Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 162 bài ] 

Phán thần hệ thống - Túy Vân Tử

 
Có bài mới 16.07.2017, 18:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 07.05.2017, 08:49
Bài viết: 439
Được thanks: 10 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới [Sưu tầm - Tiên hiệp] Phán thần hệ thống - Túy Vân Tử - Điểm: 9
PHÁN THẦN HỆ THỐNG


Tác giả: Túy Vân Tử

Thể loại: Tiên Hiếp

Độ dài: Đang sáng tác

Nguồn: truyencv

Giới thiệu:

♛ TRUYỆN TÁC GIẢ VIỆT NAM SÁNG TÁC - MONG ĐƯỢC ỦNG HỘ ♛

▶ Một thanh niên thất nghiệp như thế nào từng bước đạp lên tiên lộ, tìm hiểu thiên địa đại đạo?
▶ Một Phán quan mang theo hệ thống làm thế nào giữ vững bản tâm, hắc bạch phân minh?
▶ Một trung niên đầu xù tóc rối, suốt ngày tìm kiếm người hữu duyên, rốt cuộc lại là ai?
▶ Một tinh cầu sinh khí tràn ngập như Trái Đất vì sao mang danh Hoang Địa?
▶ Tứ đại thần thú Thanh Long – Huyền Vũ – Chu Tước – Bạch Hổ, vì sao lại bị phong ấn dưới một cái cổ mộ?
▶ Mời bạn cùng đọc Phán Thần Hệ Thống để tìm hiểu từng bước chân của thanh niên Trần Dương trên con đường khám phá hết thảy! ﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏

♚ Truyện luôn có tồn cảo, tuỳ thời không dứt, tuyệt đối không DROP, không ngưng, chương có liên tục.
♚ Giọng văn có lúc nghiêm túc, có lúc hài hước, có lúc tình cảm, có lúc lạnh lùng xen lẫn những tình tiết ma quái.
♚ Truyện diễn tiến theo thời gian hợp lý, không quá yy, có sắc nhưng vừa phải.
♚ Main không não tàn, không ngựa giống.
♚ Truyện tự sáng tác. Các bạn đọc nếu phát hiện lỗi xin vui lòng góp ý bên dưới.
♚ Chi tiết góp ý, hối chương, ủng hộ, trách móc, bạo cúc hoa, tặng dầu ăn... vui lòng ghé qua đây:
https://goo.gl/Aj7pNg
                                            
❇ MỜI CÁC BẠN CÙNG ĐỌC - ĐÁNH GIÁ - COMMENTS ❇                                                  
❇ BẠO CHƯƠNG LIÊN TỤC - CẦU KIM ĐẬU - CẦU NGUYỆT PHIẾU ❇



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 16.07.2017, 18:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 07.05.2017, 08:49
Bài viết: 439
Được thanks: 10 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Tiên Hiệp] Phán thần hệ thống - Túy Vân Tử - Điểm: 10
Chương 1: Tuyệt đỉnh kỳ tài

------
Quyển 1 - Sơ ngộ tiên duyên
------


Mấy năm trở lại đây, sinh viên ra trường càng ngày càng khó tìm việc.

Đừng nói tìm việc đúng nghành nghề mình học là việc khó, ngay cả cái việc có chút đãi ngộ tốt thôi cũng đều bị tranh giành nhau từng chút một.

Trần Dương là một sinh viên vừa ra trường.

Ôm theo hoài bão của một cử nhân cùng bộ hồ sơ, Trần Dương tổng cộng đã phỏng vấn hơn mười nơi.

Nhưng tất cả đều cho kết quả thất vọng.

Nơi lịch sự nhất thì có người nhỏ nhẹ nói với Trần Dương đại loại như:

- Thông cảm nhé em, công ty chị hiện giờ cần người có kinh nghiệm.. bla…bla…

Còn nơi không lịch sự thì lạnh mặt trả hồ sơ, không nói một lời.

Cho đến công ty mà cả buổi sáng nay Trần Dương chầu chực và lúc này đang bước ra khỏi thì càng quá đáng hơn, thậm chí không hề gọi đến tên Trần Dương vào phỏng vấn.

