Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 436 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1151

 
Có bài mới 01.10.2018, 21:04
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3534
Được thanks: 16529 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C837 - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đủ cmt, edit xong sớm nên lee đăng luôn đây nha ^_^

Chúc các tình yêu tuần mới vu vẻ, tháng mới gặp nhiều may mắn nha <3

Chương 838: Sư đồ nhận nhau (năm)

Edit: kaylee

"Đồ đệ của Y thánh, chỉ có một người," Kim Đế chậm rãi buông chén trà trong tay: "Cho nên, người kia chẳng phải đồ đệ của ông ta, lqđ ta muốn tìm là Y thánh, không có hứng thú đối với việc khác."

Các nơi lớn lớn nhỏ nhỏ bên trong hoàng thành này hắn cơ bản đã tìm một lần, lại vẫn luôn không có tìm được tung tích của Y thánh.

Đương nhiên, tốt xấu gì Y thánh cũng là một cường giả Võ Đế, cho nên nếu ông ta thật sự muốn trốn, sợ rằng không thể dễ dàng tìm được ông ta như vậy.

"Kim đại ca."

Bịch!

Hạ Sơ Tuyết đột nhiên quỳ gối trên đất, cầu xin nói: "Kim đại ca, xin người nể tình tỷ tỷ, cứu ta."

Kim Đế nhàn nhạt liếc mắt quét nàng ta một cái: "Xảy ra chuyện gì?"

"Kim đại ca," Hạ Sơ Tuyết ngẩng đầu nhìn Kim Đế, vẻ mặt bi thương: "Mấy ngày hôm trước, ta nghe nói đồ đệ của Y thánh kia xuất hiện ở trong Lưu Phong quốc, ta lập tức đi tìm hiểu tung tích của Y thánh, nhưng mà, nam tử tóc bạc bên người nàng kia lại coi trọng ta, muốn lấy ta làm thê, thực lực của nam nhân kia tương đối cường, đại khái cũng là cảnh giới Võ Đế, cho nên, phụ thân vì không làm cho nam nhân kia gây chuyện với ta, muốn làm cho ta gả cho Lục Trầm, chỉ cần ta thành thân, hắn sẽ không nhớ thương ta nữa, nhưng mà, Kim đại ca, cho tới bây giờ ta đối với Lục Trầm vẫn luôn là tình cảm huynh muội, không có ý khác, bất kể là nam nhân tóc bạc cảnh giới Võ Đế, hay là Lục Trầm, ta đều không muốn gả, xin Kim đại ca giúp ta rời đi nơi này!"

Sắc mặt Kim Đế vẫn là bình tĩnh, trong con ngươi màu vàng xinh đẹp không nhiễm cảm xúc gì, hắn chậm rãi quay đầu, nhìn về phía ngã tư đường ngoài cửa sổ, lạnh lùng nói: "Nếu Hạ gia có uy hiếp đến sinh mệnh, ta sẽ ra tay giúp đỡ, những chuyện khác, ta sẽ không giúp."

Hạ Sơ Tuyết kinh ngạc ngẩng đầu, bi thống nhìn chằm chằm sườn mặt tuấn mỹ của nam nhân.

Nàng ta chưa từng nghĩ tới, nam nhân này lại nhẫn tâm như thế, hắn giúp Hạ gia, thật sự chỉ là vì Hạ Nhược Vân sao?

Mà Hạ Sơ Tuyết nàng, rốt cục vì sao lại kém một người chết?

"Kim đại ca," Hạ Sơ Tuyết nhẹ nhàng cắn môi, chậm rãi đứng lên, sắc mặt kiên định nói: "Dù sao Lục Trầm cũng là người yêu thanh mai trúc của tỷ tỷ mã, bất luận như thế nào, ta cũng sẽ không có quan hệ gì với Lục đại ca, l.q.đ nếu Kim đại ca không đồng ý giúp ta, ta đây cũng chỉ có chết đi để tạ tội với tỷ tỷ đáng thương kia của ta."

Nàng ta nói lời này thật sự là nói tình chân ý thiết, làm bất luận kẻ nào nghe xong cũng bất giác động dung.

Chỉ là, Kim Đế vẫn luôn nhìn về phía cảnh sắc ngoài cửa sổ, giống như không có nghe được lời của nàng ta.

"Kim đại ca, người thật tình muốn đối đãi với ta như thế?" Ánh mắt Hạ Sơ Tuyết tràn ngập bi thương: "Chẳng lẽ, người thực nguyện ý nhìn ta gả cho Lục Trầm?"

Rốt cục Kim Đế cũng có phản ứng, hắn quay đầu nhìn về phía Hạ Sơ Tuyết, nhàn nhạt nói: "Ta nói, chuyện này không có quan hệ với ta, nếu Hạ gia chủ đã quyết định, vậy ngươi phải đi tìm y, ta không cách nào can thiệp việc tư trong gia tộc các ngươi."

Trái tim của Hạ Sơ Tuyết giống như bị kim đâm, đau không cách nào tự kềm chế.

Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy nam nhân này, nàng ta đã bị hắn hấp dẫn thật sâu, cho nên những năm gần đây, nàng ta mới điên cuồng tìm kiếm Thượng Cổ Thần Tháp như vậy, cũng vì có tư cách đứng ở bên người của hắn, trở thành thê tử của hắn.

Nhưng mà, hắn lại nói, nàng ta gả cho nam nhân khác, không có quan hệ gì với hắn?

"Kim đại ca," Hạ Sơ Tuyết cười khổ một tiếng: "Chẳng lẽ người thật sự không biết trong lòng ta chỉ có một mình người? Lục Trầm là tỷ tỷ người từng yêu, ta tuyệt sẽ không nhúng chàm y, cho nên cho dù ta đã từng thưởng thức y, là một muội muội, ta chôn sâu phần tình yêu này, mãi cho đến khi gặp Kim đại ca người, ta mới hiểu được, ta đối với Lục Trầm cũng không phải là yêu, chỉ là không muốn xa rời mà thôi, người ta yêu, chỉ có một mình người!"

Thưởng thức?

Loại nam nhân như Lục Trầm này, cũng đáng cho nàng ta thưởng thức?

Nói những lời này tự nhiên là để cho Kim Đế nghe, cũng làm cho Kim Đế hiểu rõ qua nhiều năm như vậy, nàng ta không tiếp nhận Lục Trầm, lqd chẳng phải không thích y, mà là vì tỷ tỷ! Loại nữ nhân trọng tình trọng nghĩa giống như nàng ta, là nam nhân nào cũng nên quý trọng.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 839: Xé rách da mặt (một)

Edit: kaylee

Kim Đế cau chặt mày, mặt mày lạnh lùng chậm rãi đảo qua phía trên khuôn mặt bi thống của Hạ Sơ Tuyết, âm thanh ôn hoà nói: "Nếu không có chuyện gì mà nói, ngươi đi đi."

