Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 404 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1107

 
Có bài mới 25.02.2019, 20:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 30.05.2017, 13:26
Bài viết: 166
Được thanks: 105 lần
Điểm: 0.78
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1083 - Điểm: 1
ღ_kaylee_ღ đã viết:
Chương 1084: Chủ Thành, bốn thế lực lớn (bốn)

Edit: kaylee

Trong lòng Trương quản gia tràn ngập cảm động, ban đầu ông cho rằng, sau khi Bắc Tạp lãnh địa đổi chủ, lqđ thì ông cũng không còn tác dụng.

Nàng ơi,sao Dnay ra CH chậm thế ๏╭╮๏



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quỷ Yêu về bài viết trên: ღ_kaylee_ღ
     

Có bài mới 25.02.2019, 21:05
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3519
Được thanks: 15150 lần
Điểm: 12.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1086 - Điểm: 43
Chương mới đến đây các tình yêu ~ cố edit thêm mà không được =((

Chương 1087: Chủ Thành, bốn thế lực lớn (bảy)

Edit: kaylee

Nhưng mà, nàng còn chưa đi đến cửa, đã bị hai gã hộ vệ trước cửa ngăn cản.

"Đứng lại, nơi này là Giang gia, xin trình lên bái thiếp!"

"Bái thiếp?"

Cố Nhược Vân giật mình, nói: "Ngươi đi bẩm với Giang lão, nói Niệm Dạ tiến đến bái phỏng."

Niệm Dạ?

Hai hộ vệ trước cửa kia liếc mắt nhìn nhau một cái, cuối cùng vẫn là do gã hộ vệ vừa mới mở miệng nói chuyện kia tiếp tục nói: "Cô nương, người muốn gặp gia chủ chúng ta rất nhiều, nhưng mà phải do ngươi trình lên bái thiếp, chúng ta đưa đến trong tay gia chủ cho ngươi, nếu gia chủ đồng ý, ngươi mới có thể đi vào, đây là quy củ của Giang gia."

Cố Nhược Vân nhíu mày, không nghĩ rằng tới Giang gia sẽ phiền toái như vậy, nhưng nếu chuẩn bị bái thiếp, thì tạm thời không cách nào tiến vào Giang gia.

"Phát sinh chuyện gì?"

Lại vào đúng lúc này, một âm thanh dịu dàng truyền tới từ sau lưng.

Nghe được âm thanh này, rõ ràng Cố Nhược Vân sửng sốt một chút, rồi sau đó nàng quay đầu nhìn về phía nam tử dịu dàng đi tới từ sau lưng kia.

Hình như nam tử kia cũng không nghĩ tới lại gặp Cố Nhược Vân ở chỗ này, thần sắc bị kiềm hãm, lại rất nhanh đã khôi phục lại như bình thường.

"Ôn thiếu gia."

Hiển nhiên hai gã hộ vệ nhận thức vị nam tử dịu dàng như ngọc này, cung kính củng củng nắm tay, nói: "Vị cô nương này tới bái phỏng gia chủ, ta chỉ bảo nàng trình lên bái thiếp mà thôi."

Ôn Ngạn!

Cố Nhược Vân cười nhạt, nàng nhưng là không nghĩ tới lại gặp hắn ở chỗ này!

"Vậy thật đúng là khéo," Ôn Ngạn cười cười: "Cố cô nương quả thật là cố nhân của ngoại công, chính là từ biệt từ Hắc Vân thành đã mấy tháng, không hề nghĩ tới lại gặp Cố cô nương ở chỗ này, ta còn không có cảm tạ Cố cô nương đã diệt trừ Tuyết Ngọc đạo tặc đoàn vì Hắc Vân thành chúng ta."

Cố Nhược Vân nhún vai: "Lúc đó, ta chỉ là muốn đi nhanh mà thôi, giải quyết Tuyết Ngọc đạo tặc đoàn chỉ là chuyện thuận tiện."

"Mặc kệ thuận tiện hay không, Cố cô nương cũng giúp chúng ta một ơn lớn, thế nào? Ngươi đến tìm ngoại công ta?"

"Đúng vậy," Cố Nhược Vân gật gật đầu: "Đi đến Chủ Thành, bất luận như thế nào ta cũng phải tìm Giang lão ôn chuyện, cũng không biết có Giang lão ở trong phủ hay không."

