Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Hát tiễn hoa đào, chờ người quay lại - Mị Bảo

 
Có bài mới 10.08.2017, 16:13
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5735
Được thanks: 16336 lần
Điểm: 9.7
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Xuyên không] Hát tiễn hoa đào, chờ người quay lại - Mị Bảo - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4

Lễ trưởng thành luôn đi kèm nước mắt và máu

Type: Nguyên Nguyễn


Trốn ra ngoài khám bệnh công đức cho dân chúng rồi khiến Triệu tiểu thư bắt người không thành, tôi sợ việc này sẽ đến tai Tạ phu nhân, Tống Tử Kính cũng sợ rơi vào bàn tay ma quỷ của Triệu tiểu thư nên hai chúng tôi tạm thời quay về cuộc sống học hành khô khan thường lệ.

Một buổi chiều xuân nắng vàng rực rỡ, tôi miệt mài nghiên cứu y thuật, còn Tống Tử Kính thì chơi cờ một mình. Ngoài kia chim kêu ríu rít, hoa thơm đua nở. Thời tiết đã trở nên ấm áp, chúng tôi đều thay áo mỏng, trong làn gió ấm và mùi thơm hoa cỏ, tôi bỗng nhớ đến Trương Tử Việt.

Tôi nhớ đến những buổi chiều trước đây giống như chiều nay, anh ngồi cạnh tôi, hướng dẫn tôi làm bài tập.

Anh kiên nhẫn giải thích một công thức toán học cho tôi năm lần bảy lượt, anh cũng sửa lỗi cho bài luận tiếng Anh của tôi rất tỉ mỉ. Thật ra việc gọi anh đến hướng dẫn bài vở cho tôi là sai lầm lớn nhất mà mẹ tôi mắc phải. Người trong mộng ngồi ngay bên cạnh, tôi còn lòng dạ nào mà học hành được nữa, đương nhiên toàn bộ sự tập trung của tôi đều chuyển từ lý trí sang các giác quan cả.

Sống mũi cao thẳng của anh, mái tóc mềm mại của anh giọng nói trầm ấm, dịu dàng của anh, làn da ấm áp, mượt mà cứ vô tình chạm vào tôi.

Tôi đột ngột cất giọng hỏi: “Tiên sinh từng thích ai bao giờ chưa?”

Tống Tử Kính ngẩng đầu nhìn tôi: “Cái gì?”

Tôi nhìn gương mặt tuấn tú của y, nhắc lại: “Tiên sinh từng thích ai chưa?”

Tống Tử Kính dửng dưng hỏi: “Tại sao tiểu thư lại hỏi điều này?”

“Có rồi hay chưa?”

Y đặt quân cờ xuống, nói: “Có rồi.”

Tôi tò mò. “Cô ấy thế nào?”

Tống Tử Kính cười, tìm về ký ức. “Nàng là con nhà danh gia vọng tộc, thông tuệ chữ nghĩa. Ta với nàng đã từng đối đáp vài bài thơ qua một bức rèm trong hội thơ, nàng tài hoa hơn người, hiếm có trong nữ giới. Nàng vốn đã đính ước, sau đó vâng lời cha mẹ thành thân với người khác.”

Tôi cứ thế đợi, chỉ thấy y lại tiếp tục đi quân cờ, liền hỏi: “Hết rồi à?”

“Hết rồi.” Tống Tử Kính nói.

“Tiên sinh không hề biết mặt nàng?”

Tống Tử Kính cười. “Không biết.”

Tôi thất vọng. “Thế thì tính làm gì? Tiên sinh không tranh đấu sao?”

Nói xong mới biết mình nói sai. Tống Tử Kính tuy chữ nghĩa đầy bụng nhưng cũng chỉ là thường dân, Đông Tế có chế độ đẳng cấp nghiêm ngặt như thế, làm sao có thể để y thích gì làm nấy?

Tống Tử Kính cười điềm đạm, nhưng vẫn không nói gì.

Tôi buồn bã tiếp tục đọc y thư. Trương Thu Dương viết quyển sách này với mục đích là truyền sự hiểu biết của cả đời mình cho người đời sau, theo tinh thần trao đổi thông tin không tư lợi cho nên văn phong không bay bướm cầu kỳ, tôi đọc thấy cũng dễ hiểu. Hơn nữa phần đầu có chương Độc kinh vô cùng thú vị, có chỗ giống hệt như đoạn trích từ tiểu thuyết võ hiệp. Cái gì mà nhân vật A gọi là Trương Tam, cùng với nhân vật B là Lý Tứ tiến hành một cuộc đấu võ có độc là “Đoạn trường tán” vốn là bí kíp riêng chỉ truyền cho nam nhân, không truyền cho nữ nhân của môn phái. Thế rồi Trương Tam bụng đau cồn cào, tứ chi phù thũng, toàn thân phát ban màu đen, đau đớn đủ bảy bảy bốn chín ngày thì thối ruột, vỡ bụng mà chết. Muốn giải độc thì nên dùng cách này, cách kia rồi lại cách nọ.

Rồi cái gì mà nhân vật C tên là Vương Nhị cùng với nữ nhân vật D tên là Tiểu Thúy có tình cảm với nhau , đến khi tan vỡ, Tiểu Thúy bèn chuốc cho Vương Nhị một loại kỳ độc tên gọi “Triền miên” được đóng gói kiểu dáng mới trong bình màu xanh lam, là phát minh độc quyền có đăng ký sở hữu bản quyền…Thế rồi Vương Nhị chỉ cần chạm vào người con gái khác là sẽ ngứa ngáy toàn thân rồi mọc ban đỏ, phải ra sức gãi cho đến khi rách da nát thịt, máu chảy tè le mới hết. Còn cách giải độc thì nên thế này rồi là thế kia.  

Lại còn cái gì mà môn phái N tập hợp quần chúng đến gây hấn với giáo phái F, vi phạm nghiêm trọng vào “điều lệ xử phạt quản lý trị an”, bị giáo hộ pháp F tên là Huyên gì đó giảng cho quái độc “Thiên tuyệt” có bằng khen phát minh tiên tiến, vinh dự nhận chứng nhận quốc gia về nghiên cứu và sáng chế tối tân… Người trúng độc thì da thịt toàn thân chuyển màu xanh lam, vừa ngứa vừa đau, nhanh chóng bị thối rữa, thịt tan xương nát, đến khi cả người hóa thành một vũng mực xanh. Cách giải độc là… Trương lão gia viết. Không giải được, chuẩn bị quan tài đi.

Tôi đang cười thì Vân Hương chạy đến tìm, “Tiểu thư, phu nhân gọi.”

“Hả?” Tôi làm chuyện khuất tất nên lập tức thấy bất an, bụng nghĩ Tạ phu nhân liệu có biết chuyện tôi chuồn ra ngoài không đây?

Tạ phu nhân phong thái đoan trang ngồi ở cao đường. Đứng bên cạnh là đại tẩu bụng bé tí nhưng đã mặc toàn trang phục bà bầu và còn làm bộ làm tịch đỡ lấy eo lưng, có cả Tạ Chiêu Kha lúc nào cũng nõn nà như quả đào, quả mận, mát lạnh như băng sương, và tiểu thư Bạch Nhạn Nhi lúc nào cũng buồn bã như con ốc sên gần như có thể bỏ qua không nhắc đến.

Điểm mấu chốt là, mấy người phụ nữ này đều mang gương mặt tươi cười hữu hảo để nhìn tôi, khiến tôi dựng tóc gáy.

Tạ phu nhân mở lời: “Tiểu Hoa, đầu năm ngoái con đã tròn mười sáu tuổi, nhưng lúc đó con vẫn còn bệnh tật nên chưa tổ chức lễ cập kê cho con.”

Hóa ra là chuỵện này, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tạ Chiêu Anh nở nụ cười khuynh quốc khuynh thành, nói với tôi: “Nhà ta chuẩn bị tổ chức lễ cập kê bù cho muội muội, muội có vui không?”

Ủa? Lúc này tôi mới nhớ ra, con gái ở thời xưa khoảng mười lăm, mười sáu tuổi được tính là trưởng thành. Sau đó là có thể gả chồng được rồi.

Thảo nào Tạ phu nhân nhìn tôi giống như nông dân nhìn củ cải to trắng, mập mạp vừa thu hoạch từ đồng ruộng của mình, hoặc là người chăn nuôi nhìn con lợn mình kỳ công vỗ béo… tràn đầy niềm vui của nhân dân lao động khi vụ mùa bội thu.

Tạ phu nhân nói: “Lễ cập kê được coi là đại lễ, không thể sơ sài. Chúng ta quyết định bây giờ sẽ bắt đầu công việc chuẩn bị, con cũng phải may vài bộ quần áo mới. Buổi chiều không học nữa, cục Ngự y sẽ đến tận nơi để đo quần áo cho con. Chúng ta sẽ hưởng lây vinh dự của hoàng gia, tam tỷ của con lúc làm lễ cập kê cũng chỉ được may quần áo của nhà may Vân mà thôi.”

Tạ Chiêu Kha cười. “Mẹ, muội muội trước đây tội nghiệp như vậy, lần này phải tổ chức lễ cập kê linh đình một chút, cũng là để bù đắp mà.”

