Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

 
Có bài mới 31.07.2018, 15:43
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2379
Được thanks: 8918 lần
Điểm: 14.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa - Điểm: 57
☆ Chương 49: Giấy đăng ký kết hôn (3)

Thời gian bị “Moses” giam lỏng, Thương Ngao Liệt bắt đầu điều tra xâm nhập vào tất cả kế hoạch của họ.

Khi tất cả chuẩn bị kết thúc, bộ quốc gia bên này phái bộ đội đặc chủng cũng đã đến, trung tá Cù Thừa Sâm tự mình dẫn theo người của hắn, cùng với lãnh đạo lựa chọn ra hơn mười người trong đội ngũ quân đội mũi nhọn, xuất cảnh cứu viện.

Sau khi cứu được Thương Ngao Liệt, an toàn hộ tống anh đến chỗ trực thăng đáp sát vùng biên giới, tình trạng thân thể anh đã đạt đến điểm giới hạn, quân y chờ lệnh trước tiên tiến hành cứu chữa cho anh.

Sau khi biết được thương thế của Thương Ngao Liệt, Cù Thừa Sâm nhàn nhạt nhìn anh, “Cậu thật đúng là không muốn sống nữa.”

Cũng không phải là không biết, nguyên nhân gì làm cho người đàn ông này dũng cảm quên mình. Thương Ngao Liệt vì muốn bảo vệ cho bà xã nhỏ của anh, cho tới giờ đều kiên định như vậy. Dù là lúc này bị rét lạnh đến cắt da cắt thịt, mưa rơi xối xả….. Anh cũng kiên quyết chống lại.

"Làm phiền đội trưởng Cù đích thên đến.” Thương Ngao Liệt để cho quân y thay anh kiểm tra, còn giống như không có việc gì nói chuyện phiếm.

"Cậu là “quốc bảo”, không tự mình đến tôi lo lắng.”

Bên cạnh, người cuối cùng trong đợt hành động cũng đã leo lên phi cơ, đóng cửa khoang lại hỏi anh: “Giáo sư Thương, tư liệu quan trọng cũng đã bị thiêu hủy?”

Nói đến, Thương Ngao Liệt là một tồn tại đặc biệt trong lòng đám đàn ông nhiệt huyết vĩ đại này. Anh tự tin nhưng lại không tự kiêu, học bác uyên thâm, làm người khiêm tốn, bộ dáng tao nhã lạnh nhạt làm cho bọn họ nhớ tới giáo sư trong giảng đường năm đó.

Cho nên Thương Ngao Liệt làm cho bọn họ cảm thấy thoải mái, buông lỏng tinh thần, còn tán thưởng các đội viên hoàn thành nhiệm vụ cực kỳ xuất sắc, mọi người đều cảm thấy vui vẻ đắc ý đến cực điểm.

Cù Thừa Sâm cũng không đành lòng nhìn đám lính dưới tay mình từng người một chỉ số thông minh ngày càng giảm xuống, đành phải quay đầu thưởng thức phong cảnh ngoài phi cơ.

"Giáo sư Thương, loại đàn ông như người lão tử bội phục nhất rồi!” Hạo Tử còn đang thao thao bất tuyệt biểu lộ tình cảm ngưỡng mộ, “Bảo vệ quốc gia, trừng trị kẻ ác. . . . . ."

Tiếp đó liền bị A Tường phía sau đánh một quyền, “Hạo Tử cậu sao lại không nói tiếng người thế này.”

Mấy người làm ầm ĩ một hồi, thể lực dần dần chống đỡ hết nổi, một đám người ngồi dựa vào chỗ nào đó, trực tiếp ngủ mất.

Thương Ngao Liệt trong lúc vô tình phát giác dưới cổ áo của Cù Thừa Sâm lộ ra một đoạn dây màu đỏ, “Cù phu nhân đưa?”

Cù Thừa Sâm chỉ là cam chịu, hắn đeo trước ngực, là một vật rất là bình thường, rồi lại mỗi lần hắn nhận nhiệm vụ đều nghiễm nhiên trở thành bùa hộ thân.

Mỗi lần đám lính nhìn thấy đội trưởng của bọn họ biểu diễn một màn đầy nữ tính này, đều dùng ánh mắt trêu chọc một phen.

Cù Thừa Sâm ở trước mặt Thương Ngao Liệt xem như đã rất ít giữ lại, “May mắn lúc trước không đánh cược cùng cậu.”

Thương Ngao Liệt nghe xong, cười hắn, “Là bởi vì lúc ấy, anh không thắng tự tin của tôi.”

. . . . . . Có lẽ~ .

Quân y nhân tiện chế nhạo anh một câu: “Giáo sư Thương, lúc này…….đúng là làm khổ bà xã của người rồi.”

Lời của hắn làm Thương Ngao Liệt nghĩ tới không bao lâu liền có thể nhìn thấy Hạ Nhã, trên khuôn mặt hiện lên dịu dàng vui vẻ khó gặp.

Rốt cuộc có thể buông lỏng thần kinh căng cứng trong thời gian dài, thân thể bị tra tấn không chịu nổi gánh nặng, nếu không phải bởi vì cô, anh sao có thể chống đỡ đến lúc này.

Thuốc mê phát huy tát dụng, anh trong lúc quân y trị liệu dần dần thiếp đi.

________KẹoĐắng~~~d/đ/l/q/đ_______

Lúc Thương Ngao Liệt tỉnh dậy, mở mắt ra đầu tiên chính là nhìn thấy người anh muốn gặp nhất kia.  

Cô, thật sự là gầy quá . . . . .

Đôi mắt sáng ngời trước kia lại mất đi sức sống, cô gái nhỏ vốn là tùy tiện cười nhẹ nhàng, hai đầu lông mày lại thủy chung tràn ngập ưu thương không hợp với tuổi của cô.

Hạ Nhã vô cùng thích làm đẹp, cho nên mới thích nhuộm mái tóc thành màu kim rám nắng chói mắt. Nhưng lúc này đỉnh đầu đã ra rất nhiều tóc đen, đại khái đã rất lâu không có đi tu bổ.

Đúng vậy . . . . . .Anh không có ở đây, cô nơi nào còn những tâm tư này.

"Thầy Thương. . . . . ."

Thương Ngao Liệt nằm trên giường, không có ý thức bản thân đã vươn tay phủ lên khuôn mặt của Hạ Nhã, “Nhã Nhã…..Em không phải là một học sinh tốt. Anh không ở, như thế nào không biết tự chăm sóc tốt bản thân?”

"Anh mới không phải là giáo viên tốt! Ngay cả bà xã cũng không cần…. Bỏ lại em một mình. . . . . ."

Cô nhìn băng gạt đầy tay anh, không dám tưởng tượng bệ dạng huyết nhục mơ hồ trước đó, trái tim đều nhíu chặt. “Thương Ngao Liệt anh thật quá đáng….. Em cho rằng không thể nhìn thấy anh nữa. . . . . ."

Thương Ngao Liệt vốn là người đàn ông lông mày sáng sủa, trải qua quá nhiều chuyện, trong ánh mắt lại nhiều hơn một phần băn khoăn u sầu. Cô đương nhiên chưa từng nghĩ đến đó là bởi vì anh ở trong ngục giam đen tối phải chịu đựng tra tấn áp lực tinh thần cực kỳ lớn.

Hạ Nhã cúi người xuống, dùng khuôn mặt cọ cọ râu riu dưới cằm anh, mà Thương Ngao Liệt lại xiết chặt vòng tay, ôm cô càng chặt thêm. Dù rằng bản thân rõ ràng không có chút sức lực nào.

Hạ Nhã biết rõ anh không lực tay, cô chủ động ôm chặt lấy đối phương giống như là ôm bảo bối trong cuộc đời mình. “Thương Ngao Liệt, từ nay về sau đều để em tới ôm anh đi . . . . ."

