Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 687 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

 
Có bài mới 03.08.2020, 15:59
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 3753
Được thanks: 21189 lần
Điểm: 14.76
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1593 - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1594: Long tộc (mười bốn)

Edit: kaylee

Nụ hôn này, theo thời gian biến dài, cũng dần dần tăng lên.

Thiên Bắc Dạ đặt thân thể Cố Nhược Vân ở trên tường, bàn tay to nâng cái ót của nàng, nụ hôn từ mềm nhẹ ban đầu trở nên dùng sức, trong đôi mắt màu đỏ kia còn hiện lên ý cười dịu dàng.

Phanh!

Ngay tại lúc hai người tình ý nồng đậm, cửa phòng đột nhiên bị đạp mở ra, ngay sau đó, sắc mặt Thiên Bắc Dạ ‘xoát’ một cái lập tức đen xuống, trên người tràn ra hơi thở âm lãnh.

"Là bọn họ, bọn họ muốn mưu hại tộc trưởng, bắt bọn họ cho ta!"

Đang nói, một đám hộ vệ ào lên, vọt qua phía đám người Cố Nhược Vân.

Khí thế của Thiên Bắc Dạ càng ngày càng lạnh lẽo, sát ý cũng dần dần hiện ra.

Ngay ở thời điểm hắn muốn ra tay giết những người đó, Cố Nhược Vân đột nhiên đưa tay, bắt được tay của hắn, nói một câu với hắn: "Trước đừng xúc động, hỏi rõ ràng đến cùng sao lại thế này."

Có lẽ là những lời này của nữ tử có tác dụng, sát khí trên người Thiên Bắc Dạ chậm rãi tán đi, hắn nhìn mọi người nhảy vào trong phòng, rồi sau đó đặt ánh mắt ở trên người Cố Nhược Vân.

"Các ngươi muốn bắt chúng ta, cũng nên có lý do đi."

Cố Nhược Vân lạnh lùng cười, ánh mắt thanh lãnh nhìn thẳng mọi người.

"Lý do? Lý do chính là ngươi mưu hại tộc trưởng!"

Hộ vệ đầu lĩnh kia hiển nhiên không để Cố Nhược Vân vào mắt, ác thanh ác khí nói.

"Thật có lỗi, ta chưa từng gặp tộc trưởng Long tộc các ngươi, tại sao nói mưu hại?" Cố Nhược Vân nhìn chúng hộ vệ, có chút lười nhác mở miệng.

"Hừ, đến hiện tại ngươi còn dám nói sạo, nếu không phải ngươi đánh tráo Giải Độc thảo của tộc trưởng, bệnh tình của tộc trưởng lại như thế nào tăng thêm?" Hộ vệ lạnh lùng nhìn Cố Nhược Vân, nói: "Ngươi mưu hại tộc trưởng, hiện tại theo chúng ta đi một chuyến!"

Giải Độc thảo làm cho bệnh của tộc trưởng tăng thêm?

Cố Nhược Vân sợ run một chút, Giải Độc thảo kia quả thật có được công hiệu giải độc, không nên sẽ tăng thêm bệnh tình, vậy đến cùng vấn đề xảy ra ở nơi nào?

"Được, ta và các ngươi đi, mặt khác, ta muốn gặp tộc trưởng các ngươi một lần."

Cố Nhược Vân trầm ngâm một lúc lâu, chậm rãi nói.

Thiên Bắc Dạ nhíu mày, cho dù hắn bất mãn với chuyện những người Long tộc làm, nhưng chuyện Cố Nhược Vân đã quyết định, hắn chỉ biết ủng hộ nàng.

Bởi vậy, hắn cũng không nói thêm gì, lập tức đi theo bên người Cố Nhược Vân.

Sau khi hai người đi ra cửa phòng, lập tức phát hiện Lam Ca cũng bị áp đi ra.

Lam Ca há miệng, muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười: "Cố cô nương, liên lụy ngươi."

Tuy rằng đến Long tộc này là vì Long đảm, nhưng mà, tốt xấu gì tộc trưởng này cũng là ngoại công của Lam Ca, hiện giờ vì tộc trưởng làm cho người Long tộc đối đãi với Cố Nhược Vân như thế, trong lòng Lam Ca tràn đầy áy náy.

"Chuyện này không có quan hệ gì với ngươi," Cố Nhược Vân lắc lắc đầu: "Nếu ta không đoán sai, Long tộc bị người tính kế."

Lam Ca sửng sốt một chút, thật lâu sau, hắn mới chậm rãi mở miệng: "Cố cô nương, cho dù hiện tại ta không phải là người Long tộc, nhưng tộc trưởng lại là người thân huyết mạch của ta, cho nên, ta có thể xin ngươi giúp ta cứu ông ấy hay không? Nếu ngươi thật sự khó xử thì thôi."

Ở sau khi vừa nói ra lời này, Lam Ca lập tức hối hận.

Người Long tộc nhiều lần đối đãi với nàng như vậy, bất luận kẻ nào đều sẽ tức giận, mình lại có thể nào làm cho nàng cứu mạng của tộc trưởng?

Nghe được lời Lam Ca nói, Cố Nhược Vân trầm mặc một lúc lâu: "Ta đi cùng bọn họ, là muốn trông thấy tộc trưởng."

Nàng muốn cứu tộc trưởng, cũng không phải là tâm đồng tình tràn ra. Dù sao đối với người như nàng, căn bản là không có tâm đồng tình! Sở dĩ nguyện ý ra tay, là vì Long tộc này còn có chút tác dụng đối với nàng.

Cho nên, tộc trưởng không thể chết được!

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 1595: Long tộc (mười lăm)

Edit: kaylee

Long tộc.

Bên trong tộc đường, không khí nghiêm cẩn, mọi người ngồi vây quanh ở cùng nhau, ai cũng không mở miệng nói chuyện.

Ở dưới tức giận ác liệt như thế, Long Linh Nhi có chút không yên bất an, vẫn còn muốn làm biện giải cuối cùng.

"Gia gia, các vị trưởng lão, Lam Ca bọn họ là không có khả năng hại tộc trưởng, trong đó khẳng định có hiểu lầm gì."

