Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Bạo quân ôn nhu - Thiên hạ làm sính lễ - Tiếu Nhược Thủy

 
Có bài mới 31.01.2018, 13:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 05.01.2017, 20:45
Bài viết: 278
Được thanks: 261 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Cổ đại] Bạo Quân Ôn Nhu - Thiên Hạ Làm Sính Lễ - Tiếu Nhược Thủy - Điểm: 38
CHƯƠNG 39: MÁU CHẢY THÀNH SÔNG (2)

Mâu quang Sở Diễm lạnh lùng, dường như không chút chần chừ phi thân lên, bay đến phía sau lưng Doãn Hàm Tuyết, nắm lấy vòng eo mềm mại của nàng, thay nàng ngăn cản mưa tên bay đến.

"Điện hạ, Hàm Tuyết biết người sẽ không bỏ rơi thiếp." Hàm Tuyết nhu nhược tựa vào trong lồng ngực hắn, thái độ mềm mại.

Sở Diễm lạnh nhạt đẩy nàng ra, lạnh lùng nói với thị vệ sau lưng, "Hộ tống Doãn trắc phi hồi cung."

"Điện hạ." Doãn Hàm Tuyết yểu điệu gọi, mà hắn lại không nhúc nhích chút nào.

"Nương nương, xin mời!" Thị vệ chắp tay nói.

Doãn Hàm Tuyết cắn chặt môi dưới, bộ dáng cực kỳ uỷ khuất, nhưng vẫn rời đi dưới sự thúc giục của thị vệ.

Mất đi lợi thế là Doãn Hàm Tuyết, thích khách áo đen rất nhanh bị chế phục. Xích Diễm khom người cúi đầu, chờ chỉ thị của Sở Diễm.

"Không chừa một tên!" Sở Diễm lãnh tuyệt phun ra bốn chữ, quanh thân tản ra hàn khí kinh người.

Xích Diễm sửng sốt trong chốc lát, sau đó mới khom người lĩnh mệnh.

Trong thoáng chốc, trong sơn cốc máu chảy thành sông, tiếng kêu la thảm thiết. Máu cháy lênh láng trên đất, cảnh tượng kinh khủng doạ người.

--- ------ ---------

Thái tử phi mất tích, đây là chuyện lớn cỡ nào. Ngự Lâm quân được phái ra hết nhóm này tới nhóm khác, nhưng không có chút tin tức nào của Thiên Dao. Sống không thấy người, chết không thấy xác.

Trong thư phòng ở Đông cung, Sở Diễm hờ hững tựa ở trên nhuyễn tháp, mâu trung một mảnh lạnh lẽo. Tay trái nắm chặt thành quyền, ở nơi xương cổ tay, ba giọt máu chu sa vô cùng chói mắt.

Ba cây châm đỏ ác liệt đâm vào huyệt Thái Uyên trên cổ tay, một khắc kia, cả cánh tay cũng mất đi tri giác. Hắn sao có thể nghĩ tới việc buông tay, căn bản là hắn bắt không được nàng.

Một đạo bóng đen ở trong góc lay động, Huyễn Ảnh quỳ một gối xuống đất, đầu cúi tới cực thấp.

"Là hắn ra tay?" Ngữ điệu sâu lạnh, tuy là câu hỏi nhưng giọng nói lại vô cùng khẳng định.

Huyễn Ảnh quỳ trên đất, im lặng không nói, mà sự trầm mặc này chính là câu trả lời.

Khoé môi Sở Diễm giễu cợt khẽ nhếch, tay siết chặt, phát ra tiếng xương đụng vào nhau giòn tang. Trong đêm tối, nói không ra được sự quỷ mị kinh người.

"Hắn vẫn không chịu buông tha! Có phải Bổn vương đối tốt với ai, người đó sẽ gặp phải xui xẻo?"

Hắn cắn chặt hàm răng, cực độ ẩn nhẫn lửa giận. Mâu quang lạnh lẽo như băng nhìn về phía nam tử đang quỳ trên đất.

"Ngươi tại sao lại không ra tay?"

Trong mắt Huyễn Ảnh chợt loé lên chút bất an thấp thỏm, lại cố tự trấn định nói: "Huyễn Ảnh là ám vệ của Chủ thượng, trong lòng Huyễn Ảnh chỉ có an nguy của Chủ thượng..."

Một loạt tiếng 'bộp' cắn đứt lời nói của hắn. Đang lúc nổi giận, Sở Diễm vung tay áo, đem văn phòng tứ bảo trên bàn quét hết xuống đất.

"Nếu hôm nay rơi xuống vực là Linh Lung, ngươi còn có thể nói những lời miễn cưỡng đường hoàng này với Bổn vương? Linh Lung là nữ nhân đầu tiên của Bổn vương, Bổn vương cho phép nàng ba nghìn sủng ái. Sự tồn tại của Thẩm Thiên Dao sẽ không uy hiếp được nàng nửa phần. Nhưng ngươi lại thấy chết mà không cứu."

Đối mặt với chất vấn của Sở Diễm, Huyễn Ảnh không cách nào phản bác. Hắn thừa nhận, hắn xác thực có chứa tư tâm. "Điện hạ bớt giận."

Bớt giận! Sở Diễm cười lạnh. Đúng vậy a, hắn nên bớt giận. Thẩm Thiên Dao rơi xuống vực, hết thảy đều không cách nào thay đổi.

"Thái tử điện hạ, lão nô phụng mệnh Thái Hậu, xin điện hạ dời chiếc tới Từ Ninh cung." Ngoài điện, giọng nói bén nhọn của Đại thái giám Lưu Hỉ vang lên.

"Cút." Khoé mắt Sở Diễm lạnh lùng quét qua Huyễn Ảnh đang quỳ trên đất.

