Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 29.05.2018, 16:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 247
Được thanks: 2476 lần
Điểm: 39.09
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 57
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 107: Sinh con

Editor: Mèo ™



Lục Ngọc Dung quỳ nghe quan Lễ bộ đọc thánh chỉ xong, sau đó cùng người nhà cung kính dập đầu tạ ơn, nhìn phụ thân nhận thánh chỉ từ tay quan Lễ bộ, thái độ không vui không giận, khiến người khác không nhìn ra rốt cuộc nàng có ý kiến gì với thánh chỉ ban hôn này hay không.

Chờ sau khi quan Lễ bộ rời đi, Lục phu nhân buồn rầu nhìn thánh chỉ: "Lão gia, làm sao bây giờ, tính tình của Thụy Quận Vương. . . ." Tính tình Thụy Quận Vương như thế nào, trong kinh thành không ai không biết, gả con gái cho người như vậy, có thể trải qua ngày tháng tốt đẹp được sao?

Đừng nói tới hoàng thượng không mấy thân thiết với Thụy Quận Vương, Thục Quý Thái phi càng là cái gai trong mắt của hai vị Thái hậu, thậm chí còn hồ đồ làm ra chuyện hãm hại hoàng hậu như vậy, Lục gia bọn họ dính dáng đến Thụy Quận Vương, chẳng phải là phiền phức ngập trời hay sao.

"Yên tâm đi, nếu Hoàng thượng đã ban hôn, thì có nghĩa là ngài tin tưởng Lục gia chúng ta." Lục Cảnh Hồng thở dài, không biết là đang an ủi Lục phu nhân hay là tự an ủi mình. "Huống chi bây giờ Thụy Quận Vương không có thực quyền, hoàng thượng còn gì nghi ngại nữa đâu?"

Lục phu nhân cũng biết chuyện đã thành định cục, dù nhiều lời cũng chỉ vô ích, nhưng bà đau lòng cho nữ nhi mình, phải gả cho một Vương gia thất thế mà tính tình còn kiêu ngạo này. Ďð. Ŀě. Ǭüÿ. Ďöñ

"Mẫu thân không cần lo lắng cho con." Lục Ngọc Dung nặn ra một nụ cười: "Dù sao Thụy Quận Vương cũng là Quận Vương, trong phủ của hắn ta không có con nhỏ. Tuy rằng nữ nhi gả qua đó chỉ làm kế thê, nhưng Vương phi trước đã bị hưu, so ra thì con cũng không khác chính thê là mấy. Hơn nữa, gả cho người khác cũng không nhất định sẽ tốt hơn gả cho Thụy Quận Vương."

Con trai trưởng Lục Cảnh Hồng – Lục Chiêm nghe muội muội nói như vậy, cắn răng bảo: "Muội muội yên tâm, mọi chuyện có ca ca đây, nếu Thụy Quận Vương dám làm khó muội, dù ca ca có phải kiện đến Hoàng thượng cũng phải đón muội về nhà.”

"Làm gì đáng sợ như thế." Nụ cười trên mặt Lục Ngọc Dung hiện rõ hơn, nàng nhìn thánh chỉ trong tay Lục Cảnh Hồng. "Sống qua ngày, cũng đến thế mà thôi."

Vừa nghe thấy lời này, cả nhà Lục gia đều trầm lặng, nhưng mặc kệ như thế nào, bọn họ luôn cảm thấy thiệt thòi cho nữ nhi mình.

Khi hoa đào nở rộ khắp chốn, quần thần liên tục dâng tấu lên Hạ Hành, rốt cuộc đổi niên hiệu thành Gia Hựu, tế cáo tổ miếu, bắt đầu tính năm Gia Hựu đầu tiên từ năm nay, đồng thời từ đây thế nhân xưng tụng Hạ Hành là Gia Hựu đế.

Tháng tư năm Gia Hựu đầu tiên, mưa phùn rả rích liên tục mấy ngày, nhưng điều khiến Hạ Hành cảm thấy phiền não không phải là những cơn mưa phùn này, mà là Khúc Khinh Cư sắp chuyển dạ lâm bồn. Càng gần đến ngày dự sinh, hắn lại càng đứng ngồi không yên, nữ nhân mỗi lần sinh con chính là mỗi lần bước một chân qua quỷ môn quan, càng suy nghĩ đến những chuyện đáng sợ, thì hắn càng không thể nào tĩnh tâm được.

Bây giờ tuy là cuối tháng tư, nhưng bởi vì mưa liên tục ba ngày, nên không khí bị nhiễm lạnh. Hạ Hành phê duyệt tấu chương trong tay xong, đang chuẩn bị đứng dậy đến hậu điện, thì thấy Minh Hòa vội vã chạy vào, thậm chí ngay cả hành lễ cũng qua loa vội vội vàng vàng.

"Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương sắp sinh ạ."

"Cái gì?!" Hắn hơi biến sắc mặt, lập tức đứng lên sải bước đi ra ngoài, thậm chí ngay cả tay áo bị dính vết mực cũng không kịp thay.

Đoàn người đi tới hậu điện cung Thiên Khải, cửa phòng sinh đã đóng lại, Hạ Hành không biết sắc mặt trắng bệch của mình đã doạ sợ nhóm cung nhân có mặt ở đây. Hắn nhìn chằm chằm cánh cửa phòng sinh đang đóng chặt, trầm giọng nói: "Hoàng hậu nương nương vào trong đó đã bao lâu rồi?"

"Sáng sớm hôm nay hoàng hậu nương nương cảm thấy bụng hơi đau, liền bảo chúng nô tỳ hầu hạ người tắm rửa dùng bữa như bình thường, ở trong phòng đi qua đi lại một lát, khi thấy bụng đau dữ dội mới vào phòng sinh ạ." Kim Trản khom người nói: "Xin hoàng thượng yên tâm, ma ma đỡ đẻ nói thai của chủ tử không có gì bất ổn, cho nên chắc chắn sẽ thuận lợi ạ."

Đầu óc Hạ Hành hỗn loạn lung tung ben, vô ý thức nâng chung trà lên uống một hớp: "Sao không báo cho trẫm biết sớm hơn?”

"Nương nương nói hoàng thượng bận rộn chính sự, đợi sau khi người vào phòng sanh thì mới bảo chúng nô tỳ đi bẩm báo cho ngài." Kim Trản nghe ra vẻ tức giận trong lời nói hoàng thượng, sợ đến mức quỳ sụp xuống trước mặt Hạ Hành. "Xin hoàng thượng thứ tội."

Khoát tay ý bảo cung nữ đáp lời đứng lên, mặc dù hiện tại tâm tình hắn không quá tốt, nhưng vẫn còn có thể nhận ra cung nữ đáp lời này là cung nữ cận thân của Khúc Khinh Cư, cho nên cũng không muốn làm khó nàng ta, chỉ không ngừng rót trà cho mình.

Vi Thái hậu và mẫu hậu Hoàng thái hậu đến nơi cùng lúc, liền nhìn thấy hoàng thượng mặt mày xanh mét, trong phòng hoàn toàn im lặng, ngay cả trong phòng sinh cũng không nghe thấy âm thanh truyền ra, lập tức sợ đến trái tim lạnh lẽo, nghĩ là hoàng hậu có gì không ổn, liền vội nói: "Hoàng hậu thế nào rồi?"

"Hồi bẩm thái hậu, mới vừa nãy một ma ma đỡ đẻ ra ngoài nói, hoàng hậu nương nương tất cả đều tốt, mới đây còn dùng một bát súp để lấy sức." Kim Trản cẩn thận đáp: "Chỉ là có thể phải chờ một lát mới thấy được đầu Điện hạ ló ra ạ."

