Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 

Tầm mộng Thái Hồ: Túy Cô Tô – Bích Loa Xuân

 
Có bài mới 29.04.2018, 13:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.04.2018, 16:35
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 78
Được thanks: 293 lần
Điểm: 40.42
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại – Trùng sinh] Tầm mộng Thái Hồ: Túy Cô Tô – Bích Loa Xuân - Điểm: 20
Tên truyện: Tầm mộng Thái Hồ: Túy Cô Tô [*]
Tác giả: Bích Loa Xuân
Thể loại: Cổ đại, nam trùng sinh, sủng ngọt, bối cảnh giả tưởng, tự sáng tác
Attachment:
timg.jpeg
timg.jpeg [ 843.07 KiB | Đã xem 11204 lần ]


Giới thiệu:
Một năm ấy, nàng đến Cô Tô, phảng phất rơi vào mộng cảnh đẹp đẽ nhất đời này.
Một năm ấy, chàng tỉnh giấc bên bờ Thái Hồ, tưởng chừng mọi sự kiếp trước chỉ như cơn mơ.
Một năm ấy, câu chuyện của chúng ta được viết lại từ đầu.


--- ------♡--- ------

Vương Dao Dao bảy tuổi theo cha rời kinh thành trở về Tô Châu phủ nhậm chức, từ đó quen biết vị biểu ca ôn nhu nho nhã Lý Quân Ngọc.

Hỏi thế gian bao nhiêu thanh mai trúc mã có thể đi đến cử án tề mi [1]?

Lại bao nhiêu người từng cử án tề mi có thể cùng nhau bạch đầu giai lão?

Tháng năm như gió thoảng, chỉ còn những cây cầu đá trầm mặc ghi nhớ câu chuyện xưa trong làn mưa khói Giang Nam ấy.

--- ------ ---

*Chú thích:
[*] Giải thích tên truyện: “Tầm mộng Thái Hồ” có thể hiểu là tìm kiếm giấc mộng ở Thái Hồ, “Túy Cô Tô” có thể hiểu là say đắm Cô Tô hoặc say tại Cô Tô. Thái Hồ là một hồ nước ngọt lớn nằm giữa ranh giới hai tỉnh Giang Tô và Chiết Giang. Cô Tô là tên gọi cổ của Tô Châu – kinh đô của nước Ngô thời xưa.

[1] cử án tề mi: có nghĩa là nâng mâm ngang mày, là một câu thành ngữ ý chỉ phu thê tương kính như tân, bắt nguồn từ điển tích thời Đông Hán về vợ chồng Lương Hồng cùng Mạnh Quang, mỗi lần đưa cơm canh cho chồng, Mạnh Quang thường giơ cao mâm cơm lên ngang lông mày và cúi đầu xuống một cách cung kính. Lương Hồng cũng cúi người và cung kính nhận lấy, hai vợ chồng tương kính như tân, dùng lễ mà đối đãi với nhau.

*Đôi lời của tác giả:
Biểu ca với biểu muội, là một mối quan hệ rất vi diệu.

Trong các thể loại phim và truyện có bối cảnh cổ đại, nếu biểu muội của nam chính xuất hiện, thì cô ấy, một là nữ chính, hai là tình địch đáng sợ nhất của nữ chính; nếu biểu ca của nữ chính xuất hiện, thì hắn ta, một là nam chính, hai là tình địch đáng sợ nhất của nam chính.

Không tin ư?

Hãy tham khảo "Hồng Lâu Mộng", Lâm muội muội cả đời dùng nước mắt của mình để trả ân cam lộ của biểu ca trong tiền kiếp.

Hoặc là tham khảo “Tiểu Lý Phi Đao”, Lý Tầm Hoan cả đời khổ tình vì biểu muội Lâm Thi Âm.

Hoặc là tham khảo “Thiên Long Bát Bộ”, Vương Ngữ Yên một lòng si tình biểu ca, mãi đến cuối truyện mới chịu đáp lại tấm lòng si của nam chính, gần đây lại được Kim lão gia trả về cho biểu ca rồi.

Cũng có thể tham khảo “Tướng quân ở trên”, biểu muội Liễu Tích Âm một lòng một dạ với “biểu ca” A Chiêu đến chết.

