Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 12.05.2018, 01:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 247
Được thanks: 2490 lần
Điểm: 39.09
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 93: Bản án cũ

Editor: Mèo ™



Bởi vì hiếu kỳ đã qua, hoa cỏ trong ngự hoa viên cũng được bày biện muôn màu muôn vẻ, Hàn Thanh Hà nhìn ngự hoa viên xinh đẹp này, nhớ tới năm đó nàng ta lấy thân phận nữ nhi quan bát phẩm vào cung làm tú nữ, sau lại bị Vi Thái hậu an bài đến hầu hạ bên cạnh hoàng thượng, chẳng mấy chốc đã trôi qua năm năm, cuối cùng nàng ta cũng trở thành một trong những chủ tử trong hoàng cung hoa lệ này.

Thỉnh thoảng có cung nữ thái giám đi ngang qua hành lễ với nàng ta, nàng ta rất hưởng thụ cảm giác khi người khác cúi đầu trước mình. Dường như có như vậy nàng ta mới có thể quên đi xuất thân thấp kém của mình cùng với những chuyện không như ý đã qua. Quay đầu liếc nhìn Phùng Tử Căng đang nhắm mắt cắn răng đi theo phía sau mình, nàng ta lộ ra nụ cười hài lòng: "Đi dạo ngự hoa viên thế này, lại làm ta nhớ đến lúc dạo hoa viên với Bình Tài tử trong Vương phủ lúc trước.”

Phùng Tử Căng nghe nói thế cũng không lên tiếng, nàng không chút biểu cảm nhìn Hàn Thanh Hà, sau đó chậm rãi thu hồi ánh mắt của mình.

"Nhìn sắc mặt của Tài tử, hình như rất không thích dạo ngự hoa viên với ta thì phải?” Hàn Thanh Hà cười giễu cợt. “Hay là nói, Bình Tài tử đang xem thường ta?"

"Lương đệ cao cao tại thượng, tần thiếp chỉ là một thất phẩm Tài tử nhỏ nhoi, nào dám xem thường ai?" Phùng Tử Căng lạnh nhạt nói: "Tần thiếp chỉ đang nghe Lương đệ nói chuyện mà thôi."

Hàn Thanh Hà đang muốn mở miệng nói chuyện, đột nhiên nghe được tiếng vỗ tay truyền đến từ sau lưng, trong lòng nàng ta vui mừng, lùi một bước sang bên cạnh, quỳ xuống. Ďð. Ŀě. Ǭüÿ. Ďöñ

"Tần thiếp bái kiến hoàng thượng." Đợi đến khi đôi giày thêu hoa văn tường long đi tới trước mặt mình, Hàn Thanh Hà cúi đầu, giọng điệu mềm mại vấn an, nhưng một giây kế tiếp, nàng ta liền nhìn thấy một đôi giày thêu kim tuyến xuất hiện ngay bên cạnh, nàng ta sững sờ, ngay sau đó lại nói: "Tần thiếp bái kiến hoàng hậu nương nương."

Khúc Khinh Cư nhìn Phùng Tử Căng, Hàn Thanh Hà đang quỳ dưới đất, đây cũng là lần đầu tiên nàng nghe thấy Hàn Thanh Hà dùng giọng nói ngọt ngào này để nói chuyện, nàng nhìn Hạ Hành không có phản ứng gì, lên tiếng nói: "Miễn lễ, đứng lên đi."

"Tạ hoàng thượng, tạ hoàng hậu nương nương." Phùng Tử Căng từ từ đứng dậy, nàng ta ngẩng đầu nhìn hoàng thượng, phát hiện tầm mắt hoàng thượng vốn không đặt trên người nàng ta hay Hàn Thanh Hà, liền nghiêm mặt cúi đầu, không nói một lời.

"Thật không ngờ sẽ gặp được hoàng thượng và hoàng hậu nương nương ở đây." Hàn Thanh Hà không muốn từ bỏ cơ hội lộ mặt trước mặt hoàng đế, tuy rằng dung mạo của nàng ta không sánh bằng Phùng Tử Căng, nhưng khi cười lên lại có một phong vị riêng. "Ngược lại tần thiếp đã quấy rầy nhã hứng của hoàng thượng cùng hoàng hậu nương nương rồi."

Khúc Khinh Cư nhìn nét mặt tươi cười như hoa của nàng ta, cong cong khóe môi, không nói gì.

"Nếu đã biết mình quấy rầy nhã hứng của trẫm và hoàng hậu, sao còn chưa lui xuống?" Giọng nói Hạ Hành vô cùng lạnh nhạt, hắn nhìn Hàn Thanh Hà đang đeo trang sức đầy người, cau mày: "Lui ra đi."

Nụ cười trên mặt Hàn Thanh Hà cứng lại, nàng ta thật không ngờ hoàng thượng lại không chút để tâm gì đến tình cảm và thể diện của mình, không khỏi quay đầu nhìn về phía hoàng hậu, lại phát hiện từ đầu đến cuối thái độ của hoàng hậu đều không hề thay đổi, giống như đã sớm biết mình sẽ bị bẻ mặt xấu hổ vậy. Nàng ta lúng túng đứng lên, nhún người phúc thân: "Tần thiếp cáo lui."

Thấy Hàn Thanh Hà lui xuống, Phùng Tử Căng cũng hành lễ cáo lui theo, trước khi đi còn trộm liếc nhìn Hạ Hành và Khúc Khinh Cư, giống như là lần đầu tiên nhìn thấy hai người họ vậy.

Đợi sau khi hai người lui ra, Khúc Khinh Cư mới cười nói: "Hàn Lương đệ hầu hạ hoàng thượng nhiều năm như vậy, dung nhan vẫn y như cũ, không thay đổi gì cả." Hàn Thanh Hà mười sáu tuổi bắt đầu hầu hạ bên cạnh Hạ Hành, đến nay cũng chỉ mới hai mươi mốt tuổi, nếu như ở kiếp trước của nàng, đó chính là khoảng thời gian thanh xuân quý báu nhất của nữ nhân, nhưng nếu đặt vào thời cổ đại này, tuổi tác đã hơi lớn rồi.

"Vậy sao, trẫm lại không nhớ trước kia nàng ta có dáng vẻ thế nào." Hạ Hành nhìn về phía cung Phúc Thọ. "Không cần nhớ đến những người này, chúng ta đến chỗ mẫu hậu dùng bữa đi."

Trong cung Phúc Thọ đã sớm biết hoàng thượng và hoàng hậu sẽ tới dùng bữa với Thái hậu, cho nên đều chuẩn bị ổn thoả hết cả. Lúc này, Vi Thái hậu đang cắt tỉa một bồn cây cảnh trong sân. Sau khi thấy hai người họ, Vi Thái hậu liền đứng dậy ý bảo hai người dìu bà vào trong.

Rửa tay trong chậu nước cung nữ dâng lên, Vi Thái hậu mới nói với hai người: "Ai gia đã bảo phòng bếp chuẩn bị những món ăn mà các con thích, nhớ ăn nhiều một chút.”

