Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

 
Có bài mới 24.06.2018, 12:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.08.2007, 21:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 433 lần
Điểm: 37.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du (C.32 - new) - Điểm: 40
Chương 32:
Edit: Meimei

“Tôi sợ lây bệnh cho anh.”

“Hừ, lão tử bách độc bất xâm!”

Đột nhiên Lý Tuấn cảm thấy hạ thân đau nhức, đau đến nổi anh theo bản năng co rút cơ thể lại. Mới vừa rồi anh nói chuyện không phòng bị, Kiều Gia Thuần co đầu gối lại, tập kích anh.

Kiều Gia Thuần đứng dậy, hướng cửa lớn xông tới.

Lúc đứng chờ thang máy, chỉ có năm giây nhưng giống như cả đời dài đằng đẵng. Vào thang máy, cửa thang máy qua ba mươi giây mới đóng lại, lúc này Kiều Gia Thuần rất sợ Lý Tuấn đuổi kịp. Thật may, cuối cùng cửa thang máy cũng như ý nguyện đóng lại.
Chạy một mạch đến cửa tiểu khu, thấy bảo vệ của tiểu khu mới hơi an tâm, nhưng vẫn chạy thẳng ra ngoài, cho đến khi lên xe taxi, Kiều Gia Thuần mới cảm thấy mệt lã đi.

Tài xế taxi thấy Kiều Gia Thuần quần áo xốc xếch thì nhìn cô với ánh mắt kỳ quái. Kiều Gia Thuần không có tâm tư nào để ý đến ánh mắt của người tài xế, cô gọi điện thoại cho Quan San.

Quan San đứng trước cửa tiểu khu của cô ấy chờ Kiều Gia Thuần, bên cạnh còn có Hướng Bắc.

Kiều Gia Thuần từ taxi bước xuống, Quan San liền lập tức ôm lấy cô.

Hướng Bắc nấu cơm, còn Quan San và Kiều Gia Thuần thì ở trong phòng.

“Mẹ kiếp, tớ muốn giết chết anh ta.” Quan San cắn răng nghiến lợi nói.

“Được rồi, tớ sợ anh ta sẽ trả thù.”

“Thà đắc tội quân tử còn hơn đắc tội tiểu nhân. Có điều nếu anh ta lại quấn cậu, cậu phải nói cho tớ biết.”

Quan San sợ Kiều Gia Thuần có bóng ma tâm lý, tối hôm đó cô ngủ với Kiều Gia Thuần.
Kiều Gia Thuần một đêm ác mộng, lúc tỉnh lúc mơ mơ màng màng. Buổi sáng bị chuông điện thoại đánh thức, tối hôm qua quên tắt máy.

Quan San nằm bên cạnh cau mày, duỗi người một cái, cầm chăn trùm kín đầu. Kiều Gia Thuần thấy Kiều mẹ gọi đến, cô đi đến phòng vệ sinh, đóng cửa lại, nghe máy:

“Mẹ.”

“Đã xảy ra chuyện gì? Lý Tuấn nói con muốn chia tay?” Trong điện thoại, có thể nghe thấy Kiều mẹ đang rất tức giận.

“Mẹ, mẹ nghe ai nói?”

“Lý Tuấn a, sáng sớm nay nó đến tìm con, nói các con gây gổ nhau, nói con muốn chia tay với nó. Nó nói muốn xin lỗi con.”

Kiều Gia Thuần không nghĩ đến Lý Tuấn sẽ đổi trắng thay đen.

“Mẹ, chút nữa con sẽ giải thích cho mẹ.” Kiều Gia Thuần trấn an Kiều mẹ.

“Gia Thuần, con không nên cáu kỉnh. Ở nhà ba mẹ cưng chiều con, bên ngoài người khác cũng không thiếu nợ con, con làm người phải biết có chừng mực, chớ đem đàn ông tốt vứt đi.”

“Mẹ, con không phải cáu kỉnh, con là thực sự nghiêm túc.”

Nghe Kiều Gia Thuần nói là nghiêm túc, Kiều mẹ kích động: “Con đang ở đâu? Bây giờ liền trở về nhà ngay cho mẹ! Kiều Gia Thuần, con không được tùy hứng. Lý Tuấn ưu tú, tốt như vậy, cùng với nhà chúng ta chính là môn đăng hộ đối, con đi qua thôn này chưa chắc cũng sẽ có tiệm này.”

“Mẹ, con không muốn kết hôn, con cùng anh ta không thích hợp.”

“Không được! Mọi việc sớm đã được sắp xếp, thiệp mừng đã gửi đi một nửa, váy cưới của con cũng sắp may xong, người lớn hai bên cũng đã gặp mặt nhau. Đột nhiên con nói không muốn cưới nữa, con bảo bố mẹ sau này làm sao ra ngoài gặp mọi người? Con sau này làm sao có thể kết hôn?”

“Mẹ, con không muốn kết hôn, không muốn cùng Lý Tuấn kết hôn, sau này cũng không muốn kết hôn với người khác.”

“Con đang nói cái gì vậy? Con nhanh trở về nhà cho mẹ, có nghe hay không!” Kiều mẹ tức giận giậm chân.

Kiều Gia Thuần nhận được tin nhắn nói xin lỗi của Lý Tuấn, cô không muốn trả lời. Sau đó cho dù là điện thoại của Kiều mẹ hay Lý Tuấn gọi đến, cô đều không tiếp, có điều cô gửi cho Kiều mẹ một tin nhắn nói cô chờ bà hết giận đã mới trở về nhà.
Kiều Gia Thuần không đi làm, cô ở nhà của Quan San mấy ngày.

Tiếng chuông cửa vang lên, Quan San đi ra mở cửa, thật may là trước lúc mở cửa cô nhìn qua mắt mèo trước, nhìn thấy bên ngoài là mẹ của Kiều Gia Thuần, bèn nói Kiều Gia Thuần nhanh trốn đi.

