Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

 
Có bài mới 16.09.2018, 18:43
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1137
Được thanks: 10440 lần
Điểm: 21.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 49:

Editor: Đào Sindy

Nhìn thấy Tô Đường, nét mặt Quý Tử Khiêm chưa từng xuất hiện chấn động đặc biệt. Ánh mắt anh ta dừng lại trên người cô không đến một giây, sau đó không để ý dời đi chỗ khác.

Tô Đường cười, cũng không có để thái độ của Quý Tử Khiêm trong lòng, cô quay người đi đến ổ của Bánh Bao Nhỏ.

Cô và anh ta, như bây giờ, cũng rất tốt.

Người trong sảnh Tô Đường cũng không nhận ra, cho nên sau khi cô cho Bánh Bao Nhỏ ăn mấy con cá nhỏ, thì ôm vào ngực rồi đi ra ngoài vườn. So với đại sảnh ăn uống linh đình, quần là áo lụa, ngoài vườn lại rất vắng lặng. Giờ phút này, trong vườn chỉ có mình cô, ánh trăng soi bóng cây thưa thớt trên nền đất.

Tô Đường đi đến chỗ đèn sáng, sau đó ngồi xuống ghế đá. Bánh Bao Nhỏ khéo léo nằm trên khuỷu tay cô, kêu meo meo vài tiếng, cô khẽ vuốt mèo con đầy lông dưới tay, Bánh Bao Nhỏ thích ý lăn lộn trong ngực cô, Tô Đường không khỏi cười khẽ một tiếng.

Lúc này, cô nghe được cách đó không xa có tiếng bước chân người đến gần, cô vô thức ngẩng đầu nhìn lên, ngoài dự liệu, người tới lại là Quý Tử Khiêm. Hình như anh ta đi ra hút thuốc, bởi vì trong tay anh ta cầm một điếu thuốc vẫn chưa đốt, tay khác thì cầm bật lửa, xem ra đang chuẩn bị đốt.

Ánh mắt hai người lơ đãng giao thoa trên không trung, song phương đều có chút kinh ngạc. Bởi vì đang có tụ tập người nổi tiếng, người phần lớn đều giành giật từng giây muốn kết giao một số người, hận thời gian có thể nhiều một chút, lại nhiều một chút, sao có người ngốc đến lãng phí thời gian trốn ra sau vườn cơ chứ?

Nhưng hết lần này tới lần khác, còn có người ngu như vậy. Thậm chí không chỉ một người.

Lúc này, Bánh Bao Nhỏ lại meo meo kêu hai tiếng. Tiếng kêu của mèo con trong đêm rất rõ ràng.

Ánh mắt Quý Tử Khiêm bất động xẹt qua mèo con trên người Tô Đường, trong mắt cực nhanh hiện lên một chút nghi hoặc, một lát sau, anh ta phá vỡ yên tĩnh, nét mặt mang theo vài phần không hiểu: "Cô Tô thích nuôi mèo?"

Lúc Quý Tử Khiêm nói chuyện rõ ràng, giọng như ngọc thạch. Ngoại trừ khuôn mặt đẹp trai, còn có giọng nói hay làm người ta nghe mãi không quên. Đã cách nhiều năm, lại một lần nữa nghe được giọng Quý Tử Khiêm, Tô Đường có cảm giác dường như đã mấy đời.

Quý Tử Khiêm biết cô họ gì, Tô Đường cũng không cảm thấy bất ngờ, làm cô ngoài ý muốn chính là, Quý Tử Khiêm sẽ hỏi câu hỏi kì lạ thế này.

Hôm nay bọn họ chỉ mới gặp lần đầu, vấn đề này, hình như có chút đường đột và thất lễ, nhìn qua không giống như là phong cách của Quý Tử Khiêm. Nhưng Tô Đường vẫn gật đầu.

Quý Tử Khiêm dừng một chút, sau đó thả điếu thuốc về lại hộp.

Trong trí nhớ của Tô Đường, Quý Tử Khiêm không hút thuốc lá.

Nhưng tình cảnh vừa nãy lại phá vỡ nhận biết của cô. Thế mà cô không biết, lúc Quý Tử Khiêm mười tám tuổi có hút thuốc đấy. Tô Đường không khỏi cười tự giễu, xem ra, bọn họ quen nhau một năm, nhưng trên thực tế cô không có hiểu rõ Quý Tử Khiêm chút nào. Đã không hiểu rõ quá khứ, cũng không hiểu rõ thân thế của anh ta, cho dù không có Hứa Ngưng Đông, hai người bọn họ chia tay cũng là tất nhiên.

Nghĩ như vậy, Tô Đường không muốn tiếp tục ở cùng Quý Tử Khiêm. Cô đứng lên, nói một tiếng "Xin lỗi không tiếp được rồi" với Quý Tử Khiêm rồi vội vàng rời đi.

Tô Đường một lần nữa về đến đại sảnh, Khương Trì đang tìm cô khắp nơi, thấy cô xuất hiện, lúc này Khương Trì mới thở phào nhẹ nhõm: "Bánh bao, em đi đâu vậy?"

Tô Đường  mím môi: " Em ôm Bánh Bao Nhỏ ra ngoài vườn đi dạo. "

Khương Trì không hỏi nhiều nữa, anh nhận Bánh Bao Nhỏ trong ngực  Tô Đường, đưa cho dì Lục bên cạnh,  sau đó kéo tay Tô Đường: "Đi, anh dẫn em đi làm quen một số người."

Khương Trì dẫn Tô Đường đi khu dành cho nữ, nơi đó ngồi chừng mười mấy người, nhỏ nhất khoảng bốn năm  tuổi, lớn nhất, nhìn qua đã hơn bảy mươi tuổi. Tô Đường ở trong đám người nhìn thấy một người quen, là Khương Khinh Khinh. Nhưng Khương Khinh Khinh luôn quay đầu  và  đang nói chuyện cùng các cô gái bên cạnh như không xem trọng cô, không cô cô một ánh mắt.

Khương Trì rất cung kính với bà cụ lớn tuổi nhất: "Bà nội."

"Ai, A Man  tới đây." Bà nội Khương Trì nói chậm rãi,  nhưng rất hòa ái,  nghe như đang gọi nhũ danh, Tô Đường vẫn kinh ngạc chớp mắt. Cô nhớ đây là một cái tên kiêu hùng trong lịch sử, nhũ danh của Tào Tháo. Từ này trong nhũ danh  có thể thấy được  kỳ vọng cực lớn nhà họ Khương dành cho Khương Trì.

" Bà nội, đây là Tô Đường cháu vừa nhắc với bà." Nói xong,  Khương Trì kéo Tô Đường  đến  bên cạnh mình.

Bà nội ồ một tiếng,  nói: " Bà nội đã biết, cháu nhanh đi chào hỏi khách khứa đi. Hôm nay khách quý tới rất nhiều, đừng làm  chậm trễ  người ta."

"Bà nội, em ấy  nhát gan, nhưng tính tình rất tốt." Khương Trì không yên tâm lần nữa dặn dò một tiếng.

