Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

 
Có bài mới 31.10.2017, 14:04
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1064
Được thanks: 12060 lần
Điểm: 48.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương - Điểm: 100
Chương 82: Thích, không liên quan chủng tộc.
Editor: ChieuNinh

"Mùa xuân, vạn vật hồi phục, những động vật bắt đầu sinh động, chúng nó bắt đầu khâu quan trọng nhất kéo dài chủng tộc—— sinh sản!"

Lỗ Đạt Mã nhớ trong《 thế giới động vật 》thường nhắc tới câu như vậy. Mà hiện nay, hình như nàng cũng thông qua vài hành động gần đây của Tiểu Hoa mà thấy được chút đầu mối.

Từ lúc băng trên dòng suối tan, thời tiết ấm lại, Tiểu Hoa thường xuyên sẽ thay đổi hình thái Tiểu Báo, đi tới bên cạnh Dạ, nằm ngửa xuống, lộ ra cái bụng hướng lên trên, vừa lấy phần lưng ma sát mặt đất, vừa nhìn Dạ phát ra âm thanh "Ô ô"  tương tự mời mọc.

Lỗ Đạt Mã biết, đây là bản năng của động vật trong thân thể Tiểu Hoa, thời kỳ nàng ấy tìm phối ngẫu đến.

Mà mỗi khi đến loại thời điểm này, nàng đều sẽ cực kỳ khẩn trương nhìn Dạ, trong lòng mang theo một loại cảm giác nói không ra là cái gì, giống như vô số nút kết thắt lại.

Khi thấy Dạ chỉ nhíu cái mũi ngửi một cái liền đi ra, rối rắm trong lòng của Lỗ Đạt Mã mới chậm rãi giảm bớt.

Nhưng mà, nàng sợ, sợ có một ngày Dạ sẽ tuân hoàn theo bản năng thú tính trong thân thể của hắn, xảy ra chút gì với Tiểu Hoa, đây là nàng không thể nào tiếp thu được.

Không biết vì sao, ở trong lòng của nàng, dù sao vẫn cho rằng Tiểu Hoa là một con Tiểu Báo giống cái, có lẽ là bởi vì thời gian chung đụng không đủ lâu, có lẽ là bởi vì phần lớn thời gian trong ngày Tiểu Hoa đều là lấy hình thái Tiểu Báo lắc lư ở trước mắt của nàng.

Nhưng mà, đối với Dạ thì lại khác, dù lúc nào Dạ cũng biến thành Tiểu Báo, Lỗ Đạt Mã vẫn như cũ cảm thấy hắn là một con người, một người đàn ông, một nam nhân có thể để cho nàng dựa vào.

Cái này có phải cái gọi là "tình tiết chim non" hay không? Nàng xuyên qua tới đây rồi, Dạ là "người" đầu tiên nàng nhìn thấy, là Dạ vẫn luôn cùng với nàng, chăm sóc nàng, có thể nói sống nương tựa lẫn nhau cùng với nàng.

Mùa xuân sau giữa trưa, mặt trời ấm áp cũng không quá mãnh liệt, Dạ đã ăn cơm trưa miễn cưỡng lười biếng, áp hai bắp chân to nằm ở trên võng của Lỗ Đạt Mã, nhàn nhã phơi tắm nắng.

Lỗ Đạt Mã liếc mắt nhìn Tiểu Hoa, lúc này nàng ấy hóa thân thành đại miêu màu nâu nhạt lốm đốm, đang nằm sấp ở trên đệm da thú chợp mắt. Từ lúc mùa xuân đến Tiểu Hoa tiến vào kỳ giao phối, bắt đầu đánh chủ ý lên Dạ, Lỗ Đạt Mã liền đem Dạ trở thành cá nàng nuôi, thời khắc luôn sợ bị đại miêu Tiểu Hoa ngậm trong mồm tha đi ăn.

Lỗ Đạt Mã suy nghĩ một chút, lúc này hai người bọn họ đều là thời điểm ăn no muốn buồn ngủ, mình không nhìn hẳn là cũng sẽ không xảy ra chút chuyện gì, liền xoay người đi đặc chế da thú góp nhặt cũng mấy ngày rồi.

Khi nàng trở lại lần nữa, lại thấy mỹ nhân báo Tiểu Hoa trần truồng đúng như một cô gái dịu dàng đáng yêu, đè ở trên người Dạ.

Mà Dạ nằm ở trên cỏ, cái võng trên cây to bên cạnh vẫn còn đang thoáng lung lay, nhìn một cái cũng biết thời điểm bọn hắn rớt từ phía trên xuống là kịch liệt bực nào. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh

Từ vị trí của nàng Lỗ Đạt Mã không thấy được vẻ mặt và động tác của Dạ, mà lúc này đầu óc nàng giống như động cơ chết máy, cũng không rảnh bận tâm nghĩ những thứ này. Nàng chỉ cảm thấy mình giống như bị thiên lôi bổ trúng, cứng còng ngay tại chỗ, trong lòng bình ngũ vị bị đổ hết.

Chuyện nàng lo lắng vẫn đã xảy ra —— Dạ muốn cùng Tiểu Hoa cùng nhau tạo thành gia đình, sau đó sẽ dựng dục đời sau của bọn họ. Như vậy, bản thân một người dư thừa là nàng phải làm gì đây?

Hình ảnh chung sống với Dạ một đoạn lại một đoạn tự hiện lên trong óc nàng, tất cả đều là vui vẻ ấm áp, nhưng tất cả đều sẽ không còn thuộc về nàng nữa.

Trước mắt Lỗ Đạt Mã hoàn toàn mơ hồ, cái gì nàng cũng không thấy rõ, cái gì nàng muốn cũng không nhìn rõ ràng. Nhưng mà, không thấy rõ, là có thể coi như không có xảy ra sao?

Không thể!

Nước mắt ở trong lúc Lỗ Đạt Mã không ý thức chút nào lại rơi không ngừng, không ngừng rơi xuống. Quét qua gương mặt, chảy vào trong lòng, rửa sạch nơi đó thành một mảnh sáng trong. Mắt tuy bị nước mắt mơ hồ nhìn không rõ cảnh vật, tâm lại bị nước mắt cọ rửa trở nên rõ ràng, rất rõ ràng.

Lỗ Đạt Mã thấy rõ tim của mình, nàng thích Dạ, không phải cái loại thích người thân, bằng hữu, chiến hữu đó, là thích của một nữ nhân đối với nam nhân. Thì ra là, thích một người là không liên quan chủng tộc, chỉ là bây giờ nàng mới hiển được, có phải là quá muộn hay không?

Nước mắt vẫn như cũ không bị khống chế rơi xuống, mà Lỗ Đạt Mã cũng không muốn đi khống chế, bây giờ nàng chỉ muốn khóc.

Chợt, một đôi cánh tay có lực kéo nàng vào một bộ ngực ấm áp, mùi vị nhàn nhạt quen thuộc tràn đầy lỗ mũi của Lỗ Đạt Mã. Đây là mùi vị của Dạ, mùi vị có thể khiến nàng an tâm, chỉ là, mùi vị này cũng sắp không còn thuộc về mình.

Lỗ Đạt Mã tham luyến, tựa đầu vào trong ngực Dạ, không có hình tượng khóc lớn lên.

Nàng sẽ ôm ấp một lần, một lần cuối cùng, sau đó nàng sẽ lặng lẽ rời đi. Thay vì nhìn mà đau lòng, không bằng nên rời đi sớm, thời gian là thầy thuốc giỏi nhất, có thể san bằng tất cả vết thương.

"Đạt Mã?" Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh

Giọng nói hùng hậu vang lên từ phía trên đầu Lỗ Đạt Mã, đó là âm thanh lo lắng của Dạ.

Nghe giọng nói này, Lỗ Đạt Mã khóc đến càng thêm đau lòng muốn chết.

"Đạt Mã! Đừng khóc!"

Tiếng khóc của Lỗ Đạt Mã khiến tim Dạ sốt ruột, hắn đào ra khuôn mặt nhỏ nhắn của Lỗ Đạt Mã đang khóc lóc vô cùng thảm thiết từ trong ngực, lè lưỡi liếm đi từng giọt một, hết sức dịu dàng.

Lưỡi, theo nước mắt một đường xuống phía dưới, cho đến khóe môi Lỗ Đạt Mã, nhẹ nhàng liếm lên, sau đó từ từ thăm dò, mút vào.

Trong nháy mắt Lỗ Đạt Mã có chút sững sờ, sau đó liền thuận theo nội tâm của mình, nhấc mủi chân lên, cánh tay mảnh khảnh vòng lên trên cổ Dạ, nỗ lực đáp lại.

Không thèm nghĩ trước đó nữa, không thèm nghĩ về sau nữa, chỉ muốn hiện tại. Coi như trong thiên địa chỉ có nàng và Dạ.

Khi Lỗ Đạt Mã thiếu dưỡng khí đến sắp bất tỉnh thì Dạ mới thả đẩy môi nàng ra, hai cánh tay có lực vẫn vững vàng cố định lấy nàng ở trong ngực như cũ.

"Đạt Mã, đừng khóc. . . . . . Đạt Mã, đừng khóc. . . . . ."

Mới vừa rồi hắn đang ở trên võng ngủ thật ngon, đột nhiên liền bị Tiểu Hoa nhào xuống, hắn có tính khí rời giường vung một cái liền quăng Tiểu Hoa sang một bên, bò dậy liền thấy Lỗ Đạt Mã đứng ở chỗ này rơi nước mắt. Mỗi lần thấy Lỗ Đạt Mã khóc, Dạ cũng sẽ tay chân luống cuống, hắn lăn qua lộn lại chỉ biết lặp lại một câu nói này.

Hắn nâng cằm, lần nữa liếm đi nước mắt tràn ra trên khóe mắt Lỗ Đạt Mã. Phần lưng theo động tác của hắn mà cong cong một hồi liền truyền ra cảm giác đau đớn.

"Tiểu Hoa, ghét!"

Dạ cau mày ném ra một câu nói. Trong khẩu khí mang theo cực kỳ không kiên nhẫn.

Đây là đang diễn trò gì vậy? Mới vừa rồi không phải bọn họ vẫn còn ở trên đất. . . . . .

Dạ thấy Đạt Mã ngừng khóc, giống như đứa bé làm nũng xoay người, đưa lưng về phía nàng.

"Đạt Mã, đau!"

Lỗ Đạt Mã giương mắt, chỉ thấy trên tấm lưng dày rộng của Dạ bị một cục đá bén nhọn khảm vào, có chút vết máu tí ti chảy ra. Có thể thấy được mới vừa rồi hắn và Tiểu Hoa lăn lộn trên sân cỏ có bao nhiêu kịch liệt. Nghĩ tới đây, ở trong lòng của Lỗ Đạt Mã lại nổi lên trận trận chua xót.

Tay vốn định giúp hắn xử lý vết thương liền để xuống từ giữa không trung, nhấc chân, tức giận đá cái mông Dạ một cước.

"Ai làm thì đi tìm người đó!"

Bởi vì khóc một trận, giọng mũi nồng hậu, nghe vào tựa như mang theo sự nũng nịu khác người.

"Không! Chán ghét Tiểu Hoa!"

Dạ xoay người, ôm Lỗ Đạt Mã vào trong ngực lần nữa.

"Đạt Mã, đau!" ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

"Đau! Đáng đời! Ghét nàng còn lăn lộn với nàng trên sân cỏ!"

Lỗ Đạt Mã không biết, lúc này trong giọng điệu của nàng mang theo vị chua nồng đậm. (ghen)

"Dạ ngủ, Tiểu Hoa bổ nhào, rớt xuống, đau!"

"Hừ. . . . . ."

Lỗ Đạt Mã vừa định nói "Đau! Ráng chịu!", lại nghe rõ lời Dạ nói thì sửng sốt một chút, nàng cố gắng nghiêm túc tiêu hóa.

