Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 96 bài ] 

Sửu tiểu xà - Lililicat

 
Có bài mới 15.08.2017, 16:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4744
Được thanks: 1575 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Huyền huyễn] Sửu tiểu xà - Lililicat - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



93
  

Đại bạch xà bị bạch long kéo lên trời, nhưng vẫn không buông tha, vừa cắn vừa quấn bạch long, cuối cùng há to cái miệng đỏ máu, cắn lên đầu sửu tiểu xà. Sửu tiểu xà bị che mất tầm nhìn, lại đang bay tốc độ cao, nhất thời không nhìn được phía trước, cuối cùng tông đầu vào một tiên sơn, khiến tòa tiên sơn đang tốt lành hóa thành cát bụi.

Bạch long tông tới váng đầu ngoắc ngoắc đầu, mới phát hiện bạch xà từ trạng thái điên cuồng chạy vừa rồi đã biến thành trạng thái quấn chết, một bộ hung ác nhìn hắn, hai mắt đỏ máu, làm sao cũng không nguyện thả hắn ra.

Bạch long cũng đồng dạng hung ác nói với nó: “Mau xuống!”

“Không muốn! Hài tử của ta đã chết rồi! Ta phải cắn chết ngươi!” Đại bạch xà đầu óc hỗn loạn dùng khẩu khí cực độ căm hận nói.

Sửu tiểu xà chỉ đành nói: “Ta là lừa ngươi, ngươi căn bản không có hài tử, bị móc ra đó chỉ là một đạo cụ giả mà thôi.”

“Ta không tin!! Các ngươi đều lừa ta!!! Ta biết ngươi là ai!! Ngươi là Lãnh Tịnh biến thành!!!!” Đại bạch xà cắn lên cổ bạch long, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi lừa ta!! Ngươi lừa ta!!! Ngươi lừa ta!!!! Ta hận ngươi!!! Hận ngươi!!! Ngươi rõ ràng là quái vật, còn muốn biến ta thành quái vật!!!! Hận ngươi!!! Hận ngươi!!!”

“Ngươi vốn chính là quái vật.” Lãnh Tịnh nói.

“Ta mới không phải quái vật!! Ta là Bạch Thiếu Khanh!! Là đương triều tể tướng!! Ta vốn sống rất yên bình, đều tại ngươi!!! Đều do ngươi tới!!! Tất cả đều không còn!!! Ta hận ngươi!!!” Bạch xà vừa khóc vừa cắn.

Sửu tiểu xà hết nói, nửa ngày mới đáp: “Dựa vào pháp lực của ngươi, ngươi cắn ta một vạn năm cũng không cắn được.”

“Vậy ta liền cắn ngươi quấn ngươi một vạn năm! Ta hận ngươi!!” Cho dù răng của bạch xà bị trượt trên lớp vảy lưng của Lãnh Tịnh, nó vẫn nỗ lực cắn hoài cắn mãi, cứ thế, răng của nó sớm muộn cũng bị vảy của Lãnh Tịnh làm rụng hết.

Bạch long thở dài, đưa một móng vuốt tới cạnh miệng nó nói: “Chỗ này ít vảy, dễ cắn, ngươi cắn chỗ này đi.”

“Ừ!” Đại bạch xà nghe theo quay đầu cắn, lập tức cảm thấy vuốt rồng dễ cắn hơn vảy rồng, liền há mỏ cắn chặt.

Bạch long mặc nó cắn, qua một lúc, bạch xà cảm thấy trong miệng dần trào lên vị máu tanh, nghẹn tới mức nó không khỏi há miệng. Nhìn kỹ, thì ra mặt trên vuốt rồng đã bị nó cắn ra một dấu răng thật sâu, đang chảy máu ra ngoài.

“Phi phi! Khụ khụ!” Bạch xà bị máu nghẹn trong miệng ho khan. Sửu tiểu xà nói với y: “Phía dưới chính là thiên hồ, ngươi xuống khỏi người ta trước, súc miệng, lát nữa lại lên quấn ta là được.”

Đầu óc bạch xà vì say rượu nên cũng không rõ ràng lắm, mơ hồ gật đầu, thật sự buông lỏng người.

Bạch long vội ném nó vào trong thiên hồ.

………………….

Đại bạch xà trầm mình trong nước lạnh lẽo cuối cùng nổi lên mặt hồ ngủ. Lãnh Tịnh thở phào, biến về nhân hình, mà cánh tay phải của hắn toàn là máu tươi___ Đó chính là bị đại bạch xà cắn. Chẳng qua hắn một chút cũng không để ý, chỉ dùng nước hồ lau sạch vết máu, gối đầu nằm trong lùm cỏ bên hồ, nhìn trời xanh mây trắng, đợi đại bạch xà tỉnh lại.

Vừa rồi một trận lao bừa, hắn cũng không biết hiện tại rốt cuộc đang ở góc nào của thiên giới, chỉ là nơi này tựa hồ không có phù hoa giả tạo như ở giữa thiên đình, ngược lại trống trải tĩnh lặng, không khí trong lành, khiến người thoải mái.

Lãnh Tịnh thoải mái ngủ một giấc, hắn đột nhiên nhớ tới cuộc sống quá khứ, lúc đó hắn và Lãnh Thanh Thanh cùng vô ưu vô lo sống trong núi, không có những ân oán vướng mắc nhiễu loạn này, cùng một đám nhà quê trải qua cuộc sống không phiền não.

Lúc đó, Lãnh Thanh Thanh ép được một vò dịch quả, làm bánh cho sửu tiểu xà chưa trưởng thành ăn, sửu tiểu xà rất cao hứng, mong mỏi ăn bánh. Sau đó Lãnh Thanh Thanh chia bánh cho các yêu quái quê mùa trong cốc, mọi người đều ăn thật vui vẻ, vây quanh bờ hồ nhóm lửa, mang các loại điểm tâm tới, nói chuyện bát quái và tự vui tự đùa trải qua ngày lễ tùy ý đặt.

Có tiểu yêu không hiểu chuyện, sẽ chỉ lên sừng rồng nho nhỏ trên đầu sửu tiểu xà nói: “Sửu xà tử! Sửu xà tử!” Sau đó Lãnh Thanh Thanh sẽ rất tức giận cầm chày cán bột đi giáo huấn những gia hỏa đó.

