Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 

Dấu chân của người đến sau - Kha Lam

 
Có bài mới 05.08.2017, 10:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 03.09.2016, 16:27
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 131
Được thanks: 178 lần
Điểm: 22.79
Có bài mới [Sáng tác - Hiện đại] Dấu chân của người đến sau - Kha Lam - Điểm: 2
Tên truyện: Dấu chân của người đến sau

Tác giả: Kha Lam

Số chương: 17

Tình trạng: Đã hoàn

Mở đầu

"Dù em là người đến sau nhưng vẫn sẽ để lại dấu chân. Để anh có thể biết được, rằng em đã từng yêu anh nhiều như thế nào"



Đã sửa bởi Lam Mộc Linh lúc 17.09.2017, 12:50, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Mộc Linh về bài viết trên: chick3n, mê ngôn tình
     

Có bài mới 07.08.2017, 15:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 03.09.2016, 16:27
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 131
Được thanks: 178 lần
Điểm: 22.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Dấu Chân Của Người Đến Sau - Kha Lam - Điểm: 33


Chương 1

Ai bảo là trẻ con không hiểu những chuyện người lớn đang làm? Tôi hiểu,  hiểu tất cả mọi thứ đang diễn ra xung quanh tôi. Mẹ bảo là con nít không nên suy nghĩ nhiều cho mệt đầu, tôi nghe lời mẹ nên chỉ biết im lặng rồi suy nghĩ mọi thứ trong đầu một cách sâu sắc nhất. Và cũng từ đấy tôi mắc một căn bệnh trầm cảm nhẹ, kiểu như không thích giao tiếp với người ngoài.

Tôi có một gia đình không hạnh phúc cho lắm. Dù tôi là con một, bố mẹ thương yêu tôi hết mực nhưng họ lại không có tình cảm như những đôi vợ chồng khác. Cứ dăm ba bữa lại cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt, nhiều khi giận nhau  lại qua phòng khác ngủ riêng. Có nhiều trận cãi nhau rất linh đình làm hàng xóm phải can thiệp vào nữa, tôi là đứa con nít miệng còn hôi sữa chỉ biết đứng đấy mà khóc, khóc vì sợ, khóc vì lo, lại khóc vì tủi thân chứ không làm được cái gì để giúp họ.

Từ đây tôi bắt đầu suy nghĩ rất nhiều, đến nỗi tôi già dặn hơn những  đứa bạn cùng lứa tuổi khi nào không hay. Nhất là về những mặt tình cảm tôi lại hiểu rõ hơn ai hết. Đôi khi tôi tự hỏi, đã xác định và vợ chồng trọn đời trọn kiếp ắt hẳn phải tâm đầu ý hợp và tìm hiểu nhau kĩ càng lắm. Nhưng tại sao khi thành một đôi, sống chung một nhà lại sinh ra cãi vã nhiều như vậy?

Chung quy, dù tôi có như thế nào tôi vẫn là đứa con nít không hiểu biết nhiều về thế giới bên ngoài. Chuyện người lớn tôi càng không biết nên đã tự dặn lòng mình rằng bản thân không nên tin tưởng vào tình yêu để khỏi phải trải qua nhiều chuyện đau lòng như bố và mẹ.

Cuộc sống của tôi cứ nghĩ sẽ trải qua nhàm chán như thế, ai ngờ vào ngày sinh nhật của mình, bố mẹ bất ngờ bị tai nạn, tôi cũng thế. Ở trên xe cùng với họ, cảm nhận được sự hoảng sợ của bố và sự lo lắng của mẹ.  Khi chiếc xe bị lật ngửa, mẹ ôm chặt tôi vào lòng bảo vệ tôi tránh để bị tổn thương. Còn bao nhiêu đau đớn mẹ tôi chịu hết. Cuộc thảm kịch đó đã cướp đi tính mạng của bố mẹ, cướp đi sự ngây thơ và hồn nhiên của đứa bé còn nhỏ như tôi.

Có lẽ mãi mãi về sau, tôi xem đó là một cơn ác mộng mà tôi không thể dứt ra được. Trong đêm hôm ấy, có người bạn thân của mẹ đến dẫn tôi đi, bà bảo là bà sẽ trở thành mẹ nuôi của tôi. Tôi rất sợ đi xe ô tô nên họ cũng nhẫn nhịn mà chở tôi bằng xe máy. Đi qua các ngõ ngách trong khu phố cuối cùng tôi cũng được vào ở trong nhà mới.

