Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 

Đại thú tân nương - Lạc Khuynh

 
Có bài mới 11.07.2017, 11:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2016, 10:15
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5843
Được thanks: 747 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Bách hợp - Cổ đại] Đại thú tân nương - Lạc Khuynh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



27: Kế hoạch của Lăng Tử Nhan
  

Biết sớm muộn gì cũng có một ngày Lăng Tử Hạo trở về, chỉ là không biết lại nhanh như vậy. Dương Mạc Tuyền đã vào phủ được gần hai tháng, mặc dù không tự do giống như ở nhà trước kia, nhưng cũng không có quá khó khăn như trong tưởng tượng, Lăng Viễn Kiếm niệm tình nàng là nữ nhi của cố nhân, lúc nào cũng nhân nhượng, không từng nói nặng lời một câu. Từ Liễu Thanh vài lần tình cảm nói chuyện với nàng, giữa mẹ chồng nàng dâu không hề có chút hiềm khích. Lăng Tử Nhan một tấm tình si lại càng không phải nói, hạ nhân trong phủ người nào cũng đều hết sức tận tâm. Cuộc sống cứ thế tiếp diễn, cũng không có gì không tốt.

Giờ tự dưng nhiều ra thêm một người, mà người này lại chính là phu quân mình, liền lập tức khiến nàng cảm thấy sợ hãi. Trước tiên không nói đến việc Lăng Tử Hạo là kẻ bất học vô thuật, trong lòng đã thấy không vui, lại nói hắn còn là trượng phu mình, tức là một khi trở về, chuyện đầu tiên sợ sẽ chính là bù một đêm động phòng hoa chúc chưa thực hiện, ngày sau còn phải cùng hắn sớm chiều đối mặt, phải làm thế nào mới tốt đây?

Dương Mạc Tuyền nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi nôn nóng nhưng trên mặt lại không có nhiều biểu tình lắm.

Thật ra Lăng Tử Nhan không nghĩ sâu xa như Dương Mạc Tuyền, ngày đó thành thân bởi vì nàng tức giận mà nói một câu “xấu chết được” khiến cho ca ca sợ tới mức rời nhà trốn đi, giờ ca ca đã trở lại, nhìn thấy tẩu tẩu tựa như thần tiên hạ phàm, khẳng định sẽ rất thích. Nếu về sau ca ca cũng giống như nàng ngày ngày đều quấn quýt tẩu tẩu, như vậy làm sao được? Hắn không giống Trương Hằng là một ngoại nhân, có thể trực tiếp đuổi đi, lại nhìn Dương Mạc Tuyền sắc mặt không chút thay đổi, nhìn không ra là vui hay buồn, nếu về sau nàng gần gũi ca ca, xa lánh mình, vậy lại càng không được.

Trong lòng Lăng Tử Nhan lúc này chỉ có một ý tưởng, chính là mang Dương Mạc Tuyền đi, rời khỏi nhà đi thật xa, lập tức bắt lấy tay Dương Mạc Tuyền, nói: “Tẩu tẩu, chúng ta trốn…đi du sơn ngoạn thuỷ đi!” Nàng muốn nói “rời nhà trốn đi”, nhưng đoán trước nhất định Dương Mạc Tuyền sẽ không chịu, liền đổi thành “du sơn ngoạn thuỷ”.

Dương Mạc Tuyền thấy mi gian nàng ẩn chứa nét vội vàng, ánh mắt loé ra quang mang, thần sắc kia đúng là rực rỡ loá mắt, liền động lòng. Nếu về sau đều cùng Nhan nhi ở chung một chỗ, vậy sợ rằng đó chính là chuyện khoái nhạc nhất trên đời! Rất xúc động muốn gật đầu đáp ứng, bất quá vẫn lắc đầu. Vốn là chuyện không có khả năng, cần gì phải vọng tưởng xa vời? Từ từ nói: “Ngày sau sẽ có người bồi tiếp Nhan nhi, không cần phải nhất thời gấp gáp.”

Lăng Tử Nhan cũng đoán được nàng sẽ không đáp ứng, khẳng định cha cùng nương cũng sẽ không cho phép các nàng xuất môn, liền đánh mất ý niệm này trong đầu, nhưng vẫn hi vọng tìm ra biện pháp khác, lại nói: “Vậy đêm nay ta lưu lại cùng ngươi, không đi được không?”