Lãnh Tịnh trong mộng nhớ lại chuyện ngày trước, đột nhiên thở dài, hiện tại sơn cốc đó đã không còn tồn tại nữa.

Ngay cả Lãnh Thanh Thanh cũng không nhận ra hắn, hắn cảm thấy rất cô đơn.

Sửu tiểu xà hít hít mũi, vươn tay lau mặt.

Có lẽ, đã đến lúc hắn rời khỏi cha tự mình sinh sống rồi.

Hắn đã rất cường đại rồi, cường đợi tới mức không cần theo sau mông Lãnh Thanh Thanh gọi ‘cha’, cường đại tới mức không cần Lãnh Thanh Thanh giặt y phục cho hắn, cường đại tới mức có thể không cần trông mong ngồi đợi Lãnh Thanh Thanh làm cơm cho hắn ăn, cường đại tới mức hắn đã không cần nhà nữa.

Cứ thế, chia tay với Lãnh Thanh Thanh đi.

Sau đó câu chuyện sửu tiểu xà sẽ kết thúc như vậy.

Mọi người đều là cô độc.

“Ngươi đang khóc sao? Cắn đau ngươi hả?” Đại bạch xà từ trong nước thậm thà thậm thụt thò đầu ra, nhìn Lãnh Tịnh trên bờ, nó đã tỉnh rượu rồi, nhưng những gì xảy ra khi say rượu, nó vẫn loáng thoáng nhớ được, vốn vô cùng tức giận bản thân đã biến thành quái vật, nhưng cỗ nộ hỏa đó khi thấy Lãnh Tịnh thất vọng xong liền không biết tiêu thất đi đâu rồi.

Thấy bộ dáng Lãnh Tịnh không cao hứng, trong lòng đại bạch xà giống như bị nhét bông rất khó chịu.

Nó bơi dần vào bờ, khi lên bờ, bất tri bất giác hóa thành nhân hình, đó là bộ dáng Lãnh Thanh Thanh mà sửu tiểu xà quen thuộc nhất.

Y đi tới bên cạnh Lãnh Tịnh ngồi xuống, mắt đặt lên vết thương trên tay Lãnh Tịnh, đó là ‘kiệt tác’ khi say rượu y đã lưu lại.

“Cút đi, ta không cần ngươi nữa.” Sửu tiểu xà quay người đi, xoay lưng với y lạnh lùng nói.

“Ngươi! Hừ, là ngươi mang ta tới đây, dựa vào cái gì lại bảo ta cút? Ngươi phải đưa ta về!” Lãnh Thanh Thanh đẩy lưng hắn nói.

“Đừng phiền ta.” Lãnh Tịnh căn bản không muốn để ý tới y, Lãnh Thanh Thanh lại đẩy hắn không tha: “Đưa ta về nhà đưa ta về nhà!!”

“Ngu ngốc! Ngươi căn bản không có nhà. Người nhà của ngươi đều là giả.” Lãnh Tịnh nói.


“Nhưng bọn họ vẫn là người nhà của ta a!” Lãnh Thanh Thanh lắc đầu, y đột nhiên phát hiện, bản thân không mặc y phục, mà Lãnh Tịnh thì mặc y phục tự mình biến ra.

“Cũng biến ra cho ta một bộ y phục!” Y đẩy Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh căn bản không để ý tới y. Lãnh Thanh Thanh đẩy nửa ngày cũng không thấy phản ứng, chỉ đành nhìn xung quanh, phát hiện xung quanh sinh trưởng một loại thực vật có lá rất to, thế là chạy qua, bứt từng lá xuống, làm thành ‘y phục’ tạm thời phủ lên người mình.

Khi y vừa mặc y phục lá cây xong, bầu trời lại âm u, cơn mưa nhỏ rả rích đổ xuống.

Lãnh Thanh Thanh nhìn Lãnh Tịnh nhụt chí bên bờ.

Thế là____________________

Một khắc sau, Lãnh Thanh Thanh chỉ đành dùng lá cây to làm thành ván kéo, tha Lãnh Tịnh suy sụp chán nản vào trong rừng sâu, lại chui vào một động cây to tránh mưa.

Kỳ quái là, trong động cây này vô cùng rộng rãi, lớn bằng cả một gian phòng lớn, bên trong còn có bàn và tủ vách gia cụ, có đầy đủ mọi thứ, trông như một ngôi nhà nhỏ.

Lãnh Thanh Thanh thấy trong động cây không có người khác, liền đá đá Lãnh Tịnh: “Ngươi mau dậy, xem đây là đâu?”

Lãnh Tịnh vẫn giận dỗi không chút động đậy. Không có chút xíu ý định để ý tới y.

Lãnh Thanh Thanh nghiêng đầu nghĩ một chút, đột nhiên linh quang hiện lên nói: “A! Ta nghĩ ra rồi!__ Ta thấy ngươi mới đầu đều là ngồi xe lăn, ngươi biến thành người sẽ không biết đi đường đi? Được rồi! Đợi mưa tạnh, ta sẽ chẻ gỗ làm xe lăn cho ngươi, ngươi đưa ta về nhà được không?”

“Xì.” Lãnh Tịnh quay đầu, khinh bỉ nhìn y một cái, lại tiếp tục nhụt chí.

“… Thái độ gì chứ…” Lãnh Thanh Thanh thở dài, tìm kiếm thứ có thể ăn trong động cây, rất nhanh, y tìm được một vài tương quả, hạt dẻ, cá mặn, y cũng không chê bai, bắt đầu ăn luôn.

Nhưng mà, tuy ăn rất cao hứng, khi thấy Lãnh Tịnh không thể đi đường vẫn nằm đó ngủ, y cảm thấy áy náy, liền mở bình tương quả ra, đưa tới miệng sửu tiểu xà.

“Cùng ăn đi.” Lãnh Thanh Thanh nhai hạt dẻ và cá mặn nói.

“Hừ…” Lãnh Tịnh làm mình làm mẩy cuối cùng ngồi dậy, cầm tương quả, dùng muỗng gỗ múc ăn.

Ăn no rồi, Lãnh Thanh Thanh vỗ vỗ bụng, nhìn bên giường có vài bộ y phục, thế là cởi lá cây xuống, thay y phục lên, nhưng những y phục đó rõ ràng rất nhỏ, y mặc vào người nhìn rất khôi hài.