Chẳng lẽ?

"Dạ không thích Tiểu Hoa?"

Lỗ Đạt Mã lên tiếng xác nhận.

"Tiểu Hoa! Ghét!"

Lỗ Đạt Mã biết, Dạ nói đều là thật, hắn chưa bao giờ lừa gạt mình.

"Vậy. . . . . ."

Lỗ Đạt Mã muốn hỏi, ghét nàng ấy tại sao còn muốn cùng đi săn bắt với nàng ấy, cùng ra cùng vào.

"Đạt Mã thích Tiểu Hoa!"

Đột nhiên Dạ toát ra một câu, còn mang theo ghen tức nồng đậm.

"Ực. . . . . ."

Chẳng lẽ, Dạ thay đổi thái độ đối với Tiểu Hoa là bởi vì hắn cho rằng mình thích Tiểu Hoa? Hắn cho phép Tiểu Hoa đến gần là vì nịnh nọt mình? Vậy ban đầu hắn có địch ý đối với Tiểu Hoa cũng là bởi vì mình?

Trời ạ!

Qúa mức ô long rồi! (ô long: giống như hiểu lầm nối tiếp í)

Chỉ là, cái Ô Long này Lỗ Đạt Mã rất thích.

"Dạ thích Đạt Mã không?"

Lỗ Đạt Mã cảm thấy, mình thoáng cái từ địa ngục bay lên Thiên đường.

"Thích! Thích Đạt Mã!"

Dạ trả lời không chút do dự, hơn nữa hết sức chăm chú gật đầu.

"Thích thế nào? Thích bao nhiêu?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh sảo của Lỗ Đạt Mã, từ mưa to chuyển quang đãng.

". . . . . ."

Dạ ngốc lăng, hắn không biết trả lời như thế nào.

Nhìn bộ dáng Dạ ngu ngơ, đột nhiên Lỗ Đạt Mã nhảy dựng lên, hai cánh tay mảnh khảnh gắt gao ôm cổ Dạ, hai chân quấn lên hông của hắn, nhẹ nhàng nói: "Đạt Mã thích Dạ, rất thích, rất thích."

Sau đó, bờ môi mềm mại lại in lên môi mỏng của Dạ. . . . . .

Dạ đáp lại, rất nhiệt liệt đáp lại. . . . . .

Cho đến khi thiếu dưỡng khí. . . . . .

Lỗ Đạt Mã dựa vào trong ngực Dạ, miệng to thở hổn hển, mới nhớ tới, vết thương trên lưng Dạ.

Bởi vì khách tới ngoài ý muốn —— Tiểu Hoa trộn lẫn. Quan hệ của Lỗ Đạt Mã và Dạ liền biến hóa rõ ràng, hơn nữa trực tiếp tiến vào thời kỳ ngọt ngào.

Mà Tiểu Hoa vẫn là Tiểu Hoa như cũ, tùy tâm tùy tính, muốn làm gì thì làm cái đó.

Lỗ Đạt Mã phát hiện, từ tập tính Tiểu Hoa càng gần thú hơn, mà cũng không phải là người. Nàng ấy làm cái gì cũng dựa vào tâm tính của mình, không liên quan cái gì đúng sai và thiện ác, chỉ cần nàng ấy thích. So với Dạ nàng ấy càng có thiên tính phòng bị của sinh vật họ mèo, kiêu ngạo hơn nữa lấy mình làm trung tâm. Mà Dạ đối với người khác như thế nào, Lỗ Đạt Mã không cũng biết, nhưng hắn đối với nàng hoàn toàn giống như một con trung khuyển. Chẳng lẽ đây là bởi vì có quan hệ cùng với việc lớn lên bên cạnh sói?

Nếu như lấy Dạ và Tiểu Hoa ra làm so sánh, Dạ hoàn toàn là người một có trí khôn bậc cao. Đây có phải là bởi vì lâu dài sinh hoạt chung một chỗ với mình, thay đổi một cách vô tri vô giác hay không? Hay hoặc là, ăn đồ ăn chín thật sự có ích cho tiến hóa? ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Có lẽ là người tình trong mắt hóa Tây Thi nói cũng không chừng, hiện tại cho dù có một trai đẹp loài người cao cấp tinh khiết đứng ở trước mặt mình, nàng cũng vẫn sẽ cảm thấy, Dạ là tốt nhất như cũ!

Sự kiện Ô Long đi qua không tới mấy ngày, Tiểu Hoa bày tỏ, nàng ấy muốn rời đi, nàng ấy phải trở về địa phương nàng tới.

Lỗ Đạt Mã muốn đi cùng nàng nhìn một chút, nếu như không được hoan nghênh, thì nàng trở về nữa, coi như đi ngắm cảnh du lịch.

Nàng xem sang Dạ, do dự mở miệng như thế nào.

Ngoài dự đoán của mọi người, Dạ đột nhiên nói: "Đạt Mã? Đi?"

Ực. . . . . .

Dạ cũng muốn đi nhìn xem?

Suy nghĩ một chút cũng đúng, mọi người thích truy tìm nguồn gốc, tìm cội nguồn. Dạ hẳn là cũng có ý tưởng như vậy.

Lỗ Đạt Mã gật đầu một cái, cười đến ngọt ngào, nói: "Ngươi đi vậy ta cũng đi theo!"

Đây rõ ràng là được tiện nghi khoe mẽ.

Quyết định chủ ý thì phải động thân, Lỗ Đạt Mã và Dạ liền bắt đầu thu dọn gia sản trong nhà.

Lão nhân đều nói: "Nhà rách trị giá bạc vạn" thật một chút cũng không sai, Lỗ Đạt Mã phát hiện, nàng cảm thấy mỗi một thứ nào cũng hữu dụng, cũng không muốn ném bỏ một món nào, cái nào cũng muốn mang theo. Chọn trái chọn phải, rút gọn nửa ngày vẫn còn nhiều giống như dọn nhà.

Dạ nhìn Lỗ Đạt Mã rối rắm, không nói bất cứ điều gì, ngày hôm sau thời điểm đi săn bắt về thì dẫn theo ba con trâu sừng trở lại làm cu li.

Khi từng món đồ một được cột lên lưng trâu sừng thì, nét mặt Tiểu Hoa có chút giống đang nhìn kính Tây Dương, khuôn mặt không thể tưởng tượng nổi. Ở trong mắt của nàng ấy, những động vật này chỉ có một cách dùng, đó chính là —— ăn.

Thu thập đồ đạc xong, Lỗ Đạt Mã để cho Dạ lại dùng rèm da thú vừa dầy vừa nặng cùng với hai cánh cửa lại che kín cửa động một lần nữa. Nơi này là căn nhà đầu tiên của bọn họ, có lẽ tương lai không lâu, bọn họ còn có thể trở lại.

Trước khi đi, nói thật Lỗ Đạt Mã thật sự có chút không bỏ được địa phương ở thật lâu này.

Ngược lại Dạ không có phản ứng gì, Lỗ Đạt Mã nghĩ, có lẽ hắn cũng không đành, chỉ là không tỏ vẻ ra ngoài.

Mang theo ba con trâu sừng, bọn họ lên đường.

Tiểu Hoa như cũ là hình dáng Tiểu Báo, dẫn đầu đi ở phía trước, Dạ đeo cung tên, cầm trường mâu, dắt ba con trâu sừng đi theo ở phía sau, Lỗ Đạt Mã ngồi ở trên lưng một con trong đó. Nhìn xa xa giống như là một thợ săn mang theo vợ và sủng vật đi ra ngoài săn thú, đang trên đường về nhà.

Lỗ Đạt Mã nhận ra con đường bọn họ đi lúc này, con đường này bọn họ đi qua mấy lần, là đường thông hướng thảo nguyên.

Cũng không lâu lắm, bọn họ liền lên thảo nguyên, sau đó, Tiểu Hoa dẫn bọn họ một đường đi về phía nam.

Buổi tối, thời điểm dựng trại, bởi vì có Tiểu Hoa, Dạ có thể cùng nàng ấy thay nhau săn đuổi. Tiểu Hoa đi trước, Dạ coi chừng Lỗ Đạt Mã, khi Tiểu Hoa trở lại, Dạ lại đi ra ngoài săn bắt.

Đi như vậy suốt năm ngày, Lỗ Đạt Mã trên lưng trâu sừng, nhìn từ xa thấy được hồ chứa nước làm muối.

Cách hồ chứa nước làm muối có thể thấy núi non trùng điệp đối diện cách đó không xa. Ngọn núi xem ra cũng không tính là quá cao, nhưng mà cây cối rừng cây, xa xa nhìn sang, thật giống như một tầng sương mù quấn vòng quanh.

Chẳng lẽ quê hương Tiểu Hoa ở bên kia núi?

Nhìn bước chân của Tiểu Hoa càng chạy càng nhẹ nhàng hơn, Lỗ Đạt Mã có thể xác định rồi, mục đích của nàng ấy chính là dãy núi bên kia.

Không biết nơi đó cũng có hồ chứa nước làm muối hay không, hỏi Tiểu Hoa, nàng ấy nghe không hiểu chỉ lắc đầu.

Bởi vì qua một mùa đông, muối lần trước nàng và Dạ mang về đã không còn nhiều lắm, sợ bên kia không tìm được muối, Lỗ Đạt Mã lấy một túi để ngừa ngộ nhỡ.

Thật ra thì nàng còn muốn mang nhiều một chút, nhưng không biết đường xá có còn xa lắm không, sợ mang nhiều không có phương tiện, tăng thêm gánh nặng, chỉ đành phải thôi.

Đến gần mảnh núi rừng kia, Lỗ Đạt Mã mới phát hiện, vây chung quanh không phải là sương mù, mà càng giống như chướng khí. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Mà động tác tiếp theo của Tiểu Hoa xác nhận ý tưởng Lỗ Đạt Mã, nàng ấy hái mấy đóa hoa nhỏ màu vàng nhạt từ trong một bụi cỏ, giống như cúc non.

Tiểu Hoa biểu thị cho nàng và Dạ, để cho bọn họ nhai nát các loại hoa nhỏ này rồi nhét vào trong lỗ mũi.

Lỗ Đạt Mã cầm trong tay loay hoay nửa ngày cũng không có phát hiện chỗ kỳ dị gì. Chẳng lẽ hoa vàng nho nhỏ này có cùng công hiệu như cây kim châm, cây bo bo hoặc cây cau?

Thấy động tác Tiểu Hoa, nàng và Dạ theo lời làm theo.

Nhai nát đóa hoa vàng thì phát ra một mùi thơm nhàn nhạt tương tự như cây kim ngân, chẳng lẽ là mùi thơm này có thể trung hòa, loại bỏ chướng khí?

Lỗ Đạt Mã còn hái thêm một chút nhai nát để Dạ nhét vào trong lỗ mũi trâu sừng. Cu li rất quan trọng, không biết leo qua cánh rừng núi này còn phải đi bao lâu, nếu như trâu sừng bị chướng khí trúng độc chết rồi, có thể gặp phiền toái.

Cây cối trong rừng núi này không cao lớn giống cây cối ở bên trong vùng rừng rậm Lỗ Đạt Mã và Dạ ở, bọn chúng rất thấp, hơn nữa chạc cây mọc lan tràn. Lỗ Đạt Mã không cách nào cưỡi trên lưng trâu sừng nữa, nàng leo xuống, nắm tay Dạ, chậm rãi leo theo Tiểu Hoa.

Lỗ Đạt Mã phát hiện, mảnh rừng núi này trừ có chướng khí không tốt để ở ra, tựa như cùng một tòa bảo tàng thức ăn. Nàng ở chỗ này gặp được tương tự với măng, nấm mèo, nấm gì đó, còn có một chút trái cây diện mạo quái dị. Thời điểm được Tiểu Hoa xác nhận những thứ đồ này có thể ăn, Lỗ Đạt Mã vui sướng đến phát rồ luôn rồi.

