Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 

Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

 
Có bài mới 01.05.2018, 16:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.08.2007, 21:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 99
Được thanks: 372 lần
Điểm: 36.73
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du (C.25 - new) - Điểm: 41
Chương 25:
Edit: Meimei

Cuối cùng cũng ly hôn, Viên Mộng thở ra một hơi thỏa mãn. Một thời gian dài liên lạc với luật sư, con trai thì bị bắt cóc, hai bên tranh chấp nhau, cuối cùng cũng có thể ly hôn, thật sự là quá mệt mỏi, trước đó hầu hết thời gian cô đều tiêu hao lên việc ly hôn này.

Bây giờ, cô rốt cuộc cũng có thể nghỉ ngơi một chút, cuối cùng có thể bắt đầu cân nhắc chuyện khác.

Cô đến trường đón con trai, nói với nó: “Bối Bối, ngày mai là sinh nhật con, có muốn đi công viên chơi không?”

Đứa nhỏ nhảy cỡn lên: “Đi! Đi! Con muốn đi công viên! Công viên!”

“Vậy ngày mai mẹ và chú cung với Bối Bối đi công viên chơi nha, có được không?” Viên Mộng thử dò hỏi.

Ai nói trẻ con không hiểu chuyện, thật ra trẻ con tự có suy luận của chính bản thân nó. Đứa nhỏ không vui vẻ lên nữa mà an tĩnh lại hỏi: “Còn ba ba thì sao? Ba ba không đi với Bối Bối sao?”

Viên Mộng yên lặng một chút, sau đó cô cười cười sở đầu đứa nhỏ, dụ dỗ nói: “Bối Bối ngoan, ba ba ngày mai có việc cho nên không thể tới a.”

Mặt đứa nhỏ như đưa đám nhưng vẫn chấp nhận, dù sao đối với nó mà nói, đi công viên chơi là một cám dỗ rất lớn, chỉ cần có mẹ đi theo là đủ rồi.

Chuẩn bị hôn lễ là một công việc rất phức tạp và hao tổn tâm trí. Thật ra thì dựa theo ý muốn của Kiều Gia Thuần và Lý Tuấn là không muốn làm phức tạp. Bởi vì Lý Tuấn tương đối gấp gáp, muốn nhanh chút đem Kiều Gia Thuần cưới về nhà, còn Kiều Gia Thuần thì bởi vì cô lười, lười phí tâm tư tốn thời gian. Có điều người lớn hai nhà hiển nhiên là không đồng ý, bọn họ đều muốn con của mình phải có một hôn lễ long trọng.

Kiều mẹ phụ trách rất nhiều công việc của hôn lễ, Kiều Gia Thuần thì thanh nhàn nhưng có một số việc Kiều mẹ không thể thay cô làm được, ví như thử áo cưới giày dép các loại, vẫn là phải tự mình Kiều Gia Thuần làm. Hơn nữa thẩm mỹ của Kiều mẹ và Kiều Gia Thuần khác nhau, điều này làm cho Kiều Gia Thuần không thể không tự mình ra trận, ví như thiết kế bố trí hoa trang trí, Kiều mẹ thì lựa chọn hoa hồng bởi vì bà cảm thấy chuyện mừng là phải như vậy, còn Kiều Gia Thuần thì không thấy như vậy, cô phải gọi điện liên lạc với công ty hoa để họ thay thế loại hoa khác.

Lý Tuấn bắt đầu thúc giục Kiều Gia Thuần đi làm giấy kết hôn. Kiều Gia Thuần bị công việc rườm rà của hôn lễ vây quanh, đến hôm nay mới dành ra được một buổi chiều đi theo Lý Tuấn làm giấy kết hôn.

Bởi vì phải chụp hình, cô phải trang điểm thay áo quần.

Lúc ra cửa, Kiều mẹ nói: “Mẹ đi với con nhé.”

Kiều Gia Thuần buồn cười: “Mẹ, nào có ai đi làm giấy kết hôn mà mang theo bố mẹ đi cùng?”

“Mẹ không bỏ con được.”

“Vậy hôm nay con không đi nữa.”

“Đừng, mẹ chỉ là có chút căng thẳng.”

“Con kết hôn mà so với con mẹ còn khẩn trương hơn.”

“Con thật là không hiểu tấm lòng của người mẹ.”

“Được rồi, mẹ, mẹ liền ở nhà thật tốt chờ con về.” Kiều Gia Thuần thật sự một chút cũng không thấy khẩn trương, ngược lại cùng Lý Tuấn kết hôn, cô thấy rất bình tĩnh, cảm giác rất ổn. Cô chợt nhớ tới một ca khúc “Hạnh phúc vững vàng”.

Lên xe, cô bật bài hát này nghe. Trong tiếng nhạc êm dịu, Kiều Gia Thuần từ từ lái xe.

<<Tôi muốn một hạnh phúc vững vàng
Có thể ngăn cản tàn khốc của ngày tận thế
Trong đêm khuya bất an
Có thể có một nơi quy tụ
Tôi muốn một hạnh phúc vững vàng
Có thể dùng hai tay chạm vào
Mỗi lần sờ tay vào ngực
Có nhiệt độ của anh>>

Kiều Gia Thuần thấy bài hát này rất phù hợp với tâm tình hiện tại của cô, vì vậy trên đường đi, cô chỉ nghe một mình bài hát này.

Đoạn đường này vô cùng thông thuận, ngay cả một cái đèn đỏ cũng không gặp, chưa đến hai mươi phút, Kiều Gia Thuần đã đến cục dân chính.

Kiều Gia Thuần liếc nhìn thời gian trên điện thoại di động, cách thời gian hẹn của cô và Lý Tuấn mười lăm phút. Kiều Gia Thuần nhắn tin trên wechat cho Lý Tuấn: “Em đến rồi.”

Lý Tuấn rất nhanh trả lời lại, anh gửi cho Kiều Gia Thuần một tin nhắn thoại: “Lúc anh đi con đường này mới phát hiện họ đang sửa đường, bây giờ anh phải tìm đi đường khác, sẽ đến trễ một chút, hay là em đến tiệm cà phê gần đó chờ anh một chút.”

