Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 388 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C885

 
Có bài mới 05.05.2018, 21:51
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3442
Được thanks: 11938 lần
Điểm: 12.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C537 - Điểm: 47
@Lạc Nhược Tâm: bù chương đây nàng ~

Chương 538: Lấy thân báo đáp, như thế nào? (ba)

Edit: kaylee

"Lục đại ca, ta không phải có ý tứ này, ta………."

"Đủ!" Mặt mày Lục Thiếu Thần trầm xuống: "Mộ Dung Nhu Nhi, đừng tưởng rằng ta không biết tất cả những gì ngươi làm lqqđ, Yên nhi là sư muội của ta, ta sẽ không để cho bất luận kẻ nào xúc phạm tới nàng!"

Sư muội?

Thân mình Mộ Dung Yên run lên, mở to cặp kia thất vọng nhìn về phía Lục Thiếu Thần.

Thì ra, ở trong lòng sư huynh, nàng vẫn luôn chỉ là sư muội của hắn.... .....

Hắn đối tốt với nàng, cũng chỉ là vì tầng quan hệ này mà thôi.

Giờ khắc này, trái tim của Mộ Dung Yên đau đớn kịch liệt, giống như bị kim đâm, đau đến mức nàng nhịn không được hít vào một ngụm khí lạnh, phía trên khuôn mặt xinh đẹp kia cũng tràn đầy thất vọng.

Nhưng mà, giờ này khắc này, Lục Thiếu Thần đưa lưng về phía của nàng không chút nào thấy được một màn như vậy.... .......

"Sư huynh, ta hơi mệt," Trên mặt Mộ Dung Yên cứng rắn lộ ra một chút tươi cười, nói với nam tử đứng ở phía trước mình: "Ta đi về nghỉ ngơi trước, hai người bọn họ sẽ do sư huynh an bày."

Dứt lời, cũng không chờ Lục Thiếu Thần trả lời, Mộ Dung Yên xoay người lập tức đi đến phía ngoài sân.

"Yên nhi?"

Lục Thiếu Thần quay đầu nhìn Mộ Dung Yên, đáy mắt hiện lên vẻ lo lắng rõ ràng: "Yên nhi đây là như thế nào? Đột nhiên thấy mệt mỏi?"

Nhìn cặp mắt tràn ngập sầu lo kia của Lục Thiếu Thần, trong mắt Cố Nhược Vân hiện lên ánh sáng sắc bén, không tiếng động nở nụ cười.

Xem ra Lục Thiếu Thần này đối với sư muội của mình cũng không phải không có cảm tình, lqd chỉ là bản thân hắn còn không có phát giác mà thôi.... .....

"Dạ Nặc, chúng ta đi."

Ngáp một cái, Cố Nhược Vân không nói thêm cái gì lập tức đi đến phía phòng khách, ‘bịch’ một tiếng đóng cửa phòng lại.

Dạ Nặc sờ sờ cái mũi, đi theo Cố Nhược Vân tiến vào ——

... .......

Ban đêm, ánh trăng như nước.

Cố Nhược Vân nhắm mắt khoanh chân, tĩnh tọa (yên tĩnh ngồi) ở giường, ánh trăng chiếu nghiêng vào, chiếu xuống một tầng ánh sáng thanh lãnh.

"Thật nhàm chán."

Dạ Nặc bĩu môi, nhìn Cố Nhược Vân ngồi ở trên giường, nhàm chán thở dài một hơi, rồi sau đó hắn đứng lên, đi đến ngoài phòng.

Lúc Dạ Nặc đóng cửa phòng không có phát hiện, ở trong nháy mắt hắn rời đi kia, thân thể nữ tử vốn ngồi ở trên giường đột nhiên biến mất……....

Thượng Cổ Thần Tháp.

Phía trước một dược đỉnh, hai mắt Cố Nhược Vân có chút kinh ngạc, tầm mắt chậm rãi dừng ở trên người nam tử tuấn mỹ tà mị trước mặt này, hỏi: "Tử Tà, đây là có chuyện gì?"

Lúc trước nàng tiến vào Thượng Cổ Thần Tháp đều là linh hồn, vì sao lúc này đây ngay cả thân thể đều vào được.... ........

"Bởi vì thực lực của ta tăng lên, hiện tại ngươi đã có thể hoàn toàn dung nhập Thượng Cổ Thần Tháp," Tử Tà nhìn Cố Nhược Vân, hiển nhiên đoán được suy nghĩ trong lòng nàng, tà mị cười cười: "Nha đầu, ở trong nơi trục xuất này tồn tại một luồng lực lượng, lực lượng kia hạn chế ta rời đi Thượng Cổ Thần Tháp, l^q'đ nhưng mà cũng may ngươi còn có thể tiến vào chỗ này, hơn nữa thực lực của ta đột phá làm thân thể của ngươi có thể tiến vào, cho nên lần sau nếu gặp phải kẻ địch không cách nào đánh được, là có thể thông qua Thượng Cổ Thần Tháp chạy trốn."

Cố Nhược Vân khẽ gật đầu: "Tử Tà, ta muốn nhìn tiểu Dạ một chút."

Tử Tà giật mình, nhẹ nhàng gật đầu: "Được, ta đã đặt hắn ở trong phòng, ngươi đi thăm hắn đi."

Không có bất luận kẻ nào nhìn thấy, lúc nói lời này, trong mắt Tử Tà chợt lóe lên một chút phức tạp rồi biến mất.

Nhưng mà hắn không có ngăn cản Cố Nhược Vân.

Việc nàng muốn làm, hắn đều sẽ không ngăn cản, chỉ biết dùng tất cả khả năng giúp trợ nàng!

Trong phòng.

Trên giường đỏ thẫm, nam nhân lẳng lặng nằm ở phía trên, hắn giống như đang ngủ, rất là yên tĩnh.

Giống như lần đầu gặp gỡ!

Lúc đó, Cố Nhược Vân chính là bị hắn làm kinh diễm, thế cho nên cả đời này, đều sẽ vượt qua ở trong dây dưa với hắn.

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 539: Lấy thân báo đáp, như thế nào? (bốn)

Edit: kaylee

"Tiểu Dạ, ta đến thăm chàng."

Cố Nhược Vân chậm rãi cúi người, nhẹ vỗ về một đầu tóc bạc như tiên nhân kia của nam nhân, ánh mắt không thanh lãnh như khi đối mặt với những người khác, ánh mắt nhu hòa nói.

"Tiểu Dạ, chàng biết không, kiếp trước ta bị phản bội, cho nên ta vốn không muốn tín nhiệm bất luận kẻ nào, nhưng mà cuối cùng ta vẫn tin tưởng chàng! Cho dù ta không biết quá khứ của chàng, cũng không rõ rốt cuộc chàng đã từng làm chuyện gì l.q.đ, làm cho Tử Tà kiêng kị chàng như thế, nhưng ta tín nhiệm cảm giác của mình! Lần đầu tiên nhìn thấy chàng, ta đã tin cả đời này, chàng tuyệt sẽ không ruồng bỏ ta!"