Hết chương 82.

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 82: Thích, không liên quan chủng tộc.
Editor: ChieuNinh

"Mùa xuân, vạn vật hồi phục, những động vật bắt đầu sinh động, chúng nó bắt đầu khâu quan trọng nhất kéo dài chủng tộc—— sinh sản!"

Lỗ Đạt Mã nhớ trong《 thế giới động vật 》thường nhắc tới câu như vậy. Mà hiện nay, hình như nàng cũng thông qua vài hành động gần đây của Tiểu Hoa mà thấy được chút đầu mối.

Từ lúc băng trên dòng suối tan, thời tiết ấm lại, Tiểu Hoa thường xuyên sẽ thay đổi hình thái Tiểu Báo, đi tới bên cạnh Dạ, nằm ngửa xuống, lộ ra cái bụng hướng lên trên, vừa lấy phần lưng ma sát mặt đất, vừa nhìn Dạ phát ra âm thanh "Ô ô"  tương tự mời mọc.

Lỗ Đạt Mã biết, đây là bản năng của động vật trong thân thể Tiểu Hoa, thời kỳ nàng ấy tìm phối ngẫu đến.

Mà mỗi khi đến loại thời điểm này, nàng đều sẽ cực kỳ khẩn trương nhìn Dạ, trong lòng mang theo một loại cảm giác nói không ra là cái gì, giống như vô số nút kết thắt lại.

Khi thấy Dạ chỉ nhíu cái mũi ngửi một cái liền đi ra, rối rắm trong lòng của Lỗ Đạt Mã mới chậm rãi giảm bớt.

Nhưng mà, nàng sợ, sợ có một ngày Dạ sẽ tuân hoàn theo bản năng thú tính trong thân thể của hắn, xảy ra chút gì với Tiểu Hoa, đây là nàng không thể nào tiếp thu được.

Không biết vì sao, ở trong lòng của nàng, dù sao vẫn cho rằng Tiểu Hoa là một con Tiểu Báo giống cái, có lẽ là bởi vì thời gian chung đụng không đủ lâu, có lẽ là bởi vì phần lớn thời gian trong ngày Tiểu Hoa đều là lấy hình thái Tiểu Báo lắc lư ở trước mắt của nàng.

Nhưng mà, đối với Dạ thì lại khác, dù lúc nào Dạ cũng biến thành Tiểu Báo, Lỗ Đạt Mã vẫn như cũ cảm thấy hắn là một con người, một người đàn ông, một nam nhân có thể để cho nàng dựa vào.

Cái này có phải cái gọi là "tình tiết chim non" hay không? Nàng xuyên qua tới đây rồi, Dạ là "người" đầu tiên nàng nhìn thấy, là Dạ vẫn luôn cùng với nàng, chăm sóc nàng, có thể nói sống nương tựa lẫn nhau cùng với nàng.

Mùa xuân sau giữa trưa, mặt trời ấm áp cũng không quá mãnh liệt, Dạ đã ăn cơm trưa miễn cưỡng lười biếng, áp hai bắp chân to nằm ở trên võng của Lỗ Đạt Mã, nhàn nhã phơi tắm nắng.

Lỗ Đạt Mã liếc mắt nhìn Tiểu Hoa, lúc này nàng ấy hóa thân thành đại miêu màu nâu nhạt lốm đốm, đang nằm sấp ở trên đệm da thú chợp mắt. Từ lúc mùa xuân đến Tiểu Hoa tiến vào kỳ giao phối, bắt đầu đánh chủ ý lên Dạ, Lỗ Đạt Mã liền đem Dạ trở thành cá nàng nuôi, thời khắc luôn sợ bị đại miêu Tiểu Hoa ngậm trong mồm tha đi ăn.

Lỗ Đạt Mã suy nghĩ một chút, lúc này hai người bọn họ đều là thời điểm ăn no muốn buồn ngủ, mình không nhìn hẳn là cũng sẽ không xảy ra chút chuyện gì, liền xoay người đi đặc chế da thú góp nhặt cũng mấy ngày rồi.

Khi nàng trở lại lần nữa, lại thấy mỹ nhân báo Tiểu Hoa trần truồng đúng như một cô gái dịu dàng đáng yêu, đè ở trên người Dạ.

Mà Dạ nằm ở trên cỏ, cái võng trên cây to bên cạnh vẫn còn đang thoáng lung lay, nhìn một cái cũng biết thời điểm bọn hắn rớt từ phía trên xuống là kịch liệt bực nào. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh

Từ vị trí của nàng Lỗ Đạt Mã không thấy được vẻ mặt và động tác của Dạ, mà lúc này đầu óc nàng giống như động cơ chết máy, cũng không rảnh bận tâm nghĩ những thứ này. Nàng chỉ cảm thấy mình giống như bị thiên lôi bổ trúng, cứng còng ngay tại chỗ, trong lòng bình ngũ vị bị đổ hết.

Chuyện nàng lo lắng vẫn đã xảy ra —— Dạ muốn cùng Tiểu Hoa cùng nhau tạo thành gia đình, sau đó sẽ dựng dục đời sau của bọn họ. Như vậy, bản thân một người dư thừa là nàng phải làm gì đây?

Hình ảnh chung sống với Dạ một đoạn lại một đoạn tự hiện lên trong óc nàng, tất cả đều là vui vẻ ấm áp, nhưng tất cả đều sẽ không còn thuộc về nàng nữa.

Trước mắt Lỗ Đạt Mã hoàn toàn mơ hồ, cái gì nàng cũng không thấy rõ, cái gì nàng muốn cũng không nhìn rõ ràng. Nhưng mà, không thấy rõ, là có thể coi như không có xảy ra sao?

Không thể!

Nước mắt ở trong lúc Lỗ Đạt Mã không ý thức chút nào lại rơi không ngừng, không ngừng rơi xuống. Quét qua gương mặt, chảy vào trong lòng, rửa sạch nơi đó thành một mảnh sáng trong. Mắt tuy bị nước mắt mơ hồ nhìn không rõ cảnh vật, tâm lại bị nước mắt cọ rửa trở nên rõ ràng, rất rõ ràng.

Lỗ Đạt Mã thấy rõ tim của mình, nàng thích Dạ, không phải cái loại thích người thân, bằng hữu, chiến hữu đó, là thích của một nữ nhân đối với nam nhân. Thì ra là, thích một người là không liên quan chủng tộc, chỉ là bây giờ nàng mới hiển được, có phải là quá muộn hay không?

Nước mắt vẫn như cũ không bị khống chế rơi xuống, mà Lỗ Đạt Mã cũng không muốn đi khống chế, bây giờ nàng chỉ muốn khóc.

Chợt, một đôi cánh tay có lực kéo nàng vào một bộ ngực ấm áp, mùi vị nhàn nhạt quen thuộc tràn đầy lỗ mũi của Lỗ Đạt Mã. Đây là mùi vị của Dạ, mùi vị có thể khiến nàng an tâm, chỉ là, mùi vị này cũng sắp không còn thuộc về mình.

Lỗ Đạt Mã tham luyến, tựa đầu vào trong ngực Dạ, không có hình tượng khóc lớn lên.

Nàng sẽ ôm ấp một lần, một lần cuối cùng, sau đó nàng sẽ lặng lẽ rời đi. Thay vì nhìn mà đau lòng, không bằng nên rời đi sớm, thời gian là thầy thuốc giỏi nhất, có thể san bằng tất cả vết thương.

"Đạt Mã?" Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh

Giọng nói hùng hậu vang lên từ phía trên đầu Lỗ Đạt Mã, đó là âm thanh lo lắng của Dạ.

Nghe giọng nói này, Lỗ Đạt Mã khóc đến càng thêm đau lòng muốn chết.

"Đạt Mã! Đừng khóc!"

Tiếng khóc của Lỗ Đạt Mã khiến tim Dạ sốt ruột, hắn đào ra khuôn mặt nhỏ nhắn của Lỗ Đạt Mã đang khóc lóc vô cùng thảm thiết từ trong ngực, lè lưỡi liếm đi từng giọt một, hết sức dịu dàng.

Lưỡi, theo nước mắt một đường xuống phía dưới, cho đến khóe môi Lỗ Đạt Mã, nhẹ nhàng liếm lên, sau đó từ từ thăm dò, mút vào.

Trong nháy mắt Lỗ Đạt Mã có chút sững sờ, sau đó liền thuận theo nội tâm của mình, nhấc mủi chân lên, cánh tay mảnh khảnh vòng lên trên cổ Dạ, nỗ lực đáp lại.

Không thèm nghĩ trước đó nữa, không thèm nghĩ về sau nữa, chỉ muốn hiện tại. Coi như trong thiên địa chỉ có nàng và Dạ.

Khi Lỗ Đạt Mã thiếu dưỡng khí đến sắp bất tỉnh thì Dạ mới thả đẩy môi nàng ra, hai cánh tay có lực vẫn vững vàng cố định lấy nàng ở trong ngực như cũ.

"Đạt Mã, đừng khóc. . . . . . Đạt Mã, đừng khóc. . . . . ."

Mới vừa rồi hắn đang ở trên võng ngủ thật ngon, đột nhiên liền bị Tiểu Hoa nhào xuống, hắn có tính khí rời giường vung một cái liền quăng Tiểu Hoa sang một bên, bò dậy liền thấy Lỗ Đạt Mã đứng ở chỗ này rơi nước mắt. Mỗi lần thấy Lỗ Đạt Mã khóc, Dạ cũng sẽ tay chân luống cuống, hắn lăn qua lộn lại chỉ biết lặp lại một câu nói này.

Hắn nâng cằm, lần nữa liếm đi nước mắt tràn ra trên khóe mắt Lỗ Đạt Mã. Phần lưng theo động tác của hắn mà cong cong một hồi liền truyền ra cảm giác đau đớn.

"Tiểu Hoa, ghét!"

Dạ cau mày ném ra một câu nói. Trong khẩu khí mang theo cực kỳ không kiên nhẫn.

Đây là đang diễn trò gì vậy? Mới vừa rồi không phải bọn họ vẫn còn ở trên đất. . . . . .

Dạ thấy Đạt Mã ngừng khóc, giống như đứa bé làm nũng xoay người, đưa lưng về phía nàng.

"Đạt Mã, đau!"

Lỗ Đạt Mã giương mắt, chỉ thấy trên tấm lưng dày rộng của Dạ bị một cục đá bén nhọn khảm vào, có chút vết máu tí ti chảy ra. Có thể thấy được mới vừa rồi hắn và Tiểu Hoa lăn lộn trên sân cỏ có bao nhiêu kịch liệt. Nghĩ tới đây, ở trong lòng của Lỗ Đạt Mã lại nổi lên trận trận chua xót.

Tay vốn định giúp hắn xử lý vết thương liền để xuống từ giữa không trung, nhấc chân, tức giận đá cái mông Dạ một cước.

"Ai làm thì đi tìm người đó!"

Bởi vì khóc một trận, giọng mũi nồng hậu, nghe vào tựa như mang theo sự nũng nịu khác người.

"Không! Chán ghét Tiểu Hoa!"

Dạ xoay người, ôm Lỗ Đạt Mã vào trong ngực lần nữa.

"Đạt Mã, đau!" ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

"Đau! Đáng đời! Ghét nàng còn lăn lộn với nàng trên sân cỏ!"

Lỗ Đạt Mã không biết, lúc này trong giọng điệu của nàng mang theo vị chua nồng đậm. (ghen)

"Dạ ngủ, Tiểu Hoa bổ nhào, rớt xuống, đau!"

"Hừ. . . . . ."

Lỗ Đạt Mã vừa định nói "Đau! Ráng chịu!", lại nghe rõ lời Dạ nói thì sửng sốt một chút, nàng cố gắng nghiêm túc tiêu hóa.

Chẳng lẽ?

