Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 428 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

 
Có bài mới 11.04.2018, 21:59
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3535
Được thanks: 16534 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C477 - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 478: Lâm Lang đấu với Cổ Lăng (ba)

Edit: kaylee

Như thế, đáng giá sao?

Cổ Lăng không biết là, đối với Lâm Lang mà nói, chỉ cần giết được y, thì không có gì không đáng giá!

Hiển nhiên quần chúng vây xem cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, nghị luận ‘ào ào’ nổi lên.

"Nữ nhân Đông Phương thế gia kia dùng chiêu số gì? Vì sao Cổ Lăng thân là Võ Vương cao lại có thể còn rơi xuống thế hạ phong (thế yếu)?"

"Thật giống như không chỉ đả thương đối thủ, mà còn làm tổn thương mình, chẳng lẽ nàng điên rồi hay sao? Vì một cái thắng lợi, lại có thể dùng tuyệt chiêu như vậy."

Ầm!

Rầm rầm! Ầm!

Từng công kích mãnh liệt bay về phía Cổ Lăng, ở lúc Lâm Lang công kích đối phương, khuôn mặt của nàng cũng càng trắng bệch, một chút huyết sắc cũng không có, miệng mũi còn chảy ra máu tươi, giống như máu trong thân thể kia sắp sửa chảy hết.

Lạch cạch!

Phòng ngự của Cổ Lăng bị một đạo kiếm phong phá mở, y lập tức lui về phía sau hai bước, trên trán toát ra từng trận mồ hôi lạnh, khuôn mặt cũng càng lúc càng tái nhợt.

"Nha đầu kia, thật vẫn là vận dụng vũ kỹ ta đã từng giao cho nàng."

Đông Phương Trường Kim bất đắc dĩ than một tiếng: "Kỳ thực, nếu không phải lời nói của Cổ Lăng chọc giận nàng, nàng cũng sẽ không dùng loại chiêu số này, nhưng mà, hiện tại trong lòng nàng chỉ có một ý niệm, chính là giết Cổ Lăng."

Vì thế, tự tổn hại (tự làm hại mình) cũng không sao!

"Lâm Lang! ! !"

Rốt cục Cổ Lăng cũng sốt ruột lên, cắn chặt hàm răng từng chữ từng câu nói: "Ngươi ****** đừng nổi điên nữa, ngươi bình tĩnh một chút được không?"

Hiện tại, y vô cùng hối hận đã dùng lời nói để kích thích nàng!

Hơn nữa bởi vì ngay từ đầu quá mức khinh địch, lúc này đây ngay cả phế Linh Khí lấy được ở hội giao dịch cũng không có mang theo, thế cho nên hiện giờ có chút không địch lại được, nhưng thế nào y cũng không nghĩ đến, Lâm Lang sẽ dùng loại chiêu thức đả thương địch thủ một ngàn tự tổn hại tám trăm (hại người hại mình) này.

"Cổ Lăng, ngươi đi tìm chết cho ta."

Ầm!

Một chiêu này của Lâm Lang đánh thân mình của Cổ Lăng lui lại mấy bước, sau đó nâng kiếm trong tay lên, trong đôi mắt đỏ lên vì giận lộ ra sát khí nồng đậm, ‘ầm’ một tiếng, kiếm phong chém xuống, nhắm ngay ngực của Cổ Lăng.

Tất cả mọi người ngừng hô hấp lại rồi, ai cũng thật không ngờ, Lâm Lang thật sự muốn giết y.

Khuôn mặt của trưởng lão Cổ gia đột ngột biến đổi, nổi giận gầm lên một tiếng: "Dừng tay, ngươi dừng tay lại cho ta!"

Phanh!

Một luồng sáng trắng bỗng nhiên hiện lên, giành trước lúc trưởng lão Cổ gia ra tay đã đánh vào trước ngực Lâm Lang, thân thể Lâm Lang lập tức bay ra ngoài, ‘phịch’ một tiếng, xẹt qua một độ cong rơi trên mặt đất.

Bỗng nhiên, một giọng nói già nua lạnh lùng vang lên.

"Nha đầu, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, một trận này Đông Phương thế gia các ngươi thắng, không cần lại đuổi tận giết tuyệt nữa."

Giọng nói của Bạch Hướng Thiên lạnh lùng, lại mang theo kiên quyết chân thật đáng tin.

"Bạch Hướng Thiên, ngươi đây là có ý tứ gì?" Thiên Khải Tôn Giả giận tím mặt: "Ngươi thân là trọng tài, vậy mà lại ra tay thương hại một đệ tử tham gia thí luyện!"

Bạch Hướng Thiên lạnh lùng liếc mắt nhìn ông một cái: "Các vị ở đây đều là thiên tài, tổn thất một người đều không được, tổn thất của bọn họ chính là tổn thất của đại lục, Thiên Khải Tôn Giả, ngươi thân là trưởng lão của Linh Tông, chẳng lẽ ngay cả điểm ấy đều không biết?"

Lời nói này, nói vô cùng chính nghiữa, vậy mà làm cho người ta tìm không được lý do phản bác.

"Lâm Lang!"

Người Đông Phương thế gia vội vàng chạy vội đến, nâng Lâm Lang té trên mặt đất dậy, giờ khắc này, Lâm Lang nhắm chặt mắt, vẻ mặt vô cùng suy yếu. Chiêu số của nàng vốn đã thương hại chính mình rất sâu, hiện giờ lại tiếp một công kích của Bạch Hướng Thiên, thế cho nên suy yếu đến mức ngay cả đứng cũng đứng không được.

"Sư phụ."

Lâm Lang chậm rãi mở đôi mắt, nắm chặt tay của Đông Phương Trường Kim, bên trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt lộ ra một chút tươi cười.

"Ta thắng, ta không có làm mất mặt mũi của Đông Phương thế gia……...."

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 479: Lâm Lang đối Cổ Lăng (bốn)

Edit: kaylee

Trong lòng Đông Phương Trường Kim đau xót, nước mắt thiếu chút thì rớt xuống, bà nhẹ nhàng vỗ về đầu của Lâm Lang, vui mừng nói: "Đứa nhỏ, con chịu khổ rồi."

Sau khi Đông Phương Trường Kim nói xong lời này, hai mắt Lâm Lang lại nhắm lại, nếu không phải chóp mũi vẫn còn hô hấp mỏng manh, phỏng chừng rất nhiều người đều sẽ cho rằng nàng đã chết…….....

"Lâm Lang ngất đi rồi, ha ha, nàng ngất đi rồi."

Cổ Lăng nhặt lại được một cái mạng nhìn thấy Lâm Lang té xỉu, cười ‘ha ha’ đứng lên: "Nàng đã ngất đi rồi, vậy trận tỷ thí này nên là ta thắng lợi, ta mới là người thắng lợi! Ha ha!"