"Nếu gia gia nhìn thấy Cố cô nương đến đây nhất định sẽ rất vui vẻ," Ôn Ngạn dương môi cười yếu ớt, tươi cười kia giống như ánh mặt trời, gột rửa lòng người, rất là thoải mái: "Đi thôi, hiện tại ta lập tức mang ngươi đi gặp ngoại công."

Bởi vì có Ôn Ngạn dẫn dắt, hai gã hộ vệ kia ngược lại không có lại ngăn cản, chỉ là trong mắt bọn họ đều là khiếp sợ, không nghĩ tới Cố Nhược Vân thật sự quen biết Giang lão. Phải biết rằng, ở toàn bộ Giang gia, Giang lão là bất cận nhân tình (khó gần gũi) nhất, phỏng chừng cũng chỉ có thân tôn tử của ông Giang Mặc Trúc và ngoại tôn Ôn Ngạn mới có thể làm cho ông liếc mắt nhìn nhiều một cái.

Khi nào thì, Giang lão bất cận nhân tình như thế lại giao hảo với một tiểu cô nương?

Hơn nữa nghe lời Ôn thiếu gia nói, có vẻ quan hệ của hai người còn không bình thường!

Nghĩ vậy, hai gã hộ vệ không khỏi có chút hối hận, sớm biết như vậy thì thừa dịp vừa rồi nịnh bợ nàng tốt một chút, nói không chừng nàng đi chỗ gia chủ nói tốt cho, thì mình sẽ không cần ở chỗ này trông cửa.

——

Trong một đình viện khác biệt, một lão giả râu bạc trắng ngồi ở giữa sân, trước mặt của ông bày bàn cờ, lại là đang một mình đánh cờ.

So với mấy tháng trước, rõ ràng lão giả này già đi rất nhiều, cho dù ông nghe ra tiếng bước chân của Ôn Ngạn, lại cũng không ngẩng đầu, chỉ là nhàn nhạt nói một câu: "Ngạn nhi, con đã đến rồi?"

"Vâng, từ khi thu được thư của ngoại công, con đã chạy đến từ Hắc Vân thành, chỉ là không biết ngoại công kêu con về Giang gia là vì chuyện gì?"

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 1088: Chủ Thành, bốn thế lực lớn (tám)

Edit: kaylee

Giọng nói của Ôn Ngạn dịu dàng trước sau như một, nghe được trong lòng giống như là tắm rửa ánh mặt trời, làm cho người ta sung sướng cả thể xác và tinh thần.

"À, đúng rồi, lúc trước con còn đụng phải một người quen, tin tưởng ngoại công cũng rất muốn nhìn thấy nàng, cho nên đã tự chủ trương mang theo nàng tiến vào."

Giang lão cười khổ một tiếng, hiện giờ người ông muốn nhìn thấy cũng chỉ có Cố Nhược Vân.

Nhưng mà, lúc trước nha đầu kia vì cứu ông và Cổ lão đã tang thân dưới biển lửa, cửu tử vô sinh (chính đường chết không có đường sống)! Cho nên, mặc kệ Ôn Ngạn mang đến là người phương nào, cũng không có khả năng làm cho ông vui lên.

Ngay tại lúc Giang lão vừa định mở miệng, thì một giọng nói lạnh nhạt truyền đến từ trước mặt, làm thân hình già nua kia của ông chấn động mạnh mẽ.

"Giang lão, đã lâu không gặp, thoạt nhìn có vẻ khí sắc của ông không tốt."

Cạch!

Quân cờ trong tay Giang lão rơi xuống phía trên bàn cờ, giống như là không thể tin ngẩng đầu, tầm mắt dừng ở phía trên bóng dáng màu xanh bên cạnh Ôn Ngạn kia. Ánh mắt từ khiếp sợ, kinh ngạc lúc ban đầu, dần dần chuyển thành mừng như điên, ‘xôn xao’ một tiếng lập tức đứng lên, giọng nói già nua bởi vì quá mức kích động mà hiện ra run rẩy.

"Cố nha đầu? Thật là ngươi?"

Nàng không có chết?

Điều này sao có thể? Rơi xuống biển lửa, làm sao có thể còn chưa chết?

Ôn Ngạn có chút nghi hoặc, ánh mắt di động qua lại ở trên người Giang lão và Cố Nhược Vân.