"Dạ không thích Tiểu Hoa?"

Lỗ Đạt Mã lên tiếng xác nhận.

"Tiểu Hoa! Ghét!"

Lỗ Đạt Mã biết, Dạ nói đều là thật, hắn chưa bao giờ lừa gạt mình.

"Vậy. . . . . ."

Lỗ Đạt Mã muốn hỏi, ghét nàng ấy tại sao còn muốn cùng đi săn bắt với nàng ấy, cùng ra cùng vào.

"Đạt Mã thích Tiểu Hoa!"

Đột nhiên Dạ toát ra một câu, còn mang theo ghen tức nồng đậm.

"Ực. . . . . ."

Chẳng lẽ, Dạ thay đổi thái độ đối với Tiểu Hoa là bởi vì hắn cho rằng mình thích Tiểu Hoa? Hắn cho phép Tiểu Hoa đến gần là vì nịnh nọt mình? Vậy ban đầu hắn có địch ý đối với Tiểu Hoa cũng là bởi vì mình?

Trời ạ!

Qúa mức ô long rồi! (ô long: giống như hiểu lầm nối tiếp í)

Chỉ là, cái Ô Long này Lỗ Đạt Mã rất thích.

"Dạ thích Đạt Mã không?"

Lỗ Đạt Mã cảm thấy, mình thoáng cái từ địa ngục bay lên Thiên đường.

"Thích! Thích Đạt Mã!"

Dạ trả lời không chút do dự, hơn nữa hết sức chăm chú gật đầu.

"Thích thế nào? Thích bao nhiêu?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh sảo của Lỗ Đạt Mã, từ mưa to chuyển quang đãng.

". . . . . ."

Dạ ngốc lăng, hắn không biết trả lời như thế nào.

Nhìn bộ dáng Dạ ngu ngơ, đột nhiên Lỗ Đạt Mã nhảy dựng lên, hai cánh tay mảnh khảnh gắt gao ôm cổ Dạ, hai chân quấn lên hông của hắn, nhẹ nhàng nói: "Đạt Mã thích Dạ, rất thích, rất thích."

Sau đó, bờ môi mềm mại lại in lên môi mỏng của Dạ. . . . . .

Dạ đáp lại, rất nhiệt liệt đáp lại. . . . . .

Cho đến khi thiếu dưỡng khí. . . . . .

Lỗ Đạt Mã dựa vào trong ngực Dạ, miệng to thở hổn hển, mới nhớ tới, vết thương trên lưng Dạ.

Bởi vì khách tới ngoài ý muốn —— Tiểu Hoa trộn lẫn. Quan hệ của Lỗ Đạt Mã và Dạ liền biến hóa rõ ràng, hơn nữa trực tiếp tiến vào thời kỳ ngọt ngào.

Mà Tiểu Hoa vẫn là Tiểu Hoa như cũ, tùy tâm tùy tính, muốn làm gì thì làm cái đó.

Lỗ Đạt Mã phát hiện, từ tập tính Tiểu Hoa càng gần thú hơn, mà cũng không phải là người. Nàng ấy làm cái gì cũng dựa vào tâm tính của mình, không liên quan cái gì đúng sai và thiện ác, chỉ cần nàng ấy thích. So với Dạ nàng ấy càng có thiên tính phòng bị của sinh vật họ mèo, kiêu ngạo hơn nữa lấy mình làm trung tâm. Mà Dạ đối với người khác như thế nào, Lỗ Đạt Mã không cũng biết, nhưng hắn đối với nàng hoàn toàn giống như một con trung khuyển. Chẳng lẽ đây là bởi vì có quan hệ cùng với việc lớn lên bên cạnh sói?

Nếu như lấy Dạ và Tiểu Hoa ra làm so sánh, Dạ hoàn toàn là người một có trí khôn bậc cao. Đây có phải là bởi vì lâu dài sinh hoạt chung một chỗ với mình, thay đổi một cách vô tri vô giác hay không? Hay hoặc là, ăn đồ ăn chín thật sự có ích cho tiến hóa? ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Có lẽ là người tình trong mắt hóa Tây Thi nói cũng không chừng, hiện tại cho dù có một trai đẹp loài người cao cấp tinh khiết đứng ở trước mặt mình, nàng cũng vẫn sẽ cảm thấy, Dạ là tốt nhất như cũ!

Sự kiện Ô Long đi qua không tới mấy ngày, Tiểu Hoa bày tỏ, nàng ấy muốn rời đi, nàng ấy phải trở về địa phương nàng tới.

Lỗ Đạt Mã muốn đi cùng nàng nhìn một chút, nếu như không được hoan nghênh, thì nàng trở về nữa, coi như đi ngắm cảnh du lịch.

Nàng xem sang Dạ, do dự mở miệng như thế nào.

Ngoài dự đoán của mọi người, Dạ đột nhiên nói: "Đạt Mã? Đi?"

Ực. . . . . .

Dạ cũng muốn đi nhìn xem?

Suy nghĩ một chút cũng đúng, mọi người thích truy tìm nguồn gốc, tìm cội nguồn. Dạ hẳn là cũng có ý tưởng như vậy.

Lỗ Đạt Mã gật đầu một cái, cười đến ngọt ngào, nói: "Ngươi đi vậy ta cũng đi theo!"

Đây rõ ràng là được tiện nghi khoe mẽ.

Quyết định chủ ý thì phải động thân, Lỗ Đạt Mã và Dạ liền bắt đầu thu dọn gia sản trong nhà.

Lão nhân đều nói: "Nhà rách trị giá bạc vạn" thật một chút cũng không sai, Lỗ Đạt Mã phát hiện, nàng cảm thấy mỗi một thứ nào cũng hữu dụng, cũng không muốn ném bỏ một món nào, cái nào cũng muốn mang theo. Chọn trái chọn phải, rút gọn nửa ngày vẫn còn nhiều giống như dọn nhà.

Dạ nhìn Lỗ Đạt Mã rối rắm, không nói bất cứ điều gì, ngày hôm sau thời điểm đi săn bắt về thì dẫn theo ba con trâu sừng trở lại làm cu li.

Khi từng món đồ một được cột lên lưng trâu sừng thì, nét mặt Tiểu Hoa có chút giống đang nhìn kính Tây Dương, khuôn mặt không thể tưởng tượng nổi. Ở trong mắt của nàng ấy, những động vật này chỉ có một cách dùng, đó chính là —— ăn.

Thu thập đồ đạc xong, Lỗ Đạt Mã để cho Dạ lại dùng rèm da thú vừa dầy vừa nặng cùng với hai cánh cửa lại che kín cửa động một lần nữa. Nơi này là căn nhà đầu tiên của bọn họ, có lẽ tương lai không lâu, bọn họ còn có thể trở lại.

Trước khi đi, nói thật Lỗ Đạt Mã thật sự có chút không bỏ được địa phương ở thật lâu này.

Ngược lại Dạ không có phản ứng gì, Lỗ Đạt Mã nghĩ, có lẽ hắn cũng không đành, chỉ là không tỏ vẻ ra ngoài.

Mang theo ba con trâu sừng, bọn họ lên đường.

Tiểu Hoa như cũ là hình dáng Tiểu Báo, dẫn đầu đi ở phía trước, Dạ đeo cung tên, cầm trường mâu, dắt ba con trâu sừng đi theo ở phía sau, Lỗ Đạt Mã ngồi ở trên lưng một con trong đó. Nhìn xa xa giống như là một thợ săn mang theo vợ và sủng vật đi ra ngoài săn thú, đang trên đường về nhà.

Lỗ Đạt Mã nhận ra con đường bọn họ đi lúc này, con đường này bọn họ đi qua mấy lần, là đường thông hướng thảo nguyên.

Cũng không lâu lắm, bọn họ liền lên thảo nguyên, sau đó, Tiểu Hoa dẫn bọn họ một đường đi về phía nam.

Buổi tối, thời điểm dựng trại, bởi vì có Tiểu Hoa, Dạ có thể cùng nàng ấy thay nhau săn đuổi. Tiểu Hoa đi trước, Dạ coi chừng Lỗ Đạt Mã, khi Tiểu Hoa trở lại, Dạ lại đi ra ngoài săn bắt.

Đi như vậy suốt năm ngày, Lỗ Đạt Mã trên lưng trâu sừng, nhìn từ xa thấy được hồ chứa nước làm muối.

Cách hồ chứa nước làm muối có thể thấy núi non trùng điệp đối diện cách đó không xa. Ngọn núi xem ra cũng không tính là quá cao, nhưng mà cây cối rừng cây, xa xa nhìn sang, thật giống như một tầng sương mù quấn vòng quanh.

Chẳng lẽ quê hương Tiểu Hoa ở bên kia núi?

Nhìn bước chân của Tiểu Hoa càng chạy càng nhẹ nhàng hơn, Lỗ Đạt Mã có thể xác định rồi, mục đích của nàng ấy chính là dãy núi bên kia.

Không biết nơi đó cũng có hồ chứa nước làm muối hay không, hỏi Tiểu Hoa, nàng ấy nghe không hiểu chỉ lắc đầu.

Bởi vì qua một mùa đông, muối lần trước nàng và Dạ mang về đã không còn nhiều lắm, sợ bên kia không tìm được muối, Lỗ Đạt Mã lấy một túi để ngừa ngộ nhỡ.

Thật ra thì nàng còn muốn mang nhiều một chút, nhưng không biết đường xá có còn xa lắm không, sợ mang nhiều không có phương tiện, tăng thêm gánh nặng, chỉ đành phải thôi.

Đến gần mảnh núi rừng kia, Lỗ Đạt Mã mới phát hiện, vây chung quanh không phải là sương mù, mà càng giống như chướng khí. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Mà động tác tiếp theo của Tiểu Hoa xác nhận ý tưởng Lỗ Đạt Mã, nàng ấy hái mấy đóa hoa nhỏ màu vàng nhạt từ trong một bụi cỏ, giống như cúc non.

Tiểu Hoa biểu thị cho nàng và Dạ, để cho bọn họ nhai nát các loại hoa nhỏ này rồi nhét vào trong lỗ mũi.

Lỗ Đạt Mã cầm trong tay loay hoay nửa ngày cũng không có phát hiện chỗ kỳ dị gì. Chẳng lẽ hoa vàng nho nhỏ này có cùng công hiệu như cây kim châm, cây bo bo hoặc cây cau?

Thấy động tác Tiểu Hoa, nàng và Dạ theo lời làm theo.

Nhai nát đóa hoa vàng thì phát ra một mùi thơm nhàn nhạt tương tự như cây kim ngân, chẳng lẽ là mùi thơm này có thể trung hòa, loại bỏ chướng khí?

Lỗ Đạt Mã còn hái thêm một chút nhai nát để Dạ nhét vào trong lỗ mũi trâu sừng. Cu li rất quan trọng, không biết leo qua cánh rừng núi này còn phải đi bao lâu, nếu như trâu sừng bị chướng khí trúng độc chết rồi, có thể gặp phiền toái.

Cây cối trong rừng núi này không cao lớn giống cây cối ở bên trong vùng rừng rậm Lỗ Đạt Mã và Dạ ở, bọn chúng rất thấp, hơn nữa chạc cây mọc lan tràn. Lỗ Đạt Mã không cách nào cưỡi trên lưng trâu sừng nữa, nàng leo xuống, nắm tay Dạ, chậm rãi leo theo Tiểu Hoa.

Lỗ Đạt Mã phát hiện, mảnh rừng núi này trừ có chướng khí không tốt để ở ra, giống như là một tòa bảo tàng thức ăn. Nàng ở chỗ này gặp được tương tự với măng, nấm mèo, nấm gì đó, còn có một chút trái cây diện mạo quái dị. Thời điểm được Tiểu Hoa xác nhận những thứ đồ này có thể ăn, Lỗ Đạt Mã vui sướng đến phát rồ luôn rồi.

