Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Cảm xúc - Barbara Mcmahon

 
Có bài mới 28.07.2017, 13:44
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35147
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới [Lãng mạn] Cảm xúc - Barbara Mcmahon - Điểm: 10
CẢM XÚC

images

Nguyên tác : Miss Prim and Proper
Tác giả : Barbara McMahon
Dịch giả : Văn Hòa - Kim Thùy
Thể loại : Văn học nước ngoài
Nhà xuất bản : Văn Học
Ngày xuất bản : Quý IV/1999
Số trang : 226
Kích thước : 13 x 19 cm
Trọng lượng : 180 g
Số quyển / 1 bộ : 1
Hình thức bìa : Bìa mềm
Giá bìa : 20.000 VNĐ
Đánh máy (TVE): Lucy Mac
Nguồn TVE


Giới thiệu

Molly Spencer có một tuổi thơ kém may mắn. Cuộc sống nghèo khó khiến cô trở thành một cô gái thận trọng và thực tế: cô mong ước sẽ tìm được một người chồng có thể bảo đảm cuộc sống cho cô. Sau thời gian thất nghiệp, cô được nhận vào làm thư ký cho bà Beverly Sampson ở Mêhicô. Tại đây, cô gặp một chàng trai chăn bò nghèo tên Tell Hardin trên bãi biển du lịch Alcapulco. Tuy không hài lòng về gia cảnh của Tell nhưng cô đã bị anh chinh phục, và họ yêu nhau tha thiết. Đến hết kỳ nghỉ, Tell ra đi không một lời từ biệt làm Molly buồn vô cùng và nàng dần thay đổi định kiến về việc tìm người chồng tương lai. Nàng rất muốn gặp lại Tell… Thế nhưng, số phận đã đưa họ đến với nhau, trong lần Molly theo bà Beverly sang Texas. Cô được biết Tell là cháu của bà Beverly - chủ một trang trại, giàu có… và hạnh phúc đã đến với cô trong sự bất ngờ.

Tác giả

Barbara McMahon (sinh ngày 1 tháng 7 ở Virginia , Hoa Kỳ) là một nhà văn người Mỹ nổi tiếng với hơn 65 tiểu thuyết lãng mạn được xuất bản bởi Harlequin Enterprises Ltd từ năm 1984. Bà lớn lên ở miền bắc Virginia, sau đó, bà chuyển tới California để theo học tại Đại học California, Berkeley.  Bà đã làm việc trong ngành công nghiệp máy tính trong nhiều năm.

Barbara là một thành viên của Nhà văn lãng mạn của Mỹ, các nhà tiểu thuyết, Inc và NSDAR.

Các series truyện: Western Weddings Series, Sheik Series, Identical Twins Series, Beaufort Brides Series, Babies on the Way Series, The House Of Poppin Hill Series và các tiểu thuyết riêng khác.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.07.2017, 13:45
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35147
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Cảm xúc - Barbara Mcmahon - Điểm: 10
Chương 1


Molly Spencer cảm thấy sung sướng ngất ngây khi đứng trên hành lang rộng nhìn ra vịnh Acapulco tuyệt đẹp. Mới một thoáng trước đây, nàng đang lâm vào cảnh thất nghiệp, tiền của dành dụm bấy lâu đã tiêu tan gần hết, và trước mặt là một viễn cảnh đen tối. Thế mà bây giờ nàng đứng đây, nhìn những cây san hô mềm mại rực ánh hồng trong trời chiều lấp loáng trên mặt biển yên tĩnh. Gió chiều thoang thoảng từ phía Tây thổi đến, làm cho bầu không khí oi bức trong ngày trở nên mát dịu. Hương biển dịu dàng phả lên da thịt nàng. Bên kia vịnh, ánh đèn nhấp nháy sau các cửa kính cao và sau các khách sạn kiên cố chạy vòng quanh bờ biển.

Nàng khoan khoái chiêm ngưỡng cảnh đẹp trước mắt khi đứng tựa người vào lan can bao quanh bờ hành lang rộng. Quang cảnh thật kỳ diệu. Có bao giờ nàng nghĩ mình lại có thể đến được Acapulco này đâu.

Nàng nghe tiếng nói nho nhỏ của bà chủ mới ở phía sau, bà đang nói chuyện trên điện thoại với ai đó ở tận Los Angeles. Ngoài ra không còn âm thanh nào làm náo động khung cảnh thanh bình yên ả nơi nàng đang ở hết. Molly đưa mắt nhìn tận chân trời, nhìn ra vịnh, nhìn khắp thành phố xa xa trước mắt. Tất cả đều thật kỳ diệu... sao nàng không muốn nhìn mãi được chứ? Nàng nghĩ, khi xa khỏi đây, chắc nàng sẽ không bao giờ quên được. Nàng từ từ quay người nhìn khắp nơi nàng đang ở tại Acapulco. Đây là khách sạn Las Casitas D’Oro tráng lệ. Khách sạn được xây trên một sườn đồi dốc, mỗi phòng mỗi gian đều có hành lang riêng rẻ, có hồ bơi riêng.

Nàng ở trong một gian có hai phòng, phòng của nàng về phía trái, còn phòng của bà chủ về phía phải. Hai phòng được nối với nhau bằng một hành lang lát đá phiến. Ở phía trái có một bức tường cao sơn màu xanh trắng, ngăn hành lang với phòng ở. Bên phải là một bức tường thấp, ngăn phòng ở với sườn đồi trải rộng bên dưới. Chiếc hồ bơi rộng hình quả thận, luôn luôn mời gọi nàng nhảy xuống bơi lội. Nàng và bà chủ Beverly dùng chung chiếc hồ, ngoài ra không có ai khác nữa.

Molly cười sung sướng. Đây là chỗ ở tuyệt trần nhất đối với nàng từ lâu nay! Và việc nàng được đến đây ở cũng là chuyện may mắn nhất trong đời nàng.

Anh ta ở trong bóng tối, nên mãi cho đến khi anh di động nàng mới nhận ra. Anh nhẹ nhàng bước vòng quanh bức tường bên cạnh phòng của bà Beverly, rồi dừng lại ở cánh cổng ngăn cách hành lang họ ở, với dãi đất hoang trên sườn đồi. Anh đưa tay mở mạnh chiếc cổng gỗ, rồi ngang nhiên bước vào sân như vào nhà mình; một đống khăn tắm mềm mại màu xanh trắng trong hai cánh tay.

Molly giật mình, đứng thẳng lên, đưa mắt nhìn người thanh niên rồi nhìn vào phòng của bà Beverly. Nàng thấy bà ta vẫn mãi mê nói chuyện trên điện thoại, quay lưng ra phía cửa sổ. Không ai giúp được nàng ở đây rồi. Molly lại quay nhìn kẻ mới đột nhập. Liệu nàng có cần gọi người đến giúp không?

Anh ta vẫn đứng yên trong cánh cửa sơn màu xanh, mập mờ trong ánh hoàng hôn. Ánh sáng trong các phòng chiếu ra lỗ chỗ từng đám trên sân gần nơi anh ta đứng, khiến cảnh tượng càng tăng thêm phần huyền bí.

Anh ta cao khoảng một mét tám, nhưng so với vóc dáng nhỏ nhắn chỉ cao khoảng một mét năm lăm của nàng thì trông anh ta cao ngất trước mặt nàng. Người anh ta to cao, cân đối, rắn chắc. Nàng quả quyết được như thế là vì trên người, ngoài chiếc quần jean cắt ngắn chật bó ôm sát hai mông hẹp của anh ta, không còn áo xống gì nữa hết.

Nàng lướt mắt nhìn, lòng cảm thấy một cảm giác xôn xao kỳ lạ đang dâng lên.

- Anh là ai? - Molly hỏi, vừa bước khỏi lan can.

Mái tóc anh ta để dài bờm xờm, đen sẫm trong ánh sáng nhợt nhạt, bộ râu hai ngày không cạo, càng làm tăng thêm vẻ cường tráng. Anh ta đi dép lê với hai bàn chân trần. Đôi vai rộng rắn chắc, bộ ngực nở nang, cái bụng thon cuồn cuộn cơ bắp. Hai chân hằn lên những bắp thịt, đứng dang ra vững vàng trên mặt sân.

Molly nín thở, đôi mắt vô tình lướt trên ngực anh ta, rồi nhìn xuống chiếc quần jean cắt ngắn chật bó trên người anh. Chiếc quần chật, nổi cộm làm cho nàng xốn xang, cứ như là con thú trong người anh ta sẵn sàng nhảy đến vồ lấy nàng.

Bỗng nàng thấy người nóng ran, nóng không phải chỉ vì nghĩ đến cơ thể của anh thôi, mà thấy nóng vì so với người thanh niên đang đứng trước mặt, nàng thấy mình ăn mặc quá tươm tất. Thời tiết nóng nực như nơi đây, người ta cần mặc rất ít áo quần, thế mà nàng thì lại đóng trên người cả bộ đồ đi đường, như khi ở tại Los Angeles vậy.

Nàng bước đến gần nhìn vào mặt anh ta, cố xua đuổi nỗi háo hức muốn nhìn khắp người anh và tỏ thái độ thờ ơ lạnh lùng, chế ngự mấy ngón tay run run.

Nghe nàng hỏi, anh nhìn lên, trông thấy nàng lờ mờ trong ánh hoàng hôn. Ánh sáng mờ nhạt chiếu lên mặt anh, đôi mắt bí ẩn khó dò. Đôi môi mím lại khi anh nhìn nàng, rồi anh bước qua một chiếc ghế dựa, cẩn thận thả đống khăn xuống, mắt vẫn nhìn nàng chằm chằm.