“San San, Gia Thuần có ở chỗ của con hay không?” Kiều mẹ được Quan San nhiệt tình mời vào, ngồi trên ghế salon trong khách, liền đi thẳng vào vấn đề hỏi.

“Dì, mấy hôm nay không phải trong điện thoại con đã nói là Gia Thuần không có ở đây sao.”

Ánh mắt của Kiều mẹ nhìn lướt qua phòng ngủ: “Như vậy a, dì vừa vặn có việc gần đây nên muốn đến thử vận khí một chút, nếu nó không có ở đây thì dì trở về đây.”

“Ai, dì, dì không ngồi một chút nữa rồi đi sao? Để con gọt ít trái cây cho dì.”

“Không cần phiền toái như vậy.” Kiều mẹ đứng dậy, nhìn Quan San nói: “Nếu Gia Thuần đến đây thì giúp dì khuyên nhủ nó, tránh được mùng một không tránh được mười lăm, con nói có đúng hay không? Nói nó nháo đủ rồi thì lập tức ngoan ngoãn trở về nhà cho dì, nên làm gì thì làm.”

Quan San tiễn Kiều mẹ ra cửa: “Tạm biệt dì.”

Đóng cửa lại. Quan San thở ra một hơi, quay đầu thì nhìn thấy Kiều Gia Thuần đang đứng trước cửa phòng ngủ. Cô đi đến điểm một cái lên trán Kiều Gia Thuần: “Tránh được mùng một không tránh được mười lăm.”

Kiều mẹ và Lý Tuấn đều là hai người khó đối phó, có điều thật may là Kiều Gia Thuần còn có đòn sát thủ.

Kiều Gia Thuần đi đến công ty, theo thang máy đi lên tầng, cùng thư kí của bố cô chào hỏi.

“Chủ tịch có ở đây không?”

Thư kí đáp: “Có, vừa mới họp xong.”

Kiều Gia Thuần đi vào.

“Ăn cơm chưa?” Ba Kiều hỏi.

“Còn chưa ăn.” Kiều Gia Thuần tựa trước bàn nói: “Ba, mẹ đã nói chuyện với ba chưa?”

“Nói rồi.”

“Ba, ba phải giúp con.”

“Này …” Ba Kiều khó khăn: “Con gái, chuyện này con cần phải hiểu rõ không thể nháo loạn như vậy, không thể đổi chủ ý như vậy.”

“Ba, con thật sự không muốn kết hôn.” Kiều Gia Thuần nghiêm túc nói.

“Con có thể nói cho ba biết là tại vì sao không?”

Kiều Gia Thuần cúi đầu, lúc ngẩn đầu lên thì hốc mắt liền có chút đỏ, cô cắn môi dưới, bộ dạng muốn khóc.

Ba Kiều thấy vậy thì vội vàng nói: “Được rồi, được rồi, ba không hỏi nữa, không hỏi nữa.”

Kiều Gia Thuần hít hít mũi, bộ dạng ủy khuất.

Ba Kiều đứng lên: “Đi, cùng đi ăn cơm với ba.”

“Kia, ba phải giúp con nha.”

“Được, ba sẽ giúp con giải quyết.”

Kiều Gia Thuần nhân cơ hội làm bộ muốn ói nói: “Mẹ sợ con không ai thèm lấy …”

Ba Kiều lập tức bày tỏ: “Ba nuôi con cả đời.”

Kiều Gia Thuần cao hứng đứng lên, đi đến bên cạnh ba Kiều: “Ba cố lên, đi, con mời ba ăn cơm.”

“Được.” Ba Kiều cũng cao hứng theo.

Kiều Gia Thuần đưa tay ra: “Con đưa ba đi.”

Kiều Gia Thuần thích ăn hải sản, ba Kiều mang cô đến nhà hàng ngon nhất ở gần đó ăn cơm.

“Kiều tổng.”

Vừa mới bước vào đại sảnh liền nghe thấy một tiếng gọi.

Kiều Gia Thuần quay đầu, nhìn thấy một người đàn ông trung niên.

Ba Kiều cùng người đàn ông trung niên đó hàn huyên: “Lưu tổng, đã lâu không gặp.”

Người đàn ông trung niên đó đem người đứng bên cạnh giới thiệu cho ba Kiều: “Để tôi giới thiệu với anh một chút, đây là Lục tổng, anh ta là …”

Mấy người đàn ông thân mật bắt tay nhau.

Ánh mắt của Lưu tổng nhìn về phía Kiều Gia Thuần.

Ba Kiều giới thiệu: “Nga, đây là con gái tôi, Gia Thuần.”

“Thì ra là lệnh ái.” Lưu tổng cũng học từ ngữ của người trẻ tuổi: “Thật xinh đẹp, dáng dấp giống như minh tinh điện ảnh.”

Ba Kiều cười cười, không chút nào khiêm tốn đón nhận: “Thật là rất nhiều người cũng nói như vậy.”

“Lệnh ái có bạn trai chưa?” Lưu tổng nói đùa.

“Còn chưa có.” Ba Kiều cười nói: “Thế nào, Lưu tổng muốn giới thiệu người cho chúng tôi?”

“Được a.” Lưu tổng cười cười, vỗ vào vai người đàn ông đang đứng bên cạnh, trêu ghẹo nói: “Lục tổng của chúng ta thì như thế nào, không những tuổi trẻ tài cao mà giá trị nhan sắc cũng rất cao nha.”

Lục Cảnh Hành nhìn Kiều Gia Thuần, ánh mắt của cô từ đầu tới đuôi đều không thèm nhìn anh lấy một cái. Thần sắc cô ngạo mạn, gương mặt vênh váo nghênh ngang.

Ánh mắt của ba Kiều nhìn qua, Lục Cảnh Hành thấy vậy thì lễ phép cười.

Ba Kiều liếc mắt nhìn Kiều Gia Thuần, cười nói: “Chỉ cần con gái tôi thích, tôi đều không có ý kiến.”

Kiều Gia Thuần từ đầu tới đuôi đều xem như không có chuyện gì xảy ra đứng kiêu ngạo giống như một con chim khổng tước lúc này lại đột nhiên mở miệng: “Con không thích người quá thành thục.”