Khụ, trường hợp này tạm thời bỏ qua. (=___=)

Tóm lại thì, biểu huynh muội là mối quan hệ ái muội nhất trong bối cảnh cổ đại. Không chỉ là tình cảm nam nữ, giữa biểu huynh muội còn là thân tình. Không chỉ là thân tình, giữa biểu huynh muội còn có tình cảm thanh mai trúc mã.

Bấy lâu vốn ấp ủ ý định viết về một biểu ca ôn nhuận như ngọc bước ra từ làn mưa khói Giang Nam mịt mờ, nay mới có thể bắt đầu. Hi vọng có thể kiên trì tới cuối cùng, cho biểu ca một kết cục có hậu.

Cần lưu ý, biểu ca/ biểu đệ/ biểu tỷ/ biểu muội (con của cô cô, cữu cữu, di nương) khác với đường ca/ đường đệ/ đường tỷ/ đường muội (con của bá bá, thúc thúc). “Biểu” là họ hàng khác họ, “đường” là họ hàng cùng họ. Với quan niệm thời xưa, biểu huynh muội có thể lấy nhau, không xem là loạn luân. Tuy nhiên, bạn nào dị ứng với việc này thì xin thận trọng trước khi nhảy hố.

Bối cảnh truyện tuy có phần lấy cảm hứng từ Tô Châu phủ thời Minh, nhưng vẫn chỉ mang tính hư cấu là chủ yếu, xin miễn khảo chứng.


MỤC LỤC

Chương 1: Ngoại thành Cô Tô
♡♡♡
Chương 2: Trùng phùng chỉ như sơ kiến
♡♡♡
Chương 3: Biểu ca thật tốt
♡♡♡
Chương 4: Sóng ngầm trong Lý phủ
♡♡♡
Chương 5: Tiền trần như mộng (1)
♡♡♡
Chương 6: Miên nhi, miên y
♡♡♡
Chương 7: Tiền trần như mộng (2)
♡♡♡
Chương 8: Lý gia Đại Lang
♡♡♡
Chương 9: Ngô nông nhuyễn ngữ
♡♡♡
Chương 10: Tiền trần như mộng (3)
♡♡♡
Chương 11: Tiền trần như mộng (4)
♡♡♡
Chương 12: Tiền trần như mộng (5)
♡♡♡
Chương 13: Hôn sự xung hỉ
♡♡♡
Chương 14: Chuẩn bị hỉ sự
♡♡♡
Chương 15: Thay mận đổi đào
♡♡♡
Chương 16: Bái đường thành thân
♡♡♡
Chương 17: Phu thê kết tóc
♡♡♡
Chương 18: Kịch giả tình thật
♡♡♡
Chương 19: Trương Xưởng họa mi
♡♡♡
Chương 20: Tầm mộng Thái Hồ
♡♡♡
Chương 21: Thương thay! Thương thay!
♡♡♡
Chương 22: Nguyện ngã như tinh
♡♡♡
Chương 23: Định mệnh an bài
♡♡♡
Chương 24: Y quan cầm thú
♡♡♡
Chương 25: Quỳnh lâu ngọc vũ
♡♡♡
Chương 26: Quỳnh lâu ngọc vũ (2)
♡♡♡
Chương 27: Quỳnh lâu ngọc vũ (3)
♡♡♡
Chương 28: Bức màn vén mở
♡♡♡
Chương 29: Năm tháng tĩnh hảo
♡♡♡
Chương 30: Tam triều hồi môn
♡♡♡
Chương 31: Luận cách nuôi mèo
♡♡♡
Chương 32: Lý phủ cố sự
♡♡♡
Chương 33: Lên kinh ứng thí (1)
♡♡♡
Chương 34: Lên kinh ứng thí (2)
♡♡♡
Chương 35: Đế thành phồn hoa
♡♡♡
Chương 36: Thành Hóa chi niên
♡♡♡
Chương 37: Cấm thành cố sự
♡♡♡
Chương 38: Cấm thành cố sự (2)
♡♡♡
Chương 39: Cấm thành cố sự (3)
♡♡♡
Chương 40: Cấm thành cố sự (kết)
♡♡♡
Chương 41: Trước ngày thi Hội