Phải vững vàng ôm chặt lấy anh, không để anh rời đi thế giới của cô nữa.

"Anh biết không, tin tức của Vệ Tiên Sâm quá không đáng tin cậy rồi. . . . ."

"Em nói là nội tuyến tuyên bố tin tức. . . . . . anh bị tra tấn đến chết?"

Đây đúng là tổ chức Moses vì che giấu tai mắt mới thả ra tin tức này.

"Còn có đơn thỏa thuận ly hôn của anh nữa, anh thế mà lại gạt em ký tên vào loại đơn như vậy?”

"Thật xin lỗi, đây là anh trước kia vì em phòng ngừa vạn nhất.”

Trong quá trình cùng Hạ Nhã trao đổi ánh mắt, Thương Ngao Liệt đột nhiên phát hiện cô đã không còn là cô gái nhỏ trước khi anh rời đi nữa.

Năm tháng là thời điểm nào đã tôi luyện cô thành như vậy?

Trước bọn họ đã trải qua chia lìa, nhưng anh lại nhớ rõ ràng từng chi tiết của cô trong sinh hoạt hằng ngày. Khóe mắt cong cong lúc cô cười rộ lên, trong mắt là tia sáng rực rỡ.

Vậy mà Hạ Nhã hiện tại, cô ít đi phần non nớt trẻ trung lúc trước, cũng không còn tính tình ngang ngược vô lý, nhiều thêm phần bao dung trong tình yêu chạm đến chỗ sâu nhất trong trái tim.  

Thương Ngao Liệt biết rõ trong lòng cô có lời muốn nói, cũng có nghi hoặc trong đầu muốn hỏi, nhưng chuyện một người đàn ông nên làm lúc này nhất chỉ có một chuyện.

Anh thu lại thần sắc, không cho phép cự tuyệt cúi đầu hôn lên trán, mắt, mũi, gò má gầy gò, cuối cùng là môi cô. Hạ Nhã gần như là không chần chừ đón ý hùa theo anh, môi của cô bị một lực lớn vân vê, làm cho cảm giác không có chỗ phát tiết gặp vui sướng có thể phóng thích.

Bọn họ gần như tham luyến hấp thu nhiệt độ của đối phương, muốn cho người còn lại biết, linh hồn cả hai gắn gó, tình yêu không hề mỏng manh, những nụ hôn sâu an ủi dày đặc nói lên nỗi nhớ nhung không thể nói ra miệng.

Trên trán Thương Ngao Liệt rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, hai người hôn đến triền miên lâu dài, hoàn toàn không hề chú ý đến một người đàn ông khác từ đầu đã đứng ở một góc.

Bộ quốc gia bên này vẫn đang chờ thẩm vấn Thương Ngao Lệt, Cù Thừa Sâm vốn định chờ sau khi anh tỉnh lại, liền nói cho hai người biết, “Cho các người 10 phút để xử lý tốt việc riêng,” ai ngờ đôi vợ chồng nhỏ hoàn toàn không để sinh vật sống xung quanh vào mắt…. Trực tiếp diễn tiết mục tình cảm hôn môi triền miên mãnh liệt. . . . . .

Đội trưởng Cù mặt không thay đổi thay bọn họ đóng cửa lại, hắn quyết định nếu như người bộ quốc gia tới liền thử kéo dài một hồi.

Ôn Miên tựa vào bên tường phát hiện bốn phía chỉ còn bọn họ, cô câu nệ gật đầu một cái với Cù Thừa Sâm.

"Vì bà xã một mình dấn thân vào nguy hiểm, làm tù binh của kẻ địch, hành động này cực kỳ cảm động.” Châm chước một lát, Cù Thừa Sâm nói ra một câu như vậy.

"Ừ, bất quá cũng phải tùy người.” Ôn Miên nhẹ nhàng cười, tay không làm thủ thế cầm súng.

Có lẽ cô không cần mơ tưởng bất cứ lúc nào gặp nguy hiểm đều có một người đàn ông cản trước mặt mình.

Cù Thừa Sâm nhìn bộ dáng của cô, hắn chỉ nói: “Bởi vì, em còn chưa đủ lòng tham.”

________KẹoĐắng-----d.đ.l.q.đ_______

Bên trong phòng bệnh, hai vợ chhồng nhỏ vẫn còn hôn nhau như keo như sơn, cảm giác khổ sở mấy ngày xa cách. Đặc biệt là Hạ Nhã, thời điểm cô cho rằng Thương Ngao Liệt đã gặp nạn qua đời, cả thế giới của cô gần như đóng băng.

Cô muốn khẩn cấp cảm nhận được anh hoàn toàn thuộc về cô. Thương Ngao Liệt cũng hung hăng hôn lại, anh trêu chọc thở nhẹ bên môi cô.

"Thương Ngao Liệt, anh hãy nghe cho kỹ. Sau này chúng ta cùng nhau 10 năm, 20 năm, 30 năm….. Một đêm em đều không muốn cùng anh tách ra.” Hạ Nhã phục vụ quên mình giọng điệu tự đắc nói xong, lại hỏi lại anh: “……Có phải là em quá tham lam hay không?”

Giọng Thương Ngao Liệt hùng hậu trầm thấp, tựa như cảnh trong mơ mỗi đêm, anh cũng sẽ khẽ thì thầm quanh quẫn bên tai cô.

"Đúng, Nhã Nhã, em rất là tham."

Hạ Nhã còn chưa kịp trừng anh, giáo sư Thương đãôm chặt cô, “Cho nên sau này, thầy Thường so với em càng có lòng tham hơn.”

Lời của anh thuần như rượu Đỗ Khang, giống như anh chưa từng thay đổi nhân cách cao thượng.

Hạ Nhã cũng không thể tiếp tục kiềm chế nội tâm uất ức cùng lo lắng, cô chảy nước mắt khóc kể lể với anh. “Sau này không cho phép anh lại một mình hành động……. Tuyệt đối không cho phép.”

"Được, vợ nói cái gì thì là cái đó. . . . . ."

Cũng chỉ có người có lòng tham, mới có thể tìm thấy hạnh phúc cùng che chở. Việc đã đến nước này, bọn họ đã dùng hết toàn lực rồi, anh hao phí vô số khổ tâm không cách nào tưởng tượng được của cô, muốn cùng cô yêu nhau, sống cùng nhau một chỗ.

Anh nói đi, em yêu anh hay không yêu anh, còn có cái gì có thể ngăn cản chúng ta chống lại thời gian?

________KẹoĐắng++++d?đ?l??đ________

Tháng Tư, Thương Ngao Liệt từ thành phố Nam Pháp trở lại thành phố Tây Linh, hoa cỏ Nam Pháp chuẩn bị nở rộ khoe sắc, những cao ốc chọc trời rộn ràng người xa lạ qua lại, sau kỳ ngủ đông, vạn vật bốn phía tràn đầy sức sống. Cuộc sống như một lần nữa trở lại quỹ đạo, như trước tràn ngập các loại màu sắc lung ling.

Quan San San cùng Cố Bách Dã định chờ đứa bé ra đời lại bổ sung tiệc cưới.

Lãnh Dương được Cù Thừa Sâm tiến cử gia nhập bộ đội làm công tác bảo vệ Trung Nam Hải.

Thương Tổ Hoa tạm thời không ra biển nữa, về nhà cùng đám người Cố gia la cà bốn phía.

Vệ Tiên Sâm tới chúc mừng…. Ách, không, là đến xin lỗi, lúc trước vì một tin tức của mình mà làm cho con gái ruột thảm hại đau lòng như vậy.

Thương Ngao Liệt ở Sở Nghiên Cứu gọi điện thoại về nói: “Anh còn có chút việc phải xử lý, buổi tối em không cần chờ anh.”

Cái này thật sự chỉ là một tuần rất bình thường.