"Mẫu hậu phí tâm rồi." Hạ Hành đứng dậy cúi người vấn an Vi Thái hậu, nhưng cử chỉ tùy ý thân thiết hơn nhiều, đủ để thấy tình cảm giữa mẫu tử họ rất hòa hợp. "Món chân vịt ướp rượu nên làm nhiều chút."

"Được rồi, chân vịt của con, lưỡi vịt của nhi tức, ai gia đã bảo người chuẩn bị sẵn đầy đủ cả, không thiếu phần các con đâu." Hiển nhiên Vi Thái hậu cũng thích thái độ tùy ý thân cận của nhi tử trước mặt mình, bà thở dài: "Hiện giờ tuy rằng đã qua hiếu kỳ, nhưng ai gia vẫn còn nặng lòng. Ngày mai ai gia sẽ hạ ý chỉ, nói rõ năm nay không tổ chức thọ yến, càng không cần triều thần bái lạy chúc mừng."

Hạ Hành tới lần này, vốn là định thương nghị với Vi Thái hậu về việc tổ chức thọ yến, nhưng hắn không ngờ mẫu hậu lại thẳng thừng như vậy, không những không tổ chức thọ yến, mà ngay cả việc triều thần bái lạy chúc mừng cũng không cần, có phải là quạnh quẽ quá không?!

"Ai gia biết con hiếu thuận, nhưng ai gia ra quyết định này sau khi đã suy đi nghĩ lại kỹ càng." Sắc mặt Vi Thái hậu nghiêm túc: "Hoàng nhi, con phải nhớ kỹ, cầm được đồ trong tay rồi, thì cũng cần phải giữ được nó, làm việc chu toàn mới là kế sách lâu dài."

Khúc Khinh Cư bên cạnh nghe nói thế, đồng ý cả hai tay, diễn kịch thì phải diễn tới cùng, đạt được cả danh và lợi mới là người thắng cuộc chân chính. Chỉ là, nói những lời này trước mặt con dâu là nàng, thật sự không có vấn đề gì chứ?

"Tâm ý của mẫu hậu, con hiểu." Hạ Hành gật đầu. "Vậy đợi đến ngày mừng thọ của mẫu hậu, một nhà ba người chúng ta cùng nhau dùng cơm coi như là chúc mừng vậy.”

"Được." Vi Thái hậu tươi cười, tầm mắt quét qua con dâu đang ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh. "Người một nhà cùng quay quần dùng cơm với nhau còn thư thái thoải mái hơn những thứ náo nhiệt vô dụng kia nhiều.” Đứa nhi tử này của bà, có thể nói ra được một câu như thế, đã đủ để biết được, nó là thật lòng để tâm đến Khúc thị này rồi. d 。 đ ღ l 。 q 。 đ ღ

Khúc thị không có ngoại thích vững mạnh, không cần phải đề phòng ngoại thích tiếm quyền, vừa là hoàng hậu quang minh chính đại, đợi sau này Khúc thị có long thai sinh được hoàng tử, không cần phải lo chuyện tranh giành đế vị, đế hậu tình thâm cũng không hẳn là chuyện xấu.

"Nếu mẫu hậu không tổ chức thọ yến, vậy nhi tức cũng noi gương theo vậy.” Sinh nhật của Khúc Khinh Cư là vào tháng sau, nàng cau mày nói: "Dù sao yến tiệc đâu đâu cũng nhao nhao ầm ĩ, không thú vị gì cả."

"Được, hai chúng ta cùng giản lược, như thế cũng bớt được nhiều chuyện phiền phức không đâu.” Vi Thái hậu cười cười, nói với Đinh ma ma bên cạnh: "Cũng sắp đến trưa rồi, bảo người mang ngọ thiện lên đi.”

Đinh ma ma lĩnh mệnh lui xuống, đợi sau khi ra khỏi phòng, Đinh ma ma mới cười lắc lắc đầu, rõ ràng tính tình của Thái hậu và hoàng hậu nương nương hoàn toàn trái ngược nhau, thế nhưng khi sống chung rất là hoà hợp. Trong hoàng thất, vẫn còn tồn tại quan hệ mẹ chồng nàng dâu như vậy, đúng là hiếm thấy.

Chỉ là, hoàng hậu nương nương quả thật tài giỏi, trước mặt Thái hậu, làm nũng chơi đùa cái gì cũng làm ra được, hồ như đã xem Thái hậu như mẫu thân thân sinh của mình vậy. Nghĩ đến mẫu thân mất sớm và kế mẫu ác độc của hoàng hậu nương nương, Đinh ma ma thở dài, hoàng hậu nương nương cũng không dễ dàng gì, chắc là đã thật lòng xem Thái hậu như mẫu thân của mình rồi.

Một bữa cơm trưa, cả ba người đều dùng rất vui vẻ, Vi Thái hậu nhìn Khúc Khinh Cư ngồi trên ghế với vẻ mặt thỏa mãn, liền cười nói: "Ăn no bảy phần là dưỡng sinh chi đạo [1], ăn như con vậy thì vô ích cho thân thể rồi."

[1] Dưỡng sinh chi đạo: Bí quyết sống khoẻ và sống lâu

"Mẫu hậu, lúc này nhi tức là đang tuổi ăn tuổi lớn, không ăn nhiều sao mà được." Khúc Khinh Cư cười ha hả nói: "Ăn không đủ no sao có thể lớn được ạ.”

Vi Thái hậu bị lời của nàng chọc cười, chỉ vào Khúc Khinh Cư nói: "Đúng đúng, phải ăn mau chóng lớn, trưởng thành rồi, thì sinh tôn tử tôn nữ ngoan cho ai gia." Nói xong lời này, chính bà cũng không nhịn được mà nở nụ cười.

Hạ Hành thấy mẫu thân và thê tử mình càng tán gẫu càng vui vẻ, hắn yên lặng bưng trà tiêu thực lên, uống một ngụm, thì ra thê tử nhà mình vẫn chưa trưởng thành, mẫu thân đã muốn chuẩn bị chơi đùa với tôn tử tôn nữ mình rồi. Có thật đây là cảnh tượng giữa mẹ chồng, con trai và con dâu không, mà sao hắn cứ có cảm giác đây là cảnh tượng giữa mẹ vợ, con gái ruột và con rể thế chứ?

Ngày hôm sau, Thái hậu và hoàng hậu cùng hạ chỉ, đại ý nói là mới vừa qua đại tang tiên đế không lâu, cảm thấy trong lòng trống rỗng, không muốn tổ chức thọ yến rình rang vô vị, tâm ý của người trong thiên hạ, hai người xin cảm kích trong lòng, vân vân. . .

Lập tức, bách quan khen ngợi Thánh mẫu Hoàng thái hậu và hoàng hậu nương nương hiền đức trung hiếu, chính là hình mẫu lý tưởng cho nữ tử thiên hạ noi theo, vân vân. . .