Kiều Gia Thuần cũng gửi một tin nhắn thoại: “Có trễ lâu không?”

“Không biết a, anh đến thì sẽ gọi điện cho em.”

“Vậy cũng được.”

Để điện thoại xuống, cô vô ý thức ngẩn đầu lên nhìn một chút, lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Lục Cảnh Hành tới đây làm gì, chẵng lẽ cũng tới làm giấy kết hôn? Trong nháy mắt cái ý niệm này liền xuất hiện trong đầu Kiều Gia Thuần.

Lục Cảnh Hành đang gọi điện thoại, ánh mắt của Kiều Gia Thuần nhìn Lục Cảnh Hành như đang tìm tòi điều gì đấy. Xung quanh anh cũng không có nhiều người nhưng chỉ có một người phụ nữ một mực đứng đợi anh. Người phụ nữ đưa lưng về phía Kiều Gia Thuần, giống như đang đọc tờ tuyên truyền của cục dân chính. Người phụ nữ này có vóc dáng cao và tóc dài, nhìn cũng gần giống Viên Mộng.

Xem ra bọn họ cũng tới làm giấy kết hôn. Kiều Gia Thuần cảm thấy mình có thể lên diễn đàn nào đó đăng bài viết máu chó — đi làm giấy chứng nhận kết hôn còn gặp bạn trai cũ thì phải làm sao?

Thật là màn kịch vui hoang đường của nhân gian, làm người ta dở khóc dở cười. Kiều Gia Thuần muốn rời đi trước khi hai người đó nhìn thấy mình, nếu không sẽ rất lúng túng.

Bỗng nhiên, người nọ giống như cảm nhận được ánh mắt của Kiều Gia Thuần, anh xoay người lại liền nhìn thấy Kiều Gia Thuần.

Kiều Gia Thuần lập tức quay người né tránh nhưng sau đó cô lại cảm thấy tại sao mình lại tránh, như vậy giống như cô có tật giật mình, vì vậy cô quay người lại nhìn Lục Cảnh Hành.

Lục Cảnh Hành đi đến gần cô.

Tim Kiều Gia Thuần có chút đập rộn lên nhưng lại không giải thích được vì sao mình lại hoảng loạn. Cô tự an ủi bản thân: “Kiều Gia Thuần, chớ kinh sợ.”

Lục Cảnh Hành đi đến gần cô hỏi: “Em tới đây làm gì?”

Lục Cảnh Hành nghe giọng điệu của Lục Cảnh Hành có chút tức giận, hừ, bây giờ đến phiên anh chất vấn cô? Kiều Gia Thuần không trả lời anh mà hỏi ngược lại: “Anh tới đây làm gì?” Cô vừa hỏi, vừa như có ám chỉ nhìn người phụ nữ đứng bên cạnh tấm tuyên truyền của cục dân chính sau lưng anh.

Lục Cảnh Hành không hiểu lắm, anh trả lời Kiều Gia Thuần: “Anh mới mua nhà, đến đây làm giấy chứng minh, còn em?”

Lúc Lục Cảnh Hành nói chuyện thì Kiều Gia Thuần thấy người phụ nữ đó xoay người về phía trước. Kiều Gia Thuần thấy rõ mặt của cô ta, không phải là Viên Mộng.

Kiều Gia Thuần cũng không biết tư vị trong lòng mình hiện tại như thế nào, câu “em tới làm giấy kết hôn” cô bất luận như thế nào đều không thể nói ra với Lục Cảnh Hành.

Nhưng Lục Cảnh Hành lại rất nghiêm túc nhìn cô, chờ cô trả lời.

Kiều Gia Thuần không thể làm gì khác nói: “Em cũng giống anh.”

“Em cũng mới mua nhà?” Lục Cảnh Hành phảng phất thở ra một hơi, giọng cũng dịu lại hơn.

Kiều Gia Thuần gật đầu.

Lục Cảnh Hành hỏi: “Em mua ở khu chung cư nào?”

Có trời mới biết Kiều Gia Thuần căn bản không quan tâm gần đây có mấy khu chung cư đang bán. Cô suy nghĩ một chút hỏi: “Anh mua ở đâu?”

Lục Cảnh Hành nói tên của khu chung cư, Kiều Gia Thuần thiếu chút nữa nói em cũng ở đấy.

“Nga, ở đó rất tốt, em có xem qua rồi. Cái đó nếu không có việc gì thì em đi trước.” Cô vừa nói vừa quay người lại.

Lục Cảnh Hành nhìn bóng lưng của cô, gọi cô lại: “Gia Thuần.”

Kiều Gia Thuần dừng bước lại.

Lục Cảnh Hành bước đến, đi đến bên người cô, cách rất gần, anh nhẹ giọng nói: “Em bây giờ tốt hơn nhiều, gần đây có đi khám lại hay không?”

Gần như chỉ trong nháy mắt, Kiều Gia Thuần muốn rơi nước mắt. Lúc nãy hiểu lầm Lục Cảnh Hành đến làm giấy kết hôn, Kiều Gia Thuần vẫn cảm thấy cũng không khổ sở mấy, cô cảm thấy cô đã có thể thờ ơ anh. Nhưng mà tại sao nghe được sự quan tâm của anh, một hơi nóng xông lên cổ họng, lên mắt, nhịn không được muốn rơi nước mắt?

Kiều Gia Thuần cúi đầu, không dám ngẩng lên, không thể để cho anh thấy được cô đang khóc. Cô tùy tiện “ừ” một tiếng rồi cơ hồ chạy mất dạng.

Kiều Gia Thuần lên xe, lập tức lái xe rời khỏi nơi này rồi tùy tiện tìm một con đường vắng vẻ, dừng lại bên lề.

Cô thở hổn hển, nước mắt bắt đầu rơi xuống, khóc thút thít.

Không lâu sau, Lý Tuấn gọi điện thoại đến: “Gia Thuần, anh đến rồi. Em đang ở đâu?” Thanh âm thoải mái và vui sướng.