Bầu không khí trở nên hơi lúng túng.

Lưu tổng hơi ngốc lăng một chút nhưng sau đó cũng kịp phản ứng, liền ha ha cười to, ông ta nhìn Lục Cảnh Hành nói: “Lục tổng, tiểu cô nương chê anh già đấy.”

Sau đó hai bên nói lời tạm biệt, mỗi người đi vào phòng riêng.

Lưu tổng cùng Lục Cảnh Hành coi như là quen biết, nói chuyện có chút tùy ý, ông nói với anh: “Dáng dấp quả thật không tệ, có điều tính cách quá cao lãnh.”

Ăn cơm được một lúc thì Kiều Gia Thuần đi nhà vệ sinh.

Đi nhà vệ sinh thì phải đi qua một khúc cua, lúc gần đến thì thấy một người đàn ông đang đứng dựa lưng vào tường. Từ góc nhìn của Kiều Gia Thuần thì một bóng dáng xinh đẹp.

Chỉ là một cái áo sơ mi trắng phổ thông, chất liệu không được xem là tốt nhất nhưng mặc trên người anh thì giống như hàng cao cấp. Phía trên không mang cà vạt, nút áo trên cùng được mở ra, hiện rõ yết hầu của anh.

Ánh đèn của quán ăn không phải là quá tốt nhưng chiếu trên mặt anh lại có hiệu ứng rất tốt, ánh sáng đem gò má của anh hiện lên như một bức họa hoàn mỹ, môi mỏng khẽ giương lên, sống mũi thật cao.

Lúc này, khí chất của anh một chút cũng không giống như một người đàn ông trải qua bao thế sự mà giống như một thiếu niên tuấn tú.

Kiều Gia Thuần giống như đang ăn thua thiệt, trong lòng gào thét nhan sắc của Lục Cảnh Hành thật cao a.

Kiều Gia Thuần cố gắng dời ánh mắt, khẽ hất cằm, mắt nhìn về phía trước, tận lực coi thường người đàn ông này.

Kiều Gia Thuần mắt nhìn về phía trước đạp giày cao gót mà đi, nhưng dư quang vẫn nhìn chằm chằm người đàn ông đang tựa lưng vào tường kia.

Lúc cô đi đến gần thì người đàn ông kia quay đầu lại nhìn cô.

Thình thịch, thình thịch, Kiều Gia Thuần đi ngang qua người anh, mang chút coi thường lẫn thắng lợi, lúc rời ánh mắt nhìn anh, chân trẹo một chút nhưng thật may không bị ngã.

Anh ta không nhìn thấy chứ?

Kiều Gia Thuần đi vệ sinh xong, đứng trước gương chỉnh chỉnh đầu tóc, dặm thêm phấn và son môi, một hồi lâu mới đi ra. Ở trong hành lang lại gặp phải người đàn ông này.

Kiều Gia Thuần vẫn coi thường anh như cũ, đi về phía trước, không thèm nhìn anh một cái.

Lúc đi ngang qua anh thì anh bước nhanh một bước, đứng chặn đường đi của Kiều Gia Thuần.

Đứng cách nhau rất gần, Kiều Gia Thuần ngẩng đầu mới có thể mắt đối mắt với Lục Cảnh Hành nhưng cô tuyệt không muốn thua trận, ánh mắt híp lại giống như tiểu mèo hoang, quấn quanh chân người nhưng lại thập phần kiêu ngạo.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn canutcanit về bài viết trên: HNRTV, diepanh8686
     

Có bài mới 30.06.2018, 23:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.08.2007, 21:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 433 lần
Điểm: 37.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du (C.33 - new) - Điểm: 41
Chương 33:

Edit: Meimei

Kiều Gia Thuần nhìn Lục Cảnh Hành, thanh âm hời hợt, giống như đang nói với một người xa lạ: "Xin cho qua."

Cô đã từng nói nếu sau này gặp lại thì sẽ xem anh như người xa lạ.

Lục Cảnh Hành không để ý đến tiểu tính khí của Kiều Gia Thuần, anh hơi cúi đầu nhìn cô hỏi: "Tại sao ba em lại nói em không có bạn trai?"

Kiều Gia Thuần bộ dáng ung dung nhìn Lục Cảnh Hành.

Thấy cô không trả lời, Lục Cảnh Hành lại hỏi: "Vậy thiệp mời lần trước là như thế nào?"

Chuyện ở cục dân chính anh trước không muốn hỏi.

Kiều Gia Thuần hai tay ôm ngực, nhìn Lục Cảnh Hành nhưng không nói lời nào.

"Em không nên hiểu lầm." Lục Cảnh Hành giải thích: "Anh có có ý khác. Em tuổi còn nhỏ, suy nghĩ chưa thành thục, ánh mắt nhìn người cũng không ràng. Em không biết cái gì mới thật sự thích hợp với em, cái gì mình thật sự cần. Qua hai năm nữa suy nghĩ của em sẽ thay đổi, cho nên em có thể chờ đến lúc suy nghĩ của mình thành thục một chút rồi hẳn ghĩ đến việc kết hôn."

Kiều Gia Thuần trợn tròn mắt nhìn anh, môi đỏ mím lại, không nói gì.

Thấy Kiều Gia Thuần không phối hợp mấy, Lục Cảnh Hành không thể làm gì khác hơn tiếp tục hỏi: "Tại sao em không nói gì?"

Lúc này Kiều Gia Thuần mới mở miệng, cô khạc ra 5 chữ: "Liên quan gì đến anh."

Trong nháy mắt, Lục Cảnh Hành ngớ ngời, khuôn mặt lúc trắng lúc xanh.

Kiều Gia Thuần thấy Lục Cảnh Hành như vậy, khuôn mặt khẽ nhếch, lúc đang đắc ý thì nghe thấy một tiếng "Gia Thuần" từ phía sau truyền đến.