Hạ Hành nghe bách quan khen ngợi mẫu thân và thê tử mình, chỉ nói: "Mẫu hậu và hoàng hậu của trẫm đều vô tâm tìm vui, trẫm thân là hoàng nhi của tiên đế, há có thể có tâm hưởng lạc, thọ yến năm nay của trẫm cũng miễn đi, các vị khanh gia không cần khuyên bảo."

Chư vị triều thần dĩ nhiên là khuyên can hết lời, sau đó hoàng thượng cứ mãi kiên nên bọn họ mới bất đắc dĩ từ bỏ, cuối cùng đồng thanh hô vang ‘Hoàng thượng nhân hiếu’, quân thần cùng hài lòng.

Hạ Uyên đứng dưới triều, trên mặt lộ ra nụ cười trào phúng, mẫu tử Vi thị quả nhiên diễn trò xuất thần nhập hoá, đến bây giờ rồi mà vẫn không quên diễn trò hòng chiếm được mỹ danh.

"Thần có bản tấu!" Đợi sau khi quân thần hài hòa nhất tâm, hữu thừa Ngụy Văn Quảng bước lên trước nói: "Hoàng thượng, mấy ngày trước trên phố, thần có gặp một khất nhi [2] khoảng mười ba tuổi, thấy hoàn cảnh đáng thương, nên có ý định thu lưu [3], ai ngờ lại nghe được một chuyện lớn kinh thiên động địa.”

[2] Khất nhi: hành khất lang thang, ăn mày tuổi còn nhỏ
[3] Thu lưu: thu nhận và giúp đỡ

Không khí trong triều lập tức nặng nề, Hạ Hành nhíu mày nói: "Ngụy hữu thừa mau nói đi."

"Thần nghe khất nhi kể lại, mới biết y ăn xin một đường từ Giang Nam vào kinh, phụ thân y chính là quản gia của một quan viên tại Giang Nam, bởi vì phát hiện vị quan viên đó cấu kết với Thụy vương điện hạ mà bị sát hại, thậm chí liên luỵ cả nhà, may mà y nghịch ngợm trốn trong hầm ngầm chứa rượu trong phủ, nên mới may mắn thoát chết." Nói xong, hai tay hắn giơ cao một quyển sổ. "Đây là sổ sách do quản gia bị hại kia lưu lại, khất nhi trên đường chịu hết khổ sở cẩn thận bảo hộ vật này, kính xin hoàng thượng khoá mục."

Lời vừa nói ra, cả triều đều yên tĩnh lạ thường, nhưng không có ai dám nói đỡ thay Thụy vương. Diễễnđàànlêêquýýđôôn

"Trình lên." Hạ Hành nhìn về phía Hạ Uyên: "Thụy vương, có lời gì muốn nói không?"

Hạ Uyên cười lạnh, chắp tay nói: "Hoàng thượng, thần đệ oan uổng. Ngụy hữu thừa dùng một khất nhi không rõ thân phận để vu oan cho thần, thậm chí còn giả tạo sổ sách, có ý đồ xấu."

Hạ Hành nhận sổ sách từ trong tay thái giám, tiện tay mở ra xem, sắc mặt bình tĩnh nói: "Chân tướng sự thật như thế nào, trẫm tự phái người tra rõ, bãi triều."

Trong lúc nhất thời, chư vị đại thần cũng không biết ý của hoàng thượng ra sao. Nếu tin tưởng Thụy vương, thì sẽ không sai người đi điều tra. Nhưng nếu không tin, thì cũng nên giận tím mặt mới đúng chứ, bình tĩnh như vậy, thật sự làm cho người ta khó đoán khó hiểu mà.

Nhưng nếu là người thông minh, rất nhanh sẽ hiểu ra, hoàng thượng là muốn tính món nợ cũ với Thụy vương một cách công khai minh bạch. Ban đầu, vụ án Giang Nam bị tiên đế âm thầm ép xuống, nếu hoàng thượng vẫn còn để tâm đến dân chúng Giang Nam, đương nhiên sẽ không mắt nhắm mắt mở xem chuyện này như không tồn tại được.

Sợ rằng rất nhanh thôi, Giang Nam sẽ nghênh đón một cuộc thanh tẩy với quy mô lớn rồi.


Hết chương 93

********** 



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.05.2018, 16:24
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 863
Được thanks: 7566 lần
Điểm: 34.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 94: Thèm ăn hơn

Editor: Gà

Nhắc lại vụ án xưa ở Giang Nam, nhưng lúc này đây không ai cầu tình cho Thụy vương, hoàng thượng cũng không cố ý phái người quyền cao chức trọng đến Giang Nam điều tra, ngược lại hạ thánh chỉ bảo Đại Lý Tự và Hình bộ hợp tác, điều tra rõ án này.

Vốn có người đoán hoàng thượng sẽ mượn cơ hội lần này đánh sụp Thụy vương, ai ngờ hoàng thượng chỉ giải quyết việc công, đã vô ý thiên vị huynh đệ của mình, cũng không nhân cơ hội thanh toán huynh đệ khác mẹ của mình, nên làm không ít người cảm khái tấm lòng của hoàng thượng.

Cuối cùng có phải Hạ Hành có tấm lòng như thế không đối với Khúc Khinh Cư mà nói, cũng không có gì quan trọng, hiện giờ chỉ có một mình nàng ở trong hậu cung, sống phóng túng không lo ngại gì thật là vui.

Thời tiết dần vào thu, khẩu vị của nàng càng ngày càng tốt, chua nhạt gì cũng đều thích ăn, đến cuối tháng chín vào một đêm nọ, một hơi ăn hết hai chén cơm, một chén cá chua nóng, một chén canh đầu cá nấm hương đậu hủ, rõ ràng chỉ là một món ăn gia đình bình thường, nhưng nàng rất thích ăn, Hạ Hành sợ đến mức vào ban đêm phải đi dạo với nàng hơn nửa canh giờ.

Cuối tháng chín là sinh thần Khúc Khinh Cư, ngày đó Vi Thái hậu ở cung Phúc Thọ làm gia yến, trừ một nhà ba người bọn họ ra, cũng chỉ có mẫu hậu Hoàng thái hậu, Tấn An trưởng công chúa và Hiền phi thôi, ba phi tần khác chỉ ở bên ngoài cửa cung dập đầu một cái, rồi cho các nàng trở về.

Giang Vịnh Nhứ là phi tần trong hậu cung, duy nhất có vị phân ở nhất phẩm phi vị, nàng xuất hiện trên tiệc rượu, đã biểu lộ hoàng hậu hiền đức rộng lượng, khoan dung với những nữ nhân khác trong hậu cung. Nhưng trong lòng Giang Vịnh Nhứ hiểu rõ, bản thân có thân phận gì, nên làm cái gì, cho nên sau khi hành lễ, ngồi ở góc cách Hạ Hành xa nhất, im lặng như tượng điêu khắc.