- Cô mới đến à? - Anh ta nhìn khắp người nàng ra vẻ kinh ngạc, vì thấy nàng ăn mặc chỉnh tề ở một nơi thời tiết nóng bức như thế này. Molly lại thấy xốn xang khi ánh mắt của anh ta dán vào ngực mình, rồi nhìn xuống phía dưới.

- Vâng, tôi vừa mới đến. Anh làm việc ở đây à?

Anh từ từ lắc đầu, mắt nhìn vào khuôn mặt tươi sáng của nàng. Nàng hỏi tiếp:

- Nếu anh không làm việc ở đây, anh đến làm gì? - Nàng phải hỏi cho ra lẽ, ánh mắt của anh ta nhìn lên người nàng, khiến nàng hồi hộp lạ kỳ, đến độ đâm ra hoang mang. Anh ta đã vào trong sân riêng của nàng, nàng muốn anh phải rời khỏi đây.

- Tôi đang ngắm cô đấy, người đẹp ạ. - Anh ta đáp, nụ cười mở rộng, mắt vẫn dán chặt vào người nàng. Nàng thấy hai hàm răng của anh ta trắng xóa, lấp lánh. Anh ta nhích người bước đến gần nàng hơn.

Molly nhăn mặt khi nghe giọng nói bỡn cợt của anh ta và khi anh đến gần, nàng thấy anh rõ hơn nhưng vẫn không nhận ra rõ lắm. Đôi mắt vẫn khuất trong bóng tối, bị che lấp dưới bộ lông mày đen sẫm, bộ râu hai ngày không cạo bao quanh hai má thanh tú. Nàng lấy làm lạ, không biết anh ta là ai và tại sao anh lại đến đây? Anh ta có vẻ mệt mỏi, lôi thôi, lếch thếch; thế nhưng anh ta không giống một kẻ vô gia cư, mà có vẻ là người có của, muốn thoát ra khỏi cảnh nhàm chán hằng ngày để làm những việc mình thích. Anh ta hỏi:

- Cô ở trong mấy phòng này phải không? Tôi mang khăn tắm đến cho cô.

Molly tần ngần nghi ngại. Khăn tắm thì đúng rồi đấy. Nhãn hiệu của khách sạn đều có màu xanh trắng. Nhưng cái anh chàng này không có vẻ gì là người làm ở đây. Nàng không thấy có một nhân viên nào trong khách sạn lại không mặc đồng phục hết. Bộ đồng phục của nhân viên khách sạn Las Casitas D’Oro có màu xanh trắng mà. Còn anh chàng này lại trông giống Pancho Villa, cái anh chàng sống tự do ngoài vòng pháp luật... Anh ta hoàn toàn không phải là nhân viên của khách sạn rồi, không bao giờ anh ta có thể làm cho khách hài lòng được. Anh có vẻ chỉ mình làm cho mình vừa lòng thôi.

Anh ta bước đến gần hơn nữa, và bây giờ thì Molly thấy rõ anh trong ánh sáng từ trong phòng chiếc ra. Nàng giật mình khi gặp ánh mắt của anh. Cặp mắt màu tro trong veo. Nàng ngạc nhiên khi thấy màu mắt trong trẻo như thế. Làn da của anh ta có màu đồng đỏ, mái tóc đen cháy vì ánh sáng mặt trời.

- Cám ơn anh. Xin chào.

Anh ta lại cười. Anh hỏi:

- Cô muốn tôi đi khỏi đây, phải không?

Mắt anh ta nhìn nàng khi bước đến gần hơn, hai tay chống lên hông. Anh ta có vẻ trân tráo quá.

Molly cảm thấy bối rối, luống cuống, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ. Nàng đáp:

- Tôi sẽ không xin cho anh khỏi... - Khỏi cái gì nhỉ? Anh ta đã cho biết anh ta làm việc cho khách sạn mà. Thế thì anh ta làm gì ở đây?

Nàng liếc nhìn ra phía bức tường bên phải. Bên kia bức tường là sườn đồi trải rộng. Cả một vùng đất bỏ hoang, không người ở. Một tên đạo chích rất có thể đột nhập vào các phòng này rất dễ dàng. Lẻn vào, rồi trốn ra một cách nhanh chóng. Phải chăng anh chàng này lẻn vào đây để xem ai mới đăng ký vào ở.

- Tôi thấy anh nên ra khỏi đây đi. - Nàng cố lấy giọng thực chững chạc, tự tin để nói với anh.

- Đúng thôi, đây là sân riêng mà! - Nếu anh ta không chịu rời khỏi đây, nàng sẽ làm gì nhỉ? Nàng ghét cảnh ồn ào lắm.

Anh cười khi nghe nàng nói, hai tay chống nạnh. Anh từ từ lướt mắt lên người nàng, từ đầu đến chân. Mắt anh sáng long lanh khi bắt gặp ánh mắt của nàng.

Molly đỏ mặt, người nóng lên. Bỗng nàng cảm thấy anh ta như nhìn xuyên qua làn váy màu xanh gọn gàng, qua chiếc áo trắng mịn màng bó lấy người nàng. Nàng giật mình khi nhận ra ánh mắt của anh đã khuấy động ham muốn trong người nàng. Nàng vẫn đứng yên, ngẩng đầu nhìn vào mắt anh ta. Anh ta là kẻ đột nhập vào đây mà, chứ đâu phải nàng. Anh ta là kẻ phải gánh lấy tình huống bối rối khi bị yêu cầu bước ra chứ.

- Anh ra khỏi đây chứ? - Mắt nàng lấp lánh sau cặp kiếng cận, nàng cảm thấy dằn vặt vì cứ mong sao mình đã đối xử mềm mỏng nhẹ nhàng với anh ta. Nàng ước chi nàng đã chải tóc cho ngay ngắn. Nàng ước chi anh ta đã nhìn nàng vì thèm muốn nàng chứ không phải vì bỡn cợt.

Thật ngu xuẩn... Nàng đến đây để làm việc chứ đâu để đùa giỡn với tên đàn ông đầu tiên mà nàng gặp này.

- Thưa cô, tôi đến đây để chào mừng cô đã đến thành phố xinh đẹp này, thế mà cô lại chỉ muốn tôi bước ra khỏi đây. Tôi có thể chỉ cho cô thấy những nét hấp dẫn của thành phố Acapulco, tôi có thể hướng dẫn cô đến tham quan những nơi du khách cần xem, tôi có thể chỉ cho cô thấy những cảnh tráng lệ, và tôi có thể giúp cô tìm thấy những kỷ niệm đáng ghi nhớ đời đời.

Giọng anh ta trầm bổng du dương, thấm tận đáy lòng nàng. Nếu nhắm mắt lại, nàng cảm thấy nàng vẫn nghe giọng anh mãi mãi bên tai. Giọng anh trầm trầm êm ái, gợi cảm, những lời anh nói ra thật quyến rũ. Nàng lắc đầu. Nàng đang nghĩ đến cái gì thế này?

- Xin lỗi anh, tôi đã có chương trình du ngoạn rồi. Cám ơn anh đã đem khăn đến. Anh có cần tiền trà nước không? - Nàng muốn anh ta đi cho khuất mắt, nhưng anh vẫn không nhúc nhích.

- Có thật cô không cần người hướng dẫn không? Cô có cần người hướng dẫn ra bãi biển không? Khi mặc quần áo tắm, tôi chắc cô trông sẽ rất tuyệt, và tôi biết nơi nào có bãi đẹp nhất ở đây. - Giọng anh ta bỡn cợt thật sự.

Molly cảm thấy bực bội, nàng bèn bước tới gần hơn, nét mặt lộ vẻ dứt khoát.

- Này, thưa ông, đây là hành lang riêng và nếu ông không chịu bước ra khỏi đấy. - Nàng bước qua trước mặt anh, định đi về phòng. Nếu anh ta không chịu bỏ đi, nàng sẽ gọi bảo vệ. Nhưng bỗng anh ta đột ngột đứng chặn nàng lại.

Đoạn hành lang anh đứng hẹp lại, bức tường thấp ở một bên, cái hồ bơi ở một bên. Nàng đột ngột dừng lại, lo sợ. Nàng không biết anh ta là ai, nhưng anh ta đang đứng chặn giữ nàng và phòng nàng ở. Anh ta cao lớn cường tráng, những bắp thịt trên vai và ở hai cánh tay nảy nở do làm việc nặng nhọc mà có. Da anh ta rám nắng, mướt mịn, lông đen phủ kín ngực chạy xuống tận phía dưới quần jean cắt ngắn.

Molly ngẩng cao đầu khi nàng nhận ra mắt mình đang nhìn xuống, nàng lại bối rối khi bắt gặp đôi mắt của anh. Anh ta đang cười nhạo nàng kìa!

- Anh muốn gì? - Giọng nàng run run khi hỏi.

- Chỉ muốn được phục vụ cô nương đáng yêu thôi. - Anh đáp, giọng châm chọc, mắt không hề rời khỏi nàng.