Một câu này, giống như vạn tiễn xuyên tâm, làm cho trái tim của Hạ Sơ Tuyết đau đớn như bị xé rách, nàng ta nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, trong nháy mắt lại mở mắt kia, trong mắt đẹp xinh đẹp xuất hiện một chút cười khổ.

"Kim đại ca, lời nói của người ta hiểu được, nếu Kim đại ca không muốn nhìn thấy ta như vậy, từ đây về sau ta sẽ biến mất ở trước mặt người."

Nàng ta nhìn Kim Đế một lần cuối cùng, mắt đầy lưu luyến, giống như là muốn ánh toàn bộ nam nhân vào trong đôi con người của nàng ta.

Tùy tiện đổi thành nam nhân khác, trông thấy một nữ nhân si tình không hiểu đối với hắn như vậy, tất nhiên không bỏ được đi thương hại, nhưng mà, sau khi nam nhân trước mắt nghe nói như thế, vẫn không xoay đầu qua, tầm mắt nhìn ngã tư đường phồn hoa ngoài cửa sổ như trước, không có liếc mắt nhìn Hạ Sơ Tuyết nhiều một cái.

Hạ Sơ Tuyết nắm chặt nắm tay, xoay người rời đi ghế lô tửu lâu, ở trong phút chốc nàng ta xoay người, rũ xuống mi mắt che đi đôi con ngươi nhiễm lên không cam lòng và ghen ghét.

"Hạ Nhược Vân, nếu không phải tại ngươi, Kim Đế cũng sẽ không xem thường ta như vậy, đáng tiếc chính là ngươi đã chết, l.q.đ cho nên ta không cách nào lại tra tấn ngươi, nhưng mà, ta sẽ dùng người thân của ngươi, để phát tiết tức giận trong lòng ta!"

——

Hạ gia.

Trong trạch viện, Hạ Sơ Tuyết đi vào đại sảnh, tùy tay ngăn cản một gã sai vặt, lạnh giọng nói: "Ngươi đi mang Mạc Thượng Phi đến cho ta."

"Tuân mệnh, đại tiểu thư."

Gã sai vặt kia vội vàng lĩnh mệnh rời đi, không bao lâu, Mạc Thượng Phi mặc nhung trang đã đi theo ở phía sau gã sai vặt tới đây.

Chỉ là, trong nhìn khoảnh khắc thấy Mạc Thượng Phi kia, sắc mặt vốn không tốt của Hạ Sơ Tuyết dần dần chuyển tốt lên, dương môi cười yếu ớt nói: "Phi nhi, đệ tới Hạ gia chúng ta cũng đã bao lâu rồi?"

Mạc Thượng Phi ngẩn người, cau chặt mày hồi đáp: "Đã sáu năm."

"Sáu năm," Hạ Sơ Tuyết nhợt nhạt nở nụ cười, chậm rãi đứng lên đi về phía Mạc Thượng Phi: "Trong sáu năm này, đệ luôn luôn đi theo bên người ta bảo vệ ta, thật sự là vất vả cho đệ, cho nên ta nghĩ gả nha hoàn tiểu Du bên người ta cho đệ, như thế nào?"

"Cái gì?"

Mạc Thượng Phi chợt ngẩn ra, sắc mặt thay đổi lại thay đổi: "Này không được, ta đã có nữ nhân yêu thích, không thể lại cưới nữ tử khác!"

Bá!

Khuôn mặt vốn đang tươi cười của Hạ Sơ Tuyết nháy mắt lạnh xuống, trong mắt lóe ra sắc bén: "Mạc Thượng Phi, ngươi là cảm thấy thân phận nha hoàn của ta đê hèn, cho nên không xứng với ngươi? Tốt lắm, ngươi không cần nói thêm cái gì, chuyện này cứ định như vậy đi, vài ngày sau, ta sẽ tự mình chuẩn bị hôn lễ cho các ngươi, cũng coi như thù lao cho việc ngươi bảo vệ ta nhiều năm như vậy."

"Thật có lỗi," Mạc Thượng Phi chậm rãi nhắm mắt lại, thật lâu sau, hắn mới lặng lẽ mở ra, nhìn Hạ Sơ Tuyết nói: "Sợ rằng ta chỉ có thể cô phụ sự ưu ái của ngươi, trong lòng ta đã có tiểu công chúa, trừ bỏ nàng ra, ai ta cũng sẽ không cưới."

"Mạc Thượng Phi," Hạ Sơ Tuyết lắc lắc đầu, than nhẹ một tiếng: "Ngươi không còn là thiếu gia Mạc gia, ngươi cho rằng Hoàng đế sẽ gả nữ nhi của mình cho ngươi? Ta cũng không đành lòng nhìn ngươi đến cuối cùng lại bị chịu thương hại như vậy, nha hoàn của ta có cái gì không tốt? Nếu ngươi vẫn là thiếu gia Mạc gia, lêêquyýđônn thì thân phận của nàng ta đê hèn quả thật không cách nào xứng đôi với ngươi, nhưng hôm nay ngươi chỉ là một hộ vệ của Hạ gia ta, hộ vệ xứng nha hoàn, hoàn toàn là dư dả, tuy rằng giữa chúng ta không có quan hệ huyết thống, nhưng biểu tỷ của ngươi là tỷ tỷ đồng phụ dị mẫu (cùng cha khác mẹ) của ta, cho nên hôn nhân đại sự của ngươi ta phải hoàn thành giúp ngươi!"

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

p/s: cho phép lee nói chen cái, chưa thấy ai vô liêm sỉ như ả này, edit mà thấy mắc ói à ~

Chương 840: Xé rách da mặt (hai)

Edit: kaylee

Ngụ ý, một hộ vệ nho nhỏ như Mạc Thượng Phi, cũng chỉ có nha hoàn mới xứng đôi với hắn, kết quả hắn còn cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, vậy mà vọng tưởng cưới công chúa? Quả thực chính là người si nói mộng!

