Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 

Chuyên án Kẻ đào hoa - Khang Yip

 
Có bài mới 25.12.2017, 10:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 11.07.2017, 11:44
Bài viết: 33
Được thanks: 0 lần
Điểm: 74.09
Có bài mới Re: [Sáng tác - Trinh thám] Kẻ đào hoa - Khang Yip - Điểm: 100
Chương 24: BATMAN và ROBIN


3 năm trước.

Ngày 11 tháng 12, năm 2013.

Minh Khôi từ trong lớp bước ra, thở phào nhẹ nhõm, hôm nay là buổi đi dạy thực tập ngày thứ ba của anh. Làm giáo viên cũng không quá là khó !

Anh ngồi xuống bàn dành cho giáo viên bên ngoài hành lang lớp học. Lát sau, một giáo sinh thực tập khác cũng bước ra khỏi một lớp, tiến lại gần bàn anh.

“Sao rồi ? Không tệ chứ ?” Cậu giáo sinh hỏi.

“Hà hà, dạy đến ngày thứ ba rồi còn gì ! Nói chung tao cũng tự tin hơn ngày đầu !”

“Thế thì tốt rồi !”

“Còn mày thì sao hả Sơn ?”

Đình Sơn gãi đầu hơi ngượng, rồi ngồi xuống ghế bên cạnh. “Ờ thì… cái lớp này nó hơi quậy một chút !”

“Giảng bài chúng nó không nghe à ?”

“Không hẳn thế, chỉ là có vài ba đứa gì đó hay nói chuyện không tập trung thôi !”

Minh Khôi cười, vỗ vai cậu bạn. “Đừng nản, cứ dạy thật tận tình, rồi chúng nó sẽ quý thôi !”

“Thế mày có bí quyết gì à ?”

“Đâu có gì ! Cứ dạy như bình thường, rồi thỉnh thoảng cứ kể những chuyện vui bên ngoài cho chúng nó nghe, thế nào chúng nó cũng thích !”

“Ha ha, tao đâu có rành về tâm lí tụi học sinh như mày !”

“Đừng nói thế chứ, chúng ta đều chưa phải là giáo viên chính thức cơ mà, cứ từ từ theo dõi rồi cũng nắm được tính cách tụi nó mà !”

“À rồi…”

Giờ đang là ra chơi, đám học sinh cứ đi qua đi lại lũ lượt. Hai sinh viên trường Sư phạm đang đi thực tập ấy vẫn ngồi ở cái bàn giáo viên đó tranh luận. Mỗi lần có một học sinh nào đi ngang qua, họ lại cùng nhau đoán tính cách của nó như hai giáo viên tâm lý trẻ, dĩ nhiên là Minh Khôi là người hiểu biết học sinh hơn, anh “truyền dạy” hiểu biết của mình cho cậu bạn Đình Sơn nghe như người thầy đang dạy một học sinh…

“À mà chiều nay mày rãnh không ?” Đình Sơn hỏi.

“Rãnh, làm gì ?”

“Tụi nó mới rũ đi uống nữa !”

Minh Khôi phì cười. “Ôi trời, chúng ta sắp làm giáo viên đến nơi rồi đấy, vậy mà vẫn nhậu nhẹt là thế nào ?”

“Ha ha, đó giờ đâu có luật nào cấm giáo viên đi nhậu đâu nhỉ ?”

“Thì ít ra cũng phải làm gương cho chúng nó chứ !”

“Thôi mà, lâu lâu chúng ta mới có dịp đi uống cùng nhau, mấy ngày kia phải học túi bụi ! Vả lại cũng đâu có trái với đạo đức gì !”
Minh Khôi thở dài và lại cười. “Thôi được, uống thì uống, mấy giờ ở đâu ?”

“4 giờ chiều, quán cũ ở quận 1 !”

“Rồi, nhưng tao sẽ uống ít thôi nhé !”

“Biết rồi, thưa người thầy mẫu mực vĩ đại !”



Chiều.

Minh Khôi đã có mặt tại quán nhậu quen thuộc cùng với các bạn bè sinh viên trường Sư phạm. Đám bạn thân của anh cũng chỉ có năm người.

“Người thầy mẫu mực đến rồi kìa !” Đình Sơn cười.

Minh Khôi kéo ghế và ngồi xuống. Một người bạn lấy hộ anh ly đá cùng với chai bia.

“Chiều nay tôi uống ít thôi nhé các ông !”

“Ôi giời, lâu lâu mới đi uống với anh em mà làm gì căng vậy, với lại luật pháp cũng đâu cấm giáo viên không được nhậu, đúng không ?”

Đám bạn cùng đồng thanh bảo “đúng” !

Minh Khôi cười ngượng, rồi cũng cầm ly bia đã được người bạn rót hộ giơ lên. Mọi người cũng giơ cốc bia của mình lên. Đình Sơn vuốt cằm mình, ngẫm nghĩ một câu nào đó sến súa… và nói: “Nào, cùng nâng ly vì… sự nghiệp trồng người !”

“Dô !!!” Cả sáu người thầy giáo tương lai cụng ly với nhau và uống một ngụm. Sau đó họ đặt cốc xuống, bắt đầu cầm đũa thưởng thức vài món nhậu đơn giản và lại trò chuyện đủ thứ.

“Mấy nay đi dạy thử thế nào ?” Một người bạn lại hỏi.

“Quá tốt !” Minh Khôi trả lời câu hỏi này lần thứ hai trong ngày.

“Trường thì thế nào ?”

“Tốt luôn ! Tao hi vọng sau này sẽ vô trường đó dạy luôn !”

“Trường đó hình như tên là…”

“Trường Thái Viên ! Ở quận 5 ấy !”

“Trong đám tụi mình thì mày với thằng Sơn dạy chung trường đó luôn đúng không ?”

Hai người bạn gật đầu.

“Ê ê, tao nữa chứ !” Một giọng nói bên cạnh vang lên.

Minh Khôi và Đình Sơn nhìn sang, đó là Hoài Lâm.

“À phải, mày nữa !” Đình Sơn gật đầu.

“Bộ trường đó tốt lắm à ?” Một người bạn khác lại hỏi.

“Ừ ! Có nhiều nhỏ đẹp nữa !” Hoài Lâm cười.

Minh Khôi suýt nữa sặc bia. Đình Sơn cười: “Bộ mục đích mày đi dạy ở trường này chỉ có thế thôi à ?”

“Thôi bớt đi hai ông ! Tôi biết rõ hai ông cũng thấy vậy mà !”

“Ờ thì… đúng là có mấy đứa cũng… dễ thương !”

Minh Khôi hỏi tiếp: “Ê… không phải… mày thích con nhỏ nữ sinh nào rồi chứ ?”

Hoài Lâm gãi đầu cười ngượng, rồi gật đầu. Mọi người xung quanh đều sửng sốt.

“Thật vậy ư ?”

“Phải !”

“Ê ê ! Nhậu thì đúng là không vấn đề gì với giáo viên, nhưng tao nghĩ cặp kè với nữ sinh trẻ thì tao nghĩ hơi… vi phạm tới đạo đức đó !”

“Mày cứ làm quá ! Tao với nó đâu có gì đâu, vả lại con nhỏ đó cũng sắp 18 tuổi rồi còn gì !”

Một cậu bạn ngồi kế bên lên tiếng: “Đúng là… trâu già khoái gặm cỏ non !”

Hoài Lâm lấy tay đấm nhẹ vào vai cậu ta. “Tao mà già à ? Cùng lắm chỉ lệch nhau chừng… ba, bốn tuổi thôi !”

“Tao chỉ sợ người ta đánh giá là biến thái đấy !” Minh Khôi chống cằm nói.

“Hà hà, chịu thôi, vẻ đẹp của em nó lỡ hớp hồn tao rồi ! Giờ tao không dứt
được !”

Đám bạn vẫn tiếp tục chọc ghẹo Hoài Lâm.

Minh Khôi uống hết ly bia, rồi xin một chai nước lọc đổ vào để uống tránh say. Rồi lại nhìn cậu bạn Hoài Lâm…

Quả thật lúc mới vô trường mình cũng từng nghĩ như thế !


Minh Khôi lái xe về nhà. Lúc nãy dù đã uống rất nhiều nước lọc, chúng nó vẫn cứ cố “nốc” thêm cho mình cả đống bia, nên giờ mình cứ nửa tỉnh nửa say ! Anh ợ một tiếng, giờ thì dạ dày mình đã bị bia lấp đầy, khéo từ đây đến tối không ăn được thứ gì nữa !

Anh chạy xe mà thỉnh thoảng lại cảm thấy say say, hi vọng không đụng đầu cảnh sát giao thông lúc này ! Anh bèn giảm tốc độ xe máy, mở thật to mắt để cảnh sát giao thông không nghi ngờ mà “ngoắc” xe mình vào. Để chắc ăn hơn, anh quyết định rẽ những con đường tắt nhỏ về nhà để tránh gặp họ…

Vài phút sau, xe của anh chạy vào một con đường nhỏ lạ hoắc.
“Đường này là đường nào thế này ? Hình như mình lạc mất rồi ! Mẹ bà nó, tự dưng lại đâm đầu vào con đường này làm chi để bị lạc !”

Anh nhìn xung quanh, tìm người nào đó gần đây để hỏi đường…

Trước mặt Minh Khôi khoảng gần mười mét là một chiếc xe máy đang dựng, bên cạnh là một người đàn ông to béo đang đứng, hình như là ông ta đang la hét với ai đó.

Minh Khôi quyết định chạy xe lại gần để hỏi đường. Anh chạy xe đến chỗ người đàn ông ấy, lúc này một cái sân trống nhỏ bên phải con đường hiện ra, người đàn ông vẫn đang đứng quay mặt về phía cái sân chửi rủa. Do dáng người ông ta khá to béo nên anh không thể nhìn thấy ai đang đang nói chuyện với ông ta, anh tò mò chạy lên một chút… đối diện ông ấy chính là hai thằng nhóc ! Ông ta đang chửi rủa chúng nó !

Anh dần nghe được câu chửi rủa của ông ta:

“Chúng mày có biết cái gương này bao nhiêu tiền không ?!”

Anh nhìn sang hai thằng nhóc, một thằng đang cầm quả bóng nhựa trên tay, anh lại nhìn sang ông to béo, ông ta đang cầm cái gương chiếu hậu, phần mặt gương bị nứt. Anh đoán ra rằng có lẽ hai thằng nhóc đang chơi đá bóng thì vô tình đá quả bóng làm vỡ gương chiếu hậu của xe ông này.

“Giờ chúng mày tính sao đây ?” Ông ta vẫn cầm cái gương vừa chỉ vào hai thằng nhóc vừa la hét.

Mặt hai thằng nhóc thì trông rất…bất cần đời ! Chúng nó chẳng có vẻ gì là sợ hãi cả.

“Mẹ ! Có mỗi cái gương chiếu hậu làm thấy ghê ! Muốn thì tôi đền tiền ông mua cái gương khác còn xịn hơn cái này !”

Minh Khôi ngơ ngác, không ngờ thằng nhóc vừa mới nói câu đó gan lỳ như thế ! Nó đứng chống nạnh mà nói chuyện thô lỗ với người có khi hơn nó cả chục tuổi, thậm chí nó còn vừa chửi thề.

“Mày…”  Ông ta giơ cái gương chiếu hậu lên định đánh bọn nó !

“Khoan đã !” Minh Khôi hét lên.

Người đàn ông dừng lại, cả ông lẫn hai thằng nhóc nhìn anh.

“Chúng nó vẫn còn nhỏ, dù sao cũng chỉ vô tình làm vỡ cái gương của ông thôi mà, ông không nên đánh chúng như thế…”

“Nhìn chúng nó mà nhỏ dại ư ? Thế cậu có biết cái gương này đáng giá bao nhiêu không ?” Ông ta lại hét lên với anh câu hỏi lúc này.

Một trong hai thằng nhóc lại “xì” một tiếng. “Cái gương xe Airblade này chừng bốn chục là cùng, vậy mà cũng kì kèo nãy giờ !”

Ông ta lại giận sôi máu. “Mày…!”

“Thôi !” Minh Khôi nắm lấy vai ông ta, rồi anh lục trong túi lấy ra cái ví của mình, móc ra tờ năm mươi nghìn. “Tôi sẽ bồi thường cho chúng nó !”

Ông ta thấy tờ tiền thì dịu bớt cơn giận đi. “Cậu… là gì của chúng nó ?”

“Không là gì cả, chỉ là tôi không muốn ông gây thương tích cho chúng ! Nhiêu đây hi vọng đủ tiền thay cái gương chiếu hậu xe ông !”

Ông ta ngập ngừng vài giây, rồi cũng nhận lấy tờ tiền. Ông leo lên xe, đội nón lên và nổ máy, trước khi chạy ông lườm hai thằng nhóc với ánh mắt căm thù. Hai thằng nhóc ấy cũng lườm ông ta lại chẳng kém gì.

Chiếc xe ông ta chạy đi, hai đứa nhóc lại quay sang nhìn Minh Khôi với vẻ ngạc nhiên.

“Sao anh làm thế ?” Một thằng nhóc hỏi.

“Thì…ông ta muốn tiền để thay chiếc gương bị hai nhóc làm vỡ mà, nếu anh không trả thay thì sao mấy đứa có tiền trả ?”

“Xì, thực ra chẳng cần anh bọn em cũng trả được !”

Minh Khôi lại ngơ ngác trước câu nói của thằng nhóc. Chúng lại quay người đi ngược vào trong cái sân trống nhỏ này, chúng cùng ngồi xuống đống gạch bỏ hoang. Chắc hẳn đây là sân chơi của bọn chúng.

Anh lên xe định nổ máy chạy tiếp, nhưng rồi anh sực nhớ việc quan trọng chưa hỏi, đó là anh chưa kiếm được đường ra đường lớn ! Anh lại quay sang nhìn hai đứa nhóc, cảm thấy như chúng nó có gì đó lạ lạ, trông như có nhiều chuyện cần giải bày…

Anh xuống xe, quyết định bước lại gần chúng nó.

Hai thằng nhóc lại nhìn anh và lại ngạc nhiên.

“Ủa, anh vẫn chưa đi à ?”

“Ờ…thật ra anh đang bị lạc đường ! Tự dưng lại đi nhầm vào khu này, hai em có biết đường nào đi ra đường lớn không, anh đang định tìm đường
Hòa Hảo !”

“À ! Anh cứ đi thẳng rồi rẽ phải là ra đường lớn, ngoài đấy hình như cũng là đường Hòa Hảo luôn đó !”

“À rồi, cảm ơn em !”

Minh Khôi lại im lặng nhìn chúng vài giây, giờ anh mới có thể nhìn kĩ chúng nó, hai đứa này chắc cũng chỉ mới học cấp hai, một thằng nhóc thì có nước da hơi rám nắng, đầu tóc gọn gàng, dáng người nhìn cũng cao ráo, bắp thịt ở tay nó nhìn cũng vạm vỡ, thằng này có lẽ là đứa hay chơi thể thao ngoài nắng. À, lúc nãy nó là cái thằng đã đôi co thô lỗ với ông mập !

Còn thằng nhóc bên cạnh thì trông có vẻ nhỏ người hơn, nhưng nhìn nó khá nhanh nhẹn linh hoạt, đầu tóc nó cắt kiểu phong cách giới trẻ hiện nay, gương mặt nó cũng có nét khá điển trai. Thế nhưng theo mình thấy thì vẻ mặt cả hai thằng nhóc đều có nét gì đó…buồn buồn !
Minh Khôi lại ngồi xuống ngay bên cạnh chúng.

“Anh cần gì nữa à ?”

“À không… chỉ là anh muốn hỏi thêm vài điều về hai nhóc nữa thôi !”
Chúng nó vẫn nhìn anh với vẻ ngạc nhiên, như kiểu một người không quen biết nào đó đang hỏi hang đủ thứ về bản thân chúng nó, mà đúng như thế
mà !

“Hồi nãy… mấy em chơi bóng đá trúng cái gương chiếu hậu xe của ông mập đó à ?”

Mặt hai thằng nhóc lại trở nên cau có y như lúc nãy.

“Cái thằng cha mập đó ở khu này ai chẳng biết ! Ổng vốn tính keo kiệt và ngang ngược !” Thằng nhóc “vạm vỡ” nói.

“Anh nghĩ…dù sao ổng cũng là người lớn, với lại mấy cũng đã vô tình làm vỡ đồ của ổng mà, anh nghĩ hai em nên xin lỗi ổng đấy !”
Thằng nhóc nhỏ con điển trai kia nói tiếp. “Xì ! Những người như cái thằng cha đó cả đời em cũng [bad word] thèm nói hai từ đó nhé ! Nếu muốn thì em có thể đền ổng cả một chiếc xe cũng được !”

Minh Khôi lại ngẩn người, cả hai thằng nhóc này đứa nào cũng ăn nói thô lỗ cả, nhất định là chúng nó đang gặp vấn đề gì đó về tâm lý !
Trái bóng bỗng rơi khỏi tay thằng nhóc ấy, lăn đến chỗ chân anh, anh cầm nó lên. Ngẫm nghĩ vài giây, anh quyết định sẽ tiếp cận và tìm hiểu hai đứa nhóc này.

“Hai em lúc nãy đá bóng ở đây à ?”

“Đương nhiên !”

“Anh thì nghĩ rằng… mấy em từ đây mà đá đến gãy gương của ông mập đó…là quá siêu đấy !”

Hai chúng nó lại quay sang nhìn anh với vẻ mặt ngạc nhiên

“Anh… anh nói cái gì ?”

“Anh nói thật, hai đứa vậy mà đá bóng mạnh như thế là…quá giỏi còn gì !”
Minh Khôi nhìn kĩ mặt bọn chúng, trong cái sự ngạc nhiên ấy rõ ràng đã có chút sự phấn khởi vì được khen. Anh cầm quả bóng lên. “Anh cũng thích đá bóng lắm đấy !”

“Thật vậy ư ?”

“Sao, muốn đá thử với anh không ?”

Chúng nó bỗng dưng gãi đầu. “Cũng được…nhưng mà giờ thì muộn quá rồi, tụi em phải về nhà !”

“Thế à ? Thôi các em về đi, nếu muốn… thì chiều mai quay lại đây, chúng ta sẽ đá thi với nhau !”

Hai đứa nó nhìn nhau như đang hội ý qua suy nghĩ, rồi cũng nhìn anh mỉm cười. “Cũng được ! 4 giờ chiều mai bọn em sẽ có mặt tại sân này, nếu anh muốn đá !”

“Chơi luôn !”

Hai đứa nhóc quay người cùng ra về. Minh Khôi vẫn đang cầm quả bóng trên tay.

“Ê này !”

Chúng quay đầu lại.

“Còn trái banh của tụi em nè, sao không cầm về ?”

“À, trái banh đó không phải của tụi em, tụi em mới nhặt được nó ở trên sân này hôm nay !”

Minh Khôi gật đầu. Khi hai chúng nó đã đi khỏi, anh nhìn xung quanh, có một bãi cỏ nhỏ bên cạnh, anh ném nó vào đấy.



Ngày 12 tháng 12.

Minh Khôi vẫn tiếp tục đi dạy thực tập hôm nay. Anh đã dạy xong bài học, còn năm phút nữa mới hết giờ, anh đã cho cả lớp mình nghỉ giải lao.

Anh ngồi chống cằm trên bàn giáo viên, anh nghĩ đến hai thằng nhóc hôm qua.

Sao mình cứ có cảm giác là hai thằng nhóc đó có chuyện gì đó nhỉ ? Mình cảm thấy có một sự… cô đơn trong bọn chúng !

Chiều nay mình sẽ đi gặp lại chúng nó, đây cũng là dịp để mình tìm hiểu về tâm lý của đám trẻ hiện tại !


Chiều.

Minh Khôi lại tức tốc chạy đến cái sân trống ở con đường chiều hôm qua, trong lòng anh không hiểu sao có một sự háo hức lạ thường. Giờ mới 4 giờ kém 10, không biết chúng nó tới chưa ?

Anh chạy xe vào trong cái sân nhỏ ấy, hai thằng nhóc đã ngồi sẵn ở đấy ! Thấy anh, chúng nó mỉm cười, cầm trái banh hôm qua đứng dậy.

“Anh tới rồi !”

Anh dựng xe đại vào một góc, rồi bước ra sân.

“Có hai đứa em thôi à, sao không rủ thêm bạn bè chơi cùng ?” Anh tò mò hỏi.

Mặt hai đứa nào bỗng khựng lại, vẻ mặt tươi cười của chúng nó vài giây trước giờ lại thành như cau có.

“Sao thế, có chuyện gì à ?”

“Không, chỉ có hai đứa em chơi với nhau thôi !”

Nhất định là hai chúng nó có vấn đề gì đó !

“À thôi không sao ! Ba người cũng được !”

Thằng nhóc “điển trai” đá nhẹ quả banh về phía chân Minh Khôi, anh nhanh chóng hất quả banh lên, rồi tâng bóng một cách thành thục !

Hai đứa nhóc đều nhìn anh bằng cặp mắt ngưỡng mộ.

“Anh cũng giỏi thật nhỉ !”

“Hà hà !”

Anh tâng trái cuối cùng, rồi dùng chân sút thật mạnh về phía “khung thành” làm bằng hai cục gạch đặt hai bên của chúng. Thằng nhóc “chơi thể thao” cũng không thể chụp được quả bóng, nó lại nhìn anh thánh phục.

Anh quẹt mũi nói tiếp: “Ta bắt đầu chơi nhé ! Thế này: chúng ta chia làm hai đội, một đội là duy nhất một mình anh và đội của hai đứa em, chúng ta sẽ không dùng thủ môn ! Nếu hai em đá được bóng vào được khung thành bên anh một trái…thì coi như hai đứa thắng !”

Hai thằng nhóc ngơ ngác. “Trời, anh chỉ có một người, lại không có thủ môn, thì bọn em thắng quá đơn giản rồi !”

“Thì cứ thử xem có vô được trái nào hay không ?” Anh cười.

Thằng nhóc “điển trai” lại cười: “Thế nếu tụi em thắng thì có được gì không ?”

“Ờ thì…” Minh Khôi nhìn lên trời, vuốt cằm suy nghĩ. “À ! Chiều qua thấy con đường ngoài kia có một tiệm tạp hóa đấy, có muốn ăn bánh hay ăn ăn kem gì không ?”

Hai đứa nói nghĩ ngợi vài giây, rồi đồng thanh: “Cũng được !”

“Vậy chơi nào !”

Minh Khôi lại nhắt hai cục gạch khác trong đống gạch bỏ hoang ở bên góc sân. Rồi đi về phía cuối sân, đặt dọc hai cục gạch, đặt cách nhau gần hai mét làm “khung thành” của mình.

“Khung thành quá rộng rồi nhé, đá vào giữa mới được đấy !”

Hai đội bóng ba người đã sẵn sàng, họ đứng đối diện nhau giữa sân, chuẩn bị tranh quả bóng. Họ lần lượt đếm: “Một…hai…”

Vừa mới nói tiếng “ba”, Minh Khôi đã đoạt được bóng ! Hai cậu chạy đuổi theo anh để giành bóng, anh đá một cú thật mạnh, quả bóng đá bay vào giữa khung thành của chúng. Hai đứa nhóc ngỡ ngàng.

“Được một điểm trước rồi nhé !” Anh cười.


Thế là suốt nửa tiếng đồng hồ đó, ba bọn họ giao tranh rất khốc liệt, tất nhiên là Minh Khôi đã đá vào được mười mấy trái, hai cậu nhóc vẫn chưa thể ghi được dù chỉ một điểm, mặc dù trong trận họ cũng cố đá và khung thành cả chục lần, nhưng do quá nóng vội mà toàn đá ra ngoài, không trái nào vào giữa hai cục gạch cả.

Hai cậu nhóc ngồi phịch xuống góc sân thở hồng hộc. Minh Khôi lại gần xe máy của mình, anh có đem theo một cái balô nhỏ để ở yên trước xe, anh mở ra và lấy ra một chai nước suối. Anh mở chai nước uống một ngụm, rồi cầm chai đi về phía chúng.

“Uống tạm trước đi cho đỡ khát !” Anh ném chai nước về phía chúng nó.
Thằng nhóc “chơi thể thao” đón lấy cái chai nước trước, lại mở ra uống một ngụm.

