Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

 
Có bài mới 25.07.2018, 05:29
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2371
Được thanks: 8868 lần
Điểm: 14.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa - Điểm: 61
Chương 45: Hôn gả (3)

Mắt thấy con gái ruột thịt của mình không nhận hắn đây làm cha, người đàn ông cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý. Dù sao hai người cũng là lần đầu tiên gặp mặt, đổi lại là ai, tùy tùy tiện tiện tìm một người đàn ông đặt tại trước mặt muốn bản thân gọi hắn là cha, này đều là lời nói vô căn cứ.

Huống chi, hắn tự nhận chưa từng tận trách nhiệm của một người làm cha.

Người đàn ông bỏ mũ đen xuống, như cố ý muốn hòa hoãn không khí, vừa giống như tính tình trời sinh tiêu sái, nói: “Cũng đúng, cha lớn lên tương đối đẹp trai, lại trẻ tuổi, đúng là không quá giống cha con.”

". . . . . ."

Thương Ngao Liệt thấy Hạ Nhã vẫn không lên tiếng, liền mở miệng giảng hòa. “Đừng gấp, ngồi xuống rồi chậm rãi nói chuyện.”

Mặc dù lúc này đầu óc Hạ Nhã rối như mớ bồng bông, nhưng trong lòng vẫn rất là hiếu kỳ. Cô ngồi đối diện nhìn người đàn ông mấy lần, lại nhìn mấy lần, cũng không biết có phải tác dụng tâm lý hay không, cảm giác được hai đầu lông mày của hắn lớn lên có vài phần nhìn quen mắt.

Cô lập tức càng thêm tức giận, nói: “Người nhìn rất trẻ, tôi đoán chừng thời điểm lúc sinh tôi, hẳn là người còn chưa phát dục đi?”

Không ngờ lúc này cô lại có thể mở miệng châm chọc khiêu khích, Thương Ngao Liệt ở bên cạnh ho khan vài tiếng, Hạ Nhã nhíu lông mày lườm anh một cái.

"Anh quen biết người đàn ông này lúc nào?”

"Nhiều năm trước kia." Người đàn ông giành trả lời, ngữ điệu của hắn lần đầu biến thành thâm trầm, quanh quẩn trong tai cô.

Hắn trước tiên tự giới thiệu nói mình họ Vệ tên Tiên Sâm. Hạ Nhã đều nhanh bị hắn làm tức đến bật cười, đây coi là cái tên kỳ quái gì?

Vệ Tiên Sâm nói: “Hôm nay Thương Ngao Liệt muốn dẫn con tới đây gặp ta, ta cũng rất ngoài ý muốn, chủ yếu là…. Bây giờ con chuyện gì cũng thuận lợi, ngoại trừ thời điểm Hạ tiên sinh qua đời, có thể làm cho con cảm thấy gian nan….. Ta là muốn nói, có chút chuyện con không biết, có thể sẽ phá vỡ cuộc sống của con, nhưng con không phải sợ, bởi vì chúng ta đều bảo vệ con, cho con được sống vui vẻ.”

Một bàn tay to chợt đặt lên ngón tay quấn quýt của Hạ Nhã, Thương Ngao Liệt cũng không mở miệng nói chuyện, thậm chí ánh mắt vẫn như cũ đặt tại trên người của Vệ Tiên Sâm. Chỉ là, anh nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay của cô.

Vệ Tiên Sâm vẫn như trước cười cười nói: “Vệ Tiên Sâm chỉ là một cái tên giả, nhưng mà đối với người có công việc đặc thù như chúng ta thường không chỉ có một thân phận giả, cho nên con cũng không cần phải để ý. Ta 13 tuổi liền bị một tổ chức quốc gia chiêu mộ, trở thành đặc công. Mẹ ruột của con là đồng nghiệp của ta, cũng là một đặc công phi thường vĩ đại, trước mắt….. không ở trong nước, lúc con sinh ra ta cũng chỉ có 15 tuổi.”

Những lời nói bất thình này làm cho khuôn mặt Hạ Nhã tràn đầy kinh ngạc, đinh tai nhức óc. Cha mẹ ruột của cô lại là đặc công quốc gia….. Đây là nguyên nhân lúc trước bọn họ vứt bỏ cô hay sao?

Cho dù cô có dự kiến trước, từ lâu đã dự cảm được đúng sai trong này sẽ lớn đến mức nào, nhưng thân thế phía sau màn này lại vượt quá sự thật, khiến cô khó có thể chấp nhận.

Vậy mà, cái này còn xa xa chỉ là một bắt đầu.

Vệ Tiên Sâm nói với Hạ Nhã, vốn tổ chức muốn bồi dưỡng hắn đi Đông Âu hoạt động, về sau có một kế hoạch cơ mật cần được lập tức thi hành, liền phái hắn đến trợ giúp. Cái hạng mục tổ chức quốc gia này nghiên cứu, mục đích là làm cho trẻ mới sinh ra trở nên càng thêm xuất sắc……

Nói đến đây thì Vệ Tiên Sâm liền nói không được lưu loát nữa, còn bất chợt nhíu mày nhìn sắc mặt Hạ Nhã. Cô ổn định bả vai đang phát run, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Thương Ngao Liệt ở bên cạnh.

Anh nói: “Anh tin tưởng em có thể tiếp nhận, mới mang em đến đây.”

Lúc này Hạ Nhã được khuyến khích, cô nhìn Vệ Tiên Sâm trước mặt, hít sâu một hơi, nói: “Tôi đã 24 tuổi, thời điểm kết hôn cũng trải qua một việc, tôi có một chút năng lực thừa nhận, người không cần băn khoăn, cứ nói thẳng đi.”

Vệ Tiên Sâm cảm khái, khẽ thở dài một tiếng, bộ dáng đầy bụng phiền muộn này ngược lại hoàn toàn khác biệt với hành vi vừa rồi của hắn.

"Năm đó hạng mục này, cần thu thập một nhóm phụ nữ có thai, có rất nhiều người tự nguyện gia nhập, cũng có người giống như mẹ con vậy, căn bản chính là đặc công tổ chức bồi dưỡng. Nói cách khác…. Ta với mẹ con, trên thực tế cũng không tính là quen biết nhau, chỉ là vì cái thí nghiệm này mới cung cấp tinh trùng cùng trứng. Đơn giản mà nói, tức là tiến hành gây nhiễu sóng DNA trong tử cung của cơ thể mẹ, lấy trứng ra thụ tinh, tiến hành cải tiến thí nghiệm, làm như vậy là có thể bồi dưỡng ra nhân loại xuất sắc hơn, cũng giảm bớt tình cảm, cảm giác trên cơ thể. Bởi vì đây là nguyên nhân khiến con người yếu ớt, ngoài ra….. còn có tăng cường tố chất cơ thể con người, thể năng, sức chiến đấu. . . . . ."

Thương Ngao Liệt rõ ràng cảm thấy thân thể Hạ Nhã cứng đờ, anh không khỏi ôm lấy cô. Nhưng cô vẫn nổi da gà, tứ chi đều trở nên lạnh buốt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn mất đi huyết sắc. Cũng may, lòng bàn tay anh là lửa nóng.

Vệ Tiên Sâm tiếp tục nói: “Hạ Đô Trạch tiên sinh là một trong những nhân viên nghiên cứu hạng mục này, cũng là bạn của ta. Hắn cùng với chúng ta giống nhau, đều là bị ép tham gia thí nghiệm này. Cái này vốn là một thí nghiệm thân thể con người phi pháp chưa được giới khoa học cùng bất kỳ quốc gia nào cho phép.”

Hạ Nhã nghe đến đây, nước mắt rốt cuộc không nhịn được chảy ra, không thể ngăn lại được. Dù cho Thương Ngao Liệt dùng tay lau liên tục cũng khó có thể lau khô.

Cô nức nở vùi mặt trong lòng bàn tay, "Đây không phải là thật. . . . . . Tôi không phải. . . . . ."

Giọng Thương Ngao Liệt đột nhiên trầm xxuống, hai cánh tay xiết chặt ôm lấy cô, chờ cô vợ nhỏ khóc một hồi, anh mới coi như vô cùng dịu dàng hỏi: “Nhã Nhã, thí nghiệm kia cũng không có thành công…. Em có cảm thấy bản thân cùng người khác có gì khác nhau hay không?”