Bà nội nghe vậy nở nụ cười, mấy người họ hang nữ xung quanh cũng cười ra tiếng. Bà nội cười rộ lên, nếp nhăn ở đuôi mắt rất rõ ràng, nhưng nụ cười lại thân thiết, bà khoát tay với Khương Trì: "Được rồi, không lẽ còn nói chúng ta bắt nạt cô bé à? Cháu đi mau lên."

Nghe bà nội nói như vậy, Khương Trì quay sang nói với Tô Đường: " Tính tình bà nội rất tốt, em ở đây theo trò chuyện cùng bà một hồi đi."  Vừa mới dứt lời, đám bạn thân đã gọi tên anh, Khương Trì  cũng  không rảnh  nói thêm gì nữa, hôm nay anh quá bận, chỉ có thể đi thẳng.

Sau khi Khương Trì đi, bà nội  vẫy tay với Tô Đường: "Đến đây,  Đường Đường  đúng không,  tới đây ngồi này."

Tô Đường  có chút  câu nệ ngồi cạnh bà.

Cô ngồi xuống, Mười người khác trong chốc lát đều nhìn về phía cô. Ngoại trừ Khương Khinh Khinh và  một cô bé bốn năm lại,  những người phụ nữ khác đều xinh đẹp tinh xảo,  phục sức  vừa vặn.

Trong đó chợt có một phụ nhân hơn bốn mươi tuổi nói:  "Thật sự là rất lâu  chưa từng gặp cô bé nào xinh đẹp đến thế. "

Bà nội phụ họa một tiếng: "Đúng nha, dáng dấp rất xinh đẹp. Trách không được làm người khác thương như vậy."  Nhìn thấy Tô Đường hơi câu nệ, bà ấm giọng  nói: "  Cháu ở đây đừng ngượng ngùng.  A Man đã giới thiệu sơ hoàn cảnh của cháu trước khi cháu đến, khó được người khiến nó để tâm đến như vậy."

Nói xong, bà nội ý tứ sâu xa  nhìn Tô Đường.

Tô Đường nghe vậy, trên mặt hơi nóng lên.

Bà nội ôn hòa cười: "Hôm nay bà mới biết lão tứ đưa cháu về, nghe nói mẹ cháu không còn?"

Tô Đường  nhẹ giọng vâng một tiếng.

Bà cụ nói tiếp: " Thật là đứa bé đáng thương. Ba cháu tên gì thế?"

Tô Đường mím môi, nhỏ giọng  nói: " Cháu lấy họ mẹ."

" Ừ." Bà cụ  vừa mới chuẩn bị hỏi,  đột nhiên nghĩ đến  gì đó,  bà trầm ngâm hai giây, hỏi: " Mẹ cháu tên gì? "

Tô Đường do dự trong chốc lát, nói: "Tô Tố."

Nét mặt bà cụ  lập tức  trở nên phức tạp: "Cháu là con gái Tô Tố?"

Nhìn thấy biểu lộ của đối phương, tim Tô Đường  lộp bộp một tiếng. Tim cô đập không tự chủ  gia tốc,  rõ ràng  bà cụ cũng biết Tô Tố. Đối mặt với ánh mắt đó, cô vẫn kiên trì nhẹ gật đầu.

Nhưng biểu lộ chán ghét hay vứt bỏ chưa từng xuất hiện trên mặt bà cụ như dự liệu, ánh mắt bà phức tạp kéo tay Tô Đường, giọng điệu  cảm khái: "Thì ra là con gái Tô Tố. Mẹ cháu là một cô gái tốt, cháu cũng là đứa trẻ ngoan."

Nghe xong lời bà cụ,  nghi ngờ trong lòng  Tô Đường càng hơn.

Năm đó  đã có chuyện gì xảy ra giữa Tô Tố và nhà họ Khương? Nhìn thái độ con mẹ nó của Khương Trì ,  cô đối với Tô Tô không có nhiều ác cảm.

Cô đoán  mâu thuẫn  giữa Khương Trì  và Khương Ưng   là do Tô Tố mà thành lập.

Như vậy nói cách khác, mâu thuẫn  giữa Khương Trì và Khương Ưng  có thể là  thiếu khai thong dẫn đến  hiểu lầm.

Bà cụ không nói nhiều chuyện cũ liên quan đến Tô  Tố ,  một câu sau đó cũng không nhắc lại nữa,  bà nhắc đến chuyện trước kia của   Khương Trì .

" Trước kia tính tình A Man đối đãi với các cô gái đều không tốt, lại không  kiên nhẫn,  tính tình nóng nảy, nhưng các cô gái đều không chịu nổi mà thích nó." Nhìn ra được,  bà cụ vô cùng  thích đứa cháu Khương Trì này, trong giọng nói  đầy tự hào tràn ra: "Cháu biết không, cô gái thích nó có thể xếp đầy sân. Khương Trì, cái gì cũng tốt, nhưng cái tính bướng bỉnh giống ba nó.”

Tính bướng bỉnh à.

Trong lòng Tô Đường không tán đồng, cô lại  cảm thấy tính tình Khương Trì đối với cô rất tốt, cũng rất kiên nhẫn.

Bà nội  nói  rất nhiều chuyện lúc Khương Trì  khi còn bé,  lại quan tâm học tập và  cuộc sống của Tô Đường, hỏi bình thường  cô thích  làm những gì, thành tích thế nào.  Tô Đường  kiên nhẫn trả lời từng chút.

Hai người  nói chuyện với nhau trong chốc lát,  lúc này, tiệc sinh nhật đã chính thức bắt đầu.

Tô Đường  đỡ bà cụ đi tới  đại sảnh. Lúc Khương Khinh Khinh  đi qua  bên người cô không khỏi  hừ lạnh một tiếng,  Tô Đường không thèm để ý đến cô ta.

Lúc này, Tô Đường phát hiện  cách đó không xa Khương Trì đã  đổi  quần áo. Tóc của anh cũng sửa, tạo hình, nhìn qua  càng đẹp trai.

Trong lúc bất tri bất giác, Khương Trì  đã thay đổi rất nhiều với lần đầu tiên cô nhìn thấy.

Khuôn mặt và dáng dấp ngày càng thâm thuý, người cũng chững chạc hơn không ít. So với nửa năm trước quen biết anh,  lại càng đẹp trai hơn chút.

Cô còn nhớ rõ  lần đầu tiên mình  tới  nhà họ Khương, khuôn mặt  Khương Trì không kiên nhẫn và qua loa. Khi đó, cô còn rất sợ anh, không dám bắt chuyện, nhưng trong lúc bất tri bất giác, cô  hiện tại đã thân thiết với anh, cô  từng chút từng chút  đến gần cuộc sống của anh.

Nhanh như vậy,  đã trôi qua gần nửa năm.

Cô nhìn thấy anh  trên đài đọc lời chào mừng với tất cả  quý khách, tự tin mà  thong dong, đọc lời chào mừng xong, dưới đài vang lên tiếng vỗ tay kịch liệt  .