Nàng lo lắng và cảm thấy hơi bị xúc phạm. Nàng không đáng yêu như anh ta nói đâu, nàng chỉ giản dị thôi. Cặp kính trên mắt nàng chỉ để giúp nàng thấy cho rõ, chứ không phải là để trang điểm theo thời trang. Nàng mua loại kính rẻ tiền, chứ không phải để đeo cho đẹp. Mái tóc đen gợn sóng buộc ra sau, để khỏi bị vướng víu trước mặt khó làm việc, chứ có gì đáng chú ý đâu. Nàng hoàn toàn chỉ là một cô gái nghèo nàn phải làm việc để kiếm sống, chứ đâu có thì giờ để chạy theo những trò phù phiếm viễn vông.

Nàng không muốn để cho một kẻ xa lạ châm chọc nàng về vẻ bề ngoài của mình. Nàng không muốn anh ta có mặt ở đây. Tại sao anh ta không chịu rời đi nhỉ?

- Anh cần tiền phải không?

- Cô sỉ nhục tôi rồi đấy nhé. Tôi đến đây để đề nghị giúp cô xem cảnh đẹp, thế mà cô lại muốn trả tiền cho tôi. - Anh ta đứng thẳng người, hai tay bỏ thõng hai bên. Tư thế này vẫn không làm giảm đi nét tuyệt đẹp của cơ thể anh - Nếu cô muốn trả công, thì chắc là tôi không muốn lấy tiền.

Nàng mường tượng là anh ta muốn trả công bằng gì rồi. Tim nàng rộn lên, nàng quay người rồi bước quanh theo bờ hồ bơi. Nàng muốn về phòng và đóng kín cửa lại. Có lẽ nàng phải nhờ đến lực lượng bảo vệ trong khách sạn thôi. Khi nàng đi được nửa đường quanh bờ hồ, nàng nhận ra anh ta đang bước theo nàng, theo phía bờ hồ có phòng thay áo quần, bước chân của anh ta chậm rãi, đều đặn. Khi nàng đến cuối bờ hồ đằng kia, thì anh cũng đã đến đấy, chặn mất lối về phòng của nàng.

Nàng dừng lại, thấy mình như muốn nổi điên lên. Hai người sẽ khiêu vũ quanh hồ bơi suốt đêm ư? Nàng thấy một thoáng giận bùng lên trong lòng. Anh ta đùa bỡn trong khi nàng phải làm việc để kiếm sống.

Một trong những lý do mà bà Beverly Sampron thuê nàng, là để bà ta được rảnh rỗi, tránh khỏi bị khách khứa làm phiền, chú tâm vào việc viết tiểu sử danh nhân. Molly đã làm việc rất nghiêm túc. Nàng không muốn bị anh chàng lạ mặt này làm hỏng việc của nàng. Không đuổi được anh chàng này đi, nàng sẽ mang tiếng thiếu khả năng trong công việc mất. Mà nàng thì lại rất tha thiết duy trì công việc đang làm.

Khi Molly dừng lại, anh chàng lạ mặt vẫn bước tới. Anh ta đi vòng quanh bờ hồ, mắt cứ đăm đăm nhìn nàng. Nàng ước chi anh ta chợt sẩy chân rơi xuống nước, thế nhưng anh ta vẫn vững vàng trên bờ hồ bơi, mắt vẫn dán chặt vào nàng.

Đến bên nàng, anh nắm nhẹ cánh tay nàng, rồi từ từ kéo nàng đến bên lan can. Bỗng nàng sợ anh ta ném nàng qua lan can mất, nhưng anh ta chỉ quay người nàng, rồi đưa tay chỉ về phía cuối vịnh.

Anh ta nghiêng người ra trước, cúi đầu sát bên nàng, vừa chỉ tay qua bên kia vịnh, vừa nói:

- Đấy là bến du thuyền đậu. Đêm qua không có chiếc nào trong cảng cả, nhưng chắc chắn chốc nữa sẽ có. Các du thuyền đẹp lắm, toàn màu trắng, cờ xí bay phất phới và ban đêm đèn đuốc sáng trưng. Nếu gió thuận chiều, thỉnh thoảng cô có thể nghe được âm nhạc trên các du thuyền đấy.

Anh ta đứng sát vào người nàng đến mức hơi ấm trong người anh phả vào người nàng. Cơn gió nhẹ luồn qua lần áo lụa trên người nàng khiến nàng cảm thấy mát lạnh; nhưng hơi nóng từ người anh phả qua người nàng lại làm cho nàng thấy ấm áp. Nàng nhìn theo ngón tay anh chỉ, nhìn những cảnh đẹp ở ngoài vịnh, nàng cảm thấy tay anh vẫn còn nắm cánh tay nàng như có một dòng điện truyền qua nàng cảm giác xôn xao bồi hồi. Nàng liếc mắt nhìn khuôn mặt anh đang cúi sát bên nàng. Giọng anh dịu dàng du dương êm ái, ngân nga trong bóng đêm đang trùm lên mọi vật.

Anh ta chỉ từng khách sạn nằm trên bãi La Contessa, gọi từng khách sạn cho nàng biết, thoạt tiên là khách sạn Continental cao nghệu, rồi đến khách sạn thanh lịch Plaza International, và khách sạn lâu đời El Presidente. Nàng liếm môi, cố phân biệt nét khác nhau giữa các khách sạn, vừa theo dõi ngón tay anh ta chỉ. Hơi thở nàng trở nên khó khăn. Nàng phải hơi hé môi để thở cho dễ dàng hơn. Nhịp tim đập gấp đôi trong lòng ngực, và hơi ấm tỏa vào người nàng nãy giờ bắt đầu trở nên ngột ngạt.

- Bây giờ thì trời đã tối rồi không thấy rõ được. - Anh nói, giọng hơi buồn. Tôi sẽ trở lại đây vào ban ngày để chỉ cho cô thấy rõ hơn.

- Kh... ông - Nàng đáp. Sao giọng nàng nghẹn nào thế nhỉ? Nàng đằng hắng trong cổ rồi bước lui. Bây giờ nàng phải dứt khoát để trở về phòng chứ?

- Không, tôi thấy làm thế không được đâu.

- A, nhưng tôi thì lại thấy được đấy. Tôi thấy chúng ta nên tìm hiểu nhau. Tôi có thể chỉ cho cô thấy những cảnh đẹp.

- Này ông, tôi đến đây để làm việc. Không đến để xem phong cảnh, không chung đụng với dân địa... - Nàng dừng lại vi cảm thấy mình đã tỏ ra quá thô lỗ.

Anh ta cười dịu dàng, nụ cười châm biếm trong bóng đêm. Nhờ ánh sáng yếu ớt từ trong phòng chiếu ra, nàng mới thấy được hai hàm răng trắng đều của anh ta. Màu da rám nắng trên người anh hòa lẫn trong bóng tối.

- Không chung đụng với dân địa phương hả? Này cô, cô mới đến đây, làm sao cô xoay xở ở Mexico này được? Nhưng tôi không phải là dân địa phương đâu.

- Thế ư? - Nàng hỏi, bối rối ra mặt.

- Ờ, đúng đấy cưng ạ. Tôi người Texas. Nhưng tôi đã đến Acapulco trước cô, cho nên tôi có thể hướng dẫn cô được.

Nàng nhìn chằm chằm vào anh. Đáng ra nàng phải nhận thấy thế mới phải. Tiếng Anh anh ta nói giống như nàng nói, có điều giọng anh ta có phần nhẹ hơn thôi. Nếu nàng không quá lo khi thấy anh ta hiện diện ở đây, nếu nàng không quá nghĩ đến cơ thể của anh ta và cứ nghĩ đến cách đối phó, thì chắc nàng đã thấy được điều này rồi.

Mà rõ ràng anh ta là dân Texas rồi, vì anh ta có vẻ láo xược quá. Anh ta là dân cao bồi ư?

- Cho dù là dân nước nào đi nữa, thì tôi cũng không có thì giờ để đi xem phong cảnh. Tôi đến đây để làm việc.

Molly rất quả quyết. Nàng chợt bước lui một bước. Nếu nàng cứ để cho anh ta nói, nàng có thể nhích gần đến phòng mình, rồi chạy nhanh vào phòng được.

- Ai cũng phải làm việc cật lực hết.

Nàng nhìn anh ta đăm đăm, tim hồi hộp làm nàng muốn ngộp thở. Anh ta từ từ nghiêng người tới, đưa mấy ngón tay vuốt nhẹ lên môi nàng. Anh ta nói:

- Hỡi cô bé, bây giờ thì vào phòng đi, khóa cửa lại kẻo đêm đến rồi. Biết đâu có chó sói về ngoài đồi!

- Sói à?

Anh nhún vai, rồi bỏ đi về phía cổng gỗ ở bức tường ngăn hành lang với sườn đồi trải rộng bên ngoài. Anh đáp:

- Ai biết được? Quanh đây ở đâu cũng đều có sói cả.

- Anh phải biết chứ. - Nàng lẩm bẩm nói.

Anh ta mỉm cười nhìn nàng khi bước qua cổng, khiến nàng phân vân tự hỏi, không biết anh ta có nghe nàng nói không.

Nàng nhìn theo anh ta, nhưng chỉ trong một thoáng, anh ta đã biến mất vào bóng đêm. Nàng không nghe tiếng bước chân của anh, nhưng nàng biết anh ta đã đi rồi. Nàng cảm thấy như mình đã đánh mất một cái gì.

Nàng quay người nhìn vịnh Acapulco một lần cuối, rồi từ từ bước về phòng.