“Thôi nghỉ, không đấu lại anh được !” Thằng nhóc “điển trai” vừa thở vừa
nói.

Minh Khôi lại cười. “Không sao ! Thế này nhé, giờ không quan trọng ai thắng nữa, anh vẫn sẽ bao hai nhóc bánh hoặc kem nhé !”

Hai thằng nhóc hí hửng ngay. “Thật ạ ?”

“Phải ! Đi thôi !”

Minh Khôi leo lên xe máy của mình, đội nón lên, nhìn hai thằng nhóc. “Hai em có muốn lên xe không, chở tới đó luôn ?”

“Dạ chắc khỏi anh, tự hai em đi bộ ra đó !”

Minh Khôi cùng hai cậu nhóc đến tiệm tạp hóa, chúng nó chỉ mua một cây bánh Oreo cùng hai lon nước ngọt. Sau đó cả ba cùng đi đến một cái công viên nhỏ gần đó mà ngồi ăn uống.

Minh Khôi ngồi xuống ghế đá ngay cạnh chúng nó. Anh đang nghĩ xem nên hỏi chúng câu gì trước…

“Nhà anh ở đâu thế ?” Thằng nhóc “chơi thể thao” hỏi trước.

“À, ở quận 5 !”

Nó gật đầu, cắn tiếp miếng bánh. Anh chợt nhớ ra điều quan trọng cần phải hỏi nhất: “Quên mất, từ chiều hôm qua đến giờ vẫn chưa biết tên của hai đứa ! Hai đứa tên là gì ?”

Bỗng dưng chúng nó nhìn nhau, rồi mỉm cười.

“Cứ gọi em là Batman !” Thằng nhóc “chơi thể thao” nói.

Cả thằng nhóc còn lại cũng trả lời: “Còn em là Robin !”

Minh Khôi ngơ ngác, hai đứa chúng nó cười phá lên. Thật buồn cười, chúng nó lấy tên của hai nhân vật siêu anh hùng trong truyện tranh Mĩ để trả lời đùa với mình.

Anh cười. “Thôi nào, đừng đùa nữa !”

“Sao tụi em phải cho anh biết tên nhỉ ?”

“Thì anh hỏi cho biết thôi !”

“Thôi ! Tụi em không thích nói ra danh tính mình cho người lạ biết đâu ! Lỡ bị lợi dụng thì sao ?”

“Vậy mà hai đứa đang ăn bánh của một “người lạ” đấy !”

Chúng nó lại cười.

Anh thở dài. “Thôi được rồi, không muốn nói tên bây giờ cũng được, thế mấy em học lớp mấy rồi ?”

Thằng nhóc “Robin” nuốt miếng bánh, giờ nó mới bắt đầu nói thật: “Lớp 9 anh ạ !”

“Trường gì ?”

“Trường trung học cở sở Nguyễn Du ở gần đây nè !”

Anh gật đầu. “Thế các em học chung lớp luôn à ?”

Mặt hai đứa nó bắt đầu lại có chút biến sắc, không còn thấy vui cười như lúc nãy nữa. Thằng nhóc “Batman” nói: “Dạ vâng, nhưng bây giờ thì không !”

Anh vẫn chưa hiểu câu nói. “Là sao ?”

“Bọn em chơi thân từ năm lớp 6 đến năm lớp 8, năm nay lên lớp 9 thì trường tách lớp, chia lại lớp nên không còn học chung nữa !”

“À đúng là thế, nhưng các em vẫn chơi chung với nhau nhỉ ?”

Chúng gật đầu.

Lát sau, thằng nhóc “Robin” móc trong túi ra cái điện thoại, mở ra để xem đồng hồ.

Minh Khôi mở to mắt ngạc nhiên: “Ôi trời, đó là iPhone 5 à ?”

Nó mỉm cười, gật đầu. Thời của mình tầm học cấp hai còn chưa có điện thoại cảm ứng thế này để sử dụng, vậy mà giờ gia đình thằng nhóc đã sắm cho nó cái điện thoại đời mới nhất nữa chứ !

“Gia đình em cũng khá giả nhỉ ?”

Thằng “Batman” chen vào nói hộ nó luôn: “Bố của nó giàu đó giờ mà !
Thằng này mỗi tuần đều được bố cho một triệu để xài đấy !”

Thằng nhóc “Robin” cười lấy tay đấm nhẹ vào vai nó. “Cái thằng này !
Không cần mày khai gia cảnh tao ra đâu !”

Minh Khôi lại sửng sốt lần thứ hai, đám trẻ ngày nay đúng là sướng hơn gấp bội mình ! Anh nói đùa: “Thế cơ à ? Vậy mà anh cứ tưởng là thằng Bruce Wayne (Batman) phải giàu hơn thằng Robin chứ nhỉ ?”

Mặt hai đứa nó lại ngạc nhiên xen lẫn hí hửng.

“Ơ… anh cũng coi phim Batman ư ?”

“Hà hà, đừng coi thường “người lớn” như bọn anh chứ ! Anh coi đủ phim, chơi đủ mọi game mà các em vẫn chơi đấy !”

Họ cùng cười phá lên. Giờ thì anh chính thức có thể hòa nhập với chúng nó !

Lát sau Minh Khôi quay lại chủ đề chính muốn làm. Anh suy nghĩ một lúc, hình như lúc nãy khi anh đề cập đến việc “mời bạn bè khác” chơi đá bóng chung thì vẻ mặt của tụi nó rất lạ, chắc hẳn là bạn bè trong lớp của chúng nó có vấn đề !

Anh hỏi tiếp: “Thế… trong cả hai lớp, lớp cũ 6,7,8 và lớp 9 mới này, các em không chơi với bạn khác à ?”

Đúng như điều anh nghĩ, chúng nó không còn cười nữa !

“Không, từ đó đến giờ tụi em chỉ chơi một mình với nhau, không chơi với đám trong lớp !”

Thằng Robin lại nói: “Em không ưa tụi nó !”

Đúng là những bọn nhóc mà anh đang cần tìm hiểu về tâm lý !

“À quên mất chưa hỏi, anh làm nghề gì vậy ?” Nó hỏi.

Anh mỉm cười. “Hà hà, có lẽ nên gọi anh là “thầy” nhé !”

Hai đứa vô cùng ngạc nhiên.

“Anh là…thầy giáo ư ?”

“Phải ! Anh tên là Minh Khôi, nếu đã muốn anh gọi các em bằng hai cái tên “Batman” lẫn “Robin”, thì hai em cũng phải gọi anh bằng cái tên anh muốn ! Vậy từ đây phải gọi anh là “thầy Khôi” nhé !”

Hai đứa nó gãi đầu, mặt vẫn chưa hết ngạc nhiên.

“Vâng ! Tại nhìn anh… trẻ quá ! Thế anh…ờ…thầy đi dạy bao lâu rồi ạ ?”
Lần này đến lượt Minh Khôi cười ngượng. “Ha ha, thật ra cũng chưa hẳn là
“thầy” !”

“Là sao ạ ?”

“Thầy chỉ mới đi dạy thực tập lần đầu được gần một tuần thôi ! Năm sau mới tốt nghiệp và đi làm chính thức cơ !”
“À !”

Anh lại nói: “Thế… hai em có thể chia sẻ chuyện lớp em cho thầy biết được chứ ?”

Hai đứa nó lại ngơ ngác nhìn anh. “Thầy dạy môn gì thế ? Môn Tâm lý của tuổi trẻ à ?”

Anh phì cười. “Không hẳn thế !”

“Chứ môn gì ?”

“Môn Văn !”

Thằng nhóc “Robin” cười nhẹ.

“Sao ? Nhìn bề ngoài thầy không đủ tri thức để dạy môn đó à ?”

“Không ạ. Nhưng… sao thầy lại muốn nghe chuyện của tụi em ?”

“Thầy sắp làm thầy giáo mà ! Phải hiểu được tâm lí, cuộc sống của các học sinh thì mới có thể giáo dục chúng chứ !”

Hai đứa nhóc cùng gật đầu, vẻ đồng ý.

“Thầy dạy ở trường nào thế ?” Chúng lại hỏi.

“Ở trường Thái Viên đó em !”

“A ! cái trường cấp 3 ở quận 5 đúng không ?”

“Ừ !”

“Tụi em tính đăng kí nguyện vọng một trường đó !”

“Tốt đấy, ráng mà học ! Trường đó thầy thấy học sinh cũng khá ngoan, cơ sở vật chất cũng tốt nữa !”

Hai đứa nhóc lại gật đầu. Minh Khôi lại quay về chủ đề chính: “Sao ? Chia sẻ chuyện trong lớp cho thầy nghe thử xem nào, thầy nghĩ các em là những người cần giải bày nhiều thứ đấy !”

Hai chúng nó dần có vẻ tin tưởng anh hơn một chút.

Thằng nhóc “Batman” nói trước: “Em… quả thật lúc mới bước vào lớp 6, đã chẳng thấy chơi hợp tính với bất cứ ai trong lớp cả ! Chỉ có thằng “Robin” này là chơi được thôi !”

“Tại sao lại thế ? Bạn bè chơi với nhau không tốt à ? Họ đã làm gì các em ?”

Lần này đến lượt thằng nhóc “Robin” lên tiếng: “Chúng nó cũng toàn là lũ đạo đức giả ! Nhìn vậy thôi chứ em thấy tụi nó chơi toàn lợi dụng nhau, khi thì lại nói xấu nhau các thứ !”

Minh Khôi gật đầu. “Còn gì nữa không ?”

Nó nói tiếp: “Chúng nó… lúc nào cũng… coi thường bọn em về mọi mặt ! Như kiểu chúng nó luôn tìm cơ hội để trêu chọc bọn em ở mọi thứ !”

Thằng nhóc “Batman” lại nói: “Toàn bọn mất dạy ! Chúng nó làm như giỏi hơn bọn em mọi mặt ấy ! Em đã từng nghe vài đứa trong lớp thì thầm, chúng nó luôn coi bọn em là bọn ngốc vô tích sự ! Mẹ nó, nhiều lần chỉ muốn đấm cho tụi nó vài cú !”

Dựa theo những lời hằn học này, Minh Khôi cũng phần nào đoán ra được tâm lý của bọn nhóc này: Những cậu nhóc bị bạn bè coi thường và xa lánh, và bây giờ cũng chỉ chơi với nhau một mình không muốn hòa hợp với xung quanh !

“Thế… sau này các em có muốn làm gì không ?”

Câu hỏi trông có vẻ hơi tối nghĩa, nhưng thằng nhóc “Robin” vẫn trả lời ngay: “Nhất định là sau này em sẽ làm một cái gì đó thật lớn ! Để cho chúng nó dẹp hết cái ý nghĩ cứ khinh thường thằng này !”

Quả nhiên là chúng còn muốn thể hiện mình nữa !

Cả hai chúng nó trông có vẻ sôi máu, nhưng chúng đã kể hết mọi chuyện của mình rất hăng hái, anh mỉm cười. “Mấy em biết không, thật ra… thầy cũng từng giống như các em !”

Sự tức giận của hai đứa nhóc bỗng biến mất, gương mặt chúng lại trở nên ngạc nhiên. “Giống… tụi em ?”

“Phải ! Ngày xưa…thầy cũng đã từng bị đám bạn khinh thường đủ thứ, cũng bị xa lánh, lúc đó thầy cảm thấy mình rất vô dụng !”

“Thế thầy có giận chúng nó không ?” Thằng nhóc “Batman” hỏi.

“Có chứ ! Và cũng như mấy đứa, thầy quyết tâm sẽ hoàn thiện bản thân, và sau này sẽ trở thành một người thầy vĩ đại được mọi người quý mến !”

Hai đứa lắng nghe từng chữ mà Minh Khôi nói, và dần mỉm cười, có lẽ chúng nó rất vui vì gặp người đồng cảnh ngộ như chúng !

“Thầy nói đúng ! Chúng ta phải quyết tâm hoàn thiện bản thân, để sau này không có thể coi thường mình nữa !”

Minh Khôi gật đầu mỉm cười. “Sao ? Kể hết tâm sự trong lòng cho thầy nghe, các em có thấy nhẹ nhõm chứ ?”

Hai đứa nó ngơ ngác vài giây, rồi khẽ gật đầu.

“Thế đấy, thầy thấy rõ là các em là những người có nhiều tâm sự buồn bực trong lòng, và thầy nghĩ là các em nên giải tỏa hết mọi chuyện ra, đừng giấu diếm bất cứ điều gì, kể cả là việc xấu hổ của bản thân, càng nói ra các em càng thấy thanh thản !”

Giờ thì vẻ mặt hai chúng nó đã phấn khởi lạ thường, cuối cùng thì mình cũng thuyết phục được tụi nó lắng nghe mình nói !

“Vậy nên từ đây trở đi, các em nên kể hết mọi chuyện rắc rối của em cho thầy biết, thầy hứa sẽ lắng nghe và thấu hiểu hết, và sẽ gỡ rối từng vấn đề !” Minh Khôi dừng một lát, lấy lon nước ngọt uống một ngụm. “Nào, các em còn chuyện gì để kể hay không ?”

Chúng lại định nói gì đó nhưng rồi dừng lại.

“Hình như cũng trễ rồi, chắc em phải về !”

“Thôi được rồi, hai đứa về nhà đi ! Mà ngày mai chúng ta sẽ lại gặp nhau và kể chuyện tiếp, được không ?”

Hai đứa nhóc lại gật đầu đồng ý.



Ngày 13 tháng 12.

Như lời hẹn, Minh Khôi lại đến gặp bọn nhóc ngày thứ ba. Họ lại hẹn nhau ngoài cái sân, và lại chơi đá banh cùng nhau, thế nhưng lần này họ chỉ chơi mười lăm phút, sau đó lại quay về chủ đề ngày hôm qua: tâm sự.
Thế nhưng ngày hôm nay bọn nhóc không ở lại sân bóng này để trò chuyện mà đích thân rủ Minh Khôi đến một nơi khác.

Hai thằng nhóc cùng leo lên ngồi sau xe Minh Khôi để dẫn đường. Chừng mười lăm phút sau, anh đã chạy đến được địa điểm mà chúng nó rủ rê đến: Một ngôi nhà cũ nhỏ nằm ở một khu phố cực kì vắng vẻ !

“Đây là đâu thế ? Nhà của một trong hai em à ?”

Hai đứa nó xuống xe trước, rồi thằng nhóc “Batman” mỉm cười: “Đây là…”nhà riêng” của em ! Nhà này đã bỏ lâu lắm rồi, nhưng mấy năm nay bọn em vẫn cùng nhau vào đây chơi đấy !”

Minh Khôi trố mắt. “Trời ! Vậy đây là nhà người ta bỏ hoang sao, mà hai em còn dám vào đây chơi ? Không được đâu !”

Thằng nhóc “Robin” khoanh tay nói: “Thực ra, đây là nhà cũ của bố thằng
“Batman” đấy !”
“Hả ? Là sao ?”

“Chuyện dài lắm, lát nữa nó kể thầy sẽ hiểu !”

Sau một hồi thuyết phục, cuối cùng Minh Khôi cũng đồng ý dắt xe vào cái chỗ chơi quái dị này của chúng.

Anh nhìn xung quanh một lượt, ngôi nhà này nằm trên một mảnh đất chưa xây nhà hết, ngôi nhà chỉ chiếm một phần tư mảnh đất này. Cả mảnh đất bao trùm cỏ dại, mọc lên đến đầu gối. Ngôi nhà này có lẽ nằm tách biệt hẳn với khu dân cư đằng kia, nó nằm cách khu phố ấy cũng phải năm chục mét, mà cả khu này hình như cũng chẳng ai ở. Đây là ngôi nhà trệt không có lầu, nhưng chiều dài ngôi nhà cũng thuộc dạng tương đối, thậm chí còn được xây bốn bức tường dài bao bọc xung quanh. Bức tường xây cách ngôi nhà một khoảng rộng ba mét, có thể làm một cái sân vườn…

Thằng nhóc “Batman” mở cánh cửa sắt ra một cách tự nhiên. “Thầy dắt xe vào đậu trong “vườn” đi !”

Minh Khôi gật đầu, dắt xe vào trong, rồi rẽ phải, anh dựng xe ở đấy. Anh nhìn thẳng, phía trước là một lối đi dài, đây có lẽ là cái “sân vườn” mà nó gọi. Dưới mặt sân này cũng chỉ lát móng bằng xi măng chứ không lát gạch, nhờ vậy mà trong đây không mọc cỏ dại như bên ngoài. Anh lại nhìn sang hai bên bờ tường, lớp sơn gần như đã tróc hết theo thời gian, các bờ tường loang lỗ chỗ trắng chỗ đen…

Thằng nhóc móc chìa khóa trong túi quần ra, nó mở cửa chính của ngôi nhà ra. “Thầy vào đi !”

Anh lại hồi hộp theo nó bước vào trong nhà, thằng nhóc “Robin” đứng bên ngoài đóng cánh cửa sắt lại.

Bên trong ngôi nhà không bật đèn, nhưng ánh sáng bên ngoài cửa hắt vào cũng đủ thấy toàn cảnh bên trong. Trần nhà cao kinh khủng, nếu không vào chắc anh cũng nghĩ đây là nhà hai tầng. Hành lang này rộng chừng bốn mét, nhưng chiều dài cũng phải hơn chục mét.

Anh bước theo hai tụi nó dọc hành lang, đi được chừng mười bước, anh nhìn sang bên trái, thấy một cánh cửa làm bằng inox đang mở ra, bên trong chính là nhà vệ sinh, có bồn cầu, bồn rửa mặt với gương, có cả chỗ tắm nữa. Đi tiếp vài bước anh lại thấy một căn phòng bên trái, nhưng cánh cửa phòng này lại bằng gỗ, trong phòng cũng rất tối không bật đèn, nhưng anh kịp nhìn thấy trong đó để đủ thứ các vật dụng linh tinh như mấy cái thùng giấy, ống sắt, tủ, bàn, ghế… có lẽ đây là cái kho chứa đồ cũ.

Anh đã đứng ở cuối hành lang, nhưng nó lại chia thêm làm hai lối đi hai bên nữa ! Nhìn sang lối đi bên trái, phía trước chừng vài bước chính là một căn bếp. Anh nhìn sang lối đi bên phải, cuối hành lang này lại là một cánh cửa gỗ đang đóng, không rõ là phòng gì.

Hai đứa nó bảo anh đi về phía căn phòng đó.

Nãy giờ từ khi bước vào nhà anh đã rất ngơ ngác. Chẳng hiểu chủ ngôi nhà này (mà thằng nhóc “Batman” bảo đây là nhà cũ của bố nó cơ đấy) xây nhà kiểu gì, các phòng ốc trong nhà kì dị không thể tưởng tượng nổi ! Anh không nghĩ đây là ngôi nhà xây cho một gia đình để ở.
Thằng nhóc “Batman” đã mở cánh cửa ra, nó thò tay vào phòng, căn phòng được bật đèn sáng lên !

“Vô ngồi đi thầy !”

Minh Khôi vẫn chưa hết ngỡ ngàng. Anh bước vào trong phòng, căn phòng cũng không quá lớn, chỉ có mỗi một cái giường, một cái tủ nhỏ bên cạnh, và cả một cái quạt máy nữa !

Ba người đều ngồi xuống cái giường, cái nệm trên giường rất êm, thằng nhóc “Robin” chạy lại bật quạt, quả nhiên là nó thổi vù vù ! Không khí đã đỡ ngột ngạt hơn, anh cũng bình tĩnh trở lại.

“Rốt cuộc… đây là nhà của ai thế ?” Anh không nhịn nổi nữa, phải hỏi cho ra lẽ.

“Em đã nói rồi, đây là nhà cũ của bố em ! Ổng đã bỏ lâu lắm rồi, và giờ em lại trở về đây chơi !” Thằng nhóc “Batman” nói

“Nếu đã bỏ hoang, thì làm sao có điện nước ở đây ?!”

“Cách đây không lâu, một gia đình đã mua lại căn nhà này, nhưng được một thời gian thì họ dọn đi ngay vì nghe nói nhà này có...ma ! Họ chỉ dọn đồ đạc bỏ đi, công ty điện nước tưởng họ đi vắng lâu dài nên có lẽ cũng chỉ cắt điện nước tạm thời, bọn em chỉ việc đến đó giả vờ là con của nhà này, đóng tiền điện, nước lại là xong, chả ai biết !”

“Trời !!! Các em đổ tiền vào một căn nhà không phải của mình để làm cái gì ?!”

“Bọn em lập “căn cứ” ở ngay đây ! Mỗi lần chán là cứ vào đây chơi ! Em tính sau này lớn, có tiền sẽ dọn tới đây sống luôn !”

Chúng càng nói Minh Khôi càng thấy hoa mắt ! Anh không tin được hai thằng nhóc 15 tuổi lại có thể một mình làm việc này ! Rồi anh thở dài.
“Thôi được rồi, chuyện này để sau đi… ta sẽ tiếp tục giải bày nỗi tâm sự buồn bực ra như hôm qua nhé !”

Hai đứa nhóc gật đầu.

Minh Khôi quay sang thằng nhóc “Batman” trước. “Em kể câu chuyện của mình trước đi nhé !”

Nó ấp úng. “Ơ… chuyện gì thầy ?”

“Ờ… em thử kể về gia đình của em xem !”

Bỗng dưng vẻ mặt cả hai đứa nhóc trở nên kinh ngạc, mắt chúng mở to khi anh vừa đề cập đến chủ đề này. Chắc hẳn gia đình chúng nó có vấn đề
gì đó có khi còn lớn hơn hết !

Miệng thằng nhóc “Batman” bỗng run lên, nó hơi thở gấp. Minh Khôi lấy tay đặt lên vai cậu nhóc. “Bình tĩnh nào em ! Em cứ từ từ kể ra hết hoàn cảnh gia đình mình, thầy hứa sẽ lắng nghe và giải bày những khó khăn cho em !”

Nó nuốt nước bọt, anh lại đưa chai nước suối cho nó uống một ngụm để lấy lại bình tĩnh. Anh vỗ nhẹ vào lưng nó vài cái. “Nào, cứ kể hết cho thầy nghe xem nào ! Gia đình của em có chuyện gì ?”

Nó bắt đầu lắp bắp: “Em…em chỉ sống với mẹ em… một mình…!

“Thế…còn bố em đâu ?”

Nó lại run lên, đây có lẽ là điều khiến nó không muốn nói ra.

“Bố em… mất rồi ! Từ lúc em mới ra đời được vài tháng !”

Minh Khôi gật đầu hiểu ra. “Ra thế, nhưng việc này cũng đâu cần phải quá sợ hãi khi kể ra đâu em nhỉ ? Việc này không có gì cả…”

Bỗng dưng thằng nhóc “Robin” chen ngang: “Bố nó không chỉ qua đời “đơn giản” vậy đâu thầy Khôi !”

“Qua đời đơn giản” ? Ý của nó là sao nhỉ ?

Anh lại quay sang hỏi thằng nhóc “Batman”: “Bố em mất vì nguyên nhân gì thế ? Bị bệnh hiểm nghèo hay là…tai nạn ?”

Nó vẫn run run, lắc đầu và bắt đầu đưa móng tay cái lên cắn.

“Bố em…bố em là… một gã tội phạm !!!”

Minh Khôi sửng sốt. “Cái gì ? Tội phạm ư ?”

Nó nhắm mắt lại, gật đầu nhẹ.

Thằng nhóc “Robin” lại nói: “Thầy có biết gã sát thủ Võ Hoàng Thịnh năm 1999 chứ ? Ông ta chính là bố nó !”

Minh Khôi lại kinh ngạc. Anh đã từng nghe qua người này hồi nhỏ, đấy chính là cái gã thích bắt cóc các phụ nữ để cưỡng hiếp, giết và thủ tiêu thi thể rất tàn độc ngày trước, hắn đã bị tử hình !

Và không ngờ giờ mình đang ngồi tâm sự với con trai của gã ! Anh cũng đã nhận ra đây chính là ngôi nhà bố nó đã bắt cóc và cưỡng hiếp các nạn nhân ! Và giờ nó lại đến đây để chơi…thật kinh khủng !

Mặt thằng nhóc trông rất đau khổ. Anh quyết định lại gần thằng nhóc…và ôm nó vào người. Nó dựa cằm lên vai anh. “Không sao đâu ! Chuyện này em không cần phải suy nghĩ nhiều !”