Huyễn Ảnh cúi đầu, thân hình thoáng cái liền biến mất.

--- ------ -------

Trong Từ Ninh cung, từ khi Thiên Dao mất tích, cũng chưa từng thấy Thái hậu nở nụ cười.

"Hoàng tổ mẫu không cần lo lắng, không tìm được thi thể chứng tỏ còn có hy vọng sống sót." Sở Diễm đứng bên cạnh bà, khom người đưa tới một chén canh.

"Ngươi thật biết nghĩ, sợ là nàng chết mới đúng tâm ý của ngươi." Thái hậu giễu cợt hừ một tiếng, hờ hững đẩy ra chén canh hắn đưa tới.

Lần này, Thái hậu thật sự là thương tâm. Đứa bé kia ngược lại đáng thương, tự dưng lại bị cuốn vào trong vũng nước xoáy, hôm nay, lại vô cớ mất đi tính mạng. Chỉ đành phải nói một câu, ông trời ghét phận má hồng.
Sở Diễm cười nhẹ, lần nữa đem canh đưa tới trước mặt bà. "Hoàng tổ mẫu coi như là tức giận với tôn nhi, cũng không thể không quan tâm thân thể mình. Canh này không uống sẽ lạnh mất."

"Ai gia nào phải tức giận, ai gia là thương tâm." Thái hậu cúi đầu, lau nước mắt.

Một người đang yên đang lành, nói mất liền mất sao. Huống chi, đứa bé kia còn là...

Một tiếng nặng nề thở dài, Thái hậu mệt mỏi, không kiên nhẫn khoát tay với Sở Diễm một cái. "Lui ra đi, ai gia đang mệt."

"Hoàng tổ mẫu phải bảo trọng thân thể, tôn nhi xin cáo lui." Sở Diễm bình tĩnh đem chén canh đưa cho thái giám bên cạnh, khom người thối lui.

Mới vừa bước ra cửa, thanh âm già nua của Thái hậu lại lần nữa vang lên. "Thiên Dao nếu đã mất, chuyện Thẩm gia, ngươi đừng nhúng tay vào."

Sở Diễm trong trẻo lạnh lùng cười một tiếng, câu này chính là cảnh cáo, mới thực sự là mục đích bà tuyên hắn tới đây.

"Tôn nhi cẩn tuân lời dạy bảo của Hoàng tổ mẫu."

--- ------ -------

Vừa ra khỏi Từ Ninh cung, Xích Diễm liền tiến lên đón. "Điện hạ..." Hắn muốn nói lại thôi.

"Vẫn không có tin tức?" Giọng nói lạnh nhạt không mang chút tâm tình của Sở Diễm vang lên.

Xích Diễm lắc đầu. "Dường như đã lục tung cả đáy vực nhưng vẫn không có chút tung tích của Thái tử phi."

"Ừm." Hắn nhẹ đáp lại, không tìm được thi thể cũng xem như là tin tốt. Hắn bất quá cũng chỉ có thể dùng cách này an ủi mình. Từ khi Thiên Dao mất tích đến bây giờ, suốt ba ngày ba đêm, hắn chưa từng chợp mắt.

"Sai người đến thôn trấn dưới chân núi tìm kiếm, nếu vẫn tìm không được thì rút về đây đi." Cuối cùng hắn phân phó.

Rút về? Chẳng lẽ muốn bỏ cuộc?

Xích Diễm có chút chần chờ, nhưng vẫn khom người lĩnh mệnh, lui xuống.
Ngày thứ hai, thánh chỉ từ Cảnh Dương cung truyền ra, lúc này Xích Diễm mới hiểu được chủ ý của chủ tử mình. Đúng là không cần tìm, bởi vì Thẩm gia đã xảy ra chuyện, chỉ cần Thẩm Thiên Dao còn sống, nàng nhất định sẽ hiện thân.

--- ------ ----

Lúc thuỷ triều lên, trên mặt biển xanh sâu thẳm, từng cơn sóng lớn hết cơn này tới cơn khác. Trên bờ, có một nữ tử trẻ tuổi đang ngồi trên một tảng đá lớn, dung nhan như tuyết, tóc đen như mực. Một thân vải thô màu trắng, nhưng không cách nào che giấu được dung nhan khuynh thành.

Ánh mắt nàng mờ mịt ngắm nhìn mặt biển, đồng mâu như mực nhưng lại không có chút thần sắc.

Phía trước là biển rộng, phía sau là thôn xóm chằng chịt nhà ở. Sự tồn tại của nàng, hẳn là nhỏ bé như vậy. Bên tai gió biển gào thét, trí nhớ lại quay về thời khắc kia lúc nàng rơi xuống vực....

Thân thể nhanh chóng rơi xuống, gió bên tai gào thét, quất vào da thịt đau đớn nhưng nàng cũng không cảm thấy sợ. Cuối sùng, rơi vào đầm sâu lạnh như băng. Nước lạnh thấu xương, Thiên Dao lại không chút nào giãy giụa, mặc cho thân thể chìm xuống.

Đầm sâu lặng ngắt như chết, giống như hết thảy mọi thứ xung quanh đều ngưng hô hấp. Rất nhanh, nàng cũng sẽ như vậy, tịch mịch, hít thở không thông cùng hơi thở tử vong đem nàng bao vây tầng tầng lớp lớp.

Đều nói con người trước thời khắc sinh tử sẽ hoài niệm hết thảy mọi thứ khi còn sống. Khi ý thức của nàng hấp hối, một khắc đó, trong đầu nàng, hẳn là... tuấn nhan lạnh như băng kia của Sở Diễm.