Kiều Gia Thuần suy tư một chút, mới nói: “Thật xin lỗi Lý Tuấn. Em lúc nãy có việc phải đi …”

Lý Tuấn dừng một chút, mới trả lời: “Vậy a, vậy hôm nay em có thể đến không? Anh ở đây chờ em. Nếu không để anh đến đón em?”

“Thật xin lỗi, hôm nay em không thể đến được.”

Lý Tuấn ở đầu bên kia im lặng.

“Ngày khác, có được không?” Kiều Gia Thuần nói.

“Vậy cũng được.” Trong giọng nói của Lý Tuấn khó nén niềm mất mác nhưng anh vẫn quan tâm Kiều Gia Thuần hỏi: “Gia Thuần, giọng nói của em bị sao vậy?”

“Không có gì, hình như do máy điều hòa quá lạnh nên bị ngạt mũi.”

Lý Tuấn không suy nghĩ nhiều, lại hỏi tiếp: “Vậy ngày mai em có thể đi công viên không? Anh được tặng vé, nếu ngày mai không dùng là hết hạn.”

Kiều Gia Thuần không đành lòng làm Lý Tuấn thất vọng lần nữa, trả lời có thể đi.

Ngoài cửa xe, từng giọt mưa rơi xuống, phát ra tiếng lộc cộc. Rất nhanh, mưa trở lên lớn nặng hạt hơn. Mưa đầu mùa hè luôn tới bất ngờ không kịp đề phòng như vậy.



Tối hôm qua mưa rất lớn cho nên sáng nay, sau cơn mưa, trời rất trong xanh.

Kiều Gia Thuần đúng giờ thức dậy đi công viên chơi. Cuối tuần nên người đi chơi công viên rất đông.

Bởi vì phải xếp hàng cho nên tới tận trưa bọn họ mới chơi được trò thuyền hải tặc và xe bay trên không. Kiều Gia Thuần còn chơi trò bắn bong bóng, nhận được phần thưởng là một con cá sấu nhỏ.

Bên cạnh tiệm trò trơi bắn bong bóng là một quán nhỏ bán đồ chơi, Kiều Gia Thuần mua một cái cài có tai mèo cho cô và một cái cài tai hổ cho Lý Tuấn.

Lý Tuấn mua kẹo đường cho Kiều Gia Thuần, lại chỉ chỉ Kiều Gia Thuần nhìn: “Gia Thuần, em nhìn bên kia kìa.”

Kiều Gia Thuần nhìn theo ngón tay Lý Tuấn chỉ, là cầu vồng.

Rất nhiều người cầm điện thoại lên chụp ảnh cầu vồng. Kiều Gia Thuần đưa kẹo đường cho Lý Tuấn cầm, mình thì cầm máy ảnh lên chụp cầu vồng.

Kiều Gia Thuần trừ lúc còn bé nhìn thấy cầu vồng được hai lần thì sau đó chưa được thấy lần nào nữa, mà trí nhớ lúc còn bé đã mơ hồ rồi. Cô chụp cầu vồng xong thì nói Lý Tuấn chụp ảnh cho cô, cô muốn chụp ảnh chung với cầu vồng.

Lúc Lục Cảnh Hành một lần nữa thấy Kiều Gia Thuần chính là nhìn thấy một cảnh tượng như vậy.

Trên đầu Kiều Gia Thuần mang một cái cài hình tai mèo màu trắng và hồng, trên tay cầm kẹo đường, cô ngẹo đầu, bỉu môi, làm bộ dạng khả ái. Mà một người đàn ông đang đứng ở phía trước chụp ảnh cho cô, bộ dáng của người đó rất nghiêm túc điều chỉnh điện thoại canh góc độ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn canutcanit về bài viết trên: Dithamgirl95, Ngô Thanh
     

Có bài mới 12.05.2018, 15:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.08.2007, 21:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 99
Được thanks: 372 lần
Điểm: 36.73
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du (C.26 - new) - Điểm: 44
Chương 26:
Edit: Meimei

Lục Cảnh Hành tự giễu cười, đó mới chính là buổi đi chơi của tuổi trẻ. Kiều Gia Thuần quả nhiên vẫn thích hợp có một bạn trai tuổi trẻ giống như vậy, như vậy mới có thể đi chơi, vui vẻ ở cùng một chỗ với nhau. Nếu đổi lại người đó là anh, anh không cách nào tưởng tượng ra mình sẽ phải mang cái cài loài động vật nào, tay thì cầm kẹo đường, giúp bạn gái chụp ảnh.

Nhưng mà trong lòng anh lại quả thực không dễ chịu. Anh cảm thấy kì quái, tại sao lại không dễ chịu, bây giờ người mang cài đầu hình động vậy ngây thơ, chụp ảnh cho bạn gái, thậm chí trên tay còn cầm kẹo đường ăn, người làm những hành động ngu xuẩn đó cũng không phải là anh.

Lúc này, ánh mắt của Kiều Gia Thuần lơ đãng nhìn thấy Lục Cảnh Hành.

Người qua lại đông như vậy, vốn dĩ cô không nên nhìn thấy anh. Cho dù anh xuất hiện ở nơi này, cô cũng không thể liếc mắt một cái là đã nhìn thấy anh. Ai bảo anh cao như vậy, đứng ở nơi nào cũng có thể nhìn thấy, như hạc trong bầy gà. Ai bảo anh đẹp trai như vậy, phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ của cô.

Kiều Gia Thuần thấy Lục Cảnh Hành nở nụ cười mỉa mai. Anh đang cười cái gì, là cười cô ngây thơ sao?

Đúng vậy, từ trước đến nay, Lục Cảnh Hành đều chê cười cô ngây thơ, luôn nói cô quá nhỏ tuổi so với anh, thật ra thì cũng không nhỏ lắm. Luôn chê cười cô ngây thơ cho nên sẽ luôn không muốn cùng cô đi chơi công viên, cũng không muốn cùng cô chụp ảnh.

Lý Tuấn thấy Kiều Gia Thuần sững sờ nhìn về phía xa, anh liền nhìn theo tầm mắt của cô.