"Nữ nhân sinh con chính là đang chịu tội." Vi Thái hậu lo lắng liếc nhìn khắp phòng, trực tiếp ngồi xuống ghế dựa, thậm chí quên mất nên mời mẫu hậu Hoàng thái hậu ngồi chung, bà cau mày nói với Kim Trản: "Bảo đám hạ nhân bên ngoài cẩn thận vào, nếu ma ma đỡ đẻ cần thứ gì, các ngươi phải lập tức đưa vào trong, biết chưa?"

"Nô tỳ nhớ kỹ." Kim Trản xoay người ra khỏi điện, truyền đạt ý chỉ của thái hậu nương nương cho những hạ nhân đang đứng chờ lệnh bên ngoài.

Mẫu hậu Hoàng thái hậu ngồi xuống bên cạnh Vi Thái hậu, bà rất hiếm khi thấy Vi Thái hậu lộ ra dáng vẻ nóng nảy như vậy, không thể làm gì khác hơn là mở lời khuyên lơn: "Muội muội không cần lo lắng, mấy ngày nay thái y và ma ma đỡ đẻ cũng đã nói, vị trí thai của hoàng hậu rất thuận, rất nhanh thôi, muội có thể ôm tôn tử mập mạp rồi."

Vi Thái hậu miễn cưỡng cười cười, tầm mắt lại nhìn chằm chằm vào cửa phòng sinh như cũ, ngay cả Hạ Hành đứng dậy hành lễ với mình, bà cũng không chú ý tới.

Hạ Hành nhìn thấy hai vị Thái hậu tới, tâm tình cũng không bình tĩnh hơn được bao nhiêu, uống một bụng nước trà, hắn không nhịn được đứng dậy đi tới đi lui trong phòng, chỉ là mới đi được khoảng nửa khắc, mồ hôi đã ướt đầy đầu, cũng không biết là do khẩn trương hay do nóng.

Cung nhân trong phòng bị sợ đến không dám thở mạnh, nhìn thấy hoàng thượng càng ngày càng lo lắng không yên, chỉ hận không cúi đầu mình xuống thấp nhất có thể, để hoàng thượng nhìn thấy bọn họ rồi lại chướng mắt.

"A!"

Rốt cuộc trong phòng truyền ra một tiếng gào to của Khúc Khinh Cư, Hạ Hành lập tức bước vài bước đến gần sát cửa phòng sinh, kết quả lại không nghe thấy âm thanh gì nữa, không nhịn được nói: "Sao không nghe thấy gì nữa?”  

Minh Hòa nhìn đồng hồ cát đặt trong góc phòng, từ nãy tới giờ mới chỉ trôi qua hai khắc, mặc dù gã là thái giám, nhưng cũng biết đa số nữ nhân sinh con đầu lòng sẽ không dễ dàng.

“Sao Hoàng hậu lại không kêu lên nữa?" Hạ Hành chỉ vào một cung nữ. "Ngươi, vào trong xem thử đi."

"Hoàng hậu đang chuyển dạ, người không liên can đi vào làm gì." Vi Thái hậu đứng dậy đi tới bên cạnh Hạ Hành, miễn cưỡng áp chế nóng nảy trong lòng xuống. "Lúc này mới chỉ trôi qua một ít thời gian, năm đó lúc ai gia sinh con, ước chừng phải giằng co cả đêm, bây giờ con khoan hãy hoảng hốt, bên trong không có ai ra ngoài, đã chứng minh hoàng hậu không có việc gì."

Hạ Hành tùy ý lau mồ hôi trên trán, đi tới đi lui tại chỗ hai vòng, nếu không phải lo ngại những quy củ rách nát của hoàng thất, lo ngại sau này Khinh Cư sẽ bị người có mưu đồ nói xấu, hắn đã xông vào trong từ lâu rồi, làm gì còn đứng ngoài này lo lắng sốt ruột chi nữa.  d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n

Bầu không khí im lặng khiến hắn cảm thấy đặc biệt khó chịu bất an, cũng không biết trôi qua bao lâu, hình như hắn trộm nghe thấy ma ma đỡ đẻ nói gì trong đấy, không nhịn được mà bước tới đứng dán sát vào cánh cửa, muốn từ khe cửa nhìn thấy được gì đó. Nhưng đáng tiếc trong phòng sinh để tránh gió thổi vào, khắp nơi đều kéo rèm cực kỳ chặt chẽ, ngoài một màu đen ra, thì không nhìn thấy gì nữa cả.

Cũng không biết bao lâu, Hạ Hành cảm thấy tựa như đã qua mấy canh giờ, nhưng trên thực tế chỉ mới qua nửa canh giờ mà thôi. Đang lúc hắn rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, muốn xông vào, thì đột nhiên trong phòng sinh truyền ra tiếng con nít khóc vang vọng, tiếng khóc này vang dội đến mức cơ hồ có thể làm bật tung cả nóc phòng lên.

Hạ Hành thở phào một hơi thật dài, mới phát giác được toàn thân hắn như nhũn ra, trong bụng chứa đầy nước trà cũng rất khó chịu.

"Chúc mừng Thái hậu, chúc mừng hoàng thượng." Một ma ma đỡ đẻ mang vẻ mặt vui mừng mở cửa đi ra, phía sau còn có một ma ma đỡ đẻ khác ôm một bọc tả đi theo, quỳ xuống trước mặt ba vị quý nhân: "Hoàng hậu nương nương đã hạ sinh một vị hoàng tử rất khoẻ mạnh ạ!”  

"Thưởng, trọng thưởng." Vi Thái hậu đi tới, nhận lấy bọc tả từ trong tay ma ma đỡ đẻ, cười híp mắt nhìn hoàng tử mập mạp bên trong. "Tiểu tử này thật nặng, được, được, lông mày này lỗ tai này giống hoàng thượng y như đúc, hoàng thượng, con mau tới đây xem. . . . . ." Vi Thái hậu nhìn sang chỗ lúc nãy Hạ Hành đứng, lại nhìn khắp phòng một vòng, người đâu rồi?

Bà nhìn vào cửa phòng sinh đang mở một nửa, hơi ngẩn ra, ngay sau đó cười cười lắc đầu, cùng mẫu hậu Hoàng thái hậu cười ha ha nhìn tôn tử mập mạp trong tay.

Sau khi sinh đứa bé xong, Khúc Khinh Cư có cảm giác đã dùng hết sức lực từ trước đến nay của mình rồi, nàng buồn ngủ ngáp dài, mơ mơ màng màng thấy Hạ Hành đẩy hai ma ma đỡ đẻ muốn ngăn cản hắn ra, đi đến bên giường, đầu đầy mồ hôi, dáng vẻ nhếch nhác vô cùng. Nàng không khỏi hoài nghi người vừa mới sinh con là hắn chứ không phải mình.

"Hoàng thượng, phòng sinh huyết khí nặng, ngài không thể vào. . . . . ." Một ma ma đỡ đẻ còn muốn khuyên nữa, kết quả bị ánh mắt lạnh như băng của Hạ Hành dọa sợ.

"Hôm nay tâm tình trẫm tốt, đừng chọc trẫm tức giận." Hắn không chút kiêng kỵ ngồi xuống mép giường, sau khi doạ cho ma ma đỡ đẻ lui ra, hắn đau lòng cầm tay Khúc Khinh Cư: "Nàng vất vả rồi, có thấy chỗ nào khó chịu không?"

