Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=405308
Trang 32/43

Người gởi:  Sư Tử Cưỡi Gà [ 09.05.2018, 14:50 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Chương 90: Khuôn cách nữ vương

Editor: Gà

Khi tiếng sấm thứ nhất vang lên, Khúc Khinh Cư đang ngồi trước bàn dùng bữa tối, bởi vì xế chiều đi tham quan một vòng cung Khôi Nguyên, sau đó nàng trở về nằm trên giường nghỉ ngơi một lát, đợi sau khi tỉnh lại, dùng bữa tối thì đã muộn.

Nấm hương kẹp trên chiếc đũa suýt nữa rớt lên bàn, nàng nghe tiếng gió bên ngoài thổi vù vù, đặt chiếc đũa trong tay xuống, cau mày nói: "Sắp mưa rồi hả?"

"Chắc vậy ạ." Mộc Cận mang theo vài cung nữ đóng hết cửa sổ trong điện, đi đến bên cạnh Khúc Khinh Cư nhẹ nhàng phe phẩy quạt cho nàng: "Hôm nay mặc dù không có mặt trời, nhưng vẫn hơi oi bức, lúc này sét đánh cũng không có gì ngạc nhiên."

Khúc Khinh Cư gật đầu, dân chúng thích dùng trời tháng sáu để hình dung vẻ mặt của trẻ con, có thể thấy được thời tiết mùa hạ biến hóa rất nhanh, một khắc đang mưa, ngay sau đó bỗng có mặt trời ló dạng.

Nàng cầm lấy chiếc đũa một lần nữa, chiếc đũa vừa kẹp một miếng đậu hủ trắng, lại là một tiếng sấm vang lên, nhưng năng lực thích ứng của nàng rất tốt, lạnh nhạt bỏ đậu hủ vào trong miệng mình. Không lâu sau, nàng chợt nghe tiếng mưa rơi xuống, nghe tiếng vang này hình như là mưa rất to, nếu lúc này ai đi ngoài hành lang, mưa gió như vậy, chắc chắn sẽ trở nên ướt sũng.

Tay Mộc Cận phe phẩy cây quạt ngừng lại, nàng kinh ngạc nhìn hoàng thượng một thân ướt sũng xuất hiện ở cửa, thối lui đến một bên cùng những người khác quỳ xuống.

"Hoàng thượng?" Khúc Khinh Cư thả chiếc đũa trong tay xuống, bước nhanh đi đến bên cạnh Hạ Hành, vuốt y phục ướt đẫm của hắn, xoay người nhận vải bông từ trong tay Kim Trản, một bên đưa hắn vào nội thất: "Mưa lớn như vậy, từ tiền điện đi đến phải đi một vòng tròn, bây giờ chàng đến làm gì?!"

Nàng vừa kể lể, vừa tự tay lấy kim quan rồng ngậm châu buộc tóc của Hạ Hành xuống, sau khi phũ áo choàng sạch sẽ, mới cởi đai lưng cho đối phương.

Hạ Hành nhìn cung nữ thái giám theo vào, dùng ánh mắt ý bảo những người này lui ra, ngược lại cười nói: "Vừa nghe được tiếng sấm, lo nàng hoảng sợ, nên muốn đến xem, không ngờ nửa đường đã gặp phải mưa."

"Trời hôm nay nói mưa là mưa, nhiều cung nhân ở cùng như vậy, sao ta có thể hoảng sợ, chàng chạy đến như vậy, không phải làm người ta lo lắng sao." Khúc Khinh Cư cào y phục hắn, chọc chọc bắp thịt trong lòng hắn: "Hạ nhân hầu hạ thế nào vậy, không biết mang theo ô cho chàng che mưa."

Hạ Hành chỉ cười, không nói vì bản thân đi gấp, hạ nhân không kịp chuẩn bị, hắn ôm người vào ngực, cảm nhận được hô hấp ấm áp của nàng: "Chẳng qua chỉ dính vài giọt mưa, sao có thể có chuyện gì."

Khúc Khinh Cư liếc nhìn hắn, nhéo một cái trên eo hắn: "Thay y phục trước đi."

Bất đắc dĩ buông lỏng người trong lòng ra, Hạ Hành thoát y sạch sẽ trước mặt Khúc Khinh Cư, thấy nàng tỏ vẻ giễu cợt trên dưới đánh giá mình, nhân tiện nói: "Thế nào?"

Khúc Khinh Cư vuốt cằm, sau đó tiến lên xoa cơ bụng hắn: "Mỹ nhân rất tuấn tú, không bằng để ta thơm một cái, đi theo ta thì một bước lên trời." Nói xong, đi khập khiễng hôn một ngụm lên cằm Hạ Hành, sau đó vội vàng lui về, nàng chợt nhìn thấy tiểu huynh đệ Hạ Hành lên tinh thần rồi.

Dễ dàng đứng lên vậy à? Khúc Khinh Cư nhíu mày, cười tủm tỉm tiếp tục lui một bước, có chút tiếc nuối nói: "Hiện giờ đang trong hiếu kỳ, ta không thể hầu hạ hoàng thượng, thật sự rất tiếc nuối." Nói xong, còn giả vờ lau nước mắt.

Hạ Hành nhanh chóng bước lên, ôm người vào lòng, ngược lại nằm vật xuống giường, đè Khúc Khinh Cư mạnh mẽ hôn vài cái, mới thở gấp nói: "Người đời nói yêu nữ mê hoặc người, ta không biết như thế nào mới là yêu nữ, hôm nay mới biết Khinh Cư quyến rũ người như vậy đó mới là yêu nữ." Nói xong, tay còn nhẹ nhàng xoa ngực Khúc Khinh Cư, cười nói: "Không biết ta hầu hạ mỹ nhân có thích không?"

Khúc Khinh Cư đưa tay lướt qua phần eo của Hạ Hành, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm khóe môi: "Hà tất mỹ nhân phải chủ động như thế, trần trụi ngã vào lòng, làm ta thật sự hơi thẹn thùng đó."

Bị động tác của Khúc Khinh Cư quyến rũ khiến toàn thân nổi lên dục hỏa, bàn tay to của Hạ Hành cởi bỏ hết xuống, ép buộc trên người nàng một trận, mới đè nén nói: "Đợi qua ba tháng này, xem ta thu thập nàng thế nào." Nói xong, kéo tay nàng chậm rãi dời xuống.

