Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 

Yêu cậu lớp trưởng! - Tiểu Mỡ Mỡ

 
Có bài mới 27.12.2017, 15:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 30.04.2017, 13:39
Bài viết: 143
Được thanks: 32 lần
Điểm: 12.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Yêu cậu lớp trưởng! - Tiểu Mỡ Mỡ - Điểm: 47
images


Chương 13: Tháng ngày bên kia trái đất


Nhị Hắc không lấy gì làm quá bất ngờ với điều kiện, anh Thiên là một người suy tính có sự xảo quyệt phải nói là bậc nhất. Chắc chắn không cho không ai cái gì nên điều này cũng là hợp lý thôi. Trước sau gì, khi anh biết một kẻ mù lòa như cậu, rồi cũng sẽ chẳng cần đến thôi. Tạm cứ đồng ý để được bảo lãnh sang đó hẵn.

Mà đó cũng là cách tốt nhất để tránh mặt cô.

- Em đồng ý.

"- Được, tốt lắm, anh sẽ lo chuyến bay, cứ sắp xếp mọi thứ đi."

Cậu vâng rồi cúp máy, trong lòng lung mông, tất cả mọi thứ, quá nhanh, khiến cậu không kịp trở tay. Mọi thứ rồi sẽ bình yên lại, rồi cô ấy sẽ quên cậu thôi.

Chỉ là bây giờ đau lắm, cả lồng ngực nhức nhối, từng hơi thở cũng đầy quằn quại. Tay cậu nắm chặt ga giường, đường gân xanh nổi lên rõ rệt vì sự bất lực của bản thân. Đến người con gái mình yêu thương cũng chẳng dám đưa tay ra giữ, mà cũng chẳng có tư cách giữ.

Hắc nhắm mắt lại, rơi vào giấc ngủ sâu.



Sân bay Nội Bài.

- Mày không hối hận chứ? - Hạo Bói nắm mạnh vài Nhị Hắc, Bạch Nhi tay đút túi, gương mặt nghiêm túc nhìn hai người

- Chỉ là đi học một thời gian thôi mà. Các cậu hôm nay đều bận, sao còn tiễn tôi?

- Bận gì thì bận, đây vẫn là chuyện quan trọng, thôi, đi học tập cho tốt. - Bạch Nhị tiến đến vỗ nhẹ vai còn lại, đẩy vali đên vào tay Hắc rồi buồn rầu quay đi khỏi cửa phòng chờ. Long Bạch não nề đáng sợ, ai ngờ rằng, tiễn một người ở sân bay lại buồn đến vậy!

Máy bay cất cánh, biến mất dần sau những đám mây trắng...



.....

Nhím biết, hôm nay là ngày Nhị Hắc bay sang bên kia, gương mặt nhợt nhạt như mất hồn ấy không hề xao động, đôi mắt trong veo buồn như một giọt nước. Đi rồi... cuối cùng cậu đã chọn từ bỏ cô, cô biết rồi... cũng không dám giữ nữa, bây giờ, cô chả là ai trong tim cậu, đâu còn có thể làm phiền cậu, như khi cậu còn làm lớp trưởng ở đây. Gương mắt liếc nhìn qua khung cửa sổ, bằng lăng tím vẫn bay lững lờ, sầu tình ngàn kiếp, từng cánh từng cánh tiếng đất nhẹ như bẫng, để lại trong lòng một khoảng không vô định.

Một lồng sắt có con chim vàng anh xổng mất rồi.

Chơi với.

Nghẹn ứ.

Ba năm qua là gì?

Chốt cho cùng cũng chỉ mang ba chữ "Bạn cùng bàn".

Nghe sao mà con tim đắng ngắt.

~~New York, Mỹ

Quán cafe C'spit đông khánh qua lại. Trên tầng bốn, Hạo Thiên mân mê cốc cà phê nóng, hỏi han Nhị Hắc các thứ, kể cả việc vào khóa huấn luyện cũng được bàn bạc xong, rất nhanh và chuyên nghiệp

- Sao nào? Thay đổi không khí một chút, cũng tốt mà nhỉ?

Hắc gật đầu, mắt nhìn ra ngoài đường phố mới sớm.

- Nghe nói mẹ em về Việt Nam dự cuộc họp quan trong, gặp chưa?

Hắc lắc đầu, trán hơi nhăn lại:

- Chuyện bà ấy có về hay không, em cũng không có quan tâm lắm.

Trong lòng Nhị Hắc bất chợt nghĩ đến người phụ nữ đội mũ dưới quán nước gần thư viện khi đó. Có khi nào? Nhưng nếu đúng, tại sao lại phải như vậy?


Khi nhập học ở đây cần có giấy báo kết quả khám bệnh, Hắc lấy từ trong túi ra tờ giấy chẩn đoán đưa cho vị bác sĩ trung trung tuổi ngồi trên ghế, bác sĩ nói để tờ kết quả này ở đây, ngày mai hãy tới lấy, Hắc xin phép rời đi.

Bác sĩ cầm tờ giấy màu vàng trên tay, nhìn lên dòng chữ “Tăng nhãn áp bất ổn” mà cảm thấy vô cùng kỳ quái, bất thường.

Thật hoang đường!

Tăng nhãn áp không phải một căn bệnh mà có thể kết luận được chỉ trong một, hai ngày, thậm chí bệnh nhân còn không cảm thấy có bất cứ dấu hiệu gì thì đúng thật là kỳ lạ. Hơn nữa, triệu chứng căn bệnh khá rõ ràng và dễ nhận biết.

Sau khi kiểm tra lại, vị bác sĩ phát hiện ra một điều mà ngay cả Hắc - người trong cuộc cũng không ngờ.

Tờ thông báo khám bệnh.

Là giả.

...

Quả thực Nhị Hắc mệt mỏi, những ngày gần đây luôn phải tìm cách trốn tránh cô, rồi lại diễn kịch, trái tim cứ da dỉ đau đớn. Liệu cô có quá đau lòng không? Chính cậu còn đau thấu ruột gan, vậy hỏi một cô gái mỏng manh bỏ ra ba năm trời để yêu cậu có đau hay không, là quá thừa thãi.

Tất nhiên là đau rồi...

À không, từ đau không thể bộc lộ hay diễn tả được, mà phải kết hợp giữa vỡ nát, bi hài, tang thương, đột quỵ, nhức nhối, nổ tung, ấm ức, xót xa, điên cuồng, căm hận.

Rốt cuộc, cái giá của kẻ si tình, bao giờ cũng là địa ngục.