Sắc mặt Mạc Thượng Phi từng chút lạnh xuống, hừ lạnh một tiếng, nói: "Hạ Sơ Tuyết, ta thật sự rất cảm tạ năm đó Hạ gia các ngươi thu lưu, chỉ là này không có nghĩa là ta bán cho Hạ gia các ngươi! Vì trả tình nghĩa lúc trước của Hạ gia, bởi vậy ta mới nguyện ý trở thành hộ vệ của ngươi! Nhưng không có nghĩa là ngươi có quyền làm chủ hôn sự của ta!"

"Mạc Thượng Phi!"

Con ngươi Hạ Sơ Tuyết trầm xuống, nàng ta không muốn để cho Mạc Thượng Phi kết hợp với tiểu công chúa, một là thế lực hoàng gia rất mạnh, l^q'đ nếu Mạc Thượng Phi thật sự cưới tiểu công chúa, sẽ lại không cách nào bán mạng vì Hạ gia nàng! Thứ hai, vì Mạc Thượng Phi có quan hệ với tiện nhân Hạ Nhược Vân kia, nên nàng ta tuyệt sẽ không cho phép hắn cưới nữ nhân mình thích.

Nàng ta phải nhìn nam nhân này yêu mà không có được, thống khổ cả đời! (L: khốn nạn)

Nếu Mạc Thượng Phi thật sự muốn hận, phải hận Hạ Nhược Vân, là nàng làm hại hắn không thể cưới nữ tử âu yếm.

"Hôn nhân đại sự, luôn là mệnh của phụ mẫu, lời của mai mối! Phụ mẫu ta đều đã mất, bởi vậy ta cũng chỉ có mình có thể làm chủ hôn sự của mình! Hạ Sơ Tuyết ngươi chỉ là một kẻ ngang hàng với ta mà thôi, dựa vào cái gì quyết định thay ta? Hơn nữa còn làm cho ta cưới một nha hoàn?"

"Chỉ bằng ta là chủ tử của ngươi!"

Khí thế trên người Hạ Sơ Tuyết bắt đầu khởi động, lạnh lùng nhìn Mạc Thượng Phi: "Hiện tại, ta hỏi ngươi lại một lần, rốt cục ngươi cưới, hay không cưới! Nếu ngươi không cưới nàng, thì hôm nay cũng đừng nghĩ rời đi nơi này!"

"Ha ha ha!" Mạc Thượng Phi ngửa đầu điên cuồng cười hai tiếng, bên môi nâng lên một nụ cười lạnh: "Hạ Sơ Tuyết, ta ở lại Hạ gia, là vì báo đáp ân đức của các ngươi, nhưng ta lại chưa từng nghĩ tới, trong mắt thế nhân ngươi luôn thiện lương, vậy mà lại là đức hạnh như thế! Lúc trước coi như mắt Mạc Thượng Phi ta bị mù, mới ở cạnh ngươi bảo vệ ngươi lâu như vậy, hiện giờ, ta tuyên bố ta muốn rời khỏi Hạ gia, giành lấy tự do!"

"Mạc Thượng Phi, ta đây ngược lại muốn nhìn xem hôm nay ngươi đi được hay không!"

Xoát xoát xoát!

Trong khoảnh khắc, vô số người tiến vào từ ngoài cửa, bao quanh Mạc Thượng Phi.

Nhìn đám hộ vệ vây quanh mình, khóe môi Mạc Thượng Phi nâng lên, nâng lên một chút tươi cười: "Hạ Sơ Tuyết, Hạ gia các ngươi thật sự làm cho ta thất vọng!"

"Mạc Thượng Phi, ta làm tất cả đều là vì tốt cho ngươi, là ngươi quá mức phản nghịch!" Hạ Sơ Tuyết mỉm cười, chỉ huy mọi người áp sát Mạc Thượng Phi: "Tiểu công chúa sẽ không gả cho ngươi, cho nên, lqđ vì không làm cho ngươi về sau thừa nhận đau đớn như vậy, ta vẫn là cho ngươi cưới nha hoàn của ta tương đối tốt, ở Lưu Phong quốc này, ngươi cũng chỉ xứng đôi với nha hoàn! Có lẽ hiện tại ngươi sẽ hận ta, nhưng qua vài năm nữa sau khi ngươi hiểu cách làm của ta, đến lúc đó ngươi tất nhiên sẽ cảm kích ta."

Còn muốn chạy?

Chỉ sợ không còn cơ hội!

Bộ mặt thật của mình đã bại lộ ở trước mặt nam nhân này, cho nên, bất luận như thế nào, nàng ta cũng sẽ không làm cho hắn rời đi!

Ầm!

Lại ở trong chớp mắt này, mấy hộ vệ Hạ gia ngã vào từ ngoài cửa, chật vật té trên mặt đất.

Rồi sau đó, dưới nắng sớm, y phục màu xanh nhẹ bay theo gió, chậm rãi bước vào bên trong đại sảnh này.

Đứng ở bên người nữ tử áo xanh là thiếu nữ mặc váy màu hồng, nàng liếc mắt lập tức thấy Mạc Thượng Phi bị mọi người vây quanh ở bên trong, vội vàng vọt vào: "Mạc đại ca, chàng không sao chứ?"

Nói xong lời này, nàng nhìn Hạ Sơ Tuyết đại biến sắc mặt, vẻ mặt thương tâm và tuyệt vọng.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 02.10.2018, 19:06
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3534
Được thanks: 16529 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C840 - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thể theo nguyện vọng của các tình yêu, đăng sớm nha ^_^

Chương 841: Xé rách da mặt (ba)

Edit: kaylee

"Hạ Sơ Tuyết, cho tới bây giờ ta cũng không nghĩ tới ngươi là người như vậy! Ta luôn luôn tín nhiệm ngươi như thế, lqqđ ngươi lại làm cái gì? Bức bách Mạc đại ca cưới một nha hoàn? Còn nói lấy thân phận của Mạc đại ca chỉ xứng đôi với nha hoàn bên cạnh ngươi? Nếu Mạc đại ca không theo, ngươi sẽ giam cầm hắn? Chẳng lẽ tất cả thiện lương và tao nhã của ngươi, đều là ngươi ngụy trang ở bên ngoài, vậy lời nói ngươi nói với ta lúc trước, lại có mấy phần có thể tin?"

Tiểu công chúa rất là thương tâm, nếu không phải Cố Nhược Vân lôi kéo nàng đến tìm Mạc Thượng Phi, có lẽ thế nào nàng cũng thật không ngờ Hạ Sơ Tuyết Hạ gia sẽ là người như thế.

"Tiểu công chúa, ta……." Sắc mặt Hạ Sơ Tuyết thay đổi, hình như thế nào nàng ta cũng không nghĩ tới sao tiểu công chúa lại xuất hiện ở nơi này.