Hạ Nhã cúi đầu, yên lặng lắc đầu, nhưng trong lòng cô đột nhiên cảm giác bản thân tựa như là quái vật, hoàn toàn không dám nhìn tới mặt Thương Ngao Liệt.

Vệ Tiên Sâm cũng không nỡ để con gái khóc đến thương tâm gần chết như thế, vội vàng xen vào nói: “Tiểu Nhã, nếu muốn nói con chỗ nào cùng người khác không giống, thì chính là con so với người bình thường thông minh hơn, xinh đẹp hơn. Ưu điểm này là do con di truyền từ cha mẹ, không chỉ có một vị soái ca như ta, cùng một mỹ nhân như mẹ con, hai quả đầu của chúng ta cũng rất thông minh.”

Trong lòng sợ hãi bởi vì Thương Ngao Liệt ôm biến thành một loại khó chịu, còn có e sợ, cảm xúc tràn ngập không chịu tán đi làm cho Hạ Nhã liều mạng cắn môi dưới, nước mắt chảy liên tục.

Hạ Nhã suy nghĩ một lát, khiếp sợ cuối cùng cũng chậm rãi biến mất, cô cảm thấy việc này sớm đã thành “ván đã đóng thuyền”, bản thân có lại khóc cũng không làm nên chuyện gì, chỉ là cẩn thận suy nghĩ, như cũ rất là không biết là tư vị gì.  

"Vậy. . . . . . Sau đó thì sao?"

Vệ Tiên Sâm nói: “Bởi vì những người khác xét thấy nguyên nhân vấn đề, toàn bộ nghiên cứu dùng thất bại chấm dứt. Cấp trên quyết định ngưng hẳn tất cả hạng mục, cũng hạ lệnh vứt bỏ thiêu hủy hết toàn bộ tư liệu có liên quan. Về phần những nhân viên tham dự thí nghiệm này…. Đương nhiên bọn họ cũng hạ lệnh giết sạch.”

Nguy cơ sắp tới, không chỉ là Hạ Nhã, còn có những người này, bọn họ cũng không đồng ý buông tha. Vì vậy đám đặc công phát huy bản lĩnh sống bọn họ am hiểu nhất, liên hợp tất cả nhân viên nghiên cứu lại, vì sinh tồn tiến hành lần đọ sức cuối cùng.

Trận chạy trốn này, một khi bắt đầu liền chẳng biết đến khi nào mới chấm dứt, mà kết cục chỉ có hai loại, không phải sống tức là chết.

"Tiểu Nhã, sau khi chúng ta tránh thoát tổ chức đuổi giết, vì an toàn của con, chúng ta phải trở thành mục tiêu hấp dẫn hỏa lực, trình độ nguy hiểm của hành động này chắc con cũng có thể tưởng tượng. Ta với mẹ con đều khó có khả năng mang theo con, chỉ có thể đem con phá thác cho Hạ tiên sinh…. Con là cốc nhục ruột thịt của ta, dù con là do quá trình nghiên cứu sinh ra, ta với mẹ con cũng không có quan hệ hôn nhân thật sự, nhưng đối với con, chúng ta luôn xem con là con gái, ta muốn…. trở thành người cha thật sự của con.”

Vệ Tiên Sâm nhắm mắt lại, bất đắc dĩ thở dài, “Nhiều năm như vậy, chúng ta biết một số chuyện không thể để người khác biết, cho nên bọn họ thủy chung vẫn truy tìm tung tích của chúng ta. Ta với mẹ con cũng không thể dừng bước lại, con hiểu không?”

Hạ Nhã không biết trả lời như thế nào, muốn nói cô không hiểu, cũng không hoàn toàn là thế. Bọn họ vì tánh mạng của người khác, nguyện ý hy sinh thời gian cùng tinh lực cả đời mình, thậm chí 24 tiếng đồng hồ trong ngày đều đang ở trong nguy hiểm. Cô cảm thấy….. cái này rất giỏi, rất đáng giá để cô tự hào.

Nhưng mà, cô cùng Vệ Tiên Sâm nói cho cùng cũng chỉ là hai người xa lạ có quan hệ máu mủ. Người chân chính làm bạn cùng cô lớn lên, thương cô, chiều cô chỉ có Hạ Đô Trạch, điểm này không thể nghi ngờ.

Dù là, Vệ Tiên Sâm vẫn luôn ở trong bóng tối nhìn cô lớn lên, nhưng trong lòng cô không có khả năng lập tức có thể dọn ra một chỗ trống cho hắn.

Hạ Nhã hỏi: “Người cùng vị phu nhân kia không có tình cảm, cùng tôi càng không có tiếp xúc, vì cái gì… còn muốn tôi thừa nhận người?

Ngụ ý, hắn đại khái cũng không cần nhận người con gái vớ vẩn này.

Vệ Tiên Sâm chậm rãi nói: “Chúng ta đến thời điểm này, từng giờ từng phút đều ở nơi đầu sóng ngọn gió, chưa từng biết cái gì là cuộc sống gia đình, cũng chưa bao giờ có thân nhân bạn thân…..Ta có thể có một người con gái như con, huống hồ….. con còn di truyền ưu điểm của ta, người gặp người thích, thông minh vô cùng, không đề cập đến có bao nhiêu người thích, ta làm sao có thể không muốn chứ?”

Nhìn người đàn ông gần 40 tuổi, tính cách vừa tự kỷ nói nhiều, ngay cả Hạ Nhã cũng nhịn không được nhíu đầu mày. Lúc này, cô càng quan tâm hoang mang, liền nghiêng đầu sang tựa trên bả vai của Thương Ngao Liệt, nhỏ giọng hỏi anh: “Em thật sự…. không có vấn đề? Khi đó ở bệnh viện sinh non…..”

Sắc mặt Thương Ngao Liệt lập tức trầm thấp, vẻ mặt nghiêm túc.

"Anh không lừa em, em hay là cục cưng chưa kịp chào đời, máu quả thật có trị số dị thường. Bác Hạ hẳn là đã tiêm cho em cái gì, về sau thậm chí luôn luôn khỏe mạnh không phải sao?”

"Hơn nữa. . . . . . Em cũng sẽ không biến thân, thần kinh vận động cũng không có đặc biệt tốt.” Hạ Nhã nhỏ giọng giải thích vì bản thân.

Thương Ngao Liệt nhìn cô còn có tâm tình nói giỡn, cũng buông lỏng sắc mặt, mỉm cười gật đầu.

Trong lòng Hạ Nhã nói, vậy cũng là vạn hạnh trong bất hạnh rồi. Cô không phải là vật thí nghiệm thành công, cô vẫn còn là một con người bình thường.

"Vậy anh nhúng chân vào vũng nước đục này làm gì?” Cô lại có chút không hiểu.

Thế nhưng anh lại nói: “Nhiều khi anh cũng không biết. . . . . . Tại sao phải làm như vậy."

Đại khái cuộc sống luôn có rất nhiều chuyện, đều không thể bị mình khống chế.

Thương Ngao Liệt nghĩ, những chuyện giấu diếm nghĩ một đằng nói một nẻo, hôm này cũng có thể nói ra hết với cô rồi.

--- -----KẹoĐắng…..d/đ/l/q/đ---- -----

Thời điểm Thương Ngao Liệt sinh ra, chính là vào mùa thu, trời đang mưa.

Anh vừa tròn một tuổi, mẹ Thương liền ôm anh ra ngoài muốn tìm Thương Tổ Hoa, ai ngờ mẹ Thương ở trên đường gặp phải một đám buôn người, liền cứ như vậy bị người khác đoạt mật con trai duy nhất.

Đứa bé trai quanh đi quẩn lại, lại đến trong tay Hạ Đô Trạch. Tuy nói tổ chức muốn biến anh trở thành đối tượng thí nghiệm phản ứng thuốc nhưng Hạ Đô Trạch đặc biệt yêu thích đứa bé trai này, còn cố ý mua một cái nôi trẻ con, an bày Tiểu Thương Ngao Liệt tại chỗ nghiên cứu của ông.

3, 4 tuổi, Tiểu Thương Ngao Liệt có thể chạy có thể nhảy, thông minh hơn người, một đôi mắt tròn xoe trắng đen rõ ràng. Anh được Hạ Đô Trạch đặc biệt chăm sóc, thường xuyên có thể cùng đi theo ông nhìn khắp nơi. Chỉ là càng về sau, anh lại bởi vì bị thuốc tra tấn, chỉ có thể nằm ở phòng thí nghiệm lạnh như băng run rẩy vừa lạnh vừa đau.