" Tôi xin lỗi vì đã cho cậu hy vọng rồi lại tự tay dập tắt hy vọng ấy của cậu!". Nhị Hắc vô cùng nhức nhối, không chỉ là sự áy náy, không chỉ là lương tâm bị cắn rứt mà là sự tuyệt vọng não nề.

Cậu chưa từng khóc vì ai, vậy mà lần này, cũng có giọt nước mắt phải rơi xuống đất.

Lạnh băng.

Vô tình.

Cậu chuẩn bị xếp lại quần áo vào trong tủ thì đột nhiên có tiếng chuông điện thoại

- Alo.

"- Chào cậu, tôi là Lăng Đồng, là bác sĩ của trường quân sự NAP University. Tôi đang có một vấn đề cần bàn với cậu, chúng ta gặp nhau vào ngay mai được chứ?"

Tiếng người đàn ông trung tuổi cất lên trầm trầm. Nhị Hắc nhớ đến ông bác sĩ  người Việt hồi sáng, trong lòng lại gợn nỗi băn khoăn khó tả. Liệu có chuyện gì mà ông ta phải đích thân gọi điện như vậy?

Đang mải mê suy nghĩ, thì lại một cuộc điện thoại khác gọi đến, là anh Thiên

"- Chú ra cửa đi, anh đã cho một chiếc xe tới đón chú rồi. Mau đến chỗ anh."

Nói rồi Thiên cúp máy mà chẳng để cho Nhị Hắc có cơ hội từ chối. Đúng như giang hồ đồn đại, Hạo Thiên tuy là ông trùm nhiều tiền nhưng chuyên môn... tiếc tiền điện thoại.

Hắc đã lờ mờ đoán ra nơi mà anh Thiên muons cậu tới, nhưng vì đang nhờ cậy anh nhiều nên không thể từ chối, đành mặc tạm áo sơ mi, quần âu rồi xuống dưới nhà.

Ngay trước cửa, chiếc Chevrolet Camaro màu đen huyền đang chờ sẵn, tài xế bước gia mở cửa, anh ta đeo cái kính màu đen cũng ngầu lắm.

- Tứ Hậu, mời lên xe!

Anh ta gọi Nhị Hắc là Tứ Hậu, có lẽ là tên mới trong bang Lam Cầm của Nhị Hắc. Vừa mới thỏa thuận vài hôm, hôm nay đã trở thành người của Lam Cầm rồi sao. Tác phong đánh nhanh thắng nhanh của Vương Hạo Thiên trước giờ không hề thay đổi.

Chiếc xe đen phóng vút trên đường New York, cậu ngồi nhìn quan sát bên ngoài, quả thực mức độ phát triển quá hiện đại, khung đường sáng rực, đẹp một cách lộng lẫy, những con người đi qua tấp nập. Giơ tay lên, đồng hồ mới điểm 8 giờ tối.

Chiếc xe đỗ ngay trước một sòng Casino lớn, quả thực là rộng lớn, nhìn một lần không thể bao trùm được hết. Ánh đèn sáng trưng, rực rỡ đủ loại đèn trùm đèn cầu. Một người mặc âu phục, đeo kính râm, đứng chờ sẵn ở cửa, dẫn đường cho Nhị Hắc vào bên trong.

Bước qua đám người ăn chơi, mùi tiền mùi rượu nồng nặc, những cô gái nóng bỏng mặc trên mình chiếc áo cúp ngực và cái quần shorts ngắn chỉ đủ che hết cặp mông đang bám theo các đại gia râu xồm xoàm mà nũng nịu.

Đi qua những sòng bài lớn, đám người ồn ào vây xung quanh cứ hô luôn mồm bằng thứ tiếng Anh, rồi thi thoảng đám người thua bạc chửi thề hỗn loạn. Quả thực, cậu không hợp với không khí này.

Một ngã rẽ ngay phía cuối dẫn tới cái cầu thang, đi lên trên có vẻ yên lặng hơn, chiếc cửa phòng VIP duy nhất để hé, bên trong chỉ nồng nặc mùi rượu và thuốc lá.

-  Hắc... mau vào đây! - Hạo Thiên liền nói lớn khi Nhị Hắc vừa tới cửa.

Cậu mở cửa ra, bên trong chỉ có vào chiếc đèn mập mờ không đủ để nhận ra ai, với lại cũng toàn người không quen biết. Cậu bước chân nhanh chóng vào trong, ngồi ngay bên cạnh Hạo Thiên

- Anh gọi em có gì cần dặn dò?

- Không, chỉ là muốn chú đến đấy cho biết, cho quen dần thôi. Với lại các anh đây cũng muốn diện kiến thành viên mới của Lam Cầm.

Hắc chắp hai tay đằng trước, nhìn xung quanh một lượt, già có trẻ có, nhưng toàn là đàn ông, xăm trổ kín người, tóc nhuộm hầu hết, kẻ thì phì phò điếu xì gà, kẻ thì uống rượu mạnh, kẻ lại chơi bida. Hắc bèn đứng lên, nói chậm

- Tôi tên Dương, là người mới.

Tất cả mọi người đều quay lại nhìn với đủ thể loại ánh mắt khác nhau.

- Hạo Đế, chẳng phải cậu nhóc này còn quá trẻ con hay sao, với lại, trông cũng không có vẻ gì là một người của hắc bang. Liệu cậu ta...?

Một tên bụng bự, mặt mày bấm khuyên kín mít lên tiếng kinh rẻ

- Cậu ta có thể giết ông bằng một phát đạn đấy. - Hạo Thiên nâng cốc rượu uống từ tốn, miệng còn cười nhếch.

Lão bụng bự thẹn quá bèn ngồi xuống, Nhị Hắc cũng tĩnh lặng, ngồi lại bên cạnh anh Thiên

- Anh, nếu không còn việc gì, em xin phép.

- Chú hãy khoan, cần gì phải nóng vội, cứ từ từ thưởng thức đi, đêm còn dài mà.

Hạo Thiên đặt tay lên vai cậu, đưa cho một ly rượu mạnh, bảo uống đi, hôm nay có một vụ quan trọng, cũng là dùng để thử người mới luôn. Nhị Hắc cầm lấy, còn mân mê, cậu không thích rượu, nhất là những loại hăng nồng như này.  Đám người tiếp tục cuộc chơi, xung quanh bàn rượu có hai người nữa, chắc là đối tác của anh Thiên. Cậu không quan tâm lắm, ngả người ra lưng tựa đằng sau

- Báo anh, Nhị Hậu, Tam Hậu tới rồi ạ! - Tên mặc cây đen chạy tới nói nhỏ

- Mang đủ đồ không? - Hạo Thiên lặng giọng

- Có mang ạ.