"Ngươi không nói gì nữa," Ánh mắt tiểu công chúa tràn ngập bi thương và tức giận: "Lúc trước ngươi vu oan Y thánh chính là hung thủ giết hại Hạ Nhược Vân, ta vẫn còn biện giải cho ngươi, lee~lqđ cho rằng ngươi chỉ là hiểu lầm Y thánh mà thôi, nhưng hôm nay nghĩ đến, không phải ngươi hiểu lầm! Có lẽ thế nhân không biết, nhưng ngươi là tiểu thư Hạ gia, làm sao có thể không biết Y thánh chính là sư phụ của Hạ Nhược Vân? Vì sao sư phụ của nàng lại giết hại đệ tử của mình?"

Trái tim Hạ Sơ Tuyết bị chấn động một chút, khuôn mặt tuyệt mỹ trắng bệch.

Rồi sau đó, ánh mắt nàng ta nhìn về phía Cố Nhược Vân, giờ khắc này vũ nhục đã từng chịu lại xuất hiện ở bên trong trí óc của nàng ta, làm cho sát ý trên người nàng ta càng thêm nồng đậm.

"Cố Nhược Vân, rốt cục tta có cừu oán gì với ngươi? Làm cho mỗi lần ngươi đều gây khó dễ cho ta?"

Không sai!

Mỗi lần gặp nữ tử này, đều không có chuyện tốt gì!

Nếu không phải vì nàng, tiểu công chúa cũng sẽ không xuất hiện ở nơi này!

"Nếu bọn họ đều đến đây, thì cũng đừng nghĩ rời đi."

Bỗng nhiên, một giọng nói lãnh khốc truyền đến từ phía sau mọi người, Hạ Sơ Tuyết ngẩng đầu, sau khi thấy nam tử trung niên đón nắng sớm đi tới, trên mặt lập tức vui vẻ, vội vàng hô một tiếng: "Phụ thân!"

Hạ Minh nhìn Hạ Sơ Tuyết, cũng không nói thêm gì, con ngươi âm trầm của y dừng ở trên người Cố Nhược Vân, trên mặt dương một nụ cười lạnh.

"Cố Nhược Vân, thế nào? Lần này nam nhân kia không đi cùng ngươi? Hắn không ở bên cạnh ngươi ngươi cũng dám đến chui đầu vô lưới? Nói đi, ngươi nhốt Lục Trầm ở chỗ nào? Nếu ngươi nói ra, có lẽ ta còn có thể cho ngươi chết toàn thây."

Cố Nhược Vân co rút khóe môi, nhún vai: "Muốn giết người diệt khẩu?"

"Ha ha!"

Hạ Minh điên cuồng nở nụ cười, tiếng cười kia tràn ngập sát khí thị huyết: "Không sai, ta đúng là muốn giết các ngươi! Tuy rằng cho dù các ngươi nói ra chuyện Hạ gia ta làm, cũng sẽ không có người nguyện ý tin tưởng, chỉ là cẩu Hoàng đế Lưu Phong quốc kia có chút phiền phức, bây giờ ta còn không nghĩ trêu chọc một cường giả Võ Đế, cho nên cũng chỉ có thể giết người diệt khẩu."

Nghe thấy Hạ Minh mắng phụ thân của mình là cẩu Hoàng đế, vẻ mặt tiểu công chúa tức giận, thế nào nàng cũng không nghĩ tới, đám người Hạ gia này ngụy trang sâu như thế.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, nàng cũng không tin tưởng, Hạ Minh quân tử nhẹ nhàng, sẽ là một kẻ tiểu nhân xảo trá!

"Hạ Minh, nếu ngươi giết chúng ta, phụ hoàng ta nhất định sẽ truy tìm chân tướng, lúc đó ngươi cho rằng ngươi có thể tránh được kiếp nạn này sao?" Tiểu công chúa cắn chặt môi, phẫn hận (tức giận + oán hận lqd) trừng mắt nhìn Hạ Minh.

Nhưng mà càng nhiều hơn, vẫn là thất vọng.

Nàng thất vọng với bộ mặt thật của những người này, hơn nữa, nếu bọn họ thật sự đều dối trá như vậy, vậy rốt cục Hạ Nhược Vân là ai hại chết?

Trong giây lát một khả năng rơi vào trong lòng tiểu công chúa, nàng vội vàng che kín miệng, tâm đều run lên.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 842: Xé rách da mặt (bốn)

Edit: kaylee

Không có khả năng!

Hổ độc không ăn thịt con, Hạ Minh ngoan độc cỡ nào, cũng không có khả năng là hung thủ giết Hạ Nhược Vân! Nhất định là mình suy nghĩ nhiều!

"Hừ!" Hạ Minh hừ lạnh một tiếng, trào phúng nhìn tiểu công chúa: "Ngươi nghĩ rằng ta thật sự sẽ sợ cẩu Hoàng đế Lưu Phong quốc kia? Ta chỉ cảm thấy hắn có chút phiền phức mà thôi, còn sợ hãi là không cần thiết."

Nghe vậy, Cố Nhược Vân nhưng là trầm tư xuống.

Ở trong mắt mọi người, Hạ Minh chỉ có một át chủ bài, chính là Kim Đế! Nhưng mà dưới tình hình bình thường, Võ Đế cấp ngang nhau tuyệt sẽ không chiến đấu! Nếu không mà nói cho dù đánh ba ngày ba đêm cũng không phân thắng bại được.

Cho nên, có thể làm cho Hạ Minh nói như vậy, cũng đã đại biểu cho ở Hạ gia, còn có một át chủ bài khác!

"Hạ Minh!"

Mắt thấy tiểu công chúa tức muốn tiến lên tìm Hạ Minh lý luận, Mạc Thượng Phi vội vàng đè nàng lại, cau chặt mày, l.q.đ trầm giọng nói: "Chuyện này không có quan hệ với tiểu công chúa còn có Cố cô nương, ngươi thả các nàng đi, cho dù giết ta, ta cũng không oán hận một câu!"

"Mạc đại ca," Tiểu công chúa nóng nảy, vội vàng nói: "Ta sẽ không bỏ lại một mình chàng rời đi, hơn nữa, cho dù Hạ Minh này cường thịnh cỡ nào, cũng chỉ là dựa vào Kim Đế mà thôi, hiện giờ Kim Đế không ở nơi này, chúng ta chưa hẳn không cách nào lao ra vòng vây."

"Ha ha."