"Linh Nhi, ta sớm nói qua, ngươi không nghe lời ta sẽ hối hận!" Long Nham tức giận đứng lên, rít gào nói: "Nhưng ngươi thì sao, đến bây giờ vẫn còn bảo toàn những người đó! Nhân loại vĩnh viễn không phải là người tốt, Lam Ca có được huyết mạch nhân loại, cũng không phải thứ gì tốt! Bọn họ hại tộc trưởng, chứng cớ vô cùng xác thực, ngươi còn muốn giúp bọn họ, đến cùng Lam Ca kia hạ mê hồn dược gì cho ngươi?"

Đối mặt với chúng trưởng lão, Long Linh Nhi không dám nói lời nào, nhưng ở trước mặt Long Nham, nàng nâng cằm lên, có chút tức giận nói: "Long Nham, ngươi nói chứng cứ vô cùng xác thực là có ý tứ gì? Chỉ bởi vì Giải Độc thảo đã từng qua tay Cố cô nương, ngươi đã kết luận là nàng đánh tráo dược liệu? Ngươi tận mắt thấy sao? Nếu ngươi không tận mắt thấy, dựa vào cái gì vu hãm người?"

"Linh Nhi, trừ bỏ nàng đánh tráo Giải Độc thảo, còn có ai sẽ làm ra loại chuyện này?" Long Nham có chút thất vọng nhìn Long Linh Nhi, hình như thế nào cũng không nghĩ tới đến lúc này, nàng còn thiên vị những người đó.

Đây là nữ nhân mình ái mộ nhiều năm như vậy sao?

Vì những người này, không để ý tới Long tộc!

"Đủ!"

Mắt thấy hai người này tranh cãi không nghỉ, trong tộc đường, một lão giả vỗ bàn đứng lên, lạnh mặt, nói: "Hai người các ngươi đều bớt tranh cãi, tất cả đều đợi những người này đến đây rồi mới làm kết luận! Linh Nhi, lúc này đây, là con quá sơ sót, nhân loại âm hiểm giả dối không phải là con có thể hiểu biết."

"Gia gia..."

Long Linh Nhi rất là ủy khuất, nước mắt ở đảo quanh trong hốc mắt.

Người khác không tin lời nàng nói còn chưa tính, vì sao ngay cả gia gia của mình cũng không tin?

Lam Ca là người tốt, nên bằng hữu của hắn không thể là người xấu!

Mà nàng, vĩnh viễn tin tưởng vững chắc điểm này!

"Trưởng lão."

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng hộ vệ thông báo: "Mấy nhân loại kia đã đến."

"Cho bọn họ đi vào!"

Gia gia của Long Linh Nhi, cũng chính là Long Nguyên trưởng lão nhàn nhạt mở miệng nói.

Vừa dứt lời, ngoài cửa tộc đường, Cố Nhược Vân và Thiên Bắc Dạ sóng vai mà đi, trên mặt hai người bọn họ cũng không có khẩn trương và lo lắng, ngược lại vô cùng bình tĩnh, thật giống như chỉ là tới nơi này uống trà nói chuyện phiếm.

Ở phía sau hai người, Lam Ca cũng theo đến, hắn liếc mắt một cái lập tức thấy mấy trưởng lão ngồi ở trong tộc đường, không tự chủ được nghĩ đến nhục nhã đã từng phải chịu, ánh mắt ảm đạm một chút.

Nhưng mà, rất nhanh hắn đã khôi phục lại.

Hắn đáp ứng Cố Nhược Vân, không để cho bất luận kẻ nào ảnh hưởng đến nỗi lòng của hắn, bởi vậy, hắn sẽ không bao giờ vì Long tộc mà ảm đạm thần thương nữa.

"Chính là các ngươi đánh tráo Giải Độc thảo ám hại tộc trưởng?"

Long Nguyên nhàn nhạt nhìn đi ba người vào tộc đường, chậm rãi hỏi.

"Không phải."

Cố Nhược Vân trả lời kiên định mà quyết đoán, dứt khoát kiên quyết phủ định câu hỏi của Long Nguyên trưởng lão.

"Ta nghe Long Nham nói, Giải Độc thảo này đã từng qua tay ngươi, kết quả, dược liệu ban đầu có thể giải độc cho tộc trưởng lại biến thành độc dược trí mạng," Long Nguyên cười lạnh một tiếng, nhìn Cố Nhược Vân, chậm rãi nói: "Nếu ngươi nói không phải là ngươi làm, vậy ngươi có thể cho ta một đáp án, đến cùng là ai muốn hại tộc trưởng hay không?"

Nghe được lời Long Nguyên nói, vẻ mặt Long Linh Nhi sốt ruột, nhưng loại thời điểm này, nàng không cách nào trợ giúp gì cho Cố Nhược Vân.

Truyện được edit tại diễn đàn lequydon!

Chương 1596: Cứu người (một)

Edit: kaylee

Đối mặt với Long Nguyên khí thế bức người, khóe môi Cố Nhược Vân nâng lên một nụ cười lạnh.

"Ngươi vu hãm ta mưu hại tộc trưởng, không biết ngươi có thể lấy ra chứng cớ hay không?"

Chứng cớ?

Nói thật, trên tay Long Nguyên quả thật không có chứng cớ, nếu ông có được chứng cớ, sẽ không phải là loại thái độ hiện tại. Phỏng chừng trực tiếp làm cao thủ Long tộc bắt Cố Nhược Vân lại.

Cho nên, sau khi nghe thấy lời Cố Nhược Vân nói, ông sợ run một chút, cười lạnh nói: "Long Nham từng nói ngươi chạm qua Giải Độc thảo này, mà trừ nhân loại bọn ngươi ra, lại có ai sẽ làm ra loại chuyện vô lương tâm này? Vì không phát sinh chiến tranh với nhân loại các ngươi, Long tộc chúng ta đã ẩn cư đến trong bắc hải này, không nghĩ tới cuối cùng các ngươi vẫn là không đồng ý buông tha cho chúng ta."

Khi nói lời này, Long âm thanh Nguyên run run, thật rõ ràng, ông coi Cố Nhược Vân là đồng lõa với người Ôn gia.

"Gia gia!"

Long Linh Nhi nhìn thấy ông nói chuyện càng ngày càng quá đáng, không khỏi dậm chân, cắn môi, nói: "Lúc trước những người Ôn gia đó mai phục chúng ta, là Cố cô nương đã cứu ta và Long Nham, chúng ta không thể lấy oán trả ơn, nếu bọn họ là cùng một loại người với những người đó, vì sao phải cứu chúng ta?"