“Nhưng mà… một vài đứa bạn đã biết chuyện này… chúng nó xa lánh em…coi em như quái vật ấy !”

Minh Khôi lại buông thằng nhóc ra, vẫn nhìn trực tiếp vào đôi mắt nó, và dùng tay nắm lấy hai bên vai cậu nhóc. “Em đừng quan tâm tới họ nói gì ! Quan trọng là bản thân em, em và mẹ đã tiếp tục sống được gần mười lăm năm, vẫn yên bình và không làm hại ai cả ! Chỉ cần hướng về tương lai phía trước, luôn sống tốt với mọi người xung quanh là được. Vả lại vẫn còn thầy luôn tin tưởng bên cạnh em… và cả cậu bạn thân “Robin” này của em nữa !”

Thằng nhóc đã bớt sợ hãi hơn, nó đã mỉm cười một chút và cũng gật đầu.
Anh lại quay sang thằng nhóc “Robin”: “Đến lượt em đấy, kể về gia đình em thử xem nào !”

Nó lại run lên sợ hãi, có lẽ cả hai thằng nhóc đều có hoàn cảnh gia đình không tốt đẹp lắm.

“Bố của thằng “Batman” là một gã tội phạm, còn bố em… là một gã khốn nạn không hơn không kém !”

“Như thế nào hả em ?”

“Gia đình em hồi đó sống ở dưới quê, bố em là một người làm ăn cũng phải nói là khá phát đạt. Những lúc còn nhỏ, gia đình em sống rất hạnh phúc…”

Không biết gia đình nó có giống thằng kia hay không nhỉ ? Minh Khôi hồi hộp hỏi: “Gia đình em gồm có những ai nhỉ ?”

Nó lại run lên như thằng nhóc “Batman” lúc nãy. “Dạ… hồi đó thì nhà em có bốn thành viên… bố mẹ em, và em còn một đứa em gái bằng tuổi nữa, nó sinh vào cuối năm !”

“Hồi đó ? Thế… chuyện gì đã xảy ra với gia đình em ?”

“Lúc hai anh em em được ba hay bốn tuổi gì đó… bố đã quen một người đàn bà khác !” Nó bắt đầu rưng rưng. “Mẹ em đã nổi điên, bữa đó họ cãi nhau, thậm chí chửi thề… gần cả tiếng đồng ! Sau đó mẹ em đã dọn hết quần áo và ra khỏi nhà, chẳng thèm nhìn hay nói bất cứ điều gì với hai anh em !”

Minh Khôi lại vỗ vai nó. “Ra là vậy ! Thế từ đó anh em sống với bố từ đó
luôn à ?’

Nó lại run lên và thở gấp, trông như chuyện của nó có điều gì còn kinh khủng hơn cà thằng nhóc “Batman” !

“Em cứ giải bày ra hết với thầy, không sao đâu !”

Bỗng dưng lần này thằng nhóc “Batman” lại nói hộ: “ Sau đó thì người đàn bà kia về sống chung với gia đình luôn !”

Minh Khôi gật đầu, lại quay sang an ủi thằng nhóc và khuyên nó kể tiếp câu chuyện.

“Kể tiếp về nhỏ em gái đi !” Thằng nhóc “Batman” cũng giục.

“Rồi bà nhân tình đó về sống chung với bố, giờ em cũng chẳng nhớ là họ có kết hôn hợp pháp hay không nữa ! Từ khi đó về nhà, ông già chỉ còn biết quan tâm tới bả thôi, ổng không còn quan tâm đến hai anh em em nữa, thậm chí còn thường xuyên chửi mắng bọn em !” Nó đưa dụi dụi đôi mắt hơi ướt. “Và rồi… chừng một năm sau đó… một cơn lũ cực lớn tràn qua tỉnh, cả tỉnh phải di cư chạy lũ…”

Nó cứ run run và thở gấp càng lúc càng mạnh, chắc có lẽ sắp đến đoạn kinh khủng nhất mà nó đã từng chứng kiến !

“Khi đã chất hết đồ đạc tài sản của gia đình lên xe tải, em mới phát hiện là nhỏ em gái em vẫn chưa lên xe ! Em chắc chắn rằng nó vẫn còn đang ở trong nhà, em đã bảo bố là phải vào nhà kiếm nó, thế nhưng… ổng đã chửi em, bảo là giờ không còn thời gian ! Thế là chiếc xe chạy đi, bỏ mặc con nhỏ vẫn còn đang ở đâu đó trong nhà !”

Minh Khôi kinh ngạc, không ngờ bố thằng nhóc nó lại mất nhân tính đến thế !

“Cả bố em và bà đó… đã không chịu đi tìm em gái em sao ?”

Nó gật đầu, vẻ mặt nó lúc này cực kì căm hận. “Phải, ổng đã trở thành ác quỷ ! So với bố của thằng “Batman”, em thấy bố em còn ác hơn ổng nhiều ! Vì tài sản và con mụ kia làm mờ mắt, ổng đã nhẫn tâm bỏ rơi cả chính đứa con của mình !”

“Thế... từ lúc đó đến nay… em có nghe chút tin tức gì về em gái em không ?”

Nó lắc đầu đau khổ. “Lúc cả xóm vừa dọn nhà đi khỏi được một tiếng đồng hồ, thì cơn lũ đã quét qua, em không nghĩ… nó sống sót qua được trong buổi trưa hôm đó đâu !”

Minh Khôi tặc lưỡi, cảm thấy xót xa cho thằng nhóc.

Nó cúi gằm mặt xuống. “Từ đó đến nay, mỗi đêm em không thể nào quên được cảnh tượng đó ! Chính người bố ruột đã bỏ mặc em gái đến chết !
Nhiều lúc…em muốn tố cáo ổng với công an…!”

Minh Khôi thở dài, và lại ôm nó vào lòng. Suốt mười phút, anh dùng hết tấm lòng mình để xoa dịu nỗi đau về gia đình của hai thằng nhóc tội nghiệp.


Chúng nó đã bắt đầu cảm thấy ổn hơn, nụ cười đã trở lại ! Minh Khôi thở phào, anh quyết định chuyển sang chủ đề khác để hỏi.

“Thế đó giờ mấy em… có quen ai không ?”

Mặt chúng nó lại ngơ ngác, rồi lần lượt lắc đầu.

“Vậy chắc hẳn cũng có thích bạn nữ nào chung lớp chứ nhỉ ?”

Giờ thì gương mặt chúng nó bắt đầu cau có trở lại.

Thằng nhóc “Robin” nói trước: “Em ghét hết mấy con đĩ đó !”

“Em cũng thế !” Thằng nhóc “Batman” lại nói.

Chúng nó lại gặp vấn đề gì nữa rồi !

“Sao lại nói thế ?”

Lần này thì thằng nhóc “Robin” đại diện nói luôn cho cả hai: “Thầy không tưởng tượng được đâu, chúng nó quả thật không ưa nổi ! Như em đã kể hôm qua đấy, tất cả đám trong lớp đều xa lánh bọn em, bọn con gái cũng không ngoại lệ, cũng đều coi em như một thằng ngốc, khinh thường em !”

Minh Khôi nhìn thẳng vào mắt nó. “Thầy thì nghĩ… em đã từng thích một ai đó đấy !”

Nó bắt đầu ngượng chín mặt. Vậy là anh lại đoán đúng.

Anh mỉm cười. “Thầy không phải châm chọc em đâu ! Cứ kể hết nỗi lòng em ra nào !”

Nói gãi đầu một hồi, trông xấu hổ ra mặt. “Thực ra thì… năm ngoái em cũng có thích vài ba con nhỏ trong lớp !”

“Thế à ? Em có theo đuổi mấy bạn đó không ?”

“Dạ…có ! Nhưng những lần em cố tiếp cận chúng nó, em quan tâm tụi nó thật sự, nhưng chúng vẫn “giữ nguyên quan điểm” đó giờ… Chúng nó xem em như một thằng biến thái ấy, vì vậy em rất ít khi nói chuyện với tụi nó, tụi nó thường xuyên lãng tránh ! Và năm ngoái…”

Anh thấy hai con mắt nó đỏ ngầu lên, anh biết là nó sắp kể tới đoạn cao trào, căm giận nhất.

“…Em đã tỏ tình một đứa !”

“Ồ ! Và kết quả thế nào !”

“Thì thầy cũng đoán được rồi đấy ! Không những con đĩ đó từ chối… mà nó còn đem chuyện này kể hết cho cả lớp nghe ! Vậy là chuyện này đã trở thành một trò cười cho cả lớp, cả con đĩ đó cũng cười nhạo em, trông nó… chảnh chó hết mức !”

Minh Khôi trề răng ra, anh hiểu được nỗi xấu hổ của nó như thế nào !

“Vậy là suốt học kì hai cho tới cuối năm, em trở thành đối tượng để chúng nó chế nhạo, đó là lúc em chính thức không còn giao tiếp với bất kì đứa nào trong lớp nữa trừ thằng “Batman”. Và khi đã nghỉ hè, em đã unfriend hết tụi nó trên Facebook, và thề là sẽ tuyệt giao hết chúng nó suốt quãng đời còn lại !”

Giọng nó cay cú lạ thường, chuyện này có lẽ là điều khiến nó căm hận
nhất, nếu cứ kéo dài thế này mãi thì nó sẽ khó hòa nhập vào xã hội khi trưởng thành !

Anh nói: “Đừng quá cay cú vậy em, có thể là chỉ do lớp của bọn em thế thôi ! Em có quen biết bạn nào ngoài lớp chưa ?”

Nó trề môi “xì” một tiếng như đang cười vào câu mình vừa nói. Nó lại quay sang thằng nhóc “Batman”: “Ê, kể chuyện mấy con nhỏ lớp mày đi !”

Lại có chuyện gì nữa sao ?

Thằng “Batman” nói: “Em không nghĩ là cả trường em có đứa con gái nào “tốt” đâu thưa thầy ! Chúng nó toàn mấy con nhỏ ăn chơi, sống ảo trên mạng đủ thứ. Mỗi năm chúng nó đều quen ít nhất là hai thằng bồ đấy, toàn những thằng ăn chơi mất dạy không kém, đến khi chia tay lại vào lớp khóc lóc các thứ trông giả tạo cực kì, rồi mấy con đĩ bạn thì cũng xúm vào an ủi…”

Nghe chúng nó lần lượt “đấu tố” đám học sinh đồng trang lứa cùng trường mà anh cũng cảm thấy rùng mình, bọn nhóc đúng là có vấn đề tâm lý nặng rồi !

“Thầy nghe chuyện ba con nhỏ lớp em chưa ?” Nó hỏi tiếp.

“Chuyện gì em ?”

“Lớp em năm ngoái có ba con nhỏ kia, cả trường đều xưng nó làm “hot girl”, chúng nó…quen với cả thầy giáo !”

Minh Khôi lại sửng sốt. “Quen với…thầy giáo !”

“Dạ ! Ba con nhỏ đó mỗi con cặp với một ông thầy trẻ ! Chúng nó thậm chí còn ngủ với mấy ổng luôn rồi !”

“Hình như vụ này thầy đọc trên báo rồi thì phải ?”

“Dạ đúng rồi, vụ đó nổi tiếng cả trường biết luôn ! Mà thầy đừng tin các báo, chính chúng nó đã cố tình “quyến rũ” mấy ổng đấy, em đã bảo là chúng nó là mấy con đĩ mà !”

Minh Khôi sững sờ lần thứ “n” ! Cuộc sống xung quanh của bọn nhóc này đúng là oái ăm thật. Rồi anh cũng lựa lời lẽ phải mà giải thích cho chúng nó. “Có thể là chỉ có ngay lúc này các em mới như thế thôi ! Thầy tin chắc một điều là năm nay… à không, lên cấp 3 các em sẽ gặp những bạn mới tốt hơn, và sẽ gặp được cả những bạn nữ xinh đẹp và… “tốt” hơn !”

Chúng nó vẫn xụ mặt, có vẻ vẫn chưa tin.

“Thôi nào, thầy chắc chắn là như thế mà ! Nên nhớ một điều phụ nữ chính là kiệc tác của tạo hóa, các em không thể “phí phạm” như thế được, rồi các em cũng sẽ gặp và yêu một người nào đó thật sự thôi ! Như thế mới có thể hòa nhập với xã hội khi lớn lên chứ !”

Minh Khôi phải giải thích thêm một hồi, chúng nó mới chịu gật đầu đồng ý quan điểm.

“Được rồi ! Hôm nay tạm thời chia sẻ tới đây thôi nhé ! Hôm nay các em đã thấy lòng nhẹ nhõm hơn chưa ?”

Hai chúng nó lại cười trở lại, gật đầu. “Em cảm ơn thầy nhiều !”

“Hì hì, có gì đâu này, chỉ là giải tỏa những bức xúc trong cuộc sống thôi mà !”

“Ước gì trước đây em gặp được nhiều thầy giáo am hiểu, biết chia sẻ với học sinh như thầy !”

Minh Khôi cười ngượng, nhưng trong lòng cũng rất vui vì đã có hai “học sinh” công nhận mình !

Anh lại cười. “Thì có thể là trong tương lai, thầy sẽ đi dạy chính thức ở trường Thái Viên luôn đấy !”

Thằng nhóc “Batman” hỏi: “Thầy sẽ dạy lớp mấy ạ ?”

“Thầy nghĩ sẽ dạy được ba lớp 10,11,12 luôn đó !”

Chúng nó hí hửng.“Vậy thì chắc chắn, bọn em sẽ thi đậu vào bằng được trường Thái Viên, để có thể học với thầy !”

“Thế từ bây giờ ráng mà học hành chăm chỉ đi nhé !”

“Chắc chắn rồi !”

Minh Khôi đưa bàn tay lên. “Tốt, cùng đập tay nào !”
Hai đứa nhóc phấn khích, cùng giơ bàn tay đập vào thật mạnh !



Từ đó trở đi, cứ mỗi buổi chiều là Minh Khôi lại ra cái sân đó để cùng hai cậu nhóc chơi đá bóng, lại cùng vào “nhà riêng” của hai chúng nó giải bày tâm sự, khó khăn của chúng nó như người thầy tâm lí. Hai chúng nó đã không còn hằn hộc như ngày đầu nữa, chúng đã vui vẻ và hoạt bát hơn, và sẵn sàng chia sẻ hết mọi chuyện, không còn sợ xấu hổ bất cứ điều gì nữa.

Ngoài đi chơi đá bóng và tâm sự, Minh Khôi còn thỉnh thoảng rủ chúng nó đi ăn vặt ở ngoài, thậm chí là cùng vào tiệm net chơi game online như ba người bạn thân.



Ngày 2 tháng 2, năm 2014.

Các trường cấp hai và vài trường cấp ba của thành phố đã cho nghỉ tết Tây từ hôm nay cho đến hết tuần. Minh Khôi quyết định sẽ dẫn hai cậu học trò nhỏ đi chơi.

“Chu choa, các em được gia đình cho chạy xe máy luôn rồi à ?”

Thằng nhóc “Batman” cầm lái, chở thằng nhóc “Robin”.

“Hì hì,  năn nỉ dữ lắm mẹ em mới cho chạy đấy !”

Minh Khôi gật đầu. “Ừ, mà nhớ chạy xe cẩn thận đấy, coi chừng gặp công an luôn !”

Thằng nhóc công tử “Robin” ngồi sau xe nói: “Thầy yên tâm, em có mang đầy tiền, đủ để đóng phạt chục lần đấy !”

“Đừng nói thế, mấy em chưa đủ tuổi lái xe đâu đấy, khéo bị giam xe luôn thì khốn !”

“Dạ rồi… !”

Ba thầy trò trên hai chiếc xe cùng chạy song song trên đường.

“Hôm nay thầy dẫn bọn em vào trường Thái Viên chơi thật ạ ?”

“Đương nhiên, trường hôm nay đang mở hội xuân cuối năm, các em vào chơi, mua đồ ăn uống thoải mái !”

“Nó cho cả học sinh cấp hai ngoài trường vào luôn ạ ?”

“Ai vào mà chẳng được !”


Năm phút sau, hai chiếc xe đã đến cổng trường Thái Viên tấp nập học sinh.

“Woa, trường này lớn thật thầy nhỉ ?”

“Hà hà, ráng mà thi vào được đây nhé !”

Ba thầy trò chạy vào trong trường gửi xe.

Ba người cùng bước ra ngoài sân trường. Cả sân trường đang náo nhiệt trong không khí hội chợ xuân cuối năm, hàng chục gian hàng được trang trí đủ màu sắc để bán thức ăn vặt, nước uống cho đến các vòng đeo tay hay giấy dán hình của hàng nghìn học sinh, các gian hàng được phân bố mọi ngóc ngách trên sân. Trên sân khấu mấy dàn loa đang mở một bài nhạc về ngày Tết sôi động, tăng thêm không khí cho cả trường.

Hai đứa nhóc ngỡ ngàng trước cảnh tượng vui vẻ này.

“Sao, thích không ?” Minh Khôi cười hỏi.

“Vui quá thầy, trường tụi em cũng có mở hội xuân nhưng nó không lớn lẫn
náo nhiệt như ở đây !”

“Má ! Em mong được vào trường này sớm !”

“Thì còn khoảng chừng… nửa năm nữa thôi ! Lên cấp ba là thầy bảo đảm
cuộc sống của các em sẽ thay đổi ngay !”

Sau đó cả ba người họ cùng hòa vào không khí vui tươi của trường, họ cùng sang gian hàng này để mua thức ăn hay nước uống, hay có khi sang những gian chơi trò chơi. Lát sau, Minh Khôi còn dắt chúng lên các tầng lầu để cho chúng tham quan trước các phòng học…

Minh Khôi nói đùa: “Sao, thấy các chị ở trường này đẹp không ?”

Hai đứa nó lại ngượng hết cả mặt.

Anh cười: “Cứ nói hết nhận xét ra nào !”

“Dạ… đẹp ạ !”

“Ha ha, thầy thấy trường này toàn “hot girl” không đấy ! Vậy nên nếu các em vào học trường này năm sau, thầy chắc chắn là các em sẽ có một mối quan hệ đẹp trong ba năm cấp ba đấy !”

Hai đứa nó vẫn gãi đầu ngượng nghịu, nhưng chúng nó cũng bắt đầu cười, có lẽ chúng đã đồng ý với quan điểm của anh, không còn “căm thù” các bạn bè đồng trang lứa nữa !

“Nào, bây giờ có muốn đi gặp các bạn bè cũng là giáo sinh của thầy không ?”

Chúng gật đầu.

Ba người họ lại đi đến một góc sân trường, các giáo sinh thực tập cũng đã tập hợp ở đấy trò chuyện, có cả anh bạn Đình Sơn nữa. Minh Khôi lại chào hỏi họ qua loa, rồi từ từ giới thiệu họ cho hai bọn nhóc.

Lát sau, một người thanh niên mặc áo sơ mi trắng, cầm một cái máy chụp ảnh kĩ thuật số hiện đại trên tay bước đến.

“A, mấy thầy cô đây rồi ! Cho em chụp mấy tấm ảnh !”

Hai cậu nhóc quay sang Minh Khôi hỏi nhỏ: “Anh này là ai vậy thầy ?”

“À, đây là anh Tấn Đạt, sinh viên trường nhiếp ảnh đấy, mỗi năm trường này lại thuê một người đến trường để chụp ảnh kỉ yếu cuối năm để dán vào một cuốn album kỉ niệm trường. Mà mấy năm nay thì không những chụp ảnh kỉ yếu, mà những ngày thường ảnh cũng có thể vào trường để chụp những bức ảnh học sinh vào giờ ra chơi, hay các hoạt động ngoại khóa, hội xuân giống như thế này !”

Hai đứa nhóc gật đầu.

“Khôi !” Đình Sơn gọi. “Lại chụp ảnh luôn này !”

Minh Khôi vui vẻ bước lại chỗ các giáo viên để cậu sinh viên chụp ảnh kỉ niệm, sau đó thì lại lần lượt mỗi người một bức riêng.

Bỗng anh Tấn Đạt quay sang hai cậu nhóc. “Hai em !”

Chúng nhìn sang.

“Lại đây, chụp với mấy thầy cô đây luôn !”

“Nhưng bọn em chỉ là…”

Minh Khôi mỉm cười. “Không sao đâu ! Cứ lại đây chụp một vài tấm ảnh đi !”

Chúng lại vui vẻ đồng ý chạy lại gần Minh Khôi. Anh đứng giữa hai đứa nhóc và hơi khom người xuống cho bằng chiều cao chúng nó, lấy hai cánh tay khoác lên vai hai đứa, cậu sinh viên chụp vài tấm ảnh. Sau đó thì lần lượt các thầy cô giáo sinh đứng gần đấy cũng đến chụp chung với hai cậu nhóc…

Hai cậu nhóc lại đến các gian hàng trò chơi để chơi. Minh Khôi ngồi ở băng ghế đá từ xa nhìn chúng. Lúc này Đình Sơn lại đến ngồi xuống cùng.
Minh Khôi bắt lời trước: “Ủa, sao nãy giờ không thấy thằng Hoài Lâm đâu thế ?”

Đình Sơn cười. “Đương nhiên là nó đang đi chơi đâu đó với người tình bé nhỏ của nó rồi !”

Anh ngạc nhiên. “Cái gì, nó… với con nhỏ lớp 12 Kiều Oanh gì đó… quen nhau luôn rồi ư ?”

“Chúng nó quen nhau hơn hai tuần trước luôn rồi ! Tưởng mày phải biết chứ !”

Anh tặc lưỡi, lắc đầu cười. “Cái thằng này, bộ nó không “nhịn” được hay sao ấy ! Con nhỏ chỉ còn nửa năm nữa, vậy mà vẫn nóng vội !”

Đình Sơn lại cười phá lên. “Thôi đi ông nội, ông thì kém gì ! Mấy tuần nay mày không phải cũng đang… cưa con nhỏ Anh Thư gì đó sao !”

Minh Khôi giật mình, đưa ngón trỏ lên miệng. “Suỵt ! Nói nhỏ thôi ! Bộ… mày biết luôn rồi hả ?!”

“Mày có giấu giếm gì đâu ! Lúc nào ra chơi hay tan học cũng thấy mày nói chuyện với con nhỏ tình lắm ! Về còn về chung  công khai nữa cơ ! Chuyện này khéo ai cũng biết !”

Anh ngượng chín mặt. “Nói chung mày biết rồi thì… im đi !”

“Hai đứa bây ghê lắm ! Mới đi dạy chưa được một tháng đã được hai em nữ sinh để ý, tao quả thật ghen tị đấy ! Mà công nhận hai đứa nó cũng đẹp thiệt, dáng chuẩn nữa !”

“Thôi thôi mày đừng nói nữa, mày nói lớn quá, hai tụi nó nghe thấy được thì chết tao !”

Đình Sơn lấy ngón tay chỉ vào bọn nhóc ở đằng xa. “Hai đứa nhóc mà mày nói đó hả ?”

“Ừ, đó là những đứa mà tao dùng để nghiên cứu tâm lý của bọn trẻ đấy !”
Đình Sơn gật đầu. “Mày cũng hay thật, bắt chuyện được với cả những thằng nhóc lạ mặt nữa chứ !”

“Có gì đâu !” Anh cười. “Mà hoàn cảnh chúng nó đáng thương lắm cơ !”

“Sao, kể tao nghe hết được không ? Kể hết từ lúc mà mày gặp chúng nó ấy !”

“À, cách đây chừng gần một tháng, cái hôm tao đi nhậu với tụi bây về ấy, tao đi ngang qua một con đường kia, cái thấy một ông mập đang chửi rủa…”



Đã sửa bởi KhangYip lúc 25.01.2018, 08:54.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.01.2018, 21:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 11.07.2017, 11:44
Bài viết: 33
Được thanks: 0 lần
Điểm: 74.09
Có bài mới Re: [Sáng tác - Trinh thám] Kẻ đào hoa - Khang Yip - Điểm: 100
Chương 25: Ngày Valentine đẫm máu


Thứ hai, ngày 17 tháng 2, năm 2014.

Một tuần sau khi nghỉ Tết.