Nghe vậy, Hạ Minh như là nghe được chuyện cười nào đó nở nụ cười lạnh: "Tiểu công chúa, ngươi quá coi trọng mình, chỉ bằng các ngươi? Chỉ cần một mình Hạ Minh ta, cũng đủ giết ba người bọn ngươi ở đây! Về phần Mạc Thượng Phi, ta sẽ không lưu lại mạng của ngươi, hai người các nàng, cũng sẽ không bỏ qua!"

Ầm!

Dứt lời, Hạ Minh không bao giờ nói nhiều thêm một lời nào nữa, thân mình chợt lóe lập tức hóa thân làm một thanh lợi kiếm nhằm về phía Mạc Thượng Phi, rồi sau đó một thanh lợi kiếm xuất hiện ở trong tay của y, trong mắt hiện lên ánh sáng lạnh, vung về phía cổ của Mạc Thượng Phi.

Hạ Sơ Tuyết cười lạnh, nàng ta khoanh hai tay trước ngực đứng ở một bên, mắt lạnh nhìn Mạc Thượng Phi sắp chết ở dưới kiếm của Hạ Minh.

Đột nhiên, bóng dáng màu xanh hiện lên, dừng ở trước mặt Mạc Thượng Phi, một đầu tóc đen nhẹ bay ở trong gió, nữ tử áo xanh đứng thẳng trước mặt nam nhân chợt nâng lên tay trái, tiếp được kiếm của Hạ Minh.

Không sai!

Nàng quả thật bằng vào một bàn tay, đã tiếp được kiếm trong tay Hạ Minh.

Hạ Sơ Tuyết trợn to mắt đẹp, kinh ngạc nhìn về phía Cố Nhược Vân, sau đó là một trận khủng hoảng, ở nháy mắt sắc mặt vô cùng tái nhợt.

Ảo giác, nhất định là ảo giác!

Những năm gần đây phụ thân gặp được không ít kỳ ngộ, đã đột phá đến Võ Tôn sơ cấp, nhưng mà lại có người dám can đảm tay không tiếp kiếm của một cường giả Võ Tôn? Chỉ bằng kiếm khí kia đã đủ chém đôi nàng!

Nhưng chẳng những nàng tiếp được, hơn nữa, còn lông tóc không tổn hao gì!

"Ta ngược lại thật muốn nhìn, làm sao ngươi làm chúng ta lưu lại."

Bên môi Cố Nhược Vân nâng lên một chút tươi cười, rồi sau đó khí thế trên người ‘ào ào’ vọt về phía kiếm trong tay, ‘ầm’ một tiếng, l^q'đ theo một tiếng vang lớn này, thân mình Hạ Minh đột nhiên lui về sau mấy bước, một ngụm máu tươi phun ra, khuôn mặt khó coi nhìn chằm chằm Cố Nhược Vân.

"Ha ha!"

Đột nhiên, y thấp giọng nở nụ cười, tươi cười kia lộ ra âm lãnh mười phần: "Cố Nhược Vân, ta không thể không thừa nhận, ngươi quả thật là một thiên tài, còn nhỏ tuổi đã đạt đến Võ Tôn trung cấp, coi như là tiền đồ vô lượng, đáng tiếc, ngươi quá mức khinh địch, ngươi thực cho rằng Hạ gia bọn ta chỉ có một hộ thuẫn là Kim Đế sao? Ta nói cho các ngươi biết! Hôm nay các ngươi đã bước vào chỗ này, cũng đừng nghĩ rời đi!"

Hạ gia trừ bỏ Kim Đế bảo vệ ra, còn có một át chủ bài thế nhân không biết.

Kia chính là, thần điểu Chu Tước!

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 843: Xé rách da mặt (năm)

Edit: kaylee

"Cố tỷ tỷ."

Tiểu công chúa có chút khẩn trương kéo y phục của Cố Nhược Vân, hỏi: "Hạ Minh dám nói như vậy, trong tay y nhất định nắm át chủ bài, hiện tại chúng ta nên làm cái gì bây giờ?"

Cố Nhược Vân cười nhạt: "Thì tính sao? Y có bao nhiêu át chủ bài, ta có thể phá bấy nhiêu át chủ bài của y, nếu ta dám tới nơi này, vậy nhất định có thể rời đi! Ta ngược lại muốn nhìn xem ai có thể ngăn cản ta?"

Ầm!

Khí thế cường hãn từ trên người Cố Nhược Vân bắt đầu khởi động ra, một bộ áo xanh không gió tự bay, lqđ mặt mày của nàng thanh lãnh mà lạnh nhạt, hoàn toàn không để uy hiếp của Hạ Minh ở trong lòng.

"Cố Nhược Vân, ngươi quá mức cuồng vọng, hiện tại ta lập tức cho ngươi hối hận," Sắc mặt Hạ Minh càng thêm khó coi, hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn về phía bầu trời hậu viện, cung kính củng nắm tay: "Đại nhân, mời ngài ra tay giúp chúng ta một tay!"

Chu Tước đại nhân không muốn để cho thế nhân biết tồn tại của mình, vì vậy cho dù là ở Hạ gia cũng có rất ít người gặp qua nàng.

Cho nên, Hạ Minh mới không có báo ra tục danh của nàng, tin tưởng Chu Tước đại nhân cũng có thể biết mình là đang gọi nó.

Tĩnh!

Toàn bộ đại viện, một mảnh yên tĩnh!

Khuôn mặt Hạ Minh dần dần thay đổi, y giống như đã có thể nhìn thấy những ánh mắt cười nhạo, lại hô lên: "Đại nhân, không phải ngài kêu chúng ta tìm người giúp ngài sao? Cho nên xin ngài xuất ra giúp ta giết những người đó!"

Giọng nói của y vang vọng ở khắp bầu trời, như trước kích không nổi gợn sóng gì.

Mạc Thượng Phi cười lạnh một tiếng, trào phúng nói: "Hạ Minh, ngươi đừng cố làm ra vẻ nữa, cho rằng như thế là có thể dọa được chúng ta? Cái gì át chủ bài, căn bản là không tồn tại!"

"Ngươi câm miệng!" Hạ Minh tức đến mức sắc mặt xanh mét, tức giận rống lớn nói: "Những năm gần đây, ngươi ăn uống ở Hạ gia ta, không biết hồi báo còn giúp người ngoài khi nhục (bắt nạt + nhục nhã) người Hạ gia ta! Quả thực chính là một bạch nhãn lang, ta nuôi không ngươi!"