Sau khi y nói ra lời này, tất cả mọi người ở đây đều ném cho y ánh mắt khinh bỉ.

Nếu không phải Hướng Thiên Tôn Giả cứu y một mạng, phỏng chừng y đã chết ở dưới kiếm của Lâm Lang rồi, hơn nữa Lâm Lang ngất xỉu đi cũng là vì chịu công kích của Hướng Thiên Tôn Giả, có quan hệ gì với y đâu?

Huống chi, Hướng Thiên Tôn Giả cũng đã tuyên bố người thắng lợi là Đông Phương thế gia, người này là ngu ngốc sao?

Bởi vậy, sau khi so sánh Lâm Lang và Cổ Lăng, những người ban đầu khinh thường nàng đều không tự chủ được lòng sinh khâm phục.

"Đủ!"

Bạch Hướng Thiên nhướng mày, lạnh lùng nhìn Cổ Lăng, đáy mắt xẹt qua vẻ khinh thường: "Người thắng lợi trận tỷ thí này là Đông Phương thế gia!"

Nếu không phải vì nhân tài của đại lục, vừa rồi lão sẽ không ra tay cứu phế vật này! Còn làm hại mình mất mặt trước mặt người khác.

Tươi cười của Cổ Lăng từng chút biến mất không thấy, ngơ ngác nhìn Lâm Lang được Đông Phương thế gia nâng đi xuống, sắc mặt từ xanh chuyển trắng, lại từ trắng chuyển xanh.

Y thua!

Bại bởi Đông Phương thế gia!

Không!

Y không cam lòng! Làm sao mình có thể thua! Dựa vào cái gì mà phế vật Lâm Lang kia lại có thể đánh bại mình!

"Ta không có bại, ta sẽ không thua, ta còn không có lấy phế Linh Khí ra, làm sao ta có thể thua? Các ngươi mau lấy phế Linh Khí của ta đến cho ta, ta muốn một lần nữa chiến đấu với nàng, Lâm Lang kia chỉ là hạ nhân của Cổ gia ta mà thôi, thân là một hạ nhân làm sao có thể sẽ đánh bại chủ tử?"

Nếu bại bởi những người khác, chỉ sợ Cổ Lăng không có phản ứng lớn như vậy!

Nhưng mà, nếu tỷ thí thua Đông Phương thế gia, y chính là không đồng ý tin tưởng!

"Hừ!"

Mặt Thiên Khải Tôn Giả âm trầm: "Thua chính là thua, không phải do ngươi, người tới, ném người này xuống lôi đài cho lão phu, quả thực mất mặt xấu hổ! Còn có.... ..."

Ông dừng lại một chút, quay đầu nhìn về phía Bạch Hướng Thiên ở bên cạnh, lạnh lùng cười: "Lúc trước khi Khinh Linh Y Môn hạ sát thủ với người Đông Phương thế gia, vì sao ngươi không ngăn cản? Còn lấy cớ vì đối phương không có nhận thua! Hiện giờ đổi thành Đông Phương thế gia quyết đấu với Cổ gia, ngươi lại ra tay ngăn cản! Bạch Hướng Thiên, làm người làm sao có thể vô sỉ đến loại trình độ này? Tục ngữ nói, người đang làm trời đang nhìn, làm nhiều chuyện xấu, rồi sẽ gặp báo ứng!"

Dứt lời, ông đứng lên, phất y bào xoay người rời đi.

Cửu trưởng lão cũng đứng lên, nhìn cũng không liếc mắt nhìn vẻ mặt của Bạch Hướng Thiên một cái rồi lập tức rời đi theo.

Trông thấy hành động của những người này, sắc mặt của Bạch Hướng Thiên càng thêm xanh mét: "Một Đông Phương thế gia mà thôi, đáng giá các ngươi như vậy sao? Hai lần này người Đông Phương thế gia đều không gặp gỡ Y Môn và Huyền Âm Điện, nếu không phải thua không thể nghi ngờ!"

... .......

Trong khách điếm, Cố Nhược Vân vừa đi ra đã nhìn thấy Lâm Lang bị nâng trở về, mày bất giác nhíu lại: "Xảy ra chuyện gì?"

Nghe được câu hỏi của nàng, Vệ Y Y không nói hai lời, đã nói lại tất cả những gì xảy ra trên quảng trường cho Cố Nhược Vân.

Dần dần, sắc mặt Cố Nhược Vân trầm xuống, ở trong mắt trong veo chứa ý lạnh: "Xem ra, trận tỷ thí này phải nhanh chóng kết thúc! Vệ Y Y, ta vốn muốn giao người Y Môn cho ngươi xử trí, nhưng lúc này ta không thể không ra sân! Tỷ thí ngày mai, ta sẽ làm cho mọi người hiểu rõ, địa vị chân chính của Đông Phương thế gia!"

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 480: Một trận chiến định thắng bại (một)

Edit: kaylee

Hôm sau.

Nắng sớm nổi lên.

Phía trên quảng trường náo nhiệt, mọi người đều châu đầu ghé tai, nhưng mà, ánh mắt bọn họ nhìn về phía Đông Phương thế gia đã không có khinh bỉ lúc ban đầu.

Nguyên nhân bởi vì, trận chiến ngày hôm qua của Lâm Lang, đã chinh phục rất nhiều người! Cho dù ở trong nhiều thiên tài như vậy nàng chẳng phải ưu tú nhất, nhưng mà, phần nghị lực và quả cảm kia lại làm tất cả mọi người khâm phục không thôi.

Đúng lúc này, một tiếng ho nhẹ vang lên.

Thành chủ hắng giọng một cái, vẻ mặt lạnh lùng nói: "Các vị, hôm nay chúng ta tiếp tục hoàn thành tỷ thí kế tiếp! Hiện tại…...."

"Đợi chút!"

Lời còn của hắn chưa nói hết đã bị âm thanh phía dưới đánh gãy.

Sau đó, tất cả ánh mắt đều nhìn về phía thiếu nữ mặc một bộ váy xanh phía trên quảng trường kia.

Ở dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, thiếu nữ chậm rãi bước ra bước chân, đi về phía lôi đài, trong gió nhẹ, tóc đen bay lên, ở nắng sớm trên khuôn mặt thanh lệ của nàng bao phủ ánh sáng nhàn nhạt, hai mắt thanh lãnh bắn vào trong lòng mọi người.

"Nàng muốn làm cái gì?"

Vinh Nguyệt nhướng mày, lạnh lùng nhìn Cố Nhược Vân đi về phía đài, trong ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lùng sắc bén.