Hết chương 82.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.11.2017, 19:56
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1064
Được thanks: 12060 lần
Điểm: 48.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương - Điểm: 57
Chương 83: Nhà mới, báo nhân, giáo dục không tốt.
Editor: ChieuNinh

Mảnh rừng núi này không tính là lớn, Lỗ Đạt Mã và Dạ đi theo Tiểu Hoa hơn nửa ngày liền vượt qua.

Chỉ là cảnh tượng phía sau núi rừng này bất đồng với tưởng tượng của Lỗ Đạt Mã.

Lỗ Đạt Mã cho rằng sẽ là thung lũng hoặc là một mảng bình nguyên rộng lớn. Vậy mà, nàng nghĩ sai lầm rồi, phía sau rừng núi vẫn là rừng núi như cũ. Nhưng là mảnh rừng núi này nếu so với rừng núi bọn họ mới vừa vượt qua thì rộng lớn hơn rất nhiều, cao hơn rất nhiều. Chỉ là, không có chướng khí màu tím nhạt bao quanh.

Lỗ Đạt Mã nhìn ra xa, trên ngọn núi cao nhất có thể mơ hồ thấy được tuyết đọng màu trắng, mà dưới núi là một mảnh hoa dại màu sắc sặc sỡ.

Bọn họ lại còn phải đi qua nữa sao?

Khi Lỗ Đạt Mã suy tính vấn đề này, Tiểu Hoa lại hướng về phía nàng và Dạ vui sướng gầm thét một tiếng, bỏ chạy. . . . . .

Đây là đến nơi rồi hả?

Này! Không mang theo như vậy! Quá không chịu trách nhiệm rồi.

Dầu gì ngươi cũng coi như là nửa chủ nhân đi, tại sao có thể không giới thiệu một chút tình huống thì ném bọn họ ở nơi này không tính hả!

Lỗ Đạt Mã nhìn địa phương Tiểu Hoa biến mất, giựt giựt khóe miệng.

Tiểu Hoa người này bản năng động vật cao hơn bản tính con người rất nhiều.

Không trông cậy được vào Tiểu Hoa, Lỗ Đạt Mã nháy mắt nhìn Dạ.

Bọn họ làm sao bây giờ?

Dạ ôm Lỗ Đạt Mã vào trong ngực siết thật chặt, liền buông ra, ý là để cho nàng yên tâm.

Sau đó, chỉ thấy Dạ hóa thân thành hắc báo, hướng về phía trong núi rừng phát ra ba tiếng gầm thét đinh tai nhức óc. Giống như là đang chào hỏi, cũng giống như là đang tuyên cáo cái gì.

Lỗ Đạt Mã bị dọa cho phát hoảng, mà ba con trâu sừng càng thêm kinh hoảng muốn chạy trốn tứ phía, cũng may, Dạ buộc chúng nó ở trên cây to, nếu không đã sớm chạy trốn không thấy rồi.

Dạ gầm thét xong hai giây sau, trong núi rừng liền truyền đến âm thanh đáp lại liên tiếp không gián đoạn. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Khi âm thanh dừng lại, Dạ hướng về phía Lỗ Đạt Mã phát ra tiếng cười tương tự thở dốc.

Đây là bày tỏ, bọn họ được phép ở lại sao?

"Dạ? Chúng ta có thể ở đây?"

Lỗ Đạt Mã muốn xác nhận.

Dạ gật đầu: "Ở lại, Đạt Mã!"

Phần lớn vùng rừng núi này là báo nhân ở. Lỗ Đạt Mã không biết làm sao Dạ phân biệt được lãnh địa giữa bọn họ, dù thế nào đi nữa hắn mang theo nàng tìm được một cái sơn động ở một vùng địa thế tương đối phương bằng phẳng ở lại.

Ặc. . . . . .

Thật ra thì không phải "tìm được", mà là "cướp được".

Trong hang động kia vốn là một con gấu răng kiếm đang ở, Dạ đốt một cây đuốc ở cửa động của nó, kết quả xông khói nhà người ta làm người ta chạy mất.

Cái này gọi là "chiến thắng không tốn binh" hay không?

Chỉ là, lúc nào thì Dạ học được chiêu này vậy? Hình như mình chỉ dùng qua một lần, còn là vì ngăn cản hắn và hai vợ chồng Cự Lang đánh nhau.

Dạ học xấu!

Lỗ Đạt Mã khẳng định ở trong lòng.

Đuổi gấu răng kiếm đi, Dạ bắt đầu tháo dỡ gia sản từ trên lưng trâu sừng.

Lỗ Đạt Mã thì vào động đi nhìn xem.

Chủ nhân cũ cái động này, gấu răng kiếm rỏ ràng là đứa bé không vệ sinh, mới vừa tiến vào, đập vào mặt chính là một cỗ một cỗ mùi khai. Lỗ Đạt Mã nắm lỗ mũi nhìn xem mọi nơi, xương thú và thịt thối đầy đất, con ruồi lớn chừng bàn tay đang "Ong ong" quanh quẩn ở phía trên.

Bẩn muốn chết!

Lỗ Đạt Mã chịu đựng mùi hôi thối tiếp tục quan sát.

Bởi vì hình dáng gấu răng kiếm khổng lồ, cho nên, sơn động nó ở cũng cực kỳ rộng rãi, còn muốn lớn hơn cái sơn động trước kia nàng và Dạ ở. Hơn nữa, cái động này và cái sơn động trước kia bọn họ có một điểm khác biệt lớn nhất: kết cấu cái sơn động này cũng không phải hoàn toàn đá, mà là đất đá kết hợp, cho Lỗ Đạt Mã cảm giác giống như hầm trú ẩn trên Hoàng Hà bên Thiểm Tây Trung Quốc, nếu không có cửa sổ.

Nghĩ đến cửa sổ, Lỗ Đạt Mã nhìn vách động kề cửa vào, dùng sức vỗ vỗ, không biết có thể từ nơi này khoét một cửa sổ ra ngoài hay không.

Hiểu rõ kết cấu cả động, Lỗ Đạt mã chạy vội ra ngoài, kêu Dạ giúp nàng chiết một cành cây lớn làm cây chổi, dọn dẹp đồ ngổn ngang trong động đi. Chỉ là mùi vị này trong một lát sẽ không tan đi, làm Lỗ Đạt Mã rất buồn rầu.

Trong động hôi thối ngột ngạt, lỗ mũi Dạ nhạy cảm càng thêm không chịu nổi, hắn chỉ thò đầu hướng bên trong thăm dò chút, liền túng lỗ mũi chạy vọt ra.

Làm sao bây giờ? Không vào ở được, nếu không thì đổi chỗ?

Nói thật, Lỗ Đạt Mã thật thích nơi này, mặc dù không kế núi gần sông giống như ở hẻm núi trước kia của bọn họ, nhưng trên núi cũng hoa rực rỡ, cây cối xanh um, mấu chốt nhất là nơi này cách dòng suối nhỏ không xa.

Cuối cùng, Lỗ Đạt Mã quyết định, đóng quân dã ngoại!

Dù sao bây giờ khí trời trở nên ấm áp, ban đêm cũng lạnh một chút, ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d nhưng cũng không tới nông nỗi có thể bị chết rét, hơn nữa, nàng còn có "lò sưởi" lớn Dạ đấy thôi, không phải sao!

Bên này Lỗ Đạt Mã nghĩ xong biện pháp, lại thấy Dạ túng lỗ mũi ở chung quanh ngửi một vòng, từ trên một cây đại thụ chiết rất nhiều nhánh cây xuống, giao cho Lỗ Đạt Mã.

Trên nhánh cây mang theo một mùi hương tùng nhàn nhạt.

Dạ chỉ chỉ sơn động, lại nhìn Lỗ Đạt Mã một chút, sau đó cười "hắc hắc".

Lấy được cành cây, Lỗ Đạt Mã cũng biết Dạ có ý gì, hắn cho nàng vào trong động đốt các loại cành cây hun mùi thúi đi.

Lỗ Đạt Mã tặng Dạ một cái liếc mắt, người này quá giảo hoạt rồi, hắn ghét bỏ bên trong thối, không muốn đi vào, ngược lại chạy tới sai khiến mình.

Chỉ là, Lỗ Đạt Mã lại nghĩ một chút, chưa bao giờ Dạ sẽ tính toán đối với mình, tư vị trong động kia mình cũng không chịu nổi, khứu giác của Dạ nhạy cảm hơn nàng trên trăm thậm chí ngàn lần nhất định càng khó có thể chịu được.

Không hề so đo cùng hắn nữa, Lỗ Đạt Mã ôm nhánh cây, ngừng thở đi vào động. . . . . .

Chờ tất cả sẵn sàng, tất cả gia sản cũng đặt để thoả đáng, ngày đã gần tối.

Lỗ Đạt Mã dựa vào trên đệm da thú cũng lười nhúc nhích, trong chốc lát đã đi gặp Chu công.

Dạ vốn muốn đi săn, nhưng thấy Lỗ Đạt Mã ngủ ngon, không nỡ đánh thức nàng, mà mình thì lại không yên lòng rời đi, nên vẫn canh giữ ở bên cạnh nàng.

Mãi cho đến nửa đêm, Lỗ Đạt Mã là bị bụng của mình "rột rột" đánh thức.

Nàng mở to mắt nhập nhèm buồn ngủ trợn mắt nhìn trên đỉnh thật lâu, mới nhớ tới, nàng và Dạ đã đến nơi tộc quần báo nhân ở.

Ực. . . . . .

Mặc dù, nàng cũng còn chưa thấy một báo nhân nào.

Nàng vừa có động tĩnh, Dạ vốn chỉ chợp mắt cũng ngồi dậy.

"Đạt Mã, đói?"

Dạ đã sớm nghe được cái bụng Lỗ Đạt Mã đang "ca hát".

Lỗ Đạt Mã nghiêm túc gật đầu.

"Dạ đi săn, Đạt Mã ngoan!"

Bàn tay Dạ khẽ vuốt phủ lên da bụng nhỏ của Lỗ Đạt Mã.

Lỗ Đạt Mã nhu thuận gật đầu, sau đó, ôm đầu Dạ hôn một cái, thả hắn rời đi.

Kết quả, Dạ người này không biết từ nơi nào lấy một tảng đá khổng lồ, chặn cửa động lại.

Phản ứng kịp Lỗ Đạt Mã đuổi theo: "Này! Này! Ngươi không sợ làm ta ngộp chết trong động hả!"

Nàng vỗ cự thạch kêu về phía bên ngoài.

Lại phát hiện, dọc theo cự thạch có từng tia gió mát thổi vào.

Lỗ Đạt Mã yên lòng, người này còn rất thông minh, biết giữ khe hở cho cửa động, không có phong kín toàn bộ. Diendanlequydon~ChieuNinh Không ra động được, Lỗ Đạt Mã đều không làm được công tác chuẩn bị mọi thứ trước khi ăn cơm, vì vậy quyết định đi ngủ tiếp.

Mới tới nơi này, chưa quen cuộc sống ở đây, không có Dạ ở bên người thật ra thì nàng cũng rất sợ, vào lúc này cửa động bị Dạ chặn lên, ngược lại nàng an tâm không ít.

Dạ không yên lòng bỏ một mình Lỗ Đạt Mã ở trong nhà, đi mau trở lại cũng mau.

Trong tay hắn ôm một con chim mập, trong túi da thú bọc mấy cái trứng chim, trở về.

Ăn khuya xong, Lỗ Đạt Mã chui đầu nhỏ vào trong ngực Dạ cọ xát, tìm một tư thế thoải mái lại ngủ say sưa một lần nữa.

Liên tiếp hai ngày, mỗi khi đến thời điểm Dạ đi ra ngoài săn bắt, cũng sẽ nhốt Lỗ Đạt Mã vào trong sơn động. Giam giữ thế này làm Lỗ Đạt Mã buồn bực hỏng rồi, tuy nói có để khe hở không đến nỗi bởi vì thiếu dưỡng khí mà chết ngạt, nhưng cũng quá buồn bực.