Nhưng Lãnh Thanh Thanh không chú ý điểm này lắm, có thể mặc y phục y đã thỏa mãn rồi. Sau khi ăn no uống đủ, y ngồi xổm cạnh Lãnh Tịnh, hỏi: “Ngươi là yêu long?”

“Hừ.” Lãnh Tịnh ôm tay, hung tợn trừng y.

“Ngươi đem ta biến thành quái vật rồi, ngươi phải bồi thường cho ta, ngươi còn lừa ta ngươi hoài thai! Ngươi là đồ lừa gạt!” Lãnh Thanh Thanh nhớ tới chuyện trước đó liền tức giận.

“Hừ, ai bảo ngươi ngốc.” Lãnh Tịnh nằm xuống, nhắm mắt dưỡng thần.

“Ngươi đồ quái vật làm biếng!” Lãnh Thanh Thanh đá hắn vài cái, thấy hắn không có phản ứng, liền vô vị ngồi xuống, không biết tìm đâu ra một nhánh cây, bắt đầu cào cào lòng bàn chân Lãnh Tịnh.

Nửa ngày, Lãnh Tịnh cũng không có phản ứng, cũng lười để ý tới y.

“Vuốt sau của ngươi có vấn đề, ngay cả cảm giác ngưa ngứa cũng không có, trách không được không thể đứng.” Lãnh Thanh Thanh lý luận giống như đại phu, “Ngươi có từng tìm đại phu trong yêu quái xem qua chưa?”

“…” Lãnh Tịnh vẫn gối đầu, không nói.

“Ta quen một đại phu rất tốt, ta mang ngươi đi xem đại phu, nhưng ngươi phải mang ta về nhà.” Lãnh Thanh Thanh lại muốn đưa điều kiện trao đổi.

“Ngươi để ta đánh một trận, ta sẽ mang ngươi về nhà.” Sửu tiểu xà cười lạnh nói.

“Vậy ngươi đánh đi.” Lãnh Thanh Thanh không hề sợ hãi rất đại nghĩa lẫm liệt.

Lãnh Tịnh giơ tay ra, Lãnh Thanh Thanh vội nhắm mắt, đợi bạt tai rơi lên người, nhưng Lãnh Tịnh lại chỉ nhéo mặt y, nhéo a nhéo a nhéo a.

“Đừng nhéo ta…” Lãnh Thanh Thanh rũ mặt nói.

“Nhéo chết ngươi đồ vạn ác xấu xa!” Lãnh Tịnh báo thù nói.

Khi Lãnh Tịnh đang nhéo hứng thú, một tiếng kêu thảm thiết từ khu rừng bên ngoài truyền vào, tiếp theo là tiếng chó sủa vang lên ngay ngoài động, trong tiếng bước chân hỗn tạp, có người nói: “Bên trong có người! Vào tra!!”

Lãnh Thanh Thanh ngây ngốc nhìn cửa bị một đám người mặc hắc bào mở ra, những người này xem ra cũng là sơn tinh thụ quái biến thành hình người, tướng mạo kỳ quặc cổ quái, bọn họ lao vào, vây hai người lại.

“Các ngươi là ai?” Một thủ lĩnh miệng nhọn cầm roi chỉ hai người hỏi.

“Chúng ta qua đường thôi.” Lãnh Thanh Thanh đáp.

“Nộ vương có lệnh, bất kể là ai, đều phải đến quảng trường trong rừng tập hợp, nếu không giết không tha! Mau đi!” Thống lĩnh uy hiếp.

“Biết rồi…” Lãnh Thanh Thanh đứng lên, nhìn Lãnh Tịnh dưới đất, thế là cũng cõng hắn lên, dưới sự áp giải của đám người này ra khỏi động.

Lãnh Tịnh nằm trên lưng Lãnh Thanh Thanh, cho dù hạ quyết ta rời xa y, nhưng ở cùng y trong cự ly gần thế này, hắn vẫn có cảm giác lưu luyến. Không biết mình có phải còn khả năng thức tỉnh Lãnh Thanh Thanh không?




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.08.2017, 16:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4744
Được thanks: 1575 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Huyền huyễn] Sửu tiểu xà - Lililicat - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



94
  

Lại nói, Lãnh Tịnh mang đại bạch xà say rượu lao thẳng lên trời, tới một địa giới ở chân trời, ai biết vô tình bị một đám hắc y nhân mang đi.

Câu chuyện tiếp tục phát triển tại đây.

Chỉ thấy trời sắp tối rồi, tịch dương dần nhiễm thành màu vàng rực, Lãnh Thanh Thanh cõng Lãnh Tịnh ngồi trên lá cây mềm mại, đột nhiên nổi lên cảm giác như từng quen biết. Khi bọn họ bị xua tới bờ hồ, thấy bên bờ hồ đã chi chít đủ loại yêu quái đứng đó, cảm giác này càng thêm cường liệt a!

Không chỉ Lãnh Thanh Thanh, mà khi sửu tiểu xà ngẩng đầu nhìn xung quanh, cũng kinh ngạc.

Chỉ thấy yêu quái xung quanh cũng đều phát ra âm thanh kinh ngạc.

Một con thỏ chạy tới, nước mắt cuồn cuộn tỉ mỉ nhìn Lãnh Tịnh nửa ngày, sau đó kích động không thôi nói: “Là Lãnh thiếu gia!! Lãnh thiếu gia thích chạy lõa thể trở về rồi!!!!”

“Oa oa ” Các yêu quái đều hoan hô, thì ra yêu quái nơi này chính là đám nhà quê của Bích Hải Thương Đào cốc tập trung lại a.

“Là các láng giềng cũ a!” Lãnh Tịnh nhảy xuống khỏi lưng Lãnh Thanh Thanh, sau đó một đám yêu quái nhà quê náo nhiệt bắt đầu thuật chuyện cũ, Lãnh Thanh Thanh ngây ra nửa ngày không hiểu gì cả.

“Lãnh Thanh Thanh sao lại biến thành thế này, ra ngoài mấy năm biến ngốc rồi a!” Rất nhiều láng giềng đều vỗ vai Lãnh Thanh Thanh nói.