"Cô nương, đây là trận đấu," Thành chủ cũng không tự chủ được mà cau chân mày lại, nhàn nhạt nói: "Có chuyện gì thì chờ sau khi tỷ thí kết thúc lại nói."

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng cười: "Thành chủ, đây là đã tỷ thí, chúng ta đây có thể dùng một trận chiến để định thắng bại hay không?"

"Một trận chiến định thắng bại? Có ý tứ gì?"

Mày của Thành chủ càng nhăn càng chặt, hiển nhiên không hiểu rốt cuộc nha đầu này muốn làm cái gì.

"Rất đơn giản," Tầm mắt của Cố Nhược Vân nhàn nhạt đảo qua mọi người trên quảng trường, nhẹ nhàng nâng lên khóe môi: "Nếu có ai cảm thấy có thể đánh thắng được ta, vậy đi lên chiến đấu với ta! Nếu quả thật có người có thể đánh bại ta, vậy thì chứng minh Đông Phương thế gia ta thua, nếu không có, quán quân của trận thí luyện này, sẽ thuộc về Đông Phương thế gia ta!"

Yên lặng!

Sau khi Cố Nhược Vân nói ra lời này tất cả mọi người đều yên tĩnh không một tiếng động, ngay cả tiếng gió xẹt qua đều có thể nghe được rõ ràng.

Nhưng mà, sau khi yên lặng một lúc lâu, đột nhiên bộc phát ra chấn động mạnh mẽ, âm thanh tranh cãi ầm ĩ kia lập tức bao trùm khắp quảng trường.

"Nàng muốn một trận chiến định thắng bại? Lấy thực lực của một mình mình đấu với thiên tài của tất cả thế lực?"

"Không biết nữ nhân này lấy tự tin từ đâu đến, không nói Vinh Nguyệt và Tá Thượng Thần đã tới Võ Hoàng, những người khác cũng không phải nàng có thể ứng phó, Đông Phương thế gia cứ cho phép nàng làm bừa như vậy?"

"Điên rồi, nữ nhân này nhất định là điên rồi! Chỉ có đồ điên mới làm ra loại chuyện điên cuồng như này!"

Đừng nói là những người khác, ngay cả Đông Phương thế gia cũng bị hành động của Cố Nhược Vân làm phát hoảng, chẳng ai nghĩ tới nàng lại muốn dùng loại phương pháp này nhanh chóng kết thúc tỷ thí!

Lập tức nghĩ tới thiên phú hiển lộ ra của Cố Nhược Vân, trái tim dần dần yên ổn xuống.

Nói như vậy, chuyện không chắc chắn nàng sẽ không làm, đã dám can đảm làm ra loại quyết định này, vậy nàng đã có vạn phần nắm chắc!

Mà bọn họ, chỉ cần tin tưởng nàng là đủ rồi!

"Này…...." Thành chủ sợ run một chút, quay đầu nhìn về phía mấy người bên cạnh, "Ba vị trưởng lão, ngài xem……...."

"Được!" Bạch Hướng Thiên cười lạnh một tiếng: "Ta không có ý kiến, vậy cứ thay đổi một chút quy tắc tỷ thí vì nàng đi, chỉ cần nàng thắng trận đấu, ta sẽ tuyên bố Đông Phương thế gia đạt được thắng lợi! Nhưng mà nàng phải giải quyết tất cả chiến đấu ở trong một canh giờ!"

Nói cách khác, Cố Nhược Vân cần liên tục chiến đấu với người khác, không cách nào nghỉ ngơi.

Cho dù thực lực của nàng cường đại cỡ nào, chiến đấu liên tục cũng sẽ làm cho nàng kiệt lực, đến lúc đó vẫn như cũ phải thua không thể nghi ngờ!

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

p/s: sao nay chả có hứng edit gì hết á, bình thường edit có hơn tiếng, nay kéo từ gần 7h đến 10h mới xong =(((



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.04.2018, 19:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3535
Được thanks: 16534 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C480 - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


t6, t7 lee về quê nên không có chương nhé ~

Chương 481: Một trận chiến định thắng bại (hai)

Edit: kaylee

Nghĩ đến đây, Bạch Hướng Thiên nhịn không được trào phúng Thiên Khải Tôn Giả bên cạnh một câu: "Thiên Khải Tôn Giả, xem ra đánh cuộc giữa chúng ta, ngươi thua……."

Thiên Khải Tôn Giả hừ hừ, không nói gì, tầm mắt của ông vẫn luôn nhìn Cố Nhược Vân, trong ánh mắt tràn đầy lo lắng.

Nha đầu kia, hành vi lần này quả thật có chút xúc động, cũng không biết là chuyện gì kích thích nàng, làm cho nàng làm ra loại quyết định này.

"Nếu mấy vị trưởng lão đều không có ý kiến," Thành chủ chuyển mắt nhìn mọi người trên quảng trường, nói: "Vậy thì làm theo như lời của nàng đi! Nếu có ai muốn khiêu chiến nàng thì có thể lên đài, chỉ cần đánh bại nàng, thì Đông Phương thế gia sẽ không có tư cách tham gia thí luyện nữa."

"Ta đến."

Vừa dứt lời, một nữ tử đi ra từ trong Y Môn, cao ngạo nâng cằm, khóe miệng mang theo cười lạnh: "Nàng, do ta đến chiến bại!"

"Ngươi?"

Cố Nhược Vân nhìn xuống nữ tử đứng ra, vươn một ngón tay lắc lắc ở trước mặt, âm thanh thanh lãnh như ánh trăng, nhàn nhạt vang lên: "Ngươi không có tư cách chiến đấu với ta."

Xôn xao!

Lời nói cuồng vọng này, làm cho tất cả mọi người Y Môn nổi giận, nhất là nữ tử bị Cố Nhược Vân nhận định là không có tư cách kia, lqd khuôn mặt xanh mét, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta không có tư cách thì ai có tư cách? Chẳng lẽ ngươi còn muốn chiến đấu với Vinh Nguyệt sư tỷ?"

"Không không không."

Cố Nhược Vân lắc lắc đầu: "Ta không có nói ta muốn chiến đấu với Vinh Nguyệt……...."

Nghe vậy, cười lạnh trên mặt nữ tử kia càng sâu, nâng cằm tuyết trắng cao ngạo nhìn Cố Nhược Vân.

Coi như nữ tử này còn tự mình biết mình, biết nàng không phải là đối thủ của Vinh Nguyệt sư tỷ!

Ngay tại khoảnh khắc nữ tử muốn trào phúng ra tiếng, tiếng nói của Cố Nhược Vân dừng một chút, trên khuôn mặt thanh tú vẫn không có cảm xúc gì.

