Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Chào buổi sáng, Triệu Thần Thành - Thả An

 
Có bài mới 20.11.2017, 22:43
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hắc Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Hắc Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 439
Được thanks: 1451 lần
Điểm: 35.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chào buổi sáng, Triệu Thần Thành - Thả An - Điểm: 51
Chương 46:

Editor: Tịnh Hảo  – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Beta: Ngọc Hân
Khó chịu đựng nhất, nhưng tình cảm lại không tồn tại lâu.

Cho dù Triệu Thần Thành là sắt là kim cương cũng không chịu nổi câu nói này của Thẩm Mục “Không phải em thì không cưới”, vì vậy lúc này hai chân mềm nhũn, ngã vào trong bồn tắm.

Đáng thương cho Thẩm Mục vừa mới dâng trào cảm xúc, giờ như nói chuyện với bò. Chờ Thẩm Mục lôi Triệu Thần Thành từ trong nước ra ngoài, người con gái đã hoàn toàn bất tỉnh nhân sự.

Lột quần áo ướt sũng thay đồ sạch sẽ cho cô, cả quá trình cô đều nằm ở đầu vai anh, ngủ say. Không có bất kỳ sự khó chịu nào, chỉ ngoan ngoãn ở trong lòng anh, toàn bộ sự tùy hứng hay là sự khổ sở lúc trước cũng đều biến mất.

Nhưng mà trong thời khắc an tĩnh, đột nhiên trong lòng Thẩm Mục lại dao động. Ổn định cô nằm trong phòng, đắp kín chăn màu kem lốm đốm, anh tựa vào đầu tủ giường bên cạnh nhìn vẻ mặt cô ngủ say.

Anh rất kỳ quái, tại sao lúc cô vì Vệ Nhiên hủy bỏ hôn ước không lấy chồng lại không lay động bản thân mình, lúc cô nói muốn cùng Tưởng Lạc Sanh ở cùng một chỗ bản thân mình không lay động, mà lúc cô khóc vì anh, anh lại dao động.

Có lẽ là do anh không phân biệt rõ nước mắt của cô, là sự áy náy, đồng tình hay là thứ khác. Hoặc có lẽ là, là bởi vì anh không nắm bắt được, cái này gọi là lòng người phụ nữ của Triệu Thần Thành. Nước mắt của cô rơi vào trong lòng anh, làm anh lại yêu cô nhiều hơn một chút, mà mỗi lần yêu cô nhiều một chút, cảm giác sợ hãi cũng tăng lên một chút.

Anh giơ tay lên cầm tay Triệu Thần Thành, nhỏ hơn một vòng tay của anh. Cô hỏi anh vì sao không buông tha cô, tựa như anh từng hỏi mình nhiều lần như vậy.

Rốt cuộc người con gái này có gì tốt? Ngoại trừ dáng dấp xinh đẹp một chút, trừ việc biết đánh nhau một chút, trừ tính tình hiếm thấy một chút… Trừ… Mỗi lần anh nghĩ tới sẽ không tự chủ nhớ tới rất nhiều kỷ niệm giữa hai người. Cho nên chẳng qua là anh trúng tà, còn là đã nhiều năm…

Không phải cô anh sẽ không cưới, nhưng còn cô? Ngày mai mở mắt ra, cô có thể sẽ nói cho anh biết hay không, Thẩm Mục, chúng ta cũng nên bắt đầu cuộc sống mới?

Anh mặt dày mày dạn nhiều năm như vậy, biết rõ trong lòng cô không có anh, chẳng qua ỷ vào anh là người đàn ông đầu tiên của cô, nhưng không biết, quay đầu lại chỉ còn mình anh đơn phương?

Thẩm Mục tự giễu, nhỏ giọng nói: “Triệu Thần Thành, em có biết anh rất ghét bộ dạng bây giờ của mình không?”

Cảm giác đói bụng quấy rối giấc mơ của Triệu Thần Thành, nhưng tác dụng của rượu và thuốc pha trộn vào nhau, khiến khi Triệu Thần Thành tỉnh lại cảm thấy đầu đau muốn nứt ra. Mở mắt nhìn thấy trần nhà màu trắng, kiểu dáng của đèn treo, sửng sốt hồi lâu mới phản ứng được là cách trang trí bên nhà Thẩm Mục. Rồi ngồi nhớ lại hình ảnh và lời đối thoại rời rạc, thu thập lại, là ngày hôm qua cô bị Mai Phinh Vi lưu manh hạ độc vào rượu, Thẩm Mục chạy tới cứu cô, đoạn đối thoại vẫn liên tục hiện ra một câu “Không phải em thì không cưới”, sau đó cô bị rượu dồn lên não hệt như bị chết máy.

Triệu Thần Thành xoa huyệt thái dương, nỗ lực muốn ngồi dậy, nhưng vừa mới khẽ động liền phát hiện tay phải mình bị người nắm trong lòng bàn tay, nhìn lại lần nữa, thì ra là Thẩm Mục tựa vào mép giường cô ngủ thiếp đi.

Cô cẩn thận rút tay mình ra, may là không đánh thức anh. Thấy anh ngủ quen thuộc như vậy, Triệu Thần Thành thế mà không tự chủ được lại gần nhìn vẻ mặt anh ngủ say, từ ánh mắt đến lỗ mũi…
     
Thành tích môn ngữ văn của Triệu Thần Thành từ tiểu học bắt đầu luôn nằm trong khoảng điểm trung bình, cho nên mặc dù cô cố gắng muốn lột tả vẻ mặt đẹp của Thẩm Mục, nhưng chỉ có thể dùng ánh mắt tới lỗ mũi mà cảm thán… Trong lòng Triệu Thần Thành rốt cuộc là trúng vận cứt chó gì, mới có thể khiến cực phẩm mỹ nam này bận lòng mình nhiều năm như vậy, khoan dung tất cả thói xấu của cô, thậm chí là cô lạnh nhạt cũng không thèm so đo.

Làm sao bây giờ, tính bán thân trả nợ? Dù sao anh nói đời này chỉ cưới cô. Cho dù là bán thân Thẩm Mục cũng vẫn lỗ vốn, anh yêu cô nhiều như vậy, cô cảm giác thế nào cũng không trả sạch hết được. Vậy, cứ như thế lại quỵt nợ? Rõ ràng cũng là không được, nếu như cô không tiếc, ba năm trước nên cuốn gói chạy trốn, cũng không càng ngày càng thiếu nợ nhiều hơn.