Trần Dương ngồi chờ đến lượt, thấy tất cả mọi người đều ra về thì bèn nén giận tiến đến hỏi. Rốt cục bị người ta ném cho cái nhìn ghẻ lạnh rồi ũ rũ rời khỏi.

Toà nhà Trần Dương vừa bước ra khỏi là toà nhà cao tầng nhất nhì ở Nam Kinh. Nơi này tập trung rất nhiều những văn phòng đại diện của các công ty lớn.

- Ài…

Trần Dương cảm nhận nhiệt độ nóng đến mức toát mồ hôi, đồng thời thở dài một câu.

Bước chân hắn men theo con đường lát đá vô cùng rộng rãi, chen chúc giữa dòng người xuôi ngược đi về phía xa.

Tốt nghiệp đã gần ba tháng, Trần Dương trước sau vẫn chưa tìm được việc. Bởi vì không muốn cha mẹ lo lắng cho nên Trần Dương vẫn không mở miệng xin tiền mà hoàn toàn sống nhờ vào số tiền làm thêm tích luỹ trong thời gian học đại học.

Dĩ nhiên, công việc làm thêm ấy cũng kết thúc ngay sau khi hắn ra trường. Cho nên hiện giờ túi tiền của Trần Dương cực kỳ hạn hẹp.

Vậy cho nên, dù căn phòng trọ ọp ẹp của Trần Dương cách xa nơi này đến gần một giờ đi bộ thì hắn vẫn phải chịu khó lê từng bước chân một.

Sau khi đi được hơn nửa giờ, nhắm chừng khoảng cách về đến nhà còn một đoạn không xa, Trần Dương mới chép miệng nói:

- Thôi, giải khát chút đã!

Nói xong, Trần Dương liền rẽ qua một con hẻm nhỏ.

Con hẻm này khá nhỏ, chỉ vừa hai chiếc xe máy chạy song song nhau mà thôi.

Tuy nhiên, Trần Dương biết nơi này có một quán nước mía khá ngon và quan trọng nhất là rẻ!

Đi được mấy trăm mét, Trần Dương liền bước đến một xe nước mía, lựa một chiếc ghế nhựa cũ mèm ngồi xuống, lại nhìn vào bên trong căn phòng tối om om phía trong nói lớn:

- Dì hai, cho cháu một ly nước mía loại lớn, cháu sắp thành thây khô rồi!

Trần Dương sau khi gọi xong liền để tập hồ sơ qua một bên, quan sát nơi này.

Lần gần nhất Trần Dương đến nơi này là cách đây hai tháng, cho nên muốn quan sát một chút.

Chỉ chốc lát sau, tiếng dép xoèn xoẹt liền vang lên, theo đó là một tràng âm thanh sang sảng:

- Tiểu Dương à? Sao hai tháng nay không thấy đến? Cháu tìm được việc làm chưa?

Vừa cười hỏi, người phụ nữ trung niên vừa cất tiếng vui vẻ trò chuyện với Trần Dương.

Trần Dương nghe vậy thì cười khổ đáp:

- Dì hai, không phải cháu không đến mà chuyện tìm việc làm cháu như con ruồi đâm đầu khắp nơi. Việc buôn bán vẫn như vậy sao dì?

Dì hai đưa bàn tay mạnh khoẻ kéo trục bánh xe làm cho mấy cây mía bị nghiến vào trong chảy ra dòng nước mía sóng sánh, nghe Trần Dương hỏi vậy thì đáp:

- Vẫn vậy. Cháu cũng đừng quá lo, công việc tốt đâu phải dễ tìm. Nếu không có cơm ăn thì đến đây!

- Dì hai, cháu còn lo được, dì cũng đừng lo lắng.

Nghe Trần Dương nói vậy thì dì hai cũng không có nói gì thêm mà thở dài ép nước mía.

Chỉ trong chốc lát, một ly nước mía đã nằm trước mặt Trần Dương.

