Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 10.06.2018, 18:40
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 247
Được thanks: 2476 lần
Điểm: 39.09
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 64
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 117: Sư tử hà đông nổi giận

Editor: Mèo ™



Có lúc tốc độ lời đồn đãi truyền đi rất nhanh, tỷ như công chúa Đại Dung và Gia Hựu bệ hạ yêu hận tình thù, hôm nay ở kinh thành đã truyền ra phiên bản mới nhất, đại ý chính là công chúa Đại Dung tham thích hư vinh, bởi vì không muốn trở lại Nhu quốc  nghèo khó mà lạnh khủng khiếp đó, cho nên dùng tất cả biện pháp muốn làm phi tần của hoàng thượng, thậm chí còn tự tiến cử trước mặt hoàng thượng và hoàng hậu nương nương, ai ngờ bị hoàng thượng thẳng thừng cự tuyệt. Thậm chí bởi vì hành vi của công chúa Đại Dung này, mà hoàng thượng hết sức bất mãn với Nhu quốc, cả thái tử Nhu quốc cầu kiến cũng bị cản trở về.

Có người còn nói, trước đó, người tung tin đồn hãm hại hoàng hậu nương nương và chư vị công thần cũng là công chúa Đại Dung, bởi vì nàng ta muốn vào cung làm phi, cho nên mới cố ý tung tin đồn bôi xấu danh tiếng của hoàng hậu nương nương.

Trong tiềm thức của dân chúng kinh thành Đại Long, cũng không quá thích nước nhỏ như Nhu quốc, cho dù lúc trước lời đồn công chúa Đại Dung xuất chúng như thế nào thì cũng không có ai nói hoàng hậu nương nương kém với nàng ta, mà chỉ hoài nghi hoàng thượng có thật sự thích mới nới cũ coi trọng công chúa Đại Dung hay không thôi.

Hôm nay chuyện xảy ra trong hoàng cung đã truyền tới tai dân chúng Đại Long, cái gì mà công chúa Nhu quốc không biết liêm sỉ, gì mà công chúa Nhu quốc tự tiến cử mà hoàng thượng cũng không thèm, nhất định là không sánh nổi nửa đầu ngón tay của hoàng hậu nương nương, không biết chừng còn là Chung Vô Diệm nữa đấy, muốn nhân cơ hội này trèo cao vào hoàng thất Đại Long bọn họ. Thậm chí còn có người bắt đầu nói, vị công chúa Nhu quốc này bụng dạ khó lường, muốn vào hoàng cung Đại Long sinh hạ hoàng tử tranh đoạt ngôi vị hoàng đế Đại Long, làm loạn trăm năm cơ nghiệp của Đại Long.

Đồ Nhĩ mặc quốc phục Nhu quốc từ bên ngoài trở lại hành cung thì sắc mặt hết sức khó coi, hắn ta tức giận đằng đằng đi tới Tiêu Hương Viên, thấy Đại Dung đang trút giận lên một tỳ nữ, liền trầm giọng nói: "Ngươi còn mặt mũi mà tức giận sao, mặt mũi Nhu quốc chúng ta đều bị ngươi vứt sạch rồi!"

"Ngươi gào lên với ta làm gì, bây giờ ngươi còn chưa phải là vương của Nhu quốc đâu.” Đại Dung bị Hạ Hành làm mất hết mặt mũi, vào lúc này không xuống đài được, lại nghe Đồ Nhĩ trách cứ mình, tức giận trong lòng liền biến thành khó chịu: "Đừng tưởng rằng bây giờ ngươi là thái tử, thì có thể quơ tay múa chân với ta, vẫn còn sớm lắm!"

"Ta cũng không muốn quơ tay múa chân với ngươi." Đồ Nhĩ giận dữ đá một cước văng cái ghế trước mặt, chỉ vào Đại Dung nói: "Ta đang suy nghĩ đến những việc ngươi làm từ khi vào kinh thành Đại Long đến nay, chẳng lẽ phồn hoa giàu có của Đại Long đã làm hoa mắt mê muội ngươi rồi sao?"

"Đúng vậy. Ta bị phồn hoa giàu có của Đại Long làm hoa mắt mê muội thì đã sao?" Đại Dung đỏ mắt nói: "Ta là nữ nhân xinh đẹp nhất  Nhu quốc, là nữ nhi mà mẫu vương sủng ái nhất, tại sao ta không thể hưởng thụ cuộc sống xa hoa nhất, phi tần trong hậu cung Đại Long vốn cũng không xinh đẹp bằng ta, sao ta lại không thể tiến cung chứ?”

"Bởi vì hoàng hậu lợi hại hơn hẵn ngươi!" Đồ Nhĩ gào lên câu này, thấy muội muội vẫn không biết hối cải như cũ, giọng nói lạnh lùng hơn: "Ta đã nói với ngươi từ trước, Đế hậu Đại Long tình thâm, phi tần trong hậu cung cũng chỉ là bài biện cho có, ngươi lấy đám phi tần đó ra so sánh với ngươi, trong lòng chính ngươi cũng hiểu rõ, ngươi không sánh được với hoàng hậu Đại Long."

"Ta kém nàng ta cái gì? !" Đại Dung thẹn quá hoá giận, giọng nói bén nhọn: “Chỉ bởi vì nàng ta là quý tộc ở Đại Long sao?”

"Ngươi lầm rồi, hoàng hậu không phải quý tộc Đại Long.” Đồ Nhĩ giễu cợt nhìn muội muội lanh chanh này của mình: "Ngươi và nhất tộc Tần thị liên thủ âm mưu hãm hại hoàng hậu mà chưa hỏi bọn họ xuất thân của hoàng hậu ư, mẫu thân hoàng hậu mất sớm, phụ thân và kế mẫu độc ác nhẫn tâm, đã sớm bị tịch thu nhà cửa, tước quan vị, gia tộc mới chính là điểm nhơ của nàng. Nhưng dù vậy, hoàng thượng vẫn thủy chung như một với nàng, thậm chí trên chiếu thư phong hậu có nói hoàng hậu chính là thiên hạ vô song, có thể có được hoàng hậu chính là trời xanh ưu ái. Mà ngươi, đến tột cùng lấy tự tin đâu ra mà muốn sánh bằng hoàng hậu chứ?"

Đại Dung lắc đầu nói: "Không thể nào, người Tần gia đã nói, hoàng thượng đối đãi với hoàng hậu tốt như thế, cũng chỉ là vì Điền gia thôi, không thể nào!"

"Tuy danh vọng của Điền gia tốt, nhưng cũng không thực quyền, tất cả những thứ mà bọn họ có đều là do Hoàng đế cho, ngươi cho rằng Hoàng đế Đại Long chỉ là hình nộm vô năng thôi sao?" Đồ Nhĩ cười nhạo một tiếng: "Ta thật thương thay cho muội muội ngươi,đã bị người Tần gia lừa rồi."

Đại Dung ngơ ngẩn, một hồi lâu sau mới nhìn Đồ Nhĩ, vẻ mặt không dám tin: "Tại sao ngươi lại hiểu rõ tất cả mọi chuyện của Đại Long như thế, ngươi. . . . . ." Chẳng lẽ hắn đã có âm mưu đoạt vị trí thái tử từ sớm rồi sao, cho nên mới tìm hiểu kĩ Đại Long như vậy?