Trên thế giới này giống như chỉ có một mình anh cô độc. Cả ngày lẫn đêm, đau đớn xâm nhập thân thể, đau đến anh trắng đêm khó ngủ.

Tiểu Thương Ngao Liệt chỉ cần một khi không nghe lời, sẽ có người cầm đồ đến đánh anh, thẳng đến có một ngày, chân trái của anh bị đánh đến tàn phế, cũng không còn cách nào sôi nổi vui đùa . . . . .

Sau lại, Hạ Đô Trạch cũng không biết đã phải trả giá lớn thế nào mới làm một cuộc giao dịch với tổ chức, ngừng lại tất cả thí nghiệm thuốc trên người Tiểu Thương Ngao Liệt.

Khi đó, Tiểu Thương Ngao Liệt bắt đầu thường xuyên bị sốt cao, thậm chí còn hôn mê, tình huống càng ngày càng ấu. Hạ Đô Trạch nghĩ hết mọi cách, thẳng đến khi anh được tròn 7 tuổi, tình huống thân thể mới có chuyển biến tốt đẹp.

Sau đó, thì có một ngày huyết sắc kia.

Hạ Đô Trạch mang theo Tiểu Thương Ngao Liệt, Vệ Tiên Sâm mang theo Lily cùng con gái của bọn họ, nhóm người bọn họ phải ở bên cạnh một con sông chia ra vài đường mới có thể đào thoát.

Lily thận trọng thỉnh cầu Hạ Đô Trạch chăm sóc cho con gái của bọn họ. Hạ Đô Trạch nhìn đứa bé gái trắng nộn ngọt ngào trong tã lót, trong lòng không khỏi trở nên mềm mại.

Ông nói với hai người, “Không bằng, hai người đặt một cái tên cho con gái đi.”
Vệ Tiên Sâm suy nghĩ cực nhanh, “Nơi này là bước ngoặt vận mệnh của chúng ta, vậy thì đặt là….. Hạ Xuyên đi.”

"Tiểu Xuyên." Tiểu Thương Ngao Liệt đảm nhận vị trí quan trọng và khó khăn nhất gọi ra miệng, vươn tay trêu chọc hai gò má hồng hồng của bé gái nhỏ, anh vẫn là lần đầu tiên gặp cô.

Vật nhỏ nhưng cũng không tránh, mở mắt ra nhìn Tiểu Thương Ngao Liệt một hồi, huơ huơ bàn tay nhỏ nắm chặt ngón trỏ của đối phương, trong miệng y y a a không biết đang nói cái gì.

Tiểu Thương Ngao Liệt chợt cảm thấy, đáy mắt của bé gái nhỏ này rất đẹp, luôn tỏa sáng. Vì vậy anh nhanh chóng cúi đầu xuống, gặm một ngụm trên khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn của bé gái nhỏ.

Lily không đành lòng cùng Hạ Xuyên chia lìa, từ trước đến nay cô là nữ đặc công có tố chất cực cao, hôm nay lại lặng lẽ rưng rưng nước mắt. “Bé gái xinh đẹp như vậy, chỉ mong sau này con bé có thể khỏe mạnh bình an.”

Hạ Đô Trạch nghe xong, cũng không dám nói lời đảm bảo qua loa với bọn họ, Tiểu Thương Ngao Liệt ở bên cạnh nói: “Bác Hạ…. Tiểu Xuyên trưởng thành, cũng sẽ trải qua những thống khổ giống như con sao?”

". . . . . . Có lẽ! ."

"Bác Hạ, không phải bác đã trị hết cho con sao? Bác lợi hại như vậy, tại sao lại còn lo lắng?”

"Bởi vì bác Hạ cũng không phải là người lợi hại nhất.”

Tiểu Thương Ngao Liệt nghĩ nghĩ, phảng phất giống như nói chuyện đương nhiên: “Vậy chờ con trưởng thành, liền đi làm người lợi hại nhất kia. Như vậy, mọi người liền không cần lo lắng sẽ đau đớn giống như con, con sẽ chữa tốt cho bác Hạ, Tiểu Xuyên…. Con không muốn có người phải chịu đựng đau đớn khó chịu giống như con.”

Cũng không sẽ có người nghĩ đến, chính là bởi vì một lời tuyên thệ của một bé trai như vậy, mà về sau trong giới khoa học có thể nghênh đón một học giả ưu tú nhất.

________KẹoĐắng~~~~~d.đ.l.q.đ________

Thoát đi tổ chức Hạ Đô Trạch liền đi đến thành phố Tây Linh mai danh ẩn tích. Ông nhớ tới thân thế Tiểu Thương Ngao Liệt không rõ, liền sai người điều tra bản ghi chép người mất tích từ mấy năm trước, cuối cùng từ quần áo ăn mặc năm đó, tìm ra được một gia đình phù hợp nhất.

"Tiểu Thương, bác đưa con trở về nhà. Từ nay về sau, con phải quên những chuyện trong quá khứ kia đi, ai cũng không được nói, đây là bí mật giữa hai bác cháu mình, con có thể làm được không?”

Tâm trí Tiểu Thương Ngao Liệt đã sớm thành thục, đương nhiên đồng ý.

Hạ Đô Trạch mang theo Tiểu Thương Ngao Liệt tự mình tới cửa nhà Thương gia, cũng ngụy tạo một đống nguyên nhân, lúc này mới thay mẹ Thương tìm được cốt nhục mất tích nhiều năm.

Trận hỗn loạn này đến đây, tạm chấm dứt.

Sở nghiên cứu sớm bị hoang phế mấy năm, chuyện cũ như khói, bị gió bụi chôn vùi.

Chỉ để khi nhớ lại, đã nhuộm lên sắc cũ ố vàng.

Bé trai co rúc ở trong góc nhiều năm trước, hôm nay đã trưởng thành, khuôn mặt kiên nghị, người đầy phong sương.

Anh dùng nửa đời thời gian huy hoàng trong trẻo nhưng lạnh lùng ẩn nấp, chỉ vì có thể có một ngày, cùng người yêu chú định trong sinh mệnh dùng tình cảm chân thành gặp nhau.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kẹo Đắng về bài viết trên: HNRTV, SầmPhuNhân, chauanh2013, linhkhin, monkeylinh, vuthuhang95, Đoàn Chibh
     

Có bài mới 26.07.2018, 13:03
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2371
Được thanks: 8868 lần
Điểm: 14.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa - Điểm: 65
Chương 46: Đơn thỏa thuận li hôn

Tầng hầm ngầm dưới tiệm sách, hoàn cảnh khép kín, không người hỏi đến.  

Chuyện xưa tựa như một đoàn tàu lửa, cách bốn mùa, xuân hạ thu đông, chợt vui chợt buồn. Cuối cùng Hạ Nhã mới hiểu rõ, lúc trước Thương Ngao Liệt đồng ý lấy cô, còn có môt ̣ nguyên do như vậy.

Bởi vì trừ anh ra, không còn người thứ hai đắng giá để Hạ Đô Trạch tin tưởng.

Trong lòng Thương Ngao Liệt cũng biết rõ, có chút tai họa ngầm mặc dù nhìn bằng mắt thường không thấy, nhưng nó vĩnh viễn ẩn núp, nó không có khả năng cả đời đều trốn phía sau màn, chỉ có thể làm một người bảo vệ ẩn hình, chỉ có anh có thể dự cảm nguy hiểm đã đến.

Huống chi, sự thật có lẽ sẽ cùng cô gặp thoáng qua trong cuộc đời này, cũng có lẽ, một ngày nào đó vẫn muốn đòi lại công đạo cho cô.

Giống như hôm nay, nó cuối cùng cũng đến.

Hạ Nhã không nhịn được nghĩ, cuộc đời vốn là nhờ vào duyên phận, nội dung vở kịch hoang đường cũng có thể tùy thời lên diễn. Còn nhớ rõ trước kia cô thường xuyên trách anh đi sớm về trễ, say mê công việc, ai có thể nghĩ tới những chuyện này cũng là bấc đắc dĩ của anh. Anh bất quá là vì nắm giữ kỹ thuật rất cao, tiếp xúc nhiều lĩnh vực rộng lớn, vì có thể phòng ngừa nếu cô thật sự phát bệnh, anh có thể kịp thời tìm ra cách chữa trị.