Bà Beverly vẫn còn nói điện thoại, cho nên Molly bật đèn lên, tháo dỡ đồ đạc nàng mang theo. Vừa soạn quần áo, nàng lại nghĩ đến người khách nàng mới gặp. Anh ta là ai nhỉ? Có phải anh ta đi nghỉ hè ở khách sạn không? Anh ta không có vẻ gì là khách ở đây hết. Hầu hết những ai vào ở nơi nghỉ mát sang trọng này nàng cũng thấy họ đều ăn mặt tươm tất và có tác phong đứng đắn kia mà. Còn anh chàng khách lạ nàng gặp ở sân này không có vẻ gì như thế. Anh ta có vẻ cóc cần đời, không theo mọi người. Nhưng anh ta có phải khách không đã chứ? Anh ta đâu có nói.

Nàng phân vân không biết liệu nàng có gặp lại anh ta nữa không. Có lẽ là không. Mà nếu anh ta gặp lại nàng vào ban ngày, liệu anh ta có thất vọng không? Anh ta nịnh đầm đấy, nhưng lúc này trời đã tối rồi, và do ánh sáng lờ mờ nên anh ta không thấy rõ nàng. Molly là người rất thực tế. Nàng xinh xắn nhưng nàng biết mình không đẹp. Nàng ăn mặc đàng hoàng, nhưng không có áo quần đắt tiền sang trọng. Cuộc sống của nàng khó khăn, cho nên nàng phải hết sức tiết kiệm. Nàng không muốn phải lâm vào cảnh ngặt nghèo như mẹ nàng đã gặp.

Việc nàng làm việc cho bà Beverly Sampton, quả là ơn trời. Molly vừa treo cái áo vải cuối cùng vào tủ và để cái va-li vào đáy tủ rộng thênh thang vừa mỉm cười, nghĩ đến vận may của mình. Công ty cũ của nàng hợp nhất với một công ty khác, cho nên nàng mất việc. Nàng chỉ mất công xoay xở hai tuần, thì được bà Beverly Sampron tuyển vào làm thư ký cho bà. Bà Beverly đã viết hơn một tá cuốn tiểu sử của các danh nhân. Bà nổi tiếng trong giới văn học và khi cô thư ký của bà bỏ đi, bà buộc lòng phải tuyển thư ký khác gấp. Molly đã được bà tuyển chọn.

Và bây giờ hai người đến Acapulco. Họ sẽ ở đây ít ra là một tháng để hoàn tất phần cuối tác phẩm, để bà Beverly kịp gởi cho nhà xuất bản.

Khi bà Beverly cho biết hai người sẽ đến Mexico một tháng, Molly cứ ngỡ họ sẽ ở trong một ngôi nhà nhỏ, hay là trong một căn hộ chung cư trên một con đường khuất nẻo, một loại nhà trọ rẻ tiền. Thế nhưng, họ lại ở trong hai phòng một khu nghỉ mát đắt tiền nhất ở Mexico. Nàng chưa bao giờ mơ tưởng đến một nơi ở như thế này, và nàng rất sung sướng trong mỗi phát hiện mới.

Nhưng đêm đó, khi đi ngủ, không phải vì công việc mới hấp dẫn, hay vì cảnh xa hoa tráng lệ của khách sạn Las Casitas D’Oro đã làm cho Molly say sưa, mà điều làm cho nàng vương vấn lưu tâm lại chính là cặp mắt màu tro long lanh, là đôi vai rộng và mái tóc bù xù kia. Nàng mỉm cười mơ mộng, ước sao gặp lại chàng thanh niên ấy, nàng tự hỏi không biết anh ta là ai.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.07.2017, 13:46
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35147
Được thanks: 5242 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] Cảm xúc - Barbara Mcmahon - Điểm: 10
Chương 2


Sáng hôm sau, Molly dậy sớm, nàng cảm thấy phấn khởi vô cùng. Nàng đang ở Mexico! Đang làm một công việc mới ở một nơi kỳ diệu. Lòng nôn nao đón chào một ngày mới, nàng vội vàng mặc quần áo, quần vải trắng và áo ngắn mỏng màu vàng. Nàng chải tóc ra sau, rồi búi lại cho gọn gàng. Mới sáng sớm mà trời đã nóng, nên nàng phải giữ tóc khỏi vướng vào cổ.

Nàng mở cửa bước ra ngoài sân. Tự nhiên đôi mắt nàng quay về phía cổng, nơi người khách lạ bí mật đã xuất hiện đêm qua. Thật kỳ, nàng lại cảm thấy thất vọng vì không có anh ta ở đấy, mà lý do gì nàng lại trông mong thấy anh ta chứ.

Lướt mắt nhìn ra ngoài vịnh một lượt, rồi nàng vô tình bước đến bức tường thấp, đưa mắt nhìn ra sườn đồi trải rộng bên ngoài. Nàng chỉ thấy những bụi cây hoang dại chen lẫn trong đá sỏi và rải rác vài đám hoa dại màu vàng, đỏ. Không có đường đi, không có dấu vết gì cho thấy đêm qua đã có người đi qua bãi đất hoang này.

Anh ta ở đâu đến và đi đâu nhỉ? Những câu hỏi này làm cho nàng buồn cười, khiến nàng phải quay người đi đến phía lan can bằng sắt, nơi đêm qua nàng đã mê mải đứng nhìn cảnh đẹp. Bầu trời trong xanh; ánh bình minh lấp lánh trên những đường viền nhấp nhô của nhà cửa vươn cao ở bờ biển xa xa bên kia, rồi nhảy nhót trên mặt nước biển xanh thẳm.

Khi nhìn những cảnh sắc mà người khách lạ đã chỉ cho nàng đêm qua, Molly lại hồi tưởng đến sự đụng chạm của anh ta. Nàng như cảm thấy mấy ngón tay anh đang sờ trên tay nàng, như cảm thấy hơi ấm trong hơi thở của anh đang phả vào mặt nàng, như cảm thấy mấy ngón tay gợi cảm của anh đang lướt trên môi nàng. Nàng cảm thấy như anh đang còn đứng ở đây.

Nàng từ từ quay lại, mong chờ, nhưng thất vọng vì chỉ thấy mình đang đứng trơ trọi một mình.

Ngoảnh mặt nhìn lui, nàng thấy cửa phòng của bà Beverly vẫn còn đóng kín. Bên cạnh hồ bơi, trên một chiếc bàn con, nàng thấy một cái khay lớn, trên khay để những giỏ đậy kín và một bình cà phê. Molly đến xem.

Trong mấy cái giỏ là bánh mì, bánh sừng trâu đang còn nóng hổi, thơm phức. Cà phê còn nóng và thơm ngát. Nàng rót một tách cà phê lớn rồi lấy một cái bánh sừng trâu. Nàng bước lui đứng tựa vào lan can, vừa ăn bánh vừa ngắm cảnh đẹp, thả hồn vào không trung, say sưa với cảnh tuyệt mỹ của trời đất.

Tiếng cửa mở làm cho Molly giật mình, nàng quay lại chào bà chủ. Bà Beverly Sampron bước ra khỏi phòng như con chim rời khỏi tổ. Bà đưa mắt nhìn quanh, đôi mắt đen liếc nhanh khắp nơi. Bà lên tiếng nói:

- Chào Molly, cô ngủ ngon không? Đêm đầu tiên lạ chỗ tôi thường ít ngủ lắm. Mặc dầu chỗ này không lạ lùng gì đối với tôi, trước đây tôi đã ở nhiều lần rồi. Nhưng theo tôi thì phải mất vài hôm mới quen được giường chiếc khác với giường chiếu mình đã quen dùng. Còn cô, cô ngủ được chứ? Cô thấy phong cảnh ra sao? Dù tôi ở phòng nào thì phong cảnh ở đây cũng không có gì thay đổi và tôi luôn luôn thấy nó vẫn đẹp.

Bà Beverly thờ ơ mỉm cười với Molly, như không mong gì nàng đáp lại, vì bà đang bước vội đến khay đựng bánh và cà phê. Bà nhỏ nhắn, cao khoảng một mét rưỡi, nhưng tính tình lại sôi nổi, hiếu động. Molly đoán chừng bà 50 tuổi, nhưng nàng cũng không chắc lắm vì tóc bà còn xanh và được trang điểm sửa sang kỹ lưỡng.

Bà ta đã làm cho Molly choáng váng, vì nàng cứ nghĩ là nhà văn thì phải là người bình tĩnh, trầm tư. Nhưng ngược lại, bà Beverly sống động, hoạt bát, nói năng tự nhiên không cần suy nghĩ và không sợ hậu quả. Molly chưa hề gặp ai như bà, lắm lúc nàng thấy mất bình tĩnh trước mặt bà ta.

Tuy vậy, sáng nay bà ta mỉm cười, rồi đến ngồi vào chiếc ghế dựa bên cạnh bàn. Nàng đáp:

- Xin cám ơn bà, tôi ngủ ngon. Bánh sừng trâu rất ngon. - Nàng đưa giỏ bánh cho bà Beverly, rồi quay lại thưởng thức tiếp bữa điểm tâm trên sân đầy ánh nắng.

- Chà, tôi thường thích ăn sáng ở đây. Bất kể mình dậy khi nào, thức ăn cũng có sẵn ở đây rồi. Tôi cứ tự hỏi, phải chăng họ đã dọn ra đây khi trời còn tối, nhưng không biết làm sao bánh lại vẫn nóng như thế này? Cô không thích cà phê à? Cà phê ở đây hình như ngon hơn cà phê của chúng ta bên Mỹ, phải không cô? Tôi thích cà phê ở đây, nhất là cà phê sữa.