Một chút sắc bén chợt lóe lên từ đáy mắt, châm biếm trong mắt Mạc Thượng Phi càng sâu: "Nuôi không ta? Sáu năm, llêqquýđđôn ta trở thành hộ vệ Hạ gia ngươi sáu năm, nhưng không có lấy tới tay một Kim tệ nào! Mà ta nhớ kỹ ân thu lưu của Hạ gia đối với ta, cũng làm hộ vệ không công sáu năm này, tới bây giờ ngươi lại nói nuôi không ta? Ân đức của Hạ gia các ngươi đối với ta, sáu năm này ta đã hồi báo cho các ngươi, từ đây về sau, không thiếu nợ lẫn nhau!"

"Ngươi…….." Hạ Minh hung hăng nhìn Mạc Thượng Phi: "Mạc Thượng Phi, tiểu súc sinh ngươi này, một ngày nào đó ngươi sẽ không chết tử tế được."

Đùng!

Sau khi vừa nói xong lời này, một bàn tay hung hăng vung đến, lập tức đánh bay thân thể Hạ Minh ra ngoài.

Cố Nhược Vân nâng lên khóe môi, nhẹ xoa tay mình, nhàn nhạt hỏi: "Hạ Minh, nếu các ngươi tìm không ra giúp đỡ thì tránh ra cho ta, nếu không, ta không để ý hôm nay cho Hạ gia các ngươi máu chảy thành sông!"

Con ngươi Hạ Minh âm trầm xuống, cuối cùng vẫn là hít một hơi thật sâu, nói: "Để cho bọn họ đi."

"Vâng, gia chủ!"
Nghe nói như thế, mọi người đều phân tán ra, nhường ra một con đường.

"Mạc Thượng Phi, ngươi đi theo tiểu công chúa đi hoàng cung," Cố Nhược Vân nhìn Mạc Thượng Phi, nói: "Đừng đến Hạ gia nữa."

"Được."

Mạc Thượng Phi gật gật đầu, hắn biết nếu hôm nay Cố Nhược Vân không đến kịp thời, sợ rằng mình thật sự cũng không cách nào rời đi nơi này.

Hắn không cách nào rời đi cũng không có chuyện gì, làm cho hắn khủng hoảng là không cách nào gặp lại tiểu công chúa.

"Hạ Minh, mấy ngày sau, ta sẽ cho ngươi một kinh hỉ (ngạc nhiên + vui mừng)."

Dứt lời, Cố Nhược Vân không có nói nhiều thêm một lời, cũng không quay đầu lại rời đi.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.10.2018, 20:39
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3534
Được thanks: 16529 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C843 - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 844: Chân tướng (một)

Edit: kaylee

"Phụ thân."

Ở sau khi đám người Cố Nhược Vân rời khỏi, Hạ Sơ Tuyết vội vàng đi lên phía trước, nâng thân thể Hạ Minh lên, cau chặt mày lại, hỏi: "Chúng ta cứ thả bọn họ đi như vậy sao?"

"Hừ!" Hạ Minh hừ lạnh một tiếng, giọng điệu không tốt nói: "Chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Cũng không biết đại nhân xảy ra chuyện gì, ta gọi nó hai lần nó cũng không xuất hiện! Chỉ bằng lực lượng của ta há có thể ngăn được những người này, một khi đã như vậy, còn không bằng tha bọn họ rời đi."

"Nhưng mà, vạn nhất chuyện này bị Hoàng đế Lưu Phong quốc biết……..."

"Còn không phải do ngươi chọc họa!" Hạ Minh quay đầu trừng mắt nhìn Hạ Sơ Tuyết, đáy mắt hiện lên vẻ sắc bén: "Nếu không phải ngươi bức bách Mạc Thượng Phi cưới nha hoàn bên người ngươi, diễn.đ@n~lêquý.đôn sẽ xảy ra nhiều việc như vậy sao? Ta biết trong lòng ngươi có hận đối với Mạc Thượng Phi, bởi vì hắn là người Mạc gia, ngươi hận Hạ Nhược Vân, tự nhiên cũng không thích hắn, nhưng ngươi có nghĩ tới không, Mạc Thượng Phi là thiên tài cỡ nào? Ta còn muốn dùng hắn để đám hỏi, đạt được ích lợi vì Hạ gia chúng ta, ngươi lại làm cho hắn cưới một nha hoàn nho nhỏ? Cho dù ta cũng không thích Mạc Thượng Phi này, nhưng bằng vào thực lực của hắn, cũng không phải một tiểu nha hoàn có thể so sánh được."

Nữ nhi nhà mình này luôn thông minh lanh lợi, khi nào thì trở nên ngu xuẩn như thế?

Hạ Sơ Tuyết khẽ rũ mi mắt xuống, che đậy lạnh lẽo sắc bén trong mắt kia.

Nếu không phải Kim Đế xem thường mình, mình lại như thế nào vì hận Hạ Nhược Vân mà đến phát tiết trên đầu Mạc Thượng Phi?

"Phụ thân, nữ nhi biết sai rồi."

Nghĩ vậy, nàng ta hít một hơi thật sâu, nâng lên mặt mày: "Chỉ là lần này chúng ta chọc giận Cố Nhược Vân, tất nhiên nàng ta sẽ không thả Lục Trầm ra, hôn lễ giữa ta và Lục Trầm…....."

"Không!" Hạ Minh lắc lắc đầu: "Ngươi phải gả cho Lục Trầm!"

Trái tim Hạ Sơ Tuyết run mạnh một chút, khuôn mặt tuyệt mỹ trắng bệch, nàng ta nắm chặt nắm tay, chậm rãi bình ổn trái tim không ngừng run run kia.

"Vâng, nữ nhi hiểu rõ."

Nàng ta biết, mình nói cái gì cũng không dùng được.

Đừng nhìn trước đây Hạ Minh sủng ái nàng ta như vậy, tất cả những thứ này đều là vì thiên phú và thực lực của nàng ta, càng bởi vì, nàng là chủ nhân chân chính của Thượng Cổ Thần Tháp!

Những năm gần đây, nàng ta sớm đã nhìn thấu bản chất của y!

"Tuyết nhi," Thấy Hạ Sơ Tuyết rốt cục cũng đáp ứng hôn sự với Lục Trầm, sắc mặt Hạ Minh mới chuyển tốt lên: "Hiện tại ta muốn đi xem Chu Tước đại nhân một chút, nếu ngươi không có việc gì thì đi bồi mẫu thân ngươi đi."

Nói xong lời này, y không còn có liếc mắt nhìn Hạ Sơ Tuyết nhiều một cái, toàn bộ thân thể hóa thành một ngọn gió lập tức biến mất.