"Rốt cuộc ngươi cũng đã nhận ra rồi." Đồ Nhĩ thấy nàng ta đã phản ứng kịp, cười đi tới trước mặt nàng ta: "Ta không giống như ngươi, bị mẫu vương cưng chiều đến mức không phân rõ nặng nhẹ, ta hơn ngươi ở chỗ biết cái gì gọi là thức thời, cái gì là lưỡi dao bén giết người không dính máu. Cho nên, ngươi thua rồi, muội muội ngốc của ta."

Đại Dung lảo đảo, dường như đây là lần đầu tiên nhìn thấu được ca ca vô năng này của mình, nhưng khi đối mặt với nụ cười của đối phương, một câu nàng cũng không nói nên lời.

Trong cung Thiên Khải, Khúc Khinh Cư mỉm cười nhìn đám nam nữ đang quỳ dưới chân mình, trong đó có một nữ nhân mặc một bộ váy màu thiên thanh hơi cũ là người quen. Nàng nghịch một thanh ngọc như ý trong tay, thở dài, nói: "Bổn cung không nghĩ tới, lời đồn đãi trong kinh cũng có phần của người Tần gia các ngươi. Nếu không phải hoàng thượng tra ra, chỉ sợ đời này của Bổn cung cũng chẳng hay biết gì." Nói đến đây, nàng nghiêng đầu cười cười với Hạ Hành bên cạnh: "Dù gì Bạch Lộ cũng có hai năm làm đệ muội của bổn cung, Tần gia các ngươi cũng quá tuyệt tình rồi."

"Hoàng hậu nương nương muốn chém muốn giết muốn róc thịt rút xương gì thì cứ việc nói thẳng, không cần nói những lời vô nghĩa này. . . . . ." Tần Bạch Lộ còn chưa nói hết lời, đã bị phụ nhân bên cạnh che miệng lại, sắc mặt phụ nhân này trắng bệch, liên tục khấu đầu nói: "Tội phụ không dạy dỗ tốt nữ nhi, xin hoàng thượng hoàng hậu thứ tội."

Khúc Khinh Cư thấy Tần phu nhân dập đầu bồi tội thay nữ nhi, mà Tần Bạch Lộ vẫn căm hận nhìn mình như cũ, không khỏi thở dài: "Tần Bạch Lộ, Bổn cung không hiểu, vì sao ngươi mang hận ý với bản cung như vậy. Kể từ khi chúng ta lui tới với nhau, xưa nay chỉ một mình ngươi cố ý làm Bổn cung khó chịu, Bổn cung đã từng tính toán gì với ngươi chưa?"

Tần Bạch Lộ đẩy tay của mẫu thân ra, cười tự giễu: "Ngươi vẫn chưa biết vì sao ta lại hận ngươi à, nếu năm đó tiên đế không thay đổi chủ ý mà ban hôn ta cho Hoàng thượng, thì lúc này thân phận của ta và ngươi đã khác rồi, bây giờ người ngồi ở đó chính là ta, người quỳ gối dưới đây mới chính là ngươi.”

Người Tần gia lúc này đã sợ đến tái mét mặt mày, Tần phu nhân cũng không dám bịt miệng nữ nhi mình nữa, chỉ vừa quỳ gối vừa hoảng sợ run lẩy bẩy.

Khúc Khinh Cư nghe lời nói buồn cười này, lập tức bật cười ra tiếng, mới chỉ như thế đã làm mất dũng khí nói chuyện của Tần Bạch Lộ. Phải cần bao nhiêu nơrơn thần kinh não mới có thể gắn hai chuyện này với nhau được, Khúc Khinh Cư tự cho rằng bản thân mình không có khả năng lớn như vậy. Chẳng lẽ việc Hạ Uyên muốn vứt bỏ Tần Bạch Lộ,  nguyên nhân cũng là do nàng hay sao?

Năm đó Tiên đế muốn ban hôn như thế nào đều là do tiên đế tự mình làm chủ, chẳng lẽ nàng có thể buộc tiên đế hạ thánh chỉ hay sao?

"Lúc trước trẫm chỉ cho rằng thế hệ này của Tần gia tục tằng không chịu nổi, không ngờ còn không có cả đầu óc nữa." Hạ Hành một mực im lặng lạnh lùng nhìn Tần Bạch Lộ. "Chỉ dựa vào ngươi như vậy mà cũng dám tự so sánh với hoàng hậu ư, thật là buồn cười."

"Nhưng nếu năm đó tiên đế không gả ả cho hoàng thượng ngài, thì hiện tại ả mới chính Thụy vương phi. Cho dù ta không được hoàng thượng ngài để mắt đến, thì ả cũng không phải là nữ nhân của ngài." Tần Bạch Lộ cười điên cuồng, lộ ra hận ý ngút trời. "Ngài cho rằng người nghĩ như vậy chỉ có mình ta thôi sao?  Ngươi lầm rồi, ngay cả Hạ Uyên cũng rất hối tiếc, lúc này trong lòng hắn đang nhớ đến hoàng hậu tốt của ngài đấy!"

Ngay lúc này người Tần gia chỉ hận không bóp Tần Bạch Lộ một cái chết luôn, nếu không phải Gia chủ phu nhân từ trước đến giờ làm việc cứng rắn, thì sao bọn họ có thể chứa được một nữ nhân bị hưu trong gia tộc chứ. Nhưng nếu như sớm biết nàng ta sẽ làm ra chuyện gan lớn bằng trời, nói ra lời nói to gan lớn mật, thì dù có bị khai trừ ra khỏi gia tộc, bọn họ cũng phải vứt nàng ta đi xa thật xa, miễn cho bị nàng ta liên luỵ cho toàn gia tộc.

Lúc này sắc mặt Hạ Hành đã lạnh như băng, không có nam nhân nào muốn nghe thấy chuyện nữ nhân mình yêu bị người khác nhớ thương, huống chi người nam nhân kia thiếu chút nữa còn có thể thay thế được vị trí của mình.

"Ngươi có từng nghe nói qua duyên trời định chưa?" Sắc mặt Khúc Khinh Cư bình tĩnh nhìn Tần Bạch Lộ, giống như đang nhìn một con chó nhà có tang đáng thương, "Ngươi nói tiên đế thay đổi ý định ban hôn ban đầu, vậy đã nói rõ trong lòng tiên đế, ta mới là người thích hợp nhất với hoàng thượng, ta mới chính là nữ nhân định mệnh của hoàng thượng. Ngươi ghen tỵ với bổn cung cũng được, hận bổn cung cũng được, bổn cung được hoàng thượng yêu thích đấy thì sao, ngươi làm gì được ta?"

Tần Bạch Lộ lôi kéo ân oán giữa các nàng về phía Hạ Uyên, thì nàng sẽ cố ý xuyên tạc Tần Bạch Lộ vì ghen tỵ nàng có được sự yêu thích hoàng đế, hai chuyện  này nhìn như một chuyện, nhưng mang lại cho người ta cảm giác khác nhau.

Nàng muốn cho Hạ Hành biết, người nàng muốn cướp là hắn, người nàng để ý cũng là hắn. Chỉ có như vậy mới không lưu lại hậu hoạn, thậm chí có thể khiến Hạ Hành càng thêm tin tưởng và coi trọng mình.

