Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 429 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

 
Có bài mới 10.10.2018, 20:29
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3535
Được thanks: 16570 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C864 - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương mới đến đây ~

Chương 865: Diệt Hạ gia (bảy)

Edit: kaylee

Nguyên nhân lúc đầu Cố Nhược Vân cứu ba thú, chính là muốn cho các nàng chiến đấu vì nàng, điểm này, lee~lqđ trong lòng ba thú cũng biết rõ ràng. Nhưng mà tiếp xúc nhiều năm như vậy, bọn họ sớm đã sinh ra tin cậy thật sâu đối với Cố Nhược Vân, hơn nữa còn cảm thấy may mắn vì gặp được nàng.

Trên mặt Cố Nhược Vân vẫn luôn mang theo tươi cười nhợt nhạt, con ngươi thanh lãnh mỉm cười nhìn chăm chú vào tiểu la lị trước mặt, nàng tin tưởng, chuyện này Vân Dao bọn họ sẽ giúp nàng xử lý tốt.

"Đủ!"

Mắt thấy Vân Dao còn muốn tiếp tục khuyên bảo Chu Tước, chỉ thoáng chốc khuôn mặt đáng yêu kia của Tiểu Tử Tà đã trầm xuống, lqđ con ngươi màu tím kiêu căng liếc về phía tiểu la lị, dùng giọng điệu không ai bì nổi nói: "Cho ngươi một lựa chọn, khế ước với nàng, hay là cút?"

Tiểu Tử Tà vốn định nói là khế ước với nàng hay là chết? Nhưng mà nghĩ đến tốt xấu gì Chu Tước cũng có quan hệ chặt chẽ với mấy thú Bạch Hổ, như vậy không tốt lắm, thế này mới thay đổi một từ.

"Ngươi......" Trì tức giận rồi, vừa định tức giận, lại ở trong nháy mắt nhìn đến Tiểu Tử Tà lạp tức sững sờ ở tại chỗ.

Ban đầu mọi người cho rằng tính tình Chu Tước này táo bạo như thế, bị người quát lớn như vậy khẳng định sẽ phát cuồng, kết quả bọn họ lại thấy được……. Sợ hãi ở trên mặt của nàng?

Không sai, quả thật là sợ hãi!

Thật giống như Tiểu Tử Tà chỉ cao hơn nàng một cái đầu kia là quái vật gì đó.

"Làm sao có thể là hắn? Vân Dao, vì sao biến thái này lại ở nơi này?" Trì thiếu chút nhảy dựng lên, sắc mặt cực kì hoảng sợ, thân mình nho nhỏ kia càng là nhịn không được run lên.

Nàng vốn đang kiêu ngạo cuồng vọng, ở dưới ánh mắt của Tiểu Tử Tà vậy mà dần dần dịu ngoan xuống, cũng không dám nhiều lời một chữ nữa.

Vân Dao cười khổ một tiếng: "Đây là nguyên nhân ta không muốn để cho ngươi nhiều lời, để tránh trêu chọc hắn, đúng rồi, ta đã quên nói một câu với ngươi, người này cũng là khế ước thú của chủ nhân."

Cái gì?

Nghe vậy, mọi người ở đây trừ bỏ Bạch Trung Thiên sớm biết thân phận của Tiểu Tử Tà ra đều ngây ngẩn cả người, cho dù là nhân vật trấn định như Kim Đế, cũng không khỏi sợ run một chút.

Linh Thú?

Tiểu gia hỏa này vậy mà cũng là Linh Thú? Thậm chí ngay cả một trong bốn Thần Thú như Chu Tước cũng kiêng kị hắn như thế?

Vậy rốt cục hắn là loại nhân vật nào?

Hạ Minh hơi hơi nhắm hai mắt lại, vẻ mặt tuyệt vọng.

Khó trách, khó trách lúc trước Y thánh Bạch Trung Thiên nói ra lời như vậy, thì ra lai lịch của tiểu nam này hài vậy mà không đơn giản như thế. Buồn cười lúc trước y còn tưởng rằng hắn chỉ là một tiểu hài tử trong gia đình bình thường, muốn dùng mấy chục Kim tệ mua tới làm lễ vật cho Linh nhi.

Một nhân vật có thể làm Chu Tước sợ hãi, đừng nói mấy chục Kim tệ, cho dù là dùng một quốc gia cũng không đổi được.

Cho tới bây giờ, Hạ Minh mới hiểu rõ rốt cục mình trêu chọc đến dạng nhân vật gì.

Nhưng hối hận có tác dụng sao? Có một số việc đã làm, lại hối hận cũng không cách nào cứu chữa!

... .....

Lúc này, ngoài hoàng thành Lưu Phong quốc, một bóng dáng màu đỏ dừng ở phía trên tường thành, hai tay hắn chắp sau lưng mà đứng, lúc khuôn mặt tuấn mỹ lãnh khốc nhìn về phía trước, thì nâng lên một chút tươi cười.

"Vân Nhi, rất nhanh vi phụ có thể nhìn thấy con, lần trước bởi vì không rõ ràng thân phận của con cho nên bỏ lỡ con, lần này, bất luận như thế nào, ta cũng không thể lại để con rời đi!"

Ở nửa tháng trước, người Hồng Liên Lĩnh đã điều tra được phương hướng Cố Nhược Vân đi, vì vậy sau khi hắn xử lý xong một chuyện ở trong Lĩnh địa thì vội vội vàng vàng chạy đến, hi vọng hắn đến còn không tính trễ, l.q.đ nha đầu kia còn không rời đi chỗ này.

Nghĩ vậy, hồng y nam tử không lại chần chờ, giống như một mũi tên màu đỏ lập tức bắn xuống từ trên tường thành, hắn tùy tay túm một quan binh, mở ra bức họa cầm trong tay, nhíu mày kiếm, hỏi: "Ngươi có từng thấy người trên bức họa này không?"

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 866: Diệt Hạ gia (tám)

Edit: kaylee

Quan binh kia hiển nhiên bị dọa sợ, run run rẩy rẩy nói: "Gặp…... Gặp qua."

"Hả? Vậy ngươi nói với ta, hiện tại nàng ở chỗ nào bên trong hoàng thành?"

"Đây…..... Đây là lần trước ta đi khách điếm Tường Phúc ăn cơm, nhìn thấy cô nương trên bức họa này cùng với tiểu thư Hạ gia Hạ Sơ Tuyết nổi lên tranh cãi, có vẻ nàng sẽ ở trong khách điếm kia."