- Dì cho cháu gửi.

Trần Dương vừa nói vừa lấy tờ hai đồng ra đưa cho dì hai.

- Thôi, cháu cứ cầm lấy mà xoay sở.

Dì hai nhỏ nhẹ từ chối.

- Dì hai, dì buôn bán khó khăn, nếu làm như vậy thì sau này cháu sẽ không ghé nơi này nữa. Cháu còn xoay sở được, dì an tâm.

Trần Dương nhỏ nhẹ nói.

Dì hai nghe vậy thì mỉm cười cầm tiền, sau đó đi vào trong nhà làm việc gì đó. Trước khi đi còn nói với Trần Dương:

- Vậy cháu từ từ uống, nếu có khách gì gọi dì nhé.

Lời nói vừa dứt thì bóng dáng của Dì hai cũng đi vào trong.

Trần Dương thấy vậy thì cười buồn vâng dạ. Hắn thừa biết dì hai đang giặt quần áo thuê cho người ta nên mới vội vàng như vậy.

Lại nghĩ đến bản thân, Trần Dương hút một hơi nước mía mát lạnh vào miệng, cảm nhận dòng nước ngọt lịm mát lạnh chảy vào trong yết hầu, hắn lẩm bẩm:

- Ngày mai lại đến công ty bên kia xin làm. Nếu không thì xin đi làm công nhân vậy. Dù sao cũng không thể để tình trạng này tiếp tục. Cha mẹ ở quê nếu biết mình như thế này chắc chắn rất đau lòng. Ừm, quyết định như vậy đi!

Nói thầm như vậy, nhưng trong lòng của Trần Dương cũng rối như tơ vò.

Đang lúc phân vân, bỗng Trần Dương nghe bên tai vang lên tiếng nói:

- Thật đáng kinh ngạc, thật đáng kinh ngạc. Vị thiếu hiệp này, ta nhìn ngươi mặt mài sáng sủa, ấn đường nhô cao, thần quang nội liễm, đúng thật là tuyệt đỉnh kỳ tại nghìn năm có một. Ta nơi này có đủ loại tuyệt thế võ công trong thiên hạ. Chỉ cần thiếu hiệp nguyện ý ta sẽ bán lại cho ngươi coi như kết cái thiện duyên. Thiếu hiệp thấy sao?

Đầu năm nay người kiếm ăn bằng nghề lừa đảo thật đúng là không ít, nhưng đa số đều là loại âm hiểm xảo trá. Người lừa đảo có đầu tư, lại chịu nghiên cứu phim võ hiệp như vị đại thúc lem luốc, tóc tai bù xù đang đứng bên cạnh Trần Dương thì đúng là hiếm thấy.

Trần Dương vừa nghe tiếng nói, quay lại nhìn thì liền cười khổ, cũng không phản cảm gì mà nhìn gã nói:

- Đại thúc, ta đang thất nghiệp sắp chết đói rồi. Còn nói cái gì tuyệt đỉnh võ công a. Ngài đến chỗ toà nhà cao cao kia kìa, tuyệt đỉnh thiên tài giống ta vầy ở nơi đó quơ tay một cái không bắt được một nghìn cũng có tám trăm nha! Ngài bỏ qua cho ta có được không?

- Thiếu hiệp. Ta là thật lòng muốn kết cái thiện duyên. Như vầy đi, ngài hay là xem hàng trước rồi mới thanh toán sau. Thế nào?

Người này mặc dù cả người lem luốc, đầu tóc bù xù, đôi mắt thì đục ngầu nhưng động tác không chậm chạp chút nào.

Gần như vừa hỏi ‘Thế nào?’ xong thì gã đã móc từ trong ngực ra một xấp tập sách dùng ghim bấm bấm lại trông hết sức thô kệch đặt xuống cái bàn nhựa trước mặt Trần Dương.

Trần Dương nhìn xấp sách có chút thô kệch bẩn thỉu, lại nhìn dáng vẻ mong mỏi chờ đợi của người kia, liền lắc lắc đầu khổ sáp nói:

- Đại thúc, ngài thông cảm, dù sách này là thật thì ta chắc chắn cũng không đủ tiền để mua đâu. Kính xin ngài tìm người khác có duyên hơn đi.