Triệu Thần Thành ưu thương ngửa đầu, bụng không khỏi lại kêu lên, cô lập tức thu hồi suy nghĩ nhảy xuống giường rửa mặt, cũng không đánh thức Thẩm Mục. Ăn cơm no trước, Triệu Thần Thành vẫn không có hơi sức nghĩ ra cách phải làm thế nào đối mặt với người đàn ông. Vì vậy chỉ có thể rón rén khoác tấm chăn mỏng cho anh, để cho anh tạm nằm một lát trên sàn nhà.

Đi xuống lầu, lấy sữa tươi từ trong tủ lạnh ra, chiên một cái trứng cho mình. Cách trang trí của nhà Thẩm Mục vẫn như cũ, vẫn là kiểu mẫu quen thuộc với cô.

Sau khi quét sạch hết đồ ăn no căng bụng, Triệu Thần Thành đi rửa chén, vậy mà vừa mới lau khô tay liền đói bụng. Quả nhiên ăn ít một bữa cơm không phải dễ dàng có thể bù lại, không muốn mở bếp hai lần, Triệu Thần Thành liền nhớ đến có một khu nghỉ mát ở vùng lân cận nhà Thẩm Mục, đúng lúc có thể thuận tiện mang một ít đồ ăn trở về cho Thẩm Mục.

Gần đây Thẩm Mục dường như đang giận cô, mặc dù cô cảm thấy mình không quá bướng bỉnh. Nhưng vẫn ồn ào hơn anh nhiều? Nghĩ tới đây Triệu Thần Thành đổi y phục đeo mắt kính, hừ giọng, lấy chìa khóa xe của Thẩm Mục ra cửa, vừa muốn rẽ vào nhà xe, lại có tiếng gọi lại.

Triệu Thần Thành dừng bước chân, chậm rãi xoay người sang chỗ khác, giọng nói đã lạnh đi một nửa, “Tưởng tổng, có chuyện gì sao?”

Tưởng Lạc Sanh đứng ở bên cửa xe sắc mặt không tốt, nghe thấy giọng nói của Triệu Thần Thành, thì nét mặt càng không hòa nhã. “Tâm sự một chút chứ?”

Sắc mặt này, điệu bộ này, lại câu tâm sự một chút, nếu không phải là Triệu Thần Thành tự nhận mình không thiếu nợ anh, thì cô thật hoài nghi Tưởng Lạc Sanh tới tìm mình trả thù, ngộ nhỡ cô lên xe tuyệt đối sẽ bị giết người diệt khẩu không để lại dấu vết. “Nhưng chúng ta có chuyện gì để nói chuyện? Nếu anh có thời gian không bằng cùng tâm sự với Thiên Hậu một chút, cô ta đã sớm tương tư anh đến điên.”

“Anh sẽ cho em một cái công đạo, cho nên, lên xe.”

Triệu Thần Thành giương mắt liếc nhìn Tưởng Lạc Sanh ra uy bộ dáng bình tĩnh đứng đó, hỏi “Em không muốn đi cùng anh, có phải anh tính toán ở luôn nơi này?”

Tưởng Lạc Sanh nhíu mày xem như cam chịu. Triệu Thần Thành gật đầu một cái, “Vậy anh ở lại đi, tạm biệt.” Cô phất phất tay rồi quay lưng tiếp tục đi.

“Không sao em đi đi, cùng lắm thì anh tới tìm Thẩm Mục hàn huyên một chút.”

Triệu Thần Thành cau mày, nghiêng đầu lại: “Này, sao anh lại mặt dày mày dạn thế rồi hả, anh có phải là Tưởng Lạc Sanh không, mẹ Lưu xúi giục anh sao.”

Mẹ Lưu ở nơi xa yên lặng hắt xì một cái, nhưng sự thật đúng là bà xúi giục thiếu gia chọn lựa một là dụ dỗ hai là ỷ vào thủ đoạn chắn đường Triệu Thần Thành. Nhưng đáng tiếc là mẹ Lưu chưa nhìn thấu được bản chất của Triệu Thần Thành, cho rằng cô là một người dễ nói chuyện, là người con gái dễ ngã gục… Có thể nghĩ, con đường phía trước của Tưởng tổng còn chưa biết…

Tưởng Lạc Sanh nhún vai, “Cho em chọn.”

Triệu Thần Thành cười nửa miệng, “Tưởng tổng, anh đã hiểu rõ của cải nhà em, lại hiểu được em đã không còn quan tâm đến những thứ thật giả trong vòng giải trí kia, phải nên hiểu, bây giờ em thật không sợ anh. Cho nên, em muốn lấy xe của em, anh thích đi thì đi theo, thích chờ thì cứ chờ. Chỉ là, đừng đi ầm ĩ với Thẩm Mục.”  

Nói xong, Triệu Thần Thành liền đi vào nhà xe lái chiếc xe thể thao bảnh bao của Thẩm Mục rít thẳng một đường đến khu nghỉ mát, cô liếc qua kính chiếu hậu một cái, quả nhiên Tưởng Lạc Sanh lái xe đi theo cô. Triệu Thần Thành tà ác hứng thú nhếch miệng cười, cảm giác nông nô trở mình thật là thoải mái, đại mặt than Tưởng anh cũng có một ngày theo đít phía sau cô, nghĩ tới đó không khỏi hừ cười nhỏ.

Song Triệu Thần Thành có chút tò mò, lúc trước cô còn dự đoán cho là mình phải quan tâm người đàn ông này hơn, song lúc này người đàn ông này tới tìm cô thế nhưng cô lại không muốn Thẩm Mục nhìn thấy mà lại có ý nghĩ muốn đuổi Tưởng Lạc Sanh sớm hơn một chút, giống như cô thầm kín gặp người tình sợ bị chính thất phát hiện, rất xấu hổ.

Rốt cuộc là cô quá thay đổi, hay là… cô - người chậm chạp trong chuyện tình cảm này vẫn không biết rõ chính mình có loại tâm tư bất an hỗn loạn như thiếu nữ đến tột cùng là vì sao lại ngập ngừng?

Cô nương Triệu còn chưa suy nghĩ ra đã đến khu nghỉ mát. Cô vung đuôi, xe chuẩn xác dừng vào chỗ đậu, xuống xe khóa cửa, Triệu Thần Thành chăm chú bước tới tiệm cháo.

Mới vừa chọn xong thực đơn, đột nhiên Triệu Thần Thành quay người lại thiếu chút nữa đụng vào cọc gỗ mặt than Tưởng tổng, cô lui về sau hai bước, nghiêng nhìn người đàn ông, cảm thấy cứ tiếp tục như vậy không phải là biện pháp, chỗ cô đứng rất dễ bắt mắt, hơn nữa có thêm Tưởng Lạc Sanh, ngộ ngỡ bị nhận ra lên báo, lại được náo loạn scandal.

