Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 

Phò mã cũng là hoa nhi - Hồ Ly Đại Quân

 
Có bài mới 23.07.2017, 15:20
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2016, 10:15
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5843
Được thanks: 631 lần
Điểm: 10.06
Có bài mới [Bách hợp - Xuyên không] Phò mã cũng là hoa nhi - Hồ Ly Đại Quân - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Phò Mã Cũng Là Hoa Nhi

Tác giả: Hồ Ly Đại Quân

Thể loại:Bách Hợp, Xuyên Không, Cung Đấu, Hài Hước, Điền Văn, Cổ Đại

Nguồn: wattpad.com

Trạng thái:Full

Số chương: 85 chương

Editor: Cinnie

Giới thiệu:


Ta bất ngờ xuyên về quá khứ nhưng lại đến một triều đại lịch sử không rõ ràng, càng trở thành một giấc mộng của mỗi nam nhân - Phò mã gia.

Vốn nên là trời xanh ban thưởng lương duyên.

Thế nhưng, công chúa là hoa mà ta cũng là một đóa hoa a!

C1

Ta điên rồi.

Đây là cái ý niệm đầu tiên hiện lên trong đầu sau khi ta vừa tỉnh lại.

Thử nghĩ xem, sau khi ngươi tỉnh ngủ mở mắt ra, chuyện đầu tiên nào mà khi nhìn thấy thì ngươi sẽ cảm thấy bản thân mình điên rồi? Ngươi phát hiện ngươi không có ngủ ở phòng mình sao? Hay là ngươi phát hiện ngủ bên cạnh ngươi là một tên nam nhân xa lạ?

Không. Cũng không phải.

Đúng như các ngươi nghĩ, ta không có ngủ trên đường cái, bên cạnh cũng không có tên nam nhân xa lạ nào ngủ cùng. Nhưng, những thứ trước mắt ta bây giờ cũng đủ làm ta hoài nghi rằng thần kinh mình có phải là bình thường hay không.

Đó là một căn phòng nguy nga lộng lẫy, vật dụng mang đậm cổ hương cổ sắc, chỉ mấy món đồ gốm thôi cũng đã cảm thấy giá trị liên thành, ta nhìn từng nơi trong phòng, phòng này lớn cũng phải cỡ cái sân bóng rổ, từ mặt đất đến trần nhà cũng cao gấp năm sáu lần chiều cao của ta. Đây là thứ mà phim truyền hình không thể làm được, chân chính là đồ thật a.

Đoàn phim nào mà có nhiều tiền như vậy?

Trong lòng ta không khỏi nghĩ đến, nhưng nghĩ là nghĩ thôi, dù sao ta cũng không có khả năng trong lúc ngủ bị quỷ đưa đến nơi này, hơn nữa còn là khuân ta đến một tỉnh khác, bởi vì thành phố ta đang sống căn bản không có kiến trúc nào như vậy.

Cho nên ta cảm thấy, ta nhất định là bị điên rồi hoặc là ta còn đang nằm mơ.

Ngồi trên giường nhìn một lượt đánh giá bốn phía, ta biết, bản thân ta lúc này, bất luận ánh mắt, động tác hay là thần thái đều có vẻ cực kỳ bất lực.

Lúc này, ta đột nhiên nghe thấy một thanh âm “chi nha” vang lên, ngay sau đó một vài tia sáng xuyên qua bình phong chiếu rọi ở xuống sàn nhà. Có người đến đây! Trên bình phong lập tức hiện ra một đạo bóng đen, lại vang lên “chi nha” một tiếng, ánh sáng liền không thấy nữa.

Là ai đến?

Và chỉ vài giây sau ta liền cùng nàng đối mặt, ta nghi hoặc nhìn nàng, nàng lăng ngốc nhìn ta.

Là một cái nha đầu, có vẻ mới mười bảy mười tám tuổi.

Nha đầu kia nhìn thực non nớt, diện mạo thanh tú động lòng người, nàng mặc một loại quần áo... Ta cũng không biết là loại đồ gì màu xanh biếc. Tóm lại, nhìn tới nhìn lui cũng không phải là người xấu.

Đang định nói “xin chào” thì nha đầu kia lại đột nhiên “A” một tiếng, hét ầm lên!

Ta giật thót, bị dọa không nhẹ.

Nàng hấp tấp đặt cái khay đang cầm xuống bàn sau đó liền chạy đến chỗ ta, nàng quan sát đánh giá từ trên xuống dưới một phen rồi mới nói: “Phò mã gia, ngài tỉnh rồi sao?”

“Phò mã gia tỉnh rồi! Người đâu, mau tới a! Phò mã gia tỉnh rồi!” Cái này đâu phải là gọi người đến. Đó chính xác là rống, rống to a, nàng một đường chạy ra khỏi phòng, dường như là lại đang đứng ở trong viện... Tiếp tục rống thiên rống địa.

Âm thanh này của nàng quả thật là muốn đoạt mệnh mà. Trái tim nhỏ bé của ta bị dọa đến đập loạn xạ, thân thể không khống chế được mà run rẩy.

Phò... Mã... Gia?

Nếu ta nhớ không lầm, cái danh xưng này... Nên là dành cho nam tử chứ?

“Ha.” Ta bối rối cười, thật sự là không thể nói lý. Nhưng dù là như thế, tay của ta cũng vẫn không khống chế được mà run rẩy, từ từ sờ xuống phía dưới.

Bàn tay của ta trong chăn đã muốn xuất ra một tầng mồ hôi lạnh, ta nghĩ, nếu ta thực đụng đến cái vật gì đó, ta nhất định sẽ đi tự tử a!

Vài giây sau ta sờ đến nơi đó, thật may mắn đó là một vùng đất bằng phẳng.

Ta nhẹ nhàng thở ra.

Nhưng cảm giác này cũng không duy trì được bao lâu, ta đột nhiên ý thức được một vấn đề, chính là bất luận bây giờ ta đang ở đâu, hiện tại tất cả là thật hay giả, nếu ta là Phò mã gia thì phải là nam nhân mới đúng.

Nhưng ta là một nữ nhân.

Nuốt khan một cái, ta thật hy vọng đây là một cơn ác mộng, tỉnh lại sẽ chỉ là mộng thôi.