"Chào em gái"

Âm thanh non nớt vang lên từ phía trên đỉnh đầu. Tôi cũng chẳng buồn xem đó là ai nói, chỉ bận suy nghĩ về chuyện xưa mà thôi. Bây giờ tôi chỉ mười tuổi, trong gia đình là con một, bỗng dưng có một người đến nói tôi là em gái. Nói là tôi không có cảm giác gì cũng thấy kì kì.

Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh. Vì ghế sofa trải dàu mà tôi chỉ ngồi trong góc. Nên khi anh ngồi xuống tôi lại không thể tránh xa ra được. Ánh mắt chỉ thẫn thờ nhìn về phía xa xăm.

"Mẹ kể lại chuyện cho anh nghe hết rồi. Bây giờ em là em gái của anh, cũng là con của bố mẹ nên em không cần lo lắng gì nhiều nữa đâu"


Tôi lẳng lặng nghe anh nói, trái tim bỗng dưng đau âm ỉ. Tôi chỉ muốn về nhà, nghe bố mẹ cãi nhau cũng được nhưng ít nhất tôi cũng thấy họ ở trước mắt của mình.

"Em...sao em không nói gì hết thế?"

Anh rất quan tâm tôi, nhưng vì anh chỉ là cậu thiếu niên mới lơn nên rất ngại ngùng. Chỉ có thể lấy ngón tay chọc nhẹ vào người tôi. Tôi vẫn cứ không động đậy, quay đầu lại nhìn anh, thấy nụ cười ấm áp anh dành cho tôi làm mắt tôi lu mờ dần.

"Có chuyện gì hả? Hay là em nhớ bố mẹ? Em đừng buồn nữa, họ lên thiên đường rồi, nơi ấy có rất nhiều tòa cung điện đẹp. Chắc chắn họ sẽ rất hạnh phúc đấy"

Anh an ủi tôi như an ủi một đứa con nít, tôi cũng từng nghe mẹ bảo người chết đi sẽ được lên thiên đường, nhưng tôi thấy mẹ ra đi thống khổ như vậy, trước khi đi bố mẹ còn cãi nhau rất nhiều. Vậy có thật là ở trên ấy họ sẽ hạnh phúc không?

"Anh...thiên đường là ở đâu? Em đến đó xem được không?"

"Không được đâu, em phải lớn lên đã. Đến khi nào em lớn lên không được nữa thì bố mẹ sẽ tự về đây đón em lên thôi"

Ánh mắt của anh rất ấm áp lại xinh đẹp tựa như mẹ vậy. Tôi nhìn anh thật lâu, hốc mắt lại đỏ lên:" Nhưng bố mẹ rất thường hay cãi nhau, ở trên đấy nếu như họ không hạnh phúc thì ai sẽ là người an ủi họ đây hả anh?"

"Ở trên đấy có rất nhiều, rất nhiều người thân của họ. Khi buồn thì có thể tìm đến người thân để  an ủi. Em đừng lo lắng nữa nhé"

Anh xoa đầu tôi rất nhẹ nhàng, bàn tay ấm áp ấy như muốn sưởi ấm trái tim của tôi vậy. Đây là lần đầu tiên tôi khóc trước mặt của người lạ. Cũng tại vì những lời nói của anh làm tôi cảm thấy bình yên. Anh chỉ ôm tôi vào lòng rồi nhẹ nhàng vuốt lưng như mẹ vẫn thường làm, cái cảm giác ấm áp  này làm tôi cứ vương vấn mãi.

Có lẽ vì lần đầu có người gọi tôi là em gái, có người am ủi tôi một cách kì lạ đến thế, anh không bảo tôi đừng buồn, cũng không vào tôi đừng nhớ về họ mà anh chỉ bảo tôi đừng lo lắng và nói cho tôi nghe trên thiêng đường bố mẹ sống như thế nào. Những nỗi buồn nỗi nhớ tuôn trào ra bằng nước mắt. Nó mặt chát lại làm tôi nhẹ người. Cảm giác có một người anh trai thật là tốt.