Lúc này, bà nội bên cạnh dùng giọng điệu tự hào: " A Man  đã trưởng thành."

Tô Đường  gật đầu phụ họa.  Qua hôm nay,  Khương Trì đã trưởng thành thật sự.

Bởi vì khi nãy cô và bà nội trò chuyện với nhau, cho nên  nhất thời không nghe được Khương Trì nói cái gì. Đợi cô một lần nữa đi ngang trên đài, cô phát hiện rất nhiều người đang nhìn mình.

Tô Đường nhất thời có chút luống cuống,  không biết xảy ra chuyện gì.

Lúc này, Khương Khinh Khinh liếc mắt, cắn răng nghiến lợi nói: " Anh họ, anh và cô ta lên cắt bánh chung à!"

Lòng Tô Đường, không khỏi khẽ động.

Ở trường hợp này, cắt bánh kem cùng anh, ý nghĩa thế nào  không cần nói cũng biết.

Khương Trì muốn  để tất cả mọi người biết, địa vị của cô trong lòng anh,  muốn tất cả mọi người biết,  cô không phải người tùy tiện.  Tô Đường biết, cô chỉ là một cô con gái rơi, xem như  sống nhờ  ở nhà họ Khương, Nhưng rất nhiều người chắc sẽ không  để cô trong lòng. Nhưng hành động vừa nãy của Khương Trì, người khác sẽ lần nữa nhìn cô.

Trong lòng Tô Đường,  lập tức  dâng lên một dòng nước ấm.

Nhưng không đợi  Tô Đường  động đậy,  Khương Ưng đã nắm tay Khương Trì,  cưỡng chế bắt anh cắt bánh kem. Quá trình này chỉ ngắn ngủi vài giây đồng hồ. Cắt xong bánh kem, đại sảnh lập tức vang lên tiếng vỗ tay kịch liệt. Đám bạn thân bên dưới la lên:  "Chúc mừng anh Trì đã trưởng thành!"

"Anh Trì mười tám tuổi sinh nhật vui vẻ!"

Nét mặt Khương Trì không vui, anh nghiêng đầu nói gì đó với Khương Ưng, nhưng Khương Ưng cũng không để ý tới.

Tô Đường mấp máy môi. Tim cô như ngâm trong nước đá.

Khương Ưng, trong lúc công khai đã tỏ rõ thái độ của ông.

Lúc này, bà nội bên cạnh nhẹ nhàng vỗ tay cô, dường như đang trấn an. Tô Đường lắc đầu, ra hiệu mình không sao.

Rất nhiều người mời rượu Khương Trì, qua một hồi lâu mới đến phiên cô.

Cô giơ nước chanh trong tay, Khương Trì nhẹ nhàng đụng ly: "Khương Trì, sinh nhật vui vẻ."

Mặt thối của Khương Trì hòa hoãn một số, sau khi anh và Tô Đường cụng chén ực một cái cạn ly.

Anh cong môi: "Cảm ơn. Quà sinh nhật của anh đâu?"

Tô Đường mím môi: "Chờ lát nữa đưa anh."

Khương Trì nhìn Tô Đường thật sâu: "Được."

Sau lưng còn có rất nhiều người chờ mời rượu Khương Trì, nhưng anh hiện tại chỉ nói với người trước mặt. Hôm nay anh quá bận rộn, không thể phân thân ở cạnh cô, anh biết cô nhát gan, tình huống này chỉ sợ không tự tại, cuối cùng chỉ có thể nghĩ đến giao cô cho bà nội mình tín nhiệm nhất.

Xem ra, cô thật như anh nghĩ, rất hợp với bà nội.

Dù sao tính tình hai người tốt, không thể không tốt.

Nghĩ như vậy, độ cong khóe miệng anh sâu hơn: "Khi nãy em và bà nội nói gì vậy?"

Tô Đường nhớ tới chuyện bà nội kể khi Khương Trì còn bé, đôi mắt cô cong cong, xem nhẹ hành động xem nhẹ của Khương Ưng khiến mình thất vọng, trêu chọc nói: " Bà nội nói từ bé tính anh đối với con gái không tốt, không có kiên nhẫn."

Khương Trì hững hờ ừ một tiếng, anh vuốt ly không, sau đó nhìn chằm chằm Tô Đường, nói từng chữ từng câu: "Bởi vì đều dành cho em."

Tô Đường sững sờ, cô vô thức hỏi: "Hả?"

Khương Trì lại kiên nhẫn lặp lại một lần: "Bởi vì tất cả dịu dàng của anh, đều dành cho em."

Tính kém, không có kiên nhẫn với cô gái khác, nhưng hiện tại tất cả kiên nhẫn và dịu dàng của anh, toàn bộ giao cho Tô Đường.

Không chút dư thừa, toàn bộ đều cho cô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Béo Túp Típ, Diệp Y Ca, HNRTV, Hana93, Hạt Tiêu, SầmPhuNhân, Tearyruby, ThiểnThiển, ngoc giau, pesan, tiểu sắc vi, zinna
     

Có bài mới 23.09.2018, 22:34
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1502
Được thanks: 4996 lần
Điểm: 12.27
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50

Edit: Tiểu Lăng

Khương Trì chỉ kịp nói mấy câu với Tô Đường, sau đó đã bị người khác vây quanh. Hôm nay anh là ông thọ tinh, lại là con trai độc nhất của Khương Ưng, cháu trai yêu nhất của ông Khương – thân phận rất không bình thường, biết bao nhiêu người muốn lấy lòng anh. Biết Khương Trì hôm nay bận rộn, Tô Đường mím môi, tự giác rời khỏi vòng vây của anh lúc này.

Tô Đường hơi đói, cô chọn vài món tại khu tự phục vụ. Đồ ăn hôm nay đều vô cùng tươi ngon mỹ vị, lần đầu tiên Tô Đường được ăn như thế, nên khó tránh khỏi ăn hơi nhiều. Cô vừa định lấy ít hải sản, đã cảm giác được có thứ gì đó lông xù xù đang đụng mắt cá chân cô. Cô cúi đầu nhìn, hóa ra là Bánh Bao Nhỏ, không biết nó làm thế nào mà lại trốn ra được.

Tô Đường nhìn lên trên, không thấy bóng dì Lục, chắc dì Lục không để ý Bánh Bao Nhỏ rồi. Nghĩ vậy, cô vội đặt đĩa ăn trên tay xuống, bế Bánh Bao Nhỏ lên. Hôm nay khách quý đều là người có thân phận cả, nếu Bánh Bao Nhỏ không cẩn thận cào hoặc cắn ai, thì phiền phức lớn đấy.

Tô Đường đang định ôm Bánh Bao Nhỏ về ổ, nhưng đang trên đường đi vội, trước mặt bỗng xuất hiện một bóng đen. Cô đi quá nhanh, suýt đụng vào người đó, vội vàng lùi mấy bước, nhưng lại mất thăng bằng, toan ngã sấp xuống thì người đó đã thấy, lập tức đưa tay đỡ cô.

