Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 445 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1029

 
Có bài mới 18.10.2018, 19:47
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3493
Được thanks: 14091 lần
Điểm: 12.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C885 - Điểm: 45
Chương mới đến đây ^_^

Chương 886: Thế lực của Đệ Nhất thành (hai)

Edit: kaylee

Nếu lúc trước nàng còn có thể cảm giác được thực lực của nam nhân này, thì lần sum vầy này, lqd nàng lại phát hiện, lực lượng của cha càng thêm bí hiểm, căn bản là không cùng một đẳng cấp với lúc trước.

Hồng Liên Lĩnh chủ khẽ cười một tiếng, con ngươi ôn hòa nói: "Ta thật may mắn, ở trước lúc tới tìm con, đã đột phá tới Võ Thánh!"

Võ Thánh!

Đừng nhìn Võ Đế cao cấp chỉ kém nó một bậc, lại là kém một vạn tám ngàn dặm!

Một người chỉ có tới cảnh giới này, mới tính là đứng ở phía trên đỉnh đại lục chân chính.

Đương nhiên, đây là ở bên trong lý giải của Cố Nhược Vân.

Đôi con ngươi đen Hồng Liên Lĩnh chủ kia như sao đêm sáng ngời vạn phần, hắn hiển nhiên nhìn thấu suy nghĩ trong nội tâm Cố Nhược Vân, bất giác cười ra tiếng: "Vân Nhi, không phải con cảm thấy Võ Thánh đã đủ cường đại rồi chứ? Nhưng mà, ta muốn nói cho con biết là, chờ con tới Võ Thánh, mới tính là bắt đầu chân chính."

Chờ con tới Võ Thánh, mới tính là bắt đầu chân chính?

Nghe câu như thế, Cố Nhược Vân nhịn không được hít một ngụm khí lạnh, việc này Tiểu Tử Tà và Thiên Bắc Dạ đều không có nói với nàng, mà lấy kiếp trước quan niệm của nàng đến xem, Võ Thánh đã xem như tuyệt đại cường giả, hiện giờ ở trong miệng Hồng Liên Lĩnh chủ, lại được cho bắt đầu chân chính?

"Hôm nay những người muốn tới bắt con đó con cũng thấy đấy, ta có thể chính xác nói rõ cho con biết, những người này chẳng phải cường giả Đệ Nhất thành!" Hồng Liên Lĩnh chủ cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ thở dài nói: "Đối với Đệ Nhất thành mà nói, bọn họ chính là tồn tại bị vây dưới cùng, lqđ Vân Nhi, thế giới này rất rộng lớn, chỗ con đã thấy chỉ là một góc của núi băng mà thôi, điều này cũng chính là nguyên nhân vì sao qua nhiều năm như vậy, ta vẫn không cách nào báo thù."

Lúc này đây, lời nói của Hồng Liên Lĩnh chủ quả thật làm cho Cố Nhược Vân mở mang tầm mắt.

Võ Thánh, là mục tiêu nàng muốn theo đuổi lúc trước, nhưng hôm nay xem ra, mục tiêu này còn xa xa không đủ!

"Cha, vậy hôm nay, rốt cục những người đó có lai lịch gì?"

"Bọn họ là người Lâm gia Đệ Nhất thành! Cũng là kẻ thù của ta!" Cố Thiên hít một hơi thật sâu, đáy mắt hiện lên vẻ sắc bén: "Chuyện này có liên quan tới năm huynh trưởng con sinh ra!"

"Huynh trưởng?"

Cố Nhược Vân nhíu mày, trong mắt xuất hiện một chút nghi hoặc.

Nói thật, nàng đối với việc vì sao Đệ Nhất thành lại kết thù với cha vẫn là hoàn toàn không biết gì cả.

Nhưng hiện tại xem ra, có vẻ chuyện này có quan hệ với Cố Sanh Tiêu.

"Không sai," Hồng Liên Lĩnh chủ gật gật đầu: "Kỳ thực chuyện cụ thể ta cũng không rõ ràng, ta chỉ biết là năm đó người Lâm gia vẫn luôn muốn bắt đi huynh trưởng của con, lại bởi vì một số băn khoăn mà không cách nào tiến đến Tây Linh đại lục, chỉ có thể làm cho nhị đệ của ta giúp thế lực kia đối phó ta, lại đưa huynh trưởng của con đến trên tay bọn họ."

Luc nói đến nhị gia Cố gia, trên mặt Hồng Liên Lĩnh chủ lộ ra một nụ cười lạnh.

Ngay từ đầu, hắn cũng chưa hề nghĩ tới người Cố gia sẽ làm ra loại chuyện này, cho đến gặp lúc ngặp phải tử vong mới nhìn thấu tất cả những thứ này, đáng tiếc đã không còn kịp rồi! Nhưng mà, hắn cũng không có bởi vì trận ngoài ý muốn kia mà tử vong, nhưng Ngọc Nhi lại cứ như vậy mà biến mất!

"Người Đệ Nhất thành không có đắc thủ, chẳng lẽ lại bỏ qua cho huynh trưởng? Hơn nữa người nói băn khoăn là cái gì?"

"Đệ Nhất thành cũng có quy củ của Đệ Nhất thành, chính là cường giả đã ngoài Võ Đế không thể rời đi Đông Nhạc đại lục, lee~lqđ cho nên chỉ có thể phái một số người cảnh giới Võ Tôn đi đến, lúc đó ta còn chưa rời đi Tây Linh đại lục, cho nên ta cũng biết cữu công ở Linh Tông kia của con âm thầm cứu Sanh Tiêu mấy lần, sau đó ta cứ yên tâm đi Đông Nhạc đại lục tìm mẫu thân con, này vừa đi chính là nhiều năm như vậy, không có trở về qua."

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 887: Thế lực của Đệ Nhất thành (ba)

Edit: kaylee

Nhưng mà, những năm gần đây, hắn chưa từng có quên nhi nữ (con trai con gái) thân ở cho Tây Linh đại lục, nhưng không cách nào lại trở về liếc mắt nhìn bọn họ một cái.

"Vân Nhi, những năm gần đây, trừ bỏ Đệ Nhất thành ra, ta còn đắc tội không ít cường giả, vì không làm cho những cường giả này tìm được các con, ta mới luôn luôn mai danh ẩn tích, trong Đông Nhạc đại lục này không ai biết tên của ta."