Long Nguyên trầm mặc xuống, thật lâu sau, mới chậm rãi nói: "Nếu bọn họ có thể lấy ra chứng cớ chứng minh Giải Độc thảo biến thành độc dược không phải là bọn hắn làm, ta đây sẽ tin tưởng bọn hắn."

Chẳng sợ Long Linh Nhi là tôn nữ của mình, ông cũng không tin tưởng lời của nàng, chỉ cho rằng Long Linh Nhi là bị người lừa gạt.

Chỉ có chứng cớ mới làm ông tin phục.

"Ngươi muốn chứng cớ?" Cố Nhược Vân nhếch khóe môi: "Có thể, nếu ta có thể chữa khỏi cho tộc trưởng, là đủ chứng minh tất cả!"

Chữa khỏi cho tộc trưởng?

Nghe nói lời này mọi người đều ngây người một chút, hình như không nghĩ tới Cố Nhược Vân lại dùng loại phương pháp này để chứng minh trong sạch.

"Ngươi có biết ngươi đang nói cái gì hay không? Ngươi vậy mà nói ngươi có thể chữa khỏi cho tộc trưởng? Chẳng lẽ ngươi không biết độc ban đầu tộc trưởng trúng chỉ có Giải Độc thảo núi Thiên Long mới có thể chữa trị? Hiện giờ bởi vì các ngươi đánh tráo Giải Độc thảo, làm cho bệnh tình của tộc trưởng tăng thêm, cho dù là thần tiên đến đây cũng cứu không được."

Lúc này đây, không đợi Long Nguyên mở miệng, một lão giả tóc bạc phía dưới đã vẻ mặt tức giận mở miệng, ngay cả giọng điệu đều mang theo tức giận rõ ràng!

Cố Nhược Vân cũng không để ý đến ông ta, mà là nhìn Long Nguyên.

Thông qua quan sát lâu như vậy, nàng đã có thể thấy được ở trong những trưởng lão Long tộc này có khả năng làm chủ chính là Long Nguyên trưởng lão.

Cũng chính là gia gia của Long Linh Nhi.

"Gia gia," Long Linh Nhi nóng nảy, phía trên khuôn mặt xinh đẹp trà đầy lo âu: "Nàng là bằng hữu của Lam Ca, Lam Ca không có khả năng muốn hại tộc trưởng, nói không chừng bằng hữu của hắn thật sự có thể cứu tộc trưởng thì sao?"

"Kia nhưng chưa hẳn."

Long Nham thấy Long Linh Nhi nói chuyện vì Lam Ca, lập tức hừ lạnh một tiếng: "Lam Ca không được Long tộc thừa nhận, trong lòng hắn khẳng định có oán hận, cho nên, hắn có động cơ rất lớn muốn ra tay đối với tộc trưởng."

"Ngươi..." Long Linh Nhi nắm chặt nắm tay, thất vọng nhìn về phía Long Nham, càng là tức ngay cả nói đều không nói ra được.

Thế nào nàng cũng không nghĩ tới, Long Nham là người không rõ thị phi như thế!

Tộc trưởng là ngoại công của Lam Ca, làm sao Lam Ca có thể thương hại tộc trưởng?

"Tốt lắm, hai người  các ngươi đều nói ít đi một câu," Long Nguyên lạnh lùng nhìn Long Linh Nhi và Long Nham, sau đó đặt ánh mắt ở trên người Cố Nhược Vân: "Cho tới bây giờ ta đều không tin nhân loại, bởi vậy, ngươi muốn ta như thế nào tín nhiệm giao mệnh của tộc trưởng đến trong tay của ngươi?"

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Dương Võ, Huỳnh thị ánh Hoa, LinMin, Lục Tiểu Thanh, phuong thi, thuhuongtv1111, thúy di, vyvy74
     
Có bài mới 04.08.2020, 09:01
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 3753
Được thanks: 21189 lần
Điểm: 14.76
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1596 - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1597: Cứu người (hai)

Edit: kaylee

Cố Nhược Vân nhìn Long Nguyên, nhàn nhạt nói: "Nếu ta không cứu ông ta, thì ông ta hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nếu ta cứu, ông ta nhưng là còn có hi vọng! Nên lựa chọn thế nào, ngươi hẳn là rõ ràng."

Long Nguyên trầm mặc xuống.

Cố Nhược Vân nói không có sai, hiện giờ bệnh tình của tộc trưởng tăng thêm, phỏng chừng đã sống không quá đêm nay! Một khi đã như vậy, vì sao không chữa ngựa chết thành ngựa sống, tạm thời tin tưởng nhân loại này một lần?

Huống chi, lần này vô số cao thủ Long tộc ở đây, nữ nhân này cũng không có khả năng làm gì với tộc trưởng.

"Được!"

Nghĩ đến đây, Long Nguyên khẽ ngẩng đầu, tầm mắt dừng ở trên người Cố Nhược Vân.

"Ta lại tin tưởng nhân loại các ngươi một lần! Nếu để cho ta biết ngươi thật sự có mang mục đích đối với Long tộc ta, ta đây tuyệt sẽ không bỏ qua cho các ngươi!"

Nghe nói như thế, Cố Nhược Vân chỉ là nhàn nhạt cười.

Nói thật, nếu nàng muốn đi, ở trong này, không ai có thể ngăn nàng lại, chỉ là hiện tại nàng còn có mục đích ở Long tộc mà thôi...

Thiên Bắc Dạ vẫn không nói gì, con ngươi màu đỏ chỉ nhìn một mình Cố Nhược Vân, thật giống như hắn không có để những người Long tộc này vào mắt, phía trên khuôn mặt tuyệt mỹ cũng có cảm xúc không cách nào nhìn ra.

"Cố cô nương, cảm ơn."

Lam Ca đi đến bên người Cố Nhược Vân, hầu kết lăn lộn một phen, trong ánh mắt hàm chứa cảm kích.

Cho dù Cố Nhược Vân làm như vậy chẳng phải vì hắn, hắn vẫn muốn nói một tiếng cảm ơn với nàng.

"Hiện tại mang ta đi gặp tộc trưởng."

Cố Nhược Vân hơi hơi mím môi, nhìn về phía mọi người Long tộc ở đây: "Ta chỉ có nhìn thấy ông ấy, mới biết được đến cùng là tình huống gì!"

"Được..."

Long Nguyên đứng lên, cho dù ông không có cảm tình gì đối với nhân loại, nhưng ở trước lúc không có chứng cứ chắc chắn, ông sẽ không làm gì Cố Nhược Vân! Mà nếu Cố Nhược Vân nói mình có thể chữa khỏi cho tộc trưởng, thì vì sao ông lại không cho nàng cơ hội này?