"Có một số việc là phải qua lại (kiểu có qua có lại đó), chàn đã từng trả giá vì ta quá nhiều, vì vậy hiện tại nên đến lượt ta, chàng yên tâm, chúng ta rất nhanh sẽ lại cùng nhau, về sau, sẽ không có người nào có thể chia cách chúng ta."

Chậm rãi, nữ tử cúi người hôn lên môi của nam nhân.

Nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, nàng lập tức thu trở về.

"Tiểu Dạ, chờ ta! Ta nhất định sẽ dùng tốc độ nhanh nhấy lấy được Địa Ngục Chi Liên cứu chàng tỉnh lại!"

Nói xong lời này, nàng liếc nhìn nam nhân nằm ở trên giường một cái sau cùng, một chút không nỡ chợt lóe lên từ đáy mắt, sau đó chậm rãi đi ra ngoài.

Ngoài cửa.

Tử Tà phức tạp nhìn nàng, trầm mặc một lúc lâu, hỏi: "Nha đầu, bởi vì nơi trục xuất giam cầm, ta không cách nào rời đi Thượng Cổ Thần Tháp! Nhưng mà, nếu ngươi gặp phải nguy hiểm, ngươi lập tức trốn vào trong Thượng Cổ Thần Tháp này."

Sau khi Cố Nhược Vân nghe nói như thế thì gật gật đầu: "Được, Tử Tà, mặc kệ như thế nào, ta đều phải cảm ơn ngươi."

"Nha đầu."

Tử Tà tà mị cười, ngẩng đầu nhẹ nhàng vuốt ve đầu của Cố Nhược Vân.

Giờ khắc này, trong con ngươi màu tím tà khí kia của hắn tràn đầy dịu dàng và sủng nịch.

"Ta đã nói rồi, nếu ngươi thật muốn cảm tạ ta mà nói, ta không để ý ngươi lấy thân báo đáp, tuy rằng ta thân là ma thú, lqd nhưng nếu chúng ta tu luyện đến cuối cùng, thì vẫn có thể kết hợp ở cùng nhau."

Cố Nhược Vân ngẩn ra, bất đắc dĩ nhún vai: "Tử Tà, ngươi cho rằng loại thời điểm này, ta còn có tâm tình đùa giỡn với ngươi sao?"

"Đùa giỡn?"

Tử Tà tiến tới gần hai bước Cố Nhược Vân, vẻ mặt của hắn không có tà khí lúc ban đầu, đôi con ngươi màu tím nghiêm cẩn nhìn khuôn mặt thanh tú trước mắt này.

"Nha đầu, ngươi thực cho rằng ta đang đùa giỡn với ngươi à?"

Tử Tà nghiêm túc nghiêm cẩn như vậy, là Cố Nhược Vân chưa từng gặp qua.

Cho nên, nàng rõ ràng bị hoảng sợ, có chút kinh ngạc ngẩng đầu, ngây ngốc nhìn Tử Tà.

Ngay tại lúc nàng không nghĩ ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, một tiếng cười khẽ chợt truyền đến.

Tử Tà lại nâng khóe môi, tà mị cười: "Nha đầu, thế nào? Làm ngươi sợ? Quên đi, ta không đùa ngươi nữa."

Hô!

Nghe nói như thế, trong lòng Cố Nhược Vân rõ ràng nhẹ nhàng thở ra, nàng nở nụ cười, ánh mắt vẫn luôn ngóng nhìn nam nhân tuấn mỹ tà mị giống như tu la trước mặt.

"Tử Tà, ngươi vĩnh viễn là đồng bạn của ta, cũng là người ta có thể hoàn toàn tín nhiệm."

Nam nhân này, là người duy nhất gặp qua nàng ở kiếp trước, lại làm bạn với nàng ở kiếp này.

Hắn ở bên nàng từ lúc nàng còn nhỏ yếu, nhìn nàng trưởng thành từng bước một, nói đến cùng, cũng là người hiểu nàng nhất trên đời này.

Mà cuộc đời này nàng vô cùng may mắn, chẳng những có tiểu Dạ thề sống chết làm bạn, còn có một chiến hữu có thể cùng nàng đi trên cao nhất ——

"Bởi vì ngươi là khế ước chủ của ta," Tử Tà cười xoa xoa đầu của Cố Nhược Vân, nói: "Trách nhiệm của ta chính là cùng ngươi trưởng thành, lqd cho nên, bất luận ta làm cái gì, ngươi cũng không cần nói lời cảm tạ, bởi vì đó là ta nên làm."

"Được."

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng cười: "Về sau ta sẽ không lại nói cảm ơn ngươi."

Bởi vì, từ nay về sau, nàng sẽ dùng hành động của mình để chứng minh tín nhiệm đối với hắn.

——

Mộ Dung thế gia.

Trong phòng khách, Cố Nhược Vân mới đi ra từ trong Thượng Cổ Thần Tháp, đã nghe được tiếng kêu gào truyền đến từ ngoài cửa.

"Ngươi tới này làm gì?"

Dạ Nặc tức giận trừng mắt nhìn nữ tử nhu nhược trước mắt này, hừ lạnh một tiếng, nói: "Ta không có hứng thú đối với loại nữ nhân như ngươi, ngươi không cần đến ngã vào lòng ta."

Giờ phút này, mặt của Mộ Dung Nhu Nhi bị tức đỏ bừng, bất luận như thế nào, Dạ Nặc này cũng chỉ là một tiểu thí hài mười tuổi.

Nhưng những lời hắn nói, thật giống như mình muốn ngã vào lòng hắn?

"Ha ha," Mộ Dung Nhu Nhi thu liễm cảm xúc, cười khẽ hai tiếng, nói: "Tiểu huynh đệ, ta có một việc muốn nói chuyện với các ngươi, không bằng cho ta vào, như thế nào?"

"Hừ!"

Dạ Nặc kiêu ngạo nâng đầu nhỏ, vẻ mặt bắt nạt nói: "Ta và một đống đại tiện không có gì để tán gẫu!"

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

Chương 540: Mộ Dung Nhu Nhi ghê tởm (một)

Edit: kaylee

Bá!

Khuôn mặt của Mộ Dung Nhu Nhi lập tức trở nên xanh mét, nàng ta gắt gao nắm chặt nắm tay, cứng rắn đè xuống xúc động muốn phát hỏa, ở trong lòng không ngừng nói với mình nó chỉ là một một đứa trẻ mà thôi lqđ, mình cần gì hạ thấp thân phận so đo với một tiểu hài tử?

Nghĩ đến đây, sắc mặt của Mộ Dung Nhu Nhi dần dần khôi phục lại, trên khuôn mặt dịu dàng lộ ra một chút tươi cười nhu hòa.

"Tiểu huynh đệ, ta cũng không có ác ý gì, chỉ là……. Có một số việc muốn thương lượng với các ngươi một chút mà thôi."