Năm nay có lẽ là năm xui nhất của Đình Sơn từ trước đến giờ, vừa mới qua hai tuần nghỉ Tết thì ngay tuần đầu tiên vào thì đã bị sốt nặng, phải nghỉ dạy thực tập suốt cả tuần đó. Không biết là do trong Tết mình ăn chơi quá đà nên mới đổ bệnh hay là do con muỗi vằn nào đó chọn mình làm mứt Tết mà “thưởng thức”, thật xúi quẩy !

Hôm nay Đình Sơn vẫn vào lớp dạy như bình thường, đám học sinh vẫn chăm chú tiếp thu bài giảng như những ngày trước Tết không có gì đặc biệt. Vẫn như thường lệ, Đình Sơn luôn dạy xong bài học trước khi hết tiết năm phút, anh cho đám học sinh bên dưới nghỉ giải lao, còn anh cũng tranh thủ lấy điện thoại mình ra lướt web như đám trẻ…

Hình như hôm nay anh thấy chúng nó đang bàn luận chuyện gì đó bên dưới rất sôi nổi, từ sáng tới giờ lúc mới bước vào trường anh cũng đã nghe các thầy cô trong trường này cũng đang bàn tán chuyện gì đó. Nhưng anh là người không mấy để tâm đến tin tức… nên cũng tặc lưỡi mặc kệ !

Chuông hết tiết reo lên. Đây cũng là tiết cuối nên anh cầm cặp chuẩn bị ra về.

Anh đứng ở hành lang nhìn xung quanh, nãy giờ chỉ thấy đám học sinh ùa ra ngoài các lớp, không thấy bóng dáng Minh Khôi đâu cả.
Hôm nay nó nghỉ dạy à ? Chẳng lẽ hôm Tết nó cũng ăn chơi quá đà rồi đổ bệnh như mình ?

Đình Sơn đặt cái cặp phía trước xe, rồi lái ra ngoài ở cổng bên hông trường. Hôm nay anh không về nhà vội, mà đi ngược về phía cổng sau trường học. Anh nghe đám học sinh nói rằng đối diện cổng sau trường Thái Viên có một quán trà sữa nhỏ, đã có vài ba lần đám học sinh “rủ rê” anh cùng đi uống thử mà anh chưa đồng ý, hôm nay anh quyết định sẽ “học tập” cậu đồng nghiệp Minh Khôi của mình, cũng sẽ đi tìm hiểu tâm lí, sở thích của các học sinh !

Quán trà sữa đã ở ngay trước mặt, quả nhiên là rất đông các học sinh ở đấy. Anh đậu xe ngay trước cửa quán, rồi cũng vào mua thử một ly uống.
Đình Sơn cầm ly trà sữa mới mua bước ra ngoài, ngồi xuống một cái bàn nhỏ gần đó, anh cầm cái ống hút to tướng và hút một hơi…

Cũng được đấy ! Nhưng cái này uống thì cũng như là… sữa bình thường thôi mà, có điều nó hơi có mùi trà, lại có mấy cục trân châu nữa, sao giờ tụi nó mê như điếu đổ thế này ?

Anh lại hút một ngụm… rồi nhìn sang bên cạnh, một cậu nam sinh đã ngồi đó từ nãy giờ !

Anh hơi giật mình, nãy giờ mình hoàn toàn không hề để ý. Cậu ta cứ đó ngồi thừ người ra, ly trà sữa trên bàn vẫn đang đầy tận nắp.

Đình Sơn lại nhìn lên mặt cậu ta, nét mặt này hình như đã gặp ở đâu đó rồi thì phải ! Mặt cậu ta non choẹt, trông như học sinh cấp 2 chứ không phải học sinh trường này, cậu ta mặc áo khoác bên ngoài, nhưng không kéo dây kéo lên nên anh vẫn thấy bên trong là một cái áo sơ mi trắng đồng phục, anh nhìn xuống dưới bàn, là một cái cặp, đúng là nó vừa mới đi học về và ghé vào đây.

Thằng nhóc nãy giờ cứ ngồi dựa lưng vào ghế nhìn về phía cổng trường phia trước, miệng hơi hở ra, không nói bất cứ gì, cứ ngồi thừ người im lặng như đã hóa đá.

Anh cúi người sát vào khuôn mặt nó một chút… đúng rồi ! Đây chính là một trong hai thằng nhóc mà thằng Minh Khôi đã kết thân hai tháng trước !

Sao nó lại ngồi thừ người ở đây một mình nhỉ ? Thằng nhóc bạn thân của nó còn lại đâu ? Cả thằng Minh Khôi nữa ?

Anh lại nhìn nó một lượt, nó là đứa nào trong hai thằng nhỉ ?

Nhớ lại xem… mặt có nét điển trai, sáng sủa… chắc là thằng “Robin” !

Anh quyết định khều nó thử. “Em ơi !”

Nó quay mặt sang…và mở to mắt khi thấy anh, có lẽ nó cũng đã nhận ra anh.

“Thầy là… bạn đồng nghiệp của thầy Khôi !”

“Đúng rồi ! Thầy là Đình Sơn đây ! Sao em lại ngồi ở đây một mình thế, bạn của em và thầy Khôi đâu ?”

Nó không trả lời vội, vẻ mặt của nó hơi biến dạng… vài giây đầu tiên, mặt nó xụ xuống trông rất đau khổ, mắt hơi rưng rưng, nhưng rồi sau đó lại nhoẻn miệng cười một cách quái dị.

“Ha ha ! Bạn em… với cả thầy Khôi… toi đời hết rồi !”

Mắt anh mở to hết cỡ, suýt làm rớt cả ly trà sữa. “Cái gì ?!”



Thứ ba, ngày 11 tháng 2, năm 2014

Một ngày sau khi nghỉ Tết.

Trưa hôm đó sau khi tan học, “Robin” vẫn hẹn “Batman” đi chơi net như mọi tuần. Hôm nay lớp của “Batman” phải sinh hoạt cuối giờ với ông thầy chủ nhiệm gàn dở nên có thể sẽ ra muộn, “Robin” đã ra ngoài tiệm net chơi trước.

Đã nửa tiếng trôi qua, “Robin” đã thắng bốn trận Fifa, cậu bạn “Batman” vẫn chưa tới. Cậu thấy hơi chán, cậu tắt game. Rồi mở facebook mình lên lướt…

Mười lăm phút sau, cậu bạn “Batman” đã xuất hiện ngoài cửa tiệm, rồi chạy vào thật nhanh như ma đuổi.

“Ê mày…!” Cậu vịn vào bàn máy tính, thở hồng hộc.

“Vụ gì mà chạy dữ vậy ba ?”

“Ê… Ông thầy Khôi… có bồ !”

Cậu mở to mắt. “Cái gì ?! Sao mày biết ?”

“Tao biết từ tối qua rồi ! Mà chưa kịp kể mày !”

Cậu nhóc “Batman” ngồi xuống máy tính bên cạnh, mở máy lên.

“Bộ ổng nói mày nghe hả !” Cậu “Robin” lại hỏi.

“Không, tao phát hiện ra ! Ổng giấu tụi mình !”

Cậu gãi đầu. “Mà… ổng có bồ thì sao ? Có liên quan gì đến tụi mình đâu ?”

“Cứ coi đi đã !”

Máy tính của cậu bạn đã bật lên. Cậu bạn mở mạng vào facebook, đăng nhập một cách nhanh chóng, và trang Newfeed hiện lên. Cậu rê chuột xuống phần tìm kiếm Messenger bên phải, nhập vài chữ cái đầu tiên của nick facebook ai đó…

“Robin” vẫn chống cằm ngồi cạnh bên xem cậu bạn thao tác, vẫn chưa biết cậu định cho mình xem thứ gì mà gấp gáp như thế.

Lúc này thì trang facebook của một người thanh niên hiện ra, đấy chính là thầy Hoài Lâm, hai bọn họ cũng đã addfriend hết tất cả các thầy cô, bạn đồng nghiệp của thầy Khôi.

“Ủa, đây là…ông thầy Lâm bạn của ông Khôi mà !”

Cậu bạn lướt chuột xuống vài cái… bức ảnh mới nhất xuất hiện, đó là ảnh thầy Hoài Lâm đang chụp selfie cùng một cô nữ sinh, cô nữ sinh ấy quàng tay qua cổ thầy, còn đầu thì cũng quay sang hôn lên má của thầy !

“Robin” ngạc nhiên. “Ôi mẹ ơi, ổng…ổng quen với con nhỏ nữ sinh luôn !”

“Batman” cũng phì cười. “Tưởng thế nào ! Hóa ra cái trường này cũng cả đống đĩ !”

“Robin” dí sát mặt vào màn hình, cố nhìn vào cái bảng tên dưới ngực áo cô ta, rồi lẩm bẩm: “Kiều Oanh… lớp…12A4”. Rồi cậu nói tiếp: “Ủa, nếu thế thì liên quan gì đến ông Khôi ?”

“Batman” ngồi thẳng dậy, lăn chuột xuống phần bình luận. “Thì hôm qua lúc mới thấy tấm hình này tao cũng bất ngờ… nhưng tao coi comment thì còn vui hơn”

Phần bình luận hiện ra, đầu tiên là vài ba dòng bình luận của bạn bè cô nữ sinh ấy, đại loại là “chúc mừng vì đã công khai mối quan hệ ”, và rồi ở hai dòng bình luận cuối cùng:

Minh Khôi: Ghê lắm nha !
Nguyễn Hoài Lâm: Mày thì kém gì :)))


“Robin” đúng là cảm thấy có gì đó !

“Sao ông Lâm lại nói với ổng là “không kém gì” ? Chẳng lẽ ổng cũng…cặp với nữ sinh giống ông Lâm”

“Thì hôm qua tao cũng nghĩ y chang mày vậy !”

“Batman” lại lăn chuột lên, nó bấm vào nick của một ông thầy khác cũng chung bạn bè với bọn họ luôn.

“Cái xong hôm qua tao lại vô tình vào face của ông Dũng, thấy mấy ổng đăng hình  mấy ổng cùng đi ăn tất niên với nhau…”

Đây chính là trang facebook của thầy Dũng, cũng là giáo sinh chung trường với Minh Khôi. Cậu bạn lướt chuột xuống, thấy một album do thầy đăng lên, đấy là ảnh một cái bàn ăn lớn, xung quanh là rất nhiều người, đa phần là các giáo viên thực tập mà họ đã quen biết.

“Batman” lại chỉ về một góc ảnh, cậu “Robin” nhìn kĩ vào… đó chính là thầy Minh Khôi, đang ngồi cạnh một cô gái, mặt cô ta cũng non choẹt không kém !

“Ngồi chung thôi mà…đâu có…”

Cậu chưa kịp nói hết câu thì cậu bạn “Batman” đã bấm chuyển hình liên tục. Những tấm ảnh này hình như là họ đi ăn tiệc nướng ở một quán ngoài trời buổi tối, những tấm ảnh sau là ảnh chụp riêng của từng người hoặc từng nhóm ngoài đường phố…

Cậu bạn đã dừng lại… trên màn hình là bức ảnh thầy Minh Khôi đang cười tươi bên cạnh cô gái đó, tay họ nắm chặt nhau !

“Robin” ngỡ ngàng, ngồi dựa lưng vào ghế không nói nên lời.

“Giờ thì không còn nghi ngờ gì nữa nhé ! Ổng cũng đang quen một con đĩ trong trường !” Cậu bạn nói.

“Sao mày biết con này cũng là học sinh của ổng ?”

“Muốn xem facebook con này chứ gì ?”

Cậu ta lại rê chuột sang phần Like, khi bấm vào, những người đã like hiện lên, tất nhiên là có cả thầy Khôi, và trong những cái nick đã like ảnh ấy, có một nick để avarta là khuôn mặt giống hệt cô gái trong ảnh, cậu bấm vào.

Trang facebook lại hiện ra, cô gái này tên là Anh Thư, dưới phần mô tả bên trái có để là: Đang học tại trường THPT Thái Viên !

“Robin” lại hồi hộp, cậu bạn bấm vào phần hình ảnh của cô ta, lướt xuống vài tấm, quả nhiên là cả đống hình cô gái mặc đồng phục nữ sinh trong trường !

“Batman” lại cười: “Giờ thì mày thấy rõ rồi đấy ! Tưởng ổng cao quý lắm, rốt cuộc rồi cũng quen với mấy con đĩ trong trường !”

“Nhưng mà… lỡ như con này thương ổng thật lòng thì sao… ?”

“Thương con mẹ gì mày ơi ! Chẳng có ai lại điên đi quen thầy giáo cả ! Chỉ
có thể là mấy con đĩ nứng !” Nó chỉ vào màn hình và nói tục một cách hằn học.

“Hôm qua tao coi hết facebook con này rồi, thấy mấy tấm hình cũ nó còn chụp chung với hai ba thằng gì nữa, nó không phải thế thì là gì !”

“Robin” thở dài, nhắm mắt lại và bóp trán, cậu vẫn chưa chấp nhận được việc này, không ngờ người thầy tri kỉ mà hai đứa luôn tôn kính mấy tháng qua là người như thế…

Cậu mở mắt ra… cậu bạn “Batman” vẫn đang bấm gì đó lia lịa, cậu nhìn lên màn hình, cậu bạn đã thoát facebook của mình, và hình như đang đăng nhập vào nick facebook khác.

“Batman” bấm enter… và facebook của thầy Minh Khôi hiện ra !

Cậu mở to mắt. “Cái này là… nick của ổng mà ! Sao mày vô được hay thế ?!”

“Nhớ hồi mấy tuần trước ổng có rủ tụi mình về nhà riêng của ổng chơi luôn đó, tao có vô máy tính ổng, ổng chưa thoát facebook, và tao đã tìm ra tài khoản lẫn mật khẩu ổng !”

“Mày… mày định làm gì ?”

“Cho mày coi cái này !”

Nó mở hộp tin nhắn của cô gái Anh Thư kia lên, và lướt lên xem các tin nhắn tình tứ của bọn họ.

“Mày xem hết đi, ổng bả quen từ hồi trước khi nghỉ Tết cơ đấy !”

“Robin” chỉ gật đầu, không muốn xem làm gì…

Nó lại chỉ vào những tin nhắn mới nhất.

“Xem này, con đĩ này bảo là tối nay nó sẽ đi chơi với ổng và…qua nhà ổng luôn đấy !”

“Trời ! Hai người đó chẳng lẽ…”

“Chắc chắn là kiểu gì chẳng... nhau !”

"Robin" dựa lưng vào ghế, một cảm giác khó tả cuộn trào trong cậu.

Bị phản bội.

Đúng thế, cứ như bị phản bội. Chính thầy cũng đã bảo rằng không thích những con nhỏ cặp kè lung tung như thế. Và bây giờ thầy đã cặp luôn với nó, khác nào chọc tức mình ?

Bỗng cậu bạn “Batman” đứng dậy.

“Tối nay…tao sẽ vô nhà ổng để theo dõi !”

“Robin” lại kinh ngạc. “Hả ? Mày điên à ?”

“Không hề ! Tao muốn tận mắt chứng kiến hai người đó làm gì ở nhà, tao [bad word] tin là họ quen nhau “trong sáng”, kiểu gì con đĩ đó cũng “dụ”  ổng thôi !”

“Mày tính đột nhập vô nhà ổng ? Vậy là phạm pháp đấy, ở tù hoặc bị đem đi cải tạo đó con !”

“Tao nói là làm ! Mày có đi với tao không ?”

“Robin” cúi gằm mặt xuống, không dám nói gì nữa…



8 giờ 30 tối hôm đó.

Hai cậu nhóc đã đứng trước căn hộ mà thầy Minh Khôi đã thuê.

“Batman” lại mở điện thoại lên, vào trang facebook của cô nữ sinh Anh Thư đó. “Nó đang đi chơi với ổng ở ngoài quận 1 !”

“Rồi chừng nào ổng về ?”

“Hình như nó hẹn là 8 giờ rưỡi sẽ về, vậy chắc sắp về tới rồi !”

“Mày tính… vô nhà ổng bằng cách nào ?”

“Kìa !” Nó hất mặt sang bên kia.

Ngay bên cạnh ngôi nhà chính là một ngọn cây cao lên đến tầng hai của ngôi nhà.

Nó chỉ lên tầng hai. “Ta sẽ leo vào bằng đường đó !”

Vừa dứt lời, thằng “Batman” đã phóng lên ngọn cây, leo lên trên đỉnh nhanh như cắt… rồi nhảy vào ban công tầng hai !

“Lên đây !”

“Robin” nhìn xung quanh hai bên để chắc chắn rằng hàng xóm không có ở đây… cậu leo lên cây, tất nhiên không thể nhanh bằng người bạn, rồi cũng nhảy vào lan can thành công !

“Mày chậm quá !”

Rồi thằng “batman” lại quay vào trong cửa, nó cúi xuống chỗ cái lỗ khóa.

“Mày biết phá khóa này chứ ?” “Robin” hỏi

Nó tháo cái cặp nhỏ sau lưng xuống, mở ra và lục lục thứ gì đó.

“Đây rồi !”

Nó móc ra một cây gì đó bằng kim loại mỏng và nhỏ như cây tăm, trên đầu đã được uốn cong sẵn.

“Mày định… bẻ khóa bằng cái cây này ư ?”

Nó gật đầu, và cắm cái cây đó vào lỗ khóa cửa bé tí tẹo, và vặn.



Năm phút trôi qua, nó vẫn chưa bẻ được cái ổ khóa cửa. “Robin” chán nản ngồi phịch xuống sàn. “Mày có chắc là được không đấy ?”

“Cái này tao làm thử một lần rồi ! Chắc chắn được !”

CÁCH !

Hai người lập tức đứng dậy, nó đưa tay vặn cửa, kéo ra… cánh cửa đã được mở !

“Được rồi !” Nó reo lên.

Bỗng “Robin” nghe tiếng xe từ đằng sau, cậu nhìn sang… bên dưới là xe của thầy Minh Khôi ! Thầy đã về tới nhà, sau xe đúng là một cô gái !

“Ổng… về tới rồi ! Đúng là có con nhỏ đó theo sau nữa !”

“Vô trong nhanh lên” Nó nói nhỏ.

Hai người chạy vào trong, rồi đóng cửa lại. Trong đây cũng chính là phòng
ngủ của thầy Khôi.

“Giờ mày tính làm gì ?”

“Vào đây !”

“Robin” nhìn sang, đấy chính là cái tủ quần áo đối diện cái giường ngủ. Nó mở tủ ra, và hai thằng lại chui vào trong, đóng cánh tủ lại. May mắn một điều là mép tủ ở hai bên chừa ra khá rộng, đủ để bên trong nhìn ra bên ngoài.

Vài phút sau, phòng đèn bật lên, họ đã nhìn ra rõ toàn cảnh trong phòng.

“Vô rồi !”

Thầy Minh Khôi và cô nữ sinh Anh Thư bước vào phòng…

Hai thầy trò ngồi lên giường, đối diện nhau, họ tâm sự vài ba câu nhỏ tiếng.

“Sắp rồi !” Thằng “Batman” nói với giọng thật nhỏ.


“Thầy ! Năn nỉ thầy mà !” cô nữ sinh Anh Thư nũng nịu.

“Nhưng mà…thầy cũng chỉ là giáo sinh thôi ! Làm vậy là lạm quyền đấy !”

“Ráng giúp em đi ! Chỉ duy nhất một cột điểm bài viết này thôi, tại hồi thi cuối kì 1 em có ba điểm, nó kéo dữ quá, giúp em cột điểm này để lên học sinh khá đi ! À… lên học sinh trung bình cũng được !”

“Robin” mở to mắt. “Đổi điểm ư ?”

Thầy Minh Khôi gãi đầu. “Chuyện này thì…”

Cô nữ sinh tiến lại ngồi gần hơn, nắm lấy bàn tay của thầy. “Đi mà thầyyy…thầy không thương em sao ?”

Rồi thầy Minh Khôi cũng mỉm cười. “Thôi được rồi cô nương… nhớ không được nói cho ai biết đấy !”

Hai người im lặng vài giây… rồi thầy tiến gần lại, hôn vào môi cô nữ sinh…

“Robin” ngồi trong tủ mà tim đập thình thịch, cậu hiểu mình sắp phải chứng kiến chuyện gì.

Rồi thầy Minh Khôi lại đưa tay ra… cởi từng chiếc khuy áo của cô học trò nhỏ, rồi cởi hoàn toàn cái áo sơ mi của cô ra ! Anh vẫn đang hôn cô… và nằm đè cô xuống giường, anh cứ mơn trớn bờ môi ấy, cô nữ sinh cũng hưởng ứng bằng việc khoác tay qua cổ thầy…

Vài phút sau, họ đã hoàn toàn trần truồng trên giường !

Hai cậu nhóc chứng kiến từng khoảnh khắc trong tủ.

Cái điều mà họ mong đợi cũng đến: thầy Minh Khôi đang làm tình với chính cô học trò nhỏ của mình !

Tiếng thở gấp gáp của hai người cứ vang lên từng đợt trong phòng. “Robin” lần đầu tiên chứng kiến cảnh này ngoài đời thật, cậu vừa xem trộm vừa hồi hộp.



Họ đã xong, và giờ họ đang nằm ôm nhau trên giường, vẫn còn đang thì thầm chuyện gì đó.

“Robin” nhìn sang đối diện… cậu bạn “Batman” đang cầm cái điện thoại trên tay ! Nó đặt điện thoại sát mép tủ.

Năm phút sau, họ lại mặc đồ trở lại, và cùng bước ra khỏi phòng, chắc hẳn thầy Minh Khôi đang tiễn cô nữ sinh Anh Thư đó xuống lầu.

Hai cậu nhóc mở tủ nhảy ra ngoài, và chạy ra ngoài ban công lúc nãy. Họ nhìn xuống lầu, hai bọn họ lại leo lên xe, chắc là thầy lại chở cô ta về tận nhà. Khi xe của thầy đã đi khỏi một lúc, họ lại lần lượt nhảy xuống lầu bằng cái cây cao bên cạnh ngôi nhà.

Họ chạy đi một cách thục mạng…

“Giờ thì mày chứng kiến hết rồi nhé ! Ổng…đã chịch con đĩ đó… vì giúp nó nâng điểm số trong lớp !” “Batman” vừa chạy vừa nói.

“Mày đã quay clip lại ư ?”

“Ừ !”            

“Sao mày lại làm thế !”

“Im đi ! Lỡ ổng có chối thì cái này sẽ làm bằng chứng !”

“Mày định tố cáo ổng thật ư ?”

Bỗng dưng nó im lặng… lát sau hai đứa tách nhau ra về, thằng "Batman" vẫn chưa trả lời.



Thứ tư, ngày 12 tháng 2.

“Robin” ngồi học trong lớp nhưng đầu óc cứ nghĩ đến thầy Minh Khôi, đặc biệt là cái cảnh tượng hôm qua mà cậu đã chứng kiến… người thầy giáo cậu đáng kính nhất đã làm việc đó với một trong những người mà cậu căm ghét nhất trên đời này.

Cậu nằm gục đầu lên bàn, nghiêng mặt sang một bên. Cái cảnh hai thân thể trần truồng đó cứ hiện lên trong đầu cậu…

Đặc biệt là toàn bộ cơ thể của cô nữ sinh đó…

Nó thật sự… rất đẹp…

Và khi hai người làm chuyện đó…

Cậu cảm thấy nóng bừng cả người, cậu sờ tay vào đũng quần mình, nó đã…

Bỗng cậu mở to mắt ra. Bàn đối diện bên trái cậu là chỗ ngồi của cô nữ sinh chung lớp, cô bạn này có một thân hình khá nở nang dù chỉ mới học lớp 9. Phần cúc áo trên cùng của cô ấy không cài lại, phần áo dưới chiếc cúc thứ hai cũng đang hở ra rất nhiều… và cậu thấy rõ hết bên trong !

Hình ảnh thân thể của cô nữ sinh tối qua ngày lúc càng hiện rõ trong đầu cậu.



Cậu như đã mất hết tri giác, trong đầu cậu lúc này trống rỗng. Cậu gục đầu trên bàn và cứ nhìn chằm chằm vào trong lớp áo bị hở ra của cô bạn ngồi bàn đối diện. Cô bạn vẫn không hay biết…

Tay cậu sờ liên tục vào đũng quần mình… và cậu tự kéo dây kéo quần mình xuống…

Cô bạn nhìn sang bên bàn cậu…và hét lên thật to giữa lớp.

