Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 693 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

 
Có bài mới 19.09.2020, 10:31
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 3779
Được thanks: 21648 lần
Điểm: 14.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 22:

Edit: kaylee

Chỉ vì……

Nha đầu càng độc, nàng càng thích?!

“Nàng đừng nhìn nha đầu kia thiên chân vô tà, kỳ thật những năm gần đây không thiếu cãi nhau với ta, hơn nữa, nàng biết nàng ấy nói cái gì sao? Nàng ấy nói muốn cho ta về sau ở đêm động phòng với nàng cho nàng một bộ độc dược, độc ta không cách nào hành phòng!”
Thiên Bắc Tầm căm giận quở trách Cố Uyển Bạch, lại ư không chút chú ý ư nói ra câu này ư, chờ sau khi hắn nói ra ư, hắn lập tức hối hận.

“A……” Phượng Thiên Huyễn hơi hơi nheo mắt lại, bên môi giương lên một độ cong nguy hiểm: “Chủ ý này nhưng thật ra không tồi.”

Khuôn mặt tuấn mỹ của Thiên Bắc Tầm nháy mắt đen như đáy nồi, cánh tay hắn giam cầm chặt chữ Phượng Thiên Huyễn, hừ lạnh một tiếng: “Ta sẽ không để nàng có cơ hội mưu mô với nha đầu thúi kia.”

Nếu không, hạnh phúc cả đời hắn sẽ bị công đạo ở chỗ này.

“Thời gian không còn sớm, ta nên trở về phủ,” Phượng Thiên Huyễn đứng lên, con ngươi huyết hồng xẹt qua một chút khác thường: “Nếu không phải vì Thần Nhi, ta sớm đã rời đi nơi này.”

Nàng đã đáp ứng sẽ chiếu cố Tá Thần, bất luận như thế nào, đều cần phải làm được, quyết không nuốt lời.

Đây là nguyên nhân lâu như vậy nàng đều không rời đi Chu Tước quốc……

Có lẽ là Thiên Bắc Tầm nghĩ tới những lời Tá Thần nói với hắn hôm nay, mày không nhịn được hơi hơi nhíu lại, đột nhiên mở miệng hỏi: “Huyết Nhi, nàng quen biết người Linh Tông?”

“Linh Tông?” Phượng Thiên Huyễn quay đầu nhìn Thiên Bắc Tầm, lắc lắc đầu: “Không quen biết.”

Không quen biết?

Mày Thiên Bắc Tầm càng nhăn càng chặt, nếu Phượng Thiên Huyễn không quen biết người Linh Tông, vì sao đệ tử Linh Tông muốn nghênh thú nàng?

Nhưng mà, bất luận đối phương vì nguyên nhân gì, đều không thể cướp đi nữ nhân của hắn!

……

Nắng sớm mới lên.

Đêm qua từ sau khi trở về, Phượng Thiên Huyễn đã không đi vào giấc ngủ, mà là ngồi xếp bằng tu luyện, cho đến nắng sớm ngoài phòng chiếu vào phòng, nàng mới mở hai mắt, đi ra ngoài.

“Thần Nhi đâu?”

Nếu là trước kia, sáng sớm Tá Thần đã rời giường đi trong sân luyện võ, nhưng mà, hôm nay Phượng Thiên Huyễn lại không phát hiện bóng dáng nho nhỏ kia, mày nhịn không được nhíu lại.

“Khởi bẩm công chúa điện hạ, vừa rồi người hoàng cung tới, chiêu Cửu Hoàng tử vào cung, hiện giờ Cửu Hoàng tử đã đi hoàng cung.”

Gọi vào cung?

Phượng Thiên Huyễn nao nao, không biết vì sao, tiếng nha hoàn bẩm báo làm trong lòng Phượng Thiên Huyễn ẩn ẩn dâng lên một loại cảm giác bất an, cảm giác kia thực nhanh mở rộng ở trong lòng, làm nàng có chút đứng ngồi không yên.

“Người tới, ta muốn vào cung!”

Cái loại địa phương sài lang hổ báo này, nàng có thể nào yên tâm một mình Tá Thần tiến cung?

“Thánh chỉ đến!”

Ngay tại lúc Phượng Thiên Huyễn tính toán đi hoàng cung, một âm thanh bén nhọn truyền vào: “Thánh chỉ đến, Lục công chúa tiếp chỉ.”

Phượng Thiên Huyễn giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía thái giám cầm thánh chỉ trong tay đi vào trong viện, mày hơi hơi nhăn lại.

Nàng vừa định tiến cung, thánh chỉ đã tới rồi?

“Lục công chúa, nô tài sẽ nói ngắn gọn, bệ hạ mệnh lệnh nô tài tiến đến đón công chúa tiến cung diện thánh, công chúa tiếp chỉ đi.”

Con ngươi Phượng Thiên Huyễn hơi hơi trầm xuống, đáy mắt xẹt qua một chút kỳ lạ: “Ta đi chuẩn bị một chút, sau đó ta sẽ tiến cung!”

Binh đến tướng chặn, nước lên nâng nền! Mặc kệ nam nhân kia muốn làm cái gì, Phượng Thiên Huyễn nàng đều không sợ hãi! Nếu không phải vì Tá Thần, nàng căn bản không có khả năng lưu lại nơi này!

Cho nên, nàng tự nhiên sẽ không kiêng kị những người hoàng tộc đó……

“Lục công chúa, ngươi cũng đừng làm cho nô tài đợi lâu.” Thái giám truyền chỉ khẽ cười nói.

Đừng nhìn hắn luôn mồm tự xưng nô tài, trong lời nói lại không có một chút tôn kính, ngược lại là không để nữ tử trước mắt ở trong mắt.

Phượng Thiên Huyễn lạnh lùng nhìn thái giám, cũng không có nói thêm cái gì, xoay người đi vào bên trong sân.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 23:

Edit: kaylee

Hoàng cung.

Trong ngự thư phòng, Tá Vũ mặc long bào màu vàng sáng đang đoan chính mà ngồi, phía dưới hắn ngồi một người nam tử trẻ tuổi mặc cẩm y.

Nam tử này có diện mạo cực kỳ tuấn mỹ, là thuộc về loại đẹp âm nhu, cho người ta một loại cảm giác thực không thoải mái. Ánh mắt hắn càng như là một con rắn độc, chỉ cần bị ánh mắt hắn nhìn một cái, lập tức cảm giác như có một con rắn độc quấn quanh ở phía trên cổ, không cách nào hô hấp.