Lúc đó Cố Nhược Vân hỏi tính danh của hắn, hắn lại nói sớm đã quên.

Kỳ thực, hắn chính là không đồng ý bất luận kẻ nào biết tên của hắn mà thôi, chính là vì nhi nữ xa cách ở Tây Linh đại lục.

Nếu không, hắn đắc tội nhiều cường giả như vậy, chỉ sợ những người đó sớm đã đi về Tây Linh đại lục bắt đi Cố Nhược Vân và Cố Sanh Tiêu dùng để uy hiếp hắn.

"Đã như vậy, thì bởi vì sao Đệ Nhất thành không nói ra tên của người, mượn tay những người khác đi Tây Linh đại lục bắt đi huynh trưởng?" Cố Nhược Vân nhíu mày, giọng điệu nghi hoặc hỏi.

Hồng Liên Lĩnh chủ khẽ cười một tiếng: "Chuyện này không đơn giản như vậy, người Đệ Nhất thành cũng không có ngu xuẩn đến loại trình độ này, cho dù Tây Linh đại lục không bằng Đông Nhạc đại lục cường giả xuất hiện lớp lớp, nhưng cũng có Tam Đại Chế Tài giữ chức bảo vệ, có Tam Đại Chế Tài này tồn tại, bọn họ sẽ không cho phép có Võ Tôn Đông Nhạc đại lục tiến đến Tây Linh đại lục này! Cho nên ta thật yên tâm, Đệ Nhất thành tuyệt sẽ không nói ra tên và gia thất của ta! Huống chi là, bọn họ thầm nghĩ bắt đi huynh trưởng của con, lại như thế nào làm cho hắn rơi vào trong tay những người khác."

Cố Nhược Vân gật gật đầu, cha nói không có sai, đến cấp bậc Võ Tôn này đối với hơi thở của cường giả cấp ngang nhau rất là mẫn cảm, cửa ra Đông Nhạc đại lục cách chỗ Tam Đại Chế Tài cũng không xa, chỉ cần một có người tiến đến, bọn họ lập tức có thể cảm nhận được.

"Vân Nhi, con đã tới cảnh giới này, hẳn là cũng biết Tam Đại Chế Tài Tây Linh đại lục," Hồng Liên Lĩnh chủ xoa đầu của Cố Nhược Vân, trên khuôn mặt tuấn mỹ bao phủ sự dịu dàng, trong mắt đều là sủng nịch: "Không biết con đã gặp qua trưởng lão Linh Tông hay chưa, cũng chính là ca ca của ngoại tổ mẫu con, còn có, người Phủ chủ Cửu U phủ cũng không tệ, chúng ta đã từng có vài lần duyên phận, chỉ là Tiên Địa kia thật sự không ra gì cả, quá mức dối trá và chú trọng danh lợi."

"Tiên Địa người nói kia, đã không tồn tại." Cố Nhược Vân sờ sờ mũi, nhún vai nói.

Hồng Liên Lĩnh chủ sợ run một chút, bất đắc dĩ cười nói: "Tiên Địa bị diệt? Cửu U phủ và Tiên Địa không hợp nhau, l^q'đ chỉ là Linh Tông bảo trì thái độ trung lập, nhưng mà một mình Cửu U phủ không diệt được Tiên Địa, chẳng lẽ Cửu U phủ liên hợp với Linh Tông? Những năm ta rời đi này, xem ra đại lục đã xảy ra không ít chuyện."

"Này…..." Cố Nhược Vân nhìn Hồng Liên Lĩnh chủ, yếu ớt nói một câu: "Diệt Tiên Địa không phải là Cửu U phủ và Linh Tông."

"Hả? Chẳng lẽ Tây Linh đại lục lại toát ra thế lực nào đó thay thế Tiên Địa?"

Hồng Liên Lĩnh chủ có chút kinh ngạc, xem ra mấy năm nay hắn quả thật bỏ lỡ nhiều chuyện lắm.

"Ừ, người kia chính là ta."

Chỉ là không phải thay thế Tiên Địa, mà đã ở phía trên ba thế lực lớn.

"…….."

Khuôn mặt Hồng Liên Lĩnh chủ cứng lại rồi, hắn thiếu chút hoài nghi lỗ tai của mình xuất hiện vấn đề gì đó, vậy mà nghe được nữ nhi bảo bối nhà mình nói Tiên Địa là bị nàng diệt?

"Vân Nhi, vừa rồi con nói cái gì? Cha không có nghe rõ, con có thể lặp lại lần nữa hay không?"

Cố Nhược Vân chớp mắt, giọng điệu yếu ớt: "Ta nói, ta không cẩn thận diệt Tiên Địa rồi."

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 888: Thế lực của Đệ Nhất thành (bốn)

Edit: kaylee

Giờ này khắc này, sắc mặt của Hồng Liên Lĩnh chủ hoàn toàn cứng ngắc.

Nàng nói nàng diệt Tiên Địa?

Còn là không cẩn thận?

Hồng Liên Lĩnh chủ hít vào một hơi thật sâu, mới không bị câu nói này của Cố Nhược Vân dọa ngốc.

Thật lâu sau, hắn mới cười thật to.

Tiếng cười kia truyền khắp ở trong toàn bộ khách điếm, làm cho khách nhân phòng khác đều bị dọa phát hoảng, trực tiếp chạy ra khỏi phòng.

"Không nghĩ tới Tiên Địa cuồng ngạo không ai bì nổi kia cũng có một ngày này, ha ha ha!"

Tâm tình của Hồng Liên Lĩnh chủ rất tốt, phải nói là vô cùng tốt!

Nha đầu kia không hổ là nữ nhi bảo bối của hắn, ngay cả phong cách hành sự đều không có sai biệt với hắn!

"Vân Nhi, chuyện này con làm rất tốt! Ta đã sớm nhìn Tiên Địa kia khó chịu, không nghĩ tới bọn họ vậy mà bị nữ nhi của ta diệt!" Trên mặt Hồng Liên Lĩnh chủ tràn đầy tươi cười, đôi con ngươi mỉm cười dừng ở trên người Cố Nhược Vân: "Nếu mẫu thân của con biết nhữn gì con làm, nhất định cũng sẽ tự hào vì con."

Cố Nhược Vân nhìn khuôn mặt vui sướng khi người gặp họa kia của nam tử, bất giác cảm thấy không biết nói gì.