Hắn đã sớm biết ngoại công nhìn thấy Cố Nhược Vân sẽ rất hưng phấn, lại không nghĩ rằng, sẽ hưng phấn đến loại trình độ này.

Này hoàn toàn không khoa học!

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng cười: "Là ta."

"Ngươi.... ..." Giọng điệu của Giang lão vẫn tràn ngập không thể tin: "Ngươi không chết?"

"Ta mệnh lớn," Cố Nhược Vân nhún vai: "Cho nên còn sống, thế nào? Chẳng lẽ Giang lão hi vọng ta chết ở dưới biển lửa kia sao?"

Một câu nói này, tràn ngập vẻ đùa giỡn, nhưng cũng làm cho Giang lão rốt cục tin sự thật này!

"Ha ha ha!"

Ngay tại lúc Ôn Ngạn cho rằng cuối cùng lão giả này đã khôi phục bình tĩnh, một tiếng cười sang sảng phát ra từ trong miệng Giang lão.

Tiếng cười kia mang theo hưng phấn, phiêu đãng ở trên toàn bộ không trung Giang gia.

"Cố nha đầu, ngươi thật sự còn sống! Ngươi cũng biết ngày đó thiếu chút hù chết ta và Cổ lão, ngay cả sau khi tôn tử kia của ta nghe nói chuyện này cũng uể oải một thời gian, gần đây mới bắt đầu hăng hái tu luyện."

Thật lâu sau, Giang lão thu liễm tiếng cười sang sảng kia, thở dài.

Nhưng mà trên mặt của ông đã có hưng phấn làm thế nào cũng giấu không được.

Nếu Cố Nhược Vân như sự vì bọn họ mà chết, thì ông và Cổ lão sẽ sống cả đời trong áy náy! Đương nhiên, càng nhiều hơn chính là tiếc hận! Thiên tài tuyệt thế như nàng, vốn không nên ngã xuống như thế! Chỉ cần nàng sống sót, rồi sẽ có một ngày, mảnh đại lục này sẽ trở thành thiên hạ của nàng.

"Ngoại công," Ôn Ngạn không hiểu ra sao nhìn Giang lão: "Rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Người vừa nói như vậy là có ý tứ gì? Lúc trước Cố cô nương xảy ra chuyện gì?"

"Ôi," Giang lão nặng nề than một tiếng: "Lúc trước ta và Cổ lão vì tìm kiếm một thanh Thần Khí mà gặp nguy hiểm, vốn Cố nha đầu có thể tự mình chạy trốn, là vì cứu chúng ta mới rơi xuống bên trong nham thạch nóng chảy kia, nếu không có nàng, phỏng chừng lúc đó chết sẽ là chúng ta."

Thế nào Ôn Ngạn cũng không nghĩ tới, trước đó, đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, ánh mắt cảm kích nhìn về phía Cố Nhược Vân.

"Cố cô nương, lúc trước ngươi đã cứu ngoại công một lần, không nghĩ tới lại cứu ông một lần nữa, tình nghĩa bực này. Sợ rằng cả đời chúng ta cũng khó có thể hồi báo."

Cố Nhược Vân cười cười, cũng không nói gì.

Phải biết rằng, mục đích của nàng cũng không đơn thuần như vậy, toàn bộ Bắc Tạp lãnh địa, mới là mục tiêu nàng muốn có được!

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 1089: Chủ Thành, bốn thế lực lớn (chín)

Edit: kaylee

"Gia chủ."

Ngay tại lúc Giang lão tràn ngập kích động, một gã hộ vệ vội vàng đi đến: "Cổ gia gia chủ tiến đến bái phỏng."

Vừa nghe lời này, sắc mặt Giang lão lập tức thay đổi!

Ông nhưng không có quên, lúc trước lão gia hỏa kia còn muốn tranh Cố nha đầu với mình! Vạn nhất biết Cố nha đầu ở phủ đệ của mình, đoạt đi nàng thì nên làm cái gì bây giờ? Huống chi, Cố nha đầu chết mà sống lại, mình đương nhiên muốn ôn chuyện với nàng một phen, kia còn có thời gian chiêu đãi lão gia hỏa đó?