"Ngủ, chỉ muốn ngủ thôi." Khúc Khinh Cư ngáp dài. "Hết hơi hết sức rồi."

"Được." Hạ Hành liếc nhìn quanh phòng sinh, gọi cung nữ cầm một cái chăn sạch sẽ đến, bọc Khúc Khinh Cư kín mít từ đầu tới chân, khom lưng bế cả người và chăn lên. "Nơi này huyết khí nặng, ta bế nàng về phòng ngủ."

Cả đám ma ma nô tỳ trong phòng giương mắt nhìn nhìn hoàng thượng cứ như vậy mà ôm hoàng hậu rời đi, sửng sốt một hồi mới phản ứng lại được, vội vàng chạy đi theo.

Ma ma đỡ đẻ nhìn cái chăn máu me nhầy nhụa trên giường sinh, không khỏi cảm khái, bà đã từng đỡ đẻ cho không ít gia đình thế gia, nhưng chưa từng thấy phu quân nhà ai thương thê tử mình được như hoàng thượng, ai nói hoàng thất vô tình, hoàng thượng đối đãi với hoàng hậu còn tốt hơn những công tử thế gia kia nhiều.

Phòng ngủ của Khúc Khinh Cư đã sắp xếp xong từ trước, sau khi Hạ Hành đặt nàng lên giường sạch sẽ xong, lấy khăn tay ra lau mồ hôi trên trán nàng, mới dịu dàng nói: "Con của chúng ta được mẫu hậu cho người ôm đi bú sữa rồi, nàng ngủ một giấc trước đi, đợi sau khi tỉnh lại, ta bảo người ôm con đến cho nàng nhìn.”

"Được." Khúc Khinh Cư thấy trán hắn rịn đầy mồ hôi, liền cười nói: "Hoàng thượng cũng đi thay quần áo khác đi."

Ai ngờ nàng vừa nói xong, chỉ thấy Hạ Hành biến sắc mặt, giống như đang cố nín nhịn gì đó.

"Sao vậy?" Khúc Khinh Cư không hiểu hỏi.

"Lúc nãy trẫm uống trà hơi nhiều." Hạ Hành đứng lên, vội nói: "Trẫm đi một chút rồi trở lại." Nói xong, liền đi như chạy đến cái bô bên phòng bên.

Khúc Khinh Cư sững sờ, ngay sau đó thì bật cười, cảm thấy tâm tình thật tốt.

Đám người Mộc Cận trong phòng thấy Khúc Khinh Cư cười như vậy, không biết hoàng thượng mới vừa nói gì với hoàng hậu nương nương, cũng bất giác cười theo. Dù gì, chỉ cần hoàng hậu nương nương vui vẻ, thì bọn họ cũng được vui vẻ theo.

Sau khi Hạ Hành vội vã giải quyết bầu tâm sự xong, khi trở lại thì thấy Khúc Khinh Cư đã ngủ, liền lẳng lặng ngồi bên mép giường, canh chừng cho nàng ngủ, vém góc chăn cho nàng, bất giác lộ ra một nụ cười dịu dàng.

Vi Thái hậu đứng ở cửa, vốn định vào trong thăm Khinh Cư, nhưng vừa nhìn thấy cảnh này liền xoay người ra ngoài, nhìn bầu trời chẳng biết từ lúc nào đã trong xanh, sâu kín thở dài: "Như vậy cũng tốt."

"Thái hậu, mặt trời lên rồi." Đinh ma ma đi bên cạnh bà kinh ngạc nói: "Tiểu điện hạ vừa ra đời, bầu trời liền trong xanh, đây đúng là đại cát đại lợi đấy ạ."

Vi Thái hậu híp mắt nhìn mặt trời ló ra khỏi tầng mây, cười nói: "Tôn tử của ai gia, dĩ nhiên là phải cát tường cả đời rồi."

Đinh ma ma gật đầu: "Nô tỳ thấy vành tai của hoàng tử điện hạ dài mà đầy đặn, ấn đường rộng, tóc dầy đen nhánh, đây là tướng hưởng phúc đấy ạ."

Vi Thái hậu cười cười, hiển nhiên là rất hài lòng với những lời này của Đinh ma ma. Diễễnđàànlêêquýýđôôn


"Hoàng hậu nương nương sinh hoàng tử ư?" Giang Vịnh Nhứ nghe Ngả Lục nói xong, cười nhạt: "Vậy cuối cùng những bộ y phục trẻ con mà ta làm này có đất dụng võ rồi."

Hoàng thượng đã không đến cung của nàng ta từ lâu, may mà hoàng hậu đối đãi với nàng ta cũng không tệ lắm. Đối với nàng ta, chỉ khi nào địa vị của hoàng hậu được vững chắc, nàng ta mới có thể trôi qua những ngày tốt đẹp. Tỷ như phân vị của nàng ta, nếu không có hoàng hậu, thì nàng ta có tư cách gì mà được phong đến hàng phi vị?

"Nô tỳ nghe nói, hoàng hậu được hoàng thượng tự mình bế ra khỏi phòng sinh đấy ạ." Ngả Lục nhỏ giọng cảm khái nói: "Hoàng thượng đối với hoàng hậu thật tốt."

"Như vậy cũng tốt." Giang Vịnh Nhứ cắt chỉ trên cái yếm nhỏ, phía trên thêu hình một nhóc hài đồng mập mạp đang ôm một con cá chép lớn, cái yếm nhỏ này thích hợp cho trẻ con vừa sinh mấy tháng mặc. "Hoàng hậu tốt, thì chúng ta cũng tốt."

Tin tức Hoàng hậu sinh hạ hoàng trường tử rất nhanh được truyền đến tai nhiều đại thế gia trong kinh thành, khiến cho bọn họ một hồi rối ren viết tấu chương, chuẩn bị lễ vật chúc mừng. Cũng có không ít nữ nhân hâm mộ không thôi, hoàng hậu vốn được hoàng thượng độc sủng, bây giờ lại sinh được hoàng trưởng tử, đây là phúc phận tu mấy kiếp mới có được đó, thật là, muốn làm người khác hâm mộ phát điên lên mà.

Trong phủ Thụy Quận Vương, Hạ Uyên đang uống đến say mèm, sau khi nghe Hà Phúc nhi hồi báo, sững sờ một lát mới tùy tiện nói: "Đưa lễ vật bổn vương đã chuẩn bị vài ngày trước đó đến cung Thiên Khải đi."

Hà Phúc nhi sững sờ, do dự hồi lâu mới nói: "Nhưng mà Vương gia, có nên chờ đến đầy tháng mới đưa tặng hay không . . . . ."

"Bảo ngươi đưa thì cứ đưa đi, nói nhảm nhiều vậy làm gì.” Hạ Uyên nâng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch. "Bổn vương không thèm tiết kiệm những món lễ vật đó đâu."

Hà Phúc nhi bất đắc dĩ vâng lời, trong lòng lại thầm thở dài, đưa những lễ vật đó vào cung, không biết hoàng thượng có hiểu lầm hay không nữa, nếu lỡ như Hoàng thượng hiểu lầm Vương gia muốn mượn những tặng lễ này để xin vào triều lại thì phiền phức to.

Haizz, suy nghĩ của vương gia bây giờ càng lúc càng khó hiểu rồi.