Nói rồi tên đó ra ngoài mở cửa.

Hai người, một mặc vest đỏ rượu, một người mặc vest đen, trên tay mỗi người là một chiếc vali đen, dần tiến lại phía Hạo Thiên rồi ngồi xuống

- Hàng chuẩn bị xong. - Người mặc vest đen lên tiếng.

- Tốt, nhưng có lẽ tên Mick này đang thách thức sự cờ đợi của ta thì phải. - Hạo tiên gằn giọng, dốc nốt chỗ rượu mạnh trong cốc vào miệng.

Khoảng 15 phút sau, tên người bẩm báo lại đến và nói rằng ông Mick đã đến. Vừa nói xong thì ông ta cũng đi tới cửa, giọng oang oang

- Hey Devil, I'm late, so sorry!"

Hạo Thiên nhếch mép cười, đôi mắt lạnh lẽo nhìn vào tay lão Mick

- Thời gian với tôi là vàng bạc, ông đã làm lãng phí vàng bạc của tôi, vì thế nếu số tiền ông mang đến không đủ hấp dẫn thì cứ chờ xem. Mấy tháng nay hình như nòng súng của Nhị Hậu cửa được khai thông.

Giọng nói lạnh lẽo phát ra khiến lão Mick sợ run nhưng vì còn đang cầm tiền trên tay nên vẫn từ tốn

- Dạ... tiền đây. - Lão không dùng tiếng Anh nữa.

- Mở ra... - Hạo Thiên ra lệnh, Tam Hậu tiến tới cái vali trắng và bật nắp lên

Hạo thiên nhìn vào trong, cười kinh bỉ

- Chút tiền này mà cũng đòi mua Lady Tendel ư? Lão khinh thường tôi quá đấy.

- Dạ, Devil, cứ bình tĩnh. Còn đây ạ.

Lão Mick rút trong túi ra một cái túi rút màu đỏ mận, đổ nhẹ ra bàn.

Toàn là hạt kim cười trắng 40kara , phản chiếu trong ánh đèn phát sáng rực rỡ chói mắt. Đám người tò mò xúm xít lại nhìn và những tiếng kêu xít xoa ước muốn

- Nhất Hậu. - Hạo Thiên quay mặt ra chỗ bida, gọi người thanh niên bảnh bao mặc sơ mi trắng lại

Vậy ra, đó là Nhất Hậu, người đẹp trai lạnh lùng tiến tới bên cạnh Hạo Thiên, lấy từ túi quần ra một cái kính lúp đen lên  một bên mắt. Đeo găng tay trắng kĩ lưỡng kiểm tra từng viên kim cương. Hạo thiên nang ly rượu lên nhâm nhi chờ từng chút một

- Tất cả đều là kim cương thật. - Nhất Hậu đứng dậy, ra ngay bên cạnh Hạo Thiên

- Tốt lắm, giao hàng.

Tam Hậu đưa hai chiếc vali lên bàn, mở ra. Thì ra, hàng chính là khẩu súng cổ, được khắc họa tinh tế, hình tổng thể thì không có gì quá đặc sắc, chỉ là phía tay cầm được chạm trổ vô cùng tỉ mỉ, một việc ngọc thạch anh được gắn ngay bên má súng, màu xanh trong lấp lánh sáng lên ngay chính khi đưa vào góc tối.  Chiếc vali còn lại chính là một đôi bông tai cổ, bên trên nạm một viên saphia lấp lánh.

lão Mick trợn trừng mắt nhìn bảo vật, xoắn xít chạm vào, lão chẳng sung sướng tới không nói thành lời. Không chỉ lão mick, những người xung quanh cũng ầm ỹ bình luận, trầm trồ.

Cuộc giao dịch thứ nhất thành công, lão Mick ôm chiếc vali đen đi về. Ngay tiếp sau đó, là hai tên quần áo rách rưới, lởm chởm máu me bê bết được lôi vào làm cho cả căn phòng rộng ám mùi tanh.

- Đây mới là việc của chú.  Cũng chính là màn ra mắt Tứ Hậu.

Hai tên mặt mày xước xát, máu chảy be bét xuống tận cổ, chân tay bầm dập bị xịch chặt ra sau cổ. Không biết đã gây ra chuyện gì mà lại bị đánh đến mức này.

- Đây là hai tên đã dám lẻn vào Mạch Liên Nha ăn cắp Tấn Châu Ngọc Bội đời Tống. Hạo Thiên ngồi trên ghế nói

Sau đó là lời van xin gào thét của hai tên đang quỳ rạp dưới đất xin tha mạng. Hạo Thiên cười nhạt một cái rồi quay sang bên Nhị Hắc nói:

- Đến phiên chú trổ tài rồi đấy!

Nhị Hắc khoanh tay, nhìn hai tên nước mắt dàn giũa hòa lẫn máu tươi nhỏ tành tạch xuống nền gỗ. Miệng nói

- Em không giết người.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.01.2018, 16:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 30.04.2017, 13:39
Bài viết: 143
Được thanks: 32 lần
Điểm: 12.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Yêu cậu lớp trưởng! - Tiểu Mỡ Mỡ - Điểm: 46
images


Chương 14: New York còn nhớ Hà Nội không?


Đám đông xì xầm trước lời từ chối của Nhị Hắc, có người nghĩ cậu kiêu ngạo, có người lại nghĩ cậu sợ. Tóm lại, lời bàn tán ấy cứ vây xung quanh cậu cho đến khi Hạo Thiên lên tiếng

- Tất cả im lặng.

Sau đó lại quay sang Nhị Hắc nhẹ lời

- Tứ Hậu không muốn ta cũng không bắt, cũng là chưa quen thôi.

Sau đó là nụ cười chẳng biết có trìu mến hay không nhưng khi tiếng vỗ từ tay Hạo Tiên phát ra thì tiếng rầm của hai tên trộm ngã xuống sàn, trán lõm đen như cái lốp thủng ở chính giữa, máu cứ thể xối xả tuôn ra. Những gã  già đầu một chút cũng phải giật nảy mình còn những gã trai trẻ có vẻ quá quen thuộc với những tiệc rượu đẫm máu nên thản nhiên nâng ly rượu lên cụng nhau tươi cười uống. Như thể chẳng còn nhân tính, đây cũng chỉ là một chuyện rất nhỏ trong câu chuyện hàng ngyaf của giới hắc đạo tàn ác man rợ.