Cuối cùng Hạ Hành nhờ sự trợ giúp dập lửa của Khúc Khinh Cư, hắn kéo chăn quấn quanh cơ thể trần trụi của hai người, dùng chóp mũi cọ xát đầu vai thơm ngát trơn bóng của Khúc Khinh Cư, nghe tiếng mưa sấm bên ngoài, cảm khái nói: "Có Khinh Cư, ta mới thấy được nữ tử thiên hạ không có gì hơn thế, muôn vạn đều không bì kịp với một Khinh Cư."

Khúc Khinh Cư cười đưa tay ôm cổ hắn, để mặc hắn làm loạn trước ngực mình, nhưng không nói gì. Sau khi Hạ Hành đăng cơ, trừ trước mặt người bên ngoài ra, lúc ở riêng với mặt nàng chưa bao giờ xưng ‘Trẫm’, thái độ hắn đối với nàng vẫn như ở phủ Đoan Vương, thậm chí càng ngày càng thân cận.

Nàng không phải người bi quan, cho nên cũng sẽ không vì thái độ Hạ Hành như vậy mà sợ hãi lùi bước, theo góc độ nào đó mà nói, nàng rất hưởng thụ Hạ Hành đối tốt với mình, mà nàng cũng sẽ hồi đáp Hạ Hành như vậy. Nếu Hạ Hành thật sự có tình với nàng, nàng sẽ vui. Nếu Hạ Hành không có cảm tình với nàng, nàng cũng sẽ không thương tâm muốn chết, hơn nữa nàng tin tưởng bản thân sẽ sảng khoái chết trước, gài Hạ Hành một phen.

Tình yêu không phải nhu yếu phẩm cho cuộc sống, nhưng nếu có tình yêu làm cuộc sống của nàng thêm hài hòa, nàng cũng sẽ không chống cự không hưởng thụ.

Trong thoại bản hầu hết nữ nhân đều vì tình yêu muốn chết muốn sống, nhưng nàng không phải nữ chính, không cần phải đi con đường giống nữ chính. Ngay cả chết nàng còn không sợ, chẳng lẽ còn sợ trò chơi này?

Khúc Khinh Cư cười đến mị nhãn như tơ, tay phải vuốt ve phía sau lưng hắn, lúc Hạ Hành thần hồn điên đảo, một cước đá văng Hạ Hành, tiện tay nắm áo choàng Hạ Hành lên khoác vào người mình, xoay người xuống giường. Nàng đứng bên giường, từ trên cao nhìn xuống Hạ Hành: "Hoàng thượng nói ra lời này, có thể thấy được là thiên phàm quá tẫn [1], đáng tiếc thiếp chỉ có một người nam nhân là hoàng thượng, không biết nam nhân khác tốt thế nào, thật có lỗi với hoàng thượng rồi."

[1] thiên phàm quá tẫn: ngàn cánh buồm lướt qua; ý nói đã trải qua nhiều thứ, kinh qua đủ mọi chuyện.

Hạ Hành bị Khúc Khinh Cư đạp một cước, nhưng không hề tức giận cũng không đứng dậy phát tác, hắn dựa vào đầu giường ngồi dậy, nhìn Khúc Khinh Cư hất cằm mắt phượng híp lại, cười thành tiếng.

Vì sao rõ ràng Khinh Cư khoác áo choàng của hắn lên người, hắn vẫn cảm thấy có sự hấp dẫn không nói nên lời chứ?

Hạ Hành không biết, loại khiến hắn cảm thấy có sức quyến rũ này, có một danh từ chuyên nghiệp, gọi là khuôn cách nữ vương.

Nhóm cung nhân giữ ở bên ngoài nghe được nội thất truyền đến tiếng cười của hoàng thượng, sắc mặt bình tĩnh, dù sao bọn họ chưa từng nhìn thấy sau khi hoàng thượng đến đây thì sẽ có tâm tình không tốt.

Ban đêm vào lúc canh ba, tiếng sấm bên ngoài đã ngừng, nhưng vẫn còn mưa rơi tí tách, Hạ Hành nương theo ánh sáng dạ minh châu nhìn Khúc Khinh Cư ngủ say bên cạnh, nhẹ tay nhẹ chân từ trên giường đứng lên, sau đó mặc áo choàng vào, trong đống y phục tìm ra hầu bao Khúc Khinh Cư thêu cho hắn rồi đeo lên, ngay cả mũ cũng không buộc, lặng lẽ ra khỏi nội thất.

Minh Hòa đợi ở bên ngoài thấy trong tay hoàng thượng mang theo vớ giày, chân trần bước ra, vội quỳ đến trước mặt hoàng thượng hầu hạ hắn mang hài, rồi mới nhỏ giọng nói: "Hoàng thượng, lúc này hồi tẩm cung ạ?" Hiện giờ đang là hiếu kỳ, nếu hoàng thượng ở chỗ hoàng hậu nương nương cả đêm, dù người khác không dám nói gì, nhưng vẻ mặt cũng không dễ nhìn.

"Ừm." Hạ Hành gật đầu, nhìn phía sau, mang theo hạ nhân rời đi.

Trong phòng, Khúc Khinh Cư đang ngủ say.

Xong chuyện thị thiếp phủ Đoan Vương, cuối cùng Khúc Khinh Cư đã có thời gian đến hai cung Thái hậu ngồi một chút, trước đó vài ngày chỉ vội vàng chào rồi rời đi, hiện tại danh phận nàng đã định, sự tình hậu cung cũng xử lý không tệ lắm, nên liên lạc với hai vị bà bà lấy một chút cảm tình rồi.

Mẫu hậu Hoàng thái hậu cũng không nói nhiều, nói một lát với Khúc Khinh Cư thì bảo Khúc Khinh Cư trở về nghỉ ngơi. Đến ngày thứ hai, Khúc Khinh Cư lại chạy đến chỗ Thánh mẫu Hoàng thái hậu.

Hậu cung cung Phúc Thọ của Vi Thái hậu nằm ở phía tây, Khúc Khinh Cư ngồi phượng liễn một hồi lâu mới đến cửa cung Phúc Thọ. Từ tên hai cung điện Thái hậu ở có thể nhìn ra tâm ý của Hoàng đế, mẫu hậu Hoàng thái hậu là hai từ Trường Ninh, đến thánh mẫu Hoàng thái hậu, thì vừa có phúc vừa có thọ rồi.

Bởi vậy có thể thấy được, nữ nhân vẫn nên sinh một đứa con mới tốt.