Hết chương 107

**********



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 30.05.2018, 22:41
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 832
Được thanks: 7408 lần
Điểm: 33.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 108: Tranh Đế sủng không bằng tranh Hậu sủng

Editor: Gà

Hoàng trưởng tử Điện hạ là đứa con nối dòng duy nhất hiện nay của hoàng thượng, tất cả mọi người đều biết, vị trí hoàng trưởng tử này có ý nghĩa quan trọng thế nào, cho nên lễ tắm ba ngày của hoàng trưởng tử Điện hạ, những người tham dự đều chuẩn bị thêm bồn ngụ ý Cát Tường, tỏ vẻ bọn họ xem trọng hoàng trưởng tử.

Bởi vì hoàng hậu còn đang trong tháng, nên hoàng trưởng tử do hai vị Thái hậu tự mình ôm ra, mà hoàng thượng cũng ngồi từ đầu tới cuối, ai cũng nhìn ra được những người đứng đầu trong cung xem trọng hoàng trưởng tử.

Sau lễ tắm ba ngày, một số mệnh phụ có thân phận may mắn nhìn thấy hoàng trưởng tử vài lần, khi ra cung liên tục tán thưởng dáng vẻ hoàng trưởng tử tốt thế nào, tướng mạo có phúc khí ra sao.

Người không có thân phận đến bên cạnh thái hậu cũng tán thưởng theo, tựa như nói chậm sẽ đắc tội với ai vậy.

Trong kinh càng ngày càng nhiều người bắt đầu tâng bốc người Điền gia, nhưng làm người ta ngoài ý muốn là, Điền gia càng ngày càng thấp, ngay cả phu gia của thứ nữ Điền gia đã xuất giá cũng thấp. Sau khi hành động lần này của Điền gia truyền vào tai Hạ Hành, ngược lại hắn càng có cách nhìn tốt về Điền gia, không lâu sau đã mượn một cơ hội thưởng cho Điền gia vài thứ, ám chỉ hắn vô cùng hài lòng với hành động của người Điền gia.

Từ trước đến nay Kinh thành là nơi phồn hoa, hai bên ngã tư đường cũng không thể thiếu người bày quầy buôn bán, cho nên nhóm chủ quán nhìn thấy một xe ngựa vải tơ màu vàng sáng cao to chạy như bay qua, đã biết đây là người trong cung tuyên chỉ, ngẫu nhiên nói với khách thêm vài câu.

"Sau khi hoàng hậu nương nương sinh hạ hoàng trưởng tử, Kinh thành chúng ta cũng náo nhiệt lên." Ông chủ một quán bánh bao cười hề hề lấy lá sen bọc bánh bao hấp, đưa cho khách trước mắt: "Chúng ta cũng có thể dính chút không khí vui mừng."

Tâm trạng Khúc Vọng Chi phức tạp nhìn bánh bao nhân cải trắng trong tay, quay đầu nhìn tuấn mã đã đi xa, nghi hoặc nói: "Con hẻm đó hình như là phủ Trung Nghĩa công?"

"Đúng vậy, Trung Nghĩa công là một quan tốt, lại là người nhà mẹ đẻ của hoàng hậu nương nương, trong cung có ban gì đó cho phủ Trung Nghĩa công, không phải rất bình thường sao?" Ông chủ bỏ bánh bao vào lồng hấp, cúi đầu nhìn lửa trong bếp lò, đắc ý nói: "Hoàng hậu nương nương còn từng mua trứng mặn [1] đại tỷ ta bán đấy, hiện giờ trong kinh không ít quý nhân đến nếm thử trứng mặn của đại tỷ nhà ta, đều khen ngợi hương vị trứng mặn của đại tỷ nhà ta, nếu vị khách quan này có hứng thú, cũng đi mua hai cái nếm thử đi." Ông chỉ sạp trứng mặn phố đối diện, vẻ mặt vinh dự.

[1] trứng mặn卤蛋,: là một món ăn nhé, mình kèm hình bên dưới. https://www.xinshipu.com/zuofa/65164

Khúc Vọng Chi quay đầu nhìn lại, quả thật thấy không ít người vây quanh cái sạp đó mua trứng mặn, thậm chí còn có mấy người gã từng gặp qua, hình như là vài quản gia trong các thế gia.

"A, đây không phải là Khúc đại thiếu gia sao?" Một học trò thiếu niên mặc áo bào thư viện Đông Sơn nhởn nhơ ngồi trên lưng ngựa, từ trên cao nhìn xuống Khúc Vọng Chi, trên mặt lộ ra ý cười trào phúng: "Hôm nay là ngày lành gì đây, ta lại có vinh hạnh nhìn thấy Khúc thiếu gia tự mình đến mua bánh bao?"

Gã sai vặt kéo dây cương ngựa của thiếu niên quy củ chắp tay nói: "Tiểu nhân bái kiến Khúc thiếu gia."

Khúc Vọng Chi nhận ra người thiếu niên này chính là con trai của thứ muội Trung Nghĩa công, tức thời lại cảm thấy trên mặt mình nóng bừng hốt hoảng, gã cười khan một tiếng chắp tay nói: "Chào Trần thiếu gia."

"Không nhận nổi lễ này của Khúc thiếu gia." Thiếu niên thẳng tắp ngồi trên lưng ngựa, cười lạnh nói: "Quý phủ nhà người ta phú quý ngay cả hoàng hậu nương nương cũng không để vào mắt, chúng ta hàn môn nhà nghèo đâu nhận nổi lễ như vậy." Năm đó lễ cập kê của hoàng hậu nương nương, Lương thị chỉ cười nhạo mẫu thân hắn, mẫu thân tức giận đến mức sau khi hồi phủ thì khóc một trận, cuối cùng còn bệnh nặng. Nếu không phải nửa tháng sau thánh thượng hạ chỉ tứ hôn cho biểu tỷ, chỉ sợ mẫu thân còn phải thương tâm thêm nữa.

Mặc dù hắn chưa gặp qua dì, nhưng nghe mẫu thân nói dì rất chiếu cố bà, cũng không vì mẫu thân là thứ nữ mà ỷ thế hiếp người, cho nên việc đã qua hơn mười năm, khi mẫu thân đề cập đến dì cũng chỉ liên tục thở dài.

Nhớ đến người một nhà phủ Xương Đức công, hắn lại cảm thấy có chút ghê tởm, tốt xấu vẫn là một phủ công gia, làm ra chuyện không bằng cả nhà bình thường. Còn có vị Khúc đại thiếu này ngày xưa ở thư viện Đông Sơn cũng tự cho mình rất cao, mỗi khi nhìn thấy hắn đều ra vẻ mũi hếch lên trời, hiện giờ nhìn thấy Khúc Vọng Chi này nghèo túng, hắn chỉ cảm thấy đây đều là báo ứng.

"Trần thiếu gia nói đùa rồi." Ý cười trên mặt Khúc Vọng Chi đã không nặn ra nổi nữa, thậm chí gã cảm thấy ánh mắt của nhóm chủ quán xung quanh nhìn gã cũng đầy dị nghị, điều này làm cho vẻ mặt hoà nhã từ trước đến nay của gã không chịu được, lung tung chắp tay nói: "Tại hạ còn có việc, đi trước một bước, Trần thiếu gia tùy tiện."

Đám người chen lách xem náo nhiệt, ngay cả bánh bao trong tay gã cũng bị bản thân vô thức bóp méo, bước chân càng lúc càng nhanh, cuối cùng thậm chí là chạy, đến khi không có người nào nhìn gã, gã mới thở phào tìm được một tiệm bán thuốc, cầm lấy một bao dược chầm chập ra ngoài thành.