Suy nghĩ này làm lãng phí hai ba phút thời gian của ta. Lúc này, ngoài cửa cũng vang lên nho nhỏ tiếng bước chân, nghe kĩ thì có ít nhất hai ba người đang hướng đến phòng ta mà đi.

Không lâu sau lại có vài người xuất hiện ở trước mặt ta.

Một lão nhân mang theo một cái rương. Là thầy thuốc. Một nam nhân trung niên, quần áo thượng đẳng, nhìn cái khí thế kia chắc là đầu lĩnh. Một người nữa là cái nha đầu lúc nãy, đứng bên cạnh nàng còn có một nha đầu so với nàng có lẽ lớn tuổi hơn một chút, mặc quần áo màu hồng nhạt.

Ta càng thêm lúng túng ngồi dậy.

“Các ngươi... Là ai?” Cổ họng ta cảm thấy nóng rát, cảm giác thanh âm đều thay đổi.

Lời này vừa thốt lên, mấy người còn lại liền đưa mắt nhìn nhau.

“Gia, ngài không biết chúng ta sao?” Người nhìn như là đầu lĩnh dò hỏi trước.

Ta thản nhiên lắc đầu.

Chỉ thấy hắn nhíu mày, sau đó quay sang nói nhỏ với nha đầu mặc y phục màu hồng nhạt bên cạnh: “Đi tìm công chúa, nói rõ tình huống ở đây cho ngài.”

Nha đầu kia nhìn vị đầu lĩnh, cuống cuồng gật đầu sau đó chạy đi nhanh như chớp. Ánh mắt vị đầu lĩnh đồng thời chuyển hướng thầy thuốc trách mắng: “Ngươi còn đứng đó làm gì? Còn không mau chóng đi bắt mạch cho phò mã gia xem là đã xảy ra chuyện gì!”

Thầy thuốc nghe xong liền run cầm cập, miệng không ngừng nói ‘vâng, vâng, vâng’ liền mang theo hòm thuốc vội vã đi đến chỗ ta.

Ta nhìn thấy liền hoảng sợ, thân thể vội vã lui về sau, đến khi không còn chỗ nào để lui nữa ta lại liên tục xua tay: “Ngươi đừng lại đây a, đừng đến đây!”

Nói thật, nhìn khung cảnh diễn ra sinh động giống như thật trước mắt, giờ phút này ta cũng không biết rốt cuộc đây là thật hay là giả, dưới tình huống này làm cho ta cũng bất giác diễn nhập theo, trong lòng liên tục hò hét ‘không thể cho cái lão già kia lại đây, nếu như hắn bắt mạch, thân phận của ta sẽ bị lộ ngay!’

Vì thế ta rất hoang mang.

Thầy thuốc tất nhiên cũng bị hành vi quá khích của ta làm cho sợ hãi phải dừng lại, hắn khó xử nhìn vị đầu lĩnh chờ hắn lên tiếng.

Vị đầu lĩnh kia rõ ràng rất có thiên phú làm diễn viên nha, sắc mặt hắn đang ngưng trọng bỗng chốc liền thay đổi thành một khuôn mặt tươi cười sau đó hướng ta dịu giọng: “Gia, chúng ta không phải người xấu. Thầy thuốc chỉ là muốn bắt mạch cho ngài để xem thân thể ngài có khỏe hay không, chúng ta sẽ không làm hại ngài.”

“Tránh ra!” Ta cố làm ra vẻ quát lớn, bởi vì ta thấy bọn họ hình như sợ ta.

Quả nhiên, vị đầu lĩnh liền không dám tiến lên nữa, hắn há mồm còn muốn nói thêm cái gì đó lại bị ta trừng mắt lui trở về. Cuối cùng hắn đành phải ủ rủ hướng thầy thuốc xua tay ý bảo hắn lui xuống đi.

Ta nhìn thấy cũng hơi an tâm.

Thừa thắng xong lên, ta hướng hắn phân phó: “Y phục kia lưu lại, các ngươi toàn bộ lui xuống đi.”

“Vâng, vâng, vâng” Vị đầu lĩnh thấp giọng phụ họa sau đó quay lại thì thầm với nha đầu kia một lát, lúc này mới mang theo thầy thuốc rời khỏi tầm mắt của ta.

Ta chờ cửa phòng đóng lại rồi mới hướng nha đầu kia nói: “Ngươi lại đây một chút, đứng cách ta hai ba bước.”

Nha đầu liền làm theo lời của ta, đứng cách xa ta chừng hai ba bước chân, ta đem ghế bên cạnh giường vốn là để cho thầy thuốc ngồi đưa cho nha đầu kia: “Ngồi đi.”

Nha đầu kia cúi đầu, nhỏ giọng: “Nô tì không dám.”

“Bảo ngươi ngồi thì cứ ngồi đi, ta có rất nhiều việc muốn hỏi ngươi, chắc là phải mất một chút ít thời gian.”

Có lẽ là nghe thấy giọng điệu của ta rất bình tĩnh không có nửa điểm thương lượng, nha đầu kia sau một lúc rối rắm rốt cục cũng ngồi xuống.

Ta cũng ngồi lại ngay ngắn, trong lòng chuẩn bị cả nửa ngày mới xấu hổ ho khan một tiếng hỏi: “Ta... Là ai?”

Ai ngờ nha đầu kia nghe xong liền ngay lập tức ngẩng đầu, miệng run rẩy, một lúc lâu sau mới không tin mà hỏi lại: “Gia, ngài thật sự không biết ngài là ai sao?”

Nhảm nhí!

Nếu biết ta còn hỏi ngươi làm gì! Vấn đề hiện tại là, ta căn bản không phải cái ‘gia’ gì gì đó của ngươi!

Thế nhưng, những lời này của ta làm sao có thể nói cho cái nha đầu kia đây? Nếu ta không nói, người ta sẽ cho là ta bị mất trí nhớ, còn nếu ta nói, chắc chắn là sẽ bị cho là kẻ điên. Cho nên ta chỉ có thể kiềm nén tức giận trong lòng, nhẹ nhàng nói: “Ân, ta không nhớ.”

Một màn hài kịch cứ như vậy diễn ra, thế nhưng ta vạn lần không nghĩ đến, nha đầu kia sau khi nghe xong lời của ta lại bỗng dưng thút tha thút thít khóc lên.