Ở dưới uy áp mãnh liệt của Hồng Liên Lĩnh chủ, sau khi người nọ thật vất vả nói hoàn chỉnh hết đoạn lời nói này, đột nhiên nhìn thấy bóng dáng màu đỏ bên cạnh kia giống như một tia sáng lập tức xông ra ngoài, rất nhanh đã biến mất ở trong mắt hắn.

Đương nhiên, hồng y nam tử còn không biết hiện tại Cố Nhược Vân đã đi tham gia hôn lễ của Hạ Sơ Tuyết, tự nhiên không có tìm được tưởng người hắn muốn tìm ở trong khách điếm.

... .......

Hạ gia.

Con ngươi thanh lãnh của Cố Nhược Vân dừng ở phía trên khuôn mặt trắng bệch của Hạ Minh, sát khí vờn quanh trên người, lạnh lùng nói: "Hạ Minh, năm đó ngươi giết hại lão gia tử Hạ gia và Hạ Nhược Vân, lêêquyýđônn có thể tưởng tượng được sẽ có một ngày này? Hôm nay ta tới nơi này, là vì báo thù rửa hận cho Hạ Nhược Vân! Chỉ là ta lại thật không ngờ, ngươi chẳng những giết nữ nhi của mình, ngay cả phụ thân đã nuôi lớn ngươi cũng không có buông tha! Hơn nữa dựa theo loại tình thế này xem xét, con nối dòng khác của Hạ gia ngoài ý muốn tử vong, cũng tất thoát không khỏi quan hệ với ngươi."

Nhân khẩu Hạ gia vốn không phải rất thưa thớt, Hạ lão gia tử trừ bỏ Hạ Minh ra, còn có nhi nữ (con trai con gái) khác, nhưng mà, trừ bỏ nữ nhi gả xa ra, những người khác không có ngoại lệ tất cả đều ngoài ý muốn tử vong!

Nếu ngay cả phụ thân của mình Hạ Minh cũng giết hại, vậy lại có lý do gì buông tha cho huynh đệ của mình?

"Ha ha."

Hạ Minh cười cười, từ trên đất đứng lên, y cười lạnh nhìn Hạ Nhược Vân: "Cho dù là ta làm lại như thế nào? Lúc trước những người đó tranh đoạt vị trí thiếu chủ Hạ gia với ta, vốn là đáng chết!"

Hít!

Nghe được lời này của Hạ Minh, tất cả mọi người ở đây nhịn không được hít một khẩu khí lạnh.

Hạ Minh này giết huynh hại phụ, quả nhiên là tội trạng nào cũng phạm vào! Bọn họ rất khó tưởng tượng, trên đời lại có người có thể nhẫn tâm đến trình độ này.

"Ầm!"

Bỗng nhiên, một tiếng vang vô cùng chấn động truyền đến từ ngoài cửa, Cố Nhược Vân khẽ cau mày, phân phó Vân Dao coi chừng người Hạ gia, nàng lập tức nhanh chóng đi ra ngoài, chỉ là, sau khi trông thấy hai người giao chiến ở trong đình viện Hạ gia, nàng lập tức trợn tròn mắt ngay tại chỗ.

"Tiểu Dạ, chàng đang làm gì? Còn có, nghĩa phụ, sao người lại tới đây?"

Cố Nhược Vân có chút buồn bực, thế nào hai người này lại đánh lên ở Hạ gia?

"Tỷ."

Hạ Lâm Ngọc liếc mắt một cái lập tức thấy được Cố Nhược Vân, ánh mắt lập tức sáng lên, bước nhanh đi đến bên người tỷ tỷ nhà mình.

"Ngọc nhi, đây là có chuyện gì?"

Mày Cố Nhược Vân càng nhăn càng chặt, hỏi Hạ Lâm Ngọc ở bên cạnh.

"Đệ cũng không rõ," Hạ Lâm Ngọc sờ sờ mũi: "Đệ vừa cùng Thiên Bắc đại ca chạy tới nơi này, nam nhân này đã cầm bức họa của tỷ tỷ xuất hiện, hơn nữa còn đang tìm hiểu tin tức của tỷ, Thiên Bắc đại ca đã coi hắn là kẻ gây rối, sau đó lập tức đánh lên, vì thế đánh đánh, đã đánh tới Hạ gia, tỷ, người mau ngăn cản bọn họ đi."

Cố Nhược Vân ngây ngốc, sững sờ nhìn hai bóng dáng màu đỏ giao chiến ở trên hư không, trong lúc nhất thời không thể phục hồi thần.

Trong mắt của nàng, tiểu Dạ đã sống nhiều năm như vậy, nghĩa phụ cũng là cường giả danh chấn đại lục, khi nào thì tính tình của hai người này đều trở nên táo bạo như thế? Chỉ vì một bức họa hai người bọn họ đã đánh nhau?

Thậm chí ngay cả hỏi cũng không hỏi rõ ràng?

Nhưng mà Hồng Liên Lĩnh chủ xuất hiện ở nơi này, hơn nữa còn tìm hiểu tin tức của nàng, điểm ấy nhưng là làm cho Cố Nhược Vân rất là ngoài ý muốn, chẳng lẽ Hồng Liên Lĩnh đã xảy ra chuyện gì?

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 867: Diệt Hạ gia (chín)

Edit: kaylee

Mắt thấy hai người đánh càng túi bụi, rốt cục Cố Nhược Vân cũng phục hồi tinh thần lại, cau mày nói: "Hai người các người tất cả đều dừng tay cho ta."

Ở trong nháy mắt dứt lời, hai người trong hư không đều thật nghe lời dừng tay, chỉ là hai người vẫn nhìn nhau không vừa mắt, ai cũng không cam lòng rơi lại phía sau!

"Tiểu Dạ."

Cố Nhược Vân có chút bất đắc dĩ cười khổ một tiếng: "Làm sao chàng trở nên vọng động như vậy?"

Thiên Bắc Dạ nhìn hồng y nam tử, cuối cùng vẫn hạ xuống từ trong hư không, đứng ở bên người Cố Nhược Vân, vẻ mặt ủy khuất nói: "Vân Nhi, l^q'đ trong tay hắn có bức họa của nàng, khẳng định có ý đồ bất lương đối với nàng! Ta chỉ muốn đoạt lấy bức họa kia mà thôi, hắn không cho ta, chúng ta lập tức đánh lên."

Không sai!