"Không được, Long Nguyên trưởng lão, nhân loại này vốn có mang mục đích, làm sao chúng ta có thể để cho nàng nhìn thấy tộc trưởng?"

Nói lời này, vẫn là lão giả tóc bạc mở miệng lúc trước, ánh mắt ông ta hung ác trừng mắt nhìn Cố Nhược Vân: "Nha đầu, ngươi vẫn là thành thật giao đãi, nói không chừng chúng ta còn có thể xử lý nhẹ, nếu ngươi cố ý muốn hại Long tộc chúng ta, đừng trách chúng ta không khách khí."

Bá!

Những trưởng lão còn lại cũng đều đứng lên, cảnh giác nhìn Cố Nhược Vân.

"Long Nguyên trưởng lão, ta cảm thấy Long Tân nói rất đúng, không thể để cho nhân loại này nhìn thấy tộc trưởng, bệnh tình của tộc trưởng vốn đã tăng thêm, nói không chừng sau khi thấy nàng, sẽ lập tức buông tay nhân gian."

"Không sai, một tiểu nha đầu nhân loại mà thôi, lại có năng lực gì, vậy mà tự xưng mình có thể cứu tộc trưởng, loại chuyện này ngay cả tiểu hài tử ba tuổi đều không tin tưởng! Nàng chỉ là muốn tìm một cơ hội ám sát tộc trưởng mà thôi."

Cho dù lời vị trưởng lão này nói là nhằm vào Cố Nhược Vân, lại làm Long Nguyên nghe xong rất là không thoải mái.

Dù sao vừa rồi ông đã quyết định lại tin nhân loại này một lần! Mà người này nói lời này, không phải là đang nói ông ngay cả tiểu hài tử ba tuổi cũng không bằng à? Loại vũ nhục này không phải người bình thường có thể thừa nhận được?

"Đủ!" Long Nguyên ngẩng đầu, xem những trưởng lão trước mặt này, lạnh nhạt nói: "Chuyện này ta đã quyết định, ta tin tưởng nhân loại này không có khả năng ám sát tộc trưởng ở trong tầm mắt của ta! Nếu nàng có thể thành công chữa khỏi cho tộc trưởng, nàng chính là khách quý của Long tộc chúng ta, ai cũng không được vô lễ đối với nàng, nếu nàng trị không hết cho tộc trưởng, cũng chứng minh nàng không cách nào lấy ra chứng cớ rửa sạch tội ác! Lúc đó, ta là người đầu tiên không bỏ qua cho nàng!"

Đối với thực lực của mình, Long Nguyên trưởng lão vẫn là thật có tin tưởng, ông tin tưởng Cố Nhược Vân không cách nào giết hại tộc trưởng ở dưới mí mắt của mình, bởi vậy, mới cho phép điều kiện nàng đưa ra này.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 1598: Cứu người (ba)

Edit: kaylee

Trong phòng ngủ mờ nhạt, lão giả khép chặt hai mắt, vẫn không nhúc nhích nằm ở trên giường.

Móng tay của ông đều biến thành màu xanh đen, giống như che kín máu đen, sắc mặt vô cùng tái nhợt. Mày của ông vẫn luôn nhíu chặt, như là đang thừa nhận thống khổ rất lớn.

Theo cửa phòng đẩy ra, một luồng ánh mặt trời từ ngoài phòng chiếu vào, ở lúc ánh mặt trời chiếu đến trên người lão giả kia, vẻ mặt thống khổ của ông càng sâu. Sợ tới mức sau khi Long Nguyên chờ mọi người đi vào lập tức vội vàng đóng cửa phòng.

Lam Ca nhìn vẻ mặt thống khổ của lão gia tử, trong ánh mắt lóe lên một chút xúc động.

Mặc kệ Long tộc đối đãi với hắn như thế nào, lão gia tử trước mắt, cũng là ngoại công danh chính ngôn thuận của hắn!

"Quả thật là trúng độc," Sau khi Cố Nhược Vân nhìn thấy tình huống của lão giả, còn có chút hiểu rõ, chợt hỏi: "Ta có thể hỏi một chút hay không, đến cùng là ai bảo các ngươi đi tìm Giải Độc thảo kia?"

Nàng chậm rãi quay đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm trưởng lão Long tộc phía sau.

"Này, là chúng ta nhìn thấy ở trên một quyển sách cổ trong Long tộc," Long Linh Nhi không đợi những người khác nói chuyện, đã vội vội vàng vàng giải thích: "Trên sách cổ kia ghi lại, tộc trưởng trúng độc hẳn là độc Linh Xà, độc Linh Xà kia là do nước miếng trong miệng Linh Xà chế thành, vì vậy được gọi là độc Linh Xà, bởi vậy, chỉ có dược liệu Giải Độc thảo tên là Tử Nguyệt thảo mới có thể giải độc cho tộc trưởng."

Cố Nhược Vân nhìn Long Linh Nhi, chậm rãi mở miệng nói: "Giải Độc thảo không phải là Tử Nguyệt thảo, mà là Lục Diệp thảo! Lục Diệp thảo cũng là một loại Giải Độc thảo, ngoại hình vô cùng giống Tử Nguyệt thảo, duy nhất không giống là, trên rễ cây Tử Nguyệt thảo có hoa văn, trừ điểm đó ra, người ngoài nghề là rất khó phân biệt ra hai loại Giải Độc thảo này."

Nói tới đây, nàng dừng một chút, ở dưới ánh mắt kinh ngạc của Long Linh Nhi tiếp tục nói: "Bởi vì Lục Diệp thảo này là cướp đoạt được từ trong miệng Bá Thiên hổ, chưa từng thấy rễ cây, vì vậy các ngươi mới có thể nhận sai, nếu các ngươi để cho ta nhìn thấy tình huống tộc trưởng sớm một chút, có lẽ ông ấy sẽ không dùng lần Lục Diệp thảo này."

Mỗi loại độc dược đều có Giải Độc thảo tương ứng, nếu dùng lầm Giải Độc thảo khác, ắt sẽ làm bệnh tình tăng thêm.

Là giống như tộc trưởng hiện tại.

Long Linh Nhi phục hồi tinh thần lại, sốt ruột hỏi: "Cố cô nương, ngươi có thể cứu tộc trưởng hay không, chỉ cần ngươi có thể cứu tộc trưởng, từ nay về sau, các ngươi chính là khách quý của Long tộc ta, Long tộc ta cũng sẽ thỏa mãn bất cứ chuyện gì của ngươi."