Dạ Nặc liếc mắt xem thường, nữ nhân này nghe không hiểu tiếng người?

"Ta sẽ không đắm mình nói chuyện với một đống đại tiện, ngươi nhanh chóng cút trở về đi, ít ở đây ghê tởm ta."

Cho dù lực nhẫn nại của Mộ Dung Nhu Nhi tốt cỡ nào, giờ khắc này cũng thiếu chút bị Dạ Nặc làm tức đến phát cuồng.

Nàng cũng không ngụy trang nữa, lạnh mặt nhìn tiểu chính thái đứng ở trước mặt: "Tiểu đệ đệ, có phải từ nhỏ ngươi đã không có phụ mẫu hay không, thế cho nên không ai dạy dỗ ngươi? Không có gia giáo như thế! Đúng rồi, hình như ta đã quên, ngươi chỉ là một khất cái mà thôi, khất cái thì làm sao có thể có phụ mẫu?"

Khi nói lời này, nàng ta hung hăng rắn răng, ánh mắt phẫn hận (tức giận + oán hận) gắt gao trừng mắt nhìn Dạ Nặc.

Tiểu tử thối này vậy mà vũ nhục mình là một đống đại tiện! Quả thực là khinh người quá đáng, cho rằng Mộ Dung Nhu Nhi nàng chính là người dễ bị bắt nạt như thế?

Két!

Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy mở ra, Cố Nhược Vân chậm rãi cất bước đi ra, ánh mắt đảo qua trên người Dạ Nặc, lqd dừng lại ở trên khuôn mặt tràn ngập phẫn hận kia của Mộ Dung Nhu Nhi, hơi hơi nhíu mày.

"Có chuyện gì không?"

Mộ Dung Nhu Nhi hòa hoãn sắc mặt, nhìn Cố Nhược Vân: "Cô nương, ta cũng không biết các ngươi có thân phận gì, nhưng mà đại gia tộc ở Hắc Nham Thành này ta đều biết, lại chưa từng thấy cô nương, chắc hẳn cô nương ngươi là từ nơi khác đến."

Nói tới đây, vẻ mặt của nàng ta thay đổi một chút, tiếp tục nói: "Nhưng mà, sau khi ngươi tới Hắc Nham Thành, lại muốn nịnh bợ Mộ Dung Yên, đáng tiếc chính là ngươi nịnh bợ sai người rồi, cho dù Mộ Dung Yên cầm ấn giám của gia chủ trong tay, nhưng địa vị của nàng ở Mộ Dung thế gia lại không cao lắm, như vậy đi, nếu ngươi có thể trợ giúp ta, ta sẽ cho ngươi rất nhiều lợi ích."

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng nhướn mày, tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) hỏi: "Hả? Vậy ngươi là muốn ta giúp ngươi thế nào?"

"Rất đơn giản," Đáy mắt của Mộ Dung Nhu Nhi xẹt qua vẻ ác độc sắc bén: "Ta muốn ngươi trợ giúp ta hãm hại Mộ Dung Yên, làm cho người Mộ Dung thế gia cho rằng nàng muốn hãm hại gia chủ, ấn giám cũng là nàng trộm được từ trong tay gia chủ! Chỉ cần ngươi giúp ta việc này, lqđ từ đây về sau không thể thiếu chỗ tốt của ngươi! Cho dù ngươi bị bắt nạt, báo tên Mộ Dung thế gia ta, cũng không có người dám trêu chọc ngươi, hơn nữa —— "

Mộ Dung Nhu Nhi hít vào một hơi thật sâu, như là hạ quyết tâm, ngẩng đầu ngóng nhìn nữ tử tựa tiếu phi tiếu trước mặt.

"Ta sẽ cho ngươi một gốc Thiên Linh quả!"

Thiên Linh quả, mọi người đều biết, có thể làm cho một gã Võ Vương sơ cấp đột phá tới Võ Vương cao cấp!

Đây là nàng ta đã từng thật vất vả mới có được.

Nhưng mà bởi vì thể chất của nàng ta không cách nào tu luyện, cho nên Thiên Linh quả không hề có tác dụng đối với nàng ta.

Nếu một gốc Thiên Linh quả có thể thu mua nữ tử này hỗ trợ hãm hại Mộ Dung Yên, vậy thì cho!

"Cố cô nương, giá trị của Thiên Linh quả hẳn là ngươi rõ ràng nhất, nếu có Thiên Linh quả, chờ ngươi tới Võ Vương ăn vào, nháy mắt là có thể đột phá tới Võ Vương cao cấp, cho dù cả đời này ngươi đều không thể tu luyện tới Võ Vương, thì lấy Thiên Linh quả đến hội đấu giá lqqđ, vậy cũng tuyệt đối có thể bán đấu giá đến giá trên trời."

Giờ này khắc này, Mộ Dung Nhu Nhi không chút nhìn thấy vẻ mặt khinh bỉ của Dạ Nặc khi mình nói lời này.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.05.2018, 20:39
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3442
Được thanks: 11938 lần
Điểm: 12.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C540 - Điểm: 44
Chương 541: Mộ Dung Nhu Nhi ghê tởm (hai)

Edit: kaylee

Thiên Linh quả? Làm cho Võ Vương sơ cấp đột phá tới trung cấp?

Có phải nữ nhân này vẫn không rõ tình thế hay không?

Phải biết rằng, một đám Linh Thú cấp bậc Võ Vương ở trước mặt Cố Nhược Vân đều là trực tiếp bị giết trong chớp mắt, thực lực của nàng sớm đã vượt qua Võ Vương trung cấp, ít nhất cũng là Võ Vương cao cấp, có lẽ nàng đã là một cường giả Võ Hoàng.... ......

Một Võ Vương trung cấp mà thôi, thật sự có lợi hại như vậy sao?

"Cố cô nương, thế nào?" Mộ Dung Nhu Nhi cười tràn đầy tự tin, nàng ta đã xác định không người có khả năng chống cự được mê hoặc của Thiên Linh quả: "Ta có thể cho ngươi thời gian suy nghĩ, lqđ nhưng mà ta tin tưởng Cố cô nương là một người thông minh, biết cái gì có lợi nhất đối với ngươi! Ngươi tuyệt đối không có khả năng làm ra quyết định ngu xuẩn nào!"

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng vuốt cằm, chớp mắt với Mộ Dung Nhu Nhi: "Ngươi dùng một thứ rác rưởi đã muốn thu mua ta? Chẳng lẽ ta lại rẻ rúng như thế hay sao?"

Khuôn mặt tươi cười của Mộ Dung Nhu Nhi bỗng nhiên biến mất, vẻ mặt cứng ngắc, cười gượng hai tiếng: "Cố cô nương, ngươi đang đùa sao? Cho dù ngươi không cách nào tu luyện đến cảnh giới Võ Vương, nhưng giá trị của Thiên Linh quả, cũng đủ để ngươi cả đời áo cơm không lo."