Sau khi phụ thân được đặc xá, bởi vì ở trong lao bị phong hàn, nên đầu gối đã hỏng rồi, hiện tại cả ngày chỉ có thể nằm trên giường, mẫu thân vì tỷ tỷ mất cũng ngày ngày nỉ non, không lâu sau rốt cuộc tổ mẫu chịu không nổi mà ra đi, tang lễ vẫn do nhị tỷ bỏ bạc ra làm, nghĩ lại chỉ muốn oán trách phụ mẫu, gã muốn xoay người rời đi, không bao giờ trở lại cái thôn cũ nát này nữa.

"Ông dựa vào cái gì trách tôi, năm đó do ông cầu hôn tôi vào phủ, chính ông mặc kệ nữ nhi mình, hiện tại trách tôi khắt khe nó, ông cũng không ngẫm lại trước kia bản thân làm chuyện gì?!"

"Bà là một độc phụ, năm đó tôi thật không nên thú bà, nếu không phải bà, hiện giờ tôi đã là quốc trượng gia, đều là do độc phụ như bà..."

Nghe tiếng tranh cãi trong phòng, trên mặt Khúc Vọng Chi lộ ra phiền chán, cuối cùng đặt bánh bao và dược liệu trước cửa, xoay người nhanh chóng cách xa nơi tranh cãi ầm ĩ này.

Hậu điện cung Thiên Khải, rốt cuộc Khúc Khinh Cư cũng ra tháng, thoải mái tắm rửa, thay một bộ quần lụa mỏng xinh đẹp, ngồi bên giường chậm rãi phe phẩy quạt cho con trai đang ngủ say, rốt cuộc không nhẫn nại được hôn một cái vào miệng nhi tử.

Mộc Cận nhìn thấy hành động này của hoàng hậu nương nương, trên mặt lộ ra một nụ cười, đi đến bên giường nhìn hoàng tử nắm tay nhỏ lại ngủ, nhỏ giọng nói: "Nương nương, Hiền phi nương nương vội đến chào ngài."

"Hiền phi đến đây?" Khúc Khinh Cư đưa ánh mắt dời khỏi người người nhi tử, ra lệnh cho nhũ mẫu chăm sóc hoàng tử xong, mới đứng dậy nói: "Đi thôi, đi xem."

Giang Vịnh Nhứ vốn ngồi trên ghế uống trà, vừa thấy Khúc Khinh Cư đến, lập tức đặt chén trà xuống, đứng dậy thi lễ với nàng.

"Hiền phi không cần đa lễ." Khúc Khinh Cư cười ngồi xuống ghế trên cao: "Mau mời ngồi, hôm nay vừa vào tháng sáu, nóng không chịu được, sao ngươi lại đến đây?"

"Ngày thường tần thiếp cũng không có chuyện gì, nên làm chút y phục cho hoàng tử Điện Hạ mặc, không biết có thích hợp hay không." Giang Vịnh Nhứ từ tay Ngải Lục cầm lấy chồng y phục trẻ con: "Mong hoàng hậu nương nương đừng ghét bỏ tay nghề của tần thiếp."

Khúc Khinh Cư tiếp nhận y phục rồi ngắm nghía, tán thưởng nói: "Tay nghề Hiền phi thật tinh xảo, bản cung khó thể sánh bằng ngươi." Nàng ý bảo Mộc Cận nhận đồ: "Thật sự làm khó ngươi rồi, trời nóng như vậy còn cố chịu đựng để làm này nọ."

Giang Vịnh Nhứ vội nói: "Chẳng qua chỉ là mấy thứ của tiểu hài tử, không tốn sức lực. Nói vượt qua khuôn phép, tần thiếp vừa thấy hoàng tử Điện Hạ đã thích đến không nhịn được, có thể may y phục cho hoàng tử Điện Hạ, trong lòng tần thiếp rất vui."

"Sau này y phục của Đại hoàng tử phải phiền toái ngươi rồi." Khúc Khinh Cư vui vẻ: "Việc này sẽ làm bản cung thoải mái hơn."

Sau khi Giang Vịnh Nhứ nghe được những lời này của Khúc Khinh Cư, ý cười trên mặt càng rõ ràng hơn, nhưng nàng là người rất có chừng mực, biết giờ phút này hoàng thượng sắp đến, nên nhanh chóng đứng dậy cáo lui, hiện giờ nàng chỉ có ý muốn đi theo hoàng hậu sống qua ngày, nếu gặp được hoàng thượng, đây thành cái gì rồi hả?

Mộc Cận đưa Hiền phi trở về xong, cùng kẻ dưới kiểm tra mấy thứ Hiền phi đưa đến xong, mới nói: "Mấy thứ này đều dùng vật liệu tốt nhất, không có vấn đề gì."

"Ừm." Khúc Khinh Cư cũng không bất ngờ, nàng biết rõ người như Giang Vịnh Nhứ tuyệt đối sẽ không làm việc thuận người bất lợi cho mình, cho nên tùy tay cầm lấy một cái yếm trẻ con, đoán hẳn là dùng tơ lụa tốt nhất, sờ lên nhẵn nhụi bóng loáng, mặc dù mùa hè nóng bức, nhưng mặc sẽ rất sảng khoái, chỉ sợ Hiền phi lấy mấy món vải tốt nhất nơi đó của nàng ấy dệt ra thứ này, vỗ về cái yếm có hình lão hổ, cười nói: "Đợi lát nữa tắm rửa cho Điện hạ xong, thì thay vào."

Mộc Cận do dự một lát nói: "Nương nương, vì sao ngài đối tốt với Hiền phi như vậy?"

"Nàng chưa từng hại ta, hơn nữa lại có ý cầu tốt, sao ta phải khó xử nàng ấy." Khúc Khinh Cư xem đôi y phục tiểu hài tử này, cũng không biết những bộ y phục sạch sẽ này, phải làm bao lâu mới xong: "Đều là nữ nhân, tội gì ta phải khó xử nàng."

Mộc Cận hơi sững sờ, lập tức hiểu rõ ý của hoàng hậu, nhớ đến hành vi thường ngày của Hiền phi, có chút nghi hoặc nói: "Hiền phi không vì thế mà mượn cơ hội để đoạt sự chú ý của hoàng thượng, thật làm người ta có chút bất ngờ."

"Nàng hiểu rõ bản thân muốn gì." Khúc Khinh Cư buông cái yếm trong tay, khẽ cười: "Nàng là người thông minh, cho nên ta mới đối xử với nàng như vậy."

Hạ Hành vào hậu điện cung Thiên Khải, chỉ thấy Khinh Cư đang đùa nghịch với một đống y phục trẻ con, đi đến trước mặt nàng cầm lấy một cái áo ngắn: "Con dơi thêu trên bề mặt này không tệ."

"Ừm, Hiền phi thêu cho hoàng nhi." Khúc Khinh Cư nhìn hắn một cái: "Những y phục này đều được may rất khéo."

Buông áo choàng ngắn trong tay, Hạ Hành hỏi ngược lại: "Hoàng nhi vẫn đang ngủ?"

"Ngủ được một canh giờ, chắc sắp tỉnh rồi." Khúc Khinh Cư kéo hắn đến bên giường nhìn nhi tử, chỉ vào dáng vẻ tứ chi mở rộng của nhi tử nói: "Giống heo con thật đấy."

"Tướng ngủ của con ta rất khí phách." Hạ Hành cười đến thỏa mãn nhìn nhi tử từ trên xuống dưới, nhân tiện còn kéo tấm chăn nhỏ trên bụng nhi tử: "Xem tướng ngủ của nó, không bằng đặt nhũ danh là Đồn nhi (heo con), tên xấu dễ nuôi."