Sau khi Hạ Hành đăng cơ, đã tăng tước vị cho con cái của Tấn An công chúa, cho nên mọi người trong Kinh thành đều biết, Tấn An công chúa và Tân đế có tình cảm thâm hậu, vì thế trong số công chúa của Tiên đế, chỉ có địa vị của Tấn An công chúa không bị ảnh hưởng gì, người trong Kinh thành vẫn cẩn thận nâng kính như cũ.

Điều này xem như thói thường của con người, thân phụ làm Hoàng đế và huynh đệ khác mẹ làm Hoàng đế, thật đúng là hai loại đãi ngộ, cũng khó trách một số công chúa sẽ lựa chọn chỗ đứng trước khi kế vị, Tấn An công chúa này xem ra đã có một lựa chọn chính xác.

Có mắt đều biết, lúc trước khi Tân đế vẫn là Đoan Vương, Tấn An công chúa và Đoan Vương phi đã đặc biệt thân cận, ban đầu sau khi truyền ra tin tức Đoan Vương bị ám sát, lúc đó Tấn An công chúa đã tặng không ít dược liệu cho Đoan Vương, còn rất nhiều hành động khác nữa chẳng phải đã nói rõ lập trường của Tấn An công chúa rồi sao?

Một người được lợi khác chính là Thành vương, vốn là kẻ thân phụ không thương yêu, nhưng hiện giờ lại là một trong số những người được Tân đế tín nhiệm, vợ cả và hoàng hậu còn có chút quan hệ, ngược lại địa vị cao hơn khi tiên đế còn sống rồi.

"Khẩu vị hoàng hậu thật tốt." Ăn xong một bữa cơm, Tấn An công chúa hơi kinh ngạc nhìn Khúc Khinh Cư lau miệng, hồi lâu mới nói: "Có thể ăn được là phúc đấy."

"Không tính là nhiều mà." Khúc Khinh Cư uống một ngụm trà tiêu thực cung nữ trình lên, có chút nghi hoặc nhìn về phía Hạ Hành bên cạnh, hỏi: "Thật sự nhiều lắm à?"

"Nàng ăn ngon là tốt rồi." Hạ Hành khẽ cười, ngắm gương mặt trắng nõn trơn mềm của đối phương, ngón tay hơi run, cố nhịn xuống xúc động muốn đưa tay nhéo, ngược lại nói với Minh Hòa phía sau: "Hôm nay đầu cá nấu cải chua và cung bảo ngưu làm rất khá, đầu bếp chính là ai, có thưởng!"

Minh Hòa ghi nhớ tên hai món ăn, biết đây là món hoàng hậu nương nương thích ăn, nên ý bảo tiểu thái giám phía sau đến Ngự Thiện phòng thưởng cho đầu bếp.

Vi Thái hậu bưng trà uống một ngụm, cười nói: "Mấy ngày gần đây quả thật khẩu vị Khinh Cư càng ngày càng tốt, ai gia thấy con bé ăn, thì cảm thấy càng thèm ăn, ăn hơn nửa chén cơm đấy."

Mẫu hậu Hoàng thái hậu nghe vậy thì cười nói: "Muội muội và hoàng hậu có khẩu vị thật tốt, ta ở cung Trường Ninh cũng nghe nói, nghe đồn hiện giờ người của Ngự Thiện phòng cả ngày chỉ muốn nghiên cứu điểm tâm mới hoặc món ăn mới, ngóng trông có thể được các người xem trọng."

"Xem ra danh tiếng thích ăn ngon của hai mẹ con chúng ta đã truyền ra rồi." Vi Thái hậu khẽ cười với Khúc Khinh Cư, hoàn toàn không để ý trong cung có người truyền ra việc này, bà nói với mẫu hậu Hoàng thái hậu: "Tỷ tỷ, ta với tỷ quen biết cũng hai mươi mấy năm, khi Tiên đế còn sống chúng ta phải cẩn thận mọi bề, lúc nào cũng để ý. Hiện giờ con cái đã lớn, chúng ta cũng không cần dè dặt cẩn trọng sống qua ngày nữa, thừa dịp hiện tại có thể ăn có thể uống, vẫn nên cố hưởng thụ đi."

Mẫu hậu Hoàng thái hậu không ngờ Vi Thái hậu sẽ nói ra như vậy, bà hơi sững sờ rồi mới cười lên: "Muội nói đúng, nhân sinh khổ đoản, chúng ta nhịn hơn nửa đời người, chung quy vẫn không thể cứ chịu đựng." Bà và Vi thị vốn không có xung đột ích lợi, hiện giờ sau khi Đoan Vương kế vị, đối đãi với bà cũng rất không tệ, ngay cả Tấn An công chúa ghi tạc dưới danh nghĩa của bà cũng được xem trọng nhất trong số các công chúa, bây giờ bà chỉ là một Thái hậu nhàn nhã, còn có gì phải lo lắng?

Khúc Khinh Cư nghe hai Thái hậu nói chuyện với nhau như tỷ muội, nếu không biết chuyện, thật sự không tin hai người đã từng hầu hạ một người nam nhân, lời trong lời ngoài đều như đang nói, rốt cuộc chúng ta đã hết khổ rồi, mau đến hưởng thụ một phen đi.

Nhưng hai người nói thế nào, không biết sao đã quấn lên người Khúc Khinh Cư, mẫu hậu Hoàng thái hậu thấy Khúc Khinh Cư ăn nhiều nhưng không thấy thắt lưng béo lên: "Hôm nay là sinh thần của hoàng hậu, không nên mời thái y đến thỉnh mạch, nhưng ngày mai có thể cho thái y nhìn xem, dù sao ăn nhiều quá, không biết có thương tổn tính khí hay không." Bà nói lời này vô cùng uyển chuyển, nhưng trong lòng cũng đang hoài nghi chuyện khác.

Vi Thái hậu là hạng người nào, mẫu hậu Hoàng thái hậu vừa nói ra, bà đã biết đối phương có ý tứ gì, bà âm thầm cúi đầu tính toán, tiên đế băng hà cuối tháng tư, cuối tháng bảy xả hiếu [1]. Sau khi xả hiếu xong, Khúc Khinh Cư vẫn ở trong hậu điện cung Thiên Khải, Hành nhi cũng chưa từng đến hậu cung của nữ nhân khác, hiện tại đã là cuối tháng chín, thời gian đã qua hai tháng, chẳng lẽ...

[1] xả hiếu: chịu tang, câu này có nghĩa là chịu tang đến cuối tháng bảy.

Hai vị thái hậu đều là người từng trải, biết suy đoán thế này không thể tùy ý nói ra miệng, bằng không nếu có hi vọng sau lại thất vọng, vậy thì sẽ làm tổn thương người ta rồi. Hai người trao đổi ánh mắt, Vi Thái hậu nói: "Tỷ tỷ nói vậy, ta cũng thấy lo lắng, không bằng ngày mai bảo thái y đến bắt mạch đi."