"A Dao, thuỷ triều gió lớn, đừng để thân thể bị cảm lạnh." Sau lưng truyền đến tiếng một phụ nhân, cũng cắt đứt dòng suy nghĩ của Thiên Dao.

Nàng quay đầu lại, đối với phụ nhân không còn trẻ sau lưng cười nhạt một tiếng. Sau đó đứng dậy, từng bước một bước xuống tảng đá gồ ghề. "Ta tìm con cả một buổi sáng. Đứa nhỏ này, bò đến phía trên đó làm cái gì, cùng ta về nhà." Phụ nhân cầm áo khoác bằng vải thô, khoác lên trên người Thiên Dao.

Lúc cứu nàng, đứa nhỏ này dường như đã ngưng thở, ngủ mê man ba ngày ba đêm. Nếu không phải là mạng lớn, chỉ sợ thật vĩnh viễn cũng không tỉnh lại. Nàng lão bà tử sống hơn nửa đời người chưa từng gặp qua nha đầu nào đẹp như vậy. Huống chi, bà cùng bạn già đến nay không có con cái, chỉ cho là trời cao ban thưởng hài tử cho bọn họ, nhìn Thiên Dao liền yêu thương hết lòng.

Trở lại nhà của Lý thẩm, Lý lão hán đã sớm làm xong điểm tâm, chờ lão bà tử cùng nha đầu trở lại. "Các ngươi mà không trở lại, món ăn sẽ nguội mất." Khuôn mặt hàm hậu của ông tươi cười, đem thức ăn bưng lên bàn, còn cố ý múc tô canh cá đưa tới cho Thiên Dao.

"Nha đầu, phải ăn nhiều, thân thể mới mau chóng khoẻ lại."

"Cám ơn Lý bá." Thiên Dao cười yếu ớt.

"Cám ơn cái gì, chúng ta cũng không xem con là người ngoài."

"Lý thẩm, ta đem cá tới cho người." Ngoài cửa viện đột nhiên truyền đến giọng nói của một nam tử trẻ tuổi, hắn là con trai thôn trưởng, người trong thôn gọi hắn là tiểu Tam tử.

Tiểu Tam tử cũng không khách khí, vừa kêu xong liền tự đẩy cửa đi vào, hướng phu thê Lý gia mà quơ quơ con cá lớn trong tay. Mà hai con ngươi cũng chăm chú nhìn Thiên Dao, nhưng lại không có nửa phần tục tĩu.

Thiên Dao cười yếu ớt, không để ý lắm. Rơi xuống đầm nước chảy xiết, mặt nạ da người sớm đã mất, hôm nay, cũng chỉ có thể dùng diện mạo thật để gặp người.

"Ta nói tiểu tử nhà người có dụng ý khác thì có. Con cá này là đưa cho ta hay là đưa cho A Dao nhà ta a." Lý thẩm trêu ghẹo nói.

Mà Tiểu Tam tử vừa nghe lời này, ngay cả bên tai cũng đỏ ửng, hốt hoảng cúi đầu, cũng không dám nhìn Thiên Dao. Trong thôn này, da mặt nam tử ngược lại rất mỏng.

"Lý thẩm, nhà ta còn có chút chuyện, ta đi trước." Hắn như chạy trốn mà đi, tựa như nghĩ tới điều gì, tới cửa lại đột nhiên dừng bước, xoay người nhắc nhở.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentula về bài viết trên: Diana cuties, khanhthi
     

Có bài mới 03.02.2018, 09:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 05.01.2017, 20:45
Bài viết: 278
Được thanks: 261 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Cổ đại] Bạo Quân Ôn Nhu - Thiên Hạ Làm Sính Lễ - Tiếu Nhược Thủy - Điểm: 39
CHƯƠNG 40: CHỜ MỘT NGƯỜI

"Lý thẩm, nếu không có chuyện gì, gần đầy cũng không nên vào thành. Nghe nói đế đô xảy ra đại sự, Thẩm tướng quân mưu nghịch, Hoàng thượng đã hạ chỉ cho tịch thu gia sản giết kẻ phạm tội. Hôm nay đế đô rất loạn."

"Ngươi nói gì?" 'Bộp' một tiếng, đôi đũa trong tay Thiên Dao rơi xuống. Nàng không cách nào duy trì sự lạnh nhạt thường ngày, đứng dậy đi tới bên người Tiểu Tam tử, dùng sức kéo lấy cánh tay hắn.

"Ngươi nói gì, nói lại lần nữa xem." Thanh âm nàng run rẩy, gần như khàn khàn mà hỏi.

Tiểu Tam tử không hiểu ra sao, nói: "Thẩm Ngạo Phong, Thẩm đại tướng quân tạo phản, cả nhà đã bị tống giam vào ngục..."

Không chờ hắn đem lời nói hết, Thiên Dao đã thất kinh chạy ra khỏi viện.

Đại tướng quân Thẩm Ngạo Phong cấu kết Hung Nô, bán nước cầu vinh, ý đồ mưu phản, chuyện này đã truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ. Thẩm gia cả nhà bị tống giam, phủ Thẩm tướng quân thường ngày đông như trẩy hội, hôm nay lại là bộ dáng tan hoang đổ nát.

Thiên Dao đứng ở bên ngoài cửa phủ, nhìn giấy niêm phong lạnh như băng dán trên cửa cùng Ngự Lâm quân tuần tra bốn phía, trong lòng nhất thời có cảm giác phức tạp. Lúc đi ra khỏi thôn, nàng còn có một tia hy vọng, hy vọng đây hết thảy chỉ là thủ đoạn của Sở Diễm nhằm ép nàng hiện thân. Đối mặt với đại môn đóng chặt, nàng mới phát hiện mình ngây thơ buồn cười cỡ nào. Sớm nên biết rõ chứ! Nàng cũng không quan trọng tới mức để hắn phải dùng tới thủ đoạn này để đùa bỡn.