"Không gặp," Giang lão phất tay, đột nhiên, ông lại nghĩ đến cái gì đó, nói: "Đúng rồi, ngươi nói với Cổ lão, nói lão phu xuất môn đi làm việc, đại khái phải nửa tháng sau mới có thể trở về."

Chờ nửa tháng sau, ông lại nói cho lão gia hỏa kia tin tức Cố nha đầu còn sống!

Mà ở trong vòng nửa tháng này, ông khẳng định muốn làm cho những người trẻ tuổi Giang gia bồi dưỡng cảm tình với Cố nha đầu nhiều hơn.

Tuy rằng đời thứ ba Cổ gia không có nam nhi, nhưng vạn nhất thực để cho Cổ gia bẻ cong Cố nha đầu, ông tìm ai khóc đây? (L: bẻ cong ^_^)

"Ha ha ha, lão gia hỏa này, ngươi nói ai nửa tháng sau mới trở về?"

Đáng tiếc là, Giang lão vừa mới nói xong, một tiếng cười to đã truyền vào từ ngoài đình viện.

Lúc đó sắc mặt Giang lão lập tức đen!

Lão gia hỏa này vậy mà tự mình xông vào! Xong rồi xong rồi, hiện tại giấu Cố nha đầu đi đã không còn kịp rồi!

Quả nhiên, sau khi bóng dáng mặc áo choàng màu lam kia nhảy vào đình viện, lập tức không tự chủ được cứng đờ ở tại chỗ.

"Ngươi... Cố nha đầu... Ngươi còn sống?" Khuôn mặt Cổ lão tràn đầy kinh ngạc, không dám tin nhìn Cố Nhược Vân, cả người ông đều run lên nhè nhẹ.

Mấy tháng qua, ông và Giang lão vẫn luôn bị vây trong áy náy.

Nếu không phải bọn họ lôi kéo Cố nha đầu đi tìm Thần Khí, nói không chừng nàng sẽ không vì cứu bọn họ mà hy sinh, mà trạng thái bình thản ban đầu của Chủ Thành, cũng bởi vì Cố Nhược Vân chết mà bị đánh vỡ! Bọn họ phát tiết tất cả tức giận đến trên đầu Lam gia. Vì vậy hiện giờ mấy gia tộc, hoàn toàn đã đến trình độ thủy hỏa bất dung (nước lửa không hợp)!

"Cổ lão, mấy gần đây thân thể ông có khỏe không?"

Cố Nhược Vân cười cười.

Chỉ bằng ngày đó Cổ lão lựa chọn đứng bên nàng, đối mặt với sự uy hiếp của Bạch Âm, nàng đã đặt lão giả này ở trong lòng.

Rốt cục Cổ lão cũng phục hồi tinh thần lại, âm thanh kích động nói: "Ta và Giang lão đều nghĩ ngươi đã chết, lại không ngờ rằng ngươi còn sống! Này thật là thật tốt quá! Lúc trước ta cũng đã thương lượng tốt với Giang lão, vì báo đáp ngươi, an bày thích đáng thân thuộc của ngươi, cho nên, trước đó, chúng ta đã gửi thư thông báo với đám người Y Thánh, hơn nữa cũng viết rõ ràng tiền căn hậu quả."

"Cái gì?"

Cố Nhược Vân ngây ngẩn cả người, thế nào nàng cũng không ngờ rằng hai lão gia tử này hội lại thông báo với sư phụ việc mình ngoài ý muốn gặp nạn lúc trước.

Nếu sư phụ biết, thì cũng sẽ truyền đến trong tai phụ thân.

Nghĩ đến đây, Cố Nhược Vân không khỏi nhíu mày, trên khuôn mặt hiện lên vẻ bất đắc dĩ.

"Cố nha đầu, như thế nào?" Cổ lão có chút không rõ với phản ứng của Cố Nhược Vân, kinh ngạc hỏi.

"À, không có gì," Cố Nhược Vân lắc lắc đầu: "Nhưng mà ta khuyên các ngươi chuẩn bị sẵn sàng, rất nhanh Chủ Thành này sẽ không bình tĩnh."

Nếu phụ thân biết mình gặp nguy hiểm, thì toàn bộ Bắc Tạp lãnh địa đều sẽ bị hắn lật tung.

Nhất là Lam gia.

Phỏng chừng sẽ một người không thừa!