Trong lòng bị một loại tình cảm quấn quanh, làm cho Hạ Nhã quên mất nỗi khiếp sợ cùng mâu thuẫn lúc đầu tiếp xúc chân tướng sự thật. Trong lòng chỉ tràn đầy suy nghĩ về đứa bé trai đau đớn khóc rống vì bị thuốc ra tấn, còn có người đàn ông vì tánh mạng, kiên trì không ngừng phấn đấu.

_________KẹoĐắng-----d:đ:l:q:đ_________

Trải qua một ngày như thế này, hai người lần nữa về đến trong nhà, thật có một loại hương vị không nói ra được. Trên mặt Hạ Nhã vẫn còn nước mắt, chỉ là tâm tình đã bình tĩnh rất nhiều.

Vừa mới vào nhà, cũng không kịp cởi giày, cô liền nhào vào trong ngực anh. Thương Ngao Liệt vỗ nhè nhẹ phía sau lưng cô, ánh mắt so với bình thường càng thêm dịu dàng, vòng ôm ấm áp làm cho Hạ Nhã cảm thấy an tâm quen thuộc.

Hạ Nhã nói: “Bây giờ em suy nghĩ một chút vẫn cảm thấy không có khả năng tiến vào điện ảnh.

Thương Ngao Liệt nói: “Ừ, em cần thêm chút thời gian để tiêu hóa.”

Hạ Nhã hít hít mũi, chọt chọt ngực anh. “Anh nói anh cái người này, thật đúng là làm rất được, trong lòng có thể giấu nhiều chuyện như vậy, vừa trầm vừa nặng….. Anh hít thở không bị nghẹn sao?”

Thương Ngao Liệt nghiêm trang trả lời cô, “Quen là tốt rồi.”

Hạ Nhã tựa đầu trên ngựcanh, khàn giọng nói: “Những năm này anh đều cùng ba ba…. Còn có Vệ Tiên Sâm giữ liên lạc sao?”

Cô chỉ có thể nhận định một người là Hạ Đô Trạch, đối với Vệ Tiên Sâm đột ngột xuất hiện này, không tự chủ hiện ra kháng cự.

"Bác Hạ cùng anh thường xuyên gặp mặt.” Một mặt là về tình hình gần nhất của Hạ Nhã hai người cần phải trao đổi, còn có tất cả những loại khả năng nhỏ nhất. Có mấy lần Thương Ngao Liệt cũng đã từng đến cửa thăm hỏi, chỉ có điều khẳng định Hạ Nhã không có ở nhà.

Anh dừng một chút rồi nói: “Vệ tiên sinh cùng Lily tiểu thư gặp mặt theo định kỳ thường là từ bác Hạ hoặc là anh nghe kể về chuyện của em.”

Chỉ là hai người dù sao thân phận đặc biệt, trên căn bản là chỉ nghe tiếng không thấy người, cho đến lần tại Las Vegas kia, Vệ Tiên Sâm mới khó có được ra gặp mặt, vì muốn tận mặt giao một tình báo cực kỳ quan trọng cho anh.

Hạ Nhã cùng cha mẹ ruột của mình giống như “vợ chồng Smith”, lập tức cảm thấy cực kỳ không chân thực.

Lúc này Thương Ngao Liệt còn nói cho cô biết, lúc ấy bác sĩ Dư cũng là một trong những cô nhi trong hạng mục thí nghiệm kia, xem như bọn cô là “đồng đảng”. Hạ Đô Trạch tìm hắn đến làm bác sĩ riêng cho Hạ Nhã, hiển nhiên là một sắp xếp thích hợp.

Hạ Nhã muốn nói lại thôi, giống như nghĩ đến cái gì, trong mắt chậm rãi ngậm lệ. Người đàn ông này chưa từng gặp qua tình huống của cô, đã thuộc làu làu tư liệu của cô từ máy vi tính. Kể cả ảnh chụp mỗi giai đoạn cùng các loại báo cáo kiểm tra sức khỏe, thì ra cuối cùng đều để anh xem qua.

Tuy nói, vừa bắt đầu bọn họ là người xa lạ, sở thích, tính cách của đối phương đều không biết, nhưng từ một phương diện nào đó, Thương Ngao Liệt đối với cô lại là rõ như lòng bàn tay.

Anh quen thuộc gien, máu cùng đau đớn bệnh tật của cô.

Hạ Nhã gần như cảm thấy, bản thân dĩ nhiên bị loại ý nghĩ này làm cho cảm động cực kỳ, chỉ muốn đời này mặc kệ có thể gặp tình yêu như con thiêu thân hay không, cũng muốn cùng anh sống thật tốt.  

Thương Ngao Liệt không biết được tâm tình giờ phút này của bà xã nhỏ có bao nhiêu kích động bành trướng, giọng nói nhàn nhạt hỏi cô: “Nhã Nhã, lần trước anh đã hỏi qua em vấn đề này, em còn có thể cho bọn họ cơ hội không?”

Hạ Nhã nghe xong, không kịp cẩn thận tự hỏi, ngược lại phát hiện tình trạng giữa hai vợ chồng bọn họ rất thú vị. Cô phụ trách kéo gần khoảng cách giữa anh cùng cha anh. Cục diện rối rắm giữa cô cùng cha mẹ ruột lại cho Thương Ngao Liệt trông nom, hai người phối hợp, phân công vô cùng chính xác.

Thương Ngao Liệt nhìn cô vợ nhỏ đứng ngốc tại chỗ cũng không biết tìm một chỗ ngồi, đơn giản ôm cô đến ghế sô pha trong phòng khách ngồi xuống. Hạ Nhã liền ở tư thế này, cùng người đàn ông của mình ôm nhau đến chán ngán.

Còn nhớ rõ, lần trước hai người đi hưởng tuần trăng mật, lúc ở trên thuyền cô đã từ trên người anh học được cách không cần quá xem trọng quá khứ. Thương Ngao Liệt cũng có thể tha thứ cho người cha chẳng hề quan tâm anh trong suốt 30 năm, cô vì sao không thể thử tiếp nhận Vệ Tiên Sâm có nổi khổ riêng?

Nhưng chuyện tình thường luôn nói dễ hơn làm, đây cũng làm đại bộ phận người ưu sầu lên án.

Hạ Nhã nắm tay thành quyền “Em sẽ thử….. được không?”

Thương Ngao Liệt nhìn bộ dáng của bà xã nhỏ không khỏi cảm thấy thật là đáng yêu. Anh cũng không không phải muốn cô cùng Vệ Tiên Sâm ngay lập tức xóa bỏ hiềm khích lúc trước, phụ nữ thường thiên về tình cảm. Chẳng qua là lúc trước nhìn thái độ cô kiên quyết, anh nghĩ muốn khuyên bảo đôi chút.

Thương Ngao Liệt vẫn đang tiến hành tự hỏi thì Hạ Nhã cũng không nhàn rỗi, cô thân mật ôm hông anh, đem dấu chấm hỏi đã lật qua lật lại nhịn mấy trăm lần ném ra ngoài.

"Thầy Thương, cho dù có một ngày…. Em không còn thông minh xinh đẹp như hiện tại, vậy anh có còn yêu em không?”

Biết rõ đối với người đàn ông này mà nói, muốn từ trong miệng anh dụ ra lời ngon tiếng nog ̣t quả thực so với lên trời còn khó hơn, nhưng cô vĩnh viễn không nhận thua, lần lượt khiêu chiến cực hạn.

Trong lòng Thương Ngao Liệt rõ ràng nếu không trả lời câu hỏi vừa nghe liền biết vừa ngây thơ vừa không có chút ý nghĩa nào này, cả buổi tối cô gái nhỏ này sẽ tích cực giận dỗi cùng anh.

Giáo sư Thương đưa mắt nhìn bà xã nhỏ, như cũ nhíu mày, cố ý làm ra bộ dáng gian nan lựa chọn. Thẳng đến khi đối phương hung hăng trừng mắt nhìn, anh mới cười khẽ một tiếng, vô cùng nghiêm túc trả lời: “Yêu.”

Biết được những thứ tối tăm, nặng nề, kỳ quặc…. Tóm lại, thật là có một chút khó có thể hình dung ra chính xác về sau. Hạ Nhã đối với Thương Ngao Liệt không muốn xa rời hiển nhiên vừa đột phá tới một tầng cao càng sâu. Loại ngọt ngào này so với thời kỳ mới yêu đương càng không thể nào ngăn cản được, mà ngay cả bản thân Thương Ngao Liệt suýt nữa cũng có xu thế bị cô lây.