Trong tay nhà mình nữ nhi giết vô số mạng người, vậy mà dám cảm thấy tự hào?

Phỏng chừng cũng chỉ có loại đồ điên Hồng Liên Lĩnh chủ này mới có thể nói ra loại lời nói này.

"Đúng rồi, Vân Nhi, lần này con cùng ta về Hồng Liên Lĩnh đi." Hồng Liên Lĩnh chủ mới mặc kệ Cố Nhược Vân suy nghĩ như thế nào, dù sao cách làm của nàng làm cho hắn rất là vừa lòng.

"Không được," Cố Nhược Vân lắc lắc đầu, giữa mặt mày hiện lên vẻ trầm tư: "Nếu con trở về Hồng Liên Lĩnh cùng người, lqđ phỏng chừng thực lực của con sẽ tăng trưởng rất chậm, cho nên con tính toán rời đi Lưu Phong quốc này xuất môn lịch lãm."

Hồng Liên Lĩnh chủ sửng sốt một chút, mày kiếm nhíu chặt lại: "Hiện tại con đã khiến cho Đệ Nhất thành chú ý, con ở bên ngoài ta thật sự không cách nào yên tâm."

"Cha, qua nhiều năm như vậy, cừu địch con đắc tội còn ít sao? Đầu tiên là Luyện Khí Tông, sau lại là Tiên Địa, từng cái thế lực đối với con lúc đó mà nói đều rất là cường đại, thậm chí còn đều có thể bóp chết con trong nháy mắt, nhưng mà con vẫn đứng vững."

Cố Nhược Vân cười cười.

Nàng nói là sự thật, lúc trước nàng rất là nhỏ yếu, mà đối với nàng lúc đó mà nói, Luyện Khí Tông và Tiên Địa đều là quái vật lớn xa không thể kịp.

Nhưng mà, cuối cùng người chết không phải là nàng!

Mà là những người được coi là quái vật lớn kia!

Không có nguy hiểm, làm sao trưởng thành?

Theo thực lực của nàng càng ngày càng mạnh, gặp phải kẻ địch cũng tất nhiên càng ngày càng mạnh, nếu không mà nói, cả đời này thực lực của nàng cũng chỉ có thể giới hạn như thế.

Nàng không sợ nguy hiểm!

Sợ chính là không có nguy hiểm!

Hồng Liên Lĩnh chủ cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ thở dài nói: "Vân Nhi, ta rất muốn con trở về với ta, nhưng mà, nếu con thật sự làm ra quyết định này, ta đây cũng sẽ không ngăn cản con, con trưởng thành, quả thật có ý nghĩ của chính mình, phụ thân cảm thấy kiêu ngạo vì con."

"Cha."

Cố Nhược Vân đi lên phía trước, vươn hai tay ôm chặt Hồng Liên Lĩnh chủ, tựa đầu chôn ở trong lòng của hắn, bên môi nâng lên một chút tươi cười.

"Con biết người rất muốn nhìn thấy mẫu thân, nhưng mà, con không thể chỉ để một mình người nỗ lực, con cũng phải vì một nhà đoàn tụ mà nhanh chóng trưởng thành lên, người yên tâm, mệnh của nữ nhi thật cứng rắn, trên đời này quả thật rất nhiều người muốn giết con, nhưng cuối cùng, những người đó đều đã chết!"

"Được."

Hồng Liên Lĩnh chủ than nhẹ một tiếng: "Lệnh bài này con cầm đi, kẻ thấy lệnh bài, đều như nhìn thấy ta! Phàm là người Hồng Liên Lĩnh, llêêqquyýđđônn con đều có thể ra lệnh cho bọn hắn! Hơn nữa lệnh bài này còn có một công năng, chính là có thể ngăn cản ba lần công kích vì con, bất luận công kích nào cũng có thể ngăn cản cho con."

Cố Nhược Vân nắm chặt lệnh bài Hồng Liên Lĩnh chủ đưa tới, trong lòng chảy qua một dòng nước ấm.

Đây chính là tư vị tình thương của cha?

Kiếp trước, nàng chưa từng thể hội qua ấm áp phụ thân mang đến, nhưng mà hiện giờ nàng lại cảm nhận được, cái gì gọi là phụ thân!

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.10.2018, 17:46
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3493
Được thanks: 14091 lần
Điểm: 12.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888 - Điểm: 43
Chúc các nàng 20/10 vui vẻ <3

Chương 889: Võ Tôn cao cấp (một)

Edit: kaylee

"Vân Nhi."

Hồng Liên Lĩnh chủ cười cười, sủng nịch xoa đầu Cố Nhược Vân, mắt đen lãnh khốc là dịu dàng trước nay chưa có: "Cửa lớn của Hồng Liên Lĩnh ta vĩnh viễn mở ra cho con, lqđ chỉ cần con muốn trở về, tùy thời có thể đi tìm phụ thân, hiểu chưa?"

Cố Nhược Vân khẽ gật đầu, đi lên phía trước hai bước, lại ôm lấy thân thể của Hồng Liên Lĩnh chủ.

Nàng rũ mắt, che đậy vẻ kiên định trong con ngươi kia.

"Cha, xin tha thứ cho con không cách nào đứng ở cạnh người, bởi vì con không muốn lại để cho bất luận người nào bảo vệ con ở dưới cánh chim, con chỉ có làm cho mình cường đại lên, một nhà chúng ta mới có thể đoàn tụ."

Nàng hiểu rõ, thực lực của kẻ địch quá mức cường đại, hiện giờ việc có khả năng làm, chỉ có nhanh chóng tăng lên lực lượng của chính mình.

"Đúng rồi, nói với con sự phân chia thế lực trong Đệ Nhất thành, còn có thế giới phía trên Võ Thánh đi."

"Năm đó làm hại một nhà chúng ta phân tán chính là Lâm gia Đệ Nhất thành, chỉ là ở trong Đệ Nhất thành Lâm gia này cũng không tính là cái gì," Hồng Liên Lĩnh chủ cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ nói: "Cư dân Đệ Nhất thành đều ngăn cách, chỉ có đột phá tới cảnh giới Võ Thánh này mới có khả năng được tiến vào Đệ Nhất thành, như thế con có thể tưởng tượng được Đệ Nhất thành có bao nhiêu cường đại."