Nếu không, phụ thân bao che khuyết điểm đến mức tận cùng kia của nàng cũng sẽ không thể bị xưng là đồ điên. Nhưng mà việc này, nàng phải nói trước cho Lam Ca mới được, bất luận như thế nào, Lam Ca cũng là người Lam gia……...

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 27.02.2019, 21:50
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3519
Được thanks: 15150 lần
Điểm: 12.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1089 - Điểm: 43
Nay đăng muộn ~ Cảm ơn các tình yêu luôn ủng hộ lee <3

Chương 1090: Bái phỏng (một)

Edit: kaylee

Dược phủ.

Trong đình viện, lão quản gia cầm một cái chổi, chậm rãi quét lá rụng trên đất.

Lam Chước vừa dẫn người đi tiến Dược phủ, thì nhìn thấy lão quản gia mặc một bộ áo xám cả người bẩn hề hề, lqd không khỏi có chút chán ghét nhíu mày, đáy mắt hiện lên vẻ lạnh lùng, tự cao tự mãn nói: "Lam gia chúng ta tiến đến bái phỏng chủ nhân Dược phủ, ngươi vẫn là nhanh chóng đi thông báo một tiếng đi."

Lão quản gia giống như là không có phát hiện Lam Chước tồn tại, vẫn tận tâm tẫn trách quét dọn lá cây trong viện như trước, âm thanh ‘bá bá bá’ phiêu đãng ở trong sân yên tĩnh.

"Gia chủ chúng ta nói chuyện với ngươi, ngươi có nghe thấy hay không?"

Đám hộ vệ phía sau Lam Chước nhìn thấy lão gia tử này dám can đảm không nhìn gia chủ bọn họ, lập tức giận tím mặt, muốn tiến lên đi hảo hảo sửa chữa lão gia hỏa này một chút.

Nhưng mà, Lam Chước không có cho những người đó cơ hội, y nâng tay lên, ngăn cản hộ vệ Lam gia, l.q.đ sắc mặt có chút khó coi nhìn về phía lão quản gia: "Trương quản gia, kính xin ngươi đi thông báo với Phủ chủ Dược phủ các ngươi, nói gia chủ Lam gia tiến đến bái phỏng, nếu ngươi chậm trễ ta và Phủ chủ các ngươi thương nghị chuyện, phần lỗi này ngươi không đảm đương nổi."

Rốt cục lão quản gia cũng có phản ứng, lại chỉ là nhàn nhạt liếc nhìn Lam Chước, lại tiếp tục quét lá rụng trước mặt.

Hành động này của ông, hoàn toàn chọc giận Lam Chước.

Không sai!

Cố Nhược Vân quả thật rất cường đại! Hơn nữa còn là một Luyện Đan Sư! Nhưng mà lão gia hỏa này chỉ là một quản gia ở này Dược Tông mà thôi, vậy mà cũng dám cho y xem sắc mặt! Cho dù y không dám đắc tội với Cố Nhược Vân, nhưng mà, chỉ dạy dỗ một quản gia nho nhỏ mà thôi, tin tưởng nàng sẽ không bởi vậy mà trở mặt với Lam gia.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Lam Chước đột nhiên sắc bén lên, cười lạnh mở miệng: "Trương quản gia, đừng cho ngươi mặt mũi ngươi lại không biết xấu hổ! Đừng quên, Chủ Thành này là địa bàn của ai, ngươi có thân phận gì, ta lại cho ngươi một cơ hội, thông báo với chủ nhân của Dược phủ các ngươi, nói Lam Chước tiến đến bái phỏng, còn không mau đi!"

Y cho rằng mình đã cho Trương quản gia cơ hội cải tà quy chính, chắc hẳn lão gia hỏa này sẽ không lại tiếp tục làm như không thấy, lại không nghĩ rằng, lão quản gia giống như là tai điếc, chưa liếc cũng chưa liếc y một cái.

"Ngươi.... ......"

Lam Chước tức đến khuôn mặt xanh mét, vừa định tức giận, lại vào lúc này, phía trước đột nhiên truyền đến một âm thanh kiều mị động lòng người.

"Trương quản gia, là ai đến Dược phủ quấy rối?"

Bên trong môn đình, một nữ tử mặc váy dài màu đỏ tươi, trên mặt mang theo tươi cười quyến rũ, nhưng mà, ý cười kia không tới đáy mắt, trong đôi mắt phượng mê người tràn ngập hàn ý lạnh như băng.