Sau khi bóng dáng kia biến mất, Hạ Sơ Tuyết lập tức đần độn đi về phía hậu viện, thế cho nên lúc đi tới tẩm cửa phòng đều không có phục hồi tinh thần lại, l.q.đ ngay tại khoảnh khắc nàng ta muốn đẩy cửa đi vào, một giọng nói truyền vào từ trong cửa.

"Làm sao ngươi lại ở chỗ này? Không phải ta đã nói với ngươi sao? Ngươi vĩnh viễn đừng xuất hiện ở đây! Vạn nhất bị người biết mấy chuyện năm đó là ta bảo ngươi nói, vậy thì…....."

Giọng nói này mang theo kinh hoảng và bén nhọn, làm cho bàn tay vốn muốn đẩy cửa của Hạ Sơ Tuyết bỗng nhiên cứng lại ở tại chỗ.

Ở bên trong ấn tượng của nàng, mẫu thân vĩnh viễn là nữ tử thanh nhã như thủy, dịu dàng hiền lành, lại chưa từng nghĩ tới nàng sẽ có lúc bén nhọn như vậy, càng làm nàng ta không dám tin là, ở trong phòng mẫu thân sẽ có một người nam nhân?

Hơn nữa, có vẻ quan hệ của nàng và nam nhân kia cũng không tầm thường.

"Na Na, đã nhiều năm như vậy chúng ta không có gặp mặt, mấy ngày nay ta vừa khéo đi ngang qua nơi này, cho nên đến nhìn một cái thôi, huống chi, năm đó ta vì nàng ngay cả chức vị quốc sư này đều buông tha, chẳng lẽ nàng thật sự không niệm cũ tình của ta sao?"

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 845: Chân tướng (hai)

Edit: kaylee

Ầm!

Giống như sét đánh giữa trời quang, thân mình Hạ Sơ Tuyết lui về sau mấy bước, khuôn mặt vốn trắng bệch càng trắng bệch, thế nào nàng ta cũng không tin, mẫu thân thanh mai trúc mã với phụ thân của mình kia, lại cấu kết với nam nhân khác?

"Thiên Hưng, hiện tại ngươi lập tức rời đi! Vạn nhất bị Hạ Minh biết, chúng ta đây đều xong rồi!"

Trong phòng, sắc mặt Thu Na mang theo kinh hoảng, vội vàng muốn đẩy quốc sư ra, nhưng mà, quốc sư lại đưa tay cầm chặt tay nàng ta, đôi mắt dịu dàng mà thâm tình.

"Na Na, nàng yên tâm, chuyện chúng ta tuyệt đối không có người biết, ta cũng sẽ không phá hư cảm tình giữa các nàng, hơn nữa, ta trở về trừ bỏ thăm nàng một chút ra, cũng muốn nhìn xem nữ nhi của chúng ta, lúc trước, vì trợ giúp nữ nhi của chúng ta ở Hạ gia không bị bắt nạt, cho nên ta mới soạn ra lời nói dối hư cấu như vậy, đáng tiếc từ đầu tới đuôi lão gia hỏa Hạ gia kia đều không tin lời nói của ta, còn phái người âm thầm tra ta, vì thế ta bất đắc dĩ đi xa tha hương, vốn tưởng rằng sau khi ông ta chết ta có thể trở lại nơi này, nhưng nàng lại vẫn đẩy ta ra ngoài cửa, Na Na, đối với nàng mà nói, ta không có giá trị lợi dụng, ngay cả gặp nàng một lần cũng không được sao?"

Sắc mặt Thu Na vô cùng trắng bệch, năm đó khi lão gia tử Hạ gia còn ở trên đời, là cao thủ nổi danh cùng Kim Đế, l^q'đ nên nàng ta mới làm cho Thiên Hưng quốc sư đi xa tha hương, ai nghĩ đến lão gia tử Hạ gia sẽ sinh một hồi quái bệnh, cuối cùng không trị được mà chết, Hạ gia không có Hạ lão gia tử, căn bản là không đáng giá nhắc tới, Hạ Minh lại càng không lên nổi bảng cao thủ!

Nhưng mà, hiện giờ Hạ gia đã có Kim Đế giúp đỡ!

Còn có Thần Thú Chu Tước làm cho người ta sợ hãi.

Lúc này đây cho dù đến hiện giờ, Thu Na cũng không dám để cho Hạ Minh biết được tất cả chân tướng.

"Thiên Hưng, coi ta như cầu ngươi, ngươi vĩnh viễn cũng không cần lại xuất hiện nữa, ta……..."

Phanh!

Bỗng nhiên, cửa phòng bị đẩy mở ra, sắc mặt Thu Na lập tức đại biến, sau khi thấy bạch y nữ tử đứng ở cửa, khuôn mặt của nàng ta càng khó coi, run rẩy nói: "Tuyết nhi, làm sao con sẽ ở này?"

Hạ Sơ Tuyết cười lạnh một tiếng, lạnh lùng nhìn cẩu nam nữ trong phòng: "Nếu ta không ở, cũng nghe không được lời nói của các ngươi! Mẫu thân, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy mình ghê tởm sao? Ngươi làm ra loại chuyện này, chính là dâm phụ!"

"Tuyết nhi," Quốc sư vốn nhìn thấy Hạ Sơ Tuyết xuất hiện còn có chút kích động, sau khi nghe lời của nàng ta bất giác nhíu mày: "Làm sao ngươi có thể nói mẫu thân ngươi như vậy? Những năm gần đây nàng vì ngươi không dễ dàng cỡ nào?"

"Ngươi câm miệng cho ta!"

Hạ Sơ Tuyết hung hăng trừng mắt liếc mắt nhìn y một cái: "Hiện tại ngươi lập tức cút cho ta, rời đi Hạ gia ta!"

"Tuyết nhi," Thu Na há miệng thở dốc, muốn nói cái gì đó, sau khi nhìn thấy ánh mắt chán ghét kia của nữ nhi mình, trái tim lập tức giống như bị dội một chậu nước lạnh, một cảm giác lạnh thấu tâm truyền khắp toàn thân: "Thực xin lỗi, năm đó phụ thân con vi phạm hứa hẹn trước, y vì lấy được danh phận thiếu chủ Hạ gia mà bỏ rơi ta, dùng mưu kế chiếm được tâm của tiểu thư Mạc gia, cho nên ta đối y ghi hận trong lòng, ở dưới cơ duyên xảo hợp quen biết Thiên Hưng quốc sư, bởi vậy mới đi tới với nhau."