Tạ phu nhân hài lòng gật đầu, nói: “Chiều nay con cũng đi chọn vài mảnh vải mà may váy.”

Đại tẩu cũng nói xen vào: “Tứ muội thật là tốt số, xem mẹ thương muội nhường kia, sau này nếu được gả cho phu quân tốt thì cũng không được quên nhà mẹ đẻ nghe không!”

Tôi đứng bên chỉ biết nhe răng cười gượng. Rồi cứ như thế, cho đến ngày sinh nhật, tôi không có dịp nào đi ra ngoài nữa.

Quần áo mới may xong được đưa tới, màu sắc tươi đẹp, chất liệu mềm nhẹ, tôi sờ thích quá không muốn rời tay. Nhưng quay sang nhìn Tạ Chiêu Kha mặc áo mới, đẹp như thể sẵn sàng đằng vân giá vụ bay lên, lập tức cảm thấy như bị vùi xuống đất bùn. Gen di truyền quyết định tất cả mà.

Dạo này Tạ Chiêu Kha thường xuyên dạo vòng vòng quanh thư viện, bưng đến những đồ hoa quả điểm tâm lặt vặt. Lần nào tới nàng cũng để tâm chải chuốt, trang điểm, vẻ đẹp được tỏa ra từ tác động của ái tình đó cực kỳ rực rỡ, khiến mắt người khác bị chói lòa không mở ra nổi, nhưng Tống Tử Kính cao nhân lại thờ ơ không phản ứng gì.

Nói thật là tôi cũng thông cảm với Tạ Chiêu Kha ít nhiều, cho dù với vấn đề của tôi, nàng biểu hiện ra là mình cực kỳ may mắn chứ không có vẻ thông cảm lắm với tôi.

Rồi lễ mừng đại thọ tôi mười bảy tuổi cũng đã đến.

Ngày Mười tám tháng Tư, ánh nắng mùa xuân ngập tràn rực rỡ. Mới sáng sớm tinh mơ, tôi đã bị kéo khỏi ổ chăn ấm, Tạ phu nhân đích thân tới giám sát công việc chải đầu, trang điểm cho tôi. Tôi còn bị bắt mặc một lễ phục màu hồng đào, sau đó ngồi xuống để Tạ phu nhân tự tay sửa lông mày cho tôi.

Bà lăm lăm cây nhíp dí sát vào lông mày của tôi, sau đó giật mạnh. Tôi gào lên thảm thiết, kinh thiên động địa.

Tạ Chiêu Anh ở bên ngoài gõ cửa. “Sao thế? Làm sao thế?”

Tôi nói: “Muội chết rồi!”

Tạ phu nhân đập tôi một cái, nói: “Không có gì, con đi tiếp đón khách khứa đi.”

Tôi khóc. “Mẹ, đau chết đi được, đừng sửa nữa, tự nhiên là đẹp nhất.”

Tạ phu nhân nghiêm mặt. “Đừng lộn xộn.” Sau đó gọi mấy bà vú, mỗi người một bên ấn tôi xuống, Tạ Chiêu Kha đích thân giữ chặt đầu tôi. Tôi chẳng khác gì một con cá đang bị đánh vảy nằm trên thớt, cố sức há miệng kêu trời kêu đất, gào thét om sòm, nước mắt ròng ròng vì đau. Không thể hiểu nổi tại sao mấy cô bạn học cùng phòng trước đây có nghị lực lớn lao đến mức nào mới chịu đựng nổi việc dăm ba ngày lại nhổ lông mày một lần?

Tạ phu nhân quả là gừng già vừa rắn vừa cay, kệ tôi khóc than thảm thiết, ra tay không hề nhân nhượng.

Vật vã mãi rồi cũng chỉnh sửa xong, tôi như chết đi sống lại, mồ hôi ướt đẫm lưng.

Bây giờ đến lượt Tạ Chiêu Kha đích thân đánh phấn trắng, dặm má hồng cho tôi, rồi đeo trang sức. Cuối cùng, một tốp người tay năm tay mười sửa sang trang phục cho tôi, lúc này mới tạm xong một bước thủ tục.

Tôi vẫn còn chưa kịp soi gương thì bị đám người ùn ra ngoài.

Nhìn qua bức rèm ra ngoài kia, đại đường đã đầy kín người, đa số đều là họ hàng thân thích mà tôi không quen biết. Tạ thái phó mặc bộ triều phục màu đỏ đen, ngồi tai cao đường, Tạ phu nhân cũng đã thay một bộ triều phục mệnh phụ màu tím, vàng, đỏ, phong thái đoan trang ngồi cạnh chồng. Ở vị trí dễ thấy còn có một quý bà mặc áo bào tím, đội mũ phượng, xúng xính thướt tha, chính là bà bác thứ ba của tôi, Thọ vương phi, còn lại là binh lính tham gia các nghi thức của buổi lễ.

Tạ thái phó đứng lên phát biểu, nói một tràng dài những câu trang trọng, sau đó nghi lễ chính thức bắt đầu.

Tôi được Tạ Chiêu Kha tháp tùng vào lễ đường, bắt đầu một chuỗi các kiểu hành lễ rồi động tác như quỳ, tháo tóc, chải tóc…

Tạ Chiêu Kha chải tóc cho tôi xong, đặt lược lên phía nam của ghế ngồi. Tôi tưởng thế là đã xong, phấn khởi ngẩng đầu lên, Tạ Chiêu Kha liền lấy tay ấn đầu tôi xuống.

Lúc này Thọ vương phi mới đứng lên, đi đến một phía rửa tay, sau đó còn nói một tràng những câu khách khí với cha mẹ tôi. Tôi tưởng bà ấy sẽ vấn cho tôi kiểu tóc trưởng thành là xong, nào ngờ ba người già lại ngồi xuống.

Tạ Chiêu Kha chỉ huy tôi quay sang hướng khác, có người dâng khăn vấn và trâm cài tóc lên. Thọ vương phi đứng lên, cao giọng ngân nga lời chúc: “Ngày lành tháng tốt, thủy gia nguyên phục. Vứt bỏ ấu chí, thuận đà thành đức. Thọ khảo duy kì, giới nhi cảnh phúc.”

Tôi chẳng hiểu lấy một câu. Đang u mê thì Thọ vương phi đã quỳ bên cạnh tôi, bắt đầu chải tóc cho tôi.

Bà bác tuổi đã cao, có khả năng còn bị đục thủy tinh thể và viễn thị, mắt không còn tinh nữa. Chải mãi chải mãi, đến khi da đầu tôi đau rát mới xong. Sau đó cài trâm còn xiên vào tận đầu tôi luôn, khiến tôi đau đớn, nước mắt chảy ròng ròng.

May mà chiếc trâm này làm bằng ngọc chứ không phải bằng sắt, không thì tôi chết luôn tại chỗ.

Tạ Chiêu Kha đỡ tôi đứng dậy, khẽ khàng ấn vào tay tôi một chiếc khăn tay. Tôi cảm kích chấm chấm mồ hôi rịn đầy trên mặt. Nghi lễ lại đến một màn mới, tôi quay về phòng thay một bộ thường phục. Bởi vì sáng dậy chưa được miếng nào vào bụng nên bây giờ tôi đói ngấu, nhìn thấy bánh trái bày trên bàn, tôi giơ tay ra chộp lấy.

Tạ Chiêu Kha lập tức giữ tay tôi lại. “Đợi chút đã, tiếp theo là màn tam bái.”

Tôi khóc ròng trong bụng. Tôi căm hận cái xã hội phong kiến này!

Rồi cứ thế, đến khi tôi làm xong mọi lễ tiết thì đã sang đến chiều rồi. Quay về viện, ngã lăn ra giường, gần như bất tỉnh nhân sự.

Tôi coi như đã lãnh giáo được sự tự ngược đãi bản thân thuần túy qua những nghi thức không đâu cứ kéo dài lê thê phức tạp, tôi sắp mọc rôm khắp người vì bộ y phục dày cộm này rồi.

Ngược lại Vân Hương rất vui mừng. “Tứ tiểu thư, nô tỳ nghe các nha hoàn khác nói, nhà họ Tạ có đông con gái vậy mà lễ cập kê của tiểu thư là long trọng nhất, đến tam tiểu thư cũng không bằng.

Tôi hết cả hơi. “Cũng là lẽ đương nhiên. Bọn họ muốn để người khác biết, con gái thứ tư nhà họ Tạ đã khỏi điên rồi, như thế ta mới có tư cách đi tuyển phi. Khốn khiếp, sao không kiếm hẳn cái trống đi khắp phố phường mà gõ mà rao?”

Vân Hương bưng đến một bát mì vằn thắn thơm phưng phức, tôi ăn như rồng cuốn, hết bay cả bát rồi đi ngủ.

Nay đã trưởng thành, không tiện theo Tống Tử Kính học bài nữa, thời gian của tôi sẽ rộng rãi hơn một chút. Hằng ngày tôi sẽ phải nỗ lực nghiên cứu y thuật thôi, chương Thảo dược tôi vẫn chưa hiểu lắm. Gần đây đang cố gắng thử chế nước hoa quả, xem bơ sữa được tạo ra bằng cách nào…

Tôi đột nhiên mở mắt ra. Trong tầm mắt là một mà đen sẫm, chỉ ở gian phía ngoài có ánh nến yếu ớt. Trời đã tối, tôi ngủ thiếp đi thế nào mà rõ thật lâu.