Đã sửa bởi Tầm Mộng lúc 08.09.2018, 20:37, lần sửa thứ 49.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tầm Mộng về bài viết trên: TieuNguu, trucxinh0505, yanl12781
     

Có bài mới 29.04.2018, 13:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.04.2018, 16:35
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 78
Được thanks: 293 lần
Điểm: 40.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại – Trùng sinh] Tầm mộng Thái Hồ: Túy Cô Tô – Bích Loa Xuân - Điểm: 27
Chương 1: Ngoại thành Cô Tô

“Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên,
Giang phong ngư hoả đối sầu miên.
Cô Tô thành ngoại Hàn San tự,
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền.” [1]

Tiếng ngâm thơ hòa với tiếng mái chèo khua nước ì oạp trong đêm khiến Vương Dao Dao giật mình thức giấc.

Vương Dao Dao đến ngoại thành Cô Tô vừa lúc nửa đêm. Sau khi kênh đào Đại Vận Hà [2] được hoàn thành, nối liền một dải từ kinh thành đến Giang Nam Hàng Châu, việc đi lại cũng dễ dàng hơn nhiều. Hai cha con cùng các gia phó đi thuyền một đường từ Bắc xuôi Nam, cảnh vật hai bên đê cũng dần dần biến đổi. Giang Nam từ từ hiện ra như một bức tranh thủy mặc. Bước vào Giang Nam, tựa hồ như bước vào một thế giới khác, phồn hoa, trù phú và thi vị, nơi chỉ một ngọn gió thoáng qua cũng mang đượm hơi thở cổ kính ngàn năm hòa cùng không khí thư hương thanh nhã. Sau nhiều ngày ròng rã lênh đênh trên thuyền, cuối cùng Tô Châu đã gần kề trước mắt. Trong lòng Vương Dao Dao vô cùng háo hức. Các nơi khác của Giang Nam đã đẹp đẽ như thế này, vậy Tô Châu - "thiên đường chốn nhân gian", sẽ là phong cảnh ra sao đây?

Bấy giờ, cô bé đang ở trong khoang thuyền, nghe thấy tiếng ngâm thơ bên ngoài mạn thuyền, liền biết đó là phụ thân mình. Vương Dao Dao vén màn che bước ra ngoài, quả nhiên là Vương đại nhân đang đứng bên mạn thuyền, trầm ngâm ngắm nhìn cảnh đêm Giang Nam. Một vùng sông nước chìm trong bóng đêm dày đặc, những ánh đèn lồng loe loét trên các con thuyền đang lướt nhẹ trên kênh phản chiếu xuống mặt nước, cùng với ánh trăng loang loáng bàng bạc phảng phất như hòa làm một.

Vương đại nhân thấy con gái bước ra, liền xua tay, bảo:
“Miên Nhi, bên ngoài sương lạnh, nhanh trở vào trong cho ấm.”
Miên Nhi đây là nhũ danh của con bé.

Vương Dao Dao chun mũi cười, nói:
“Phụ thân, Giang Nam ấm áp như thế, nữ nhi còn sợ nóng đây, sao có thể lạnh được chứ?”

Đây cũng không phải nói càn, đối với đứa bé lớn lên ở kinh thành phương Bắc vốn quen giá hàn, thì chút sương lạnh đêm khuya của Tô Châu quả thật không là gì cả.

Vương đại nhân vừa giận vừa buồn cười, đưa tay khẽ cốc lên trán con gái một cái, bảo:
“Cứng đầu như vậy, cẩn thận sau này không gả đi được.”

Vương Dao Dao le lưỡi một cái, cười hì hì nói:
“Không gả thì không gả, phụ thân nuôi là được.”

Vương đại nhân nhéo nhéo gò má phúng phính trắng nõn của con gái, khẽ thở dài một cái, nói:
“Làm gì có phụ thân nào nuôi nữ nhi cả đời chứ?”