Bàn tay trong ống tay áo đã nắm chặt thành quyền, đầu ngón tay đâm vào da thịt nhưng lại không cảm thấy đau đớn chút nào.

A, người mất nhà tan, không còn lại gì.

"Mau lại xem, xe tù Thẩm gia lại bắt đầu diễu hành." Không biết là giọng nói chói tai của ai vang lên.

Cách đó không xa, đám người bắt đầu tuôn ra. Hai bên đường phố đông nghịt đầu người, Ngự Lâm quân mặc kim khôi giáp màu vàng, tay cầm bội kiếm, đem đám người nhốn nháo dạt sang hai bên mới miễn cưỡng có đường đi.

Tướng quân phụ trách xe tù cưỡi ở trên con đại mã, diện mục uy nghiêm. Phía sau hắn là xe tù bằng gỗ, phụ tử Thẩm Ngạo Phong, Thẩm Đông Thần bị nhốt trong xe tù, áo quần rách nát, mà phía sau xe tù, phụ nữ cùng trẻ con Thẩm gia cúi đầu đi theo, trên chân đeo gông xiềng nặng nề, tiếng kêu khóc không ngừng.

Dân chúng ngu ngốc đem những đồ ăn thối rửa quăng vào trên người, trên mặt bọn họ, tức miệng mắng to, "Giặc bán nước."

Sắc mặt Thiên Dao như tro tàn, thân thể không ngừng run rẩy, những người này đều là người nhà của nàng, thân nhân của nàng.

Đột nhiên, tiểu hài tử chưa đủ năm tuổi của Thẩm gia ngã nhào trên đất, tiểu hài tử vô tri kêu khóc. Tướng quân dẫn đầu hét lớn một tiếng, tay giơ roi lên vung xuống.

Mắt thấy roi sắp rơi xuống, một đạo bóng trắng nhanh nhẹn đem hài tử ôm lấy, lui ra xa vài trượng.

"Tiểu hài tử vô tội, tướng quân, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng." Giọng nói trong trẻo lạnh lùng, Thiên Dao ngửa đầu, vô lễ nhìn thẳng vào ánh mắt tướng quân.

Roi giơ cao liền như vậy cứng ngắc ở trong không trung, miệng mở lớn, một đôi mắt gắt gao nhìn chăm chú vào Thiên Dao. Trong thoáng chốc, chỉ cảm thấy là cửu thiên tiên nữ hạ phàm.

"Ai cho ngươi xen vào việc của người khác." Một giọng nói bén nhọn đột nhiên vang lên, một phụ nhân lao tra từ trong đám tù nhân, chính là Tam phu nhân Cẩm Ngọc. Nàng một tay kéo lấy hài tử từ trong ngực Thiên Dao ra, hai mắt trợn to, tràn đầy khiếp sợ.

Cẩm Ngọc ôm lấy hài tử, ánh mắt cũng chưa từng rời khỏi Thiên Dao, cuồng loạn hô. "Ngươi đi, đi càng xa càng tốt."

Thiên Dao cắn chặt môi, run rẩy tiến lên, mà cánh tay lại đột nhiên bị người từ phía sau kéo lấy, quay đầu lại, là Cẩm Sắt.

Nàng không nói gì chỉ lắc đầu một cái, sau đó nghiêng đầu nhìn về phía tướng quân đang ngồi trên lưng ngựa, quyến rũ cười một tiếng, "Trần tướng quân, khí thế thật lớn, sợ là đã doạ sợ tiểu nữ tử rồi."

Tướng quân này cũng thường ra vào chốn trăng hoa, tự nhiên nhận biết Cẩm Sắt. "Hóa ra là Cẩm Sắt cô nương."

“Đúng vậy a, ta cùng muội muội ra ngoài đi dạo, thật trùng hợp lại gặp được tướng quân, đúng là nhân sinh có tương phùng”. Cẩm Sắt che miệng cười, thật là quyến rũ lòng người.

Trần tướng quân theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt, trước mặt mọi người, cũng không dám đánh mất uy nghi. "Tỷ muội các ngươi mau tránh ra, chớ cản Bổn tướng quân thi hành công vụ."

Cẩm Sắt cười một tiếng, khẽ cúi người, một phen kéo Thiên Dao qua, trầm giọng nói: Chớ sanh sự, muội không cứu được bọn họ đâu.

Tim Thiên Dao đau xót, không thôi quay đầu lại, chỉ thấy trong đám tù nhân, hai gò má Nhược Y đầy lệ, đôi môi run rẩy, không tiếng động nói với nàng: Cách xa đế đô, sống cho thật tốt.

--- ------ -------

Vào đêm, Xuân Phong lầu vẫn náo nhiệt phồn hoa như xưa.

Lầu các của Cẩm Sắt cửa đóng chặt, nàng dùng lý do thân thể khó ở mà từ chối khách.

"Muội có dự định gì?" Cẩm Sắt nửa dựa vào nhuyễn tháp, mi tâm nhíu chặt.

Thiên Dao ngồi yên ở trước cửa sổ, mâu quang lạnh nhạt nhìn vầng trăng tròn ngoài cửa, dung nhan khuynh thành, tĩnh mịch như mặt nước phẳng lặng.

Đôi mắt Cẩm Sắt trầm hơn mấy phần. "A Dao, ta khuyên muội sớm bỏ đi những ý niệm không nên có kia. Nếu muội muốn rời đi, ta sẽ thay muội an bài hết thảy mọi chuyện."

"Ai nói muội muốn rời khỏi." Mâu quang Thiên Dao lạnh nhạt nhìn Cẩm Sắt, cười yếu ớt.