Trong lòng tôi có sự xáo động lạ lẫm, như thể có một thứ gì đó không ngừng quấy lên, khiến tôi đứng ngồi không yên. Vân Hương ở gian ngoài đã ngủ say, cô ấy cũng mệt mỏi cả ngày, bây giờ sấm nổ bên tai cũng không dậy. Tôi nhón chân, khẽ khàng ra mở cửa.

Bên ngoài, ve sầu mùa đông kêu trên cao, ánh trăng tràn ngập mặt đất, gió đêm thổi nhè nhẹ, vô tình làm giật mình tình nhân mộng. Góc tường có một khóm quỳnh đang nở rộ, đóa hoa trắng ngần, đầy đặn hướng về phía trăng đung đưa duyên dáng, như những bàn tay ngọc ngà đang nâng những phiến ánh sáng huyền ảo.

Tôi cũng xòe hai bàn tay, nhìn thứ ánh sáng tinh khiết tràn ngập, đầy đặn như tuyết sương, không kìm được ngân nga: “Cẩn thận dâng đầy tay, vẫn chìm trong mộng đẹp.”

“Muội định tặng ai một vốc trăng vậy?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Quỳnh Trần, dragon88, kieumy0810

Có bài mới 14.08.2017, 13:09
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5735
Được thanks: 16336 lần
Điểm: 9.7
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Xuyên không] Hát tiễn hoa đào, chờ người quay lại - Mị Bảo - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Type: Nguyên Nguyễn


Tôi ngẩng đầu, ở góc tường có một bóng người quen thuộc đang đứng, đầu tóc rối bù, áo quần te tua nhưng ánh mắt sắc sảo, lạnh lùng thì không thể giấu được. Góc vườn rất tối, không nhìn rõ vẻ mặt nhưng có thể nghe rõ tiếng thở nặng nhọc của anh ta.

Trong ánh trăng và hương hoa, tôi rất nhạy bén ngửi được một luồng khí mang mùi tanh của máu.

“Nhị ca?!”

Dáng người cao lớn đó run rẩy ngã xuống, tôi thảng thốt chạy lại đỡ, anh ta ngã vật xuống vai tôi. Một thứ mùi hỗn hợp giữa máu tanh nồng nặc và hương thơm ngọt kỳ quặc xộc vào mũi tôi.

“Vân Hương! Vân Hương!” Tôi gọi to.

Vân Hương áo quần xộc xệch chạy ra, sợ hãi nói: “Đây…đây là… nhị thiếu gia?”

“Nhanh giúp ta một tay, đỡ nhị ca vào nhà!” Tôi ra lệnh. “Sau đó đi đun nước sôi, lấy hết cả bộ kéo và dao nhỏ ra đây cho ta. Nhớ không được để kinh động đến người khác!”

Chúng tôi đặt Tạ Chiêu Anh lên giường. Dưới ánh nến, gương mặt tuấn tú của anh ta không còn chút sắc hồng, môi thâm tím, người nóng hầm hập, hơi thở yếu ớt.

Một cảm giác thân tình mãnh liệt trào lên trong tôi, tôi nắm tay anh ta thật chặt.

“Nhị ca, có muội ở đây, ca sẽ ổn thôi.”

Trên người Tạ Chiêu Anh chỉ có một vết thương, ở mé lườn trái, dài ba thốn, do đao kiếm gây ra, miệng vết thương chém ngọt gọn gàng. Anh ta vẫn còn may, nếu như nhát kiếm sâu hơn hai milimet nữa thì sẽ cắt vào động mạch chủ, lúc đó thì đến lượt anh ta xuyên không rồi.

Toàn thân anh ta là máu, nhìn thấy mà hết hồn. Tôi cuống quýt cầm máu cho anh ta nhưng mãi không cầm được, chảy ra dưới tay tôi đang khâu. Lòng dạ tôi co thắt cuộn trào, một nỗi sợ hãi khủng khiếp chiếm lĩnh và cuốn đi hết thảy thần trí của tôi.

Lúc đầu Tạ Chiêu Anh vẫn còn chút ý thức, bỗng nhiên giơ tay chạm vào mặt tôi, nói: “Không sao đâu. Đừng khóc, đừng khóc.”

Tối mắng: “Nằm yên ngay ngắn nào! Ai khóc mà khóc!”

Nói rồi tôi quay mặt đi lau nước mắt. Đến khi tôi xử lý xong vết thương, Tạ Chiêu Anh đã hôn mê.

Anh ta hỏi tôi định tặng ánh trăng cho ai, còn tôi lúc này chỉ hy vọng có người tặng tôi một ít thuốc kháng sinh mà thôi.

Điều kỳ lạ là những vệt máu khô xung quanh vết thương của anh ta phát ra ánh sáng màu da cam, giống như nhiễm bột phốt pho. Tôi vứt mảnh khăn lau máu của anh ta vào lửa, ngọn lửa lụi đi trong chốc lát rồi có tiếng kêu lách tách, như thể châm ngòi pháo hoa.

Tôi có nhớ hiện tượng này. Tôi lập tức tìm bút lục của Thu Dương, lật giở chương Độc kinh: “Dị nhân người Nam Lĩnh có độc, tên gọi là “Yên hoa tam nguyệt”, lấy đan cức, linh lan, điên gia, câu vẫn… trộn lẫn với sương đêm, máu cháy rận… dược độc phát chậm, thường là nửa năm đến ba năm tùy trường hợp, thời gian đầu độc phát, sắc mặt rạng rỡ, thổ huyết liên tục, hay quên…Độc phát ba tháng, tắt dần như ngọn đèn hết dầu. Độc này có thể kéo dài thời gian phát, phương pháp là…phương pháp giải tận gốc, xem Thiên văn tâm ký…

Tôi tức mình văng tục, giới thiệu về độc thì rõ lắm mà không viết cách giải độc! Một nội dung mà chia làm hai phần, giống hệt như phát quảng cáo giữa bản tin thời sự.

May mà loại độc này không phải loại trúng độc chết ngay, mạng Tạ Chiêu Anh tạm thời vẫn không đứt được. Nhưng mạch của anh ta đập nhanh quá mức, lão già Trương nói đây là hiện tượng trúng độc giai đoạn đầu, châm cứu có thể giảm bớt. Tuy kĩ năng châm cứu của tôi rất tệ hại nhưng cứ với tình trạng này, tôi lo anh ta sẽ bị xuất huyết nội, xuất huyết não gì đó, lúc đó thì trời cứu, cho nên tôi chỉ còn cách liều mình ra trận.

Trên người Tạ Chiêu Anh có rất nhiều những vết sẹo cũ, cái thì do vũ khí sắc gây ra, cái thì như thể do bị trúng tên… Mà trông những vết sẹo này có vẻ có từ lâu lắm rồi, rất nhiều vết chỉ còn lại chút vệt trắng. Duy có vết sẹo trên vai kéo dài chéo qua xương quai xanh, tuy đã lành từ lâu nhưng da thịt đến giờ vẫn nhăn nhúm, nhìn trông rất đáng sợ.

Tôi bị chấn động mạnh nhưng không có thời gian nghĩ nhiều, gấp rút chiếu theo y thư đã viết, bắt tay vào châm cứu cho anh ta. Những huyệt vị này vô cùng hiểm hóc, có rất nhiều huyệt tôi chưa bao giờ nghe tên. Tay tôi ướt đẫm mồ hôi, cầm kim mà cứ run lên bần bật, chỉ sợ châm sai thì sẽ đưa thẳng anh ta đến Tây Thiên.

Vân Hương lo lắng hỏi tôi: “Tiểu thư, không sao chứ?”

Tôi hít thở thật sâu. Bình tĩnh! Bình tĩnh! Không phải chưa bao giờ thực tập lâm sàng.

Châm hết kim, mồ hôi trên người tôi vã ra như tắm. Bắt mạch lại xem, có vẻ đã ổn định hơn nhiều. Tôi thở phào, nghĩ bụng: Con à, Thượng đế đã che chở con!

Tôi vẫn chưa thể nào đi ngủ, mà trực ở bên giường anh ta. Kinh nghiệm lâm sàng của tôi vốn ít, lại chưa bao giờ gặp loại độc này, sợ có thể có biến, sợ cả việc vết thương nếu bị nhiễm trùng sẽ gây sốt cao.

Tạ Chiêu Anh hình như nói mê, tôi ghé sát lại, nghe anh ta lẩm bẩm: “…Hoa…”

Tôi xùy xùy: “Nếu không muốn để Phỉ Hoa tỷ tỷ lo lắng thì từ giờ trở đi, ca phải ngoan ngoãn, tử tế vào.”

Tạ Chiêu Anh lại ậm ừ gì đó, tôi lại nghe: “…vịt bát bảo…” Tôi toát mồ hôi lạnh.

Quả nhiên đến nửa đêm, Tạ Chiêu Anh bắt đầu lên cơn sốt. Tôi lấy khăn ướt lau trán cho anh ta nhưng dường như không có tác dụng gì, Anh ta sốt cao, mặt đỏ lựng, không ngừng nói mê, vết thương đã khâu kín bắt đầu rỉ máu, tứ chi khẽ co giật. Hệ thống miễn dịch và độc tố trong cơ thể đang tiến hành cuộc chiến tranh phản kích giữa xâm lược và bảo vệ.