"Bởi vì nàng, cũng không có tư cách!"

Bởi vì nàng, cũng không có tư cách!

Ầm!

Lời này như là sấm sét đánh xuống, nổ vang ở trong đám người, ánh mắt mọi người nhìn về phía Cố Nhược Vân đều thay đổi, trong kinh ngạc mang theo khinh bỉ, còn có rung động không cách nào che giấu kia……....

Rốt cuộc cần bao nhiêu dũng khí, mới có thể làm cho nàng nói ra loại lời nói này?

Chỉ sợ ngay cả Tá Thượng Thần Huyền Âm Điện, cũng không nhất định có thể thoải mái nói ra như vậy! Nhưng lá gan của nàng lại đủ lớn, l^qđ ngay cả đệ nhất nhân của Y Môn - Vinh Nguyệt đều không để vào mắt.

Giờ này khắc này, sắc mặt của Vinh Nguyệt lạnh như băng, trên người giống như có thể tản mát ra từng trận khí lạnh, đông không khí quanh thân thành băng.

"Ngươi nói ta không đủ tư cách chiến đấu với ngươi?"

Vinh Nguyệt ngẩng đầu, nhìn thẳng thiếu nữ đứng ở trên đài, vẻ mặt lạnh lùng hỏi.

Qua nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ còn chưa có ai dám nói ra loại lời nói này!

Tốt!

Thật sự tốt!

Một khi đã như vậy, vậy mình khiến cho nàng hiểu rõ thế nào là thiên tài chân chính.

"Đúng vậy."

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng nhíu mày, giọng điệu lạnh nhạt: "Ngươi quả thật không có tư cách."

"Tốt, hi vọng ngươi nhớ kỹ lời nói hôm nay của ngươi."

Vinh Nguyệt hung hăng hít một hơi thật sâu, khuôn mặt ngưng kết thành băng: "Cố Nhược Vân, ta biết là ngươi muốn dùng phép khích tướng làm cho ta chiến đấu với ngươi, không thể không nói, ngươi thắng, ngươi đã muốn thua ở dưới tay của ta, vậy thì ta sẽ thành toàn cho ngươi!"

"Phép khích tướng? Ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi, ta chỉ là ăn ngay nói thật, ngươi không có tư cách đối chiến với ta," Cố Nhược Vân giống như không nhìn thấy khuôn mặt càng thêm lạnh lùng của Vinh Nguyệt, tiếp tục nói: "Nếu các ngươi thật sự muốn chiến đấu với ta mà nói, llqqdd như vậy đi, toàn bộ người Y Môn các ngươi đều lên đi, ta muốn tốc chiến tốc thắng (đánh nhanh thắng nhanh)."

Cố Nhược Vân nhún vai, giọng điệu hơi có chút bất đắc dĩ nói.

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 482: Một trận chiến định thắng bại (ba)

Edit: kaylee

Phía trên lôi đài, thiếu nữ đón gió mà đứng, áo xanh khẽ bay lên, giống như một gốc cây thanh trúc đứng ngạo nghễ đời đời, khuôn mặt thanh tú lạnh nhạt giống như gió.

Nhưng mà, lời của nàng lại làm cả quảng trường đều nổ tung.

Lúc này đây, so với phát ngôn bừa bãi Vinh Nguyệt không có tư cách chiến đấu với nàng lúc trước đó của nàng còn náo động hơn.

Sắc mặt của Vinh Nguyệt từ xanh chuyển trắng, lại từ trắng chuyển xanh, thay đổi thất thường, trong đôi mắt đẹp tràn đầy tức giận, lại giống như bị nàng ngăn chặn, lạnh lùng nhìn thiếu nữ không coi ai ra gì trên lôi đài.

"Cố Nhược Vân, ngươi làm người không khỏi quá càn rỡ! Như thế, để cho ta thay phụ mẫu ngươi dạy cho ngươi một chút đạo lý làm người cơ bản!"

Xôn xao!

Một luồng sáng trắng hiện lên, dừng ở phía trên lôi đài, Vinh Nguyệt không nói hai lời rút ra kiếm lập tức vọt về phía Cố Nhược Vân, giờ này khắc này, khí thế của cường giả Võ Hoàng khuếch tán ra mạnh mẽ, bao phủ cả lôi đài ở bên trong khí tràng kia.

Nữ tử kia, quần áo màu trắng bay múa, tóc đen bay lên, phía trên dung nhan tuyệt thế giống như là mang theo đường cong lạnh như băng, sát khí trên người không che giấu chút nào lộ hết ra.

"Ta nói, nếu người Y Môn muốn lên, vậy thì cùng lên đi, đối với ngươi, ta không có hứng thú."

Ầm!

Trong nháy mắt, khí thế trên người Cố Nhược Vân cũng khuếch ra bốn phía, so sánh với Vinh Nguyệt, vậy mà không phân cao thấp.

Vẻ mặt Vinh Nguyệt ngẩn ra, vội vàng dừng bước chân, mắt đẹp kinh ngạc nhìn Cố Nhược Vân.

Hiển nhiên không ngờ rằng, vị nữ nhân không được bản thân để vào mắt này, cũng là một Võ Hoàng.

"Võ Hoàng? Cố Nhược Vân lại có thể đột phá Võ Hoàng?"

"Ta nhớ hình như ở một năm trước, nàng mới chỉ là Võ Tướng cao cấp mà thôi, thời gian một năm ngắn ngủn từ Võ Tướng cao cấp tới Võ Hoàng, người này ****** là biến thái sao?"

"Không sai, một năm trước Bách Thảo Đường tổ chức hội đấu giá đan dược, ta cũng phái người gia tộc đi tìm hiểu trước, khi đó Cố Nhược Vân quả thật chỉ là Võ Tướng cao cấp, lqd cho dù một người có thiên tài cỡ nào, cũng quyết không có khả năng dùng tốc độ nhanh như vậy đột phá đến Võ Hoàng! Nếu nói, Vinh Nguyệt Y Môn là tuyệt thế thiên tài, thì nha đầu kia lại tính là cái gì?"

Nghe âm thanh mọi người nghị luận ào ào, Thiên Khải Tôn Giả nhếch môi cười, ánh mắt khinh bỉ nhìn sắc mặt cực kỳ khó coi của Bạch Hướng Thiên ở bên cạnh, trào phúng nói: "Chậc chậc, ta đã nói qua người Đông Phương thế gia không có khả năng thua, hiện tại cũng nên tin đi? Đừng tưởng rằng Y Môn có thiên tài Võ Hoàng trẻ tuổi, Đông Phương thế gia có, nhưng là một biến thái."

