Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 429 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

 
Có bài mới 06.08.2018, 20:43
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3535
Được thanks: 16568 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C654 - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Dạo này mưa gió sấm sét ghê quá cơ ~ thật ảnh hưởng edit mà ~

Chương 658: Chữa trị (năm)

Edit: kaylee

Thánh Thành.

Đây là sau khi Cố Nhược Vân đi đến Dạ gia, lần đầu tiên đi đến phía trên ngã tư đường Thánh Thành.

Không thể không nói, ngã tư đường Thánh Thành này quả thật phồn hoa, càng quan trọng hơn là, ở trong Thánh Thành, chẳng sợ chỉ là cư dân phổ thông, trên người đều có dao động cường hãn.

Lúc này, trong một tửu lâu Thánh Thành, bên trong ghế lô lầu hai, nam tử đứng yên phía trước cửa sổ, mặt mày màu vàng hơi hơi nheo lại, nhẹ nhàng lắc lư ly rượu trong tay, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm đám người đi qua phía dưới.

Dáng vẻ của nam tử này vô cùng tuấn mỹ, ngũ quan tinh xảo hoàn mỹ như họa, trắng nõn da thịt không chút tỳ vết nào, bờ môi của hắn hơi mím, con ngươi thâm thúy không biết suy nghĩ cái gì.

Vẻ đẹp của hắn, không tà mị bằng Tử Tà, cũng không mang đến cái loại kinh diễm như Thiên Bắc Dạ, lại đẹp thật sự anh khí, lqd toàn thân lộ ra khí phách quân lâm thiên hạ, chẳng sợ chỉ là đứng ở bên người của hắn, đều sẽ không tự chủ được muốn thần phục.

Nhất là, nam nhân này có một đôi con ngươi màu vàng, xinh đẹp làm cho người không thể dời ánh mắt.

"Vân Nhi?"

Bỗng nhiên, dưới lầu, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở trong mắt của hắn, con ngươi màu vàng xinh đẹp mà khí phách của nam nhân kia co rụt lại mạnh mẽ, ‘xoát’ một tiếng lập tức đứng lên từ trên chỗ ngồi, lập tức, thân mình hóa thành một tia sáng màu vàng, nhanh chóng nhảy dựng lên từ trên lầu.

Giờ phút này, vẻ mặt của hắn không bình tĩnh giống như vừa rồi, mặt mày hàm chứa vẻ sốt ruột.

"Là nàng? Không! Không có khả năng, nhất định là ta nhìn lầm rồi, Vân Nhi đã chết, không có khả năng lại xuất hiện."

Nhìn người đến người đi trên ngã tư đường trước mắt, tâm của nam tử từng chút chìm vào đáy cốc: "Vài năm trước, nàng đã bỏ mình, sao lại sẽ xuất hiện ở nơi trục xuất? Hơn nữa, nơi trục xuất, nếu không tới cấp bậc Võ Đế, căn bản chính là có đến mà không có về."

Nói tới đây, nam tử cười khổ một tiếng: "Có lẽ là vài năm nay ta quá mức tưởng niệm nàng, nên hoa mắt, ngay cả phụ thân của nàng đều nói nàng đã chết, có lẽ, nàng thật sự đã mất." (L: các tình yêu hãy đoán xem nam nhân này là ai? Vân Nhi này là thế nào?)

Lời nói rơi xuống, cuối cùng hắn nhìn ngã tư đường đầy người đi đường, lại đi trở về bên trong tửu lâu.

... ....

"Hả?"

Phía trên ngã tư đường, hình như Cố Nhược Vân đã nhận ra cái gì, chậm rãi quay đầu, nhìn về phía sau ngã tư đường, l.q.đ mày bất giác nhíu lại: "Vừa mới giống như ta cảm giác được một loại hơi thở quen thuộc, chẳng lẽ là cảm giác của ta xảy ra sai lầm?"

Nghĩ vậy, Cố Nhược Vân lắc lắc đầu, lại đi về phía trước, không còn có quay đầu.

Nếu vừa rồi nàng cũng quay đầu lại, sẽ trông thấy nam tử phi xuống dưới từ trên lầu tửu lâu, cũng chính là bởi vì nàng không có quay đầu, vì vậy cũng không có phát hiện bóng dáng kia ——

Ghế lô tửu lâu.

Nam tử mới vừa vào ngồi, còn không có phục hồi tinh thần lại từ trong thất vọng vừa rồi, lệnh bài truyền tin trên tay lập tức truyền đến một âm thanh.

"Chuyện gì?"

Hắn nhíu mày, hỏi.

"Kim đại ca, chừng nào thì người trở về?"

Giọng nói này vô cùng mềm mại, làm bất luận kẻ nào nghe xong đều không thể không động dung.

"Một tháng sau."

Nam tử thở dài, bất luận như thế nào, Hạ Sơ Tuyết cũng là muội muội của Vân Nhi, cho dù bản thân không thích nàng cỡ nào, vì Vân Nhi, hắn cũng không thể không để ý người Hạ gia, nếu không mà nói, Vân Nhi đã chết cũng không cách nào an tâm. (L: đến đây m.n có rõ hơn chút nào không? ^-^)

"Được, vậy Sơ Tuyết chờ Kim đại ca," Giọng nói trên lệnh bài kia quả nhiên dừng một chút, ngay sau đó lại vang lên: "Kim đại ca, tỷ tỷ đã chết, cũng là lúc người quên nàng."

"Đủ!"

Con ngươi màu vàng của nam tử trầm xuống, âm thanh lạnh lùng nói: "Sơ Tuyết, bởi vì ngươi là muội muội của Vân Nhi, ta mới có thể bảo vệ Hạ gia các ngươi, ta chỉ là không hy vọng gia tộc của nàng bị hủy hoại chỉ trong chốc lát! Nhưng mà, ta vĩnh viễn sẽ không quên đã từng giao tình cùng chung hoạn nạn với nàng! Nếu nàng thật sự đã chết, ta đây tất nhiên sẽ nhớ kỹ nàng đời đời kiếp kiếp, nếu như ngươi lại nói lời nói này, vậy từ đây về sau, sống chết của Hạ gia, không có quan hệ gì với ta!"

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 659: Thiên Bắc Dạ thức tỉnh (một)

Edit: kaylee

Phanh!

