Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 436 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1151

 
Có bài mới 23.03.2018, 18:30
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3534
Được thanks: 16529 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C423 - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 424: Thí luyện (một)

Edit: kaylee

Sau khi Thiên Khải Tôn Giả rời đi, lão gia tử thu hồi ánh mắt, nói: "Trạch nhi, con tiếp đón khách nhân một chút, bây giờ vi phụ đi chuẩn bị một chút chuyện thí luyện."

"Phụ thân, yên tâm đi, những người này cứ giao cho con chiêu đãi, người yên tâm đi đi."

Đông Phương Thiếu Trạch dịu dàng mở miệng, khuôn mặt tuấn mỹ như ngọc nâng lên tươi cười.

Nghe vậy, lão gia tử không có lại nói thêm cái gì, phất phất tay lập tức đi đến phòng nghị sự, rất nhanh đã biến mất ở trong tầm mắt.

Trong khoảnh khắc bóng dáng ông rời đi, toàn bộ đình viện đều bắt đầu oanh động.

Lúc này đây, phỏng chừng chính là yến hội làm cho bọn họ cả đời đều khó có thể quên.

Thì ra, Lam phu nhân Đông Phương thế gia lại là muội muội của Thiên Khải Tôn Giả, việc này đại lục vậy mà không người nào biết, hơn nữa ngay cả vị chủ tử thần bí của Bách Thảo Đường nữ nhi của Đông Phương Ngọc kia vậy mà trở về Đông Phương thế gia.

Hơn nữa tuổi còn trẻ đã đạt đến thực lực Võ Hoàng.... ...

Nếu truyền ra ngoài, khắp đại lục đều sẽ vì vậy mà chấn động.

"Khụ khụ."

Đông Phương Thiếu Trạch ho khan hai tiếng, một khắc kia, vẻ mặt của hắn không bao giờ dịu dàng giống như trước kia nữa, mặt mày dần dần trầm xuống, lớn tiếng nói: "Các vị, hôm nay cái gì các ngươi cũng không nhìn thấy, không có nghe được gì cả, nếu để cho bản thiểu chủ ở bên ngoài nghe thấy lời bàn tán không tốt gì, thủ đoạn của Đông Phương thế gia tin tưởng mọi người ở đây đều rõ ràng!"

Bất luận như thế nào, hắn đều quyết không thể để cho thiên phú của Vân Nhi truyền ra ngoài, nhất là viên đan dược có thể khiến cường giả Võ Hoàng đột phá kia, nếu truyền ra ngoài, sợ là hậu quả không dám tưởng tượng.

"Vâng, thiếu chủ."

Nghe nói như thế, tất cả mọi người phục hồi tinh thần lại, cung kính hồi đáp.

Thủ đoạn của Đông Phương thế gia bọn họ quả thật rõ ràng, huống chi hiện tại bọn họ cũng thuộc trong vòng quản hạt của Đông Phương thế gia, đương nhiên sẽ không tùy tiện cãi lại mệnh lệnh của Đông Phương thế gia.

Nhưng mà, có phải tất cả mọi người đều nghĩ như vậy hay không, chỉ sợ cũng không nhất định.

Lâm Nguyệt Nhi nắm chặt nắm tay, ánh mắt phẫn hận ghen tị lạnh lùng nhìn phương hướng Cố Nhược Vân mới vừa rời đi, một chút cười lạnh lộ ra ở khóe miệng, mang theo ý châm chọc nhàn nhạt.

"Cố Nhược Vân, ngươi có thực lực cường đại lại như thế nào, ngươi có năng lực siêu quần thì lại làm sao, chẳng lẽ bằng vào lực lượng của ngươi, còn có thể đối kháng với người Tam Đại Chế Tài sao? Nếu đan dược trong tay ngươi truyền lưu ra ngoài, chờ đợi ngươi tất nhiên chính là Tam Đại Chế Tài tru diệt! Đừng nhìn Tam Đại Chế Tài kia trước mặt người khác là một quân tử, trên thực tế vì tăng lên thực lực của chính mình chuyện gì đều làm được."

Nữ tử này, là đang tự tìm đường chết!

... ...... ...

Trong hậu viện, Cố Nhược Vân vừa định đẩy cửa vào, thì một giọng nói thương não truyền đến từ sau lưng.

"Nha đầu thối, ta có việc tìm ngươi."

Cố Nhược Vân nhướng mày, quay đầu cười tủm tỉm nhìn lão gia tử chắp tay sau lưng đi đến kia: "Thế nào? Người muốn ngoại tổ mẫu không để ý người à?"

"Ngươi..." Lão gia tử tức thổi râu trừng mắt, người này, ông còn chưa có tìm nàng tính sổ, kết quả nàng khen ngược, vậy mà dùng Ca nhi uy hiếp ông: "Hiện tại ta đến đây là có việc tìm ngươi, nha đầu, kỳ thực ngươi không nên đem đan dược cho ngoại tổ mẫu ngươi ở trên dạ tiệc, ngươi có biết nếu hành vi của ngươi truyền ra sẽ đưa tới bao nhiêu người nhìn trộm sao? Nhất là loại ngụy quân tử như Tiên Địa kia, nếu truyền đến trong tai bọn họ, sợ rằng Đông Phương thế gia cũng bảo vệ không nổi ngươi."

Cho dù giọng điệu của lão gia tử mang theo trách cứ, chỉ là trong giọng nói kia tràn đầy quan tâm lại làm trong lòng Cố Nhược Vân ấm áp.

"Ta biết."

Nàng biết hành vi của mình sẽ mang đến nguy hiểm rất lớn cho mình, nhưng nếu không làm như vậy, rất khó ngăn chặn miệng lưỡi của mọi người, thậm chí sẽ mang đến phiền toái cho ngoại công ngoại tổ mẫu.

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 425: Thí luyện (hai)

Edit: kaylee

Hơn nữa, sở dĩ nàng dám hành động như thế, là vì sớm đã hỏi thăm qua.

Sau đây không lâu chính là Thần Chi Thí Luyện, ở vào thời điểm này cường giả Tiên Địa đều vội vàng chuẩn bị việc thí luyện, không có thời gian để ý tới nàng, chính là bởi vì có nắm chắc này nàng mới dám làm như thế.

Chờ sau khi thí luyện chấm dứt, phỏng chừng đã là chuyện mấy tháng sau, lúc đó thực lực của nàng tăng trưởng càng mạnh, hơn nữa có mấy người Thanh Long bọn họ, chưa hẳn sẽ không phải đối thủ của những Võ Hoàng Tiên Địa đó.