Ví như, lúc giáo sư Thương đang nghiêm túc giao bài tập hoặc là kiểm tra tạm thời, kết quả sau khi thu bài kiểm tra về xem xét, một vị bạn học nào đó làm đề mục rất tốt, trật tự rõ ràng, chữ viết xinh đẹp, nhưng vấn đề ở chỗ….. bên cạnh đáp án lại vẽ hai trái tim, còn dùng một mũi tên xuyên qua, là đại biểu hàm nghĩa gì?

Thỉnh thoảng lại còn có thể nhảy ra các loại hình thức đa dạng, thần Cupid, hoa hồng, ẩn hàm có chút hàm nghĩa tiếng Anh . . . . .

Thương Ngao Liệt mới đầu còn có thể nhắc nhở Hạ Nhã vài câu, nói bài thi còn phải lưu lại niêm phong cất vào kho, coi như là anh lén thu lại, nhưng vạn nhất bị các học sinh khác nhìn thấy thì cũng không nên. Kết quả đối phương đại khái là nghe tai này ra tai kia, vẫn như cũ làm theo ý mình, viết viết vẽ vẽ một ít ký hiệu xem không hiểu.

Thương Ngao Liệt thấy dở khóc dở cười, đoán được cô gái nhỏ đây là điển hình của việc được sủng mà kiêu rồi. Hôm nay cho dù anh có mặt lạnh giáo huấn cô vài câu, đối phương cũng sẽ hời hợt, cười ha ha vài câu nhất định anh sẽ không truy cứu.

Giáo sư Thương cuối cùng không thể làm gì khác hơn là cầm cục tẩy lên thay cô xóa từng cái từng cái “chứng cứ phạm tội” của cô, thầm nghĩ nếu cứ tiếp tục như vậy uy nghiêm của anh khó có thể giữ rồi.

Mấy ngày này, Hạ Nhã đã sớm không còn tâm tình lo lắng cùng chối bỏ lúc đầu, ngược lại bộ dáng người gặp chuyện vui tâm tình thư sướng. Không biết người đàn ông khó chịu kia đã nghĩa ra phương án nào để đối phó với sự vô pháp vô thiên kia của cô chưa?


________KẹoĐắng++++d’đ’l’q’đ________

Trên đường Hạ Nhã ôm sách vở muốn đi đến phòng thí nghiệm, một cánh tay từ phòng tự học bên cạnh vươn ra, kéo cả người cô vào phòng học đen kịt, đóng cửa lại.

Hạ Nhã vừa mới nghĩ đến muốn hét lên, người nọ đã che miệng của cô lại, mùi hương trên người người đàn ông cô dĩ nhiên rất quen thuộc, “……Thầy Thương?”

Thương Ngao Liệt “Ừ” một tiếng, Hạ Nhã phát hiện ra bức màn bốn phía được phủ xuống che chắn kín mít, người khác khẳng định cho rằng trong phòng học không có một bóng người.  

Theo ánh sáng yếu ớt, cô đè thấp giọng nói hỏi, "Anh nghĩ hù dọa người? !"

Thương Ngao Liệt đột nhiên dính tới gần cô, làm hại thân thể cô khẽ run, ngồi trên bàn học sau lưng. Anh vùi đầu tới, hô hấp phun tại cần cổ mẫn cảm của cô, “Nhớ em.”

". . . . . ."

Hạ Nhã lập tức phản ứng nhưng lại không tin, người đàn ông này có ý đồ khác!

Nào biết Thương Ngao Liệt được voi đòi tiên, anh hôn loạn xạ trên mặt cô cũng thôi đi, động tác tay cũng không chịu quy củ.

"Nhớ, nhớ em cũng không cần xúc động như vậy.” Hạ Nhã làm ra tư thế muốn nói chuyện đàng hoàng. “Nơi này là phòng tự học trong trường….. vạn nhất bị người khác phát hiện . . . . ."

Trên mặt Thương Ngao Liệt tràn ngập thái độ xem kịch vui, đương nhiên, là ở chỗ cô nhìn không thấy.

"Sẽ không, chỉ cần em đừng kêu ra tiếng.”

"Đừng! Về nhà…. Về nhà…. Được không……” Cho dù Hạ Nhã độc lập độc hành, thế nhưng còn không đến trình độ dám ở chỗ này thân mật, huống chi đối tượng lại là Thương Ngao Liệt, anh hoàn toàn không giống là người biết làm mấy chuyện này.

"Chờ thế nào được? Em lúc đó chẳng phải là nhớ anh sao? Còn rất vui vẻ vẽ những đồ án kia, biểu đạt ý nghĩa . . . . ."

Hạ Nhã lúc này mới chợt hiểu ra, cưỡng chế ý nghĩ muốn đẩy anh ra. “Em không phải là chỉ đùa chút thôi sao! Anh tưởng tượng nhiều quá rồi.”

Đối phương nhất quyết không tha, ngược lại càng tăng sức lực, càng muốn đem thân hình nam tính khỏe mạnh xâm nhập vào giữa hai chân cô. “Em nói đùa? Anh là tưởng thật, bạn học Hạ Nhã, sau này chỉ cần em hỏi anh một đề mục, anh liền học theo em yêu cầu phúc lợi.”

". . . . . . Phúc lợi gì?"

Hai mắt Thương Ngao Liệt dần dần sâu thẩm, “Anh sẽ hôn em.”

Hạ Nhã ngẩn người, "Anh đừng cho là em sẽ tin. . . . . ."

Ánh mắt của anh không nhúc nhích ghim chặt cô, rất có tư thế “Em có thể thử xem.”

Thương Ngao Liệt dám nói như vậy bởi vì người không muốn công khai thân phận hai người ra ngoài ánh sáng chỉ có một mình cô. Lúc này Hạ Nhã ý thức được điểm ấy, cô đành phải cúi đầu nhỏ giọng nói: “…..Tại trong nhà……có thể.”

Thương Ngao Liệt bị lời này của Hạ Nhã chọc cho hé miệng cười, vốn tính toán hù cô một chút rồi thu tay, ai ngờ bà xã nhỏ lại tự giác cọ xát ở trong lồng ngực của anh, hô hấp nhẹ nhàng nong nóng quét tại cổ của anh.

Môi của cô rơi vào một đôi môi khác, miệng nhỏ bị hôn đến sưng đỏ ẩm ướt bóng loáng, “Sẽ có người . . . . . ."

Thương Ngao Liệt lại là một hồi cuồng hôn, "Sẽ không có người. . . . . ."

Nhìn xem từ nay về sau cô có còn dám không đếm xỉa tới quyền uy của anh hay không.

"Ưmh. . . . . . Ở trường học không cùng anh đối nghịch nữa còn không được sao?” Hạ Nhã cầu xin tha thứ.

Tay của anh không tự chủ đặt trên đôi gò bồng mềm mại, làm cho cô một hồi bất an rung động, “Phải phối hợp công tác dạy học.”

"Hiểu được rồi….. thầy Thương. . . . ."

Bên trong phòng tự học gần như đưa tay không thấy được năm ngón tay, hai người ở trong góc vong tình hôn môi. Môi Thương Ngao Liệt dần dần lên xuống dao động, cánh tay Hạ Nhã rũ xuống vòng trên cổ anh, nụ hôn của anh biến thành răng môi cọ sát lẫn nhau, không chừa lối thoát cho cô tiến công.

Không biết người này có phải đã hạ quyết tâm muốn tử hình cô ngay tại chỗ hay không. . . . . .

________KẹoĐắng----ta là đường ngăn cách mới không nói cho mọi người biết bọn họ rốt cuộc có làm hay không đâu~ d.đ.lq.đ________

Hạ Nhã được một lần dạy dỗ vô cùng nghiêm trọng, cô cho rằng ở trên phương diện khác quyết định không thể quá mức ương ngạnh trêu chọc khiêu khích người đàn ông nào đó, nếu không gặp nạn xui xẻo đều là bản thân. . . . .

Năm nay xuân sớm, ngày tết gần kề, nhiệt độ thành phố Tây Linh chuyển lạnh đột ngột, mắt thấy trận tuyết lớn tiếp theo sắp tới rồi.

Một hôm nửa đêm nào đó, hai vợ chồng nhỏ vốn đăng ngủ ngon giấc, Thương Ngao Liệt lại nhận được tin khẩn cấp, sở nghiên cứu bên kia hình như không yên ổn, những chuyện này anh sẽ không nói tỉ mỉ với cô, chỉ nói xử lý xong liền trở về.