Sau khi Tô Đường đứng vững, tay của người kia dừng lại trên tay cô mấy giây rồi mới rời khỏi. Tô Đường không nhận ra điều lạ thường ấy, cô đứng vững, rồi ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện người đứng trước mặt cô lại là người có tần suất gặp cực cao hôm nay – Quý Tử Khiêm.

“Cô Tô, không sao chứ?” Quý Tử Khiêm giọng dịu dàng, ánh mắt nhìn cô ôn hòa thân thiết, dáng nom công tử thế gia hòa nhã có lễ.

Tô Đường cụp mắt, mím môi khẽ nói: “Không sao.” Đang lúc cô định đi ngang qua người anh ta, Quý Tử Khiêm bỗng mở miệng nói, “Cô Tô rất nhân hậu.”

Tô Đường vô thức “hả” một tiếng, âm cuối hơi cao lên, giọng có phần khó hiểu.

Quý Tử Khiêm cười rạng rỡ, ánh mắt nhìn cô có phần hơi khác, “Vừa rồi lúc cô Tô ngã xuống, vẫn không quên ôm chặt chú mèo con trong lòng này.”

“Đúng.” Tô Đường ôm chặt Bánh Bao Nhỏ, đáp qua loa. Cô không định giải thích gì với Quý Tử Khiêm, nhưng rõ ràng Quý Tử Khiêm chưa muốn cho cô đi, giọng anh ta hơi trầm xuống, “Mèo trong tay cô Tô hình như cũng không phải giống quý, trông khá giống mèo vườn Trung Hoa bình thường.”

Tô Đường vuốt ve Bánh Bao Nhỏ đang bất an trong lòng, miệng tùy ý đáp, “Nó chính là mèo vườn Trung Hoa bình thường.”

Quý Tử Khiêm cười hiểu rõ, “Là mèo con nhặt ven đường sao?”

Tô Đường bỗng mở to mắt hạnh, nhìn Quý Tử Khiêm, giọng kinh ngạc, “Sao anh biết?”

Quý Tử Khiêm cười cười, bởi hoài niệm mà tông giọng mềm xuống, “Bởi vì cô gái tôi yêu, rất thích nhặt mèo con lang thang về. Mà những con mèo đó, phần lớn là mèo vườn Trung Hoa.” Quý Tử Khiêm nhìn Tô Đường, từ từ nói, “Cô Tô, cô rất giống cô ấy.”

Tô Đường sửng sốt, thì ra trước khi gặp cô, Quý Tử Khiêm còn có một người yêu.

Vẻ mặt và giọng nói lúc này của anh ta đều quá mức mềm mại. Mềm mại đến nỗi khiến cô bản năng cảm thấy, người đó nhất định vô cùng quan trọng với anh ta.

Vậy, đối với anh ta, cô rốt cuộc là gì?

Vì sao cô chưa từng nghe anh ta nói đôi câu vài lời về chuyện mình từng thích một người khi còn bé?

Quả nhiên, từ đầu Quý Tử Khiêm đã giấu diếm đủ điều, chưa bao giờ thổ lộ tâm tình với cô.

Tô Đường không nhịn được, cười tự giễu. Rất nhiều cô gái thích nhặt mèo con, cún con lang thang, điều này rất bình thường. Các cô ấy đều rất nhân hậu, nhưng đối với Tô Đường, cô nhặt mèo con cún con về, không hoàn toàn là vì lòng nhân ái. Vì từ nhỏ cô đã tịch mịch, trước khi gặp Quý Tử Khiêm, cuộc sống của cô thật sự quá buồn tẻ, cô không có sự ấm áp của gia đình, không có sự quan tâm của người thân, cũng không người làm bạn. Cuộc sống của cô, ngoại trừ học cũng chỉ là học, mà cô lại không dư tiền mà đi cửa hàng thú cưng mua mèo quý, nên gặp phải mèo con lang thanh ven đường, cô mới nhặt về nuôi, coi chúng nó như bạn mình, khiến mình không cô đơn như thế nữa.

Dần dà lại thành quen.

Kiếp này, cô gặp Bánh Bao Nhỏ ven đường, dù nó chẳng phải giống quý, nhưng rất tự nhiên, cô lại ôm nó về nhà.

Thật ra Quý Tử Khiêm sẽ chẳng bao giờ biết, ở kiếp trước, sự xuất hiện của anh, như một tia sáng chiếu rọi thế giới buồn tẻ nhàm chán của cô.

Vì có anh xuất hiện, nên thế giới của cô trở nên nhiều màu. Cô không còn cô đơn, vì đã có anh làm bạn.

Nhưng, anh tới đột nhiên, rồi cũng đi vội vàng.

Đối với cô, anh, cuối cùng cũng chỉ là khách qua đường.

Nhưng ít ra, anh cũng từng cho cô ấm áp.

Cô cảm ơn vận mệnh đã để anh xuất hiện. Tuy rốt cuộc cũng chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước, nhưng cô vẫn cảm ơn.

Một bên khác, Khương Trì vẫn luôn chú ý nhất cử nhất động của Tô Đường, lúc này lại thấy Quý Tử Khiêm đứng trước mặt, nhìn chằm chằm vào cô, anh không nhịn được nhíu mày hỏi bạn nối khố bên người, “Ê, biết kia là ai không?”

Bạn thân Trình Dương vừa uống xong một ly rượu, giờ đã bắt đầu chếnh choáng. Cậu ta lắc đầu, to mồm, “A Trì, cậu chỉ ai?” Hôm nay khách tới sinh nhật Khương Trì rất nhiều, đâu đâu cũng là người.

Khương Trì vẻ không kiên nhẫn, hếch cằm hướng chỗ Quý Tử Khiêm, giọng không phải tốt lành gì, “Tên mặc vest kẻ sọc, trông tuổi tầm tầm chúng ta kia kìa.”

Trình Dương híp con mắt lờ đờ, nhìn theo hướng Khương Trì chỉ một hồi lâu, mới ồ lên một tiếng, “Cậu nói tên đấy à, Quý Tử Khiêm đó.”

Khương Trì liếm môi, nghĩ nghĩ, vẫn không tìm được tý tin tức nào của đối phương trong trí nhớ của mình. Tình huống này xuất hiện, một là vì đối phương không có thân phận gì đặc biệt; nhưng hiển nhiên, điều này là không có khả năng, nếu gia thế đối phương không tốt, hôm nay cũng sẽ không xuất hiện trên tiệc sinh nhật của anh; hoặc là đối phương mới tới. Khương Trì chậc nhỏ, “Sao tôi không biết cậu ta?”

Trình Dương cười một tiếng, từ từ nói, “Cậu ta mới theo cha đến kinh đô chưa lâu, chắc là chưa được một tháng. Cha cậu ta đi từ nông thôn lên. Vừa rồi tôi cũng nghe đám Bắc Tử nói vài câu mới biết.”

Quả thế.

Khương Trì đánh giá Tô Đường cách đó không xa, thái độ của cô rất kỳ lạ, trông có vẻ là biết Quý Tử Khiêm.