Trí nhớ của anh rất tốt cho nên đối với người đàn ông phía đối diện này, anh rất có ấn tượng. Trước đây anh đã từng nhìn thấy Gia Thuần và anh ta cùng ăn cơm với nhau trong một nhà hàng, lúc đó cô ấy nói anh ta là bạn trai của cô.

Lý Tuấn muốn mở miệng nói thì Kiều Gia Thuần kéo cánh tay anh: “Chúng ta đi thôi, em muốn chơi trò trượt nước.”

Lý Tuấn bị Kiều Gia Thuần kéo đi nhưng vẫn không nhịn được quay đầu nhìn Lục Cảnh Hành. Lý Tuấn không ngốc, nhìn ánh mắt của hai người này anh cũng có thể đoán ra được có chuyện gì đó. Trước kia Kiều Gia Thuần cự tuyệt anh thì cô nói cô đã có nguwoif mình thích, anh đại khái cũng có thể biết một ít, chỉ là anh không muốn nói thẳng ra với cô mà thôi.

Lúc Lục Cảnh Hành nhìn bóng người Kiều Gia Thuần biến mất trong đám đông, thì Viên Mộng dắt Bối Bối trở lại, trên tay Bối Bối cầm một cây xúc xích nướng, cái miệng nhỏ nhắn đang nhai nhìn ăn rất ngon.

Thật ra Viên Mộng cũng nhìn thấy Kiều Gia Thuần nhưng cô cố ý đứng đợi ở phía xa rồi mới đi đến. Cô thấy mình là một người phụ nữ hiểu biết, sẽ không làm cho mọi người tăng thêm sự lúng túng.

Viên Mộng vờ như không có chuyện gì xảy ra hỏi: “Nhìn cái gì vậy?”

Lục Cảnh Hành hồi hồn: “Không có gì.”

Bối Bối đang nghiêm túc ăn xúc xích nướng thì ngẩn đầu nói: “Mẹ, con muốn chơi nhà nhún.”

Viên Mộng đưa con trai đi chơi nhà nhún, Lục Cảnh Hành ngồi trên ghế dài chờ.

Anh nhớ tới lúc nãy Kiều Gia Thuần nhìn anh một cái rồi kéo người đàn ông kia đi, dáng vẻ giống như giận không chỗ phát tiết. Anh cầm di động lên rồi lại buông xuống. Cuối cùng giống như đã quyết định xong, anh cầm điện thoại lên bấm gọi cho Kiều Gia Thuần. Qua một lúc lâu, lúc mà anh cho là Kiều Gia Thuần sẽ không bắt máy thì điện thoại thông.

“A lô.” Là thanh âm của Kiều Gia Thuần.

“Em lúc nào thì đến lấy đồ của mình đi?”

Nghe thanh âm của Lục Cảnh Hành giống như anh đang tức giận, Kiều Gia Thuần không biết ai lại đi chọc giận anh. Bất quá anh dùng giọng điệu đó nói chuyện với cô, cô cảm thấy có chút mất hứng.

Chuyện chuyển đồ đi, lúc đầu do không có tâm tình, lại sợ tức cảnh sinh tình mà thêm khổ sở, sau nhớ đến chuyện này, suy nghĩ khi nào thì qua dọn đồ đi thì lại đột ngột lên núi chơi, sau đó lại bận rộn chuẩn bị hôn lễ, nên cô liền đem chuyện này quên mất. Tính ra cũng một thời gian rồi, lâu như vậy mà không đến dọn đồ cũng không nói gì, vì vậy Kiều Gia Thuần nói: “Vậy lúc nào thì có thể đến?”

“Hai ngày nữa, trước khi qua thì gọi điện thoại cho anh.”

Kiều Gia Thuần muốn mở miệng nói được thì đầu bên kia đã dập máy.



Viên Mộng rửa sạch trái vải, dùng dĩa thủy tinh đựng chúng rồi đặt trên bàn trà nhỏ trong phòng khách.

Lục Cảnh Hành đang nghe điện thoại: “Vâng, gần đây có chút bận, không thể qua thăm bà… Hai ngày nữa con sẽ đến, bà có muốn ăn gì không …Ừ, không sao …. Tốt … Ừ.”

Lục Cảnh Hành cúp điện thoại, Viên Mộng hỏi: “Là bà nội sao?”

Lục Cảnh Hành nói ừ.

Viên Mộng mỉm cười hỏi: “Bà nội gần đây có khỏe không?”

“Cũng không tệ lắm.”

“Bà nội ở một mình có tịch mịch không?”

“Bà mỗi ngày đều chăm sóc hoa, nghiên cứu đồ cổ, có lúc thì tự mình nấu cơm, làm sao thấy tịch mịch?”

Viên Mộng tiếp tục mỉm cười: “Cậu cùng Hành Chỉ ai cũng không chịu kết hôn, bà nội không thúc giục sao? Tớ biết bây giờ người già đều thúc giục vãn bối nhanh nhanh kết hôn, vãn bối không kết hôn, buổi tối họ đều ngủ không ngon.”

“Bà nội không giống như những người già kia.” Lục Cảnh Hành nói xong thì lấy máy tính xách tay bên cạnh qua, bắt đầu đem công việc còn thừa lại làm cho xong.

“Như vậy a.” Vẻ mặt Viên Mộng có chút lúng túng. Chuyện kết hôn cô đã ám chỉ đến mức độ này chắc Lục Cảnh Hành hẳn cũng rõ ràng đi, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của anh, tựa hồ như anh không nhận ra.

Viên Mộng biết bây giờ đàn ông càng có tiền thì càng không muốn kết hôn, có lẽ Lục Cảnh Hành cũng như vậy.

Rất nhiều cô gái gặp phải kiểu người đàn ông như thế này thì sẽ mù quáng tự tin rằng bản thân mình là ngoại lệ, mình có thể làm thay đổi ý định của anh ta, tự cho bản thân mình có điều đặc biệt, để cho anh ta cam tâm tình nguyện đi đến hôn nhân. Nhưng Viên Mộng không phải là một tiểu cô nương mơ mộng, cô thanh tỉnh và thực tế. Cô sẽ không ngây thơ cho rằng một người đàn ông ưu tú lúc gặp gỡ thì không muốn kết hôn nhưng mười năm sau lại cùng kết hôn với cô.