"Vệ cô nương," Lão quản gia nhìn thấy nữ tử đi ra từ trong môn đình, phía trên khuôn mặt già nua lộ ra vẻ cung kính: "Người đã đến rồi?"

Vệ Y Y gật gật đầu, chợt chuyển ánh mắt về phía mọi người Lam gia, bên môi nâng lên tươi cười yêu mị: "Vừa rồi là các ngươi đang hô to gọi nhỏ hay sao?"

Trông thấy hồng y nữ tử đi ra từ trong môn đình, Lam Chước khẽ cau mày, căn cứ tin đồn, diện mạo của nữ tử tên là Cố Nhược Vân có chút thanh lệ, lqđ nữ nhân trước mắt lại mặc mộ bộ y phục màu đỏ, diễm lệ đến cực điểm. Hơn nữa Trương quản gia gọi nàng là Vệ cô nương, thật hiển nhiên, nàng không phải là Cố Nhược Vân.

"Ta là gia chủ Lam gia Lam Chước, tiến đến bái phỏng Cố đại sư, kính xin vị cô nương này tiến đến thông báo một tiếng."

Bởi vì không rõ thân phận của vị hồng y nữ tử này, cho nên, giọng điệu của Lam Chước nhưng là mang theo vài phần khách khí.

"Thật có lỗi, mấy ngày nay, người muốn gặp chủ tử nhà ta nhiều lắm, a miêu a cẩu nào cũng muốn nịnh bợ chủ tử, cho nên, chuyện này, ngươi nghĩ đừng nghĩ, lão quản gia, tiễn khách!" Vệ Y Y cười lạnh một tiếng.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 1091: Bái phỏng (hai)

Edit: kaylee

Nàng nhưng là không có quên, Lam Chước này và Bạch Âm là một phe, đều muốn liên hợp lại hãm hại Cố Nhược Vân.

Vì vậy làm sao nàng có thể sẽ cho y vào Dược phủ?

Huống chi, lúc trước Cố Nhược Vân cũng đã phát ra mệnh lệnh, bất kỳ người đến tìm nàng, đều cản ở ngoài cửa!

Thế nào Lam Chước cũng không nghĩ tới mình lại ăn một cái bế môn canh, sắc mặt trầm xuống, cười lạnh nói: "Vị cô nương này, nể tình ngươi thân là nha hoàn bên người Cố đại sư, lee~d.đ/lqđ bổn gia chủ mới có thể khách khí đối với ngươi như thế! Hạ nhân chỉ là hạ nhân! Khi nào thì có thể làm chủ mọi chuyện thay chủ tử của mình? Ta xin khuyên ngươi một câu, giúp ta thông báo với Cố đại sư, nếu chậm trễ ta và Cố đại sư đàm luận chuyện, lúc đó, tạo thành tổn thất cho Cố đại sư ngươi có thừa nhận nổi?"

Ngay từ đầu, y quả thật không biết thân phận của Vệ Y Y, vì vậy mới có thể nói chuyện khách khí.

Nhưng nữ nhân này xưng Cố đại sư là chủ tử, thì cũng đã chứng minh nàng chính là một hạ nhân bình thường! Tuy rằng Cố đại sư thân là luyện đan đại sư, nhưng tốt xấu gì mình cũng là gia chủ Lam gia, dù luận thân phận hay địa vị, đều mạnh hơn một nha hoàn! Cố đại sư có thể đi đến bước này, chắc hẳn không phải là loại người đần độn bao che khuyết điểm kia! Không có khả năng so đo với y vì một nha hoàn nho nhỏ.

Nghe được giọng điệu tự cao tự mãn kia của Lam Chước, con ngươi Vệ Y Y lạnh xuống một chút, trào phúng cười: "Ta không tiếp thu ngươi có chuyện quan trọng gì muốn đàm luận với chủ tử nhà ta! Trương quản gia, tiễn khách, từ hôm nay trở đi, không cho phép người Lam gia bước vào một bước."

"Ha ha ha."

Như là nghe được chuyện buồn cười nào đó, Lam Chước khoa trương cười phá lên.

Tiếng cười của y tràn ngập tức giận, đôi mắt nhìn chằm chằm Vệ Y Y.