Màu máu tanh nồng nặc khiến cậu khó chịu, đôi mày khẽ nhăn lại, vốn dĩ, cậu không muốn giết người, đang càng không nghĩ đến việc mình đến đây là để giết người.

- Tốt lắm, Tam Hậu.

Thiên nói rồi đưa ly rượu màu đen cho Tam Hậu, đám người mặc áo đen liền vào, lôi hai cái xác ra, đồng thời cũng dọn dẹp sạch sẽ vũng máu thoăn thoắt sạch bong như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

- Em xin phép, anh Thiên. - Nhị Hắc đứng lên

Thiên chỉ gật đầu, gương mặt không có cảm xúc, nếu giả dụ như là người khác, chắc chắn lãnh vài viên đạn vì không nể mặt Hạo Thiên rồi.

Tất nhiên những kẻ khác trong căn phòng cũng không ưa sự đối đãi này của Hạo Thiên dành cho một kẻ vô danh tiểu tốt.

Khi Nhị Hắc đi rồi, đâu đó trong căn phòng con vài tiếng nói phong phanh

- Sao anh phải nể mặt cậu ta thế? - Soán Mạnh, một tên cùng làm ăn với Hạo Thiên

- Chỉ cần cậu ta nằm trong Lam Cầm, chúng ta làm bá chủ giới hắc đạo chỉ là điều sớm muộn. - Hạo Thiên quét ánh mắt gian mãnh qua Soán Mạnh

Mọi người nghe thấy câu nói đó, trong lòng cũng không khỏi tò mò. Cậu ta có sức mạnh tới vậy hay sao?

Cậu ra ngoài sòng Casino bằng đường tắt, không muốn giễu qua đám người ồn ào. Không khí New York những ngày đầu mùa hè không tồi, tuy không nóng như ở Việt Nam nhưng mọi người ăn mặc "thoáng" hơn hẳn.

Hắc thở một hơi dài, đột nhiên trong đầu lại nhớ lại hình bóng ấy, lòng cậu trùng xuống. Cậu còn chưa một lời từ biệt...

Đêm hôm đó, với cậu là một đêm dài....

... với cô cũng là một đêm dài...

"Liệu có thể nào cho thời gian trở lại không?" - Cô/cậu nghĩ

Cô buồn tới mức quên ăn quên uống, nghỉ cả học, cô vẫn chưa thể tin được mọi việc xảy ra trong một cái chớp mắt như thế, người ta làm cho như chết điếng.

Tất cả với người ta, ba năm qua, chỉ là một trò đùa, còn cô là người mua vui à?

Giọt nước mắt trào dâng, sóng lòng sục xoáy. Trái tim như bị ai dùng đá mài cứa đau buốt.

Ai ngờ được rằng, tình cảm, sự trân thành của cô lại bị người mà cô tin tưởng nhất dẫm nát như thế?

Tiếng nấc nghẹn ngào tủi hờn văng vẳng qua kẽ lá, sao  mà thê lương ảm đạm.

Giá năm ấy biết có ngày hôm nay thì đã không yêu cậu nhiều như vậy.

Bàn tay này, đã từng nắm lấy nhau, đôi chân này đã từng đi cùng nhau, mái đầu này, cũng đã dựa vào vai nhau khi mệt mỏi...

... chỉ có đôi môi là chưa từng, chưa từng thực sự hôn.