Tôi túm lấy Vân Hương hỏi dồn: “Trong nhà có rượu trắng không? Mau lấy ra đây!”

Tôi vừa nói dứt lời thì có tiếng gõ cửa.

Tôi hoảng hốt hỏi: “Ai vậy?”

“Tôi đây.” Giọng Tống Tử Kính cất lên.

Tôi chưa kịp nghĩ tại sao anh ta lại đến thì đã chạy ra mở cửa. Ánh trăng bên ngoài chiếu rõ những vệt máu trên áo tôi, Tống Tử Kính tỏ ra sợ hãi.

Giọng tôi nghẹn nghẹn: “Tiên sinh, nhị ca của tôi…”

Tống Tử Kính vội vàng đi đến bên giường, bắt mạch, dáng vẻ lo âu, ẩn chứa vẻ hoảng hốt.

Tôi nói: “Tôi đi tìm rượu trắng.”

Tống Tử Kính giữ tôi lại. “Tôi đi, tiểu thư trông huynh ấy”. Tôi rối trí gật đầu.

Tống Tử Kính nhìn vào mắt tôi, đặt tay lên vai tôi, nói từng chữ một: “Đừng sợ, không sao đâu, phải bình tĩnh.”

Tôi đờ đẫn gật đầu. Y bỏ tôi ra, thoắt cái đã biến mất trong màn đêm.

Mấy phút sau, Tống Tử Kính xách hai vại lớn về, mỗi vại ít nhất phải nặng mười lăm, hai mươi cân mà y xách như thể cầm hai con cá vậy, chân bước nhẹ nhàng, dáng vẻ uyển chuyển, động tác nhanh nhạy, nháy mắt đã bước vào phòng.

Tôi giật mình, vội vàng rót rượu ra rồi pha loãng, Vân Hương vẫn chỉ là một tiểu nha đầu, bị tôi chỉ đạo đừng bên cạnh trợ giúp. Tôi và Tống Tử Kính luôn tay lau người cho Tạ Chiêu Anh.

Tống Tử Kính vừa lau vừa hỏi tôi: “Biết ai làm việc này không?”

“Không biết.” Tôi đáp, “Nhị ca về đến nhà đã thế này rồi, chẳng nói năng gì đã gục, còn bị trúng độc nữa.”

“Cái gì?” Tống Tử Kính thất sắc vì hoảng sợ.

Tôi chỉ vào vết thương của Tạ Chiêu Anh. “Là Yên hoa tam nguyệt. Trong Thu Dương bút lục không ghi cách giải độc. Tôi chỉ biết châm cứu để tạm thời kìm hãm.”

Tống Tử Kính đăm chiêu mặt mày. “Được lắm, Yên hoa tam nguyệt cơ đấy!”

Tôi định hỏi xem có phải là nhà họ Tần làm không, nhưng lại thấy lúc này không nên bàn luận về chuyện đó, bèn tập trung lau người cho Tạ Chiêu Anh, rồi đắp chăn thật kĩ cho anh ta.

Vật vã chiến đấu lẫn lo lắng hồi lâu, cuối cùng nhiệt độ cơ thể của Tạ Chiêu Anh cũng bắt đầu hạ. Tôi nhẹ cả người, trong lòng nghĩ không phải châm thêm kim biến anh ta thành con nhím nữa. Phương pháp hạ nhiệt vật lý mà tôi có là, sốt đến bốn mươi độ thì tiếp nước muối vào người anh ta từ đường trực tràng. Bạn Tạ nhị rõ may, mà tôi cũng khỏi phải quan sát toàn diện “ngọc thể” của anh ta.

Sau đó tôi ngủ thiếp đi từ lúc nào không biết nữa, khi tỉnh dậy thì trời đã sáng hẳn rồi. Tôi mặc áo dính đầy máu ngủ trên giường, Vân Hương ngồi bên cạnh ngủ gật.

Tôi gọi cô ấy dậy, hỏi: “Người đâu?”

Vân Hương dụi mắt, nói: “Lúc trời còn nhá nhem, Tống tiên sinh đã đưa nhị thiếu gia đi rồi, nói là ở chỗ tiểu thư không tiện, nên về thư viện. Còn nhắn khi nào tiểu thư thức dậy thì có thể sang thăm.”

Tôi đi tắm rửa, dặn dò Vân Hương mang toàn bộ quần áo dính máu đem đốt sạch đi, sau đó đi thăm Tạ Chiêu Anh.

Tống Tử Kính ở một tiểu viện phía sau thư viện, rất đơn sơ, cực kỳ phù hợp với hình tượng thanh bần phong nhã của một văn nhân như y. Tuy nhiên lúc này tôi lại hoài nghi về việc y có thực sự là một văn nhân thông thường không.

Tống Tử Kính có một tiểu đệ để chăm lo việc dọn phòng tên là Tống Tam. Nhìn thấy tôi, cậu làm động tác ra hiệu: “Tiên sinh ra ngoài rồi, nói tứ tiểu thư đến thì cứ vào thẳng trong phòng.”

Tôi hỏi: “Nhị thiếu gia thế nào rồi?”

“Đã tỉnh lại, ăn một chút lại ngủ rồi. Tiên sinh dặn tứ tiểu thư đừng lo lắng, người trong Tạ phủ đều không biết gì hết.”

Tôi đi vào phòng. Ánh nắng ngày xuân đang chiếu chênh chếch vào. Tạ Chiêu Anh mệt mỏi, tiều tụy ngồi tựa đầu giường, gương mặt tuấn tú xanh xao khiến người ta đau lòng, nhưng đôi mắt anh ta vẫn sáng như thường lệ, khóe môi vẫn cười, cất giọng nhẹ nhàng chào tôi: “Muội đến đấy à!”

Tôi thẫn thờ nhìn anh ta, trước mắt hiện ra cảnh tượng đêm qua. Một cảm giác xao động bỗng cuộn trào khiến lòng tôi mênh mang. Tôi hít sâu một hơi, nói: “Ha ha ha…ca mặc quần sịp đỏ…”

Mặt Tạ Chiêu Anh đen sì.

Tôi vẫn cười to, rồi kết hợp với tình huống thực tế đêm qua: “Quần sịp đỏ a quần sịp đỏ! Phong cách rất chi là máu me!”

Tạ Chiêu Anh bực bội. “Muội có dừng lại ngay không?”

Tôi hát: “Nếu có là như vậy, xin đừng đau buồn…” Sau đó trúng một cái gối bay tới.

Tống Tam mang trà và đồ điểm tâm lại, lúc này hai chúng tôi mới ngồi xuống chuyện trò tử tế.

Tôi hỏi: “Ca biết chuyện Yên hoa tam nguyệt rồi chứ?”

Tạ Chiêu Anh gật đầu, cười cay đắng. “Là do ca quá sơ ý.’

Tôi nói: “Dù sao cũng không chết ngay lập tức được, còn thời gian để nghĩ cách. Nhưng mà ca có biết Thiên văn tâm ký ở đâu không?”

Tạ Chiêu Anh lắc đầu. “Chắc là trong tay đệ tử của ông ta. Ông ta có hai đệ tử, đều hành tung bất định.”

Tôi trề môi, Thiên văn tâm ký ư? Hy vọng Trương lão gia trước khi trình diện Diêm Vương vẫn có đủ thời gian để miêu tả chi tiết cách giải độc Yên hoa tam nguyệt.

Tôi nói: “Người nào mà hiểm ác vậy, giáng loại độc này, khiến ca nếu chết sẽ trông như vì hoang đàn quá sức, hết tinh mà chết.”

Mặt mũi Tạ Chiêu Anh nhăn nhó. “Cảm ơn muội đã miêu tả chi tiết.”

Tôi phủi vụn bánh trong tay. “Tóm lại, mấy ngày nay ca chỉ nằm trên giường nghỉ ngơi, muội đã kê đơn thuốc bổ máu, xong sẽ gọi Tiểu Tam sắc lên cho ca uống. Nói mới nhớ, ca không xuất hiện trong nhà mấy ngày liền, sao cha mẹ không quản?”

Tạ Chiêu Anh nói: “Việc của cha mẹ, muội không phải không biết. Cha đang bận biên sách, mẹ đang bận gả muội đi.”

Nghe anh ta nói vậy tôi mới sực nhớ ra, liền nói: “Muội không muốn vào cung, nhị ca, ca phải giúp muội!”

Tạ Chiêu Anh chìa tay véo má tôi. “Ca biết. Ca cũng không muốn muội gả vào cái nơi ăn thịt người đó. Muội là tiểu muội muội của ca cơ mà.”

Tôi xúc động nắm lấy tay anh ta lắc lắc. Tạ Chiêu Anh nói như thề thốt: “Ca sẽ không để muội phải sống cuộc sống mà muội không mong muốn.”

Tôi thấy ấm áp trong lòng, đang định mở miệng nói thì bỗng nhiên nghe thấy giọng Tạ Chiêu Kha vang lên bên ngoài: “Tam Nhi, tiên sinh của ngươi đâu?”