Bà Beverly lấy một khoanh bánh tròn, rồi quay mặt nhìn ra cảnh vật bên ngoài, vẻ mặt tươi vui thích thú. Molly e dè nhìn bà ta, không biết mình phải làm gì nữa đây. Bà Beverly thường giao cho nàng những công việc rất bốc đồng.

- Tôi muốn có người đánh máy cho tôi, ghi lại đầy đủ những suy nghĩ của tôi, giúp tôi tìm chứng cứ tài liệu, ngày tháng vân vân, giúp tôi tiếp xúc với dân bản địa. Cho nên cô cần nhiều thì giờ hơn là tôi đưa ra. Cô có nói được tiếng Tây Ban Nha không? Không hả, thôi, chả cần. Tôi nói rất thạo tiếng Tây Ban Nha. Tôi lớn lên ở vùng biên giới và tôi biết tiếng Tây Ban Nha cũng như tiếng Anh khi bắt đầu đi học. Cô có hỏi gì nữa không?

Molly mỉm cười, nàng nhớ lại đợt phỏng vấn của bà ta. Hầu như bà Beverly nói luôn mồm, Molly không nói đươc một tiếng nào. Thế nhưng bà Beverly lại hài lòng và bà đã nhận nàng làm việc.

- Sáng nay tôi muốn ra thành phố Acapulco để làm một số công việc - Bà Beverly nhìn cô thư ký, nói - Cô biết không? Cô có thể đi xem một vòng cho biết, mua sắm một ít. Khi chúng ta bằt đầu cuốn sách thì không thể đi đâu được. Cô có mang theo áo quần mặc mùa hè không đấy? - Bà ta nhìn vào chiếc quần trên người Molly - Ở đây thời tiết nóng và ẩm. Tôi không thích máy điều hòa không khí chạy liên miên. Cô nên mua vài bộ áo quần mát hơn. Tôi thường mặc quần cụt và áo ngắn mỏng khi làm việc.

Molly gật đầu. Nàng biết đồ dùng mua ở Mexico rẻ hơn ở Los Angeles, cho nên nàng không mua trước áo quần mặc ở xứ nóng như thế này. Nàng còn tiền dành dụm để xài, nhưng nàng không muốn xài hoang phí. Phải để lại phòng hờ chứ. Ai biết được ngày mai ra sao, cho nên Molly luôn luôn sẵn sàng đề phòng.

Bà Beverly đã thuê của khách sạn một chiếc xe jeep sơn màu xanh trắng. Bà muốn mình tự tay lái lấy, nhưng bà nói với Molly khi nào nàng muốn, cứ lấy mà đi.

Đối với Molly thì việc lái xe xuống sườn đồi ở khách sạn là một việc đáng sợ. Xe jeep không có cửa, nàng đã thắt dây an toàn ở chỗ ngồi thật chặt. Bà Beverly lái xe rất bạt mạng, như một vận động viên đua xe hơi vậy. Qua các khúc quẹo, bà cho xe rít lên mặt đường kin kít, khi chạy trên đường thẳng, xe phóng vun vút, làm như bà đang đi chiếc xe “tử thần” trong công viên giải trí vậy.

Molly bấu chặt vào thành xe, nàng nghe tiếng bánh xe quay nhanh, cà vào mặt đường nhựa, phát ra tiếng kêu reo réo, trong khi đó bà Beverly vẫn nói luôn mồm. Bà chỉ trỏ khắp nơi cho Molly thấy, vừa lái xe bon bon trên đường, bà chỉ nơi nào thì họ phải quẹo để đến câu lạc bộ tắm biển của khách sạn, nơi nào bạn bè của bà đang ở, nơi nào Molly rồi đây sẽ lái xe đến tham quan ở phía bên kia đồi, một vùng quê của người địa phương Acapulco.

Khi đến ranh giới của thành phố; bà cho xe chạy chậm, rồi tìm một chỗ đậu xe, đột ngột cho xe dừng lại.

- Đúng, Acapulco là một nơi rất hấp dẫn. Tôi thích thành phố này. Khi có cơ hội là tôi đến đây. Viết văn thì ở đâu cũng viết được, tại sao lại không tìm đến chỗ mình thích đã chứ? Tôi đi chơi vài nơi và chắc cô cũng muốn tham quan thành phố cho biết. Chúng ta hẹn gặp nhau lúc 1 giờ để ăn cơm. Hẹn ở đây, đừng trễ đấy. Tôi không thích ai đến trễ hết.

Bà Beverly mỉm cười, nhí nhảnh, thân mật, rồi nhảy xuống xe và bước nhanh ra đường phố.

Molly trố mắt kinh ngạc nhìn bà chủ đi xa dần rồi khuất trong đám đông. Nàng còn lại một mình. Nàng nhìn phố xá đông đúc, nhìn người tấp nập vào ra các cửa hàng, các tiệm buôn. Nàng thấy ngồi một chỗ bực bội, bèn xuống xe đi trên mặt sỏi đến vệ đường.

Nhìn hai bên đầu đường, nàng thấy đường phố chính hai bên san sát các tiệm buôn lớn bé đủ cỡ, trưng bày hàng hóa màu sắc sặc sỡ trong các khung cửa lớn, trên các kệ bán hàng dọc theo vỉa hè. Tất cả đều là hàng hóa vật dụng. Nàng bước theo vỉa hè, nhìn người qua lại, nhìn hàng hóa trưng bày sau các khung cửa, say mê ngắm nhìn cảnh vật chung quanh và lắng nghe những âm thanh lạ tai. Những chiếc áo poncho màu sắc sặc sỡ, những chiếc nón rộng vành trang hoàng rực rỡ, và những bức tượng gỗ lôi cuốn du khách. Chủ các cửa hàng đều thân ái mời mọc mọi người vào xem hàng hóa trong tiệm họ.

Hầu hết những người nàng gặp đều mặc áo quần rất sơ sài, phần đông chỉ mặc quần tắm mà thôi. Ở đâu cũng thấy mọi người mặc quần cụt, áo ngắn cũn cỡn đơn sơ, chân đi dép lê. Molly thấy mình mặc áo quần quá tươm tất kín đáo, quần dài trắng, áo màu xanh.

Bỗng một giọng nói ấm áp quen quen vang bên tai trái nàng:

- Cô đi mua sắm thế là đã hội nhập với mọi người rồi đấy.

Molly quay người lại, trước mặt nàng là anh chàng bí ẩn nàng đã gặp đêm qua. Anh ta chỉ đứng cách nàng có vài bước. Bỗng nàng nhận thấy anh ta đã cạo râu nhẵn nhụi, da dẻ mịn màng. Nàng nhìn anh ta, phân vân không biết nếu anh ta hôn nàng thì sẽ thấy ra sao nhỉ...

Nàng cảm thấy bối rối khi nghĩ như thế, nên nàng ngước mắt nghiêm trang nhìn anh. Anh ta nhìn lại nàng, nàng bèn đỏ mặt, quay mắt đi chỗ khác. Anh ta có đọc được ý nghĩ của nàng không? Nàng sợ không dám nhìn lại anh ta nữa.

Anh nắm tay nàng, quay nàng lại hướng nàng đang đi, rồi cùng nàng sánh bước. Nàng cảm thấy hơi ấm ở mấy ngón tay anh thấm qua lớp áo vải mỏng, mấy ngón tay nắm chặt cánh tay nàng khiến nàng ngây ngất khó thở. Nàng nhìn thẳng ra đằng trước, nhưng chẳng thấy gì ngoài một mớ màu sắc hỗn loạn. Sao lại như thế nhỉ?

Nàng liếc nhìn sang anh ta, nàng thấy đôi vai rộng ánh lên màu đồng dưới ánh nắng ban mai. Chiếc quần cụt màu xanh nước biển bó sát vào người. Hôm nay anh ta không mặc quần jean cắt ngắn. Cặp giò dài và các bắp thịt nổi lên cuồn cuộn, cũng ánh màu đồng như thân hình. Khắp người anh ta đều có màu đồng như thế này sao?

Nàng lại cảm thấy hơi ấm truyền sang người mình. Tốt hơn hết là cứ thích gì nhìn nấy cho khỏe. Có phải nhờ thế mà xứ Mexico này đã làm cho người ta quên hết ưu sầu phiền muộn không? Trước đây khi còn làm ở chỗ cũ, có bao giờ nàng nghĩ về đàn ông như thế đâu.

Nàng bèn nhìn lên mặt anh ta và bắt gặp đôi mắt anh đang long lanh nhìn xuống nàng.

- Tôi cũng thích nhìn cô lắm. - Anh ta nói, giọng thản nhiên.

Nàng dừng lại, nhìn anh ta, hất tay anh ta đi.

- Tôi có nói với anh như thế đâu! - Nàng quyết liệt chối cãi, nhưng đồng thời cũng cảm thấy áy náy vì quả thật nàng thích nhìn anh ta. Thế nhưng anh ta không thèm lưu tâm đến điều nàng nói. Anh mỉm cười, nói:

- Cô cứ nhìn tôi mãi kìa.

- Tôi chỉ nhìn anh vì tôi không tin anh đi ra phố mà lại chỉ ăn mặc như thế.