Từ ngày đó trở đi, tôi chỉ giam mình trong phòng. Bố mẹ nuôi rất kiên nhẫn đem đồ ăn lên cho tôi ăn, những món ngon tôi thích đều bày sẵn trước mắt nhưng tôi chẳng buồn ăn tí nào. Anh biết vậy, ngày nào cũng lên phòng tôi, ngồi lấy cái đùi gà vừa ăn vừa cảm thán rất ngon. Tôi nhìn cũng thấy bắt mắt nên ăn một miếng giống anh, ăn rồi lại muốn ăn thêm. Cứ thế món nào tôi không động đũa, anh lại lấy ăn trước còn tôi lại ăn sau. Như  vậy cũng đủ làm tôi khỏe mạnh lên từng ngày.

Thời gian tôi nói chuyện với anh rất ít, thường thì không quá mười câu. Tôi đối với bố mẹ cũng vậy, có thì vì chưa chấp nhận được sự thật nên tôi mới cố chấp không thích giao tiếp với họ.

Có một ngày trời nắng chói chang, anh đi học về, mồ hôi nhễ nhại thấm ướt một vùng sau lưng áo, ướt luôn cả mái tóc đen của anh, không hiểu sao tôi thấy nó rất buồn cười nên môi hơi nhếch lên một ít. Nào ngờ lại bị bố nuôi bắt gặp. Bố nửa thật nửa đùa nói:"Cả nhà nhìn xem Mẫn Mẫn của chúng ta cười rồi này. Chắc là con bé thấy bộ dáng của Thiên Ân buồn cười quá đấy"

Anh nhìn tôi một lát rồi chạy vào nhanh thay quần áo. Tôi cũng chỉ nhìn một chút rồi lại về phòng. Không biết là cố tình hay là vô ý mà hầu như ngày nào tôi cũng thấy anh chảy mồ hôi đầy người rồi nhảy qua ngày lại trước mắt tôi như muốn tôi nhìn thấy. Tôi còn nhớ lúc ấy trời lạnh, hầu như ai cũng mang áo ấm, riêng anh lại mang áo quần cọc tay rồi làm cách này đó mà chảy mồ hôi, chạy về nhà thật nhanh đứng trước mắt tôi. Lúc ấy tôi liền hiểu ra anh làm là vì mình. Đi thật nhanh lấy áo khoác đưa cho anh nói:

"Mang vào đi không thôi cảm lạnh bây giờ"

Anh nhận lấy rồi mang vào, lâu lâu lại nhìn lén xem biểu cảm tôi có chuyển biến gì không. Tôi phát hiện ra lại cười khẽ lên thành tiếng. Hình như anh trẻ con hơn tôi thì phải, nhưng những điều anh làm tôi lại thấy ấm áp. Nỗi nhớ về bố mẹ cũng đã vơi dần đi.

Anh tên là Thiên Ân, rất thông minh và tài giỏi về mọi thứ nhưng riêng đối với em gái mình lại trở nên ngốc nghếch. Lần thứ hai tôi cười là thấy anh mặc áo ấm, nên ngày nào anh cũng mang áo ấm dù trời có nóng đến đâu đi chăng nữa.

Có lần tôi nghe lén rằng bố mẹ nuôi không thể sinh em bé được nữa, chắc lúc đấy anh buồn lắm. Tôi đoán là anh cũng rất ao ươc có một người em gái. Bỗng dưng tôi xuất hiện, lại mang một  quá khứ đau thương nên anh đối với tôi như bảo bối vậy. Tôi thấy cảm động nhưng cũng thầm mắng anh ngốc nghếch nên quyết định tìm anh nói chuyện.

"Anh đừng mang áo ấm nữa được không?"

"Không phải em thích sao? Anh thấy nó  rất hợp thời trang mà"

"Em không thích"

"Vậy anh sẽ không mặc nữa nhé"

"Tại sao anh lại thương em vậy?"

"Bởi vì em là em gái của anh mà"

"Nhưng em không phải con ruột của bố mẹ"

Anh gõ đầu tôi một cái:"Đồ ngốc, từ ngày đầu tiên em đến đây anh đã xem em là em gái rồi"

"Lỡ như sau này anh lớn lên, anh sẽ nghĩ khác thì sao?"