“Ngôn công tử, ngươi yên tâm, ta đã đi truyền triệu Huyễn nhi, sau đó nàng sẽ tiến cung, lúc đó, Ngôn công tử có thể mang nàng đi.”

Nam nhân được xưng là Ngôn công tử kia khẽ gật đầu, ánh mắt âm trầm liếc về phía ngoài thư phòng, đáy mắt hiển nhiên đã để lộ ra một chút không kiên nhẫn.

Sắc mặt Tá Vũ cũng mang theo nôn nóng, thật không biết nha đầu thúi Phượng Thiên Huyễn kia đang làm cái quỷ gì, lâu như vậy còn không tiến cung!

Nếu Ngôn công tử ở dưới sự giận dữ phá hủy toàn bộ hoàng cung, nàng có mấy cái mệnh đều không đủ bồi thường!

Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên, ở ngoài thư phòng, một bóng dáng diễm lệ màu đỏ phiêu nhiên mà đến, giống như là một bông hoa hồng, tuyệt mỹ rồi lại nơi chốn mang theo nguy hiểm……

Trong phút chốc Ngôn Tử Thần nhìn thấy Phượng Thiên Huyễn, con ngươi âm trầm nhu hòa xuống, ánh mắt thẳng tắp ngóng nhìn nàng, giống như là khắc tư dung tuyệt mỹ của thiếu nữ vào bên trong óc, cả mắt đều là sự tồn tại của nàng.

Có lẽ, mấy tháng trước kinh hồng thoáng nhìn, chú định làm hắn luân hãm cả đời.

Mà hắn, lại vui vẻ chịu đựng.

“Phượng cô nương.”

Ngôn Tử Thần sửa lại âm lãnh lúc trước, khuôn mặt giương lên một ý cười nông cạn: “Đã lâu không gặp, ngươi……”

Phượng Thiên Huyễn nhướng mày, nhìn Ngôn Tử Thần: “Ta biết ngươi?”

Ngụ ý, nàng căn bản không quen biết Ngôn Tử Thần, tất cả đều là Ngôn Tử Thần ở tự mình đa tình!

Sắc mặt Ngôn Tử Thần trầm vài phần, nữ nhân hắn muốn có được, trước nay còn chưa từng thất thủ!

Chỉ là, đối mặt với Phượng Thiên Huyễn, hắn cũng không muốn dùng thủ đoạn cưỡng bách nàng, mà hy vọng nàng có thể thiệt tình thực lòng yêu hắn.

“Ở mấy tháng trước, chúng ta đã từng gặp qua,” Ngôn Tử Thần cười gượng hai tiếng: “Không nghĩ tới ngươi vậy mà đã quên.”

“À,” Phượng Thiên Huyễn dáng vẻ bừng tỉnh đại ngộ: “Xin lỗi, người không quan trọng đối với ta, trước nay ta đều qua đi là quên.”

Nguyên nhân chính là vì Ngôn Tử Thần không quan trọng đối với nàng, nàng mới có thể không nhớ rõ người này.

Khuôn mặt Ngôn Tử Thần rốt cuộc lạnh xuống, hắn nơi nào nghe không ra nữ nhân này luôn mồm cự tuyệt hắn?

Nhưng hắn, như thế nào dễ dàng từ bỏ như vậy?

“Làm càn!” Sắc mặt Tá Vũ lạnh lùng: “Tá Thiên Huyễn, Ngôn công tử từ thật xa chạy tới gặp ngươi, ngươi chính là dùng loại thái độ này đối với hắn?”

Tá Thiên Huyễn?

Nghe ba chữ này, Phượng Thiên Huyễn rất muốn cười.

Đương nhiên, nàng cũng cười lên tiếng, môi đỏ nâng lên một độ cong trào phúng: “Xin lỗi, ta đã sớm không ở trong gia phả nhà ngươi, ta cũng không họ Tá, ta tên Phượng Thiên Huyễn!”

“Ngươi……”

Hai mắt Tá Vũ đầy tức giận, vừa định giận mắng ra tiếng, lại bị âm thanh có chút không kiên nhẫn của thiếu nữ kia đánh gãy.

“Ngượng ngùng, ta tới nơi này là vì tìm Thần Nhi, các ngươi mang Thần Nhi đi chỗ nào? Lập tức giao Thần Nhi ra đây!”

Nhìn mặt mày có lo âu của thiếu nữ kia, Tá Vũ cười lạnh một tiếng: “Muốn thấy Thần Nhi? Có thể, ngươi gả cho Ngôn công tử trước, chỉ cần ngươi gả cho Ngôn công tử, ta sẽ giao Tá Thần bình yên vô sự cho ngươi! Nếu không, ngươi cứ chờ nhặt xác cho hắn!”

Trái tim Phượng Thiên Huyễn đột nhiên run lên, mắt đỏ hơi hơi nheo lại, mang theo một chút nguy hiểm: “Tá Thần là con của ngươi, ngươi dùng mệnh hắn tới uy hiếp ta?”

Người nam nhân này, thế nhưng lại lãnh tâm đến loại trình độ này! Trong lòng hắn vĩnh viễn chỉ có quyền thế, không có thân tình!

Truyện được edit tại diễn đàn lequydon!

Chương 24:

Edit: kaylee

Tá Vũ cười lạnh một tiếng: “Nếu ta không bắt đi Tá Thần, ta dùng cái gì để làm ngươi ngoan ngoãn nghe lời? Từ nhỏ đến lớn, ngươi đều phản nghịch như thế, trước nay không chịu quản giáo, chỉ có Tá Thần, mới có thể trở thành lợi thế ta khống chế ngươi!”

Phượng Thiên Huyễn không nói gì, tay đặt ở hai bên chân của nàng không tự chủ được nắm chặt, mắt lạnh nhìn về phía nam nhân thân là phụ thân của nàng này, trong con ngươi huyết hồng toàn là trào phúng.

“Ngươi muốn dùng Tá Thần để uy hiếp ta, vậy mười phần sai!” Nàng nhếch khóe môi, ánh mắt cuồng vọng nhìn về phía Tá Vũ: “Những năm gần đây, ta vẫn luôn lưu lại nơi này không rời đi, là vì Tá Thần! Nếu không vì hắn, ta đã sớm thoát đi cái địa phương này! Chỉ là, nếu ngươi muốn dùng Tá Thần để uy hiếp ta, tốt! Ta không ngại hiện tại lập tức làm ngươi chôn cùng hắn!”

Thiếu nữ hiển lộ khí phách, tầm mắt ngạo nghễ dừng ở trên người Tá Vũ, trong con ngươi huyết hồng của nàng tràn ngập sát ý.