Kiều Gia Thuần quay đầu, thấy ba mình đang đứng cách đó không xa có chút hiếu kỳ nhìn qua bên này.

Thấy ba Kiều gọi mình, Kiều Gia Thuần xoay người, hướng phía ba Kiều mà chạy đến.

Lục Cảnh Hành thấy ba Kiều thì khẽ gật đầu một đầu cái, ba Kiều cũng vậy.

Kiều Gia Thuần đi đến cạnh ba Kiều, hai người cùng nhau đi ra khỏi nhà hàng. Ba Kiều vừa đi vừa hỏi Kiều Gia Thuần: "Các con quen biết nhau?"

Tim Kiều Gia Thuần đập thình thích một cái, nhưng cô rất nhanh nhẹn tùy ý nói: "Không quen biết a."

Ba Kiều vẫn có chút nghi ngờ: "Vậy sao lại đứng nói chuyện với cậu ta?"

"Anh ta muốn bắt chuyện với con." Kiều Gia Thuần hoạt bát nói.

Ba Kiều im lặng mấy giây không lên tiếng, sau đó nói: "Ừ, có thể cân nhắc."

Kiều Gia Thuần dừng một chút mới hiểu được ý của ba Kiều.

Vừa nghĩ đến lúc nãy ba Kiều nghiêm túc suy nghĩ có phải mình đồng ý để Lục Cảnh Hành "bắt chuyện", sau đó lại nghiêm túc nói "có thể cân nhắc", Kiều Gia Thuần không nhịn được cười ra tiếng. Ba của cô thật sự muốn giúp cô đánh giá đối tượng, Kiều Gia Thuần liền cảm thấy buồn cười.

Ba Kiều nhìn Kiều Gia Thuần, trong mắt mang theo nghi ngờ.

Kiều Gia Thuần nghiêng đầu, nhướng mày nói: "Người muốn theo đuổi con rất nhiều, để cho anh ta xếp hàng đi."

Ba Kiều sững sốt một chút, sau đó cũng cười phá lên, mặt đầy cưng chìu.

Sau khi tan việc, ba Kiều một mình trở về nhà. Vừa vào phòng khách liền nghe thấy giọng của mẹ Kiều đang rất nhiệt tình chào hỏi khách.

Mẹ Kiều thấy ba Kiều liền nở nụ cười nói: "Lão Kiều, Lý Tuấn đến."

 Lý Tuấn chào ba Kiều, ba Kiều chỉ nhàn nhạt gật đầu.

Trên bàn ăn, mẹ Kiều nhiệt tình chiêu đãi Lý Tuấn gắp thức ăn cho Lý Tuấn, còn ba Kiều thì đối với Lý Tuấn không nóng cũng không lạnh.

Sau khi ăn uống xong là thời điểm thích hợp nhất để uống trà, quả nhiên ba Kiều mới nói chuyện với anh: "Lý Tuấn, Gia Thuần là một đứa nhỏ không có tính quyết đoán. Nó từ nhỏ đã như vậy, mỗi ngày một chủ ý, ta đã sớm biết. Trên đời này cũng chỉ có ta cùng mẹ nó mới có thể bao dung cho nó ..."

"Chú, con sau này nhất định cũng sẽ bao dung cô ấy." Nghe đến chỗ này, Lý Tuấn liền lập tức cắt đứt lời nói của ba Kiều, cho ông thấy được tâm ý của anh.

Ba Kiều híp mắt nhìn anh một cái, tỏ ý anh đừng nóng vội, sau đó chậm rãi nói: "Hôm qua Gia Thuần đến tìm ta, nó nói trước kia do nó không suy nghĩ kỹ càng, việc kết hôn này nó muốn không kết hôn nữa, ta cũng sẽ ủng hộ nó."

"Chú ..."

"Dưa hái xanh dưa không ngọt, con là một đứa trẻ ngoan, sau này sẽ gặp được một người phụ nữ tốt hơn, tiếp tục kiên trì cũng không phải là ý hay, con nói đúng không? Lát nữa ta sẽ gọi điện cho ba con ..."

Mẹ Kiều bưng một dĩa trái cây từ phòng bếp ra, thấy chỉ có một mình ba Kiều ngồi trong phòng khách, bà nhìn khắp bốn phía, sau đó hỏi ba Kiều: "Ấy, Lý Tuấn đâu?"

Ba Kiều đặt ly trà xuống, trả lời: "Về rồi."

"Về rồi? Tôi vừa mới gọt ít trái cây cho nó mà."

Lý Tuấn ngồi trên chiếc xe thể thao của anh, cầm điện thoại di động muốn gọi cho Kiều Gia Thuần, nhưng nghĩ Kiều Gia Thuần sẽ không tiếp cho nên anh đem điện thoại ném xuống ghế phó lái.

Xe thể thao chạy vùn vụt trên đường, ban đêm đèn neon lướt qua khuôn mặt anh, màu sắc rực rỡ chiếu rõ khuôn mặt vặn vẹo của anh.

Lúc Lý Tuấn đến hội sở, Cổ Văn Bân đang uống rượu.

Cổ Văn Bân thấy Lý Tuấn hỏi: "Sao nhanh vậy?"

Lý Tuấn ngồi xuống, cầm chai rượu đang đặt trên bàn lên, thân thể ngã về phía sau, ngửa đầu uống.

Cổ Văn Bân lại hỏi: "Lái xe nhanh như vậy cảnh sát giao thông không chặn lại?"

Lý Tuấn ừng ực uống rượu, sau đó mới dừng lại, nhìn về phía Cổ Văn Bân nói: "Phiền phức."

Cổ Văn Bân cười nói: "Vẫn chưa giải quyết được?"

Lý Tuấn nói: "Kẻ gian đặc biệt khó làm."

"Còn có người phụ nữ mà Lý đại thiếu không giải quyết được?", Cổ Văn Bân đề nghị: "Vậy cậu lừa gạt cô ta đi, phụ nữ không chỉ cần dỗ dành mà còn phải lừa gạt a."