Tay bưng chén trà của Cẩm Sắt run lên, bỗng có một loại dự cảm xấu.

Ngoài cửa sổ, bên bờ sông Tần Hoàng, ngọn đèn dầu rực rỡ ánh vào trong đôi mắt trong suốt của Thiên Dao, lấp lánh chói mắt. "Thời gian A Dao ở đế đô không nhiều lắm, cũng chưa từng nhìn thật kỹ cảnh trí đế đô. Ngày mai tỷ tỷ cùng A Dao đi dạo một chút trên đường có được không?"

Sắc mặt Cẩm Sắt trầm xuống, "Muội lại có chủ ý gì vậy?"

Khoé môi nở nụ cười lúm đồng tiền của Thiên Dao từ từ biến mất, đôi con ngươi sâu thêm mấy phần, nhàn nhạt nói: "Muội đang đợi một người."

Cẩm Sắt nhăn mày trầm tư, tựa như nghĩ đến cái gì, lộ ra thần sắc kinh ngạc. "Muội phải đợi Sở Diễm?"

Thiên Dao cười khổ. Nếu như cõi đời này còn có người có thể cứu Thẩm gia, người kia chính là đương triều Thái tử Sở Diễm. "Nếu như ngay cả hắn cũng không cứu được, số mệnh của Thẩm gia xem như đã hết."

Cẩm Sắt bất đắc dĩ thở dài, "Hắn cứu được hay không là một chuyện, hắn có chịu ra tay cứu hay không lại là chuyện khác. A Dao, muội đừng ngây thơ, nếu như hắn tuyệt tình, đem muội giao ra tranh công thì sao?"

Thiên Dao im lặng, một lúc sau, mới nói. "Đó cũng là mệnh của Thiên Dao."

"Muội..." Cẩm Sắt cắn răng, thật là không còn biện pháp, bất đắc dĩ lắc đầu. "Vậy muội ngoan ngoãn chờ ở chỗ này, mùng một hàng tháng, hắn cũng sẽ tới Xuân Phong lầu tìm Lam Hinh cám dỗ kia."

Thiên Dao hờ hững, từ nay đến mùng một, còn có hơn mười ngày, cũng không biết còn có thể chờ lâu như vậy.

--- ------ ---------

Ngày hôm sau, Thiên Dao liền lấy thân phận là cô nhi ở lại Xuân Phong lầu. Ban ngày, nàng sẽ cùng Cẩm Sắt đi dạo trên đường, nếu như vận khí tốt, có thể gặp được Sở Diễm.

Đáng tiếc, sự thật chứng minh, vận khí của nàng cũng không tốt.

"Con đường này chúng ta đi tới đi lui không dưới mười lần, tỷ tỷ thật xác định hắn sẽ xuất hiện sao?" Thiên Dao dịu dàng hỏi.

Cẩm Sắt quyến rũ phong tình lắc lắc vòng eo, thản nhiên tiếp nhận ánh mắt kinh diễm của người qua đường. "Thái tử điện hạ ngày thường cũng không thường ra cung. Chúng ta chỉ có thể trông chờ vận khí, nếu như vận khí không tốt thì đành chờ tới mùng một vậy."

Thiên Dao hờ hững, gật đầu một cái.

Cẩm Sắt dắt tay nàng, đến trước một gian hàng bày đầy châu báu đồ trang sức đeo tay rực rỡ đủ loại khiến cho người ta yêu thích không buông tay thì dừng bước. Cẩm Sắt tiện tay chọn một cây trâm bằng ngọc trai cài lên tóc Thiên Dao. "Thật đẹp."

Thiên Dao bật cười, đưa tay đem trâm cài tóc gỡ xuống, tóc đen như mực chỉ dùng một cây trâm Thanh Ngọc để cài. "A Dao không thích."

"Muội đó!" Cẩm Sắt bất đắc dĩ cười một tiếng. Dung nhan khuynh thành nhưng lại không có nửa phần hiểu được thế nào là phong tình. "Mỹ nhân đầu gỗ."

Thiên Dao vẫn lờ mờ như trước, không chút để tâm.

Hai bên đường phố, tiệm rượu cửa hàng mọc lên san sát, một cảnh phồn hoa nơi đế đô Doanh Châu. Con ngươi trong suốt của Thiên Dao nhuốm vài tia u sầu. Giờ phút này, nàng chỉ hy vọng mình là một trong những người dân thường nơi đây, bình thản mà sống qua ngày, cả ngày vì củi gạo dầu muối mà bôn ba. Quốc gia thiên hạ, cùng nàng có quan hệ gì đâu.

Lúc này, cách đó không xa có một chiếc xe ngựa đang lao đến, làm rối loạn cả con đường đông đúc. Người đánh xe ngựa giơ roi ngựa xua đuổi người đi đường, lớn tiếng quát. "Xa giá của Vinh Thân Vương, nhanh chóng tránh ra."

Đường phố phồn hoa nhất thời bị làm cho rối loạn, xe ngựa một đường chạy thẳng tới, người đi đường kinh hoảng né tránh, nhưng cũng có người không kịp tránh.

Một tiểu nữ hài tử như hoá đá đứng giữa đường, chỉ sợ là đã bị làm cho kinh hoảng, kêu khóc, "Mẫu thân".

Lông mày Thiên Dao chau lại, cơ hồ là không chút nghĩ ngợi liền phi thân bay đến.

"Chớ gây thêm chuyện." Cẩm Sắt vội vàng nói, đưa tay cản nhưng lại chậm một bước.