Tống Tam đáp: “Tiên sinh ra ngoài rồi. Tam tiểu thư có việc gì cứ chỉ bảo, đợi khi nào tiên sinh quay về, tiểu đệ sẽ chuyển lời.”

Tạ Chiêu Kha có vẻ không vui. “Sao lại ra ngoài rồi?”

Nha hoàn Bảo Bình của nàng nhanh nhảu tiếp lời: “Thật vậy, đến mười bận thì tám bận là không có nhà. Tôi thấy người khác tìm Tống tiên sinh, chẳng có ai là không gặp được. Hay là muốn trốn tiểu thư của chúng tôi đấy?”

Tôi và Tạ Chiêu Anh ở trong phòng không dám thở mạnh. Lại nghe tiếng Tạ Chiêu Kha trách móc: “Nếu như tiên sinh thấy chán ghét tôi thì chỉ cần nói một tiếng, tôi sẽ không đến nữa.” Xin người, Tống Tử Kính có chết mới thấy hết phiền. Thế rồi Tạ Chiêu Kha lại nói tiếp: “Hôm nay tôi ở đây đợi tiên sinh, đợi đến khi nào tiên sinh quay lại mới thôi.” Xem ra nàng quyết tâm sẽ làm thế thật.

Tạ Chiêu Anh ghé lại nói thầm: “Làm thế nào bây giờ?”

Tôi nói: “Ở đây có cửa sau không?”

“Có tường vây quanh, bên kia tường là nhà Vương tri phủ của kinh đô. Vương đại nhân không có thú vui gì, chỉ có mỗi thú nuôi chó, chó săn ấy.”

Tôi rụt đầu rụt cổ. “Thế thì chúng ta cứ náu ở đây thôi.”

Tạ Chiêu Anh lại bảo: “Nhưng ca muốn giải quyết.”

Tôi cáu: “Nhịn đi!”

“Tiếng gì vậy?” Tai của Bảo Bình còn thính hơn cả chó nhà Vương tri phủ.

Tôi và Tạ Chiêu Anh nhìn nhau trân trối, tôi dùng khẩu hình: “Ca mau trốn đi!”

“Trốn vào đâu?” Anh ta ra hiệu.

Chỗ ở của Tống Tử Kính có thể miêu tả là chỉ có bốn bức tường trống.

Bên ngoài lại có tiếng Tạ Chiêu Kha hỏi: “Trong phòng có ai không?”

Tống Tam vội vàng đáp: “Không có ai. Tống tiên sinh ra ngoài thật mà.”

“Không đúng, rõ ràng ta nghe thấy có tiếng người vọng ra.”

“Sao thế được? Tam tiểu thư nghe nhầm rồi…”

Tôi lo lắng đến mụ mị đầu óc, rồi chỉ xuống gầm giường ra hiệu: “Mau chui vào!”

“Gầm giường?” Tạ Chiêu Anh không thể tin nổi.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân Tạ Chiêu Kha hình như đang đến gần, không thể đợi thêm được nữa, đẩy vội Tạ Chiêu Anh vào gầm giường. Cửa kêu “cách” một tiếng đúng lúc tôi kịp đá anh ta chui tọt vào trong. “Tiểu Hoa?” Tạ Chiêu Kha tròn mắt ngạc nhiên.

Tôi nở nụ cười thật thân thiện với Tạ Chiêu Kha. “Tam tỷ, tình cờ quá.”

Tạ Chiêu Kha lại không thân thiện chút nào, hoài nghi hỏi: “Tại sao muội lại ở đây?”

“Muội …” Mắt tôi liếc đúng vào đĩa điểm tâm dặt trên bàn, lên cơn thông minh đột xuất. “Muội đến đưa điểm tâm cho Tống tiên sinh.”

Ba giây sau, tôi đã hối hận vì câu trả lời này, bởi vì tôi nhìn thấy trong mắt tỷ tỷ vô cùng yêu thương của tôi phát ra ánh nhìn lạnh lùng thấu xương mà chỉ có ở đàn bà khi nhìn thấy tình địch.

“Muội đến đưa điểm tâm cho Tống tiên sinh?”

Chắc tôi bị ánh mắt đó làm cho cuống lên vì sợ, không còn biết trời đất, sống chết gì nữa mà thêm một câu: “Chẳng phải tỷ cũng thường xuyên đưa điểm tâm cho tiên sinh đấy thôi?”

Bảo Bình và Tống Tam nhìn tôi, lại nhìn Tạ Chiêu Kha, rồi khôn ngoan lui ra ngoài phòng.

Tạ Chiêu Kha cố nặn ra nụ cười. “Hóa ra là như vậy.”

Cuối cùng tôi cũng nhớ ra câu nói mà mọi người thường hay dùng: “Không phải như tỷ nghĩ đâu.”

Tạ Chiêu Kha vẫn nhìn tôi đăm đăm, nở nụ cười khuynh quốc khuynh thành. “Tỷ biết, muội muội chỉ đến cảm tạ Tống tiên sinh dã dạy dỗ bao ngày.”

Tôi thuận nước đẩy thuyền, vội vàng gật đầu. “Đúng vậy, chuyện chỉ có vậy thôi. “Tạ Chiêu Kha cười không nói gì, trông rất nguy hiểm, tôi bỗng thông minh ra, làm bộ như sực tỉnh. “Thế thôi, muội phải đi đây. Không làm phiền tỷ nữa.” Tạ Chiêu Kha hài lòng cười. Tôi chạy biến ra ngoài, rút khăn tay lau mồ hôi. Nguy hiểm quá, nguy hiểm quá!

Tôi chưa bao giờ coi Tạ Chiêu Kha là bình hoa. Thực ra con gái quý tộc được giáo dục theo truyền thống như nàng đều có những thủ đoạn chính trị vừa mạnh mẽ lại vừa uyển chuyển. Những gì nàng học trước đây đều là để thích ứng với cuộc sống cung đình, mà làm vợ hoàng đế chính là một nghề có chỉ số nguy hiểm cực kỳ cao. Người sắp tới sẽ làm Tề sử như tôi, cũng không được lấy Nữ kinh để đập ruồi. Đấu tranh giữa đàn bà với đàn bà chính là môn học mà nàng phải nghiên cứu cả đời, với sự cần cù và trí tuệ của nàng, nàng hẳn là một học giả và thực tiễn giả ưu tú.

Hơn nữa trong gia đình này, chúng tôi tuy là tỷ muội nhưng địa vị của nàng kỳ thực cao hơn tôi rất nhiều, đây cũng là lý do tôi hữu hảo nhưng không thân thiết với nàng. Một vị tỷ tỷ được trời ban cho nhiều ưu ái như thế, nếu có xung đột với tôi thì ai sẽ là người phải chịu thiệt thòi đây?

Tôi tiếp tục lau mồ hôi, đồng thời cầu chúc cho đồng chí Tạ Chiêu Anh sớm được giải thoát khỏi gầm giường.

Quan Âm Bồ Tát, Chúa ơi, Trời ơi, hãy cho tôi về nhà đi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Quỳnh Trần, kieumy0810
Có bài mới 14.08.2017, 13:10
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5735
Được thanks: 16336 lần
Điểm: 9.7
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Xuyên không] Hát tiễn hoa đào, chờ người quay lại - Mị Bảo - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5

Vết thương chảy máu vẫn lên đài chiến đấu vì danh dự, thì mới là đàn ông đích thực

Type: Dandelion


Quả thực là Tạ Chiêu Anh mấy ngày không về nhà, Tạ thị phu phụ cũng không lấy làm lạ. Nhưng người khác lại không để yên cho anh ta.

Tôi nghe Vân Hương nói: “Trong thành giới nghiêm, nói có thích khách xuất hiện. Quan hình ngục đi bắt người khắp nơi, trên người ai mà có vết thương, bất kể là nam hay nữ đều bị bắt về tra khảo. Nghe nói đã đánh chết rất nhiều người, tất cả đều bị kéo ra bãi tha ma ngoải thành.”

Giữa phòng đầy dược thảo, tôi đang bận rộn với chiếc cân tiểu li tự chế, bên cạnh là ấm thuốc đang sôi sùng sục trên lửa, nghe Vân Hương nói vậy, tôi đờ đẫn ngẩng lên. “Đến quan hình ngục cũng theo phe nhà họ Triệu sao?”

“Ừm, còn nữa, hoàng hậu nương nương mời nhà ta vào cung uống trà.”

“Vào cung uống trà? Trà gì? Trà Quảng Đông hay trà trưa kiểu Anh?”

Vân Hương nghiêm mặt. “Tiểu thư làm thuốc bốn canh giờ rồi, bắt đầu nói năng linh tinh rồi!”

Tôi vươn thẳng lưng. “Hỏi thật mà, tại sao không dưng lại vào cung uống trà làm gì?”

“Hoàng hậu nương nương trước đây đã thường hay mời các bà, các cô nhà các đại thần vào cung uống trà, xem kịch. Lần này mời rất nhiều nhà, nói rằng để thanh niên trẻ tuổi gặp gỡ nhau.”

Tôi gãi đầu. “Thanh niên trẻ tuổi? Là cả Tạ nhị gia sao?”

Vân Hương gật đầu.