- Thiếu hiệp, ngươi yên tâm, cứ xem trước đã. Nếu không mua cũng không sao, xem miễn phí không thu tiền. hề hề…

Đại thúc nọ lại cười hề hề làm lộ hàm răng vàng khè nói ra.

Đến nước này thì Trần Dương cũng không tiện nói gì nữa. Hắn cũng muốn xem một chút, vị đại thúc này sẽ mang cái gì đến ‘thuyết phục’ hắn đây!

Trần Dương cũng không ngại bẩn mà cầm quyển đầu tiên có tên ‘Giáng Long Thập Bát Chưởng’ lên mở ra. Bên trong là mấy trang giấy ố vàng có vẽ hình người đang múa may vài động tác hoặc ngồi hoặc đứng.

Lắc lắc đầu, Trần Dương liền cầm quyển thứ hai ‘Cửu Dương Chân Kinh’. Quyển này bên trong toàn chữ là chữ, cũng không có hình vẽ gì cả…

Quyển thứ ba – ‘Lục Mạch Thần Kiếm’…

Quyển thứ tư…

Lần lượt, một xấp sách đều đã bị Trần Dương xem sơ qua một lượt.

Tất cả đều là những quyển ‘bí kíp’ võ công thượng thừa mà trong phim cổ trang hay xuất hiện.

Trần Dương sau khi xem xong quyển cuối cùng là ‘Hấp Tinh Đại Pháp’ thì đặt nó xuống, nhếch mép chắp tay nhìn vị đại thúc nọ ho khan giả bộ như trong phim nói:

- Đại thúc, tiểu bối tài hèn sức mọn. Những quyển bí kíp này nếu để giang hồ truyền ra thì chắc chắn sẽ dấy lên gió tanh mưa máu. Chẳng hay đại thúc muốn bán nó như thế nào?

Đại thúc thấy bộ dáng của Trần Dương như vậy thì đôi mắt đục ngầu đột nhiên xuất hiện một tia ngơ ngẩn, ngay sau đó liền mở miệng cười ha hả, vỗ đôi tay lấm lem lên đùi gã cười lớn nói:

- Tốt, thiếu hiệp rất hợp khẩu vị với lão phu. Tất cả bí kíp này, tuỳ ý ngươi chọn lựa, một quyển một lượng hoàng kim.

Trần Dương nghe vậy thì đớ lưỡi, cười đáp:

- Đại thúc, trên người ta hiện giờ một phân tiền cũng khó có thể lấy ra, sao có thể mang ra một lượng hoàng kim?

- Ha hả, nói vậy thiếu hiệp không có tiền?

- Tiền thì ta có. Nhưng ta cũng đang rất khó khăn. Nhìn đại thúc ngài ta cũng biết thời gian qua rất khó khăn. Hay là như vầy đi, ngài cầm một trăm đồng này sống tạm vài hôm vậy. Tuy nhiên, ngài cũng đừng nên đem đống ‘bí kíp’ này đi lung tung, cẩn thận bị người cướp đoạt a!

Trần Dương nói khéo. Hắn thực ra là đang lo người này đi lừa người khác, người ta cũng không dễ chịu như hắn thì chắc chắn một trận đòn là khó tránh khỏi.

Mà nghĩ đến đây, Trần Dương liền để ý trước ngực đại thúc này có một dấu giày. Hiển nhiên là đã ăn qua một cước của ‘tuyệt đỉnh thiên tài’ nào đó rồi cũng nên.

Người kia thấy Trần Dương thật sự đưa ra một trăm đồng, lại cười cười nhìn dấu giày trước ngực gã. Gương mặt gã liền hơi đỏ lên, xấu hổ ho khan nói:

- Thiếu hiệp chớ hiểu lầm. Ta là bán cho người có duyên mà thôi, không phải ăn xin. Thôi, nếu thiếu hiệp chướng mắt đống bí kíp này, mà ta cũng không thể nhận không một trăm đồng, vậy mời thiếu hiệp chọn một món khác thay thế vậy.