"Nha đầu thối ngươi này, không chọc giận ở bên ngoài thì ngươi không cam lòng," Lão gia tử hung hăng trừng mắt liếc mắt nhìn nàng một cái, tức giận nói: "Vừa rồi cữu công ngươi đã nói, cho ngươi tham gia Thần Chi Thí Luyện lần này, ta biết ngươi không có hứng thú gì đối với Thần Chi Thí Luyện, nhưng mà chỉ khi ngươi tham gia Thần Chi Thí Luyện, hơn nữa được hai thế lực khác nhìn trúng, Tiên Địa mới không làm gì được ngươi."

"Không có hứng thú."

Cố Nhược Vân bĩu môi, không chút do dự cự tuyệt.

Lão gia tử tức đến mức thiếu chút nữa thì phát cuồng, nha đầu kia quả nhiên là một chút mặt mũi cũng không cho ông.

"Ta nói cho ngươi, lần thí luyện này ngươi không tham gia cũng phải tham gia, tham gia cũng phải tham gia, ta đã báo danh cho ngươi, ngươi xem rồi làm đi."

"Nếu ta chính là không tham gia thì sao?"

Cố Nhược Vân khẽ nheo đôi mắt lại.

Nói thật, nàng không có chút hứng thú đối với việc chiến đấu với Ma Nhân, hưng vong (hưng thịnh diệt vong) của đại lục cũng không có quan hệ gì với nàng, nàng chỉ nguyện mở ra một mảnh địa phương làm chỗ cho người nàng để ý sống sót.

Lão gia tử bị tức đến mức sắc mặt xanh mét, hai mắt ông chuyển một cái, nói: "Chẳng lẽ ngươi không muốn vào Linh Tông? Ta nghe nói, tình cảnh Sanh Tiêu ở bên trong rất là nguy hiểm, rất nhiều trưởng lão không phục hắn nên âm thầm hãm hại, ngươi không muốn đi giúp hắn?"

Loại thời điểm này, lão gia tử đang đánh cuộc, đánh cuộc trình độ Cố Nhược Vân để ý Cố Sanh Tiêu.

Nhưng mà thật rõ ràng, ông thành công!

Lúc này, Cố Nhược Vân không khỏi nhớ tới ba năm trước, người Linh Tông trợ giúp Lăng gia đối phó nàng!

Đã có người Linh Tông nghĩ đến bắt nàng uy hiếp huynh trưởng, vậy cũng đã chứng minh tình cảnh huynh trưởng ở Linh Tông hiện giờ.

Mà nàng có thể trợ giúp huynh trưởng chỉ có một biện pháp, chính là tiến vào Linh Tông!

Một luồng hơi thở lạnh lẽo chợt lóe lên trong mắt Cố Nhược Vân: "Giúp ta báo danh, ta muốn tham gia."

Lão gia tử chậm rãi nhẹ nhàng thở ra, hiện giờ nếu muốn cho Tiên Địa không dám động nàng, đưa nàng vào Linh Tông là biện pháp duy nhất, cho nên dưới bất đắc dĩ, ông cũng chỉ có thể lợi dụng Cố Sanh Tiêu một chút.

Từ nhỏ nha đầu kia đã mất đi phụ mẫu, ca ca sống nương tựa lẫn nhau từ trước tới nay chính là nghịch lân lớn nhất cả đời nàng.

"Đúng rồi, khi nào thì Thần Chi Thí Luyện bắt đầu?"

"Ba ngày sau."

Ba ngày sau sao?

Cố Nhược Vân nhíu mày, nói: "Được, ta đã biết, ba ngày sau ta sẽ cùng xuất phát."

Lão gia tử còn muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn là nuốt lời nói trong miệng xuống, mang theo đủ loại lo lắng rời đi.... ......

Gió đêm phất qua, tóc đen bay lên.

Ánh trăng sáng rọi chiếu nghiêng xuống, dừng ở phía trên thiếu nữ mặc một bộ váy xanh kia.

"Tiểu Dạ, ngươi không trở về phòng sao? Thế nào còn ở nơi này?"

Giọng nói của Cố Nhược Vân như gió mát, tung bay ở trong gió đêm.

Nam nhân tóc bạc đi ra từ trên một thân cây, huyết y như ma, ở dưới ánh trăng sáng càng thêm yêu dị.

"Tiểu Vân," Nam nhân chậm rãi đi đến trước mặt Cố Nhược Vân, hai tay gắt gao ấn bờ vai của nàng, trên khuôn mặt tuyệt thế lộ ra kiên định mà nghiêm cẩn: "Không biết vì sao, trong lòng ta cảm giác rất là bất an, trận Thần Chi Thí Luyện kia, nàng có thể không đi sao?"

Cố Nhược Vân sợ run một chút, nhẹ nhàng cười nói: "Tiểu Dạ, hắn là huynh trưởng luôn che chở của ta, vì ta không tiếc đối kháng với người Tiên Địa, lúc nguy nan (nguy hiểm khó khăn), hắn chỉ muốn ta có thể an toàn, hơn nữa còn che dấu thân phận âm thầm bảo vệ ta, ta có thể nào bỏ mặc không để ý đến hắn? Hơn nữa, ta có một loại dự cảm, nếu đi Thần Chi Thí Luyện đó, nói không chừng có thể nhìn thấy Ngọc nhi."

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

Chương 426: Thí luyện (ba)

Edit: kaylee

Nhìn khuôn mặt thanh tú của thiếu nữ, nam nhân không có lại nói thêm cái gì, trong con ngươi màu đỏ mang theo vẻ kiên quyết.

"Nếu nàng đã quyết định, ta đây sẽ đi cùng nàng, bất luận phải đối mặt với nguy hiểm thế nào, ta đều sẽ bảo vệ nàng an toàn."

Quyết định của nàng, hắn chỉ biết ủng hộ, chẳng sợ phía trước là mạt địa (đường cùng), hắn cũng sẽ không chút do dự đi xuống.

"Tiểu Dạ, cảm ơn."

Cố Nhược Vân ngẩng đầu, nhìn huyết y nam nhân tóc bạc trước mặt, trong mắt hiện lên ánh sáng khác thường.

Lúc này, ánh trăng nghiêng xuống, bao phủ lên tóc bạc như tơ của nam nhân, đẹp giống như mộng ảo.

Càng quan trọng hơn là, môi đỏ mọng của nam nhân cách nàng rất gần, gần đến mức chỉ cần cúi người một cái là có thể dán lên.

Không thể không nói, ở giờ khắc này, trái tim của Cố Nhược Vân nháy mắt ngừng đập, cho dù lúc đối mặt với Lục Trầm kiếp trước, nàng cũng không có qua cảm giác chân thật như thế......

"Tiểu Vân, ta có thể thân (hôn) nàng sao?"

Khi nói lời này, trên mặt tuyệt mỹ của nam nhân mang theo một chút ngượng ngùng, ánh mắt cũng vô cùng khát vọng nhìn môi của Cố Nhược Vân.