Con ngươi Cố Nhược Vân trầm xuống vài phần, khó trách ở trên đại lục chỉ có Võ Đế tồn tại, cũng không có sự tích cường giả Võ Thánh, thì ra chỉ cần người đã đột phá đến Võ Thánh đều sẽ tiến vào Đệ Nhất thành.

"Xem ra thực lực của Đệ Nhất thành này quả thật rất mạnh."

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng nhíu mày, đáy mắt hiện lên sự sắc bén, ở dưới ánh mặt trời chiếu xuống khuôn mặt thanh lệ tản mát ra sự lạnh lẽo sắc bén đoạt tâm hồn người.

"Không sai," Hồng Liên Lĩnh chủ gật gật đầu: "Đệ Nhất thành này tương đương với một mảnh không gian khác tồn tại trên Đông Nhạc đại lục, mặc dù là tới thực lực như ta này, mới chỉ có thể tiếp xúc đến cái địa phương kia mà thôi, nhưng mà Đệ Nhất thành cũng có quy củ của Đệ Nhất thành, chính là bất kỳ thế lực nào ở Đệ Nhất thành cũng không thể tùy tiện ra tay, nếu không mà nói, đã nghĩ loại thế lực bị vây ở tầng dưới chót Đệ Nhất thành như Lâm gia kia cũng có thể tùy tùy tiện tiện diệt một quốc gia."

Vừa rồi Cố Nhược Vân đã gặp được cường giả Lâm gia, nếu nhiều cường giả Võ Đế quả thật có thể diệt một quốc gia, lqd huống chi, trong Lâm gia tuyệt không chỉ có Võ Đế, tất nhiên cũng có Võ Thánh tồn tại!

"Người đã nói như thế, vậy vì sao người Lâm gia lại tới bắt con?" Cố Nhược Vân nhíu mày: "Chẳng lẽ bọn họ không để ý quy củ của Đệ Nhất thành?"

Nghe nói như thế, Hồng Liên Lĩnh chủ trầm mặc xuống.

Thật lâu sau, hắn mới chậm rãi mở miệng: "Chuyện này ta không rõ lắm, có lẽ là gần đây động tác của ta quá mức thường xuyên, bức đám lão bất tử kia nóng nảy! Nhưng mà, Vân Nhi, con yên tâm, về sau ta sẽ không lại làm cho bọn họ có cơ hội tìm con!"

Bất luận người Lâm gia làm cái gì với hắn, hắn đều có thể nhịn, lại không nghĩ rằng những người đó cũng dám ra tay với nữ nhi bảo bối của hắn!

Nghĩ vậy, trong con ngươi của Hồng Liên Lĩnh chủ lập tức toát ra lửa cháy hừng hực, lửa giận trong ngực thiếu chút trào ra.

"Cha, con cảm thấy gần đây con sắp đột phá, cho nên con tính toán bế quan một đoạn thời gian, chờ sau khi đột phá con muốn rời đi Lưu Phong quốc." Cố Nhược Vân mỉm cười, ở trong đoạn thời gian này, nàng cảm giác được bình cảnh buông lỏng, phỏng chừng qua không bao lâu có thể tới cảnh giới Võ Tôn cao cấp.

Lúc đó, khoảng cách Võ Đế cũng chỉ có một bước xa.

"Tốt," Hồng Liên Lĩnh chủ dịu dàng ngóng nhìn khuôn mặt thanh lệ trước mắt, bên môi nâng lên một độ cong: "Bất luận con muốn làm gì, phụ thân đều sẽ ủng hộ con, chỉ là nếu như con là mệt mỏi, đừng quên đi Hồng Liên Lĩnh tìm ta."

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 890: Võ Tôn cao cấp (hai)

Edit: kaylee

Cố Nhược Vân gật gật đầu, không lại nói thêm cái gì.

Cuối cùng Hồng Liên Lĩnh chủ nhắc nhở vài câu bảo nàng nghỉ ngơi thật tốt, rồi đi ra cửa phòng, ở sau khi hắn rời đi không bao lâu, một bóng dáng già nua lập tức đẩy cửa mà vào, vẻ mặt ai oán đi đến.

"Sư phụ, đã trễ thế này, lão nhân gia người còn tới tìm con là có chuyện gì?" Cố Nhược Vân nhìn Bạch Trung Thiên đầy ai oán, mày hơi nhíu, tựa tiếu phi tiếu hỏi.

Bạch Trung Thiên nhìn Cố Nhược Vân: "Nha đầu, tại sao con không nói với ta Hồng Liên Lĩnh chủ là phụ thân đời này của con?"

"Người lại không hỏi con."

Cố Nhược Vân bĩu môi, nhún vai nói.

"Được rồi, chuyện này vi sư ta không so đo với con, đúng rồi, về sau con có tính toán gì không?" Ánh mắt Bạch Trung Thiên chuyển động, trên khuôn mặt già nua hiện ra một chút tươi cười âm hiểm.

Cố Nhược Vân nhìn tươi cười âm hiểm trên mặt lão giả, hỏi: "Người có chuyện cứ việc nói thẳng đi."

"Ha ha, là như vậy," Bạch Trung Thiên xoa xoa tay, cười tủm tỉm nhìn Cố Nhược Vân: "Đoạn thời gian trước, llêqquýđđôn Tông chủ Dược Tông phát hiện một đan phương thời viễn cổ lưu lại, cho nên mời các đại Y Sư đến cùng nhau nghiên cứu, cho nên ta tính toán để con cùng đi theo giúp ta, nghe nói nếu ai có thể luyện chế ra đan dược trên đan phương kia, Dược Tông sẽ đưa lãnh thổ của mình cho người đó."

Cố Nhược Vân lắc lắc đầu, nói: "Con không có hứng thú."

"Cái gì?" Bạch Trung Thiên thiếu chút đã nhảy dựng lên, sửa lại hình tượng cợt nhả lúc trước, đôi mắt hung hăng trừng Cố Nhược Vân: "Ngươi có biết lãnh thổ hắn lấy ra là cái gì sao? Đó là Bắc Tạp lãnh địa! Trong lãnh địa này thừa thãi vô số dược liệu trân quý, những dược liệu đánh ra giá trên trời trên sàn đấu giá đều đến từ Bắc Tạp lãnh địa! Chỉ là trong Bắc Tạp lãnh địa này các thế lực lớn giao thoa tung hoành, làm cho người Dược Tông vẫn không thể quản lý tốt, nên lần này mới tính toán lấy ra làm phần thưởng."