Ai đó, hay đem cô đi thật xa, hãy cho cô liều thuốc mất trí, để quên đi người bội bạc vô tình đó, để quên những tháng ngày hạnh phúc viển vông.

~~~

Sáng ngày hôm sau, Nhị Hắc sốc tột độ khi nhận được thông báo giấy chuẩn đoán kết quả khám là giả từ người bác sĩ trung tuổi. Cậu cố kìm nén sự tức giận bùng nổ trong con người, cố bình tĩnh nhất có thể, cổ họng không thốt nên lời.

Sức khỏe, có thể nói giả là giả được sao?

Nếu đây là sự nhầm lẫn thì chắc chắn đã là một nhầm lẫn không thể chấp nhận được chứ đừng nói là làm giả.

- Ông có chắc chắn không?

- Chắc. Thứ nhất ngay bây giờ tôi có thể đưa cậu đến bệnh viện mắt nổi tiếng nhất New York này để kiểm tra, thứ hai, tôi đã lên mạng tra thì thấy rằng con dấu trong tờ chuẩn đoán bị làm giả, nhìn qua tuy giống nhưng nếu so sánh trực tiếp thì trong tờ giấy của cậu, con dấu làm không sắc nét, bị nhòe.

Cậu lặng thinh, trái tim như bị lỗi nhịp vài giây. Đôi mắt tự nhiên biến vô hồn. Chợt, cậu ngẫm ra

"Vì cái gì mà mình tới đây? Vì cái gì mà mình bỏ cô ấy ở lại?"

Cậu chạy ra ngoài một cách thất thần, nơi cậu chạy đến đầu tiên chính là quán Bar Mix Your Feel của Hạo Thiên, quán bar xập xình nhạc, nhưng cậu đâu có thời giờ mà để ý chuyện đó. Chạy thật nhanh vào căn phòng mạ vàng trên tầng ba, một cách thành thạo như cậu thân quen lắm mà thực ra mới tới có một lần là rất nhiều năm trước đó.

Cậu cũng không biết tại sao, cậu lại chạy tới đây? Đôi chân tự đưa đường, trái tim dẫn lối.

Cậu như được giải thoát khỏi hàng trăm sợi dây thừng ngùng ngoằng cả tháng qua, cậu chợt thấy tim mình bồi hồi.

Hóa ra... cậu nhớ cô tới điên cuồng như vậy.

Cánh cửa bật mở, quả thực Hạo Thiên đang bên trong, thậm chí còn có các chân dài hầu rượu. Đối diện là một người Hoa, mặc bộ đồ đen đỏ, tóc để dài, cặp kính đen tròn bị hạ xuống vì sự xâm nhập bất ngờ.

- Anh Thiên, em có chuyện.

Cậu thở hổn hển, cố dứt từng lời nói, Hạo Thiên cười bình thản đưa cho kẻ người Hoa kia cái vali đen, người đó cúi chào rồi ra ngoài.

- Có chuyện gì mà phải vội vã thế? Ngồi đi. Rượu gì?

- Em có chuyện. Cần nhờ anh.

- Nói đi. - Hạo Thiên vừa nghe vừa rót chai rượu mới

- Em có thể trở về Việt Nam được không? - Nhị Hắc ngập ngừng

Hạo Thiên chợt dừng lại, ngước mắt khó hiểu nhìn Nhị Hắc. Rốt cuộc là muốn như nào, nhờ đưa sang thì sang bằng được, khi giúp rồi thì lại muốn trở về. Tính trêu Hạo Thiên sao. Hơn nữa còn có cam kết, đâu thể nói về là về được. Hạo Thiên cố tỏ vẻ bình thường, đưa cốc rượu cho Nhị Hắc

- Cứ bình tĩnh, có chuyện gì mà về gấp thế, vả lại, giờ chuyện về không thể nói dễ như lúc đi đâu.

- Em biết, nhưng xin anh. Em rất gấp. - Nhị Hắc khẩn khoản, đây là lần đầu tiên cậu phải hạ mình như vậy.

- Rốt cuộc là chuyện gì?

Nhị Hắc giải thích một hồi cho Hạo Thiên mọi chuyện. Hạo Thiên chỉ nhoẻn miệng cười, vứt chiếc điện thoại cho Nhị Hắc

- Video call bất cứ lúc nào chú muốn. Thôi, anh còn có việc. Không tiễn. Gặp lại sau.

Nói rồi để mặc Nhị Hắc ở lại trong căn phòng sáng màu vàng, rõ ràng là thể hiện sự không chấp thuận. Lòng cậu não nề, hụt hẫng, mọi chuyện từ khi nào trở nên rắc rối như vậy, đã tuột khỏi tầm kiểm soát của cậu rồi.

Nhưng, cậu muốn gặp cô, ngay lúc này. Cậu để lại trên bàn chiếc điện thoại của anh Thiên rồi đi thẳng ra ngoài, bắt một chiếc taxi về nhà.

Tối đó, cậu gọi về không biết bao nhiêu cuộc từ số máy thân thuộc có nhắm mắt cũng đọc được đó. Nhưng, tiếng tút dài vô tận, mãi mãi, như hút vào vô không.

Cậu cầu xin ai đó, cậu sai rồi, làm ơn hãy nhấc máy, cậu dường như phát điên lên.  Bấn loạn, cố tình buông tay, giờ sao cậu lại thấy mình ngu ngốc đến vậy, sao lại sơ xuất như vậy!

Nhưng bây giờ có thắc mắc cũng chẳng giải quyết được gì cả, cái gì diễn ra cũng đã diễn ra rồi, cái gì bỏ lỡ cũng đã bỏ lỡ rồi. Thứ duy nhất cậu sợ đó là trái tim của cô, bị cậu xẻ ra trăm mảnh rồi thì liệu có lành được không? Người con gái bỏ cả thế giới lẽo đẽo theo cậu mà cậu bỏ xa ấy có còn yêu cậu nữa không?

Cậu gọi cho Hạo Bối hỏi thông tin của Nhím, chỉ biết rằng đã nghỉ học mấy hôm nay, cũng không có xuất hiện, Gia Lạc cũng vì thế mà giận lây cả Hạo Bối, chả nói chuyện gì sất. Nghe thế thôi cũng đủ làm cậu lòng nóng như lửa đốt, căng thẳng tột độ. Chưa bao giờ cậu có cảm giác này, cảm như mình đã bỏ lỡ mất điều quan trọng nhất cuộc đời. Việc không còn bố mẹ ở bên với việc không còn cô ở bên khác nhau lắm.

Cậu biết phải làm sao đây?

Những ngày sau, không còn liên lạc được nữa, tiếng tút cũng mất mà thay vào đó là tiếng của tổng đài  báo số không còn tồn tại. Cậu bất lực, tự nhìn mình trong gương.

Cậu với cô, gặp gỡ, rồi lại để lỡ, và rồi nhất định, cậu sẽ quay trở lại, nếu cô còn đợi cậu, nhất định một ngày sẽ trở lại.

Cô là tình yêu, là trí óc, là tinh lực, với cậu, nếu mất cô thì cuộc đời này coi như không còn đáng sống nữa.

Tạm xa cô vài năm, để trái tim nguội bớt, để những vết thương lòng trong cả hai người có cơ hội lành lại. Để tâm hồn bình yên một chút, để cô yêu bản thân, chăm sóc cho chính mình.

New York - Hà Nội, hẹn một ngày tái ngộ.