Bỏ lại lời nói tàn nhẫn này, nam tử hung hăng ném lệnh bài cầm trong tay ra ngoài, hắn xoa xoa huyệt thái dương, lẩm bẩm nói: "Vân Nhi, nếu ngươi còn sống, thì thật tốt? Yên tâm đi, lqd ta nhất định sẽ truy tra ra hung thủ lúc trước hại chết ngươi, chính là chân trời góc biển, ta cũng sẽ làm cho bọn họ chôn cùng ngươi!"

Một chút sát ý hiện lên trong con ngươi màu vàng xinh đẹp kia, khí thế trên người nam tử lăng liệt, giống như một cơn lốc, nháy mắt phá hủy tất cả bàn ghế.

Sau một lát, trong toàn bộ tửu lâu, mới chậm rãi an tĩnh lại.... ......

Cùng lúc đó thì.... .....

Đông Nhạc đại lục, Hạ gia.

Hạ Sơ Tuyết nắm chặt lệnh bài trong tay, trên mặt trắng noãn như ngọc tràn đầy hận ý, ghen tị và thù hận trong lòng giống như là đang thiêu đốt trái tim nàng ta.

"Hạ Nhược Vân, ngươi đã là người chết! Vì sao còn không rời đi từ trong lòng Kim đại ca? Hạ Sơ Tuyết ta cái gì cũng vĩ đại hơn ngươi, tuyệt không cam lòng bị một người chết như ngươi ép xuống!"

Chỉ cần cho nàng thời gian, nàng sẽ làm tất cả mọi người thế gian lãng quên nữ nhân kia.

"Sơ Tuyết."

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên sau lưng nàng.

Hạ Sơ Tuyết quay đầu nhìn về phía nam nhân phía sau, sắc mặt bình phục, nhưng giọng điệu lại không có mềm mại như khi đối mặt với Kim Đế vừa rồi.

"Lục đại ca, ngươi tìm ta có chuyện gì?"

Lục Trầm có chút phức tạp nhìn Hạ Sơ Tuyết, nói: "Ta ở bên ngoài tăng số nhân thủ, chẳng những không có tìm được Thượng Cổ Thần Tháp, ngay cả thi thể của Hạ Nhược Vân cũng không có tìm được, nàng không phải có một Thần Y sư phụ à, có phải là bị lão gia tử kia cứu đi hay không?"

"Sẽ không!"

Hạ Sơ Tuyết cười lạnh một tiếng, nói: "Hạ Nhược Vân khẳng định là đã chết, nàng thương thành như vậy không có khả năng sẽ còn sống, về phần lão gia tử kia, luôn luôn hoài nghi là Hạ gia chúng ta hại chết Hạ Nhược Vân, lại bởi vì bất hạnh không có chứng cớ, mới chưa từng ra tay với chúng ta! Nhưng mà, lưu trữ người này rất phiền toái, vừa khéo Kim Đế lại đang tìm hung thủ hại chết Hạ Nhược Vân, chúng ta có thể cho bọn họ tự giết lẫn nhau!"

Lục Trầm hơi hơi nhíu mày: "Như vậy có phải không tốt lắm hay không? Dù sao lão gia tử kia là sư phụ của Hạ Nhược Vân, chúng ta đã hại chết Hạ Nhược Vân, cho nên……."

"Thế nào?" Hạ Sơ Tuyết cười lạnh một tiếng: "Ngươi là mềm lòng, hay là dư tình chưa dứt đối với Hạ Nhược Vân? Đừng quên, lúc trước là ngươi tách rời cơ thể sống của Hạ Lâm Ngọc, cũng là ngươi hại chết Hạ Nhược Vân, llêqquýđônn nếu chuyện này bị lão gia tử kia biết, sẽ có cái kết cục gì ngươi hẳn là rõ ràng! Lão gia tử kia luôn luôn bao che khuyết điểm, Hạ Nhược Vân thế nhưng lại là đệ tử lão đắc ý nhất! Cũng may Kim đại ca không quá hiểu biết đối với tình huống Hạ gia chúng ta, luôn luôn cho rằng phụ thân và ta đều có quan hệ thâm sâu với nàng, mới trợ giúp chúng ta!"

Chỉ cần nghĩ đến địa vị Hạ Nhược Vân chiếm cứ ở trong lòng Kim Đế, Hạ Sơ Tuyết lập tức hận phát cuồng, nếu không phải nữ nhân kia cầm đi Thượng Cổ Thần Tháp, nói không chừng bản thân sớm đã đuổi đến tu vi của Kim Đế.

Gia gia cũng thật sự là một kẻ ngu xuẩn, bản thân mới là người thượng cổ Phượng Hoàng chuyển thế, dựa vào cái gì cho nàng Thượng Cổ Thần Tháp?

Nếu không phải gia gia quá mức ngu xuẩn, chuyện sau đó cũng sẽ không xảy ra, Hạ Nhược Vân đương nhiên sẽ không chết.

Không biết sau khi lão gia tử đáng chết kia nhìn thấy tất cả những chuyện này có hối hận hay không.

"Được."

Lục Trầm hung ác, nói: "Chuyện này ta đến làm, bất luận như thế nào, ta cũng sẽ làm cho Kim Đế và sư phụ của Hạ Nhược Vân trở thành cừu địch! Có lẽ mượn tay Kim Đế, quả thật có thể làm lão gia tử kia chết."

Dù sao, hắn đã phạm lỗi một lần, lại giết một người cũng không có gì.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

Chương 660: Thiên Bắc Dạ thức tỉnh (hai)

Edit: kaylee

Có lẽ Hạ Nhược Vân còn có thể cảm kích y đưa lão gia tử kia xuống làm bạn với nàng.

Nghĩ đến đây, trong mắt Lục Trầm hiện lên một vẻ độc ác, trong lòng âm thầm nói: "Hạ Nhược Vân, ngươi đừng trách ta lòng dạ ác độc, người không vì mình, lqđ trời tru đất diệt, Sơ Tuyết mới là chủ nhân chân chính của Thượng Cổ Thần Tháp, chính là bởi vì điều này, ngươi mới không cách nào khống chế Thượng Cổ Thần Tháp, có nàng là có thể có được thiên hạ, vì thiên hạ này, ta chỉ có thể bỏ đi ngươi, tin tưởng ngươi sẽ hiểu ta."

Nếu không phải như thế, Thượng Cổ Thần Tháp đi theo nàng lâu như vậy, nàng cũng không thể sử dụng nó.

Nguyên nhân chân chính, chính là Hạ Sơ Tuyết mới là chủ nhân của Thượng Cổ Thần Tháp, là chuyển thế của thượng cổ Phượng Hoàng Tử Tà!