Cái này làm ta đơ ra như bị sét đánh.

Từ nhỏ đến lớn, muốn chém muốn giết ta đều có thể tiếp hết, chỉ là ta không thể chịu nổi cái cảnh một khóc hai nháo ba thắt cổ này. Trong lúc nhất thời, ta cũng không biết phải làm sao, liền khoát tay “Đừng khóc, ta đây còn chưa có chết a.”

Thế nhưng nha đầu kia chẳng những không nín mà còn gào khóc to hơn.

Đầu ta cũng sắp nổ rồi. “Nín ngay!” Ta quát lớn. “Còn khóc nữa ta sẽ cho người khiêng ngươi ra ngoài, vĩnh viễn cũng không cho ngươi bước vào đây nữa bước!”

Người ta nói, đánh vào nhược điểm của con người tuyệt đối là cách hữu dụng nhất. Điều này ta chưa từng nghi ngờ. Ta cũng không biết nhược điểm của nha đầu kia là gì, nhưng mà hay không bằng hên, ta đánh bậy đánh bạ thế nhưng lại đánh trúng, nàng rốt cục cũng ngừng khóc.

Nàng cắn chặt môi, khó khăn nghẹn lại, thế nhưng vẫn rất kiên cường không khóc nữa, chỉ còn thanh âm khe khẽ. Trong lòng ta vì sự quật cường của nàng mà tán thưởng, cũng đối với nàng không khỏi nhìn bằng ánh mắt khác.

Ta nhẹ giọng hỏi nàng, thanh âm cũng mềm mại hơn: "Ta là ai? Nhà ta ở đâu? Mà bây giờ là thời kì nào?

Nha đầu kia chắc là đã chấp nhận chuyện ta mất trí nhớ là thật, chỉ thấy nàng lau đi nước mắt lại sắp rơi xuống, đang muốn mở miệng lại đột nhiên nghe thấy âm thanh lớn vang lên ngoài cửa: “Công chúa giá lâm!”

Ta ngẩn ra, trong đầu nháy mắt trống rỗng.

Nha đầu kia so với ta nhanh nhạy hơn, trong lúc ta đang ngây ngốc liền đã thấy mặt nàng từ bi thương trong nháy mắt chuyển thành mặt vô biểu tình, sau đó rời khỏi ghế, chạy nhanh đến mở cửa cung nghênh cái vị công chúa điện hạ gì gì đó.

“Công chúa cát tường.” Ta chỉ nghe thấy nàng vấn an như vậy.

Nhưng thật ra từ trên bình phong, ta mơ hồ nhìn thấy bóng dáng ba người. Trong ba người này, ta không cần đoán liền có thể khẳng định cái người đứng giữa chính là cái vị công chúa kia, bởi vì từ khí chất cho đến khí thế đã muốn thể hiện rõ ràng.

Ta đã như mong muốn gặp được công chúa điện hạ, chỉ là ở vào lúc ta lôi thôi chật vật nhất.

Nàng từ trên cao nhìn xuống ta, ta ngồi ở trên giường ngẩn lên nhìn nàng, nhìn đến cổ tưởng chừng như sắp đứt.

Trước mắt ta là một mỹ nhân a, ta chỉ có thể dùng hai từ này để hình dung nàng. Không phải kiểu gợi cảm, mị hoặc, thanh thuần hay đáng yêu gì, vẻ đẹp của nàng lộ ra một chút mùi vị cổ điển, làm cho ta không tự chủ được nhớ tới cổ cầm, đứng đầu trong cầm, kì, thư, họa.

Cái gọi là ái mỹ chi tâm, nhân giai hữu chi (lòng yêu thích cái đẹp mọi người đều có), tất nhiên ta cũng không ngoại lệ, ấn tượng đầu tiên rất quan trọng, ta đối với vị công chúa điện hạ này cảm giác không tệ, ít nhất nàng đủ xinh đẹp.

Ta cứ như vậy si ngốc nhìn nàng, không chút nào giấu diếm sự yêu thích của ta đối với nàng, trái lại ánh mắt nàng lại lộ ra quái dị, sau đó nàng chọn mi vô cùng khó chịu hỏi ta “Người nhìn cái gì?”

Ách.

Ta bị câu hỏi của nàng làm cho trở tay không kịp, hoàn toàn không biết phải trả lời như thế nào.

Nàng đối với ta không hài lòng, đối với thái độ không đếm xỉa gì của ta thì lại càng khó chịu, nàng hơi cúi người đi đến sát bên cạnh ta, làm cho cổ của ta trực tiếp ngưỡng ra 90 độ. Nàng hơi nheo mắt lại, gương mắt cách ta chỉ có một nắm tay, ta thậm chí có thể ngửi thấy hơi thở như hoa lan của nàng, bên tai lại nghe thấy thanh âm lạnh lẽo của nàng “Bổn cung hỏi ngươi! Ngươi. Nhìn. Cái. Gì!”





Đã sửa bởi Gián lúc 25.07.2017, 15:58.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.07.2017, 15:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2016, 10:15
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5843
Được thanks: 631 lần
Điểm: 10.06
Có bài mới Re: [Bách hợp - Xuyên không] Phò mã cũng là hoa nhi - Hồ Ly Đại Quân - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2
  

“Nhìn ngươi.” Ta cứ như vậy trả lời nàng.

Vừa nghe ta nói hai chữ này, đầu tiên là nàng vẻ mặt không thể tin nâng lên hai hàng lông mày, sau đó xuy một tiếng cười nhạo, lúc này mới nói “Nghe người nói ngươi mất trí nhớ, ta còn không tin, thì ra ngươi lại yếu ớt đến như vậy sao? Bị bổn cung đánh một chưởng liền mất trí nhớ?”

Ta bị lời hù dọa này của nàng làm cho sợ hãi, thân thể bất giác liền cách nàng xa một khoảng.

Được lắm, thì ra tất cả chuyện này là do nàng ban tặng. Nếu đúng như lời nàng nói, nếu sự tình thật sự đã xảy ra như vậy, vị mỹ nhân này không phải là một chưởng đánh người ta mất trí nhớ, cái này, quả thực chính là một chưởng liền đem linh hồn nhỏ bé của người ta đều đánh bay!