Hạ Nhã liếc nhìn lịch ngày trên tường trong phòng khách, lúc này mới ý thức được thì ra ngày mai sẽ là tròn một năm.

Bọn họ kết hôn tới nay hơn 300 ngày đêm, tựa như hơn 300 bước chân nhẹ nhàng, lưu lại dấu vết một cái so với một cái càng rõ ràng.

Đáng tiếc, cô xem chừng người đàn ông Thương Ngao Liệt này chắc là không nhớ rõ, nhưng lại không thể phủ nhận trong lòng vẫn có điểm chờ mong. Hôm nay buổi tối giống như lời anh nói trong điện thoại, lúc này Hạ Nhã đã trong trạng thái cực độ buồn ngủ mới mơ hồ cảm giác được động tĩnh anh từ bên ngoài tiến vào phòng ngủ.

Sáng sớm ngày kế, có lẽ là mong chờ giáo sư Thương bày tỏ, Hạ Nhã không giống ngày trước bỏ qua buổi sáng Chủ Nhật.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua khe hở rèm cửa sổ đi vào phòng, trùng hợp lại chiếu lên một bên mặt của Thương Ngao Liệt. Anh nằm nghiêng, một cánh tay gối dưới đầu cô, ngày thường ánh mắt thâm thúy làm cho người khác hận không được chết chìm bên trong, bóng dáng lông mi nhàn nhạt phủ xuống. Tinh tế xem xét, lông mi người đàn ông này lại còn dài hơn so với cô.

Ngón tay mảnh khảnh của Hạ Nhã lướt qua mặt mày người đàn ông, đang muốn chạm đến cánh môi mềm mại lại bị anh bắt lấy bàn tay nghịch ngợm. Cô bị anh dịu dàng nhìn qua, bất tri bất giác đỏ mặt.

Nhìn bà xã nhỏ lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng đáng yêu, giáo sư Thương cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán cô, “Sớm như vậy đã tỉnh? Lại ngủ thêm một chút đi.”

“Anh đó, tỉnh sớm như vậy làm gì?”

"Chuẩn bị điểm tâm cho em.” Anh nói xong liền đứng dậy đi đến phòng bếp, để Hạ Nhã nằm trên giường giương mắt nhìn theo.

Quả nhiên không nhớ được hôm nay là ngày gì. Hừ, mặc kệ trải qua bao nhiêu khảo nghiệm, người đàn ông ngốc này vẫn như cũ là một người đàn ông ngốc không hiểu phong tình.

Cô vợ nhỏ buồn bực kéo chăn lên tính toán ru lại giấc ngủ, giáo sư Thương lại không có đạo đức phân công việc cho cô. “Ngoan, dậy nào, giúp anh lấy cái điện thoại di động trong phòng sách ra đây!”

Hạ Nhã lật người xuống giường, mài mài chít chít kéo kéo áo ngủ đi qua phòng sách kế bên, nào biết cô vừa mở cửa đi vào, liền nhìn thấy là một phòng hoa tulip đỏ rực.

Trong biển hoa mùi hương nồng đậm xông vào mũi, như nụ hôn nồng nhiệt người yêu mang lại. Hạ Nhã hoàn toàn bị sợ ngây người, cô chưa từng nghĩ anh lại cất giấu một bất ngờ như vậy.

Hạ Nhã để ý máy tính trên bàn đang mở ra một đoạn video, cô nhấn phím phát, nhận ra địa điểm trong video là hiện trường hội nghị y học quốc tế.

Không phải là hội nghị mấy ngày trước Thương Ngao Liệt tham gia hoạt động hay sao? Lúc ấy anh còn nhận một giải thưởng y học, gần giống với giải thưởng lớn Nobel trong giới y học. Nhưng anh chỉ cử hành lễ trao giải vào tháng 9 hàng năm.

Lần này Thương Ngao Liệt giải thích, vì cô phải tham gia cuộc thi cho nên không thể đi theo anh dự họp.

Giờ phút này anh đối diện ống kính phóng viên, cầm giải thưởng là tượng nữ thần có cánh biểu tượng cho chiến thắng bệnh tật cùng tử vong, cách tầng thấu kính kia Hạ Nhã không nhìn rõ cảm xúc trong mắt của anh.

"Giáo sư Thương, anh có cảm nghĩ gì muốn phát biểu hay không?”

Thương Ngao Liệt dùng tiếng Anh lưu loát trả lời: “Tôi muốn cảm ơn vợ tôi, cô ấy cực kỳ ủng hộ cùng thông cảm cho tôi, bất luận là trong cuộc sống, hay là trong công việc đều trợ giúp tôi rất nhiều. Nhưng tôi là một người chồng, lúc trước ngay cả một hình thức cầu hôn cũng chưa từng cho cô ấy, tôi nợ cô ấy rất nhiều.”

Lúc này Hạ Nhã mới nhìn rõ, ánh mắt thâm thúy kia, tràn đầy chăm chú cùng thương yêu. Trong nội tâm đột nhiên liền toát ra một suy nghĩ trong đầu, xoay người bắt đầu tìm kiếm từ trong một đống lớn lại một đống lớn tulip.

Lúc này Thương Ngao Liệt đi tới, ngồi xổm xuống, quỳ một gối xuống tại bên người bà xã nhỏ, “Em đang ở đây tìm cái gì?”

"Em. . . . . ." Hạ Nhã liếc mắt nhìn anh đột nhiên xuất hiện, trong lòng tự nhủ nếu như cứ như vậy nói ra lời gì đó, quả thực quá dọa người, thật không thể thở nổi rồi!

". . . . . . Em đã suy nghĩ, có phải anh còn tặng lễ vật gì khác cho em hay không?"

"Em là chỉ cái này?"

Thương Ngao Liệt nói xong, từ trong túi lấy ra một cái hộp hơi cũ. Trong đáy mắt anh đều là vui vẻ, làm cho Hạ Nhã hiểu được, thì ra tất cả những gì cô muốn, anh đều ôn nhu thong thả nhìn ở trong mắt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kẹo Đắng về bài viết trên: SầmPhuNhân, chauanh2013, monkeylinh, vuthuhang95
     

Có bài mới 01.08.2018, 14:31
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2379
Được thanks: 8918 lần
Điểm: 14.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa - Điểm: 51
☆ Chương 50: Duyên phận tìm tới

Bởi vì cưới chui, Hạ Nhã chưa từng mang nhẫn cưới, Thương Ngao Liệt phải thường xuyên làm thí nghiệm, đeo nhẫn cưới cũng sẽ có chỗ ảnh hưởng đến công việc của anh, cho nên ngày thường hai người đều đặt hai chiếc nhẫn cưới trong hộp gấm, không đụng đến.

Hiện tại người đàn ông này lần nữa lấy ra cái hộp này, là có ý gì?

Thư phòng rèm che phảng phất màu vàng kim của ánh mặt trời, phía dưới là một mảnh tulip đỏ rực, mơ hồ có thể nhìn thấy được nước mắt cảm động trên mặt Hạ Nhã. Thương Ngao Liệt cúi đầu, từng chút từng chút nhẹ nhàng mút hết chúng đi.

"Thầy Thương. . . . . ." Hạ Nhã mềm mại dịu dàng kêu một tiếng.

"Xuỵt!. . . . . . Ngoan, Nhã Nhã đừng khóc, hãy nghe anh nói.” Thương Ngao Liệt kiên nhẫn dụ dỗ, “Anh không có quên, hôm nay là ngày gì. Ngày này một năm trước, chúng ta đi đăng ký kết hôn. Một năm này…. Anh rất cảm kích em, Nhã Nhã, cám ơn em đã chọn anh, cám ơn em làm cho anh yêu em.”

Hạ Nhã dùng mu bàn tay lau nước mắt, thì ra anh vẫn luôn nhớ rõ. . . . . .