Nhưng mà, hắn không đợi Cố Nhược Vân phục hồi tinh thần lại, đã cúi đầu xuống hôn ở môi mỏng của đối phương.

Lúc trước, Thiên Bắc Dạ cũng không phải chưa từng trộm thân qua nàng, nhưng mà khi đó Cố Nhược Vân cũng không có cảm giác gì, hiện giờ lại không biết vì sao, ở một khắc môi đỏ mọng của nam nhân dán lên môi của nàng kia, đầu óc nháy mắt trở nên trống rỗng, ngay cả khi nào thì môi của Thiên Bắc Dạ rời đi đều không có phát giác.

"Tiểu Vân, nàng không đá ta sao?"

Thật lâu sau, nhìn thấy Cố Nhược Vân không có động tác gì, nam nhân tội nghiệp nhìn nàng, dè dặt cẩn trọng hỏi.

Dáng vẻ kia giống như tiểu thụ bị bắt nạt, ủy ủy khuất khuất chọc người vô cùng trìu mến.
"Đá ngươi?" Rốt cục Cố Nhược Vân cũng phục hồi tinh thần lại, trong đầu một mảnh tương hồ (ý là hoàn toàn mơ hồ không hiểu gì), nghi hoặc nói: "Vì sao ta phải đá ngươi?" (L: chị này chị có cảm giác rồi đó ~ mà thần kinh thô quá nên chưa có đổi xưng hô ~)

"Nhưng mà…....." Nam nhân vụng trộm liếc mắt nhìn nàng một cái, dáng vẻ vô cùng đáng thương: "Lúc trước không phải nàng đá ta sao?"

Hắn chỉ là lần ở Thiên Thành đó, sau khi Cố Nhược Vân tỉnh lại phát hiện Thiên Bắc Dạ nhân cơ hội khinh bạc nàng, sau đó một cước đá bay ra kia.

Cho nên, đến bây giờ hắn còn cho rằng chỉ cần hôn Cố Nhược Vân, vậy nhất định phải chịu một cước.

"Tiểu Vân, nếu nàng đá ta mà nói, có thể không đá nơi này hay không," Thiên Bắc Dạ chỉ chỉ bụng của mình, ủy khuất nói: "Nếu nàng đá sai chỗ, ta sợ về sau chúng ta sẽ không cách nào sinh cục cưng."

Trên trán Cố Nhược Vân lập tức xuất hiện ba đường hắc tuyến, không nói gì nhìn dáng vẻ vô cùng đáng thương của nam nhân.

Sinh cục cưng?

Người này nghĩ đến chỗ nào vậy?

"Ta đi ngủ, một mình ngươi sinh đi."

Nói xong lời này, Cố Nhược Vân kéo ra cửa phòng lập tức đi vào.

Thiên Bắc Dạ vốn định đuổi theo, cửa phòng đột nhiên đóng mạnh lại, vừa khéo nện phải mũi của hắn, ngăn hắn ngoài cửa.

Bên trong căn phòng, Cố Nhược Vân hít vào một hơi thật sâu, nàng vuốt trái tim lên xuống kinh hoàng không thôi, trong đầu không khỏi hiện ra dáng vẻ Thiên Bắc Dạ ủy khuất đáng thương, khẽ cười một tiếng: "Người này, thật đúng là đồ ngốc."

Sao nàng có thể may mắn như vậy, kiếp trước gặp phản bội, kiếp này lại gặp người bất kể hồi báo bảo vệ nàng như thế.... ....

Nghĩ đến đây, trong mắt Cố Nhược Vân cũng hiện lên một chút ý cười.

... ........

Hôm sau.

Nắng sớm hiện ra.

Cố Nhược Vân vừa đẩy ra cửa phòng, một bóng dáng quen thuộc lập tức xuất hiện ở trước mặt của nàng.
Khuôn mặt của nam nhân có vẻ hơi mỏi mệt, đôi mắt vốn màu đỏ che kín tơ máu, nhưng sau khi trông thấy Cố Nhược Vân xuất hiện, vẻ mặt lập tức phấn chấn, cả người đều lên tinh thần.

"Tiểu Vân, nàng tỉnh?"

Cố Nhược Vân nhíu mày: "Ngươi ở bên ngoài ngây người một đêm?"

"Tiểu Vân, nếu nàng không thích, về sau ta có thể sẽ không hôn nàng nữa, nàng không cần giận ta có được hay không?"

Giống như là nghe được âm thanh tức giận trong lòng Cố Nhược Vân, Thiên Bắc Dạ đáng thương hề hề nói.

"Ta giận ngươi?"

Cố Nhược Vân sợ run một cái, khi nào thì nàng giận tiểu Dạ, thế nào chính nàng lại không biết?

"Ngày hôm qua không phải nàng không nguyện ý đá ta sao?" Thiên Bắc Dạ ủy khuất nhìn Cố Nhược Vân: "Cho nên khẳng định là nàng đang giận ta."

Nàng không có đá hắn, chính là giận hắn?

Người này có khuynh hướng chịu ngược sao?

Nhưng lại vì chuyện này, đứng ở ngoài cửa phòng nàng một đêm?

Cố Nhược Vân trợn tròn mắt, ngày hôm qua mình rời đi là vì tim đập quá nhanh, kết quả hắn lại cho rằng là vì mình tức giận?

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

p/s: cũng hơi phân vân, có nên đổi xưng hô cho Vân Nhi không đây? Kể ra cũng nhận ra tình cảm của mình rồi đó chứ???? Mà chưa thừa nhận gì ~ phân vân ghê ~

Qua không có chương là vì phải chỉnh sửa làm nốt tiểu luận hôn nay nộp. Mà sang tuần lee thi cuối kỳ A nên chắc từ giờ đến hết tuần sau chương không đều đâu nha ~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.03.2018, 21:21
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3534
Được thanks: 16529 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C426 - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 427: Thí luyện (bốn)

Edit: kaylee

"Tiểu Dạ."

Trên mặt Cố Nhược Vân mang theo xấu hổ: "Kỳ thực, ta…..."

Lời đến bên miệng còn chưa có nói ra, một giọng nói dịu dàng như ngọc đột nhiên truyền đến từ phía sau: "Vân Nhi, ngoại công con bảo con đi phòng nghị sự, ông có việc tìm con."

Lời nói của Đông Phương Thiếu Trạch làm cho Cố Nhược Vân đi ra từ trong cảm xúc xấu hổ kia, nàng ngừng lại một chút, nói: "Tiểu Dạ, chàng muốn đi cùng ta hay không." (L: mọi người không cho ý kiến gì cả, thôi thì lee cứ đổi xưng hô vậy ~)

Thiên Bắc Dạ sợ run một chút, lời này của Tiểu Vân là có ý tứ gì? Chẳng lẽ nàng không có giận mình?