Nếu quả thật muốn chờ mười năm, chờ đến lúc anh ta muốn kết hôn thì lúc đó cô đã già yếu, làm sao có thể so sánh với một tiểu cô nương phấn nộn được.

Trong phòng bếp, Viên Mộng lấy điện thoại di dộng bỏ trong tạp dề ra, một lần nữa xem tin nhắn weixin mà chồng cũ gửi cho cô.

“Mộng Mộng, bây giờ anh rất nhớ em, nhớ Bối Bối. Anh đã chia tay người phụ nữ kia, bây giờ anh mới biết cô ta là một người đàn bà hư hỏng. Mộng Mộng, lúc nào có thể cho anh gặp Bối Bối một lần được không? Anh rất nhớ Bối Bối, nhớ em. Anh rất hối hận, thật, anh hận không thể đánh chính bản thân mình lúc trước bị ma quỷ ám.”

Dù sao trước đây cũng là người cùng chung chăn gối với mình, Viên Mộng có chút xúc động sau khi đọc tin nhắn của chồng trước.

Nhớ đến những việc nhỏ cùng chung sống trước đó, nhớ đến lúc anh ta biết cô mang thai thì thập phần cao hứng ôm cô, cũng từng cẩn thận bồi cô lúc cô sinh con, còn anh lúc nhìn đứa bé ra đời thì mừng rỡ như điên, cười khúc khích suốt ngày. Lòng người cũng là thịt, Viên Mộng có chút dao động. Cô nhớ đến lời mẹ cô nói, dù anh ta có vô liêm sỉ như thế nào đi chăng nữa thì anh ta vẫn là cha của Bối Bối, là người đàn ông tốt nhất trong lòng Bối Bối. Nghĩ đến Bối Bối, nghĩ đến con trai bảo bối của cô, lòng Viên Mộng mềm mại hơn.

“Mẹ.” Trong phòng ngủ truyền đến thanh âm của đứa bé.

Viên Mộng đi vào. Bối Bối đang cầm một quyển truyện cổ tích đứng cạnh giường. Cứ mỗi đêm trước khi đi ngủ Bối Bối phải nghe kể chuyện mới ngủ được.

Viên Mộng dựa người vào đầu giường, đem con ôm vào ngực, bắt đầu đọc truyện cổ tích cho nó nghe, dỗ nó ngủ. Lúc Viên Mộng đọc đến câu chuyện thứ hai thì đứa bé đã ngủ.

Viên Mộng dè dặt đặt con nằm trên giường, kê gối và đắp chăn lại cho nó, sau đó rón rén rời khỏi giường, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Trong phòng khách, Lục Cảnh Hành cũng vừa mới hoàn thành công việc, anh đem máy tính xách tay đóng lại.

Viên Mộng đi đến, ôm lấy Lục Cảnh Hành.

Lục Cảnh Hành hỏi: “Bối Bối đã ngủ chưa?”

“Ừ.” Viên Mộng nói, đồng thời cô buông tay ra.

Lục Cảnh Hành cúi đầu, hai người từ từ tiến sát gần nhau, hai tay anh đặt trên vai Viên Mộng.

Lúc này từ trong phòng phủ tuyền đến tiếng khóc vang dội. Viên Mộng giống như lính cứu hỏa phản ứng nhanh nhạy, cơ hồ trong tích tắc xoay người chạy vào phòng ngủ.

Hai tay Lục Cảnh Hành vốn đang khoác lên vai Viên Mộng giờ rủ xuống, anh đỡ trán, chút tâm tư lúc nãy giờ hoàn toàn biến mất, không khí mờ ám lúc nãy giờ không còn.

Trong phòng truyền đến thanh âm của Viên Mộng: “Cục cưng, sao vậy?”

“Mẹ, con mơ thấy ác mộng.”

Sau đó là thanh âm Viên Mộng nhẹ nhàng dỗ con trai.

Mười lăm phút sau, Viên Mộng đi ra.

Lục Cảnh Hành đứng lên: “Anh đi về đây.”

Viên Mộng giữ lại: “Hôm nay đừng về, trễ như vậy mà.”

Lục Cảnh Hành nói: “Có lẽ anh nên trở về.”

“Vậy cũng tốt.” Viên Mộng có chút tiếc nuối.

Lục Cảnh Hành ôm Viên Mộng một chút rồi rời đi.

Anh về nhà, tắm, sau đó đi ngủ.

Trong giấc mơ, anh ôm một người phụ nữ da nhẵn bóng, môi của người đó rất mềm, giống như quả dâu tây vậy. Hai tay của anh đặt trên ngực của người phụ nữ đó, một cảm giác tê dại kích thích thần kinh của anh. Eo của người phụ nữ đó rất nhỏ, anh nắm eo của người phụ nữ đó, chuẩn bị tiến vào.

“Ầm!”

Một tiếng vang lớn, anh bị thức tỉnh.

Tiếng sấm lại vang lên hai tiếng, sau đó là tiếng mưa rơi rất to.

Lục Cảnh Hành không nhịn được mắng thành tiếng.

Anh sờ lên trán mình, toàn là mồ hôi hột, cả người anh cũng dính dính ẩm ẩm mồ hôi.

Đèn nhỏ trong góc phòng trước đó anh quên tắt, bây giờ anh lười mở đèn phòng lên, nên men theo chút ánh sáng yếu ớt từ đèn nhỏ ngồi dậy, đi đến tủ áo quần. Anh muốn đổi một bộ quần áo khác.

Màu đỏ, màu vàng, màu xanh dương, còn có họa tiết hoa nho nhỏ, quần áo treo trong tủ màu sắc phong phú mà diễm lệ. Không, đây không phải là tủ quần áo của anh. Đây là tủ quần áo của Kiều Gia Thuần.

Đối diện với ánh mắt của anh là một cái váy màu đỏ bằng lụa rũ xuống. Lục Cảnh Hành lấy cái váy này ra, anh nhận ra đây là cái váy mà Kiều Gia Thuần hay mặc lúc ngủ.