"Thật có lỗi," Cố Nhược Vân cười nhàn nhạt: "Ta không có hứng thú đối với Thiên Linh quả, nếu ngươi lấy thứ khác tới trao đổi với ta mà nói, nói không chừng ta sẽ đồng ý."

Mộ Dung Nhu Nhi hung hăng hít một hơi, mới nhịn xuống xúc động chửi ầm lên.

Nữ nhân này thật sự tự cho mình là thanh cao, ngay cả Thiên Linh quả cũng không để vào mắt, bằng người như nàng, cả đời đều không có khả năng có được bảo bối trân quý như Thiên Linh quả!

"Cố cô nương, vậy ngươi muốn cái gì? Mộ Dung Nhu Nhi ta nhất định sẽ thỏa mãn ngươi!"

"Ta chỉ muốn hai thứ," Cố Nhược Vân vươn hai ngón tay, nhẹ nhàng cười: "Thứ nhất, toàn bộ thiên hạ! Thứ hai, Địa Ngục Chi Liên!"

Toàn bộ thiên hạ?

Mộ Dung Nhu Nhi nắm chặt nắm tay, tức đến mức cả người run run.

Nếu nàng ta có năng lực đoạt được thiên hạ kia, còn có thể muốn nữ nhân này trợ giúp mình đạt được Mộ Dung thế gia?

Nhưng nàng khen ngược, há mồm chính là toàn bộ thiên hạ!

"Cố cô nương, ngươi có biết đời này ta chán ghét loại người nào không?" Mộ Dung Nhu Nhi cười lạnh một tiếng: "Ta chán ghét nhất chính là loại nữ nhân bừa bãi kiêu ngạo như ngươi đây, lqd ta có lòng tốt khuyên ngươi, ngươi lại không để ta vào mắt như thế! Toàn bộ thiên hạ? Đừng nói là ta, sợ rằng trên đời này không ai dám nói mình có thể đoạt được cả thiên hạ, ta thật không biết ngươi có thực lực gì khống chế mảnh trời này! Về phần Địa Ngục Chi Liên kia, thật là càng buồn cười! Kia chính là tồn tại bên trong lời đồn, không có bất luận kẻ nào gặp qua! Ngươi bảo ta đi nơi nào tìm cho ngươi?"

Cố Nhược Vân trầm mặc xuống.

Vừa rồi nàng nói lời này, chính là muốn từ trong miệng Mộ Dung Nhu Nhi moi ra tin tức của Địa Ngục Chi Liên.

Nhưng không nghĩ tới, Địa Ngục Chi Liên là tồn tại bên trong lời đồn, không có bất luận kẻ nào gặp qua.

Như vậy sợ rằng tìm kiếm Địa Ngục Chi Liên có chút phiền phức.... ......

"Cố cô nương," Giọng điệu của Mộ Dung Nhu Nhi mềm xuống, hiểu lấy tình cảm để lay động lòng người: "Nữ nhân Mộ Dung Yên kia không cho được ngươi cái gì, cho nên vẫn hi vọng ngươi suy nghĩ kỹ một chút cái gì có lợi nhất đối với ngươi, nếu ngươi bỏ lỡ cơ hội lần này, thì không còn lần sau đâu, ngươi vẫn chỉ là tồn tại tầng thấp nhất của nơi trục xuất này như trước!"

"Này!"

Dạ Nặc hoàn toàn tức giận rồi, hai tay chống nạnh vẻ mặt kiêu ngạo nói: "Đống đại tiện ghê tởm, ngươi có thể cút ngay hay không, Llqđ đừng ở chỗ này ghê tởm ta! Miễn cho ta phun ra cơm ăn chiều hôm nay!"

"Tiểu tử!"

Mộ Dung Nhu Nhi biến sắc, ánh mắt hiện lên vẻ âm ngoan: "Ngươi không có giáo dưỡng như thế, thì để cho ta tới dạy ngươi cái gì gọi là lễ phép! Nhìn thấy trưởng bối ngươi chính là có thái độ như thế?"

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 542: Mộ Dung Nhu Nhi ghê tởm (ba)

Edit: kaylee

Dù sao bộ mặt thật của nàng ta đã lộ ra ở trước mặt hai người này, vậy cũng sẽ không cần tiếp tục ngụy trang.

Cho nên, sau khi nói xong lời này, nàng lập tức nâng tay lên muốn vung về phía Dạ Nặc.

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng nâng khóe môi, đừng nhìn Dạ Nặc chỉ là một đứa nhỏ mười tuổi, nhưng mà chỉ bằng Mộ Dung Nhu Nhi, một trăm nàng ta đều không phải là đối thủ của hắn!

Nhưng mà.... ......

"Cứu mạng, đại tiểu thư Mộ Dung thế gia đánh người!"

Dạ Nặc mở to hai mắt to kia giống như là bị hoảng sợ, vừa chạy vừa hô, không ai chú ý tới, ở trong nháy mắt này, một chút âm hiểm giả dối chợt lóe lên trong mắt to kia.

"Đại tiểu thư Mộ Dung thế gia bắt nạt tiểu hài tử, cứu mạng, ai tới cứu ta!"

"Ngươi!"

Rốt cục khuôn mặt Mộ Dung Nhu Nhi cũng trở nên trắng bệch, ánh mắt tràn ngập khẩn trương và tức giận, lqd thế nào nàng ta cũng không nghĩ tới tiểu tử này nói kêu là kêu, vạn nhất đưa tới những người khác thì xong đời!

"Chuyện gì? Xảy ra chuyện gì?"

Đúng lúc này, một giọng nói chợt truyền đến từ phía trước.

Chỉ thấy quản gia của Mộ Dung thế gia Lưu thúc giơ đèn lồng nhanh chóng đi tới, ngay sau đó, những người khác nghe thấy động tĩnh cũng ào ào chạy tới.

Mộ Dung Yên liếc mắt một cái lập tức nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Mộ Dung Nhu Nhi, trong lòng rất nhanh đã suy nghĩ được là xảy ra chuyện gì, bước nhanh đi về mấy người phía trước.

"Cứu mạng, mau cứu ta, đại tiểu thư Mộ Dung thế gia nói muốn dạy dỗ ta."

Một tia sáng xẹt qua trong mắt Dạ Nặc, sau đó chạy tới phía sau Mộ Dung Yên, thân thể hắn còn đang run run, giống như bị kinh hách thật lớn, trên mặt phấn nộn đáng yêu tràn đầy ủy khuất.

"Mộ Dung Nhu Nhi, ngươi nói với ta rốt cuộc đây là xảy ra chuyện gì? Đối phương chỉ là một đứa trẻ mà thôi, có phải ngươi quá đáng quá rồi hay không!"

Lục Thiếu Thần theo sát ở bên cạnh Mộ Dung Yên nhíu mày, trong ngực có lửa giận thế nào cũng không cách nào dập tắt, bất luận như thế nào, Dạ Nặc chỉ là một đứa trẻ mà thôi, xuống tay với một đứa nhỏ mười tuổi, Mộ Dung Nhu Nhi này ngược lại thực là rất nhẫn tâm!