Lỗ Đạt Mã vỗ vách động, quyết định, ngày mai sẽ để cho Dạ đào một cửa sổ ra ngoài.

Ngày hôm sau, lối vào trên vách động quả nhiên nhiều thêm một lỗ nhỏ, chính là cửa sổ Lỗ Đạt Mã nói.

Không biết có phải là tác dụng tâm lý hay không, hay là cái cửa sổ nhỏ này thật sự làm ra tác dụng, dù sao, Lỗ Đạt Mã cảm thấy trong động sáng sủa, không còn tối om om đè nén giống như trước nữa.

Bởi vì dọn dẹp sơn động, Lỗ Đạt Mã mệt mỏi nằm trong động hai ngày, cũng không có đi đâu, ăn cơm uống nước đều là Dạ cầm trở về cho nàng. Thong thả lấy lại sức, Lỗ Đạt Mã lại nhớ nhung tộc quần báo nhân.

Nàng muốn biết bọn họ sinh hoạt thế nào, cũng có loại sinh hoạt tập quán gì, có khác nhau với trên sách lịch sử nàng đọc được về thị tộc bộ lạc hay không.

Hôm nay ăn điểm tâm xong, Lỗ Đạt Mã muốn ra ngoài đi một chút.

Ra khỏi động đi không bao xa, liền nhìn thấy một con báo đốm thắt khăn quàng chạy tới phương hướng nàng và Dạ. Lỗ Đạt Mã nhận ra, cái khăn quàng cổ kia là nàng đan, dĩ nhiên, ở thế giới này, cũng chỉ có nàng sẽ đan khăn quàng cổ rồi.

Con báo đốm kia là Tiểu Hoa.

Ở cự ly cách Tiểu Hoa mấy bước, một con báo đốm hơi lớn hơn nàng ấy một chút đuổi sát phía sau. Diendanlequydon~ChieuNinh Rất nhanh thì từ đằng sau nhảy chồm lên đè Tiểu Hoa té nhào xuống đất. Sau đó bắt đầu liếm da lông Tiểu Hoa, cũng khẽ cắn sau cổ Tiểu Hoa.

Mà Tiểu Hoa cũng làm đáp lại như thế, nhưng chỉ một lát, Tiểu Hoa lợi dụng chân sau dùng sức đẩy hắn ra, trở mình lật người lên chạy đi.

Hai con Tiểu Báo cứ như vậy ngươi truy ta đuổi, thỉnh thoảng lại còn nhẹ giọng gầm thét lẫn nhau, giống như đang vui đùa.

Lỗ Đạt Mã nháy nháy con mắt, trong lòng nàng hiểu, đây là báo nhân đang tiến hành hoạt động tìm phối ngẫu. Chỉ là nàng không ngờ đám báo nhân bọn chúng giao phối sinh sản lại là dã ngoại như thế.

Lỗ Đạt Mã nhìn trộm nhìn Dạ, trong bụng nói thầm, sau này người này cũng sẽ không phải là cái bộ dáng này đi, mình không chú ý không được.

Lúc này Dạ đang nhìn say sưa ngon lành, thỉnh thoảng nhíu nhíu mày, thật giống như đang suy tư điều gì.

Tiểu Hoa đang bận dây dưa với một con báo đốm khác, thời điểm thấy Lỗ Đạt Mã và Dạ, chỉ nhẹ nhàng "Ô lãi nhãi" hướng về phía bọn họ một tiếng, giống như là chào hỏi, sau đó liền chạy đi.

Nhìn Tiểu Hoa và báo đốm dây dưa chạy xa. Lỗ Đạt Mã nắm tay Dạ tiếp tục đi về phía trước, lại phát hiện Dạ đang sững sờ đứng ở nơi đó, ánh mắt trợn ngược.

"Dạ? Dạ? Tỉnh lại đi!"

Lỗ Đạt Mã nhảy dựng lên khua tay về phía Dạ.

Dạ hồi hồn, con ngươi màu tím sẫm khóa chặt mặt của Lỗ Đạt Mã, âm thanh khàn khàn: "Đạt Mã, bọn họ. . . . . ."

Lúc này Lỗ Đạt Mã mới phát hiện ra, hình như Dạ có chút gì đó không đúng, chẳng lẽ hành động mới vừa rồi của Tiểu Hoa và báo đốm kích thích hắn? Cái này cũng không được, nàng vẫn chưa nghĩ ra có hoạt động nối dõi tông đường gì đó với Dạ.

Mặc dù từ góc độ di truyền học mà nói, nàng và Dạ thuộc về chủng tộc bất đồng, sẽ không có cơ hội thụ thai thành công. Nhưng nhìn theo góc độ khác, Dạ vừa là con báo vừa là người, như vậy không phải cũng có thể coi như hắn là chủng loại linh trưởng?

Nếu như mình và Dạ coi như là đồng loại, như vậy bọn họ sẽ có khả năng sinh ra bảo bảo, chỉ là bảo bảo này. . . . . .

Con lừa và ngựa kết hợp, có thể sinh ra con la.

Sư tử và hổ kết hợp, có thể sinh hạ Sư Hổ Thú (sử tử hổ báo).

Nhưng mà, bọn chúng hoặc là nhiễm sắc thể biến dị, hoặc là chuỗi gien thiếu sót, đều không khỏe mạnh, bình thường.

Nếu như nàng và Dạ. . . . . .

Lỗ Đạt Mã không dám nghĩ tiếp.

"Bọn họ đang chơi trò chơi. . . . . ."

Lỗ Đạt Mã bất đắc dĩ qua loa. Ở thời điểm không có biện pháp khả thi, nàng chỉ có thể như vậy.

Dạ gật đầu một cái, tin tưởng vô điều kiện.

Lỗ Đạt Mã ở dòng suối nhỏ gần đó thấy được tốp năm tốp ba báo nhân.

Những báo nhân này uống nước bên dòng suối, thỉnh thoảng lại còn mang con mồi bắt được đến nơi này lột da, rửa sạch, sau đó ăn luôn, dĩ nhiên, bọn họ ăn là ăn sống.

Dùng bữa xong, bọn họ sẽ hoá thành hình người tiến vào trong khe suối làm sạch thân thể. Nhưng mà, thời điểm ở hình thái Tiểu Báo bọn họ sẽ tận lực không làm ướt da lông.

Giữa cá nhân bọn họ với nhau mặc dù có thể hòa bình sống chung, nhưng quan hệ lại cực kỳ lạnh nhạt, gần như không có trao đổi. Nếu như ngươi thấy được một báo nhân thân mật nán lại cùng với nhau như vậy bọn họ không phải mẹ con, thì chính là bầu bạn tạm thời ở vào kỳ giao phối.

Không biết vì sao, đột nhiên Lỗ Đạt Mã thấy may mắn, Dạ được sói nuôi lớn.

Ở phương diện tình cảm, sói và chó có rất nhiều chỗ tương tự, chúng nó mang thù, cũng sẽ nhớ ân. Mà động vật họ mèo quá mức tùy tính, lấy mình làm trung tâm, rất có tư thế chút chuyện không liên quan đến mình thì vắt giò ngồi xem.

Lỗ Đạt Mã tin tưởng nếu như ở lúc xuyên qua không gặp phải Dạ được sói nuôi lớn, vô cùng có khả năng nàng đã sớm biến thành thức ăn trong miệng cự thú, tan ra trong ruột nó, cuối cùng bổ dưỡng thổ địa một nơi nào đó.

Cũng may, không có nếu như.

Lỗ Đạt Mã cầm tay Dạ đi tới bên dòng suối lấy nước.

Nhóm báo nhân dùng một loại ánh mắt quái dị nhìn bọn họ.

Có lẽ là bọn họ cảm thấy mới mẻ đối với y phục trên người Lỗ Đạt Mã và Dạ? Hoặc là cảm thấy tò mò Lỗ Đạt Mã là giống loài gì; cũng có thể là đang suy đoán quan hệ của Lỗ Đạt Mã và Dạ; hoặc có thể chính xác là đang cảm thấy kinh ngạc loại quan hệ thân mật giữa Lỗ Đạt Mã và Dạ. Dù sao cuộc sống bọn họ có thói quen lạnh lùng, lạnh lùng xử lý quan hệ giữa tộc quần.

Rõ ràng Dạ không thích ánh mắt của bọn họ nhìn Lỗ Đạt Mã, hắn cầm túi lấy nước xong rồi liền lôi kéo Lỗ Đạt Mã nhanh chóng rời đi. Diendanlequydon~ChieuNinh Mà Lỗ Đạt Mã cũng vẫn chưa thỏa mãn còn muốn quan sát bọn họ nhiều thêm một lát, lại bị bộ mặt Dạ mất hứng gánh trỡ về nhà.

Đạt Mã là của hắn, hắn không thích người khác nhìn dõi theo Đạt Mã của hắn.

Năng lực thích ứng của Dạ cực mạnh, rất nhanh hắn đã thích ứng tất cả nơi này, thời gian săn bắt cũng khôi phục quy luật dĩ vãng, rạng sáng đi ra ngoài.

Bởi vì chỗ ở hiện tại của bọn họ tuy nói gần chỗ lấy nước, nhưng cũng có cự ly nhất định. Dạ sẽ mang con mồi bắt về đến bên dòng suối dọn dẹp sạch sẽ rồi mang về trong động, làm chín rồi ăn chung với Lỗ Đạt Mã.

Khí hậu ở đây thật tốt hơn chỗ cũ của họ nhiều. Mùa xuân cũng không khô hạn, có khi thì có mưa phùn lâm râm thong dong từ trên trời giáng xuống. Lỗ Đạt Mã không nghĩ ra, nơi này cách chỗ ở trước kia của nàng và Dạ còn chưa tới mười ngày lộ trình, thế nhưng khí hậu thì lại có sự khác biệt lớn như vậy.

Không biết thời điểm mùa hè có thể nảy sinh nước lũ hay không? Lỗ Đạt Mã nghĩ tới lại để cho Dạ đi tìm báo nhân hỏi thăm, nếu như cũng sẽ có mưa như thác đổ, phát sinh nước lũ, thì nàng sẽ phải bắt tay vào làm chuẩn bị trước. Chỉ là, theo địa thế của nơi này mà nhìn cũng sẽ không bị nước lũ ngập đến.

Rạng sáng một ngày kia, Dạ vẫn đi ra ngoài săn bắt như cũ. Thời điểm khi hắn khiêng một con heo rừng đi trở về, liền thấy hai con báo đốm đuổi theo vọt qua từ trước mặt hắn, bọn họ không ngừng đụng ngã lẫn nhau, sau đó cắn lỗ tai hoặc cổ với nhau rồi nhẹ giọng nức nở nghẹn ngào. Vài phiên truy đuổi đánh nhau, bọn họ đột nhiên hóa thân thành hai nam nữ, dây dưa . . . . . .

Dạ trợn to mắt nhìn, hắn cảm thấy hô hấp mình dồn dập, trong đầu có một ý niệm như ẩn như hiện, trong lòng cũng như có thứ gì đó muốn phun ra.

Đôi nam nữ báo nhân dây dưa vật lộn sau đó hóa thân thành Tiểu Báo đều tự mình rời đi.

Dạ nhíu mày, vẫn nhìn chằm chằm chỗ mới vừa đó như cũ, ngẩn người một hồi, sau đó giơ con mồi lên bước nhanh chạy đi về trong nhà.

Hết chương 83.

P/s: Có ai ngóng chờ chương sau không? Có ai thật chờ mong hay không? Hãy chuẩn bị nha!!! Sì poi tựa chương sau: Lần đầu tiên, vợ chồng báo nhân.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.11.2017, 18:48
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1064
Được thanks: 12060 lần
Điểm: 48.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương - Điểm: 57
P/s: Thịt? Thịt?! Thịt!