Dù sao đồ ăn mua ở ngoài cũng phải chờ một thời gian, vì vậy Triệu Thần Thành trốn trong góc ngồi xuống, cầm tờ thực đơn che kín mặt của mình, Tưởng Lạc Sanh cũng tự nhiên ngồi xuống đối diện cô.

“Cầm, che mình đi.” Triệu Thần Thành đưa một tờ thực đơn khác, trừng mắt.

Tưởng tổng hiển nhiên không quá vui lòng dùng tờ thực đơn viết một chữ “Cháo” thật to che kín gò má tuấn mỹ của mình, hơn nữa chẳng lẽ hành động cổ quái như vậy sẽ không phải càng khiến người khác chú ý hơn sao?

Mắt to trừng mắt nhỏ trợn mắt nhìn nhau như vậy nửa phút, rốt cuộc Triệu Thần Thành không nhịn được, “Có chuyện mau nói.”

“Triệu Thần Thành, làm thế nào em mới bằng lòng tha thứ cho anh?”

Câu hỏi của Tưởng tổng thẳng thừng mà thành khẩn như vậy khiến Triệu Thần Thành hơi sững sờ, “Loại vấn đề này không phải cũng nên hỏi chính anh sao? Tới hỏi em? Sao em biết?”

“Sao em lại không biết? Trái tim là của em? Đầu óc cũng của em sao? Không phải sao.”

“Tưởng tổng, lời nói này của anh không đúng rồi. Tình cảm – chuyện này và việc buôn bán không giống nhau. Em cảm thấy hôm nay em phải giáo dục anh mới được.” Triệu Thần Thành giống như cô giáo nói, “Tình cảm ư, không phải tất cả đều có hồi đáp cũng nhất định phải có trả giá. Cuộc sống không phải là một trận đánh cược cần phải thắng, dù anh là thần thánh, cũng có một ngày thua.”

“Lời này không phải em nói chứ.”

“Thẩm Mục nói… Không đúng, làm sao anh biết?”

“Nếu như dựa theo suy nghĩ của em, vậy thì hẳn là, không phải tất cả bỏ ra đều nhất định có hồi đáp.”

“Là thật sao?”

“Phải…”

Triệu Thần Thành kinh hãi một cái, có phải đã phá vỡ thế giới quan rồi chưa! Trước kia niềm tin cuộc sống của cô vẫn là “Không phải tất cả hồi báo cũng nhất định có trả giá.” Phải hay không chứ! Mặc dù là chính cô nhớ nhầm, nhưng mà tính tình lòng lang dạ sói như thế hóa ra đều là Thẩm Mục bồi dưỡng mà ra!

Mặc dù trong lòng đang cuộn sóng, nhưng Triệu Thần Thành vẫn quay lại đề tài cũ. “Anh cũng đã hiểu, vậy thì tốt. Chúng ta cũng không có gì để nói nữa. Em có quyền lợi lựa chọn không tha thứ cho anh, không ở chung một chỗ cùng anh, anh cũng không thể làm gì em.”

“Số 10, cháo đã xong.” Đúng lúc này phục vụ đọc số lên.

“Đến đây!” Triệu Thần Thành từ từ đứng lên, mắt nhìn xuống Tưởng Lạc Sanh, “Chuyện con gái, người nào dùng người ấy biết, cho nên lần tới tìm bạn gái, ngàn vạn lần nhớ đừng tìm kiểu như Thiên Hậu, cũng đừng tìm kiểu như em, ngày nào đó động dây thần kinh trở mặt, tổn thương không ngóc dậy nổi, nhé.”

Lần này, Triệu Thần Thành xách hai chén cháo ra cửa, Tưởng Lạc Sanh không đi theo nữa. Tính tình hai người có lẽ nhất định phải như vậy, mặt Tưởng Lạc Sanh lạnh lùng như ngày thường, cũng ra khỏi quán. Anh tìm đến cô, đi đoạn đường này theo cô, đã rất không kiêng nể rồi, còn Triệu Thần Thành hết lần này tới lần khác không phải là người dễ dàng chịu thua, nếu không tiêu hao sự kiên nhẫn và nghị lực trên người cô thì thật sự không trị được cô đâu.

Triệu Thần Thành lái xe trở lại biệt thự nhỏ của Thẩm Mục, thì phát hiện trong nhà liền có ít đi một chiếc xe, vào nhà tìm tòi một vòng, thế nhưng người đàn ông không cánh mà bay.

Gọi điện thoại thì bên kia cũng không nhận, vì vậy không thể làm gì khác hơn là tìm thư ký của Thẩm Mục, mới biết người đàn ông bị kêu tới để họp rồi. Triệu Thần Thành nhìn hai chén cháo nóng hổi trong tay, bĩu môi, sự vui vẻ hiếm thấy lại rơi vào khoảng không. Nhưng mà nhìn anh khổ cực chăm sóc cô một đêm ngủ cũng không đủ giấc, Triệu Thần Thành lại không đành lòng truy cứu gì nữa.

Húp hai suất cháo, Triệu Thần Thành hài lòng trở lại trong phòng ngủ, muốn chờ người đàn ông trở về nói cảm ơn anh.

Nhưng kết quả, Triệu Thần Thành không phải nghênh đón Thẩm Mục trở về, mà là cuộc điện thoại của Tom.

“Triệu Thần Thành, mau mở ti vi, cô và Tưởng tổng lại lên tin tức giải trí rồi.”

“Ăn cháo trong tiệm cháo, Tưởng Lạc Sanh, Triệu Thần Thành mập mờ nối lại tình xưa.” Triệu Thần Thành mở ti vi, nghe được câu nói đầu tiên thì khiến tai điếc mù của cô thăng cấp như tai chó bằng nhôm, điện thoại cũng từ trong tay rớt xuống.

Cô run rẩy chỉ vào màn hình TV rống to: “Anh mới cùng Tưởng Lạc Sanh nối lại tình xưa, cả nhà anh cùng Tưởng Lạc Sanh nối lại tình xưa!”

“Các ký giả! Thêm chữ “Khó khăn” trước tiêu đề hot này thật sự khó đến thế sao?
Rống xong, Triệu Thần Thành chắp tay trước ngực thành hình chữ thập, lảm nhảm nói, Thẩm Mục, hàng vạn hàng nghìn lần anh đừng xem được tin tức này….