Lần này ông chuyển đến Tô Châu kỳ thực là bị giáng chức. Từ chính nhị phẩm Hộ bộ Thượng thư trở thành chính lục phẩm Tri phủ Tô Châu, Vương đại nhân thực ra không phiền muộn gì cho mình. Đối với ông, tránh xa cái kinh thành hỗn tạp ấy cũng là việc khiến người ta nhẹ nhõm thoải mái. Nhưng ông chỉ ưu tư cho con gái. Có bậc cha mẹ nào không mong mai sau nữ nhi tìm được phu gia tốt? Chỉ là hiện tại Miên Nhi nhà ông lại rơi vào cảnh gả cao không được, gả thấp không đành, thật là tiến thoái lưỡng nan.

"Ký lai chi, tắc an chi [3]." Vương đại nhân thở ra một tiếng, gác lại tâm tư nặng trĩu, vỗ vỗ đầu Vương Dao Dao, bảo, “Xem chừng phải sáng sớm mai mới vào tới thành Cô Tô, con vào trong nghỉ ngơi một chút đi.”

Cô bé cũng không bướng bỉnh nữa, ngoan ngoãn gật gật đầu, liền vén rèm bước vào trong.

Một cơn gió đêm thổi tới làm gợn sóng nước. Dường như còn mang theo mùi hương hoa quế thoang thoảng từ Cô Tô thành.

~~~~~~~~

Cô Tô thành. Lý phủ.

Một gã thư đồng khe khẽ gõ cửa, từ bên trong vọng ra một tiếng nói:
“Thanh Thư, vào đi.”

Phương ngữ Tô Châu vốn dĩ thấm đượm không khí thư hương, mà thanh âm của người này lại càng êm ái nhẹ nhàng, chỉ nghe đã cảm thấy như phảng phất đâu đây mùi hương thanh khiết của Bích Loa Xuân [4] hay làn nước mát lạnh trong veo của Thái hồ.

Gã thư đồng Thanh Thư liền đẩy cửa bước vào. Chỉ thấy bên án thư cạnh cửa sổ có một bóng người đang ngồi, ánh nến leo loét ở trên bàn cách đó khá xa, không đủ soi rõ dung mạo người đó. Trong mông mông lung lung, nguyệt quang luồn qua song cửa sổ, thấp thoáng soi chiếu một nửa khuôn mặt của chàng. Trắng tựa dương chi bạch ngọc.

“Bẩm công tử, ta vừa hỏi thăm Lục Như tỷ bên chỗ phu nhân, lão gia và phu nhân quả thực vừa nhận được bồ câu đưa tin của Vương đại nhân, ước chừng rạng sáng ngày mai sẽ vào tới thành.”

Vị công tử kia nghe xong lời thư đồng bẩm báo, không nhìn rõ trên khuôn mặt ấy có tâm tình ra sao, chỉ nương ánh trăng thấy được khóe môi của chàng dường như nhếch lên, tạo thành một độ cong.

“Ta biết rồi, Thanh Thư, ngươi đi nghỉ đi, không cần gác đêm. Sáng mai dậy sớm chuẩn bị xe ngựa, chọn cỗ xe ngựa ta vừa mới chỉnh sửa lại gần đây, nhớ chưa?”

Tuy rằng nói chuyện với gia phó, ngữ điệu của chàng vẫn rất mực nhỏ nhẹ, không có cảm giác là đang ra lệnh sai bảo, chỉ như dặn dò thân nhân.

Thanh Thư cúi đầu dạ một tiếng, liền ra ngoài khép cửa lại.

Trong gian phòng, giờ đây chỉ còn lại một mình người ấy.

Chàng đưa tay thắp đèn dầu lên, tức thời ánh sáng ấm áp bao phủ cả một vùng, cũng soi rõ bức họa đang đặt trước mặt chàng. Đó rõ ràng là một phiên bản thiếu nữ của Vương Dao Dao.

Chàng nâng ngón tay, nhè nhẹ vuốt ve đôi má của thiếu nữ trong tranh, động tác cẩn trọng trìu mến như nâng niu trân bảo, ánh mắt đầy nhu tình.

“Biểu muội, đã lâu không gặp.”

Một tiếng cảm thán thật khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Ngoài cửa, côn trùng kêu rả rích.

Đêm bỗng dưng thật dài.

~~~~~~~~~

*Chú thích:
[1] Bài “Phong Kiều dạ bạc” của nhà thơ Trương Kế thời Đường, viết về bến Phong Kiều ở Tây huyện, Giang Tô.