“Đến lúc đó ta muốn nhìn, là ngươi chết trước, hay là hắn chết trước!”

“Làm càn!”

Tá Vũ mặt rồng giận dữ, đột nhiên chụp một chưởng ở trên bàn, nhảy dựng lên, bàn tay hóa thành gió sắc bén, nhanh chóng đánh về phía ngực của Phượng Thiên Huyễn.

Dưới tức giận, hắn nghiễm nhiên quên mất Ngôn Tử Thần tồn tại.

Phanh!

Ngay tại lúc nắm tay của hắn sắp dừng ở trên người Phượng Thiên Huyễn, trên người Phượng Thiên Huyễn chợt bộc phát ra một lực lượng cường hãn, ‘ầm’ một tiếng, thân mình hắn bị lực lượng này đánh bay ra ngoài, bỗng nhiên té ngã trên đất.

Tá Vũ kinh ngạc ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn thiếu nữ mặc một bộ váy dài đỏ như máu kia, cả người không tự chủ được rùng mình một cái.

“Ngươi…… Ngươi sao có thể?”

Nữ nhi của mình có bao nhiêu thực lực, hắn có thể không rõ ràng ư? Dù cho từ nhỏ nha đầu này đã thiên phú dị bẩm, nhưng hiện giờ nàng chỉ có 18 tuổi, không có khả năng có được lực lượng cường đại như vậy.

Những năm gần đây, rốt cuộc có bao nhiêu chuyện hắn không biết?

Bá!

Một thanh trường kiếm, cắt qua không khí, xuyên qua đũng quần của Tá Vũ, dùng sức đâm ở phía trên vách tường, mũi kiếm lạnh băng, cách dưới háng Tá Vũ chỉ có một centimet……

Nếu trường kiếm ở đâm lên trên một ít, công cụ nối dõi tông đường của hắn sẽ cứ như vậy đứt gãy!

Nghĩ đến hậu quả này, Tá Vũ bị chấn kinh toát ra một tầng mồ hôi lạnh, ngay cả động cũng không dám động một chút, sợ mình không cẩn thận sẽ tự cung.

“Ta không biết nên nói ngươi ngu xuẩn, hay là quá mức tự tin, chiêu ta tiến đến, vậy mà còn cho lui tất cả người,” Phượng Thiên Huyễn cười lạnh một tiếng: “Hiện tại ngươi hẳn là tin tưởng, ta có năng lực làm ngươi chết sớm hơn Tá Thần! Cho nên, hiện giờ ngươi là lựa chọn làm ta giết ngươi, hay là trả Tá Thần lại cho ta?”

Tá Vũ nhìn chằm chằm khuôn mặt tuyệt mỹ này, hắn thế nhưng là lần đầu tiên cảm thấy, nữ nhi bị hắn xem nhẹ nhiều năm này, vậy mà lại xa lạ như thế……

Xa lạ đến, làm hắn cảm thấy vô cùng đáng sợ.

“Ngôn công tử,” Tá Vũ cắn chặt răng, chuyển mắt nhìn Ngôn Tử Thần ở một bên, đáy mắt hiện lên một tia sáng: “Nữ nhi này của ta có chút không nghe quản giáo, cho nên, ta cũng không làm gì được nàng.”

Ngôn Tử Thần không nói gì, nhìn đều không có nhìn Tá Vũ một cái, ánh mắt hắn vẫn luôn ở trên người Phượng Thiên Huyễn, khuôn mặt tuấn mỹ âm nhu giương lên một nụ cười nồng đậm hứng thú.

“Phượng cô nương, ngươi thật sự là làm ta càng thêm cảm thấy hứng thú! Hơn nữa, ta cảm thấy hai người chúng ta là trời sinh một đôi, duyên trời tác hợp, không bằng ngươi theo ta về Linh Tông, ta sẽ cho ngươi quyền lợi chí cao vô thượng.”

Phượng Thiên Huyễn cười lạnh một tiếng: “Ta và ngươi trời sinh một đôi, duyên trời tác hợp? Vì sao ta lại không cảm thấy như vậy? Hai người chúng ta là người của hai thế giới, cũng không thích hợp, ngươi vẫn là đi đi, ta sẽ không tiếp nhận ngươi.”

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

p/s: hoàng đế Chu Tước quốc tên Tá Vũ không phải Tá Long nha mọi người



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Huỳnh thị ánh Hoa, LinMin, Lục Tiểu Thanh, phuong thi, vyvy74
     
Có bài mới 19.09.2020, 11:35
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 3779
Được thanks: 21648 lần
Điểm: 14.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 25:

Edit: kaylee

Ngôn Tử Thần dương môi cười: “Ta cũng không cảm thấy chúng ta là người hai thế giới, ta cảm thấy chúng ta là cùng một loại người! Phượng Thiên Huyễn, gả cho ta, ta cho ngươi cuộc sống ngươi muốn, làm ngươi về sau không bao giờ bị bất luận kẻ nào bắt nạt.”

Phượng Thiên Huyễn nở nụ cười, tươi cười của nàng cực đẹp, đẹp đến làm người không cách nào dời đi ánh mắt.

Mà Ngôn Tử Thần, chính là luân hãm ở dưới tươi cười như vậy của nàng, không cách nào tự kềm chế.

“Cuộc sống ta muốn, ngươi biết ta muốn cuộc sống thế nào không?”

Ngôn Tử Thần nhìn Phượng Thiên Huyễn, vẻ tự tin trên mặt cực kỳ nồng đậm: “Cuộc sống ngươi muốn, đơn giản là mang theo đệ đệ ngươi rời đi nơi này, ta có thể trợ giúp ngươi! Cũng cho tỷ đệ các ngươi cả đời áo cơm không lo!”

“Xin lỗi,” Phượng Thiên Huyễn hơi hơi dừng một chút, tiếp tục nói: “Ta xác thật muốn loại cuộc sống này, chỉ là, ta có thể dựa vào sự nỗ lực của mình mà đạt được, mà không cần mượn dùng lực lượng của ngươi! Huống chi, ta đã có vị hôn phu, ngươi vẫn là nhanh chóng rời đi đi, ta tuyệt sẽ không đi cùng ngươi.”

Lời nói của thiếu nữ làm sắc mặt Ngôn Tử Thần hơi hơi trầm xuống, đôi con ngươi âm lãnh dần dần chuyển về phía Tá Vũ, lạnh giọng hỏi: “Phượng Thiên Huyễn đã có vị hôn phu, vì sao ngươi không nói với ta chuyện này?”