Khúc Khinh Cư hơi bất đắc dĩ, từ sau khi vào cung, cho dù thân thể không ốm đau, cứ cách nửa tháng thái y cũng sẽ đến thỉnh mạch một lần, còn khai một số phương thuốc dưỡng thân, nàng không thích uống mấy thứ này nhất.

Đuôi lông mày Hạ Hành khẽ động, lập tức cười nói: "Đã để hai vị mẫu hậu lo lắng, ngày mai nhi tử sẽ tuyên Viện thủ Thái Y viện nhanh chóng đến bắt mạch cho hoàng hậu."

Khúc Khinh Cư đặt chén trà xuống, nói: "Gần đây thời tiết chuyển mát, nên không nhịn được ăn nhiều chút thôi, chắc không có vấn đề gì đâu, đã phiền hai vị mẫu hậu quan tâm rồi."

Vi Thái hậu cười thở dài: "Chỉ cần các ngươi khỏe mạnh, chúng ta làm mẫu hậu cũng an tâm."

Trong lòng Khúc Khinh Cư khẽ động, nàng không phải kẻ ngốc, cho nên nàng có thể nghe ra trong lời Vi Thái hậu có tám phần thật tình. Làm một bà bà, trên thực tế Vi Thái hậu đã làm rất khá, không nói đến thời đại hay bối cảnh hiện tại, ngay cả ở nơi kiếp trước nàng sống, thì Vi Thái hậu như vậy thật sự là một bà bà khéo hiểu lòng người, xem như rất hiếm có rồi.

Nhớ đến từng chút khi bản thân và Vi Thái hậu ở chung, ban đầu thử nhau, đến cuối cùng thân cận, Vi Thái hậu đối đãi với nàng dâu như nàng, đã rất tốt rồi. Ngay cả lúc trước Hạ Hành hạ một đạo chiếu thư phong hậu như vậy trước mặt người trong thiên hạ, hơn nữa sau khi xả hiếu không đến hậu cung, Vi Thái hậu cũng chưa bao giờ bất mãn với nàng dâu là nàng, ngược lại đối xử với nàng càng ngày càng tốt.

"Mẫu hậu nói thế làm nhi tức xấu hổ vô cùng, đối với vãn bối chúng con mà nói, chỉ cần thân thể các ngài kiện khang, mọi chuyện hài lòng, thì chúng con đã rất vui mừng rồi." Khúc Khinh Cư cười nói: "Có mẫu hậu quan tâm nhi tức như vậy, là phúc khí của nhi tức."

Vi Thái hậu sửng sốt, lập tức nhu hòa nói: "Thật là một bé ngốc, hiện giờ làm hoàng hậu rồi mà còn không khiến ai gia bớt lo."

Hiền phi ngồi ở một bên nghe Vi Thái hậu nói vậy, cảm thấy bùi ngùi, lúc trước khi hoàng hậu mới vừa vào phủ, Thái hậu còn chưa hài lòng về hoàng hậu lắm, hiện giờ đã đối đãi với nàng không kém gì con ruột.

Từ đầu đến đuôi Hạ Hành đều mang theo ý cười, sau đó từ cung Phúc Thọ trở lại cung Thiên Khải, ý cười trên mặt vẫn không mất đi.

Tâm trạng tốt của hắn được duy trì đến ngày thứ hai lâm triều, nhưng khi nghe có đại thần đề nghị hắn nạp vài tú nữ làm phi tần hậu cung, mày bỗng nhíu lại.

Thần tử cả ngày không lo suy nghĩ chính vụ, không làm được bao nhiêu chuyện, ngược lại một lòng một dạ nhìn chòng chọc vào hậu cung của hắn, thần tử như vậy hắn giữ lại làm gì hả?

"Hoàng thượng, hiện giờ hiếu kỳ đã qua, hậu cung ngài trống rỗng, vi thần cho rằng nên nạp tú nữ làm phi, mở rộng hậu cung." Một vị quan Lễ bộ nói: "Đây là chuyện quan trọng kéo con nối dòng, xin hoàng thượng định đoạt."

Lời này nghe như đang khuyên Hạ Hành nạp phi, nhưng thật ra đang nói dưới gối hoàng hậu không có con, muốn hắn nạp nữ nhân khác sinh con.

Hạ Hành có tính khí Đế Vương như vậy, sao có thể nghe lọt được, nếu người này là dân chúng thiên hạ có can đảm nói thế này, ngược lại hắn sẽ cảm thấy người này có thể dùng, nhưng người đang nói cố tình thuyết tam đạo tứ [2] đến nữ nhân hậu cung. Vẻ mặt hắn xuất hiện ý lạnh nhìn tên quan viên Lễ bộ này: "Ý ngươi là đang chỉ trích hoàng hậu của trẫm không con, hay đang ám chỉ trẫm để phi tần khác sinh hạ hoàng trưởng tử?"

[2] thuyết tam đạo tứ: Nói chuyện linh tinh, góp ý bậy bạ; chỉ trích, phê bình, nói này nói nọ

Quan viên Lễ bộ này suýt nữa mới không cắn đầu lưỡi của mình, rõ ràng gã khuyên nhủ hoàng thượng nạp phi, thế nào thành vu tội cho hoàng hậu và tính kế hoàng tự rồi hả? Gã cảm thấy không ổn nên quỳ xuống: "Vi thần không có ý này, cầu xin hoàng thượng thứ tội."

Trong cung con trai trưởng kế vị mới là chính thống, trừ khi hoàng hậu thật sự không thể sinh con. Gã đâu dám ám chỉ hoàng thượng để phi tần khác sinh hạ Trưởng tử, đây không phải sẽ hỗn loạn sao?

"Hoàng hậu gả cho trẫm chưa đến một năm, trước đó phải giữ đạo hiếu với Tiên đế, từ đó về sau ngày ngày dâng hương cầu nguyện cho Tiên đế, chưa từng ngơi nghỉ. Hiền đức như thế, hoàn toàn bị ngươi bôi đen, thật sự đáng giận." Hạ Hành trầm giọng nói: "Thân là thần tử, nên tận tâm vì dân chúng, chứ không phải đặt tinh lực vào hậu cung của trẫm, chẳng lẽ chư vị cũng thích có người khoa tay múa chân với hậu viện của mình? Hay nên nói, các người tự cho là có thể an bày mọi chuyện của trẫm, quyết định thay trẫm sao?"

Dứt lời, chúng thần cả triều đều quỳ xuống thỉnh tội, thiên hạ ai dám quyết định thay hoàng thượng, đây chẳng phải là đại tội mưu nghịch ư?