Ta gần như trong nháy mắt liền thu lại hảo cảm của ta đối với nàng lúc nãy, người trước mắt này tuyệt đối là một cái cực kỳ bại hoại, là đại biểu cho rắn rết mỹ nhân!

Cái vị công chúa kia thấy sắc mặt ta có chút tức giận thế nhưng lại cảm thấy hài lòng, nàng đứng thẳng người, chậc chậc hai tiếng có vẻ như vô cùng đáng tiếc “Xem ra thật là mất trí nhớ, tính cách đều khác một mảng lớn như thế, nếu đã vậy ngươi cứ hảo hảo nghỉ ngơi đi.” Dứt lời, nàng lại ý vị thâm trường nhìn ta nửa ngày, lúc này mới mang theo nha đầu áo hồng gọi là Tú nhi rời đi.

Nhìn bóng dáng của nàng làm ta không khỏi nhớ tới một câu “hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang”

Công chúa đột nhiên đến viếng tham làm xáo trộn hết nhịp điệu ban đầu của ta. Đầu ta lúc này vẫn còn đang hỗn độn, tựa như tiểu hài tử ba tuổi học bảng cửu chương, lúng ta lúng túng. Ta ngơ ngác ngồi trên giường nhìn hướng bình phong, nửa ngày cũng chưa hoàn hồn.

Nha đầu mặc y phục màu xanh lục sau khi cung tiễn công chúa trở về, thấy ta một bộ dáng si ngốc liền nhịn không được mà lo lắng, nàng thật cẩn thận đi tới trước mặt của ta hỏi “Gia, ngài không sao chứ?”

“Nga.” Ta lấy lại một chút tinh thần “Không... Không có việc gì.”

Nha đầu kia lại ngồi xuống lần nữa, dừng một chút mới nói “Vừa rồi đó chính là công chúa điện hạ.”

Ta liên tục gật đầu, lòng nói ta biết, ta biết. Ta chỉ là vừa đến cũng không phải là ngốc tử. Chẳng qua nàng là công chúa, mọi người lại gọi ta là phò mã gia, kia... Ta chỉ chỉ ngoài cửa, lại chỉ chỉ ta, hỏi “Chúng ta là phu thê?”

Không ngoài dự đoán, ta thấy nha đầu kia chân thật gật đầu.

Ta điên rồi, quả nhiên là điên rồi.

Ta xuyên tới cái thế giới mà nữ nữ cũng có thể kết hôn sao? Hay là bên trong vẫn là có ẩn tình gì? Nếu như là cái giả thuyết thứ hai, thì giờ phút này ta thật sự muốn thử chỉa ngón tay lên trời mà mắng, đời trước cho dù ta có đi đại tiện nhầm phải cửa nhà ông thì ông cũng không nên đùa giỡn ta như thế chứ?!

Có lẽ là thấy sắc mặt của ta lúc xanh lúc đen, nha đầu kia có vẻ khẩn trương “Gia, ngài thật sự là không có việc gì chứ? Ngài có chuyện gì liền nói cho nô tì biết, nô tì nhất định hầu hạ ngài, nô tì tuyệt đối trung thành.”

Ta luống cuống gật đầu liên tục, nói “Được được, không vội không vội, chúng ta từ từ nói.” Lời này là ta nói cho nàng nghe cũng là để an ủi chính mình, nghĩ lại ta là một thanh niên thế kỉ 21 đầy hứa hẹn, thế nhưng chẳng biết tại sao rơi vào cái chỗ chết tiệt này. Mà đã xuyên về cổ đại thì cũng thôi đi, cớ gì lại còn vướng vào cái đại sự tào lao này chứ. Không điên mới là lạ. Nếu không điên, ta chắc là cũng thành tiên a!

Ta liên tục hít sâu, thả lỏng thân thể, suy nghĩ kỹ càng.

Mãi đến một lúc lâu sau, ta mới mở miệng, nói “Chúng ta tiếp tục vấn đề vừa rồi, ngươi nói cho ta biết, ta là ai, trong nhà là làm cái gì, có người thân hay không, còn có đây là thời kì nào.”

Dừng lại một chút, nha đầu kia mới gật gật đầu, lúc này mới trả lời vấn đề của ta.

Thì ra, chủ nhân của thân thể này tên là Doãn Hiếu Ân, là một nam tử năm nay vừa mãn nhược quán – cũng chính là 20 tuổi. Mà triều đại hiện tại là Văn Triều, thời gian là Đại Văn năm thứ 45, một nhà hoàng tộc họ Văn Nhân, cái rắn rết tiểu mỹ nhân vừa rồi chính là nữ nhi thứ 9 của hoàng đế - Cửu công chúa Văn Nhân Lạc. Mà nhà của ta là đương triều Đại tướng quân, phụ thân tên là Doãn Quốc Bình, có địa vị không nhỏ trong triều.

Mà “ta” cùng công chúa thành hôn cũng đã 2 năm, trong khoản thời gian đó đại chiến tiểu chiến vô số, tuy nhiều lần chiếm thượng phong thế nhưng cũng bị tiểu thương không ngừng, cũng may là 2 năm nay, ta không phụ nàng, nàng cũng không hưu* ta.

(*Hưu: Ly dị)

“Ta không phụ nàng, nàng cũng không hưu ta” những lời này là chính miệng nha đầu kia nói ra, lúc ta nghe thấy, trong lòng thật sự là cảm khái muôn vàn. Ta ở hiện đại cũng đọc đủ thứ sách vở, cũng coi như là phần tử tri thức. Xuyên đến cổ đại, cho dù ta chưa từng nghĩ tới làm hoàng hậu gì gì kia, thế nhưng tuyệt đối cũng không nghĩ tới là làm một tiểu bạch kiểm a!

Thế nhưng tạo hóa trêu ngươi, ta chính là trùng sinh vào thân thể một tên tiểu bạch kiểm!

Nếu phải dùng từ ngữ để hình dung tâm trạng của ta giờ phút này thì “Nộ hỏa xung thiên” thật sự là cực kỳ thích hợp.