Vừa nói xong, gã liền moi moi từ trong ngực ra một đống bọc nilon nhàu nát. Mỗi bọc lại co lại như đang chứa vật gì đó.

Trần Dương thấy vậy thì không nhịn được nói:

- Đại thúc, ngực của ngài không phải là có túi càn khôn đó chứ? Chứa được nhiều thứ như vậy!

Cũng không ngờ rằng, Trần Dương vừa nói lời này xong thì đại thúc kia liền giật mình một cái, lại thâm ý nhìn Trần Dương một cái, đưa đống bọc ni lon nhàu nát nhất loạt đổ ra trước mặt Trần Dương nói:

- Một ít phàm vật, mời thiếu hiệp chọn lựa. Tin rằng bất cứ vật nào cũng có giá trị không kém hơn một trăm đồng của ngài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.07.2017, 18:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 07.05.2017, 08:49
Bài viết: 439
Được thanks: 10 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Tiên Hiệp] Phán thần hệ thống - Túy Vân Tử - Điểm: 10
Chương 2: Phán Quan Nhất Tinh

- Xoảng!

Một âm thanh loảng xoảng vang lên.

Trên mặt bàn trước mặt Trần Dương lập tức hiện ra một đống nhỏ đồ vật.

Trần Dương nhíu mài nhìn lại, liền thấy đống nhỏ này có đa dạng chủng loại đồ vật từ quen thuộc như nhẫn, vòng tay, dây chuyền, đồng hồ, đồng xu…cho đến đồ vật cổ quái như thẻ bài, tượng thú…thậm chí còn có vật như viên sỏi, răng thú…

Mà kỳ lạ là những thứ này nếu nhìn sơ qua thì rất giống những thứ mà những người bán hàng rong hay đi rêu rao.

Nhưng khi Trần Dương chăm chú nhìn thì lập tức như bị cuốn hút, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. Từ linh hồn như có một lực lượng kỳ dị kêu gọi hắn chọn lấy bọn nó.

- Chẳng lẽ là bảo vật thật?!?

Trong lòng Trần Dương chợt dâng lên một ý niệm cổ quái.

Ánh mắt hắn không nhịn được hơi liếc nhìn vị đại thúc có chút nhếch nhác nọ. Lúc này ánh mắt hắn đã không còn chút khinh thị hay thương hại nhìn đại thúc đó nữa mà là vẻ cao thâm khó dò.

Suy nghĩ một thoáng, Trần Dương cũng nén lại sự hiếu kỳ mà nhìn đại thúc cẩn thận nói:

- Mời ngài ngồi, cháu cần suy nghĩ một chút!



Nói xong lại gọi cho gã một ly nước mía, rồi chăm chú nhìn đống đồ vật trước mắt.

Trần Dương hoàn toàn dựa theo cảm giác, không hề có một chút đầu mối nào để chọn lựa.

Bản thân hắn cũng từng xem tiểu tuyết trên mạng, cũng học được chút kinh nghiệm. Nếu là nhẫn thì thường là chứa càn khôn bên trong, thậm chí có lão quái vật nào đấy chỉ điểm, một đường võ học tăng cao. Nhưng Trần Dương cũng không dám đánh cuộc với loại này, nhỡ đâu gặp phải một ma đầu thì chẳng phải mạng nhỏ sẽ ô hô ai tai sao? Vả lại, trong trường hợp những thứ này không phải bảo vật gì đó thì cũng nên chọn thứ có chút giá trị cho mình hoặc người thân mới là phải.

Nghĩ vậy, Trần Dương không ngần ngại mò tới mò lui.

Cuối cùng, hắn nhìn thấy một miếng ngọc nhỏ xíu màu tím hình tròn.

Cũng không biết tại sao, trong đầu Trần Dương đột nhiên nổi lên ý nghĩ:

- Là nó!