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: An Du
     

Có bài mới 20.11.2017, 22:44
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hắc Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Hắc Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 439
Được thanks: 1451 lần
Điểm: 35.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chào buổi sáng, Triệu Thần Thành - Thả An - Điểm: 46
Chương 47:

Editor: Tịnh Hảo – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Beta: Ngọc Hân


Triệu Thần Thành không thể xác nhận Thẩm Mục có xem tin tức kia không, nhưng cô xác nhận được từ sau hôm ấy, Thẩm Mục liền biến mất trong cuộc sống của cô.

Triệu Thần Thành ở nhà Thẩm Mục trong hai buổi tối, anh cũng chưa trở về. Cô gọi điện tới Trần thị, thư ký nói Thẩm Mục ra nước ngoài họp, nhưng ngủ ở khách sạn nào, ngay cả cô ta cũng không biết.

Làm một thư ký, không biết lộ trình của ông chủ, duy nhất có thể là cô ta không muốn cho người khác biết, Triệu Thần Thành là người nắm giữ Trần thị trong tương lai, thân phận này cũng không thể khiến thư ký mở miệng, chuyện kia chỉ sợ chính bản thân Thẩm Mục không muốn Triệu Thần Thành biết.

Triệu Thần Thành không hiểu Thẩm Mục làm như vậy, rốt cuộc là tức giận, hay là giúp đỡ để cô đạt được mục đích. Nhưng bất kể thế nào, cũng khiến cô không khỏi hoảng hốt, nhất là sau khi cha gọi điện thoại đường dài nói Thẩm Mục nộp đơn từ chức, lòng cô càng thêm hoảng sợ.

Điện thoại tắt máy, tin nhắn không trả lời, kiểm tra khách sạn, kiểm tra chuyến bay, Triệu Thần Thành đã dùng hết biện pháp có thể nghĩ tới, nhưng cũng không thể tìm được Thẩm Mục. Cô dần dần rơi vào trạng thái sợ hãi, chứng nôn mửa cũng tái phát theo. Bởi vì loại cảm giác thật sự quá giống nhau rồi, tựa như lúc Vệ Nhiên qua đời, những người kia đi theo ở bên cạnh mình, mình cho rằng là người sẽ vĩnh viễn bên mình, nhưng bọn họ có thể biến mất bất cứ lúc nào. Mặc kệ mình tìm thế nào, bọn họ đi, chính là đi.

Ngây ngây ngô ngô như vậy qua một tuần lễ, cho đến khi Tom liên tục gọi điện. Khi đó chuông điện thoại reo, cô còn tưởng rằng là Thẩm Mục, hoặc có tin tức của Thẩm Mục liền xông tới nhận, tiếng rống hung hãn của Tom khiến lòng hân hoan của cô nhất thời rơi xuống.

“Chuyện gì?” Cô cúi đầu hỏi. “Chuyện gì? Đại tiểu thư, công ty cũng bởi vì cô mà sắp phải đóng cửa rồi thế mà còn hỏi chuyện gì? Cái người này chẳng lẽ đi lên sao Hỏa ư? Tin tức lớn như vậy có mắt thì nhìn thấy.”

Triệu Thần Thành cau mày: “Tôi không có tâm trạng, không chú ý. Lời ít mà ý nhiều, rốt cuộc chuyện gì?”

“Rất nhiều việc. Một, Thiên Hậu Vi Vi bị cảnh sát bắt đi, tố cáo cô ta xúi giục chỉ điểm làm nguy hại đến sinh mạng người khác. Hơn nữa có lời đồn đại nói cô lén lút hại cô. Hai, boss Tưởng bị đồn cùng cấu kết với Vi Vi Thiên Hậu, hơn nữa bản thân anh ta cũng chấp nhận tin tức này. Ba, giá cổ phiếu của công ty bởi vì một và hai mà chấn động giảm xuống. Bốn, uy tín công ty bởi vì một và hai chịu ảnh hưởng, bây giờ tâm tình trên dưới công ty không yên, cấp trên nói có thể công ty sẽ tiến hành sáp nhập thu mua, đối tượng là Trần thị.” Tom nói xong, uống một hớp nước, “Như thế nào? Đủ biết rõ điểm tóm tắt chính chưa?”

“Trần thị muốn thu mua O&C?”

“Cô gái, có phải cô chưa nắm được trọng điểm không! Trọng điểm là, bây giờ cô không phải là hoa bạch dương lẳng lơ, mà là trinh tiết liệt nữ (Nghĩa là cô gái cương trực trong trắng). Đối với Tưởng tổng mà nói, nhất định chính là họa vô đơn chí. Tôi thật sự không hiểu, Mai Phinh Vi làm ra chuyện này, theo như thủ đoạn của Tưởng tổng, nên lập tức ra mặt phủi sạch quan hệ mới phải, thế mà đằng này lại thừa nhận! Hiện giờ cấp trên cũng rất bất mãn với anh ta, rõ ràng chính anh ta kéo công ty xuống nước.”

“Tom này, cái đồ gió chiều nào theo chiều ấy cũng quá nhanh đấy. Vừa thấy ông chủ nhà cậu không xong liền nói xấu người ta sau lưng, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, anh ta vẫn còn quyền đuổi việc cậu.”

“Cô gái chết tiệt không có lương tâm kia, tôi tiết lộ tin tức cho cô, cô còn nói nhảm nhiều như vậy, đau lòng cho Tưởng Lạc Sanh hả! Không nói với cô nữa, lãng phí nước miếng.” Tom giận dữ cúp điện thoại. Triệu Thần Thành nghe đầu kia “tút tút tút”, lặng lẽ để điện thoại di động xuống. Tưởng Lạc Sanh làm như vậy tính là cái gì? Khổ nhục kế? Không cần thiết. Triệu Thần Thành hiểu rất rõ Tưởng Lạc Sanh, anh ta không giống người vì tình yêu nguyện ý buông tha tất cả, tình yêu của anh ta luôn có ranh giới cuối cùng rõ ràng. Vậy nếu như có tác động bên ngoài, sợ rằng anh ta không thoát khỏi có liên quan với Trần thị.

O&C là công ty vận hành rất tốt, năm trước Thẩm Mục đầu tư phim điện ảnh hành động, dễ thấy chính là muốn tiến quân vào sản nghiệp giải trí, gây ra hỗn loạn như thế, lại mượn cớ thâu tóm O&C, chính là một lựa chọn không tồi. Vừa thay Triệu Thần Thành xả giận, vừa chiếm thế buôn bán. Thế nhưng cuối cùng là Thẩm Mục ra tay, hay là ba mình thao túng phía sau, Triệu Thần Thành không thể xác định.