“Chắc là uống rượu nhiều quá, nên mắc bệnh lão niên si ngốc rồi.” Hoa yêu nói.

Nguyên lai đám yêu quái nhà quê Bích Hải Thương Đào cốc sau khi xuất cốc, con nào cũng bị thế giới bên ngoài ăn hiếp, cuối cùng mọi người tụ tập lại với nhau, chuẩn bị tìm một nơi thanh tịnh cách tuyệt ngoại thế tiếp tục cuộc sống bình tĩnh, cuối cùng tới khu rừng trời ở rìa thiên giới này, có lẽ là do sinh sống ở Bích Hải Thương Đào cốc có trọng lực vượt trội quen rồi, có lẽ đều là do nguyên nhân nhà quê, bọn họ thế nhưng đều trường thọ, qua năm ngàn năm đều không có dấu hiệu già đi, vẫn vui vẻ sống cuộc sống phú túc.

Lãnh Thanh Thanh ngây ngốc nhìn một đám láng giềng cũ quen thuộc, qua nửa ngày, y đột nhiên trào nước mắt, sau đó kích động hét lên: “A a a a a a Ta nhớ ra rồi là mọi người a a a a? mọi người nhớ các ngươi chết rồi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Lãnh Tịnh đột nhiên rất sụp đổ, thì ra quyển [sổ tay phòng Tịnh] đó kỳ thật là lừa mình đi!!!!! Thì ra Lãnh Thanh Thanh hồi phục ký ức chỉ cần nhìn thấy lão hương là được rồi a!!!! Lão Lãnh Tịnh bảy mươi vạn tuổi ngươi kỳ thật căn bản là muốn hoàn thành mong ước hội họp đồng hương của Lãnh Thanh Thanh mà thôi đi!!!!

Thế giới một mảng tối tăm.

“Nhưng là, ngươi rốt cuộc là ai?” Lãnh Thanh Thanh đột nhiên quay đầu, đột nhiên nói với Lãnh Tịnh.

“Xoạch”, khi cái miệng rộng của bạch long gần như muốn nuốt luôn đầu Lãnh Thanh Thanh, Lãnh Thanh Thanh mới nói: “Đùa thôi… Tiểu Tịnh… đừng kích động…”

Máu thuận theo trán y chảy xuống mặt.

Đây thật sự là tình cảnh đáng sợ, một gia hỏa mọc đầu rồng dùng cái miệng to đầy răng một phát cắn đầu Lãnh Thanh Thanh.

Tất cả yêu quái đều = =, quả nhiên cặp phụ tử này một chút cũng không thay đổi.

Thế là một đại hội áp giải yêu quái tập hợp biến thành cuồng hoan đồng hương trùng phùng. Lãnh Thanh Thanh cuối cùng hồi phục ký ức, cao hứng tới múa may tay chân, dẫn đầu mọi người cùng hát tục ca của Bích Hải Thương Đào cốc, sửu tiểu xà vì bầu không khí náo nhiệt, dưới yêu cầu của Lãnh Thanh Thanh từ ngoài vạn dặm đón Bạch Điêu đang đáng thương tội nghiệp ngồi xổm ở bên đường kinh thành đánh đá lửa qua đây.

………………..

Nói tới Bạch Điêu… ách, chắc nên gọi là Bạch Điêu đánh đá lửa.

Vì long khí của Lãnh Tịnh và trận đấu cùng Lãnh Thanh Thanh tạo nên biến hóa khí lưu tại kinh thành, tuy là giữa thu, nhưng tối đó đã bắt đầu đổ tuyết lông ngỗng.

Kinh thành trải qua một cuộc tẩy lễ quái thú, một mảng phế tích, rất nhanh, đại tuyết đã tích rất dày, trên con đường không người, Bạch Điêu run run rẩy rẩy co ro trước thềm một hộ nhân gia, lưng nó đeo bao hành trang nhỏ, bên trong còn một miếng lương khô màn thầu khô quéo và một hòn đá đánh lửa.

Bạch Điêu cô đơn ngồi đó, nó lại bị vứt bỏ rồi.

Trên đời này không có ai cần nó nữa, nó không còn gì nữa, vừa đói vừa lạnh. Bạch Điêu hít mũi nước mắt cuồn cuộn không còn gì làm ngồi đánh đá lửa.

Một tia lửa nhỏ nhoi xẹt qua, trước mắt nó hóa thành ảo ảnh mỹ lệ, nó hình như nhìn thấy trước kia cùng bọn Lãnh Tịnh ăn cơm, mỗi ngày đều nhét đầy miệng sơn hào hải vị, Bạch Điêu chảy nước miếng thò vuốt ra, nhưng trừ bông tuyết ra thì không bắt được gì nữa.

Rất nhanh, tia lửa tắt ngóm, lưu lại Bạch Điêu thất vọng chảy nước miếng và nước mắt.

Bạch Điêu lau nước miếng, lại đánh đá lửa, ảo ảnh mỹ lệ lại xuất hiện, nó nhìn thấy ổ chăn ấm áp và mỹ thực ăn không hết, một bàn đầy ắp thức ăn đang tỏa ra hương thơm mê người, ngay cả mì Lãnh Thanh Thanh làm cũng có, bên trong còn có rất nhiều gạch cua, gà sợi và thịt kho tàu, còn bốc khói nóng sốt, sau đó thiếu đông gia đứng bên bàn đích thân giống như một hạ nhân rót rượu cho nó…


Bạch Điêu mắt long lanh nhào tới, nhưng cuối cùng lại rơi vào cảnh ngộ bị tuyết lấp.

Cuối cùng, Bạch Điêu đánh đá lửa còn sót lại lần cuối, trong tia lửa ấm áp, trong bầu trời tựa hồ giáng xuống thân hình Ferrari hình rồng tráng kiện, Bạch Điêu khóc nước mắt nước mũi kêu to: “Thiếu đông gia! Xin mang ta đi đi, ta biết, một khi lửa tắt rồi, ngài sẽ không thấy nữa, giống như ổ chăn ấm áp, bữa cơm thơm ngon sẽ không thấy nữa!” Bạch Điêu cầm đá lửa trong tay liều mạng quẹt sáng, vì nó vô cùng muốn lưu thiếu đông gia lại. Đá lửa phát ra tia sáng cường liệt, chiếu rõ như ban ngày. Thiếu đông gia trước giờ cũng không xuất hiện anh minh thần võ như thế. Bạch Điêu nhảy lên lưng rồng, hai người bọn họ bay lên trong tia sáng và khoái lạc. Bọn họ càng bay càng cao, bay tới thiên đường không còn hàn lạnh, không còn đói khát.