"Ngay cả ông trời cũng giúp bổn cung, ngươi lấy cái gì mà so với bổn cung." Khúc Khinh Cư quay đầu nhìn về phía Hạ Hành, quả nhiên đã trông thấy hắn lộ ra nụ cười, nàng trừng mắt liếc hắn một cái, mấp máy môi dùng khẩu hình miệng nói bốn chữ "Trêu hoa ghẹo nguyệt" rồi quay đầu nói với Tần Bạch Lộ: "Ngươi không cam lòng thua kém bổn cung, còn dám cấu kết với công chúa Nhu quốc, cố ý phát tán lời đồn làm tổn hại danh tiếng triều Đại Long ta. Tâm tư hiểm ác như thế, khó trách ông trời không giúp ngươi mà giúp ta, khiến ta có thể chiếm được sủng ái của hoàng thượng, nếu ngươi trở thành hoàng hậu của Đại Long triều thật, chẳng phải thiên hạ sẽ đại loạn sao?!”  

"Ngươi!" Tần Bạch Lộ không ngờ Khúc Khinh Cư sẽ nói ra lời này, nàng ta đang định há mồm muốn mắng to, ai ngờ bị Tần phu nhân bên cạnh đánh một bạt tai thật mạnh vào mặt, đánh cho nàng ta ngả lăn trên đất.

"Im miệng!" Tần phu nhân nức nở nói: "Đồ thứ nữ nhi bất trung bất hiếu, ngươi muốn hại chết cả nhà chúng ta mới vừa lòng hay sao?”  

Cả đại điện, ngoài tiếng khóc lóc của Tần phu nhân ra, thì không có bất kì tiếng động nào nữa, Tần Bạch Lộ che má, không nhìn mẫu thân của mình, ngược lại nhìn về phía Đế hậu trên cao, mắt lộ ra hận ý. Thuận tay rút ra chiếc trâm bạc sắc nhọn trong tay áo, bật đứng dậy vọt thẳng tới phía Khúc Khinh Cư.

"Nương nương!" Mộc Cận bên cạnh hốt hoảng nhào nửa người qua che sau lưng Khúc Khinh Cư, sau một tiếng vang thanh thuý của đồ sứ rơi xuống đất, nàng ta nghe thấy một tiếng rên rỉ từ nơi không xa, sau đó cả đại điện bắt đầu la hét ầm ĩ.

Khó hiểu ngẩng đầu nhìn lên, Mộc Cận liền nhìn thấy Tần Bạch Lộ nhếch nhác nằm ở một bên, hoàng thượng đang ngăn ở phía trước hoàng hậu nương nương, áo bào xốc xếch không chịu nổi.

"Hoàng thượng, chàng không sao chứ?" Khúc Khinh Cư đứng lên, sắc mặt kinh hoàng nhìn lên nhìn xuống xem xét hết cả người Hạ Hành, mới thở phào nhẹ nhõm, giận dữ nói: "Chàng làm gì thế, ở đây có nhiều người như vậy, chàng chắn trước mặt ta làm gì?!”

Cả đại điện lập tức yên tĩnh như tờ, kinh hoảng, người lo trấn áp Tần Bạch Lộ, người lo dập đầu xin tội, lúc này toàn bộ giống như bị ai đó bóp chặt cổ họng lại, một chút âm thanh cũng không phát ra được.

"Trên điện có nhiều người như vậy, ai cho chàng ngăn cản phía trước ta, muốn khoe khoang chân của chàng dài sao?! A! Có phải chê mạng của mình quá dài rồi không, ai cần chàng cứu, ta cũng không phải đồ ngốc, chẳng lẽ sẽ ngồi yên để nàng ta đâm sao?! Não chàng có bị úng nước không vậy?! Hả?!"

Mộc Cận giương mắt nhìn vẻ tức giận của hoàng hậu nương nương, nhìn hoàng thượng bị hoàng hậu nương nương mắng đến mức phải lui về phía sau mấy bước, không nhịn được run run bả vai, nuốt một ngụm nước bọt.

Đám người Tiền Thường Tín, Minh Hòa bên cạnh cũng choáng váng, có ai từng nhìn thấy bộ dạng hung hãn này của hoàng hậu nương nương chưa?! Có ai từng thấy hoàng hậu nương nương mắng xối xả Hoàng đế bệ hạ chưa. Thân là người hầu hạ thân cận của hoàng thượng, bọn họ nên ngăn ngón tay đang chĩa thẳng vào ngực hoàng thượng của hoàng hậu nương nương lại, nên trách cứ hành động bất kính của hoàng hậu nương nương mới đúng, nhưng. . . . . . Bọn họ không không dám mở miệng, ngay cả thở mạnh cũng không dám!

"Cút ngay!" Khúc Khinh Cư một cước đá văng gia chủ Tần gia đang quỳ gối gần trước mặt mình nhất, mắng: "Uổng cho Tần gia các ngươi là thư hương thế gia, nhưng nhìn chuyện mà các ngươi đã làm đây này, không có gia giáo, hành động dã man, bất trung bất nghĩa, nói các ngươi là thư hương thế gia, chính là muốn vũ nhục bốn chữ này! Tần Bạch Lộ gan lớn tày trời như vậy, đều là do các ngươi nuông chìu!"

Một đám người Tần gia sau khi nghe chửi, mới phản ứng lại được, từng người một dập đầu cồm cộp vang dội, chỉ cầu hoàng thượng có thể tha mạng cho bọn họ. Trong nhà xuất hiện một kẻ hành thích hoàng hậu, đây chính là tội lớn phải liên luỵ đến cửu tộc đấy.

"Khinh Cư. . . . . ." Hạ Hành đưa tay cầm lấy tay Khúc Khinh Cư, mới phát hiện tay của nàng đang run rẩy không thôi, trên mặt lộ ra nụ cười lấy lòng. "Đừng tức giận, đừng tức giận, tức giận không tốt cho thân thể."

Khúc Khinh Cư giằng ra khỏi tay của hắn, ngồi xuống ghế, nâng chung trà lên cúi đầu uống trà, cũng không thèm nhìn hắn lấy một cái.

Tiền Thường Tín và Minh Hòa yên lặng lùi về sau, thật vất vả mới lấy hết dũng khí định tiến lên khuyên ngăn, nhưng mà nếu hoàng thượng là người bị mắng mà cũng vui vẻ tươi cười như vậy, bọn họ chỉ là hạ nhân, sao có thể dám lên tiếng nữa chứ?  

Nhưng mà dáng vẻ lúc hoàng hậu nương nương giận dữ, thật sự là quá đáng sợ, sư tử hà đông cũng không dữ đến như thế.

"Nhi nữ Tần gia nói lời láo xược, thậm chí còn dám hành thích Đế hậu, thiên lý khó dung, ba ngày sau trảm lập quyết." Hạ Hành thấy Khúc Khinh Cư không để ý tới mình, liền ngồi xuống theo bên cạnh nàng, lạnh lùng nói: "Tần gia dạy nữ nhi không nghiêm, to gan lớn mật, vu hãm hoàng hậu và triều thần, toàn bộ giải vào thiên lao, chờ ngày xét xử."

"Hoàng thượng tha mạng!" Đám người Tần gia còn chưa kịp cầu xin tha thứ, đã bị người bụm miệng, kéo hết xuống. Về phần Tần Bạch Lộ hành thích Khúc Khinh Cư, đã bị Hạ Hành một cước đá ngất từ nãy, bị người kéo xuống trước tiên.

"Tất cả lui ra." Hạ Hành liếc nhìn trong điện, phất phất tay, đợi sau khi tất cả mọi người lui ra, mới kéo Khúc Khinh Cư vào trong ngực: "Đừng giận nữa mà, ta biết là nàng đang lo lắng cho ta."

"Ai thèm lo lắng cho người!" Khúc Khinh Cư đẩy hắn ra, thấy đẩy không được nên cũng không phí sức lực nữa, mặc kệ cho hắn tùy ý ôm.