Thiên Dao phi thân ngăn ở trước tiểu nữ hài, sau một khắc, xe ngựa đã tới trước mặt, tránh né không kịp. Nàng giơ một tay tung chưởng, đánh vào trên thân ngựa, hàn khí xông tới, tuấn mã thống khổ hí vang, vó trước nâng lên, khiến phu xe khiếp sợ cũng không cách nào trấn tĩnh được tuấn mã.

Sườn xe bị rung động kịch liệt, dường như sắp rơi ra. Mui xe đột nhiên nổ tung, một cẩm y nam tử từ trong xe phi thân bay lên, khinh công rất cao, không chút bị thương đáp xuống đất.

Phía sau hắn, chẳng biết lúc nào đã có thêm một đội thiết giáp quân, khí thế phô trương thật lớn.

Thiên Dao không chút để tâm, cúi người trấn an tiểu nữ hài vài câu, một lát sau, tiểu nữ hài nín khóc mỉm cười chạy đi.

"Người nào dám lớn mật như vậy, còn dám cản xa giá của Vinh Thân Vương." Thủ lĩnh thiết giáp quân lớn tiếng chất vấn.

Thiên Dao nghe vậy, hờ hững xoay người, trong trẻo lạnh lùng cười một tiếng, cao ngạo không ai bì nổi. "Vương gia chẳng lẽ không nhìn thấy, xe ngựa của ngài suýt nữa đụng vào con dân của ngài sao?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentula về bài viết trên: Diana cuties
     
Có bài mới 08.02.2018, 13:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 05.01.2017, 20:45
Bài viết: 278
Được thanks: 261 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Cổ đại] Bạo Quân Ôn Nhu - Thiên Hạ Làm Sính Lễ - Tiếu Nhược Thủy - Điểm: 40
CHƯƠNG 41: CHỈ CÓ THỂ NÓI: KHUYNH QUỐC KHUYNH THÀNH

'Hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh
Lục cung phấn đại vô nhan sắc.'(1)

Đại để cũng không gì hơn cái này. Đôi mắt phượng thon dài của Sở Hạo khó nén được sự kinh diễm. Hắn tự nhận đã gặp qua vô số mỹ nhân, nhưng chưa từng thấy qua nữ nhân nào xuất trần như vậy.

Phượng mâu Sở Hạo híp lại, cùng Sở Diễm ngược lại có vài phần tương tự. Chỉ bất quá thiếu đi chút khí thế vương giả bẩm sinh như Sở Diễm, nhiều thêm chút âm nhu tà mỹ.

Thiên Dao thu lại hàn khí, hờ hững xoay người, phẩy tay áo bỏ đi. Mới vừa đi được hai bước, liền cảm giác tiếng gió nổi lên sau lưng, vòng eo đã bị một cánh tay có lực nắm lấy, bàn long bốn móng quanh quẩn trên vân tay áo. Ấn đường của nàng nhíu lại, xoay người tung chưởng đánh úp về phía mặt Sở Hạo, lại bị hắn dễ dàng tránh né.

Đầu ngón tay thon dài khẽ nâng cằm nàng lên, Sở Hạo tà mị cười một tiếng, "Dùng loại phương thức này khiến Bổn vương chú ý? Bổn vương không thể không thừa nhận, nàng thành công rồi."

Thiên Dao khinh miệt cười một tiếng, "Vương gia có thể tiếp tục tự luyến." Tay áo như tuyết giương lên, hàn khí tụ lại, sau một khắc nàng đã thoát khỏi sự kiềm chế của hắn. Thiên Dao đứng chắp tay, cao ngạo ngước cằm lên.

Sở Hạo tự tin cười một tiếng, bàn tay giơ lên, thiết giáp quân sau lưng liền đem Thiên Dao bao vây.

Ánh mắt lãnh ngạo của Thiên Dao quét qua bốn phía, trong trẻo lạnh lùng nói, "Ban ngày ban mặt, chẳng lẽ Vương gia tính cường ngạnh cướp đoạt dân nữ sao?"

Khoé môi Sở Hạo tà mị nhếch lên, "Nàng đã xuất hiện ở trước mặt Bổn vương, Bổn vương sao có thể bỏ qua."

Thiên Dao lạnh lùng cười một tiếng, giống như hồng mai kiêu ngạo nở trong tuyết, quanh thân hàn khí bao phủ, không có bất cứ người nào có thể đến gần nửa bước. "Vương gia là người, không phải thần, cõi đời này luôn có những chuyện Vương gia không cách nào nắm trong tay, có những người không cách nào chiếm được." Lời nói trong trẻo lạnh lùng vừa dứt, mũi chân Thiên Dao điểm nhẹ, phi thân bay đi, chốc lát, liền biến mất không thấy bóng dáng.

"Vương gia..." Thủ lĩnh thiết giáp quân khom người cúi đầu.

Sở Hạo cười khẽ, hiếm khi thấy hứng thú như vậy "Ngược lại thú vị, sai người đi tra một chút lai lịch của nàng." Đối với nàng, hắn nhất định phải có được.

"Hồi cung đi, đừng để Hoàng tổ mẫu chờ lâu."

--- ------ -----

Chánh điện Từ Ninh cung.

"Tôn nhi tham kiến Hoàng tổ mẫu." Sở Hạo quỳ một chân trên đất, cực kỳ cung kính.

"Hạo Nhi mau đứng dậy đi, nhìn con bình an trở lại, ai gia an tâm rồi." Trong mắt Thái hậu tràn đầy từ ái.

"Để cho Hoàng tổ mẫu nhớ mong, là Tôn Nhi bất hiếu." Sở Hạo đứng dậy trả lời sau đó hướng về phía Tư Đồ Tẫn cùng Tư Đồ Phong chắp tay nói. "Cữu cữu cùng biểu đệ vẫn khoẻ chứ?"