Vừa vào cung Phúc Thọ, Vi Thái hậu đã bảo Khúc Khinh Cư ngồi xuống, thái độ bà đối với Khúc Khinh Cư không khác gì trước kia, ngay cả nhắc đến Hạ Hành và chiếu thư phong hậu như thư tình kia, Vi Thái hậu cũng không hề mất hứng, ngược lại cười nói: "Sau khi ai gia nghe nói đạo thánh chỉ này, thì buồn cười một hồi, hoàng thượng có thể quan tâm con, đó là chuyện tốt." Bà than một tiếng: "Con cũng không cần nghĩ nhiều, ai gia biết con là đứa bé ngoan, trong hậu cung này nếu có chút không vừa mắt, con là người đứng đầu hậu cung, cứ việc nghiêm trị."

Đây rõ ràng nói với Khúc Khinh Cư, bà sẽ không dính vào sự vụ hậu cung rồi.

Điều này một lần nữa làm Khúc Khinh Cư nhận thức vị bà bà này của mình, đi trên một con đường riêng, một nữ nhân thật vất vả mẫu bằng tử quý trở thành Thái hậu, thế nào cũng sẽ muốn hưởng thụ một chút tư vị cao cao tại thượng, nhưng dường như bà bà này của nàng ngược lại lo lắng nàng không nắm chắc quyền lợi hậu cung.

"Mẫu hậu ngài yên tâm, nhi tức biết rồi ạ." Nàng nhìn bốn phía, phát hiện tuy toàn bộ đồ trang trí bên trong vì hiếu kỳ nên đều tránh màu tươi sáng, nhưng vẫn có thể nhìn ra, quý trọng hơn cung Chung Cảnh nhiều: "Không biết mẫu hậu có gì cần mua thêm không, nhi tức lập tức cho người đi làm."

"Có con và hoàng thượng trấn thủ, ai gia có thể thiếu cái gì, điện Trung Tỉnh có thứ tốt gì, con và hoàng thượng đã lập tức sai người đưa đến chỗ ai gia trước rồi, con lại cho người đưa nữa, trong cung này sẽ chứa không nổi đấy." Vi Thái hậu cười khẽ vỗ tay nàng: "Sau này nếu con rảnh rỗi, đến chỗ ai gia ngồi nhiều chút là được, những vật khác chỉ sợ ai gia còn nhiều hơn so với con đấy."

Vi Thái hậu nói cũng là thật, hiện giờ bà là thân mẫu của Hoàng đế, Hoàng đế đối với bà rất hiếu thuận, nhi tức hoàng hậu cũng không đối nghịch với bà, hiện giờ mỗi ngày bà được vài thái phi tâng bốc, ngẫu nhiên còn triệu Thục quý thái phi đến tâm sự nhân sinh cảm ngộ, không có việc gì lại tuyên nghệ phủ trong cung đến giảng một ít sách, cuộc sống rất thoải mái.

Điều bà muốn đã được thực hiện, nhi tử trở thành Hoàng đế, tình cảm với nhi tức thâm hậu, bà lại không muốn làm nữ hoàng đế, bày đặt này nọ, chạy đến tranh quyền lợi hậu cung với nhi tức, ăn no rửng mỡ à?

Huống chi hiện giờ có hai vị Thái hậu trong cung, nếu bà nhúng tay vào việc hậu cung, một Thái hậu khác đương nhiên cũng có quyền lợi nhúng tay vào. Hậu viện của nhi tử bà, sao để người khác nhúng tay được chứ?

Cho nên Vi Thái hậu cảm thấy bây giờ rất tốt, hoàn toàn không cần phải thay đổi.

Khúc Khinh Cư ăn bữa trưa ở chỗ Vi Thái hậu, bà tức còn trao đổi một chút chuyện vui khi Hạ Hành còn bé, mới cảm thấy thỏa mãn tách ra.

Sau khi ra khỏi cửa lớn cung Phúc Thọ, Khúc Khinh Cư nói với Mộc Cận: "Mẫu hậu đại khái là nữ nhân ta bội phục nhất rồi." Nữ nhân như vậy, dù ở đâu, cũng đều đáng được người tôn kính, duy nhất đáng tiếc chính là không gặp được một nam nhân tốt.

Mộc Cận biết mẫu hậu hoàng hậu nương nương nhắc đến là thánh mẫu Hoàng thái hậu, là cung nữ nàng không thể tiếp lời, nhưng trong lòng cũng đồng ý, hơn nữa còn cảm thấy may mắn, nếu là thánh mẫu Hoàng thái hậu thích quản mọi việc hậu cung, thì rất đáng lo.

Lúc phượng liễn đi qua Ngự Hoa Viên, Khúc Khinh Cư bất ngờ phát hiện Hạ Hành đang đứng bên hồ sen, trước mặt hắn còn có một thiếu nữ khoác áo xanh lục đang quỳ.

Cau mày, Khúc Khinh Cư bảo phượng liễn ngừng lại.

Mộc Cận vừa thấy bên hồ sen, mày cũng nhíu lại, đây không phải là tú nữ tiên đế bỏ lại sao?

Lúc trước cả nước các nơi tuyển chọn mấy trăm tú nữ tiến cung, cuối cùng chỉ để lại hơn hai mươi người, nhưng sau khi tiên đế băng hà, tú nữ ở trong điện Đoàn Phương không thể tùy ý đi lại, lúc này sao lại chạy đến Ngự Hoa Viên, quá không có quy củ rồi!

Khúc Khinh Cư xuống bộ liễn, cười nói: "Mộc Cận, chúng ta đi xem một cái."

"Vâng." Mộc Cận cẩn thận đỡ tay hoàng hậu nương nương, cung nữ thái giám phía sau đều đi theo.

Mặt Hạ Hành trầm đến nỗi có thể nhéo ra nước, hắn muốn mở miệng, thì thấy Khúc Khinh Cư đang đi về phía bên này, sắc mặt hơi đổi, lui về sau một bước, cách tú nữ đang quỳ ra xa một chút.

Tiền Thường Tín nhỏ giọng nói: "Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương đến rồi."

"Trẫm biết rồi." Hạ Hành trợn mắt nhìn hắn ta: "Nhiều chuyện!"

Tiền Thường Tín yên lặng cúi đầu, bắt đầu nghiên cứu hoa văn hình rồng trên hài của hoàng thượng.

Nhưng thiếu nữ quỳ trên mặt đất khẽ biến sắc, vùi đầu càng thấp.


Người gởi:  Mèo ™ [ 10.05.2018, 14:59 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Chương 91: Ai hơn được nam nhân của ta

Editor: Mèo ™



Khúc Khinh Cư đi tới trước mặt Hạ Hành, không nhìn đến tú nữ đang quỳ gối một bên, muốn khuỵ gối phúc thân, lại được Hạ Hành đưa tay ra đỡ lấy: "Vừa nãy trẫm đến hậu điện thăm nàng, nghe nói nàng đã đến chỗ mẫu hậu, dạo này mẫu hậu vẫn khoẻ chứ?”