Hạo Thiên hỏi cậu có cần dò ra người đã làm giả  giấy khám sức khỏe không nhưng cậu đã từ chối. Tìm được thì làm gì? Biết được ai cũng đâu còn để làm gì nữa, mọi chuyện đã qua rồi.

Hãy quên đi.

Những  ngày tháng sau, Nhị Hắc vừa được học các chương trình hạt nhân và bom của đại học quân sự lại vừa được huấn luyện đặc biệt trong môi trường Lam Cầm.

Buổi sáng cậu học thực nghiệm, nghiên cứu ở đại học, buổi chiều đến phòng gym tập luyện, tối có khi đi bắn súng, khi luyện dao, khi thì quyền. Thi thoảng cũng ghé qua Bar nếu Hạo Thiên Gọi.

Thời gian thoăn thoắt thoi đưa, thoáng cái đã hai năm trôi qua.

Nhị Hắc thành Tứ Hậu cường tráng, mạnh mẽ, nhưng còn hoạt động ngầm, không mấy khi xuất hiện trong các buổi hội họp rồi mua bán, cũng không giết người mà chỉ giúp Hạo Thiên quản lý vài quán bar rồi thi thoảng giao nhận đơn hàng đồ cổ.

Còn thời gian rảnh, hoàn toàn dành cho việc bom mìn đạn nổ, không gái không rượu, cuộc sống tưởng như nhàm chán.

Mà cũng nhàm chán thật chứ đâu. Mở mắt ra thì kè kè áo blu trắng, khẩu trang, tay găng. Chiều chiều thì giáp mặt với mấy ông anh đô con phòng gym, rồi thi thoảng lại vài trận đấu tạ. Cơ thể cậu vì thế mà cũng phát triển mạnh, cơ bắp thêm cuồn cuộn hơn trước. Gương mặt cũng trưởng thành, cuốn hút và nam tính khó cưỡng, nước da màu bánh mật ấy làm tan chảy trái tim biết bao nhiêu cô gái ngoại quốc.

Trong Lam Cầm, sức mạnh của Nhị Hắc cũng càng ngày càng được đề cao, tuy cả bốn người sức mãnh như mãnh thú cuồng phòng, đều đi theo Hạo Thiên rất trung thành và đoàn kết nhưng có vẻ Nhị Hắc được ưu tiên hơn cả, mặc dù tuổi nhỏ nhất. Hạo Thiên thường tin tưởng và giao cho Nhị Hắc những việc khó, thường xuyên bắt đi cùng tới các buổi làm ăn để học hỏi kinh nghiệm.

- Chú định nấp sau lưng anh đến bao giờ. Hai mười rồi. - Hạo Thiên ngán ngẩm

- Có lẽ, em sau lưng anh hết cuộc đời thôi.

Thiên biết, Nhị Hắc không dốc toàn tâm toàn lực vào Lam Cầm, hơn nữa lại lảng tránh, ít muốn dính níu, vào Lam Cầm có lẽ cũng là do cam kết với Hạo Thiên từ đầu thôi. Không biết có thể kiên nhẫn chờ đợi đột phá đến bao giờ nhưng nhìn cậu càng ngày càng phi phàm thì anh cũng an tâm hơn hẳn. Một hạt ngọc, càng mài dũa sẽ càng đẹp và bóng.

Bang phái mafia Mỹ từ khi nghe tin Lam Cầm có Tứ Hậu thần quyền tài giỏi, so với Hạo Thiên một chín một mười thì có phần lo lắng đứng ngồi, lúc lại lao đao. Lam Cầm đã mạnh, thế lực của Hạo Thiên càng lớn dần, người trẻ tuổi như ác thú ngông cuồng mãnh liệt còn ngám ngầm lấn sang cả Nhật Bản lẫn Trung Quốc, gần đây còn thu phục thêm bao nhiều đảng phái lớn nhỏ khác. Giờ có thêm người xuất quỷ nhập thần, chưa biết mặt mũi ra sao nhưng thông tin đồn trong giới hắc đạo nhiều vô kể. Quả thực đối với các băng đảng lớn mạnh khác, sự kiện này như rắn mọc thêm đầu, hùm mọc răng nanh. Nguy to đến nơi, cũng chỉ có nước chạm tay hòa bình, nhường nhịn một chút mới mong được yên ổn.

Chiều nay, cũng như bao buổi chiều, cậu đang luyện boxing thì đột nhiên cảm giác như có ai đang nhìn mình. Một cảm giác vừa lạ lại vừa quen, ánh mắt ấy, khiến tim cậu bất chợt rung lên. Ngó nghiêng xung quanh, vẫn chỉ là những người tập luyện bình thường, cũng có một vài cô gái nhưng đều không quen biết.

Mồ hôi chảy từng giọt, áo ướt đẫm, ai đó đã nhìn thấy, lòng ai đó cũng mong mỏi nhưng chỉ còn cách đứng nhìn từ xa.

Cậu ấy.... khác xưa nhiều rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Mỡ Mỡ về bài viết trên: phuochieu90
     
Có bài mới 27.01.2018, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 30.04.2017, 13:39
Bài viết: 143
Được thanks: 32 lần
Điểm: 12.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Yêu cậu lớp trưởng! - Tiểu Mỡ Mỡ - Điểm: 45
Chương 15 Vô duyên hay hữu duyên


Nhị Hắc lúc nào cũng cảm giác một luồng không khí vô cùng quen thuộc đang hiện hữu gần đây nhưng lại không thể nhận ra được đó là gì, chỉ là cảm giác, cảm giác của những năm tháng bình yên vô tận ấy.

Người mà cậu đã bỏ lỡ, thứ mà cậu đánh mất trong phút chốc bất ngờ vội vã.

Cuối năm, việc nghiên cứu và khóa đào tạo đến những giai đoạn cuối, Nhị Hắc bận rộn, ban đêm gần như thức trắng, tờ mờ sáng mới chợp mắt. Vì niềm đam mê mà có thể hy sinh tất cả.

Dĩ nhiên, trong Lam Cầm, vị thế của cậu càng ngày càng được củng cố vững chắc, nhưng giải đấu tranh cao thấp lần lượt bị Tứ Hậu soán ngôi. Nhắc đến Tứ Hậu, cả hắc bang đều phải trầm trồ vì sự lớn mạnh kinh khủng và người ta đoán rằng, Hạo Thiên sẽ sớm thôi, lên thay tên Marich làm bá chủ thế giới hắc đạo ở lục địa châu Mỹ này.

Vào ngày cuối cùng, ngày cậu nhận bằng hoàn thành suất sắc khóa học, được cấp giấy phép hoạt động ở các viện nghiên cứu bom mìn loại A thì cũng chính là ngày cậu gặp  lại cô, cũng đang hân hoan nhận tấm bằng trên sân khấu cùng cậu. Cậu đã bất ngờ khôn tả, hàng loạt câu hỏi cứ chạy nhoắng nhoằng trong đầu, trái tim vỡ òa khó nói nên lời.

"Rõ ràng là cậu luôn ở cạnh tôi mà!"

Cô dửng dưng không một mảy may ánh mắt nhìn sang cậu, cách giữa chỉ có vài người mà sao xa như năm châu bốn biển. Mùa hè nóng mà da cậu cứ nổi run từng chập, nhìn thấy cô rõ quá, cậu lại thẫn thờ.