Bạch Hướng Thiên ‘hừ’ lạnh một tiếng, mặt không biểu cảm nói: "Nếu dựa theo quy định lúc trước của tỷ thí, Y Môn và Đông Phương thế gia ai thua ai bại quả thật không nhất định. Đáng tiếc nha đầu kia quá mức cuồng vọng kiêu ngạo, muốn lấy thực lực của một mình mình ứng đối mọi người, cho dù nàng đánh với Vinh Nguyệt một trận trong may mắn đạt được thắng lợi, vậy kế tiếp bất kỳ ai lên sân khấu đều có thể giết nàng trong chớp mắt!"

Hai Võ Hoàng sơ cấp chiến đấu, không chết tức thương.

Mặc dù Cố Nhược Vân có được đan dược, thì tính sao? Đối với loại cấp bậc Võ Hoàng này mà nói, đan dược đã không có tác dụng gì.

"Ha ha," Thiên Khải Tôn Giả ngoài cười nhưng trong không cười cười gượng hai tiếng: "Bạch Hướng Thiên, tất cả lời nói đều không cần nói quá mức tuyệt đối, đừng quên lúc trước ngươi cũng là lời thề son sắt nói Đông Phương thế gia tuyệt đối không bằng Y Môn, nhưng mà tỷ thí không có đến cuối cùng, ngươi lại là như thế nào biết bọn họ vĩnh viễn không có tiến bộ?"

Nói xong lời này, Thiên Khải Tôn Giả không còn có để ý tới lão gia hỏa bên cạnh nữa, đặt ánh mắt ở phía trên lôi đài.

... .......

"Mấy tháng không gặp, Tiểu Vân Nhi lại trưởng thành rất nhiều."

Vẻ mặt Tá Thượng Thần lười nhác, lee thân thể nằm ở phía trên ghế kiệu mềm, mắt phượng câu lòng người nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú kia, khóe môi nâng lên một chút tươi cười.

Nụ cười này, phong hoa tuyệt đại, mị hoặc chúng sinh, làm cho không ít nữ tử chung quanh nhìn mà mắt choáng váng.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 483: Một trận chiến định thắng bại (bốn)

Edit: kaylee

Có một số nữ tử trực tiếp muốn tiến lên bắt chuyện, lại bị thị nữ tuyệt sắc bên người Tá Thượng Thần kia ngăn cản, không làm cho bọn họ tới gần thân thể của chủ thượng nhà mình.

Lúc này phía trên, lôi đài, Vinh Nguyệt gắt gao nắm kiếm trong tay, ánh mắt lạnh lùng tập trung vào thiếu nữ phía trước, giữa mặt mày không còn có cao ngạo lúc ban đầu, ngược lại là lộ ra một chút thận trọng.

"Cố Nhược Vân, không thể không nói, ngươi còn trẻ như vậy đã tới cảnh giới Võ Hoàng, thật đúng là làm cho ta nhìn với cặp mắt khác xưa! Nhưng mà, ngươi muốn lấy thực lực của một mình mình khiêu chiến mọi người Y Môn chúng ta, được, ta thành toàn cho ngươi!"

Vinh Nguyệt biết, bằng vào một mình mình muốn hoàn toàn chiến thắng Cố Nhược Vân, chỉ sợ cần hao phí thời gian nhất định! Đây là chuyện thế nào nàng cũng không đồng ý, cho nên chỉ có thể tốc chiến tốc thắng!

Xôn xao!

Ào ào xôn xao!

Trong nháy mắt, mấy bóng dáng hóa thành từng độ cong màu trắng nhằm về phía lôi đài, đồng loạt đứng ở bên người Vinh Nguyệt.

"Cố Nhược Vân, không nghĩ tới ngươi vậy mà lại là Võ Hoàng, Llqd khó trách có lá gan khiêu khích Y Môn chúng ta! Nhưng mà thật đáng tiếc, một mình ngươi là tuyệt đối không cách nào chiến thắng nhiều người chúng ta như vậy!"

"Tiểu cô nương, cuồng vọng là phải trả giá lớn, ngươi là Võ Hoàng lại như thế nào? Vinh Nguyệt sư tỷ của chúng ta cũng là một Võ Hoàng, nhưng nàng cũng không cuồng vọng đến loại trình độ như ngươi, vậy mà còn muốn khiêu chiến toàn bộ thiên tài Y Môn chúng ta!"

"Xem ra cần cho ngươi một chút dạy dỗ, ngươi mới biết cái gì gọi là nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên (*)!"
(*) nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên: người giỏi còn có người giỏi hơn, trời cao còn có trời cao hơn, ý chỉ làm người phải khiêm tốn

Ở trong lòng mọi người Y Môn, Cố Nhược Vân chỉ là một tiểu nha đầu mà thôi, cho dù đột phá đến Võ Hoàng lại như thế nào, bọn họ có nhiều người như vậy, lại không làm gì được một mình nàng hay sao?

Nhưng mà, trông thấy hành động của mọi người Y Môn, đám người lại một lần nữa nổ tung, ánh mắt của mọi người nhìn về phía Y Môn không tự chủ được tràn ngập khinh thường.

"Y Môn này thật muốn lấy nhiều bắt nạt ít? Nhiều người như vậy bắt nạt một mình nàng?"

"Ôi, xem ra vị cô nương này thảm rồi! Phỏng chừng lúc này đây chết chắc rồi!"

"Còn không phải sao? Y Môn thật đúng là không biết xấu hổ, tuy rằng Cố Nhược Vân cuồng vọng một chút, l.q.đ nhưng tốt xấu gì hiện tại là thi đấu lôi đài, bọn họ lại thật tính toán quần ẩu (nhiều người cùng đánh) một mình nàng! Đổi thành là ta, tuyệt đối nói không nên lời loại lời nói này."

Mọi người lắc lắc đầu, thở dài một tiếng.

Nhưng mà rất nhanh, người nói câu nói kia lại cũng nói không nên lời nào.

Chỉ thấy thiếu nữ mặc váy xanh chậm rãi tiến lên, mặt mày thanh lãnh, giọng nói lạnh nhạt giống như một cơn gió nhẹ, nhẹ nhàng vang lên: "Vân Dao, có phải ngươi cũng nên tỉnh rồi hay không?"

Lời nói vừa dứt, một luồng sáng trắng hiện lên, sau đó lập tức nhìn đến một con mèo nhỏ màu trắng đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Cố Nhược Vân.

Con mèo nhỏ kia còn nhắm mắt, vầng sáng nhàn nhạt quay chung quanh ở bốn phía của nàng, thần thánh không thể xâm phạm.