"Mẫu hậu vẫn khoẻ." Khúc Khinh Cư phe phẩy cây quạt, cố ý dời đến quạt trước mặt Hạ Hành, để hai người cùng được mát. "Mẫu hậu còn bảo chúng ta nên thường đến chỗ người dùng bữa, trong lòng người lúc nào cũng nhớ mong chàng hết.”

"Nếu thế, ngày mai chúng ta cùng đến cung Phúc Thọ dùng cơm trưa." Hạ Hành chỉ vào nữ tử đang quỳ dưới đất, giọng nói lạnh lùng: "Nàng có biết tú nữ này không?”

Khúc Khinh Cư thuận thế xoay người, thấy nàng ta mãi cúi đầu, liền nói: "Ngẩng đầu lên."  DD ‹ˆLê•Quý•Đônˆ›  

Tú nữ có chút do dự, bị một thái giám sau lưng cầm cằm hất lên, ánh mắt nàng ta có vẻ tránh né, không dám nhìn thẳng Khúc Khinh Cư.

Nhíu nhíu mày, mặc dù Khúc Khinh Cư có trí nhớ của nguyên chủ thân xác này, nhưng rất lâu rồi nàng không rảnh nhớ lại làm gì, bây giờ nhìn đến nữ tử này, nàng liền nhớ tới một vài chuyện không vui trước kia, lạnh nhạt nói: "Đây không phải là Ngụy cô nương sao, hai năm không gặp, dáng vẻ của Ngụy cô nương càng ngày càng xinh đẹp ra."

Nữ tử này là cháu gái bên nhà mẹ đẻ của Khúc lão phu nhân, đã từng ở tại phủ Xương Đức công một thời gian, có quan hệ rất tốt với Khúc Ước Tố, lúc trước rất thích chế nhạo chèn ép nguyên chủ này, tên là Ngụy Trân hay là Ngụy Châu ấy nhỉ?

"Tú nữ Ngụy Châu bái kiến hoàng hậu nương nương." Đợi thái giám buông cằm Ngụy Châu ra, ngay lập tức nàng ta quỳ rạp trên đất, hiển nhiên rất sợ Khúc Khinh Cư nhớ tới những món nợ cũ xưa kia.

"Không ngờ cữu công[1] lại chịu cho ngươi vào cung." Khúc Khinh Cư ngáp một cái, lười biếng phe phẩy cây quạt trong tay. "Hiện nay toàn bộ tú nữ đều ở điện Đoàn Phương, sao ngươi lại đi tới đây?" Sau khi hỏi câu này, nàng nhận thấy hai bờ vai trắng như ngọc của Ngụy Châu bắt đầu run lẩy bẩy, nàng vốn cảm thấy nhàm chán liền vựt dậy hứng thú, nghiêng đầu nhìn Hạ Hành bên cạnh: "Hoàng thượng, không biết vị Ngụy cô nương này sao lại gặp được chàng ở đây vậy?"

[1] Cữu công: Ông cậu.

Hạ Hành thấy vẻ đùa giỡn trong mắt nàng, cười bất đắc dĩ nói: "Trẫm chờ lâu nhưng không thấy nàng về, định đến cung mẫu hậu vấn an, ai biết sẽ gặp phải tú nữ lớn mật không biết quy củ này ở đây, còn dám gièm pha bêu xấu hoàng hậu với trẫm nữa."

"Ồ?" Khúc Khinh Cư khẽ nhếch khóe miệng cười, nhìn Ngụy Châu càng run rẩy dữ dội hơn. "Không biết Ngụy cô nương đã kể chuyện xấu gì của bổn cung thế?”

Ngụy Châu sợ đến run lẩy bẩy, nàng ta vốn không cam lòng một nữ nhân như Khúc Khinh Cư làm hoàng hậu, ai ngờ vừa mới nói mấy câu, hoàng thượng liền nổi giận đùng đùng, hôm nay nhìn thấy dáng vẻ của Khúc Khinh Cư khác xa với ngày xưa, nàng ta sợ đến líu lưỡi, không nói ra được nửa lời.

"Nếu Ngụy cô nương không muốn nói, bổn cung cũng không làm khó ngươi, người đâu. . . . . ."

"Hoàng hậu nương nương, người còn nhớ hai năm trước không?" Ngụy Châu ngẩng đầu lên, ra vẻ bình nứt không sợ bể, bất chấp tất cả. "Lúc ấy cô tổ mẫu đã hứa hẹn hôn ước với gia gia của thần nữ, người còn có ấn tượng chăng?”

Tiền Thường Tín nghe nói thế, phất tay ra hiệu bảo nhóm cung nhân đều lui cả ra, chỉ để một vài người thân tính ở lại hầu hạ hoàng thượng hoàng hậu. Cũng không biết tú nữ này phát điên lên sẽ nói bậy bạ gì, nếu hoàng thượng hoàng hậu không bảo nàng ta câm miệng, thì gã ta cũng chỉ có thể tận lực không để người khác nghe thấy được thôi.

"Ý ngươi là chuyện hai năm trước tổ mẫu hứa hẹn với cữu công về chuyện muốn kết thân cho bổn cung và ca ca ngươi đó ư?” Khúc Khinh Cư thanh thản tự nhiên, nàng phe phẩy cây quạt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Ngụy Châu không khác gì đứa ngốc kia, giọng điệu rất đỗi ngạc nhiên, nói: "Bổn cung có một phu quân tốt nhất thiên hạ như thế này rồi, còn nhớ đến chuyện nhảm nhí đó làm gì nữa, đúng rồi, ca ca ngươi tên gì?"

Hoàng hậu nương nương của ta ơi, sao người lại nói huỵch tẹt ra như vậy chứ, nói thế thì hoàng thượng sẽ nghĩ thế nào đây? Mộc Cận khẩn trương nhìn về phía hoàng thượng, kết quả chỉ thấy khuôn mặt hoàng thượng đầy ý cười, lập tức cảm thấy hồ đồ theo, đã xảy ra chuyện gì mà nàng ta không biết sao?

Mặc dù cảm thấy rất tức giận khi biết chuyện Khúc gia cố ý để Khúc Khinh Cư đến Ngụy gia, nhưng rất nhanh Hạ Hành đã được câu nói kia của Khúc Khinh Cư vỗ về, chỉ thấy sảng khoái thoải mái cả người. Lời này nói rất hay, có nam nhân tốt nhất thiên hạ là hắn đây, nam nhân khác thì đáng là gì?