Cầm miếng ngọc lên, Trần Dương dứt khoát nhìn về vị đại thúc nói:

- Ta chọn…

Nhưng câu nói này còn chưa kịp thốt ra, thì Trần Dương liền ngưng lại.

Bởi vì trước mắt hắn nào đâu có ai.

Nhìn lại đống đồ vật lúc này cũng không còn nữa.

Chỉ còn đúng một ly nước mía đã bị uống cạn trơ đá ra là chứng minh vừa rồi có người ở nơi này.

Đột nhiên, bên tai Trần Dương truyền lại âm thanh có chút xa xăm:

- Tiểu tử, một trăm đồng kia chúng ta không ai nợ ai. Nể tình ly nước mía, ta khuyên ngươi nên nhỏ máu lên vật kia…khửa khửa…

Không hiểu sao, Trần Dương nghe giọng cười này liền nhớ đến bộ răng vàng và cái mùi hơi thum thủm của người kia, cả người không nhịn được rùng mình một cái.

Lúc này, Trần Dương cũng không còn tâm tình ngồi uống nước mía nữa mà vội chào Dì hai một tiếng rồi nhanh chóng về nhà.

Hắn muốn xem rốt cuộc miếng ngọc tím kia là thứ gì.



Phòng trọ nơi Trần Dương cư ngụ là một căn phòng nhỏ chừng mười mét vuông, diện tích rất chật hẹp. Nơi này chỉ vừa đủ để một cái giường, tủ đồ, một cái bàn nhỏ và mấy thứ lặt vặt. Bên trong căn phòng có chút ngăn nắp nhưng cũng có mùi ẩm mốc thoang thoảng do chật hẹp và ẩm thấp lâu ngày gây nên.

Là thanh niên, Trần Dương cũng không có thói quen nấu ăn tại chỗ cho nên trong căn phòng đồ vật cũng tương đối đơn giản.

Trần Dương về đến phòng này thì cũng đã gần bốn giờ chiều.

Để hộp cơm tiện tay mua khi về nhà lên cái bàn gỗ, Trần Dương liền thay đồ, tắm rửa rồi ăn cơm.

Vừa cầm hộp cơm ba rọi ăn ngấu nghiến, Trần Dương vừa nhìn về miếng ngọc tím trước mặt.

Lúc trước không để ý kỹ, hiện giờ nhìn kỹ lại, Trần Dương mới thấy bên trên mặt nó có khắc mấy cái đồ án kỳ lạ.

Những đồ án này nếu rơi vào mắt một chuyên gia nghệ thuật nào đó chắc chắn sẽ hai mắt toả sáng, hận không thể nhào tới ôm vào lòng nghiên cứu một phen.

Riêng Trần Dương đầu gỗ, sau khi nhìn một hồi liền cảm thấy đầu váng mắt hoa, vội vàng ăn xong hộp cơm thật nhanh.

- Hừ! Nghe đồn nhỏ máu nhận chủ trong mấy trang truyện, không ngờ có ngày mình cũng được thử. Trên truyện nào đó từng có trường hợp tên nào đó vì nhận chủ mà bị hút hết cả máu, bảo vật chưa hưởng được mà đã kiệt sức mà chết rồi. Mình cũng không thể mắc sai lầm đó được.

Trần Dương vỗ vỗ cái bụng căng cứng vừa đắc ý nghĩ thầm.

Vừa rồi hắn còn cố tình mua thêm một gói cơm thêm thật to, cố gắng ăn để lấy sức mà ‘nhỏ máu nhận chủ’.

Trong lúc Trần Dương nói câu này, ngay trên đầu hắn cách đó chừng mấy trăm mét đang có một bóng dáng trong suốt lơ lửng chú ý lắng nghe.

Vừa nghe xong câu nói của Trần Dương, bóng dáng của người này liền chao đảo, có xu hướng té lộn cổ xuống dưới. Cũng may hắn không phải là hạng cóc ổi, chớp mắt một cái đã định thần lại, nhỏ giọng mắng:

- Xú tiểu tử, cái gì mà hút hết máu, lại còn cẩn thận ăn nhiều cơm để có sức nhỏ máu? Đồ vật của lão tử thứ nào mà chẳng phải thần vật, chẳng lẽ còn thấp kém như vậy sao! Hừ!