Theo Thiên Bắc Dạ, khẳng định là người kia có ý đồ gây rối, nếu không mà nói vì sao trong tay hắn lại có được bức họa của Cố Nhược Vân? Hơn nữa còn khắp nơi hỏi thăm tin tức của nàng.

Này không phải là có ý đồ bất lương thì là cái gì?

Giờ phút này, hồng y nam tử lại không còn để ý tới Thiên Bắc Dạ, đôi mắt nhìn chằm chằm Cố Nhược Vân.

Trong mắt kia có kích động, còn có vui sướng, nhưng càng nhiều hơn chính là áy náy.... .....

Nhiều năm như vậy, từ sau khi nàng sinh ra, mình đã không có một ngày làm bạn bên nàng.

Thế cho nên có một ngày nàng xuất hiện ở trước mặt của hắn, hắn cũng không nhận ra nha đầu này chính là nữ nhi hắn tâm tâm niệm niệm.

Hồng y nam tử há miệng thở dốc, nhưng dù có thiên ngôn vạn ngữ, trong lúc nhất thời lại nói không nên lời.

Nhưng mà, đôi mắt của hắn vẫn luôn nhìn Cố Nhược Vân, không dời đi được.

Thiên Bắc Dạ nhíu mày, bước về phía trước hai bước chắn ở trước mặt Cố Nhược Vân, cũng vừa đúng chặn tầm mắt của hồng y nam tử.

"Tiểu tử thối! Mau cút ngay cho ta!" Hồng y nam tử tức giận rồi, tiểu tử thối này vậy mà dám dính lấy nữ nhi bảo bối nhà mình, lại còn muốn cướp đi bức họa của nữ nhi bảo bối từ trong tay hắn?

Hắn đây đặt người làm phụ thân như mình ở chỗ nào?

Thật hiển nhiên, Thiên Bắc Dạ còn không biết mình đã đắc tội nhạc phụ đại nhân tương lai, dù sao vừa rồi ánh mắt Hồng Liên Lĩnh chủ nhìn Cố Nhược Vân quá mức ****, hoàn toàn là hình tượng dáng vẻ khinh, khó trách Thiên Bắc Dạ sẽ đối địch với hắn như thế.

"Tiểu Dạ, đây là nghĩa phụ của ta."

Trên trán Cố Nhược Vân xuất hiện ba đường hắc tuyến, bất đắc dĩ nói một tiếng.

Nghe nói như thế, Thiên Bắc Dạ mới tránh ra, lại vẫn không hề rời đi Cố Nhược Vân một bước, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn hồng y nam tử.

Hồng Liên Lĩnh chủ thiếu chút bị tức điên rồi.

Tiểu tử thối này có ý tứ gì? Vậy mà lại cảnh giác hắn như vậy? Chẳng lẽ hắn còn có thể bắt cóc nha đầu kia chạy đi hay sao?

Đợi chút!

Mình là phụ thân của nha đầu kia, cho dù bắt cóc lại thế nào? Chẳng lẽ hắn lại không thể cướp đi nữ nhi nhà mình?

"Ha ha ha, không biết Hồng Liên Lĩnh chủ quang lâm Lưu Phong quốc nho nhỏ ta đây là vì chuyện gì?"

Lại đúng vào lúc này, một tiếng cười bỗng nhiên truyền ra từ trong hư không, rồi một bóng dáng màu vàng sáng dần dần hiện ra, rơi vào trong mắt mọi người.

Từ khi hồng y nam tử xuất hiện ở trong Lưu Phong quốc, Cao đế đã phát hiện, huống chi hắn còn uy hiếp một quan binh thủ thành, lqđ muốn không bị biết cũng không có khả năng! Nhưng làm cho Cao đế kinh ngạc là, Hồng Liên Lĩnh chủ này chạy thật xa tới nơi này lại chỉ vì tìm một nữ nhân?

Thậm chí vì nữ nhân kia, cầm một bức họa hỏi thăm chung quanh?

Nghĩ đến đây, Cao đế khẽ nheo mắt, nhìn về phía hồng y nam tử trước mặt Cố Nhược Vân, ánh mắt xẹt qua một tia sáng khác thường.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.10.2018, 19:55
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3535
Được thanks: 16570 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C867 - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Sắp kết thúc vụ trả thù bước sang trang mới rồi ^_^

Chương 868: Diệt Hạ gia (mười)

Edit: kaylee

"Là Cao đế, Cao đế bệ hạ Lưu Phong quốc vậy mà xuất hiện, hơn nữa các ngươi có nghe hay không, lqđ hắn vậy mà xưng hô hồng y nam tử này là Hồng Liên Lĩnh chủ? Chẳng lẽ hắn ta chính là đệ nhất cường giả danh chấn đại lục kia?"

Đệ nhất cường giả theo như lời trong miệng người này, đương nhiên không phải đệ nhất cường giả Đông Nhạc đại lục, mà là nhân vật đứng đầu trong các Võ Đế.

Nói cách khác, chỉ cần không có tới cảnh giới Võ Thánh, là không người có thể đánh bại Hồng Liên Lĩnh chủ.

"Không biết rốt cục cô nương này có thân phận gì, có vẻ quan hệ của Kim Đế và nàng không bình thường, Y thánh lại là sư phụ của nàng, ngay cả Hồng Liên Lĩnh chủ cũng là nghĩa phụ của nàng, đại nhân vật trên đại lục này, trừ bỏ Võ Thánh thần bí kia ra, còn có nàng không biết sao? Huống chi có vẻ nam tử tóc bạc bên người nàng này có thể chiến ngang tay với Hồng Liên Lĩnh chủ."

Nghĩa phụ?

Cao đế có chút kinh ngạc, Hồng Liên Lĩnh chủ này, lại là nghĩa phụ của nha đầu kia? Xem ra thân phận của nàng cường đại thật không phải người bình thường có thể đoán được.

Sắc mặt của hồng y nam tử có chút không vui, nghĩa phụ cái gì? Lão tử rõ ràng chính là phụ thân của nàng!

Chỉ là hắn không cách nào nói ra chuyện này ở trước mặt mọi người, nếu không mà nói truyền đến trong tai những lão bất tử Đệ Nhất thành, chẳng phải là liên lụy nữ nhi bảo bối của hắn? Dù sao cho dù những lão gia hỏa kia đã biết Vân Nhi đi tới mảnh đại lục này, lại còn không biết rốt cục nàng ở nơi nào.