"Kết hôn, vốn nên là đàn ông chủ động, khi đó để em đoạt trước tiên cơ, đưa nhẫn cưới cho anh trước. Nhã Nhã, thầy Thương nợ em một màn cầu hôn, anh vẫn nhớ.”

Thương Ngao Liệt nói đến chỗ này, liền quỳ một gối xuống đất. Anh ngẩng đầu nhìn cô, mỉm cười, “Cho nên, hôm nay, một lần nữa anh muốn hỏi em…… Gả cho anh, được không?”

Anh cười nhàn nhạt, rồi lại dịu dàng như vậy, ngay cả băng tuyết cũng muốn hòa tan, huống chi là trái tim đã sớm bị làm cảm động của cô.

Hạ Nhã ôm chặt lấy ông xã của mình, “Thương Ngao Liệt, nếu như để em lựa chọn lại lần nữa, em vẫn chọn gả cho anh. Người đàn ông tốt như anh vậy, em đương nhiên phải gả!"

Anh vẫn luôn không biết là, trong lòng của cô, quyết định chính xác nhất cả đời này của cô, chính là quyết định gả cho anh. Anh là nhà, là thứ mà từ trước đến nay cô vẫn luôn theo đuổi.

Cho nên cô yêu anh như vậy, vô cùng, cực kỳ thương anh. . . . . .

Trên thực tế, Thương Ngao Liệt không hiểu được tư tưởng lãng mạn…… Anh chỉ là muốn đem hết khả năng thỏa mãn cô, làm tròn nghĩa vụ một người chồng. Thậm chí, có thể nói là một người chồng xứng đáng vượt qua tiêu chuẩn.

Hôm nay anh cũng không thấy làm việc này có gì vất vả, dù sao anh cũng là người đàn ông duy nhất, người nhà thân nhất, tình nhân yêu nhất của cô. . . . . .

"Về sau, tuyệt đối không cho phép anh lại làm ra chuyện nguy hiểm như vậy. Dâng hiến bản thân mình cho quốc gia, hiến thân cho khoa học….. Làm phiền ông xã đại nhân nghĩ kĩ, người một nhà chúng mình đều trông cậy vào anh.”

Thương Ngao Liệt gõ nhẹ cái mũi nhỏ của Hạ Nhã, “Nhã Nhã, nếu như chuyện tương tự như vậy xảy ra lần nữa, anh vẫn sẽ làm như vậy.”

"Anh. . . . . ."

"Chỉ là, loại tỷ lệ này rất nhỏ, anh phụ trách công việc nghiên cứu, là vì duy trì học thuật….. Anh không thể không đấu tranh anh dũng, tình huống lúc này đặc thù, từ nay về sau sẽ không.”

Thương Ngao Liệt bẩm sinh mang hơi thở học giả, chỉ làm cô càng thêm trầm mê không thôi.

"Lần này tổ chức “Moses”, bọn họ có kẻ khả nghi là buôn lậu thuốc phiện, súng ống đạn dược….. Đã ba phen mấy bận khiêu khích vấn đề an toàn biên cảnh, kế tiếp….. nên là nhiệm vụ của bọn ngườu trung tá Cù.”

Hạ Nhã biết được đối phương là muốn cho bản thân không cần lo lắng quá mức. Cô đau lòng vạn phần cúi đầu vuốt ve vết sẹo dài cỡ mười ngón tay, “Tay của anh phải trị liệu như thế nào? Anh có nghĩ qua vấn đề này chưa?”

"Có phải em muốn hỏi, về thí nghiệm thuốc mới trị thần kinh bị hoại tử anh đề cập trước đó hay không?”

Thương Ngao Liệt há có thể không đoán ra tâm tư của cô. Tình hình lúc ở Las Vegas cùng với việc hợp tác với ông chủ là đặc biệt, thứ nhất là vì thí nghiệm này làm anh hứng thú, thứ hai cũng bởi vì tàn tật của bản thân.

Chỉ là cái thí nghiệm này bước đầu cũng không có tiến triển quá lớn, anh không có thời gian lại thiếu phương pháp, về sau hạng mục nàu liền bị trì hoãn.

Hạ Nhã đi cà nhắc, hôn lên đôi môi mềm mại của Thương Ngao Liệt. Hai đầu lông mày anh khí nhu hòa, cô từng câu từng chữ ôn tồn quả quyết: “Tuy nhiên không phải là hiện tại, chờ về sau em học xong thạc sĩ, lại học bác…… Để em lại gần anh thêm vài bước, thầy Thương, em có năng lực cùng tin tưởng, em sẽ không ngừng đi trải nghiệm….. Em muốn chữa trị tốt cho anh.”

Tựa như qua nhiều năm như vậy, Thương Ngao Liệt vì không để cho cô ngoài ý muốn, mà mất ăn mất ngủ nghiên cứu DNA, cô cũng nguyện ý vì anh hao phí tinh lực cùng học thức cả đời.

Một đoạn hôn nhân, không chỉ cần hai người yêu nhau, càng cần sự nhường nhịn cùng phù hợp. Mà đối với giáo sư Thương cùng cô học trò thạc sĩ của anh mà nói, tựa hồ còn thêm sự cộng hưởng về phương diện y học.

Thương Ngao Liệt tại căn phòng tràn đầy hoa tulip đỏ rực hạ một nụ hôn trên khuôn mặt đỏ bừng của Hạ Nhã, cô dựa vào trước ngực anh, “Chờ thân thể khôi phục khỏe mạnh trước, cũng đừng có cậy mạnh.”

Giáo sư Thương nghe vậy nhíu lông mày, phảng phất đang suy nghĩ. Anh không am hiểu biểu lộ tình cảm qua lời nói, đáy lòng thủy chung còn đè nặng một câu chưa nói với cô.

Nhã Nhã, mặc kệ từ nay về sau bất luận còn phát sinh chuyện gì nữa, anh sẽ luôn luôn ở bên cạnh em.

Anh đối với em, thật sự là, rất không còn cách nào.

________KẹoĐắng-----d,đ,l,q,đ_________

Đã từng Hạ Đô Trạch không biết có phải đã sớm đoán trước hay không, cho dù kỳ hạn 2 năm đã qua, cặp vợ chồng được một tờ di thư hợp tác, vẫn đang trải qua cuộc sống vợ chồng ngọt ngào hạnh phúc.

Về cô bạn thân Quan San San, đã sinh một bé trai mập mạp, Cố Bách Dã cũng coi như đứng đắn thu tâm lại, trước sau cùng hai mẹ con bọn họ đi dạo. Tuy ai cũng không thể biết cuộc sống về sau sẽ gặp phải những gì, nhưng ít ra hôm nay bọn họ chính là…… Cát Tường Tam Bảo.

Nói ra cái từ này Hạ Nhã đương nhiên bị Quan San San mãnh liệt khách sáo một hồi.

Nuôi con không dễ, gánh nặng đường xa, ngẫu nhiên tranh thủ lúc rãnh rỗi người trẻ tuổi liền cùng nhau tụ hội. Lãnh Dương trở thành bảo tiêu của Trung Nam Hải, cũng là cảnh sát quân nhân, danh tiếng nhất thời vô cùng vang dội.  

Hạ Nhã đối với ngành nghề quản hạt văn phòng trung ương này thật sự hiếu kỳ không thôi. “Nghe nói mỗi lần các anh xuất hiện, đầu làm cho nữ phóng viên xung quanh đầu óc choáng váng, có phải thật vậy hay không?”

Lãnh Dương hả hê nhíu mày, "Đó còn cần phải nói sao."

"Vậy anh tìm được mục tiêu cha? Chỗ các anh có mỹ nữ hay không?”

"Có, bác sĩ tâm lý, tuyệt chiêu là trong vòng 1 phút xem thấu cả bộ nhân sinh của người khác, bức người khác phải khóc rống trước mặt cô ấy mới thôi.” Lãnh Dương giơ tay búng trán cô một cái, “Anh vẫn là không trêu chọc vào.”