Rất lâu, Bạch Điêu tới khu rừng đám nhà quê vẫn chưa hồi thần lại.

Nhìn một đám yêu quái nhà quê cuồng hoan, Bạch Điêu đột nhiên có lại cảm giác.

“Ta là yêu quái thông minh nhất ở đấy la la la la cuộc sống tươi đẹp cuối cùng cũng tới các ngươi sau này phải nghe lời ta ” Bạch Điêu giơ vuốt ra kêu lên, sau đó bị Lãnh Tịnh một vuốt chụp ngã.

“Oa ô ô a a a a ” Bạch Điêu lại bị ngược đãi khóc thét lên, nhưng không ai để ý tới nó.

………………………..

Khi các yêu quái nhà quê dưới sự hiệu triệu nhiệt tình của Lãnh Thanh Thanh đầu đầy máu sắp tiến hành đại hội hoan khánh đồng hương, những hắc y nhân đó đột nhiên dùng roi quất lên yêu quái vòng ngoài, hung ác nói: “Đám gia hỏa các ngươi muốn tạo phản sao! Mau tập hợp lại, đến tập hợp ở cung điện Nộ vương!!”

Sầu vân thảm vụ lại tiếp tục bao trùm đám nhà quê, Lãnh Thanh Thanh lau máu trên mặt, muốn nghe ngóng coi rốt cuộc là chuyện gì, nhưng vừa thấy gương mặt đáng sợ của Lãnh Tịnh liền không dám lên tiếng.

Tuy ký ức hồi phục rồi, nhưng là y không dám suy nghĩ xem trong đoạn thời gian phong hoa tuyệt đại mà mình mất đi ký ức rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì. Ánh mắt Lãnh Tịnh thật đáng sợ, lẽ nào mình đã làm chuyện đại nghịch bất đạo sao?

Phong hoa tuyệt đại sẽ có đại nghịch bất đạo gì chứ… không phải chỉ là tuyệt đại một chút thôi sao… Lãnh Thanh Thanh chọc ngón tay.

“Nộ vương đó là ai?” Lãnh Tịnh hỏi, hắn và những yêu quái khác cùng đi lên trên núi, phát hiện xung quanh có rất nhiều tinh linh cũng bị lùa ra khỏi nơi ở, đi lên cung điện trên núi.

Hắc hùng tinh giải thích: “Lãnh thiếu gia ngươi chắc không biết, từ khi chúng ta tới đây định cư không lâu, liền có một đại vương pháp lực cao cường tới, gọi là Nộ đại vương, thủ hạ của hắn rất hung ác, muốn chúng ta tiến cống cho hắn, nhưng tập trung tất cả yêu quái gần đây giống thế này, vẫn là lần đầu tiên.”

Bọn họ mới nói vài câu, đã bị thủ vệ hắc y cảnh cáo không được lên tiếng, thế là chỉ đành ngậm mồm.

Chỉ thấy trên sơn đạo cao tận mây, một đội ngũ cầm đuốc hoành tráng kéo dài như một con xà, nguyên lai nơi này trừ yêu quái nhà quê ở Bích Hải Thương Đào ra, còn có rất nhiều tinh linh tiểu yêu, những người này vẫn luôn bị thiên giới coi nhẹ, cư trú ở biên giới cực tây xa xôi, trở thành dân vùng ven.

Trải qua bôn ba thời gian dài, bọn họ cuối cùng cũng tới cung điện của Nộ vương.

Cung điện của Nộ vương có phong cách khác với thiên cung, là một bảo thành màu trắng phong cách dị tộc, các cột trụ có đủ loại điêu khắc hoa hòe và mặt sàn bóng lưỡng có thể soi bóng người. Đâu đâu cũng thể hiện phong cách hoa lệ dị tộc, đám yêu quái nhà quê lần đầu tiên tới nơi cao quý mỹ lệ như vậy, đều ngốc lăng.

Cuối cùng, đám yêu quái nhà quê đều bị xua vào trong đình viện rộng lớn trong bảo thành, đợi xử lý.

“Đám gia hỏa các ngươi, đều yên tĩnh cho ta!!” Một thủ hạ của Nộ vương đứng trên bệ, quát lên với đám yêu quái nhà quê. Bộ dáng của thủ hạ này cũng có chút khác biệt với người thiên đình, mái tóc dài màu vàng và một đôi mắt màu lam, trên lưng còn có một đôi cánh màu trắng.

“Đám gia hỏa các ngươi chú ý, Phụ Thần muốn ban ân cho các ngươi, hôm nay gọi các ngươi tới, không vì gì khác, mà vì chọn lựa tinh linh vương của tân thế giới!! Thành thật tham gia khảo thí cho ta!! Kẻ làm bừa giết không ta!!” Thống lĩnh vỗ cánh trắng rút roi ra.

Thì ra tên thật của Nộ vương là Phụ Thần, những thủ hạ này đều gọi hắn như thế. Đám nhà quê gọi là Nộ vương vì hắn thường xuyên tức giận, cho nên đám nhà quê với đặt biệt hiệu Nộ vương cho hắn, lâu dần, ngay cả các thủ hạ cấp thấp cũng gọi như thế.

Mà những thủ hạ cấp cao đều tự xưng sứ giả của thần, gọi tắt là thần sứ.

Cái gì chứ… đám yêu quái nhà quê đều mơ hồ không hiểu, đang sống yên lành làm tinh linh vương gì chứ!

Một con hải lạt tinh (rái cá) không hiểu gì ngoáy mũi ngốc ngốc hỏi: “Làm tinh linh vương có bổng lộc không? Nếu có bổng lộc ta sẽ đưa cả nhà lão tiểu của ta làm tinh linh vương hết chúng ta cũng muốn làm hải đai quan hệ như phàm nhân nói, hắc hắc ”

“Là quần đai quan hệ.” Bà xà hải lạt tinh nhắc nhở. (Quần đai quan hệ: quan hệ dây mơ, lạm dụng chức vị)

“Ba ba, ta trưởng thành rồi cũng phải tiếp nối ngươi, làm tinh linh vương của hải đai quan hệ.” Tiểu lạt tinh chảy nước mũi nói.