Anh ta không mặc áo, nàng hết nhìn bộ đôi vai cuồn cuộn các bắp thịt, lại nhìn sang bộ ngực rắn chắc, hết nhìn ngực lại nhìn sang vai. Khi anh ta di chuyển, các bắp thịt cũng chuyển động, khiến nàng nhìn mê mẩn. Mái tóc bù xù xõa gần đến vai, thế nhưng tóc tai trên người anh ta như thế trông lại đẹp. Thực ra, cái gì trên người anh ta trông cũng đẹp hết. Anh ta cao, cân đối, rắn chắc, Molly thấy anh ta rất hấp dẫn.

- Cô cứ nhìn quanh thì rõ, mọi người ở đây ai cũng ăn mặc như tôi cả. Tôi tưởng vì thế mà cô ra phố chứ - ra phố để mua áo quần mới cho hợp. Chứ cô ăn mặc như thế này thì nóng nực quá.

Anh nhìn áo quần trên người nàng, ánh mắt kỳ lạ khiến nàng luống cuống. Nàng nhớ lời bình phẩm của anh ta đêm qua, nàng nhớ cảm giác anh ta đã gợi lên trong lòng nàng. Nàng cảm thấy hồi hộp. Áo quần đã nóng rồi, nàng lại càng cảm thấy nóng hơn nữa và rin rít vì không khí ẩm thấp.

Nàng thấy khó xử quá. Thời tiết nóng và ẩm. Lại còn anh chàng này đứng trước mặt, làm sao đây?

Nàng ngoảnh mặt nhìn chăm chú vào người qua lại trên đường phố. Anh ta nói đúng thật, so với họ, nàng mặc quá nhiều áo quần. Nàng thấy da thịt phô ra mọi nơi, những mảng da thịt làm cho nàng bối rối. Du khách nữ chỉ mặc những bộ đồ tắm như hai mảnh vải màu nhỏ xíu, trông chẳng ra cái gì hết. Đàn ông đi trên vỉa hè thì chỉ mặc quần cụt hay là quần tắm. Rải rác mới có người khoác chiếc sơ-mi mỏng tang với làn da đỏ ối vì ánh nắng mặt trời, nhưng ngoài ra, khắp nơi trên cơ thể, chẳng còn chút vải vóc gì hết.

Thế nhưng, người dân địa phương của thành phố Acapulco thì lại ăn mặc kín đáo hơn; đàn ông mặc quần vải dài và áo sơ-mi trắng, đàn bà mặc váy màu tươi sáng và áo rộng kiểu nông thôn.

So với những du khách kia, nàng có vẻ ngoài rất hòa hợp với dân bản xứ.

Nàng quay lui nhìn anh, nàng ngạc nhiên vì thấy anh ta cứ dán mắt vào nàng. Nhiều phụ nữ duyên dáng đang phô trương cơ thể rám nắng, mà anh ta lại cứ chăm chăm nhìn vào nàng như thế, lạ nhỉ!

Nàng sửa lại cặp kính trên mắt cho ngay ngắn, rồi nghiêng nghiêng mái đầu. Anh ta muốn cái gì đây? Nàng buộc lòng phải thú thực ý định của mình cho anh ta nghe:

- Tôi định đi tìm mua vài cái quần cụt.

- Và mua một bộ đồ tắm nữa chứ? - Anh ta hỏi, vừa đưa mắt nhìn khắp người nàng rồi dừng lại trên mắt nàng - Cô nên cắt tóc ngắn đi... Trời ở đây nóng, để tóc dài không tiện đâu.

- Tôi đến đây để làm việc chứ không phải đi chơi. Nếu trời nóng quá, tôi có thể buộc tóc lên.

- Tùy cô thôi. Nào, ta đi. - Anh ta dẫn nàng vào một nhà hàng ngay trước mặt. Những dãy kệ chất đầy áo quần màu sắc sặc sỡ chạy tuốt vào phía bên trong. Vô số áo quần lòe loẹt rực rỡ, đủ loại, đậm có, màu lục, màu tía, màu hồng, tất cả chen lẫn nhau như trong một chiếc kính vạn hoa.

Molly háo hức nhìn vào các kệ trưng bày. Nàng có thể mua vài thứ và có lẽ phải mua một bộ đồ tắm. Nàng chỉ mang theo chiếc áo tắm hai mảnh màu đen đã cũ, bộ này ít khi nàng dùng đến; nàng thường không có thì giờ để đi tắm biển. Nhưng ở đây, ngay khi nàng rảnh rỗi được vài phút, nàng có thể tắm ở hồ bơi hàng ngày.

Một cô gái bán hàng bước đến phía Molly, tươi cười lễ phép. Khi cô gái thấy người thanh niên đi bên cạnh nàng, cô ta hớn hở cười to thêm, bước nhanh đến gần hai người, mắt đăm đăm nhìn vào mặt người cùng đi với Molly.

Molly lại nhìn anh ta. Anh ta có gì mà khiến cho cô gái nhìn say sưa thế. Nàng nhìn lướt khắp gian hàng, nhận thấy có nhiều phụ nữ quay mặt nhìn anh khi họ giả vờ tìm xem áo quần. Nàng thoáng hiểu. Anh quả có dáng dấp đàn ông lý tưởng. Thảo nào mà tất cả phụ nữ đều nhìn anh. Anh là loại người trong mộng của họ.

Nhưng là mộng với họ, còn nàng thì không. Nàng biết ranh giới của mình, biết tương lai của mình. Nàng không muốn gắn kết đời mình với cái thứ lãng tử không tiền bạc, không tương lai như mẹ nàng đã làm. Nàng đã rõ những hành động như thế sẽ mang đến nhiều đau đớn, nhiều thất vọng ê chề. Molly sẽ hết sức cảnh giác để khỏi bị lôi cuốn ràng buộc vào loại đàn ông như thế, cho dù anh ta có điển trai bao nhiêu đi nữa.

- Chào cô, tôi có thể giúp gì cho cô đây?

- Tôi muốn xem qua đã. - Molly đáp, làm dấu chỉ vào các quầy hàng màu sắc sặc sỡ.

- Xin cô tự nhiên. Các kệ hàng ở phía sau đấy. - Cô gái gật đầu với Molly, mắt vẫn nhìn vào người thanh niên cao lớn da màu đồng, nụ cười tươi quyến rũ trên môi.

Molly cảm thấy lòng hơi ganh tỵ. Nàng lấy làm ngạc nhiên khi cảm thấy như thế, bèn cau mày bỏ đi, từ từ đi quanh nhà hàng, nhìn xem những chiếc quần đùi, váy và áo lễ hội mùa hè. Nàng thích những thứ có màu sắc sáng sủa, những loại hàng bình dị thông thường. Túi tiền của nàng eo hẹp, nàng phải tìm cái gì hợp với nó.

- Thử cái này xem - Anh ta đưa ra trước mắt nàng một bộ đồ tắm màu hồng tươi rất đẹp - Màu này rất hợp với cô.

- Bộ này không vừa đâu... Anh thì biết gì? - Nàng phản đối vì bộ đồ tắm là loại hai mảnh mà lại còn nhỏ xíu, dành cho con nít thì được.

- Thế cô thích những bộ kia hơn sao? - Đôi mắt anh ta nhìn nàng châm chọc.

Molly thấy bối rối vô cùng. Thực ra thì bộ nào cũng nhỏ xíu như nhau hết. Nàng ngần ngừ rồi đáp:

- Có thể tiệm khác sẽ có đồ mặc vừa hơn.

Bỗng anh ta không nói một lời, nắm lấy cánh tay nàng, quay người nàng rồi đẩy nhẹ nàng vào trong một buồng thử quần áo.

- Tôi chưa thấy có phụ nữ nào lại không thích thử áo quần như cô. - Anh ta nhét bộ áo quần vào tay nàng rồi kéo bức màn vải lại cho kín.

Molly cau mày. Nàng không hề làm những việc như thế này. Gã cho mình là ai thế?

Bỗng nàng cảm thấy bạo dạn liều lĩnh, bèn cởi áo quần ra rồi mặc bộ đồ tắm vào. Nàng nhìn vào gương rồi khẽ nói:

- Mình không thể mặc như thế này được!

Tấm màn mở ra, anh ta nhìn vào mắt nàng trong gương, rồi nhìn cả người nàng phản chiếu trong gương. Bộ đồ tắm màu hồng tươi làm cho má nàng ửng hồng lên và làn da trắng trên người nàng càng trắng thêm. Mảnh trên bộ đồ tắm thắt lại phía dưới, khiến cho cặp vú của nàng căng tròn. Mảnh dưới trễ xuống thấp, trông thật hở hang. Chiếc bụng phẳng đều, hai hông căng lên và cặp giò thon thon dưới lớp vải trơn láng.

Cặp mắt màu tro giương tròn nhìn vào mắt nàng trong gương, anh ta đưa một ngón tay vuốt dài theo mép lưng quần bộ đồ tắm. Bỗng Molly cảm thấy ruột thắt lại và hơi thở nghẹn trong cuống họng. Anh ta nói:

- Cô cần phơi nắng, cưng à. Bộ đồ này tuyệt lắm rồi.

Máu chạy rần rần trong người nàng, hai tai ù lên khi nàng nhìn lại anh ta, ngón tay anh ta sờ lên người nàng đã tạo nên một cảm xúc kỳ quái. Khi nàng nhìn cơ thể đàn ông của anh, nàng cảm thấy mình chết đuối trong cặp mắt màu khói tro kia và bao nhiêu nghị lực của nàng đều tiêu tan đâu hết.

Anh lại bước đi rồi mang tới một ôm áo váy có màu sắc sặc sỡ. Anh ném cho nàng ở trước gương.

- Cô hãy thử mấy thứ này xem. Áo quần này rất hợp với bộ đồ tắm.