Biết việc Tạ Chiêu Anh bị thương, ngoài mấy người chúng tôi ra, còn lại thì chỉ có người đã chém một nhát vào người anh ta. Hoàng hậu muốn lừa tất cả kẻ tình nghi vào cung để kiểm tra cơ thể từng người sao?

Hoặc là, bà già hoàng hậu độ tuổi trung niên rảnh rỗi chẳng có việc gì làm nghĩ cách tổ chức một buổi xem mặt lớn nhất trong lịch sử Đông Tề…

Tôi mang thuốc đã điều chế xong đi tìm Tống Tử Kính.

Tống tiên sinh, còn gọi là Tống đại hiệp, đang dạy trẻ con. Giọng nói non nớt của con trẻ đọc đồng thanh lảnh lót: “Bồ nông kêu vang, ngự trên dòng nước, giai nhân yểu điệu, quân tử ngóng chờ.”

Bình cũ rượu mới cả thôi. Chim chóc kêu khe khẽ, tiếng rớt xuống Hà châu, cô nương nhà ai đó, làm thanh niên sững sờ.

Trẻ con lại đọc: “Hay nịnh hót… chính là nữ tử…”

Tôi mắng: “Đà đảo chủ nghĩa phong kiến, chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa xét lại!”

Tống Tam nhìn thấy tôi, dáng vẻ luống cuống như thể đang hoạt động đảng phái ngoài luồng. “Tứ tiểu thư đến đấy ạ?”

Tôi cũng chột dạ hỏi: “Tam tiểu thư không ở đây đấy chứ?”

“Buổi sáng có đến. Mà gần đây chăm đến lắm, hôm qua đến ba lượt.”

“Cẩn thận vào nhé. Đối phó với chính sách càn quét là phải bình tĩnh, lặng lẽ, nghiêm túc.”

“Tiểu thư đừng lo, tiên sinh có cách riêng của mình.”

Tôi đưa thuốc cho Tống Tam. “Cho bốn bát nước, sắc còn một bát. Uống lúc còn nóng.”

Tống Tam lừ  mắt. “Lại còn phải nhắc.”

Cậu ta đi sắc thuốc, tôi đi thăm Tạ Chiêu Anh. Tạ nhị công tử nằm nghiêng trên giường, dáng vẻ rất thư giãn, tận hưởng, nhai một miếng thịt bò khô ngũ vị hương. Chiếc bàn thấp ở cạnh giường bày đầy những hạt dưa, lạc, kẹo mạch nha và một đống các loại điểm tâm khác. Rõ ràng là đồ của Tạ Chiêu Kha mang đến úy lạo cho Tống Tử Kính, nhưng đều đi vào bụng Tạ Chiêu Anh cả.

Tôi ngồi phịch xuống cạnh giường, cầm lấy tay Tạ Chiêu Anh bắt mạch, mạch rất ổn định, sau đó vạch mí mắt, kéo cằm anh ta xuống bắt há miệng ra xem rồi hài lòng gật đầu. “Răng lợi tốt đấy.”

Tạ Chiêu Anh hậm hực bảo: “Nói cái gì đấy?”

Tôi nói: “Ca có biết Triệu hoàng hậu mời chúng ta vào cung tham gia Hồng môn yến không?”

Tạ Chiêu Anh đáp: “Tuy không hiểu Hồng môn yến là gì nhưng ca biết món bò sốt ngũ liễu và cá phù dung bát trân trong cung có mùi vị thơm ngon lắm.”

Tôi cười khẩy. “Nói đến ẩm thực, ca có biết một cách bức hại là giết hạ kể địch rồi nấu lên, gia giảm thành một món ăn không?”

Tạ Chiêu Anh nhả miếng thịt bò đã gặm hết một nửa ra. “Thôi, hay là kể lại chuyện chiếc tàu chở đầy ắp du khách ra khơi lần đầu tiên bị đâm vào núi băng trôi đi.”

Tôi đập cho anh ta một nhát. “Nghiêm túc đi nào! Ca có biết tình hình hiện nay như thế nào rồi không?”

Tạ Chiêu Anh cười rõ tươi. “Tướng đến binh chặn, nước đến đất ngăn.”

“Ca định vào cung thật à?”

“Có thể không đi được sao?”

Tôi nhổm dậy đi ra ngoài. Tạ Chiêu Anh kéo tôi lại. “Muội định đi đâu?”

“Chạy trước khi nhà họ Tạ bị khám xét.”

“Bình tĩnh đi! Cứ bình tĩnh! Đây không phải là vấn đề gì nghiêm trọng.” Tạ Chiêu Anh kéo tôi quay lại. “Bọn họ không có chứng cứ gì cả.”

Tôi chỉ vào vết thương ở lườn anh ta. “Bọn họ muốn tìm chứng cứ thì quá đơn giản, chẳng phải lột sạch ra đứng xếp hàng là nhìn thấy ngay sao?”

Tạ Chiêu Anh gõ lên đầu tôi. “Chỗ này của muội toàn chứa những thứ gì thế? Bọn họ muốn giải quyết mọi việc trong bóng tối, nếu không hà tất phải giả vờ tử tế mời chúng ta vào cung.”

Tôi liếc xéo anh ta. “Hôm đó ca đi gặp người mà ca luôn muốn gặp phải không? Ý muội không phải nói Phỉ Hoa tỷ.”

Đây là lần đầu tiên tôi hỏi kĩ về chuyện riêng của Tạ Chiêu Anh, nhưng anh ta không hề thấy phiền, thản nhiên đáp: “Phải.”

“Có gặp được không?”

“Vẫn chưa gặp được.”

“Ca rõ là đồ vô dụng.” Tôi đi ra ngoài.

Tạ Chiêu Anh gọi với tôi từ phía sau: “Muội đi đâu vậy?”

Tôi đáp: “Đi lập sơ đồ đường chạy trốn.”

Kỳ thực tôi hiểu rằng việc tránh không muốn làm một con tốt thí trong đấu đá chính trị còn khó hơn cả xuyên không. Có thể tôi sẽ xuất gia, tôi nghĩ một cách tuyệt vọng, chín kiếp làm ni cô, chín lần chín là một nước, con số thật là may mắn, có thể kiếp này khi tôi viên tịch sẽ được thăng thiên thành tiên… Tư tưởng theo chủ nghĩa xét lại của tôi quả là rất nghiêm trọng.

“Tứ tiểu thư.” Tống Tử Kính gọi.

Tôi đứng lại. “Tiên sinh đã tan lớp rồi ư?”

Y bước đến, hỏi: “Tiểu thư biết chuyện ngày mai phải vào cung rồi chứ?”

Tôi nhăn nhó mặt mày. “Hôm nay đến là để bàn bạc với nhị ca về việc này, thế mà nhị ca chẳng quan tâm gì.”

“Vết thương của nhị ca không nặng, chỉ có độc…”

Tôi hỏi: “Tiên sinh đã nghe ngóng được tin tức gì của đệ tử Trương Thu Dương chưa?”

Tống Tử Kính lắc đầu.

Tôi cúi đầu buồn bã. “Nhị ca ngày thường có vẻ không nghiêm túc, nhưng một khi đã quyết định chuyện gì là sẽ kiên định làm đến cuối cùng. Còn tôi ư, chỉ biết xả thân để theo quân tử.”

Tống Tử Kính cười, tiến lại gần, nói khẽ an ủi tôi: “Đừng lo lắng…” Bỗng nhiên y dừng lại, nhìn về một phía.

Trong sắc xanh ngập tràn khu vườn, có nàng Tạ Chiêu Kha yểu điệu mặc một bộ váy lụa đỏ, cánh tay trắng muốt cầm một chiếc làn nhỏ đan bằng trúc, dung nhan tuyệt sắc như một phiến băng sương, lạnh lùng nhìn tôi và Tống Tử Kính đang đứng thật gần nhau.

Tôi ý thức được tình huống, lùi lại phía sau một bước. “Tôi… xin cáo từ.” Nói rồi bước đi dũng mãnh trong ánh mắt sắc nhọn như mũi kim của Tạ Chiêu Kha.

Ngày hôm sau, trời mờ mờ sáng, tôi đã bị Vân Hương dựng dậy khỏi chăn, rửa mặt, chải đầu, trang điểm.

Tôi nói với Vân Hương: “Mặc bộ màu nhã ấy, nhìn cho dễ chịu.”

“Nói cái gì vậy? Vào cung mà mặc màu nhạt là thất lễ đó.” Tiếng Tạ Chiêu Kha đột nhiên cất lên khiến tôi sợ toát mồ hôi.

“Tam tỷ?”

Gương mặt tươi cười của Tạ Chiêu Kha thật xinh đẹp, rạng rỡ, chói mắt hơn cả mặt trời. Nha hoàn Bảo Bình của nàng đi theo sau, trong tay cầm một bộ váy áo. Tạ Chiêu Kha cầm lấy giũ ra, tôi sáng mắt.

Trên chất liệu màu hồng cánh sen là những dây mây được thêu bằng chỉ bạc rất cầu kỳ, tỉ mỉ, từng sợi quấn lấy nhau vấn vít, nổi lên giữa cành lá màu thiên thanh là những ngọn mầm xanh nõn, những hạt ngọc sáng bóng, tròn trịa cùng kim cương điểm xuyết bên trong, lấp lánh lung linh. Cả chiếc váy như có mây có nước, tỏa sáng như ngọc, nhã mà không tẻ, sang mà không rườm, đẹp rất tự nhiên.