"Ta……."

Hai mắt Mộ Dung Nhu Nhi đỏ lên, trong mắt phiếm lệ quang ủy khuất: "Ta không có…...."

"Vừa rồi rõ ràng ngươi muốn đánh ta, còn phủ nhận!"

Dạ Nặc tức nhảy dựng lên, căm giận nói: "Ngươi nói ta đây không có giáo dưỡng, nhất định không có phụ mẫu, còn nói muốn giáo dục ta tôn kính trưởng bối! Nhưng thế nào ta lại không biết chừng nào thì ngươi thành trưởng bối của ta rồi?"

"Hừ!"

Lục Thiếu Thần ‘hừ hừ’, ánh mắt lạnh lùng nói ra: "Mộ Dung Nhu Nhi, ngươi nguyền rủa phụ mẫu người khác, chẳng lẽ đây chính là giáo dưỡng của ngươi! Ta nhưng là thật không biết thì ra đại tiểu thư Mộ Dung thế gia là một người có giáo dưỡng như thế!"

"Lục đại ca…...." Mộ Dung Nhu Nhi cắn chặt môi, ủy ủy khuất khuất nhìn khuôn mặt anh tuấn mà lạnh lùng kia: "Ta thật sự không có, là hắn oan uổng ta……….."

Lục Thiếu Thần cười lạnh một tiếng: "Hắn mới chỉ mười tuổi mà thôi, tiểu hài tử mười tuổi không có khả năng sẽ nói dối, Mộ Dung Nhu Nhi, một ngày nào đó bộ mặt thật của ngươi sẽ bị tất cả mọi người biết!"

Mộ Dung Nhu Nhi há miệng thở dốc, cuối cùng cái gì cũng không nói, nước mắt ủy khuất rớt xuống từ trong hốc mắt, l^q'đ lông mi phiếm lệ quang nhẹ nhàng rung động, biểu cảm kia thấy thế nào cũng là vô cùng điềm đạm đáng yêu, thật giống như thật sự bị oan uổng.

Trông thấy khuôn mặt dối trá kia của nàng ta, Mộ Dung Yên cảm thấy có chút ghê tởm, nàng chán ghét chau mày lại, lạnh lùng liếc mắt nhìn Mộ Dung Nhu Nhi.

"Vậy không biết tỷ tỷ tốt của ta, ngươi có thể nói với ta trễ như vậy ngươi đến nơi đây là muốn làm gì không?

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 543: Mộ Dung Nhu Nhi ghê tởm (bốn)

Edit: kaylee

Hai mắt Mộ Dung Nhu Nhi chớp động vài cái, vừa định mở miệng, đã bị giọng nói khí phách mà non nớt kia đánh gãy.

"Các ngươi không biết nữ tử này có bao nhiêu ghê tởm đâu, vừa rồi nàng ta nói muốn ta làm luyến đồng (kiểu người yêu nhỏ tuổi ý lqd) của nàng ta, ta không đồng ý, nên nàng ta nói ta không có giáo dưỡng, sau đó muốn đánh ta!"

Biểu cảm phẫn hận và ghê tởm kia không có chút giả bộ nào, làm cho người ta nghe được đều sẽ tin không nghi ngờ.

Hơn nữa, đối phương là một đứa nhỏ mười tuổi, làm sao một đứa nhỏ mười tuổi có thể nói ra lời nói dối như thế.

Vì vậy nghe nói như thế, rất nhiều người đều tức giận rồi!

Thế nào bọn họ cũng không nghĩ tới, Mộ Dung Nhu Nhi sẽ làm ra loại chuyện này, lại có thể muốn nhận một nam đồng mười tuổi làm luyến đồng, này quả thực chính là biến thái!

"Ngươi nói hưu nói vượn (nói xằng nói bậy)!"

Trên khuôn mặt dịu dàng của Mộ Dung Nhu Nhi tràn đầy tức giận: "Ta chưa từng nói qua loại lời nói này, ngươi vậy mà vu hãm ta!"

"Dám nói không dám thừa nhận, Lục ca ca, mau bảo vệ ta, nữ tử này thật sự rất đáng sợ, nếu các ngươi đến chậm một bước mà nói, khẳng định nàng ta đã mang ta đi rồi, l.q.đ ta không có hứng thú đối với loại nữ nhân làm cho người ta buồn nôn này, không muốn trở thành luyến đồng của nàng ta, à, đúng rồi, nàng ta còn nói nếu ta trở thành luyến đồng của nàng, thì nàng ta sẽ tặng Thiên Linh quả trên tay nàng ta cho ta."

Dáng vẻ Dạ Nặc sợ hãi, gắt gao cầm lấy ống tay áo của Lục Thiếu Thần, khiếp đảm vươn một đầu nhỏ ra.

Kỳ thực, Lục Thiếu Thần bọn họ chỉ cần nghĩ một chút là biết chuyện này không có khả năng, có Cố Nhược Vân ở chỗ này, bất luận như thế nào, Mộ Dung Nhu Nhi đều không có khả năng mạnh mẽ mang Dạ Nặc đi, nhưng mà hiện tại bọn hắn đã hoàn toàn bị tức giận che mờ ý nghĩ.

Càng quan trọng hơn là, trên tay Mộ Dung Nhu Nhi quả thật có một quả Thiên Linh quả!

Ở trong toàn bộ Mộ Dung thế gia người biết chuyện này cũng chỉ có mấy người mà thôi.

Nhưng mà, Dạ Nặc lại biết, nói cách khác, hắn nói rất có khả năng là sự thật.

"Không, không phải, Lục đại ca, chàng phải tin tưởng ta, làm sao ta có thể…….." Mộ Dung Nhu Nhi kinh hoảng lắc lắc đầu, vội vàng muốn mở miệng giải thích.

Lời của nàng ta còn chưa nói ra khỏi miệng, đã bị giọng nói lạnh lùng của Lục Thiếu Thần đánh gãy.

"Đủ, Mộ Dung Nhu Nhi, ngươi thật sự là càng ngày càng ghê tởm! Đối với một đứa nhỏ mười tuổi, ngươi vậy mà cũng xuống tay được!"

Phanh!

Bước chân của Mộ Dung Nhu Nhi lảo đảo vài bước, nàng ta nhìn vẻ mặt chán ghét của Lục Thiếu Thần, trái tim bị hung hăng xé đau một chút.

Mộ Dung Yên, Cố Nhược Vân, Dạ Nặc! ! !

Đều tại bọn hắn!

Nếu không vì bọn hắn, Lục đại ca không thể đối với nàng như vậy!

Những người này đều phải chết! Chỉ khi bọn họ chết, mới có thể tiêu trừ mối hận trong lòng nàng!