Anh ta lấy một cái áo ngắn màu trắng rộng thùng thình nhét vào tay nàng. Các tà áo đều viền đăng-ten, có dải để buộc.

Muốn có gì để che thân trước mắt cái anh chàng phá đám này, Molly bèn mặc cái áo vào. Cái áo có diềm, kiểu cách rất hợp với nàng. Nàng thấy thích cái áo.

- Cái áo đẹp lắm. Mặc vào trong cô xinh xắn, dịu dàng, đài cát. - Giọng anh ta trầm trầm gợi cảm.

Mắt nàng nhìn vào mắt anh, nàng giật mình thấy đôi mắt anh nheo lại khi nhìn nàng. Nàng cảm thấy anh có sức cuốn hút kỳ lạ như thể anh đang đưa tay sờ vào người nàng. Nàng không ngoảnh mặt đi chỗ khác được. Nàng phải nhìn, nếu không nàng sẽ thua. Nhưng nàng không nhúc nhích.

Từ khi trưởng thành, nàng đã từng gặp nhiều ánh mắt của người đời, lạnh lùng có, từng trải có, mưu mô có. Bây giờ đứng trước anh chàng xa lạ này, nàng lại gặp đủ thứ ánh mắt ấy đang nhắm vào nàng. Nàng thấy bủn rủn cả người... và bỗng nhiên nàng ước sao mình có thể xinh đẹp trước mắt anh chàng này.

Khi nãy mặc thử áo quần, nàng phải tháo kính mắt ra. Cho nên nàng thấy hình ảnh trong gương soi lờ mờ, nhưng nàng sợ không dám quay lại nhìn thẳng vào mặt anh... nàng không rời mắt khỏi anh, ngay cả khi để quay người lại.

- Áo này chắc là đắc tiền lắm. - Nàng ngượng ngùng nói, mắt vẫn đăm đăm nhìn anh. Nàng muốn trả giá để mua, để mặc cho anh ta xem, dù nàng biết làm như thế là sai lầm.

- Đây là xứ Mexico mà... Không có gì quá đắt ở đây đâu. - Anh mỉm cười đáp, rồi đưa tay tháo bím tóc theo kiểu Pháp trên đầu nàng ra. Molly vẫn không nhúc nhích. Nàng đã bị anh mê hoặc, cứ nhìn chằm chằm vào hai bóng người trong gương như thể nàng đang nhìn hai người nào xa lạ. Chắc chắn không có ai trong ấy là nàng cả.

Anh ta xõa tóc của nàng xuống hai vai, lồng mấy ngón tay vào trong mái tóc mịn màng ấy. Bỗng anh ta vén mái tóc lên để lộ ra chiếc cổ mảnh mai. Anh ta lại nói:

- Cô nên cắt ngắn đi thôi. Mặc thử cái khác đi. Xem cô thích cái nào, rồi chúng ta ra bãi chơi.

- Không được đâu - Bỗng nàng cảm thấy thất vọng - Tôi phải đợi bà chủ để ăn trưa. Tôi không thể trễ hẹn được.

- Nếu cô vội thì ta đi một lát thôi. - Anh ta từ từ thả mái tóc nàng xuống qua kẻ mấy ngón tay của mình, rồi kéo kín tấm màn lại.

Molly thử số quần áo còn lại. Tất cả đều có vẻ đài các, đẹp đẽ. Nếu nàng có khả năng, nàng sẽ mua tất cả. Nhưng làm thế thì quá tốn kém đối với nàng. Khoảng mười phút sau, anh ta nói với vào:

- Mặc lại áo quần vào để ra bãi nhé.

Nàng làm theo lời anh, nhưng lại mặc thêm cái quần dài trắng và cái áo màu vàng của nàng. Nàng chưa mặc đồ tắm đi ngoài phố được. Nàng để hở cổ áo sơ-mi cho chủ nhà hàng khỏi nghi ngờ nàng ăn cắp áo quần. Nàng buộc tóc lại thành đuôi ngựa phía sau, đeo lại kính vào mắt cho ngay ngắn, nàng ngắm ngía thấy mình đã là mình lại rồi. Hít một hơi thở thật dài, nàng quay người bước ra ngoài.

Khi kéo màn mở rộng ra, anh mỉm cười châm chọc nàng:

- Trông cô đoan trang quá!

Ánh mắt của anh hàm ý anh biết tại sao nàng lại làm thế. Với những người khác ngoài phố, ánh mắt của anh chẳng nghĩa lý gì. Chỉ có hai người với nhau thôi.

Nàng thẹn đỏ mặt khi anh nhìn nàng, nàng hơi nghiêng mặt, lòng ước sao đáp lại được lời anh cho bõ ghét. Nàng bèn nói:

- Không biết tôi có đi được với anh ra bãi không đây.

Câu nói của nàng chẳng làm cho anh nao núng. Anh tảng lờ như không nghe gì, lại nắm cánh tay nàng, lôi nàng đến quầy trả tiền. Anh chỉ số áo quần rồi nói nhanh bằng tiếng Tây Ban Nha. Cô bán hàng lấy số áo quần gói lại rồi vừa tính tiền vừa liếc nhìn anh.

Molly nhìn, sửng sốt. Cuộc trao đổi diễn ra một hồi lâu. Molly thấy anh ta cười với cô gái, rõ ràng là anh muốn dùng nét duyên dáng của mình để cò kè trả giá.

Cô bán hàng gật đầu, cười rồi đưa tay bắt tay anh. Anh nhìn thẳng vào mặt cô ta, miệng cười đáp lại, nắm tay cô ta lắc lắc khá lâu. Molly thấy đau nhói trong tim. Nàng đằng hắng.

Cặp mắt hóm hỉnh lại quay qua nhìn nàng, rồi anh nói cho nàng biết giá tiền phải trả. Anh nhìn nàng trong khi nàng lấy tiền ra trả

- Rẻ quá nhỉ. - Nàng nói thật khẽ khi vừa đếm số tiền Mexico xa lạ với nàng.

- Ông bạn của cô trả giá giỏi lắm đấy. - Cô bán hàng nói, vừa nhìn anh vừa cười.

Molly ngước mắt nhìn anh tỏ vẻ ngạc nhiên. Nàng hỏi:

- Anh trả giá được à?

Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của nàng, anh cười lớn, đáp:

- Ở đây người ta nói thách lắm. Không ai mua theo đúng giá hết.

Molly lấy mấy gói hàng rồi bước ra hè phố, nàng không biết phải làm gì. Liệu anh có muốn nàng ra bãi biển với anh không? Nàng muốn đi tắm, nhưng nàng thấy sợ. Nàng có biết gì rõ về anh đâu. Chợt nàng buộc miệng hỏi:

- Anh học tiếng Tây Ban Nha ở đâu mà giỏi thế?

- Tôi lớn lên ở Texas, có khối bạn bè ở hai bên biên giới.

- Bây giờ còn ở đấy không? - Nàng hỏi, mắt vẫn đăm đăm nhìn ra phía trước. Nàng muốn biết nhiều hơn nữa về anh chàng này, nhưng liệu anh ta có cho làm như thế tức là nàng đã có ý đồ gì không nhỉ?

Anh dừng lại một lát. Anh không muốn nói về mình ư? Phải chăng anh chỉ quen tán gái thôi? Nàng nhìn anh, nhưng anh mải miết nhìn xe cộ chạy ngoài đường. Từng đoàn xe nối đuôi nhau vội vã, chặn cả lối ra bãi biển của khách bộ hành.

- Nào, đợi xe cộ dừng lại là ta ra bãi biển. Ừ, tôi vẫn còn sống ở đấy.

Khi đoàn xe dừng lại, anh dẫn nàng qua đường rồi đi về phía bãi cát trắng xóa lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Anh lại nhìn nàng, hỏi:

- Còn cô, cô ở đâu?

- Tôi sống ở Los Angeles - Nàng cảm thấy buồn. Anh ta không sống ở gần nàng. Khi công việc ở đây chấm dứt - chàng nàng sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa. Nghĩ đến việc ấy, bỗng nàng cảm thấy nôn nao trong lòng. Ngay cả sau ngày hôm nay, chắc gì nàng còn gặp lại anh ta. Nàng hỏi tiếp:

- Anh làm nghề gì?

- Chăn bò. - Anh ta nhìn nàng, mỉm cười, nụ cười châm chọc, ánh mắt hóm hỉnh khi nhìn vẻ mặt của nàng.

Nàng lại cảm thấy thất vọng. Nàng không rành về những người chăn bò, nhưng nàng biết họ không giàu có gì. Mà nàng thì nếu có lấy ai, cũng muốn chồng nàng phải có tiền. Và nếu không giàu đi nữa thì cuộc sống cũng phải đừng quá lo lắng về tiền bạc. Thế nhưng xem ra anh chàng này không phải là kẻ quá lo lắng về tiền bạc.

Nhưng tốt nhất là nàng đừng có quá thân với anh ta. Nàng chỉ mới tình cờ gặp anh ta ngoài phố, và đêm qua chỉ mới nói chuyện với nhau một lát thôi.

- Ước gì tôi biết được cô đang nghĩ gì. Cô có vẻ suy nghĩ lung lắm; - Giọng anh ta cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng.

- Ngay tên anh tôi cũng còn chưa biết! - Nàng ngạc nhiên nói.

- Tôi tên Tell Hardin, cô Molly Spencer à.