"Không bao giờ, hiện tài, sau này, sau này nữa anh vẫn xem em như em gái, không bao giờ thay đổi"

"Anh hứa nhé, không được bỏ em đi như bố mẹ đâu đấy"

"Anh hứa mà, trừ khi em bỏ anh đi thì thôi"

Cuộc đối thoại của hai đứa con nít tưởng như bình thường nhưng lại in sâu vào trong tâm trí làm tôi mãi mãi không thể quên được. Tôi nhớ lúc ấy nụ cười anh tỏa sáng như những vì sao trong đêm tối mù mịt kia, một nụ cười làm người ta luôn cảm thấy bình yên.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Mộc Linh về bài viết trên: chick3n
     
Có bài mới 08.08.2017, 16:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 03.09.2016, 16:27
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 131
Được thanks: 178 lần
Điểm: 22.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Dấu Chân Của Người Đến Sau - Kha Lam - Điểm: 36
Chương 2

Hoa hướng dương chỉ nở khi có nắng

Em chỉ hạnh phúc khi nơi đó có anh

Thái độ của tôi đối với anh cũng trở nên khác hẳn. Anh thường xuyên chọc tôi cười, dù anh bận đến mấy đêm về cũng dành một chút thời gian kể chuyện cho tôi nghe.

Cứ nằm bên cạnh nhìn khuôn mặt non nớt đang đọc quyển sách. Bất giác lòng tôi cảm thấy ngọt ngào. Lúc trước khi ba mẹ  cãi vã nhau trong lòng tôi lại mệt mỏi khôn cùng nhưng bản thân mình chẳng biết dựa vào ai. Nhiều khi tôi ước có một người anh trai để dựa vào rồi tâm sự cho anh ấy nghe về mọi chuyên mà tôi đang vướng mắc rồi lắng nghe anh ấy nói vài câu an ủi. Nhưng đó chỉ là điều ước mà tôi biết chẳng bao giờ trở thành sự thật, bởi vì tôi là con đầu tiên trong gia đình từ đó tôi liền biết mình không bao giờ có một người anh trai hay một người chị gái nào nữa.

Có nhiều điều thật không thể đoán được trước. Ngày bố mẹ bị tai nạn, tôi cứ nghĩ cuộc sống mình không còn ý nghĩa gì nữa ai ngờ rằng trong cuộc sống tôi lại xuất hiện một bố mẹ khác và một người anh trai như thế này.

Anh rất kiên nhẫn để làm cho tôi vui vẻ. Bởi bản tính của tôi rất cọc cằn lại không thích tiếp xúc với người lạ, anh biết điều đấy nên có rất nhiều chuyện anh đứng ra làm cho tôi. Song có vài thứ  cũng không thể che giấu mãi được, ví dụ như gia đình xuất hiện một thành viên mới hay là  tôi  không thể ở nhà mãi được. Có lần trong một bữa cơm gia đình, bố nuôi lại bàn về chuyện đi học:

"Mẫn Mẫn cũng đã mười tuổi rồi, nếu cứ ở nhà mãi sau này sẽ không theo kịp bạn bè đâu"

Mẹ nuôi lại thêm vào một câu đồng thời đặt dĩa thịt bò vào bàn ăn:" Đúng vậy, Mẫn Mẫn cũng nên đi học. Con sống ở nhà chúng ta rồi cũng nên đổi từ họ Tô sang họ Thành đi cho tiện đường giải thích với người ta, Mẫn Mẫn con thấy có được hay không?"

Mẹ nuôi rất dịu dàng lại tôn trọng ý kiến của đứa con nít như tôi. Thẫn thờ gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng  rồi suy nghĩ một chút.

Lúc trước, tôi là Tô Mẫn Mẫn, mang theo họ của bố bây giờ đổi thành Thành Mẫn Mẫn nghe cũng có vẻ rất kỳ lạ, mà bởi vì bản thân tôi chưa bao giờ nghĩ là sẽ đổi họ nên nếu bây giờ nói đổi thì tôi thật sự không muốn.

Nhưng dù tôi sống cùng bố mẹ nuôi, tôi cũng không thể lấy một cái họ khác để sống trong gia đình này. Anh ngồi một bên nhìn tôi đang cúi đầu trầm ngâm như vậy nên anh cũng có một chút ý kiến:

"Hay là trên giấy khai sinh vẫn để là họ Tô, còn khi vào nhập học hay là có người nào hỏi thì cứ gọi là Thành Mẫn Mẫn, như vậy có phải rất tốt hay không?"

Mắt tôi sáng lên nhìn anh, đúng là anh rất thông minh, chưa có chuyện gì có thể làm khó được. Bố mẹ nuôi cũng gật đầu đồng tình và quyết định nghe theo lời anh nói. Bỗng dưng nghĩ đến chuyện đi học lòng tôi lại man mác buồn. Đêm về, tôi xụ mặt xuống nằm trên đùi của anh nói:

"Anh ơi, có lẽ đêm nay là đêm cuối em được gặp anh đấy. Mai em phải đi học rồi"

Khuôn mặt anh thoáng qua vẻ ngạc nhiên rồi phì cười, đưa tay vuốt tóc tôi.