"Vân Nhi, người này là ai?" Hồng y nam tử híp mắt, bắn ra một tia sáng nguy hiểm, bằng nhãn lực của hắn liếc mắt một cái lập tức có thể thấy được quan hệ của nam nhân này và nữ nhi nhà mình không bình thường, lee~lqđ nhưng mà, vừa rồi người này vậy mà lại muốn cướp đi bức họa của hắn, còn ra tay với hắn!

Bằng vào điểm này, hắn muốn cưới nữ nhi bảo bối nhà mình, thì không có dễ dàng như vậy.

"Khụ khụ," Cố Nhược Vân xấu hổ ho khan hai tiếng: "Nghĩa phụ, người có thể ở bên ngoài chờ ta một chút trước hay không, ta có một số việc phải xử lí, chờ xử lý xong lại nói với người! Còn có, tiểu Dạ, chàng giúp ta trông chừng! Ta và Ngọc nhi có một số lời nói muốn một mình nói với người Hạ gia."

Thiên Bắc Dạ gật gật đầu, hắn biết kế tiếp Cố Nhược Vân muốn nói gì.

Đơn giản chính là thân phận chân chính của mình mà thôi, nhưng mà chuyện này trừ bỏ người Hạ gia sắp chết ra, những người khác không cần thiết biết. Nếu không vạn nhất chuyện đoạt xác trùng sinh lớn như thế truyền bá ra ngoài, gây ra cũng không phải chỉ một chút chấn động.

Đối với quyết định của Cố Nhược Vân, những người khác đều không có ý kiến gì, nhưng mà, trái tim của Hồng Liên Lĩnh chủ lại bể thành mảnh vụn, sắc mặt ai oán nhìn Cố Nhược Vân.

"Vân Nhi, ta chạy thật xa tới tìm con, con lại cự ta ở ngoài cửa?"

Rất thương tâm!

Nữ nhi trưởng thành, quả nhiên còn có bí mật của mình, có một số việc vậy mà không thể cho hắn biết.

Cố Nhược Vân nhún vai: "Trường hợp kế tiếp có chút huyết tinh, cho nên muốn để các người đều lảng tránh một chút."

Bất luận như thế nào, Hồng Liên Lĩnh chủ cũng chém giết với người nhiều năm như vậy, trường hợp huyết tinh nào chưa từng thấy? Sau khi biết Cố Nhược Vân cũng không phải có bí mật giấu diếm hắn, trong lòng hắn mới vừa nhẹ nhàng thở ra, gật đầu nói: "Ta đây ở nơi con nghỉ lại chờ con."

Kỳ thực, Hồng Liên Lĩnh chủ không biết là, Cố Nhược Vân bảo bọn họ rời đi, quả thật có một việc không thể bị bất luận kẻ nào biết.

Đó chính là, thân phận nàng thân là Hạ Nhược Vân này!

Bí mật này, theo Hạ gia diệt vong, cũng sẽ bị nàng giấu ở trong bụng cả đời!

"Ngọc nhi, đi thôi," Trong mắt Cố Nhược Vân hiện lên một tia sáng sắc bén, không tiếng động nở nụ cười: "Kẻ thù năm đó thương hại đệ, hôm nay, ta để đệ có cơ hội nợ máu trả bằng máu cho bọn họ!"

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 869: Diệt Hạ gia (mười một)

Edit: kaylee

Đại đường Hạ gia, Hạ Minh nhìn hai người đi từ ngoài cửa vào, trên mặt bất giác tràn ngập vẻ tuyệt vọng, y chẳng thể nghĩ tới, mình anh minh một đời, lại ngã quỵ trong tay một tiểu nha đầu.

"Cố cô nương."

Lục Trầm lảo đảo đi về phía Cố Nhược Vân, ‘bịch’ một tiếng quỳ gối ở trước mặt của nàng, khóc lóc nức nở nói: "Cố cô nương, l.q.đ năm đó ta cũng bị nhóm người Hạ gia này lừa bịp, mới làm ra chuyện heo chó không bằng như thế, hiện tại ta đã hối hận, cầu ngươi nể tình ta đã biết sai mà tha thứ cho ta lần này."

Cố Nhược Vân lấy tư thái từ trên cao nhìn xuống nhìn chằm chằm Lục Trầm quỳ gối ở trước mặt mình, mặt không biểu cảm nói: "Hối hận? Lục Trầm, ngươi làm nhiều chuyện sai như vậy, một câu hối hận có thể cứu vãn hay sao?"

"Cố cô nương, mọi người đã chết, tục ngữ nói oan oan tương báo đến khi nào? Chẳng lẽ ngươi không thể lấy ơn báo oán? Phải đuổi tận giết tuyệt chúng ta sao?"

Nghe thấy lời nói kia, Lục Trầm ngẩng đầu, lòng đầy căm phẫn nói.

Nếu người không biết thấy được tình cảnh này, phỏng chừng sẽ cho rằng Cố Nhược Vân là ác ôn tội ác tày trời nào đó, đang ức hiếp lương dân.

"Lấy ơn báo oán?" Cố Nhược Vân cười lạnh một tiếng: "Năm đó ngươi dựa vào sự tín nhiệm của Hạ Nhược Vân đối với ngươi, không tiếc tách rời cơ thể sống của Hạ Lâm Ngọc! Vào lúc ấy ngươi có nương tay một chút nào không? Lục Trầm, không biết ngươi còn nhớ được câu nói Hạ Nhược Vân nói ở thời điểm nhảy vực kia hay không, nếu có kiếp sau, nàng nhất định sẽ làm các ngươi nợ, máu, trả, máu!"

Bốn chữ giống như một cây búa tạ, hung hăng dừng ở trong lòng Lục Trầm.

Trong nháy mắt, bóng dáng kiên quyết của thiếu nữ bỗng nhiên lại xuất hiện ở trong trí óc của y, làm trái tim y đều nhịn không được run lên.

"Ngươi…….... Làm sao ngươi biết?"

Vì sao nàng lại biết rõ ràng câu nói cuối cùng trước khi chết năm đó của Hạ Nhược Vân như thế? Hơn nữa ngay cả giọng điệu cũng giống nhau như đúc.

"Thế nào ta lại không biết?" Cố Nhược Vân cúi đầu nở nụ cười: "Bởi vì, ta đã trở lại!"

Bởi vì, ta đã trở lại ——

Ầm!

Bước chân của Lục Trầm hướng lui về sau mấy bước, đặt mông ngã ở trên đất, vẻ mặt không thể tin nhìn khuôn mặt cười yếu ớt kia, không tự chủ được, tươi cười của nữ tử trước mắt dung hợp với thiếu nữ trong trí nhớ, giống như chính là nhất thể.