Bạch Trung Thiên hít một hơi thật sâu, tiếp tục nói: "Nha đầu, ta tin tưởng thực lực của con, lấy lực lượng của con nhất định có thể thống nhất Bắc Tạp lãnh địa, mặt khác, cho dù con không làm Lĩnh chủ Bắc Tạp lãnh địa, ít nhất có thể tự do đi Bắc Tạp lãnh địa ngắt lấy những dược liệu vạn phần trân quý kia."

Bắc Tạp lãnh địa kia là địa bàn của Dược Tông, nếu muốn đi Bắc Tạp lãnh địa tất nhiên phải được Dược Tông đồng ý, đương nhiên, nếu lấy lãnh địa này đến tay, sẽ không cần chờ Dược Tông cho phép.

Chỉ là trong Bắc Tạp lãnh địa có rất nhiều thế lực cường đại, nên cho dù Dược Tông có được khối lãnh địa này, lại vẫn không cách nào lấy để mình dùng.

"Bắc Tạp lãnh địa?"

Đáy mắt Cố Nhược Vân xẹt qua sự sắc bén.

"Sư phụ, khi nào thì chúng ta xuất phát?"

Bắc Tạp lãnh địa, lee~lqđ quả thật là nơi nhiều dược liệu nhất Đông Nhạc đại lục, mà mình trợ giúp Ngọc nhi chữa trị cánh tay cũng cần vô số dược liệu trân quý, cho nên Bắc Tạp lãnh địa này nàng là tình thế nhất định!

Rốt cục nghe được Cố Nhược Vân đáp ứng yêu cầu của mình, hai mắt Bạch Trung Thiên lập tức sáng ngời, cả khuôn mặt già nua nở nụ cười giống như cúc hoa nở rộ, cười tủm tỉm nói: "Ngày mai chúng ta sẽ xuất phát!"

Ngày mai sao?

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng vuốt cằm, hơi hơi trầm tư xuống.

Ban đầu nàng tính toán đột phá đến Võ Tôn cao cấp trước rồi mới rời đi Lưu Phong quốc, hiện giờ xem ra, chỉ sợ là không được, bất luận như thế nào, đều là trận Dược Tông đại tái này quan trọng hơn! Huống chi, nàng cũng cảm thấy thật hứng thú đối với đan phương thời viễn cổ kia.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

Chương 891: Võ Tôn cao cấp (ba)

Edit: kaylee

"Đi, con đây muốn an bài một chuyện, chờ sau khi an bày xong con có thể cùng người rời đi."

Bạch Trung Thiên cười ‘ha ha’: "Sáng mai ta đây lại tới tìm con."

Dứt lời, ông không nói thêm cái gì, xoay người lập tức rời đi phòng khách điếm.

... ......

Mặt trời chiều ngả về tây, ánh chiều tà xuyên thấu qua cửa sổ chiếu nghiêng vào, dừng ở phía trên nữ tử áo xanh kia.

Ngay tại lúc Cố Nhược Vân lâm vào trầm tư, đột nhiên có một cánh tay duỗi đến từ sau lưng, ngay sau đó nàng lập tức rơi vào bên trong một cái ôm ấm áp, ở sau khi cảm nhận được ôm ấp quen thuộc kia, trái tim Cố Nhược Vân chậm rãi thả xuống.

"Tiểu Dạ, chàng vào bằng cách nào?"

Thiên Bắc Dạ chỉ chỉ cửa sổ đã mở ra phía sau, lại đột nhiên nhớ tới Cố Nhược Vân đưa lưng về phía cửa sổ, lúc này mới chậm rãi mở miệng: "Ta vào từ cửa sổ."

Cửa sổ?

Khóe miệng Cố Nhược Vân run rẩy một chút, thế nào nàng không biết khi nào thì tiểu Dạ bắt đầu thích leo cửa sổ?

"Ý của chàng là, chàng vẫn luôn ở ngoài cửa sổ? Không hề rời đi qua?"

Thiên Bắc Dạ gật gật đầu, rũ mắt đỏ ngóng nhìn nữ tử áo xanh trong lòng, môi đỏ mọng khẽ giật: "Vân Nhi, kẻ địch của nàng quá mức cường đại, ta lo lắng cho nàng, cho nên mới luôn thủ ở ngoài cửa sổ, trước kia bởi vì ta không thể bảo vệ tốt nàng, mới để nàng rời đi ta, cả đời này, ta sẽ không bao giờ làm cho bi kịch phát sinh nữa."

Cố Nhược Vân sửng sốt một chút, quay đầu nhìn về phía khuôn mặt tuyệt mỹ của nam nhân, hình như nàng thấy được cảm xúc áy náy và bi thương ở trên mặt của hắn, l^q'đ bất giác nhăn mày lại: "Tiểu Dạ, lời này của chàng là có ý tứ gì? Khi nào thì chàng bởi vì bảo vệ bất lực mà làm cho ta rời đi chàn? Huống chi, chàng hẳn là hiểu rõ, ta không phải là loại nữ nhân thích tránh ở sau lưng người khác, hơn nữa người kia còn là chàng!"

Thân mình Thiên Bắc Dạ hơi hơi cứng đờ.

Sao hắn lại quên, tuy rằng mình hồi phục trí nhớ, nhưng mà nàng lại vẫn không nhớ rõ mấy chuyện xảy ra lúc trước, mà hắn, cũng không dám làm cho nàng biết.... ......

"Tiểu Dạ," Cố Nhược Vân ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Thiên Bắc Dạ, ở giờ này khắc này, khuôn mặt thanh lệ tản mát ra vẻ kiên nghị: "Có một lời nói ta chỉ muốn nói một lần, ta không muốn trốn sau lưng chàng, ta chỉ muốn có thể sóng vai chiến đấu với chàng, ta cũng hi vọng chàng có thể tin tưởng ta."

Tin tưởng nàng?

Thiên Bắc Dạ nắm chặt tay của Cố Nhược Vân, khẽ rũ mắt xuống, thật lâu sau sau, hắn mới giương mắt ngóng nhìn Cố Nhược Vân, ở dưới sự phụ trợ của tóc bạc khuôn mặt kia vô cùng tuyệt sắc, đẹo làm người không thể hô hấp.

Cho dù đã quen biết nhiều năm như vậy, Cố Nhược Vân vẫn sẽ hoảng thần vì nam nhân này, tâm cũng không tự chủ được mềm nhũn xuống.