Nàng mới là thiên tài chân chính! So sánh với nàng, những người khác đều là phế vật!

Đương nhiên, Cố Nhược Vân không biết tình huống nơi này, sau khi nàng mua dược liệu xứng với Địa Ngục Chi Liên xong thì về tới Dạ gia, không biết vì sao, ở sau khi nàng đi vào Dạ gia, ánh mắt một đám người nhìn nàng đều cực kì quái dị.

Chính là, nàng cũng không có nghĩ nhiều, tiêu sái đi thẳng vào bên trong hậu viện.

Trong phòng, nam nhân im hơi lặng tiếng nằm ở phía trên giường lớn, một bộ hồng y, giống như nhiễm máu tươi, huyết khí nhàn nhạt chậm rãi phát ra từ trên người của hắn, nhưng mà, lúc này nam tử nhẹ nhắm mắt, một đầu tóc bạc thật dài phân tán ở trên giường, dưới ánh trăng thanh lãnh, đẹp làm cho người ta nhất thời quên hô hấp.

Nếu người có khác ở chỗ này, tất nhiên sẽ bị vẻ đẹp tuyệt thế của nam tử kia làm rung động hấp dẫn ánh mắt, nhất là hắn giống như mỹ nhân ngủ an tường ngủ say, một cái chớp mắt lập tức có thể làm người không thể tự kềm chế.

Mặc dù là ở bên trong ngủ say, hắn cũng đẹp làm điên đảo chúng sinh như vậy, nếu nam tử có thể mở ánh mắt kia, không biết lại sẽ rung động thế nào?

Phỏng chừng —— tuyệt sắc thế gian, cũng không gì hơn cái này.

Cố Nhược Vân kiềm chế trái tim dâng trào, dè dặt cẩn trọng lấy ra một đóa Địa Ngục Chi Liên từ trong lòng.

Phía trên cánh hoa lóe ra ánh sáng màu đỏ chói mắt, phụ trợ khuôn mặt tuyệt diễm khuynh thành của nam tử kia càng thêm kinh diễm.

"Ta dùng thời gian ba ngày để chuẩn bị, hiện giờ ta đã chuẩn bị tốt những dược liệu cần thiết, tiểu Dạ, chàng cũng nên tỉnh lại, l^q'đ hơn nữa, thừa dịp hiện giờ chàng ngủ say bất tỉnh, ta mới có thể mang chàng ra ngoài từ trong Thượng Cổ Thần Tháp, nếu chàng thức tỉnh, sợ rằng sẽ không cách nào rời đi giống như Tử Tà."

Cố Nhược Vân nhìn nam tử nằm ở trên giường, mặt mày có chút xúc động.

Đã hơn một năm.

Hắn ngủ say đã hơn một năm…….....

Hiện giờ, cũng là lúc nên tỉnh.

Đáng tiếc hiện giờ Tử Tà đã biến thành trứng Phượng Hoàng, lại cũng không thể xuất hiện ở trước mặt nàng. Nếu không, có Tử Tà tồn tại, nàng chẳng những không cần thời gian ba ngày chuẩn bị, chính là tỷ lệ thành công cũng sẽ lớn hơn.

"Tiểu Dạ, ta không biết lấy địa phương hiện giờ ta ở, có thể làm chàng thức tỉnh hay không, nhưng bất luận như thế nào, ta cũng phải thử một lần, trước kia có Tử Tà bày mưu tính kế vì ta, hiện tại chỉ có một mình ta, dù vậy, ta cũng sẽ dùng hết toàn bộ lực lượng của ta cứu chàng."

Nói xong lời này, Cố Nhược Vân lấy ra dược liệu mình ra cửa mua vừa rồi, đưa tới bên miệng chậm rãi nuốt xuống.

Ầm!

Dược lực cường đại đánh thẳng về phía trước ở trong cơ thể Cố Nhược Vân, làm cho sắc mặt của nàng bỗng chốc trở nên vô cùng trắng bệch, lqd một ngụm máu tươi phun ra, chính là nàng vẫn không hề từ bỏ như trước, nuốt xuống toàn bộ dược này.

Nếu muốn làm cho Địa Ngục Chi Liên phát huy ra hiệu dụng, nhất định phải dùng máu tươi để tế nó.

Nhưng mà chỉ có máu tươi còn chưa đủ, những dược này cũng là cần thiết!

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.08.2018, 21:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3535
Được thanks: 16568 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C660 - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 661: Thiên Bắc Dạ thức tỉnh (ba)

Edit: kaylee

Xôn xao!

Cố Nhược Vân lấy trường kiếm ra, cắt qua tay của mình, máu tươi chậm rãi chảy xuôi xuống từ bàn tay, bởi vì hấp thu máu tươi mang theo dược lực, ánh sáng của Địa Ngục Chi Liên chói mắt hơn vừa rồi, càng là không ngừng lóe ra.

Không biết thả máu bao lâu, sắc mặt Cố Nhược Vân càng tái nhợt, mà tốc độ máu tươi chảy cũng không có nhanh như lúc trước, lqd nàng mới chậm rãi thu tay, lấy ra một viên đan dược nuốt vào, ngay sau đó, nàng lấy xuống một cánh hoa, dựng thân thể của nam nhân lên từ trên giường, thả cánh hoa tới bên miệng nam nhân.

Trong nháy mắt, cánh hoa kia hóa thành một tia sáng bắn vào trong miệng của hắn, giờ này khắc này, Cố Nhược Vân chỉ nhìn thấy một tia sáng màu đỏ trượt xuống từ cổ họng của Thiên Bắc Dạ.

Ầm!

Rầm rầm rầm!

Lực lượng cường đại bạo phát ra từ phía trên thân thể của Thiên Bắc Dạ, cho dù Cố Nhược Vân sớm có phòng bị vẫn là bị thương vì lực lượng này, nàng lau khóe miệng, ánh mắt lo lắng nhìn Thiên Bắc Dạ.

"Không được, lực lượng trực tiếp nuốt dùng Địa Ngục Chi Liên sinh ra vẫn là quá mức cường đại, ta phải nghĩ biện pháp trợ giúp tiểu Dạ, nếu không mà nói, tiểu Dạ ở trong ngủ say, thật có khả năng sẽ bị lực lượng này làm nổ tan xác."

Nếu Tử Tà còn ở….....

Không!

Không được!

Nàng không thể chuyện gì đều ỷ lại Tử Tà, hiện giờ bản thân nàng phải giải quyết tất cả vấn đề.