Về phần Tưởng Lạc Sanh, Triệu Thần Thành tỉnh táo suy nghĩ vấn đề giữa hai người, Triệu Thần Thành cảm thấy, mình hoàn toàn không có bất kỳ lý do nào có thể đi công kích anh ta. Cô nói muốn tin tưởng anh ta, cũng cố gắng thử tin tưởng anh ta, nhưng thật ra thì, cô âm thầm điều tra anh ta. Cho nên anh ta không tạo được sự tin tưởng, cũng giống như anh ta đã đồng ý sẽ không lừa gạt.

Triệu Thần Thành tự cảm thấy mình không phải là người thanh cao đơn thuần, không có tư cách đi phán xét anh ta đúng hay sai. Huống chi, mỗi người đều có vị trí và cách sinh tồn của riêng mình. Cô hiểu quy luật sinh tồn của Tưởng Lạc Sanh, chỉ là cô không đồng ý, về tình cảm, không đồng ý.

Cô biết rõ, tình cảm bọn họ đối với nhau đều là nghiêm túc, chỉ là bọn họ thiếu sự ăn ý và tin tưởng, giống như tòa lầu xây dựng giữa không trung, nhìn qua thì mỹ lệ, nhưng lại lung lay sắp đổ. Mới đầu cô cũng không quá để ý nguy cơ này, nhưng lúc tình cảm đậm sâu thì lại càng không kiềm chế để ý tới.

Cũng vừa lúc đó, cô phát hiện họn họ quá mức giống nhau, vĩnh viễn có điều bí mật, vĩnh viễn không có cách nào vì đối phương cởi lớp ngụy trang ra. Cho nên chỉ có thể giống như hai con nhím nhỏ, vào lúc đang sưởi ấm lẫn nhau, đồng thời cũng đâm bị thương lẫn nhau.

Tưởng Lạc Sanh lợi dụng cô, sao cô có thể không lợi dụng Tưởng Lạc Sanh chứ?

Giờ khắc này cô chợt hiểu, rốt cuộc sao mình là một người không biết thỏa mãn. Một lần rồi một lần, đi dò xét thử ranh giới cuối cùng của người kia có toàn tâm yêu cô không, dùng người khác đi tổn thương anh, hành hạ anh, chỉ vì để nội tâm bản thân mình nhận được một chút an bình.

Những năm gần đây cô không sợ hãi như vậy, cũng chỉ vì ỷ vào sự hiểu biết trong lòng rằng anh sẽ không đi.

Nhưng bây giờ, Thẩm Mục anh đã đi, đi thật rồi…

Triệu Thần Thành, tự mình gây nghiệt không thể sống.

Sau khi cắt đứt cuộc trò chuyện cùng Tom, Triệu Thần Thành lại trải qua cuộc sống tuần hoàn ăn rồi nôn ra trong hai ngày. Ngày thứ ba, cuối cùng người gàn dở từ Fiji trở về nước trước thời hạn. Lúc mẹ Triệu đẩy cửa ra thì thấy Triệu Thần Thành đang vùi trên ghế sofa vừa uống sữa, vừa nhìn báo cáo của thư ký, bởi vì Thẩm Mục đưa đơn từ chức, cha Triệu đã bắt đầu đưa vài hạng mục đè ép trên người Triệu Thần Thành.

“Bảo bối ~” mẹ Triệu đi tới phía sau sofa vòng lên vai Triệu Thần Thành, hôn lên mặt cô, “Sao con gầy như vậy, mẹ rất đau lòng.”

Triệu Thần Thành nghi ngờ nhìn về phía cha Triệu, người đàn ông nháy mắt với cô, lúc này cô liền hiểu, mẹ Triệu không biết trước khi đi Fiji Triệu Thần Thành và một số người không có phẩm vị xảy ra chuyện cẩu huyết gì. Cũng đúng, theo tính tình của mẹ, nếu biết còn không phải ầm ĩ lật trời.

“Thư ký gửi cho con xem hợp đồng khai thác Thanh Đảo rồi?” Cha Triệu mở miệng. “Dạ, đang xem, nhưng còn mấy chi tiết…” Triệu Thần Thành giơ hợp đồng lên quơ quơ, đầu hướng về phía phòng sách. “Vậy chúng ta đi phòng sách trò chuyện.” Cha Triệu nói tiếp rồi nói với mẹ Triệu: “Bảo bối, em dọn dẹp một chút đồ rồi nghỉ ngơi một lát.”

Mẹ Triệu buông Triệu Thần Thành ra, bĩu môi đi thu dọn đồ đạc. Triệu Thần Thành đi vào phòng sách cùng cha, cô quay người khép cửa lại,

“Cha, chuyện Tưởng Lạc Sanh và O&C, là chủ ý của cha?”

Cha Triệu chậm rãi ngồi trên ghế ông chủ, chân vắt lên, mỉm cười nhìn Triệu Thần Thành: “Nếu không con hy vọng là ai? Thẩm Mục?”

“Cha, cha biết gần đây con vẫn luôn tìm anh ấy, nhưng anh ấy cứ biến mất không thấy dấu vết như vậy. Cho nên con muốn biết…”

“Biết chuyện này không phải cậu ta làm, sau đó khẳng định cậu ta không quan tâm con giống như trước?”

Cha Triệu nói trúng khiến Triệu Thần Thành hơi quẫn bách.

“Chuyện của Mai Phinh Vi, cha không ra tay mà cha chỉ đốt lửa thêm, khiến ‘Mai Phinh Vi’ kia ngồi tù một thời gian, giá cổ phiếu O&C chấn động hạ xuống một chút.”

Cha cười đến sống lưng Triệu Thần Thành lạnh cả người, năng lực thực hiện và lòng dạ của ông, tuyệt đối là kinh người. Nếu cha nói như vậy, xem ra không chỉ nếm mùi vị ngồi tù một thời gian đâu.

“Xem vẻ mặt của con, là lo lắng cho Thẩm Mục rồi?” Cha Triệu còn nói, “Cha nhớ đoạn thời gian trước con và họ Tưởng thân nhau, hiện tại thế nào, lại nhớ nhung Thẩm Mục rồi?”

“Cha có thể không thừa dịp lúc này bỏ đá xuống giếng được không? Con đây nghĩ lại biết nhìn rõ tình thế rồi, trừ Thẩm Mục ra còn có ai có thể nhịn được con. Con suy nghĩ thông suốt rồi, là con không đúng, con vì chuyện của Vệ Nhiên, thầm trách cứ anh ấy, bỏ anh ấy, con sai lầm rồi.”