Minh Khôi không chỉ addfriend facebook hai đứa nhóc, mà còn add luôn cả mấy đứa bạn trong lớp chúng ! Anh đang muốn tìm hiểu rõ rốt cuộc nguyên nhân nào khiến họ xa lánh hai cậu nhóc đến thế.

Anh lướt một hồi… hình như trong lớp của thằng nhóc “Robin” hôm nay đã xảy ra chuyện gì đó, cứ chốc chốc là thấy vài đứa bạn trong lớp nó đăng status đại loại như là đang chửi ai đó kinh tởm, biến thái các kiểu.

Anh cảm thấy lo lắng bất thường. Sao mình có cảm giác như là bọn này… đang nói đến thằng nhóc đó nhỉ ? Đã có chuyện gì nữa sao ?

Anh bấm mở hộp tin nhắn của thằng nhóc “Robin”lên, nó không online, nhưng cũng nhắn cho nó vài câu:

Hôm nay trong lớp em đã xảy ra chuyện gì thế ?

Rồi anh tắt nó đi, đợi khi nào nó online sẽ nói tiếp…

Suốt từ buổi trưa đến chiều, nó thậm chí không lên facebook.

Không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ ?

Rồi Minh Khôi quyết định… nhắn tin hỏi một trong mấy đứa bạn trong lớp nó ! Anh cũng đã tìm hiểu chúng nó cả tuần nay, và lại “kết thân” được với vài ba đứa.

Minh Khôi: Em ơi
(Cô nhóc bạn thằng “Robin”): Dạ sao thầy ?

Minh Khôi: Hình như trong lớp em hôm nay xảy ra chuyện gì đó hả ? Thấy nãy giờ cứ thấy vài ba đứa trong lớp đăng status chửi ai đó biến thái, bệnh hoạn

(Cô nhóc bạn thằng “Robin”): Là cái thằng khùng đó đó thầy !


Minh Khôi hiểu đó là thằng “Robin”. “Nó làm sao ?”

(Cô nhóc bạn thằng “Robin”): Nó… thủ dâm ngay trong lớp !



Chiều.

“Batman” vỗ nhẹ vào vai thằng “Robin”. “Mày bị cái mẹ gì vậy ?”

“Robin” vẫn ngồi trên đống gạch thẩn thờ.

“Dám… sục ngay trong lớp học ư ? Điên rồi hả ?”

“Con nhỏ ngồi đối diện bên trái bàn tao… áo nó hở ra quá trời, tao nhìn thấy hết bên trong nó luôn…”

“Và mày cứ nhìn nó mà sục ?! Sao mày liều thế ?”

Nó gật đầu một cách vô thức.

“Rồi… mày bị gì ?”

“Con đĩ đó la lên…cả lớp biết… bà cô đi xuống cũng nhìn thấy tao đang cầm cái đó… bả báo ông già tao….tao bị ổng đập một trận hồi trưa…” Nó trả lời như một con robot.

“Trời ơi là trời ! Mày bị cái gì mà sao hôm nay khùng dữ vậy ?” Thằng
“Batman” gãi đầu liên tục. “Hổng lẽ… mày ám ảnh chuyện mày thấy hôm qua hả ?”

Giờ thì cậu bạn mới nói trúng tim đen của “Robin”, nó đã lấy lại chút ý thức, và gật đầu nhẹ.

“Batman”  ngẩn người… không biết phải nói gì tiếp…

Bỗng dưng có tiếng xe máy chạy đằng sau lưng họ. Họ quay đầu sang, chính là Minh Khôi.

Anh nhanh chóng xuống xe, tháo nón bảo hiểm ra.

“Em bị sao thế ?” Anh chạy đến chỗ thằng “Robin” hỏi.

Thằng “Robin” đứng dậy, nhìn chằm chằm vào anh, tim đập thình thịch…không dám trả lời.

Anh nắm lấy hai vai nó: “Thầy đã biết hết rồi ! Rốt cuộc hôm qua đã xảy ra chuyện gì với em, em có xem đoạn phim nào hay không ?”

Thằng “Batman” nhếch mép, nói luôn: “Có đấy ! Hôm qua nó “vô tình” coi một đoạn phim khiêu dâm thực tế !”

“Em nói cái gì thế ?”

“Ờ thì…tối qua khoảng gần chín giờ, nó đã coi một đoạn phim làm tình… giữa một thầy giáo và cô nữ sinh xinh đẹp !”

Minh Khôi kinh ngạc, anh run lên. “Các em…”

Thằng “Batman” cười đau khổ: “Thầy muốn biết đúng không ? Được, tối qua tụi em đã núp trong tủ áo của thầy, và đã thấy hết !”

“Cái gì ?!” Anh hét lớn. “Các em…đột nhập vào nhà tôi ?!”

“Phải, em đã leo lên lầu hai, cạy ổ khóa mà vào !”

“Sao em dám làm thế ?! Dù ta có thân thiết cách mấy cũng không được…”

“Và giờ bọn em đã làm thế đấy ! Thầy định làm gì, báo công an vì tụi em đã xâm nhập gia cư bất hợp pháp à ?”

Minh Khôi ngẩn người. “Các em…”

Lúc này thằng “Robin” mới quay sang. “Mấy tháng nay, bọn em luôn coi thầy là một người rất đáng kính cơ đấy !”

“Ý em là sao ? Thầy đã làm gì…”

Thằng “Batman” lại quát lên: “Còn hỏi nữa à ? Ông cũng chỉ là một kẻ đốn mạt như mấy ông thầy tôi đã gặp ! Ông đã ngủ với con đĩ nữ sinh đó, thứ mà chúng tôi căm ghét nhất trên đời này !”

Minh Khôi thở gấp, không nói nên lời.

“Suốt thời gian qua, tôi cứ xem ông là một người duy nhất có thể hiểu được tâm trạng chúng tôi, nhưng rồi ông cũng chỉ là thằng đạo đức giả ! Ngủ với học sinh chỉ vì nó muốn đổi chác điểm số !”

“Các em đừng…”

“Batman” quay người bỏ đi không nói thêm lời nào nữa. Thằng “Robin” cũng chỉ lườm anh một phát, rồi cũng quay người bỏ đi.

“Khoan đã !”

Anh hét gọi chúng, nhưng chỉ vài giây sau, chúng đã biến mất khỏi sân bóng…



Thứ năm, ngày 13 tháng 2. Buổi chiều

Thằng nhóc “Batman” ngồi ngay trước cửa “nhà riêng” của nó, nó ngồi dựa lưng vào cánh cổng sắt bên ngoài, nó cứ thẩn thờ như thế suốt hai tiếng đồng hồ…

Thằng nhóc “Robin” từ đằng xa bước đến, thấy cậu bạn, nó cũng ngồi xuống ngay bên cạnh. Thằng nhóc “Batman” nhìn sang, “Robin” đã tươi tỉnh hơn, không còn ngơ ngơ mất hồn như hôm qua nữa.

“Vẫn còn buồn ổng hả ?” thằng “Robin” hỏi.

“Chiều hôm qua tao mới hỏi mày đấy”

“Thì hôm nay mày cũng bị như tao thôi !”

“Còn hỏi nữa !”

Hai thằng lại ngồi im lặng.

“Tao cứ tưởng… mình đã có được một ông bạn tâm lí nhất từ trên trời rơi xuống… vậy mà vẫn…” Nó nuốt nước bọt. “Và hôm qua tao đã chửi vô mặt ổng !”

“Mày cũng không muốn làm vậy đâu, đúng không ?”

Thằng “Batman” gật đầu.

Thằng “Robin” vỗ vai cậu bạn. “Thì…tao cũng thất vọng ổng như mày thôi !”

“Mày biết là tối hôm trước lúc tao mới thấy tấm hình ổng chụp chung với con đĩ đó, tao suýt nữa đập nát điện thoại đấy !” Nó nhắm mắt, dựa đầu vào cột sắt. “Rồi lúc tao chứng kiến ổng chịch con đó trong phòng, tao cũng chỉ muốn lao ra đấm vào mặt ổng một cú, rồi đập nát sọ con kia !”
Thằng “Batman” giờ lại đang “trải lòng” với người bạn thân của mình...

“À, cái đoạn clip mày quay còn giữ không ?” “Robin” lại hỏi.

Nó móc cái điện thoại trong túi quần ra, mở lên cái đoạn video ấy. Nó quay phim với máy quay để dọc, cái khe hở của tủ lại nhỏ nên độ phân giải video hẹp hơn bao giờ hết, nhưng toàn bộ nội dung họ nói với nhau trong phòng đều nghe rõ… kể cả tiếng hoang lạc của họ !

“Mày… có nói với ai chuyện này chưa đấy ?”

Thằng “Batman” chỉ im lặng lắc đầu.

Lát sau thì cậu cầm luôn cái điện thoại mà xem.

Thằng “Batman” lúc này mới lên tiến: “Mày nghĩ…tao có nên tố cáo ổng không ?”

Cậu nhắm mắt lại, thở dài một hơi. “Tao nghĩ là không !”

Nó quay sang. “Vậy chứ mày…”

“Tao không muốn giận ổng nữa !”

Thằng “Batman” kinh ngạc. “Mày nghĩ cái gì thế ?”

“Việc này… đâu phải lỗi của ổng ? Mày cũng nghĩ là do con nhỏ đó mà đúng không ?”

Nó ngẩn người.

“Robin” lại thở dài. “Vả lại… chúng ta cũng chả có quyền cấm đoán ổng quen ai !”

Thằng “Batman” lúc này mới gật đầu. “Cũng phải ! Nhưng…”

“Tao thì nghĩ lại rồi !” Cậu lại vỗ vai bạn. “Dù gì đi nữa, ổng cũng như là anh em của mình, ổng là người duy nhất đã lắng nghe tụi mình, giúp mình tự tin hơn, giúp nói ra hết mấy cái bức xúc tệ hại đó giờ mà tao với mày cả đời không dám nói ra cho ai biết !”

Nét mặt thằng “Batman” cũng đã thay đổi chút. “Mày nói đúng đấy, nhưng tao cứ cảm thấy…”

“Chúng ta với ổng đã “thề” trở thành anh em với nhau rồi mà ! Đã là anh em tốt thì miễn sao ổng cảm thấy vui với hạnh phúc thì chúng ta cũng phải vui mừng chứ !”

Nó lại im lặng vài giây.

“Thôi nào ! Tao hiểu rõ mày mà, mày cũng đâu muốn phải giận ổng đâu đúng không ?”

Nó đã gật đầu !

“Robin” cười. “Vậy nên đừng căm ghét ổng nữa nhé !”

“Nhưng mà… chiều qua tao lỡ chửi ổng rồi !”

“Tao không nghĩ ổng giận mình đâu ! Thậm chí ổng còn thấy mình cũng có lỗi mà !”

“Sao mày biết ?”

“Ổng không nhắn tin riêng trên facebook cho mày à ?”

Thằng “Batman” ngẩn người. Nó lấy lại cái điện thoại và lên facebook, trong điện thoại nó vẫn chưa thoát tài khoản của ông thầy ra… Nó bấm vào tin nhắn của thằng “Robin” trước, ông thầy đã nhắn rất nhiều dòng cho thằng bạn, đại ý là những câu xin lỗi… thằng bạn vẫn chưa trả lời gì. Nó lại vào mục tin nhắn của chính nó, quả nhiên ông thầy cũng nhắn cho nó cả đống tin nhắn xin lỗi !

“Thấy chưa, ổng vẫn còn quan tâm tụi mình mà ! Ổng quen con nhỏ đó đâu phải vì cố ý muốn chọc tức tụi mình !”

Nó lại gật đầu, mặt nó đã tươi tỉnh trở lại.

Lát sau, nó lại mở tin nhắn của con nhỏ Anh Thư lên.

“Con nhỏ đó mới nhắn cái gì với ổng hôm qua nữa này !”

“Robin” nhìn sang.

Anh Thư: Valentine này nhất định sẽ tặng anh một bất ngờ :*

“Valentine ư ? Hình như là ngày mai ?”

“Con nhỏ định làm trò gì nữa nhỉ ?”

“Chắc là... giống bữa tối hôm bữa !”

“Đúng là…”

Cậu chen ngang ngay. “Thôi thôi ! Đừng để ý tới hai người đó nữa ! Kệ đi !”

Nó gật đầu.

“Robin” đứng dậy. “Thôi, thư giãn đi ! Đi ăn uống gì đó hoặc là đi chơi net với tao đi !

Hai cậu bạn cùng bước ra khỏi khu nhà ấy.

‘Tự nhiên…tao muốn xin lỗi ổng !” Thằng “Batman” nói.

“Robin” lấy tay khoác qua vai cậu bạn. “Tùy mày thôi !”



Thứ sáu, ngày 14 tháng 2.

“Batman” đã trở lại bình thường, cậu không còn thấy căm thù gì thầy Minh Khôi nữa. Cậu ngồi học trong lớp và đang nghĩ sẽ lại làm lành ổng như thế nào.

Cậu nhìn lên bảng… hôm nay là ngày Valentine.

Đầu óc cậu thoáng qua dòng tin nhắn của con nhỏ đó nhắn cho thầy… Hôm nay nó muốn tặng ổng cái gì nhỉ ? Sao mình cứ có cảm giác gì đó !
Thầy đã giảng xong bài học trên bảng, còn dư vài ba phút, lớp được nghỉ giải lao.

Cậu lấy điện thoại ra. Phần tin nhắn đến đã đầy, cậu mở lên và xóa bớt các tin nhắn vớ vẩn của tổng đài. Sau khi xóa vài tin nhắn mới nhất ở đầu trang, cậu dừng lại…

Thầy Minh Khôi vừa nhắn một tin nhắn cho cậu vài phút trước !

Cậu nhanh chóng mở ra xem… và sửng sốt.


Giờ ra chơi.

“Batman” tức tốc chạy sang bên lớp của “Robin”. Cậu đứng ở chỗ cửa sổ lớp, ra hiệu cho cậu bạn đang ngồi đó ra ngoài.

“Chuyện gì ?”

“Lúc nãy… ông Khôi… mới nhắn tin vô điện thoại tao !”

“Batman” lại đưa tin nhắn trong điện thoại ra cho cậu bạn xem:

Hai em thân mến, trước hết thầy muốn xin lỗi hai em một lần nữa về chuyện vừa rồi, thầy thề một điều là không hề có ý muốn xúc phạm hay chọc vào nỗi đau của hai em ! Thầy xin lỗi nhiều !

Đoạn tin nhắn thứ hai: Và có lẽ các em đã đúng, thầy đã phạm một sai lầm nghiêm trọng và sắp phải trả giá bằng nhiều năm tới ! Thầy đúng là không nên quen em ấy ! Và thầy cũng có một lời khuyên là… các em đừng đăng ký nguyện vọng vào trường Thái Viên này nữa, thầy nghĩ ở quận 5 cũng có hai trường cấp 3 công lập là trường Nguyễn Huệ với trường Lý Thái Tổ cũng rất tốt, các em nên chọn trường ấy…

“Robin” run run. “Ổng nói… đã “phạm sai lầm nghiêm trọng” với “sắp trả giá bằng nhiều năm tới” là sao ?”

“Cuối tin nhắn ổng có nhắn là “tạm biệt” nữa này !”

“Rốt cuộc ổng đã xảy ra chuyện gì rồi ?!”

“Tao không biết ! Nhất định là ổng đã gặp chuyện !”

Hai người lại im lặng suy nghĩ.

Thằng “Batman” lại nói. “Ngay trưa hôm nay, ta phải sang bên trường Thái Viên hỏi ổng cho ra lẽ !”

“Robin” cũng gật đầu.


Trưa.

Ngay sau khi tan học, “Batman” đã dắt xe đạp và chở cậu bạn “Robin” của mình tức tốc đến ngay trường Thái Viên.

Họ chạy đến cổng sau trường học.

“Mày đã gọi ổng chưa ?” “Robin” hỏi.

“Tao gọi ổng mấy cuộc từ hồi giờ ra chơi rồi ! Ổng không bắt máy !”

“Vậy giờ sao ?”

“Chúng ta chạy vào trường tìm ổng ! Không có thì hỏi mấy thầy cô giáo sinh khác !”

Dựng xe ngay chỗ quán trà sữa, hai người lại chạy vào trường theo lối cổng sau.

Hai cậu nhóc chạy băng qua các anh chị học sinh cấp 3, chạy lên cả tầng lầu mà thầy Minh Khôi bảo là dạy ở đấy. Họ lại chạy dọc qua hành lang đã bắt đầu thưa thớt học sinh… lớp mà thầy dạy đã ở ngay trước mặt, họ chạy vào cửa lớp.

Trong lớp vẫn còn một hai nam sinh vẫn chưa ra về, “Batman” đánh liều lại hỏi. “Anh ơi !”

Anh nam sinh ra vẻ thắc mắc.

“Đây là… lớp 12A3 đúng không ?”

“Ừ, em cần tìm ai ?”

“Có phải…lớp của anh là có thầy giáo sinh Minh Khôi dạy đúng không ?”

Anh ta hơi ngạc nhiên. “Phải, sao ?”

“Thầy Khôi đã về nhà chưa ?”

“Hôm nay thầy Khôi không có đến lớp dạy !”

“Sao ?” Hai cậu nhóc sửng sốt. “Các giáo sinh không còn dạy ở trường nữa ạ ?”

“Không phải, mấy lớp kia các giáo sinh vẫn dạy, chỉ có lớp anh là không thấy thầy vào dạy từ sáng giờ !”

“Thế…thầy đâu ?”

“Anh đâu biết !” Anh ta nhún vai. ”Mà có chuyện gì thế ?”

“Không có gì !”

Hai cậu nhóc thất vọng quay người bước ra ngoài lớp.

“Ổng hôm nay cũng không vào trường dạy, vậy thì đã có chuyện gì với ổng chứ ?” “Robin” lo lắng nói.

“Đi hỏi mấy ông bà giáo sinh khác thử xem !”


Họ lại chạy xuống sân trường, chạy vào khu tòa nhà D của trường.

Chạy một hồi, họ đã đến được phòng giáo viên. Trong phòng, các giáo viên đang bàn tán chuyện gì đó !

Họ nhìn xung quanh hòng tìm kiếm các giáo viên đã biết.

Thế nhưng hầu như đây toàn là các giáo viên chính của trường, không thấy ai đeo thẻ sinh viên sư phạm cả.

“Sao không thấy ông thầy Hoài Lâm hay ông Đình Sơn đâu ?”

Bỗng một tiếng gọi ngay sau lưng. “Các em tìm ai ?”

Họ giật mình quay ra sau, là một người thanh niên trẻ với vẻ mặt quen thuộc, trên cổ anh ta có đeo thẻ sinh viên trường sư phạm ! Là thầy Dũng !

“Thầy…”

Thầy Dũng cau mày nhìn hai đứa nhóc, rồi vỗ tay một phát: “A ! Hai em… là “học trò” của thằng Khôi phải không ?”

“Dạ đúng rồi ! Bọn em đang đi tìm thầy, thầy có biết thầy ấy đang ở đâu không ?”

Bỗng dưng mặt thầy Dũng nghệch ra, mắt cũng mở to, rồi đưa tay gãi đầu trông rất bối rối. “Thầy Khôi…”

“Thầy mau nói cho tụi em biết đi !”. ”Robin” giục.

“Thầy ấy… bị… bị bắt rồi !”

“Cái gì ?!” Hai cậu nhóc đồng thanh hét lên. “Sao lại thế !”

“Thầy Khôi vừa bị bắt sáng nay… nhà trường cũng mới biết !”

Hai cậu nhóc cũng đoán được nguyên nhân một phần nào đó mà thầy Khôi bị bắt, họ vẫn hỏi: “Thầy kể hết cho bọn em nghe đi ! Rốt cuộc thầy Khôi đã làm gì ?”

Thầy Dũng thở dài. “Thầy Khôi… đã lợi dụng, gạ tình một nữ sinh trong lớp học… và thầy đã cưỡng hiếp cô ta !”

Hai người họ lại kinh ngạc. “Sao lại có chuyện thầy cưỡng hiếp con nữ sinh đó được ạ ? Rõ ràng nhỏ đó tự nguyện cơ mà !”

Thầy lại ngạc nhiên. “Bộ… mấy em biết cô nữ sinh đó sao ?”

Họ chẳng còn thời gian để giải thích nữa, lại giục: “Thầy cứ kể tiếp những gì thầy biết đi ạ !”

“Thầy nghe nói là…cô nữ sinh  đó có điểm rất thấp môn Văn, và thầy Minh Khôi đã lợi dụng chuyện đó, bảo rằng nếu muốn nâng điểm bài kiểm tra sắp tới để đạt được học sinh khá, phải… đổi chác với thầy ! Và sau đó thì thầy Minh Khôi đã… cưỡng hiếp cô ta tại nhà mình !”

Thằng “Batman” lại quát lên: “Em nhất quyết không tin chuyện đó ! Thầy Minh Khôi không thể nào làm chuyện đó được !”

Thầy Dũng gãi đầu bối rối. “Chuyện này thầy cũng chỉ nghe kể lại thôi mà… nghe nói đêm qua gia đình cô nữ sinh đó đã biết chuyện… và đã đi tố cáo ngay sau đó, và sáng nay thầy đã bị công an bắt !”

“Thầy, có phải con nhỏ nữ sinh đó…là bạn gái của thầy Khôi không ? Cô ta có phải… tên là Anh Thư không ?”

Thầy Dũng lại sửng sốt. “Sao em biết chuyện này ?”

Hai đứa nhóc đã ngơ ngác như mất hồn… chúng đi ngược về phía hành lang lối ra. Thầy Dũng lên tiếng gọi, nhưng chúng vẫn bỏ đi không nói tiếng nào…


Hai cậu nhóc ngồi phịch xuống quán trà sữa đối diện cổng sau trường học, lại thẩn thờ một lúc.

“Không thể như thế được… chính mắt, chính tai chúng ta thấy rõ ràng là con đĩ đó đã gạ gẫm thầy Khôi trước mà !” “Batman” lại bức xúc hét lên.

“Cái này… chắc chắn là do gia đình của nó ! Có lẽ vì muốn bảo vệ nó, mà họ đã nói sai sự thật một chút… có thể nó đã tự nguyện thật, nhưng gia đình khai báo là ổng lợi dụng chuyện điểm số để hiếp dâm !”

“Mẹ nó chứ ! Rõ ràng con nhỏ đó là bồ ổng cơ mà, nó không dám lên tiếng nói sự thật để bảo vệ ổng à ?”

Hai người lại cau mày suy nghĩ vài giây…

Bỗng dưng một chiếc xe máy chạy lên lề đường, dựng xe ngay cạnh bọn họ, trên xe là một nam sinh và một nữ sinh, họ xuống xe…

Chính là Anh Thư – bồ của thầy Minh Khôi !

Hai người họ cùng bước vào tiệm trà sữa và gọi mua đồ uống.

Người nam sinh lạ mặt đó đưa ly trà sữa mới mua cho Anh Thư. “Của em
này !”

Mặt cô ta có vẻ vô cảm, nhận lấy cái ly.

“Em đừng buồn vì ông thầy đó nữa ! Ổng không xứng đáng với em đâu !”

Hai cậu nhóc ngồi ở cái bàn bên ngoài, ngỡ ngàng.

Cậu nam sinh lại lấy ngón tay quệt khóe mắt của Anh Thư, và nói một câu sến súa. “Đừng có khóc nữa mà ! Anh hứa sẽ quan tâm em suốt đời !”
Hắn ta nắm lấy tay kia của cô, dắt cô về phía cái xe máy, lại cùng ngồi lên xe, hắn nổ máy chạy đi.

Khi chiếc xe chạy ngang qua bàn của hai cậu nhóc, hắn ta lại quay xuống nói qua vai: “Đừng nghĩ tới ổng nữa nhé !”

“Robin” nhìn sang cậu bạn thân… tay cậu đang nắm chặt lại trên bàn, thấy rõ những đường gân trên nắm đấm, người cậu hơi run run, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về chiếc xe đang chạy phía trước…

Cậu ta đứng dậy lao đến !

“Đừng !!!” “Robin” kịp chạy đến giữ chặt cậu bàn từ đằng sau. “Bỏ đi !”
Chiếc xe của hai người họ đã rẽ sang con đường khác, họ vẫn không biết chuyện gì xảy ra đằng sau cách đây vài giây.