Khương Trì sờ cằm, lại hỏi Trình Dương, “Nông thôn là chỗ nào? Phía nam à?”

Đầu óc hỗn độn của Trình Dương không thể nào hiểu vì sao Khương Trì lại hứng thú với kẻ vừa đến kinh đô như Quý Tử Khiêm kia, nhưng cậu ta có nghĩ thông cũng vô dụng. Khương Trì hỏi gì cậu ta đáp nấy là được, “Không phải, hình như là từ ba tỉnh đông bắc. Tỉnh nào tôi không nhớ rõ, tóm lại không phải là từ phía nam.”

Không phải phía nam, vậy theo lý thuyết cũng không thể biết Tô Đường được.

Khương Trì nhíu mày, vừa định nói một tiếng với mấy thằng bạn thân bên cạnh để rời đi một lúc, nhưng Tô Đường đã đi lướt qua Quý Tử Khiêm. Quý Tử Khiêm ngoái nhìn cô một cái, cũng không theo sau. Lúc này, Bắc Tử kéo Khương Trì đang chuẩn bị rời đi lại, “Anh Trì, anh định đi đâu thế?”

Trình Dương nấc một cái, miệng đầy mùi rượu, trông cũng say lăn quay rồi, nói với theo, “A Trì, hiếm lắm anh em mới tụ tập được một lần, mấy đứa bọn tôi đặc biệt từ nước ngoài về gấp vì cậu, giờ cậu mà đi thì cũng quá đáng lắm đấy.”

Trình Dương vừa nói xong, mấy người bên cạnh nhao nhao phụ họa.

Khương Trì nhìn Quý Tử Khiêm đã trở về cạnh cha anh ta, theo ông ấy đi giao thiệp với người khác rồi, mấy thằng bạn bên cạnh cũng kéo anh không thả, anh cũng đành tạm thời thông ý định đi tìm Tô Đường.

Bên kia, lúc ôm Bánh Bao Nhỏ đi qua phòng khách tầng một, Tô Đường thấy người trước đó vẫn luôn không thấy bóng đâu – Lăng Lang, xuất hiện, quần áo không chỉnh tề, môi cũng đỏ rực, trên mặt vẫn còn đượm nụ cười thỏa mãn.

Theo sau cậu ta là một cô gái cũng rất xinh đẹp, cũng quần áo không chỉnh tề. Cô gái này không phải Tiểu Điềm Điềm, Tô Đường chưa từng gặp qua cô ấy, trông tuổi cũng xấp xỉ họ, trang điểm kiểu Hàn, đeo kính áp tròng to màu xám, diện mạo thuộc loại đang là hot trend.

Lăng Lang cũng không nhìn thấy Tô Đường, cậu ta còn đang lôi lôi kéo kéo, động tay động chân với cô gái kia. Tô Đường không nhịn được lên tiếng, “Lăng Lang.”

Lăng Lang nghe thấy tiếng, quay đầu, thấy là Tô Đường, cậu ta lắc mái đầu rối, “Tô Tô đấy à, em không đi với A Trì sao?”

Tô Đường lắc đầu, “Anh ấy đang bận.”

Lăng Lang cười hì hì hỏi, “Em đang chuẩn bị làm gì đấy? Có cần anh giúp không?”

Tô Đường vội lắc đầu, “Không cần, anh cứ tiếp tục đi.”

Lăng Lang ừ một tiếng, cô gái kia lại càng không ngừng hỏi cậu Tô Đường là ai, Lăng Lang vội trấn an cô ấy. Lúc đi qua, Tô Đường định hỏi có phải cậu ta chia tay với Tiểu Điềm Điềm rồi không, nhưng cô há to miệng rồi mà vẫn không hỏi được ra.

Cô nhớ rõ mới hôm qua, Tiểu Điềm Điềm còn đến trường sớm để đưa quả bình an của Lăng Lang. Vì cô ấy biết đêm giáng sinh Lăng Lang phải tham gia tiệc sinh nhật của Khương Trì, không thể đi với cô ấy. Trên quả bình an còn được cô ấy dụng tâm khắc ba chữ “I Love You”. Tô Đường nhớ kỹ, lúc ấy Lăng Lang cười rất vui, trông tình cảm của hai người họ vẫn rất tốt. Tiểu Điềm Điềm vẫn thẳng thắn hào sảng như thế, cô ấy còn tặng quả bình an cho Tô Đường.

Vậy bây giờ, quan hệ của Lăng Lang và cô gái này là thế nào?

Tô Đường cảm thấy, cô cần nói một tiếng với Tiểu Điềm Điềm ở lần gặp tới.

Đến lúc đó Tiểu Điềm Điềm sẽ làm thế nào, không nằm trong phạm vi năng lực của cô. Nhưng cô không thể trơ mắt nhìn Lăng Lang… chân đạp mấy thuyền như thế này.

Tiệc sinh nhật Khương Trì kết thúc rất muộn.

Đến lúc khách khứa trong nhà rời dần đến hết, đã gần nửa đêm rồi. Chỉ còn ba phút nữa là sang ngày mới, Khương Trì ngăn Tô Đường lại, cười với cô, lười biếng mà mê người, “Quà sinh nhật của anh đâu?”

Tô Đường mím môi, từ trong phòng lấy một hộp lớn đầy sao mình mất mấy tháng để gấp ra. Hộp sao này nhìn trong đêm sẽ sáng lấp lánh, vô cùng đẹp. Thực tế, ban đầu cô còn chuẩn bị rất nhiều giấy để làm hoa hồng. Nhưng bất kể là hoa hồng giấy, hay là hoa hồng thật, luôn luôn có ý nghĩa đặc biệt.

Tuy nói không ít bạn bè tặng nhau hoa hồng giấy, nhưng Khương Trì đã mấy lần tỏ lòng mình rồi. Tô Đường nghĩ đến mấy câu mà vừa rồi Khương Ưng nói với cô, không khỏi thấy may mắn trong lòng, may là sau khi chuẩn bị hoa hồng giấy, cô vẫn luôn không định đưa cho Khương Trì.

Rất may rất may.

Khương Trì nhìn hộp sao lớn trên tay, dù không phải món quà như anh kỳ vọng, nhưng từ món quà này, cũng có thể thấy được cô tốn bao nhiêu công sức. Một hộp sao lớn như thế, lại trong tình huống học hành căng thẳng, không có hơn một tháng thì không thể làm được.

“Anh rất thích.”

Tô Đường không nhịn được, mặt mày cong lên, cười dịu dàng.

“Anh thích là tốt rồi.” Tô Đường nghĩ tới đêm nay, ngoại trừ là sinh nhật Khương Trì, còn là đêm Giáng sinh. Cô vội vàng trở về phòng mình, lấy quả bình an chuẩn bị từ mấy ngày trước, được bọc rất đẹp ra, đưa cho Khương Trì, “Khương Trì, chúc anh bình an.”

Khương Trì đưa tay nhận, cười không đứng đắn, “Giờ làm thế nào đây, Bánh Bao, anh không chuẩn bị quà cho em mất rồi.”