“Đương nhiên…”

Hai tiếng “không thể” còn chưa kịp nói ra, Lăng Tử Nhan đã đưa tay che miệng nàng lại.

Lăng Tử Nhan cười nói: “Nếu tẩu tẩu đã đáp ứng rồi, vậy Nhan nhi liền lưu lại thôi, bất quá giờ ta có một vài việc cần làm, muộn chút nữa sẽ đến.” Nói xong liền kéo Lạc Nhạn ra ngoài, không cho Dương Mạc Tuyền có cơ hội cự tuyệt.Dương Mạc Tuyền nhìn cánh cửa mở toang, khẽ lắc đầu.

***

Lăng Tử Nhan trở lại phòng mình, thấy Trầm Ngư đang thu dọn liền nói: “Trầm Ngư, ngươi đi làm cho ta ít hạch đào tô (1) đến đây, ta đói bụng.”

Trầm Ngư nhíu mày nói: “Hạch đào thì cần phải đi ra ngoài mới mua được, sợ chốc lát không thể đem đến, nếu tiểu thư đói, vậy để ta lấy ít bánh đậu xanh đến cho người ăn trước đã.”

Cái Lăng Tử Nhan muốn vốn chính là đuổi nàng đi, thấy thế liền nói: “Làm đến tối cũng không sao, đi đi!” Thấy Trầm Ngư đi xa rồi mới hỏi Lạc Nhạn: “Mọi việc an bài thế nào rồi?”

Rõ ràng trong phòng đã không còn người khác, nhưng Lạc Nhạn vẫn còn lén lút nhìn xung quanh một chút rồi mới nói: “Mọi việc tiểu thư nói đã an bài tốt rồi, mất những một trăm năm mươi lượng bạc.” Trên mặt đầy vẻ đau lòng.

Lăng Tử Nhan nhướn mày: “So với tẩu tẩu, mấy lượng bạc đó có tính là gì?”

Lạc Nhạn không khỏi lo lắng hỏi: “Tiểu thư, người xác định có thể làm thế được không? Hơn nữa thiếu gia đã sắp trở lại.”

Lăng Tử Nhan thể hiện bộ dáng như đã lường trước: “Đương nhiên không thành vấn đề, chỉ không nghĩ ca ca sẽ trở lại nhanh như vậy, cho nên việc ngày mai lại càng thêm cấp bách. Chọn ngày mai đi, ngươi mau an bài một chút.”

Lạc Nhạn gật đầu rồi vội vàng đi.

Lăng Tử Nhan thấy vẫn còn sớm liền ở trong viện múa kiếm. Trước kia ở trước mặt Lăng Viễn Kiếm, Lăng Tử Nhan chỉ hoa chân múa tay làm bộ, cho tới bây giờ cũng chưa từng thật sự luyện võ, mà hôm nay lại luyện nghiêm túc dị thường.

“Đinh!” Rút ra Băng Huyền kiếm, nhất chiêu nhất thức xuất ra. Lúc mới luyện thực khó khăn, khi xoay ngang thực hao phí rất nhiều sức lực, đến đoạn phải nghiêng người lại càng nan giải. Chiêu thức đều đúng, chỉ là luyện không thông, mới luyện một nửa Lăng Tử Nhan đã buông kiếm, ngồi xuống đất, tính tình lại phát tác, hai tay nâng má, lập tức nghĩ đến gương mặt xinh đẹp của Dương mạc Tuyền. Rồi lại nghĩ đến việc nhiều lần so kiếm cùng ca ca đều thua hắn, tính hiếu thắng lại bạo phát, một lần nữa nhặt thanh kiếm trên mặt đất lên, chịu đựng nỗi phiền muộn trong lồng ngực mà chăm chỉ luyện lại lần nữa. Quả nhiên sau nhiều lần luyện tập liền dần dần thuần thục hẳn lên, lại nhớ tới câu thất tự kiếm quyết mà phụ thân đã dạy: “quải điểm thiêu lạt liêu phách”*.

(* móc, đâm, gạt, ngược, hất, chẻ)

Một bộ kiếm pháp được thi triển, không ngờ lại lưu loát như hành vân lưu thuỷ (nước chảy mây trôi), sinh động liền mạch, mũi kiếm xẹt qua mặt cự thạch, hoa lửa văng ra tứ phía. Lăng Tử Nhan nhìn trường kiếm trong tay, ngay cả chính nàng cũng không dám tin tưởng.