Giờ này khắc này, sắc mặt phụ nữ (cha và con gái) Hạ Minh cũng vô cùng khó coi, mặt xám như tro tàn cũng không gì hơn cái này, bất luận năng lực thừa nhận của bọn họ mạnh mẽ như thế nào, cũng bị câu nói này của Cố Nhược Vân trực tiếp đánh choáng váng.

"Ngươi nói lời này có ý tứ gì?" Hạ Sơ Tuyết thật vất vả mới phục hồi tinh thần, sắc mặt tái nhợt nhìn Cố Nhược Vân: "Ngươi là nói, l^q'đ ngươi là Hạ Nhược Vân? Chuyện này không có khả năng! Hạ Nhược Vân đã chết! Trước không nói có loại chuyện đầu thai chuyển thế này hay không, cho dù thực sự, tuổi này của ngươi cũng hoàn toàn không phù hợp!"

Hạ Nhược Vân mới chết sáu năm, cho dù luân hồi, hiện giờ cũng chỉ có sáu tuổi, làm sao nàng có thể sẽ là Hạ Nhược Vân?

Nàng nhất định là cố ý hù dọa mình!

Không sai, nhất định là như vậy!

"Hạ Minh," Cố Nhược Vân chậm rãi nhắm hai mắt lại, lúc lại mở mắt, tầm mắt dừng ở trên người Hạ Minh: "Các ngươi biết không, trong sáu năm này, ta luôn luôn sống ở bên trong thù hận, lúc nào ta cũng khắc ghi phải tìm các ngươi báo thù! Bất luận các ngươi đối đãi với ta như thế nào, ta cũng có thể nhịn, nhưng mà ta không nghĩ tới các ngươi lại phát rồ như vậy! Ngay cả thê tử và phụ thân nhi nữ của mình cũng có thể giết hại, nhưng mà thế nào các ngươi cũng không thể nghĩ đến, ta sẽ đoạt xác trùng sinh, dùng thân phận của người khác sống tiếp!"

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 870: Diệt Hạ gia (mười hai)

Edit: kaylee

Cố Nhược Vân nở nụ cười, tiếng cười trầm thấp kia rơi vào trong tai Hạ Minh, làm tâm của y nháy mắt trở nên vô cùng sợ hãi.

Khó trách…….. Khó trách lần đầu tiên nhìn thấy nữ tử này, y có một cảm giác loại rất kỳ quái.

Khó trách nàng lại biết rõ ràng chuyện năm đó như thế.

Thì ra nàng vậy mà chính là Hạ Nhược Vân!

"Ngọc nhi."

Cố Nhược Vân chậm rãi mở miệng, giọng nói kia vang lên ở trong đại đường, giống như tiếng sấm đánh, lại làm cho trái tim của mọi người bị chấn động một chút.

Vừa rồi, nàng xưng hô thiếu niên này là gì?

Ngọc nhi?

Chẳng lẽ hắn là Hạ Lâm Ngọc?

Sắc mặt Hạ Minh xám trắng, mặt lộ vẻ tuyệt vọng, y chẳng thể nghĩ tới Hạ Nhược Vân sẽ về đến nơi đây, hơn nữa ngay cả Hạ Lâm Ngọc cũng còn sống!

"Ngọc nhi, năm đó Lục Trầm đối đãi với đệ như thế nào, hiện tại đệ có thể trả lại y gấp bội!" Cố Nhược Vân khẽ giương mắt lên: "Chỗ này ta có đủ đan dược, lqđ cho dù làm cho y chỉ còn lại một giọt máu, ta cũng có thể cứu sống y, cho nên đệ muốn ngược đãi y thế nào thì có thể ngược đãi thế đó!"

Trong sáu năm này, sống ở bên trong thù hận đâu chỉ là Cố Nhược Vân?

Hạ Lâm Ngọc cũng như thế!

Hắn vĩnh viễn sẽ không quên, đau đớn tê tâm liệt phế khi kiếp trước phải trơ mắt nhìn tay chân của mình bị chém đứt, nhưng càng làm cho hắn đau lòng là ánh mắt tan nát cõi lòng mà tuyệt vọng kia của tỷ tỷ, ánh mắt kia luôn luôn khắc vào trong đầu của hắn, làm cho hắn không xóa đi được.

"Ngọc nhi, ngươi là Ngọc nhi?" Lục Trầm há miệng thở dốc, trong cổ họng phát ra âm thanh khó khăn: "Ngọc nhi, nể tình ta đã từng chăn sóc ngươi, ngươi tha ta đi, ta thật sự không muốn chết!"

Con ngươi của Hạ Lâm Ngọc đảo qua khuôn mặt tái nhợt của Lục Trầm, bên trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú không có biểu cảm gì, giọng nói thanh thúy mang theo hận ý thấu xương, chậm rãi vang lên trong đại đường trống trải này.

"Tỷ tỷ đã thấy mẫu thân chết, ngươi còn giết chết ta ở trước mặt của nàng! Lục Trầm, ngươi nói xem làm sao ta có thể buông tha cho ngươi? Kẻ nào làm cho tỷ tỷ rơi lệ, ta đều sẽ không bỏ qua!" Hạ Lâm Ngọc cười lạnh một tiếng, đột nhiên chuyển mắt nhìn Hạ Minh, mặt không biểu cảm nói: "Hạ Minh, không phải ngươi từng ghét bỏ ta là phế vật sao? Ngươi còn nói huyết mạch của ngươi chỉ có một mình Hạ Sơ Tuyết, ta chỉ là một trói buộc mà thôi! Nhưng mà thật đáng tiếc, Hạ Sơ Tuyết cũng không phải thân sinh của ngươi, cho nên ngươi nhất định đoạn tử tuyệt tôn!"

Thân mình Hạ Minh nhẹ nhàng run lên, hơi hơi nhắm hai mắt lại, thế nào y cũng thật không ngờ, nữ nhi mình yêu thương nhiều năm như vậy lại là tư sinh tử (con riêng) của người khác.

Hiện tại chỉ cần nghĩ đến chuyện này, tâm của y lập tức giống như đau không cách nào tự kềm chế giống như đao cắt, càng là hận không thể bóp chết tiện nữ nhân Thu Na kia!