Dịch nghĩa:
Trăng lặn, quạ kêu, sương phủ đầy trời.
Hàng phong bên sông, ngọn đèn thuyền chài ở trước người đang ngủ buồn.
Ngoài thành Cô Tô là chùa Hàn San,
Tiếng chuông lúc nửa đêm vẳng đến thuyền khách.

Dịch thơ:
Nguyệt tà, quạ lảnh lót kêu sương
Ánh lửa cầu phong vỗ mộng thường
Bến vắng Cô Tô thuyền lẻ bóng
Hàn Sơn rền rĩ khách nghe chuông.
(Bản dịch của Hải Đà)

[2] Đại Vận Hà: còn gọi là Kinh Hàng Đại Vận Hà, là kênh đào cổ đại với đoạn cổ xưa nhất có từ thế kỷ 5 TCN, dần dần qua các đời sau được mở rộng ra thêm, đến đời Minh được cải tạo lại và bấy giờ nó nối thông từ Bắc Kinh cho đến Giang Tô, Chiết Giang, là huyết mạch chính để giao thương, vận chuyển hàng hóa từ vùng Giang Nam trù phú đến kinh thành.

[3] Ký lai chi, tắc an chi: Chuyện gì đến cũng đã đến, cứ bình tĩnh mà đương đầu với nó.

[4] Bích Loa Xuân: là loại danh trà nổi tiếng của vùng Thái Hồ, Tô Châu, được liệt vào một trong “Thập đại danh trà” bên cạnh Long Tỉnh, Thiết Quan Âm, Lục An Qua Phiến,... Bích canh (nước màu xanh), Loa hình (hình xoắn ốc cuộn thành loa), lại được ngắt xuống vào mùa xuân nên gọi là Bích Loa Xuân.

*Lời tác giả: Thật sự rất là mê phương ngữ Tô Châu a ~~~


Tập tin gởi kèm:
timg (1).jpeg
timg (1).jpeg [ 183.85 KiB | Đã xem 11199 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tầm Mộng về bài viết trên: TieuNguu, phuochieu90, thichtruyencodai, trucxinh0505
     
Có bài mới 01.05.2018, 21:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.04.2018, 16:35
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 78
Được thanks: 293 lần
Điểm: 40.42
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại – Trùng sinh] Tầm mộng Thái Hồ: Túy Cô Tô – Bích Loa Xuân - Điểm: 37
Chương 2: Trùng phùng chỉ như sơ kiến

Attachment:
timg.jpeg
timg.jpeg [ 80.16 KiB | Đã xem 11046 lần ]


“Có người nói rằng, sơ kiến, có thể lại là trùng phùng. Bởi vì, trong thế giới mênh mang rộng lớn này, giữa vòng luân hồi hằng hà sa số kiếp kia, biết đâu, chúng ta đã từng bất chợt gặp nhau ở đâu đó. Rồi lại lặng lẽ, lặng lẽ lướt qua nhau. Người đến ta đi, ai yên mệnh nấy. Uống cạn một bát canh Vong Xuyên, từ đó trở thành người lạ.”

***


Ánh nắng hắt qua song cửa trên khoang thuyền đánh thức Vương Dao Dao đang cuộn mình ngủ vùi. Cô bé dụi dụi mắt, lưu luyến ôm chăn lăn lăn vài vòng trên giường, còn chưa muốn ngồi dậy.

“Nhị muội, còn chưa chịu dậy sao?”

Một giọng nói du dương lảnh lót xen lẫn ý cười vang lên. Từ ngoài bước vào một thiếu nữ trạc tầm mười hai, mười ba tuổi, tóc dài tha thướt, dung mạo yêu kiều như hoa, lại không mang vẻ liễu yếu đào tơ, ngược lại muôn phần anh khí linh động. Đây chính là thứ trưởng nữ nhà họ Vương, Vương Diệu Diệu.

Mẫu thân của Vương Dao Dao mới là chính thất của Vương đại nhân, nhưng chẳng may qua đời sau khi sinh ra con bé. Mẹ ruột của Vương Diệu Diệu chỉ là thiếp thất, thế nhưng trong nhà không có chủ mẫu, tất nhiên cũng không có gia đấu trạch đấu gì, càng không có việc thứ nữ bị bắt nạt hiếp đáp như trong kịch hay diễn, tình cảm giữa hai tỷ muội cũng rất tốt.