Huống chi hôn sự giữa Khinh Cư và Ngụy gia chỉ là nói suông bằng miệng, còn chưa được quyết định nữa là, hắn vẫn chưa đến mức vì một chuyện nhỏ này mà giận chó đánh mèo Khinh Cư yêu dấu của hắn đâu.

Dựa vào thái độ của Khúc gia đối với Khinh Cư, hắn thật không tin Khúc lão phu nhân là vì muốn tốt cho Khinh Cư. Nhớ đến đống đồ cưới mà Khúc Khinh Cư mang theo khi gả vào vương phủ, Hạ Hành cười lạnh, nhất định là vì âm mưu muốn chiếm lấy của hồi môn năm đó Điền thị để lại cho Khinh Cư thì đúng hơn. Nghĩ tới đây, hắn lạnh lùng liếc nhìn Ngụy Châu quỳ dưới đất: "Nói năng bậy bạ, dám vu khống bôi nhọ hoàng hậu, thật sự là to gan lớn mật!"

Ngụy Châu nghe ra bất mãn trong giọng nói hoàng thượng, vội nói: "Xin hoàng thượng minh giám, những chuyện dân nữ nói đều là thật, ban đầu nếu không phải tiên đế ban hôn, thì cô tổ mẫu đã đồng ý hôn sự với Ngụy gia rồi."  d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n

"Nếu vẫn chưa đồng ý, thì hiển nhiên chứng minh trẫm và hoàng hậu ở bên nhau là ý trời. Ngươi cố ý nói những việc này trước mặt trẫm, chẳng lẽ là muốn hủy hoại danh dự của hoàng hậu sao?!" Giọng Hạ Hành càng thêm lạnh lùng, nói: "Nhi nữ Ngụy gia gia phong bất chánh, quy củ bất nghiêm, truyền ý chỉ của trẫm, phàm là con dân của triều Đại Long ta, không được nạp nữ nhi Ngụy gia làm thê thiếp, trọn đời Ngụy gia cũng không cần đưa nữ nhi vào cung tuyển chọn tú nữ nữa."

Ý chỉ này vừa ban ra, chẳng khác gì đã chặt đứt con đường phú quý của nữ tử Nguỵ gia, Khúc Khinh Cư nhìn Hạ Hành mặt không biểu cảm, cười cười quay đầu, tầm mắt rơi vào trên người Ngụy Châu đã xụi lơ trên đất.

"Đưa xuống, phạt bốn mươi trượng, đuổi về Ngụy gia." Hạ Hành cầm tay Khúc Khinh Cư, lạnh nhạt nói: "Sau này nếu có tú nữ tự ý đi loạn trong cung, toàn bộ bị phạt bốn mươi trượng, đuổi ra khỏi cung."

Một nữ nhân bị hoàng thượng phạt trượng, lại còn bị đuổi ra khỏi cung, cả đời này cũng đừng mơ gả được ra ngoài. Khúc Khinh Cư nhìn Ngụy Châu bị thái giám lôi xuống, thở dài: "Ta chỉ là một hoàng hậu xuất thân từ dòng chính nữ không được chào đón, hẳn là không được người khác chấp nhận.”

"Để một người như vậy đến trước mặt ta vu tội nàng, bọn chúng coi ta là đồ ngốc sao." Hạ Hành chỉnh lại chiếc trâm bạc bên tóc mai nàng, giọng nói cực kỳ dịu dàng: "Đừng thương tâm vì bọn chúng làm gì. Đi, theo ta về cùng ngủ trưa nào."

Khúc Khinh Cư cười cười: "Có hoàng thượng ở đây, ta sẽ không thương tâm, hoàng thượng anh minh cơ trí, tuyệt thế vô song, thiên thu vạn đại."

"Thiên thu vạn đại của trẫm thì cũng là của nàng, không phải sao?" Hạ Hành cười rộ lên, tâm tình rất tốt dẫn Khúc Khinh Cư trở về hậu điện cung Thiên Khải, về phần chuyện mới vừa rồi. . . . . .

Khinh Cư đã có hắn – Một nam nhân tốt nhất thiên hạ, còn có thể nhớ đến người khác à?!

Tiền Thường Tín và Mộc Cận bốn mắt nhìn nhau, đồng thời đều thấy một loại cảm khái trong mắt đối phương, sau đó cùng yên lặng đi theo phía sau.

"Nữ nhi Ngụy gia bị đuổi ra khỏi cung sao?" Hạ Uyên một cước đá văng thái giám báo tin đang quỳ trước mặt, mấy ngày nay hắn ta luôn phải đến cung Thọ Khang để quỳ cầu phúc cho tiên đế, đầu gối đã sưng to thành một cục.

"Hoàng huynh của bổn vương đúng là một lòng si mê hoàng hậu, chuyện như vậy cũng có thể nhẫn nhịn được." Hắn ta cười lạnh, nói: "Hắn quả thật là thủ đoạn khôn lường, chưa được bao lâu đã ép được hết đám lão thần trong triều ngoan ngoãn nghe lời rồi."

Cao Đạc đứng bên dưới nghe thấy thế, do dự một chút mới nói: "Vương gia, hôm nay người nọ mạnh hơn ngài, không bằng chúng ta tạm thời án binh bất động, chờ đợi thời cơ?"

"Thời cơ?" Hạ Uyên cười nhạo, nói: "Hôm nay người theo phe bổn vương trong triều đã bị chèn ép cho tan đàn xẻ nghé, người của lão đại cũng đã đứng về phía tân hoàng từ lâu rồi. Trong mấy đại thần được phụ hoàng trọng dụng, thì Điền Tấn Kha, La Trường Thanh có quan hệ không cạn với hoàng hậu, đương nhiên sẽ tận tâm ủng hộ tân đế, về phần Ngụy Văn Quảng, Lục Cảnh Hồng, không cần tân đế dùng thủ đoạn, từ trước đến giờ bọn chúng đều thuộc phái bảo hoàng. Phụ hoàng lập chiếu nhường ngôi trước mặt chúng đại thần, ngọc tỷ là do chính tay người tự ấn vào thánh chỉ, ngươi nói xem, bổn vương còn thời cơ gì nữa?"

Cao Đạc không ngờ Thụy vương lại thấy rõ thực tế như vậy, do dự nói: "Nếu đã như vậy, sao Vương gia không cúi đầu xưng thần với hoàng thượng, như vậy hoàng thượng cũng sẽ không nhắm vào ngài nữa."