"Tôi còn chưa lừa gạt cô ta?" Lý Tuấn bắt đầu hùng hùng hổ hổ: "Cậu ngược lại nói cho tôi nghe, tôi còn chưa lừa gạt cô ta?"

"Cậu có biết tại sao tôi chọn cô ta cho cậu hay không?" Cổ Văn Bân nói: "Bố mẹ cô ta chỉ có một đứa con gái là cô ta, từ nhỏ đều được cưng chiều như bảo bối. Cậu chỉ cần cùng cô ta lĩnh chứng, công ty thiếu tiền có nghĩ là vợ chồng đều cùng chung một món nợ. Ba cô ta cho dù có bán công ty, bán nhà, đập nồi bán sắt cũng sẽ thay con gái trả nợ, không thể trơ mắt nhìn con gái bị ngồi tù. Cậu chuyện nhỏ không nhẫn thì sao làm được chuyện lớn."

"Mẹ kiếp, lão tử nhất thời không nhịn được." Lý Tuấn không nhịn được thô tục nói: "Cô ta ở trước mặt lão tử giả bộ trinh khiết như tiên nữ, chạm cũng không cho chạm, ai biết quay đầu liền cho lão tử đội nón xanh, người đàn ông nào có thể nhịn được?"

"Ách." Cổ Văn Bân uống một hớp rượu, nói: "Nếu muốn cuộc sống không gặp khó khăn trở ngại thì trên đầu phải cực kỳ xanh."



--



Hai ngày nay Lục Cảnh Hành bề bộn nhiều việc, công ty gặp phải khó khăn, vấn đề có chút khó giải quyết vì vậy gần đây anh cực kỳ vất vả. Hôm nay thật vất vả mới đúng giờ tan ca, anh liền chạy xe đến trước cổng tiểu khu nhà Kiều Gia Thuần.

Dừng xe, cầm điện thoại di động lên, muốn gọi cô đi ra, nhưng lúc muốn bấm nút gọi thì anh hơi do dự.

Chơi game trên điện thoại một lúc, ngoài cửa xe, ánh nắng chiếu xuống, bóng cây kéo thật dài. Một đôi trai gái đi dạo dưới bóng cây, nam thì một tay xách thức ăn, một tay cầm tay của người nữ.

Lục Cảnh Hành nhìn thấy, sau đó dời ánh mắt nhìn lên bầu trời ngơ ngẩn một hồi.

Cả ngày đều ở công ty, bận bịu không suy nghĩ gì nhiều nhưng vào lúc này, anh cảm thấy mình tựa như cây liễu cô đơn.

Một lúc lâu, Lục Cảnh Hành mới phục hồi tinh thần, một lần nữa anh mở điện thoại di dộng lên, chuẩn bị gọi cho Kiều Gia Thuần.

Lúc này trên màn hình di dộng lại hiện có cuộc gọi đến. Lục Cảnh Hành ấn nút nghe, là trợ lý gọi đến nói hạng mục của công ty có vấn đề, trợ lý rất gấp, hy vọng Lục Cảnh Hành nhanh chóng đến công ty.

Lục Cảnh Hành nghe trong điện thoại biết đại khái tình huống, để điện thoại xuống, hướng cửa tiểu khu nhìn một chút, sau đó lái xe rời đi.

Rạng sáng ngày hôm sau, Lục Cảnh Hành ngồi chuyến máy bay sớm nhất bay qua Mỹ, hạng mục lần này xảy ra vấn đề là hạng mục mà công ty của anh hợp tác với một công ty bên Mỹ.

Ban đầu Lục Cảnh Hành không nghĩ đến chuyến đi lần này lại kéo dài như vậy, anh ở nước mỹ ngây người hơn hai mươi ngày. Có lúc anh không nhịn được gọi điện cho Kiều Gia Thuần nhưng lần nào cũng không nghe máy.

Anh gửi tin nhắn cho Kiều Gia Thuần: "Em có đó không?"

Sau đó hệ thống tự gửi đến tin nhắn: Tin nhắn đã được gửi nhưng đối phương cự tuyệt nhận.

Anh đây là, bị chặn (bị đưa vào danh sách đen)?



--



Vương Đệ đi vào phòng khám, trong tay cầm giấy xét nghiệm đưa cho bác sĩ, cô thấp thỏm ngồi xuống.

Vương Đệ cẩn thận quan sát sắc mặt của bác sĩ nhưng bác sĩ dù sao cũng gặp nhiều trường hợp như vậy rồi, liếc nhìn tờ giấy xét nghiệm mà biểu tình vẫn không thay đổi.

Vương Đệ không nhịn được hỏi: "Bác sĩ, sao vậy ạ?"

Vị bác sĩ này là chuyên gia điều trị vô sinh tốt nhất của bệnh viện này, là trưởng khoa, Vương Đệ phải vất vả lắm mới tìm được số của vị bác sĩ này trên mạng, hẹn trước một tháng mới gặp được.

Đợi một tháng, Vương Đệ hôm nay mới có thể đến khám. Sáng sớm liền đến xét nghiệm trước, buổi chiều mới có kết quả. Lúc này bác sĩ ngẩng đầu mới nhìn Vương Đệ một cái hỏi: "Cô đã kết hôn chưa? Có con chưa?"

"Chưa kết hôn, chưa có con."

"Nga, vậy cô định?"

Vương Đệ vội vàng nói: "Bác sĩ, tôi chuẩn bị kết hôn, sau đó muốn có con. Cô nhìn xem tôi có thể sinh con không?"

"Nga," nữ bác sĩ đẩy gọng mắt kiếng lên, nói: "Với tình trạng này, cô có thể cố gắng một chút."

Trong lòng Vương Đệ dâng lên một cỗ vui mừng, kết quả này so với những lời nói của các bác sĩ không chuyên khoa của bệnh viện thì tốt hơn rất nhiều. Những người kia đều nói cô không thể mang thai, làm hại cô khổ sở một thời gian dài.

Vị bác sĩ này cúi đầu nhìn kết quả xét nghiệm, sau đó ngẩng đầu nói với Vương Đệ: "Có điều cô phải chuẩn bị tâm lý, khả năng có con không lớn."