“Lời này của con nên tìm cậu ta nói, xem cậu ta có tha thứ cho con hay không.”

“Mà con không tìm được anh ấy! Anh ấy đưa đơn từ chức cho cha, cha nhất định có biện pháp tìm anh ấy phải không? Giúp con một chút đi.”

“Cha không giúp được con cả đời, Thần Thành, con cũng nên học cách lớn lên, học gánh chịu trách nhiệm. Nói thật, Thẩm Mục đi cũng là chuyện sớm hay muộn. Trong khoảng thời gian này, con đi một vòng từng khâu trước, ngây ngốc mấy ngày, rồi đi mấy chi nhánh công ty xem tình hình một chút. 3-4 tháng, cũng coi như là thời gian để thay đổi.”

“Cha…”

“Thần Thành, từ góc độ làm cha, cha tuyệt đối ủng hộ Thẩm Mục, cậu ta đối với con, ngay cả người mù cũng có thể nhìn ra được. Nhưng con không có khả năng đó vì con không sợ hãi, con đã biết mình sai rồi, nên muốn tìm cách thức đền bù. Nếu như con thật sự quan tâm, con sẽ biết nên làm cái gì.” Cha Triệu đứng dậy, đi tới vỗ vai con gái, thay vào đó là vẻ mặt rưng rưng: “Nhớ năm đó cha theo đuổi mẹ, nói đơn giản đó chỉ là loại gian khổ tám vạn lý trường chinh. Con gái, cha vĩnh viễn ủng hộ con!”

Triệu Thần Thành híp híp mắt, nghe giọng nói kia khàn giọng xưng “Cha”, bày tỏ nghiêm chỉnh kết thúc cuộc nói chuyện, người gàn dở lại quay trở về có chút thiếu khuôn mẫu.

Không còn mấy ngày nữa, Triệu Thần Thành phải tới Trần thị đi làm. Mặc bộ đồ đi làm, Triệu Thần Thành nhìn mình trong gương cảm giác dường như đã qua mấy đời. Lúc cô học đại học năm thứ ba, đã thực tập trong kỳ nghỉ hè, chẳng qua không phải là Trần thị, mà là một công ty lớn của nước ngoài, khi đó cũng từng ăn mặc như vậy. Kỳ nghỉ hè Vệ Nhiên cũng từ nước ngoài trở về, cùng đi ra ngoài ăn cơm, thấy cô như vậy còn cười cô cuối cùng ăn mặc ra dáng con người rồi. Từ sau khi tốt nghiệp, cuộc sống của cô liền thoát khỏi quỹ đạo ban đầu, đi nước Anh học khóa thanh nhạc, tiếp nhận chữa trị tâm lý, trở lại tiến vào làng giải trí.

Trước sau hơn ba năm, hôm nay lại một thân áo sơ mi quần tây đứng trước gương, giống như là giấc mộng dài ba năm, chịu quá nhiều cảnh tượng huyền ảo, cái bóng trôi nổi. Ở công ty làm việc từng khâu mấy tuần lễ, phải nói làm rất thuận lợi. Khi cô là ca sỹ, bởi scandal, cơ hồ mọi người đều biết, hiện vào công ty, không ít người biết ngại cô là chủ công ty tương lai, mọi người cũng không dám lỗ mãng với cô. Nhưng điều này đối với Triệu Thần Thành mà nói, chưa chắc đã là chuyện tốt, rất nhiều vấn đề ẩn sau trong khâu, cô không phát hiện được, bởi vì sẽ không ai xem cô là đồng nghiệp chân chính, mà đều coi cô là cấp trên. Triệu Thần Thành đành phải tốn công sức tìm người tin tưởng cẩn thận ở trong khâu tới nghe lời nói thật, may mà hành động của cô cũng không tệ, dáng vẻ đĩnh đạc có thể lừa gạt người. Mặc kệ như thế nào, Triệu Thần Thành đã bước vào quỹ đạo cuộc sống bình thường.

Chẳng qua với cô, duy nhất còn chưa quen được chính là Thẩm Mục không ở bên cô. Ngày nào cô cũng viết thư điện tín cho Thẩm Mục, mặc dù từ đầu tới cuối không có câu trả lời, nhưng cô cố chấp cảm thấy anh nhất định nhìn thấy. Anh vì cô giữ nhiều năm như vậy, hiện tại cô nghĩ cũng là lúc cô tỏ ra chút thành ý.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: An Du
     
Có bài mới 20.11.2017, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.12.2015, 14:42
Tuổi: 102 Nữ
Bài viết: 899
Được thanks: 2972 lần
Điểm: 12.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chào buổi sáng, Triệu Thần Thành - Thả An - Điểm: 41
Chương 48:
Editor: Maybe
Betaer: Maybe

Bộ phim điện ảnh "King" được khai thác giống như một bộ phim bom tấn mùa hè châu Âu, dự kiến được công chiếu vào kì nghỉ dài hạn tháng năm. Bộ phim này có thể chiếu, cũng nhờ sức ảnh hưởng và hành động của Trần thị, bằng không với scandal của thiên hậu Vi Vi, đoán chừng tất cả các bộ phim khi xét duyệt có lẽ đều bị đánh trượt.

Mặc dù hiện tại thuận lợi chiếu phim, hơn nữa rạp chiếu phim cũng cung cấp một thời hạn khá dài, nhưng dù sao thiếu đi một viên đại tướng, tất cả sức tuyên truyền và hiệu quả liền yếu đi.

Ý của Triệu Thần Thành vốn là không muốn tham gia lễ ra mắt phim, bản thân chỉ yên lặng ngồi ở phía sau thưởng thức bộ phim liền coi như không có gì. Nhưng Tom cảm thấy, Triệu Thần Thành rời khỏi Làng Giải Trí, ít nhất cũng cần phải thông báo cho công chúng một chút, đó là một cơ hội rất tốt, cũng có thể giúp nhà đầu tư phim tạo ra xu thế. Cân nhắc phúc chốc, Triệu Thần Thành đồng ý cách làm này. Dù sao thì, cô có fans của mình, bọn họ thật lòng yêu quý cô, đi theo cô, cô phải rời khỏi, ít nhất phải nói rõ cho bọn họ một câu.