"Tiểu Dạ, ta…….."

Bỗng nhiên, một đôi môi ấm áp dừng ở trên môi của nàng, ngăn chặn tất cả lời nói của nàng.

"Vân Nhi, ta tin tưởng nàng, nàng không phải là loại nữ nhân cần người khác bảo vệ, mà ngược lại, những năm gần đây, lqđ nàng luôn luôn bảo vệ người thân bên cạnh nàng an toàn, nhưng mà thân là nam nhân của nàng, ta cũng hi vọng ta có thể để nàng dựa vào, hơn nữa cho nàng cũng cảm giác an toàn."

Một phen thổ lộ của nam nhân này làm cho thân mình của Cố Nhược Vân run lên, nàng chậm rãi nhắm hai mắt lại chủ động hôn lên môi của hắn.

Nụ hôn của hắn, rất là dịu dàng, động tác dè dặt cẩn trọng kia giống như là sợ sẽ làm đau nàng.

"Vân Nhi, ta có thể chứ?"

Thiên Bắc Dạ nhẹ nhàng buông lỏng nữ tử trong ngực ra, hô hấp ấm áp cùng với lời nói mềm nhẹ kia của hắn phát ở trên má Cố Nhược Vân, làm cho trái tim của Cố Nhược Vân nhất thời đập nhanh một chút, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại.

Dù sao nàng sớm đã tiếp nhận nam nhân này rồi, vậy thì cho dù là giao bản thân cho hắn lại như thế nào?

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.10.2018, 20:00
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3493
Được thanks: 14091 lần
Điểm: 12.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891 - Điểm: 44
Chương mới đến đây, lát sẽ đăng 3c nữa bù nha mọi người ^_^

Chương 892: Võ Tôn cao cấp (bốn)

Edit: kaylee

Những năm gần đây, hắn làm bạn với nàng đã đủ chứng minh phần cảm tình này rồi.

"Được."

Nghĩ vậy, Cố Nhược Vân mở mắt, ngóng nhìn khuôn mặt tuyệt sắc của nam tử trước mặt, ánh mắt kiên định nói.

Thiên Bắc Dạ nở nụ cười.

Nụ cười này của hắn đẹp hơn tất cả trong quá khứ, làm cho trái tim của Cố Nhược Vân không hiểu sao đập mạnh một nhịp, không tự chủ được nghĩ tới cảnh tượng lần đầu gặp gỡ.

Nàng vĩnh viễn quên không được nam tử tuyệt sắc nằm trong quan tài lạnh như băng, cũng quên không được cái thoáng nhìn kinh hồng năm đó, llêqquýđđônn phỏng chừng đời này Cố Nhược Vân cũng không thể nghĩ đến, năm đó nam tử mất trí nhớ được nàng nhặt về, ở nhiều năm sau sẽ trở thành vướng bận vĩnh viễn của nàng.

Thiên Bắc Dạ bế Cố Nhược Vân dậy, nhẹ nhàng đặt ở trên giường, ngón tay hắn vuốt ve mặt của nữ tử trên giường, trong mắt đỏ không có thị huyết âm lãnh như khi đối mặt với những người khác, có chỉ là tràn đầy dịu dàng.

"Nữ nhi bảo bối, vừa rồi ta còn có một việc quên nói với con."

Phanh!

Lại vào một khắc này, cửa phòng bỗng nhiên bị một bàn tay đẩy mở ra, lập tức giống như một chậu nước lạnh rót xuống từ trên đỉnh đầu của Thiên Bắc Dạ, làm cho khuôn mặt tuyệt mỹ kia của hắn nháy mắt đen như đáy nồi, đen mặt nhìn về phía cửa.

Nhưng mà, ở trong nháy mắt Hồng Liên Lĩnh chủ bước vào cửa phòng thì ngây ngẩn cả người, theo bản năng lui về phía sau hai bước, xấu hổ nói một câu: "Các con tiếp tục, tiếp tục."

Nhưng chờ lúc hắn lui ra khỏi phòng lại cảm thấy có cái gì đó không thích hợp, một lúc lâu sau, hắn mới đột nhiên phản ứng lại, ‘bịch’ một tiếng xoay người một cước đạp cửa phòng mở ra, tức giận quát một tiếng: "Tiểu tử thối, ngươi làm gì với nữ nhi của bản Lĩnh chủ?"

Thiên Bắc Dạ giật giật khóe môi, tựa tiếu phi tiếu nhìn về phía Hồng Liên Lĩnh chủ: "Làm chuyện người nhìn thấy."

"Ngươi.... ...... ..." Hồng Liên Lĩnh chủ thiếu chút bị tức chết, tiểu tử thối này vậy mà dám khinh bạc nữ nhi bảo bối nhà mình ở ngay trước mặt mình?

Nhất là, hắn còn dám áp nữ nhi bảo bối ở dưới thân!

"Tiểu Dạ," Trên mặt Cố Nhược Vân nhiễm lên một tầng đỏ ửng, trừng mắt nhìn Thiên Bắc Dạ, nói: "Còn không đi xuống!"

"Tuân theo nương tử phân phó."

Thiên Bắc Dạ nâng môi cười, thật nghe lời đi xuống từ trên giường, chỉ là khuôn mặt tuấn mỹ kia vẫn đen như đáy nồi như trước.

Hắn thật vất vả mới làm cho Cố Nhược Vân gật đầu đáp ứng chuyện này, lại không nghĩ rằng bị nhạc phụ đại nhân tương lai làm hỏng. Đương nhiên nếu đổi thành người khác, lqđ chỉ sợ hiện tại mình đã làm cho y không cách nào đi ra phòng này.

"Cha, sao người lại tới đây?" Cố Nhược Vân có chút xấu hổ, nàng cũng không nghĩ tới cha nhà mình sẽ trở về vào lúc này.

"Kỳ thực, chuyện này không trách tiểu Dạ, là bản thân con…...."

Nàng sợ Hồng Liên Lĩnh chủ sẽ trách tội Thiên Bắc Dạ, muốn biện giải thay hắn, chỉ là một câu nói này làm cho trong lòng Hồng Liên Lĩnh chủ càng thêm chua xót.

Quả nhiên nữ nhi trưởng thành, thì thành của người khác, mình cũng không có làm gì tiểu tử thối này, nàng đã bắt đầu nói chuyện vì hắn!