Hạ Nhã nhìn nét lo lắng cực nhỏ lộ ra ngoài của anh, cũng đi theo đứng dậy chuẩn bị quần áo cho ông xã, chờ anh rửa mặt xong là có thể lập tức thay ngay.

Cô đột nhiên nói với anh: “Thầy Thương, chờ em học xong, từ nay về sau trò giỏi hơn trò, sẽ không để cho anh thất vọng.”

Thương Ngao Liệt thừa dịp cô thay anh cài cúc áo sơ mi thì dùng tư thế chiếm giữ ôm lấy eo cô. Hạ Nhã vuốt vuốt bên ngoài chiếc áo khoác vốn không tồn tại nép uốn, thầm nghĩ có thể ở thêm cùng anh một giây cũng tốt, lại nghe tiếng Thương Ngao Liệt nhàn nhạt nói: “Anh đi đây.”

"Ừ. . . . . ." Cô nhịn không được tâm tình không muốn, không nói gì cả.

Thương Ngao Liệt đi ra ngoài, đóng cửa trước, nhớ tới cái gì đó, lại đi trở vào. "Điện thoại di động."

Cô dừng lại mấy giây, xoay người đi phòng ngủ lấy đến cho anh.

Lấy đồ xong, xoay người, giáo sư Thương lại đang dừng lại trước cửa ra vào, “Chìa khóa."

". . . . . . Chìa khóa bình thường không phải anh luôn đặt ở bên cạnh cặp công văn hay sao? Như thế nào đến cái này cũng quên.

Hạ Nhã kỳ quái nói thầm một câu, chạy tới phòng sách một lần nữa lấy chìa khóa cho anh.

Thương Ngao Liệt đi mấy bước, Hạ Nhã cũng đã muốn đóng cửa, anh lại lần thứ ba lộn trở lại. Sắc trời bên ngoài còn tối đen, đôi mắt anh sâu như đầm nước đen.

Anh lẳng lặng nhìn cô, “Giống như còn quên cái gì.”

Hạ Nhã nghi ngờ không hiểu, trong đầu suy nghĩ rốt cuộc là còn quên thứ đồ chơi gì nữa. Chợt, Thương Ngao Liệt lại cúi người, nhẹ nhàng hôn vài cái lên môi cô.  

"Tốt lắm."

". . . . . ." Cô rõ ràng trong lòng đều muốn nở hoa, ngoài miệng lại không chịu thừa nhận, còn chỉ vào anh nói: “Đáng ghét!"

Thương Ngao Liệt cũng cười cười, muốn cô đóng kín cửa.

Cho đến khi nhìn thấy bóng dáng anh biến mất tại trên hành lang, cô mới lưu luyến không rời khóa lại cửa chống trộm, trở về giường dỗ lại giấc ngủ.

Kế tiếp hình như cũng không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, Hạ Nhã như ngày thường chờ tin tức của Thương Ngao Liệt. Bình thường anh có rảnh sẽ gởi tin nhắn hỏi cô đang làm gì, thật sự quá bận không rút ra được thời gian cũng sẽ nói cho cô biết đại khái thời gian sẽ trở về nhà.

Nhưng lúc này lại có chút khác thường, Hạ Nhã đợi hai ngày cũng không nhận được tin tức của Thương Ngao Liệt, cô nghĩ người đàn ông này có phải là ngủ quên rồi hay không? Chỉ cần phòng thí nghiệm vừa đóng cửa, trong mắt cũng chỉ có đống công việc thôi.

Trong lòng đang bận nhắc đến anh, chuông cửa trong nhà đột nhiên vang lên. Cô nhìn qua lỗ mắt mèo một cái, trong lòng hụt một cái….. Thế nào lại là hắn?

Hạ Nhã mở cửa để cho Vệ Tiên Sâm tiến vào, trên mặt cười rất lạnh nhạt, “Cái kia….. Ông xã tôi không có ở nhà.”

". . . . . . Ta biết rõ.” Lời nói hắn úp mở bất định, tháo nón xuống nói: “Có thể vào trong rồi nói không?”

Hạ Nhã gật đầu một cái, vội vàng mời hắn vào.

Lúcnày, thái độ Vệ Tiên Sâm có chút cổ quái. Đầu tiên hắn quan sát bốn phía căn phòng của bọn cô, tiện tay còn cầm lấy một khung hình chụp chung của hai người nhìn hồi lâu.

Thấy hắn thủy chung không chủ động mở miệng, Hạ Nhã liền hỏi, "Có chuyện gì không?"

". . . . . . Tiểu Nhã, kỳ thật là ta được Thương Ngao Liệt nhờ cậy, mới thay hắn tới tìm con.”

Trong lòng cô nói thầm, giữa bọn họ còn có cái gì không thể nói, còn muốn để Vệ Tiên Sâm đến nói lại?

Vệ Tiên Sâm lấy ra một phần văn kiện từ trong bọc, “Chuyện này có chút đột ngộc, con cần phải chuẩn bị sẵn sàng tâm lý, nếu như cảm thấy không cách nào tiếp nhận…. cũng rất bình thường.”

Hạ Nhã nhận lấy vừa nhìn, đầu quả tim chợt run lên, vừa sợ vừa nóng nảy.

Thế nào lại là đơn thỏa thuận li hôn?

Cô vội vàng giật lấy tờ giấy tìm….. chỗ lạc khoản, anh cư nhiên còn ký tên rồi!

Là chữ viết của Thương Ngao Liệt không sai.

"Chuyện gì xảy ra? Tôi không hiểu…. Là xảy ra chuyện gì, anh ấy mới phải làm như vậy sao?”

Vệ Tiên Sâm biết rõ đây là hạ kế, nhưng hắn phải giấu diếm tình hình thực tế, hắn không thể nào tàn nhẫn như vậy trực tiếp nói cho cô biết, chồng của con, có khả năng đã bởi vì quốc gia hy sinh vì nhiệm vụ rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kẹo Đắng về bài viết trên: SầmPhuNhân, chauanh2013, linhkhin, monkeylinh, vuthuhang95
     
Có bài mới 27.07.2018, 13:35
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2371
Được thanks: 8868 lần
Điểm: 14.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa - Điểm: 49
Chương 47: Giấy đăng ký kết hôn (1)

Mùa đông rét lạnh đã đến, đêm đến nhiệt độ càng lạnh thêm. Quá trình dời Sở Nghiên Cứu đã lục tục tiến hành, Thương Ngao Liệt đi tới đi lui trong dòng người gặp được lão giáo sư, anh gia tăng bước chân đi qua.

Lão giáo sư vừa nhìn thấy anh đến, liên tục không ngừng nói: “May mắn tin tức của cậu tới kịp thời, thuốc bào chế gien của chúng ta vẫn còn.”

Nói tới nguồn gốc tình báo của Thương Ngao Liệt, cũng thật thiệt thòi cho Vệ Tiên Sâm, tuy nói hắn đã sớm thoát ly tổ chức đặc công quốc gia, nhưng vẫn vì là bạn sinh tử của anh nên trở thành tình báo viên.

Thời gian trước, Vệ Tiên Sâm nhận được tiếng gió, nói là một trong những căn cứ bí mật quốc gia nghiên cứu phát triển vũ khí sinh vật cảm thấy rất hứng thú đối với phương diện nghiên cứu bệnh tật gien di truyền trên tay Thương Ngao Liệt, hơn nữa đã phái đặc công cùng gián điệp lên kế hoạch trộm thành quả thuốc bào chế gien mới nghiên cứu phát triển của bọn họ.

Biết được thời gian kẻ địch hành động rất có thể là hôm nay, Thương Ngao Liệt không thể ngồi chờ chết, bộ đội quốc gia phái đến cũng đã đuổi tới, đang giúp bọn họ an toàn rút lui.

Thương Ngao Liệt nhìn một đồng nghiệp đang vùi đầu vận chuyển tư liệu và các dụng cụ, nói với lão giáo sư, “Tôi đi bên trong nhìn xem.”

Phần lớn đồ chuyên chở đã xấp xỉ, Thương Ngao Liệt rất dễ dàng nhìn thấy bác sĩ Dư như cũ một thân một mình đứng trước máy tính, bóng lưng chăm chú.

"Thế nào?"

Bác sĩ Du biết là anh cho nên cũng không ngẩng đầu lên, “Không quá tốt….. thuốc đều không bị mất, nhưng phần tư liệu tuyệt mật của chúng ta đã từng bị người khác sao chép, ngay tại vừa rồi.”