Ta nghe nha đầu kia nói nhiều việc như vậy, lại nhìn nàng cũng không giống kẻ bại hoại, trong lòng ta cân nhất xem có phải nên đem chuyện ta là nữ tử này nói cho nàng không. Kỳ thật, tình cảnh của ta hiện tại cũng thật là ở thế khó xử, nếu nói với nàng có thể sẽ có hai khả năng, một là nàng sẽ giúp ta che giấu thân phận, ta cũng có thể sống lâu thêm một chút, hai là nàng không giúp ta, ta liền chết không kịp ngáp.

Nhưng nghi vấn trong lòng ta thật sự rất nhiều, lúc này lại nghẹn đến ta không thở nổi, cho nên ta hết sức che dấu, ánh mắt lóe ra, giọng điệu né tránh hỏi “Vậy ngươi có biết ta... Cái kia... Cái kia...”

Nhưng nha đầu kia thật đúng là ngốc nghếch, ta chỉ chỉ nửa ngày nàng lại không biết ta đang nói cái gì.

Ta ủ rủ thở hắt ra, lại lặp tức nâng lên tinh thần, dùng sức mà chỉ vào bộ ngực của mình “Vì sao ta lại có cái này?” Lại hung tợn chỉ vào khu vực ‘tam giác bí ẩn’ “Vì sao ta lại không có cái kia?!”

Đã ám chỉ đến mức như thế rồi, nếu nàng ta mà còn không hiểu thì chi bằng ta đâm đầu vào tường chết cho rồi.

Cũng may biểu tình bừng tỉnh đại ngộ của nàng đã cứu ta một mạng.

Ta biết nàng nhất định biết điều gì đó.

Quả nhiên nha đầu kia cẩn thận nhìn trái nhìn phải một cái, lúc này mới cực kỳ nhỏ giọng hỏi ta “Gia, ngài là hỏi chuyện tại sao ngài là nữ tử phải không?”

Đúng. Đúng. Đúng!

Ta cực kì kích động giống như nhìn thấy siêu sao thế giới!

Nàng lúc này mới gật đầu sau đó nói cho ta biết “Chuyện này nói ra cũng rất dài dòng.”

Ta thảo!*

(*Giống như chửi thề á)

Ta đem chăn ném sang bên cạnh, trừng ánh mắt biểu thị ta đang rất bất mãn. Ta hao tổn biết bao nhiêu khí lực khoa tay múa chân cả nửa ngày để ám chỉ cho ngươi, không ngờ ngươi dám lấy một câu “nói rất dài dòng” có lệ với ta?! Nhìn ta giống người dễ bị khi dễ lắm sao? Ta ngồi chồm hổm trên giường, hung hăng uy hiếp nàng “Chuyện dài thì nói cho ngắn, nếu không, ta liền tìm người khiên ngươi ra ngoài!”

Câu uy hiếp này đối với nha đầu kia lúc nào cũng hữu dụng.

Ta nhìn dáng vẻ ủy khuất của nha đầu kia trong lòng liền đắc ý an tâm.

Nhưng ai biết nha đầu kia đột nhiên đứng dậy chạy về phía cửa, ta cả kinh, trong lòng nói không tốt, chẳng lẽ nàng không muốn bị ta uy hiếp nên muốn đi cáo trạng? Ta đang muốn hét ‘ngươi đừng đi a!’, ngay sau đó lại thấy nàng bất ngờ quay trở về.

Sắc mặt ta lúc này trắng bệch, một chân giẫm trên giường một chân đạp trên mặt đất, tất nhiên là một bộ dáng muốn đuổi theo.

Thật sự là xấu hổ.

Nha đầu kia mờ mịt nhìn ta, nàng hướng ta đi tới, hỏi “Gia, ngài đây là muốn làm cái gì?”

Thoáng chốc, trong đầu ta bách chuyển ngàn hồi, cũng may ta nhanh trí thấy ấm trà trên bàn liền mượn cơ hội nói “Ta khát nước, muốn đi rót nước uống.”

Nàng lại đến đỡ ta sau đó mang ta về trên giường, ta cũng nương theo lực đạo của nàng trở lại trên giường, nàng lại rất nhanh chóng nói “Gia, nếu ngài muốn uống nước cứ nói với nô tì một tiếng là được, sao lại tự mình đi lấy? Nô tì là nha hoàn của ngài, ngài nhất định phải nhớ kỹ điều này, sau này nếu ngài cần cái gì thì cứ nói với nô tì, nô tì sẽ làm theo yêu cầu của ngài.”

Ta chỉ có thể gật đầu theo như một đứa nhỏ.

Lúc nói xong lời này nàng cũng đem chén trà đưa cho ta, ta tiếp nhận chén trà, uống ừng ực một phát hết sạch liền đem chén trà đưa lại cho nàng, ta nói “Cho ta thêm một chén nữa.” Ta không biết cái thân thể này đã ngủ bao nhiêu ngày, nhưng sau khi ta tỉnh lại liền cảm thấy cổ họng khô rát đến sắp bốc cháy, ta cũng bất chấp vừa rồi có nhiều việc xảy ra, hiện giờ uống được một chút nước như vậy, thật sự cảm thấy như là được uống cam lộ, hận không thể cả người đều được ngâm trong đó mới tốt.

Nha đầu vô cùng kiên nhẫn lại đi rót cho ta thêm chén nước, thậm chí trực tiếp đem nguyên bình trà đến cho ta, trong lòng ta thầm khen nha đầu này thông minh, ngoài miệng cũng vẫn hỏi nàng “Ngươi tên gì?”

Nàng đem cái chén đưa cho ta, lúc ta đang uống liền nghe nàng nói “Quả đào.”

“Khụ khụ khụ...” Ta bị câu trả lời của nàng làm nghẹn, nước vừa uống vào chưa khỏi cuống họng liền quay ngược trở ra, dính đầy giường. Nàng không ngờ tới ta lại phản ứng quá khích như vậy, luống cuống tay chân thay ta vỗ lưng, ta đem cái chén đưa cho nàng, liên tục xua tay ý bảo không cần. Trong lòng ta nói thầm ‘cái tên này cũng hơi quá moden nha, người cổ đại đặt tên nha hoàn không phải đều là hương kia hương nọ sao? Cái tên này là do ai đặt vậy? Cũng quá có hàm dưỡng đi’, ta nghĩ sao cũng liền hỏi như vậy.