Cố Nhược Vân vẫn luôn nhìn chăm chú vào Mộ Dung Nhu Nhi rõ ràng bắt giữ được một chút sát khí từ trong mắt của nàng ta lqđ, không tiếng động nở nụ cười, nói thật, một Mộ Dung Nhu Nhi, nàng cũng không để vào mắt.

Nhưng mà nếu đối phương đánh chủ ý tới trên đầu nàng, vậy nàng cũng sẽ không thể ngồi chờ chết!

"Các ngươi đang làm gì!"

Bỗng nhiên, một âm thanh già nua truyền đến từ trong hư không.

Sau khi Mộ Dung Nhu Nhi trông thấy lão giả chậm rãi đi xuống, ánh mắt lập tức sáng ngời, ngay sau đó nước mắt ủy khuất kia lại rơi xuống lần nữa.

"Nhị trưởng lão……..."

Giọng nói của nàng ủy ủy khuất khuất, làm người không thể không động dung.

Nhị trưởng lão bất giác đau lòng, bất luận như thế nào, Mộ Dung Nhu Nhi này cũng giống như tôn nữ của lão, có thể nào cho phép nàng ta bị ủy khuất?

"Nhị tiểu thư, cho dù ngươi là người thừa kế gia chủ, nhưng mà tốt xấu gì đại tiểu thư cũng là tỷ tỷ của ngươi, lqd ngươi vì một người ngoài đối đãi với nàng như thế, không sợ sẽ gặp báo ứng?"

Khi nói lời này, tầm mắt của Nhị trưởng lão quét về phía Cố Nhược Vân, đáy mắt mang theo một chút lạnh lùng.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.05.2018, 20:54
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3442
Được thanks: 11938 lần
Điểm: 12.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C543 - Điểm: 49
Chương mới đến rồi đây ~

Mà dạo này lee phải chạy deadline nên chắc chương không đều nhé, t3 t6 lee phải học tối nên nếu quá 10h mà không có chương thì chắc là không có đâu :(

Chương 544: Nửa đường gặp phải chó (một)

Edit: kaylee

Những người này, tuyệt đối không thể ở lại Mộ Dung thế gia.

"Nhị trưởng lão, nếu gia gia đã giao ấn giám của gia chủ vào trong tay của ta, vậy thì tất cả mọi người Mộ Dung gia đều phải nghe hiệu lệnh của ta, bọn họ là khách nhân ta mời đến, không ai có tư cách đuổi bọn họ đi!"

Chỉ là một cái liếc mắt, Mộ Dung Yên đã xem thấu lòng của Nhị trưởng lão, bất giác cười lạnh một tiếng, cảnh cáo nói.

"Nhị tiểu thư, nếu như ngươi cố ý như thế, lão phu cũng không tiện nói thêm cái gì," Nhị trưởng lão lạnh lùng nhìn Mộ Dung Yên, khuôn mặt già nua tràn đầy lạnh lùng: "Nhưng mà, hi vọng ngươi sẽ không hối hận vì quyết định hôm nay của ngươi! Đại tiểu thư, lqd con đi với ta đến đây một chút, ta có chút lời nói muốn nói với con."

Nói xong lời này, lão không còn có liếc mắt nhìn mấy người nhiều thêm một cái nào nữa, xoay người đi đến tới chỗ phòng trưởng lão.

Mộ Dung Nhu Nhi gắt gao cắn môi, trầm mặc một lúc lâu, sau đó đi theo phía sau Nhị trưởng lão rời đi.... .....

... ........

Phòng trưởng lão yên lặng, không khí ác liệt, lộ ra hơi thở áp bách ngưng trọng.

Mộ Dung Nhu Nhi không nói gì, nàng ta vẫn luôn cúi đầu, không biết suy nghĩ cái gì.

"Ôi."

Nhị trưởng lão than nhẹ một tiếng, bất đắc dĩ nói: "Nhu Nhi, có thể nói với ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hay không?"

Giờ khắc này, lão không xưng hô nàng ta là đại tiểu thư, mà dùng xưng hô thân mật như thế, lập tức làm cho nước mắt của Mộ Dung Nhu Nhi rơi như mưa.

"Nhị trưởng lão, ta chỉ cho rằng lai lịch của hai người kia không rõ, sợ bọn họ có ý đồ đối với Mộ Dung thế gia lqd, cũng sợ bọn họ tổn thương Yên nhi, cho nên ta muốn làm cho bọn họ tự giác rời đi Mộ Dung thế gia, nhưng ai biết —— "

Mộ Dung Nhu Nhi nâng hai mắt đẫm lệ mơ hồ lên, vẻ mặt ủy khuất: "Nhưng ai biết bọn họ chẳng những không nghe theo lời nói của ta, còn cảnh cáo ta bảo ta đừng xen vào việc của người khác, sau đó còn vu hãm ta ở trước mặt Yên nhi, Nhị trưởng lão, tất cả những chuyện ta làm, đều là vì Mộ Dung thế gia và Yên nhi."

"Hừ!"

Nhị trưởng lão hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt già nua xanh mét, trong con ngươi đục ngầu thiêu đốt liệt hỏa hừng hực, một cái tát chụp ở trên bàn.

"Xem ra hai người kia quả nhiên là có ý đồ đối với Mộ Dung thế gia ta! Yên nhi cũng thật là, không tin thân tỷ tỷ của mình, lại tín nhiệm một người ngoài! Cho dù là bị những người đó hại chết, cũng là nàng tự tìm!"

"Không!"

Mộ Dung Nhu Nhi vội vã lắc lắc đầu: "Nhị trưởng lão, Yên nhi là muội muội của ta, cho dù nàng đối với ta ác độc cỡ nào, tuyệt tình cỡ nào, cũng thay đổi không được sự thật này, ta không đành lòng nhìn nàng bị người ngoài lừa bịp, cho nên Nhị trưởng lão người nhất định phải giúp ta."

"Ôi," Nhị trưởng lão than nhẹ một tiếng, tầm mắt nhu hòa dừng ở trên khuôn mặt sốt ruột của nữ tử: "Nhu Nhi, con chính là quá thiện lương, Nhị tiểu thư đã đối đãi con như thế, vì sao con vẫn bảo vệ bao cỏ kia khắp nơi? Nàng dẫn sói vào nhà, cũng là nàng tự tìm, ai bảo nàng không tin lời nói của con."

Nghe vậy, Mộ Dung Nhu Nhi cười khổ lắc lắc đầu: "Nhị trưởng lão, tất cả đều là vì, nàng là muội muội của ta, nàng có thể tuyệt tình, ta lại làm không được, lqđ hơn nữa lúc trước ta cũng đã nói qua, vì muội muội này, cho dù bảo ta chết, ta cũng tuyệt sẽ không có câu oán hận nào, mặc dù hiện tại nàng bị người ngoài lừa gạt không tin ta, nhưng rồi sẽ có một ngày nàng sẽ hiểu rõ, trên đời này đối với nàng tốt nhất, trừ bỏ gia gia ra, cũng chỉ có ta!"