Cho nên, chung thân đại sự của người đàn ông này cứ như vậy trì hoãn. Bất quá Hạ Nhã nhìn ra, người này trôi qua so với trước kia tốt hơn rất nhiều.

Lãnh Dương tựa hồ chính là vì lựa chọn buông tay, mới đầu đã từng phẫn nộ, không muốn, hối hận, tiếc nuối…… đều vứt sau đầu, tiếp tục cuộc sống đơn thuần lại phong phú.

Hắn nói, anh cũng tính là nhìn qua chuyện xưa tình yêu hoàn mỹ từ đầu đến cuối, tuy nhiên chuyện xưa này không thuộc về anh, nhưng anh vẫn rất là thoả mãn.

Cô cố gắng làm cho bản thân không cần phải cảm thấy đau lòng vì Lãnh Dương.

_______KẹoĐắng++++d?đ?l?q?đ_________


Hạ Nhã toàn tâm toàn ý ra sức học học vị, Thương Ngao Liệt chẳng những trợ giúp cô hoàn thành kiếp sống học tiến sĩ, còn làm cho xưởng thuốc nhà họ Hạ dùng tốc độ không thể tưởng tượng phát triển.

Chỉ vài năm, nó biến hóa nhanh chóng, trở thành “Công ty hữu hạn sinh vật khoa học kỹ thuật Hạ thị”, ở trong nước vượt lên dẫn đầu dùng nghiên cứu phát triển làm cơ sở sinh vật y học cùng công ty điều chế dược, cũng cùng với nhiều công ty sinh vật kỹ thuật cùng xưởng chế dược nước ngoài tiến hành nghiên cứu hợp tác phát triển.

Hạ thị tận sức thăm dò, nghiên cứu phát triển, sản xuất mở rộng các loại thuốc hạng nhất, cũng dần dần có danh tiếng trên quốc tế, bắt đầu đạt được các loại giải thưởng.

Hạ Nhã tại sinh vật hóa học cùng phần tử sinh vật học chậm rãi sờ đến phương pháp, Thương Ngao Liệt tại giới y học càng ngày càng thanh danh hiển hách.

Một năm này, ngay cả hội nghị hợp tác phát triển giữa quân sự cùng y học đều mời anh đến diễn thuyết, đã trở thành giáo sư cùng giáo sư hướng dẫn uyên bác. Đương nhiên là anh luôn mang theo Hạ Nhã đi cùng.

Người đứng ra tổ chức đã sớm vì bọn họ chuẩn bị khách sạn. Thương Ngao Liệt đem quần áo trong tay cuốn lại, quay đầu nhàn nhạt nói với học sinh của anh: “Hôm nay việc tương đối nhiều, anh đi trước, em nhớ rõ mang báo cáo lên, chúng ta gặp nhau ở phòng hội nghị.”

Đợi đến buổi trưa, Hạ Nhã mè nheo đi đến phòng hội nghị, Thương Ngao Liệt đang bị vài vị học giả danh vọng vây quanh ở giữa, nghiên cứu và thảo luận một phần bản ghi chép thí nghiệm.

Trong lúc này bao gồm bí thư trưởng ủy viên y học quân sự, chủ nghiệm bộ nguyên tử năng lượng quốc tế, bộ trưởng bộ y học nghiên cứu cùng vật tư Mỹ……

Thương Ngao Liệt ở trong đám người gật đầu một cái với Hạ Nhã báo cho cô biết, dù sao anh đang làm việc, Hạ Nhã cũng không thể nói cái gì, nhìn qua bên mặt đẹp trai cùng thân hình anh tuấn trong chiếc áo sơ mi trắng, cô gái nhỏ cuối cùng có chút không cam lòng.  

Bọn họ kết hôn mấy năm, cô từng bước từng bước một đi về phía của anh, chính là vì tầng quan hệ thầy trò này trở ngại, thủy chung không dám tuyên bố với bên ngoài cô là bà xã của anh.

Hôn nhân không thể lộ ra ngoài ánh sáng, mới đầu sẽ có cảm giác mới lạ, nhưng mà theo thời gian, Hạ Nhã không dám đoán bản thân còn có thể kiên trì bao lâu. Cũng may sắp tới tốt nghiệp, đến lúc đó cô muốn giống trống khua chiên tuyên bố bọn họ có quan hệ vợ chồng hợp pháp.

Không sai, nên dùng loại phương thức nào thì tốt nhỉ? Nên phát Microblogging tuyên bố mới là chuyện danh nhân nên làm?

Đang lúc Hạ Nhã ngồi trong phòng hội nghị nhàn chán, Thương Ngao Liệt đã ở trên đài diễn thuyết về chuẩn đoán trúng độc hóa học hệ thần kinh cùng công tác trị liệu.

Thầy của cô, nghiên cứu, sự nghiệp, thanh danh, mỗi một cái đều như mặt trời ban trưa, thậm chí có thể được học viện y học khoa học quân sự thưởng thức, cô vì anh vui mừng từ đáy lòng.

Đó là người cô ngưỡng mộ nhất từ thời còn là học sinh, yên tĩnh, ít nói, mà anh tuấn, phong độ của người trí thức không chỉ là bên trong, còn có khí khái đàn ông rung động đến tâm can.

Đèn chiếu giữa trung tâm, người đàn ông mặc một bộ tây trang trắng đơn giản, nhưng dáng người cao quý, tựa như vị bác sĩ vô tư cứu người trong nước sôi lửa bỏng, ngôn từ quyết đoán không có chỗ làm cho người khác nghi vấn.

Diễn đạt nghiêm túc, ngôn ngữ sinh động, đây không phải là lần đầu nghe anh diễn thuyết, lại mỗi lần đều bị hơi thở cấm dục của anh hấp dẫn.

Duy chỉ có Hạ Nhã không ngờ được chính là, phần cuối cùng khi Thương Ngao Liệt sắp kết thúc, anh vươn tay, mở lòng bàn tay hướng lên, hướng tất cả mọi người giới thiệu cô ngồi ở hàng thứ nhất đang ngồi nghe anh diễn thuyết.

"Nếu như không có cô ấy, sẽ không có tôi bây giờ, cũng không có thành công vĩ đại như hôm nay. Xin cho phép tôi giới thiệu với mọi người, Hạ Nhã, học sinh của tôi, sắp trở thành tiến sĩ. Đồng thời cô ấy cũng là bà xã của tôi, tôi cực kỳ yêu cô ấy.”

Cho dù bên trong đại sảnh ngồi nhiều vị thiếu tướng, chuẩn tướng, nhưng khi bọn họ nghe Thương Ngao Lịêt dùng lời nói vô cùng chân thành giới thiệu một cô gái còn trẻ tuổi như vậy là vợ anh, phản ứng đầu tiên là vỗ tay nhiệt liệt.

Nước mắt thấm ướt đôi mắt xinh đẹp kia, Hạ Nhã đứng lên, khom lưng cúi người thật sâu với những lãnh đạo xung quanh.

Thương Ngao Liệt đi xuống đài, trước mặt truyền thông cùng vô số ánh mắt, ôm bờ vai của cô, dùng động tác không tiếng động biểu đạt tình cảm sâu không lường được.

Hạ Nhã ẩn núp dưới cánh tay của anh, nước mắt lã chả rơi xuống, “Thương Ngao Liệt, em yêu anh.”

Chẳng bao lâu sau, cô bắt đầu cảm thấy người đàn ông tốt bất quá chính là: Một, có thể kiếm tiền mua quần áo cho phụ nữ; Hai, có thể cùng cô đi shopping; Ba, bạn nói xem!

Mà Thương Ngao Liệt không thể nghi ngờ chính là người đàn ông tốt trầm mặc, đơn giản, cũng là một người chồng tốt.

"Những năm này, vất vả cho em rồi.” Thương Ngao Liệt ở trước mặc cô, nhìn cô khoác chiếc áo khoác trắng ngắn, làm cho cô giống như trẻ lại năm tháng trẻ trung kia.