"Đoạn tử tuyệt tôn, ha ha," Hạ Minh nở nụ cười, tiếng cười kia mang theo vô tận thê lương và đau đớn, y quay đầu nhìn về phía Hạ Lâm Ngọc, nói: "Không nghĩ tới Hạ Minh ta lăn lộn nhiều năm như vậy, đến cuối cùng vậy mà trở thành hai bàn tay trắng, ta vì một tư sinh nữ mà hại chết thân cốt nhục của ta! Ngọc nhi, Vân Nhi, ta biết trong lòng các ngươi có hận đối với ta, llêqquýđđônn nhưng mà năm đó ta cũng là bị lời nói dối của người kia lừa gạt, huống chi huyết mạch tương liên, bất luận như thế nào ta cũng là phụ thân của các ngươi, điểm này vĩnh viễn cũng sẽ không thể thay đổi, chẳng lẽ các ngươi thật sự muốn làm ra chuyện giết cha?"

Hạ Lâm Ngọc nhíu chặt mày thanh tú lại, lại vào lúc này, một giọng nói truyền đến từ bên cạnh, mang theo cười lạnh.

"Giết cha? Không phải chính ngươi đã từng làm loại chuyện này sao?" Cố Nhược Vân cười cười, nụ cười kia cũng không đến đáy mắt, trong con ngươi đen thanh lãnh của nàng nhiễm sự lạnh lẽo sắc bén nhàn nhạt: "Cho nên, ta cũng không để ý làm chuyện ra giống như ngươi."

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.10.2018, 12:06
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3535
Được thanks: 16570 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C870 - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 871: Diệt Hạ gia (mười ba)

Edit: kaylee

Ầm!

Giống như ngũ lôi oanh đỉnh (sét đánh đỉnh đầu), bước chân của Hạ Lâm Ngọc lui về sau mấy bước, khuôn mặt thanh tú của hắn vô cùng tái nhợt, có chút không dám tin nhìn Cố Nhược Vân.

"Tỷ, lời này của tỷ có ý tứ gì? Hạ Minh giết cha? Gia gia chết, cũng có liên quan tới y?"

Bởi vì Hạ Lâm Ngọc tới chậm một bước, cho nên chuyện gì đã xảy ra lúc trước đều không rõ ràng, lqđ nhưng hắn chẳng thể nghĩ tới tâm của Hạ Minh vậy mà có thể tàn nhẫn đến loại trình độ này, ngay cả phụ thân sinh y nuôi y, cũng chết ở trong tay y!

"Không, này không là lỗi của ta, tất cả đều tại tiện nhân Thu Na kia, nếu không phải vì nàng ta, ta cũng sẽ không thể làm ra loại chuyện này."

Nói xong lời này, Hạ Minh không đợi những người khác phản ứng lại đã vọt tới trước mặt Thu Na, bàn tay dùng sức bóp chặt cổ của nàng ta. Giờ này khắc này, Thu Na hoàn toàn nói không ra lời, vẻ mặt sợ hãi nhìn đôi mắt đỏ bừng của nam tử trước mắt kia.

"Tiện nhân, ngươi cũng dám nói với ta loại lời nói dối này, còn dám thông dâm với người! Nếu không phải tại ngươi, ta hiện tại sẽ có bao nhiêu hạnh phúc?" Hai tay Hạ Minh dùng tốc độ rất mạnh, hận không thể bóp chết nữ nhân trong tay.

Thu Na há to miệng, cổ họng nhưng là không cách nào phát ra một chút âm thanh, mặt nàng ta đỏ lên, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Hạ Sơ Tuyết ngã ngồi ở trên đất.

Nhưng mà, Hạ Sơ Tuyết đã tự thân khó bảo toàn, nơi nào còn lo lắng cho nàng? Cho nên, sau khi trông thấy ánh mắt cầu cứu của Thu Na, nàng ta vội vàng quay đầu, không lại liếc nhìn nàng một cái.

Nhìn thấy tình cảnh này, sắc mặt Thu Na tràn ngập tuyệt vọng và bi thống, thế nào nàng ta cũng không nghĩ tới, ở thời điểm mấu chốt nhất này, Hạ Sơ Tuyết sẽ đối đãi với nàng ta như thế.

"Oa."

Rốt cục Hạ Sơ Linh cũng phục hồi tinh thần lại từ trong si ngốc kia, khóc lớn chạy về phía Hạ Minh, nắm tay nho nhỏ hung hăng gõ lưng Hạ Minh.

"Phụ thân hư, ngươi buông mẫu thân ra, ngươi buông nàng ra!"

Phanh!

Hạ Minh ở bên trong điên cuồng vung một cái tát về phía Hạ Sơ Linh, lập tức, thân mình Hạ Sơ Linh bị đánh bay ra ngoài, l.q.đ đầu vừa khéo đập vào phía trên cột đá, máu tươi đột nhiên chảy ra từ cái ót, thân mình nho nhỏ ngã trên mặt đất, từ đầu tới cuối nàng ta đều mở to đôi mắt mê mang mà nghi hoặc kia.

Nàng ta không rõ, vì sao phụ thân luôn luôn ân ân ái ái với mẫu thân, lại muốn giết mẫu thân?

Nàng ta cũng không rõ, phụ thân luôn luôn sủng ái nàng ta, vì cái gì lại ra tay với nàng ta?

Đương nhiên, điểm này, nàng ta vĩnh viễn cũng không thể hiểu rõ!

Tâm của Thu Na bị chấn động mạnh mẽ, khóe mắt rốt cục chảy xuống hai hàng nước mắt, nàng ta lại nhìn về phía Hạ Sơ Tuyết cầu cứu, dùng hết toàn lực mới phun ra được vài từ từ trong cổ họng: "Cứu……... Cứu muội muội của ngươi."

Hạ Sơ Tuyết cúi đầu, cũng không có liếc mắt nhìn Hạ Sơ Linh ngã vào trong vũng máu một cái.

Như thế, rốt cục tâm của Thu Na cũng hoàn toàn tuyệt vọng.

"Ha ha ha!"

Bỗng nhiên, Thu Na cười to hai tiếng, cũng không biết lấy lực lượng từ đâu đến một chưởng đẩy Hạ Minh ra ngoài, rồi sau đó thân thể của nàng ta cũng lui về phía sau mấy bước, con ngươi tràn ngập hận ý thấu xương nhìn chằm chằm Hạ Minh.