"Chỉ là ta còn yêu phụ thân của con, vì vậy lúc y nguyện ý nạp ta làm thiếp, ta lập tức vui mừng phấn chấn tiếp nhận, ai biết, chờ ta đến Hạ gia mới hiểu được, chủ nhân chân của Hạ gia chính là tiện nhân kia, ta chỉ là một thiếp mà thôi!" Khi Thu Na nói lời này, lee~lqđ đáy mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn: "Ngay cả Hạ gia lão gia tử, cũng chỉ nhận một nàng dâu kia! Thường xuyên nửa đêm kêu Hạ Minh tiến đến phòng của tiện nhân kia, ta không chịu nổi cô đơn, mới lại ám độ trần thương với Thiên Hưng quốc sư, hơn nữa ở sau một lần, mang thai con."

Năm đó, Hạ Minh là vì bảo trụ địa vị thiết kế tiểu thư Mạc gia, nhưng mà, Thu Na chưa từng trách Hạ Minh.

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 846: Chân tướng (ba)

Edit: kaylee

Đó là nam nhân nàng ta yêu, vậy thì sao nàng ta lại bỏ được trách y?

Mặc kệ y làm chuyện gì đều là chính xác, sai đều là người khác!

Nếu không phải tại Hạ lão gia tử và tiện nhân Mạc gia kia, mình chính là thiếu phu nhân Hạ gia danh chính ngôn thuận! Nhưng chính là bởi vì một câu của Hạ lão gia tử năm đó ‘nếu ai có thể có được tâm của tiểu thư Mạc gia, thì người đó có thể trở thành thiếu chủ Hạ gia’, nam nhân kia sẽ bỏ qua mình.

"Không!"

Hạ Sơ Tuyết lắc lắc đầu, lui về sau mấy bước: "Ta không phải nữ nhi của nam nhân này, ta là huyết mạch Hạ gia, làm sao ta có thể là nữ nhi của y? Ta không tin, ta tuyệt không tin những lời hồ ngôn loạn ngữ (nói bậy) của các ngươi!"

"Tuyết nhi!" Mặt mày Thiên Hưng quốc sư trầm xuống, trầm giọng nói: "Nếu ngươi không phải là nữ nhi của ta, năm đó vì sao ta phải nói ra lời kia với thế nhân? Cái gì thiên xem tinh tượng? Cho dù ta là quốc sư, cũng không có năng lực như vậy, mà ta nói lời kia toàn là vì con, chỉ cần làm cho Hạ gia cho rằng con là chủ nhân của Thượng Cổ Thần Tháp, Hạ Nhược Vân lại là thân tai họa, vậy con mới có thể thay thế được nàng trở thành đại tiểu thư danh chính ngôn thuận."

"Cái gì?"

Hạ Sơ Tuyết chợt ngẩn ra, nàng nhìn Thiên Hưng quốc sư, nói: "Vừa rồi ngươi nói cái gì? Ngươi nói lời đoán ta là chủ nhân của Thượng Cổ Thần Tháp, chỉ là vì giúp ta đạt được địa vị?"

"Không sai," Thiên Hưng quốc sư gật gật đầu: "Kỳ thực con không phải chủ nhân Thượng Cổ Thần Tháp gì, Hạ Nhược Vân cũng không phải thân tai họa, nhưng ta lại không thể không làm như vậy, đáng tiếc là, lqđ Hạ lão gia tử cũng không bị ta lừa gạt, như trước giao Thượng Cổ Thần Tháp cho Hạ Nhược Vân, nếu con thật sự có duyên với Thượng Cổ Thần Tháp, Thượng Cổ Thần Tháp này sẽ không rơi vào trong tay người khác."

Ngụ ý, Hạ Nhược Vân mới là chủ nhân chân chính của Thượng Cổ Thần Tháp, y chỉ là vì trợ giúp Hạ Sơ Tuyết, mới nói ra lời nói này.

Nhưng mà, buổi nói chuyện này, lại giống như sét đánh giữa trời quang, làm cho Hạ Sơ Tuyết nổi điên tại chỗ!

"Ngươi nói dối, các ngươi đều đang nói dối! Ta mới là chủ nhân chân chính của Thượng Cổ Thần Tháp! Ta là nữ nhân ưu tú nhất khắp thiên hạ, dựa vào cái gì Hạ Nhược Vân nàng cướp đi đồ của ta? Thượng Cổ Thần Tháp vốn thuộc về ta!"

Hạ Sơ Tuyết ôm chặt đầu ngồi trên mặt đất, thân thể của nàng ta nhẹ nhàng run run, nước mắt không tiếng động rơi xuống từ hốc mắt.

Lúc biết mình biến thành phế vật, nàng ta cũng không có tuyệt vọng như thế, bởi vì nàng ta vẫn luôn cho rằng, chỉ cần có được Thượng Cổ Thần Tháp, mình sẽ có cơ hội phục hồi như cũ. Nhưng hiện giờ những người này lại nói cho nàng ta biết, tất cả lời đồn đãi trước kia này đều là giả?

"Tuyết nhi."

Thu Na đi qua, ôm chặt nữ tử ngồi trên mặt đất: "Y nói đều là sự thật, chuyện kia cũng là ta làm cho y nói như vậy, nếu không mà nói, con chỉ là nữ nhi của một tiểu thiếp, ở Hạ gia còn có thể có địa vị gì? Huống chi, nếu ta không làm như vậy, con cho rằng Hạ Minh sẽ giết mẫu tử Hạ Nhược Vân sao?"

Thân mình Hạ Sơ Tuyết run lên, chậm rãi buông tay xuống, nàng ta nâng lên khuôn mặt tràn đầy nước mắt, tuyệt vọng nói: "Nương, nếu phụ thân biết việc này thì nên làm cái gì bây giờ? Những năm gần đây, người còn không hiểu cách làm người của y sao? Nếu y biết, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mẫu tử chúng ta!"

Người nhẫn tâm tuyệt tình như Hạ Minh, tuyệt sẽ không bởi vì yêu mẫu thân mà nhẹ tay đối với bọn họ! Quan trọng nhất là, llêqquýđđôn nhiều năm như vậy, dù cảm tình sâu cỡ nào cũng sẽ biến chất! Lúc trước y đối với các nàng tốt như thế, nguyên nhân, không phải là vì Hạ Sơ Tuyết nàng là chủ nhân chân chính của Thượng Cổ Thần Tháp sao?

Nếu biết được tất cả những chuyện này đều là nói dối, lấy tính cách của Hạ Minh, tất nhiên sẽ không bỏ qua cho các nàng!

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 436 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

15 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.