Lời của nàng tình chân ý thiết, mặt mày toát ra quan tâm nồng đậm đối với tộc trưởng.

Chúng trưởng lão đều không nói gì, nếu như Cố Nhược Vân thật sự có thể cứu tộc trưởng, thì Long tộc tất nhiên sẽ tôn sùng nàng là khách quý, hơn nữa, còn có thể thỏa mãn bất kỳ yêu cầu nào của nàng.

Dù sao, tộc trưởng đối với Long tộc mà nói, quá quan trọng.

"Cứu... Ta ngược lại thật ra có thể cứu."

Cố Nhược Vân nhàn nhạt nhếch khóe môi: "Chi là sau khi cứu, ta cần các ngươi làm hai chuyện! Các ngươi có thể yên tâm, hai chuyện này đều không uy hiếp đến Long tộc các ngươi, ta cũng không có hứng thú gì đối với Long tộc các ngươi."

Nghe nói như thế, biểu cảm trên mặt chúng trưởng lão đều có chút khó coi.

Lúc nhân loại vọng tưởng thu phục Long tộc, bọn họ rất là tức giận. Nhưng lúc nghe thấy Cố Nhược Vân nói không có hứng thú với Long tộc, tâm lý bọn họ lại rất khó chịu.

Loại cảm giác này, thật giống như bị coi thường!

"Nếu ngươi thật sự có thể cứu tộc trưởng, đừng nói hai yêu cầu, cho dù mười chuyện ta đều sẽ thỏa mãn ngươi."

Cố Nhược Vân nhìn Long Nguyên: "Yêu cầu thứ nhất của ta rất đơn giản, ta muốn mọi người Long tộc nhận lỗi với Lam Ca, hơn nữa thừa nhận sự tồn tại của hắn!"

Lúc này đây, đừng nói là những người khác, ngay cả bản thân Lam Ca cũng ngây ngẩn cả người.

Ánh mắt hắn nhìn về phía Cố Nhược Vân phiếm ánh sáng khác thường, trong lòng tràn đầy cảm động.

Bất luận như thế nào, Lam Ca đều thật không ngờ, ở vào thời điểm này Cố Nhược Vân lo lắng đến thế nhưng lại là hắn.

Truyện được edit tại diễn đàn lequydon!

Chương 1599: Cứu người (bốn)

Edit: kaylee

"Chuyện thứ hai," Cố Nhược Vân dừng một chút: "Ta biết Long tộc các ngươi cất giấu một khối thi thể Cổ Long, Cổ Long kia cũng là Vương lúc trước của Long tộc các ngươi! Cho nên, yêu cầu thứ hai của ta chính là, ta muốn thân thể của hắn."

Cố Nhược Vân cũng không nói tới Long đảm, mà là, mang đi thi thể của Cổ Long.

Toàn bộ phòng nháy mắt yên tĩnh xuống.

Yên tĩnh đến ngay cả tiếng hít thở của đối phương cũng có thể nghe được rõ ràng...

Long Nguyên khẽ cau mày, hiển nhiên cảm thấy rất là khó khăn đối với yêu cầu của Cố Nhược Vân.

Lúc mọi người ở đây trầm mặc, âm thanh nữ tử lại vang lên: "Đương nhiên, các ngươi có thể lựa chọn cự tuyệt!"

"Chuyện này ta thật sự không cho ngươi được một đáp án chuẩn xác," Mày nhíu chặt của Long Nguyên nới lỏng ra: "Nếu tộc trưởng tỉnh, hắn nguyện ý cho ngươi mang thân thể Cổ Long đi, chúng ta đây không có lời nào để nói! Chỉ là chuyện này phải do tộc trưởng làm chủ."

Ngụ ý, làm cho Cố Nhược Vân chữa khỏi cho tộc trưởng trước, nếu tộc trưởng đồng ý, nàng có thể mang thi thể Cổ Long đi ra ngoài.

Cố Nhược Vân không nói thêm cái gì, đi qua phía tộc trưởng nằm ở trên giường.

"Các ngươi đi chuẩn bị mấy cây ngân châm cho ta, cần tiêu độc trước."

Long Nguyên nghe được Cố Nhược Vân phân phó, vội vàng làm cho Long Nham đi chuẩn bị ngân châm, cho dù Long Nham tâm không cam tình không nguyện, nhưng cuối cùng vẫn là thành thật đi chuẩn bị vật phẩm vì Cố Nhược Vân.

Nhưng mà, Long Nham vẫn không tin, nữ tử này có thể chữa khỏi cho tộc trưởng.

Nàng khẳng định muốn nhân cơ hội mưu hại ông ấy!

Thật không biết vì sao Long Nguyên trưởng lão lại tin nàng...

Không bao lâu, Long Nham đã cầm ngân châm tiêu độc tiến vào, mặt không biểu cảm giao đến trong tay Cố Nhược Vân. Rồi sau đó hắn hừ lạnh một tiếng, xoay người đi đến phía sau mọi người.

Trong phòng, lại khôi phục yên tĩnh.

Cố Nhược Vân ngừng thở, cầm ngân châm đã tiêu độc trong tay chậm rãi đâm vào đầu ngón tay của tộc trưởng, theo ngân châm xâm nhập, mọi người có thể rõ ràng nhìn thấy ngâm châm sáng loán kia từng chút biến đen.

Sau đó, bọn họ thấy Cố Nhược Vân không biết từ chỗ nào lấy ra một viên đan dược, nhét vào trong miệng tộc trưởng.

Long Nguyên muốn ngăn lại đã không còn kịp rồi, chỉ có thể trơ mắt nhìn Cố Nhược Vân đút thứ gì đó không rõ cho tộc trưởng, lúc ông muốn đề ra nghi vấn, đã thấy Cố Nhược Vân thu ngân châm trở về, nhàn nhạt nói: "Tốt lắm, để cho ông ấy tĩnh dưỡng một lát là có thể tỉnh lại."

Nhìn khuôn mặt lạnh nhạt của nữ tử kia, Long Nguyên chớp mắt: "Đơn giản như vậy?"

"Độc Linh Xà này chẳng phải vấn đề gì, thật dễ dàng giải quyết, nếu ngươi không tin ngươi có thể tới xem một chút, mặt khác, độc Linh Xà e ngại ánh mặt trời nhất, hoặc là ngươi có thể mở cửa ra thử một chút."