Ai ngờ nàng lại nâng một ngón tay chỉ về phía ta.

Trong lòng ta lộp bộp một tiếng, cảm giác giống như bị cây đập một phát, đây cũng không phải là ta đặt cho ngươi! Trong lòng ta hò hét như vậy. Thế nhưng ta cũng không thể nói được, nói ra nàng chắc chắn cũng sẽ không tin.

Cuối cùng ta cũng chỉ có thể thở dài, đành chịu mang tiếng oan vậy.

Nước cũng đã uống, ta cảm thấy cổ họng cũng đã tốt lên rất nhiều, bị chuyện vừa rồi quấy nhiễu làm ta quên mất chuyện chính, vấn đề lúc trước ta hỏi nàng vẫn chưa trả lời, vì thế ta hắng giọng một cái, ngồi thẳng lưng nhỏ giọng nói “Nói ngắn gọn, chuyện này là như thế nào? Chuyện ta nữ phận rốt cục là sao?”

Quả đào kê cái ghế cách ta một chút sau đó mới từ từ nói.

Doãn phủ Đại tướng quân Doãn Quốc Bình, cũng chính là người mà ta gọi là phụ thân, cho tới bây giờ chỉ cưới có hai người phu nhân, chủ nhân của cái thân thể này - bây giờ là ta, là do đại phu nhân hạ sinh, ngoài ta ra, vị đại phu nhân này còn sinh thêm một đôi nhi - nữ*, ta là con út.

(*Một trai một gái).

Nhị phu nhân cũng hạ sinh một nữ hài tử, vấn đề xuất hiện ở đây.

Doãn gia trừ ta ra thì toàn bộ hai người con gái còn lại đều vào cung. Tỷ tỷ của ta thì tốt hơn một chút, được phong là Doãn phi, nàng đã hạ sinh cho hoàng đế một nam hài, hiện giờ cũng đã biết chạy. Nhưng Tam tỷ của ta thì thê thảm hơn, có lẽ là nàng vận số kém? Hoặc là cũng không biết do làm sao, tóm lại nàng ở trong cung vài năm cũng không có chút tiếng tăm gì, đợi đến khi 25 tuổi mới theo lệ phóng xuất.

Ở cổ đại, nữ nhân 25 tuổi có nghĩa là như thế nào chứ?! Vị phụ thân Đại tướng quân kia của ta cũng chỉ có thể đem nàng gả cho con trai của một vị quan nào đó thấp hơn hắn hai bậc mà thôi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.07.2017, 15:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2016, 10:15
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5843
Được thanks: 631 lần
Điểm: 10.06
Có bài mới Re: [Bách hợp - Xuyên không] Phò mã cũng là hoa nhi - Hồ Ly Đại Quân - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



3
  

Lúc chủ nhân của thân thể này - cũng chính là ta bây giờ, được sinh ra, Tam tỷ cũng đã vào cung được hai tháng, nhưng thời điểm tuyển tú, nàng lại không được Hoàng đế nhìn trúng, bị phân làm cung nữ. Hiển nhiên có thể thấy, trên dưới Doãn gia bất luận là ai, dùng ngón chân đều có thể đoán được tình huống của Tam tiểu thư sau này ra sao.

Ta bởi vì là do đại phu nhân sinh, lại là con gái út, tự nhiên nhận được hết thảy cưng chiều cùng sủng nịnh. Mà nhìn kết cục của đại tỷ cùng tam tỷ, lại nghĩ đến tương lai sau này của ta, vị phụ thân Đại tướng quân uy phong một đời kia cũng không khỏi lo trắng đầu.

Mẫu thân của ta sau khi biết hài tử của mình là một nữ hài thì trong lúc ở cử cũng không mấy an bình, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt.

“Cho nên, ta được cha ta che giấu thân phận, xem như nam hài mà nuôi từ nhỏ?” Chuyện xưa nói đến đây, kết quả cũng đã quá rõ ràng, ta cũng không muốn lại nghe Quả Đào tiếp tục dài dòng liền trực tiếp nói ra kết quả.

Quả Đào liên tục gật đầu.

Ta một thân mồ hôi lạnh!

Nhưng mà ngẫm lại, cũng nhờ lão gia tử che giấu thân phận của ta mà lão hoàng đế kia lại tứ hôn ta cùng Cửu công chúa, vậy tóc lão gia tử không phải cũng trắng xóa sao? Nếu ta vào cung làm phi tử gì đó, vậy chả phải cũng thật nực cười sao.

Một phen so sánh cân nhắc, tình huống lúc này chắc ta phải đốt nhang chúc mừng.

Những thắc mắc về thân phận của ta cũng tiêu tan, đồng thời ta lại nổi lên nghi ngờ “Có ai biết thân phận của ta? Công chúa có biết không?”

Quả Đào lắc lắc đầu “Nô tì cũng không biết, nô tì chỉ biết là có lão gia, phu nhân cùng thầy thuốc là biết chuyện của ngài thôi.”

Ta vừa nghe trong lòng liền nghĩ không thể nào, chuyện lớn như vậy mà tỷ cùng ca ca của ta đều không biết, ngươi cùng ông thầy thuốc kia tại sao lại biết? Nhưng nghĩ lại cũng cảm thấy không phải là không có khả năng. Tuổi tỷ tỷ cùng ca ca của ta hơn ta đến một con giáp, tất nhiên là sẽ ít gặp nhau hơn. Mà Quả Đào cùng ông thầy thuốc kia cũng là lúc nào cũng cần. Quả Đào biết nhiều sự việc như vậy xem chừng thật đúng là tâm phúc của ta.

Cho tới bây giờ, sự đề phòng của ta với Quả Đào cũng từ từ hạ xuống.

Nhưng những nghi vấn trong lòng ta quả thật còn rất nhiều, cho nên ta hỏi nàng “Ngươi có biết chuyện giữa ta cùng công chúa không? Tại sao ta lại trở thành phò mã?”

Một lát sau, Quả Đào lại một câu ‘nói rất dài dòng’ hoàn toàn làm ta tức chết, lần này ngay cả lời uy hiếp ta cũng không muốn nói, dứt khoát hung ác trừng mắt, phóng hàn quang vào Quả Đào.