Nghĩ đến đây, Cố Nhược Vân chống cự cơn lốc trên người Thiên Bắc Dạ, chậm rãi đi qua, ôm chặt lấy thân thể của Thiên Bắc Dạ.

Trong nháy mắt, tất cả lực lượng cuồng bạo ở trong cơ thể của Thiên Bắc Dạ đều dời qua Cố Nhược Vân, nổ mạnh lục phủ ngũ tạng của nàng!

Đau!

Lúc này, Cố Nhược Vân cảm giác toàn thân gân mạch mình đều đang đau đớn, nàng không chút nghi ngờ, lqđ có phải bản thân sẽ bỏ mình trong chớp mắt ở dưới lực lượng cuồng bạo này hay không. Nhưng mà nàng không thể buông nam nhân trong ngực ra, nếu không mà nói, luồng lực lượng này sẽ lại về đến trong cơ thể của hắn.

"Tiểu Dạ, ta chờ giờ khắc này đã lâu, bắt đầu từ lúc chàng mê man, bước qua mười trọng khảo nghiệm đi đến nơi trục xuất, lại bế giam một năm ở lăng mộ, thậm chí ngay cả Tử Tà đều đã rời đi bên người ta, ta thật vất vả tìm được Địa Ngục Chi Liên, bất luận như thế nào, ta đều sẽ không buông tay chàng."

Mặc cho lực lượng trong cơ thể cuồng bạo như thế nào, Cố Nhược Vân vẫn luôn ôm chặt Thiên Bắc Dạ, máu đỏ tươi từng chút chảy ra từ trong da thịt của nàng, dần dần bắt đầu che kín thân thể của nàng.

Chỉ là, trên mặt của nàng lại mang theo tươi cười lạnh nhạt mà yên tĩnh, giống như không cảm thụ được thống khổ trong cơ thể.

"Tiểu Dạ, trước kia vẫn luôn là chàng bảo vệ ta, hiện tại, ta muốn bảo vệ chàng một lần."

Phanh!

Đúng lúc này, cửa phòng bỗng nhiên bị một bàn tay đẩy mở ra, ngay sau đó một gã nam nhân mặc y phục của đội chấp pháp đi vào từ ngoài cửa, cau chặt mày nhìn nữ tử áo xanh quỳ một gối ở trước giường.

Ở bên cạnh của hắn, là một nữ nhân mặc y phục màu vàng nhạt, vẽ mi kẻ mày, khóe miệng kia lộ cười lạnh thoạt nhìn vô cùng không hợp với khuôn mặt vô cùng hiền thục.

"Vị cô nương này, có người đến Chấp Sự đường ta cáo trạng, nói ngươi tùy ý quấy rầy ở Dạ gia, hơn nữa còn đánh những người khác, có việc này không?"

Dạ Du cau mày, hỏi.

Vừa rồi Nam Cung Nguyệt tìm đến hắn, nói bị một nha hoàn Dạ gia bắt nạt, nhưng mà nếu nữ nhân này là nha hoàn Dạ gia, vì sao sẽ ở trong phòng khách? Hơn nữa, trước khi đến đây hắn cũng tìm hiểu một chút, lee~l.q.đ nghe nói nữ nhân này đến đây từ mấy ngày trước, nói là muốn gặp Dạ Nặc thiếu gia, chính là thời gian ba ngày, nàng đều không có xuất hiện ở trước mắt thế nhân, cũng không từng ở cùng Dạ Nặc thiếu gia, vì vậy Dạ Du không cách nào làm rõ ràng rốt cuộc nàng có thân phận gì.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 662: Thiên Bắc Dạ thức tỉnh (bốn)

Edit: kaylee

Bởi vậy, mới đợi đến nàng trở về, lại tính toán thử một chút.

Về phần Nam Cung Nguyệt làm cho hắn trục xuất nữ tử này khỏi Dạ gia, ở trước khi chưa làm rõ ràng thân phận của đối phương, vẫn là không cách nào làm ra loại hành vi này, vạn nhất đối phương thực có quan hệ với Dạ Nặc, đại thiếu gia khẳng định sẽ không bỏ qua cho hắn.

Phụt!

Cửa đột nhiên bị đụng mở ra, trong lúc nhất thời làm cho Cố Nhược Vân không có chút chuẩn bị, lập tức phun một ngụm máu tươi đến trên người Thiên Bắc Dạ, khuôn mặt tái nhợt kia hiện lên ý lạnh. Chính là loại thời điểm này, nàng phải khống chế được lực lượng trong cơ thể, không có thời gian để ý tới những người này.

"Du ca, khách khí với một nha hoàn như vậy làm cái gì? Nàng chỉ là tiểu thiếp của cha ta mà thôi, cho dù may mắn được Dạ gia lựa chọn trở thành nha hoàn, cũng chỉ là một hạ nhân, chúng ta trực tiếp đuổi nàng ra là được."

Nam Cung Nguyệt bất mãn nhíu mày lại, thật sự không rõ vì sao Dạ Du phải đối nói nhiều lời vô nghĩa với một tiểu nha hoàn như vậy.

"Nguyệt Nhi," Dạ Du nhíu mày, nhìn Nam Cung Nguyệt, đánh gãy lời của nàng, lại nhìn về phía Cố Nhược Vân, hỏi: "Cô nương, ta nghĩ hỏi lại một lần, ngươi là người phương nào, hơn nữa, ngươi thật sự làm bị thương đệ tử Dạ gia ta?"

Cố Nhược Vân vẫn không quan tâm hắn như trước, cánh tay gắt gao ôm nam tử trong ngực, con ngươi thanh lãnh có chút lo lắng nhìn nam tử tóc bạc trước mặt.

Nhưng mà, nhìn thấy Cố Nhược Vân không trả lời lời nói của hắn, Dạ Du cũng có chút tức giận, mặc kệ nàng thật sự quen biết Dạ Nặc thiếu gia hay không, tốt xấu gì bản thân cũng là người Chấp Pháp đường Dạ gia, l^q'đ nàng ở Dạ gia công nhiên đả thương đệ tử, càng là không nhìn sự chấp pháp của hắn, cho dù bẩm báo đại thiếu gia kia, bản thân cũng có lý do tuyệt đối trục xuất nàng đi.

Vì thế, sau khi thấy đối phương không để ý tới hắn, Dạ Du chậm rãi đi lên trước, nâng tay lên muốn vặn bung Cố Nhược Vân ra, càng muốn xem một chút nữ tử đang ôm cái gì.

Đúng lúc này.... ....