Từ sau khi ở trên hội giao dịch, Cố Nhược Vân đút Thánh Linh quả cho Vân Dao ăn, Vân Dao đã lâm vào bên trong ngủ say, cho tới bây giờ còn không có dấu hiệu tỉnh lại. Cho nên vẫn duy trì hình tượng tự vệ lúc trước.

Vì thế, trong phút chốc trông thấy con mèo nhỏ kia, mọi người Y Môn cười vang.

"Cố Nhược Vân, có phải ngươi biết chúng ta đang đói bụng hay không? Cho nên muốn dùng con mèo nhỏ này làm bữa ăn ngon cho chúng ta?"

"Chậc chậc, con mèo này không là con ngươi ôm ở trong tay ở trên hội giao dịch kia sao? Còn cho nó dùng Thánh Linh quả trân quý, không biết một con linh sủng ăn Thánh Linh quả là cái tư vị gì."

Nhưng mà, ở khi tất cả mọi người cười nhạo Cố Nhược Vân, Vinh Nguyệt lại vẫn luôn không có mở miệng nói chuyện.

Không thích hợp!

Con linh sủng này không giống như lúc trước mình thấy, thật sự rất không thích hợp, lqd chẳng lẽ sau đó đã xảy ra chuyện gì đó mà nàng không biết?

Ngay tại lúc Vinh Nguyệt còn không có cảm thụ rõ ràng nỗi bất an kia đến từ nơi nào, con mèo nhỏ vẫn nhắm mắt đột nhiên mở mắt.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.04.2018, 20:14
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3535
Được thanks: 16534 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C483 - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 484: Một trận chiến định thắng bại (năm)

Edit: kaylee

Trong nháy mắt, ánh sáng trắng bao phủ, ở dưới ánh sáng trắng, thân thể của con mèo nhỏ càng lúc càng lớn giống như khí cầu càng ngày càng được bơm đầy khí, rất nhanh một con Bạch Hổ to lớn đã xuất hiện ở trong mắt thế nhân.

"Linh Thú cấp bậc Võ Hoàng."

Bá!

Bạch Hướng Thiên đột nhiên đứng lên, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Vân Dao, nghiến răng nghiến lợi nói: "Trong tay nàng thế mà lại có Linh Thú cấp bậc Võ Hoàng!"

Cái gì?

Linh Thú cấp bậc Võ Hoàng?

Vừa nghe lời này, tất cả mọi người sợ ngây người, nhất là mọi người mới vừa rồi còn đang cười điên cuồng, tươi cười trên mặt lập tức đọng lại, sắc mặt tái nhợt, khiếp sợ hoàn toàn nói không nên lời.

"Linh Thú cấp bậc Võ Hoàng? Sao…... Làm sao có thể? Kia vốn chỉ là linh sủng không có sức chiến đấu gì vì sao lại có thể là Võ Hoàng? Hơn nữa, nó còn là một con Bạch Hổ khổng lồ chân chính!"

Mọi người nhịn không được hít một ngụm khí lạnh, vừa rồi tất cả mọi người còn kiêu ngạo giờ lại không tự chủ được thối lui về phía sau, ánh mắt lộ ra hoảng sợ.

Nếu chỉ có một mình Cố Nhược Vân, thật dễ dàng đã có thể giải quyết, cố tình lại xuất hiện một con Linh Thú cấp bậc Võ Hoàng, lqd lúc này đây chỉ sợ không dễ dàng như vậy.

"Vân Dao," Cố Nhược Vân ngáp một cái, không chút để ý nói: "Giải quyết tất cả những người này cho ta."

"Vâng, chủ nhân."

Vân Dao lên tiếng, sau đó bước chân tao nhã bước đi đến phía đám người Y Môn ngu như heo kia.

Theo mỗi một bước đi của nàng, giống như là một tảng đá đánh ở trong lòng mọi người, nặng nề đến cực điểm.

Trái tim của Vinh Nguyệt đã tràn ngập ghen tị, nàng vẫn luôn không rõ, vì sao nam nhân vĩ đại như nam tử tóc bạc, chỉ lộ ra vẻ mặt dịu dàng ở trước mặt nữ tử này.

Mà Linh Thú vĩ đại như thế, lại vì sao sẽ nguyện trung thành với chủ nhân như nàng!

Nghĩ đến đây, Vinh Nguyệt kiềm chế không phục trong lòng, ánh mắt nhìn về phía Vân Dao đang đi đến chỗ mình, nói: "Ngươi thân là Linh Thú hổ tộc, lại có thực lực cấp bậc Võ Hoàng, lqd vì sao sẽ nói gì nghe nấy đối với một người như thế? Như vậy đi, ngươi nguyện trung thành với Y Môn ta, làm việc vì ta, Y Môn chúng ta sẽ đối đãi với ngươi như thượng khách (khách quý), tuyệt đối sẽ không miễn cưỡng ngươi làm bất cứ chuyện gì, hơn nữa cho ngươi đãi ngộ tối ưu, phàm là yêu cầu của ngươi, đều sẽ không cự tuyệt."

Bước chân của Vân Dao dừng một chút, tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) hỏi: "Thật vậy chăng? Ta chỉ cần nguyện trung thành với ngươi, thì Y Môn các ngươi sẽ đáp ứng bất kỳ yêu cầu nào của ta?"

"Đương nhiên."

Trong lòng Vinh Nguyệt vui vẻ, vội vàng gật gật đầu: "Mặc kệ yêu cầu gì, ta đều có thể đáp ứng."

Nghe nói như thế, nhóm quần chúng vây xem cũng không nhịn được lắc lắc đầu.

Nhìn tình huống hiện giờ, con Linh Thú này của Cố Nhược Vân sẽ bị Y Môn cướp đi.

Cũng đúng, thứ Y Môn muốn, thì không có không cách nào đắc thủ, con Linh Thú này chắc hẳn cũng là như thế.

Hơn nữa điều kiện của Y Môn cũng quá mê người.

So với làm một người hầu, tôn sùng là thượng khách mới là thứ nó cần chân chính.

"Tốt lắm," Vân Dao nở nụ cười, ở dưới sắc mặt đắc ý của Vinh Nguyệt, giọng điệu u ám nói: "Ta muốn mạng của mọi người Y Môn các ngươi, ngươi cho sao?"

Sắc mặt Vinh Nguyệt đột nhiên đại biến, ánh mắt âm trầm xuống: "Cái dạng điều kiện gì tốt nhất đối với ngươi, chỉ sợ ngươi rõ ràng nhất! Nếu trở thành người của Y Môn ta, l^q'đ ta có thể làm cho thực lực của ngươi tăng lên nhanh hơn, tốt hơn rất nhiều so với đi theo bên cạnh thân thể của nàng, nếu lỡ mất cơ hội lần này chỉ sợ về sau đều sẽ không lại có!"