"Người như Hạ Hành, bề ngoài tỏ ra tốt đẹp hơn ai hết, nhưng cũng không có ai hung hiểm thủ đoạn vượt qua hắn.” Hạ Uyên vốn là người ngạo khí ngút trời, nhưng chỉ mới hai tháng ngắn ngủi, đã bị thực tế chèn ép mất hơn một nửa kiêu ngạo ban đầu. "Cho dù bổn vương quy thuận hắn, hắn cũng sẽ không quá thân cận với bổn vương. Huống chi bổn vương không muốn cúi đầu trước hắn." Hắn ta lạnh lùng giật giật khóe miệng, "Bổn vương chỉ muốn nhìn thấy hắn không được sống tốt."

Cao Đạc yên lặng nhìn Hạ Uyên, loại người này hành động ngang ngược, không được bình thường, rốt cuộc là đầu óc kiểu gì vậy?

"Bây giờ người của Ngụy gia nên làm sao đây?" Hắn do dự nói: "Tình cảm mà hoàng thượng đối với hoàng hậu vững hơn vàng, thủ đoạn này của Ngụy gia cũng chỉ là tự rước lấy nhục, nếu bọn họ đến cầu xin Vương gia thì ngài sẽ làm gì?"  die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Hạ Uyên cười lạnh nói: "Ban đầu là bọn họ cầu xin bổn vương giúp một tay, kết quả của ngày hôm nay chính là do bọn chúng ngu xuẩn, có quan hệ gì đến bổn vương đâu." Nói xong, hắn triệu Hà Phúc nhi đến: "Sau này, nếu người Ngụy gia đến phủ, toàn bộ không gặp."

"Dạ." Hà Phúc nhi ghi nhớ, sau đó đắn đo một lát mới nói: "Vương gia, Khúc trắc phi bên tây viện bị bệnh nặng, có nên đưa thiếp mời đến Thái Y Viện, để bọn họ đến chẩn bệnh cho trắc phi không ạ?"

"Những chuyện này do vương phi quản, hỏi ta làm chi?" Hạ Uyên không kiên nhẫn khoát tay, hiển nhiên đã không thèm bận lòng đến người bên tây viện kia.

Hà Phúc nhi lập tức hiểu ra, chính vì vương phi mặc kệ, nên hắn mới nhận hà bao Dao Khê đưa, chạy đến cầu Vương gia, nhìn tình hình này, vị bên tây viện kia chắc đã thất sủng rồi, sau này hắn cũng không cần phí tâm bên phía tây viện làm gì.

Cao Đạc là môn khách, nghe được chuyện hậu viện của Vương gia, đương nhiên ngậm chặt miệng, đợi Hà Phúc nhi lui ra rồi mới nói: "Vương gia, tại hạ nghe nói ngài có một vị trắc phi là muội muội của hoàng hậu, không biết có phải là vị này không?”  

Hạ Uyên không hiểu ý Cao Đạc lắm: "Đúng là nàng ta, nhưng tình cảm giữa hoàng hậu và Khúc gia không tốt, Khúc thị này cũng không có tác dụng gì."

Cao đạc cười cười: "Nếu như vậy, xin thứ cho thuộc hạ quá lời, quả thật Vương gia không nên đối với Khúc trắc phi quá tốt, nếu không trong mắt người khác sẽ cho là ngài đang bất bình cho Khúc gia, hoàng thượng càng có lý do nhằm vào ngài hơn."

Hạ Uyên khoát khoát tay, nói: "Cũng chỉ là một thứ đồ chơi, bổn vương chưa đến mức nghĩ nhiều như vậy."

Cao Đạc cười cười: "Vương gia cao kiến."


Hết chương 91

**********

Người gởi:  Sư Tử Cưỡi Gà [ 11.05.2018, 15:54 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Chương 92: Nhân quả báo ứng

Editor: Gà

"Chủ tử." Dao Khê đỏ mắt nâng Khúc Ước Tố trên giường dậy, đợi nàng ngồi yên mới xoay người bưng chén thuốc bốc hơi nóng trên bàn: "Uống thuốc thôi."

Cả người Khúc Ước Tố mệt mỏi ngồi dựa vào giường, nhận chén thuốc thì nhìn thấy tay Dao Khê bị phỏng, cười khổ nói: "Là ta làm phiền ngươi, ngươi đi theo ta mấy năm nay, chưa từng làm qua mấy việc này." Cho dù nàng ta không nhìn thấy, cũng biết thuốc này do Dao Khê tự mình tìm chỗ nấu, hiện giờ Vương gia không đến viện của nàng ta, vương phi lại khắp nơi nhìn nàng ta không vừa mắt, trong phủ ai còn quan tâm nàng ta, ngay cả hạ nhân trong viện cũng dám ăn trộm vặt, chỉ cây dâu mắng cây hòe, huống chi người phòng bếp.

"Chủ tử ngài nói gì vậy." Dao Khê miễn cưỡng cười, giấu tay bị phỏng vào trong tay áo: "Mau uống thuốc thôi, ngủ một giấc là tốt rồi." Nhớ đến lời nói vừa rồi của Hà tổng quản, nét cười của nàng dường như không giữ nổi, hiện giờ ngay cả Vương gia cũng không muốn giúp chủ tử, sau này nên sống thế nào đây?

Khúc Ước Tố uống vài ngụm xong chén thuốc, nhìn thấy dáng vẻ này của Dao Khê, thở dài một hơi: "Dao Khê, ngươi còn nhớ rõ tiệc sinh thần năm năm trước của cha ta không?"

Dao Khê cầm bát rỗng từ tay Khúc Ước Tố, khẽ lắc đầu.

"Ngươi không nhớ rõ cũng là chuyện bình thường, nhưng ký ức của ta như vẫn còn rất mới." Khúc Ước Tố cười khổ: "Năm đó ta không cẩn thận làm vỡ một món đồ sứ trong phòng phụ thân, hôm đó là sinh thần của phụ thân, vỡ đồ là điềm xấu, ta vô cùng sợ hãi, nên cố ý bày kế cho người dẫn đại tỷ đến phòng của phụ thân..."

Dao Khê nghe thế bỗng nghĩ đến, nàng nhớ hôm sau sinh thần, lão gia tức giận đến mức cho đại tiểu thư một bạt tai, còn phạt nàng ấy đứng trong sân cả đêm, sau này đại tiểu thư bệnh nặng, phu nhân không cho đại tiểu thư mời đại phu, nếu không phải người Điền gia đến tặng đồ cho đại tiểu thư, chỉ sợ năm đó đại tiểu thư đã không còn. Nàng không nghĩ đến việc này có liên quan đến chủ tử, càng không nghĩ đến chủ tử còn nhỏ tuổi mà đã có tâm kế như vậy, nàng do dự một chút rồi nói: "Nô tì nhớ năm ấy đại tiểu thư suýt nữa đã không còn."