Khi nói lời này, biểu cảm của Mộ Dung Nhu Nhi vô cùng kiên trinh không thay đổi, dáng vẻ dứt khoát kiên quyết kia, làm tất cả mọi người vì vậy mà thay đổi sắc mặt.

Người nào thấy được một màn như vậy, đều sẽ mắng Mộ Dung Yên cẩu huyết lâm đầu (máu chó đầy đầu) ở trong lòng.

Có một tỷ tỷ tốt như thế nàng còn không quý trọng, nữ nhân này không phải là ngu xuẩn thì là cái gì? Tỷ tỷ suy nghĩ vì nàng như thế, sẽ không có khả năng muốn hại nàng! Chỉ có kẻ lang tâm cẩu phế (lòng lang dạ sói) mới không tin một nữ tử nhu nhược thiện lương như vậy.

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

p/s: thực ra Nhị trưởng lão cũng không xấu ~ chỉ là vì bị che mờ mắt thôi, chờ đợi ngày ông quay đầu là bờ ~o^-^o~

Chương 545: Nửa đường gặp phải chó (hai)

Edit: kaylee

"Nhu Nhi, con yên tâm, tuy rằng ta thật không thích bao cỏ Nhị tiểu thư kia, nhưng tốt xấu gì nàng cũng là người Mộ Dung thế gia ta, ta quyết không cho phép có người có ý đồ với nàng! Llqđ Về phần hai người kia….... Nếu mục đích của bọn họ thật sự không thuần, ta đây sẽ làm cho bọn họ hối hận vì hành động của mình!"

Một chút sát khí chợt lóe lên trong mắt Nhị trưởng lão, trên khuôn mặt già nua của lão treo đầy cười lạnh.

Lão tuyệt sẽ không cho phép bất luận kẻ nào tổn hại một phân một hào của Mộ Dung thế gia!

Vì bảo vệ Mộ Dung thế gia, cho dù về sau gia chủ và Nhị tiểu thư trách cứ lão, lão cũng sẽ không buông tay! Cùng lắm thì từ đi chức vị trưởng lão, rời đi nơi này.

... .....

Phòng đấu giá Hắc Vân, là phòng đấu giá lớn nhất trong Hắc Nham Thành, nhưng mà, đến nay phòng đấu giá Hắc Vân này thành lập đã hơn mười năm, lại vẫn không ai biết lai lịch chân chính của phòng đấu giá Hắc Vân này.

Lúc này, trong hậu đường của phòng đấu giá, hai gã lão giả đang đánh cờ. Chỉ thấy một người trong đó hồng y tóc bạc, nếu xem nhẹ râu bạc trắng và nếp nhăn trên mặt kia, thì rất là tuấn lãng, không khó tưởng tượng khi còn trẻ ông phong lưu phóng khoáng cỡ nào.

Một lão giả khác, so sánh tương đối mà nói thì nhã nhặn hơn rất nhiều, người mặc lam bào (áo bào màu lam), khuôn mặt già nua vẫn luôn lộ tươi cười ôn hòa, khí chất kia giống như mặt nước làm cho người ta rất là thư thái.

"Ha ha, Dạ Lan, nói vô sự bất đăng tam bảo điện (*), không biết ngươi tới hội đấu giá Hắc Vân này của ta là vì cái gì?"
(*) vô sự bất đăng tam bảo điện: không có chuyện gì thì không lên điện Tam Bảo, ý nói bình thường nếu không có việc gì thì sẽ không đến cửa

Lam bào lão giả mỉm cười, đặt quân cờ đen cầm trong tay vào trên bàn cờ, đôi con ngươi ôn hòa tràn đầy ý cười nhìn chăm chú vào hảo hữu (bạn tốt) trước mặt.

Dạ Lan liếc mắt xem thường, giọng điệu không tốt nói: "Còn không phải vì tiểu tử thối kia của nhà ta!"

"Hả?" Lam bào lão giả nhíu mày: "Dạ Nặc hắn lại làm cái gì làm cho ngươi buồn bực như thế?"

"Hừ!"

Nói đến việc này, Dạ Lan chính là một bụng tức: "Tiểu tử thối kia quả thực là to gan lớn mật, lqd dám bỏ rơi tất cả người ta phái đi bảo vệ hắn! Hiện tại không phải vì ta nghe được hắn đi đến Hắc Nham Thành, cho nên ta mới tới nơi này tìm tiểu tử thối kia à!"

Mỗi lần chỉ cần nhắc tới Dạ Nặc, lão gia hỏa này sẽ bày ra biểu cảm tức hận không thể bóp chết đối phương.

Nhưng mà, không ai hiểu ông ta hơn mình, lão hữu nhà mình này vô cùng sủng ái đối với tôn tử duy nhất kia của ông! Quả nhiên là ngậm trong miệng sợ tan, nâng trên tay sợ rớt, đánh không nỡ, mắng cũng không nỡ, chỉ oán giận vài câu ở trước mặt mình mà thôi.

"Ha ha, tên Dạ Nặc kia ta cũng là thật lâu không gặp, nếu hắn ở Hắc Nham Thành thì vừa vặn, nếu tra được nơi hắn ở, vậy không bằng mời đến hội đấu giá Hắc Vân này của ta làm khách."

"Thôi đi."

Dạ Lan khinh bỉ nhìn lam bào lão giả: "Tính tình của người kia ta còn không biết? Mỗi lần đều muốn đoạt tôn tử với ta, ta khuyên ngươi vẫn là bình ổn tâm tư kia của ngươi, tôn tử bảo bối của ta kiên quyết không nhường cho bất luận kẻ nào!"

"Khụ khụ!" Lam bào lão giả ho khan hai tiếng, có một loại xấu hổ vì tâm tư bị nhìn thấu: "Ta ngược lại thật rất hâm mộ ngươi có một tôn tử thiên tài như thế, nếu ta nhớ không lầm, năm nay Dạ Nặc mới vừa đầy mười tuổi, một Võ Vương sơ cấp mười tuổi, chậc chậc, này thả tới bất kỳ nơi nào đều được coi là tuyệt thế thiên tài!"

"Đó là đương nhiên!"

Nghe được có người khích lệ tôn tử của mình, Dạ Lan lập tức cao ngạo nâng đầu: "Cũng không xem hắn là tôn tử của ai! Thiên phú bản thân vốn rất mạnh, lại thêm vào bồi dưỡng của Dạ gia ta, l.q.d nếu cho tới hôm nay còn không đạt tới Võ Vương, kia quả thực chính là ném mặt mũi của ta!"

Chỉ là tiểu tử này làm cho người ta rất là đau đầu! Vậy mà lại dám chuồn êm!

Nghĩ đến đây, Dạ Lan lập tức hận nghiến răng nghiến lợi, mặc kệ như thế nào lần này bắt được hắn, nhất định phải hung hăng cho hắn nếm thử một chút dạy dỗ, nhìn xem về sau hắn có còn dám một mình vụng trộm trốn đi hay không!