Tô Đường vừa định nói không sao, Khương Trì đã tiếp lời, “Vậy để anh tặng em một nụ hôn đi.”

Tô Đường chưa kịp từ chối, môi Khương Trì đã dán lên trán cô, ấn xuống một nụ hôn êm ái, giọng anh du dương mà êm tai, dường như mang theo những tình ý đã trăm chuyển ngàn hồi, lưu luyến mà dịu dàng, “Bánh Bao, Giáng sinh vui vẻ.”

“Giáng sinh vui vẻ.”

Nhịp tim Tô Đường lại mất khống chế mà gia tốc. Nhưng nghĩ đến những lời Khương Ưng vừa nói, nhịp tim ấy lại từ từ hạ về tốc độ bình thường.

Đã rất muộn rồi, ngày mai còn phải đi học, Tô Đường đang định chúc Khương Trì ngủ ngon, Khương Trì bỗng gọi cô lại, “Bánh Bao.”

Tô Đường ngoái nhìn, sườn mặt cô dưới nét phác họa của ánh đèn dìu dịu, đẹp đến rung động linh hồn, “Ừm? Sao vậy ạ?”

“Bánh Bao, em nhìn người khác, tôi sẽ ăn dấm.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.10.2018, 14:28
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 6 Nữ
Bài viết: 2199
Được thanks: 2114 lần
Điểm: 5.99
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 51

Edit: Mẫu Tử Song Linh - ddlqd

Nghe được những lời này của Khương Trì, Tô Đường cắn môi, nhất thời không nói gì.

Khương Trì nhíu mày, khẽ cười, sau đó ngắm nhìn Tô Đường đang ở trước mặt. khuôn mặt trắng nõn dưới ánh sáng ấm áp của đèn chiếu rọi càng trở nên mịn màng, chỉ lướt qua cũng khiến người ta nghĩ đến bốn chữ "Tú sắc khả xan" *. Bởi vì hôm nay là sinh nhật của anh, tuy trên mặt không có một chút phấn trang điểm nào, nhưng đôi môi mịn màng vẫn thoa chút son. Mái tóc đen mượt, môi đỏ ướt át, da trắng non mịn, cùng với khuôn mặt hoàn mỹ không chút tì vết, ba loại màu sắc này ở cùng một chỗ khiến thị giác của người khác bị chấn động mãnh liệt.

Khương Trì không nhịn được đưa tay ra, vuốt nhẹ gương mặt non mịn như ngọc: "Bánh bao, hôm nay em đã nói những gì với Quý Tử Khiêm?"

Tô Đường sững sờ, vô thức lắc đầu: "Không có gì."

Ánh mắt Khương Trì hơi đổi, trở nên sâu thẳm, hơi nhăn mày: "Em quen biết anh ta?"

Tô Đường càng thêm hoảng sợ, liên tục lắc đầu, bối rối phủ nhận: "Thật sự không biết. Em gặp anh ta một lần trong vườn hoa, sau đó là gặp lại ở đại sảnh."

"Không gạt anh? Hả?" Khương Trì hơi nâng cao ấm cuối, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Tô Đường.

Tô Đường hơi mím môi, cố gắng bình tĩnh nói: "Không có."

Đời này, cô và Quý Tử Khiêm, thật sự không quen biết.

Cô không lừa gạt anh.

Khương Trì nghe vậy thì thở dài, tựa đầu mình vào vai Tô Đường. Bởi vì Khương Trì cao hơn Tô Đường rất nhiều, vì vậy lúc này động tác của anh lộ ra vẻ trẻ con.

Tô Đường có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm áp của Khương Trì ở trên cổ mình, cô vô thức thở chậm lại.

Ban đêm yên tĩnh, từng giây từng phút đều như trở nên dài hơn.

"Bánh bao, anh ghen."

Mặt Tô Đường hơi đỏ lên, càng lộ ra vẻ mềm mại: "Ghen cái gì chứ?"

"Em nói chuyện với tên Quý Tử Khiêm kia lâu như vậy. Còn chúng ta, mỗi ngày trò chuyện được mấy phút?" Khương Trì vô cùng bất mãn nói.

Tô Đường cắn môi dưới: "Từ hôm nay về sau, em và Quý Tử Khiêm cũng không có cơ hội tiếp xúc mà."

Nghe được Tô Đường nói như vậy, tâm tình của Khương Trì mới tốt lên được một chút. Tuy rằng anh vẫn thấy có gì đó kỳ lạ, mỗi lần nhắc đến cái tên Quý Tử Khiêm này Tô Đường đều có phản ứng bất thường, nhưng anh cũng không quá quan tâm đến Quý Tử Khiêm.

Giống như Tô Đường đã nói, anh cũng không cho rằng, Quý Tử Khiêm còn cơ hội tiếp xúc với bọn họ.

Chẳng qua là một người qua đường mà thôi. Không cần quan tâm.

"Nhưng mà anh ghen, mau dỗ anh đi."

Tô Đường hơi xấu hổ. Đối với Khương Trì làm nũng như vậy, thật sự cô không biết đối phó ra sao.

"Anh rất cần được an ủi đấy, em định không làm gì sao?" Đầu Khương Trì đang dựa trên vai cô hơi nâng lên, giờ phút này mặt hai người kề sát vào nhau, gần đến mức có thể nhìn rõ từng sợi lông tơ mảnh khảnh.

Giọng nói của Khương Trì mang theo vẻ buồn tủi.

Lòng Tô Đường, thoáng chốc đã mềm nhũn.

Cô chưa từng thấy anh bày ra dáng vẻ này trước mặt người khác.

Ở ngoài, anh bá đạo, kiêu ngạo, tự tin, vô cùng chói mắt.

Chỉ khi ở trước mặt cô, mỗi lần anh đều bày ra bộ dáng chân thật nhất.

Anh cũng sẽ không vui. Cũng sẽ yếu ớt.

Đột nhiên Tô Đường cảm thấy, chỉ cần có thể dỗ cho Khương Trì vui vẻ, coi như cô phải làm một số chuyện cả kiếp trước và kiếp này chưa từng làm, thậm chí còn chưa từng nghĩ đến, cũng đáng giá.

Cô cứng ngắc nâng tay lên, do dự rất lâu rồi mới chầm chậm ôm lấy eo Khương Trì. Ngoại trừ việc này, cô cũng không biết làm thế nào để dỗ dành anh.

Cô không giống Khương Trì, biết nói nhiều lời dễ nghe như vậy, cho dù là kiếp trước hay kiếp này, cô cũng chưa từng nói qua lời ngon ngọt gì đó, dỗ dành người khác cũng là lần đầu tiên.

Lúc này, Tô Đường luống cuống, tay chân không biết để đâu cho phải, do dự rất lâu, mới miễn cưỡng nói: "Đừng ghen nữa, vua dấm chua."

Chẳng qua là nói với Quý Tử Khiêm mấy câu, vậy mà có thể ghen được, không phải vua dấm chua thì là gì?