“Con đĩ !!!” Thằng “Batman” hét lên cực lớn giữa con phố ! Các học sinh xung quanh đều phải giật mình, họ thì thầm với nhau, một số người cầm ly nước của mình tránh xa chỗ đó…

“Robin” ấn cậu bạn ngồi xuống ghế. “Bình tĩnh cái đã !”

“Batman” vẫn đang thở gấp, tay vẫn nắm chặt và run, nó đang kích động dữ dội. “Mẹ nó…!”

Cậu cũng nhìn về phía con đường mà chúng nó vừa chạy đi. “Cái con nhỏ này… ông thầy mới bị bắt được nửa ngày là nó đã… chịu quen thằng khác rồi ư ?”

Thằng “Batman”  gầm gừ: “Mẹ ! Quà đặc biệt Valentine là cái cục cứt gì ? Nó đã tặng ông Khôi mấy năm tù giam chắc ?”

“Robin” thở dài. “Nếu nó không lên tiếng… thì có lẽ gia đình nó sẽ lại nói mọi chuyện to thêm… ông Khôi e là… sẽ lãnh án tù nặng đấy !”

Bỗng dưng nó đứng phắt dậy.

“Mày… mày định làm gì ?”

Đôi mắt nó vẫn đỏ ngầu. “Tao [bad word] nhịn nổi mấy con đĩ này nữa ! Nó đã khiến ông Khôi thành ra như thế ! Tao phải cho nó biết mùi !”

“Mày định...”

“Nó đã “tặng” ông thầy vài quyển lịch chứ gì ? Được, tao cũng sẽ tặng nó một thứ khác, nó sẽ nhớ mãi ngày Valentine năm nay !”

“Đừng nói là mày định làm gì thằng bồ mới của nó nhé ?!”

“Không, thằng chó đó cũng chỉ là “nạn nhân” của mấy con đĩ này,  [bad word] đáng để tao ra tay ! Tao chỉ muốn xử con đĩ đó !”

“Mày đừng làm bậy, ở tù đó !”

“Tao [bad word] quan tâm nữa ! Tao sẽ liều với nó !”

“Không ! Lần này tao sẽ không ủng hộ mày !”

“Tùy mày thôi ! Chiều nay mày cứ chờ tao ở ngôi nhà đó, khi nào tao “tặng quà Valentine” cho nó xong sẽ kể lại cho mày nghe !”

“Robin” sững sờ, tim cậu lại đập mạnh, cậu không thể ngăn cản người bạn nữa…

Nó dắt xe xuống đường. “Mày có muốn tao chở mày về không ?”

Cậu lắc đầu. “Thôi, giờ tao tự đi bộ về cũng được !”

Nó phóng xe đạp chạy đi mất hút, để lại cậu đứng đó lo lắng.

Lẽ nào nó dám…



Chiều.

Thời khắc định mệnh mà thằng “Batman” mong chờ đã đến.

Nó ngồi ở quán nước trước cổng trường theo dõi, thầy Minh Khôi đã từng nói là mỗi buổi chiều có vài lớp 12 học buổi chiều tăng tiết, và hôm nay có cả lớp 12A3 của thầy cũng học buổi chiều… Nó rung đùi nhìn dòng học sinh đến trường trưa nay. Và cuối cùng nó cũng thấy… chiếc xe chạy đến cổng trường, con nhỏ Anh Thư đó cầm cặp bước xuống xe, chào tạm biệt mẹ nó rồi bước vào trường…

Chiều nay nó đúng là có đi học !

Nó lại leo lên xe đạp, chạy đi khỏi ngôi trường.

Chừng mười lăm phút chạy xe trên các con phố, nó rẽ vào một con hẽm vắng nhỏ, nó cứ đạp xe chạy thẳng vào cuối con hẽm.

Nó dừng xe lại ở căn nhà đang mở cửa sẵn, trước cửa nhà là một gã thanh niên xăm trổ ở hai bên cánh tay, thấy thằng nhóc, hắn ta cho điếu thuốc đang hút xuống gạt tàn.

Chiều nay thằng “Batman” mặc áo khoác, đội mũ lưỡi trai che đi phân nửa gương mặt nên gã thanh niên ban đầu không nhận ra.

“Có hàng chưa anh ?” Nó nói trước.

“Là mày đó hả ?” Gã cười. “Hôm nay bộ chuẩn bị đi xử thằng nào hay sao mà ăn mặc thấy ghê thế ?”

Nó lặp lại câu hỏi.

“Rồi rồi, chờ tý !”

Gã thanh niên quay người đi vào trong nhà, một phút sau hắn trở ra với một cái túi da mỏng nhỏ và dài hơn một gang tay, hắn đưa cho thằng nhóc.

“Của mày đây !”

Thằng “Batman” thò tay vào cái túi quần jean chật, nó không có ví, móc ra tờ năm trăm nghìn đưa cho hắn, đồng thời cầm lấy cái túi da nhỏ ấy.

Hắn cười. “Chỗ anh em quen biết, anh tính chú rẻ đấy, chứ con này giá gốc là 800k, hàng của Mĩ đấy !”

Nó mở cái mép nhỏ trên đầu cái túi da ra, rồi lấy hai ngón tay lôi cái thứ trong đó ra… một con dao bấm cực kì sắt bén !

Nó cầm cán dao, xoay đi xoay lại ngắm nghía cái lưỡi dao.

“Cẩn thận, bén lắm đấy ! Mà chú mày định đem cái này đi “khè” thằng nào thế ?”

Nó không trả lời, nhét lại con dao bấm vào cái túi da da, cho cái túi da dọc vào túi quần jean của mình, rồi quay đầu xe đạp lại về phía đầu con hẽm.

“Cảm ơn anh !” Rồi nó phóng xe chạy đi.

“Có gây chuyện thì đừng khai tao ra !” Hắn ta hét lên phía sau.

Thằng “Batman” đã đạp xe quay trở lại trường, nó lại lấy điện thoại ra xem, nãy giờ chạy đi chạy về đã mất gần bốn mươi phút, vậy chắc chúng nó sắp học hết tiết 1 rồi, sau khi học một tiết thì sẽ ra chơi hai mươi phút.

Nó lại dựng xe đạp ở chỗ quán nước, rồi đi bộ một quãng đường vòng từ cửa trước đến cửa sau.


Chuông trường reo lên thật to, nó đứng bên ngoài trường vẫn nghe thấy. Phải nhanh lên ! Cổng sau trường không mở, nó nhìn xung quanh, giờ này con đường này không có ai đi ngang qua, các hàng quán buổi chiều cũng không bán. Nó leo lên hai cái tay nắm cửa lớn gắn bên ngoài cánh cửa sắt, may mà cái tay nắm cửa ấy đủ rộng để hai chân nó có thể đứng lên đấy, sau đó nó nhón lên, hai tay nó nắm chặt lên thành cửa… và leo lên, nhảy vào trong trường !

Cửa này nằm ở phía bên trái của khu căn tin phía sau trường học, buổi chiều cũng chỉ có năm sáu lớp học nên trường cũng khá vắng học sinh. Nó chạy về phía căn tin… và thấy con nhỏ Anh Thư cũng vừa xuất hiện ở đấy !

Đúng là nó tự dẫn xác đến !

Thằng “Batman” đi thật chậm bên ngoài, con nhỏ đó đang mua một bịch bánh, nó đi một mình, thuận lợi hơn bao giờ hết !

Con nhỏ bắt đầu cầm bịch bánh bước ra khỏi căn tin, nó bước vào khu hành lang bên cạnh… và đi vào cầu thang ở gần đấy !

Thời cơ đã đến ! Thằng nhóc cũng chạy thật nhanh vào cầu thang ấy, con nhỏ đã lên được gần đến lầu 1…

“Anh Thư !” Nó hét tên cô.

Cô nữ sinh dừng lại ở chỗ ngã rẽ cầu thang.

Cô nhìn về phía sau, một cậu nhóc khá cao, mặc áo khoác và đội nón lưỡi trai đen đang đứng đấy.

“Bạn là ai…sao lại biết tên mình ?”

“Nhưng mà chị là Anh Thư đúng chứ ?”

Thằng nhóc đã đổi cách xưng hô khiến cô nữ sinh thấy lạ. “Phải, tôi là Thư, còn cậu là ai ?”

Nó chưa trả lời câu hỏi ấy. “Một tháng qua chị có hạnh phúc không ?”

“Là sao ?”

“Thì… lúc chị quen với thầy Minh Khôi cả tháng nay, chị có cảm thấy hạnh phúc không ấy ?”

Anh Thư kinh ngạc. “Sao cậu biết ? Cậu… là gì của thầy ấy ?”

“Thế chị quen thầy không cảm thấy hạnh phúc à ?” Nó bỗng nhiên nhoẻn miệng cười. “Tại sao nhỉ ? Do chị không thật sự yêu thầy ? Hay đơn giản…là chị chỉ muốn cứu lấy cái điểm số chó đẻ của chị ?”

Anh Thư lại kinh ngạc, cô sợ hãi lùi về sau một bước. “Cậu… biết hết tất cả rồi ?”

Nó lại nhún vai. “Đương nhiên ! Thế chị có biết là nhờ chị mà giờ thầy Khôi đang ngồi trong trại tạm giam không ? Và có khi sắp phải đối mặt với bản án gần mười năm tù chỉ vì trót ngủ với chị đấy !”

Anh Thư run lên. “Chuyện đó… là do gia đình chị đã tố cáo thầy… chứ thật lòng chị cũng không muốn như thế ! Chị thật lòng yêu thầy mà !”

“Yêu ? Và tôi đoán là lúc gia đình chị đi tố cáo thầy tối qua, chị sợ xấu hổ, và đã câm miệng không dám tự nhận mình đã tự nguyện với thầy,  giờ để ổng phải chịu hình phạt nặng hơn, đúng không ?”

“Thế giờ…cậu muốn gì ở tôi ?”

“Chị hỏi như thế nghĩa là sao ?” Nó tiến lại gần một bước. “Hay là chị cũng muốn ngủ luôn với tôi… để tôi im lặng vụ này à ?”

Anh Thư giờ đang bấn loạn cực độ, cô càng lúc càng đi lùi lên trên các bậc thang.

Nó lại thở dài. “Hôm nay là ngày Valentine, ngày lễ tình yêu ! Hình như tối hôm qua chị có nhắn tin với thầy là sẽ cho thầy một món quà đặc biệt đúng không nhỉ ? Nhưng mà thật tiếc, sáng nay chị chưa kịp tặng thì thầy đã bị bắt mất rồi ! Và tôi cũng hi vọng đó không phải là “món quà” mà chị dành tặng cho thầy Khôi !”

Anh Thư thở gấp. “Rốt cuộc thì cậu là ai ? Muốn gì ở tôi chứ ?”

Nó đã bước lại ngay trước mặt của cô nữ sinh. “À quên ! Tôi là bạn thân của thầy Khôi, và thầy đã nhờ tôi gửi một món quà đến trái tim của người mà thầy yêu nhất !”

Anh Thư nuốt nước bọt hồi hộp…

Nó đưa mặt sát vào mặt của Anh Thư... Nó dùng tay trái quấn ngang sau cổ cô ! Rồi tay phải thì rút con dao bấm trong túi ra…

Anh Thư giật mình… trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được một vật cứng và nhọn đâm vào ngực trái mình !

Cô cảm thấy đau đớn hết mức, cô chỉ hét lên một tiếng, và tiếng hét không thể to và kéo dài hơn được…

Thằng “Batman” vẫn đang ôm chặt cô, con dao bấm vẫn đang đâm thật sâu vào ngực trái cô.

“Mẹ mày con đĩ ! Chơi sướng *** rồi giờ bắt thầy phải vào tù à ? Mày muốn im lặng để “giữ gìn phẩm giá” chứ gì ? Được, tao sẽ cho mày im lặng luôn !”

Nó rút con dao ra, Anh Thư ngã ngửa về phía cầu thang sau lưng. Cô lấy hai bàn tay đè chặt ngực trái mình, máu ồ ạt chảy ra, cô thở gấp, đứt
quãng từng hồi.

Nó lại bước tới gần, khom người xuống, đưa mặt dao dính đầy máu vuốt lên má cô nữ sinh. “Thế nào ? Sướng lắm không ?”

Anh Thư cảm thấy rất đau và khó thở… cô bắt đầu khóc.

Nó lại kề lưỡi dao ngang ngang cổ cô gái… vào kéo ngang !

Trên cổ cô gái nhanh chóng xuất hiện một vết đứt dài màu đỏ… máu lại phụt ra thành vòi !

Cô gái co giật thêm vài giây, nghiêng đầu sang một bên, nhắm mắt và lịm đi…

Thằng nhóc nhìn lại những gì nó đã làm, cô nữ sinh trẻ nằm dài trên cầu thang, toàn bộ cái áo đồng phục mặt trước đều ướt màu đỏ tươi, trên cổ là vết rách dài, máu vẫn cứ phụt ra.

Thằng nhóc vẫn đứng đó, lấy phần cổ tay của bàn tay đang cầm dao chùi sơ gương mặt của mình cũng bị dính vài giọt máu.

Nó lại nhìn vào cái xác đầy máu đang nằm trước mặt, nó lại cúi xuống, lục tìm cái túi váy… nó lấy ra cái điện thoại của cô gái.

Nó mở camera lên, chụp cô gái vài pô ảnh, rồi mở phần danh bạ điện thoại lên, thấy có dòng “Bố” và “Mẹ”, nó lại vào phần tin nhắn và gửi hình ảnh mới chụp này cho hai số điện thoại đó.

Nó mỉm cười với cô. “Happy Valentine !”

Nói rồi nó vứt cái điện thoại lên người của cô gái.

“Vậy là xong !”

Nó lại quay người chuẩn bị bước xuống cầu thang, rồi bỗng dừng lại… vẫn còn một người phải giải quyết !


Lầu 3 của trường Thái Viên buổi chiều này chỉ có năm lớp học. Thằng nhóc “Batman” đi dọc trên hành lang tầng ba, một tay cho vào túi quần jean bên phải. Nó nhìn lên các bảng lớp, 12A1, 12A2, 12A3,… nó dừng lại ở trước cửa 12A4.

Nó nhìn vào trong lớp, giờ vẫn chưa reng chuông vào tiết học, đám học sinh vẫn còn đang nhốn nháo, chạy tới chạy lui trong lớp, nó bước vào.

Vài đứa ở gần chỗ chỗ cửa thấy thằng nhóc bước vào đều giật mình, nó dừng lại trước một cậu nam sinh đang đứng trước mặt.

“Kiều Oanh ở đâu ?”

Cậu nam sinh hoảng hốt, một thằng nào đó đội nón đen, mặc áo khoác không kéo dây kéo áo lên, phần áo sơ mi trắng để hở bên trong dính một chút màu đỏ khiến nó trông rất đáng sợ…

“Con nhỏ đó đâu ?”

Cậu nam sinh hoảng tới mức không dám trả lời, chỉ nhìn về phía cúi lớp bên phải. Nó cũng nhìn sang, và con nhỏ Kiều Oanh ngồi ở bàn gần cuối, đang trò chuyện với đám con gái xung quanh.

Nó bước xuống lớp, mấy đứa lớp trong lớp đều đang ngạc nhiên chưa biết nó là ai, nhưng cái áo trắng bên trong dính máu kinh dị của nó khiến mọi người chẳng ai dám hỏi. Từ chỗ trên bảng bước xuống dãy bàn của cô nữ sinh rất nhiều người đứng đó, thằng nhóc xuống đến đâu thì đám học sinh đều hoảng sợ nép sang hai bên !

Nó đứng ngay bàn của Kiều Oanh, đám học sinh xung quanh đã tránh xa, đám còn lại trong lớp thì hướng mắt vào nó…

“Kiều Oanh đúng không ?” Nó hỏi.

“Cậu… cậu là ai ?” Cô hoảng sợ, hỏi lí nhí.

“Chị quen thầy Hoài Lâm có hạnh phúc không ?”

Kiều Oanh mở to mắt ngạc nhiên. “Sao cậu biết chuyện này… ?”

Bỗng nhiên nó lại mỉm cười. “Xin lỗi chị nhé, nhưng tôi phải bảo vệ thầy Lâm khỏi những đứa như chị !”

Nó nhanh chóng lấy tay trái bóp cổ cô gái, rồi lại rút con dao trong túi đâm thật sâu vào ngực trái của cô !

Cả đám con gái trong lớp hét lên thất thanh, đám bạn xung quanh cũng quá kinh hãi chẳng dám vào ngăn cản .

Kiều Oanh lấy tay mình cố rút bàn tay của nó đang đâm dao vào ngực mình, nhưng nó phải đâm dao vào tận mười giây rồi mới rút ra. Cô nữ sinh ngã gục xuống sàn nhà, nhân lúc cô vẫn còn đang ôm ngực quằn quại, hắn lại cúi xuống nói: “Valentine vui vẻ nhé !”  

Thằng nhóc nhét lại con dao vào túi quần, rồi lại bước ra khỏi lớp một cách ung dung, vì trong lớp có ai dám gan đứng ra giữ nó lại đâu !

Khi bước ra ngoài hành lang, nó mới bắt đầu chạy xuống lầu, chạy về phía căn tin, lại leo lên cánh cửa sau và nhảy ra ngoài.



3 giờ 15 chiều.

Thằng “Robin” vẫn đang ngồi trước cửa “ngôi nhà riêng” của thằng bạn “Batman”. Cậu đã ngồi đợi từ được một tiếng đồng hồ trong sốt ruột…

Lát sau, một chiếc xe đạp từ đằng xa chạy đến, cậu liền đứng phắt dậy.
Chiếc xe dừng lại cách cậu năm mét, thằng “Batman” bước xuống xe trong vẻ mệt mỏi…

“Tao về rồi đây !” Nó mỉm cười bước lại gần.

Cậu vẫn đứng yên ở đấy, nhìn người bạn trong kinh ngạc.

Thằng “Batman” nhìn xuống cái áo sơ mi trắng dính đầy máu của mình, bàn tay phải của nó cũng dính đầy máu vẫn còn ướt !

“Robin” run lên. “Mày đã làm gì ?”

“Tao chỉ tặng quà Valentine mà chúng nó nên nhận thôi !”

“Mày đã… giết con nhỏ đó ?!”

“Và cả con bồ của ông thầy Hoài Lâm !”

Cậu vẫn đứng sững sờ…

Nó thở dài. “Lại đây nào !”

Cậu lùi một bước về phía sau, nhưng nó vẫn bước tới thật nhanh… nó ôm cậu vào người, lấy tay vỗ vỗ vào lưng cậu. “Tao không sao đâu ! Hà hà !”

“Sao mày lại làm thế…bộ không còn cách nào khác hay hơn để giải quyết sao ?”

Nó không cười nữa. “Tao đã nói rồi, mấy con đó... muôn đời vẫn là mấy con đĩ hết thôi ! Không thể thay đổi được đâu !”

Cậu thở gấp, thằng bạn vẫn ôm chặt mình.

“Đừng dối lòng nữa ! Tao biết mày cũng nghĩ như tao thôi ! Tất cả mấy con đĩ đó…đều xem chúng ta như những thằng ngu, mãi mãi là như thế ! Và chúng đã đẩy thầy Minh Khôi, người bạn tri kỉ duy nhất có thể thấu hiểu được chúng ta… vào tù ! Vậy nên… những đứa như chúng nó đáng bị như thế !”

“Nhưng… mày thì tính sao ?”

Nó lại mỉm cười. “Tao đã chuẩn bị tinh thần hết rồi ! Chúng nó cùng lắm chỉ có thể cho tao mười tám năm tù !”

Cậu cắn chặt răng, rồi cũng đưa tay lên ôm chặt cậu bạn.

“Đừng khóc nữa ! Chúng nó lại tiếp tục khinh mày nữa giờ !”

Hai thằng bạn cứ ôm chặt nhau tâm sự suốt năm phút.

Thằng “Batman” cũng buông cậu ra. “Có thể tối nay, hoặc sáng mai tao sẽ đi rồi ! Mày ở ngoài đây ráng sống cho tốt nhé !”

“Giờ mày làm gì ?”

“Thì về nhà… đón chúng nó chứ sao ! Đằng nào chúng chẳng tìm ra tao !”
Cậu quệt nước mắt, gật đầu.

“Đây !” Nó đưa cái túi có con dao bấm ra. “Cho mày đấy ! Giữ mà làm kỉ niệm !”

Nó quay người bước đi, dắt cái xe đạp ra…

“Khoan đã !”

Nó lại quay đầu lại.

“Mày nói đúng ! Tao hoàn toàn đồng ý với cách nghĩ và hành động của mày !” Cậu hét lên. “Nhất định… tao hứa sẽ tiếp tục công việc đó của mày ! Mấy con đĩ đó phải trả giá !”

Nó ngẩn người một lúc, rồi phì cười. “Đừng ngốc thế ! Về đi !”

Nó lại đạp xe chạy đi mất…


Võ Văn Hoành, 17 tuổi, quê gốc cũng ở thành phố S. Trước khi bị bắt, cậu đang là học sinh lớp 9 của trường cấp 2 công lập Nguyễn Du. Theo lời kể của các bạn trong lớp, cậu rất ít khi trò chuyện hay chơi đùa với bạn bè xung quanh, nói chung mọi người đều đánh giá cậu rất khó gần. Thành tích học tập không có gì đáng kể, cũng không có điểm gì nổi bậc ở trường. Tại đồn công an, cậu thành khẩn khai hết toàn bộ quá trình gây án, có điều còn động cơ giết hai cô nữ sinh kia thì cậu nhất quyết không nói gì, chỉ bảo là “mấy con đĩ đó xứng đáng phải chết !”



Thằng nhóc “Robin” lắc lắc ly trà sữa đã tan đá, rồi đưa ống hút lên miệng hút một ngụm.

Thầy Đình Sơn nghe xong câu chuyện thì ngỡ ngàng không nói nên lời. Không thể tin được là chỉ trong một tuần mình nghỉ, trường đã xảy ra đến hai vụ chấn động đến thế !

“Những điều em nói nãy giờ… là thật ư ?”

Nó ngồi dựa lưng vào ghế. “Chứ thầy nghĩ em bỏ nãy giờ gần nửa tiếng đồng hồ ra để nói đùa với thầy chắc !”

Đình Sơn tặc lưỡi, nhắm mắt và bóp trán, quả thật cũng chẳng biết phải
nói gì…

Nó đặt lại ly trà sữa mới chỉ uống một phần tư ly lên bàn, lại ngồi nhìn trầm ngâm ngôi trường trước mặt.

“Quả thật… thầy rất tiếc về chuyện này ! Thầy rất tiếc về thầy Khôi và cậu bạn thân của em !” Đình Sơn nói đại một câu an ủi.

Nó đã đứng dậy, và nói: “Hôm nay em ghé qua đây là chỉ để ngắm nhìn cái trường này lần cuối !”

Đình Sơn vẫn cảm thấy có sự khó hiểu trong câu nói của nó.

Nó cúi xuống xách cái cặp lên, rồi lại quay người bước đi…

“Khoan đã !” Anh lại gọi. “Thầy mong là… em đừng nghĩ xấu về ngôi trường này… cũng như các nữ sinh khác ! Không phải ai cũng như hai em đã nghĩ đâu !”

Nó quay đầu lại, lườm anh bằng một cặp mắt đáng sợ ! Nó không nói thêm bất cứ câu nào nữa, cứ bước thẳng về phía trước, rồi nó rẽ sang con đường khác.

Đó cũng là lần cuối cùng Đình Sơn nhìn thấy nó…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 31.01.2018, 13:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 11.07.2017, 11:44
Bài viết: 33
Được thanks: 0 lần
Điểm: 74.09
Có bài mới Re: [Sáng tác - Trinh thám] Kẻ đào hoa - Khang Yip - Điểm: 100
Chương 26: Sơ hở của hắn


Và thầy Đình Sơn cũng không ngờ là ngày hôm nay mình lại phải kể lại câu chuyện này cho hai cô học trò khác nghe.

Thanh Hương và Thu Ngân nghe xong đều ngỡ ngàng, cả câu chuyện phải nói là không biết nên dùng cảm xúc nào để diễn tả được hết. Ngạc nhiên - có, kì lạ - có, tức giận - có, đáng thương - có,…

Thầy Đình Sơn ngồi dựa lưng vào ghế, mở cặp lấy chai nước lọc ra uống một hơi, anh kể nãy giờ cũng tóm gọn một chút, và nó đã tốn hết gần nửa tiếng đồng hồ.