"Một cây trâm bạc dù đâm vào người, cũng không chết được, huống chi ta đã nói với nàng rồi, ta là người tập võ, chẳng lẽ còn không thể khống chế một nữ nhân chân yếu tay mềm  hay sao?” Hạ Hành vỗ nhẹ sau lưng nàng: "Nàng đã mắng ta một trận rồi, đừng tức giận nữa được không?"

"Nếu lỡ đâm vào nội tạng thì làm sao đây?" Khúc Khinh Cư cau mày nói: "Ta không muốn mới còn trẻ mà phải làm quả phụ!"

"Được rồi, ta biết sai rồi, đừng giận nữa, chúng ta đi thăm Đồn Đồn, nhất định con đang nhớ chúng ta đấy." Mặc dù bị mắng, nhưng Hạ Hành lại cảm thấy vui mừng khôn xiết, nếu không phải quan tâm mình, thì với tính tình của Khinh Cư, sao sẽ làm ra hành động mất kiểm soát như vậy chứ.

Mặc dù có hơi uất ức, nhưng mà cảm giác này vẫn rất. . . . . . Thoải mái.

"Các ngươi nên quản tốt mồm miệng của mình." Tiền Thường Tín nhìn cung nữ thái giám từ trong điện lui ra ngoài, mặc dù những người này đều là những hạ nhân hay hầu hạ bên cạnh Đế hậu, nhưng gã vẫn muốn dặn dò nhiều thêm một câu, "Nếu có một chút tin tức không hay nào truyền ra, món đồ ở trên cổ các ngươi cũng không cần để nữa."

Mọi người rối rít vâng dạ, trong lòng Mộc Cận vẫn còn sợ hãi quay đầu lại nhìn đại điện sau lưng, không nhịn được lau mồ hôi rịn trên trán.

Mới vừa rồi, hoàng hậu nương nương thật là. . . . . . Lợi hại!


Hết chương 117

**********



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.06.2018, 01:17
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 832
Được thanks: 7408 lần
Điểm: 33.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 118: Không tiêu đề

Editor: Gà

Người Tần gia bị đánh nhốt vào Thiên lao, trưởng nữ Tần gia từng là Thụy vương phi đã bị hạ chỉ chém đầu, trong Kinh thành không ít người đoán được Tần gia rơi xuống kết cục này, trừ Tần Bạch Lộ ám sát hoàng hậu ra, còn có thể có liên quan đến lời đồn đãi trong kinh trước đó.

Dù sự thật thế nào, gần vài năm nay cách làm việc của Tần gia đã dần mất đi tác phong dòng dõi thư hương rồi, thậm chí có học trò nói hiện tại gia chủ Tần gia thẹn với liệt tổ liệt tông của tộc Tần thị.

Có người cảm khái phong phạm của bộ tộc Tần thị năm đó, quay đầu lấy chuyện Tần gia ra giáo dục con cháu, lấy Tần gia làm gương, đừng nên đi vào con đường cũ của Tần gia.

Sau khi Đại Dung nghe Tần Bạch Lộ sắp bị chém đầu trước dân chúng, lập tức sợ đến mức không dám ra cửa nữa, so với những người khác nàng ta càng rõ hơn đã xảy ra chuyện gì. Lúc trước, Tần Bạch Lộ và nàng ta cùng thương nghị làm bại hoại thanh danh hoàng hậu, thậm chí Tần Bạch Lộ còn nói với nàng ta không ít sự tình hậu cung Đại Long, thật không ngờ việc này đã bị vạch trần nhanh như vậy, Tần Bạch Lộ chủ mưu nên ngay cả mạng cũng không giữ được.

Ngày Tần Bạch Lộ bị chém đầu trước dân chúng, cuối thu trời mát, không ít người đến xem náo nhiệt, nhưng cho đến một khắc trước khi hành hình, cũng không ai đến tiễn đưa nàng.

Nàng mờ mịt, đột nhiên nhìn thấy một nam nhân cưỡi bạch mã phía sau đám người, nàng hơi ngẩn ra, thất thần rồi nước mắt đột nhiên rơi xuống, mười ba tuổi nàng đã rung động với nam nhân này, mười lăm tuổi gả cho hắn, mười bảy tuổi bị hắn hưu, gần một khắc trước khi chết, lại nhìn thấy hắn.

Màu đen vải bố bịt kín ánh mắt nàng, nàng nghiêng đầu muốn nhìn hắn nhiều hơn một cái, cuối cùng vẫn tùy ý đao phủ bịt kín mắt nàng, nàng nghe bên tai truyền đến tiếng mắng nhiếc, tiếng cười nhạo. Nhưng nàng vẫn nín thở ngưng thần, nhưng không nghe được giọng nói của hắn.

Một năm kia trong cung yến, nếu nàng không gặp được hắn, thì tốt rồi.

Chỉ trách khi đó bản thân còn quá trẻ, chỉ trách khi đó vẻ kinh diễm của thiếu niên chiếm hết thời gian của nàng.

Có lẽ, nàng hận mình không phải là Khúc Khinh Cư, hận mình không phải là Khúc Ước Tố. Nàng hận, trở nên không cam lòng, trở nên bất mãn với hắn. Nếu có thể lại làm người, nàng tình nguyện làm một nữ nhân bình thường, gả cho một nam nhân bình thường. Phồn hoa cũng được, vô vị cũng thế, tóm lại có thể có được một phần cảm tình thuộc về bản thân.

Giống như Khúc Khinh Cư vậy, có nam nhân che chở cho nàng ấy, có một đời để mong chờ.

"Canh giờ đã đến, hành hình!"

Ánh mặt trời giữa trưa chiếu lên đao của đao phủ, lóe sáng, đại hãn tráng kiện uống Thiêu Đao Tử [1] xong, một ngụm phun vào đại đao, sau đó chậm rãi giơ tay lên, dùng sức chém xuống.

[1] Thiêu Đao Tử: đốt dao, thường được gọi là rượu gạo thời cổ đại, chủ yếu phổ biến ở vùng Liêu Đông ngày xưa (hiện nay ở phía đông Liêu Ninh, Cát Lâm), có nồng độ cao, hương vị mạnh như lửa.

Khóe môi Tần Bạch Lộ lộ ra nụ cười, dường như lại nhìn thấy thiếu niên chói mắt trong cung yến năm đó, lập tức cả thế giới lâm vào một mảnh tối đen.

Tay nắm dây cương của Hạ Uyên bỗng cứng đờ, lập tức chậm rãi nới lỏng ra, hắn kéo dây cương quay đầu ngựa, không nhìn trảm đầu đài phía sau, thở dài rồi nói: "Hà Phúc Nhi, cho người hạ táng nàng thật tốt đi."

Người trên trảm đầu đài, nếu không có người nhà nhặt xác, cuối cùng sẽ bị người đưa đến bãi tha ma. Mặc dù hắn không có cảm tình với nàng, thậm chí chán ghét, nhưng Hạ Uyên hắn còn không đến mức nhìn người đã từng là nữ nhân của mình chết rồi mà không có một cỗ quan tài.

Hà Phúc Nhi thấy sắc mặt chủ tử không tốt, vội bảo người phía sau đi nhặt xác của Tần Bạch Lộ: "Vương gia, lúc này trời đang độc, không bằng hồi phủ thôi."

Hạ Uyên nhíu mày nhìn hắn ta một cái: "Đi thôi."