Vương Diệu Diệu nhìn dáng vẻ lười biếng đáng yêu của tiểu muội, không nhịn được bật cười một tiếng, ngồi xuống vỗ vỗ lưng con bé, giục:
“Dậy đi nào, dậy đi nào! Đến Tô Châu thành rồi! Muội mà không dậy thì phụ thân sẽ bỏ lại muội trên thuyền đó!”

Vương Dao Dao sợ bị bỏ lại, lập tức mở bừng mắt ra, ngồi bật dậy.

“Miên Nhi thức dậy rồi, thức dậy rồi!” Cô bé cuống quýt lay ống tay áo của tỷ tỷ.

Vương Diệu Diệu nhéo nhéo má muội muội, nói:
“Mau đi bảo Hạ Trúc giúp muội rửa mặt chải đầu, đừng để phụ thân đợi lâu.”

Vương Dao Dao ngoan ngoãn ngồi yên để tiểu nha hoàn giúp mình chuẩn bị mọi thứ tươm tất chỉnh tề, cuối cùng đính một dây nơ nho nhỏ trên búi tóc, trong gương hiện ra một tiểu cô nương bụ bẫm đáng yêu như tranh vẽ.

Tiểu cô nương trộm vén màn che lên, nhìn ra bên ngoài. Một cảnh tượng phồn hoa vô cùng hiện lên sau lớp rèm. Liễu rủ lơ thơ, hoa nở khắp nơi, bướm lượn rập rờn. Hai bên bờ tài tử giai nhân dập dìu qua lại, bước chân khẽ khàng thanh tao như sợ đánh thức những dãy phố trầm mặc lưu giữ ký ức ngàn năm lịch sử. Tô Châu nổi danh là vùng đất của tơ lụa gấm vóc. Cứ đi một chặng lại thấy những dải lụa óng ánh đủ sắc màu được treo lên phơi, chúng bay phất phới trong gió, muôn hồng ngàn tía nối liền một dải như cầu vồng, góp thêm một phần làm nên cảnh sắc Cô Tô.

Lần đầu trông thấy những cảnh ấy, Vương Dao Dao ngây ngẩn ngắm nhìn, phảng phất rơi vào mộng cảnh. Vương Diệu Diệu cũng đưa mắt ra nhìn, trong mắt cũng là kích động.

“Không ngờ cảnh vật Tô Châu cổ đại chính là như thế này...” Nàng chậc lưỡi, khẽ cảm thán.

“Đại tỷ, tỷ vừa nói gì?” Vương Dao Dao nghe không hiểu, liền hỏi lại.

Vương Diệu Diệu vội vàng lắc đầu, nói:
“Không có gì, chỉ là khen ngợi cảnh sắc nơi này rất đẹp thôi.”

Nàng nhìn đôi mắt tròn xoe đen láy của muội muội, cái dáng vẻ ngây thơ vô ưu vô lo đó của con bé khiến nàng thoáng chốc lại rơi vào trầm tư suy nghĩ.

“Nhị muội, muội có biết nhị biểu ca nhà tứ cô cô không?” Nàng bất thình lình lên tiếng hỏi.

“Có nghe qua ạ, phụ thân từng kể với muội, nhị biểu ca là nhi tử của tứ cô cô, từ nhỏ đã thông tuệ hơn người, làm người ôn hòa hiểu lễ, là một nhân tài hiếm có.” Vương Dao Dao nghĩ ngợi một chút, liền y theo lời của phụ thân mà thuật lại.

Vương Diệu Diệu nghe vậy liền nóng ruột, bảo:
“Hắn không có tốt như vậy... Ôi dào, tóm lại muội hãy nghe tỷ, sau này tránh xa nhị biểu ca ra, càng xa càng tốt. Đây là vì tốt cho muội thôi.”

Sợ rằng nói như vậy chưa đủ sức đe dọa, nàng bèn cắn răng, bồi thêm:
“Nhị biểu ca này là một tên biến thái hung ác, hắn rất thích đánh trẻ con, bắt nạt nữ tử, khi tức giận thì sẽ mọc ra hai răng nanh, dài như vậy nè...”