"Đúng vậy, suýt nữa đã không còn, lúc đó ta vừa sợ hãi vừa áy náy ray rức." Nàng ta ho khan vài tiếng: "Nhưng tỷ ấy vẫn sống sót, nếu lúc trước tỷ ta không còn, người gả đến phủ Đoan Vương chỉ có thể là ta rồi."

Tay Dao Khê cầm bát run lên, nàng nhìn vẻ mặt bệnh tật của chủ tử, đỡ nàng ta nằm xuống, giúp nàng ta đắp chăn xong nói: "Chủ tử, ngài bị bệnh, không nên suy nghĩ bậy bạ, nô tì đi xem có gì để ăn không." Sau khi nàng ra khỏi phòng, thở phào nhẹ nhõm, nàng còn nhớ rõ năm đó Mộc Cận quỳ ở trước mặt chủ tử cầu xin mãi, xin chủ tử cầu tình với phu nhân mời đại phu cho đại tiểu thư.

Lúc đó vẻ mặt chủ tử bất đắc dĩ, lấy hiếu đạo để khéo léo từ chối Mộc Cận, sau này kêu mình tặng mấy viên dược hoàn cho đại tiểu thư rồi không nói đến việc này nữa, thật không ngờ chân tướng sự tình là thế này, nàng sờ cánh tay, giữa ngày hè nhưng lại cảm thấy hơi ớn lạnh.

"Đây không phải Dao Khê sao?" Một nha đầu mặc áo khoác màu lục nhìn thấy Dao Khê đi ra, giương giọng nói: "Khúc trắc phi khỏe chưa, chủ tử nhà chúng ta rất nhớ đấy."

"Còn chưa khỏe, đa tạ di nương lo lắng." Nụ cười của Dao Khê hơi khó nhìn, vị này là một nha hoàn hầu hạ bên cạnh di nương, ngày thường không lui tới nhiều với nàng, hiện giờ cả nha hoàn bên cạnh di nương đều có thể cười nhạo chủ tử rồi.

"Trời nóng như vậy, cũng thật tội." Giọng nói nha đầu này đột nhiên biến đổi: "Nghe nói trước khi hoàng hậu nương nương xuất giá đã bị người nhà ngược đãi, ngươi nói xem... Hiện giờ có dáng vẻ thế này, có phải báo ứng hay không?"

Nàng ta nhìn thấy sắc mặt Dao Khê thay đổi, cười vỗ tay nói: "Ông trời có mắt thật, người làm nhiều việc ác, có kết cục gì tốt chứ." Nha hoàn khoác áo màu lục hơi gập đầu gối: "Ta kính ngươi là kẻ trung thành, nhưng ngươi nên ngẫm lại đi." Nói xong, xoay người đi mất.

Dao Khê nhìn bóng lưng nha hoàn này, bất đắc dĩ cười, theo đường cũ đi đến phòng bếp.

Chuyện tú nữ được Ngụy gia đưa vào cung, trong hiếu kỳ của Tiên đế, làm trái với cung quy, bị hoàng đế trách phạt đuổi ra khỏi cung, nhanh chóng trở thành trò cười trong Kinh thành, tốt xấu gì Ngụy gia cũng xem như có chút thể diện trong Kinh thành, nhưng chuyện này đã làm mất hết mặt mũi, cả cửa cũng không dám ra.

Tú nữ trải qua tầng tầng chọn lựa, vốn có cơ hội được Tiên đế ban cho tôn thất hoặc nạp làm hạ nhân hầu hạ hậu cung, kết quả Tiên đế băng hà, đừng nói Hoàng thất cần giữ đạo hiếu, ngay cả dân chúng bình dân trong một tháng còn không thể gả cưới đấy.

Nhưng Ngụy gia ngược lại, trong hiếu thời kì đã muốn nữ nhi hấp dẫn sự chú ý của Tân đế, cũng không ngẫm lại đương kim có tính tình gì, là người tham hoa háo sắc sao? Huống chi Đế hậu tình thâm đã là chuyện nhiều người trong triều Đại Long đều biết, nữ nhi Ngụy gia chẳng lẽ sánh bằng thiên tiên, nếu không tại sao dám tự tin xông loạn vào Ngự Hoa viên?

Ngày thứ hai sau khi Ngụy Châu bị đuổi về Ngụy gia, bị người Ngụy gia đưa đến nữ đạo quan ở Kinh giao, nói cho oai là tu thân dưỡng tính, nhân danh tiên đế vì hoàng thượng cầu phúc.

Tất cả mọi người đều biết, chẳng qua là Ngụy gia cho nhà mình một cái tấm màn che mà thôi, hiện giờ hoàng thượng đã hạ chỉ rõ ràng, nữ nhi Ngụy gia không được vào Hoàng thất, người Ngụy gia này xem như sắp xuống dốc rồi.

Ba tháng hiếu kỳ nhanh chóng đi qua, nhưng Hạ Hành vẫn lấy tiêu chuẩn hiếu kỳ yêu cầu bản thân, rất chú ý cách ăn mặc, dẫn đến người thiên hạ lại khen Đế vương nhân hiếu.

Nhưng mặc kệ thế nào, theo lý lúc này Hạ Hành có thể nạp phi vào hậu cung, nhưng tất cả mọi người trong hậu cung đều hiểu rõ, hoàng thượng hoàn toàn không có ý đến hậu cung.

Khánh Đức năm 34 mùng sáu tháng tám, chính là ngày may mắn nhất mà Khâm Thiên giám chọn ra gần nửa năm, sao Tử Vi và Hộ tinh thật loá mắt, lại có thế Hoàng điểu ngẩng đầu, cho nên ngày đó tổ chức đại điển phong hậu là thích hợp nhất.

Đại điển phong hậu triều Đại Long vô cùng long trọng, trước tế bái trời, đọc tế văn; lại do Đế vương và Đế hậu cùng tế bái tổ tông, bày tỏ với tổ tiên, nàng với hoàng gia sẽ là người một nhà. Lại sau đó Hoàng đế tự mình cắm trâm phượng, vẽ lông mày cho hoàng hậu. Cuối cùng hoàng hậu sẽ mặc Phượng Hoàng bào nhận bái lạy của văn võ bá quan và nhóm mệnh phụ.

Trước gương đồng, Khúc Khinh Cư mặc Phượng Hoàng bào do nhóm dệt dệt trong ba tháng đêm làm không nghỉ, rõ ràng tầng y phục này trông rất cầu kỳ và đẹp đẽ quý giá, nhưng mặc lên người lại không biết có bao nhiêu trói buộc.