Kết quả một nhà hải lạt bị thần sứ đánh.

Thì ra mục đích chân chính của Nộ vương Thần Phụ này, là đoạn tuyệt với thiên giới trung ương, tự lập môn hộ, vì thế dắt thủ hạ của mình tới vùng cực tây, chuẩn bị lợi dụng yêu quái đương đại xây dựng thế hệ thần của mình, cuối cùng hoàn thành kế hoạch sáng thế.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.08.2017, 16:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4744
Được thanks: 1575 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Huyền huyễn] Sửu tiểu xà - Lililicat - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



95
  

Các yêu quái nhà quê bị cưỡng ép lưu lại trong cung điện của Nộ đại vương, bị bức tiến hành đủ loại thẩm hạch khảo thí.

Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh cũng không biết rốt cuộc phải làm gì, tóm lại cứ cầm tờ giấy chú thích màu lam nhạt thần sứ phát cho họ xông pha trong cung điện, tới các bộ môn đề mục rườm rà chịu khảo hạch.

Chẳng qua yêu quái nhà quê đều cảm thấy cái này rất thú vị, cho nên rất phối hợp, thẩm hạch tới nửa đêm, thần sứ còn phát cơm khuya cho họ__ một loại màn thầu ngọt và một ly sữa, đám nhà quê ngồi xếp hàng ở góc tường, cắn màn thầu uống sữa, sau đó lau miệng tiếp tục chịu kiểm tra.

Rất nhanh, Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh đã đứng ở phân bộ kiểm tra mắt, chỉ thấy thần sứ đứng ở trên đầu buông một tấm biển đá hình chữ nhật, bên trên khắc một vài ký hiệu phương hướng lên xuống trái phải, bảo yêu quái bị thẩm hạch đứng ở chỗ xa phân biệt.

Có vài yêu quái nhà quê đã bắt đầu co giật bắp chân, run run rẩy rẩy. Còn có yêu quái đem thứ trên biển đá cõng xuống trước.

Cuối cùng, trải qua một đêm tuyển chọn căng thẳng, cuối cùng chọn ra được bốn đại tinh linh vương phân biệt đại biểu phong thủy địa hỏa. Các yêu quái nhà quê cuối cùng tập trung ở trung đình, đợi thần sứ công bố tin tức thống nhất.

Lúc này tâm tình của mọi người, lại trở nên khẩn trương giống như tú tài đợi phát bảng.

Thủ lĩnh sứ thần vẫn đứng ở chỗ cao nhất, thanh thanh cổ họng đọc: “Hiện tại tuyên đọc kết quả tuyển chọn, địa tinh linh vương của sáng thế tinh linh vương là__ Huynh Hạ Tử, di? Đây là tên kiểu gì?

Lúc này chỉ thấy lão hùng bạn rượu của Lãnh Thanh Thanh cao hứng kêu ngao ngao, giơ móng hùng lên hưng phấn nói: “Là ta là ta!! Ta tên Hùng Hạt Tử!! Không phải Huynh Hạ Tử!! Ô ye Ta làm tinh linh vương rồi có thể thu hối lộ uống rượu rồi ”

Thần sứ bĩu môi, lộ ra ánh mắt khinh thường, tiếp tục tuyên đọc: “Hỏa chi tinh linh vương là Bạch Đế Áo, phong chi tinh linh vương là Lãnh Tịnh, thủy chi tinh linh vương là Lãnh Thanh Thanh.”

“Là ta là ta ta chính là bạch điêu ” Bạch Điêu hưng phấn lao lên trước, nó cuối cùng cũng có chỗ xuất đầu rồi! Hai mắt nó hàm lệ bước lên bệ cao, ôm đuôi mình nước mắt doanh tròng nói: “Ta muốn cảm tạ cha nương ta, cảm tạ các vị thân bằng hảo hữu của ta, cảm tạ các vị thần sứ, đặc biệt cảm tạ chủ nhân đã bồi dưỡng ta ___ thiếu đông gia Lãnh Tịnh và lão gia Lãnh Thanh Thanh, là bọn họ khiến ta từ một sủng vật đi theo giang hồ kiều kiều nữ biến thành một con điêu chính nghĩa có nhiệt tình có tình yêu, trên cương vị này từ nay về sau, ta nhất định sẽ phát dương tinh thần phấn đấu không sợ chết không sợ khổ, tiến một bước…” Bạch Điêu huyên thuyên không dứt.

“Ta cũng muốn phát biểu đoạt giải!” Lãnh Thanh Thanh giơ tay.

“Thật vô vị.” Lãnh Tịnh thờ ơ.

Khi chúng yêu quái đang hoan hô ầm ĩ, cung điện đột nhiên chấn động kịch liệt. Các yêu quái nhà quê đều bị dọa không dám loạn động, vì địa chấn có nghĩa Nộ đại vương phát giận!

Một thanh âm thấp trầm từ bốn phương tám hướng truyền tới:

“Dẫn bốn người đó vào chủ thính của thần!!”

…………..

Chủ thính của thần, là đại điện mênh mông so với cái trước còn huy hoàng gấp bội.

Lão hùng, Lãnh Thanh Thanh, Lãnh Tịnh, Bạch Điêu bốn người được thần sứ dẫn vào xong, đại môn lập tức đóng chặt, lưu lại bọn họ trong đại điện rộng lớn tới mức hơi đáng sợ.

“Những tinh linh cấp thấp các ngươi, lại gần cho ta nhìn xem.” Trên chủ tọa bên trong cùng, một bóng dáng cao to vạm vỡ nói.

Bốn người chậm rãi lại gần, cuối cùng nhìn rõ được người ngồi trên bảo tọa đó, là một lão giả uy nghiêm mặc trường bào màu lam, lão giả này dung mạo kỳ lạ, nhìn tướng mạo không giống như thần tộc ở thiên đình.