Vừa nói, nàng vừa ra điệu bộ miêu tả, cố gắng làm cho hình tượng vị biểu ca này càng khủng bố càng tốt.

Thật ra, lời này của Vương Diệu Diệu quả là vừa khoa trương vừa giả tạo, nhưng cũng đủ để dọa một đứa bé bảy tuổi như Vương Dao Dao sợ xanh mặt. Tiểu cô nương lập tức gật đầu như giã tỏi, quyết tâm tránh xa vị biểu ca đáng sợ kia.

Vương Diệu Diệu thở phào một hơi. Chỉ mong bản thân có thể thay đổi kết cục bi thảm đã sớm được an bài ấy.

Chính vì thế, nhị biểu ca đáng thương của chúng ta còn chưa lên sàn đã bị người ta đặt điều bôi đen thê thảm.

~~~~~~~~Dải phân cách bi kịch của biểu ca~~~~~~~~


Thuyền dừng ở bến Tô Châu. Tháng này thời tiết thật thất thường, mới đó mà trời lại đổ mưa. Cũng may mưa xuân chỉ là mưa phùn lâm thâm, không ảnh hưởng gì nhiều, lại càng tăng thêm vẻ nên thơ hữu tình của phong cảnh. Cả nhà Vương đại nhân che ô cùng bước lên bờ. Bấy giờ, mới thật sự chạm vào tận tay một Cô Tô phồn hoa như gấm.  Phong cảnh xung quanh đều chìm vào làn mưa bụi mù mịt, mông lung mờ ảo, càng thêm phần mỹ lệ.

Gần bến thuyền có một chiếc xe ngựa đậu ở đó từ bao giờ. Lúc này, một bàn tay thon dài trắng như ngọc chợt vén lên rèm xe. Từ trong xe bước xuống một thiếu niên độ chừng mười bốn, mười lăm tuổi, người vận nguyệt sắc trường bào, tay che ô giấy, mặt tựa quan ngọc, bước đi khoan thai, phong thái ung dung nho nhã.

Lần đầu tiên Vương Dao Dao gặp gỡ Lý Quân Ngọc chính là tình cảnh ấy. Thiếu niên lang, nhan như ngọc, xuất hiện trong làn mưa khói mông lung của Giang Nam, tựa như trích tiên giáng hạ phàm gian. Chàng đi giữa phong cảnh Tô Châu, lại phảng phất như đã hòa vào làm một với bức tranh thủy mặc ấy, trở thành một phần của phong cảnh nơi này.

“Sanh nhi tham kiến cữu phụ, cữu mẫu [1].” Chàng tiến tới gần, hướng về phía Vương đại nhân cùng Lưu di nương, cung kính khom người cúi chào.

Theo lý mà nói, Lưu di nương chỉ là một thiếp thất, chàng cũng không tất phải hành trọng lễ như vậy với bà, nhưng cử chỉ cung kính này của chàng thật sự được lòng cả Lưu di nương lẫn Vương đại nhân. Thiếu niên khiêm cung hữu lễ, kính trọng trưởng bối, không khinh khi người. Vương đại nhân vuốt râu, trong mắt đầy vẻ tán thưởng, hỏi:
“Con là Đại Lang hay Nhị Lang? Khẩu ngữ kinh thành nói rất chuẩn, có từng đến kinh thành hay chưa?”

Ông và vị muội muội thứ xuất kia cũng không quá thân thiết, sau khi bà ấy xa gả đến Tô Châu thì gần như không còn qua lại. Tuy nhiên, ông với muội phu họ Lý kia lại khá hợp ý, mỗi lần Lý lão gia vận chuyển hàng hóa lên kinh thành đều ghé qua cùng ông đàm đạo văn chương. Lý lão gia thường nhắc tới Nhị Lang trước mặt ông, lúc nào cũng đầy vẻ tán thưởng. Vừa nhìn thiếu niên trước mắt, Vương đại nhân cũng đoán được một hai. Người này tinh tế đến mức cố ý dùng khẩu âm kinh thành để nói chuyện với ông, hẳn là sợ cả nhà ông nghe không quen phương ngữ Tô Châu. Trong lòng Vương đại nhân thầm nghĩ: Đáng tiếc, chỉ là một thứ tử...