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

p/s: tác giả viết tên hội đấu giá lung tung quá, lúc thì Hắc Vân, lúc thì Dạ Phong, lúc lại Vân Phong, mà Hắc Vân xuất hiện nhiều nhất nên lee thông nhất để Hắc Vân nha ^^

Chương 546: Nửa đường gặp phải chó (ba)

Edit: kaylee

"Hắt xì!"

Hắc Nham Thành, phía trên ngã tư đường nhộn nhịp, lúc đến phòng đấu giá rồi Dạ Nặc lại đột nhiên ‘hắt xì’ một tiếng, hắn sờ sờ cái mũi, thì thào lẩm bẩm: "Kỳ quái, thế nào ta lại có cảm giác có người đang mắng ta?"

"Như thế nào?"

Lục Thiếu Thần có chút nghi hoặc nhìn Dạ Nặc, hỏi.

Dạ Nặc chớp mắt: "Một lão gia tử chửi bới ta ở sau lưng mà thôi, Lục đại ca, tiến vào hội đấu giá cần danh thiếp sao?"

"Tiểu huynh đệ quá lo lắng," Lục Thiếu Thần cười cười: “Hội đấu giá Hắc Nham Thành chúng ta không cần danh thiếp, hơn nữa lấy địa vị của Mộ Dung thế gia ở Hắc Nham Thành, trực tiếp đi vào là được rồi."

"À, vậy đi thôi."

Dạ Nặc theo bản năng nhẹ nhàng thở ra.

Vừa rồi hắn còn đang rối rắm, vạn nhất tiến vào hội đấu giá cần danh thiếp, vậy hắn báo tên của mình, lqđ hay là một cái tên hư cấu! Dù sao Vân Lạc gia gia và lão gia tử nhà mình là hảo hữu, nếu bị lão gia tử kia biết mình ở Hắc Nham Thành, nhất định sẽ đến bắt hắn về!

Nghĩ đến cảnh tượng kia, Dạ Nặc lập tức nhịn không được sợ run cả người!

Cố Nhược Vân nhìn tiểu thiếu niên bên cạnh, đáy mắt xẹt qua một tia sáng sắc bén, cũng không nói thêm cái gì.

Ngay tại lúc nàng thu hồi suy nghĩ, một giọng nói kiêu ngạo truyền đến từ phía trước.

"A, ta tưởng là ai chứ, thì ra là bao cỏ Nhị tiểu thư của Mộ Dung thế gia! Thế nào? Ngươi là đại biểu Mộ Dung thế gia tới tham gia hội đấu giá? Nếu ta nhớ không lầm, chân chính có thể đại biểu Mộ Dung thế gia cũng chỉ có đại tiểu thư Mộ Dung Nhu Nhi, không biết ngươi lại tính là cái gì vậy?"

Một bộ áo xanh, tay nam tử cầm quạt xếp, trái ôm phải ấp, ưỡn bụng đi tới phía mọi người.

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng nhíu mày, quả nhiên là nửa đường gặp phải chó! Vì sao mỗi lần nàng đi đến chỗ nào, đều sẽ gặp phải một đám vô sỉ như thế chứ!

"Diệp Lâm, ngươi nói cho rõ ràng!" Sắc mặt Mộ Dung Yên đột nhiên biến đổi: "Ai nói với ngươi chủ sự (người quản mọi việc) của Mộ Dung thế gia là Mộ Dung Nhu Nhi?"

"Ha ha, này không phải rất rõ ràng sao?"

Diệp Lâm kiêu ngạo cười to hai tiếng, khinh bỉ nâng lên khóe môi: "Thiên phú của Mộ Dung Yên ngươi quả thật không tệ, đáng tiếc, chỉ là một bao cỏ chỉ biết dùng sức mạnh lại thường xuyên gây chuyện sinh sự mà thôi! Không giống Mộ Dung Nhu Nhi, nữ nhân trí tuệ giống như nàng mới có tư cách ngồi trên vị trí này, l^q'đ một điểm càng quan trọng hơn là, nàng dịu dàng thiện lương hơn ngươi, sẽ không đưa tới nguy hiểm gì cho Mộ Dung thế gia! Còn về phương diện thực lực —— dù sao Mộ Dung thế gia các ngươi có trưởng lão đường, hoàn toàn có thể phụ tá nàng kế thừa vị trí này, Mộ Dung Yên, cho dù ngươi không phục cũng không có cách nào, ai bảo ngươi không bằng tỷ tỷ nhà ngươi?"

"Nhưng mà ——" Diệp Lâm ngừng lại một chút, âm hiểm cười nhìn quét khuôn mặt xinh đẹp của Mộ Dung Yên: "Nếu ngươi nguyện ý hầu hạ ta một đêm, nói không chừng ta có thể giúp ngươi lấy được vị trí này!"

Diệp Lâm cười lạnh, y không có hứng thú gì đối với loại nữ nhân ác độc này, nhưng mà chơi một chút cũng rất tốt!

Dù sao, y tuyệt đối không có khả năng cưới nàng!

Khuôn mặt của Lục Thiếu Thần lập tức đen xuống, hắn tiến lên hai bước, vừa muốn ra tay, đột nhiên, một giọng nói thanh lãnh truyền đến từ một bên.

"Chó ngoan không cản đường! Cút! ! !"

Ầm!

Một luồng lực lượng mạnh mẽ trực tiếp bùng nổ ra, ‘ầm ầm’ dừng ở phía trên ngực của nam tử áo xanh, không có bất kỳ dấu hiệu gì, lqd thân thể của y đã bay ngược ra ngoài, ‘bịch’ một tiếng ngã trên mặt đất.

Mộ Dung Yên ngây ngẩn cả người, có chút không rõ chân tướng nhìn về phía Cố Nhược Vân.

Lúc trước, ở trong rừng rậm, nàng tiêu diệt đàn Linh Thú, là vì tự bảo vệ mình, cũng không phải cố ý cứu bọn họ!

Trong Mộ Dung thế gia, nàng đối phó Mộ Dung Nhu Nhi, cũng là bởi vì Mộ Dung Nhu Nhi đã chọc đến nàng ——

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

p/s: hôm trước lee có bảo là mấy chương nữa là Mộ Dung Nhu Nhị bị trừng phạt rồi, mà tình hình này chắc còn dài hơn chút, lúc lee đọc thấy nhanh nên cứ nghĩ còn mấy chương thôi =((( Vậy nên mọi người đừng sốt ruột nhé


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 388 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Junwei, Quỷ Yêu, reddevil2302, Thongminh123 và 259 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C885

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

12 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

19 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
Fang_chaowalit
Fang_chaowalit

ĐàoHoaChiPhong: Ok fine, tôi đang kiểm tra lại truyện =]]]]
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tử Liên Hoa 1612
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 814 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 468 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 774 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 806 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xuanthoathoaxuan
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2096 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 736 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 766 điểm để mua Hộp quà Hamster
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 700 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 728 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 421 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 692 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 789 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 751 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.