Cậu đã từng quằn quại để hy vọng nhìn thấy cô, giờ thấy rồi sao lại khó chịu như vậy.

Có lẽ, vẫn là hai người của năm đó, nhưng cô bây giờ không còn là con nhóc theo đuổi cậu, cậu cũng không còn chàng học sinh lạnh lùng cứng nhắc mà ngọt ngào nữa. Mỗi người tưởng như ở một phương trời mà thực ra ngay sát nhau, cũng không hề biết.

Có lẽ nào, đã hết duyên rồi không?

Buổi lễ kết thúc, cô vội vàng trở về căn kí túc của trường, thu gọn sách vở đồ đạc chuẩn bị bay về Việt Nam. Cô bâng khuân lề mề gấp lại mọi thứ, xếp vào vali, khuôn mặt dường như tiếc nuối, rồi cô khóc, cô chả biết mình khóc cái gì, chỉ là cảm thấy tim minh đập  mạnh và đau nhói.

Cảm giác ấy, đã từng rất thân thuộc, sao cậu vẫn cư ngó lơ cô?

Cô khóc, hai năm rồi, đã hai năm rồi. Thời gian không dài nhưng đối với một người như nung trên đống lửa thì đó chính là cực hình.

Nhớ lại năm đó, là cô học ngày, học đêm, cắm cúi quên ăn quên ngủ, chỉ có duy nhất một mục đích là được dự khóa huấn luyện. Cuối cùng, cầm tấm vé trên tay, cô bật khóc nức nở, những ngày tháng sắp tới, cô nhất định sẽ tìm được cậu.

Nhưng rồi, khi thấy cậu trong trường đại học, lòng cô lại chập chừng sợ hãi, cậu vẫn thế, vẫn là bóng hình trong mơ năm nào, nhưng  giờ không còn là một người của riêng cô, cậu có người khác rồi mà.

Cô dứt lòng chọn khóa huấn luyện B, khác lớp của cậu, cô phải đến trường ngày hai, bốn, sáu, nhưng thường thường, người ta vẫn thấy cô có mặt và ngồi nghe nhạc, đọc sách vào nhưng ngày còn lại, dù nắng hay mưa, chọn chỗ gần cửa sổ đối diện với phòng của khóa huấn luyện A. Thi thoảng cô lại đưa mắt ra nhìn, nhìn vào khoảng không nắng vàng trước mắt, nhìn vào bóng người ngồi lặng tĩnh bên kia, tự hỏi rằng, người ta có biết cô đang nhìn và lòng cô thổn thức không?

Tình duyên là gì mà khiến con người phải bi lụy như thế?

Hai năm huấn luyện, cô đã  ngờ nghệch đi theo cậu cả quãng đường dài chỉ để một khoảng cách xa đủ nhìn thấy tấm lưng to lớn đã từng trở che cả tuổi thanh xuân cho cô của cậu, cảm giác không khí của cậu cuốn lại phía sau cho cô thỏa mãn hít ngửi, đôi khi đến tận chỗ cậu luyện tập để ngắm nhìn. Chỉ cần như vậy, một người con gái ngốc như cô, tại sao lại hài lòng vì được mỗi ngày ngắm nhìn cậu chứ? Thật ngốc nghếch. U mê như vậy, người ta nào có biết đâu!

Là cô tự si tình, là cô tự mình mong ngóng cậu, chỉ là không thể đến cạnh cậu mà trò chuyện, không thể sánh vai bên cậu mà nũng nịu như xưa.

Hôm nay nhận giải thưởng và bằng khen, khoảng cách hai người không gần mà cũng không xa, chỉ là ở giữa có bức tường đen quá dày. Cô não lòng mà không thể nhìn cậu, không thể quay sang chúc cậu... Không thể.... Cái gì cũng là không thể.

Còn cậu, chỉ muốn chạy đến mà ôm chầm lấy thế giới nhỏ ấy mà bàn tay không với tới được, có một cơn gió, thổi qua một giọt nước nào từ phía đó bay sang thấm vào má cậu, sao mà lạnh thế, xót thế?

Buổi lễ chia tay du học sinh giao lưu kết thúc, cô thẫn thờ quay gót bước đi, giọt nước mắt chưa khô còn vương trên mi mắt. Cậu chạy tìm khắp chốn, mắt cậu nhìn tứ phương, bóng dáng quen thuộc như ngọn gió xua tan đi đâu mất rồi. Lồng ngực cậu đập lên dồn dập, tại sao cậu lại vô tâm như vậy? Sao lại hèn yếu đến như vậy? Rõ ràng có cảm giác có người theo chân mà không ngoái đầu lại, biết có người nhìn mình mà không thèm nhìn lại người ta. Cậu bị làm sao thế?

" Lệ Nhi, cậu ở đâu, ở đâu rồi. Tôi nhớ cậu, cần cậu! Mã Lệ Nhi...." - Đầu óc cậu gào thét điên cuồng

Mái tóc gài hoa giấy trắng, hồng lấp ló trong biển người nổi lên hẳn dưới ánh nắng. Mắt cậu ngay lập tức bị thu hút, khung cảnh năm đó hiển về như thước phim chậm

" Cho ... cho cậu đấy" - Chàng trai thẹn thùng đặt vòng hoa giấy sặc sỡ lên đầu cô gái

" Tui thích lắm á!" - Cô gái thích thú reo lên

Nhị Hắc chợt như bừng tỉnh, chạy theo người con gái, lách qua đám người bận tám chuyện chụp ảnh, cậu lao người nhanh hơn gió tới thật gần phía người con gái có mái tóc ngang vai ấy.

- Làm ơn tránh đường cho chúng tôi qua.

Tiếng nói cất lên, và ba người vách một khung tranh rất lớn diễn qua trước mặt khiến cậu phải dừng lại, cố kiễng chân, lòng thầm mong đám người qua ma. Nhưng sau đó, bóng hình cô biến mất, cậu hụt hẫng buông thõng hai tay.

Lòng cậu như xé đôi.

Hết duyên thật rồi, một lần gặp mặt cũng không còn cơ hội nữa.

Nhị Hắc cúi đầu, ngoảnh người lại, bước chậm về phía cổng trường. Trong đầu cậu không còn hiện hữu gì về thời gian, không gian hay bất kì một ai, chỉ còn một cái xác không hồn, sự sống bị rút cạn ra ngoài. Can đảm để nói ra mọi chuyện từ khi nào không còn dễ dàng như thế. Đôi mắt nhì biết nhìn vì đôi tay không thể nắm.

Hai người, bước về hai phía, như chưa từng quen nhau, như chưa từng coi nhau là tất cả. Dòng máu chảy trong cơ thể chưa một giây phút nào thôi mong ngóng, thôi chờ đời.

Cứ chờ, cứ tìm, nhưng trong vô vọng, vì họ đã để lạc nhau, lạc ở Hà Nội, mà đến New York để tìm thì liệu có tìm được không?

"Ngày mai, nhất định trời sẽ lại ửng hồng" Cô/cậu nghĩ  thầm trong lòng.

Đêm mai, vé may bay được đặt để cô trở lại Việt Nam. Tối nay, con bạn thân nhất của cô là Gia Lạc đứng ngay trước cửa kí túc mỉm cười ôm cô chúc mừng