Thương Ngao Liệt nhìn bác sĩ Dư chỉ ra những tư liệu kia, thần sắc trên mặt khẽ biến, “Phải tìm ra nội gián này, không thể để cho hắn ta giao những vật này ra . . . . ."

Bác sĩ Dư cũng phát hiện trong số những tư liệu này có một phần liên quan đến hạng mục nghiên cứu DNA năm đó.

Trong lòng Thương Ngao Liệt cân nhắc, người kia vừa trộm tư liệu, vừa nghĩ cách liên lạc với nhân viên tình báo của đối phương….. Một tiếng súng đột ngột vang lên cắt đứt suy nghĩ của anh. Bốn phía Sở Nghiên Cứu có cánh rừng mênh mông yểm hộ, chắc là đã có nhân viên võ trang tại một chỗ nào đó đã nổ súng.

Thương Ngao Liệt vừa đi ra Sở Nghiên Cứu, sau lưng có người thoáng vỗ bả vai của anh, “Giáo sư Thương, phía sau có người bị thương!"

Thương Ngao Liệt giật mình, nhăn đầu lông mày cũng không biết là đang suy nghĩcái gì, liền xoay người gọi hai bộ đội đặc chủng đi theo bọn anh. Bốn người mới đến một địa điểm không người, ba người khác đã biết đây là một cái bẫy.

Thương Ngao Liệt liếc mắt nhìn điểm đỏ trên người mình phát ra từ súng ngắm bắn tỉa, anh đã bị người laser định vị.

Ba người không dám lộn xộn, người nọ trước dùng một khẩu súng, mang theo Thương Ngao Liệt đơn độc đi ra ngoài, xa xa lại có điểm đỏ nhanh chóng nhắm ngay hai người bộ đội đặc chủng.

Lập tức, tiếng súng vang lên, cổ Thương Ngao Liệt bị một bàn tay bóp chặt, phía sau tai cảm giác mát lạnh, có kim tiêm đâm vào da thịt anh.

________KẹoĐắng`````d-đ-l-q-đ________

Dư quang khóe mắt Hạ Nhã liếc nhìn khung hình trong tay Vệ Tiên Sâm, bên trên tấm hình kia, là hình ảnh hạnh phúc của cô cùng Thương Ngao Liệt.

Cô nhớ tới người đàn ông lạnh lùng nhưng trong trẻo kia, liền từ từ tỉnh táo, hỏi: ". . . . . . Anh ấy ở đâu?"

Vệ Tiên Sâm nói, “Cậu ta không có cách nào gặp con.”

Hạ Nhã cười cười, cầm đơn thỏa thuận ly hôn đưa ra, làm bộ muốn trả lại cho Vệ Tiên Sâm. “Vệ tiên sinh, tôi lớn như vậy còn chưa từng nhìn thấy qua chuyện kỳ quái hơn so với chuyện này. Hai ngày trước, tôi còn cùng ông xã tôi rất tốt, tại sao lại có chuyện anh ấy muốn cùng tôi ly hôn? Huống hồ, có chuyện mâu thuẫn gì cũng phải gặp mặt đối diện nhau nói chuyện rõ ràng.”

Vệ Tiên Sâm lại nói: “Tiểu Nhã, xác thực không phải vì tình cảm của hai người xảy ra rạn nứt, mà là bên phía Ngao Liệt….. Con xem như, là vì hắn, mà buông tay thôi.”

Rõ ràng lời nói trực tiếp này làm cho lông mày Hạ Nhã càng thêm nhíu chặt. Cô đoán được ước chừng có quá nhiều chuyện bất đắc dĩ, cần phải bức người đàn ông kia đến tình trạng nào anh mới quyết định muốn nhanh chóng cùng cô ly hôn?

"Có phải anh ấy gặp chuyện phiền phức, mới muốn cùng tôi phủi sạch quan hệ, không muốn liên lụy đên tôi hay không?”

Vệ Tiên Sâm lấy sự trầm mặc làm đáp án.

Hạ Nhã cũng không quan tâm, như cũ giữ ý của mình. “Thương Ngao Liệt rốt cuộc ở đâu? Người để cho anh ấy cùng tôi nói chuyện, mặc kệ có lời gì cũng nên nói rõ, nếu không tôi không đồng ý.”

Vệ Tiên Sâm giờ mới hiểu được tính cách của con gái mình, thật không phải là chỉ có một chút cứng đầu. “Tiểu Nhã, ta cho con biết, Ngao Liệt không thể gặp con, bằng không hắn cũng sẽ không nhờ ta tới làm việc này…… Ta cũng nói thật với con, hắn đi lần này, 1 năm, 2 năm ai cũng không thể nói chính xác bao lâu hắn mới có thể trở về.”

Ngay cả một tiếng hẹn gặp lại cũng không có, muốn cô như thế nào tiếp nhận loại biến cố đột nhiên xuất hiện này?

Vệ Tiên Sâm không cho cô cơ hội thở dốc, còn nói: “Con chỉ cần ký tên, ta sẽ tìm người lập tức lo liệu chuyện này.”

Ngụ ý, hai người bọn họ ngay cả cục công chứng cũng không cần đi, trực tiếp có thể từ một đôi vợ chồng son giai ngẫu biến thành chồng trước vợ trước, cái này cũng quá buồn cười rồi.

Hạ Nhã lắc đầu một cái, vẫn kiên trì không muốn ký tờ đơn này. “Hôn kỳ hai năm còn chưa mãn, nếu hiện tại tôi cùng anh ấy ly hôn, tôi không thể tiếp nhận xưởng thuốc của ba tôi rồi, còn có….. Mong người nói cho Thương Ngao Liệt, mặc kệ anh ấy ở nơi nào, mặc kệ đợi bao lâu, tôi đều nguyện ý. Hai vợ chồng nên cùng tiến cùng lùi, không có đạo lý tôi chỉ lo cho bản thân mình.”

Vệ Tiên Sâm thực không có cách nào nói cô, hắn đứng dậy, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, con không ký cũng không sao . . . . ."

Hạ Nhã đầu tiên là cho rằng đối phương đã thỏa hiệp, trái lo phải nghĩ lại cảm thấy không đúng, cô ngăn Vệ Tiên Sâm lại hỏi: “Người muốn làm gì?”

Không đợi Vệ Tiên Sâm đáp lại, cô đã từ biểu lộ trên mặt hắn nhìn ra một hai. Hắn muốn dựa vào con đường bất chính động tay động chân vào quan hệ cuộc hôn nhân này của cô!

Trong lòng Hạ Nhã lạnh run cả người, từng đợt co rút đau đớn. Cô xem như bất cứ giá nào, cố nén chua xót trong mũi, cơ hồ là thét lên với Vệ Tiên Sâm: “Tôi nói, tôi sẽ không đồng ý ly hôn với anh ấy. Trừ phi anh ấy hiện tại, lập tức, lập tức xuất hiện trước mặt tôi nói rõ ràng. Bằng không…. Tôi cam đoan sẽ để cho Vệ tiên sinh phải hối hận!"

"Tiểu Nhã, chúng ta là vì tốt cho con!"

Hạ Nhã đã nghĩ rất rõ ràng, muốn dùng những lời này lừa gạt cô? Không có cửa đâu! Huống chi cô đã nhìn ra vẻ khó xử trên mặt Vệ Tiên Sâm, trước mắt quan hệ hai người hơi mẫn cảm, nếu hắn làm không tốt, đời này cũng đừng nghĩ nhận lại đứa con gái này.

Vì vậy cô uy hiếp hắn nói: “Vậy liền một năm một mười nói rõ chuyện này cho tôi biết.”

Vệ Tiên Sâm thấy Hạ Nhã chỉ còn nước lấy cái chết uy hiếp hắn, hắn nghĩ, bản thân quả thật đáng giá thấp quan hệ hôn nhân giữa hai người, loại quan hệ này đã bám rễ thâm căn cố đế dưới đáy lòng cô rồi, người bên ngoài đều không thể rung chuyển nửa phần.

Nhưng cũng chính vì nguyên nhân thế này, mới càng thêm không đành lòng. Hôm nay còn có hơi may mắn, chính là đứa con gái đã từng ở trong tã lót đã biến thành cô gái nữ tính kiên cường.

Cuộc đời của cô cần phải để cho cô tự mình quyết định.