Khương Trì nở nụ cười, tiếng cười kia cực kỳ quyến rũ, vang lên bên tai cô, khiến lỗ tai trắng nõn vì xấu hổ mà đỏ bừng.

Khương Trì hào phóng thừa nhận: "Ừ, anh là vua dấm chua."

Khương Ưng đi tiễn chiến hữu trước kia rồi. Dì Lục thì đang ở dưới lầu dọn dẹp lại đại sảnh. Lúc này, trên hành lang chỉ có hai người Tô Đường và Khương Trì.

Ngọn đèn yên tĩnh chiếu ánh sáng ấm áp lên người họ.

Làm cho một khoảnh không gian trống trải, tăng thêm vài phần ấm áp.

Đây chỉ là một cái ôm đơn giản đúng tiêu chuẩn.

Nhưng mà giờ phút này, chỉ yên tĩnh ôm nhau như vậy, dường như còn hơn cả nghìn lời nói.

Tô Đường cảm thấy, bởi vì là Khương Trì, là vì anh khiến cô trở nên dũng cảm hơn trước kia rất nhiều.

Không lâu trước đó, Khương Ưng từng nói chuyện với cô. Ông ấy nói với cô như thế này, "Tô Đường, chú nợ mẹ cháu. Thật đáng tiếc, khi cô ấy còn sống, chú không thể đền bù, trả lại món nợ này được. Vì vậy sau khi cô ấy qua đời, chú liền đưa cháu đến nhà mình nuôi dưỡng. Tuy rằng thường ngày chú đều bận rộn với công việc, nhưng việc cơm áo, cháu cũng chưa từng thiếu thốn thứ gì."

Ông lại nói tiếp: "Chú biết, cháu là đứa trẻ ngoan. Nhưng chú chỉ có một đứa con trai là Khương Trì. Chú đặt kỳ vọng rất cao vào nó. Bầu trời tương lai của nó, sẽ càng thêm rộng lớn, thế giới của nó càng thêm đặc sắc. Cháu cũng hy vọng sẽ thấy được ngày hùng ưng giang cánh đúng không?"

"Tương lai còn rất dai, biến cố cũng nhiều. Hiện tại hai đứa vẫn còn nhỏ. A Trì là con chú, tất nhiên chú hiểu rõ nó, tính cách của nó chưa thành thục, không lâu trước kia, lúc cháu chưa chuyển tới đây, nó cũng từng đánh người ta vào viện vì tranh giành một cô gái. Nó lúc trước, có lẽ cháu cũng hiểu rõ đôi chút. Nếu có một số việc đã được định trước là sẽ chấm dứt, chi bằng đừng bắt đầu nó."

Nói xong những lời này, Khương Ưng liền đi tiễn bạn cũ, để lại Tô Đường một mình tiêu hoá lời nói của mình.

Thật ra Tô Đường không hề ghét Khương Ưng một chút nào. Sau khi ông nói những lời kia, cô vẫn không có một chút ác cảm. Thậm chí vẫn luôn biết ơn ông như trước. Là Khương Ưng, đã giúp cô vào lúc cô nguy nan nhất.

Tô Đường hiểu rõ, Khương Ưng là một người cha, đã thành thật nói chuyện với cô. Cho dù cô tốt hơn, ngoan ngoãn hơn, vĩnh viễn sẽ không ngang hàng với Khương Trì. Bởi vì Khương Trì là đứa con duy nhất của ông. Thường ngày ông có thể đối xử ôn hoà với cô, hỏi tiền sinh hoạt có thiếu không, nhưng chỉ cần chạm đến chuyện liên quan đến Khương Trì, sự ôn hoà này liền hoàn toàn biến mất.

Cô sẽ không cảm thấy không cam lòng hay tức giận. Cô chỉ cảm thấy may mắn, may mắn bởi vì thường ngày Khương Trì và Khương Ưng vừa gặp mặt đã xích mích với nhau, nhưng làm một người cha, Khương Ưng vẫn luôn quan tâm đến Khương Trì.

Nếu là lúc trước, nghe được những lời này, chỉ sợ tương lai vừa gặp Khương Trì cô đã trốn thật xa. Cô sợ hãi, nếu như cứ tiếp xúc với Khương Trì, Khương Ưng có thể chán ghét mà vứt bỏ mình hay không.

Nhưng hiện tại, so với việc đó, cô lại sợ Khương Trì không vui hơn.

Mặc kệ tương lai có ra sao, Khương Trì hiện tại, khiến cô không có cách nào lờ đi, giả bộ như người xa lạ để trốn tránh anh, không quan tâm anh.

Chuyện xảy ra sau này, cô quyết định thuận theo tự nhiên.

Ngày hôm sau, sau khi Tô Đường đến trường, Địch Lộ luôn miệng hỏi cô về tiệc sinh nhật tối qua của Khương Trì.

"Có phải tối qua có rất nhiều người nổi tiếng không? Nhiều trai đẹp không? Mỹ nữ thì sao? Tính cách bọn họ như thế nào? Có phải tất cả đều rất kiêu ngạo không? Còn có, tổ chức bữa tiệc hôm qua tiêu tốn bao nhiêu tiền vậy?"

Những câu hỏi của Địch Lộ liên tiếp tuôn ra mà không hề thở, hai mắt nhìn chằm chằm Tô Đường, dường như hiếu kỳ cực điểm với bữa tiệc sinh nhật tối qua.

Tô Đường thở dài: "Nhiều câu hỏi như vậy, cậu muốn tớ trả lời cái nào?"

Địch Lộ cười ngốc: "Tất nhiên là từng cái từng cái một rồi."

Tô Đường nghĩ lại những vấn đề của Địch Lộ, trí nhớ cô rất tốt, tuy rằng Địch Lộ nói nhanh, nội dung lại nhiều, nhưng cô vẫn nhớ rõ thứ tự các câu, cô cân nhắc một chút rồi trả lời: "Đúng, nhiều, nhiều, không biết, tàm tạm, không biết"

Địch Lộ 'A' một tiếng: "Tô Đường, cậu thật xấu, sao có thể trả lời như vậy chứ!"

Địch Lộ cũng quên mất vừa rồi tại sao mình có thể hỏi được mấy câu đó Tô Đường trả lời như vậy, cô cũng không biết đáp án nào là của câu nào.

Địch Lộ thở dài, cũng không tiếp tục hỏi chuyện ở tiệc sinh nhật, dù sao cô không tới, hỏi cũng chỉ là thuận miệng. Địch Lộ nằm ườn lên bàn Tô Đường, đặt sách của cô ở trước mặt: "Tô Đường, tớ vừa hỏi Lăng Lan tối hôm qua đùa thế nào, cậu ta liền nói, mỹ nữ nhiều như thế nào, thân hình bọn họ nóng bỏng ra sao. Cậu ta thật sự rất phong lưu."

Tuy rằng trước nay Địch Lộ chưa từng nói ra, nhưng người có mắt nhìn đều biết, Địch Lộ thích Lăng Lang. Tô Đường không biết Lăng Lang có biết Địch Lộ thích anh ta không, nhưng mà anh ta chưa bao giờ đề cập đến, chắc là chỉ coi Địch Lộ như bạn bè bình thường.