Vương Đệ vừa mới cong môi cười liền không cười nổi, cô hít sâu một hơi, hỏi vị bác sĩ này: "Bác sĩ, vậy bây giờ tôi phải làm sao? Có phải điều trị gì không ạ?"

...

Hy vọng tan biến, Vương Đệ ủ rũ cùng mất mác rời khỏi phòng khám.

Cô đi cầu thang cuốn từ tầng hai xuống tầng một, lúc chuẩn bị xuống tầng một, cô lơ đãng nhìn xung quanh thì thấy một bóng dáng quen thuộc.

Vương Đệ sững sốt một chút, lập tức phản ứng đi theo.

Tầng hai là tầng lấy số khám bệnh phổ thông, người đến người đi đông đúc chật chội. Vương Đệ chen qua đám người, chạy nhanh mấy bước, giơ tay lên huơ huơ gọi cô gái đang đi về phía trước: "Gia Thuần."

Kiều Gia Thuần vừa đi vừa sửng sờ, bất thình lình nghe có người gọi mình thì bị dọa sợ làm đồ vật trong tay rơi xuống đất.

Vương Đệ nhanh tay lẹ mắt cầm đồ của Kiều Gia Thuần lên, tiện mắt nhìn vào.

Kiều Gia Thuần muốn lấy thì đã không kịp.

Tờ kết quả siêu âm và tờ xét nghiệm hooc mon đều ở trên tay Vương Đệ.

Rất nhanh, Vương Đệ buông xuống tờ xét nghiệm, trong mắt tràn đầy kinh ngạc: "Em mang thai!"

Ầm, sấm sét giữa trời quang.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn canutcanit về bài viết trên: HNRTV, diepanh8686
     
Có bài mới 06.07.2018, 12:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.08.2007, 21:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 102
Được thanks: 433 lần
Điểm: 37.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du (C.34 - new) - Điểm: 40
Chương 34:
Edit: Meimei

Lúc Kiều Gia Thuần nhận lấy tờ xét nghiệm của mình, cả người bối rối, đầu óc hỗn loạn trống rỗng.

Cho đến lúc chị họ nói ra hai chữ “mang thai”, cô mới như từ trong mộng tỉnh lại, hai chữ kia giống như một tiếng sấm nổ trong tâm cô, làm cô sợ hết hồn hết vía.
Chị họ cùng Kiều Gia Thuần đi gặp bác sĩ.

Chị họ hỏi Kiều Gia Thuần: “Đứa bé là của ai? Lý Tuấn?”

Kiều Gia Thuần lắc đầu.

“Lục Cảnh Hành?”

Kiều Gia Thuần lại lắc đầu.

Vương Đệ nhận ra Kiều Gia Thuần không muốn nói.

“Vậy em định như thế nào? Không nói cho cha đứa bé biết sao?”

Kiều Gia Thuần vẫn lắc đầu, cả người có chút ngơ ngác.

Vương Đệ lấy balo xuống, kéo giây kéo ra, làm bộ muốn lấy điện thoại di động ra: “Không được, chuyện lớn như vậy, chị phải gọi điện nói cho mẹ em biết!”

Kiều Gia Thuần luống cuống, vội vàng kéo cánh tay Vương Đệ lại: “Chị họ!”

Vương Đệ tức giận đánh Kiều Gia Thuần một cái: “Em, đứa nhỏ này, tại sao lại làm bậy như vậy!”

Kiều Gia Thuần xin tha, đáng thương nói: “Chị họ tốt, van cầu chị giúp em giữ bí mật này.”

“Ai, em thật là đứa không thể làm người khác yên tâm.” Vương Đệ không biết làm sao: “Đã không muốn giữ đứa bé thì cầm thuốc này, lúc nãy bác sĩ nói gì em có hiểu không? Nếu em quyết định uống thuốc thì mấy ngày này kiên trì uống, nếu không qua mấy ngày, có uống thuốc cũng không được, phải làm phẫu thuật đấy. Trở về liền uống thuốc ngay.”

Trong lòng Kiều Gia Thuần thấp thỏm bất an lại do dự, trong lòng đều hoảng sợ. Không thể kéo dài, kéo dài thêm nữa thì uống thuốc không còn tác dụng, cô không muốn làm phẫu thuật, chỉ cần tưởng tượng một chút là hai chân cô đều run rẩy, quá đáng sợ! Nhưng nhìn hộp thuốc, cô lại không dám uống.

Cô không biết nên làm như thế nào, vừa mờ mịt vừa sợ hãi, không có ai có thể bàn bạc.
Buổi tối về nhà ngủ, Kiều Gia Thuần mơ thấy rất nhiều con búp bê đáng yêu, lông xù xù, chúng nó mở đôi mắt thật to nhìn cô. Nhưng một khắc sau đó, chúng đột nhiên biến mất mà thay vào đó là từng cái bóng màu đen từ bốn phương tám hướng nhanh chóng tấn công về phía cô. Cùng lúc đó, mọi thứ xung quanh cô cũng quay cuồng, cô bị một cổ lực đạo không rõ ở đâu nắm lấy tay cô nhanh chóng xoay tròn theo. Bóng tối vô tận khiến cho cô vô cùng sợ hãi.

Dừng lại đi, mau dừng lại đi.

Kiều Gia Thuần biết mình đang ở trong giấc mơ, chỉ cần tỉnh lại là tốt rồi. Nhưng bất luận cô cố gắng mở mắt ra như thế nào đi nữa, bất luận cô dùng ý chí của mình cố gắng không thể sa vào giấc ngủ mê man, phải để bản thân mình tỉnh lại như thế nào đi chăng nữa, cô cũng không thể nào mở mắt ra. Cô bị cơn ác mộng quấn lấy.

Cuối cùng, ở trong cơn ác mộng cô kêu to “A!” một tiếng, sau đó tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, trái tim hoảng loạn đập bịch bịch.