"Không phải  đêm về anh sẽ qua chỗ em kể chuyện cho em nghe sao. Với lại anh với em học cùng trường, có chuyện gì cứ nói với anh, anh sẽ xử lí hết cho"

"Hả? Không phải là anh học cấp ba rồi ư, sao có thể học chung trường với em được?"
"Ở đây trường cấp hai và cấp ba là một, em còn học với anh ba năm nữa ấy"

Khi nghe anh nói như vậy trong lòng tôi lại có hứng thú đi học. Không biết là học để được gặp anh hay là học để có thêm bạn bè mới. Chỉ biết rằng sống ở đây, người tôi quen đầu tiên là anh, người tôi thân đầu tiên cũng là anh, nên khi nghe tin học cùng trường, tôi cũng khá mong chờ với cuộc sống sau này.

Trước đây luôn sống trong mệt mỏi, còn bây giờ lại được sống trong niềm hạnh phúc chờ mong. Có thể là tôi ích kỷ nhưng bản thân tôi mong muốn rằng cuộc sống của mình sau này cũng sẽ như bây giờ.

Có lẽ anh là học sinh khá nổi trong trường về độ điển trai và thành tích học tập nên rất được nhiều người chú ý. Bình thường anh vẫn đi học một mình con lần này là có tôi lẽo đeo theo sau, tay tôi nắm chặt tay của anh ngơ ngác nhìn mọi thứ.

"Thiên Ân, bạn gái của mày à. Nhìn cũng được đấy"

Một cậu nam sinh rất thoải mái đi đến vỗ vai anh. Anh cười cười đáp lại:" Em gái tao đấy"

"Ủa, mày có em gái từ khi nào? Sao bây giờ mới thấy"

Ánh mắt cậu ta tò mò cứ nhìn tôi chằm chằm. Tôi chỉ biết núp sau lưng của anh lẳng lặng nghe hai người nói chuyện. Khi cậu ấy nói tôi là bạn gái anh người tôi như hóa đá và rất muốn phản bác lại. Tôi là em gái của anh sao có thể là bạn gái được, mà anh yêu thương tôi nhiều như vậy chắc cũng không muốn có bạn gái đâu. Tôi với anh sống mãi mãi cùng nhau như vậy là được rồi. Không cần tình yêu chen vào đâu.

"Em gái bảo bối của tao sao để chúng mày thấy được"

Anh đáp lại rất thoải mái, thái độ của anh đối với cậu ấy khác hoàn toàn khi đối với tôi và bố mẹ. Với bố mẹ, anh sẽ ngoan ngoãn nghe lời, với tôi anh lại dịu dàng như nước, còn với bạn bè anh lại rất thoải mái, lâu lâu lại còn có những hành động thô bạo như vỗ vai hay đấm vào lưng... Nhưng tôi vẫn để ý ánh mắt của anh, dù tính cách anh thay đổi như thế nào thì ánh mắt anh vẫn rất dịu dàng.

"Em gái, ra đây giới thiệu xem"

Cậu ấy nghiêng đầu nhìn tôi, tôi muốn  lên tiến phản bác đột nhiên lại nghe anh nói:" Ai là em gái của mày hả? Của tao thôi"

"Nó là em gái của mày, mày là bạn tao, theo như công thức toán học thì nó cũng là em gái của tao đấy"

"Đừng hòng nhé. Em đi thôi, mặc kệ hắn đi"

Anh thầm mắng cậu ta một câu rồi quay lại dắt tay tôi đi vào. Có lẽ vì đây là lần đầy tiên cậu ta bị anh từ chối nên đứng sững người. Tôi được anh dắt đi, nhưng vẫn quay đầu lại, ánh mắt tò mò nhìn biểu cảm của cậu ta rồi hỏi anh:" Anh ơi, vậy em cũng là em gái của anh ấy hả?"