Cố Nhược Vân nhàn nhạt nói, giống như không có để chất vấn của Long Nguyên ở trong lòng.

Long Nguyên nhìn Cố Nhược Vân sau đó lập tức xoay người kéo cửa phòng ra, rồi sau đó, ánh mặt trời chiếu vào phòng, bao phủ ở trên người tộc trưởng, khuôn mặt ngủ của ông có chút an tường, bình tĩnh mà an hòa.

"Không có việc gì, tộc trưởng thật sự không có việc gì!"

Tâm của Long Nguyên đột nhiên kích động, trời biết mấy ngày nay tới giờ ông phí bao nhiêu tâm vì bệnh tình của tộc trưởng.

"Thật tốt quá, vị cô nương này, ngươi cứu tộc trưởng, vậy ngươi chính là ân nhân của Long tộc chúng ta, cho dù Long tộc chúng ta chán ghét nhân loại, lại cũng không phải người lấy oán trả ơn! Hiện tại ta sẽ an bày cho ngươi nghỉ ngơi ở bên trong phủ tộc trưởng, về phần yêu cầu ngươi đưa ra, ta sẽ chờ tộc trưởng tỉnh lại cho ngươi một câu trả lời thuyết phục."

Nói xong lời này, ông chuyển mắt nhìn Long Linh Nhi, nói: "Linh Nhi, con mang theo khách quý đi xuống nghỉ ngơi, lấy lễ nghi cao nhất của Long tộc chúng ta đối đãi."

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Dương Võ, Huỳnh thị ánh Hoa, LinMin, Lục Tiểu Thanh, phuong thi, thuhuongtv1111, thúy di, vyvy74
     
Có bài mới 04.08.2020, 10:29
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 3753
Được thanks: 21189 lần
Điểm: 14.76
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1599 - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1600: Cứu người (năm)

Edit: kaylee

"Vâng, gia gia."

Long Linh Nhi nở nụ cười, tươi cười kia xinh đẹp đáng yêu, vô cùng mê người.

"Lam Ca, Cố cô nương, Thiên Bắc công tử, các ngươi đi theo ta."

Thật hiển nhiên, lúc này tâm tình Long Linh Nhi vô cùng sảng khoái, ở lúc đi qua bên người Long Nham, còn đắc ý liếc mắt nhìn hắn một cái: "Ta đã nói rồi, bằng hữu của Lam Ca không phải là người xấu, ngươi cứ không tin, hiện tại tin chưa? Nếu bọn họ thật sự muốn hại Long tộc, vì sao phải cứu tộc trưởng?"

Sắc mặt Long Nham cứng lại rồi.

Hắn nhìn khuôn mặt đắc ý của Long Linh Nhi, lại nói không ra một chữ...

Dù sao, ở lúc trước, là hắn tự xưng Cố Nhược Vân chính là hung thủ mưu hại tộc trưởng, càng là dùng thái độ như vậy đối đãi, nhưng không nghĩ tới, kết quả là đối phương còn không ngại hiềm khích cứu tộc trưởng.

Nghĩ đến đây, trong lòng Long Nham tràn đầy phức tạp, không khỏi cúi đầu, trên mặt xuất hiện một chút xấu hổ.

...

Ở sau khi Long Linh Nhi an bày đám người Cố Nhược Vân xuống, nàng lập tức rời đi nơi này, vì vậy hiện giờ trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.

"Tiểu Dạ... Ta..."

Cố Nhược Vân vừa quay đầu muốn nói chuyện với Thiên Bắc Dạ, đối phương lại trong giây lát chặn môi của nàng, tuy rằng giữa hai người bọn họ đã có quá nhiều thân mật, thân mình vẫn là không khỏi run lên, cả người như bị điện giật.

Khuôn mặt nam nhân rất là tuyệt mỹ, đôi con ngươi màu đỏ hàm chứa tình ý dịu dàng, bất kể là ai nhìn thấy ánh mắt như vậy đều sẽ bị hắn hòa tan...

Rồi sau đó, tay của nam nhân dần dần du đãng ở trên người Cố Nhược Vân.

Cố Nhược Vân hơi hơi nhắm mắt lại, tùy ý nam nhân để nàng trên tường, hơn nữa không ngừng khẽ vuốt ở trên thân thể của nàng.

"Vân Nhi, hiện giờ nơi này đã không có người, cho nên..."

Âm thanh của hắn mang theo khàn khàn, mắt đỏ dần dần tràn ngập tình - dục.

Nghe được tiếng nói khàn khàn của nam tử kia, Cố Nhược Vân hơi hơi mở đôi mắt, trên mặt lộ một chút tươi cười: "Tiểu Dạ, chàng còn nhớ thời điểm chúng ta rời đi Thiên Nguyệt đế quốc, gặp gỡ đám người Quận Vương đuổi giết, lúc đó chúng ta đã hạ tiền đặt cược, nếu ta giải quyết những người đó trước, chàng sẽ tùy ý ta chà đạp."

Thiên Bắc Dạ chớp mắt.

Không thể không nói, động tác này của hắn quả nhiên là rất mê hoặc, so với tươi cười của hắn càng làm cho người ta động tâm hơn.

Vì thế, Cố Nhược Vân không còn chần chờ, ‘phịch’ một tiếng đặt Thiên Bắc Dạ ở trên đất.

Mặt đất lạnh như băng cũng không dập tắt dục vọng như lửa trong lòng Thiên Bắc Dạ, trên mặt của hắn vẫn dương tươi cười, chớp mắt nhìn nữ tử áp mình trên mặt đất này.

Xoẹt!

Cố Nhược Vân xé mở y phục của Thiên Bắc Dạ ra, sau đó, nàng ngừng lại...

Trước kia đều là Thiên Bắc Dạ tương đối chủ động, lần này là lần đầu nàng đùa nghịch, cho nên, nàng không biết bước tiếp theo nên làm như thế nào.

"Không biết?" Thiên Bắc Dạ ý cười càng sâu, con ngươi cũng rất là vô tội mà mị hoặc, giống như đang dụ dỗ Cố Nhược Vân chà đạp hắn: "Ta có thể dạy nàng, lát sau nàng không cần thương tiếc ta, có thể hung hăng chà đạp ta."

Dáng vẻ này của hắn, giống như một tiểu thê tử nhậm quân chà đạp.

Theo trao đổi càng sâu, trong phòng, từng tiếng nỉ non.