Tốc độ thích ứng của Quả Đào thật rất nhanh, nàng thấy bộ dáng như thế của ta trong lòng tất nhiên rất rõ ta đang khó chịu, ta thấy nàng bất an cúi thấp đầu nhỏ giọng nói “Nô tì... Nô tì nói ngắn gọn.”

Chuyện ta cùng công chúa, dùng vài từ như ‘thiên lôi cuồn cuộn’ thì cũng đủ hoàn mỹ để giải thích.

Ta cùng với nàng, không phải nhất kiến chung tình, cũng không phải là lâu ngày sinh tình, mà ta thấy, dùng cái từ ‘Mạc danh kỳ diệu’ * để hình dung sự kết hợp giữa hai chúng ta là hợp lý nhất.

(*Không hiểu ra sao, chẳng biết tại sao.)

Quay ngược lại trung thu 2 năm trước, ta cùng cha vào cung tham gia buổi yến tiệc, đêm đó vốn dĩ là ta không cần đi, thế nhưng Hoàng đế đặc biệt phái người chỉ định năm nay ta phải vào cung, ta không còn cách gì, phụ thân cũng vậy.

Lúc ấy ta mười tám tuổi, chiếu theo quy củ của nơi này cũng đã nên có chức vị trong cung, nhưng phụ thân cố kỵ thân phận của ta, cho nên từ nhỏ đã khiến cho ta trở thành một cái ma ốm không sống được bao lâu trong mắt người khác.

Quả Đào không chỉ kể lại mà còn diễn tả hết sức sinh động bộ dáng ma ốm của ta, ta ngồi trong kiệu, theo phụ thân, một đường kinh hãi đảm chiến vào cung.

Hôm đó, bọn quan viên trong triều đình đều mang theo gia quyến vào cung, bọn họ ăn mặc rất hoa quý sang trọng, mặc ngọc da phấn, chỉ có ta là mặc một bộ y phục không màu sắc đến.

Nhưng mà Quả Đào nói, mặc dù ta ăn mặc đơn giản như vậy nhưng khi vào đại điện lại thu hút không ít ánh mắt, các công tử tiểu thư đều nhìn ta, vẻ mặt giống như ‘đây là Doãn thiếu gia của Doãn gia sao.’

Ta yên lặng song trong lòng cũng phì cười, nghĩ thầm đây chắc là đám thế gia công tử chưa bao giờ ăn qua cái khổ của nhân gian a, chỉ sợ là trong lòng đang cười nhạo ta một bộ keo kiệt, nghèo kiết hủ lậu đi.

Quay về vấn đề chính, ta theo phụ thân, ngồi ở vị trí phía trên.

Không lâu sau, những nhân vật quan trọng cũng bắt đầu đến, sau khi đám người công chúa hoàng tử đều đến đông đủ, thám giám hô một tiếng ‘Bệ hạ giá lâm’, làm cho mọi người ở đây đang huyên náo bỗng dưng im lặng.

Quả Đào nói, đó là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Hoàng Thượng, thiên tử. Nàng ngây ngốc thất thần, chỉ có thể ở trong lòng lặp lại ‘Thì ra đây là Thiên tử, là người nắm trong tay mọi thứ trong thiên hạ.’

Ta cũng không có thấy hoàng đế, tất nhiên là không cảm nhận được cái gì, cho nên khi nghe thấy nàng tốn nhiều thời gian như vậy miêu tả hoàng đế, ta rất cáu kỉnh, thúc giục nàng mau mau nói đến trọng điểm một chút, lúc này nàng mới thu lại biểu tình khát khao vô hạn vừa rồi, từ từ nói tiếp.

Ta vốn tưởng rằng Hoàng đế tự mình chỉ đích danh ta tham gia yến tiệc, lúc ấy tất nhiên sẽ xảy ra tình huống gì đó, thế nhưng từ khi yến tiệc bắt đầu cho đến lần trót rượu thứ ba, hoàng đế lão nhân gia cũng không nhắc tới một chữ ‘Doãn’ nào, chẳng lẽ là ta đoán sai?

Ngay lúc ta đang mờ mịt, Quả Đào lại đột nhiên nói “Lúc ấy chỉ thấy công tử của hữu tướng quân đột nhiên đứng dậy, hắn hướng Hoàng thượng cúi đầu nói ‘Bệ hạ, hôm nay chúng thần có thể được tham gia thịnh yến, đúng là may mắn, vì để biểu thị long ân mênh mông cuồn cuộn, thần nguyện cùng công tử của Đại tướng quân, Hiếu Ân hiền đệ tỷ thí một phen, vì mọi người giúp vui.’ ”

Công tử của Đại tướng quân? Hiếu Ân hiền đệ? Đó không phải là ta sao?

Thân thể ta căng thẳng, vội hỏi nàng “Sau đó thì sau?”

Hoàng đế sợ là già rồi, lúc ấy truyền khẩu dụ bảo ta tham gia yến hội sợ là nhất thời hứng khởi, nhưng mặc kệ như thế nào, nhờ Lý công tử nhắc tới, hắn mới nhớ tới ta cũng đến. Có người biểu diễn trợ hứng, cái này đương nhiên là tốt, huống hồ vẫn là con của hai nhà tướng quân, rất nhiều đại thần đều đang chờ xem náo nhiệt.

Mà công tử Lý gia đối mặt với cái ma ốm Doãn Hiếu Ân, xem ra trong lòng đã có dự tính từ trước.

Ta hoài nghi hắn là cố ý, cố ý tìm ta tỷ thí, hắn muốn làm ta xấu mặt để tăng uy phong cho hắn.

Trong lòng ta vì chủ nhân của cái thân thể này mà đổ mồ hôi lạnh, ngoài miệng vội thúc giục hỏi Quả Đào kết quả như thế nào? Hoàng thượng nói sao?

Kết quả, kết quả Hoàng thượng đương nhiên là ân chuẩn.

Nghe Quả Đào nói, lúc cha ta nhìn ta, sắc mặt đã muốn trắng bệch, lão nhân gia vì để che giấu thân phận ma ốm của ta nên chỉ dạy ta chút công phu mèo ba cẳng, mà công tử Lý gia này chính là Võ trạng nguyên! Cái này làm sao mà so tới! Thực lực cũng quá cách xa.