Anh nhớ đến dáng vẻ của Kiều Gia Thuần lúc mặc nó. Váy dài đến ngang giữa đùi của cô, lúc cô mặc nó sẽ mang theo một kiểu quyến rũ thành thục nhưng cũng có mấy phần khí tức của thiếu nữ trẻ trung. Anh sờ cô một chút thì cô liền cười khanh khách kêu nhột. Lúc anh tiến vào cô thì cô anh ninh, không biết là bởi vì đau đớn hay vui vẻ.

Anh nhớ tới biểu tình của cô lúc ở trên giường, quyến rũ mà ngây thơ. Anh nhớ đến lúc anh ở bên trong cô, vì anh luật động, cô chống đỡ hết nổi mà thở dồn dập. Anh nhớ lúc cô thở hổn hển hỏi anh xong chưa, anh nhớ lúc cô cau mày cầu xin anh nhẹ một chút.

Nghĩ vậy, anh liền cứng.

Lục Cảnh Hành đứng trước tủ quần áo, trong tay cầm cái váy kia, không biết đang do dự cái gì.

Một lúc sau, anh cuối cùng cũng đóng cửa tủ áo quần lại, thời gian lâu như vậy quần áo trên người anh cũng khô rồi.

Nắm chặt cái váy ngủ kia, anh khó khăn mở miệng tự an ủi tiểu đệ đệ của anh.

Thật may, thật may ánh đèn mờ tối — bóng tối có thể che giấu hết thảy.

Cùng lúc đó, Kiều Gia Thuần về nhà.

Đêm đã khuya, cô mới vừa tắm xong, bước ra khỏi phòng vệ sinh. Cô nằm dài trên giường, dùng chăn mỏng bao lấy mình.

Cô sờ sờ gò má, tựa hồ có chút nóng.

Cô nhớ tới lúc lái xe trở về, nửa đường thì trời mưa, thật may lúc đó mưa không lớn, chỉ mưa nhỏ nhỏ nhưng không ngừng. Cô về đến nhà thì cảm thấy mặt nóng bừng, lén lén lút lút mở cửa vào nhà, cô không muốn đêm hôm khuya khoắc còn đánh thức bố mẹ. Có điều lúc cô đi từ nhà vệ sinh ra đang lên lầu thì mẹ cô đã tỉnh dậy phát hiện ra cô rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn canutcanit về bài viết trên: Dithamgirl95
     
Có bài mới 17.05.2018, 12:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.08.2007, 21:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 99
Được thanks: 372 lần
Điểm: 36.73
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du (C.27 - new) - Điểm: 41
Chương 27:
Edit: Meimei

Lúc Kiều mẹ từ phòng ngủ đi ra vừa vặn thấy Kiều Gia Thuần đang đi lên lầu, Kiều mẹ vỗ ngực một cái: “Mẹ còn tưởng có trộm vào nhà. Không phải con gửi tin nhắn nói buổi tối không về sao?”

Kiều Gia Thuần hì hì: “Đột nhiên muốn trở về.”

Kiều mẹ nhờ chút ánh sáng trên hành lang nhìn cô: “Gia Thuần, không sao chứ? Hình con hình như có chút đỏ?”

Kiều Gia Thuần theo bản năng che mặt lại: “Mẹ, con đi ngủ đây.”

Cô lắc mình đi vào phòng, Kiều mẹ hạ thấp giọng nói: “Sau này không cho phép trở về trễ như vậy, trên đường không an toàn.”

“Uhm, uhm.” Kiều Gia Thuần một bên vào phòng, môt bên đáp ứng.

Kiều mẹ lắc đầu một cái, con gái cũng sắp kết hôn rồi, bà vốn không nên quản cô có cùng Lý Tuấn qua đêm hay không , nhưng trễ như vậy mà trở lại chung quy là không an toàn, hoặc là trở lại sớm một chút, hoặc là đừng trở lại, nhỡ nửa đêm trở lại vạn nhất có chuyện gì xảy ra thì làm sao đây. Gia Thuần không thể tin tưởng, bây giờ nhìn Lý Tuấn dù sao cũng là người trẻ tuổi, bởi vì Gia Thuần như vậy nên Lý Tuấn cũng có điểm không đán tin.

Kiều Gia Thuần nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, nhớ lại chuyện ngày hôm nay.

Hôm nay cô cùng Lý Tuấn đi chơi công viên rất vui vẻ. Buổi tối Lý Tuấn đưa cô đến một nhà hàng mới mở, mùi vị đồ ăn không tệ, cô ăn rất nhiều. Sau đó bọn họ đi xem phim.

Trong rạp chiếu phim, Lý Tuấn rất có dụng ý mua thêm bỏng ngô cho cô nữa. Lúc xem phim, tay hai người vô tình chạm vào nhau lúc lấy bỏng ngô ăn, Kiều Gia Thuần hơi cười một chút, cũng không ngại. Sau đó Lý Tuấn liền khoác tay lên vai cô, cô cũng không cự tuyệt. Cho đến lúc hết phim, bọn họ đi xuống hầm lấy xe. Dựa theo lệ thường, kế tiếp hẳn là mỗi người lái xe của mình, ai về nhà nấy.

Kiều Gia Thuần đi ở phía trước, bỗng nhiên Lý Tuấn đi phía sau kéo cô lại, anh ôm lấy cô. Kiều Gia Thuần không giãy giụa, nói thật cô có chút mông lung. Hơi thở của Lý Tuấn ngay bên tai cô, nó cũng không làm cho cô cảm thấy đáng ghét, miệng anh có mùi vị quả việt quất của ly nước lúc nãy uống trong lúc xem phim. Rất nhanh, Lý Tuấn buông cô ra. Anh mang một chút thở dốc cùng trông đợi, ở bên tai cô nhẹ giọng nói: “Không về nhà, chúng ta đi khách sạn, được không?”