Khuôn mặt Tá Vũ hoàn toàn thay đổi: “Nàng xác thật không có vị hôn phu, này chỉ là cái cớ để nàng cự tuyệt ngươi mà thôi.”

Tá Vũ vốn là muốn giải thích cho mình, không nghĩ tới lời này của hắn làm khuôn mặt Ngôn Tử Thần càng thêm khó coi.

Vì cự tuyệt mình, Phượng Thiên Huyễn vậy mà tìm ra loại cớ này, việc này nếu nói ra ngoài, mặt mũi của hắn còn ném ở nơi nào?

Hơn nữa, trước khi hắn đến cầu hôn, Tá Vũ đã bảo đảm với hắn, Phượng Thiên Huyễn nhất định sẽ đáp ứng thỉnh cầu của hắn, không nghĩ tới hắn sẽ gặp phải một cái đinh.

“Phượng Thiên Huyễn,” Ngôn Tử Thần hơi hơi híp hai tròng mắt, bước tới gần Phượng Thiên Huyễn hai bước: “Ngươi cự tuyệt không được ta! Lần này nếu ta đã tới nơi này, thì nhất định phải cưới ngươi về, ta cũng tin tưởng, một ngày nào đó, ngươi sẽ yêu ta!”

Hiện giờ, hắn cũng không chỉ là đệ tử nội môn của Linh Tông, càng là một trong những người được đề cử là Thiếu chủ, chỉ cần hắn được chọn làm Thiếu chủ Linh Tông, ít ngày sau có thể kế thừa vị trí Tông chủ.

Như thế, toàn bộ đại lục chẳng phải là thiên hạ hắn? Nếu Phượng Thiên Huyễn gả cho hắn, hoàn toàn có thể hoành hành ở trên đại lục này! Không có người còn dám bắt nạt nàng.

Chuyện tốt như vậy, hắn không tin Phượng Thiên Huyễn thực sự có dũng khí cự tuyệt!

Phượng Thiên Huyễn lạnh lùng quét mắt nhìn Ngôn Tử Thần, môi đỏ giương lên một độ cong trào phúng: “Cả đời này Phượng Thiên Huyễn ta, chưa từng gặp qua người tự cho là đúng giống như ngươi! Hiện tại ta tới hoàng cung chỉ vì mang Tá Thần đi! Nếu các ngươi không giao Tá Thần ra đây, ta không ngại quậy hoàng cung này của ngươi đến long trời lở đất!”

Con ngươi Tá Vũ trầm một chút, hắn chuyển tầm mắt về phía Ngôn Tử Thần, hy vọng hắn ta có thể nói cái gì đó.

Nhưng mà, Ngôn Tử Thần vẫn không nói gì, đôi con ngươi vẫn chỉ ngóng nhìn Phượng Thiên Huyễn, ánh mắt tràn ngập tự tin.

“Nói không sai.”

Đột nhiên, một âm thanh êm tai từ ngoài thư phòng truyền đến, trong phút chốc đã rơi vào trong tai mọi người.

Mày Ngôn Tử Thần đột nhiên nhíu lại, ánh mắt chậm rãi rơi về phía ngoài cửa, nhìn thiếu niên đi vào từ ngoài thư phòng.

Thiếu niên này ngũ quan tinh xảo, dung nhan tuấn mỹ, khuôn mặt trắng nõn giương lên một nụ cười lãnh ngạo, mắt đen nhánh chậm rãi đảo qua mọi người ở đây, rồi dừng ở trên người Phượng Thiên Huyễn.

Trong nháy mắt trông thấy thiếu niên xuất hiện, khuôn mặt lạnh nhạt của Phượng Thiên Huyễn cuối cùng là thả lỏng xuống, mắt đỏ của nàng hàm chứa ý cười.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 26:

Edit: kaylee

“Sao chàng lại tới đây?”

Nàng nâng lên khóe môi, thật sâu nhìn thiếu niên xuất hiện ở trong thư phòng, sắc mặt không hề lạnh nhạt cuồng ngạo như lúc ban đầu, mà là mang theo một chút thả lỏng.

Đây là lần thả lỏng chưa từng có từ sau khi nàng xuyên qua mảnh đại lục này tới nay……

“Nếu ta không tới, tức phụ của ta sẽ bị người đoạt đi rồi.” Thiên Bắc Tầm hừ hừ, lạnh lùng nhìn Ngôn Tử Thần sắc mặt hoàn toàn trầm xuống, trong lòng xuất hiện một chút sát ý.

Phượng Thiên Huyễn nhẹ nhàng nhấp môi đỏ, trong mắt lộ ra một chút phức tạp: “Bọn họ đoạt không đwocj.”

Thiên Bắc Tầm đang cân nhắc nên tra tấn Ngôn Tử Thần như thế nào, bỗng nhiên nghe thấy được âm thanh mang theo một chút khác biệt của thiếu nữ, không tự chủ được sửng sốt một chút, ánh mắt nháy mắt chuyển về phía nàng, giống như không dám tin tưởng lại hỏi một câu: “Nàng nói cái gì?”

Người khác đoạt không được?

Ý tứ là, nàng đã tán thành hắn tồn tại?

Sự kinh hỉ nảy lên trong lòng, khuôn mặt tuấn mỹ của Thiên Bắc Tầm dâng lên một nụ cười, con ngươi màu đen không chớp mắt ngóng nhìn thiếu nữ tuyệt mỹ.

“Ngu ngốc!”

Phượng Thiên Huyễn trừng mắt nhìn Thiên Bắc Tầm, rồi sau đó, tầm mắt nàng chuyển về phía Ngôn Tử Thần, nhếch khóe môi: “Ta đã sớm nói qua ta có vị hôn phu, hiện tại ngươi hẳn là tin đi?”

Khuôn mặt Ngôn Tử Thần đã đen như đáy nồi, con ngươi giống như rắn độc quấn chặt quanh Thiên Bắc Tầm, đáy mắt lộ ra hơi thở âm lãnh.

Nhưng hắn cũng không có hành động thiếu suy nghĩ, mà là đang dò xét thực lực của tên thiếu niên này! Nhưng mà, cho dù hiện giờ hắn đã đột phá đến cảnh giới Võ Hoàng, vẫn nhìn không ra thực lực của tên thiếu niên này rốt cuộc ở cảnh giới gì!

Huống chi, trên người hắn ngay cả một chút linh lực dao động đều không có!

Nhưng mà, nữ nhân ưu tú giống như Phượng Thiên Huyễn, lại như thế nào coi trọng một phế vật? Này hiển nhiên là chuyện không có khả năng.