"Đi thôi."

Nói xong, Cố Nhược Vân cũng không đợi Thiên Bắc Dạ đi ra từ trong ngốc sững sờ, xoay người mỉm cười với Đông Phương Thiếu Trạch: "Cữu cữu, phiền toái người dẫn đường."

"Được."

Đông Phương Thiếu Trạch cười cười, đôi mắt đảo qua trên người Cố Nhược Vân và Thiên Bắc Dạ, lại cũng không nói cái gì đi về phương hướng phòng hội nghị.

Rất xa, Cố Nhược Vân đã nghe thấy tiếng tranh luận truyền ra từ trong phòng họp, âm thanh kia làm mày của nàng không tự chủ được nhíu lại, đáy mắt hiện lên một tia sáng khác thường.

... .....

Lúc này, trong phòng họp, không khí nghiêm túc, đè nén làm cho người ta hít thở không thông.

Chúng trưởng lão ngươi một lời ta một câu tranh phong không ngừng, mà lão gia tử thân là gia chủ Đông Phương thế gia lại vẫn luôn khóa chặt mày không nói một lời, khuôn mặt già nua lạnh lùng uy nghiêm, trong ánh mắt lộ ra vẻ sắc bén.

"Gia chủ, không phải ta nói ngươi, Cố Nhược Vân kia chỉ là một người họ khác mà thôi, căn bản không tính là người Đông Phương thế gia, chẳng lẽ gia chủ không biết nữ nhi gả ra ngoài như nước hắt đi? Nữ nhi của nàng đương nhiên không có quan hệ với Đông Phương thế gia, hơn nữa, lúc trước đại tiểu thư là tự mình không từ mà biệt, không có trải qua gia chủ ngươi đồng ý, nữ nhi của nàng cũng phóng túng quen rồi, nếu không sẽ không vừa trở về đã làm cho Diễm nhi khó chịu."

Nói lời này, chính là phụ thân của Đông Phương Diễm Đông Phương Lân Lập, lão chẳng thể nghĩ tới, nha đầu lúc trước hại nữ nhi của mình bị gia chủ trừng phạt kia sẽ là Cố Nhược Vân bên ngoài truyền ồn ào huyên náo!

Càng quan trọng hơn là, gia chủ vậy mà đẻ cho nàng đại biểu cho Đông Phương thế gia đi tham gia Thần Chi Thí Luyện?

Loại hoạt động quan trọng giống như Thần Chi Thí Luyện này, có thể nào để cho một người khác họ đại biểu, cho dù nàng gia nhập Đông Phương thế gia, cũng thay đổi không được sự thật nàng họ Cố!

Lão gia tử không nói gì, chỉ là sắc mặt kia lại càng âm trầm.

"Phốc xuy."

Một tiếng cười duyên truyền ra từ trên chỗ ngồi, chỉ thấy nữ trưởng lão duy nhất trong đám trưởng lão này nhếch môi cười, ánh mắt khinh miệt mà khinh thường quét về phía Đông Phương Lân Lập: "Lân Lập trưởng lão, tuy rằng nha đầu kia là họ Cố, nhưng tốt xấu gì mẫu thân của nàng cũng là Đông Phương Ngọc, trong cơ thể của nàng chảy là máu của Đông Phương gia tộc, hơn nữa nha đầu kia quả thật có thực lực, ta cũng không cho rằng để nàng đại biểu cho Đông Phương thế gia đi dự thi là đại biểu Đông Phương thế gia không người, mặc dù nàng không họ Đông phương, cũng thay đổi không được máu chảy xuôi trong cơ thể của nàng."

Đời này người Đông Phương Trường Kim sùng bái rất ít, năm đó đồng dạng niên thiếu hết sức lông bông, ở trong bạn cùng lứa tuổi nàng thật tình bội phục cũng chỉ có một mình Đông Phương Ngọc.

Đã từng, mình coi nàng như đối thủ, vì nàng mới ngàn dặm xa xôi tới nơi này chiến một trận.

Nàng còn nhớ rõ ngày đó, nữ tử bạch y như tuyết kia cao cao đứng thẳng dưới tầng mây kia, phiêu nhiên như tiên, tự cao tự đại, ngày nào đó, nàng chỉ bằng ba chiêu, đã đánh bại kẻ tâm cao khí ngạo như mình.

Từ đó về sau, nàng sửa họ Đông phương, gia nhập Đông Phương thế gia làm tùy tùng thần tượng trong cảm nhận kia.

Ai biết nàng vừa gia nhập Đông Phương thế gia không bao lâu, lại nghe được tin Đông Phương Ngọc đã chết, vì thế nàng tiếc hận thật nhiều năm.

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 428: Thí luyện (năm)

Edit: kaylee

Thiên tài như vậy, nếu còn sống ở trên đời, hiện giờ sẽ có thực lực gì?

Mà trò giỏi hơn thầy, nữ nhi của Đông Phương Ngọc, so với nàng năm đó, phong thái càng hơn một bậc.

Thậm chí, vận khí cũng tốt hơn nàng rất nhiều.

"Trường Kim trưởng lão, lời này của ngươi nói sai rồi," Đông Phương Lân Lập cười lạnh một tiếng: "Ta không tiếp nhận nha đầu kia có năng lực đảm nhiệm vị trí này! Cho dù nàng là chủ tử của Bách Thảo Đường thì như thế nào? Cho dù nàng thân là Võ Hoàng lại thế nào? Ba thế lực lớn chọn lựa nhân tài, xem cũng không chỉ có thực lực, các ngươi cho rằng dựa theo loại tính cách mất sạch nhân tính này của nàng, Tam Đại Chế Tài sẽ dễ dàng tha thứ? Ta đã sớm nghe nói qua phẩm hạnh thị sát (thích giết choc) của nàng, trong tay nàng không biết có bao nhiêu oan hồn, nếu để cho nàng gia nhập Đông Phương gia tộc, tất nhiên sẽ mang đến đại họa cho Đông Phương thế gia."

Lão dừng một chút, tiếp tục nói: "Ta là suy nghĩ vì Đông Phương thế gia, gia chủ ngươi vạn không thể tự định như thế, vì một người hỉ là nữ nhân bị hủy toàn bộ Đông Phương thế gia!"

Lời này của Đông Phương Lân Lập nói thật hiên ngang lẫm liệt, lão tuyệt đối sẽ không thừa nhận phản đối Cố Nhược Vân là vì đang báo thù cho nữ nhi nhà mình!

Ai bảo nha đầu thối đáng chết kia dám can đảm cãi lại mệnh lệnh của Diễm nhi! Hơn nữa còn làm hại Diễm nhi không hề sai lầm bị tước đi danh hiệu Tướng quân chấp pháp.