Chương 84: Lần đầu tiên, vợ chồng báo nhân.
Editor: ChieuNinh

Lỗ Đạt Mã đang ngủ mơ màng, lại cảm giác được có một cái đầu lông lá đang củng nàng.

Không cần nhìn, Lỗ Đạt Mã cũng biết đó là Dạ, "dì cả" của nàng hai ngày nữa cũng sẽ tới, cho nên Dạ bắt đầu có rảnh liền dính ngấy nàng.

Lỗ Đạt Mã lật người, đưa tay cánh tay ôm cổ Dạ, cọ xát da lông trên cổ hắn, lại nhắm hai mắt lại.

Chỉ là, hôm nay Dạ có chút không giống.

Hắn dùng cái đầu lông lá mè nheo củng Lỗ Đạt Mã một lát, liền thay đổi trở về hình người. Bắt đầu liếm láp vành tai Lỗ Đạt Mã, gặm cắn cổ của nàng, hắn lộ ra móng vuốt sắc bén cắt toàn bộ quần áo da thú trên người Lỗ Đạt Mã. . . . . .

Bàn tay Dạ không có quy tắc gì dao động ở trên người của Lỗ Đạt Mã, xúc cảm thô ráp làm Lỗ Đạt Mã nhịn không được mà run rẩy. Dạ hôn hầu như không cách nào gọi là "hôn", mà gần như là gặm cắn, đến chỗ nào cũng mang cho Lỗ Đạt Mã từng trận tê dại. . . . . .

Trong lúc mông lung, Lỗ Đạt Mã cảm thấy thân thể Dạ càng lúc càng nóng bỏng. Chỗ nào đó trên thân thể bị một vật cứng không ngừng va chạm, vội vàng nhưng không tìm được lối vào. . . . . .

Khi Lỗ Đạt Mã cảm thấy hư không, một cơn đau như tê liệt từ giữa hai đùi nàng theo sống lưng truyền thẳng vào đại não.

"A!"

Lỗ Đạt Mã kêu đau một tiếng, há miệng liền cắn ngực Dạ. . . . . .

Theo công kích càng lúc càng nhanh của Dạ, Lỗ Đạt Mã giãy giụa trong đau đớn và khoái cảm không biết tên, nàng cảm thấy trước mắt của mình xuất hiện vô số đốm sáng nhỏ. . . . . .

Không biết đã trải qua bao lâu, ngay thời điểm khi Dạ từ trong loại sảng khoái hủy thiên diệt địa đi ra ngoài, Lỗ Đạt Mã đã không biết "tử trận" bao nhiêu lần.

Dạ ôm Lỗ Đạt Mã xụi lơ ở trong lòng mình, trong lòng tràn đầy tư vị khó có thể dùng lời diễn tả được. Hắn đang định từ từ hồi vị, đột nhiên túng cái mũi ngửi một cái, cũng một đường xuống phía dưới. . . . . .

Khi thấy vết máu giữa hai chân Lỗ Đạt Mã thì Dạ có chút sững sờ.

Chỉ trong nháy mắt, trên mặt của hắn liền lại nhiễm lên một tầng ảo não —— hắn làm Đạt Mã bị thương.

"Đạt Mã? Đạt Mã?"

Dạ gọi Lỗ Đạt Mã, cũng lay vỗ nhè nhẹ, muốn gọi tỉnh nàng.

Lỗ Đạt Mã chỉ "rầm rì" một tiếng, liền nghiêng đầu chui vào trong ngực Dạ đi ngủ. Diendanlequydon~ChieuNinh

Nàng bị mệt muốn chết rồi.

Thể lực người bình thường và phi nhân loại thật không cách nào so sánh mà, có phải hay không.

Lỗ Đạt Mã hô hấp nhẹ mà mềm mại, mà nhìn ở trong mắt Dạ lại là mỏng manh yếu ớt.

Lỗ Đạt Mã không tỉnh lại, hơi thở lại nhỏ nhẹ như thế, Dạ cho là Lỗ Đạt Mã không ổn rồi, cũng bị hắn hại chết.

Hắn ôm Lỗ Đạt Mã thật chặt, trong cổ họng của hắn không ngừng phát ra tiếng "nức nở nghẹn ngào".

Cho đến khi trời sáng choang, Lỗ Đạt Mã cũng không có dấu hiệu tỉnh lại.

Mặt Dạ tràn đầy đau thương, dùng thảm da thú che kín lấy nàng, nhẹ nhàng để nằm ngang ở trên cái đệm. Hắn xoay người ra ngoài cửa động, hóa thân thành hắc báo, ngẩng cao đầu, phát ra gào thét kéo dài bi ai. . . . . .

"Thật ồn ào. . . . . ."

Lỗ Đạt Mã đang ngủ say sưa ngọt ngào bị tiếng hú bi thương của Dạ đánh thức.

Nàng dùng cánh tay chống đỡ muốn ngồi dậy.

"Hí. . . . . . đau. . . . . ."

Lỗ Đạt Mã cảm thấy cả người nàng giống như bị tháo qua ráp lại, đau đớn chua xót nói không ra lời, đặc biệt là giữa hai chân, càng đau như bị thiêu đốt.

Đối với tiểu huynh đệ của Dạ, Lỗ Đạt Mã đã từng tình cờ hoặc tất nhiên cũng không ít lần đối mặt chào hỏi, cùng với bản thân mình không đồng bộ nha, giống như bút tự động lẻ năm và vỏ bút chì. (@_@: không giải thích nha)

"Dạ? Dạ?"

Giọng nói của Lỗ Đạt Mã rõ ràng đã bị khàn.

Tiếng hú của Dạ thật không dễ nghe chút nào.

Nghe được âm thanh Lỗ Đạt Mã, một tia chớp màu đen xông vào trong động, hóa thành bóng dáng Dạ.

"Đạt Mã, Đạt Mã, Dạ hư!"

Dạ ôm Lỗ Đạt Mã thật chặt ở trong ngực của mình tự trách nói. Đạt Mã tỉnh lại, thật tốt quá! Hắn dùng đầu cọ cổ Lỗ Đạt Mã, biểu đạt tâm tình của mình.

"Ừm!"

Lỗ Đạt Mã gật đầu, là rất hư.

Rạng sáng phát sinh sự kiện kích tình, Lỗ Đạt Mã không chỉ một lần cân nhắc qua, cũng biết tất nhiên sẽ xảy ra, nhưng mà, nàng còn chưa có chuẩn bị sẵn sàng thật tốt mà! Không nghĩ tới Dạ đột nhiên tập kích như vậy có được hay không! Đây chính là lần đầu tiên của Đạt Mã cô nương có được không á!

Thiếu nữ nào chẳng mộng mơ, Lỗ Đạt Mã cũng từng ảo tưởng qua lần đầu tiên của mình phải là nàng ở trong ngực Nam Thần được dịu dàng đối đãi. . . . . .

Ực, Nam Thần nha, nàng tìm được.

Nhưng mà, nàng không có được đối đãi dịu dàng.

Nàng cứ không giải thích được giao mất lần đầu tiên của mình như vậy. Ừ, lại còn rất thê thảm.

Lỗ Đạt Mã kéo cánh tay tráng kiện của Dạ qua, cắn lên một cái, bắt đầu nghiến răng cho hả giận.

"Ọt ọt. . . . . .ọt ọt. . . . . ."

Cái bụng nhắc nhở Lỗ Đạt Mã, đói bụng!

Há miệng buông cánh tay Dạ ra, Lỗ Đạt Mã nháy mắt, nhìn về phía Dạ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh sảo có đỏ hồng nhàn nhạt. Diendanlequydon~ChieuNinh Lỗ Đạt Mã cảm thấy nàng không có gì phải xấu hổ, sớm muộn cũng sẽ xảy ra không phải sao, cái này rất bình thường, nàng và Dạ đều là người trưởng thành. Nhưng trong lòng nghĩ như vậy, trên mặt vẫn không tự chủ mà treo lên một tầng e lệ tiểu nữ nhi.

"Cái này, Dạ, ta đói rồi !"

Lỗ Đạt Mã hắng giọng một cái nói.

"Đói? Đói! Thịt nướng."

Dạ phản ứng kịp, nhẹ nhàng buông Lỗ Đạt Mã ra xoay người đi ra ngoài nấu cơm.

"Này! Dạ!"

Đầu người này hôm nay không dùng được rồi, không đốt lửa làm sao nướng thịt. Lỗ Đạt Mã bò người dậy, bước đi như con vịt từ từ ra khỏi cửa động.

"Dạ, cho ngươi mặt dây chuyền nhóm lửa!"

Lỗ Đạt Mã lấy dây chuyền thủy tinh trên cổ xuống.

Dạ ném xuống công việc trong tay, chạy tới nhanh chóng ôm lấy Lỗ Đạt Mã đưa nàng trở về trong động, rón rén thả vào trên đệm da thú bọn họ ngủ.

"Đạt Mã, bị thương, không được ra."

Bị thương? Không có bị thương mà? Lỗ Đạt Mã không hiểu ra sao, khi ánh mắt quét qua "hiện trường gây án" có một chút vết máu . . . . . .

Ặc, được rồi, nàng bị thương.

Lỗ Đạt Mã đàng hoàng vùi ở trên đệm, hưởng thụ Dạ bưng nước đưa cơm.

Sau khi ăn xong, không chịu nổi dinh dính trên người, Lỗ Đạt Mã kêu Dạ giúp nàng đun chút nước, muốn lau người một chút.

Dạ muốn đoạt lấy mà làm, kết quả bị Lỗ Đạt Mã đánh ra.

Loại chuyện như vậy quá mức tư mật, Đạt Mã cô nương tự nhận không có tu vi cao như vậy.

Cầm khăn lông nhỏ, vắt trong chậu nước, Lỗ Đạt Mã hơi nhớ tới cái bồn tắm lớn mai rùa rồi. Vào lúc này nếu có thể được ngâm ở trong nước ấm thì thật là tốt.

Ban đầu tới nơi này, vì thuận tiện đi trên đường, tất cả giản lược, cho nên rất nhiều thứ cũng không có mang tới.

Nhưng mà vật bồn tắm này thật đúng là nhu phẩm cần thiết cho cuộc sống. Tuy nói nơi này cách dòng suối nhỏ rất gần, bây giờ khí trời cũng càng ngày càng ấm áp, xuống sông bơi lội tắm gì đó, nước cũng không coi là lạnh. Nhưng vừa nghĩ tới bên mép nước kia vô luận lúc nào thì, chắc chắn sẽ có tốp năm tốp ba báo nhân ở đó, Lỗ Đạt Mã tự nhận không có đam mê tắm ở dưới con mắt bao người. Lại nói về sau trời lạnh, vẫn muốn tắm nước nóng hơn. Cho nên, nhất định phải nghĩ biện pháp lấy một cái nữa.

Đối với chuyện có thể mang thai hay không, Lỗ Đạt Mã không có rối rắm, bởi vì nàng đang trong kỳ an toàn.

Hai ngày sau, "dì cả" của nàng  đúng hẹn viếng thăm rồi.

Cái vụ này là Dạ sợ hết hồn, hắn cho là đêm đó hắn làm "chuyện xấu" đối với Lỗ Đạt Mã tạo thành hậu di chứng. Trong con ngươi màu tím sẫm thời điểm nhìn Lỗ Đạt Mã luôn là toát ra ảo não, ưu thương và hối hận.

Lỗ Đạt Mã giải thích với hắn thật lâu, thật vất vả mới để cho Dạ hiểu được đây là ra máu bình thường, giống với bình thường cách một đoạn thời gian nàng ra máu, cũng không phải bởi vì chuyện đêm đó mà bị thương.