Một đôi con ngươi màu đỏ chậm rãi lặng lẽ mở ra, không có độ ấm nhìn thẳng hắn.

Hình như tâm của Dạ Du bị run run một chút, nhanh chóng lui về sau mấy bước giống như gặp được cái gì đó vô dùng sợ hãi, khoảnh khắc kia, trái tim hắn đều thiếu chút ngừng đập, vô cùng vô tận hoảng sợ tràn ngập cả trái tim.

Ánh mắt của nam nhân tràn đầy huyết tinh và tàn nhẫn, chỉ là bị hắn nhìn thoáng qua, đều có loại cảm giác nháy mắt đã rơi vào địa ngục.

Mà không biết phải giết bao nhiêu người, mới có thể làm cho một người có được con ngươi thị huyết như vậy?

"Ngươi….... Ngươi…...."

Dạ Du sợ tới mức ngay cả nói đều nói không rõ ràng, kinh hãi ngóng nhìn đôi mắt màu đỏ thị huyết kia.

"Tiểu Dạ?"

Cố Nhược Vân ngây ngẩn cả người, nhìn nam tử mở hai mắt trước mắt, kinh hỉ nháy mắt trải rộng toàn bộ trái tim, lqd trong con ngươi thanh lãnh tràn đầy vẻ kích động: "Tiểu Dạ, rốt cục chàng cũng tỉnh?"

Thiên Bắc Dạ giống như không có nghe thấy lời nói của Cố Nhược Vân, chậm rãi tiêu sái đi xuống từ trên giường, đi về phía Dạ Du sớm đã nói năng lộn xộn.

"Ngươi muốn làm gì?"

Dạ Du hoảng sợ liên tục lui về phía sau, hắn chưa từng gặp qua, có một người nam nhân có thể gây cho người ta cảm giác cường đại mà sợ hãi như thế.

Phỏng chừng ở toàn bộ Dạ gia, cũng chỉ có gia chủ đại nhân mới có thể chiến đấu với hắn.

Ầm!

Bàn tay to của Thiên Bắc Dạ vung lên, một lực lượng cường đại đánh bay Dạ Du ra ngoài, ngay sau đó, thân thể Dạ Du phát ra tiếng vang ‘đùng đùng’, dọa hắn sợ đến ngất xỉu, trong lòng càng là hối hận nghe lời nói của Nam Cung Nguyệt muốn đến thử nữ tử này một chút.

Sớm biết rằng trong phòng của nàng tồn tại khủng bố giống như này, bất luận như thế nào hắn đều sẽ không đến!

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 663: Thiên Bắc Dạ thức tỉnh (năm)

Edit: kaylee

"Tiểu Dạ…...." Cố Nhược Vân có chút ngây ngốc nhìn kia hồng y nam tử đứng ở dưới ánh trăng, nhịn không được nhẹ giọng kêu.

Rốt cục nam tử cũng quay đầu, sau khi con ngươi thị huyết tàn nhẫn ngóng nhìn khuôn mặt thanh tú kia chậm rãi khôi phục độ ấm thường có, hắn khẽ mở môi đỏ mọng, trong giọng nói tràn đầy tưởng niệm: "Tiểu Vân, ta đã trở về —— "

Đúng vậy, hắn đã trở lại, lại về tới bên cạnh nàng, sau này lại không có gì có thể tách bọn họ ra.

Hơn nữa lúc này đây thức tỉnh, hắn cũng có cũng đủ lực lượng bảo vệ nàng.

Chính là trăm người ngàn người Võ Tôn, cũng rốt cuộc đừng nghĩ thương hắn một chút nào………...

Cố Nhược Vân nhếch môi cười, tươi cười kia không còn lạnh nhạt như trước nữa, trong nhu hòa mang theo ấm áp: "Tiểu Dạ, hoan nghênh trở về."

Bỗng nhiên, một bàn tay to duỗi đến từ phía trước, kéo nàng vào trong lòng, ở dưới ôm ấp ấm áp kia, lqđ nhiều ngày bất an và bôn ba đều tiêu tán hết. Bởi vì ở bên trong ôm ấp của nam nhân này, nàng vĩnh viễn là an tâm như thế.

"Vân Nhi, cho dù vài ngày nay ta luôn luôn ở trong ngủ say, nhưng chuyện đã xảy ra bên ngoài ta đều biết đến, trong khoảng thời gian này, nàng vất vả."

Lúc này đây, hắn xưng hô nàng là Vân Nhi, cũng không phải là Tiểu Vân, mà Cố Nhược Vân bị vây bên trong kích động, lại cũng không có phát hiện.

Trong mắt đỏ của Thiên Bắc Dạ tràn đầy đau lòng, mười trọng khảo nghiệm nơi trục xuất, rốt cuộc nàng là như thế nào đi tới? Còn có bi thống và tức giận của nàng khi Tử Tà tử vong, khi đó hắn thật muốn phá tan tất cả đi ra làm bạn với nàng.

Nhưng bất luận hắn muốn tỉnh lại như thế nào, đều không thể mở mắt ra.

Nam Cung Nguyệt ngây dại, kinh ngạc nhìn nam tử một đầu tóc bạc kia, kinh diễm không cách nào phục hồi tinh thần lại.

Cho tới bây giờ nàng cũng chưa thấy qua nam nhân xuất trần tuyệt diễm như vậy, cũng chưa hề nghĩ tới thế gian sẽ có một người đẹp đến trình độ như thế. Nhưng càng làm cho Nam Cung Nguyệt thưởng thức cũng không phải là dung mạo tuyệt sắc của nam tử, mà là thực lực cường hãn làm tất cả mọi người rung động kia.

Nam nhân này chính là một cường giả! Mà loại nam tử này cũng chính là sở thích của nàng.

"Xem ra ngươi thật đúng là thích gạt người," Nam Cung Nguyệt hòa hoãn tinh thần, cười lạnh một tiếng, ánh mắt kiêu căng nhìn Cố Nhược Vân: "Ngươi dùng gương mặt giả thanh cao kia của ngươi lừa người hẳn là không ít đi? Căn bản chính là dối trá! Vì một chút quyền thế, llêqquýđônn ngươi đã nghĩ muốn dụ dỗ cha ta, còn có chuyện gì làm không được? Phỏng chừng rất nhiều người đều không biết bộ mặt thật của ngươi, bị ngươi đùa giỡn xoay quanh, mà ta, tất nhiên sẽ làm thế nhân đều thấy rõ ngươi là một nữ nhân thế nào!"