Vệ Tiên Sâm cũng mặc kệ rồi, ngồi trở lại trên ghế sô pha, lấy thuốc lá bên trong áo khoác ra, ngậm một điếu, trong làn khói trắng lượn lờ hắn liền kể lại toàn bộ việc đêm đó gặp được Thương Ngao Liệt ở Sở Nghiên Cứu.

Cuối cùng, hắn hung hăng hút một hơi thuốc, nói, "Tiểu Nhã, phần đơn này là Ngao Liệt từ rất sớm đã soạn sẵn, mục đích là vạn nhất xảy ra chuyện gì hắn ứng phó không được, có thể để cho con thoát thân, cho con biết lựa chọn của hắn. Hắn hy vọng con mọi chuyện đều tốt.”

Vốn là, Vệ Tiên Sâm cũng không muốn nhanh như vậy liền để cho cô nhìn thấy tình hình thực tế này, hắn nghĩ trước tiên gạt cô một hồi, để cho cô tiếp nhận Thương Ngao Liệt bởi vì nhiệm vụ phải trốn đi, quen dần cuộc sống khi hai người ly hôn. . . . . .

Hoặc là, đợi đến khi tất cả kết thúc, sẽ đưa cô ra nước ngoài, giảm bớt đau đớn nhìn chốn cũ nhớ người.

Hắn có thể lựa chọn tiếp tục lừa cô, nói là vì nhiệm vụ quốc gia quyết định không thể liên quan đến cô…. Sau đó để cho cô buông tay, nhưng cuối cùng Vệ Tiên Sâm cũng gạt bỏ hết thảy.

Dù sao đối với Hạ Nhã, đây chỉ là một loại tàn nhẫn khác mà thôi.

Vệ Tiên Sâm hít một hơi, mới nói: “Đêm hôm đó, Ngao Liệt bị một tên gián điệp trong Sở Nghiên Cứu bắt làm tù binh, Lúc này quốc gia cũng có phái người tới cứu, nhưng theo tin tức nội ứng bên cạnh ta, hắn nói. . . . ."

Hạ Nhã nắm chặt tay của mình, ngay cả hô hấp cũng không dám lớn tiếng.

"Nói là Ngao Liệt bị mang đi qua bên căn cứ quân sự kia……Đã bị giết."

Cô không tin.

Ngay cả một dấu chấm câu đều không tin.

Cô nhớ rõ trước khi anh đi, dây dưa lằng nhằng, đi vòng vèo ba lượt. Lúc ấy anh nhìn vào mắt cô, còn có nụ hôn của anh, không thể nói đến cùng là chuyện gì xảy ra, nhưng có cảm giác rất không bình thường.

Người đàn ông phảng phất trước đó không lâu còn dịu dàng xoa tóc của cô, nở nụ cười nhẹ nhàng với cô, làm sao có thể không rõ ràng liền  . . . . . Chết?

Vệ Tiên Sâm nhìn Hạ Nhã ngồi ngây ngốc ở đằng kia, cả người choáng váng, nước mắt của cô sớm tuôn rơi, chính là bản thân còn chưa phát giác, chỉ ngơ ngác, ánh mắt trống rỗng.

Thời gian từng giây từng phút cứ như vậy trôi qua. Vệ Tiên Sâm hút tiếp một điếu thuốc, không tiếng động ở cùng cô.

Rốt cuộc, Hạ Nhã giống như là tỉnh hồn, sững sờ lại hỏi hắn, ". . . . . . Anh ấy. . . . . . ?"

Vệ Tiên Sâm dù không nhẫn tâm cỡ nào, cũng nhẹ nhàng gật đầu với cô.

Lần này Hạ Nhã xem như là có phản ứng, cô nắm chặt bàn tay, lệ như suối trào, trong lòng như có rất nhiều rất nhiều ngọn lửa vụt qua, đốt sạch tất cả sắc màu cùng ánh sáng, chỉ còn lại hoàng vu tro tàn, từ nay về sau không còn một ngọn cỏ.

Cô gào khóc, tâm tê phế liệt. Vệ Tiên Sâm cũng khó chịu trong lòng đến nói không ra lời, hắn đi qua, vỗ vỗ bả vai của cô.

Hạ Nhã nắm lấy áo khoác của người trước mặt, tình cảm làm cho cô không cách nào dứt bỏ lúc này nối gót ập tới, cô đột nhiên cảm giác tất cả mọi thức trên đời này của cô cũng mất hết rồi.

Vệ Tiên Sâm không dám để cô một mình ở nhà, sợ cô xúc động làm ra chuyện gì ngốc ngếch, lại suy nghĩ phải làm cái gì mới có thể trấn an được cô.

Đột nhiên, Hạ Nhã ngừng khóc, kinh ngạc nhìn ra ngoài cửa sổ.

Vệ Tiên Sâm theo cô đi ra ngoài, mới phát hiện bên ngoài tuyết rơi rồi….. Thời điểm hắn đến còn chưa có hạt tuyết nào, dưới mắt lại là từng đoá hoa tuyết dày đặc rơi trong bầu trời đêm.

Hạ Nhã dùng mu bàn tay lau nước mắt, áo khoác cũng không mặc liền chạy tới chỗ thang máy. Vệ Tiên Sâm liền vội vàng tìm chìa khóa nhà, lòng như lửa đốt đuổi theo.

Hai người đi thang máy xuống lầu 1, Vệ Tiên Sâm thay cô khoác áo khoác ngoài lên người, không dám kích thích cô, chỉ hỏi: “Đã trễ như vậy….. Con muốn đi chỗ nào?”

Hạ Nhã nhìn không chớp mắt, nhìn hiển thị con số tầng trệt, nói: “Tôi biết anh ấy không có xảy ra việc gì, anh ấy nói……. Năm nay sẽ cùng tôi cùng nhau nặn người tuyết, anh ấy đã đồng ý với tôi . . . . . ."

Đây là mùa đông đầu tiên từ sau khi bọn họ yêu nhau.

Thương Ngao Liệt đã đồng ý với Hạ Nhã, nếu có tuyết lớn, anh sẽ mang cô đến công viên dưới nhà, đắp một người tuyết còn lớn hơn so với mấy đứa nhỏ khác.

Hạ Nhã nói: Em muốn để mắt kính của thầy Thương phía trên.

Anh chỉ là cười không nói.

________KẹoĐắng----ta là đường ngăn cách đầy nước mắt----d/đ/l/q/đ________

Gió lạnh gào thét, bén nhọn như lưỡi đao thổi qua mặt. Hạ Nhã ngẩng đầu, không tiếng động nhìn hoa tuyết từ mấy ngàn mấy vạn thướng từ không trung bay lả tả xuống, rơi trên chóp mũi của cô.

Cái này thật đúng là giống như là cách xa nhân gian vĩnh viễn.

Thế giới đều biến thành một mảnh trắng xóa, chỉ để lại yên tĩnh, cùng một loại đau đớn không cách nào khép lại được.

Bốn bề vắng lặng, Hạ Nhã đứng tại chỗ, lẳng lặng đợi.

Cô không thể mất đi người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời này được.

Người đàn ông siêng năng, cẩn thận, nghiêm túc dạy cô. Còn có sự dịu dàng săn sóc, tình cảm sâu như biển…..

Cô không chỉ là thương anh đơn giản như vậy.

Mặt trời lặn, trăng lên, trăng ẩn, mặt trời lại mọc……. Hạ Nhã dùng hai tay vòng ôm cứng lấy chính mình. Tuyết còn đang rơi, cô muốn đợi anh về.


P/s: Thật sự là vừa type chữ vừa lau nước mắt đó, khúc edit đến đoạn cha Vệ nói rõ có thể thầy Thương đã bị giết, Kẹo còn chưa khóc đâu, mãi đến khi Tiểu Nhã thấy tuyết rơi chạy xuống dưới tiểu khu bảo rằng thầy Thuơng chưa chết, vì anh ấy đã hứa sẽ cùng đắp người tuyết với cô, thiệt sự là nước mắt nó trào ra không kịp lau luôn. Men ơi Kẹo đau dùm hai người họ quá mà....huhuhuhuhuhuhu.... ...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kẹo Đắng về bài viết trên: SầmPhuNhân, chauanh2013, linhkhin, monkeylinh, vuthuhang95
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: caocaovuvu, Meoconsieuluoi, Nhược Tịch Tịch, Nminhngoc1012, ThiênNhư, Tô Hương Quỳnh và 1336 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.