Vân Dao tao nhã nâng móng vuốt của mình, mắt đẹp như nước liếc về phía khuôn mặt cao ngạo của Vinh Nguyệt, nàng giật giật khóe miệng, khẽ cười nói: "Có phải ngươi cho rằng ngươi thật vĩ đại hay không? Ngươi là tuyệt thế thiên tài? Đáng tiếc, ở trong mắt Vân Dao ta, nhân vật thiên tài cỡ nào cũng không bằng chủ nhân nhà ta, không ai có thể so sánh với nàng, cho dù các ngươi cho ta địa vị Môn chủ của Y Môn, cũng không bằng làm tọa kỵ (vật cưỡi) của nàng!"

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 485: Một trận chiến định thắng bại (sáu)

Edit: kaylee

Ngụ ý, một tọa kỵ bên người Cố Nhược Vân, địa vị đều vượt qua Môn chủ Y Môn.

Câu nói này như thế nào làm cho đệ tử Y Môn không phát giận?

Trong đó một gã đệ tử Y Môn chính là không dùng đầu óc suy xét, đã xông đến phía Vân Dao, ánh mắt kia có xúc động muốn xé nát nó. (L: vâng, lqd bé đang ở hình hổ nên để nó cũng được nhé ~)

"Một con súc sinh mà thôi, cũng dám nhục nhã Y Môn ta! Linh Thú vốn chính là công cụ chiến đấu của nhân loại, ngươi thật sự tự coi mình là quan trọng rồi!"

Tầm mắt của Vân Dao dời đi từ trên người Vinh Nguyệt, chậm rãi dừng ở trên người đệ tử Y Môn không muốn sống kia. Chỉ là một cái liếc mắt như vậy, ‘ầm’ một tiếng, trong đầu tên đệ tử Y Môn kia trống rỗng, ngay trong nháy mắt này, móng vuốt của Vân Dao mới hạ xuống, ‘phanh’ một cái đã chụp bay nàng ra ngoài.

Phốc!

Tên đệ tử Y Môn kia té trên mặt đất, trong miệng không ngừng phun ra máu tươi, ánh mắt còn có sợ hãi không có tán đi.

Nàng không có nhìn thấy Vân Dao ra tay thế nào! Ở khoảnh khắc bản thân phục hồi tinh thần lại, móng vuốt của con hổ kia đã đến trước mặt, ngay cả cơ hội trốn đều không có.... .....

"Vân Dao."

Hình như Cố Nhược Vân có chút không kiên nhẫn, nói: "Thời gian không còn sớm, ta còn muốn trở về bồi tiểu Dạ, lqd ngươi nhanh chóng giải quyết những người này, không cần lại tiếp tục kéo dài nữa."

"Tuân mệnh, chủ nhân."

Dứt lời, Vân Dao ‘ầm’ một tiếng nhảy vào bên trong đám người.

Giờ khắc này, mọi người chỉ nhìn thấy một bóng dáng màu trắng xuyên qua xuyên lại ở trong đám người, sau đó mọi người vốn đang đứng ở tại chỗ kia lại không biết vì sao đột nhiên bay đi ra ngoài, hung hăng ngã xuống lôi đài.

Vinh Nguyệt nắm chặt kiếm trong tay, sắc mặt vô cùng khó coi, thế nào nàng cũng không nghĩ ra, hình thể khổng lồ như thế, tại sao tốc độ của nó có thể nhanh như vậy, thế cho nên làm cho người ngang cấp như nàng đều không thể thấy rõ động tác của nó.

"Vinh Nguyệt, cẩn thận phía sau của ngươi!"

Tuyết Nghi nhìn quái vật lớn đột ngột xuất hiện sau lưng Vinh Nguyệt, sắc mặt đại biến, hai tay đặt ở trên hai chân kia không tự chủ được nắm chặt lại.

Xem ra lúc này đây, bà chỉ có thể dùng vương bài cuối cùng kia!

Tuy rằng ngay từ đầu đồng ý phương pháp để lại đường lui mà vị đại nhân kia cho Y Môn, nhưng bà cũng không muốn làm như thế, nhưng hôm nay, bà cũng quản không được nhiều như vậy! Quán quân tuyệt đối không thể rơi vào trong tay Đông Phương thế gia.

Nhất là, Cố Nhược Vân còn là nữ nhi của Đông Phương Ngọc!

Đông Phương Ngọc!

Hiện giờ nghĩ tới cái tên này, Tuyết Nghi vẫn là hận nghiến răng nghiến lợi, chiến đấu năm đó thường xuyên bị nữ nhân kia áp chế, hiện tại lại có thể nào tiếp tục để cho Vinh Nguyệt bại trong tay nữ nhi của nàng?

Bà tuyệt không cam lòng!

"Cố Nhược Vân, Y Môn chúng ta không có khả năng sẽ thât bại trong tay ngươi, bất luận như thế nào, thắng lợi đều phải là chúng ta!"

Trên lôi đài.

Cố Nhược Vân nhíu mày nhìn về phía Vinh Nguyệt không có một chút lực đánh trả nào ở dưới công kích của Vân Dao, lqđ nhàn nhạt nói: "Trừ bỏ mấy người lúc trước tham gia tỷ thí kia, có vẻ Y Môn còn thiếu một người, người kia là ai? Vì sao không có xuất hiện?"

Phanh!

Vinh Nguyệt bị Vân Dao ném đến trên đất, khuôn mặt trắng bệch, nắm chặt nắm tay run nhè nhẹ.

Những người khác cũng không nghĩ tới, đều là Võ Hoàng sơ cấp, ở trước mặt Vân Dao Vinh Nguyệt lại là không có lực phản kháng, chính là một hồi đơn phương chà đạp.

Đúng lúc này, Vinh Nguyệt nở nụ cười, nụ cười kia vô cùng dọa người.

"Cố Nhược Vân, ngươi cho rằng đánh bại ta ngươi sẽ thắng? Vậy thì ngươi sai lầm rồi! Người mạnh nhất Y Môn chúng ta, không phải ta!"

Người mạnh nhất không phải nàng?

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng nhíu mày, vừa muốn nói gì đó, một cổ lực lượng cường đại đột nhiên xông đến, làm cho sắc mặt của nàng từng chút bình tĩnh xuống.

"Võ Hoàng cao cấp!"

Cường đại nhất Y Môn cũng chỉ là Võ Hoàng trung cấp, cường giả Võ Hoàng cao cấp này lại là từ đâu đến?

"Không! Hơi thở này không phải là người Y Môn!"

Cảm nhận được hơi thở quen thuộc đang từ xa đến gần, con ngươi của Cố Nhược Vân càng thêm thanh lãnh, khuôn mặt lộ ra biểu tình làm cho người không thể xem hiểu.