Như thế, cũng cũng chỉ có một loại khả năng, trên người thiếu niên này có bảo vật nào đó giúp che giấu thực lực, làm cho hắn ta không cách nào phát hiện lực lượng của hắn.

Nghĩ đến đây, Ngôn Tử Thần hơi hơi nheo mắt lại, chẳng sợ hắn ta không phát hiện ra thực lực của Thiên Bắc Tầm, cũng có thể tự tin cho rằng lực lượng của người nam nhân này cũng không bằng hắn ta!

Nguyên nhân, ở trong Tây Linh đại lục, không có một người tuổi trẻ nào là đối thủ của hắn ta!

Còn Đông Nhạc đại lục cao cao tại thượng……

Nghe nói, cường giả mảnh đại lục kia tự định chế ước, không cho phép bất luận kẻ nào tùy ý rời đi Đông Nhạc đại lục! Bởi vậy, người trẻ tuổi này cũng không có khả năng đến từ Đông Nhạc đại lục.

Một khi đã như vậy, vì sao mình phải sợ hắn?

“Ngươi tên là gì?” Khóe môi Ngôn Tử Thần giương lên một nụ cười châm chọc, lạnh lùng nhìn về phía Thiên Bắc Tầm.

Thiên Bắc Tầm liếc mắt quét hắn một cái: “Tên của ta ngươi còn không xứng biết!”

Cao ngạo trong lời nói của thiếu niên làm khuôn mặt của Ngôn Tử Thần đột nhiên đen lại, một chút âm ngoan chợt lóe qua trong mắt.

“Ha hả, ngươi là người đầu tiên dám nói như vậy ở trước mặt ta! Ta mặc kệ ngươi là ai, Phượng Thiên Huyễn là nữ nhân ta nhìn trúng! Nếu thức thời một chút, ta hy vọng ngươi có thể tự động rời khỏi, để tránh gặp sỉ nhục!”

Khi hắn ta nói lời này, không hề chú ý tới sát khí càng thêm nồng đậm ở trên người thiếu niên.

Sát khí này khuếch tán ở trong toàn bộ thư phòng, làm Tá Vũ xa xa tránh ở một bên đều không nhịn được cả người run rẩy, trong mắt lộ ra hoảng sợ.

“Người Linh Tông?” Thiên Bắc Tầm hơi hơi nâng cằm, từ trên cao nhìn xuống nhìn Ngôn Tử Thần: “Không biết ngươi là người một mạch nào của Linh Tông?”

Nếu thủ hạ của những người Linh Tông khác, thì hắn sẽ bầm thây vạn đoạn hắn ta! Nếu như gia hỏa này là người của Thiên Khải Tôn giả, thì hắn nhưng thật ra sẽ nể mặt Thiên Khải Tôn giả, làm hắn ta lưu lại một cái toàn thây!

Truyện được edit tại diễn đàn lequydon!

Chương 27:

Edit: kaylee

Phía trên khuôn mặt của Ngôn Tử Thần, tươi cười âm lãnh kia càng sâu.

Lời này của Thiên Bắc Tầm rơi vào trong tai Ngôn Tử Thần, còn tưởng rằng thiếu niên này kiêu ngạo như thế, tất nhiên là có người quen ở trong Linh Tông! Đáng tiếc, mặc kệ người hắn quen biết ở Linh Tông có địa vị gì, đều thay đổi không được vận mệnh cuối cùng của hắn!

“Ngượng ngùng,” Ngôn Tử Thần nhếch khóe môi, âm lãnh cười nói: “Ta là Thiếu chủ đời kế tiếp của Linh Tông!”

Kỳ thật, hắn ta chỉ là một trong những người được đề cử làm Thiếu chủ Linh Tông, nhưng vì làm Thiên Bắc Tầm càng thêm kinh hãi, hắn ta mới nói ra lời như vậy.

“Thiếu chủ Linh Tông?” Thiên Bắc Tầm lạnh lùng cười: “Cho dù là Tông chủ Linh Tông các ngươi tới, ta cũng sẽ phế đi hắn!”

“Hừ!”

Ngôn Tử Thần cười lạnh một tiếng, khí thế trên người dần dần hiện ra: “Ta đây ngược lại muốn nhìn ngươi có thực lực này hay không!”

Ầm!

Khí thế cường đại giống như cơn lốc tập kích về phía Thiên Bắc Tầm, nhưng mà, ở dưới cơn lốc này Thiên Bắc Tầm trước sau mặt không đổi sắc, bên môi nâng lên một độ cong nông cạn.

“Lực lượng của ngươi chỉ có một chút như vậy?”

Thiên Bắc Tầm cười lạnh một tiếng: “Chỉ bằng chút lực lượng này của ngươi, căn bản không cách nào bảo vệ nàng.”

Nhìn Thiên Bắc Tầm thờ ơ ở dưới uy áp của mình, sắc mặt Ngôn Tử Thần rốt cuộc thay đổi, hắn ta nhanh chóng rút ra trường kiếm, hung hăng đánh về phía Thiên Bắc Tầm.

Leng keng!

Một tiếng vang ting thanh thúy, trường kiếm của hắn ta giống như chém ở phía trên sắt thép, thậm chí còn ngay cả quần áo của đối phương cũng chưa thể phá vỡ, ngược lại, tay Ngôn Tử Thần lại bị chấn động đến tê rần, kiếm trong tay thiếu chút nữa rơi xuống trên mặt đất.

Phượng Thiên Huyễn hơi hơi nheo mắt lại, đánh giá Thiên Bắc Tầm, trong mắt huyết hồng xẹt qua một tia sáng.

Rốt cuộc thực lực của nam nhân này mạnh đến mức nào? Ngôn Tử Thần thân là cảnh giới Võ Hoàng vậy mà ngay cả quần áo của hắn đều không thể chém rách, giống như da thịt và quần áo hắn đều dùng sắt thép đúc thành, vô cùng cứng rắn.

“Không có khả năng, này quyết không có khả năng!”

Ngôn Tử Thần lui về phía sau hai bước, sắc mặt trắng bệch, hắn ta thật sự không rõ vì sao một chiêu mình dùng ra toàn lực, hắn vậy mà là cái dạng không đau không ngứa này?

“Ngươi đánh xong?” Khóe môi Thiên Bắc Tầm giương lên: “Vậy hiện tại nên đến lượt ta.”