Quả nhiên, chàng liền đáp:
“Thưa, sanh nhi là Nhị Lang Lý Quân Ngọc, “Quân” trong “quân tử”, “Ngọc” trong “noãn ngọc”. Phụ mẫu được tin cữu phụ đến Tô Châu, liền chuẩn bị yến tiệc tại hàn xá, lệnh sanh nhi đến tiếp đón cữu phụ tới hàn xá nghỉ tạm. Sanh nhi từ bé sinh trưởng tại Tô Châu, chưa từng đến kinh thành, chỉ từng cùng mẫu thân học qua vài câu để đón tiếp cữu phụ.”

Vương đại nhân gật đầu, bảo:
““Ngôn niệm quân tử, ôn kỳ như ngọc” [2], quả là tên như người.”

Dứt lời, ông liền quay lại nói với hai con gái mình:
“Diệu Diệu, Dao Dao, còn không đến chào biểu ca đi?”

Vương Diệu Diệu ban đầu cũng bị ôn nhu mỹ mạo của Lý Quân Ngọc mê hoặc, nhưng rất nhanh liền nhớ tới đây là Lý Quân Ngọc, Lý tể tướng đó! Nhất thời bao nhiêu xuân tâm cũng tắt ngấm, bất giác lùi ra sau một bước, lí nhí nói:
“Nhị biểu ca an hảo.”

Lý Quân Ngọc vẫn duy trì vẻ mặt vân đạm phong khinh, gật đầu đáp:
“Đại biểu muội hữu lễ.”

Lời vừa dứt, liền cảm thấy tay áo mình như bị ai đó kéo một cái.

“Quân biểu ca an hảo.”, Vương nhị cô nương liền rất tự nhiên ôm lấy tay áo của chàng, nhoẻn miệng cười tươi như hoa, khoe ra hai cái lúm đồng tiền nho nhỏ trên đôi má phúng phính. Nghĩ nghĩ một lúc, tiểu cô nương lại bổ sung thêm, “Biểu ca trông thật đẹp!”

Vương đại nhân đen mặt.

Vương đại cô nương bóp trán. Xong rồi, xong rồi, gia môn bất hạnh rồi!

Chỉ có Lý Quân Ngọc là vẫn cười ôn nhu như xuân phong. Chàng trông thấy tán ô của tiểu biểu muội bị lệch đi, cả một khoảng vai bị mưa làm ướt, liền nhíu nhíu mày, đoạn ngồi xuống vươn tán ô che cho cô bé.

“Biểu muội an hảo.” Chàng mỉm cười, khe khẽ nói.

Thật tốt, nàng còn ở đây, an lành, khỏe mạnh, hồn nhiên nói cười.

Trăm ngàn lời muốn nói, thốt nhiên chỉ còn lại có bốn chữ ấy.

Tất thảy thiên ti vạn lũ, trùng trùng điệp điệp ký ức tiền kiếp, phút chốc tựa hồ như một giấc mơ. Mà chàng, là người duy nhất còn chưa tỉnh mộng.

Đó là lần đầu tiên Vương Dao Dao gặp Lý Quân Ngọc.

Nhưng, đó không phải là lần đầu Lý Quân Ngọc gặp Vương Dao Dao.

Bí mật này, trên đời chỉ mình chàng hay biết.

~~~~~~~~~~

*Chú thích:
[1] Cữu phụ: cậu; cữu mẫu: mợ; sanh nhi: từ tự xưng của cháu họ ngoại

[2] Một câu trong bài “Tiểu nhung 1” thuộc Kinh Thi, có nghĩa là: Lòng ta nhớ quân tử, chàng ôn hòa như ngọc.
~~~~~
*Lời tác giả: Viết chương này khi trời cũng đang mưa rả rích, chỉ tiếc không có biểu ca ôn nhu nào che ô đi đến bên ta. *che mặt khóc*
Có ai đoán ra được Diệu Diệu cô nương là thế nào không? =)))


Đã sửa bởi Tầm Mộng lúc 10.06.2018, 13:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tầm Mộng về bài viết trên: loanvu, phuochieu90
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cuncute, Hồng Minh và 80 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.