Chưa tỉnh táo, Kiều Gia Thuần ôm ngực.

Một lúc lâu, cô mới có thể tìm lại hơi thở bình thường, cảm thấy khát nước liền cầm ly nước đặt trên tủ đầu giường uống ừng ực.

Đặt ly nước xuống, tầm mắt Kiều Gia Thuần liếc nhìn điện thoại di động để bên cạnh.
Cô cầm điện thoại lên, nhìn cái tên đang bị nằm trong danh sách đen.

Giờ phút này, đêm khuya vắng người, cô đơn không có ai giúp đỡ, cô vô cùng muốn gọi điện thoại cho anh.

Cô thật sự rất cần ai đó an ủi và chống đỡ cho cô, cô thật sự rất cần một người nào đó ở bên cạnh có thể nói cho cô biết bây giờ phải làm như thế nào.

Kiều Gia Thuần xóa tên Lục Cảnh Hành khỏi danh sách đen, muốn gọi điện thoại cho anh. Nhưng một giây sau đó, cô lại đưa tên anh vào danh sách đen lại. Thật sự giống như chiếc hộp Pandora, có một vài thứ không thể thả ra ngoài.

Bây giờ Lục Cảnh Hành đã có bạn gái, anh là một nam nhân cặn bã, mặc người dạ thú, bên ngoài lịch sự bên trong bại hoại, tội lỗi chồng chất!

Làm sao cô lại có thể tiếp tục dây dưa với anh? Ở bên cạnh anh, cô đã bị thua thiệt quá nhiều rồi.

Trong lòng anh nhất định nghĩ cô là một người phụ nữ rẻ tiền, là một người có thể dễ dàng bị đàn ông đùa bỡn, là một người phụ nữ hèn mọn có thể tùy tiện quỳ xuống bám lấy ống quần đàn ông. Kiều Gia Thuần không cho phép mình bởi vì nhất thời mềm yếu mà để cho Lục Cảnh Hành cười nhạo cô thêm một lần nào nữa. Có lẽ anh nghĩ tổn thương cô như vậy còn nhẹ lắm.

Ngày hôm sau, Kiều Gia Thuần hẹn gặp Quan San, có điều tạm thời Quan San có việc nên Kiều Gia Thuần đi trung tâm mua sắm mua ít đồ rồi tùy tiện tìm một quán ăn cơm
Gọi món ăn xong, Kiều Gia Thuần tìm chỗ ngồi xuống. Cô lấy thuốc từ trong túi xách ra, trong đầu nghĩ chờ chút nữa ăn cơm xong sẽ uống.

Kiều Gia Thuần, ngươi phải có dũng khí của tráng sĩ đoạn tay áo.

Phải thật mạnh mẽ lên, phải dám đối diện với những u tối trong cuộc sống.

Lúc Kiều Gia Thuần đang tự vận động tư tưởng trong đầu, phía trước liền có một người đi đến, ở phía đối diện ngồi xuống.

Kiều Gia Thuần theo bản năng ngẩng đầu lên, thấy rõ người đến, cô lập tức kéo khóa của túi xách lại. Có điều đối phương hình như không để ý đến hành động đó của cô.

Kiều Gia Thuần tiến vào trạng thái phòng ngự, giống như một tiểu mèo hoang nhìn thấy người xa lạ đi vào địa bàn của nó. Ánh mắt chăm chú nhìn đối phương, đồng thời nói: “Xin lỗi, chỗ đó có người ngồi rồi.”

Lục Cảnh Hành nhìn dáng vẻ phòng bị của Kiều Gia Thuần, thấy có chút đáng yêu.
Anh không nhịn được mỉm cười, lại đưa tay sờ sờ mũi để che giấu nụ cười của mình, không nhịn được muốn trêu chọc cô một chút: “Phải không? Người đâu? Sao anh không thấy?”

Kiều Gia Thuần không trả lời.

Đây là tiệm bán thức ăn nhanh, lúc đông khách, hai người xa lạ cũng có thể ngồi cùng một bàn. Nhưng bây giờ thời gian còn rất sớm, trong tiệm không phải còn rất nhiều chỗ trống sao?

Nhưng Lục Cảnh Hành đặt số gọi đồ ăn của anh trên bàn, cơ thể dựa vào lưng ghế, một bộ dáng muốn cùng đấu với cô.

Kiều Gia Thuần tất nhiên có thể đi qua chỗ khác ngồi nhưng mà tại sao cô lại phải nhường vị trí của mình cho Lục Cảnh Hành, như vậy giống như cô sợ anh, hứ, để xem ai sợ ai chứ.

Hai người mắt to mắt nhỏ trừng nhau, không ai chịu phục ai.

“Cơm thịt bò cà ri của quý khách đây ạ.” Nam phục vụ mang đồ ăn đến cho Kiều Gia Thuần.

Kiều Gia Thuần lười đối phó với Lục Cảnh Hành, cầm muỗng lên ăn.

Cô đưa miếng thịt bò vào miệng, nhai. Rất nhanh Kiều Gia Thuần nhíu mi. Muốn nôn, tại sao lại khó ăn như vậy?

Món thịt bò này rất nặng mùi a, sao người ta có thể bán? Kiều Gia Thuần có chút chán ghét, vội vàng uống miếng nước áp cơn buồn nôn xuống.

“Xin chào, đây là cơm gà chiên cà ri của ngài.”

Đồ ăn của Lục Cảnh Hành cũng tới, Kiều Gia Thuần giương mắt liếc trộm anh, nhìn anh đưa từng miếng gà chiên vào miệng.

Ngô, nhìn dáng vẻ của anh có vẻ món ăn đó rất ngon, biết vậy cô đã gọi món gà chiên cà ri đó.

Lục Cảnh Hành ung dung thong thả ăn cơm, cảm nhận được ánh mắt của Kiều Gia Thuần, anh ngước mắt lên nhìn cô.

Kiều Gia Thuần cố ý dời tầm mắt, làm bộ thưởng thức tấm áp phích đang treo trên tường ở phía đối diện.