"Cô nương, ngươi có nghe nói qua một câu nói, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt! Nếu thật sự bởi vì sự kiêu ngạo của ngươi mà làm hại chủ tử nhà ngươi thiếu một phần ích lợi, ngươi cho rằng chủ tử nhà ngươi còn có thể lưu lại ngươi? Đến lúc đó, ngươi cũng đừng kêu ta cầu tình cho ngươi."

Lão quản gia lắc lắc đầu, thở dài một hơi.

Có lẽ chỉ có ông thân là quản gia Dược phủ mới hiểu được thân phận của Vệ Y Y, phải biết rằng, Vệ cô nương vẫn luôn xưng hô Cố đại sư là sư phụ, llêquýđônn nên hiển nhiên quan hệ của hai người cũng không bình thường. Huống chi, cho dù Vệ cô nương là hạ nhân lại như thế nào? Tục ngữ nói, đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ. Nhưng mà, Lam Chước này lại kêu gào ở trong môn đình của người khác.

Vệ Y Y che môi yêu kiều nở nụ cười, trong đôi mắt phượng toàn là vẻ châm chọc, giọng nói của nàng mang theo đùa cợt nói: "Ngượng ngùng, đây là mệnh lệnh của chủ tử nhà ta, chủ tử nhà ta nói qua, bất kỳ người nào tiến đến bái phỏng nàng, nàng đều sẽ không gặp! Nếu ngươi không muốn bò đi ra ngoài, thì tự mình rời đi! Nếu không…...."

Nàng hơi hơi nheo lại đôi mắt, một chút uy hiếp chợt lóe lên từ đáy mắt.

"Ha ha," Lam Chước cười lớn hai tiếng, y hít vào một hơi thật sâu, mới ngăn chặn lửa giận trong nội tâm, lạnh giọng nói: "Ta đây ngược lại muốn nhìn xem nếu không thì như thế nào! Cô nương, ta sẽ không tin tưởng Cố đại sư cự khách! Cho nên ngươi không cần mang nàng ra uy hiếp ta! Này căn bản sẽ vô dụng!"

Cố Nhược Vân đi đến Chủ Thành, tất nhiên là muốn tạo mối quan hệ với bốn thế lực lớn, như thế nàng mới có thể cắm rễ lại nơi này.

Nếu nàng thật sự ai cũng không gặp, ắt sẽ đắc tội rất nhiều người! Cho nên, nàng sẽ không ngu xuẩn làm ra loại quyết định như vậy!

"Khanh khách, cho tới bây giờ bản đại nhân còn chưa thấy qua người mặt dày mày dạn như vậy, l^q'đ chủ nhân đã nói không gặp bất luận kẻ nào, còn muốn ở lại không rời đi, chẳng lẽ các ngươi muốn bản đại nhân tiễn các ngươi một đoạn đường?"

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 1092: Bái phỏng (ba)

Edit: kaylee

Một tiếng cười duyên bỗng nhiên truyền tới, làm cho Lam Chước sửng sốt một chút.

Nguyên nhân bởi vì, thật sự là âm thanh này quá mức cho non nớt, nhưng mà, lời nói ra lại vô cùng bá đạo.

Đang nghĩ, phía trên một cây cổ thụ chỗ không xa, một bóng dáng bé bỏng nhảy xuống, dừng ở trước mặt mọi người.

Đó là một tiểu cô nương lớn lên vô cùng đáng yêu, ước chừng khoảng năm sáu tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn trong trắng lộ hồng, giống như một oa nhi thủy tinh. Không khó nhìn ra, chờ sau khi tiểu cô nương này lớn lên tất nhiên là một mỹ nhân tuyệt thế xuất trần tuyệt diễm, hại nước hại dân. Nhưng mà, chỉ có những người bên người Cố Nhược Vân đó mới biết được, trong cơ thể nho nhỏ này, tồn tại là một lão yêu quái sống mấy vạn năm!

"Tiểu thí hài (đứa bé thối tha) từ đâu đến?"

Lam Chước nhíu mày, có chút không kiên nhẫn nói: "Ta không có hứng thú nói chuyện với một tiểu hài tử, ngươi cút qua một bên!"

Cả đời này, y chán ghét nhất chính là loại đứa nhỏ vô cùng vô lý này! Thật không biết loại trưởng bối như nào mới có thể dạy dỗ ra tiểu hài tử như vậy!