Hà Phúc Nhi bước lên phía trước dắt cương ngựa, hướng ngựa về phía Quận Vương

Dắt về hướng phủ, lúc đến chỗ rẽ, hắn ta nhịn không được quay đầu nhìn đám người đã tản ra khỏi trảm đầu đài. Buổi trưa trảm đầu người, chỉ sợ phơi nắng như vậy, cả linh hồn nhỏ bé cũng không chịu nổi.

Nhưng mà ám sát hoàng hậu, lá gan này cũng thật quá lớn, khó trách hoàng thượng sẽ hạ ý chỉ như vậy, thật sự xem như tự làm tự chịu. May thay Vương gia đã hưu nàng từ lâu, bằng không cả phủ Quận Vương cũng bị nàng liên lụy rồi.

Đại Dung không dám nhìn hiện trường hành hình Tần Bạch Lộ, sau khi nghe nói thi thể Tần Bạch Lộ được người của phủ Thụy Quận vương lấy đi, nàng ta luôn bất an không yên ngồi trong phòng, nếu có người đi lại trong sân, thì sẽ sợ đến mức run rẩy.

Cả nữ nhi thế gia như Tần Bạch Lộ vậy mà Hoàng đế cũng hạ lệnh chém đầu, nếu tra được chứng cứ nàng ta có liên quan đến lời đồn lúc trước, thì nàng ta sẽ có kết cục thế nào, còn có Nhu quốc, có phải sẽ bị nàng ta liên lụy hay không?

Hiện tại nàng ta hối hận đã hợp tác với Tần Bạch Lộ rồi, lúc trước sao nàng ta lại ngu ngốc tin tưởng vào lời nói của một nữ nhân bị Hoàng thất hưu chứ?!

Uống một ngụm trà mát để ngăn chặn khủng hoảng trong lòng, chén trà của Đại Dung vừa rời miệng, đã thấy tỳ nữ của mình đẩy cửa ra vội vàng đi đến, trên mặt tràn đầy kinh hoàng: "Công chúa, Hoàng đế bệ hạ Đại Long triệu kiến ngài và thái tử."

Cả kinh đánh rơi chén trà trong tay, Đại Dung sợ tới mức đứng lên, xuyên qua cửa nhìn thấy thái giám Đại Long đang đứng trong viện, chân lảo đảo một cái, gắng gượng nở nụ cười: "Chờ ta thay y phục..."

"Mời công chúa không cần lãng phí thời gian, hoàng thượng và hoàng hậu nương nương bề bộn nhiều việc, công chúa vẫn mau chóng tiến cung đi." Tiền Thường Tín đi vào trong nhà, mặt không biểu cảm vẫy phất trần trong tay: "Công chúa, mời."

Đại Dung nhận ra đây là thái giám bên cạnh Hoàng đế Đại Long, tức thời cũng không dám chậm trễ, cố gắng cười một cái, đi theo Tiền Thường Tín ra khỏi phòng. Đợi đi đến sân, nàng ta nhìn thấy Đồ Nhĩ cũng mặc một thân thường phục, sắc mặt rất không dễ nhìn.

"Thái tử, công chúa mời." Tiền Thường Tín nhíu mày: "Đừng để hoàng thượng đợi lâu."

Nhìn thấy thái độ Tiền Thường Tín như vậy, trong lòng Đại Dung càng thêm bất an nghiêm trọng, gần như cả thở cũng không nổi.

Vào cung, theo đám người Tiền Thường Tín vào cung Thiên Khải, Đại Dung nghe được bên trong truyền ra tiếng nói chuyện của Đế Hậu, đợi sau khi Tiền Thường Tín truyền báo, tiếng nói chuyện bỗng dừng hẳn, trong ánh mắt lạnh lẽo của cung nữ thái giám bốn phía, nàng ta tiến vào.

Khúc Khinh Cư đang thưởng thức một Vạn Hoa Đồng trước mắt, nhìn thấy Đại Dung và Đồ Nhĩ tiến vào, lập tức đưa Vạn Hoa Đồng cho cung nữ bên cạnh, rồi ngồi nghiêm chỉnh. Đợi sau khi hai người hành lễ, nàng chỉ bưng chén trà không nói chuyện, để Hạ Hành tùy ý nói chuyện với hai người.

"Trẫm nghe nói Hộ quốc công chúa từng qua lại thân thiết với Tần thị, không biết công chúa có giải thích gì không?" Hạ Hành lạnh lùng nhìn Đồ Nhĩ và Đại Dung, chỉ một câu nói đã dọa hai người đến mức quỳ xuống đất, hắn nhìn hai người quỳ trước mặt, sắc mặt vẫn khó nhìn: "Trước kia Nhu quốc luôn là phụ quốc được Đại Long xem trọng, nhưng hiện giờ hành vi của các ngươi làm trẫm vô cùng thất vọng."

Đồ Nhĩ vừa nghe lời này, sợ đến mức biến sắc, vội hành đại lễ nói: "Hoàng đế bệ hạ Tôn quý, Nhu quốc ta luôn trung thành với ngài có trời cao chứng giám, cầu bệ hạ đừng nên dễ dàng tin vào lời đồn!"

"Có phải trong lòng nhị vị cũng biết rõ lời đồn này hay không." Hạ Hành nhớ đến lời đồn đãi trong kinh trước đó, còn có Tần Bạch Lộ làm ra mấy chuyện này, lập tức cau chặt mày: "Trẫm thầm nghĩ muốn Nhu quốc cho Đại Long ta một câu trả lời thỏa đáng."

Trán Đồ Nhĩ đã chảy mồ hôi, hắn ta cắn răng dập đầu một cái: "Bệ hạ, chúng ta nguyện gia tăng cống vật hai năm để bày tỏ sự trung thành với Đại Long."

"Đại Long ta không thiếu mấy thứ này." Hạ Hành hừ lạnh nói: "Nếu hoàng hậu của trẫm và triều thần bị lời đồn thương tổn, mặc dù bình định được Nhu quốc, cũng không thể bình ổn được sự phẫn nộ của trẫm!"

"Cầu xin bệ hạ tha thứ!" Mồ hôi của Đồ Nhĩ từ hàm dưới rơi xuống đất, cũng không dám đưa tay lau đi, hắn ta lết về phía trước hai bước, cầu xin nói: "Thần muội không biết, cầu bệ hạ khoan thứ! Cầu bệ hạ khoan thứ!"

Khúc Khinh Cư nhìn Đồ Nhĩ toàn thân chật vật, thậm chí còn tự xưng thần trước mặt bọn họ, có thể thấy được lúc này Đồ Nhĩ đã không còn kế sách rồi. Nàng vốn không nghĩ đến trận này sẽ náo nhiệt như thế, nhưng Hạ Hành cố ý kêu nàng đến, sự thật chứng minh, nàng không thích nhìn người ta dập đầu với mình.

"Bệ hạ, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của thần nữ, vì thần nữ mê luyến phồn hoa Đại Long, không liên quan đến dân chúng Nhu quốc, cầu bệ hạ bỏ qua cho dân chúng Nhu quốc, Đại Dung nguyện thừa nhận mọi trách phạt." Đại Dung nghĩ đến Nhu quốc lạnh khủng khiếp, sao có thể chịu được hai năm cống phẩm. Dù không muốn thừa nhận, nhưng nàng ta hiểu rõ bản thân đã làm sai rồi: "Cầu hoàng thượng bỏ qua cho Nhu quốc, Nhu quốc khổ hàn chi địa, dân chúng ta không có sức chịu được chiến tranh và nhiều năm cống phẩm nữa."

Nghe thế, Khúc Khinh Cư nhìn vào hai mắt Đại Dung, đến thời khắc mấu chốt, vị Hộ quốc công chúa này còn chưa hồ đồ đến cùng, cuối cùng vẫn biết bảo vệ dân chúng của mình.