Tư Đồ Tẫn sắc mặt lãnh thầm, đạm nhạt trả lời, mà người luôn tươi cười Tư Đồ Phong nhưng lại không có nửa phần cảm xúc.

Mày kiếm Sở Hạo nhíu lại "Xảy ra chuyện gì?"

Thái hậu buông tiếng thở dài, "A Dao nha đầu kia, cữu cữu ngươi đang khổ sở trong lòng."

"A Dao? Nha đầu được nuôi dưỡng trên Thiên Sơn kia sao?" Sở Hạo vặn mi. Mơ hồ nhớ tới Tư Đồ Phong từng nói có một muội muội có vẻ đẹp hoa nhường nguyệt thẹn, lấy danh nghĩa Thẩm gia nuôi ở trên Thiên Sơn, đợi trưởng thành sẽ gả cho hắn làm phi tử, chờ tương lai thành đại sự, cố thủ trong cung làm hậu, như thế mới có thể giữ được cơ nghiệp muôn đời của Tư Đồ nhất tộc.

"Người chết không thể sống lại, cữu cữu nén bi thương."

Tư Đồ Tẫn gật đầu thở dài, "Là A Dao của bổn hầu không có phúc khí."

"Biểu ca một đường khổ cực, đã xử lý tốt lũ lụt ở Giang Nam khiến cho dân chúng miễn được nỗi khổ sống lưu lạc. Hoàng thượng hết sức vui vẻ, đương nhiên không thiếu được một phen phong thưởng." Tư Đồ Phong nói xen vào.

Sở Hạo lạnh giọng cười một tiếng, "Xử lý lũ lụt Giang Nam nào hơn được đại thắng trăm vạn hùng binh người Kim. Huống chi, trận lũ lụt Giang Nam như “chặn lũ thượng nguồn”, đây vốn là kế sách của Sở Diễm. Hắn hao tổn tâm cơ hiến kế, không phải là muốn đem Bổn vương điều ly khỏi kinh thành! Hôm nay mười vạn ngự lâm quân đế đô đã ở trong tay hắn, Thất đệ này của Bổn vương thật không đơn giản."

"Hoàng thượng đối với Tư Đồ nhất tộc ta kiêng kỵ đã lâu, hôm nay hạ ngục cả nhà Thẩm gia, Hoàng thượng chính là mượn việc này để diệt trừ thế lực Tư Đồ gia." Tư Đồ Tẫn lạnh lùng nói.

Thái hậu tán đồng gật đầu, lại lo lắng mở miệng. "Thẩm gia có khai ra Tư Đồ nhất tộc ta hay không? Ai gia đã cảnh cáo Sở Diễm, để hắn chớ nhúng tay vào chuyện này."

Sở Hạo cười một tiếng, "Hoàng tổ mẫu yên tâm, hắn sẽ không hành động. Thất đệ rất khôn khéo, nếu không nắm chắc phần thắng, hắn sẽ không khinh cử vọng động."

"Ừ." Thái hậu gật đầu, hơi yên tâm chút. Ánh mắt từ ái lại rơi vào trên người Sở Hạo, "Khó có dịp vào cung, đến điện phụ hoàng con xem một chút đi."

Sở Hạo cười một tiếng, hết sức càn rỡ. "Phụ hoàng từ trước đến nay cũng chẳng mong gặp Tôn nhi, cần gì làm những thứ chỉ có bề ngoài. Hoàng tổ mẫu sớm nghỉ ngơi đi, Tôn nhi xin được cáo lui trước."

Dứt lời, hắn khom người hành lễ, liền lui ra ngoài. Sau lưng, Thái Hậu bất đắc dĩ thở dài. “Con, đứa nhỏ này..."

Mới vừa đi ra cửa điện Từ Ninh cung, thiếp thân thị vệ Văn Thanh liền tiến lên đón. "Vương gia."

"Ừ, có tin tức sao?"

Văn Thanh cúi đầu, "Nàng kia là ca cơ mới tới ở Xuân Phong lầu.

"Ca cơ?" Sở Hạo cau mày, mang theo vài phần hoài nghi. Với tính tình ngạo mạn như vậy, thân thủ lại cao, như thế nào lại là ca cơ ở Xuân Phong lầu.

"Đúng lúc hôm nay là mùng một, nàng sẽ lên đài hiến hát. Vương gia nếu không tin, có thể tự mình đi nhìn một chút."

Sở Hạo trầm mặc không nói, chỉ cần là vì nàng, đầm rồng hang hổ hắn cũng muốn đi.

Đối diện Xuân Phong lầu là Thuỷ Các lầu, cửa sổ được chạm khắc mở to, bên trong phòng lượn lờ hơi khói, như mộng như ảo.

Sở Diễm một thân cẩm bào màu đỏ tía, bình yên ngồi ở bên cạnh bàn, trong tay là chén bằng ngọc bích, là trà Long Tĩnh thượng hạng ở Tây hồ, uống một hớp, răng môi lưu hương. Tuấn nhan không hé lộ một chút cảm xúc dư thừa nào, ánh mắt sâu thẳm, dường như đang lâm vào trầm tư.

Lam Hinh nửa quỳ ở dưới chân hắn, một bộ y phục lụa mỏng che thân, dáng người uyển chuyển, như ẩn như hiện. "Điện hạ, nô tỳ hầu hạ ngài..." Lời còn chưa dứt đã bị Sở Diễm lãnh mạc đẩy ra.

Lam Hinh cứng ngắc quỳ trước mặt hắn, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc. Lần đầu tiên hắn tìm đến nàng nhưng lại không muốn thân thể nàng. Từ lúc hắn đi vào nơi này, đơn giản hỏi thăm tin tức tình báo gần đây, sau đó liền trầm mặc ngồi ở bên cạnh bàn thưởng thức trà. Chẳng lẽ, hắn đối với thân thể nàng, đã mất đi hứng thú sao? Biết được điều này không khỏi khiến nàng rơi vào sợ hãi.