Hạ Hành hừ lạnh một tiếng, nhìn mọi người đang quỳ: "Tiên đế vừa mất không lâu, mặc dù trẫm lấy tháng thay năm để xả hiếu, nhưng mỗi khi nhớ đến giọng nói và dáng điệu của tiên đế, vẫn bi thương không nhịn nổi, sao còn có tâm tư nạp nữ nhân khác. Các ngươi cũng là người đọc sách, đương nhiên phải hiểu như thế nào là hiếu nghĩa, tôn trọng trưởng bối là hiếu, hoàn thành trách nhiệm với huynh trưởng thê nữ là nghĩa. Nếu cả hiếu nghĩa đều không thể làm được, thì làm sao nói chuyện làm người?"

"Hoàng thượng thánh minh!" Hạ Minh cao giọng hô.

"Hoàng thượng thánh minh, chúng thần hổ thẹn!" La Trường Thanh và Ngụy Văn Quảng cũng hô to.

Những người khác cũng hô hoàng thượng thánh minh, ai dám phản bác đoạn thoại này, vậy thì không phải thành người bất nghĩa bất hiếu sao?

Về phần quan viên Lễ bộ đưa ra ý kiến Hạ Hành nên nạp phi, đã sợ đến sắc mặt trắng bệch, run rẩy. Mà các đại thần bên cạnh gã, đều rất bình tĩnh lui sang bên cạnh một bước, cách gã xa hơn một chút.

Hạ Uyên lạnh lùng nhìn Hạ Hành ngồi trên Long ỷ, quả nhiên Đế Hậu tình vững hơn vàng khiến người ta... nhìn không vừa mắt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.05.2018, 03:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 247
Được thanks: 2490 lần
Điểm: 39.09
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 95: Có thai

Editor: Mèo ™


Hoàng thượng nổi giận trong lúc thượng triều, quan viên phía dưới ai cũng nơm nớp lo sợ, nhưng cũng có vài người cực kì hâm mộ Điền gia, có một cháu ngoại gái tốt như vậy, thật đúng là phúc đức tu từ kiếp trước mà.

Bởi vì vụ án ở Giang Nam, cho nên dù Hạ Uyên được vào triều, nhưng trong tay không có bao nhiêu thực quyền, nghe các quan viên bên cạnh nhỏ giọng bàn tán tình cảm đế hậu thế này, thế kia, thế nọ, hắn ta lộ ra nụ cười khinh thường, trên đời này làm gì có nam nhân nào tình sâu như biển, lại có Hoàng đế nào có thể được như Huệ Minh đế tiền triều đâu?

Trước khi Hạ gia đoạt được giang sơn, thiên hạ là do Đồng gia cầm quyền, mà Huệ Minh đế chính là minh quân hiếm có của tiền triều, hơn nữa người này còn có một câu chuyện nổi danh truyền đến đời sau, đó chính là trong hậu cung của ông chỉ có duy nhất một hoàng hậu, ngoài ra không có bất kì nữ nhân nào khác.

Có không ít người đời sau soạn sách viết về câu chuyện tình yêu giữa Huệ Minh đế và Chiêu Hòa hoàng hậu, những câu chuyện này có thể xúc động lòng người, hoặc bi sầu triền miên, nhưng không có chỗ nào là không ca tụng sự si tình, tài đức sáng suốt của Huệ Minh đế, không có chỗ nào là không khen ngợi tính tình hiền lương thông tuệ của Chiêu Hòa hoàng hậu.

Người đời đều có một tật xấu, phàm là thứ gì hiếm có thì càng được ca tụng, lúc đó Huệ Minh đế và Chiêu Hòa hoàng hậu được nhiều người biên soạn sách truyền đời chẳng phải là vì một tấm chân tình của hoàng đế khó có được đấy thôi?

Nghĩ tới đây, nụ cười trên mặt Hạ Uyên càng sâu, trên đời có ai được như Huệ Minh đế chứ?

Sau khi Hạ Hành bãi triều liền đi thẳng đến hậu điện cung Thiên Khải, trên đường đi, sắc mặt vốn lạnh lùng của hắn dần dần trở nên nhu hòa, đợi đến khi đi đến cửa điện thì vẻ mặt đã bình thường không khác gì mọi ngày. Thái giám giữ cửa nhìn thấy hắn, vội vàng muốn vào trong thông báo liền bị hắn ngăn lại.

"Minh Hòa, truyền chỉ ý của trẫm, tuyên viện phán Thái y viện đến bắt mạch cho hoàng hậu." Sau khi hắn phân phó xong, mới bước chân vào cửa.

Khúc Khinh Cư cảm thấy kể từ khi mình xuyên qua thời đại này đến nay, sở thích càng lúc càng cao nhã, đọc sách viết chữ, cắm hoa tỉa cành, ngâm thơ vẽ tranh, những chuyện này nàng đều đã thử qua, đáng tiếc những sở thích đó cũng không kiên trì được lâu.

Nhìn bồn cây cảnh bị chính mình tu bổ thành hình dáng tròn ủm như cây nấm, nàng chán ngán thở dài: "Bồn cảnh này cũng hết vui rồi."

Mộc Cận biết hoàng hậu nhà mình đang nhàm chán, dù sao trong hậu cung trừ khoảng thời gian phi tần, mệnh phụ đến vấn an, thì là những hạ nhân trong điện Trung Tỉnh đến hỏi ý kiến sự vụ trong cung, ngày lại ngày cứ thế trôi qua, đúng là vô vị nhàm chán đến không chịu nổi.

"Hoàng hậu nương nương, nô tỳ thấy hoa cúc trong ngự hoa viên vừa độ nở rộ, hay là tuyên triệu một vài mệnh phụ, phi tần vào cung cùng ngắm hoa với người nhé?” Mộc Cận nói: "Như vậy, cũng có thể giúp quan hệ giữa người và các nàng ấy thân thiết hơn.”

Khúc Khinh Cư thở dài, khó trách kiếp trước nàng tìm hiểu tài liệu về lịch sử cổ đại, thì bên trong chắc chắn sẽ có một vài bức tranh vẽ cung tần mỹ nữ cởi ngựa, đùa giỡn với mèo, thậm chí còn có gì mà dạo chơi ngự hoa viên, đá cầu, vân vân. Thì ra là bởi vì cuộc sống quá mức nhàn nhã đơn điệu, một đám bạch phú mỹ [1] đang tìm chuyện làm để giết thời gian đây mà.

[1] Bạch phú mỹ: Người đẹp da dẻ trắng mịn, tướng mạo xinh đẹp, gia cảnh tốt

Chỉ là, mối quan hệ giữa hoàng hậu và các mệnh phụ trong triều cũng rất quan trọng, nếu hoàng đế là lão đại của nam nhân trong thiên hạ, thì hoàng hậu chính là đại tỷ của nữ nhân khắp thiên hạ, việc này đích xác là không thể lơ là qua loa được.  d 。 đ ღ l 。 q 。 đ ღ

"Được, bổn cung đã biết, vậy cho mời các mệnh phụ phu nhân tam phẩm trở lên ba ngày sau vào cung tham gia thưởng cúc yến đi." Khúc Khinh Cư suy nghĩ một chút. "Nếu trong nhà có đích nữ chưa xuất giá, cũng có thể dẫn theo."