Trên thực tế, thế gian có mấy ai có thể chống lại sự hấp dẫn của phồn hoa chứ?

Hạ Hành lạnh nhạt nhìn hai huynh muội này, hoàn toàn không lên tiếng. Quốc gia với quốc gia chính là như thế, đầu tiên hắn ta phải bảo hộ lợi ích của dân mình, mới dành được sự thông cảm của người khác, nhưng hắn là Đế Vương Đại Long, không phải Đế Vương Nhu quốc.

Lập trường không giống, sao có thể thông cảm?

"Công chúa đã biết Nhu quốc không chịu được lửa giận của trẫm, vì sao còn làm ra việc to gan bậc này?" Hạ Hành ném kết quả điều tra gì đó đến trước mặt hai huynh muội: "Nếu trẫm xua binh đến Nhu quốc, sẽ là tội nghiệt của Hộ quốc công chúa ngươi."

Đại Dung không dám nhìn những thứ đó, chỉ hoảng loạn cầu xin tha thứ: "Thần nữ bị ma quỷ ám ảnh, thần nữ cam nguyện chịu phạt, cầu hoàng thượng bỏ qua cho dân chúng Nhu quốc." Nàng ta không thể tin được, nếu Đại Long thật sự phái đại quân ra, mẫu thân và dân chúng Nhu quốc sẽ nhìn nàng ta với ánh mắt thế nào, thất vọng? Phẫn nộ? Hay là hận?

"Hoàng thượng, thần nữ nguyện lấy cái chết tạ tội, cầu hoàng thượng tha cho dân chúng vô tội!" Đại Dung quỳ thẳng người, nhìn vị Đế Vương xuất chúng vô tình trước mắt vị này, trên mặt không thấy vẻ yêu mị lúc trước. Nàng ta nhìn Khúc Khinh Cư luôn im lặng uống trà, quỳ lết vài bước đến chỗ nàng, sau đó ngổn ngang dập đầu một cái: "Ngôn hành thần nữ vô trạng, chạm đến hoàng hậu nương nương, xin hoàng hậu nương nương trách phạt."

Khúc Khinh Cư xem thường khí độ quốc gia hòa hợp phồn hoa gì đó, để ý lời đồn mà nàng ta và Tần Bạch Lộ truyền ra để hãm hại nàng, nhưng hiện tại dường như Đại Dung không còn muốn chiếm hữu gì cả, chỉ là Hộ quốc công chúa Nhu quốc, thà rằng lấy cái chết bù lại sai lầm của bản thân, chứ không muốn liên lụy đến dân chúng.

Người biết sai có thể sửa so với người chết đến nơi cũng không hối cải làm người ta nhìn thuận mắt hơn, quan trọng là Đại Dung là công chúa Nhu quốc, chứ không phải là người Đại Long. Một Nhu quốc dễ đối phó, nếu bởi vậy mà phụ quốc khác sinh lòng phản ý, mặc dù Đại Long đối phó với những quốc gia đó không có vấn đề gì, nhưng cũng không phải là chuyện tốt.

Chiến tranh đối với dân chúng mà nói, chính là một thảm họa.

"Hoàng thượng, việc này không bằng viết một lá thư gửi cho nữ vương Nhu quốc, bảo nàng cho Đại Long chúng ta một câu trả lời thỏa đáng." Khúc Khinh Cư đặt chén trà xuống, nói: "Sự việc đã qua, ta không hy vọng chiến tranh nổ ra vì ta."

Hạ Hành thở dài: "Nếu lúc trước lời đồn đãi thật sự tạo thành hậu quả không tốt, thì nên thế nào?"

"Ta biết tâm ý của hoàng thượng ngài." Khúc Khinh Cư khẽ cười: "Ta là người lười biếng, không thích quan tâm đến việc tiền triều, nhưng ta biết một chuyện, là khi có chiến tranh người chịu khổ luôn là dân chúng."

Sau một lúc lâu, Hạ Hành gật đầu: "Trẫm hiểu ý nàng, việc này giao cho nữ vương Nhu quốc cho Đại Long một câu trả lời thỏa đáng vậy."

Sử quan bên cạnh ghi lại ngôn hành của Đế Hậu: "Tháng mười năm Gia Hựu, công chúa Nhu quốc mạo phạm hoàng hậu, Đế giận dữ, ý muốn xua binh phạt Nhu. Sau khuyên, nói chiến tranh, người khổ là dân chúng. Đế nghe thấy, tiêu giận."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.06.2018, 23:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 247
Được thanks: 2476 lần
Điểm: 39.09
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 119: Khúc chung nhân tán

Editor: Mèo ™



Cuối tháng mười, thời tiết đã hết sức lạnh, tất cả các sứ thần phụ quốc cũng chuẩn bị lên đường trở về, cho nên trước khi đi, Đại Long tổ chức một buổi yến tiệc ở điện Loan Hợp để tiễn chư vị sứ thần về nước.

Hạ Hành không nói chuyện của Nhu quốc ở trước mặt Khúc Khinh Cư, nàng cũng không hỏi nhiều, mặc dù Đại Long không có quy củ hậu cung không được can chính, nhưng nàng rất thức thời, ngay cả 《binh pháp Tôn Tử》cũng không hoàn toàn hữu dụng trong mọi trường hợp, không nên đánh cược vào quyền uy hoàng thất thì hơn.  

Kiếp trước nàng là một quản lý nghệ sĩ, biết rõ làm sao lợi dụng lòng người, biết làm sao đạt được lợi ích từ đối phương, đây là khôn vặt của riêng nàng, nhưng nàng cũng tự biết mình biết ta, biết mình am hiểu cái gì, không am hiểu cái gì.

Giống như ban đầu Phùng Tử Căng mượn tay Hàn Lương đệ hãm hại nàng, nàng liền tương kế tựu kế, loại bỏ nữ nhân lúc nào cũng âm mưu hãm hại mình đó. Thục Quý Thái phi lúc trước là đại thụ trong cung, sau sự kiện hãm hại lần đó, hai vị Thái hậu và nàng lại không đối phó với bà ta, nhưng cũng sẽ không cho phép Thục Quý Thái phi còn ở lại trong cung.

Ban đầu chuyện kia liên lụy đến Thục Quý Thái phi, dù có bàn tay nàng âm thầm tạo điều kiện, nhưng lớn nhất vẫn là thế lực của hai vị Thái hậu, họ chỉ đơn giản mượn tay Phùng Tử Căng và Hàn Lương đệ để kéo Thục Quý Thái phi vào vũng bùn, khiến bà ta sống không bằng chết. d 。 đ ღ l 。 q 。 đ ღ

Nàng đoán được dụng ý của hai vị Thái hậu, cho nên nàng mặc cho Phùng Tử Căng vu oan giá hoạ nàng, sau đó trơ mắt nhìn nàng ta tự chui đầu vào rọ, cuối cùng mất đi tính mạng.

Trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng tha thứ cho kẻ đã từng lấn áp mình lúc xưa chứ? Trong lịch sử có chuyện người Trệ [1] khi xưa, giờ đây thì có chuyện của Thục Quý Thái phi sờ sờ trước mắt.