Mình nói ra lời nói này, nam nhân trước mắt khẳng định sẽ chán ghét nữ tử này, dù sao, không có nam nhân có thể chịu được nữ nhân của mình nịnh bợ nam nhân khác vì tài phú và quyền thế.

Nhất là, còn dùng khuôn mặt thanh cao kia lừa gạt mọi người.

Nghe được lời nói này, hồng y nam tử tuyệt thế kia rốt cục có động tĩnh, hắn chậm rãi quay đầu, ánh mắt dừng ở trên thân thể của nàng.

Khoảnh khắc, trái tim của Nam Cung Nguyệt đập chậm một nhịp, ánh mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm khuôn mặt tuyệt thế của nam tử, hung hăng nuốt ngụm nước miếng.

Nếu có thể ở một đêm với tuyệt thế nam tử như vậy, phỏng chừng cả đời này nàng đều sẽ không quên.

"Dừng tay!"

Mắt thấy Thiên Bắc Dạ đi tới phía Nam Cung Nguyệt, sắc mặt Dạ Du mạnh mẽ đại biến, lqd rống lớn nói với Nam Cung Nguyệt còn đang lộ vẻ háo sắc phía sau: "Nguyệt Nhi, nàng chạy mau!"

Nam nhân này, ở khi Nam Cung Nguyệt nói lời kia, trên người đã bắt đầu nổi lên sát khí nồng liệt.

Dạ Du tin tưởng, giờ khắc này, hắn thật sự muốn giết Nam Cung Nguyệt.

Đáng tiếc, Nam Cung Nguyệt vẫn không có phản ứng như trước, sau đó, nàng đi về phía Thiên Bắc Dạ.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.08.2018, 16:32
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3535
Được thanks: 16568 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C663 - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Qua edit rồi mà không đăng được ~ cmt nha ~ tối lee đăng tiếp nà ^-^

Chương 664: Nam Cung Nguyệt gặp bi kịch (một)

Edit: kaylee

Không có bất kỳ báo trước nào, bàn tay to của nam nhân hung hăng nắm chặt cổ của nàng ta, hắn nở nụ cười, lqđ nụ cười khuynh quốc khuynh thành kia, lại lộ ra thị huyết sát khí.

"Ngươi có biết hay không, lời ngươi mới nói vừa rồi, là đang tìm cái chết!"

Đau đớn và không cách nào hô hấp kia làm Nam Cung Nguyệt ở bên trong háo sắc hoàn hồn, nàng kinh ngạc ngóng nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc này, cuối cùng ánh mắt cũng mang theo một chút hoảng sợ.

"Không!"

Phanh!

Thiên Bắc Dạ hung hăng quăng Nam Cung Nguyệt ra ngoài, thân thể kia đánh vào phía trên vách tường, làm toàn bộ vách tường đều sụp xuống, vùi lấp thân thể của nữ tử, chỉ lưu lại một cái đầu, dùng ánh mắt tràn ngập kinh ngạc kia nhìn Thiên Bắc Dạ.

Từ đầu tới cuối, Cố Nhược Vân đều là đứng ở bên người Thiên Bắc Dạ, mặt mày thanh lãnh như trước, chỉ có khi nhìn về phía nam tử phía trước mới có một chút ấm áp.

Thật lâu sau, nàng mới chuyển ánh mắt dừng ở trên người Nam Cung Nguyệt, trên khuôn mặt thanh tú mang theo một chút tươi cười nhàn nhạt.

"Nam Cung Nguyệt, hình như ngươi quên lời ta nói lúc trước, chuyện không quá ba, ta đã thả ngươi hai lần, lúc này đây, ta sẽ không lại buông tha cho ngươi."

"Khụ khụ!" Nam Cung Nguyệt ho khan hai tiếng, ánh mắt phẫn hận (tức giận + oán hận) nhìn chằm chằm Cố Nhược Vân: "Nơi này là Dạ gia, ngươi dám can đảm ra tay với ta, Dạ gia sẽ không bỏ qua cho tiểu nha hoàn như ngươi!"

"Tiểu nha hoàn? Nha hoàn ở nơi nào? Nữ nhân, ngươi nói ai là nha hoàn?"

Đột nhiên, một tiếng nói non nớt mà bá đạo truyền đến từ phía sau Nam Cung Nguyệt.

Nhưng mà không đợi Nam Cung Nguyệt hoàn hồn, thân thể nho nhỏ kia đã nhanh chóng nhằm về phía Cố Nhược Vân, lqd lại ở một khắc sắp tới gần của nàng kia bị một bàn tay to ngăn lại, quăng ra bên ngoài, thật trùng hợp đặt mông ngồi xuống trên đầu Nam Cung Nguyệt.

Sau đó, ‘phù’ một tiếng, tiếng đánh rắm vang lên, hun Nam Cung Nguyệt thiếu chút hôn mê bất tỉnh.

Mà khi nào thì Nam Cung Nguyệt nàng chịu quá vũ nhục như thế? Tức phát cuồng, hơn nữa thân thể của nàng còn bị vách tường đổ xuống đè nặng, căn bản không cách nào nhúc nhích, chỉ có thể rống lớn nói: "Tiểu thí hài, ngươi có gia giáo hay không? Lăn xuống cho bổn tiểu thư!"

Khi nói lời này, Nam Cung Nguyệt không chút nhìn thấy sắc mặt thay đổi của Dạ Du.

"Dạ Du, hàng này là ai?"

Dạ Nặc nhảy xuống từ trên đầu Nam Cung Nguyệt, vỗ vỗ mông, nhìn nìn Dạ Du, lại nhìn về phía Nam Cung Nguyệt sắc mặt tái nhợt, nhăn đáng yêu mày nói: "Thế nào cho tới bây giờ ta cũng chưa từng thấy qua nàng? Còn không mau đuổi nàng ra khỏi Dạ gia cho ta?"

Cũng dám nói Cố bảo tiêu của hắn là tiểu nha hoàn! Thật sự là rất to gan.

"Ha ha," Nam Cung Nguyệt cười lạnh một tiếng, nghẹn một cơn tức nói: "Ngươi tính là cái gì vậy? Một tiểu thí hài cũng muốn đuổi ta ra khỏi Dạ gia? Chẳng lẽ Dạ gia này là của ngươi? Thật sự là một kẻ ngốc."

Ở trong Tùng Nham Thành, Nam Cung Nguyệt sớm bị Thành chủ nuông chiều hỏng rồi, làm việc chưa bao giờ dùng đầu óc, chẳng những không nhìn thấy sắc mặt xanh mét của Dạ Du, mà còn không chút chú ý tới xưng hô của Dạ Nặc đối với hắn.