Khúc Khinh Cư nghe được tên này, đầu tiên nghĩ đến đó là cá heo hay cá nóc hoặc các loại vật nhỏ như vậy, nhưng nhìn xuống thấy tướng ngủ của con trai mình khó thể móc nối với loại động vật ấy, nàng lại liếc mắt nhìn tấm chăn mỏng trên cái bụng tròn nhỏ, chẳng khác gì heo con.

"Không thích?" Hạ Hành thấy nàng nghi hoặc, cho rằng nàng không vui, lập tức chỉ vào bụng nhi tử nói: "Xem bụng này, không khác heo là mấy."

Hóa ra có nghĩa là heo sữa, nàng cười khan một tiếng: "Gọi Đồn Đồn, ta thích."

Có thể bị tiếng nói chuyện của phụ mẫu không đáng tin đánh thức, Đồn Đồn mím miệng mở to mắt, sau khi ngửi được mùi hương của mẫu thân, hừ hừ hai tiếng nhưng không khóc, ngay sau đó Hạ Hành ôm lấy bé, nước tiểu đồng tử ấm ấm rơi xuống áo choàng của Hạ Hành.

Nhóm nhũ mẫu bên cạnh sợ đến mức biến sắc, nhưng Khúc Khinh Cư thấy thế cười lên, chỉ vào từng giọt tí tách nhỏ xuống áo choàng của Hạ Hành: "Hoàng thượng thật may, nước tiểu đồng tử là thứ tốt để trừ tà, năm nay Đại Long chúng ta sẽ mưa thuận gió hoà."

Đồn Đồn ở trên người phụ thân bé ừ một tiếng, bé có vẻ đồng ý với cách nói của mẫu thân, Hạ Hành bất đắc dĩ sờ mông nhi tử nhà mình, đưa đứa bé cho nhóm nhũ mẫu, để các nàng mang đứa nhỏ đi xuống bú sữa, rồi xoay người ngồi bên cạnh Khúc Khinh Cư.

"Đừng đến đây, cả người ẩm ướt." Khúc Khinh Cư đưa tay cản lại, nhưng bị Hạ Hành đè trên giường cọ vài cái.

"Sao có thể để một mình ta hưởng thụ nước tiểu đồng tử của nhi tử chứ, Khinh Cư cũng nên trừ tà đi." Hạ Hành đè người dưới thân, đưa tay sờ eo đã khôi phục rất khá: "Đều nói nữ tử sinh xong sau lưng sẽ trở nên thô, sao vòng eo Khinh Cư vẫn mềm mại như thế?" Nói xong, hôn trộm lên mặt Khúc Khinh Cư một cái.

Khúc Khinh Cư giơ tay cản hắn, ngược lại bị một bàn tay hắn ngăn lại, tay kia thì nhân cơ hội chui vào vạt áo của nàng.

Ở bên ngoài đám người Mộc Cận Tiền Thường Tín chờ khi trong phòng truyền đến tiếng cười đùa của hai vị chủ tử, ý bảo hầu hạ nhân lui ra ngoài cửa, sau đó cúi đầu ngắm hoa văn trên mặt đất.

Ước chừng hơn nửa canh giờ sau, hoàng thượng và hoàng hậu mới đi ra một lần nữa, hai người đều thay bộ y phục mới, thoạt nhìn tâm tình rất không tệ.

Đám người Tiền Thường Tín vội hầu hạ dâng bữa trưa lên, hắn ta thấy hôm nay hoàng thượng tự mình ân cần gắp thức ăn cho hoàng hậu nương nương, ngẫm nghĩ, đại nhân tiền triều chỉ sợ không ai có thể tưởng được hoàng thượng sẽ có một mặt như vậy đâu nhỉ?

Nhìn hoàng hậu nương nương yên tâm thoải mái hưởng thụ sự hầu hạ của hoàng thượng, song thế gian khó tìm thấy một nữ nhân nào xem hoàng thượng như người thường, hoàng hậu xem như là thế gian hiếm có rồi.

Mặt trời chiều ngã về tây, trong cung Ngọc Bình rất náo nhiệt, hóa ra hoàng thượng và hoàng hậu nương nương thưởng không ít thứ, khiến trên dưới trong cung đều vô cùng vui sướng.

Giang Vịnh Nhứ nhìn những vật quý hiếm này, cười thưởng vài thứ cho hạ nhân hầu hạ bên cạnh, sau đó bảo Ngải Lục cất mấy thứ đó vào tư khố, rốt cuộc tảng đá trong lòng đã thật sự rơi xuống đất.

Xem ra hoàng hậu nương nương đã chấp nhận mình, sau này nàng ở trong cung xem như đã có chỗ để dựa vào rồi.

"Thật không ngờ hoàng thượng sẽ thưởng nhiều như vậy." Ngải Lục có chút vui vẻ nói: "Xem ra trong lòng hoàng thượng vẫn có chủ tử ngài."

"Nha đầu ngốc này, hoàng thượng đang khích lệ ta thức thời." Khóe môi Giang Vịnh Nhứ nâng lên: "Đừng suy nghĩ mấy chuyện vô dụng này nữa, đi truyền bữa tối lên đi."

Thậm chí hôm nay hoàng thượng còn hạ chỉ ân chuẩn cho nàng có phòng bếp nhỏ của riêng mình, cái này đại biểu cho hiện tại nàng đã chân chính trở thành người đứng đầu một cung.

Cứ khăng khăng tranh Đế sủng không bao giờ đến thì có ý nghĩa gì, không bằng đi tranh sủng ái của hoàng hậu, mỗi ngày có thể thanh nhàn, còn có thể an ủi, cớ sao không làm?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 31.05.2018, 00:06
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 247
Được thanks: 2476 lần
Điểm: 39.09
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 109: Vấn đề tin tưởng

Editor: Mèo ™



Những ngày sau khi sinh, Khúc Khinh Cư hết sức tự tại, mỗi ngày chơi đùa với con trai, nếm thức ăn ngon, trải qua những ngày an nhàn lại thoải mái.

Hôm nay, Hạ Hành đến hậu điện thì nhìn thấy nhóc con nhà mình mặc một cái yếm đỏ, đang nằm trên giường quơ quào tay chân, cực khổ nâng cổ lên nhìn ngó xung quanh, sau đó mỏi quá nên đành phải nằm phịch xuống, chọc cho mẫu thân mình cười ra tiếng.

"Làm gì vậy?" Hạ Hành ngồi xuống giường, nhìn nhi tử mình hết ngóc đầu lên rồi lại rụt vào không khác gì con rùa nhỏ, gắng sức quơ quào một hồi nhưng vẫn nằm y vị trí cũ, không nhích thêm được tí nào, thế mà nhóc cũng không khóc quấy, vẫn kiên trì bền bỉ đạp chân.

"Không có gì, chỉ là để cho con rèn luyện cổ một chút thôi." Khúc Khinh Cư thuần thục lật con trai lại, khi vỗ vỗ lên cái mông núng nính thịt, thì thấy nhóc nhoẻn miệng cười với mình, cúi người hôn lên má nhi tử một cái thật kêu, nhận lấy hộp phấn hương từ trên tay Mộc Cận, bắt đầu bôi phấn cho nhi tử.  ĎïȅñÐān  ˱҉   «Łë.quý.ðôn "

"Những chuyện này để nhũ nương làm là được rồi." Hạ Hành chọc chọc cánh tay múp míp như ngó sen của nhi tử mình. "Tính tình tiểu tử này tốt thật."