[1] Người Trệ (Người heo, người ngồi xổm): Là một loại tra tấn tàn khốc. Huỷ dung, chặt đứt tay chân, móc mắt, đổ đồng nấu chảy vào tai, làm cho điếc, đổ đầy thuốc độc vào họng, cắt lưỡi, phá hủy dây thanh quản, làm cho câm, và ném vào nhà xí. Cạo sạch lông mày, lông mi, tóc, sau đó bôi thuốc vào các lỗ chân lông để tóc không bao giờ mọc lại được. Trong lúc hành hình, nếu người bị tra tấn chết, thì người hành hình sẽ bị trị tội. Đây là điển tích có thật trong lịch sử Trung hoa, xảy ra ở hậu cung nhiều triều đại: Tây Hán, Nhà Đường,... (Các bạn có thể search google để tìm hiểu rõ hơn)

Ngồi phượng liễn đi ngang qua đình nghỉ mát mà Hàn Lương đệ đã từng hát khúc, Khúc Khinh Cư ôm chặt Đồn Đồn trong ngực, ánh mắt dần bình tĩnh, nàng sẽ không bao giờ khiến mình rơi vào kết cục như Thục Quý Thái phi kia!

"Hoàng hậu nương nương đến!"

Bước vào cửa chính điện Loan Hợp, làn váy phượng bào đỏ thắm chấm đất, xẹt qua thảm tĩnh lặng không tiếng động, nàng không nhìn những đại thần và đám sứ thần đang quỳ gối hai bên, đi tới trước chín bậc thềm ngọc, thi lễ với Hạ Hành "Bái kiến hoàng thượng."

"Nào, nào." Hạ Hành đứng dậy khỏi long ỷ, nhìn thấy Khúc Khinh Cư bước lên chính bậc thềm ngọc, liền nắm tay nàng ngồi xuống. Khúc Khinh Cư quay đầu lại liếc nhìn mọi người còn đang quỳ, cất giọng nói: "Mọi người mời đứng lên."

"Tạ hoàng thượng, tạ hoàng hậu nương nương."

Khúc Khinh Cư mỉm cười gật đầu, đợi sau khi những người này đứng dậy, nàng mới thu hồi tầm mắt, quay sang nhìn Hạ Hành rồi mới nói tiếp: "Khiến chư vị chờ lâu, bổn cung tự phạt một ly." Nói xong, bưng ly rượu hoa đào trước mặt lên, lấy tay áo che mặt, ngửa đầu uống cạn.

Mọi người nào dám để hoàng hậu uống rượu bồi tội như vậy, rối rít bưng ly rượu uống theo. Hoàng thượng người ta đến sớm, cũng không có ý trách cứ gì hoàng hậu, bọn họ lại càng không có tư cách oán than.

"Mới vừa rồi, hoàng nhi trẫm khóc nháo ở cung Phúc Thọ, bất đắc dĩ hoàng hậu phải đi vòng vèo một chuyến." Khóe miệng Hạ Hành khẽ nhếch, cười nói: "Đáng thương lòng cha mẹ trong thiên hạ, đứa nhỏ này mà quậy nháo khóc la, chúng ta sao có thể ngồi yên được."

Cung Phúc Thọ là chỗ ở của Thánh mẫu Hoàng thái hậu, hoàng tử điện hạ ở đó khóc nháo không thôi, có phải là có việc gì xảy ra không? Nếu thật sự là trẻ con quấy nháo, thì cần gì hoàng hậu phải tự đích thân đến đó dỗ chứ?

Mặc dù mọi người cảm thấy chuyện này có chút không đúng, nhưng thấy sắc mặt Đế hậu như thường, hình như cũng không phải là chuyện lớn gì, liền cười cười cho qua chuyện. Chúng đại thần thường ngày không biết chăm trẻ nhỏ bây giờ đều như biến thành nhũ nương toàn năng, cứ như đứa bé là tự tay mình nuôi lớn không bằng.  

Không khí trên yến tiệc nhất thời trở nên náo nhiệt hơn, ca múa cũng tiếp tục bắt đầu, mọi người cười nói cạn ly hi hi ha ha, hết sức hoà hợp.

Hạ Hành nhẹ giọng nói bên tai Khúc Khinh Cư: "Hai vị Thái hậu đều không có việc gì chứ?"

"Chỉ kinh ngạc hết hồn thôi." Khúc Khinh Cư bưng ly rượu lên, khóe miệng khẽ cười, giọng nói ra lại lạnh lẽo vô cùng: "Người bên cạnh mẫu hậu đều cẩn thận, những thứ đó còn chưa đến gần Đồn Đồn đã bị phát hiện, người của Thục quý phi giấu đồ ở nơi đúng là bí mật, ngay cả hai vị mẫu hậu cũng không phát hiện ra."

Vốn nàng đang chuẩn bị tới điện Loan Hợp dự yến tiệc, ai ngờ mới ra cửa cung liền gặp được Đinh ma ma của cung Phúc Thọ đang vội vã chạy tới báo cho nàng biết chuyện này, nàng làm gì còn tâm tình tới điện Loan Hợp nữa, lập tức quay đầu đến cung Phúc Thọ ngay.

Hai vị Thái hậu cũng là nữ nhân có thủ đoạn, rất nhanh đã phái người tra xét kĩ càng trong ngoài. Không ngờ Thục Quý Thái phi bị đưa đi thủ Hoàng Lăng, trước khi đi vẫn không cam tâm bố trí một gián điệp lợi hại như vậy.

"Đã phát hiện vật gì?" Sắc mặt Hạ Hành đã trầm xuống.

"Một ít máu đen, chắc là vết máu của người bị bệnh nặng, cũng may người mà Thục Quý Thái phi cài vào không biết, phàm là những đồ dùng của Đồn Đồn, ngay cả một chiếc khăn tay ta cũng phân phó người kiểm tra kĩ càng rồi mới được dùng.” Khúc Khinh Cư cười lạnh nói: "Nghe nói cuộc sống của Thục Quý Thái phi ở Hoàng Lăng xa hoa vô độ, sinh lòng oán trách, ta đã ra lệnh cho người giảm bớt phân lệ của bà ta, hơn nữa hàng năm ngoài tết Trung thu ra, còn lại không được có ai đến quấy nhiễu an bình của bà ta. Nữ nhân dần lớn tuổi, nếu tính khí vẫn còn nóng nảy như vậy, phải sống trong an tĩnh đạm bạc thì tâm tình mới có thể bình lặng được, ta muốn Thục Quý Thái phi biết được sống bình lặng thì sẽ tốt hơn nhiều.”

Cuộc sống nghèo khó, tất cả những người xung quanh đều là người Lung Á, nàng muốn xem thử cuộc sống sau này của Thục Quý Thái phi sẽ ra sao. Nếu để bà ta chết đi, chẳng phải là quá dễ dàng cho bà ta rồi ư, không khiến cho Thục Quý Thái phi biết thế nào là hối hận, nàng sao có thể can tâm?  ĎïȅñÐān  ˱҉   «Łë.quý.ðôn "

Hạ Hành nghe ra ẩn ý trong lời nói của nàng, cũng không nhiều lời với chuyện này nữa, hắn biết nàng sẽ tận lực bảo hộ con mình. Như năm đó mẫu hậu bảo vệ hắn, dùng hết thủ đoạn, không người nào có thể ngăn cản được.

"Có thể thấy được thánh nhan của hoàng đế bệ hạ Đại Long tôn quý, lại thấy được vẻ phồn hoa của Đại Long, chuyến đi lần này quả thật không tệ, sứ thần Hàn quốc A Cát Tạp cung chúc Đại Long phồn vinh thịnh vượng, thiên thu vạn đại." A Cát Tạp là sứ thần Hàn quốc, biết Đại Long không quá chào đón bọn họ, cho nên lần này vào kinh thành với tư thái rất kính nể, để có thể khiến người Đại Long tin tưởng bọn họ là thật tâm thần phục Đại Long.