Kiều Gia Thuần do dự hai giây nhưng vẫn đáp ứng. Cũng sắp kết hôn rồi, một mực cự tuyệt anh cũng không được. Vả lại trước khi kết hôn cũng nên thử anh một chút. Mặc dù trên phương diện kia xác suất Lý Tuấn có vấn đề không lớn nhưng một khi có thì sau này thật sự hỏng bét.

Kiều Gia Thuần chính là tự thuyết phục bản thân mình như vậy. Cô lên xe của mình, gửi cho mẹ cô một tin nhắn nói tối nay không về. Sau đó cô khởi động xe, đi theo xe của Lý Tuấn ở phía trước.

Lý Tuấn mang Kiều Gia Thuần đến một khách sạn năm sao cao cấp, mướn một phòng hạng sang.

Vào phòng, Kiều Gia Thuần nhìn Lý Tuấn một chút, có chút bức rức.

Lý Tuấn đi đến bên cạnh cô.

Kiều Gia Thuần nói: “Em đi tắm trước.” Vừa nói, cô vừa xoay người chuẩn bị đi đến nhà vệ sinh.

Lý Tuấn ở phía sau ôm lấy cô. Anh hít một hơi bên cổ cô. Eo của Kiều Gia Thuần rất nhỏ, anh ôm eo cô, thanh âm có điểm thay đổi: “Chờ một chút nữa hẵng tắm.”

Lý Tuấn buông Kiều Gia Thuần ra, kéo tay cô đi đến phòng ngủ.

Vào phòng ngủ, khóa cửa ken két một tiếng, cửa bị đóng lại.

Kiều Gia Thuần bị Lý Tuấn đặt lên giường lớn, anh cũng rất nhanh đi đến, vội vàng hôn lên cổ cô. Kiều Gia Thuần cau mày, cô cảm thấy có chút khó chịu.

Lý Tuấn muốn hôn lên môi cô, cô nghiêng đầu qua một bên. Lý Tuấn không để ý, anh cho là Kiều Gia Thuần xấu hổ. Anh đưa tay vào bên trong váy của Kiều Gia Thuần, xoa nắn đùi cô. Kiều Gia Thuần trong lòng thật sự sợ hãi, cô cảm thấy càng ngày càng khó chịu.

Cô cho là mình có thể, cô tuyệt đối không ghét Lý Tuấn, cô sẽ không kết hôn với một người đáng ghét. Lý Tuấn cho cô cảm giác yên ổn, cảm giác hạnh phúc bình thản, cô cho rằng điều đó mới có thể lâu dài cho nên cô mới chấp nhận. Nhưng bây giờ, tại sao lại như vậy?

Cô cho rằng cô đã tốt lắm, không giống như lúc xưa, chán ghét thậm chí còn sợ hãi đàn ông đụng vào mình. Rõ ràng cô cùng Lục Cảnh Hành rất tốt, còn làm rất nhiều lần như vậy. Nhưng bây giờ tại sao cô vẫn không thể tiếp nhận?

Một tay của Lý Tuấn thăm dò vào nịch ngực của Kiều Gia Thuần, xúc cảm bên trong làm cho anh mừng rỡ. Kiều Gia Thuần rất biết tự chăm sóc bản thân. Anh biết rất nhiều cô gái nhà giàu đều là ngực phẳng, sở dĩ bọn họ ra đường đều mang áo ngực độn mới được như vậy, nhưng khi ở trên giường, cởi áo ngực của bọn họ ra thì bằng phẳng giống như đồng bằng, có khi so với đàn ông còn bằng phẳng hơn. Anh cho rằng Kiều Gia Thuần cũng vậy nhưng cô không phải. Ngực của Kiều Gia Thuần bình thường nhìn không tính là lớn mà cũng không phải nhỏ, trên thực tế cô chỉ mặc một cái áo ngực mỏng, một tay anh cầm vừa vặn, xúc cảm cực kỳ tốt.

Bỗng nhiên Kiều Gia Thuần không biết lấy khí lực ở đâu ra đem Lý Tuấn đẩy ra. Anh bất ngờ, không kịp đề phòng, từ trên người Kiều Gia Thuần rớt xuống.

Kiều Gia Thuần đứng lên, chỉnh sửa áo quần, ba chân bốn cẳng chạy đến cửa xông ra ngoài.

Lúc cô rời khỏi khách sạn, nhiều người đều nhìn cô với ánh mắt phức tạp.

Mặt cô đỏ ửng, lúc cô rời khỏi khách sạn, cô biết mọi người xem cô là loại phụ nữ kia.
Cô bước nhanh ra ngoài, lên xe của mình, lái xe rời đi.

Chuông điện thoại di động vang lên, Kiều Gia Thuần không để ý nhưng tiếng chuông vẫn một mực vang lên. Kiều Gia Thuần biết lúc này người gọi điện thoại nhất định là Lý Tuấn.

Kiều Gia Thuần đậu xe sát ven đường, nhận điện thoại.

Lý Tuấn ở trong điện thoại lo lắng giải thích: “Gia Thuần, lúc nãy là anh không đúng. Có phải anh làm em đau không, thật xin lỗi, anh không cố ý. Đều là do anh không chú ý đến cảm thụ của em, anh biết em không phải là một người con gái tùy tiện. Anh không nên trước khi cưới liền muốn đi khách sạn làm chuyện đó với em. Một người con gái tốt đẹp như em, anh nên chờ đến sau khi kết hôn. Gia Thuần, anh thật xin lỗi…”

Lý Tuấn không mạch lạc nói xin lỗi. Kiều Gia Thuần biết là anh xem cô là một người con gái bảo thủ, cự tuyệt làm chuyện ấy trước khi cưới, cô cũng không giải thích.

Cô không muốn giải thích, hơn nữa chuyện này cũng không giải thích được, càng giải thích càng phức tạp. Tạm thời cứ như vậy đi, cứ để cho Lý Tuấn nghĩ như vậy đi.

Kiều Gia Thuần cũng nói xin lỗi Lý Tuấn, nói là cô phản ứng quá lớn, không khống chế được tâm trạng. Cô nói bây giờ tâm tình của cô rất ổn định, hơn nữa cô cũng sắp về đến nhà.