Thu Ngân nói thầm: “Thì ra, ông thầy Khôi đó chính là nhân tố chính đã tác động lên hai thằng nhóc !”

Thầy Đình Sơn đóng nắp chai nước lại, nuốt hết số nước trong miệng vào. “Mà sao hôm nay mấy em lại xuống đây bắt thầy kể chuyện này, không học à ?”

“Dạ hôm nay lớp tụi em trống hết hai tiết cuối ạ ?”

Thầy gật đầu. “Vậy sao em lại biết chuyện hai thằng nhóc đó ở trường mình mà xuống đây bắt thầy kể ?”

Thanh Hương gãi đầu bối rối, không biết có nên nói không.

“Dạ thưa thầy, chỉ là cách đây hơn một tháng, em dọn tủ thư viện thì thấy một cuốn album ảnh kỉ niệm trường, ở mấy trang cuối có dán hình hai thằng nhóc có vẻ lạ, nó chụp chung với thầy Khôi gì đó lẫn thầy nữa ạ !”

“Ra là thế !”

Bỗng Thu Ngân nói tiếp: “Thế… thầy là người biết rõ chuyện cô nữ sinh Anh Thư,  bồ của thầy Khôi đó không bị thầy cưỡng hiếp đúng không ?”

Thầy lại ngẩn người. “Chuyện này… thầy chỉ nghe cái thằng nhóc đó kể lại… chứ mọi chuyện thì thầy cũng không rõ mà !”

Thanh Hương giơ bàn tay lên. “Được rồi Ngân, tạm thời bỏ qua chuyện này đi !”

Hai cô gái lại khoanh tay suy nghĩ.

“Nếu câu chuyện mà thầy Đình Sơn nghe thằng nhóc đó kể là chính xác…thì rất có thể tên sát thủ Kẻ đào hoa… chính là thằng nhóc đó hiện tại !”

Thu Ngân vỗ tay một phát. “Đúng rồi ! Ông thầy, rồi thằng bạn của nó bị đi tù, cho nên nó mới…”

Thầy Đình Sơn mở to mắt. “Các em nãy giờ lầm bầm chuyện gì thế ? Cái gì mà “sát thủ” gì ở đây nữa ? Hai thằng nhóc đó lại có chuyện gì nữa sao ?”

“Dạ không có gì thầy !” Thanh Hương hơi giật mình, cô không muốn phải cho ai biết chuyện này nữa, rồi cô lại hỏi gấp gáp: “Thầy ơi, cái thằng nhóc đã kể với thầy, cái thằng mà nó tự xưng biệt danh là “Robin” đó… nó tên thật là gì vậy thầy ?!”

“Nó tên là…”

Hai cô gái hồi hộp đợi chờ kết quả cuối cùng…

Bỗng thầy ngẩn người ra, rồi gãi đầu. “Ơ… thầy cũng không biết tên của nó !”

“Cái gì ?!” Hai cô gái hét lên. “Thầy đùa à ?”

“Thầy nói thật, chỉ có thầy Minh Khôi biết, và thầy cũng chưa bao giờ nói ra tên thật của hai đứa nó với thầy ! Thầy cũng quên hỏi luôn !”

Hai cô gái há hốc mồm. Thanh Hương lại nói: “Thầy…thầy nhớ kỹ lại đi ! Không thể thế được… rõ ràng là câu chuyện thứ hai thầy nghe từ chính cái thằng nhóc “Robin” đó ở ngoài quán trà sữa sau trường cơ mà ! Thầy còn bảo rằng lúc đó là buổi trưa, nó còn mặc đồng phục trường nó nữa…”

“Hình như… thằng nhóc đó bữa đó mặc áo khoác che đi cái bảng tên rồi, thầy cũng không để ý, vả lại không hỏi nó tên luôn !”

Thanh Hương nhắm mắt, tự lấy bàn tay vỗ nhẹ vào trán, cô đang chửi thề liên hồi trong đầu.

“Mà sao mấy em cần biết rõ về hai đứa nhóc đó đến thế ?”

Thu Ngân lại chen vào hỏi: “Thế thầy có nhớ mặt nó ra sao không ? Có điểm gì đặc biệt không ?”

“Thầy chỉ gặp nó đúng hai lần là hội chợ xuân của trường hồi đi thực tập với lại lần gặp nó ở quán trà sữa bên ngoài cổng sau thôi, mà hình như… nó cũng không ấn tượng lắm !”

“Đúng rồi ! Facebook !” Thu Ngân lại đập tay, reo lên. “Nó bảo rằng hai đứa nó đều kết bạn với các giáo sinh đúng không ? Vậy chắc hẳn nó cũng có kết bạn với thầy, thầy có…”

“Lúc đó thầy cũng chưa dùng facebook !”

Thu Ngân lại rơi vào trạng thái giống Thanh Hương.

Ông trời đúng là biết đùa thật !

Lúc này thầy Đình Sơn mới reo lên: “À đúng rồi !”

Mắt họ lại sáng rực. “Sao thầy ?”

“Cái cuốn album ! Hôm hội chợ xuân cuối năm, hai đứa nhóc đó có chụp hình với các giáo sinh đấy ! Chỉ cần lên thư viện tìm cuốn album đó, là các em có thể thấy mặt hai đứa đó !”

Hai cô gái lại thất vọng.

“Cuốn album đó mất tích rồi thưa thầy !”

Thầy ngạc nhiên. “Cái gì !?”

Chuông hết tiết thứ tư reo lên.

Thanh Hương đứng dậy, cô bạn cũng đứng dậy cùng, cô nói: “Thôi được rồi, cảm ơn thầy về câu chuyện !”

Rồi họ cùng bước ra khỏi phòng giáo viên.

Thầy Đình Sơn vẫn ngồi đó thở dài. “Cái trường này… nhiều lúc gặp nhiều đứa quái dị thật !”



Thu Ngân chạy theo sau Thanh Hương trên hành lang khu D. “Sao bà đi lẹ thế ? Tui còn có nhiều thứ muốn hỏi ổng !”

“Khỏi, chúng ta đã hiểu được câu chuyện của hai thằng nhóc đó là quá nhiều thông tin rồi ! Hỏi ổng nữa cũng vậy thôi !”

Thu Ngân gật đầu. “Ừ !”

Còn 1 tiết nữa mới ra về, nên cũng không cần phải về vội. Hai cô gái đi thật chậm trên hành lang, vừa đi vừa suy nghĩ

“Tui dám cá với bà, thằng “Robin” đó chính là tên sát nhân Kẻ đào hoa !” Thu Ngân nói lại lần nữa.

Thanh Hương gật đầu.

Nói chung thì các mảnh ghép của toàn bộ vụ án này sắp hoàn thành, chỉ còn một mảnh nhỏ nữa. Thanh Hương đã phân tích lại câu chuyện như sau:
Mọi chuyện bắt đầu từ gần ba năm trước, tức năm 2013, một giáo viên thực tập tên là Minh Khôi trong một buổi chiều đã gặp hai cậu nhóc 15 tuổi có tính cách kì lạ, nên thầy mới quyết định tìm cách kết thân với chúng, gợi ý cho bọn chúng chia sẻ hết những tâm sự trong lòng. Một trong hai thằng nhóc chính là Võ Văn Hoành, theo “điều tra” của thầy Khôi, nó cũng là con trai ruột của gã sát nhân Võ Hoàng Thịnh đã bị tử hình từ năm 1999, vậy nên thằng nhóc này rất mặc cảm với hoàn cảnh của mình khi đi học. Không chỉ vậy, cả hai thằng nhóc đều có hoàn cảnh tương tự nhau, có gia đình không mấy tốt đẹp. Trong lớp, chúng đều bị bạn bè khinh thường xa lánh, ngoài ra chúng còn kém hấp dẫn với các nữ sinh; đặc biệt là hồi năm lớp 8, trong lớp chúng có ba cô nữ sinh xinh đẹp là Thùy Dung, Thu Hà, Mỹ Kỳ (có lẽ chúng cũng từng thích thầm bọn họ), và sau ba cô gái này đã dính vào một vụ tai tiếng đó là đã quan hệ với các thầy giáo; căm phẫn vì không thể hấp dẫn được các bạn nữ, ngược lại họ còn có tình cảm với thầy giáo, từ đó chúng đã căm thù mọi người xung quanh từ bạn bè trong lớp, các nữ sinh lẫn thầy giáo ! Khi chúng biết thấy rằng thầy Minh Khôi là người có thể thấu hiểu các nỗi đau của chúng, chúng đã quý thầy, coi thầy như một người bạn tri kỉ duy nhất.

Thế rồi biến cố đã xảy ra, thầy Minh Khôi đã có tình cảm và đã quen với một nữ sinh trong lớp mình dạy là Anh Thư; cả thầy Hoài Lâm cũng đã quen với một nữ sinh là Kiều Oanh. Điều này đã khiến cho hai bọn nhóc ấy rất tức giận vì thầy đã quen với những người mà chúng căm ghét, nhưng chúng vẫn còn tôn trọng và quý mến thầy vì những điều thầy đã giúp chúng. Thế rồi đêm trước cái ngày Valentine năm ấy, gia đình của cô nữ sinh Anh Thư đã phát hiện hai người đã vượt quá giới hạn, thậm chí cô con gái mình còn làm việc đó vì đổi chác điểm số, họ đã tố cáo cảnh sát nhưng giấu chuyện con mình đã “tự nguyện”,  ngay ngày hôm sau thầy Minh Khôi đã bị bắt, và có thể đã lãnh án tù nặng hơn. Sự căm phẫn của hai thằng nhóc đã đẩy lên đỉnh điểm khi mà con nhỏ chúng ghét nhất đã đẩy người thầy tri kỉ của chúng vào tù tội, tên Văn Hoành đã cầm dao xông vào trường giết Anh Thư dã man, và cô nữ sinh Kiều Oanh cũng bị hắn giết oan ngay sau đó, thế là tên Văn Hoành đã trở thành “sát thủ nhí” ba năm trước, cũng đã trở thành kẻ sát nhân như bố của hắn…

Nỗi căm hận của thằng nhóc còn lại có khi lại tăng lên gấp đôi, hai người bạn thân nhất của nó cũng lại vì đám nữ sinh đã phải vào tù, nó như đã mất hết tất cả. Và bây giờ, hắn đã vào thi đậu vào trường này, tiếp tục “công việc” của bạn hắn năm xưa, đó chính là cưỡng hiếp và đoạt mạng các nữ sinh có dấu hiệu “quyến rũ” thầy giáo ! Đầu tiên là hắn chọn ba cô gái Thùy Dung, Thu Hà và Mỹ Kỳ làm những người “thử nghiệm” trước, sau đó mới chuyển mục tiêu sang trường mình…  

Vấn đề lớn nhất còn lại chính là cái tên của hắn ! Chỉ cần biết được cái tên của hắn là có thể bắt được hắn ngay !

“Không thể tin được là tên sát thủ đó cũng là học sinh bằng tuổi mình ! Nó có thể là ai đó trong số các nam sinh khối 12 !”

“Chúng ta đã điều tra được đến thế rồi còn gì ! Giờ tìm ra được hắn chỉ còn là vấn đề thời gian !”

“Hi vọng hắn sẽ không giết nữ sinh nữa !”

“Chắc chắn là hắn không còn cơ hội nào nữa đâu !”

“Ừ ! Mong là hắn sẽ lộ diện sớm !”

Hai cô gái đã bước ra ngoài khu D.


Thanh Hương lấy điện thoại trong túi váy ra. “Ôi, điện thoại tui hết pin rồi ! Bà có điện thoại không tui coi giờ cái !”

“Nè !”

Thanh Hương cầm cái điện thoại, màn hình của nó đã bị nứt.

“Tối qua bị hắn đập văng vào tường mà ! May mà tui có ốp điện thoại nên chỉ nứt màn hình ! Sáng nay tui chạy thật nhanh lên thư viện, may mà còn” Thu Ngân cười.

Cô cũng cười, mở màn hình điện thoại lên.

Thu Ngân lại suy ngẫm. “Để nhớ lại xem thằng đó có gì đặc biệt không ? Xem nào… thằng đó có một gương mặt điển trai… Rồi hoàn cảnh gia đình rất tội nghiệp: gia đình trước đây hạnh phúc dưới quê, khi lên bốn tuổi thì bố nó ngoại tình, mẹ nó bỏ gia đình mà đi, sau đó bố và bà nhân tình sống chung, không còn thương yêu hắn… rồi một năm sau, lũ quét qua tỉnh, nó và gia đình chạy lũ di cư, trong lúc chạy nó đã bỏ quên em gái bằng tuổi của nó trong nhà, cả ông bố cũng nhẫn tâm không thèm quay đầu lại đón con đi !”



Thanh Hương làm rơi cái điện thoại xuống đất !

“Hương !” Thu Ngân hét lên.

Cô giật mình. “Ơ… tui xin lỗi !”

Thu Ngân cúi xuống nhặt cái điện thoại lên. “Bộ bà muốn tui thay điện thoại mới à ?”

“Xin lỗi…”

“Mà bà nghĩ cái gì mà tới rớt điện thoại tui thế ?”

“Không có gì…”

Hai người lại bước về phía cổng trường.

Tim Thanh Hương lại đập thình thịch !

Không… Chỉ là trùng hợp thôi…

Không bao giờ có chuyện đó xảy ra…

Hắn không thể nào là… của… !


Thanh Hương đổ mồ hôi, cảm thấy chóng mặt…

“Bà sao vậy Hương ?” Thu Ngân hỏi.

Không đâu, chỉ là trùng hợp thôi… chỉ là trùng hợp thôi…

Cô ngã gục xuống dưới sân trường !

“Hương !!!” Thu Ngân hét lớn.



Thanh Hương mở mắt dậy, mình đang nằm trên giường trong một căn phòng nào đó, cô ngồi dậy…

“A ! Bà tỉnh rồi !” Là Thu Ngân.

Cô lại nhìn xung quanh, mình đang ở trong phòng y tế trường.

“Em thấy sao rồi ?”  Thầy Đình Sơn cũng đang ở đây.

“Tự dưng lúc nãy bà xỉu ngay trên sân, làm tui sợ hết hồn !”

“May mà thầy đi ngang qua, mới nhanh chóng bế em vào đây đấy !”

Thanh Hương ngẩn người, giờ cô mới biết mình đã ngất xỉu.

“Tui đã… ngất xỉu bao lâu rồi ?”

“Mới năm phút trước !”

Cô lại ngẩn người lần hai. Rồi ngồi dựa vào thành giường.

“Hồi nãy cô y tế không có ở đây, thầy còn định đem em sang bệnh viện luôn đấy !” Thầy Đình Sơn lại nói.

“Em đỡ rồi…”

Đúng lúc cô y tế từ bên ngoài chạy vào phòng. “Đâu đâu ? Em nào xỉu ?”

Thu Ngân cười. “Bạn đó tỉnh luôn rồi cô !”

Cô y tế thở dài. “Làm chạy muốn hụt hơi !”

Thanh Hương gãi đầu ngượng nghịu.

Thầy Đình Sơn lại hỏi tiếp: “Sáng giờ em có ăn gì chưa ?”

“Dạ rồi !”

Cô y tế lại bước đến tù thuốc, mở ra sắp xếp lại vài cái chai lọ. “Ôi dào, chắc là đi bên ngoài trời nắng quá nên mới say nắng, ngất xỉu chứ gì ?”

“Chắc thế !”

“Hoặc là suy nghĩ, căng thẳng việc học hành quá chứ gì !”

Thanh Hương lại giật mình, cô sực nhớ ra… lúc này mình đã liên tưởng đến chuyện đó nên mới căng thẳng như thế !

Thầy lại nói: “Có cần thầy gọi cho bố mẹ em đón về không ?”

Cô từ chối ngay. “Dạ thôi không cần đâu thầy ! Lát nữa Ngân sẽ chở em về !”

Cô y tế bỏ viên vitamin C vào ly nước lọc vừa rót, rồi đưa cho Thanh Hương. “Nè, uống đi !”

Cô gật đầu cầm lấy.

Thầy Đình Sơn lại cầm cặp lên. “Vậy thôi thầy về trước, hai em về sớm, nhớ lái xe cẩn thận ! Hương nghỉ ngơi đi nhé !”

Cô uống ly vitamin chua ngọt ấy…



10 giờ 45 phút trưa.

Thu Ngân chở Thanh Hương về nhà.

“Khoan đã Ngân !”

“Sao ?”

“Chở tui qua bệnh viện thành phố S đi !”

“Làm gì ?”

“Tui muốn thăm Phúc !”



10 giờ 55 phút trưa.

Hai cô gái bước đứng trong thang máy bệnh viện lên lầu, họ đang hồi hộp…
Hai cánh cửa thang máy mở ra, họ bước ra ngoài hành lang và rẽ phải. Trước mặt hai người là một người đàn ông quen thuộc, đó chính là bố của Gia Phúc.

“Dạ… cháo chú ạ !” Họ đồng thanh nói.

Người đàn ông ấy dừng việc xem điện thoại lại, nhìn lên hai cô gái trẻ quen
thuộc. “Hai cháu… là hai bạn của thằng Phúc ?”

“Dạ phải ạ !”

“Vào thăm nó à ?”

“Nó ở trong phòng ấy ! Vào đi !”

“Dạ !”

Họ thở phào nhẹ nhõm, may là gia đình cậu ta dễ tính, chứ nếu không là lại khó chịu vì chuyện tối qua nữa rồi !

Hai người mở cửa bước vào phòng bệnh. Gia Phúc đang ngồi dựa vào thành giường, đầu cậu vẫn quấn băng từ dưới cằm lên trên đỉnh đầu, cậu đang ngồi đó lướt điện thoại trông tươi tỉnh !

Gia Phúc nhìn sang, và rạng rỡ hẳn lên. “Hương ! Em tới rồi ! Có cả Ngân nữa !”

Thấy cậu đã tỉnh lại cô cũng rất vui mừng. “Anh khỏe chứ ? Đầu chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ ?”

“Hà hà, chỉ bị chảy máu chút xíu thôi !”

Trong phòng này chỉ có một cái ghế ngồi cạnh giường, Thanh Hương bắt cái ghế ngồi xuống ngay. Thu Ngân đành đứng khoanh tay dựa lưng vào tường đằng sau.

“Em xin lỗi !” Cô nói nhỏ.

Gia Phúc lắc đầu. “Em vẫn còn nghĩ về chuyện tối hôm qua à ? Đừng nghĩ nữa…”

“Em thật vô dụng ! Đã báo hại anh phải…”

“Không phải bà !” Thu Ngân lên tiếng từ đằng sau. ‘Là lỗi tui ! Tối qua tui đã quá nóng vội mà liều mình vào trường, báo hại cả đám suýt chết với hắn luôn !”

“Không đâu ! Hai người chẳng ai có lỗi cả !” Gia Phúc vuốt nhẹ lên mái tóc Thanh Hương và lắc đầu. “Trước giờ em chưa bao giờ gây lỗi lầm gì cho ai cả, vậy nên đừng có tự trách mình suốt như thế nữa !”

Thanh Hương im lặng. Lát sau cô lại nói: “Cho em hỏi nhé ?”

“Sao ?”

“…tại sao anh lại thích em ?”

Thu Ngân giật mình, cô nhận thấy mình không nên nghe việc này, cô chỉ ngón tay qua sau lưng. “Ờ… tui ra ngoài trước nhé !”

Nói rồi cô mở cửa bước ra ngoài, để cho hai người riêng tư tâm sự một chút.

Thanh Hương vẫn đang chờ câu trả lời.

Gia Phúc bắt đầu cảm thấy ngượng, cậu gãi đầu cười. “Sao hôm nay em lại hỏi thế…”

“Thì anh trả lời em đi ! Trước đây anh ít khi nói chuyện với em, tại sao lại…”

“Thật ra thì đúng là trước đây như thế ! Nhưng cái hôm mà em đã cứu Phương Linh thoát khỏi tay tên sát thủ đó lần đầu, lúc mà cả trường bàn tán ầm lên vì hai em ấy” Gia Phúc kể một cách ngượng ngùng. “Thì từ hôm đó trở đi, anh đã nhìn em bằng một con mắt khác, em không như đám con gái “bánh bèo” trong lớp, anh thấy em là một con người mạnh mẽ, anh thích điều đó của em, và… tự nhiên anh thấy em đẹp, thế thôi !”

Thanh Hương cũng bắt đầu đỏ mặt lên.

Gia Phúc nói tiếp: “Anh nhìn lại bản thân mình, mấy năm qua trong lớp mình toàn làm những chuyện vớ vẩn ! Anh cảm thấy mình phải thay đổi, anh muốn quan tâm em nhiều hơn, và bảo vệ em !”

“Và anh đã làm được rồi đó !” Thanh Hương mỉm cười. “Cảm ơn anh vì tối hôm qua, không có anh chắc hai đứa em bị hắn đập vỡ đầu mất rồi !”

“Đừng để tâm đến chuyện đó !”

“Em toàn gây rắc rối…”

“Anh nhắc lại lần thứ hai trăm lẻ năm, là đừng có tự hành hạ bản thân bằng sự dằn vặt nữa, rõ chưa cô nương ?”

Cô gật đầu.

“Còn một điều nữa, là em đừng điều tra về thằng sát thủ đó nữa được không ? Anh không muốn em phải rơi vào nguy hiểm nữa đâu !”

Thanh Hương ngẩn người… rồi cũng hứa… đại.    



11 giờ 15 phút trưa.

Thu Ngân lại chở Thanh Hương trên đường về nhà.

“Làm gì thở dài hoài vậy cô gái ?” Thu Ngân nói qua vai.

“Thấy thằng Phúc như thế tao xót quá ! Tao chỉ muốn tìm ra hắn ngay lúc này !”

Thu Ngân nhún vai. “Chịu thôi ! Ai mà chẳng muốn thế !”

“Hắn có thể là ai được nhỉ ?”

“Bà có nghĩ… hắn học trong lớp mình không ?”

“Sao bà nghĩ thế ?”

“Thì cũng là tối hôm qua đó… hắn phải là một người nào đó ở rất gần chúng ta mới có thể nghe chuyện về cuốn album trường, hắn mới tức tốc chạy vào trường đánh cắp nó…”

“Dừng xe !!!”

Thanh Hương lại hét lên khiến cô giật mình, bóp thắng.

“Trời ơi Hương ơi ! Bà kêu tui nhỏ nhẹ tui vẫn nghe mà ! Mà có chuyện gì nữa, bộ bà phát hiện ra gì về hắn nữa hả ?”

“Không phải…”

Thu Ngân quay ra sau, cô bạn đã quay đầu hẳn về phía sau.

“Sao thế ? Lại làm bay cái gì à ?”

“Quay đầu xe lại, chạy về con đường đó đi !” Thanh Hương chỉ về phía sau cô.

Thu Ngân cũng lại quay đầu xe chạy về phía con đường Thanh Hương chỉ.

Không phải lại gặp hắn nữa chứ ?

Chiếc xe chạy theo hướng mà Thanh Hương chỉ, lát sau, họ đã rẽ vào một khu phố vắng.

“Bà thấy gì ở đây ?”

Thanh Hương không trả lời mà bước hẳn xuống xe, cô nhìn một cách sững sờ giữa khu phố này.

“Hương, bà đã thấy gì ở đây ?”

“Con phố này… hình như… tui đã thấy trong mơ rồi !”

“Cái gì ?!”

Thu Ngân cũng bước xuống xe, đứng bên cạnh cô bạn nhìn cảnh vật xung quanh.

“Đúng là cái khu phố này ! Tui đã thấy qua nó trong mơ !”

“Hiện tượng Déjà vu à ?

“Tui không biết…”

“Bà thấy gì trong mơ ?”

Thanh Hương từ từ nhắm mắt lại, bỗng dưng những ký ức ồ ạt tràn qua đầu cô !

“Tui mơ thấy cái gã sát thủ đó !!!”

“Sao ?! Hắn lại sắp ra tay với một nạn nhân khác nữa à ?”

“Không phải ! Hình như… đây là một nạn nhân hắn đã ra tay hành động rồi !”

Thu Ngân mở to mắt. “Phương Linh à ?”