Thật ra như vậy cũng rất tốt.

Lăng Lang như vậy, không phù hợp với Địch Lộ. Giống như cô ấy vừa nói, anh ta quá phong lưu.

Đột nhiên Tô Đường cảm thấy, Khương Trì giữa một đám người như vậy, thật giống như Liễu Hạ Huệ.

Bất kể là Trình Dương, Bắc Tử, Ti Yến, còn có Lăng Lang ngày hôm qua, bọn họ dường như đã chơi đùa với mấy cô gái này từ lâu, tuỳ ý chơi đùa với tình cảm của người khác. Giống như Trình Dương, tuy rằng Tô Đường chỉ thấy loáng thoáng anh ta vài lần, nhưng độ phong lưu chỉ có hơn chứ không kém Lăng Lang. Ít nhất là lúc anh ta rời đi, bên người có ba mỹ nữ quyến rũ. Mà Lăng Lang chỉ có một.

Nhưng mà Khương Trì, hoàn toàn khác biệt với bọn họ.

Cô không hề nghi ngờ lời nói trước đây của Khương Trì với mình. Anh không lừa cô. Cô biết rõ.

Sau khi lễ Giáng Sinh qua đi, rất nhanh sẽ tới tết Nguyên Đán rồi. Cuối tháng mười hai hàng năm đều là thời điểm học sinh vui vẻ nhất. Bởi vì ngày lễ rất nhiều, cứ nối tiếp nhau. Không chỉ toàn bộ Đô Thành, còn ở trong trường học, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

Trường học bắt đầu cho nghỉ từ ngày 30.

Trên đường tất cả các cửa hàng đều đang bán hạ giá, người đến người đi, rất sôi nổi.

Hai ngày nghỉ của Khương Trì đều kín lịch. Những người bạn ngoại quốc của anh qua tết Nguyên Đán liền muốn xuất ngoại, lần này trở về chính là vì sinh nhật của anh. Lần tiếp theo trở lại chắc là vào tết âm lịch, nhưng cũng có thể không, vì vậy mấy ngày nay Khương Trì vô cùng bận rộn. Vội vàng tiếp đãi bạn bè của mình.

Đáng nhẽ ra Khương Trì muốn Tô Đường cùng đi, nhưng cô từ chối. Mấy ngày nay trong lòng cô có tâm sự, không có hứng ra ngoài chơi đùa. Cũng may cô không để lộ trước mặt anh, chỉ nói là ngày càng gần đến kỳ thi Đại học rồi, muốn chăm chỉ ôn bài. Khương Trì cũng không nghi ngờ, chỉ dặn dò cô phải nghỉ ngơi cho tốt.

Chuyện trong lòng vẫn là chuyện về Tô Đường.

Sau khi gặp được Quý Tử Khiêm, Tô Đường biết rõ, cô của kiếp trước không phải hoàn toàn không tồn tại.

Cô trùng sinh đã được nửa năm, lúc trước, cô không hề để ý đến tin tức kiếp trước của mình, có lẽ bởi vì cô sợ hãi  *****888

Nhưng mà nếu như chuyện gặp mặt cô ấy chỉ là sớm hay muộn, chi bằng bây giờ đi làm rõ, cũng tốt hơn lúc nào cũng đứng ngồi không yên.

Nghĩ như vậy, Tô Đường nhân dịp ba ngày nghỉ tết Nguyên Đán, gạt Khương Trì, ***

Vé tàu hoả đi đến nơi thành phố nhỏ mà cả đời cô sinh sống tại đó. Dạo gần đây Khương Trì đều đi sớm về trễ, khi trở về thì cũng đã khuya. Nếu như cô nhanh nhẹn, nhất định có thể đi đi về về trong một ngày.

Thủ đô cách thành phố nhỏ Tô Đường sinh sống trước kia chỉ một giờ đi tàu hoả.

Vì vậy một giờ sau, Tô Đường đứng trên mảnh đất mà cô sinh sống cùng học tập rất nhiều năm ở kiếp trước, thoáng chốc, cô cảm thấy như mấy đời đã trôi qua vậy.

Trước mắt là khung cảnh vô cùng quen thuộc, dù sao cô cũng đã ở đây hơn mười năm. Nhưng trước mắt từng cọng cây ngọn cỏ dường như bị phủ lên một tầng sương mù, mang theo cảm giác xa vời.

Tô Đường nhớ rõ vào thời điểm này kiếp trước, cô vẫn đang học tại trường trọng điểm cấp ba. Nghĩ vậy, cô liền nhanh chóng ngồi xe buýt công cộng đến đó.

Cô nhớ kỹ, kiếp trước ngôi trường này, quản lý vô cùng nghiêm khắc, học sinh đều vô cùng khổ cực, đến cả ngày nghỉ cũng ít hơn trường khác một ngày. Vì vậy Tô Đường mới chọn hôm nay để tới đây mà không lo lắng sẽ bị bắt gặp.

Khuôn mặt của Tô Đường ngọt ngào ngoan ngoãn, sau khi chú bảo vệ họ An biết cô đến nơi này tìm người, cũng không bắt cô phải chứng minh thân phận gì cả, trực tiếp cho cô vào trong trường.

Lớn lên xinh đẹp như vậy, nhất định là trẻ ngoan. Chú bảo vệ họ An thầm nghĩ như vậy.

Tô Đường vô thức sờ mặt một cái.

Lúc này, toàn bộ học sinh đang đi học. Một mình Tô Đường, dựa theo trí nhớ, tìm đến cửa lớp mười hai của mình.

Lớp, chính là lớp cô học kiếp trước.

Bên trong đang học Vật lý.

Giáo viên dạy Vật Lý vẫn là cô giáo kia giống như trong trí nhớ của mình. Cô ấy là một giáo viên vô cùng tài giỏi tốt nghiệp trường đại học Phục Đán, không chỉ dạy tốt, mà cũng rất xinh đẹp, mỗi lần học sinh chưa hiểu bài, cô ấy cũng kiên nhẫn tỉ mỉ giảng lại, cho nên rất được học sinh yêu thích.

Tô Đường dời ánh mắt đang đặt trên người cô giáo Vật lý trên bục giảng, bắt đầu quan sát phòng học.

Cô đang tìm Tô Đường.

Tô Đường quan sát cẩn thận cả căn phòng.

Nhưng mà, không có.

Không có cô của kiếp trước.

Cô quan sát kĩ hai lượt, đều không nhìn thấy.

Đột nhiên Tô Đường có một dự cảm mãnh liệt.

Chính là, Tô Đường của kiếp trước hoàn toàn không xuất hiện ở kiếp này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Appolo, Cunthoi2008, dangtai88, dophuquyzoom, ducminh201212, Ebisu pham, Google [Bot], Hoa huong duong, lananhlk93, Megold22, Motconvit, Nana Trang, Phương Nghi, Q.anh, thaorva, Tyt, xinmayco và 475 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

18 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.