Nên khi Tom truyền tin tức ra ngoài, ngày lễ ra mắt phim có rất nhiều truyền thông đến dự. Lúc đạo diễn vừa giới thiệu diễn viên xong, sau khi quay chụp một vài phân cảnh và một số các tình tiết cơ bản, ban tổ chức phim lại dành ra năm phút cho Triệu Thần Thành. Ngày đó, trang phục của Triệu Thần Thành không hề trang trọng, vẫn là áo sơ mi rộng lùng thùng kết hợp với quần bò ôm sát, trang điểm mắt khói, tạo kiểu tóc Mousse, chỉ là sắc mặt tái nhợt đến mức ngay cả khi đã dùng phấn lót nhưng cũng không thể che bớt.

Trước khi lên sân khấu khoảng năm phút, cô lại ói cơm tối ra một lần nữa. Chuyên gia trang điểm đang giúp cô hóa trang, Miêu Miêu đứng ở một bên trầm mặc không nói gì, chia tay sắp đến, không khí sẽ luôn có chút khác biệt. Triệu Thần Thành lại chỉ cười cười với Miêu Miêu, trên đời này không có bữa tiệc nào không tàn, suốt mấy năm qua, cô vẫn luôn nhận thức câu nói này một cách sâu sắc.

Khi lên sân khấu, cô cầm Microphone, nhìn chăm chú những tấm bảng đèn LED có chứa tên cô trong tay mấy fan hâm mộ đang ngồi ở phía dưới khán đài, giọng nói chấn định, nói ra những lời được Tom chuẩn bị sẵn từ trước:

“Gần đây truyền thông thường hỏi người đại diện của tôi, hỏi Triệu Thần Thành đang ở đâu? Cô ấy là Nữ Vương trong các đề tài nói chuyện, nhưng tại sao bây giờ lại đột nhiên biến mất? Có phải muốn rút lui không? Hôm nay tôi xin trả lời các vị, đúng, tôi muốn rút lui khỏi Làng Giải Trí. Nếu như mọi người muốn hỏi tôi lý do tại sao, thì một là do sức khỏe của tôi đang gặp một chút vấn đề, cần phải được nghỉ ngơi; thứ hai, tôi chỉ có thể nói, cuộc sống trong Làng Giải Trí, đối với tôi mà nói là một chuyến du lịch và lang thang, hiện tại, tôi muốn trở lại nơi thuộc về chính mình. Cảm ơn mọi người đã yêu mến tôi, cho tôi động lực và sự ấm áp. Còn về phần những người chán ghét tôi, nếu như nói cảm ơn thì quá là giả tạo, tóm lại, đường lớn hướng lên trời, tất cả đều đi chung một con đường. Có lẽ sau này mọi người có thể gặp tôi ở trên đường, trong một ngã rẽ, dù có thế nào đi chăng nữa, có duyên thì sẽ gặp lại. Cuối cùng, tôi hi vọng mọi người có thể thích bộ phim này. Cảm ơn!”

Lời nói của Triệu Thần Thành không dài, cũng không mang những lời lẽ tình cảm sâu sắc. Cô chỉ đơn giản khom người cúi chào truyền thông và fan hâm mộ, sau đó từ từ rời khỏi vị trí trung tâm sân khấu, bóng lưng có chút lạnh nhạt cô đơn. Cô nhìn thấy giờ phút này fan hâm mộ đã để bảng hiệu xuống, có lẽ trong số bọn họ, có một số người đã cảm thấy cô phản bội lại sự yêu thích của bọn họ, nhưng rồi cũng sẽ có một ngày, chờ những những người bạn trẻ trong số fan hâm mộ này trưởng thành hơn liền sẽ hiểu rõ, mỗi người đều sẽ phải có con đường mình phải đi, không hề liên quan đến phản bội.

Bộ phim bắt đầu, Triệu Thần Thành ngồi ở chỗ ngồi mà ban tổ chức sắp xếp từ trước, lúc cô ngồi xuống thì phía bên tay trái đã có người. Rạp chiếu phim tắt đèn đen như mực, Triệu Thần Thành cũng không hề để ý là ai.

Lúc còn đang đóng phim, Triệu Thần Thành không hề nghĩ rằng sau khi trải qua chỉnh sửa cắt ghép lại phối hợp thêm âm nhạc, kết quả xuất hiện trước màn hình lại tuyệt vời như vậy. Vốn là Triệu Thần Thành tưởng tượng thành heo mũi hếch, vậy mà trong phim lại có mấy phần khí chất của vương gia, mà chính mình cũng là một hộ vệ trung khuyển (trung thành như chó) đẹp trai. Theo từng tình tiết nội dung cốt truyện, đến kết thúc bộ phim, khi một nhát trường kiếm đâm xuyên qua Triệu Thần Thành trong phim, cô ngồi trong rạp chiếu phim mà cảm thấy lạnh cả người, cảm thấy tốt nhất lần sau ít xem phim này thì hơn, cảm giác nhìn chính mình bị đâm không tốt chút nào. Giờ phút này, màn hình đang chiếu đến cảnh Hoàng hậu Mai Sính Vi một thân áo giáp, một khúc nhạc buồn vang lên, khóe môi hoàng hậu hiện lên một nụ cười lạnh cực kì ý vị.

Không thể không nói cuộc đời thật biết trêu chọc người ta, trong phim, Triệu Thần Thành đang nằm, còn Mai Sính Vi đang đứng,  nhưng trong thực tế, Mai Sính Vi cũng đang “trúng đạn” không ít.

Bộ phim kết thúc, tấm rèm che được kéo xuống, trong rạp chiếu phim vang lên tiếng vỗ tay, còn có một ít tiếng khóc nhỏ nhẹ. Lúc này, người bên cạnh Triệu Thần Thành mở miệng: "Tôi không thích cái kết thúc này."

Triệu Thần Thành ngẩn ra, giờ phút này ánh đèn trong rạp chiếu phim đã sáng lên, trong nháy mắt chiếu sáng lên khuôn mặt của người bên cạnh cô, đường cong sắc sảo, khuôn mặt lạnh lùng, âu phục màu xám đậm mang đến cho người khác cảm giác áp lực. Mà một giây kia khi Triệu Thần Thành nhìn thấy rõ, cô lại có cảm giác dài như một đời.

“Tưởng Lạc Sanh.” Triệu Thần Thành gọi tên của người đàn ông.

Người đàn ông quay đầu sang: “Đã lâu không gặp. Hôm nay nhìn em… ừm… khá bình thường.”

Triệu Thần Thành híp híp mắt: “Vậy mà vẫn kém xa Tưởng tổng anh rồi, trông anh quả thật rất thoải mái.”

Tưởng Lạc Sanh không để ý đến lời nói nhạo báng của cô, đổi đề tài: “Em muốn chính thức tiếp nhận Trần thị rồi à?”