"Nguyệt Nhi, ngươi im miệng!" Dạ Du vội vàng quát Nam Cung Nguyệt, sợ nàng lại nói ra lời nói kinh thiên hãi tục nào đó, llêquyýđoôn sau đó mới nhìn về phía Dạ Nặc, ‘phịch’ một tiếng quỳ rạp xuống đất: "Tiểu thiếu gia, Nguyệt Nhi nàng tuổi nhỏ không hiểu chuyện, kính xin tiểu thiếu gia nể tình ta cần cù thành khẩn vì Dạ gia nhiều như vậy mà tha cho nàng một lần."

Tiểu thiếu gia?

Nam Cung Nguyệt ngây ngẩn cả người, ở toàn bộ Dạ gia, có thể có xưng hô như vậy, chỉ có một người.

Đó chính là, nhi tử duy nhất của đại thiếu gia Dạ Hành Thiên, cũng là truyền nhân đời thứ ba duy nhất của Dạ gia - tiểu thiếu gia Dạ Nặc!

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 665: Nam Cung Nguyệt gặp bi kịch (hai)

Edit: kaylee

Tiểu thí hài này chính là Dạ Nặc thiếu gia?

Giờ này khắc này, sắc mặt Nam Cung Nguyệt vô cùng khó coi, hình như thế nào cũng không suy nghĩ được, vì sao tiểu thiếu gia Dạ Nặc lại tới nơi này.

"Tuổi nhỏ?" Dạ Nặc liếc mắt xem thường, kiêu ngạo nói: "Ta mới mười tuổi, chẳng lẽ nữ tử này còn nhỏ tuổi hơn ta?"

Ở trước mặt một tiểu hài tử mười tuổi, nói một người trưởng hơn hai mươi tuổi thành là tuổi nhỏ không hiểu chuyện, đầu óc của Dạ Du này cũng thật thảm hại!

"Nguyệt Nhi, mau nhận sai với tiểu thiếu gia!"

Dạ Du vội vàng ném ánh mắt cho Nam Cung Nguyệt, sốt ruột nói.

Nam Cung Nguyệt phản ứng lại, khuôn mặt đỏ bừng, làm cho nàng xin lỗi một đứa nhỏ mười tuổi ở trước mặt nữ tử này, nàng thật sự mất mặt.

"Ta quả thật không nên vũ nhục tiểu thiếu gia, nhưng mà, ta cũng bị buộc nóng nảy! Nữ tử này quả thực khinh người quá đáng, lee~lqd tốt xấu gì ta cũng gia nhập Dạ gia, làm sao nàng có thể bắt nạt ta như vậy? Chẳng những dụ dỗ cha ta, còn mượn này khi nhục (bắt nạt + nhục nhã) ta, ta là nuốt không được cơn tức này!"

Dạ Nặc nổi giận, khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt đỏ bừng, rồi sau đó, hắn hung tợn nhìn về phía Dạ Du.

"Nhốt nữ tử này vào Chấp Pháp đường cho ta!"

Lại còn nói Cố bảo tiêu nhà mình dụ dỗ cha nàng ta? Cũng không xem xem nàng là thân phận gì, trừ phi Cố bảo tiêu bị **** che mờ hai mắt mới đi dụ dỗ cha nàng ta! Có người trẻ tuổi vĩ đại như mình ở đây, làm sao Cố bảo tiêu có thể đi dụ dỗ một lão gia tử rách nát?

"Tiểu thiếu gia."

Vẻ mặt Dạ Du nôn nóng, đau khổ cầu xin nói: "Hình phạt Chấp Pháp đường quá mức nghiêm khắc, một nữ hài tử như Nguyệt Nhi sao trải qua được? Tiểu thiếu gia, không bằng chúng ta đi tìm Nhị thiếu gia, để hắn bình phán việc này."

Nhị thiếu gia Dạ Hành Lâm, là người tâm địa thiện lương nhất Dạ gia, cũng dễ nói chuyện nhất, chỉ cần tìm hắn, Nguyệt Nhi có thể miễn hình phạt.

Huống chi, việc này vốn chính là Cố Nhược Vân khiêu khích trước, lqd nếu không phải nàng ra tay với đệ tử Dạ gia, kế tiếp cũng sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy.

"Tìm nhị thúc làm cái gì?" Dạ Nặc cười lạnh một tiếng: "Nếu ngươi thật muốn tìm, vậy tìm cha ta, hoặc là gia gia của ta! Ta ngược lại muốn nhìn ai sẽ ra mặt cho ngươi!"

Mặc kệ việc này là lỗi của Cố bảo tiêu hay là lỗi của những người này, cha nhà mình đều sẽ giúp đỡ Cố bảo tiêu vô điều kiện.

Nguyên nhân bởi vì, tên kia còn trông cậy vào Cố bảo tiêu cứu trị lão gia tử, hiện giờ ở Dạ gia không có gì quan trọng hơn lão gia tử.

Về phần lão gia tử đáng ghét kia, thì rất dễ nói chuyện, cho tới bây giờ đều là giúp thân không giúp lí! Quản ai đúng ai sai, ở trong mắt lão gia tử kia, đều là lỗi của Dạ Du và nữ tử này!

Quan trọng nhất là, hắn biết rằng Cố bảo tiêu sẽ không vô duyên vô cớ kết thù kết oán với người, khẳng định là những người này trêu chọc nàng, đã như vậy, cho dù Cố bảo tiêu giết bọn họ cũng không sao, dù sao bản thân sẽ vĩnh viễn đứng ở bên nàng.

Nhưng mà, nghe nói như thế, Dạ Du rõ ràng nhẹ nhàng thở ra.

Bất kể là đại thiếu gia hay là Nhị thiếu gia, đều dễ van xin hơn tiểu thiếu gia Dạ Nặc ngoan cố nhiều, chỉ cần là tìm bọn họ đến, lúc này đây, mệnh của Nguyệt Nhi xem như được bảo vệ.... ........

"Vân Nhi."

Thiên Bắc Dạ hơi hơi nheo mắt lại, cánh tay gắt gao ôm thắt lưng của Cố Nhược Vân, giọng điệu kia mang theo ê ẩm ghen tuông: "Nàng thật sự là già trẻ đều ăn!"

Cố Nhược Vân xấu hổ ho khan hai tiếng, nói thật, lúc trước bị một tiểu hài tử mười tuổi cầu hôn, nàng cảm thấy cả người không thoải mái, cái loại cảm giác này đặc biệt kỳ quái.... .....