"Nói bậy bạ gì đó, em chỉ là em gái của anh thôi,  chỉ riêng mình anh thôi, rõ chưa"

Giọng nói của anh có vài phần nặng nề, tay vẫn nắm chặt tay tôi như bảo rằng tôi là của riêng anh chứ không phải là của ai khác. Lúc này tôi mới an tâm, vui vẻ đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình nắm chặt tay anh rồi đi qua bao nhiêu ánh mắt tò mò của mọi người. Trên môi vẫn là nụ cười rất tươi, có anh như vậy luôn làm tôi cảm thấy tự hào.


Trước kia tôi đã từng đi học, nhưng bởi vì mắc bệnh trầm cảm nên rất ít giao tiếp với người khác, với lại chuyện cãi nhau của bố mẹ lọt đến tai của các bạn trong lớp làm bạn bè xa lánh tôi. Còn bây giờ, vì có anh là anh trai, bố mẹ nuôi tôi cũng sống rất hạnh phúc, tôi lâu lâu nhớ đến anh nên bất chợt nở nụ cười nên rất nhiều người muốn đến làm quen với tôi. Quả thật, dù không làm quen được với nhiều người cho lắm nhưng đã có bạn tất nhiên trong lòng tôi luôn cảm thấy vui vẻ.

Giờ tan học của tôi và anh giống nhau, nhưng không hiểu sao nghe tiếng trống đánh lại thấy anh đứng trước cửa lớp vẫy tay với tôi. Hầu như ngày nào cũng vậy làm nhiều người trong lớp cảm thấy ghen tị và ngưỡng mộ, tôi cũng chỉ bất đắc dĩ nói "Đó là chuyện anh trai nên làm".

Dù nói vô tâm như thế nhưng trong lòng tôi biết, ở trong mọi tiết học anh luôn cố gắng nỗ lực để thầy cô cho anh về trước, nhờ vậy anh mới đến tận lớp đón tôi. Bằng không, tôi và anh chỉ có thể hẹn nhau trước cổng trường mà cùng về. Nhiều khi tôi nghe được mấy người bạn nói là anh có bệnh "cuồng em gái". Theo tôi, đó không phải bệnh, mà chỉ là một tình yêu thương mãnh liệt hơn những người bình thường mà thôi.

Có lẽ tôi cũng vậy, dù ngoài mặt không thể hiện ra nhưng tôi biết bản thân tôi quý anh trai lắm. Mỗi ngày không có anh là tôi cảm thấy cuộc sống thật nhàm chán. Vì vậy tôi và anh rất thân với nhau.

Nhiều lúc bận học không gặp được anh, tôi liền lấy lí do là có bài tập không hiểu qua nhờ anh làm hộ. Anh rất thông minh, bài nào cũng giải ra hết, lâu lâu lại gõ đầu tôi bảo tôi ngốc. Cũng vì bị anh mắng là ngốc nhiều quá nên tôi bực mình tìm bài toán trong sách lớp 12 đưa anh giải.

Lúc đấy anh nghi ngờ nhìn tôi hỏi là có thật toán nâng cao của tôi hay không. Tôi chớp mắt trả lời rất thành thật là phải, rồi nói:

"Anh không làm được bài này thì lần sau đừng bảo em ngốc nữa nhé"

Anh nhìn bài toán, nheo mắt một lát rồi gật đầu đồng ý. Cuối cùng anh mất ăn mất ngủ vì bài toán ấy, tôi nhìn thấy mà rất thương. Đành cúi đầu nói thật với anh:

"Đây là toán lớp mười hai đấy, anh đừng làm nữa"

Tôi nói xong cứ nghĩ anh sẽ mắng một một trận ai ngờ anh lại cười khẽ rồi trả lời rất dịu dàng.

"Anh biết chuyện này lâu rồi"

"Sao anh vẫn muốn làm?" Tôi ngạc nhiên đến nỗi mở to hai tròng mắt mà không thể nói được gì.

"Tại không muốn để em buồn, với lại anh biết là em muốn thử sức anh mà"

Bây giờ tôi cảm động mà không nói nên lời. Tôi nào đâu có ý định thử sức anh, chỉ là bản tính trẻ con bộc phát muốn trả thù anh vì anh mắng tôi là đồ ngốc mà thôi. Anh luôn tốt bụng như vậy, dù biết tôi làm sai nhưng vẫn không mắng tôi một lời mà còn xem đó là một loại ân huệ. Nhiều lúc tôi muốn hỏi anh có phải là anh dung túng tôi quá nhiều rồi phải không? Nhưng dù sao tôi vẫn biết trước được câu trả lời là "không" rồi.






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.