“Đúng vậy.”

“Chúc mừng.”

"Cám ơn."

Số từ trong cuộc đối thoại cứ từ từ giảm bớt rồi dừng hẳn, xung quanh mọi người bắt đầu ra về.

Vì vậy Triệu Thần Thành đứng dậy: “Tưởng tổng không có việc gì, tôi xin đi trước.” Dứt lời, cô liền cất bước định rời đi.

“Nghe nói Thẩm Mục mất tích?”

Triệu Thần Thành dừng bước chân lại, xoay người qua hướng khác, cúi đầu nhìn người đàn ông vẫn ngồi đó như cũ: “Coi như Thẩm Mục mất tích, việc Trần thị thu mua O&C là điều bắt buộc phải làm, cho nên chỉ sợ tổng giám đốc Tưởng anh đây nên mau chóng từ chức đi là vừa.”

“Vậy nếu như anh nói anh biết Thẩm Mục đang ở đâu thì sao?”

Triệu Thần Thành cau mày, yên lặng một chút rồi nói: "Cho nên, Tưởng Lạc Sanh, hôm nay anh đến đây là muốn nói điều kiện với tôi hay sao?

"Chuyện đã đến mức này, câu nói ‘thật xin lỗi’ cũng chẳng có ích gì. Anh thật sự thích em, nhưng quả thật anh đã lợi dụng em. Vậy còn em thì sao? Em cũng giống như tôi, chưa từng thật sự toàn tâm toàn ý với tôi, chúng ta ai cũng không có tư cách để chỉ trích đối phương.” Tưởng Lạc Sanh đứng lên, rút một phong từ trong túi áo ra, đưa cho Triệu Thần Thành: “Chỉ là, hôm nay anh đến không muốn cùng em trao đổi điều gì. Làm thương nhân lâu như vậy, đột nhiên lại xuất hiện một chút lương tâm.”

Triệu Thần Thành nhận lấy thử, mở ra bên trong là một tấm thẻ in địa chỉ của một khách sạn.

“Anh khuyên em nên chuẩn bị càng sớm càng tốt, gần đây anh ta đang có ý định đi khắp nơi du lịch.”

Triệu Thần Thành ngẩng đầu lên, hơi há miệng, vừa định nói gì đó, thì Tưởng Lạc Sanh cũng đã xoay người sang hướng khác, đi ra ngoài, chặn lại câu nói cảm ơn cô chưa kịp bật thốt ra.

Hơn mười giờ ngồi máy bay, ăn hai bữa ăn trên máy bay, nhưng cũng ói ra hai lần, hù dọa nữ tiếp viên hàng không lo lắng khẩn trương đến mức giống như hạ cánh khẩn cấp, nhưng thời gian cũng nhanh chóng trôi qua, cùng với sự rung động của động cơ là thông báo máy bay đã hạ cánh, Triệu Thần Thành rốt cuộc cũng tới Roma.

Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, đấu trường Colosseum, trường đua xe ngựa Circus Maximus, đền thờ Pantheon, … Roma là một cung điện của nghệ thuật, mà còn là ngôi đền của mua sắm, khiến cho rất nhiều người ôm giấc mơ mà đến và sau đó lại lưu luyến không chịu rời đi.

Chỉ là Triệu Thần Thành tới đây không phải là vì mơ mộng, cũng không phải là tới để mua đồ, cô đến đây là để tìm người.  là tìm đến người. Tìm kiếm một người thất lạc trong một nơi lãng mạn đến mức quá đáng cùng với khắp nơi đều là những cô gái còn độc thân như thế này, Triệu Thần Thành cảm thấy đây không phải là một ý kiến hay.

Theo địa chỉ, Triệu Thần Thành đến khách sạn, đăng kí có mình, rồi sau đó được nhân viên phục vụ khách sạn đưa lên lầu. Phong cách bài trí cổ kính cùng nghệ thuật, khắp nơi đều tràn ngập tư tưởng tư bản chủ nghĩa. Triệu Thần Thành đặt gian phòng vừa vặn đối diện với căn phòng của người mà cô đang muốn tìm. Cho phục vụ tiền boa, Triệu Thần Thành vọt vào tắm, để cho choáng váng vì đi đường giảm xuống một chút.

Sau đó, cô mở rộng cánh cửa gian phòng của mình, ngồi ở ghế sofa bằng da cao cấp trong phòng khách, rót một ly sữa tươi, chờ người.

Đến đêm, Thẩm Mục mở cửa, anh muốn đến quán rượu bên cạnh mua đồ rồi tìm quán ăn nào đó ăn cơm, nhân tiện ngắm chút cảnh đêm. Đã quá lâu rồi anh không hề đi du lịch một mình, cũng đã quá lâu rồi anh không dành thời gian để suy nghĩ và đi lại. Đoạn thời gian nghỉ việc này, anh đã đi rất nhiều nơi một mình. Cái loại cảm giác được thoát khỏi cuộc sống đó, rời đi để ra bên ngoài ngắm nhìn một thế giới khác, có lúc thật tốt, thật nhẹ nhàng.

Có lẽ chỉ có ở một nơi hoàn toàn xa lạ, anh mới có thể phát hiện ra cái gì được gọi là cuộc đời như ý. Thế giới lớn như vậy, mà bản thân lại vô cùng nhỏ bé, dù có thống khổ hơn đi chăng nữa thì cũng như thế nào chứ.

Phong cảnh ở nước ngoài, hoàn toàn khác biệt với cảnh sắc trong nước, muôn hình muôn vẻ vật mới mẻ khiến cho anh bắt đầu dần dần quên đi, cũng khiến cho anh tạm thời không muốn nghĩ nhiều, không muốn quan tâm đến những bức thư cô gửi đến mỗi ngày, cũng chẳng muốn nghĩ xem cô có sống tốt hay không.

Anh bắt đầu cho là, mình đã dần dần có thể buông xuống những điều vốn tưởng chừng không thể bỏ được, cho đến khi…

Anh đẩy cửa phòng mình ra, thấy một hình bóng quen thuộc, tay cầm ly sữa tươi, mặc áo T-shirt rộng, đôi mắt xinh đẹp nhìn anh, mang theo nỗi nhớ nhung mãnh liệt, cô nhìn anh mỉm cười: “Hi, Thẩm Mục, rốt cuộc em cũng bắt được anh.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ♥ Maybe ♥ về bài viết trên: An Du
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: khuyendoan87, thaorva và 230 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 261 điểm để mua Gương soi tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.