mình cực kỳ đau đớn, giống như đau từ trong xương vậy, nàng quỳ một chân xuống đất, cắn chặt răng nhẫn nhịn sự đau đớn này, qua một lúc rất lâu, khoảng hai canh giờ, Thượng Quan Tây Nguyệt mới cảm giác bớt đau.

Nàng đứng lên vươn tay xoa mồ hôi lạnh trên trán, lúc này mới phát hiện mình lại tấn cấp lần nữa, lần này lại đi thẳng đến Hồng linh đỉnh phong, đây quả thực là kinh ngạc ngoài ý muốn, không ngờ chỉ mấy ngày ở trong này mà lại tấn cấp thần tốc hơn hẳn thế giới bên ngoài.

Đã đi hết bốn tầng rồi, Thượng Quan Tây Nguyệt chậm rãi đẩy cửa Linh Lung Bảo Tháp ra, xuất hiện ở trước mắt mọi người.

"Nguyệt nhi" Bách Lý Thần đi lên chào đón, nhìn sắc mặt Thượng Quan Tây Nguyệt hơi tái nhợt thì có chút lo lắng.

Thượng Quan Tây Nguyệt cười một tiếng: "Ta không sao..." Lời còn chưa nói hết, cả người nàng đã hôn mê bất tỉnh, trước khi té xỉu nàng đã nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Bách Lý Thần!

"Nguyệt nhi" Bách Lý Thần cuồng loạn hô to, ôm Thượng Quan Tây Nguyệt lên chạy về phòng.

Sau đó mọi người đều nhìn chằm chằm đại phu đang bắt mạch cho Thượng Quan Tây Nguyệt: "Đại phu, thế nào."Hiên Viên Triệt cũng rất lo lắng, sao nói té xỉu là liền té xỉu vậy.

Đại phu vuốt râu, cười trả lời: "Không sao, vị phu nhân này có tin vui, các ngươi chăm sóc tốt một chú là được!"

Có tin vui sao?

Bách Lý Thần ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn vùng bụng bằng phẳng của Thượng Quan Tây Nguyệt, khóe miệng cũng nở nụ cười ngốc nghết, có tin vui, ý là hắn sắp làm cha rồi!

Hiên Viên Triệt cũng hớn hở ra mặt, có tin vui, không ngờ mình lại nhanh chóng trở thành ngoại công như vậy, ha ha!

Thượng Quan Minh Tuyên lại càng không thể tin, nét mặt của hắn giống y như Bách Lý Thần, ngây ngốc, Nguyệt nhi có tin vui, mình sắp thành cữu cữu, dienndnle,qu.y don vừa nghĩ tới việc sau này có một đứa bé đáng yêu đi sau lưng mình, thân mật gọi mình là cữu cữu thì Thượng Quan Minh Tuyên lại nhịn không được mà cười khúc khích...

Rất lâu sau Thượng Quan Tây Nguyệt mới tỉnh lại, lúc ấy sắc trời đã tối, Thượng Quan Tây Nguyệt chậm rãi mở mắt ra, nhìn Bách Lý Thần ở bên giường, nàng nhỏ giọng nói: "Thần, ta làm sao vậy!" Bách Lý Thần nghe thấy giọng nói thì nhanh chóng ngẩng đầu lên, nắm chặt tay Thượng Quan Tây Nguyệt, kích động nói: "Nguyệt nhi, hài tử... Chúng ta có hài tử ..."

Hài tử!

Thượng Quan Tây Nguyệt còn chưa kịp phản ứng, thấy Bách Lý Thần vỗ về bụng của mình thì nàng mới tỉnh ngộ, có hài tử, hài tử của nàng và Thần.

Trong mắt Thượng Quan Tây Nguyệt đầy cảm động, nàng chậm rãi nhẹ vỗ về vùng bụng còn chưa lớn của mình, mặc dù nàng vẫn chưa có cảm giác gì, nhưng nàng biết đã có một sinh mạng nhỏ ở trong bụng mình.

Chẳng trách gần đây mình ăn nhiều như vậy, vòng eo cũng lớn hơn, thì ra là có bảo bảo, cũng may là phát hiện kịp, nếu nàng vẫn còn không biết rõ thì lỡ xảy ra chuyện gì nàng sẽ hối hận cả đời.

Bảo Bảo, mẫu thân nhất định sẽ bảo vệ con!

Khóe miệng Thượng Quan Tây Nguyệt nở nụ cười dịu dàng.

Sau đó, mọi người đều cẩn thận đối xử với nàng, giống như nàng là một đứa bé dễ vỡ, không biết là hai người Thượng Quan Lưu Phong nghe được tin tức này ở đây mà trong mấy ngày này, khi tất cả mọi người ngồi trò chuyện ở vườn hoa thì bọn họ cũng đi tới.

"Nguyệt nhi, nghe nói ngươi mang thai, thật sao?" Thượng Quan Lưu Phong đi tới nói.

Thượng Quan Tây Nguyệt không để ý đến hắn, giả bộ như không nhìn thấy hắn.

Thượng Quan Lưu Phong không hổ là người da mặt dày, dù có như thế, hắn vẫn tự diễn thuyết; "Ha ha, quá tốt rồi, ta sắp làm ngoại công rồi."

Hắn vừa nói xong, sắc mặt Hiên Viên Triệt lập tức lạnh xuống, trừng mắt nhìn Thượng Quan Lưu Phong không thân thiện, ngoại công sao? Hừ, hắn mà là ngoại công cái gì!

"Đại tỷ tỷ, chúc mừng ngươi." Thượng Quan Tây Nguyệt đi lên một bước, giả bộ mừng rỡ nói, nhưng trong lòng thì đầy ý khinh thường, mang thai có gì đặc biệt, DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn có sinh được hay không lại là chuyện khác!

Thời gian lại thoáng chốc trôi qua hơn hai tháng, lúc này bụng Thượng Quan Tây Nguyệt đã chậm rãi lớn hơn một chút.

"Cô nương, bên ngoài có người tìm ngươi" Hôm nay, Thượng Quan Tây Nguyệt đang tản bộ với Bách Lý Thần thì thị vệ gác cổng đi vào bẩm báo.

Tìm nàng sao? Là ai chứ!

Thượng Quan Tây Nguyệt không hiểu đi ra cửa phủ cùng Bách Lý Thần.

Khi thấy bóng người cao ráo đứng ở đó thì Thượng Quan Tây Nguyệt kích động hô lên: "Hạo Lăng, sao ngươi lại tới đây!"

Từ sau lần trước từ biệt thì không còn gặp hắn nữa, không ngờ vẫn còn có cơ hội gặp lại.

Long Hạo Lăng xoay người, nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt vẫn như trước, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng yếu ớt, nhẹ giọng nói: "Nguyệt nhi, ta đến rồi!"

Hắn tới rồi, hắn muốn tận mắt nhìn thấy nàng hạnh phúc, như vậy hắn mới không cảm thấy tiếc nuối!

--- HOÀN ---


Đã sửa bởi susublue lúc 14.04.2018, 11:23, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Diana cuties, Hothao, Mavis Clay, Nguyên Lý, Thanh Nguyệt, Totoro yuki, Yến My, phuong thi
     
Có bài mới 12.04.2018, 23:39
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.09.2016, 16:47
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 551
Được thanks: 2817 lần
Điểm: 35.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 1
truyện hay, tks nàng đã làm :3


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mavis Clay về bài viết trên: susublue
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 155 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bé con 95, Đông Sương, giap382014, Google Adsense [Bot], MicaeBeNin, Minh Viên, Tiểu Rea, yukita96 và 603 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.