"Mang đến đại họa cho Đông Phương thế gia? Không biết ngươi nói là ta sao?"

Một tiếng cười khẽ truyền đến từ ngoài cửa, ngay sau đó, cửa phòng hội nghị từ từ bị đẩy ra, thiếu nữ mặc một bộ áo xanh, khí chất lạnh nhạt xuất hiện ở cửa, mà đứng bên cạnh nàng là một vị nam nhân tóc bạc tuyệt mỹ, con ngươi màu đỏ nhàn nhạt quét mắt nhìn mọi người trong phòng hội nghị, rồi định ánh mắt ở trên người thiếu nữ bên người.

Đông Phương Lân Lập nhíu mày, hừ lạnh nói: "Nơi này là phòng họp, ai cho phép các ngươi tiến vào nơi này? Quả nhiên là dã nha đầu không có giáo dưỡng, một chút lễ nghĩa cũng không có!"

"Nàng là ta gọi tới, thế nào? Ngươi có bất mãn với quyết định của bổn gia chủ?"

Một tiếng nói nghiêm khắc bỗng nhiên truyền vào bên tai, giọng điệu mang theo vô cùng vô tận bất mãn và tức giận, làm cho thân mình của Đông Phương Lân Lập cũng bất giác run run một chút.

Lão chậm rãi quay đầu, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Đã là quyết định của gia chủ, ta đây đồng ý cho bọn họ dự thính, chỉ là hình như gia chủ đã quên tộc quy của Đông Phương thế gia, hội nghị của Đông Phương thế gia, không cho phép có người ngoài tham gia!"

Khi nói lời này, Đông Phương Lân Lập cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘người ngoài’ kia.

"Không sai, Lân Lập trưởng lão nói rất đúng, gia chủ, người thân là đứng đầu một nhà, cần phải làm tấm gương tốt, nếu không sao làm cho mọi người tin phục?"

"Gia chủ đại nhân, Lân Lập trưởng lão cũng là suy nghĩ vì Đông Phương thế gia chúng ta, kính xin gia chủ đừng quên quy định của Đông Phương thế gia."

Vừa nghe thấy lời nói vừa ủa  Đông Phương Lân Lập, mấy lão gia hỏa luôn luôn đi lại gần với lão kia vội vàng phụ họa gật đầu, chỉ trỏ nói.

"Là thật vì Đông Phương thế gia, hay là báo thù cho nữ nhi của ngươi?" Con ngươi khôn khéo của lão gia tử lạnh lùng quét mắt nhìn Đông Phương Lân Lập, cuối cùng mới chuyển ánh mắt về phía Cố Nhược Vân: "Nha đầu, hiện tại gọi ngươi đến, còn có một việc muốn thương lượng với ngươi, ta nghĩ cho ngươi sửa họ Đông phương, ý của ngươi thế nào?"

Nghe vậy, Cố Nhược Vân nhíu mày: "Ta cự tuyệt."

"Vì sao?"

Lão gia tử ‘xoẹt’ một cái lửa giận thiêu đốt lên, nha đầu kia thật không biết mục đích mình làm cho nàng sửa họ?

Nếu nàng họ Đông phương, xem những lão gia hỏa này còn dám nhiều một câu vô nghĩa nữa hay không!

"Nói thật, ta không có cảm tình đối với Cố gia, nhưng mà…...." Cố Nhược Vân dừng một chút: "Cố Thiên là cha của ta, Cố Sanh Tiêu là huynh trưởng của ta! Bọn họ họ Cố, ta đây chính là Cố Nhược Vân!"

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 429: Thí luyện (sáu)

Edit: kaylee

"Ngươi…..." Lão gia tử tức đến mức thổi râu trừng mắt, người này không phải cố ý muốn tức chết ông chứ?

"Lão gia tử, người thân là đứng đầu một nhà, đã áp chế không được trưởng lão trong tộc mà nói, không bằng ta thay thế người," Cố Nhược Vân cười cười, trực tiếp bỏ qua sắc mặt xanh mét của lão gia tử, khóe môi nâng lên một nụ cười nhàn nhạt, hơi hơi híp đôi mắt nhìn về phía Đông Phương Lân Lập: "Ngươi nói ngươi là vì Đông Phương thế gia tốt? Vậy ngươi có thể nói một chút, trừ bỏ ta, còn có ai có thể dẫn dắt Đông Phương thế gia đi về phía càng mạnh hơn? Ngươi muốn trông cậy vào lão gia tử? Hay là nữ nhi gàn bướng kia của ngươi?"

"Ngươi nói cái gì?"

Phanh!

Đông Phương Lân Lập trực tiếp đứng lên, hừ lạnh nói: "Ngươi nói nữ nhi của ta không bằng ngươi? Có lẽ thực lực của nàng không mạnh bằng ngươi, nhưng mà lòng của nàng thiện lương hơn ngươi, có giáo dưỡng hơn ngươi! Không giống ngươi, tùy tiện giống mẫu thân ngươi, chạy theo nam nhân khác!"

Khi nói lời này, Đông Phương Lân Lập quét mắt về phía Thiên Bắc Dạ bên cạnh Cố Nhược Vân, trong mắt hàm chứa trào phúng khinh thường.

Lúc này đây đừng nói là Cố Nhược Vân, ngay cả lão gia tử cũng trực tiếp nổi giận.

Ông vừa định nói chuyện, lại bị âm thanh thanh lãnh của Cố Nhược Vân đánh gãy: "Tiểu Dạ là người của ta! Nếu Đông Phương thế gia không thừa nhận hắn, ta đây không để ý làm cho cả Đông Phương thế gia thay máu một lần!"

"Làm càn!"

Đông Phương Lân Lập tức giận một quyền đánh về phía Cố Nhược Vân, giận dữ hét: "Nha đầu thối, ta dạy dỗ ngươi cái gì gọi là tôn lão ái ấu (kính già yêu trẻ) trước!"

"Đông Phương Lân Lập!"

Ầm!

Lão gia tử nổi giận đứng lên, gân xanh trên trán mạnh mẽ nổi lên: "Ngươi dám động nàng một chút, ta sẽ làm cho ngươi hối hận!"

Vừa dứt lời, một cổ khí thế cường đại cuốn về phía Đông Phương Lân Lập, chính là cổ khí thế kia của lão gia tử còn chưa có tiếp xúc đến Đông Phương Lân Lập, một cái bàn tay to lại đột nhiên vươn tới, gắt gao nắm cổ của Đông Phương Lân Lập.

Lập tức, thân mình của Đông Phương Lân Lập cứng lại, sắc mặt trắng bệch, lão thậm chí không có thấy rõ ràng nam nhân này ra tay thế nào, bản thân đã rơi vào trên tay của đối phương.... ...