"Hạ Minh, ngươi có biết, ở trên đời này, người ta yêu nhất là ngươi, ta hận nhất, cũng là ngươi! Ngươi đã từng cho ta bao nhiêu thề non hẹn biển? Ngươi còn từng nói, rồi sẽ có một ngày ngươi sẽ quang minh chính đại nghênh thú ta về nhà, nhưng cuối cùng ta chờ được, lại là tin tức thành hôn của ngươi và tiểu thư Mạc gia!"

Thu Na hơi hơi nhắm hai mắt lại, ở giờ phút này trái tim kia vẫn không ngừng đau đớn như trước.

"Kỳ thực, tiểu thư Mạc gia kia cũng là một người đáng thương, bởi vì cái gì nàng cũng không biết, năm đó nếu không phải ngươi thiết kế nàng, nàng cũng sẽ không thể phương tâm ám hứa đối với ngươi, nhưng cho dù như thế, ta vẫn hận nàng, cho dù nàng đáng thương lại như thế nào, ai bảo nàng đoạt đi ngươi?"

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 872: Diệt Hạ gia (mười bốn)

Edit: kaylee

"Ngươi đã cưới người khác? Vì sao còn muốn đến trêu chọc ta? Ta đã tính toán đi cùng Thiên Hưng quốc sư, nhưng ngươi lại đến đây! Hơn nữa còn hứa hẹn với ta, chỉ cần ngươi đi lên vị trí thiếu chủ Hạ gia, lee~lqđ ngươi lập tức phù chính (nâng thiếp lên làm vợ) ta! Ta tin lời nói của ngươi, cho nên mới từ bỏ Thiên Hưng quốc sư về Hạ gia với ngươi!" Thu Na mở đôi mắt, ánh mắt thù hận dời từ trên mặt Hạ Minh, chuyển tới trên người Hạ Sơ Tuyết, giờ khắc này trên mặt của nàng ta không có hận ý kia, có, chỉ là thất vọng.

"Tuyết nhi, ta làm nhiều như vậy, toàn là vì ngươi, đến cuối cùng ngươi lại sợ chết như thế?"

Giọng điệu của Thu Na tràn đầy tuyệt vọng, phỏng chừng nàng ta cũng thật không ngờ Hạ Sơ Tuyết lại yếu đuối đến loại trình độ này.

"Nhưng mà, cũng may ta còn có Linh nhi, ta còn có nàng."

Đột nhiên, nàng ta nở nụ cười, khuôn mặt tươi cười như hoa đi đến phía Hạ Sơ Linh bên trong vũng máu.

Nhìn bóng dáng lảo đảo kia của nàng ta, Hạ Sơ Tuyết muốn nói cái gì đó, cuối cùng vẫn là ngậm miệng lại.

Lúc này, Hạ Sơ Linh nằm ở trong vũng máu, mở to đôi mắt như là muốn nói cái gì đó, máu tươi từ cái ót của nàng ‘tí tách’ chảy ra, rất nhanh đã nhiễm mặt đất dưới nàng thân thành màu đỏ tiên diễm.

Thu Na nhẹ nhàng bế thân mình Hạ Sơ Linh lên, tay phất qua đôi mắt mở to kia, khép lại mí mắt của tiểu cô nương, trên mặt của nàng treo nụ cười, yên lặng mà thanh nhã, không còn có dáng vẻ điên cuồng lúc trước.

"Linh nhi, con không cần sợ, hiện tại mẫu thân sẽ đến cùng con, về sau chúng ta có thể rời xa chỗ này, không bao giờ gặp những người này nữa."

Phanh!

Sau khi dứt lời, Thu Na dùng sức chụp một chưởng ở phía trên ngực của mình, trong phút chốc một ngụm máu tươi phun ra, sắc mặt của nàng đã vô cùng trắng bệch ở trong chớp mắt. Rồi sau đó, ở dưới ánh mắt của mọi người, nàng ôm chặt thân thể của Hạ Sơ Linh chậm rãi ngã xuống.

"Tiện nhân!" Hạ Minh mắt lạnh nhìn thân thể ngã xuống của Thu Na, trên mặt mang theo một nụ cười lạnh xem thường, đột nhiên y nhìn về phía Cố Nhược Vân, nói: "Vân Nhi, kẻ thù của con đã chết, tất cả những chuyện này đều là vì Thu Na, cho nên ân oán lúc trước của chúng ta cũng có thể bỏ qua, ta cam đoan từ đây về sau, ta chỉ có con và Ngọc nhi là nhi nữ, không có bất luận kẻ nào có thể vượt qua địa vị của các con ở trong lòng ta."

Cố Nhược Vân nhìn vẻ mặt vô sỉ kia của Hạ Minh, bên môi nâng lên một chút tươi cười nông cạn.

"Tất cả mọi chuyện quả thật là do Thu Na dựng lên, nhưng mà, ta cho rằng, đầu sỏ gây ra chính là ngươi!"

Sắc mặt Hạ Minh thay đổi: "Vân Nhi, nếu con cố ý muốn giết ta, con tất nhiên sẽ rơi vào mười tám tầng địa ngục, trọn đời không được siêu sinh!"

Ầm!

Đột nhiên, ánh mắt của tử bào tiểu nam hài đứng ở bên cạnh Cố Nhược Vân kia lóe lên, khóe miệng nâng lên một chút tươi cười tà mị, l^q'đ rồi sau đó không đợi Hạ Minh phản ứng lại, một ngọn lửa màu tím đánh tới trước mặt của y, ‘xoát’ một tiếng lập tức làm toàn bộ thân thể của y bốc cháy lên.

"Mười tám tầng địa ngục?" Tiểu nam hài cười tà mị: "Cho dù là vào địa ngục, chủ nhân của Tử Tà ta, cũng nhất định là chúa tể của địa ngục! Ai dám không theo?"

Giọng nói của hắn có chút non nớt, rơi vào trong tai mọi người lại vô cùng rung động, Hạ Minh khiếp sợ mở to hai mắt, thậm chí còn không để ý đến đau đớn vì bị ngọn lửa thiêu cháy, đôi mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt phấn nộn nộn của tiểu nam hài.

"Ngươi nói ngươi gọi là Tử Tà?"

Tử Tà!

Đó là tên của thượng cổ Phượng Hoàng Tử phượng!

Tiểu gia hỏa này chính là thượng cổ Phượng Hoàng? Chẳng lẽ Cố Nhược Vân đã khế ước Thượng Cổ Thần Tháp?

Không có khả năng!

Tuyệt đối không có khả năng!

Qua nhiều năm như vậy, nàng chưa từng khế ước được với Thượng Cổ Thần Tháp, vì sao ở trong sáu năm này lại hoàn thành khế ước?