"Con ta thì phải giống ta rồi.” Khúc Khinh Cư giơ hay tay con lên để bôi phấn rôm vào nách. "Ta làm những chuyện này thì có sao đâu, con của chính mình mà cũng không chăm được, vậy sinh nó ra làm gì?”

Hạ Hành không biết nghĩ đến gì đó, ánh mắt hắn phức tạp nhìn tiểu tử mập mạp đang nằm trên giường nhếch miệng cười. Trong nháy mắt hắn có cảm giác địa vị của mình trong lòng Khinh Cư còn không bằng nửa đầu ngón tay của nhi tử mình. "Ngày mai là lễ trăm ngày tuổi của Đồn Đồn, danh sách lúc trước ta đưa nàng xem, nàng có ý kiến gì không?”

"Rất tốt." Khúc Khinh Cư trao Đồn Đồn cho nhũ nương để bú sữa, chờ sau khi nhũ nương lui xuống, mới nói: "Nhưng mà có phải là đã quá long trọng rồi không, chỉ là lễ trăm tuổi mà thôi. . . . . ."

"Đồn Đồn là hoàng trưởng tử, thân phận cao quý, tổ chức long trọng một chút thì đã sao.” Hạ Hành hiểu sự lo ngại của Khúc Khinh Cư, hắn ôm nàng vào lồng ngực mình. "Chờ sau này chúng ta có đứa thứ hai thứ ba, thì sẽ tổ chức bớt long trọng hơn ca ca chúng hai phần.”

"Được." Khúc Khinh Cư cười cười, cũng không để trong lòng lời cam kết này của Hạ Hành lắm, nàng biết bây giờ lời hắn nói là thật, nhưng không có nghĩa là lời nói này sẽ hữu hiệu vĩnh viễn về sau.

Ngày giờ chính thức tổ chức lễ trăm ngày của hoàng trường tử do quan Khâm Thiên Giám chọn ra, nghe nói bát tự của hoàng trường tử rất hợp với tinh tượng của ngày hôm đó, thậm chí còn bày trí những vật tương hợp trong Điện Loan Hợp, bảo đảm thời khắc hôm đó sẽ có lợi nhất với hoàng trường tử.

Khúc Khinh Cư không hiểu rõ lắm với những chuyện phức tạp đó, nhưng chỉ cần nhìn vào sự chuẩn bị ngày lễ trăm tuổi của Đồn Đồn, đã đủ để chứng minh Hạ Hành rất coi trọng chuyện này.

Thái hậu tự tay mình làm quần áo trăm tuổi cho Đồn Đồn, nghe nói vải để may quần áo này chính là Thái hậu phân phó người chọn tìm từ rất nhiều gia đình phú túc an khang, vừa nhìn khó mà nhận ra đây là bộ quần áo dùng vải vóc và kim chỉ của trăm nhà may thành.

Sờ sờ hoa văn hình hồ lô được thêu trên bộ quần áo bách gia, Khúc Khinh Cư khom lưng ôm lấy Đồn Đồn vẫn còn ngủ say. "Đi thôi, đến Điện Loan Hợp nào."

Điện Loan Hợp là nơi được dùng để cử hành những thịnh yến long trọng, ví dụ như sắc phong hoàng hậu, sắc phong thái tử, vân vân. . . Dùng nơi này để tổ chức một buổi lễ trăm tuổi, đã đủ để chứng minh địa vị của Đồn Đồn trong lòng Hạ Hành.

Điện Loan Hợp, những người nên tới đều đã tới, mọi người đều nhìn ra cửa, cùng chờ đợi hoàng hậu nương nương mang theo hoàng trường tử xuất hiện, nhưng vì ngại hoàng thượng và hai vị Thái hậu ở đây, nên biểu hiện của mọi người hết sức kín đáo.

Đợi cho tới khi sắp đến giờ lành, rốt cuộc mọi người cũng nghe được tiếng truyền báo của thái giám ngoài cửa.

"Hoàng hậu nương nương đến, hoàng tử điện hạ đến."

Mọi người rối rít đứng dậy, quỳ xuống nghênh đón, sau đó liền nhìn thấy đoàn người từ từ lướt qua trên thảm đỏ, dẫn đầu là một đôi hài thêu phượng hoàng giương cánh bằng chỉ vàng, cực kỳ hoa lệ.

"Đứng dậy!"

Mọi người đồng loạt đứng dậy, liền nhìn thấy hoàng hậu ôm hoàng tử điện hạ ngồi xuống bên phải hoàng thượng, trên người nàng mặc một bộ phượng bào phức tạp, phiêu trần thoát tục, đẹp không nói lên lời.

Có người nói, nữ nhân sau khi sinh, chẳng khác nào quả mơ trong gió tuyết, vừa chua vừa không còn hương vị, nhưng dáng vẻ này của hoàng hậu nương nương giống với dáng vẻ vừa mới sinh con xong ư?

Có một vài người thầm cảm khái trong lòng, khó trách hoàng thượng lại độc sủng hoàng hậu như vậy, nữ nhân như thế ai mà không thích cho được.

Buổi lễ trăm ngày tuổi cũng không có gì phức tạp, dù sao đứa bé còn nhỏ, ai mà nỡ đặt ra một đống quy củ để giày vò đứa bé chứ?

Chỉ là hai người Đế hậu tự mình quỳ lạy với trời xanh cầu phúc cho hài tử, lại tự tay đeo khoá trường mệnh, vòng tay trường mệnh cho hài tử, có ý nghĩa là buộc tuổi thọ và may mắn cho đứa bé, hai vị Thái hậu mang giày đầu hổ và mũ đầu hổ cho tôn tử mình, sờ sờ đỉnh đầu và lòng bàn chân của đứa bé, để bày tỏ chúc phúc từ trưởng bối, thế là xong.

Sau khi làm lễ xong, Đồn Đồn được nhũ nương ôm xuống, hai vị Thái hậu cũng đi theo, để Hạ Hành và Khúc Khinh Cư ở lại dùng yến cùng mọi người. d 。 đ ღ l 。 q 。 đ ღ

Tất cả những món ăn trên yến tiệc đều được đặt những cái tên cát tường may mắn, mọi người đều ngầm hiểu rõ ý xem trọng của hoàng thượng đối với hoàng tử và hoàng hậu.

Mặc dù mọi người không dám kính rượu hoàng thượng, nhưng vẫn nói với Đế hậu không ít những lời chúc tụng may mắn cho hoàng trưởng tử, làm cho long nhan Hạ Hành cực kỳ vui mừng, không nhịn được uống nhiều thêm vài ly.

Khúc Khinh Cư thấy dáng vẻ này của hắn, lo lắng hắn sẽ uống đến say mèm mất, liền bảo hắn uống một chút canh giải rượu, chỉ là nhìn vẻ mặt vui mừng của Hạ Hành, nhiệt tình nốc rượu như uống nước, nàng cảm thấy canh giải rượu này không có mấy tác dụng rồi.

"Thần đệ kính hoàng thượng một ly, chúc hoàng thượng hoàng hậu đầu bạc răng long, chúc hoàng tử điện hạ phúc thọ an khang." Đang giữa bữa tiệc thì Hạ Uyên đứng lên giơ ly rượu với Hạ Hành, nói: "Thần đệ xin cạn trước."

Hạ Hành nhìn Hạ Uyên giơ cao ly rượu, cũng bưng ly rượu chậm rãi đứng lên, cười nhạt nói: "Đa tạ Tam đệ."

Huynh đệ hai người cùng cười, cùng ngửa đầu uống cạn ly rượu trong tay.