- Tại sao anh biết được tên tôi? - Nàng tự hỏi, phải chăng đêm qua nàng đã nói cho anh ta hay?

Anh cười, rồi nắm lấy mấy gói hàng của nàng.

- Thôi ta đi, cát và nước biển đang chờ mà thì giờ của cô thì lại eo hẹp.

Đã có vài chục người đi tắm nắng trên bãi cát trắng mịn. Rải rác dọc theo bãi biển, nhiều căn nhà dù hình nón lợp lá, là những nơi để tránh nắng nóng bức. Nước trong vịnh lớn có màu xanh thẫm, những làn sóng nhỏ lung linh phản chiếu dưới ánh mặt trời trông như hàng triệu viên kim cương. Bầu trời xanh lơ, trong sáng, rộng mênh mông vô tận. Nhìn qua phía bên kia bờ, nàng trông thấy khách sạn nàng đang ở.

Molly cởi bỏ áo quần, rồi ngồi trên cát ấm. Không khí thoang thoảng mùi muối trong lành, từ biển thổi nhẹ vào.

- Cảnh thật đẹp, thật khỏe người.

- Bởi thế người ta mới đổ xô đến Acapulco. - Anh thì thầm nói, nằm ngửa trên cát, hai mắt nhắm lại.

Molly nhìn anh khi anh nằm dưới nắng, thân hình vạm vỡ bên cạnh nàng. Anh nằm khoan khoái trên cát trắng, đôi vai rộng và rắn chắc, lòng ngực phập phồng theo hơi thở. Đám lông ngực chạy nhỏ dần xuống bụng. Cái bụng thon phẳng phiu, chiếc quần đùi sít sao, không hề có chút mỡ thừa nào quanh hông.

Nàng nhìn vào mặt anh, cái cằm cứng cỏi, sống mũi thẳng, bộ lông mày đen sẫm cong vòng. Hai hàng mi dài, đen và dày. Nàng nghĩ: lẽ nào một gã đẹp trai như anh chàng này lại xấu nết được. Nàng nhìn anh, lòng phân vân.

Molly hít vào một hơi dài rồi quay mặt đi chỗ khác, lòng thấy xôn xao và bỗng nhiên nàng muốn đưa tay sờ vào da thịt anh. Nàng bèn nắm chặt bàn tay lại để xua đuổi niềm khao khát đang kích thích. Phải chăng nàng đã bị say nắng rồi?

Nghĩ ngợi vẩn vơ, chắc làm cho nàng điên mất. Nàng không nên nghĩ đến cơ thể anh ta nữa thì hơn. Mặc cái quần đùi chật ních kia là đã không đứng đắn rồi: ít ra thì cái quần kia cũng đã làm cho nàng nghĩ tầm bậy.

- Anh đi nghỉ hè à? - Nàng hửng hờ hỏi.

- Ừ.

- Ở khách sạn Las Casitas D’Oro à?

Anh mở hé mắt nhìn nàng, rồi đáp:

- Không. Khách sạn ấy chỉ dành cho người giàu.

- Thế anh ở đâu?

- Cắm trại ngoài trời.

Anh ta quá nghèo không đủ sức thuê nổi một phòng trong khách sạn rẻ tiền ư? Molly phân vân tự hỏi, lòng thấy thất vọng.

- Làm sao anh đến được đây? - Nàng hỏi.

Anh nhổm người chống lên một khuỷu tay và nhìn nàng, hai mắt nheo lại vì ánh nắng mặt trời chói chang. Anh hỏi:

- Hỏi gì mà nhiều thế?

- Tôi chỉ lấy làm lạ về anh thôi, chỉ thế thôi.

- Tốt. Tiếp theo chắc cô muốn hỏi tôi có vợ chưa chứ gì?

Bỗng nàng thấy hoảng sợ, bèn hỏi:

- Anh có vợ rồi à?

Anh lắc đầu, mỉm cười, nụ cười châm chọc thật quyến rũ. Anh hỏi lại:

- Còn cô có chồng rồi à?

- Không. - Nàng nhìn ra ngoài biển. Không có người nào trong đời tôi hết. Nàng không có thì giờ để yêu đương ai. Nàng chỉ một thân vò võ, chỉ bận lo toan cuộc sống, không có thì giờ để gặp gỡ đàn ông thì làm gì nói đến chuyện yêu đương. Nàng đợi khi đã có sự nghiệp ổn định, khi đã có tiền trong ngân hàng đủ sống, đã có cuộc sống an toàn, sẽ tính đến chuyện tìm một người vừa ý để yêu thương; tìm một người bạn đời. Nhưng nàng chưa làm được.

Tell đưa một ngón tay vuốt từ vai nàng dọc theo cánh tay đến cổ tay nàng.

Molly run lên, ngón tay anh lướt đến đâu là da thịt nàng run lên đến đấy. Thế mà nàng lại khao khát được anh vuốt ve thêm. Nàng quá hồi hộp vì anh chỉ cách nàng có vài phân, từ lúc biết nhau đến giờ chưa khi nào anh ta lại ngồi quá gần nàng như thế, hai vai anh như càng rộng thêm, cơ bắp ở ngực rắn chắc và hai chân dài thoòng. Ánh nắng mặt trời chiếu rát lên vai lên chân nàng, những ngón tay anh lướt trên người nàng đã làm dịu đi hơi nóng của mặt trời. Nhịp tim tăng nhanh, hồi hộp, hơi thở nàng không đều.

- Có muốn đi ăn với tôi tối nay không? - Anh hỏi, giọng trầm trầm, bình thản.

- Em không biết. Em không phải như anh, em không đến đây để nghỉ ngơi mà để làm việc.

- Làm việc à?

- Làm thư ký cho một nhà văn. Em đánh máy bản thảo, sắp xếp dữ liệu, giúp bà ta sưu tầm tài liệu. Công việc mới mẻ, cho nên em không biết rõ chương trình của mình ra sao nữa.

- Thì em cũng phải có thì giờ rảnh rỗi chứ.

- Có chứ, nhưng em không biết khi nào nữa.

- Nếu em đi ăn tối được, em gọi điện thoại cho Miguel ở phòng trực của khách sạn, anh ta sẽ báo lại anh. Em cứ báo cho anh biết.

- Được rồi. - Nàng đáp, vẻ e ngại, lòng ước sao có được thì giờ rảnh rỗi, đồng thời phân vân không biết đi với anh như thế có chính đáng không. Nàng mới quen biết anh thôi mà. Nhưng anh đã làm cho nàng mê mẩn. Tự do đi cặp kè với anh ở Acapulco đâu có được, phải lo công việc đã chứ.

Nàng xem đồng hồ, bỗng giật mình vì thấy đã trễ giờ hẹn..

Nàng nói:

- Em phải đi thôi. Em đã hẹn bà chủ lúc một giờ.

- Em thích công việc đang làm à? - Anh hỏi trong khi nàng phủi cát trên người rồi mặc lại áo quần đi phố.

- Em thích lắm. Bà Beverly Sampron là chủ... Anh đã nghe tiếng bà ấy chưa?

Tell gật đầu, người cao nghệu bên cạnh nàng. Thái độ tự nhiên của anh đã biểu lộ cho nàng biết anh hiểu rõ lòng nàng đang rung động, hiểu rõ lòng nàng đang xốn xang như anh. Nàng ráng hết sức để khỏi nhìn anh, để mắt khỏi say sưa nhìn ngắm tấm thân cường trán gợi cảm của anh.

Trên đường trở lại chỗ hẹn, anh im lặng không nói, còn Molly thì cứ phân vân không biết anh có đổi ý kiến về bữa ăn tối không. Khi nàng thấy bà Beverly đang đứng đợi bên chiếc xe, nàng chỉ bà cho Tell thấy, rồi nói:

- Bà Beverly đấy, bà chủ em đấy.

Anh dừng lại, hơi quay mặt để tránh bà Beverly và đưa mấy gói hàng cho nàng. Anh nói:

- Nhớ đấy, nếu đi được, em gọi điện báo cho Miguel hay.

- Được rồi. - Nàng không muốn chia tay anh. Nàng muốn ở lại với anh, muốn quên công việc đang làm, muốn quên lý do tại sao nàng lại có mặt ở Acapulco. Nghĩ thế, nàng bỗng đâm ra hoảng hốt, mỉm cười e lệ rồi quay qua nhìn bà chủ; nàng vội vã bước đến phía bà. Nàng sực nhớ bà Beverly đã nói với nàng là nhất thiết phải đúng giờ.

- Đừng nghe theo lời thằng ấy đấy - Bà Beverly nói khi Molly đến bên bà - Cái đồ hạ lưu ấy không nên giao du.

- Bà biết anh ta à? - Molly hỏi, nàng hết sức ngạc nhiên khi nghe bà chủ phát ngôn như thế.

- Biết... Hắn quậy từ lúc mới lọt lòng mẹ. Cô mua gì đấy?

Molly đưa cho bà xem số quần áo trong bao, vừa nói cho bà ta biết chuyện vừa xảy ra, khi hai người đi đến một trong các nhà hàng ăn mở cửa dọc theo bờ biển. Nhà hàng đông người, nhưng bà Beverly tìm được một bàn ưng ý. Bàn kê gần bên bờ biển, nhìn ra bãi cát và mép biển. Bà Beverly gọi thức ăn hải sản, còn Molly thì dõi mắt nhìn theo bà chủ chọn thức ăn, nhưng trong lòng lại ước sao có anh chàng người Texas cao lớn ngồi trước mặt mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.