Giờ phút này đối với ta, bốn phía đều là hố lửa nóng rực, không nhảy là chết, mà nhảy, có lẽ còn có một con đường sống, nhưng bước ra một bước này thật không dễ.

Quả Đào chưa bao giờ thấy qua trận đấu như vậy, nàng cũng khẩn trương. Nàng ở sau lưng gắt gao nhìn chằm chằm ta, nhìn xem ta thường ngày đều thông minh hơn người sẽ ứng phó như thế nào.

Trên đại điện, toàn bộ ánh mắt đều hướng về ta, dường như có loại cảm giác như là siêu sao, thế nhưng đây cũng không phải là sùng bái mà là trào phúng.

Sợ là mọi người đều cho rằng ta là cái ma ốm nên cuối cùng cũng chỉ phải đứng lên bẩm báo với Hoàng thượng, lấy thân thể không khỏe mà từ chối thôi. Bọn họ chờ xem ta bị chê cười, chờ xem Đại tướng quân Doãn Quốc Bình bị chê cười.

“Cuối cùng ra sao? Chẳng lẽ ta đúng như mọi người nghĩ sao?” Ta đột nhiên mở miệng hỏi.

Một lời vừa thốt ra, ta lại nhanh chóng che miệng, trong lòng hiện tại cũng kinh ngạc, chính mình khẩn trương như thế làm gì? Lúc ấy cũng không phải mình lên tỷ thí, có chuyện gì bất trắc cũng không liên quan đến mình.

Tuy trong lòng ta tuy là nghĩ như vậy, nhưng cũng không cách nào chối bỏ hiện tại, hiện tại chủ nhân của cái thân thể này là ta, nếu lúc ấy ta từ chối, hiện tại ra ngoài người bị chê cười cũng chính là ta, cho nên ta quan tâm như vậy cũng không có gì sai.

Nghĩ như vậy, ta lại nhẹ nhõm.

Quả Đào lại nói tiếp.

Ngay lúc mọi người nghĩ là sẽ có được một tràng cười nhạo thì ta đột nhiên đứng lên. Tất cả mọi người đều kinh ngạc, kể cả cha của ta cùng Quả Đào cũng không khỏi ngạc nhiên. Ta không giống như khẩn trương hoặc là sợ hãi, động tác của ta rất tự nhiên hào phóng, không kiêu ngạo không siểm nịnh. Trong hoàn cảnh như vậy nhưng ta lại giống như đơn giản là sắp đi ăn cơm.

Sau một hồi kinh ngạc chỉ còn lại những ánh mắt cười nhạo trắng trợn. Công tử Lý gia thật sâu nhìn ta, biểu tình giống như là nhìn thấy quái vật, sợ là hắn trăm triệu lần không nghĩ tới ta sẽ có gan đứng lên.

Ta đối với hắn cười, tay cầm chiến phiến quạt nhẹ, thản nhiên tự đắc.

Kế tiếp, Quả Đào không nhìn thấy được biểu tình của ta, chỉ có thể nhìn bóng dáng của ta. Bóng lưng ta đứng ở trên đại điện, vẫn dương dương tự đắc như vậy, kỳ thật ta như vậy là đã thắng rồi, trong lòng cha ta cùng Quả Đào là ta đã thắng, đối đầu kẻ địch mạnh, lâm nguy không sợ hãi.

Bọn họ nghĩ như vậy nhưng thật ra trong lòng đã chấp nhận chuyện ta sẽ thua thật sự.

Thái giám đột nhiên quát to một tiếng “Bắt đầu!” Vị công tử Lý gia kia liền nhanh như gió đánh về phía ta, mà ta lại đứng một chỗ không động đậy. Đợi cho một quyền của hắn đến trước mặt ta liền xoay qua một bên, né đòn.

Quả Đào thấy vậy liền một thân mồ hôi lạnh.

Một chiêu, hai chiêu, ba chiêu vẫn là cứ như vừa rồi, hắn đánh ta né. Có lẽ là cảm thấy như vậy quá mức không thú vị, vị công tử Lý gia kia đột nhiên đứng lại, chỉa ngón tay vào người của ta hét lớn “Ngươi trốn trốn tránh tránh là có ý gì, cùng ta đánh hai chiêu mới tính là anh hùng hảo hán, nếu ngươi sợ không đánh lại ta, ta chấp ngươi ba chiêu!”

Chậc.

Ngữ khí thật là cuồng vọng.

“Rồi sao? Tiếp theo như thế nào?” Ta thúc giục, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi.

Lúc này ta đã cùng Lý gia công tử thay đổi vị trí, Quả Đào rõ ràng thấy ta, ta đang mỉm cười, mím môi yếu ớt cười, cầm chiết phiến đang đặt trước ngực không nhanh không chậm kẽ quạt.

Mặc dù lúc ấy ta ăn mặc bình thường, sắc mặt hơi trắng, thế nhưng khí thế kia cũng không ai có thể địch lại. Là loại khí thế đã tính trước mọi chuyện, là tự bên trong người phát ra.

Quả Đào kinh ngạc, cha ta kinh ngạc, tất cả mọi người kinh ngạc.

Lúc này, ta lại nhẹ giọng từ từ nói “Không cần chấp ta ba chiêu, ngươi muốn tốc chiến tốc thắng liền theo ý ngươi.”

Vị công tử Lý gia kia cười ha ha, đột nhiên nhảy lên bay tới! Cong lên trảo thủ, mục tiêu chính là mặt của ta. Mà ta, nhưng vẫn không nhúc nhích.

Ta nghe mà cả kinh, trong lòng nói xong rồi, đến lúc này mà vẫn còn không lúc nhích, đây không phải là muốn chết sao? Đến lúc này, hứng trí vừa nãy của ta cũng hoàn toàn biến mất, xem ra, ma ốm ta đây ngày sau nhất định là bị cười nhạo rồi.

Quả Đào thấy sắc mặt của ta không có hết sức tập trung như vừa rồi, liền nói “Gia, ngài cũng đừng có gấp, trò hay còn ở phía sau mà.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoaquynh96, Sưu tầm, trân lỳ 1996, 반단소년단 và 36 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.