"Đây là mấy năm trước nên đưa cho em, Nhã Nhã, đây là vinh dự thuộc về em.” Thương Ngao Liệt nâng mặt cô, cúi đầu nói: “Tất cả của anh, đều thuộc về quang vinh của em.”

Anh càng muốn cảm kích cô, làm cho anh có thể yêu một người, biết có một cô gái ngang tàng tuyệt thế như cô.

Hạ Nhã để nước mắt chảy vào lòng, tản ra pháo hoa phồn thịnh.

Bọn họ đối với đối phương mà nói, là vô cùng quan trọng.

Nếu cuộc sống chưa từng gặp nhau, cô còn có phải là chính mình như vậy hay không? Anh có phải chỉ có thể mù quáng bôn ba ngày qua ngày tại thành phố này hay không?

Nếu cuộc sống chưa từng gặp nhau, cô có phải sẽ không tin tưởng, có môt người có thể làm cho cô chỉ liếc nhìn một cái liền nhớ mãi không quên, từ nay về sau thất bại thảm hại hay không?

Lông mày anh khẽ nhướng, cô liền động tình, thẳng đến lâu dài.

Hôn nhân mà bọn họ muốn, thật ra chỉ đơn giản như vậy.

Cùng anh nhìn cuộc đời khói lửa.

Nghe một buổi biểu diễn.

Đi một đoạn đường.

Cả đời chỉ yêu một người này.

Cám ơn số mệnh đã tặng người đàn ông ấm áp nhất trên thế giới này cho cô, cho cô bình an, cưng chiều cô ngang ngạnh. Tình yêu của anh ngày càng nồng đậm, hoặc giống như mùi thơm nhàn nhạt của lá trà trong miệng.

Đó là dịu dàng cô quen thuộc nhất.