Chẳng qua thái độ của lão giả cũng coi như dứt khoát, tuy biểu tình của ông nghiêm túc, nhưng nói thẳng: “Ta vốn là một trong những thần vương của thiên đình tây phương, sau đó thiên đình trung ương bị hỗn đục mê hoặc, thế là ta đóng chặt kết giới, tự lập môn hộ. Nhưng gần đây thiên đình trung ương hồi phục bình thường, đem thiên giới tây phương ta khổ tâm xây dựng toàn bộ sung công, vì thế ta dự định lại sáng nghiệp lần nữa, tại nơi này lập một môn hộ khác, chọn các ngươi tới, chính là vì để các ngươi cùng ta thương nghị đại sự sáng thế!”

Bốn con nhà quê gật đầu như khúc gỗ, nghe mà không hiểu.

“Cho nên động tác nhanh nhẹn chút cho ta! Hiện tại tiến lên nghe phong!!” Vị thần vương này tựa hồ tính tình cũng không tốt lắm, làm chuyện gì cũng căm hận lề mề lâu la.

Hắn cầm thần trượng ra, gõ lên đầu hắc hùng một cái nói: “Ngươi! Địa tinh linh vương, đại thần sứ chi hùng Bạch Liệt!”

“Ô…” Hắc hùng xoa cục u trên đầu không dám lên tiếng.

Sau đó gõ lên đầu Bạch Điêu một cái: “Ngươi! Hỏa tinh linh vương, đại thần sứ chi điêu Phi Nhĩ!!”

“Ách…” Bạch Điêu không hiểu gì nổ đom đóm mắt.

“Ngươi!” Thần vương gõ lên đầu Lãnh Thanh Thanh một cái: “Ngươi! Thủy tinh linh vương, đại thần sứ chi xà Gia Lạc.”

“Xà Gia Lạc…” Lãnh Thanh Thanh rất không vừa lòng.

Cuối cùng thần vương chỉ Lãnh Tịnh nói: “Ngươi! Phong tinh linh vương, đại thần sứ chi long Tây Hoa.”

“…” Lãnh Tịnh trầm mặc.

Cuối cùng phong xong rồi, thần vương dùng quyền trượng chỉ đại môn ánh sáng nói: “Các hài tử! Để chúng ta dùng đôi tay này sáng tạo tân thế giới!!”

Bốn con nhà quê hoang mang lắc đầu.

Thế là tại lạc thổ vùng cực tây, Lãnh Thanh Thanh và Lãnh Tịnh và Bạch Điêu cuối cùng đạt được thân phận cao cấp mà bọn họ vẫn thầm mong ước.

Nhưng sao lại cảm thấy kỳ cục và không đúng lắm. Tóm lại, sau một ngày một đêm bị giày vò trong cung điện của Nộ đại vương, tất cả yêu quái nhà quê đều trở về nhà mình, bắt đầu cuộc sống bình thường vui vẻ.

Hơn nữa sau khi trở về, những yêu quái đồng hương khác đều treo đèn kết hoa, chuẩn bị cử hành hôn khánh điển lễ chân chính cho Lãnh Thanh Thanh và Lãnh Tịnh.

………………………..

Đêm, trong khu rừng an tĩnh hài hòa, trên mỗi một cây đại thụ đều treo đèn ***g đỏ xinh tươi, cả khu rừng lấp lánh ánh sáng động lòng.

Lãnh Thanh Thanh kích động lại xấu hổ đứng bên hồ dưới trăng, thay hỉ phục màu đỏ lên, trên đầu còn đội khăn trùm đỏ. Rất nhiều yêu quái nhà quê vây lấy y, hát ca khúc chúc mừng hỉ khánh.

Bắt đầu từ lần đầu tiên gặp trứng của sửu tiểu xà, Lãnh Thanh Thanh hồi tưởng lại từng chút một cuộc sống bên nhi tử, bao gồm hai lần ‘kết hợp’ khiến người kích động đó, y phát hiện, vận mệnh của mình và Lãnh Tịnh đã dán dính vào nhau từ lâu, không thể phân ly.

Vì thế, y mới ở trong cung điện của Nộ đại vương, đáp ứng thỉnh cầu của Lãnh Tịnh, tại đây cử hành hôn khánh chân chính, chính thức ‘gả’ cho Lãnh Tịnh.


Tuy y vốn cảm thấy gả hay không gả cũng vẫn sống cùng nhi tử vậy thôi, nhưng mọi người bao gồm của y đều cảm thấy__ thành thân rất rất vui a!!

Thế là lỗ mãng đáp ứng.

Các đồng hương nhà quê tận tâm đem Lãnh Thanh Thanh từ trong ra ngoài trang điểm một phen, đội mũ phượng và khăn trùm lên cho y, để y ngồi bên bờ hồ đẹp nhất rộng rãi nhất trong rừng chờ đợi.

Khi trăng dâng cao lên đỉnh cây, trong tiếng hát mừng nhẹ nhàng của các yêu quái nhà quê, tân lang Lãnh Tịnh cuối cùng chậm rãi xuất hiện.

Lãnh Tịnh cưỡi thần thú Bạch Điêu, thân mặc hỉ phục giống kiểu của Lãnh Thanh Thanh, tiêu sái tới cạnh y.

Khi hắn nhảy xuống đất, ôm Lãnh Thanh Thanh, các yêu quái nhà quê đều hoan hô, chúc mừng đôi tình nhân trải qua vô số chông gai cuối cùng có thể ở bên nhau.

Lãnh Tịnh vén khăn trùm của Lãnh Thanh Thanh lên, ở trước mặt các yêu quái thâm tình hôn Lãnh Thanh Thanh một cái, tạo nên một trận hoan hô, mọi người phóng pháo hoa chúc mừng, ca hát vui tươi, bắt đầu cuồng hoan.

Không biết tại sao, Bạch Điêu vô số lần thấy Lãnh Tịnh hôn trộm Lãnh Thanh Thanh, đột nhiên một khắc này tâm triều tuôn trào, vô cùng cảm động, nó không ngừng lau nước mắt, chân thành cao hứng cho Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh.

Sửu tiểu xà là một quái vật không được thiên địa dung chứa, nhưng mà, ít nhất trên thế giới còn có một gia hỏa có thể bao dung hắn dưỡng dục hắn, giúp hắn không bước trên lối sai lầm, đó chính là Lãnh Thanh Thanh.