Cho dù như vậy, Dạ vẫn như một đứa bé phạm sai lầm thận trọng chăm sóc Lỗ Đạt Mã, giống như là đang đền bù sai lầm của hắn.

Cái này làm Lỗ Đạt Mã dở khóc dở cười. Đứa nhỏ này thật sự là quá đơn thuần.

Trừ xảy sự kiện "ngoài ý muốn tập kích" lần này ra, những ngày sau này thật bình tĩnh, Dạ có thể là bị Lỗ Đạt Mã ra máu mà hù sợ, không có ý niệm hành động vượt rào nữa.

Chỉ là, Lỗ Đạt Mã vẫn là rất tò mò, làm sao hắn lại đột nhiên thông suốt. Dĩ nhiên, đáp án này ở ba ngày sau, Lỗ Đạt Mã hiểu —— nàng cũng thấy được "dã chiến" giống vậy.

Biểu diễn "dã chiến" chính là hàng xóm của bọn họ, một báo nhân giống đực và lão bà tạm thời của hắn. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

Nói là hàng xóm, nhưng mà sơn động của hắn đang ở cách Lỗ Đạt Mã bọn họ vẫn có khoảng cách nhất định rồi.

Nhóm báo nhân mặc dù không có phân chia lãnh địa rõ ràng, lại vô cùng chú trọng * và sinh hoạt tư mật, không thích bị người nhìn lén. Cái này ở một phương diện cởi mở khác của bọn họ lại hoàn toàn khác biệt.

Thời gian ở chỗ này, Lỗ Đạt Mã phát hiện, Dạ rất ưa thích nơi này, cũng không có tính toán trở lại thung lũng.

Đối với điểm này, Lỗ Đạt mã thật vui mừng, bởi vì nàng cũng thích ở đây. Không riêng gì bởi vì có báo nhân kỳ lạ có thể thỏa mãn lòng hiếu kỳ của nàng, rau dưa nơi này cũng nhiều hơn chỗ ở trước kia của bọn họ. Hơn nữa địa thế bằng phẳng, càng thêm thích hợp với nàng hoạt động.

Nếu tính toán ở lại định cư, Lỗ Đạt Mã bắt đầu chỉnh đốn cẩn thận "nhà" của bọn họ.

Đồ mang tới không nhiều lắm, có thật nhiều thứ phải xử lý, nói thí dụ như cái bàn, cái băng ghế ngồi, hộc tủ. . . . . . .

Dạ nhận làm những thứ này, quen tay hay việc rất nhanh liền hoàn thành rồi.

Mà Lỗ Đạt Mã chia sơn động của bọn họ làm bốn khu vực: sảnh, phòng ngủ, phòng tắm còn có phòng chứa đồ lặt vặt.

Cái bàn, cái băng ghế ngồi, hộc tủ các loại vật phẩm trở về vị trí cũ, Lỗ Đạt Mã cảm thấy cái động này vẫn còn rất rộng rãi, nàng nghĩ muốn một cái giường lớn.

Vẽ ra bản vẽ vừa chỉ cho Dạ vừa cùng nhau nghiên cứu như thế nào khiến cho nó bền chắc, vừa đinh đinh đương đương nỗ lực hai ngày, làm ra cái giường đôi nhìn qua coi như không tệ. Vì xác định tính bền chắc của cái giường, Lỗ Đạt Mã nhún nhảy ở phía trên hồi lâu, không có phát hiện dấu hiệu muốn vỡ khung thì mới bỏ qua.

Giường rất lớn, nếu là thả vào thế giới cũ của Lỗ Đạt Mã có thể được xưng là KING¬SIZE. Không có biện pháp, ai bảo khổ người Dạ có chút lớn, cũng không thể để cho hắn nằm dài trên giường chân còn treo ở bên ngoài, bắc cái băng ghế đỡ đi.

Cho dù chỗ đặt cái giường khoa trương như vậy, trong sơn động vẫn không có trở nên chật chội.

Giường đã có, nhưng làm thế nào khiến cho cái giường trở nên mềm mại, nằm thoải mái, Lỗ Đạt Mã rầu rĩ.

Tất cả da thú bọn họ mang tới cũng đã trải ở phía trên, cũng không có làm giường trở nên mềm mại, hết cách rồi, da thú cũng không đủ lớn, mấy tấm nối tiếp ở chung một chỗ mới có thể phủ kín một cái giường lớn.

Sau đó Lỗ Đạt Mã suy nghĩ biện pháp, nàng lấy da thú vá thành một cái túi phủ hết giường lớn. Hái những thứ lá cây có chứa mùi vị hương tùng xuống hong khô, bỏ vào trong đó, lại ngăn nó chạy lung tung, nó có chút giống như gối đầu dùng lá trà hong khô bỏ vào. Như vậy, một cái giường lớn mang theo cái đệm mềm mại mới vừa ra lò, còn mang theo hương vị tùng nhàn nhạt, dễ ngửi vô cùng. Hơn nữa, chỉ cần định kỳ đổi đi lá cây bên trong, là có thể vĩnh viễn bảo đảm cái đệm mềm mại.

Lỗ Đạt Mã còn chế tạo ra hai cái gối đầu như thế.

Buổi tối nằm ở trên giường, Lỗ Đạt Mã cực kỳ thỏa mãn, rốt cuộc, rốt cuộc có thể ngủ ở trên giường ở cái thế giới này.

Có thêm da thú, Lỗ Đạt Mã làm một cái mành cửa, một rèm cửa sổ.

Lỗ Đạt Mã ở trên khung cửa sổ thả một cái ly gỗ, mỗi ngày đều sẽ hái một chút hoa dại nhỏ cắm hoa ở bên trong.

Nàng cảm thấy, cuộc sống càng ngày càng có tình thú.

Nhà thu thập xong, Lỗ Đạt Mã bắt đầu dốc lòng nghiên cứu thức ăn.

Đối với hai người tham ăn nàng và Dạ mà nói, chuyện này đúng là vô cùng trọng yếu.

Dạ phỏng theo dáng vẻ bếp lò trong hẻm núi lúc trước, cũng bắt đầu đắp một cái ở ngoài động của bọn họ, hơn nữa còn là ghép đôi hai cái. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Như vậy có thể đồng thời tiến hành hoạt động khác biệt, không cần chờ làm xong việc này rồi làm tiếp cái khác. Bình thường đều là Dạ nướng thịt ở một bên, Lỗ Đạt Mã chiên xào hầm luộc ở bên kia.

Lỗ Đạt Mã làm ra món ăn đầu tiên ở trên bếp lò mới của bọn họ—— chiên thịt viên, liền hấp dẫn hàng xóm của bọn họ cùng với lão bà (vợ) tạm thời của hắn tới đây.

Bọn hắn cũng không dám đến gần, chỉ ở trong khoảng cách an toàn rất xa nhìn chăm chú vào từng hành động của bọn họ. Cũng thỉnh thoảng hít lỗ mũi lên, liếm liếm đôi môi.

Mùi thơm thức ăn ngon hấp dẫn cực lớn đối với bọn họ.

Đột nhiên Lỗ Đạt Mã có một ý tưởng, có lẽ thông qua thức ăn nàng có thể thành lập một tầng quan hệ hữu nghị cùng với bọn họ?

Nghĩ như vậy, nàng cũng làm như thế.

Làm xong thịt viên chiên, Lỗ Đạt Mã bưng cái mâm gỗ liền muốn đưa qua cho bọn họ một phần.

Lại bị vẻ mặt mất hứng của Dạ ngăn cản. Hắn cau mày, quai hàm bạnh lên, nuốt toàn bộ thịt viên chiên trong mâm vào trong bụng của mình.

Lỗ Đạt Mã dở khóc dở cười, đây rõ ràng chính là một đứa bé bảo vệ thức ăn thôi.

Lỗ Đạt Mã dùng hai mâm thịt viên chiên to và một miếng thịt nướng lớn cho Dạ ăn no, sau đó vừa hôn vừa ôm, lấy lòng hắn nửa ngày, Dạ mới đồng ý chia cho bọn hắn một chút.

Lỗ Đạt Mã biết, ý nghĩa thức ăn ở cái thế giới này đối với mỗi người—— là sinh mệnh.

Dạ có thể đồng ý lấy con mồi mình khổ cực bắt được chia sẻ cùng với người khác thật sự rất không dễ dàng.

Lỗ Đạt Mã cầm hai miếng thịt nướng nhỏ và một chút thịt viên chiên chuẩn bị đi đưa cho hàng xóm cách đó không xa đang chảy nước miếng thì lại bị một bàn tay to của Dạ kéo trở lại.

"Dạ?"

Lỗ Đạt Mã cho là Dạ lại thay đổi chủ ý.

Ai biết, Dạ nhận lấy cái mâm từ trong tay nàng đi tới về phía hai báo nhân kia.

Ặc. . . . . .

Thế nào mà nàng quên mất, báo nhân không thích tiếp xúc với người xa lạ ở khoảng cách quá mức gần, nếu như có người xa lạ hoặc thú tiến vào trong phạm vi an toàn của bọn hắn, sẽ gợi ra địch ý của bọn hắn.

Dạ đang lo lắng an toàn của nàng.

Lỗ Đạt Mã nhìn Dạ cầm cái mâm gỗ trong tay chậm rãi, cẩn thận đến gần bọn họ, ở địa phương xa mấy chục bước cách vợ chồng báo nhân thì ngừng lại. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Từ trong cổ họng hắn phát ra tiếng "khúc khích" như lưỡi cưa cưa gỗ, để cái mâm cầm trong tay xuống dưới đất. Xoay người đi trở về.

Vợ chồng báo nhân đối với Dạ sẽ có hành động như vậy hẳn là cảm thấy quái dị, bởi vì, không có ai sẽ vô duyên vô cớ chia sẻ thức ăn với người khác, hơn nữa còn là thức ăn ăn ngon như vậy.

Bọn họ túng lỗ mũi ngửi không ngừng, hình như đang do dự, có muốn tiến lên cầm hay không, có phải là có bẫy hay không?

Tính cảnh giác của báo nhân thật đúng là cao, chỉ là, tại hoàn cảnh nguy hiểm như vậy muốn sinh tồn, tính cảnh giác là nhất định. Lỗ Đạt Mã đoán được bọn họ sẽ nghi ngờ, nàng dập lửa trong bếp lò, sau đó lôi kéo Dạ trở lại trong động bọn họ.

Nàng trốn ở sau cửa sổ, vén một góc rèm lên, len lén quan sát hành động của hai báo nhân.

Cuối cùng bọn họ không chống lại được mùi thơm hấp dẫn thức ăn ngon, thử thăm dò từng bước từng bước đến gần cái mâm đựng thức ăn.

Đối với cái mâm, bọn họ thấy mới lạ, mặc dù chưa từng thấy qua, nhưng nhìn thấy Dạ và Lỗ Đạt Mã lấy ra bỏ vào, cũng biết cách dùng của nó. Giống cái báo nhân giống như thật thích cái mâm này, nàng vươn tay ra nhẹ nhàng vuốt ve. Mà giống đực báo nhân hình như cảm thấy hứng thú đối với thức ăn hơn một chút.

Cuối cùng, rốt cuộc bọn họ bưng khay đi rồi. . . . . .

Cái này làm Lỗ Đạt Mã hết sức thất vọng.

Nàng rất muốn xem một chút, thức ăn ngon trước mặt, đối với vợ chồng tạm thời tạo thành bọn họ sẽ phân chia thức ăn thế nào đây? Vẫn sẽ liều mạng dùng trị giá võ lực, người nào thắng người đó ăn sao?

Lỗ Đạt Mã cảm thấy nàng có chút hứng thú tệ hại rồi, lại còn mong đợi hai vợ chồng người ta đánh nhau. . . . . .

Hết chương 84.

P/s: Sao rồi? Sao rồi? Đủ thịt không? Chắc có nhiều mem chưa đã thèm hỉ? (cười lăn lộn)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.