"Dạ, vậy nô tỳ sẽ phân phó các nữ quan đi truyền ý chỉ." Mộc Cận dốc lòng mưu tính thay nàng, phàm là chuyện có lợi cho Khúc Khinh Cư, nàng ấy đều nhanh nhẹn xử lý ổn thoả, không xảy ra chút sai sót nào.

Nàng ấy vừa mới quay người, liền nhìn thấy hoàng thượng đi vào, vội lui qua một bên, quỳ xuống nói: "Nô tỳ bái kiến hoàng thượng."

Khúc Khinh Cư nghe tiếng Mộc Cận  thỉnh an, ngẩng đầu liền thấy Hạ Hành đi tới, trên người còn đang mặc long bào lúc thượng triều, nàng đứng dậy đón hắn: "Hoàng thượng, sao lúc này lại tới đây?"

"Mới vừa bãi triều thì nhớ ra hôm nay định truyền thái y bắt mạch cho nàng, nên tới đây xem một chút." Hạ Hành nắm tay nàng, đi đến ngồi xuống nhuyễn tháp, thấy bồn cây cảnh trên bàn được cắt tỉa loạn xạ cả lên, cười nói: "Mới nãy ở bên ngoài có nghe thấy nàng định tổ chức yến tiệc gì đó, có phải hậu cung nhàm chán lắm không?”

Khúc Khinh Cư cười cười: "Ừm, buồn chán hơn lúc còn ở vương phủ, nhưng từ từ rồi sẽ quen thôi."

"Năm nay có lẽ không được, đợi sang năm ta dẫn nàng ra ngoài du ngoạn." Hạ Hành vuốt vuốt tóc nàng, thở dài: "Nếu nhàm chán quá, có thể mời Điền phu nhân vào cung trò chuyện với nàng, đừng để bản thân mình buồn bực."

"Được." Khúc Khinh Cư cảm thấy đối phương xem mình là tiểu bạch hoa cơ khổ không nơi nương tựa mất rồi, nàng bất đắc dĩ cười nói: "Hoàng thượng không cần lo lắng quá, ta là hoàng hậu, nếu thấy ta nhàm chán, bọn Mộc Cận tự nhiên sẽ nghĩ cách trêu chọc cho ta vui vẻ thôi."

Hạ Hành biết nàng nói có lý, chỉ biết cười khổ, hôm nay nhìn thấy nàng buồn chán như vậy, chính mình cũng thấy không nỡ, đây đại khái chính là tâm lý khi để tâm đến một người chăng?!

Không lâu sau, Minh Hòa vào trong hồi báo, nói là viện phán Thái y viện đến.

Khúc Khinh Cư nhìn thấy một lão nhân chừng sáu mươi tuổi mặc một bộ quan bào Thái y viện đi vào, trên trán còn rịn một lớp mồ hôi, chắc là vội vã chạy tới đây, nếu không bây giờ đã vào thu rồi, sao có thể đổ mồ hôi được?

"Vi thần Đỗ Bạch Thuật bái kiến hoàng thượng, bái kiến hoàng hậu nương nương."

Cái tên này vừa nghe đã biết ông ta xuất thân từ y dược thế gia, Khúc Khinh Cư yên lặng quan sát ông ta một lát, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt, mặc dù tóc đã hoa râm, nhưng rất có tinh thần, chắc hẳn là rất chú trọng dưỡng sinh chi đạo.

"Đỗ thái y không cần đa lễ, ngươi vào Thái y viện đã nhiều năm, y thuật nhất định rất cao siêu. Mấy ngày gần đây, hoàng hậu cảm thấy tính khí thất thường, ngươi đến thỉnh mạch cho hoàng hậu xem có chỗ nào không khoẻ không." Hạ Hành nhìn Đỗ Bạch Thuật đang quỳ trước mặt, ý bảo ông tiến lên bắt mạch cho Khúc Khinh Cư.

Đỗ Bạch Thuật nghe thấy bốn chữ tính khí thất thường, đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó cảm tạ hoàng ân rồi mới khom người đi tới trước mặt Khúc Khinh Cư, chắp tay nói: "Hoàng hậu nương nương, vi thần mạo phạm." Nói xong, lấy từ trong tay áo ra một cái khăn lụa, đặt lên cổ tay Khúc Khinh Cư, bắt đầu bắt mạch cho Khúc Khinh Cư.

Nửa khắc sau, Đỗ Bạch Thuật lại bảo Khúc Khinh Cư đổi sang tay kia, sau đó nàng thấy sắc mặt ông ta thay đổi, dần dần lộ ra nét vui mừng.

Đỗ Bạch Thuật thu hồi khăn lụa trên cổ tay Khúc Khinh Cư, nét mặt vui vẻ quỳ trước Hạ Hành: "Chúc mừng hoàng thượng, chúc mừng hoàng thượng, mạch tượng của hoàng hậu nương nương là Hoạt mạch [2] xung hoà, mạnh mẽ có lực, đây là hỉ mạch ạ."

[2] Hoạt mạch: là mạch đi trơn tru như chuỗi hạt châu đập mạnh dưới ngón tay. Phụ nữ có thai thì luôn xuất hiện mạch này.

Chân mày Khúc Khinh Cư nhếch lên, Hoạt mạch. . . . . . Có nghĩa là, nàng mang thai rồi ư?

"Thật sao?" Từ trước đến giờ, Hạ Hành không thích biểu hiện tâm tình ra ngoài,  bây giờ lại có chút kinh hỉ hỏi: “Có chẩn ra được mấy tháng rồi không?"

"Bởi vì mạch tượng của hoàng hậu nương nương không hiện rõ, thần nghĩ chắc là chưa đến một tháng, nếu không phải vi thần hành nghề y nhiều năm, sợ rằng vẫn không thể chẩn ra mạch tượng." Đỗ Bạch Thuật vui vẻ, tựa như hoàng hậu có long thai, ông là người vui mừng hơn ai hết, nên lúc này vẫn không quên khoe khoang một chút.

"Tốt, tốt." Hạ Hành lúc này đã vui mừng hớn hở, hắn vung tay lên. "Thưởng, trọng thưởng."

"Vi thần tạ hoàng thượng, tạ hoàng hậu nương nương." Đỗ Bạch Thuật thầm nghĩ trong lòng, hôm nay ông thật may mắn, mặc dù mạch tượng hoàng hậu nương nương không rõ ràng lắm, nhưng chính xác là đã có thai không sai, xem như lần này ông lập được công trước mặt hoàng thượng hoàng hậu rồi. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Chuyện này nếu ở thời tiên đế thì ông còn phải nơm nớp lo sợ, nhưng hiện nay hậu cung là do hoàng hậu chưởng quản, hoàng thượng lại độc sủng hoàng hậu, ông vốn không có chút buồn phiền nào, đây thật đúng là chuyện cực tốt.