Khúc Khinh Cư nhìn hai người này, tuy miệng tươi cười nhưng ý cười không lan tới đáy mắt, nàng nhìn tất cả mọi người ngồi xa xa phía dưới, chỗ ngồi giữa nàng và bọn họ cách nhau chín bậc thang cao, mà khoảng cách thì lại càng xa.

Sau bữa tiệc, quả nhiên Hạ Hành đã uống say, mặc dù cử chỉ của hắn không khác ngày thường mấy, nhưng từ ánh mắt và giọng nói của hắn, Khúc Khinh Cư vẫn cảm nhận được, ý thức của đối phương đã không còn tỉnh táo nữa rồi.

"Về hậu điện." Hạ Hành kéo tay Khúc Khinh Cư ngồi lên ngự liễn nhưng vẫn không quên nói với Tiền Thường Tín: "Bảo nhũ nương chăm sóc hoàng tử cẩn thận."

Ngự liễn không nhanh không chậm đi về phía trước, Khúc Khinh Cư chỉ cảm thấy nó hơi lung lay, nàng nhìn người bên cạnh, quơ quơ hai ngón tay trước mặt hắn: "Hoàng thượng, đây là mấy?"

Hạ Hành nắm hai ngón tay của nàng vào lòng bàn tay mình, cười nói: "Ta không có say, đừng lo lắng."

Lóng bàn tay của đối phương hơi ấm nóng, Khúc Khinh Cư đưa tay sờ sờ trán của hắn, bất đắc dĩ cười nói: "Không say thì tốt." Sâu rượu sẽ không bao giờ chịu nhận mình say, giống như rất nhiều người phạm sai lầm cũng không muốn thừa nhận lỗi sai của mình vậy.

"Nàng không tin ta?" Hạ Hành ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt mở to, mang theo uất ức và bất mãn. "Nàng luôn không tin ta."

"Ta không tin chàng khi nào." Khúc Khinh Cư thấy vẻ mặt ủy khuất của hắn, bật cười nói: "Thì chàng không say, ta đâu có nói là không tin chàng, đúng không nào?"

"Có rất nhiều lúc nàng không tin ta." Hạ Hành tựa đầu vào trước ngực Khúc Khinh Cư. "Ta nói ta sẽ đối tốt với nàng, nàng không tin. Ta nói từ giờ trở đi ta sẽ chỉ yêu thương duy nhất một mình nàng, nàng cũng không tin. Ta nói sau này chỉ muốn mình nàng sinh con cho ta, nàng vẫn hoài nghi ta như cũ. Tại sao nàng không tin ta, dù chỉ một lần thôi?”

Bàn tay vỗ về nhè nhẹ sau lưng Hạ Hành của Khúc Khinh Cư khựng lại, nàng cúi đầu nhìn nam nhân đang tố cáo mình, một hồi lâu sau mới khẽ cười nói: "Hoàng thượng, chàng nghĩ nhiều rồi."

"Ta không nghĩ nhiều, ta biết rất rõ." Hai cánh tay Hạ Hành vòng qua eo của nàng, ôm chặt lấy. "Chúng ta sau này vẫn còn mấy chục năm, sẽ có lúc nàng nguyện ý tin tưởng lời nói của trẫm."

Âm thanh của hắn đã mơ mơ hồ hồ, Khúc Khinh Cư biết hắn sắp ngủ thiếp đi, nàng vỗ nhẹ phía sau lưng hắn giống như dụ dỗ Đồn Đồn, nhẹ giọng nói: "Trên thế gian này, không có chuyện vô duyên vô cớ dể dàng tin tưởng một ai đó, nếu hoàng thượng muốn ta tin tưởng chàng, vậy thì hãy vẫn đối tốt với ta, thời gian có thể chứng minh lời nói của chàng."

Nam nhân trong ngực ừ hử một câu gì đó, Khúc Khinh Cư không nghe rõ, nàng chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng hắn, ánh mắt yên tĩnh mà an tường.

Tiền Thường Tín và Minh Hòa đi bên cạnh ngự liễn tựa như không nghe được bất cứ động tĩnh  nào bên trong, thậm chí cũng không trao đổi bằng ánh mắt, nhưng vẻ mặt lại thận trọng hơn không ít.

Thời tiết tháng tám vẫn nóng bức như cũ, sau khi Hạ Hành được người đỡ lên giường, Khúc Khinh Cư bảo người mang hai chậu nước đá trong phòng đi. Nếu say rượu mà ở trong phòng mát mẻ quá mức, khi tỉnh lại sẽ rất khó chịu.

Nhận lấy khăn Mộc Cận đưa tới, nàng tự tay lau tay và mặt cho Hạ Hành, Khúc Khinh Cư nói: "Bảo người phía dưới chuẩn bị sẵn canh giải rượu, nếu hoàng thượng tỉnh thì dâng lên cho chàng dùng ngay.”

Ngân Liễu không tiếng động lui xuống, mấy người khác nhận thấy được hình như hoàng hậu nương nương có gì đó không đúng, nhưng họ không biết đã xảy ra chuyện gì. Nhưng không có ai dám lắm mồm đi hỏi, chỉ càng chuyên tâm hầu hạ thêm cẩn thận.

Khi Hạ Hành tỉnh lại thì mặt trời đã ngã về tây, hắn xoa xoa hai bên thái dương có chút đau, ngồi dậy trên giường, vừa nhìn liền nhận ra đây là phòng ngủ của Khinh Cư, suy nghĩ hồi lâu cũng không nhớ ra vì sao mình lại ngủ ở đây.

"Hoàng thượng tỉnh rồi ư?" Một chén canh bằng sứ thanh hoa đưa tới trước mặt hắn. "Uống canh giải rượu đi."

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Khúc Khinh Cư, ráng chiều tà xuyên qua cửa sổ chiếu lên người nàng, bởi vì ngược sáng nên hắn không nhìn rõ vẻ mặt của nàng, nhưng không hiểu sao hắn có thể xác định chắc chắn rằng bây giờ trên mặt đối phương đang cười.

Có lẽ bởi vì sự khẳng định khó hiểu này mà hắn ngoan ngoãn nhận lấy chén canh, uống một hơi hết cả chén canh giải rượu hết sức khó uống này, cuối cùng mới hắng giọng, nói: "Đã trễ vậy rồi sao?"

"Đúng vậy, trong yến tiệc chàng đã uống khá nhiều." Khúc Khinh Cư nhận lấy chén không trong tay hắn: "Ta đã bảo phòng bếp chuẩn bị thức ăn thanh đạm, chàng đến dùng chút đi." die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Hạ Hành mặc áo khoác xong, cảm thấy đầu vẫn choáng váng như cũ, hắn cau mày nhìn xung quanh phòng, bất mãn nói: "Hạ nhân đâu hết cả rồi, sao lại để mình nàng trong phòng như vậy?"

"Chàng không phải là người chắc?" Khúc Khinh Cư trừng mắt liếc hắn một cái, "Thấy chàng ngủ thật ngon, ta liền bảo bọn họ ra ngoài hết, tránh làm phiền đến chàng."

Hạ Hành bị Khúc Khinh Cư liếc, ngược lại cảm thấy toàn thân sảng khoái, không khỏi có chút nghi ngờ, hình như có gì đó không đúng thì phải, ánh mắt khi Khinh Cư nhìn hắn sao lại dịu dàng hơn trước nhỉ?

Là hắn vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, hay là lúc thức dậy đã đụng đầu vào đâu đó rồi?


Hết chương 109

**********


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alala, Duong Vo, HauLeHuyenCa, he0mi, mecuatit, Phuongphuong3, quachtrang, vân anh kute và 426 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.