Đó là thầy Thương của cô.

~~~HOÀN CHÍNH VĂN~~~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kẹo Đắng về bài viết trên: MicaeBeNin, SầmPhuNhân, hanayuki001, monkeylinh, vuthuhang95
     
Có bài mới 02.08.2018, 12:35
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2379
Được thanks: 8918 lần
Điểm: 14.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa - Điểm: 54
☆ Ngoại truyện 1: Sông núi cách trở

Thương ngao liệt đối với những ký ức lúc nhỏ, có lẽ, so với người khác càng rõ ràng hơn.

Chính là bởi vì trong sinh mệnh bị gông cùm xiềng xích, đã từng chịu đựng đau đớn, tra tấn khi bị tiêm thuốc vào trong cơ thể, những ám ảnh khó có thể làm phai mờ.

Anh không xác định chắc chắn, cảm giác trong trí nhớ kia, thật sự đau đớn giống như có người cầm một con dấu được nung nóng ấn vào trong người anh. Hay là nói, bởi vì lúc ấy tuổi còn quá nhỏ, cho nơi mới sinh ra ảo giác.
Trước 10 tuổi, anh thường bị thống khổ đè nén trong mộng làm bừng tỉnh, không cách nào tự kiềm chế được khóc lên, lông mày đen đặc trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu cùng một chỗ.  

Không nói được, đây là do loại thuốc đã từng tiêm vào người anh làm ảnh hưởng đến thần kinh đại não hoặc là cái gì khác, cũng tuyệt đối không phải là một phương pháp phát tiết anh muốn.

Chỉ là không ai có thể hiểu sự bất lực của anh.

Mẹ Thương dùng phương pháp giáo dục của một người mẹ, tất nhiên là loại truyền thống. Những lúc ấy, phụ huynh cực lực ngăn cản con cái phóng thích tâm tình bi thương, con trai phải học được cách kiềm chế, nếu không sau này lớn lên sẽ tính tình mềm yếu, không làm được chuyện lớn.

Bà nói với Tiểu Thương Ngao Liệt, không cho phép khóc, không được khóc, anh là người đàn ông duy nhất nhà họ Thương, Thương gia từ nay về sau phải nhờ vào anh!

Tiểu Thương Ngao Liệt chỉ có nghĩ cách ngừng nước mắt, cũng không dám một mình trốn ở chỗ nào đó khóc. Tình cảm mãnh liệt ở bên trong thân thể của anh mạnh mẽ đấu đá lung tung, anh muốn khống chế cùng chinh phục, thẳng đến khi nghẹn đỏ mặt, dùng hết sức lực toàn thân, trong xương máu như còn chưa bỏ hết độc tố, rốt cục ngừng lại kêu gào chiếm giữ đối với anh.

Vì vậy anh nghĩ, khó trách ba Thương chưa bao giờ mỉm cười đối với anh, anh còn xa xa không phải là một nam tử hán hợp cách.

Một lần tình cờ, Thương Ngao Liệt thổ lộ tâm tư này với Hạ Đô Trạch. Ông nghĩ đàn ông biết chút thân thủ cũng là chuyện tốt, liền thay đứa nhỏ này giới thiệu với một huấn luyện viên quyền anh đệ nhất.

Đối phương đã từng là đánh thắng quyền vương chợ đen của Thái, về sau dính chút phiền toái, gián tiếp đi đến nước Mỹ. Sau khi lớn tuổi liền xuất ngũ, quyền pháp vẫn như trước mạnh mẽ, đối với học trò Thương Ngao Liệt này, hắn cũng có chút nhìn trúng, dạy dỗ phá lệ dụng tâm.

Quyền anh ngoại trừ dùng để tập thể hình, cũng là một môn võ tự vệ. Sau này Thương Ngao Liệt có thói quen mỗi ngày luyện tập, dần dà, thiếu niên thân hình đơn bạc gầy yếu càng tới gần vóc người tỷ lệ hoàn mỹ.

Thời điểm ra quyền, mồ hôi từ thái dương chảy xuống, đi qua xương quai xanh, từ vai xuống lồng ngực đều là vết mồ hôi ướt át.

________KẹoĐắng~~~~d’đ’l’q’đ________

Đảo mắt mấy năm trôi qua.

Thời kỳ thiếu niên đã định ra kế hoạch tương lai mà nói, thời gian so với bất luận cái gì đều quý giá hơn. Ngoại trừ đọc sách cùng làm thí nghiệm, anh cũng không màng đến chuyện tình cảm.

Đến tột cùng tại sao lại vì những người chưa nói tới có bao nhiêu quan trọng mà hao tổn tâm huyết? Anh thật là không có thời gian đi suy nghĩ vấn đề này.

Thậm chí trải qua thời gian dài, Thương Ngao Liệt cũng không nguyện chủ động đi xem mắt, anh chưa bao giờ nghe theo sắp xếp của mẹ mà đi gặp những cô gái kia.

Nhưng nếu nhắc tới trên thế giới này người đàn ông hiểu rõ Hạ Nhã nhất, anh có thể tiến lên xếp hàng thứ ba.

Nói ví dụ năm 14 tuổi lần đầu cô có kinh nguyệt.

Nói ví dụ mỗi một năm trong tài liệu của anh đều cặp nhật cân nặng, chiều cao, cùng các loại tham số của cô.

Nói ví dụ Hạ Đô Trạch cũng sẽ tám chuyện cùng anh, nói cái gì “Ai nha, gần đây con gái của bác hình như thích một cậu nhóc dễ bị đả kích,” cũng không lâu lắm liền đổi thành “Ai nha gần đây hình như con gái bác bị thất tình cái cậu nhóc con bé thầm mến,” mọi việc cứ như thế……

Ước chừng ít nhiều gì, Thương Ngao Liệt cũng bị Hạ Đô Trạch lải nhải ảnh hưởng, anh thường xuyên cẩn thận kiểm tra báo cáo thân thể của cô, thuận thế mượn bác sĩ Dư ở giữa truyền vài lời với cô gái nhỏ kia.

"Bác sĩ nhớ cảnh cáo cô ấy, không được ân kiêng, điểm tâm phải ăn đúng giờ, lại như vậy đi xuống cô ấy sẽ bị thiếu máu."

"Thể chất sợ hàn là bởi vì rèn luyện không đủ, khuyên cô ấy mỗi ngày chạy bộ 10 phút dưới ánh mặt trời, như vậy liền có tinh thần rồi.”

". . . . . . Màu tóc này là chuyện gì xảy ra?”

Về sau, bác sĩ Dư cũng không nhịn được nữa ——

"Giáo sư Thương, cô gái nhỏ người ta chạy theo trào lưu đi nhuộm tóc mà thôi, cậu cũng đừng quản quá rộng như vậy, cậu cũng không phải là ba cô ấy!"

". . . . . ."

Đương nhiên, dù là hiểu rõ cô gái nhỏ này như thế nào, anh cũng không quan tâm đến, ít nhất, tại phương diện tình cảm.

Khi đó Thương Ngao Liệt không biết, Hạ Nhã cũng không biết, quan hệ của bọn họ vì một tờ di thư của Hạ Đô Trạch mà triệt để thay đổi.

Trên thực tế cũng không phải là không có dấu hiệu nào.

Thương Ngao Liệt còn nhớ rõ lần cuối cùng con cáo già Hạ Đô Trạch gặp mặt mình, ông cố ý đến thăm, ân cần hỏi thăm cố nhân.

Hạ Đô Trạch ngồi trên xe lăn, tuy nói nhìn mặt mày hồng hào, khí sắc không tệ, nhưng anh liếc qua một cái liền biết đối phương đã bệnh tình nguy kịch, trong lòng anh nặng nề.

Thương Ngao Liệt thở ra khí trắng chậm rãi tản ra, không khí rất tốt, cây mai trong sân đã chớm nở.

Hạ Đô Trạch nói: “Không biết có thể chờ đến thời điểm cây mai năm nay đều ra hoa hay không, đoán chừng là khó rồi. . . . . ."

Anh cười an ủi, "Làm sao lại như vậy? Đợi sang năm cũng tới kịp.”

Thời gian trước trị bệnh bằng hóa chất, Hạ Đô Trạch bị tra tấn cả người gầy gò một vòng lớn, ông nhớ lại cả cuộc đời mình, vẫn cảm thấy những năm tháng ở tại thành phố Tây Linh này mới có thể được gọi là “cuộc sống.”

"Cháu biết nhiều năm như vậy bác đã sớm xem Tiểu Nhã là con gái ruột, khắp nơi cưng chiều con bé, tóm lại cũng coi như không có phụ ai.” Hạ Đô Trạch dừng ở trước mặt người đàn ông trầm mặc, trong lòng không khỏi quyết định chủ ý, “Ngày nào đó khi bác mất, cũng chỉ có thể nhờ vào cháu, Tiểu Thương, bác đây liền gởi gắm Tiểu Nhã…….cho cháu rồi.”

Thương Ngao Liệt cũng không có ý kiến. Thứ nhất là vì trấn an trưởng bối; Thứ hai cũng cảm giác bản thân đã quen đem chuyện cuộc sống của Hạ Nhã thành một phần trách nhiệm của mình rồi.

Anh nhận lời, “Được, bác yên tâm.”

Hạ Đô Trạch cười cười, trong lòng tự nhủ, thằng nhóc nhà ngươi chết chắc, nửa đời sau không bị cô con gái kia của ông lăn qua lăn lại mới là lạ!

Lúc đó, Thương Ngao Liệt mới từ trong mắt đối phương nhìn thấy một phần nào đó tính toán, anh đột nhiên có loại dự cảm chẳng lành . . . . .

Ngày này Thương Ngao Liệt lái xe từ nhà họ Hạ đi ra, ngẫu nhiên lưu ý đến một bóng hình lung linh đằng xa. Cho dù chỉ là nhìn thấy một bên mặt, vẫn như cũ có một loại ngọt ngào rực rỡ như hoa.

Hạ Nhã đi vào sân nhỏ, nghe thấy bên ngoài có tiếng động cơ xe, liền hỏi: "Cha, khách tới nhà sao?"

Một ngày kia, cô cách anh rất gần.

Có thể có thời điểm Thương Ngao Liệt sẽ nghĩ, có thể quá xa hay  không?

Đã từng có cuộc sống khác xa như thế, bởi vì một tờ di thư, liền trở thành vợ chồng thân mật nhất, vinh nhục cùng nhau, dắt tay nhau cả đời.

Cô trẻ tuổi, xinh đẹp, tinh khiết, như một nụ hoa đang từ từ chớm nở. Anh sớm đã không còn ở độ tuổi bị hormone trong người tùy ý điều khiển, cũng đã nhìn thấy cô dắt tay người khác, muốn cưới cô.

Ánh mắt cô sáng ngời, giảo hoạt tươi cười, chỉ có thể thuộc về một mình anh.

Tại cái buổi tối ở Hạ Môn kia, anh muốn giữ lấy cô, bởi vì tâm ý của anh đã không thể bị người khác thay đổi.

Tại cái đêm cô tùy hứng phóng khoáng muốn cùng nhảy múa với anh đêm đó, bọn họ chặt chẽ sít sao, ôn nhu gắn bó, chưa từng có nhiều ma xát đụng chạm cùng yêu như vậy. Cùng cảm giác tình yêu sắp được giải phóng chưa từng có trước đây.

Về sau, cả ngày lẫn đêm, anh sớm đã vì cô, trằn trọc cầu còn không được.