"Kể từ hôm nay, ngươi không cần bắt mạch cho những người khác, chỉ cần chăm sóc hoàng hậu cho tốt là được." Hạ Hành suy nghĩ một chút, miễn cưỡng ép xuống vui vẻ trong lòng: "Ngươi có thể chọn hai người mà ngươi tín nhiệm trong Thái y viện làm trợ thủ, việc ăn uống nghỉ ngơi của hoàng hậu, trẫm sẽ phái những ma ma có kinh nghiệm chú ý hơn, nếu có thứ gì kiêng kỵ không thể dùng, ngươi đều phải nói cho ma ma biết. Trẫm muốn ngươi bảo đảm hoàng hậu và long thai trong bụng nàng ấy tuyệt đối không xảy ra bất cứ sơ sót nào."

"Thần nhất định không phụ phó thác của hoàng thượng." Đỗ Bạch Thuật dập đầu, cầu phú quý trong nguy hiểm, chỉ cần lần này chăm sóc hoàng hậu được mẹ tròn con vuông, thì địa vị sau này của ông trong Thái y viện, không ai có thể dao động được rồi!

Chờ sau khi Đỗ thái y lui ra, Khúc Khinh Cư mới nhìn về phía Hạ Hành, không dám tin: "Ta có thai rồi?"

Lúc này sắc mặt cung nữ thái giám trong phòng cũng vui mừng hớn hở, cùng nhau quỳ xuống hô to chúc mừng, đối với bọn họ, hoàng hậu mang long thai cũng là chuyện vui của bọn họ. Khi chủ tử tốt, thì đám hạ nhân bọn họ mới có thể tốt theo.

"Đúng vậy, trong bụng nàng có con của chúng ta." Tươi cười trên mặt Hạ Hành vẫn không giảm bớt, hắn thận trọng chạm tay vào bụng Khúc Khinh Cư, hồ như sợ làm đau đứa bé nên liền thu tay lại thật nhanh. "Ngày mai ta sẽ tuyển chọn những ma ma có kinh nghiệm, có thể tin dùng được tới đây hầu hạ nàng, những chuyện khác nàng không cần lo lắng, mọi chuyện đều có ta rồi."

"Hay là giao sự vụ trong hậu cung cho hai vị mẫu hậu chưởng quản đi." Khúc Khinh Cư không quá cố chấp với quyền lợi trong hậu cung lắm, huống chi, có được tâm ý của Hạ Hành, nàng chính là số một trong hậu cung này. Nếu như Hạ Hành đối đãi không tốt với nàng, thì lúc đó dù nàng có nắm toàn bộ quyền hành hậu cung trong tay cũng không có ích gì.

"Được, ta còn muốn thông báo chuyện này cho hai vị mẫu hậu biết." Hạ Hành suy nghĩ một chút. "Nàng chú ý nghỉ ngơi cho tốt, ta đi một chút rồi về dùng ngọ thiện với nàng."

Khúc Khinh Cư giương mắt nhìn Hạ Hành vội vã ra khỏi phòng, bước chân nhẹ nhàng như đang bay, nàng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó lộ ra một cười nhạt.

Vi Thái hậu và mẫu hậu Hoàng thái hậu tán gẫu với nhau, nhìn thấy Hoàng đế vội vã đi vào, cũng hơi ngạc nhiên, nhưng khi nhận thấy trên mặt hắn đều là tươi cười, hai người lập tức tâm sáng như gương, cũng cười lên theo.

"Hai vị mẫu hậu, mới vừa rồi thái y bắt mạch, phát hiện hoàng hậu đã mang long thai." Hạ Hành nhất thời vui mừng, qua loa thi lễ với hai người. "Nhi tử tới để báo tin mừng."

Đã lâu rồi Vi Thái hậu không thấy nhi tử vui mừng hớn hở như vậy, thậm chí bà còn cảm thấy ánh mắt của hắn sáng ngời lên không ít, trong lòng bà ấm áp, cười nói: "Nếu đã như vậy, con nên ở bên cạnh Khinh Cư mới phải, sai người đến chỗ chúng ta báo tin là được rồi."

"Nhi tử nhất thời vui mừng nên quên mất." Lúc này Hạ Hành mới bình tĩnh lại đôi chút, nhưng từ sợi tóc đến bàn chân đều viết rõ bốn chữ ‘vui mừng không dứt’. "Hôm nay nhi tử đến đây, là có chuyện muốn nhờ."

"Ai gia đoán là chuyện quản lý hậu cung, đúng không?!" Mẫu hậu Hoàng thái hậu nghe vậy cười nói: "Ai gia chưởng quản hậu cung mấy chục năm, cũng không muốn làm lại đống chuyện đau đầu đó nữa, nếu con đau lòng cho nhi tức, thì năn nỉ mẫu hậu con ấy, ai gia không muốn nhúng tay vào đâu."  Diễễnđàànlêêquýýđôôn

Vi Thái hậu nghe vậy liền nói: "Tỷ tỷ là đang làm khó muội đấy ư... Muội có bao giờ làm qua chuyện này đâu. Hay là thế này đi, muội muội tạm thời chưởng quản sự vụ hậu cung, nhưng thường ngày còn phải nhờ tỷ tỷ hỗ trợ nhiều hơn, đợi sau khi nhi tức chúng ta sinh xong, thì giao lại cho nàng tự mình chưởng quản. Hai chúng ta là mẫu hậu, mặc dù muốn lười, nhưng chung quy cũng là vì thương hậu bối cả thôi."

“Thế cũng được." Mẫu hậu Hoàng thái hậu cười nói: "Đợi đại tôn tử của chúng ta ra đời, chúng ta chỉ cần chơi đùa với tôn tử là được rồi."

Hạ Hành nghe xong, dĩ nhiên là liên tục cảm tạ, còn về phần hai vị Thái hậu nói gần nói xa tỏ ý muốn sau này chỉ để hoàng hậu mang long thai, hắn cũng hiểu tâm ý của hai người.

Sau khi ra khỏi cung Phúc Thọ, Hạ Hành bảo điện Trung Tỉnh dâng lên không ít lễ vật quý hiếm đến cung hai vị Thái hậu, để cảm kích hảo ý của hai vị Thái hậu.

Vi Thái hậu nhìn lễ vật mà Hạ Hành bảo người mang tới, bất đắc dĩ cười cười, thân là mẫu thân, sao nỡ lòng nào làm khó nhi tử mình chứ. Hậu cung an bình, cũng là chuyện cực kỳ quan trọng với Hoàng đế mà.


Hết chương 95

********** 


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Apricot blossom, Blossom_hp, Bé Heo92, Chu Hàm, Chính Tuyết, Danghuyenb2, Đỗ Kiều, Google Adsense [Bot], heosuacon02, jin jin, jn_smile, lanhbach, MicaeBeNin, nevercry1402, nhimdoc, phương lan, seeseewon, tramngoc.21295, uocnguyen1105, Xu_nie và 414 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.