Ngay tại khi Ngôn Tử Thần sững sờ, thiếu niên mặc trường bào màu trắng kia đã xuất hiện ở trước mặt hắn ta, chưởng phong sắc bén nghênh diện mà đến, ‘ầm’ một tiếng, thân mình Ngôn Tử Thần chợt bay ngược ra ngoài, rơi ra ngoài thư phòng.

Trong miệng hắn ta phun ra một ngụm máu tươi, mặt lộ vẻ kinh ngạc nhìn về phía Thiên Bắc Tầm, trong lòng đang tự hỏi đối sách.

Nhưng mà, hắn ta cũng hiểu rõ, một chưởng kia của đối phương, làm lục phủ ngũ tạng hắn ta đều bị thương cực kỳ nghiêm trọng!

“Chỉ bằng chút thực lực ấy của ngươi, cũng muốn đoạt nữ nhân của ta?” Thiên Bắc Tầm kéo Phượng Thiên Huyễn từ bên cạnh qua, ôm chặt eo nàng, rồi sau đó, hắn hơi hơi giơ đầu lên, cao ngạo nhìn xuống nam tử nằm ngã xuống đất.

Ngay ở lúc Thiên Bắc Tầm muốn tiến lên, đột nhiên, một âm thanh vội vã từ phía trước truyền đến, nôn nóng hô: “Bệ hạ, việc lớn không tốt, Cửu Hoàng tử nổi điên, hắn nổi điên!”

Cửu Hoàng tử?

Tá Thần?

Khuôn mặt Phượng Thiên Huyễn hoàn toàn trầm xuống, nàng một tay xách lên thái giám chạy như điên mà đến, trong mắt lộ ra âm trầm và sát ý.

“Nói cho ta, Thần Nhi ở đâu?”

Có lẽ là trên người Phượng Thiên Huyễn phát ra sát khí, làm thái giám sửng sốt một chút, buột miệng thốt ra: “Ở Cảnh Dương Cung.”

“Cảnh Dương Cung? Liễu phi!” Phượng Thiên Huyễn hung hăng vứt thái giám trên mặt đất, sát khí ở đáy mắt bắn ra bốn phía: “Nếu Thần Nhi xảy ra một chút sai lầm, ta muốn tất cả mọi người hoàng cung các ngươi chôn cùng hắn!”

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Huỳnh thị ánh Hoa, LinMin, Lục Tiểu Thanh, phuong thi
     
Có bài mới 21.09.2020, 16:05
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 3779
Được thanks: 21648 lần
Điểm: 14.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 28:

Edit: kaylee

Cảnh Dương cung.

Liễu phi tránh ở trong góc run bần bật, hoảng sợ nhìn về phía Tá Thần đang nổi điên, sắc mặt trắng bệch.

Ở bên cạnh Tá Thần, còn có một con Liệt Diễm Hổ uy mãnh hùng tráng, mà Liệt Diễm Hổ này, chính là Linh Thú cảnh giới Võ Tôn lúc trước Thiên Bắc Tầm tặng cho hắn!

“Thần Nhi!”

Bỗng nhiên, một âm thanh nôn nóng từ ngoài cung điện truyền tới, ngay sau đó, một bóng dáng màu đỏ xẹt qua không trung, xuất hiện ở trong cung điện.

Phượng Thiên Huyễn ôm chặt thân thể của Tá Thần: “Thần Nhi, đệ thế nào? Xảy ra chuyện gì?”

“Tỷ……” Tá Thần thống khổ nhắm mắt lại: “Ta thật là khó chịu, ta cảm thấy thân thể đang bốc hỏa, ta thật sự rất là khó chịu! Tỷ tỷ, cứu ta, mau cứu ta……”

“Không có việc gì, Thần Nhi, không có việc gì! Có ta ở đây, ta tuyệt sẽ không để đệ có bất luận chuyện gì!” Tay Phượng Thiên Huyễn ôm Tá Thần dùng lực độ rất mạnh, con ngươi sát khí tràn ngập nhìn về phía Liễu phi tránh ở trong góc: “Rốt cuộc ngươi đã làm cái gì với Thần Nhi?”

“Ta……”

Liễu phi vừa định trả lời Phượng Thiên Huyễn, bỗng nhiên, một thiếu niên người mặc cẩm y từ ngoài cung điện bước vào, ánh mắt lãnh ngạo của hắn chậm rãi đảo qua trên người Liễu phi, rồi rơi về phía Liệt Diễm Hổ ở một bên.

“Ta làm ngươi bảo vệ hắn, ngươi chính là bảo vệ như vậy?”

“Rống.”

Liệt Diễm Hổ phát ra một tiếng gầm nhẹ, phủ phục trên mặt đất, áy náy cúi đầu, ngay cả một câu nói cũng không dám phản kháng một chút.

Hắn biết, lúc này đây là hắn sai, không thể bảo vệ tốt Tá Thần, thẹn với sự tin cậy của Thiên Bắc Tầm.

“Nói cho ta, vì sao Tá Thần lại biến thành như vậy?”

Thiên Bắc Tầm khẽ nâng mặt, lạnh lùng dò hỏi.

“Rống,” Liệt Diễm Hổ lại lần nữa gầm nhẹ một tiếng, con ngươi hung ác chuyển về phía Liễu phi trong góc: “Vừa rồi nàng ta lừa chủ nhân uống một chén canh, từ sau khi chủ nhân uống xong chén canh kia thì biến thành như vậy.”

Canh?

Lúc này Thiên Bắc Tầm mới phát hiện chén canh đánh rớt trên mặt đất, hắn vội vàng tiến lên, ngồi xổm xuống, nhặt lên mảnh chén vỡ, đưa tới chóp mũi nhẹ nhàng ngửi một chút.

Ở sau khi ngửi được hương vị của canh, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi: “Là Cuồng Bạo quả! Nếu để người ăn vào Cuồng Bạo quả này, trong khoảng thời gian ngắn sẽ làm lực lượng trong cơ thể tán loạn, nổ tan xác mà chết!”

“Đặc biệt là, loại Cuồng Bạo quả này còn hỗn loạn nọc độc rắn độc, làm cho chén canh này trở thành kịch độc!” Sắc mặt Thiên Bắc Tầm nháy mắt trầm xuống, trên người dần dần xuất hiện sát khí.

Phỏng chừng như thế nào Tá Thần cũng không nghĩ tới, Liễu phi có lá gan mưu hại hắn! Rốt cuộc hắn là hoàng tử Chu Tước quốc! Liễu phi chỉ là một phi tử mà thôi!