Mắng xong, lão lại âm thầm chăm chú quan sát tiếp.

Lúc này, Trần Dương sau khi rửa tay sạch sẽ, lại lấy từ túi áo ra một cây kim sắc bén. Hắn nhìn cây kim này, đem bông gòn chấm một tý nước sát trùng lau chùi thật sạch sẽ.

Sau khi xác định bề mặt cây kim đã bóng như một tấm gương sáng choáng, hắn mới đưa ngón tay giữa ra đâm nhẹ một cái.

Một giọt máu tươi theo đó trào ra.

Lão đầu tử thấy cảnh này thì đưa tay quệt trán lau đi mồ hôi.

- Lão tử mấy tỉ năm chu du khắp tinh không, không ngờ hôm nay lật thuyền trong mương, không ngờ bị xú tiểu tử này làm đổ mồ hôi lạnh. Hừ! Để xem biểu hiện ngươi thế nào, đừng khiến ta thất vọng! Tuy nhiên, đức tính cẩn thận sợ chết như vậy thì cũng có mấy phần phong phạm của lão phu khi xưa a! Hắc hắc…

Lão già này tự tâng bốc bản thân vài câu, lại cảm thấy hào hứng dạt dào, liền vẩy tay một cái, bóng dáng biến mất tại chỗ, rời khỏi nơi này.

Mà giọt máu tươi của Trần Dương cuối cùng cũng vượt qua bao gian nan trắc trở, cuối cùng rơi xuống miếng ngọc màu tím.

Giọt máu khẽ cười mãn nguyện hoà tan lên miếng ngọc.

Tiếp theo…

Không có đâu bạn hiền, không có hào quang vạn trượng kinh diễm gì hết, mà là đột nhiên trước mắt Trần Dương tối sầm, đầu hắn gục xuống bàn tạo ra âm thanh ‘Bốp!’

Tuy nhiên, lúc này Trần Dương cũng không còn biết đau đớn gì nữa mà hình ảnh trước mắt hắn lúc này là một căn phòng rộng lớn toả ra ánh sáng tím nhu hoà.

Căn phòng này hai bên được che chắn bằng một loại chất liệu trắng bóng như bạch ngọc. Mà trên tường treo từng bức tranh có đủ hình dáng lạ kỳ.

Trần Dương lúc này thử di động bước chân đi tới trước liền nhìn thấy một cái ghế được chạm khắc hoa mỹ.

- Bái kiến Phán quan đại nhân!

Một âm thanh nhàn nhạt vang lên làm cho Trần Dương thoáng giật mình.

Dù là bất cứ ai, ở một nơi có chút kỳ ảo như thế này bỗng dưng nghe tiếng nói thì chắc chắn cũng đều có phản ứng tương tự Trần Dương mà thôi.

Trần Dương nghe âm thanh thì xoay người tìm kiếm, nhưng không thấy bóng dáng của bất cứ ai.

- Phán quan đại nhân mời ngồi!

Tiếng nói kia lại vang lên, sau đó một lực hút nhu hoà kéo Trần Dương đến chỗ chiếc ghế.

Trần Dương không có chút sức lực phản kháng nào liền bị hút ngồi trên ghế.

Sau khi ngồi lên, đột nhiên từng luồng thông tin mãnh liệt tràn vào trí não của Trần Dương.

- Chào tân chủ nhân Phán Thần Hệ Thống! Hoan nghênh ngài gia nhập chức nghiệp! Đẳng cấp của ngài hiện tại là Phán Quan Nhất Tinh!

Trần Dương nhận được thông tin này liền vô thức thắc mắc:

- Ồ? Phán Thần Hệ Thống là cái gì? Phán Quan Nhất Tinh là sao?