“Không, Phương Linh bị hắn bắt cóc ở chỗ khác cơ !”

“Nhưng mà… hình như bà chỉ mơ thấy hắn hành động ba lần thôi mà nhỉ ! Bắt đầu từ con Linh, con nhỏ lớp 10, con Lan Khuê…”

“Đúng rồi !” Thanh Hương vỗ tay một phát. “Chính là con nhỏ lớp 10 Phương Vy ! Tui nhớ rồi, khu phố này là nơi mà hắn bắt cóc đã bắt cóc con nhỏ !”

“Vậy sao ? Bà nhớ những gì, kể ra hết xem !”

Thanh Hương khoanh tay, đi tới đi lui xung quanh khu này.

“Khoan đã, tui đọc báo… hình như hôm đó con bạn của nó chở nó về nhà, bị hắn hất thuốc mê vào mặt ngay tại chỗ này !”

“Phải !” Thanh Hương chỉ ngón tay về cuối phố. “Căn nhà phía trước chính là nhà của con Vy đó ! Lúc con bạn nó bị hắn hất thuốc mê vào mặt hôn mê, nó đã hoảng loạn bỏ chạy, nhưng mà chạy vào nhà không kịp nên mới…”

“Tội nghiệp quá ! Mà do gã đó cũng quá nhanh !”

Thanh Hương lại bước đến vào bước, rồi dừng lại.

“Ngay tại chỗ này !” Cô chỉ vào cái cột đèn ngay trên lề đường. “Tui mơ thấy hắn đã chụp thuốc mê con bạn nó ở ngay tại chỗ cây cột điện này, không thể sai được !”

“Bà còn nhìn thấy gì nữa không ?”

Thanh Hương lại nhắm mắt suy nghĩ vài giây… rồi lại mở to mắt ra. “Đúng rồi ! Tui còn nhìn thấy… một chiếc xe tải nhỏ xuất hiện ở ngay đây !”

“Xe tải nữa ?”

“Ừ ! Và…”

Bỗng cô lại dừng một lúc, sự sửng sốt vẫn còn giữ nguyên trên mặt của cô.
“Sao sao ? Bà thấy gì nữa, ráng nhớ xem nào !”

“Không chỉ có mình hắn… tui thấy… còn xuất hiện thêm một người nữa ! Hắn cũng đội nón, đeo khẩu trang với mặt áo khoác che kín hết !”

“Vậy… có đến hai người thực hiện vụ này ư !”

“Tui nhớ là mình thấy như thế !” Thanh Hương gật đầu, dùng tay mình diễn tả xung quanh chỗ này. “Một gã đã hất thuốc mê vào mặt con nhỏ bạn ngay chỗ cây cột điện này, rồi khi con Phương Vy bỏ chạy, cái gã còn lại xuất hiện, chạy đến chụp thuốc mê con nhỏ. Sau đó thì hắn bế nó trên tay đi ngược về phía thùng xe tải nhỏ, còn tên kia thì lại mở hai cánh cửa xe tải ra, hắn cho con nhỏ vào thùng xe, lại đóng lại !”

Thu Ngân gật đầu. “Vậy là đúng rồi ! Tên sát thủ Kẻ đào hoa có đồng phạm !”

“Ừ ! Tên đồng phạm của hắn thì chuốc thuốc mê con nhỏ bạn đi về chung, còn hắn thì đích thân chụp thuốc mê con Vy, tên đồng phạm lại giúp hắn mở cửa thùng xe để bế con nhỏ vào xe tải chở đi !”

Thu Ngân lại reo lên. “Tuyệt thật ! Ngày hôm nay chúng ta biết được quá nhiều thứ, từ chuyện hai thằng nhóc ấy cho đến chuyện hắn có đồng phạm và đã gây án ở đây !”

Thanh Hương thở dài. “Giờ vấn đề là ta vẫn chưa tìm thấy chút manh mối nào để có thể xác định ra danh tính của hắn… và giờ lại thêm cả gã đồng phạm nữa !”

“Rồi sẽ tìm ra thôi ! Bây giờ bà về nhà tiếp tục kể hết những gì bà biết được cho mấy ông công an nghe, mấy ổng sẽ điều tra tiếp !”

Thanh Hương gật đầu. “Bà nói có lý !”

“Vậy giờ mình về thôi, trưa quá rồi”

Thu Ngân quay người leo lên chiếc xe máy của mình đang dựng giữa đường sau lưng. Thanh Hương cũng đến leo lên xe



Hình như cô vừa thấy cái gì đó chíu vào mắt mình !

Cô lại đứng yên đấy nhìn xung quanh.

“Hương, leo lên ! Ở đây làm gì nữa !”

“Hình như tui lại thấy cái gì đó !”

Giờ trời đang rất nắng, lúc nãy cô cứ có cảm giác là có một cái vật gì đó nằm dưới đất, ánh nắng chiếu xuống làm nó lấp lánh, chói vào mắt cô !

Thanh Hương cúi người nhìn xuống lề đường bên cạnh mình, hình như dưới
cái cột điện lúc nãy có cái gì đó nó đang lấp lánh lạ thường. Cô chạy đến chỗ đó, Thu Ngân cũng tò mò rồ ga nhẹ chạy theo.

Thanh Hương nhìn xuống, đó là một cái cống nhỏ được lắp thẳng đứng ở dưới lề, cái cống này có gắn nắp là những cái song sắt lớn khít nhau, để tránh cho mọi người vứt rác xuống cống này gây tắt…

Chẳng lẽ cái nắp cống này sáng bóng tới mức này à ?

“Bà làm gì nhìn dưới cái cống thế ? Có gì à ?”

Thanh Hương đứng thẳng người dậy. “Lúc nãy tui cứ thấy chỗ cái cống này nó có cái gì đó lấp lánh, sáng sáng ấy !”

Thu Ngân nheo mắt. “Chỉ là một cái nắp cống nhỏ, xung quanh nó mọc toàn cỏ dại, có gì mà lấp lánh ?”

“Không biết nữa…”

“Ê, hình như có các cục gì trong đám cỏ kìa !” Thu Ngân chỉ.

Thanh Hương lại cúi xuống, đưa hai ngón vào cái lùm cỏ nhỏ ấy, và lôi ra một vật cứng màu đen !

“Cái gì thế này ?” Cô cau mày.

“Nhìn thấy giống… cái chai bị vỡ ấy !”

Quả đúng là như thế, đây chính là phần đáy của một cái lọ bị vỡ, dưới đáy chai hình tròn, đường kính cỡ năm centimét, nó có dạng hình trụ tròn đứng, cao cỡ ngón tay cái, phần đầu đầy mảnh gai vỡ.

“Đây là cái lọ gì đó đã bị ai làm vỡ, rồi vứt xuống cống này !” Cô lại nhìn xuống cống. “Mà sao chỉ có phần đáy lọ vỡ này nhỉ, còn các mảnh vỡ còn lại của cái lọ này đâu ?”

“Chắc nó rơi xuống cống hết rồi !”

“Không thể nào, cái nắp cống này được chắn ở đây, chỉ có vài khe hở nhỏ, mà dựa vào hình dáng phần lọ vỡ này, tui đoán cái lọ nó không vỡ hết ra thành từng mảnh nhỏ li ti mà vỡ thành nhiều mãnh lớn... và không thể lọt xuống hết cái cống này !”

“Vậy bà tìm xung quanh miệng cống coi !”

Thanh Hương lại cúi sát mặt vào miệng cống, cô đặt phần đáy lọ vỡ ấy xuống đất, lại lấy tay thò vào đám cỏ… vài giây sau, cô lại lôi ra thêm ba mảnh chai màu đen nữa !

“Hết rồi, tui không còn thầy chút mảnh thủy tinh nào hết !”

“Lạ nhỉ, cái lọ này tui nghĩ phải vỡ nhiều mảnh hơn, nhưng sao người chủ của nó chỉ vứt vài mảnh này xuống cống ?”

Thanh Hương nhún vai. Cô nhìn kĩ lại mấy cái mảnh vỡ vừa tìm được, đây có thể là cái lọ thuốc gì đó, nó bằng thủy tinh màu đen, dù 3/4 bề mặt đã bám bụi lâu ngày nhưng vài chỗ vẫn còn bóng loáng, có lẽ nó là vật đã hắt ánh sáng mặt trời buổi trưa vào mắt cô lúc nãy. Cô lại cầm một mảnh thủy tinh khác dẹp hơn, mặt trước của mảnh này có dán giấy màu trắng ! Hình dạng mảnh giấy này đi theo hình dạng mảnh vỡ, nghĩa là cái lọ thuốc này có dán giấy ghi tên thuốc lẫn các thành phần và nhà sản xuất các thứ, khi cái chai bị vỡ ra, phần giấy dán ở mặt trước này cũng bị rách ra thành nhiều phần theo từng mảnh vỡ khác nhau.

“Hình như… đây là cái lọ thuốc gì đó, cái mảnh chai này vẫn còn dính tờ giấy ghi thành phần thuốc nè !”

“Bà đọc được không ?”

Thanh Hương nheo mắt vào mảnh giấy, rồi lắc đầu. “Chịu, chữ nhỏ quá, phần mảnh chai lại biến dạng nên mất chữ tùm lum, mà hình như mấy chữ này toàn là chữ viết tắt của các kí hiệu hóa học các thứ !”

“Bà nghĩ đây là thuốc gì ?”

“Không biết ! Mà có lẽ nó đã ở đây lâu lắm rồi !”

Thanh Hương lại im lặng ngắm nghía mấy cái mảnh chai suy nghĩ… rồi bỗng cô mở to mắt, nhìn sang cô bạn.

“Ê ê… có khi nào… cái lọ này… chính là cái lọ thuốc mê mà hắn đã sử dụng hôm mà hắn bắt cóc con Vy không ?”

Thu Ngân cũng vừa ý nghĩ thế, cô nói: “Tui cũng có cảm giác vậy, nhưng sao hắn lại vứt cái lọ này xuống cống, tui không nghĩ một kẻ cẩn thận như hắn để lại sơ hở này đâu !”

Thanh Hương gật đầu. Cô lại nhặt phần đáy chai vỡ lên, cô nghiêng cái lọ, hình như trong đây vẫn còn sót lại vài giọt nước gì đó ! Cô lại nhìn xuống cái cống, cái cống này này nhìn rất khô, mà cô nhớ rõ là cả thành phố chưa xuất hiện một cơn mưa nào từ lúc con Phương Vy đó bị hắn sát hại, nghĩa là giọt nước trong cái lọ này không phải nước mưa, cũng có thể là phần thuốc còn sót lại trong lọ.

Thanh Hương đánh liều… đưa phần lọ này lên mũi ngửi thử. Một mùi rất hăng xộc vào mũi khiến cô rất khó chịu ! Cô đưa cái lọ vỡ ra xa, lấy tay kia bịt mũi. “Đây là thuốc gì ấy, mùi rất kì cục !”

“Có giống thuốc mê không ?”

“Không biết !” Cô ngẫm nghĩ một lát. “Bà có bọc nilon không ?”

“À có đây !” Thu Ngân mở cặp mình ra, moi ra một cái bọc nilon nhỏ. “Cái này nhỏ quá không ?”

“Đủ rồi !”

Thanh Hương lấy từng mảnh chai bỏ cẩn thận vào trong bọc, cái phần đáy chai vỡ cô cũng không để nó nằm nghiêng trong bọc, cô muốn giữ lại những giọt thuốc ấy.

“Bà định làm gì ?”

“Chúng ta phải đem thứ này đưa cho bác Vũ xem !”

“Bà muốn tới đồn công an à ?”

“Không !” Cô cầm cái bọc nilon leo lên xe. “Chở tui tới cục Hình sự thành phố ấy, tui chỉ đường cho !”



11 giờ 45 phút trưa.

Hai cô gái lại đứng ở trước cổng chính của cục cảnh sát Hình sự thành phố S. May mà sắp tới giáng sinh, dù trời nắng nhưng không khí đã mát mẻ hơn chút, hai cô gái đứng đợi dưới nắng không phải thấy quá khó chịu.

“Bà gọi ổng chưa ?”

“Rồi !”

Lát sau, cánh cổng lớn đã mở ra, bác Vũ mặc bộ đồng phục cảnh sát bước ra ngoài.

“Chào bác ạ !” Hai cô gái gật đầu chào.

“Cháu lại tìm thấy gì sao ?”

Thanh Hương giải thích mọi chuyện ở cái khu phố lúc nãy.

Sếp Vũ cầm lấy cái bọc nilon mảnh chai. “Cháu nghĩ… đây chính là cái lọ thuốc mê hắn để lại hiện trường ?”

“Cháu có cảm giác thế ạ ! Bác mau kiểm tra thử đi !”

Sếp Vũ mở cái bọc ra nhìn những mảnh chai màu đen. Im lặng một lúc rồi nói: “Thôi được rồi ! Hai chái vào trong đi !”

Ba người lại vào bước vào trong sở cảnh sát.


Thanh Hương và Thu Ngân ngồi khép nép bên trong phòng làm việc của bác Vũ. Các phòng làm việc khác, hành lang bên ngoài cả đống cảnh sát cầm hồ sơ đi tới đi lui làm việc rất rôm rả, thỉnh thoảng lại nghe vài tiếng điện thoại gọi đến từ các phòng bên cạnh. Hai cô gái không ngờ một ngày mình có thể vào đến tận đây.

Sếp Vũ từ ngoài bước vào phòng, hai cô gái lại đứng dậy chào.

“Được rồi ! Ngồi xuống đó đi !”

Hai người lại ngồi xuống. Sếp Vũ đi vòng qua bàn, ngồi xuống cái ghế làm việc của mình đối diện hai cô gái trẻ.

“Bác ơi, mấy cái mảnh chai đó…”

“Bác mới vừa đưa xuống phòng kiểm tra rồi ! Họ đang phân tích, lát nữa sẽ có biết nó là cái lọ gì !”

“Dạ vâng !” Thanh Hương hơi bối rối. “Lúc nãy… cháu cầm tay không lên mấy cái mảnh chai đó rồi… cháu nghĩ đã để lại dấu vân tay mình lên trên đó !”

“Thôi không sao đâu !”

Thanh Hương gật đầu.

Sếp Vũ nói tiếp: “Lúc nãy hai cháu còn bảo là đã biết thêm được thông tin của gã sát thủ à ?”

“Dạ đúng rồi !”

Suốt mười lăm phút, hai cô gái lần lượt kể lại câu chuyện hai thằng nhóc ấy cho sếp Vũ nghe…

Sếp Vũ gật đầu. “Ra là thế, thì ra thằng “sát thủ nhí” Văn Hoành ba năm trước giết người vì mục đích muốn trả thù cho ông thầy !”

“Thằng bạn thân của nó lại tiếp tục trở thành sát thủ giết nữ sinh để trả thù !” Thanh Hương nói. “Và có thể… hắn chính là một ai đó trong số gần hai trăm nam sinh khối 12 trường cháu !”

Sếp Vũ thở dài. “Vấn đề là bây giờ danh sách các học sinh cũ bên trường cấp 2 Nguyễn Du đó không còn nữa, nên bây giờ tìm lại hắn ta e là khó đấy !”

Thanh Hương gật đầu.

“À đúng rồi ! Còn một chuyện nữa bác quên kể !” Sếp Vũ ngồi bật dậy khỏi ghế.

Hai cô gái cũng nhoài người về phía trước. “Chuyện gì bác ?”

“Cách đây một tiếng, cảnh sát ở đây đã điều tra được thêm một chuyện: thằng nhóc Văn Hoành hiện đang ở trong tù Khám Chí Hòa, từ lúc hắn bị bắt đến nay được gần ba năm, ngoài mẹ của hắn đến thăm hắn… còn có một thằng nhóc tự xưng là bạn hắn, cũng thường xuyên đến thăm, vài ba tháng một lần !”

Hai cô gái sửng sốt.

Thu Ngân quả quyết: “Chính là hắn đấy bác, thằng đó chính là bạn thân hắn !”

Thanh Hương hỏi tiếp: “Người đó tên gì vậy ạ ?”

Sếp Vũ lại ngồi dựa lưng vào ghế. “Bác đã hỏi cai ngục ở đó, họ bảo rằng… thằng nhóc đó tên là Nguyễn Văn Ánh, lông mày rất đậm, tóc vuốt ngược hết ra sau, nói chung nhìn phong cách của nó hơi dị !”

Hai cô gái ngơ ngác.

“Cháu không nhớ là trong khối 12 có ai thế cả !”

“Giám ngục bảo thế ! Bác cũng đâu biết !”

“Thế chắc hẳn giám ngục ở đó phải kiểm tra chứng minh nhân dân của người đến thăm mà nhỉ ? Họ có nhớ chứng minh của thằng đó có gì đặc biệt không ?” Thanh Hương lại hỏi gấp gáp.

“Bác hỏi rồi, họ bảo chỉ xem qua cái chứng minh đó, chứ không chụp lưu lại trên máy tính nên giờ không thể điều tra về người đó !” Sếp Vũ nói với giọng hơi thất vọng. “Còn một điều đặc biệt nữa, họ cũng đã cho người tìm kiếm dấu vân tay của hắn trên chỗ ngồi thăm phạm nhân… họ không tìm thấy bất cứ dấu vân tay nào !!!”

Thanh Hương lại ngạc nhiên. “Thế đã hỏi thử thằng Văn Hoành chưa ?”

“Rồi luôn, nhưng thằng nhóc đó vẫn câm như hến, quyết không khai bất cứ điều gì về thằng bạn kia !”

Thanh Hương lại thở dài. “Điều tra lại bế tắc nữa rồi !”

Thu Ngân nói tiếp: “Cháu nghĩ, cái thằng bạn đó… đã làm giả chứng mình nhân dân, và mỗi lần thăm tên Văn Hoành xong, hắn đều mang một cái khăn để lau sạch mọi dấu vết ở cái buồng thăm ấy !”

“Ừ có lý ! Chỉ có thể là tên sát thủ thì mới che giấu kĩ thân phận như thế… Nhưng đừng lo, bác đã cho người từ nay theo dõi hắn cẩn thận, nếu thằng bạn đó đến thăm sẽ bắt hắn ngay !”

Thanh Hương lầm bầm: “Cháu không nghĩ hắn dám quay lại đó thêm lần nào nữa đâu !”

Bỗng điện thoại trên bàn làm việc reo lên, sếp Vũ nhấc máy lên nghe.

“Tôi nghe ! Ừ sao… thật ư ? Rồi rồi !” Sếp Vũ nghe máy trong hai phút, với nhiều sắc thái biểu cảm khác nhau.

Sếp Vũ đóng máy điện thoại xuống. “Có kết quả ở dưới phòng phân tích rồi
!”

Hai cô gái lại nhoài người lên hồi hộp.

“Cái lọ đó… chính là lọ thuốc mê cực mạnh Halothane ! Mấy giọt nước trong cái đáy lọ cũng chính là mấy giọt thuốc mê đó ! Và nó cũng trùng hợp với loại thuốc mê mà gã sát thủ đã sử dụng với các nạn nhân mấy tháng nay !”

“Cháu đã đoán đúng mà !” Thanh Hương reo lên.

“Còn một điều nữa !” Sếp Vũ liếm môi. “Dưới đáy cái lọ ấy… có một dấu vân tay !”

Hai bọn họ vui mừng. “Thật sao ? Vậy là chúng ta sắp tìm ra được hắn rồi !”

Lúc này điện thoại trong túi của Thu Ngân lại reo lên, cô mở ra xem.

“Mẹ bà gọi nè Hương !”

Thanh Hương giật mình, cầm lấy điện thoại nghe.

“Dạ alô…”

“Hương hả ? Sao giờ này còn chưa về nhà nữa ? Rồi mẹ gọi mấy cuộc mà không bắt máy”

“Dạ…dạ điện thoại con hết pin, tắt nguồn rồi ! Con đang trên đường về !”

Nói rồi cô cúp máy ngay, rồi đưa lại cho cô bạn.

“Mẹ cháu gọi về à ?” Sếp Vũ hỏi.

“Dạ…”

“Vậy hai cháu về nhà mau đi !”

“Dạ thôi, cháu muốn ở lại đây xem hung thủ…”

“Xác định dấu vân tay của ai trong cả triệu người không phải là chuyện đơn giản đâu, phải mất nhiều tiếng đồng hồ đấy ! Về nhà đi !”

Hai cô gái cũng không thể xin ở lại được nữa. Sếp Vũ lại tiễn bọn họ ra cổng.



5 giờ chiều.

Lớp 12A5 được nghỉ cả buổi chiều hôm nay, Thanh Hương ở nhà nằm đợi tin của bác Vũ. Điện thoại của cô đang cắm sạc trên bàn máy tính, chỉ cần cuộc gọi của bác Vũ đến cô sẽ nghe ngay.

Thế nhưng đã hơn năm tiếng trôi qua, cái điện thoại vẫn nằm im trên bàn chẳng động đậy gì. Cô ngồi chơi máy tính, nhưng cứ mười phút lại liếc vào điện thoại một lần, cô đang mong chờ kết quả ai là chủ nhân của dấu vân tay dưới đáy cái lọ thuốc mê kia.

Điện thoại reo lên !

Thanh Hương cầm lên ngay… là Thu Ngân gọi chứ không phải bác Vũ.

Cô hơi thất vọng nhưng cũng bắt máy. “Alô ?”

“Hương hả ? Chiều nay đi ăn kem không ?”

Thanh Hương ngẩn người. “Cái gì ? Lại đi chơi nữa sao ?”

“Đi ăn kem thôi mà ! Tụi con Hân rủ đấy !”

“Đi bây giờ luôn à ? Ở đâu ?”

“Lát nữa cỡ 6 giờ mới đi lận ! Cái tiệm kem Cute Ice Cream trên lầu 3, chung cư cũ Trần Nhân Tông ở quận 1 ấy !”

Ôi mẹ ơi, sao gia đình mấy con nhỏ này dễ dãi thế nhỉ, chiều tối đến nơi còn cho phép chúng đi chơi ngoài !

“Sao ? Đi không ?”

“Ờ… thôi ! Tui lười quá, chắc không đi đâu !”

“Vậy hả ? Ừa… vậy thôi, tui đi với tụi nó vậy !”

Thanh Hương cúp máy.

Cô lại nhảy lên giường nằm chờ đợi trong hồi hộp…và lại chìm trong suy đoán.

Hắn có thể là ai trong gần hai trăm nam sinh khối 12 ?

Ba năm học ở đây mình cũng gần như biết mặt hết bọn họ rồi, đâu có ai có tính cách giống như thằng nhóc “Robin” đó, hầu hết đám con trai các lớp đều chơi chung với nhau và rất năng động, đâu có đứa nào lầm lì ít nói đâu chứ ?

Hay là khi lên cấp 3, hắn đã bắt đầu hòa đồng với mọi người, nhưng vẫn còn ác cảm với các nữ sinh nên hắn mới tiếp tục con đường sát nhân ?

Khoan đã… Không hẳn là hắn nằm trong số gần hai trăm nam sinh đó… mà chỉ đơn giản… hắn có mặt ở sân vận động đêm hôm qua !

Đúng là như thế ! Hắn phải ở đâu đó rất gần chỗ ngồi của mình và Thu Ngân, nên mới có thể nghe được chuyện mình và nó sẽ đi điều tra về cuốn album, sau đó hắn mới tức tốc chạy vào trường để đánh cắp nó để phi tang !

Điện thoại cô lại reo lên trên bàn, là bác Vũ gọi !

Thanh Hương tháo dây cắm sạc ra luôn. “Alô cháu nghe !”

“Hương hả, bác đã xác định được chủ nhân dấu vân tay này ! Giờ đã có hết mọi thông tin của nó trên máy tính !” Bác Vũ nói gấp gáp.

“Hắn là ai vậy bác ?” Thanh Hương lại hỏi gấp gáp.

“Nó… bằng tuổi cháu… nó cũng học trường Thái Viên !”

Tim cô đập loạn xạ, cô hét lên:  “Bác mau nói tên nó ra đi !!!”

“Nó tên là Trần Hữu Cường ! Cháu biết thằng này không ?”

Thanh Hương làm rơi điện thoại xuống bàn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 98, 99, 100

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

11 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182



Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 351 điểm để mua Cặp đôi cherry
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 3648 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 3473 điểm để mua Mèo đen lau nhà

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.