“Tỷ tỷ, ta thật là khó chịu, ta thật sự rất là khó chịu, ta vốn không muốn uống chén canh này, nàng nói nếu ta uống canh này, sẽ trả tro cốt mẫu thân lại cho chúng ta…… Ta muốn tro cốt của mẫu thân……”

Tá Thần cắn chặt môi, khuôn mặt nhỏ phấn nộn đáng yêu của hắn đỏ bừng, có lẽ là bởi vì thống khổ mãnh liệt, khiến hắn chau mày.

Nhìn khuôn mặt thống khổ của nam hài kia, trong lòng Phượng Thiên Huyễn xuất hiện lửa giận, con ngươi huyết hồng nhiễm ánh sáng thị huyết, lạnh lùng nhìn Liễu phi.

“Nếu Thần Nhi có chuyện gì, ta muốn thiên đao vạn quả ngươi, cho ngươi chết không toàn thây!”

Nói xong lời này, nàng không còn liếc mắt nhìn về phía Liễu phi một cái nào nữa, ngược lại chuyển ánh mắt về phía Thiên Bắc Tầm: “Có biện pháp gì cứu Thần Nhi không?”

Thiên Bắc Tầm hơi hơi nhíu mày: “Ta mẫu thân là một Y Sư, đáng tiếc từ nhỏ ta lại không có hứng thú đối với y thuật, bởi vậy ta không biết nên giải độc cho hắn như thế nào, nhưng mà, thật ra có một người có thể cứu hắn……”

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 29:

Edit: kaylee

Nghe được lời Thiên Bắc Tầm nói, Phượng Thiên Huyễn vội vàng bắt được cánh tay của hắn, giờ khắc này, trong mắt nàng tràn đầy nôn nóng.

“Ai có thể cứu Thần Nhi?”

Nếu mẫu thân ở, cũng có biện pháp có thể cứu người, đáng tiếc, mẫu thân không ở trong mảnh không gian này, cho nên, loại thời điểm này Thiên Bắc Tầm đối với Phượng Thiên Huyễn mà nói, giống như cọng rơm cứu mạng cuối cùng có thể bắt lấy.

“Người kia, chính là người lần trước ta đã nói với nàng, đồ đệ của mẫu thân ta Cố Uyển Bạch.”

Thiên Bắc Tầm là thực không muốn để nữ nhân Cố Uyển Bạch kia nhìn thấy Phượng Thiên Huyễn, nhưng hôm nay, có thể cứu Tá Thần chỉ có nàng.

Nghĩ đến đây, Thiên Bắc Tầm móc ra một cây sáo từ trong ống tay áo, đặt tới bên môi nhẹ nhàng thổi lên một nhạc khúc.

Nhạc khúc du dương quanh quẩn ở trong toàn bộ cung điện, làm cho tâm tình nôn nóng của Phượng Thiên Huyễn dần dần khôi phục bình tĩnh.

Nàng biết, chỉ cần có Thiên Bắc Tầm ở, Thần Nhi sẽ không có bất luận vấn đề gì!

Ngay tại lúc Phượng Thiên Huyễn nôn nóng chờ đợi, đột nhiên, một tiếng cười khẽ từ ngoài cung điện truyền vào, mang theo vẻ trêu đùa: “Tiểu Tầm Nhi, không phải ngươi đã nói tuyệt sẽ không có việc cần ta hỗ trợ sao? Như thế nào? Lúc này mới cách xa nhau không đến một ngày, ngươi đã vội vã triệu hoán ta như vậy?”

Ở ngoài cung điện, tàn nhang nữ tử mặc tố y chậm rãi bước vào trong điện, trên mặt nàng tràn đầy ánh sáng xán lạn, đôi con ngươi màu đen sáng ngời hơi hơi chuyển động, rồi dừng ở trên người Phượng Thiên Huyễn.

Sắc mặt Thiên Bắc Tầm tức khắc đen xuống!

Hắn thổi nhạc khúc không bao lâu, nha đầu thúi Cố Uyển Bạch này đã chạy tới, nói cách khác, nha đầu thúi này căn bản là không rời đi Chu Tước quốc!

Trên thực tế, lúc này Thiên Bắc Tầm là may mắn, may mắn Cố Uyển Bạch không rời đi, nếu không, Tá Thần không nhất định có thể kiên trì đợi nàng tới.

“Ta làm ngươi tới là vì cứu người,” Thiên Bắc Tầm chỉ Tá Thần ở một bên: “Ta biết ngươi có rất nhiều chuyện muốn hỏi, nếu ngươi cứu được hắn, ta cái gì đều có thể trả lời ngươi.”

“Được.”

Tuy rằng trong lòng Cố Uyển Bạch rất tò mò, nhưng nàng vẫn tương đối rõ ràng chuyện nào nặng chuyện nào nhẹ, cho nên, nàng không hề hỏi nhiều, bàn tay vừa nhấc, lập tức xách thân mình Tá Thân tới trong lòng.

“Hả? Thoạt nhìn tiểu tử này trúng độc không nhẹ,” Cố Uyển Bạch cười hì hì nhìn Tá Thần: “Cũng may gặp được ta, nếu không, mảnh đại lục lạc hậu này thật đúng là không người có thể cứu được ngươi.”

Khi nói lời này, tay Cố Uyển Bạch dừng ở phía trên ngực của Tá Thần, ‘xoẹt’ một tiếng, lập tức xé nát quần áo của hắn.

Tá Thần bị Cố Uyển Bạch bạo lực dọa ngốc, sau khi sửng sốt một chút mới hồi phục tinh thần lại, hắn vội vàng bảo vệ ngực của mình, trên khuôn mặt nhỏ trắng nõn tràn đầy xấu hổ và giận dữ.

“Ngươi…… Ngươi muốn làm gì?”

Biểu tình kia của hắn, nếu rơi vào trong mắt người không hiểu rõ, thật giống như bị cường bạo……

Cố Uyển Bạch liếc mắt nhìn Tá Thần: “Giúp ngươi trị liệu.”

“Trị liệu ngươi cần —— càn cởi quần áo của ta sao?”

“Ta kia không gọi là cởi, gọi là xé!”

Nàng mới không có kiên nhẫn cởi quần áo, trực tiếp xé sảng khoái cỡ nào?

“Ngươi…… Ngươi nữ lưu manh này, tỷ tỷ! Mau cứu ta, ta không cần rơi vào trong tay nữ lưu manh này!”

Nữ lưu manh?

Ba chữ này hoàn toàn chọc giận Cố Uyển Bạch.

Mình có ý tốt chữa trị cho hắn, tiểu thí hài này vậy mà dám mắng nàng là nữ lưu manh?