"Điện hạ!" Nàng mềm mại thấp giọng gọi, đánh bạo lần nữa bò lổm ngổm trước người hắn, run rẩy đưa tay thò vào trong áo hắn.

Sở Diễm cũng không tức giận, chẳng qua là ánh mắt lạnh lẽo quét qua nàng, Lam Hinh không tự chủ được rùng mình một cái. "Điện hạ."

Khoé môi hắn lạnh lùng cong lên, lần nưa đem cánh tay đẩy nàng ra. "Lam Hinh, lá gan của ngươi càng lúc càng lớn."

"Nô tỳ không dám."

"Không dám? Bổn vương thấy lá gan của ngươi thật ra rất lớn đó." Hắn tà mị cười một tiếng, đưa tay nắm cằm nàng. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lam Hinh tràn ngập thấp thỏm. "Nếu thích hầu hạ nam nhân như vậy, trong quân Bổn vương đang thiếu quân kỹ, không bằng ta cho ngươi đi."

"Nô tỳ biết sai, cầu xin chủ thượng khai ân." Thanh âm Lâm Hinh cũng mang theo nức nở, thân là một người trong Thất Sát, đã sớm nhìn thấu sinh tử. Nàng không phải không sợ người nam nhân này, thủ đoạn của hắn đủ để cho ngươi sống không bằng chết.

Sở Diễm vẫn duy trì tư thái lúc ban đầu, uống cạn trà trong chén. Một lúc sau mới hờ hững nói, "Đứng lên đi."

"Dạ." Lam Hinh run rẩy đứng dậy, thối lui đến một bên, không dám càn rỡ nửa phần.

Chính là lúc này, lầu các truyền ra tiếng hát như có như không, như mộng như ảo.

"Chim sa cá lặn hoa nhường nguyệt thẹn đẹp không thể giấu, người ở bên mình như cảnh xuân mộng chết không hối tiếc, quốc sách thiên hương mặc do dây dưa vướng mắc, chỉ sợ đời người ngắn ngủi, chàng tình thiếp nguyện chàng đến thiếp ở sao có thể chờ thành đôi "

"Đây là?" Con ngươi Sở Diễm co rút lại, trong lúc mơ hồ chỉ cảm thấy tiếng hát hết sức quen thuộc, mà lần tìm, lại tìm không được nửa phần dấu vết.

"Là ca cơ mới tới của Xuân Phong lầu, xinh đẹp cực kỳ, hôm nay là lần đầu tiên lên đài."

Sở Diễm trầm mặc, đặt chén trà trong tay xuống, nhanh nhẹn đứng dậy. Thật giống như bị mê hoặc, hắn đẩy ra cửa phòng lầu các.

--- --------

Tối nay Xuân Phong lầu phá lệ náo nhiệt, cơ hồ không còn chỗ ngồi. Lý do, dĩ nhiên chính là vị tuyết y bồng bềnh trên đài kia, nữ nhân tuyệt sắc ôm trong ngực tỳ bà. Mái tóc đen dài tới thắt lưng, ánh mắt khép hờ, không chút bụi trần, để lộ ra dung nhan khuynh thế như mặt nước lạnh nhạt. Tìm khắp thế gian từ ngữ xinh đẹp nhất cũng không cách nào hình dung được vẻ đẹp của nàng, chỉ có thể nói là: Khuynh quốc khuynh thành.

"Để thiếp chắp tay vái Hà Sơn tìm niềm vui cho chàng, vạn chúng cùng hát vang lời truyền thiên cổ, chàng xem Viễn Sơn mỉm cười nước trôi dạt dào, đời đời kiế kiếp sông cạn đá mòn, một ngày có chàng một ngày say…"

Hát đến đoạn ưu thương, nước mắt nữ tử lăn dài, khiến tâm hồn người xao động.

Sở Diễm đứng chắp tay trên lầu các, vị trí đối diện với nàng. Đôi mắt phượng sâu thẳm của hắn không hề chớp lấy một cái, chỉ chặt chẽ khoá lại tiểu bóng dáng yêu kiều của nàng. Trong ánh mắt sự kinh diễm chợt loé rồi biến mất, thay vào đó là sâu không lường được, làm cho người ta hoàn toàn không nhìn ra tâm tình.

Mặc dù thay đổi diện mạo, thế nhưng đôi mắt sáng như ánh sao trời kia, hắn làm sao có thể nhận nhầm! Ẩn trong ống tay áo, bàn tay đã nắm chặt thành quyền, thậm chí khẽ run.

Thẩm Thiên Dao, nàng rốt cuộc đã xuất hiện.

Tựa như cảm ứng được ánh mắt thâm thuý của hắn, Thiên Dao hờ hững ngẩng đầu, ánh mắt trong suốt cùng hắn giao nhau trong không trung. Nàng cũng không có chút nào tị hiềm, thản nhiên đón lấy ánh mắt thâm trầm của hắn, trong ánh mắt đen trong suốt như nước khẽ gợn sóng, xen lẫn sự khẩn thiết cùng… xa cách


(1) Hai câu thơ trong bài Trường hận ca của Bạch Cư Dị
Nàng liếc mắt lại, nở một nụ cười, trăm vẻ đẹp phát sinh.
Khiến cho các phi tần trong sáu cung đều như không có nhan sắc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn yentula về bài viết trên: Diana cuties, Mặc Lãnh Nguyệt, phuochieu90
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: conmeongoc44, teddy95 và 70 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

11 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.