Hôm sau.

Bình minh.

Cố Nhược Vân tỉnh lại ở trong lòng Thiên Bắc Dạ, xoa xoa thân mình có chút lên men của mình, mày nhẹ nhàng nhíu lại, lập tức đối mặt với đôi mắt tràn ngập ý cười bên cạnh kia.

"Tiểu Dạ, ta còn có việc muốn hỏi chàng."

Thiên Bắc Dạ giương khóe môi lên: "Chỉ cần là nàng hỏi, ta đều sẽ trả lời."

Cố Nhược Vân trầm mặc một lúc lâu: "Khi nào thì chàng khôi phục trí nhớ?"

Ở thời điểm nàng vừa nhặt được Thiên Bắc Dạ, nam nhân này mất đi rồi tất cả ký ức, bởi vậy, nàng vẫn không rõ đến cùng người này là ở khi nào thì khôi phục trí nhớ của mình.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 1601: Cứu người (sáu)

Edit: kaylee

"Nàng nhưng còn nhớ rõ nơi trục xuất?" Trong mắt Thiên Bắc Dạ hiện lên một tia sáng sắc bén, hỏi.

"Nhớ được, lúc trước chàng vì cứu ta mạnh mẽ tăng lên thực lực, nên hôn mê bất tỉnh, ta vì cứu chàng đi nơi trục xuất tìm kiếm Địa Ngục Chi Liên, chẳng lẽ chàng khôi phục trí nhớ ở nơi trục xuất?"

Cố Nhược Vân có chút kinh ngạc, ánh mắt nhìn nam tử tuyệt thế trước mặt.

Thiên Bắc Dạ khẽ gật đầu: "Không sai, lần đó từ sau khi ta tỉnh lại, ta đã khôi phục trí nhớ."

"Nói cách khác, chàng luôn luôn giả ngây giả dại ở trước mặt ta?"

Cố Nhược Vân cắn chặt răng.

Thế cho nên Thiên Bắc Dạ đều có thể nghe được âm thanh nàng nghiến răng.

Lần đó từ sau khi tỉnh lại, Thiên Bắc Dạ vẫn là dáng vẻ vô tội kia, nàng căn bản là chưa từng hoài nghi người này đã khôi phục trí nhớ.

Vậy đến cùng là khi nào thì mới phát hiện đây?

Có lẽ là ở trong bất tri bất giác, tính cách Thiên Bắc Dạ đã xảy ra thay đổi, không lại vô tội đáng thương giống như trước kia nữa, ngược lại trở nên vô cùng cường đại! Nhưng mà, duy nhất không thay đổi là, trái tim si tình của hắn đối với nàng.

Nhưng thế nào Cố Nhược Vân đều không nghĩ tới, hắn vậy mà ở khi đó đã khôi phục trí nhớ, nói cách khác, Cố Nhược Vân vẫn luôn bị hắn lừa gạt.

"Được rồi, còn có ta hỏi chàng, chàng và chủ nhân đời trước của Thượng Cổ Thần Tháp có quan hệ như thế nào? Không đúng, hẳn là, ta và nàng có quan hệ như thế nào?"

Mấy ngày nay tới giờ, trong lòng Cố Nhược Vân luôn luôn có một suy đoán, lại vẫn không dám xác nhận, vì vậy loại thời điểm này nàng đã nhân cơ hội hỏi ra.

Tĩnh!

Toàn bộ phòng, đều là một mảnh yên tĩnh.

Tĩnh đến Cố Nhược Vân có thể cảm nhận được tiếng hít thở của nam nhân ở bên người nàng...

Ngay tại lúc nàng cho rằng Thiên Bắc Dạ sẽ không trả lời vấn đề này của nàng, âm thanh khàn khàn của nam nhân kia lại vang lên: "Qua nhiều năm như vậy, nàng hẳn là có thể đoán được, chủ nhân của Thượng Cổ Thần Tháp, vẫn luôn chỉ có một mình nàng."

Tuy rằng trong lòng sớm có suy đoán, nhưng ở sau khi chứng thực, trái tim Cố Nhược Vân vẫn là không khỏi run run một chút.

"Nói cách khác, bạch y nữ tử ta đã từng thấy ở ảo cảnh kia, chính là ta?"

Khó trách!

Khó trách Tử Tà lại lựa chọn nàng, Cửu Hoàng lại nhận nàng làm chủ.

Tất cả những thứ này đều là vì nàng chính là chủ nhân đời trước của Thượng Cổ Thần Tháp.

Không!

Hẳn là, người đứng đầu Thượng Cổ Thần Tháp vĩnh viễn chỉ có một mình nàng!

"Ta ở ảo cảnh từng trông thấy một màn, chàng cầm kiếm đâm vào người ta, tiểu Dạ, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Cuối cùng, nàng vẫn là hỏi ra vấn đề này.

Cánh tay ôm nàng của Thiên Bắc Dạ hơi hơi cứng đờ, thật lâu sau, hắn than nhẹ một tiếng: "Nếu ta nói người kia không phải là ta, nàng tin sao?"

"Ta tin."

Cố Nhược Vân ngẩng đầu nhìn nam tử, trong mắt tràn đầy kiên định.

"Chỉ cần chàng nói không phải là chàng, ta đây sẽ tin chàng."

"Vân Nhi."

Một tay Thiên Bắc Dạ ôm Cố Nhược Vân vào trong lòng, xoay người đè ép lên, ngay tại lúc hắn muốn tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ giống tối hôm qua, đột nhiên truyền đến một hồi tiếng đập cửa.

"Cố cô nương, tộc trưởng chúng ta tỉnh, để cho ta tới mời ngươi đi qua."

Hưng trí bị quấy rầy, Thiên Bắc Dạ nhíu mày, hắn ngược lại là không nói thêm gì, cầm một bộ y phục lập tức khoác ở trên người Cố Nhược Vân.

"Đi thôi."

"Ừ."

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng gật đầu, sau khi rửa mặt xong, lập tức mở ra cửa phòng.

Ở ngoài cửa phòng, đứng một thiếu niên tuấn mỹ.

Thiếu niên này ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn, dáng người rất là cao to, sau khi hắn trông thấy Cố Nhược Vân mở ra cửa phòng, gò má không khỏi đỏ lên, dè dặt cẩn trọng liếc mắt nhìn nàng một cái.

Nàng chính là nữ tử nhân loại cứu tộc trưởng sao? Không nghĩ tới dáng vẻ vẫn là rất đẹp mắt...