Ánh mắt Chu Tước lạnh vài phần, trên khuôn mặt phấn nộn đáng yêu đã có tàn nhẫn không tương xứng với tuổi, ngược lại khuyết thiếu hồn nhiên và hoạt bát của tiểu hài tử.

Vệ Y Y đồng tình nhìn Lam Chước, phải biết rằng, ở bên trong tất cả Linh Thú Cố Nhược Vân sở hữu, lee~lqđ khó trêu chọc nhất, tính khí táo bạo nhất chính là Tiểu Chu Tước này! Cho dù là y trêu chọc toàn bộ Linh Thú, cũng ngàn vạn không thể chọc tới nàng. Nếu không, kết cục kia tất nhiên thật thảm.

Vì vậy ở trong lòng Vệ Y Y bi ai mấy lần vì Lam Chước, chợt yên lặng lui ra phía sau vài bước.

"Vừa rồi, ngươi kêu bản đại nhân cút?"

Chu Tước nở nụ cười.

Tươi cười của nàng mang theo thị huyết và tàn nhẫn, đi qua phía Lam Chước.

Nhưng mà hiện giờ Lam Chước bị bề ngoài của nàng mê hoặc, cho rằng nàng chỉ là một đứa nhỏ bình thường mà thôi, cho nên, cũng không có để Chu Tước vào mắt.

"Không sai," Lam Chước cười lạnh một tiếng, châm chọc nói: "Ta nói chính là ngươi! Cũng không biết phụ mẫu ngươi là loại người nào, một chút lễ phép cũng không có! Nếu không phải nể mặt Cố đại sư, ta còn thật muốn dạy dỗ ngươi thay phụ mẫu ngươi thật tốt! Tốt lắm, ta không muốn vô nghĩa với tiểu hài tử, ngươi cút qua một bên, các ngươi đã không muốn để cho ta gặp mặt Cố đại sư, ta đây tự mình đi tìm nàng."

Khi nói lời này, Lam Chước đã muốn đi tới trong hậu viện.

Ầm!

Ngay tại lúc y nhắm thẳng phía hậu viện, một ngọn lửa từ trên trời giáng xuống, ‘ầm’ một tiếng nện ở trước mặt của y.

Mà y, chỉ cách ngọn lửa đột nhiên xuất hiện kia có vài cen-ti-mét!

Lam Chước ngây ngẩn cả người, sắc mặt từ trắng chuyển xanh, lại từ xanh chuyển trắng, yết hầu cũng giống như bị ngăn chặn, phát không ra âm thanh gì.

Vừa rồi, nếu y đi nhiều thêm một bước, ngọn lửa kia đánh trúng không phải là mặt đất, mà là đầu của y!

Nghĩ đến đây, Lam Chước nhìn mặt đất phía trước mình bị đánh ra một cái hố to, cả người rùng mình một cái, run rẩy xoay người, đôi con ngươi hoảng sợ kia dừng ở kia phía trên thân thể bé bỏng.

"Ngươi muốn đi đâu?" Chu Tước thưởng thức ngọn lửa trên ngón tay, cười tủm tỉm nhìn Lam Chước, lqđ trong mắt lại hiện lên vẻ ác độc sắc bén: "Yên tâm, bản đại nhân sẽ không lại mở miệng ngăn cản ngươi, chỉ là, ngọn lửa của ta cũng không nghe theo mệnh lệnh của ta, nếu không cẩn thận một cái, thiêu ngươi hồn phi phách tán, thì không phải là vấn đề của ta."

Ngụ ý thật rõ ràng, nếu ngươi còn dám đi vào trong một bước, kế tiếp đợi y đó là hỏa vũ (mưa lửa) đầy trời.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 404 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alicia Lancer, onlyone97, Phuongphuong57500, Quỷ Yêu và 103 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

4 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

8 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 27, 28, 29

10 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

11 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 9, 10, 11

14 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 700 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy for tình nhân
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 671 điểm để mua Ma Kết Nữ
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 365 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 230 điểm để mua Giường thiên nhiên
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 342 điểm để mua Dù tình yêu may mắn
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 267 điểm để mua Giường thỏ hồng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 357 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 346 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 328 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 311 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 295 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 999 điểm để mua Nhẫn kim cương xoay
vovanlocpro: Hello
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 838 điểm để mua Nhẫn kim cương xoay
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.