Vân Hương không kìm được phải thốt lên: “Chiếc váy đẹp quá!”

Tạ Chiêu Kha thân tình cười với tôi. “Đây là món quà mà bà ngoại tặng tỷ nhân dịp tỷ mười sáu tuổi. Tỷ tiếc không dám mặc, hôm nay cầm sang tặng muội, hy vọng muội muội mặc vào sẽ khiến hoàng hậu nương nương có ấn tượng tốt, làm vẻ vang cho nhà họ Tạ chúng ta.”

Vẻ vang? Ngoài lần tôi mười bốn tuổi tham gia cuộc thi chạy một trăm mét rồi mang lại vinh dự cho lớp, thì tôi không làm vẻ vang cho ai nữa cả.

Tôi từ chối: “Tam tỷ, thân hình muội như thế này, mặc bộ y phục này vào khó coi lắm.”

Tạ Chiêu Kha bặm môi. “Làm gì đến nỗi? Muội muội càng lớn càng giống dì, mấy năm nữa sẽ trở thành đại mỹ nhân không thua kém gì tỷ tỷ.”

Vân Hương suy nghĩ đơn giản, phấn khích giục tôi: “Tiểu thư mau mặc vào đi. Đẹp quá đi mất!”

Ánh mắt Tạ Chiêu Kha lại sắp sửa giết người, tôi có thể từ chối được sao? Thế rồi, tôi không những phải mặc bộ lễ phục như của nhà thiết kế nổi tiếng Italy chế tác thủ công mà còn được Tạ Chiêu Kha đích thân trang điểm theo tông màu đỏ thời thượng nhất, sau đó cắm đầy đầu những vàng bạc châu báu.

Vân Hương nâng gương mặt đứng trước mặt tôi, phấn khích lắp bắp: “Tiểu… tiểu thư… quá… quá đẹp.”

Tôi nói là may mà có sự biến hóa thần kỳ của tam tỷ.

Trong nụ cười đầy ý vị của Tạ Chiêu Kha có hàm chứa cả hài lòng lẫn đố kị. Tôi nhìn nàng, bỗng nhiên cảm thấy nàng sống vậy vừa mệt mỏi vừa đáng thương, lăng xăng cuống quýt vì một thứ hạnh phúc nhỏ nhoi mà thực tế chẳng có chút hy vọng nào. Thực sự là rất đáng thương!

Đi đến chính đường để tập hợp, mọi người trong nhà đều đã có mặt. Tạ Chiêu Anh đang lễ phép lắng nghe Tạ phu nhân dặn dò, ngẩng lên nhìn thấy tôi liền ngẩn ra. Tôi lừ mắt với anh ta.

Anh ta đã nhe răng cười. “Đẹp quá đi!”

Tôi đỏ mặt. Anh ta còn xáp lại gần, nói: “Cảm thấy thế nào?”

Tôi nói thật: “Tóc nặng quá!”

Tạ Chiêu Anh cười lớn.

Đoàn xe đi khoảng hơn nửa canh giờ là vào đến cung. Tất cả chúng tôi bước xuống, đi theo thái giám dẫn đường, sau đó lại đi bộ rõ lâu trên đường núi mười tám khúc quanh, mãi mới đến địa điểm hoàng hậu tiếp đãi khách.

Tôi nhìn quanh bốn phía. Đá xanh lót đường, cột gỗ đỏ cao to sừng sững, mái hiên cong vút, rường cột chạm trổ, chim hót hoa thơm, tiên nhạc xa gần, quan trọng là còn có các thị vệ ca ca tướng mạo tuấn tú, thân hình vạm vỡ đứng thành một hàng.

Tôi ngập tràn vui sướng, thầm nghĩ: “Chỗ này quả là thiên đường.”

Tạ Chiêu Kha kéo tôi đang ngơ ngác quỳ xuống cùng mọi người trước một vị quý phi. Quý phi mời mọi người đứng dậy bằng một giọng nói rất nhẹ nhàng.

Lúc này tôi mới nhìn rõ Triệu hoàng hậu. Hoàng hậu có tiếng đồn xấu như vậy nhưng lại có một gương mặt rất nhân từ của người già, khi cười còn có má lúm đồng tiền, trông có chút giống một nữ diễn viên nổi tiếng nào đó cùng thế hệ của bố mẹ tôi. Triệu hoàng hậu khi còn trẻ chắc hẳn phải là một giai nhân tuyệt sắc, có điều bây giờ tuổi đã già, lại thêm hơi bị xồ xề, rất khó nhìn thấy hình ảnh năm xưa, chỉ có đôi mắt là vẫn sáng với ánh nhìn lanh lợi.

Đứng cạnh hoàng hậu là một cô gái xinh đẹp mặc quan phục nữ màu xanh nhạt, trâm thoa cài lung linh, óng ánh, chính là Tần Phỉ Hoa. Mấy tháng không gặp, hình như nàng hơi gầy đi, không biết đã bao đêm ngắm hoa bạch hải đường khóc thầm, vẻ tiều tụy, hao mòn đó càng khiến nàng đẹp như tiên.

Tinh ca ca của nàng, Tạ Chiêu Anh đứng ở bên dưới, nàng lại nhìn về phía trước, như thể không trông thấy. Tôi lại nhìn Tạ Chiêu Anh, anh ta cũng ngoan ngoãn cúi đầu, thần sắc vẫn như thường. Hai người này thật kỳ quặc.

Triệu hoàng hậu nói: “Mọi người đã lâu rồi không gặp gỡ, hôm nay thời tiết tốt, ta gọi các vị đến đây để thăm hỏi chuyện trò, cũng để bọn trẻ quen biết nhau.”

Tôi cười thầm, giống y như đại hội mai mối xem mặt còn gì nữa.

Tạ Chiêu Anh ngồi ngay cạnh tôi, im lặng uống trà. Tôi khẽ hỏi: “Vẫn ổn chứ?” Anh ta giả vờ không nghe thấy. Tôi không yên tâm lắm. “Vết thương mới bắt đầu lên da non, đừng uống rượu.”

Giọng Triệu hoàng hậu bỗng nhiên vang lên: “Cái gì? Tứ cô nương nhà họ Tạ cũng đến sao? Ngồi ở đâu vậy?”

Tôi  giật mình. Tạ Chiêu Anh ủn một cái vào lưng tôi làm tôi lảo đảo mấy bước đã đứng ở trung tâm hiện trường.

Tất cả mọi người đều nhìn tôi. Tôi ngây ngô nhìn bên trái, rồi lại nhìn sang phải, những lễ tiết cung đình đã được học trước đây bây giờ quên sạch sành sanh. Tạ Chiêu Kha ở bên cạnh cố sức ra hiệu cho tôi bằng mắt, con ngươi sắp nhảy cả ra ngoài thì tôi mới sực tỉnh, quỳ xuống hành lễ với hoàng hậu.

Triệu hoàng hậu quả là một nhà ngoại giao tài ba, nói dối mà không hề chớp mắt: “Tạ phu nhân thật là có phúc, hai cô nương đều rất xinh đẹp. Tứ cô nương như một viên ngọc, yêu kiều thanh nhã, xuất trần thoát tục.”

Tạ phu nhân đỏ mặt, hốt hoảng nói: “Tiểu nữ ngốc nghếch, không dám nhận lời khen của nương nương.”

Triệu hoàng hậu nhìn sang hướng khác, hỏi: “Chiêu Anh nhà các ngươi đâu? Mấy năm rồi ta không nhìn thấy cậu ấy.”

Tạ Chiêu Anh đặt tách trà xuống, tao nhã, thong dong bước lên hành lễ thỉnh an hoàng hậu. Động tác tự nhiên như mây trôi nước chảy, hầu như không thể nhận ra vừa bị trọng thương.

Triệu hoàng hậu nhìn anh ta, cười. “Mấy năm không gặp, trông đã cao to, tuấn tú thế này rồi, không biết được đã khiến bao nhiêu cô gái rơi lệ. Ta vẫn còn nhớ lúc ngươi còn nhỏ, nghịch ngợm không tả xiết, toàn đi trêu ghẹo các cung nữ, bắt cóc bắt sâu đi dọa bọn họ.”

Tạ Chiêu Anh cười ngượng. “Thật đáng hổ thẹn, khiến nương nương chê cười.”

Triệu hoàng hậu lại nói: “Ta vẫn còn nhớ, ngươi với A Huyên trông rất giống nhau. Một lần A Huyên nghịch ngợm đốt sách của phu tử, ngươi còn đến nhận tội thay cho cậu ta. Lần đó còn bị tiên đế phạt chép sách mấy ngày liền.”

A Huyên là ai?

Tạ Chiêu Anh ngượng ngùng. “Hồi nhỏ không hiểu chuyện, khiến nương nương phiền lòng.”

Triệu hoàng hậu tỏ vè lo lắng, quan tâm của bậc trưởng bối: “Sau đó A Huyên đi thành Tây Dao, núi cao đường xa, ở đó hoang vu lại lạnh giá, thật cũng thiệt thòi. Nhiều năm rồi không thấy cậu ta về, cũng không biết cuộc sống thế nào.”