Truyện được edit tại diễn đàn lequydon!

Chương 1602: Yêu cầu của tộc trưởng (một)

Edit: kaylee

Thiên Bắc Dạ cảnh giác nhìn thiếu niên Long tộc mặt lộ vẻ ngượng ngùng trước mắt kia, hơi hơi nhíu mày, kéo Cố Nhược Vân vào trong lòng, ánh mắt hiện lên một tia sáng âm trầm.

Đối với hành động của Thiên Bắc Dạ, Cố Nhược Vân ngược lại không nói thêm gì, nàng mỉm cười, nói: "Phiền toái ngươi dẫn chúng ta đi gặp tộc trưởng."

"Được, Cố cô nương xin theo ta đến."

Khuôn mặt thiếu niên càng ngượng ngùng, dùng dư quang không ngừng liếc về phía Cố Nhược Vân.

Ở trên đường đi đến phòng tộc trưởng, thiếu niên vẫn luôn miêu tả phong thổ Long tộc này với Cố Nhược Vân, mà đối mặt với nhiệt tình của thiếu niên, Cố Nhược Vân không có nghĩ nhiều, chính là không yên lòng nghe lời nói của hắn.

"Đúng rồi," Nói xong, thiếu niên Long tộc giống như nhớ tới cái gì, dừng một chút, có chút ngượng ngùng nói: "Long tộc chúng ta không giống nhân loại các ngươi, ở trong Long tộc chúng ta, vũ lực là tối cao, không có nam tôn nữ ti gì, những mẫu Long (rồng cái) cường đại trong Long tộc, có thể đồng thời thành thân với nhiều công Long (rồng đực), sinh sản thế hệ sau, năng lực sinh sản của Long tộc chúng ta rất yếu, nhất là Long thực lực cường đại, năng lực sinh sản càng yếu đi, cho nên, chỉ cần là ở Long tộc, chẳng những có thể nhất phu đa thê (một chồng nhiều vợ), cũng có thể nhất thê đa phu (một vợ nhiều chồng)."

Ý tứ người này thật rõ ràng, nhất là ánh mắt liếc về phía Cố Nhược Vân kia, không ngừng bắn ra ánh sáng sùng bái.

Vì vậy hắn không chút chú ý tới, sắc mặt của hồng y nam tử đứng ở bên người Cố Nhược Vân kia âm trầm có thể chảy ra nước.

"Phải không?" Đối mặt với lời thiếu niên Long tộc này nói, Cố Nhược Vân nhàn nhạt cười: "Đây cũng là lần đầu tiên ta nghe nói, chỉ là, mặc kệ là nhất phu đa thê, hay là nhất thê đa phu, ở chỗ ta đều không được thừa nhận."

Nếu nói, ngay từ đầu Cố Nhược Vân không có nhận thấy được ánh mắt của thiếu niên Long tộc, nhưng sau khi nghe được lời này của hắn, lại đột nhiên hiểu rõ cái gì, cũng quyết đoán nói ra những lời này.

Hơn nữa, nếu nàng không nói như vậy, phỏng chừng người này sẽ bị bình dấm chua bên người mình ngũ mã phân thây.

Quả nhiên, sau khi nghe thấy lời Cố Nhược Vân nói, sắc mặt Thiên Bắc Dạ tốt hơn một chút, không lại âm trầm giống như lúc ban đầu.

Thiếu niên Long tộc có chút thất lạc.

Ý tứ của Cố Nhược Vân, hắn nghe được rõ ràng, mà cảm tình qua nhiều năm như vậy hắn lần đầu nổi lên, cứ như vậy bị Cố Nhược Vân bóp chết ở trong trứng nước...

"Cố cô nương, đến, nơi này chính là phòng tộc trưởng, tộc trưởng ở bên trong chờ các ngươi, vừa rồi thiếu gia Lam Ca đã đến."

Thiếu niên Long tộc rất nhanh đã cảm xúc khôi phục, cho dù Cố Nhược Vân không đồng ý nhận hắn, lại cũng không ngại tình cảm hắn sùng bái đối với nàng.

Nhưng mà, sau khi Cố Nhược Vân nghe thấy xưng hô của thiếu niên Long tộc đối với Lam Ca, nhưng là nao nao.

Xem tình huống này, hình như Long tộc đã tiếp nhận Lam Ca rồi?

Như thế rất tốt, cũng không mệt Lam Ca cùng nàng chạy một chuyến như vậy...

Két!

Thiếu niên Long tộc đẩy mở cửa phòng ra, lại làm tư thế mời với hai người Cố Nhược Vân, sau đó dẫn đầu đi vào bên trong phòng tộc trưởng, cung kính củng nắm tay: "Tộc trưởng, ta đã mang người đến."

"Tốt."

Tộc trưởng mỉm cười: "Ngươi đi xuống trước đi, ta có một số việc muốn nói chuyện với khách nhân đường xa mà đến."

"Vâng."

Thiếu niên Long tộc lĩnh mệnh lui xuống.

Lúc hắn đi đến bên người Cố Nhược Vân, theo bản năng nhìn nàng một cái, ánh mắt kia đã không có ái mộ lúc ban đầu, lại vẫn như cũ lộ ra ý sùng kính.

Tộc trưởng nhìn thiếu niên Long tộc rời đi, như có đăm chiêu...

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Dương Võ, Huỳnh thị ánh Hoa, LinMin, Lục Tiểu Thanh, Minoshi, phuong thi, thuhuongtv1111, thúy di
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 687 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: marialoan, Taylucdiep và 176 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 227, 228, 229

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 228, 229, 230

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 136, 137, 138

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

10 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 136, 137, 138

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 34, 35, 36

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

19 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Tiểu Miu: anh nói tôi đều nghe
Tiểu Miu: lục manh tĩnh
mymy0191: Chúc mọi người buổi tối vui vẻ��
mymy0191: :D
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để mua Tim đỏ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 313 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 473 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 339 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
cungquanghang: hi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 321 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 417 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 259 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Bánh bao cute: hello mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 440 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 263 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 200 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 588 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 390 điểm để mua Đá Peridot
real_qingxia: Hi
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 370 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 361 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 578 điểm để mua Hổ trắng thích nhảy
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 314 điểm để mua Thỏ lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Hamster chạy bộ
Shop - Đấu giá: Ta Siêu Hố vừa đặt giá 251 điểm để mua Gà sừng sộ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.