Ps: đoán xem là ai nào??? Thật muốn dừng ở đây cho gay cấn ~

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

Chương 486: Thiên tài? (một)

Edit: kaylee

Ầm!

Một cơn gió lốc từ phương xa đánh úp lại, nháy mắt bay về phía lôi đài, ‘phịch’ một tiếng, toàn bộ lôi đài đều chấn động vài cái, ít lúc sau mới bình phục xuống.

Còn không chờ mọi người lấy lại tinh thần từ trong kinh ngạc, một bộ bạch y kia chợt hiện lên, llqđ giống như tia chớp công kích về phía Cố Nhược Vân, một khắc kia, sát ý như gió thổi quét khắp lôi đài, làm cho người ta mao cốt tủng nhiên (lông tóc dựng đứng).

"Cố Nhược Vân! ! !"

Âm thanh nghiến răng nghiến lợi kia, mang theo mười phần oán hận: "Ngươi đi tìm chết cho ta! ! !"

Ầm!

Hai quyền chạm nhau, phong ba mãnh liệt khuếch tán ra theo hai phương, nháy mắt đã phá hủy lôi đài, ván gỗ đồng loạt bay lên.

Đây là một khuôn mặt xa lạ, nhưng mà, hận ý trong mắt thiếu nữ lại là rõ ràng như thế này, giống như Cố Nhược Vân trước mắt giết cả nhà ả.

"Chúng ta quen biết?"

Cố Nhược Vân nhẹ nhàng nhíu mày.

Không biết vì sao, nàng cảm giác được hơi thở vô cùng quen thuộc trên người bạch y thiếu nữ này, trong lúc nhất thời lại nhớ không nổi là ai.

"Ha ha," Bạch y thiếu nữ cười nhẹ hai tiếng, tiếng cười kia lộ ra âm lãnh dưới, cuồng phong, tóc đen bay lên, trên khuôn mặt của ả không có biểu cảm gì, đôi mắt tràn đầy hận ý: "Ngươi vũ nhục Y Môn ta, cho nên, ta muốn giết ngươi!"

Xôn xao!

Dứt lời, thân mình bạch y thiếu nữ chợt lóe, nhanh chóng tới phía sau Cố Nhược Vân.

Tốc độ của ả quá nhanh, làm cho ánh mắt của người ta đều không thể đuổi kịp.

Phanh!

Ngay ở khoảnh khắc ả vung kiếm, Cố Nhược Vân nhanh chóng quay đầu, nhanh chóng lấy ra linh kiếm, chắn ngang kiếm của bạch y thiếu nữ, lập tức ánh lửa bắn ra bốn phía, thân thể của nàng cũng lui về phía sau mấy bước.

"Đó là…….."

Đột nhiên, hai mắt của Bạch Hướng Thiên trừng lớn, kinh ngạc nhìn về phía trường kiếm trong tay Cố Nhược Vân, một chút tham lam chợt lóe lên trong đáy mắt.

"Linh Khí!"

Trong tay nữ nhân Cố Nhược Vân này, vậy mà lại có được Linh Khí!

"Bạch Hướng Thiên, ngươi đừng đánh chủ ý lên nha đầu kia, tốt xấu gì nàng cũng là người của ta," Thiên Khải Tôn Giả cười lạnh một tiếng, sau đó dừng ánh mắt ở trên người bạch y nữ tử trước mặt Cố Nhược Vân: "Hơi thở của nữ nhân này có chút không đúng, l.q.d có vẻ là dùng thứ gì đó cứng rắn tăng thực lực lên tới Võ Hoàng cao cấp."

Bạch Hướng Thiên hừ hừ, trên khuôn mặt già nua tràn đầy lạnh lùng.

Nhưng mà, lão cũng không nói thêm cái gì, ánh mắt nhìn phía trên lôi đài hiện lên tia sáng đen tối.... ......

"Rốt cuộc ngươi là ai!"

Cố Nhược Vân lau lau vết máu khóe miệng, ngửa đầu ngóng nhìn bạch y thiếu nữ đối diện, âm thanh lạnh nhạt hỏi: "Ngươi tuyệt đối không phải là người Y Môn."

Khóe môi bạch y thiếu nữ nâng lên một chút tươi cười, ánh mắt lành lạnh mà âm trầm: "Cố Nhược Vân, hôm nay ai cũng cứu không được ngươi! Ngươi phải chết không thể nghi ngờ!"

Ầm!

Rầm rầm! Ầm!

Từng công kích nhanh chóng đánh về phía Cố Nhược Vân, mang theo hận ý và sát khí dày đặc.

Thật giống như, không giết đối phương, cả đời này ả đều sẽ không thoải mái!

"Nữ tử này là ai? Thiên tài nhất Y Môn không phải là Vinh Nguyệt sao? Khi nào thì lại nhiều ra một tuyệt thế thiên tài?"

"Hơn nữa, thực lực của nữ nhân này quá mạnh mẽ, Võ Hoàng cao cấp, chậc chậc, tuổi trẻ như vậy đã tới Võ Hoàng cao cấp, chỉ sợ ngay cả Tá Thượng Thần cũng không nhất định có thể đánh thắng nàng đi?"

"Nội tình của Y Môn thật đúng là cường đại, phỏng chừng nữ tử này là nhân vật bọn hắn luôn luôn giấu đi vụng trộm bồi dưỡng, cho nên thế nhân mới không biết đến sự tồn tại của nàng…...."

Nghe âm thanh tán dương này, Tuyết Nghi cao ngạo nâng cằm lên, trên mặt mang theo vạn phần đắc ý.

"Ha ha, nội tình của Y Môn chúng ta làm sao có thể là một Đông Phương thế gia nho nhỏ có thể so sánh được? Vị này siêu việt hơn bất luận thiên nào tài ở trong Y Môn chúng ta! Đệ nhất nhân bên trong thiên tài trẻ tuổi đại lục, càng quan trọng hơn là, hiện tại nàng mới mười sáu tuổi, lqd còn trẻ hơn Cố Nhược Vân! Đừng nói là hiện tại, quá khứ tương lai cũng sẽ không có ai cường đại hơn nàng! Chỉ có nàng, mới xứng xưng là tuyệt thế thiên tài! Hai tên khốn Cố Thiên và Đông Phương Ngọc kia tính là cái gì? So sánh với nàng, quả thực chính là phế vật!"

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 428 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Diemdiemmmm, Giáp Thị Thiên Thanh, lq0410, Nguyễn Linh91, Tử Ca và 79 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

10 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

17 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

20 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 735 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 701 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: ai làm edit không :<< tui cần hỏi a
Công Tử Tuyết: hửm??
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.