Thương Ngao Liệt không phải người đàn ông giỏi biểu đạt tình cảm, nội tâm của anh giống như là một mảnh đất hoang vu, cho đến khi có cô, cô như một ánh sao sáng chói tỏa sáng.

Cũng bởi vì có cô, cho dù ở trong ngục giam đen tối, loại thuốc đủ để làm bất kỳ phòng ngự mạnh mẽ nào, ăn mòn từng miệng vết thương rạn nứt trên người anh, anh đều có thể chịu được.

Thương Ngao Liệt ở trong ngục thường xuyên nhìn qua ô cửa sổ nhỏ, ánh mặt trời xuyên thấu bóng tối bên trong, mà những khi trời mưa xuống, một mảnh trời trong xanh, cũng rất ý thơ.

Anh có thể nhớ lại rõ ràng vô số đoạn thời gian ngắn cùng cô.

Từng tại phòng thí nghiệm, Hạ Nhã mỗi lần hoàn thành bài tập xong sớm, liền bắt đầu gây rối. Cô vỗ vỗ bờ vai của anh, nói: “Thầy Thương, anh có nhìn thấy cầu vồng chưa?”

Anh tạm ngừng công việc, không nói một lời nhìn cô.

Cô nói: “Anh lại đây, em cho anh xem cầu vồng.”

Bacl2+H2So4, CuSo4, Fecl3. . . . . .

Cô lấy các loại thuốc thử hóa học trộn lại, hỗn hợp màu sắc trong ống nghiệm dần dần lắng đọng, hình thành rõ ràng từng màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím.

Thương Ngao Liệt thưởng thức bộ dáng chăm chú của cô gái nhỏ, ngoài miệng lại nói: “Những thuốc thử này em lấy từ chỗ nào tới?”

Cô dời tầm mắt qua, “Mượn của bạn học đó. . . . . ."

Anh dở khóc dở cười.

Bất tri bất giác, cô làm cho thế giới của anh không thể nào tiếp tục yên tĩnh.

Cho dù là giây phút chính thức gánh trách nhiệm quốc gia trên hai vai, Thương Ngao Liệt đều cảm thấy bản thân cùng những từ ngữ vĩ đại kia không có liên quan.

Là chính cô làm cho anh ở đây kiên trì hết thảy, làm cho bản thân không tiếc nuối.

Giờ phút này, Thương Ngao Liệt tại trong suy nghĩ hỗn độn lần nữa ngủ say. Anh phát hiện nhớ nhung thực là một loại giày vò, sẽ ở thời điểm bản thân yếu ớt nhất mà quấy nhiễu lòng người.

Anh mơ thấy đêm tuyết ấm áp, còn có cô vợ nhỏ của anh đã đứng đợi anh thật lâu, loại cảm giác này cùng nhau tra tấn anh.

Trong đầu óc trống rỗng, một mảnh trắng như tuyết không ngừng hiện ra, tựa như vận mệnh cùng tình yêu kiên cố, đan vào nhau thành tiếng vọng dài buồn chán.

Sông núi cách trở, ngôi sao treo trên cao chìm vào giấc ngủ.

________KẹoĐắng’’’’’d/đ/l/q/đ________

Người đàn ông đứng trong phòng họp, nhân viên bảo vệ bên cạnh dùng tư thế tiêu chuẩn chào một cái theo nghi thức quân đội: “Chào, trung tá!"

Cù Thừa Sâm gật đầu, vặn tay nắm cửa bước vào trong.

Tại chỗ trừ có mấy vị thủ trưởng, còn có bộ quốc phòng cao tầng, các trưởng quan xếp thành một hàng. Từ ngữ nghiêm trọng, tâm tình kịch liệt, phảng phất đây là một hội trường thẩm tra chính trị.

Người đàn ông trong quân trang phẳng phiu đứng lại cúi đầu chào, một vị trưởng quan cục trinh sát bộ an toàn quốc gia hoạt động gián điệp mở miệng: “Trung tá Cù, có nhiệm vụ.”

Cù Thừa Sâm mày rậm, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm thẳng vào đối phương, cả người vẫn nở nụ cười vô hại, trong lòng của hắn hiện lên cảnh báo mãnh liệt.

Mỗi lần chỉ cần người này bày ra bộ dáng này, liền đến phiên hắn cúc cung tận tụy liều chết rồi.

Lúc này một vị thượng tướng chỉ vào quân nhân bên cạnh Cù Thừa Sâm mắng: “Trung úy, anh cùng đám lính kia của anh thật là cùng bộ đội đặc chủng chúng tôi tranh sĩ diện đó. Người là bị mang đi dưới mí mắt của các anh, các anh như thế nào còn không biết xấu hổ mà mặc quân phục? Còn không bằng đi nhảy biển đi!”

Cù Thừa Sâm đoán rằng, vị chiến hữu này hẳn là đã bị chư vị lãnh đạo phê phán một hồi rồi. Hắn dời ánh mắt đến một phần báo cáo quân sự cách đó không xa.

Tiểu đội 703, kế hoạch chuyển dời Sở Nghiên Cứu ở thành phố Tây Linh, khẩn cấp rút quân.

Nhiệm vụ này không lý do thất bại.

Thượng tướng tác phong quân nhân, thủ đoạn lôi đình, “Hiện tại tôi mặc kệ những người này có lai lịch gì, quản bọn hắn khỉ gió là người hay quỷ. Dám động thổ trên đầu thái tuế?.... Tham mưu Kỷ, cậu cùng trung tá Cù thảo luận vấn đề điều quân, cần phải cứu được nhân viên bị bắt làm tù binh cùng tài liệu bị đánh cắp mang về!"

Tham mưu trưởng bị điểm tên cùng Cù Thừa Sâm đều là quân nhân trẻ tuổi dưới 30, nhưng quân hàm hoàn toàn khác nhau. Người này đơn giản mặc một thân quân phục xanh lục giống như đồ lưu manh.

Hắn dạo bước đi tới bên cạnh Cù Thừa Sâm, “Rõ, đã hiểu.”

"Trung úy, tất cả những người tham gia nhiệm vụ lần trước, khi trở về đều nộp cho tôi một bản kiểm điểm 1 vạn chữ, riêng anh giao 2 vạn!"

Mấy vị trưởng quan lại hùng hổ mắng một hồi, mới đuổi ba người ra ngoài.

Tham mưu trưởng giống như dân du côn giật hai cúc áo trên cùng ra, nói: “Thừa Sâm, người cậu này của cậu thiết lập chuyện này, thật đúng là lục thân không nhận.”

Cù Thừa Sâm cũng không nhịn được vuốt vuốt hai mắt.

Trưởng quan bộ quốc phòng rõ ràng chỉ lớn hơn vài tuổi, bối phận lại là cậu ruột của hắn, nhưng mà đối phương lại thường xuyên vô tình vô nghĩa áp bức bọn họ.

Huống chi, hành động lần này quyết định không phải là chuyện gì tốt.

Vốn chính là vấn đề mẫn cảm liên quan đến va chạm hai nước, phải bí mật hành động, cộng thêm chấp hành chuyện xuất nhập cảnh, nhiệm vụ lần này nếu là chết ở nước ngoài, cũng chỉ có thể bị bốc hơi trên thế gian, hồ sơ cũng bị thiêu hủy không còn một mảnh. Mặc dù lập công trở về, cũng không được đề bạt khen ngợi.

Nói cách khác, hy sinh hay không, đều không thể được tuyên dương chiến công.

Trong lúc này sau khi tham mưu trưởng hút thuốc xong, tò mò hỏi Cù Thừa Sâm: “Trung tá Cù, tham mưu Kỷ sợ là người quen biết không đáng tin tưởng nhất của cậu đi? Đám chiến hữu kia của cậu cũng không đáng tin tưởng giống vậy sao?”

"Không phải." Đám người kia còn có so với hắn kỳ quái hơn.

Mà không đáng tin nhất, chính là vị cậu nhỏ kia của hắn.

"Đúng rồi, cậu nhỏ của cậu…. Ách, tôi nói là thủ trưởng Bùi, hắn nói chờ một lát muốn tìm tôi nói chuyện, tôi. . . . . . ?"

Cù Thừa Sâm thấy đối phương khẩn trương, nói năng lộn xộn, hắn thu hồi ánh mắt lạnh như băng nói: “Nhớ kỹ, tất cả hành động nghe theo hắn chỉ huy, nếu anh bị hắn phát hiện có chỗ giấu diếm, vậy anh cũng sắp chết rồi.”

". . . . . ."

Cù Thừa Sâm suy nghĩ một lát, “Nhiệm vụ lần này thất bại, chắc hẳn anh là thân bất do kỷ.”

"Cậu. . . . . . Làm sao biết?" Trung úy hạ thấp giọng hỏi hắn.

Cù Thừa Sâm nói: “Theo tôi bảo thủ đoán chừng, là giáo sư Thương tự nguyện bị bắt.”

Trung úy nuốt nước miếng, hỏi Cù Thừa Sâm: “Vậy nếu không giống như cậu phỏng đoán thì sao?”
Cù Thừa Sâm rốt cuộc không khống chế nổi phát huy sở trường đặc biệt độc miệng của hắn, lạnh lùng nhả chữ: “Vậy thì hắn điên rồi!”

Thương Ngao Liệt, nếu cậu dám chết ở chỗ đó, tôi liền theo họ cậu!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kẹo Đắng về bài viết trên: Jolie Quynh, SầmPhuNhân, hanayuki001, vuthuhang95, Đoàn Chibh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cô nàng Ma kết, Đoàn Kim Anh, Google [Bot], Hạ Tử Tuyết, Lancarot, TiểuNgư, Tử Tranh, Xi Hoàng và 1010 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 575 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 986 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1568 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 543 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 546 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 938 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1492 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 516 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2819 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 490 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1420 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 640 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1351 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 465 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2683 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 608 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Nhân Gian Hoan Hỉ: chữ tạo đề tài chỗ nào vơqis các bạn...ko thấy chi luôn
Windwanderer: huhu có ai biết dùng PTS k tớ nhờ xíu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster lêu lêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 248 điểm để mua Chai nước biển
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster lêu lêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.