- Tưởng mày đang đi làm nhiệm vụ cơ mà!  - Cô bất ngờ trong quá đỗi vui mừng

- Đây là một nhiệm vụ cao cả còn gì! - Lạc cười vui vẻ, trong đó lẫn cả nước mắt trong hai năm xa cách.

- Nhìn mày xem, trông chả giống ai với ai nữa rồi, đen nhẻm đi, mà Đậu đâu?

Lạc tự dưng im lặng, không nói một lời nào, nước mắt trên gương mắt xạm đi vì sương gió chiến trận và những vết sẹo mờ chưa kịp khỏi. Ôm thật chặt cô va  khóc

- Có chuyện gì rồi. Đừng dấu tao, chúng ta đều là người lớn hết rồi, có phải, Đậu xảy ra chuyện gì rồi không?

Lạc buông Nhím ra, đầu gật nhẹ.

Hai người ngồi nói chuyện, Nhím cũng không cầm được nước mắt

- Chúng ta mai về thôi, tao muốn thăm nó, lần cuối.

Trong quán Bar, Nhị Hắc uống ừng ực từng cốc rượu mạnh cay cháy cổ họng. Chưa bao giờ, cậu uống vô độ như này, vì muốn say, vì muốn tạm quên tất cả, chỉ vì muốn đầu óc mình có thể thôi nhớ mong cô điên loạn.

- Chú em, sao thế? - Hạo Thiên mở cửa phòng, đến ngồi bên cạnh

- Không sao, em hơi chán nên uống một chút. - Nhị Hắc vẫn uống

Hạo Thiên lắc đầu, nhìn đống chai ngổn ngang trên bàn rồi giằng lấy cốc rượu trên tay Nhị Hắc

- Muốn uống, được. Anh sẽ uống cùng chú. Hôm nay hai ta tới bến.

Hạo Thiên nói rồi rốc tộc chai rượu mạnh ra đầy chai rồi một hơn cạn trắng.

- Anh Thiên, em xin phép.

Hắc nói rồi loay hoay đứng lên, tập tễnh ra khỏi phòng. Hôm nay, cậu chỉ muốn một mình, để gặm nhấm cho bằng sạch nỗi nhớ nhung, để gạt cô sang một bên, cậu mệt quá.

- Tam Hậu, đưa Tứ Hậu về, nó say quá rồi. - Hạo Thiên chu đáo gọi điện cho Tam Hậu trong xe trước quán bar.

Cậu bước xiêu vẹo ra khỏi cửa, Tam Hậu liền chạy đến bảo vào trong xe để về nhưng cậu từ chối, câu bảo muốn đi bộ, muốn đi cho tỉnh rượu.

Tam Hậu lắc đầu nhìn cậu đi liêu xiêu phía trước, lắc đầu nhưng nào biết con người lạnh lùng nhất Lam Cầm này lại đang đau đớn vì tình yêu ngăn trở.

Bi thương quá đỗi.

Cậu mệt mỏi bước trên đường, nhìn những cặp đôi vui vẻ tay trong tay, tự dưng nỗi trống trải lại hiện lên ưu uất. Lồng ngực nghẹn ứ như bị đè, giá như khí đó, cậu can đảm hơn, cậu sáng suốt hơn, thì giờ có lẽ... Đã không có tiếng thở dài như vậy.

Đi mãi, đôi chân mỏi và cơ thể bỗng nhẹ bẫng, cả thân người cậu đổ rầm trên đường vắng tanh. Ngọn đèn le lói trên cao và gió đêm rít thổi. Cậu mờ mờ trong sự ý thức cuối cùng

- Nhi... tôi nhớ cậu rất nhiều.

Bóng người con gái mờ trước mắt mà cậu không thể nhìn rõ, đôi mắt dần nhắm lại, một  màu đen bao trùm. Chỉ là mùi hương ấy, quen thuộc từ năm xưa theo về.

- Nhi... - cậu yếu ớt nói

Người trước mặt cậu chính là Mã Lệ Nhi, và ngay bên cạnh đường là căn phòng cô đang thuê để ở tạm vài ngày khi rút ra khỏi kí túc. Vết thương này dày vò cô hằng đêm, nhìn cậu đổ gục mà tim cô buốt nhói. Gặp cậu trước cửa nhà vì cô đi mua đồ ăn, có lẽ cái duyên chưa hẳn đã hết.

Cô dùng hết sức dìu thân hình to lớn, nặng gần gấp đôi mình vào trong căn phòng. Lạc ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng đỡ Hắc ngồi xuống.

- Sao cậu ta lại ở đây? Bị làm sao này?

- Không biết nữa, nhưng tao với Hắc chúng khóa huấn luyện.

- Sao cơ. Vậy là mày điên cuồng giành vé huấn luyện sang đây... là vì cậu ta? Con người bội bạc này mày vẫn còn luyến tiếc ư?

Nhím im lặng, lấy nước ấm lau khuôn mặt cậu.

- Cậu ấy bội bạc hay không tao không quan tâm, tất cả là tại tao tự làm khổ mình. Đừng trách cậu ấy.

Lạc lắc đầu ngắn ngẩm bỏ ra ngoài tìm cửa tiệm bán đồ ăn.

Cô ngồi bên cạnh cậu. Hai năm rồi, cô chưa được bên cậu gần như này, tim cô nhảy tưng tưng, cô điềm nhiên thận trọng ngắm thật kĩ khuôn mặt khôi ngô nam tính.

- Cậu... rốt cuộc còn muốn bên cạnh tôi không? - Cô lẩm bẩm, nước mắt không kìm được tuôn rơi.

Đêm đó, cô ăn qua loa một ít bánh rồi lại ngồi chăm chăm bên cậu lo lắng, nấu canh giải rượu cho cậu uống, gương mặt cậu tái tái giờ đã ửng lên, cô cũng nhẹ lòng mà thở phào một cái. Đêm đó, với cô đầy nhưng kí ức xưa, ba năm cậu chăm sóc bảo vệ cô, một đêm cô bên cạnh cậu lúc yếu nhất, lòng cô lại ao ước, lại hy vọng một sự may mắn, một tia nắng rọi qua cứu lấy tình cảm dở dang này.

Đặt bàn tay lên má cậu, làn da chạm nhau như có dòng điện tê chạy qua. Cô biết phải làm sao giờ? Xa không nỡ, gần không thể, giữ chặt mọt mối sầu trong lòng mà như con sâu đục khoét âm ỷ.

Sáng, cô nấu cho cậu nồi cháo, viết lại mảnh giấy. Rồi hai người ra xe taxi bắt đến sân bay làm thủ tục.

Đến trưa, cậu tỉnh lại, đầu đau nhưng không gian ấm áp gần gũi, người đên qua cậu mơ màng, hình như là cô, là người con gái cậu yêu, cô ấy đâu rồi?

Cầm tờ giấy ghi vài dòng ngắn ở đầu tủ cạnh giường, cậu lặng người

" Cậu ở lại, mạnh khỏe và mạnh mẽ, hãy mãi là người tôi từng theo đuối. Tạm biệt!"

Cậu ngẩn người. Cảm giác gần gũi hôm qua không phải cậu say rồi mê sảng, đó là cô, hơi ấm, tiếng thở và bàn tay mềm đó là của Nhi.

Nghĩ rồi, cậu mặc vội cái áo chạy vụt ra khỏi căn phòng đó.

"Cậu đừng trốn nữa, lần này nhất định sẽ giữ cậu bên cạnh mình​!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: fallen2, Mưa biển và 156 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.