"Hừ," Hồng Liên Lĩnh chủ giọng điệu không tốt hừ lạnh một tiếng, đương nhiên lúc nhìn về phía Cố Nhược Vân con ngươi lãnh khốc lại lại ôn hòa xuống: "Cũng không có chuyện gì, chỉ là chỗ ta có một bản đồ phân chia thế lực Đệ Nhất thành, quên cho con, cho nên mới quay lại đưa cho con, đây là kết quả ta điều tra nhiều năm như vậy."

Nói xong lời này, Hồng Liên Lĩnh chủ đã đưa một tờ giấy tới trước mặt Cố Nhược Vân, chợt trừng mắt nhìn Thiên Bắc Dạ, mới lại đặt ánh mắt ở trên người Cố Nhược Vân.

"Vân Nhi, vừa rồi tiểu tử thối này nói cho ta biết, các con đã có tiếp xúc da thịt, chuyện này là thật hay không?"

Tiếp xúc da thịt?

Cố Nhược Vân có chút kinh ngạc nhìn Thiên Bắc Dạ, sau khi nhìn thấy một chút tươi cười âm hiểm trong đáy mắt của nam nhân kia, bất giác sờ sờ mũi không nói gì.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 893: Võ Tôn cao cấp (năm)

Edit: kaylee

"Này…...." Cố Nhược Vân thu hồi ánh mắt, liếc mắt nhìn Hồng Liên Lĩnh chủ, do dự nói: "Hình như vậy."

Cuối cùng Cố Nhược Vân vẫn là giúp đỡ Thiên Bắc Dạ này nói dối.

Nhưng mà, sau khi nói xong câu kia, nàng lập tức hung hăng trừng mắt Thiên Bắc Dạ, nhưng mà Hồng Liên Lĩnh chủ thân ở dưới sét đánh giữa trời quang lại không có phát hiện biểu cảm của nàng, chính là vẻ mặt ai oán nói.

"Nữ đại bất trung lưu (con gái lớn không thể giữ trong nhà), phụ thân vốn muốn giữ con thêm vài năm, nhưng con đã quyết định như vậy, thì phụ thân cũng chỉ có thể phó thác con cho hắn," Hồng Liên Lĩnh chủ than một tiếng, lee~lqđ lúc lại nhìn về phía Thiên Bắc Dạ sắc mặt hiển nhiên không có đẹp như vậy, hắn trừng đôi mắt lãnh khốc, khí phách lăng vân nói: "Tiểu tử, bản Lĩnh chủ chỉ một nữ nhi bảo bối như vậy, những năm gần đây nàng bị rất nhiều cực khổ, cho nên nếu như ngươi là dám bắt nạt nàng, thì bản Lĩnh chủ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!"

"Xin nhạc phụ đại nhân yên tâm, ta sẽ không để cho Vân Nhi phải chịu thương hại gì." Khóe môi Thiên Bắc Dạ nâng lên, nâng lên một nụ cười tuyệt mỹ.

Nhưng mà, trong cặp mắt đỏ kia của hắn lại tràn đầy kiên định.

Nữ tử này là người hắn dùng cả tính mạng muốn bảo vệ, vì vậy bất luận như thế nào, hắn cũng sẽ không nỡ để nàng phải chịu một chút thương hại.

"Cha," Cố Nhược Vân đi lên phía trước, vươn hai tay ôm Hồng Liên Lĩnh chủ, nhẹ nhàng cười nói: "Hiện tại đối với con mà nói chuyện quan trọng nhất chính là một nhà đoàn tụ, nếu con muốn thành thân với tiểu Dạ, cũng cần phải chờ tới mẫu thân trở về."

Nghe nói như thế, trong lòng Hồng Liên Lĩnh chủ dễ chịu rất nhiều, khuôn mặt tuấn mỹ nâng lên một chút tươi cười, ánh mắt ôn hòa ngóng nhìn nữ tử áo xanh trước mặt.

"Nữ nhi bảo bối, vậy phụ thân không quấy rầy con nghỉ ngơi, sau này nếu có người dám bắt nạt con, thì đến Hồng Liên Lĩnh tìm ta, ta ngược lại muốn nhìn là ai dám đụng nữ nhi bảo bối của ta!"

Một câu nói này, nói khí phách lăng vân, mày kiếm của nam tử hơi hơi nhướng về phía trước, trên khuôn mặt tuấn mỹ tản mát ra vẻ lãnh khốc.

Trong lòng Cố Nhược Vân ấm áp, khẽ gật đầu: "Cha, qua vài ngày con muốn đi xem đại hội của Dược Tông, chờ sau khi tham gia đại hội xong con lại đi Hồng Liên Lĩnh tìm người."

"Được, ta đây ở Hồng Liên Lĩnh chờ con."

Sau khi nói xong lời này, Hồng Liên Lĩnh chủ Thiên Bắc Dạ nhìn lần cuối cùng, mới xoay người đi ra ngoài.

Chờ sau khi bóng dáng màu đỏ lãnh khốc kia biến mất, Cố Nhược Vân quay đầu nhìn về phía Thiên Bắc Dạ ở bên cạnh, nhíu mày: "Chúng ta đã tiếp xúc da thịt?"

"Về sau không phải có sao?"

Thiên Bắc Dạ cười đến tuyệt mỹ, không chút cảm thấy lời nói của mình có cái gì xấu hổ, trong đôi con ngươi màu đỏ ẩn chứa đầy tươi cười, thân mình tới gần Cố Nhược Vân vài bước.

"Nương tử, chúng ta tiếp tục?"

Ngay tại trong nháy mắt Thiên Bắc Dạ tới gần Cố Nhược Vân kia, bỗng nhiên một chân mạnh mẽ đạp đi qua, ‘phịch’ một tiếng, l^q'đ trực tiếp đạp trúng Thiên Bắc Dạ không hề phòng bị. Trong phút chốc, sắc mặt Thiên Bắc Dạ đều thay đổi, đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng, ánh mắt kia lại vô cùng đáng thương ủy khuất, vẻ mặt ai oán nhìn chằm chằm nữ tử trước mặt.

"Nương tử, nàng là muốn cho vi phu đoạn tử tuyệt tôn?"

Bốn chữ đoạn tử tuyệt tôn này, là hắn nghiến răng nghiến lợi nói ra.