Lục Cảnh Hành cúi đầu tiếp tục ăn.

Kiều Gia Thuần đâm đâm miếng thịt trong dĩa, nhìn thật giống như phân vậy, nhìn không có một chút khẩu vị nào.

Đem thịt trong dĩa lựa ra, Kiều Gia Thuần miễn cưỡng ăn vài miếng cơm trộn cà ri, sau đó cầm thấy túi xách, đi.

Kiều Gia Thuần mới vừa từ trong quán đi ra không được bao xa thì sau lưng có người đuổi theo.

“Gia Thuần.”

Kiều Gia Thuần dừng chân một cái nhưng lại rất nhanh tiếp tục đi về phía trước.

Lục Cảnh Hành chạy hai ba bước liền đuổi kịp cô: “Anh có chuyện muốn nói với em.”

“Phải không?” Kiều Gia Thuần dừng bước nhìn Lục Cảnh Hành: “Xin lỗi, nhưng em không có chuyện gì để nói với anh.”

Kiều Gia Thuần sải bước đi về phía trước nhưng Lục Cảnh Hành lại đuổi theo.

Kiều Gia Thuần tức giận nói: “Đừng đi theo em.”

Nhưng Lục Cảnh Hành vẫn giữ vững tốc độ đi bên cạnh cô.

Kiều Gia Thuần cả giận nói: “Em nói đừng có đi theo em!”

Lục Cảnh Hành tiến lên một bước, ngăn Kiều Gia Thuần lại, nói: “Gia Thuần …”

Thanh âm của Lục Cảnh Hành phải ngừng lại, bởi vì Kiều Gia Thuần ói.

Lúc nãy ăn cơm Kiều Gia Thuần đã có chút muốn nôn, sau đó vừa đi cô cảm thấy cảm giác này ngày càng mãnh liệt. Cô nói Lục Cảnh Hành để cho cô đi là bởi vì cô vội vả muốn đi đến phòng vệ sinh, hơn nữa cô không biết chắc mình có thể ói trên đường đi đến phòng vệ sinh hay không. Nhưng mà Lục Cảnh Hành cứ một mực dây dưa không cho cô đi.

Cuối cùng, cảm giác muốn ói mãnh liệt xông đến, Kiều Gia Thuần không nhịn được ói ra.

Tất cả đều ói lên trên y phục của Lục Cảnh Hành.

Sau đó cô không nhịn được quỳ xuống, điên cuồng nôn ra trên mặt đất, không chỉ là từ miệng mà thậm chí còn từ lỗ mũi, cô vừa ói vừa chảy nước mắt.

Mái tóc dài của cô rủ xuống, che lấy khuôn mặt cô. Cô hy vọng Lục Cảnh Hành và tất cả mọi người đi đường xung quanh không thấy dáng vẻ lúc này của cô.

Trong lòng cô cũng đang khóc. Sống từng ấy năm, chưa bao giờ cô ở bên ngoài chật vật như vậy.

Ô ô ô, thật là mất thể diện. Nhìn thấy dáng vẻ như quỷ của cô bây giờ, cô trong mắt của Lục Cảnh Hành nhất định đã mất hết hình tượng rồi.

Nhưng Lục Cảnh Hành ngồi xuống, giúp cô vỗ vỗ lưng. Mẹ nó, anh không nên nhìn mặt cô lúc này. Này này, có thể giúp cô che giấu không để người khác thấy rõ mặt cô được không.

Kiều Gia Thuần rốt cuộc ói xong.

Thật ra thì cô chỉ còn cách nhà vệ sinh có mấy bước thôi. Giờ phút này, Kiều Gia Thuần hận thể chui xuống đất, cô vội vàng che mặt chạy vào nhà vệ sinh nữ.

Kiều Gia Thuần ở trong nhà vệ sinh sửa soạn một chút, thật may, đồ ói không dính trên người.

Súc miệng, tóc ở hai bên dính đồ ói, có chút bẩn, cô lấy nước rửa qua, sau đó cô rửa mặt, dùng khăn giấy lau khô.

Ha, ói xong liền thấy thoải mái hơn, cảm giác bực bội lúc nãy đều bị quét sạch. Chẳng qua là cổ họng và mũi bị dịch vị dạ dày tràn qua, bây giờ vẫn có cảm giác đau nhức.

Quan San gọi điện thoại đến, hỏi Kiều Gia Thuần đang ở đâu. Kiều Gia Thuần báo vị trí của mình.

Quan San rất nhanh đi đến, cô nhìn Kiều Gia Thuần nói: “Nhìn thấy Lục Cảnh Hành rồi.”

“Vẫn còn ở đó?” Kiều Gia Thuần hỏi.

“Đúng vậy. Anh ta nói cậu ói, nói tớ vào xem cậu có sao không.”

“Vậy cậu làm cho anh ta rời đi đi.” Mới lúc nãy bị anh nhìn thấy dáng vẻ xấu xí của mình, bây giờ Kiều Gia Thuần không có mặt mũi đi ra ngoài.

Quan San nhìn Kiều Gia Thuần, mặt mày hớn hở nói: “Cục cưng, tốt, ói cả lên trên người anh ta, ahahaha…”

Quan San đi ra ngoài, một lát sau thì trở lại.

Kiều Gia Thuần gấp gáp hỏi: “Như thế nào, anh ta đi chưa?”

“Đi rồi.”

Được như nguyện nhưng trong lòng Kiều Gia Thuần lại sinh ra chút cảm giác mất mác: “Cậu nói anh ta như thế nào?”

Quan San không kiềm được cười lớn, cười xong mới nói: “Tớ nói với anh ta cậu nhìn thấy anh ta liền muốn ói.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn canutcanit về bài viết trên: HNRTV, Ngô Thanh, diepanh8686, nguocnam
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banhmikhet, cô đơn mình em, elianakyle, Google Adsense [Bot], little_loan, Nguyệt Ái, quynhle2207, thangtv, trangdumi, Tuanh83 và 388 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Snow cầm thú HD
Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.