"Đa tạ lời chúc của A Cát Tạp đại nhân." Hạ Hành giơ ly rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ.

A Cát Tạp thấy hắn uống rượu mình kính, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng: "Hạ thần thay mặt dân chúng Hàn quốc kính ngài một ly, Hàn quốc ta xin nguyện trung thành với Đại Long, có trời cao chứng giám." Nói xong, ngửa đầu uống cạn cả ly rượu, sau đó trút ngược ly rượu lại, cạn sạch không còn một giọt. "Nếu Hàn quốc làm trái lời thề, sẽ để trời xanh giáng thiên tai xuống trừng phạt chúng ta."

"Trẫm nhận tấm lòng trung thành của thần dân Hàn quốc.” Hạ Hành mỉm cười uống cạn ly rượu trong tay: "Lời thề của A Cát Tạp hôm nay trẫm cũng nhớ kỹ."

Sau khi A Cát Tạp ngồi xuống, còn hả hê nhướng mắt nhìn Đồ Nhĩ và Đại Dung ngồi ở phía sau mình, nhờ vào hành động ngu ngốc của công chúa Đại Dung này, Hàn quốc bọn họ vẫn chưa phải là phụ quốc hèn kém nhất trong mắt người dân  Đại Long, xem ra, gã nên cảm tạ vị công chúa xinh đẹp này mới đúng.

Đại Dung thấy nụ cười hả hê của A Cát Tạp, trên mặt lộ ra một nụ cười cay đắng, nàng ta ngẩng đầu nhìn Đế hậu ngồi trên chín trên bậc thềm ngọc kia, là hai người đó khiến nàng hiểu thế nào là hối hận, thế nào là sợ, thế nào là phồn hoa.

Cuối cùng tầm mắt nàng ta rơi vào vẻ cười mỉm trên mặt Hạ Hành, đối với vị Đế vương trẻ tuổi này, thật sự nàng ta có chút động lòng, nhân hòa, quyết đoán, hơn nữa còn rất chung tình với hoàng hậu, chỉ tiếc tấm chân tình này không thuộc về nàng ta.

Đồ Nhĩ thấy muội muội còn nhìn chằm chằm Hoàng đế Đại Long, liền cau mày nói: "Muội muội, còn chưa từ bỏ sao?"

Đại Dung cười khổ nói: "Có gì mà chưa từ bỏ chứ, từ đầu tới cuối người ta cũng không hề coi trọng ta." Cũng chính người nam nhân này khiến nàng hiểu, không phải bất cứ ai cũng đều yêu thích nàng ta, có lẽ dân chúng Nhu quốc kính yêu nàng ta như vậy, ngoài dung mạo bên ngoài, còn do thân phận của nàng ta nữa.

Nàng là công chúa Nhu quốc, mặc dù tương lai sau này không nhất định sẽ trở thành Nữ vương của Nhu quốc, nhưng vẫn là hi vọng của Nhu quốc. Nàng ta được bọn họ kính yêu như vậy, thế mà lại đổi lòng tham lam vinh hoa phú quý ở Đại Long, nếu con dân Nhu quốc biết được, không biết sẽ thất vọng đến mức nào nữa?

Nàng ta nên cảm kích hoàng hậu Đại Long, nếu không phải nhờ hoàng hậu nương nương tài hoa xuất chúng này, có lẽ bây giờ nàng ta đã không thể ngồi trên đại điện này, khi trở về Nhu quốc cũng dẫn theo đại quân chinh phạt.

Đời này hồ đồ một lần như vậy đủ rồi, thân phận của nàng ta không cho phép tiếp tục hồ đồ thêm lần nào nữa, nếu không kết quả có thể sẽ khiến Nhu quốc vạn kiếp bất phục.

"Thần nữ xin kính hoàng hậu nương nương tôn quý một ly, chúc hoàng hậu nương nương cùng hoàng thượng tình vững hơn vàng, mọi chuyện như ý hài lòng." Đại Dung đứng lên, giơ ly rượu hướng về phía Khúc Khinh Cư: "Thần nữ cũng cảm tạ hoàng hậu nương nương tôn quý đã cho thần nữ cơ hội được trưởng thành, xin hoàng hậu nương nương tiếp nhận cúi đầu thành khẩn của thần nữ." Nói xong, mang theo chúc phúc và kính ý hành lễ với Khúc Khinh Cư, uống cạn rượu ngon trong ly.

Khúc Khinh Cư nhìn Đại Dung, dường như chỉ mới mấy ngày mà vị Hộ quốc công chủ này đã trưởng thành lên không ít, không còn nhìn thấy dáng vẻ ngạo mạn của những ngày qua. Giống như một tiểu cô nương được bao bọc che chở thoắt một cái biến thành nữ hán tử, thay đổi như vậy không biết có bao nhiêu người có thể làm được, có lẽ cái chết của Tần Bạch Lộ đã khiến nàng ta kinh tỉnh lại? Có lẽ là tính mạng của dân chúng Nhu quốc đã kiến nàng ta hiểu ra cái gì gọi trách nhiệm?  Diễễnđàànlêêquýýđôôn

Nhưng mặc kệ như thế nào, Khúc Khinh Cư đón nhận ly rượu này của Đại Dung, nàng cười bưng ly rượu lên, mở miệng nói: "Là người thì đều có lúc sai lầm, mấu chốt ở chỗ có thể quay đầu kịp lúc hay không, có thể nghĩ thông suốt hay không. Bổn cung cũng hi vọng Đại Long và Nhu quốc hữu nghị trường tồn, cuộc sống của dân chúng Nhu quốc được an khang no đủ."

"Đa tạ lời chúc của hoàng hậu nương nương tôn quý, Nhu quốc ta đời đời kiếp kiếp cũng sẽ trung thành với Đại Long!" Hốc mắt Đại Dung ửng đỏ, nàng ta biết đây là hoàng hậu bảo đảm với mình Đại Long sẽ không dấy binh chinh phạt Nhu quốc, nàng ta đổi một ly rượu khác, không chút do dự uống cạn.

Tất cả các sứ thần phụ quốc đều rời đi hôm đó, cuối thu không khí se se lạnh, trên núi ngoại ô Kinh Thành nở đầy cúc dại, Khúc Khinh Cư và Hạ Hành đứng trên cổng thành thật cao, nhìn đám sứ thần hướng về bọn họ hành lễ tam bái cửu khấu đầu, sau đó ngồi vào xe ngựa chậm rãi rời đi. Xe ngựa dần dần càng đi càng xa, cuối cùng biến mất ở cuối chân trời.

Khúc Khinh Cư vén vài sợi tóc bị gió thổi tung ra sau tai, thở dài nói: "Khúc chung nhân tán trường, cả thành hoa nở, cũng không cô đơn lắm."

Hạ Hành thấy vẻ mặt nàng có chút tiếc, liền nắm tay nàng đi xuống cổng thành: "Có người đi thì sẽ có người đến, hai chúng ta còn ở nguyên chỗ là tốt rồi."

Khúc Khinh Cư nghiêng đầu nhìn hắn, khóe miệng dần dần lộ ra một nụ cười thanh đạm, mặc dù nhạt nhẽo, nhưng cũng rất chân thật.


Hết chương 119

--- ------oOo---- -----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alala, Duong Vo, HauLeHuyenCa, Phuongphuong3, quachtrang, vân anh kute và 426 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.