Lý Tuấn ở đầu dây bên kia nói không yên tâm để cô về nhà một mình, muốn đến đưa cô về nhà, hỏi cô đang ở trên đoạn đường nào, Kiều Gia Thuần nói không cần. Lý Tuấn kiên trì một hồi thấy Kiều Gia Thuần vẫn kiên quyết nói không cần liền dặn dò cô về đến nhà thì nhắn tin cho anh.

Nghĩ tới đây, Kiều Gia Thuần mới hậu tri hậu giác phát hiện mình còn chưa gửi tin nhắn cho Lý Tuấn. Cô cầm lấy điện thoại, lúc muốn gửi tin nhắn cho Lý Tuấn thì thấy đã có hai tin nhắn gửi đến

“Gia Thuần, em đã về đến nhà chưa?”

“Còn chưa đến nhà sao?”

Xem ra là gửi đến lúc cô đi tắm

Kiều Gia Thuần vội vàng trả lời: “Đã sớm về nhà, mới vừa rồi đi tắm, quên nhắn tin cho anh.”

Lý Tuấn gửi đến một cái mặt cười.

Kiều Gia Thuần cũng gửi một cái mặt cười, sau đó lại gửi thêm: “Ngủ ngon, 88.”

Lý Tuấn trả lời: “88.”

Kiều Gia Thuần có tâm sự, lăn qua lộn về một hồi vẫn không ngủ được. Cô nhìn lên trần nhà than thở, cảm giác mất ngủ đã lâu không thấy nay lại xuất hiện. Cô nghĩ như vậy, bất tri bất giác ngủ lúc nào không hay.

Một đêm này Kiều Gia Thuần ngủ rất khuya, cho nên sáng hôm sau, lúc chuông đồng hồ báo thức thức dậy, cô vẫn cảm thấy mình ngủ chưa đủ.

Mặc dù ngủ không đủ giấc, tinh thần không tốt nhưng Kiều Gia Thuần vẫn nhớ hôm qua Lục Cảnh Hành nói muốn cô đem đồ đạc dọn đi. Kiều Gia Thuần trước giờ không làm người khác không vừa ý, vì vậy trước khi cô tan ca, cô gọi điện cho Lục Cảnh Hành, hỏi cô hiện tại đến chỗ anh thu dọn đồ đạc có tiện hay không?

Lúc đó Lục Cảnh Hành đang rất bận rộn, còn năm phút là anh phải tham gia một cuộc họp, anh cần đi đến phòng họp ngay. Cho nên lúc anh nghe Kiều Gia Thuần muốn đến chỗ anh dọn đồ đạc cũng không suy nghĩ nhiều mà đáp ứng, anh biết Kiều Gia Thuần có chìa khóa nhà của anh, trước kia anh có đưa cho cô.

Lúc họp, Lục Cảnh Hành không tập trung, đây là tình huống rất ít khi phát sinh trên người anh. Nhưng hôm nay không biết tại sao anh có chút không khống chế được mà suy nghĩ loạn xạ.

Giờ này có lẽ Kiều Gia Thuần đang trên đường đi đến nhà anh. Cô sẽ lấy đi tất cả mọi thứ, một chút liên hệ giữa anh và cô sẽ không còn, anh đột nhiên cảm thấy không được thoải mái. Anh cười khổ trong lòng, loại cảm giác bi thương lúc chia tay cũng đến quá chậm a. Kiều Gia Thuần đã rời đi rồi, bây giờ cô ấy đang dùng tâm tình để thu dọn đồ đạc đây?

Bỗng nhiên đầu óc anh run lên, nhớ đến một chuyện quan trọng. Tối ngày hôm qua, anh dùng bộ váy ngủ của Kiều Gia Thuần tự an ủi bản thân, sáng nay sau khi thức dậy, anh không thể để cho cô giúp việc giặt cho nên anh tự giặt tay rồi đem phơi ngoài ban công. Đúng rồi, ban công, chờ một chút, có thể nào Kiều Gia Thuần sẽ đi ra ngoài ban công không? Nếu như cô đi ra đó, cô sẽ đoán được anh dùng quần áo của cô làm chuyện gì… Lục Cảnh Hành không dám nghĩ đến, anh không muốn bị mất mặt trước Kiều Gia Thuần.

Nghĩ đến đây, Lục Cảnh Hành không nhịn được đứng lên. Giám đốc các bộ phận đang đọc báo cáo, thấy Lục Cảnh Hành đứng lên thì dừng lại. Tất cả mọi người đều nhìn về phía Lục Cảnh Hành.

Lục Cảnh Hành đưa tay lên tỏ ý vị giám đốc cứ tiếp tục đọc, còn anh thì bước nhanh ra khỏi phòng họp.

Lục Cảnh Hành đi đến cuối hành lang thì gọi điện thoại cho Kiều Gia Thuần.

Kiều Gia Thuần vừa mới đi đến nhà của Lục Cảnh Hành. Vốn là cô có thể đến sớm hơn bởi vì tan ca xong cô liền xuất phát nhưng lúc lấy xe từ dưới tầng hầm công ty thì phát hiện xăng không đủ. Thật ra trước đó cô cũng biết xăng không đủ nhưng cô không nhớ. Bây giờ cô tính toán một chút thì thấy lượng xăng này thật không đủ để lái xe đến nhà của Lục Cảnh Hành, hơn nữa chung quanh đó cũng không có trạm xăng dầu.

Thật ra là có, chỉ là cô không biết mà thôi, nếu lấy điện thoại ra tra tìm thì càng mất thời gian nhiều hơn. Lục Cảnh Hành luôn tan ca trễ hơn cô, cô hy vọng trong khoảng thời gian Lục Cảnh Hành chưa xong việc mà tốc chiến tốc thắng dọn đồ, đỡ cho lúc Lục Cảnh Hành tan ca về nhà, hai người gặp mặt nhau càng thêm lúng túng.

Bởi vì như vậy, cho nên Kiều Gia Thuần quyết định gọi xe đi đến nhà Lục Cảnh Hành.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn canutcanit về bài viết trên: Dithamgirl95
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.