Nghĩ đến đây, Cố Uyển Bạch muốn làm đến cùng danh hiệu lưu manh này, nàng ‘xoẹt’ một tiếng cởi quần của Tá Thần, lộ ra mông trắng bóng.

“Ta cho ngươi mắng ta, ta cho ngươi nói ta là lưu manh!”

Truyện được edit tại diễn đàn lequydon!

Chương 30:

Edit: kaylee

Tay nàng, hung hăng rơi xuống trên mông Tá Thần, tức khắc, phía trên mông tuyết trắng của Tá Thần lập tức xuất hiện một chưởng ấn đỏ tươi.

Trên mặt Tá Thần không biết là vì bị độc dược ảnh hưởng, hay là quá mức xấu hổ và giận dữ, trở nên đỏ bừng, hai tròng mắt hàm chứa tức giận nhìn chằm chằm Cố Uyển Bạch.

Nữ nhân này vậy mà dám đánh mông hắn!

Khoản nợ này, hắn nhớ kỹ!

“Hiện tại ta khiến cho ngươi nhớ lâu một chút!” Cố Uyển Bạch đắc ý liếc mắt nhìn Tá Thần mặt đầy tức giận, mắt mang lệ quang, hừ hừ: “Ngươi một tiểu thí hài, cũng dám mắng tỷ tỷ là lưu manh! Lúc tỷ tỷ ta cởi quần áo nam nhân, ngươi còn chưa sinh ra đâu!”

Đương nhiên, Cố Uyển Bạch nói cởi quần áo, là ở khi nàng trị liệu thay người cần phải làm!

Đừng nhìn Cố Uyển Bạch này chủ yếu tu chính là độc, nhưng y thuật của nàng cũng không kém, nếu không, ở loại thời điểm này, Thiên Bắc Tầm cũng sẽ không nghĩ đến nàng.

Tá Thần không dám nhúc nhích, biểu tình ủy ủy khuất khuất, dáng vẻ bị chà đạp, ánh mắt ai oán liếc về phía Cố Uyển Bạch.

“Không được động đậy!”

Đang lúc Cố Uyển Bạch tính toán tiếp tục giúp Tá Thần cởi quần áo, Tá Thần có chút khác biệt muốn giãy giụa, chỉ là, sau khi Cố Uyển Bạch trừng mắt liếc mắt nhìn hắn một cái, hắn đã bị sợ tới mức lại lần nữa không dám lộn xộn.

Nữ nhân này chính là một ma nữ, hắn không thể trêu vào!

“Còn may, độc không phải độc quá lợi hại, với ta mà nói không thành vấn đề.”

Ở trong mắt Cố Uyển Bạch, không có một loại độc nào là độc lợi hại, tất cả đều là đồ chơi tiểu nhi khoa mà thôi!

Cố Uyển Bạch lấy ra mấy cây ngân châm, theo thứ tự đâm vào trong ngực Tá Thần, cảm nhận được đau đớn trong ngực: "Thân mình Tá Thần hơi hơi chấn động một chút, cắn chặt môi.

“Được rồi, đã qua nửa canh giờ, độc tố đã giải quyết, đến lúc đó rút ngân châm ra là được rồi.”

Cố Uyển Bạch vỗ vỗ tay, quay đầu nhìn về phía Phượng Thiên Huyễn, đôi con ngươi không ngừng đánh giá thiếu nữ trước mắt, đáy mắt xuất hiện hưng phấn.

“Ngươi chính là nữ nhân của Tiểu Tầm Nhi?”

Phượng Thiên Huyễn ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt tràn ngập hưng phấn của Cố Uyển Bạch, bên môi nâng lên một độ cong quyến rũ.

“Không sai, Thiên Bắc Tầm chính là nam nhân của ta.”

Từ một khắc cởi bỏ khúc mắc kia, Phượng Thiên Huyễn đã tính toán tiếp nhận nam tử này! Còn chuyện về sau, về sau lại nói.

Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng!

Hai mắt Cố Uyển Bạch tỏa ra ánh sáng, tàn nhang trên mặt cũng càng thêm sinh động: “Tiểu Tầm Nhi, nha đầu này có ý tứ! Ta thích.”

Khuôn mặt Thiên Bắc Tầm chợt đen xuống, hắn cảnh giác nhìn về phía Cố Uyển Bạch: “Nàng là người của ta, như thế nào, chẳng lẽ ngươi muốn đoạt người với ta?”

Cố Uyển Bạch vuốt cằm, chớp mắt: “Nếu ta là nam nhân, nói không chừng ta thật sự sẽ đoạt với ngươi.”

Thiên Bắc Tầm hơi hơi nhíu mày, trong lòng hắn đã quyết định, nhất định phải làm nha đầu Cố Uyển Bạch này cách Huyết Nhi xa chút, miễn cho một ngày nào đó tức phụ nhà mình bị nàng bắt cóc.

Nha đầu này khẳng định làm ra được loại chuyện này!

“Huyết Nhi,” Thiên Bắc Tầm càng nghĩ càng lo lắng, vội vàng kéo Phượng Thiên Huyễn đến bên người mình: “Nha đầu thúi này không phải người tốt gì, nàng hãm hại lừa gạt mọi thứ đều toàn, nếu nàng quá thân cận với nàng ấy, nói không chừng một ngày nào đó sẽ rơi vào nhập, đến lúc đó rốt cuộc bò không ra.”

“Thiên Bắc Tầm!”

Cố Uyển Bạch tức dậm chân, nghiến răng nghiến lợi: “Gia hỏa vong ân phụ nghĩa ngươi! Ta mới vừa giúp ngươi cứu người, đảo mắt ngươi đã trở mặt không nhận người! Khi nào thì tahãm hại lừa gạt? Ngươi ít vu hãm ta đi.”

“Biết rõ cố hỏi.”

Thiên Bắc Tầm hừ hừ, từ nhỏ đến lớn nha đầu này hố người nhiều đếm không xuể, cố tình nàng còn không tự biết.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Huỳnh thị ánh Hoa, LinMin, Lục Tiểu Thanh, phuong thi, vyvy74
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 693 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bettyle, Gaidientu_no1, Hoailinh Lê, linhkhin, quangchau, Tieubonbon, Văn Bối Nhi và 178 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 139, 140, 141

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

17 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Phao bơi hình mèo
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 284 điểm để mua Yên tĩnh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 318 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 224 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 518 điểm để mua Mèo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 417 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 486 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: nuhoangtuyet8393 vừa đặt giá 461 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 438 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 328 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 416 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 245 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 698 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.