Lãnh Thanh Thanh là một yêu quái bạch si không có ai cần, nhưng mà, ít nhất trên thế giới còn có một gia hỏa có thể tín nhiệm y ỷ lại y, đó chính là Lãnh Tịnh.

Chỉ cần có thể ở bên nhau, vậy đã đủ rồi. Không cần thề ước sinh tử, không cần trời long đất lở, tóm lại bọn họ ở bên nhau, bất kể là phụ tử hay là tình nhân, bọn họ là người nhà của nhau.

Nhà tốt hơn mọi thứ. Khi bọn họ xin ăn, khi bọn họ lang thang, khi bọn họ hưởng lạc vui chơi, bọn họ có nhà.

Lãnh Tịnh ôm Lãnh Thanh Thanh lên, trong tiếng hoan hô của mọi người đi vào nhà cây động phòng tinh xảo mà các yêu quái nhà quê chuẩn bị cho họ, bắt đầu chân chính kết hợp ngọt ngào.

Sau khi đóng cửa, các yêu quái nhà quê tiếp tục theo phái bát quái trước kia của họ__ thỏ mẹ chỉ động phòng đó, giáo dục hài tử của mình: “Xem, đây chính là kết quả của say rượu, không chỉ sinh ra quái thai, còn sẽ loạn luân.”

Đương nhiên, câu chuyện của sửu tiểu xà điên cuồng kéo dài hơn một năm cũng hạ màn tại đây.

Có lẽ có độc giả cảm thấy đã xem phát ngán, có lẽ có người cảm thấy còn xem chưa đủ, nhưng mà, sửu tiểu xà tạm thời chia tay với mọi người tại đây.

Có lẽ sau này của sau này, Ly Miêu nhớ lại, sẽ lại viết hậu tục cho tổ ba người nhà quê, nhưng trong thời gian ngắn thì sẽ không có.

Cho nên, tại đây tạm biệt mọi người rồi.

Thật ra, câu chuyện của sửu tiểu xà đều là từng đoạn, mọi người xem chán cuộn lại, chính là lúc kết thúc.

Giả như bạn xem tới đây, cảm thấy bạn vẫn luôn chú tâm tới sửu tiểu xà, Ly Miêu chuẩn bị để sửu tiểu xà tạm biệt mọi người tại đây.

Trải qua hơn một năm, Ly Miêu cũng cảm thấy sửu tiểu xà, Thanh Thanh, Bạch Điêu đều như trở thành người nhà của ta, không biết bọn họ có mang tới cho mọi người một chút vui vẻ không?

Kỳ thật khi Ly Miêu mới bắt đầu, chỉ là muốn tiện tay đào hố xem thử cảm giác viết văn huyền huyễn thế nào, là sự nhiệt tình của mọi người khiến ta đi được tới hôm nay, cũng là mọi người cùng nỗ lực tạo nên sinh mệnh cho sử tiểu xà!

Ly Miêu cảm thấy, viết văn không chỉ là viết những tình tiết công thức rập khuôn, quan trọng hơn là phải sáng tạo một thế giới, hiện tại Ly Miêu cho mọi người xem, chính là thế giới riêng biệt của sửu tiểu xà, cảm ơn mọi người đã chung hưởng thế giới cô độc của Ly Miêu, cảm ơn mọi người đã phân hưởng thế giới hoan lạc của Ly Miêu!

Hy vọng sửu tiểu xà sẽ mang tới cho các bạn niềm vui, đồng thời cũng khiến các bạn nhớ tới tiểu long độc lập độc hành này!

Đại biểu cho toàn thể nhân viên công tác của sửu tiểu xà, thân ái cúi chào các vị độc giả__ Nếu có duyên! Sẽ gặp lại!!

Cuối cùng, giống như phim khủng bố Âu Mỹ, Ly Miêu tặng cho các bạn đoạn kết cục cuối cùng kiểu mở màn.

Bạn có thể chọn không xem.

Thật sự muốn xem sao?

Thật sao?

Vậy kéo xuống.

……………………………………..

Trong nhà cây đèn hỏa chập chờn, Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh thân thể giao triền, từ xà tới người, từ người tới rồng, kịch liệt mà diễm mị, sâu sắc thể nghiệm được lốc xoáy dục vọng là sâu thẳm không thấy đáy cỡ nào.

Lãnh Thanh Thanh vừa hưng phấn cong người lên, để Lãnh Tịnh kéo thắt lưng y mà phát ra tiếng hô kích động, rất lâu đột nhiên nhớ tới nói: “Tiểu Tịnh! Cái kia! Thanh Nguyệt đó! Cuối cùng thế nào rồi? Vạn Tượng quái vật đó!?”

“Hắn…” Lãnh Tịnh nâng đầu vùi trên người y lên, “Sau khi hắn vào hỗn đục không lâu, đã bị quái vật hỗn đục lớn hơn nữa ăn mất, sự thật một chút cũng không giống như hắn nghĩ__ hắn có thể tìm được đồng bạn trong hỗn đục, trên thực tế trong biển hỗn đục, mới là nơi quy luật sinh tồn trần trụi tồn tại! Chỉ có kẻ mạnh ăn kẻ yếu!”

“Vậy kết giới của thế giới chúng ta đã tu bổ rất kiên cố rồi sao? Những đại quái vật đó sẽ không tiến vào được nữa đi?” Lãnh Thanh Thanh hỏi.

“Chắc sẽ không đâu… quản làm gì…” Lãnh Tịnh tiếp tục làm chuyện khiến người thần tiêu hồn mị.

Mà trong cung điện Nộ đại vương xa xa, Nộ vương__ cũng chính là tây phương thần vương, một mình ngồi trong gian phòng đóng chặt, nhìn vào cái gương lớn màu đen chạm đất, quái dị tự lẩm bẩm tự cười.

“Vậy sao… ta đã làm như ngươi nói… bắt đầu kế hoạch sáng thế rồi… hừ hừ… ha ha ha…” Thần vương quay đầu đi, lộ ra nụ cười bí hiểm.

Mà bóng phản chiếu của thần vương trong gương, gương mặt lại dần dần biến hóa…

Không sai, đây là kết cục kiểu mở màn.

Cuối cùng, lại lần nữa cảm ơn các bạn dõi theo.

Hoàn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hách Mi về bài viết trên: ta la ta
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 96 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hạ Lan Kỳ Vũ và 56 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.