"Tiểu Dạ, kỳ thực Dạ Nặc chỉ là rất cô đơn, ở trong Dạ gia này không có bạn cùng lứa tuổi, cũng không có huynh đệ tỷ muội gì, l^q'đ những người khác đều thật sợ hãi hắn, sợ hãi hắn, tôn kính hắn, cho nên hắn mới có thể ỷ lại ta như vậy, mới có thể nói muốn cưới ta, kỳ thực hắn chỉ là muốn tìm một người không kính nể hắn làm bạn với hắn mà thôi."

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

Chương 666: Nam Cung Nguyệt gặp bi kịch (ba)

Edit: kaylee

Người này, còn tuổi nhỏ đã thành thục như thế, từ nhỏ đến lớn chưa từng có bạn cùng tuổi chơi đùa.

Bởi vì Dạ Lan, từ lúc bắt đầu có thể ghi nhớ chuyện hắn đã bị thúc giục tu luyện, tạo ra tính cách hiện giờ.

"Ta biết."

Thiên Bắc Dạ nở nụ cười, cánh tay siết chặt Cố Nhược Vân hơi hơi nới lỏng một chút, dùng một tư thế thoải mái ôm nàng.

"Nếu không phải à bởi vì tiểu tử này còn không có trưởng thành, vừa rồi sẽ không chỉ đơn giản là quăng ngã một cái như vậy, nếu đổi thành những người khác, ta sẽ làm cho bọn họ nửa tháng không xuống giường được."

Khóe miệng Cố Nhược Vân nhịn không được run rẩy một chút, không nghĩ tới ham muốn chiếm hữu của tiểu Dạ là mãnh liệt như thế.... .....

"Cố bảo tiêu, gia hỏa này chính là vị hôn phu ngươi nói kia?" Dạ Nặc nhìn Thiên Bắc Dạ, nghĩ đến vừa rồi bị quăng ngã, bước chân vốn muốn tiến lên không tự chủ được đứng ở tại chỗ, hắn sờ sờ mũi, l^q'đ nói: "Xem ra hắn dùng Địa Ngục Chi Liên đã thức tỉnh, Cố bảo tiêu ngươi không thể có hắn thì quên ta, lúc đó nếu không phải ta trộm Địa Ngục Chi Liên, hắn cũng không có khả năng tỉnh lại."

Một câu nói này, Dạ Nặc là cố ý nói cho Thiên Bắc Dạ nghe.

Ngụ ý, lúc đó là ta trộm Địa Ngục Chi Liên cứu ngươi, cho nên ngươi không thể lại quăng ta.

Thiên Bắc Dạ dương môi cười, trong mắt đỏ hiện lên một tia sáng sắc bén, sau đó khi nhìn nữ tử trong ngực, con ngươi kia trở nên càng thêm dịu dàng, giống như trong mắt, chỉ tồn tại bóng dáng của một mình nàng.... .......

"Địa Ngục Chi Liên? Tiểu thiếu gia trộm Địa Ngục Chi Liên?"

Dạ Du sửng sốt một chút, con ngươi chuyển động vài vòng, trong lúc đó đột nhiên có một cái chủ ý dâng lên trong lòng, nói với Dạ Nặc: "Dạ Nặc tiểu thiếu gia, không phải người muốn làm cho đại thiếu gia chủ trì công đạo sao? Đi, chúng ta đây phải đi tìm đại thiếu gia! Chỉ là ngươi đừng hối hận!"

"Hối hận? Vì sao ta phải hối hận?" Dạ Nặc liếc mắt xem thường, rất là không còn gì để nói nhìn Dạ Du.

"Người làm chuyện không nên làm, để cho đại thiếu gia biết, chính người cũng sẽ xong đời."

Dạ Du không còn có hoảng sợ vừa rồi, nâng cằm cao ngạo nói.

Việc không nên làm?

Dạ Nặc nhăn mày đáng yêu, suy nghĩ một lúc lâu cũng không suy nghĩ ra rốt cuộc việc không nên làm này chỉ cái gì, l.q.đ bất giác giọng điệu đều mang theo không kiên nhẫn: "Hãy bớt sàm ngôn đi, hiện tại chúng ta lập tức đi gặp lão cha ta!"

Sắc mặt Dạ Du cứng đờ, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Dạ Nặc, một tia sáng chợt lóe lên từ đáy mắt, chợt đứng lên: "Nếu tiểu thiếu gia đã quyết định như thế, ta đây thỏa mãn người, Nguyệt Nhi, chúng ta đi."

Nói xong lời này, hắn kéo Nam Cung Nguyệt lên từ trong đống phế thải, bước nhanh đi đến phía sau.

Trong mắt Thiên Bắc Dạ hiện lên sát khí, không tiếng động nở nụ cười: "Vân Nhi, chúng ta cũng đi xem trận trò hay này, không biết ý của nàng thế nào?"

Cố Nhược Vân không nói gì, không biết vì sao lần này Thiên Bắc Dạ thức tỉnh, giống như có chút khác biệt.

Về phần rốt cuộc là khác chỗ nào, nàng lại không thể nói rõ….....

Nghĩ đến đây, Cố Nhược Vân hồi thần, nói: "Tiểu Dạ, chúng ta đi thôi."

——

Đại sảnh.

Dạ Hành Thiên ngồi ở ghế tựa, mắt lạnh nhìn về phía nam tử anh tuấn quỳ trên mặt đất, trong ánh mắt xẹt qua ý lạnh.

Hậu viện đã xảy ra chuyện lớn như vậy, làm sao hắn có thể sẽ không biết? Chỉ là mình còn chưa kịp tiến đến, những người này đã tới rồi.

Nhưng mà, làm Dạ Hành Thiên thật không ngờ là, lá gan của tiểu tử Dạ Du này càng lúc càng lớn, Cố cô nương là người duy nhất có thể chữa trị lão gia tử, hắn vậy mà còn dám đi gây sự với nàng! Vạn nhất nàng xảy ra chuyện gì, lqd thế gian này lại cũng không có người có thể chữa trị cho ông.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 429 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bách Lí Dạ Hành, Cancel_146, Hang83, Thanhnghia68 và 94 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

8 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 183, 184, 185

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

14 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 304 điểm để mua Cún ăn chocolate
đêmcôđơn: xin ad đổi lại phông chữ cũ đi. Dùng giao diện mobi thì bình thường, chứ qua pc thì chữ vừa to khoảng cách vừa rộng.vuwafqua

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.