"Gia chủ!"

Một trưởng lão đứng ở bên phía Đông Phương Lân Lập kia nhìn thấy hành động của Thiên Bắc Dạ, nhịn không được đứng dậy nói: "Tiểu tử này quả thực hơi quá đáng, tốt xấu gì Lân Lập cũng là trưởng lão của Đông Phương thế gia chúng ta, có thể nào cho phép người ngoài ức hiếp như thế?"

"Tiểu tử, ta khuyên ngươi thả Lân Lập trưởng lão ra!"

Thiên Bắc Dạ âm lãnh nhìn người mở miệng nói chuyện, chỉ là một cái liếc mắt này, khiến cho người nọ cảm nhận được một trận áp bách, sợ tới mức cũng không dám mở miệng nói chuyện nữa.

"Tiểu Dạ, đừng thả lão," Cố Nhược Vân cười khẽ nhìn về phía mọi người, cuối cùng ánh mắt lưu lại ở trên mặt lão gia tử: "Lão gia tử, người không để ý ta thay người thanh lý môn hộ chứ?"

Khóe miệng lão gia tử run rẩy một chút, cho dù ông để ý lại như thế nào? Tính tình của nha đầu kia còn cuồng bạo hơn chính mình, làm sao có thể sẽ nghe ông?

Huống chi, bọn người kia quả thật nên trị một chút, nếu không phải ông nhớ kỹ bọn họ trả giá đối với Đông Phương thế gia, đã sớm thanh lý môn hộ.

"Hiện tại ta muốn biết, có bao nhiêu các vị ở đây thần phục quyết định của lão gia tử?"

Trong mắt Cố Nhược Vân hiện lên vẻ sắc bén, nói.

Lời của nàng vừa ra, lấy Đông Phương Trường Kim cầm đầu hơn mười trưởng lão yên lặng đứng lên, còn lại một ít người lại là vẻ mặt khinh miệt cùng trào phúng, hình như cũng không đồng ý Cố Nhược Vân tiến vào Đông Phương thế gia.

"Theo ta được biết, Cố cô nương quả thật giết không ít người, nhưng mà người nàng giết, đều là những kẻ muốn giết của nàng, ta cũng không thừa nhận vì nàng giết sai rồi," Đông Phương Trường Kim mỉm cười: "Cố cô nương, ta và mẫu thân ngươi xem như có quen biết, nữ nhi của nàng tất nhiên sẽ rất vĩ đại, mấy năm nay trong thí luyện thứ tự của Đông Phương thế gia chúng ta thường xuyên bị vây trong mấy tên đếm ngược, cho nên, ta hi vọng ngươi có thể trợ giúp Đông Phương thế gia ngăn cơn sóng dữ."

"Nhất định," Cố Nhược Vân không tiếng động nở nụ cười: "Tất cả trưởng lão đứng ra, lát sau các ngươi có thể đi tới chỗ Đông Phương Thiếu Trạch lĩnh một viên Tụ Linh đan đã trải qua thay đổi, tuy rằng Tụ Linh đan này không có công hiệu cường đại bằng Phá Hoàng đan kia, nhưng sau khi dùng Tụ Linh đan, trong vòng ba ngày sẽ có khả năng đột phá tới Võ Hoàng."

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.03.2018, 18:33
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3534
Được thanks: 16529 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C429 - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 430: Thí luyện (bảy)

Edit: kaylee

Sau khi tất cả chuyện kết thúc, Cố Nhược Vân quay đầu nhìn về phía lão gia tử, nhíu mày nói: "Việc này ta giúp người giải quyết, về phần chuyện thanh lý gia tộc vẫn là tự người ra tay đi, ta sẽ không nhúng tay, tiểu Dạ, trả Lân Lập trưởng lão lại cho ông ấy."

Khuôn mặt lão gia tử tràn ngập uy nghiêm, vẻ mặt sắc bén nói: "Người đâu, Lân Lập trưởng lão đã dĩ hạ phạm thượng, từ đây về sau bỏ đi danh trưởng lão, đưa đi hình đường chờ đợi xử lý!"

Môn phong (nề nếp gia đình) của Đông Phương thế gia này quả thật cần nhân dịp có thời cơ tốt như hôm nay thanh lý một chút.

Mà sau khi giọng nói của ông vang lên, cửa phòng hội nghị bị phá tan mở ra, một đám hộ vệ người mặc áo giáp vọt vào cửa, tiến lên phía trước hung hăng ngăn chặn Lân Lập trưởng lão muốn phản kháng.

"Ha ha, các ngươi sẽ hối hận, các ngươi nhất định sẽ hối hận vì hành vi hôm nay!"

Trước khi bị áp chế đi, Lân Lập trưởng lão cười ‘ha ha’ vài tiếng, tiếng cười kia làm người ta mao cốt tủng nhiên (lông tóc dựng đứng), tóc gáy cả người đều dựng thẳng lên.

Nhưng mà, tất cả mọi người ở đây không ai cầu tình vì lão, có một số người càng là tự thân khó bảo toàn, còn quản lão?

"Tiểu Dạ, chúng ta đi thôi."

Cố Nhược Vân ngáp một cái, đôi mắt nhìn về phía nam tử bên cạnh, nhẹ nhàng cười khanh khách nói.

Nói xong lời này, nàng lập tức đi ra ngoài.

——

Ngoài phòng hội nghị, dưới bầu trời xanh thẳm, nam nhân dừng bước lại, mắt đỏ bình tĩnh nhìn thiếu nữ đứng ở trước mặt hắn, trong ánh mắt hàm chứa vẻ khác thường.

"Tiểu Dạ?"

Cố Nhược Vân sợ run một chút, quay đầu kinh ngạc nhìn về phía nam nhân, hỏi: "Như thế nào?"

"Vừa rồi nàng nói ta là người của nàng," Trên mặt Thiên Bắc Dạ mang theo vẻ ngượng ngùng, ánh mắt chờ mong nhìn Cố Nhược Vân: "Nàng nói là thật sao?"

"Ừ?" Cố Nhược Vân nhẹ nhàng nhướng mày, nâng lên một chút tươi cười: "Chàng nói xem?"

Dứt lời, nàng không có nói thêm một câu nào nữa, bước nhanh đi đến trong viện.

Sau lưng nàng, nam nhân ngây ngốc nhìn bóng dáng đi xa của thiếu nữ, thật lâu không cách nào hoàn hồn.

Ý tứ của nàng là, nàng thừa nhận mình là người của nàng?

Kinh hỉ này đến quá đột ngột cũng quá nhanh, thế cho nên làm cho hắn trực tiếp ngốc ở tại chỗ, kinh ngạc ngóng nhìn bóng lưng của Cố Nhược Vân.