Tạ Chiêu Anh vẫn thật thà nói: “Tiểu dân cũng rất nhớ Yến vương. Nhưng từ khi huynh ấy thành thân, hai bên đã đứt liên lạc. Ái chà, khéo có khi điện hạ thấy tiểu dân có lớn mà không có công trạng gì, hai bàn tay trắng thì không thích giao du với tiểu dân nữa.”

“Vậy sao?” Triệu hoàng hậu nhìn Tạ Chiêu Anh chăm chú, giọng vẫn bình thản. “A Huyên thật là một cậu bé thông minh, lanh lợi, mẹ qua đời sớm, hoàng thượng thương yêu cậu bé này nhất. Trước đây tuy bướng bỉnh nhưng bây giờ tiền đồ rộng lớn, đưa binh đánh trận, bảo vệ biên cương phía bắc. Tiên đế trên trời linh thiêng, chắc chắn vô cùng hãnh diện.”

Tạ Chiêu Anh cũng cười phụ họa rất hồn nhiên. Thế rồi mọi người đều cười theo, giống như đang xem một cảnh kịch vui vậy.

Sau đó, mọi người uống trà, ăn điểm tâm, xem ca vũ. Ngoài chuyện các tiểu cung nữ đến rót trà cứ nhìn Tạ Chiêu Anh cười nụ, còn những thứ khác đều chán ngắt. Tôi ăn no xong chỉ biết ngồi không, nhớ nhung căn phòng nhỏ sực mùi thuốc của tôi.

Bỗng nhiên nhìn thấy bạch diện nhị hoàng tử hôm trước tôi gặp trên đường mặc áo bào khoan thai đi tới, hành lễ với hoàng hậu.

Tôi hỏi Tạ Chiêu Anh: “Đó là lão nhị phải không?”

Tạ Chiêu Anh gật đầu. “Là nhị hoàng tử Tiêu Lịch. Muội có nhìn thấy nương nương ngồi bên trái hoàng hậu không? Đó chính là mẹ đẻ của y, Lý hiền phi.”

Lý hiền phi có dung mạo đoan trang, khí chất ôn hòa, nhìn có vẻ vô cùng nhu thuận, thật thà.

Không biết Tiêu Lịch và hoàng hậu nói những gì mà hoàng hậu gật đầu mỉm cười liên tục, sau đó cao giọng nói: “Các vị, hôm nay nhân thời tiết đẹp, hay là để đám thanh niên trẻ tuổi đấu một trận mã cầu đi.”

Tôi há hốc miệng, quay sang nhìn Tạ Chiêu Anh. Anh ta không thèm nhìn tôi, nói: “Khép miệng lại, quay đầu về chỗ cũ.”

Tôi nói: “Ca có thể giả vờ bị đau bụng.”

“Hả? Có cách nào hay hơn không?”

Tôi nghĩ thêm. “Hoặc là đột nhiên đến kỳ trăng.”

Tạ Chiêu Anh khoặm mặt lại. “Cảm ơn!”

Tôi cuống. “Ca làm sao chịu được vận động mạnh như vậy.”

“Ca không thể không đấu!”

“Mà không đếm xỉa gì đến mạng sống hả?” Tôi nắm chặt nắm đấm.

Tạ Chiêu Anh cười. “Không phải vẫn còn có muội sao?”

Đến bên sân bóng, Hàn vương tôn cầm cây gậy đánh bóng chày lại, chào: “A Anh, chúng ta cùng một đội.”

Úc Chính Huân dắt một con ngựa to lớn, lông màu đen mượt đi đến, vẫn kiệm lời như trước, chỉ gật đầu với chúng tôi.

Tạ Chiêu Anh nhìn con ngựa, lập tức cười, hỏi: “Huyền Kỳ phải không?”

Con ngựa nhận ra anh ta, thân mật xáp lại nhảy nhảy. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy một con ngựa cao hơn cả mình nên liên miệng khen đẹp.

Tạ Chiêu Anh vuốt ve con ngựa vẻ đầy thương mến. “Chính Huân, huynh đã chăm sóc nó rất tốt.”

Úc Chính Huân nói: “Tôi hôm nay tâm huyết vào cung để cưỡi nó, không ngờ lại được để huynh cưỡi nó đánh trận cầu này.”

Phía bên kia, Tiêu Lịch đã thay xong quần áo, ngồi trên lưng ngựa, đang cúi gập mình, vẻ mặt thân thiện nói gì đó với Tạ Chiêu Kha. Tạ Chiêu Kha nghe xong thì mỉm cười gật đầu, sau đó cởi chiếc khăn điều buộc trên tóc ra, thắt vào eo cho anh ta.

Tạ Chiêu Anh cũng thay một bộ ngắn màu đỏ, bộ y phục cắt sát khéo léo khiến thân hình anh ta trông càng thanh mảnh mà rắn rỏi.

Tôi lo lắng khuyên nhủ: “Không cần thiết phải xả thân đến thế đâu, cứ để họ thắng đi.”

Tạ Chiêu Anh giơ tay véo má tôi. “Muội không tin ca chút nào sao?”

Tôi kêu lên vì đau. “Muội lo là lo độc trong người ca phát tác, lại phải châm cho ca thành con nhím!”

Tạ Chiêu Anh cười, véo má tôi càng đau. Trống chiêng nổi lên, cờ quạt tung bay. Tạ Chiêu  Anh buông tôi ra, nhảy lên ngựa. Anh ta hơi lảo đảo trên lưng ngựa, móng tay của tôi cắm sâu vào lòng bàn tay.

Anh ta hít sâu, cười thoải mái. “Muội muội, thắt khăn điêu của muội cho ca ca đi.”

Tôi cởi khăn quấn tóc màu xanh ra, học cách của Tạ Chiêu Kha, cẩn thận buộc vào thắt lưng cho anh ta.

Tạ Chiêu Kha cười. “Bàn thắng đầu tiên sẽ dành cho muội!” Nói xong, anh ta giơ roi quất ngựa chạy đi.

Tiếng tù và lanh lảnh cất lên ầm ĩ cả sân bóng. Tiêu Lịch giơ cao cây gậy đánh bóng trong tay. Quả mã cầu nhỏ bay theo đường vòng cung rồi đáp xuống giữa sân.

Tạ Chiêu Anh một mình một ngựa xông vào sân, chỉ nhìn thấy dáng người mặc đồ màu đỏ xẹt qua làm bụi đất bốc lên mù mịt, anh ta đã đưa bóng về hướng cầu môn của đối phương, đồng đội nhanh chóng thúc ngựa chạy theo.

Người xem trên khán đài hò hét cổ vũ nhiệt tình, cả những cô gái lúc nào cũng e ấp giờ cũng reo hò, nhảy nhót.

Đông Tề tuy thượng văn nhưng mã cầu là hoạt động thể dục được giới quý tộc lâu nay vẫn ưa chuộng, mỗi khi đến dịp lễ tết đều tổ chức giải đấu mã cầu quy mô lớn. Thanh niên trai trẻ đổ mồ hôi chạy trên sân bóng, các cô gái đương thì phơi phới thì hò hét cổ vũ ở quanh  sân, vẫy khăn tay… Đây là cảnh tượng cổ kim trong ngoài đều quen thuộc.

Tôi là một trong số ít những người lặng lẽ đứng ở bên ngoài.

Cuộc tranh đấu trong sân mười phần kịch liệt. Bụi đất bay cuồn cuộn, tiếng hò reo phấn khích cùng tiếng vó ngựa chạy rầm rập hòa làm một, người và ngựa xông vào nhau, đuổi theo nhau, gậy đánh bóng va chạm tạo thành tiếng kêu khô khốc.

Mắt hoa vì cảnh tượng hỗn loạn, nhưng ánh mắt tôi vẫn bám sát bóng hình của Tạ Chiêu Anh. Hiện giờ anh ta có vẻ vẫn cầm cự được, nhưng tỉ lệ giữ bóng của đội đỏ rõ ràng là thấp hơn hẳn. Tiêu Lịch dẫn dắt đội vàng đã bám sát cầu môn của đội đỏ, người ngựa của hai đội như hai dòng nước xiết đâm vào nhau, tạo thành những làn sóng cuộn trào.

Bóng dáng Tạ Chiêu Anh thoắt ẩn thoắt hiện trong đám người, tôi không kiềm chế được liền bám vào lan can để cố tìm bóng dáng đó. Bỗng nhiên nhìn thấy một người mặc áo đỏ bị va chạm ngã khỏi ngựa, tôi sợ hãi đến nghẹn thở, lạnh người, một thoáng sau mới nhìn rõ đó là người khác thì mới bình tĩnh lại được.

“Đang nhìn ai vậy?” Tạ Chiêu Kha không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh tôi.

“Nhìn nhị ca chứ ai!”

Tạ Chiêu Kha vẫn giữ thái độ thần tiên cao thâm sâu sắc như mọi khi, lạnh nhạt nói: “Rồi cũng sẽ thua thôi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Quỳnh Trần, hh09, kieumy0810
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: butchivacucgom, Sunny Le, thanhnga282, xnheg và 239 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.