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 873: Diệt Hạ gia (mười lăm)

Edit: kaylee

"Hạ Minh, năm đó là ngươi buông tha nàng, tất cả đều là ngươi tự làm tự chịu!" Tiểu Tử Tà nâng lên khóe môi, nở nụ cười tà mị, cặp mắt tím âm trầm kia của hắn quét về phía Hạ Sơ Tuyết ở một bên, đáy mắt tất cả đều là chán ghét và ghét bỏ: "Hơn nữa, ngươi còn muốn đoạt ta cho nữ tử này? Tử Tà ta không phải ai cũng có thể khế ước! Đời đời kiếp kiếp, chủ nhân ta nhận định chỉ có một mình nàng, chỉ cần linh hồn của nàng chưa diệt, ta vĩnh viễn vì chờ nàng mà tồn tại, nếu nàng có một ngày hôi phi yên diệt, ta đây và Thượng Cổ Thần Tháp đều sẽ biến mất ở trên thế gian này!"

Giọng nói non nớt kia rơi vang lên, giống như từng đạo búa tạ đánh ở trong lòng mọi người.

Trên mặt Hạ Lâm Ngọc tràn đầy vẻ vui mừng, cuộc đời này, tỷ tỷ có một đồng bạn chân thành làm bạn với nàng như vậy, cũng đã đủ.

"Thì ra, ngươi mới là chủ nhân chân chính của Thượng Cổ Thần Tháp." Lục Trầm thống khổ nhắm đôi mắt lại, phía trên khuôn mặt anh tuấn kia tràn đầy hối hận, không có chút áy náy nào.

Y hối hận cũng không phải vì đã giết Cố Nhược Vân, mà là mất đi loại hậu thuẫn cường đại như Cố Nhược Vân này!

Nếu năm đó y cưới nàng, thì Thượng Cổ Thần Tháp trong tay Cố Nhược Vân chính là của y! Hơn nữa ở phía trên đại lục này cũng có một chỗ đứng cho Lục Trầm y! Nhưng mà, y lại dễ tin vào lời nói dối của những người Hạ gia này, lầm giết chết chủ nhân chân chính của Thượng Cổ Thần Tháp, ngược lại giúp một kẻ giả mạo!

Nghĩ vậy, trong lòng Lục Trầm chính là vô cùng đau.

"Vân Nhi," Y mở đôi mắt, con ngươi bi thống nhìn thẳng khuôn mặt thanh lãnh lạnh nhạt của nữ tử kia, hối hận đan xen nói: "Năm đó, ta cũng bị lừa gạt mới trở nên như thế, ta biết nàng hận ta, lqđ nhưng chỉ bởi vì yêu, nàng mới có hận! Ta hi vọng nàng có thể cho ta một cơ hội sủng ái nàng chăm sóc nàng, Lục Trầm ta có thể thề tại đây, tất sẽ không cô phụ nàng!"

Đúng vậy, ở trong mắt Lục Trầm, Cố Nhược Vân vẫn yêu y, nếu không vì sao phải thù hận y như thế?

Một chút tươi cười xuất hiện ở trên mặt Cố Nhược Vân, làm cho khuôn mặt vốn thanh lệ kia của nàng càng động lòng người, nhưng mà, đôi con ngươi màu đen kia lại chứa đựng châm biếm, tựa tiếu phi tiếu nhìn Lục Trầm.

Nhưng mà, trông thấy ý cười trên mặt nữ tử, Lục Trầm cho rằng mình còn có cơ hội, trong lòng lập tức vui vẻ, ánh mắt ôn hòa như ánh mặt trời bao phủ Cố Nhược Vân.

"Vân Nhi, ta biết nàng khẳng định còn yêu ta, một khi đã như vậy, chúng ta đây chọn ngày tốt thành hôn đi."

Hạ Sơ Tuyết đứng ở bên cạnh Lục Trầm, nhìn sắc mặt vô sỉ của nam nhân kia trong lòng bất giác cười lạnh một tiếng, nam nhân này chính là thực tế như vậy, một khắc trước còn lời thề son sắt đối với mình, lại ở giây lát sau đã nịnh nọt một nữ nhân khác.

"Lục Trầm," Tươi cười trên mặt Cố Nhược Vân càng sâu, dương mắt ngóng nhìn nam nhân đứng ở trước mặt mình: "Ta quả thật hận ngươi, ta hận không thể thiên đao vạn quả (róc xương lóc thịt) ngươi, hơn nữa băm thành vạn mảnh cho chó ăn! Đương nhiên, loại hận này không quan hệ với ****, mà là xuất phát từ chuyện ngươi làm đối với Ngọc nhi! Ta vĩnh viễn không cách nào dễ dàng tha thứ bất luận kẻ nào thương hại người thân của ta! Cho nên, ta nằm mơ cũng muốn về tới tìm các ngươi báo thù."

Sắc mặt Lục Trầm trắng nhợt, bước chân lui về sau mấy bước, y lắc lắc đầu, có chút không dám tin nhìn Cố Nhược Vân.

"Không, ta không tin, nàng nhất định là yêu ta! Vân Nhi, ta đã đáp ứng nàng, về sau ta sẽ đối xử tốt với nàng, nàng còn muốn như thế nào? Hơn nữa ta cũng có thể thề, từ đây về sau, trừ nàng ra bất kỳ nữ nhân nào ta cũng không chạm vào một chút!" Nói tới đây, Lục Trầm hạ giọng điệu, dùng âm thanh ôn hòa kia nói: "Ta biết ta không bằng nam tử tóc bạc bên cạnh nàng kia, nhưng nàng có nghĩ tới không, diễn/đ@n\lêquý.đônn hắn cường đại vĩ đại như vậy, ngày sau tất nhiên bị không ít nữ nhân khác mê hoặc, lấy sự cao ngạo của nàng, nàng dễ dàng tha thứ tam thê tứ thiếp sao? Chỉ có Lục Trầm ta mới có thể toàn tâm toàn ý đối đãi với nàng, Vân Nhi, nàng cùng với hắn, nhất định sẽ hối hận!"

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

p/s: thứ 7, chủ nhật không có chương nhé mọi người. May mà vừa nhớ ra để đăng chương không thì hôm nay cũng không có luôn ^_^


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 429 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

19 • [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng

1 ... 71, 72, 73

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1029 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 979 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 250 điểm để mua Khỉ buồn ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 931 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 885 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Ngạo Tình: -.-
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.