Phượng Hoàng bên ngoài của cái váy này rõ ràng không nạm vàng khảm châu, nhưng vẻ rực rỡ đã làm mù hết ánh mắt của mọi người.

Thấy Hạ Hành nghiêm túc chăm chỉ giúp mình tô xong lông mày, lại dịu dàng giúp bản thân cắm trâm phượng, nàng lộ ra một nụ cười.

Làm xong mọi thứ, hai người nắm tay đứng cùng một chỗ, tay Hạ Hành nắm tay nàng, cùng nhau bước lên đài cao. Trên đài cao có Long ỷ và Phượng ỷ [1], Long ỷ bên trái, Phượng ỷ bên phải.

[1] Long ỷ, Phượng ỷ: chỉ chỗ ngồi của vua và hoàng hậu

Khúc Khinh Cư đứng ổn định trước Phượng ỷ, hơi nâng cằm nhìn văn võ bá quan phía dưới, thấy những người này đều đồng loạt quỳ xuống.

"Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, hoàng hậu nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!"

Sau đó hành đại lễ tam bái cửu khấu, Khúc Khinh Cư và Hạ Hành đứng sóng vai nhau, nhìn màn này, nàng chợt cảm thấy trong lòng có chút sôi sục.

"Lên." Lễ quan giương giọng nói: "Tấu nhạc."

Tiếng nhạc vui vẻ vang lên, vừa trang trọng vừa có chút nhẹ nhàng, Khúc Khinh Cư không biết rõ đây là nhạc khúc gì, nhưng thấy nhóm bách quan đứng khom người, có thể đoán được đây xem như truyền thống trong đại điển phong hậu.

Đợi khi tiếng nhạc ngừng, Khúc Khinh Cư và Hạ Hành đồng thời ngồi xuống, sau đó quan viên theo cấp bậc tự mình bái một lần nữa, sau đó nhóm mệnh phụ lại đến một lần, chỉ nhìn người ta quỳ với mình thôi, nhưng Khúc Khinh Cư phải ngồi hơn một canh giờ.

Đợi những người này tham bái xong, Hạ Hành nói: "Hôm nay chính là đại điển phong hậu, lại là năm trẫm kế vị, cho nên đại đặc xá thiên hạ tích phúc cho hoàng hậu, phàm kẻ đi đày đều giảm 60 dặm, phàm bị tù tội giảm một năm, tử tù hoãn hành hình một tháng!"

Phía dưới đều luôn miệng hô hoàng thượng hoàng hậu nhân từ, phúc trạch vạn năm.

Khúc Khinh Cư thật không ngờ Hạ Hành sẽ đại xá thiên hạ trong đại điển phong hậu, tuy Tân đế kế vị sẽ cần phải đại xá một hồi, nhưng cố ý chờ đến hôm nay mới ban ý chỉ này, đây cũng quá...

Nàng nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, bất đắc dĩ khẽ cười.

Tuy đại điển phong hậu làm rất long trọng, nhưng đại điển tấn phong đám người Hiền phi phía sau thì đơn giản hơn. Hiền phi còn đỡ, ba người khác so ra còn kém hơn tấn phong phi tần khi tiên đế còn tại vị, nhất là Bình tài tử, cái này mới gọi là keo kiệt, nếu không phải ngày đó có hoàng hậu thưởng xuống, trong cung hầu như không ai biết ngày đó là ngày nàng ta được chính thức tấn phong.

Con người ấy mà, không sợ không biết phân biệt tốt xấu chỉ sợ còn không bằng một món hàng, trong cung đều là kẻ thành tinh, sao có thể không nhìn ra đã xảy ra chuyện gì, Bình tài tử này không được hoàng thượng thích đó là chuyện chắc như đinh đóng cột, hoàng thượng đã không muốn gặp, thì sao bọn họ phải nguyện ý đi tâng bốc?

Phùng Tử Căng thế mới biết cuộc sống trong cung có bao nhiêu gian khổ, mỗi ngày đều đưa thức ăn nguội lạnh đến, lá trà thì để lâu ngày, đều là những món phế phẩm, nếu thiếu hoặc hỏng cái gì, bảo điện Trung Tỉnh bổ sung thì khó càng càng thêm khó.

Nàng ta nháo ầm ĩ, cuối cùng phát hiện thứ đưa đến càng ngày càng kém, có đôi khi còn không đưa, qua mấy tháng, nàng ta mới chính thức biết được, như thế nào nô đại khi chủ [2], thâm cung khó sống.

[2] nô đại khi chủ: kẻ dưới khinh thường, không xem trọng chủ nhân.

"Chủ tử, Hàn Lương đệ đến." Hạ Vân vội vàng đến gần phòng trong, sắc mặt hơi khó nhìn.

Phùng Tử Căng cười khổ đứng lên, ra khỏi nội thất đã nhìn thấy Hàn Thanh Hà ngồi trên ghế uống trà, dưới chân nàng ta dừng một chút, đi đến trước mặt nàng phúc thân nói: "Tần thiếp bái kiến Hàn Lương đệ."

"Bình tài tử xin đứng lên." Hàn Thanh Hà cười liếc mắt đánh giá Phùng Tử Căng, trên người đối phương mặc một lớp áo ngoài tám phần tối tăm, hoàn toàn không thấy vẻ kiêu ngạo ban đầu lúc ở trong phủ, nàng đặt chén trà xuống lau khóe môi nói: "Lá trà ở chỗ ngươi rất chát, ngày mai ta cho người mang một ít đến cho ngươi."

Phùng Tử Căng khéo léo từ chối nói: "Không cần làm phiền Hàn Lương đệ."

"Như vậy sao được, năm đó muội muội ở vương phủ cả trà xuân Long Tỉnh cũng không uống mà, hiện giờ vào cung, sao có thể ủy khuất bản thân chứ." Nàng đứng lên nói: "Hôm nay ánh mặt trời vừa khéo, không bằng tài tử theo ta di dạo một chút?"

Biết nàng cố ý làm mình khó xử, Phùng Tử Căng lại không thể không vâng, đành phải đi theo phía sau Hàn Thanh Hà.

Ở phía trước Hàn Thanh Hà cười lạnh, năm đó khi Phùng Tử Căng làm nhục mình, càng vô tình hơn mình nhiều, hiện giờ thủ đoạn ấy của nàng còn không tính là gì. Nghĩ vậy, Hàn Thanh Hà quay đầu liếc mắt nhìn Phùng Tử Căng, nụ cười càng ngày càng rõ.

Sau này nàng ta phải chịu, nỗi nhục mà nàng đã từng chịu đựng, không thể nhận không rồi.

Trang 32/43 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/