Lần đầu tiên dục vọng đột kích, đã bị nhạc phụ đại nhân đánh gãy, may mà năng lực thừa nhận ở trong lòng hắn khá lớn, mới không có tạo thành hậu quả nghiêm trọng, nhưng mà lần thứ hai ác hơn, Cố Nhược Vân trực tiếp đạp hắn một cước, tuy rằng một cước này cũng không có dùng bao nhiêu lực lượng, nhưng chỗ kia quả thật là nơi yếu nhất của nam nhân!

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 894: Võ Tôn cao cấp (sáu)

Edit: kaylee

Huống chi, đối với Cố Nhược Vân, cho tới bây giờ Thiên Bắc Dạ đều không có phòng bị, cho dù hiện giờ hắn sớm đã tới Võ Thánh, dưới tình huống không có phòng bị bị một cước này, thương hại phải chịu cũng rõ ràng.

"Chàng yên tâm, cho dù chàng không thể, ta cũng có thể chữa khỏi cho chàng," Cố Nhược Vân nhún vai, liếc mắt nhìn Thiên Bắc Dạ: "Đây là cái giá chàng tự xưng chúng ta đã có tiếp xúc da thịt ở trước mặt cha."

Ở trước mặt Cố Thiên, Cố Nhược Vân bảo vệ Thiên Bắc Dạ, nhưng này không có nghĩa là, nàng sẽ dễ dàng bỏ qua cho hắn.

Thiên Bắc Dạ giống như một con chó nhỏ bị bắt nạt dùng ánh mắt đáng thương hề hề kia nhìn chăm chú vào Cố Nhược Vân, ủy ủy khuất khuất nói: "Vân Nhi, ngày mai vi phu sẽ phải rời khỏi, cho nên…….."

"Chàng phải đi?" Cố Nhược Vân ngẩn ra, đột nhiên trong lòng sinh ra một cảm xúc không nỡ.

"Ta có chút việc cần đi giải quyết một chút, giải quyết xong rồi rất nhanh sẽ tìm đến nàng."

Khi nói đến việc này, Thiên Bắc Dạ thu liễm biểu cảm ủy khuất kia, trong con ngươi màu đỏ hiện lên một tia sáng đỏ, hơi hơi nheo lại con ngươi lộ ra sự âm lãnh.

Đệ Nhất thành? Lâm gia?

Đã dám đụng nữ nhân của hắn, nhất định phải vì thế mà trả giá lớn!

"Được."

Cố Nhược Vân gật gật đầu: "Ta đây ở đại hội Dược Tông chờ chàng đến, nếu trong thời gian đại hội Dược Tông không cách nào tiến đến mà nói, phải đi Bắc Tạp lãnh địa tìm ta, nhưng mà ta nghĩ đến lúc đó chàng không cần cố ý tìm kiếm tung tích của ta, cũng sẽ biết ta ở nơi nào."

Giọng điệu của nàng rất là kiên định, lộ ra tự tin mười phần.

Không sai, chờ tới lúc đó, nàng tất nhiên đã danh dương đại lục, cho dù Thiên Bắc Dạ không tận lực đi tìm, cũng sẽ biết tung tích của nàng.

"Nương tử," Thiên Bắc Dạ kéo nàng vào trong lòng, rũ mắt ngóng nhìn khuôn mặt thanh lệ trước mặt, hung hăng hôn ở môi của nàng, lqd nói: "Thời gian ta không ở này, không cho nàng trêu hoa ghẹo nguyệt!"

Kỳ thực, so sánh với những nam nhân khác, Thiên Bắc Dạ vẫn luôn cho rằng Tử Tà có tính nguy hiểm nhất đối với hắn.

Tuy rằng hiện giờ Tử Tà còn ở thời kỳ còn nhỏ, nhưng mà tâm trí hắn lại hoàn toàn không phải loại thời kỳ này! Cho nên, hắn hoàn toàn dựa vào khuôn mặt thiên chân vô tà kia của mình nhân cơ hội thấu đến trên người Cố Nhược Vân, xem ra là lúc hắn phải xử lý tốt tất cả mọi chuyện trở về bên cạnh nàng.

... ........

Ban đêm.

Ánh trăng yên tĩnh.

Cố Nhược Vân cũng không có tiến vào giấc ngủ, mà là ngồi ở trên giường nhắm mắt khoanh chân.

Linh khí nhàn nhạt quay chung quanh thân thể của nàng, theo ngũ quan của nàng bị hút vào đến bên trong thân thể, chậm rãi hội tụ tới Linh Hải.

Đúng lúc này, ‘ầm’ một tiếng, một luồng lực lượng cường đại nháy mắt phá tan mà ra từ trong đầu của nàng, thẳng đến lúc biến mất trong mây, một mảng lớn linh khí biến thành vì đám mây xoay quanh ở trên đỉnh đầu nàng, làm cho người ta có một loại cảm giác áp bách thật sâu.

"Võ Tôn cao cấp."

Cố Nhược Vân chậm rãi thở ra một hơi, bên môi nâng lên một chút tươi cười: "Không nghĩ tới đêm nay đã đột phá đến Võ Tôn cao cấp, ban đầu ta cho rằng còn cần thời gian vài ngày! Như thế, ta cách Võ Đế cũng chỉ có một bước xa."

Chờ sau khi nàng đột phá đến Võ Đế, là có thể chữa trị cánh tay bị cụt vì Ngọc nhi.

Nghĩ đến đây, nàng tiếp tục nhắm đôi mắt lại, củng cố lực lượng sau khi vừa đột phá.... .....

Đối với tu luyện giả mà nói, thời gian tu luyện thường thường là rất nhanh, Cố Nhược Vân cảm thấy mới trôi qua một canh giờ, lqđ ngay sau đó trời đã sáng, chỉ là ban đầu nàng và Bạch Trung Thiên có hẹn hôm nay sẽ xuất phát tới đại hội Dược Tông, nhưng Bạch Trung Thiên đột nhiên tạm thời có việc nên để cho Cố Nhược Vân xuất phát trước, lát sau hắn lại đuổi theo.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 445 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cà Ri Bơ, Phuongphuong57500, thtrungkuti và 94 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Sunlia: hé lu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tuyết.Nhi
Lục Tiểu Thanh: Vắng tanh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Tuyền Uri: Chỗ xin tách cmt mất tiu rầu =w=
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Snow cầm thú HD
Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.