Đoạn thời gian kế tiếp, mọi người thành Đông Phương bị dọa ngây người.

Đầu tiên là trước đó Đông Phương thế gia có hai cường giả đột phá đến cảnh giới Võ Hoàng, nhưng mà mấy ngày sau đó, hơi thở cường đại vẫn luôn xoay quanh ở trên không trung Đông Phương thế gia, không đếm được người liên tiếp đột phá tới Võ Hoàng, bởi vậy cũng làm cho người ta không rõ rốt cuộc Đông Phương thế gia đã xảy ra chuyện gì, mà lại có nhiều cường giả đột phá như vậy.... ...

Mà ở dưới loại rung động này, một ngày trước khi xuất phát đi Thần Chi Thí Luyện kia rốt cục đã đến.

Lúc này, trong đình viện của Đông Phương thế gia, một đám người trẻ tuổi tụ ở cùng nhau, những người này đều là kiêu ngạo của Đông Phương thế gia, cũng là toàn bộ thiên tài số một số hai trong thành Đông Phương, nhưng mà hiện giờ, những thiên tài trẻ tuổi luôn cao ngạo tự mãn đều là mắt lộ ra tôn kính nhìn thiếu nữ phía trước.

Thiếu nữ kia tuổi cũng không lớn, ước chừng mười tám mười chín tuổi, cả người váy xanh thanh lãnh lạnh nhạt, đứng ở trong một đám người này có vẻ vô cùng đột ngột.

"Nha đầu, lúc này đây trừ ngươi mang đội ra, ta để cho Đông Phương Trường Kim đi theo các ngươi cùng hành động."

Lão gia tử ho khan hai tiếng, ánh mắt nghiêm khắc quét về phía chúng đệ tử phía dưới: "Các vị, lần này Cố Nhược Vân dẫn đầu các ngươi đi tỷ thí, các ngươi phải nghe theo hiệu lệnh của nàng, không cho phép có bất luận kẻ nào cãi lại."

"Vâng, gia chủ!"

Chúng đệ tử cùng kêu lên, âm thanh vang dội vang vọng khắp sân.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 341: Thi Vân (một)

Edit: kaylee

Kỳ thực, không cần lão gia tử phân phó, trải qua khoảng thời gian này, bọn họ đều đã bội phục Cố Nhược Vân sát đất, phỏng chừng hiện tại đối với bọn họ mà nói, Cố Nhược Vân nói chuyện cũng hữu dụng (có ích, có trọng lượng) như lão gia tử.

"Gia chủ, người đều đến đông đủ, chúng ta cũng không sai biệt lắm nên xuất phát."

Đông Phương Trường Kim mỉm cười, nhìn những thiên tài vẫn làm cho nàng kiêu ngạo phía dưới, nói: "Các vị, Thần Chi Thí Luyện sắp sửa bắt đầu, hiện tại các ngươi sẽ theo ta xuất phát, không biết có người nào muốn lùi bước hay không?"

Mọi người hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đứng ở tại chỗ không hề động một bước, nhưng mà, ở trên mặt bọn họ đều mang theo vẻ kiên định.

"Nếu không có, thì chúng ta đây lập tức xuất phát đi!"

——

Linh Tông.

Trong một tòa đại đường, nam tử áo xanh mạnh mẽ đứng lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn người đứng thẳng ở trước mặt.

"Cố Sanh Tiêu hắn còn chưa chết? Cũng đã hơn một tháng, hắn tiến vào lãnh địa Vô Tận đã hơn một tháng, ở đó cho dù là Võ Tôn đều không nhất định có thể sống sót, hắn vậy mà lại còn có thể còn sống?"

Cố Sanh Tiêu này cũng không biết phát điên cái gì, vậy mà để một người đóng giả mình ở Linh Tông, hơn nữa còn vụng trộm ra khỏi Tông môn, hơn nữa, lần này sau khi trở về, vậy mà lại tự mình xin đi lãnh địa Vô Tận.

Lãnh địa Vô Tận kia là cấm địa của Linh Tông, trừ bỏ Tông chủ ra, cũng chỉ có người được Tông chủ tán thành mới có tư cách bước vào, nhưng mà, có thể số người may mắn sống sót ở bên trong ít lại càng ít.

Nhưng mà, nguy hiểm và kỳ ngộ cũng là có quan hệ trực tiếp với nhau, một khi có thể ở bên trong ngây ngốc ba năm, tất nhiên sẽ có lĩnh ngộ sâu sắc, hơn nữa còn có thể trở thành người được chọn làm Tông chủ đời tiếp theo.

Nhưng vấn đề là, người đã từng đi nơi Vô Tận, trên cơ bản đều tới cảnh giới Võ Tôn, chỉ có Cố Sanh Tiêu, thân là một Võ Hoàng còn có lá gan bước vào loại nơi hung hiểm kia.

Đương nhiên, nếu hắn chết ở bên trong thì rất tốt, không có sự tồn tại của hắn, sớm muộn gì Linh Tông này cũng là vật trong bàn tay y.

"Cố Sanh Tiêu, ngươi cho rằng đi lãnh địa Vô Tận là có thể nắm Linh Tông trong tay? Thật sự là rất buồn cười, cũng phải xem ngươi có thể sống sót đi ra hay không!" Nam tử áo xanh cười lạnh một tiếng, lúc nhìn người quỳ gối trước mặt, giữa mặt mày lộ ra không kiên nhẫn: "Thật sự là một đám phế vật, cho các ngươi đi bắt muội muội sống nương tựa lẫn nhau của Cố Sanh Tiêu hắn, kết quả ngay cả một nhiệm vụ nhỏ như vậy cũng không hoàn thành, rốt cuộc ta nuôi các ngươi có ích lợi gì?"

Thân mình người nọ run lên, hoảng sợ nói: "Thiếu gia, Cố Nhược Vân nàng không ở Thanh Long Quốc, chúng ta mới không cách nào bắt được nàng."

"Phế vật, thực mẹ nó phế vật! Nàng không ở Thanh Long Quốc, các ngươi không biết đi tìm? Ta cho các ngươi thời gian nửa tháng, nếu không có bắt Cố Nhược Vân tới, thì các ngươi không cần trở về gặp ta nữa!"

Đáy mắt của nam tử áo xanh hiện lên sát khí, không tiếng động nở nụ cười lạnh.

Ở loại địa phương nguy hiểm như lãnh địa Vô Tận kia, nếu tâm tư không đủ ổn định, sẽ bị Linh Thú hung ác trong lãnh địa Vô Tận xé nát linh hồn, mà y, vì làm cho tiểu tử Cố Sanh Tiêu kia chết sớm, bất đắc dĩ mới muốn bắt muội muội của hắn tới.