- Bẩm đại nhân, Phán Thần Hệ Thống chính là hệ thống hỗ trợ ngài hoàn thành chức nghiệp phán định thiện ác nhân gian, hành thiện tích đức, trợ giúp sinh linh đắc thành đại đạo. Còn Phán Quan Nhất Tinh chính là cấp bậc quan vị của ngài hiện tại. Đây là đẳng cấp quan vị thấp nhất.

Lại một dòng thông tin đều đều truyền đến làm cho Trần Dương có chút hiểu ra.

Trong lúc đó, âm thanh đều đều lạnh nhạt của Phán Thần Hệ Thống lại truyền tới:

- Ta là khí linh của Phán Thần Hệ Thống, là phụ tá của ngài đối với sự tình liên quan đến hệ thống này. Mỗi đời Phán quan tiếp nhận hệ thống đều được tặng quan ấn và năng lực tương ứng. Hiện tại mời ngài tiếp nhận!

Lời này vừa dứt, trước mắt Trần Dương đột nhiên hiện lên một cái ấn hình vuông trụ bằng nắm đấm, phát ra một quang mang tím nhạt lơ lửng giữa không trung.

Ấn này bốn phía có khắc hình Bạch hổ, Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước.

Trần Dương cầm lấy Quan ấn, lại nhìn bên dưới liền thấy có khắc một chữ ‘Trần’! Một cảm giác tâm linh tương thông chậm rãi lan tràn khắp người Trần Dương.

Trần Dương đột nhiên linh cơ loé sáng khẽ động ý niệm, Quan ấn lập tức xoay tròn rồi biến mất tại chỗ.

Thấy cảnh này, hắn thích thú triệu hồi rồi cất đi Quan ấn, lập đi lập lại mấy lần mới mãn nguyện cất nó đi.

Như biết Trần Dương đã quan sát và tiếp nhận xong Quan ấn, Phán Thần Hệ Thống ngay lập tức truyền tới một đoạn thông tin khác:

- Phán Quan Nhất Tinh. Được cấp một cặp Pháp nhãn có thể nhìn thấy bảng công đức và cấp độ thiện ác của tất cả sinh linh có bao gồm nhân loại, công đức của phàm nhân được chia thành âm đức và dương đức tuỳ theo thiện ác. Phán Quan Nhất Tinh được cấp Độ Hoá Chú giúp độ hoá oán niệm sinh linh từ cấp độ hai trở xuống. Phán Quan Nhất Tinh có Phán Định Chân Ngôn có thể thưởng thiện phạt ác cho tất cả sinh linh từ cấp hai trở xuống. Ngoài ra, khi quan vị tăng lên, đại nhân còn có thể đạt được càng nhiều quyền hạn khác trợ giúp cho công việc của ngài. Đối với việc phán định thiện ác để trách phạt hoặc ban thưởng, ngài có thể tuỳ ý phán định bất cứ lúc nào ngài muốn. Nhưng nếu như có sinh linh kiện cáo hoặc đề nghị khen thưởng, khi đó ngài phải tiếp nhận mà phán định cho kẻ có yêu cầu.

- Ngoài ra, Phán Quan Nhất Tinh còn được cấp bổng lộc như sau:

+ Pháp Đường: Dùng để thẩm xét, xét xử, phán xử tất cả sinh linh. Ở nơi này, tất cả sinh linh đều bình đẳng như nhau, bị khoá mọi pháp lực lẫn tu vi, sức mạnh. Nơi này Phán Quan ngài là người có quyền tối cao.

+ Thương Khố: Tại nơi này, đại nhân có thể dùng điểm công đức để đổi các loại vật phẩm tương ứng. Nhận lãnh bổng lộc tương ứng liên quan đến công vụ.

+ Phán Quan Cung: Nơi cư ngụ, tạm trú của Phán quan và thuộc cấp.

+ Phán Ngục: Nơi giam cầm, tạm giữ những ngươi đang chờ phán xử.

+ Nông Trang: Nơi để phạm nhân cải tạo, lao động khổ sai, hoặc thực hiện các công việc khác theo quyết định của Phán quan đại nhân.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 162 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: growland0010, MTL và 36 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.