Lúc đó, chỉ cần truyền tin tức muội muội của hắn rơi vào trong tay mình cho hắn, hắn tất nhiên sẽ tâm cảnh đại biến, táng thân dưới nanh vuốt của Linh Thú.

"Cố Sanh Tiêu, đừng cho rằng ta không biết ngươi muốn có được Linh Tông, chính là muốn lấy toàn bộ Linh Tông đến làm chỗ dựa cho muội muội của ngươi, nhưng mà ta tuyệt đối sẽ không để Linh Tông bảo vệ một thứ đồ vô dụng! Loại người chỉ biết lãng phí tài nguyên đại lục như nàng có tư cách gì sống trên đời? Phế vật như thế, nếu ta giết nàng, toàn bộ mọi người đại lục đều sẽ cảm kích ta, lão gia hỏa Linh Tông này biết cũng sẽ cảm tạ ta."

Nam tử áo xanh cười lạnh càng sâu, đáy mắt lộ ra hung ác bén nhọn.

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 432: Thi Vân (hai)

Edit: kaylee

Bởi vì tất cả hành tung sau khi Cố Nhược Vân rời đi hoàng tộc Huyền Vũ Quốc đến Thiên Thành đều là bí mật, mà khi nàng ở hoàng tộc Huyền Vũ Quốc thì thực lực mới vừa đột phá Võ Vương, hiện giờ mới hơn nửa năm, cho dù có tiến bộ, cũng sẽ không thể tiến bộ quá lớn.

Nhưng mà, đối với nam tử thanh niên mà nói, mọi người có thực lực kém hơn y đều là phế vật!

"Kỳ thực, Cố Sanh Tiêu cũng nên cảm tạ ta, bởi vì ta giúp hắn giải quyết một phế chỉ biết liên lụy hắn!" Nam tử thanh niên hơi hơi nheo đôi mắt lại, tươi cười bên môi vô cùng đắc ý, thật giống như y giết Cố Nhược Vân, Cố Sanh Tiêu phải cảm kích y.

"Nam đại ca."

Bỗng nhiên, một âm thanh dịu dàng truyền đến từ ngoài cửa, sau khi nam tử áo xanh nghe thấy giọng nói của nữ tử, khuôn mặt lạnh lùng lập tức nhu hòa xuống, dịu dàng ngóng nhìn bạch y nữ tử châm rãi đi đến kia.

Nữ tử mặc một bộ y phục trắng như tuyết, tóc đen bay lên, trên khuôn mặt tuyệt sắc động lòng người kia mang theo tươi cười làm cho người ta thư thái, một cái nhăn mày một nụ cười đều là động lòng người như thế, làm tâm của Côn Nam mềm nhũn xuống.

"Thi nhi, sao nàng lại tới đây?"

Thi Vân chậm rãi tiến lên, tươi cười trên mặt chậm rãi biến mất, trong ánh mắt mang theo đau thương nhàn nhạt.

Nhìn biểu cảm trên mặt nàng, tâm của Côn Nam không tự chủ được đau một chút, muốn tiến lên kéo nàng vào trong lòng trấn an một phen, lại sợ hãi kinh hách đến mỹ nhân, cho nên đành phải nhẫn nại xuống.

"Thi nhi, xảy ra chuyện gì?"

Thi Vân cười khổ một tiếng, nói: "Nam đại ca, mới vừa rồi hình như ta nghe được ngươi nói tên Cố Nhược Vân."

"Hả?" Côn Nam có chút kinh ngạc: "Thi nhi cũng biết nữ tử này."

"Đâu chỉ biết?" Thi Vân đau thương lắc lắc đầu, khóe miệng mang tươi cười chua sót: "Nam đại ca ngươi cũng biết, bản thân Cố Nhược Vân không có thực lực gì, nhưng mà nàng thật biết dụ dỗ nam nhân, hơn nữa còn thông đồng không chỉ một người nam nhân."

Bất luận như thế nào, Thi Vân đều sẽ không thừa nhận Cố Nhược Vân có thực lực cường đại, càng không thể để cho nam nhân trước mắt biết mình từng thua ở trong tay nàng.

"Năm đó, ta có một người yêu mến nhau thật sâu, nhưng mà hắn lại bị Cố Nhược Vân dụ dỗ đi rồi, cũng không biết dùng bản lĩnh gì làm cho hắn mất đi trí nhớ, càng là quên đi sự tồn tại của ta, nhưng mà cho dù như vậy, Cố Nhược Vân vẫn không chịu buông tha cho ta, nàng chẳng những thông đồng Hạ gia diệt Luyện Khí Tông ta, còn giết mấy trưởng lão của Tiên Địa, đoạt đi bảo vật trên người bọn họ, hơn nữa còn giá họa cho Luyện Khí Tông, hiện giờ phụ thân ta càng là tung tích không rõ, ta hoài nghi đã gặp phải bất trắc."

Nói xong lời này, trong mắt Thi Vân lập tức hiện lên hận ý, nhưng vì lóe qua quá nhanh thế cho nên Côn Nam không có phát hiện.

"Nam đại ca, ta thật không biết đã làm sai cái gì, nàng đoạt đi người trong lòng ta, ta không có so đo với nàng, vì sao nàng sẽ ngoan độc đến trình độ như thế, còn không buông tha cho ta như vậy, muốn ta cửa nát nhà tan? Nhưng mà ta không hận nàng, cũng hận không nôti, nàng cũng chỉ là một người bị tình yêu làm mê muội suy nghĩ mà thôi, cho dù nàng dùng thủ đoạn không quang minh, nhưng mà nàng cũng không có sai…..." (L: diễn thật giỏi ~ nên trao giải Oscar cho cô nàng)

Côn Nam rốt cục chịu không được, nâng tay ôm Thi Vân vào trong lòng, một khắc kia, lửa giận trong lòng y quay cuồng, hận không thể tiến lên giết Cố Nhược Vân.

"Thi nhi, nàng rất thiện lương, chỉ có nữ tử thiện lương giống như tiên nữ như nàng, mới xứng được người trong thiên hạ yêu, Cố Nhược Vân kia tính cái gì? Không có Cố Sanh Tiêu mà nói, ả cái gì cũng không phải! Ban đầu ta chỉ là vì ả là muội muội của Cố Sanh Tiêu mới tính toán giết ả, không nghĩ tới ả còn đối với nàng như vậy! Nữ tử tốt đẹp như nàng, ảđều nhẫn tâm thương hại nàng như thế, hơn nữa còn hãm hại nàng, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ả!"

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

p/s: Thi Vân sắp chết rồi, chết trong tỷ thí ~ ai hóng không nà???


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 436 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: HaZi410, lq0410, Nguyễn Linh91 và 72 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

13 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

16 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.