Kỳ thật Lăng Tử Nhan vốn thiên tư đĩnh ngộ, chỉ có điều không chịu cố gắng, những thứ như kiếm chiêu hay kiếm quyết nàng điều hiểu rõ ràng, nhưng bình thường chỉ luyện sơ mà thôi, khi lâm địch đương nhiên chỉ có bại. Thực khó có dịp nàng lại hạ quyết tâm muốn luyện võ công cho tốt như lúc này, công lực tuy còn kém cỏi nhưng cũng đã không phải cái loại vẽ hổ không xong lại thành mèo ba chân như lúc trước nữa. Nếu như có thể chăm chỉ luyện tập thêm, chớ nói những kẻ như Lí Vi Tu, mà cho dù là Lăng Tử Hạo cũng sẽ không quá năm ba chiêu liền chịu thua.Tuy thời tiết giá lạnh, vậy mà Lăng Tử Nhan lại luyện công đến mồ hôi đầm đìa, thấy Lạc Nhạn trở về liền tiện thể phân phó cho nàng mang nước đến cho mình tắm rửa, còn rải thật nhiều hoa vào trong bồn nước, thay y phục xong xuôi lập tức hương thơm nức mũi. Lúc này Lăng Tử Nhan mới dẫn theo Lạc Nhạn đến phòng Dương Mạc Tuyền, lại thấy cửa phòng đóng chặt, Bế Nguyệt canh giữ trước cửa.

Lăng Tử Nhan đến gần hỏi: “Tẩu tẩu đâu?”

Bế Nguyệt hỏi: “Thiếu nãi nãi đang tắm rửa thưa tiểu thư.”

Lăng Tử Nhan lập tức hối hận, nếu sớm biết thì nàng đã lại đây cùng tẩu tẩu tắm rửa rồi, trong đầu lại tưởng tượng thấy bộ dáng nàng như đoá phù dung nở rộ.

Lạc Nhạn ở bên cạnh lôi kéo ống tay áo của nàng, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, thu liễm một chút, nước miếng sắp chảy ra cả rồi.”

Lăng Tử Nhan trợn mắt liếc nàng một cái, sau đó nói: “Vậy ta ở đây chờ tẩu tẩu ra.”

Bế Nguyệt lại nói: “Thiếu nãi nãi đã phân phó, nếu tiểu thư lại đây thì xin mời người trở về, hôm nay nàng có phần không khoẻ, không muốn có người quấy rầy.”

Lăng Tử Nhan vừa nghe liền nổi giận: “Rõ ràng tẩu tẩu đã đáp ứng với ta, sao có thể đổi ý được?” Lại đã quên mất là do chính nàng chơi xấu.

Bế Nguyệt nói: “Tiểu thư, người vẫn nên trở về đi, đừng khiến Bế Nguyệt khó xử.”

Lăng Tử Nhan vô kế khả thi, bèn hướng Lạc Nhạn nháy mắt, Lạc Nhạn hiểu ý, lập tức tiến lên ôm lấy cánh tay Bế Nguyệt, cười nói: “Bế Nguyệt tỷ, ta đã học thêu nhiều ngày nay rồi nhưng mà vẫn có một vài thủ pháp không hiểu rõ lắm, ngươi đến phòng ta dạy cho ta đi!” Vừa nói vừa hướng ngoài cửa lôi kéo nàng đi.

Tiểu kỹ xảo kiểu đấy làm sao mà Bế Nguyệt không nhìn ra được, liền giãy khỏi cánh tay Lạc Nhạn, nói: “Thiếu nãi nãi đã phân phó, Bế Nguyệt không dám…”

Lăng Tử Nhan lập tức trừng mắt giận dữ cắt ngang lời nàng: “Lời thiếu nãi nãi nói thì ngươi nghe, lời ta nói ngươi dám không nghe?”

Lạc Nhạn thừa lúc Bế Nguyệt còn đang hết sức do dự liền vội vàng lôi nàng đi, không quên ngoái lại làm ra một cái thủ thế thành công với Lăng Tử Nhan (kiểu hai ngón chữ V ý)

Thế này Lăng Tử Nhan mới vừa lòng cười rộ lên.

Dương Mạc Tuyền ở bên trong nghe được phía ngoài có tiếng động, biết Lăng Tử Nhan đến đây, một lát sau lại không nghe thấy tiếng người nói mới hỏi: “Bế Nguyệt, Nhan nhi đi rồi sao?”

Lăng Tử Nhan đứng ở cửa bồi hồi một chút rồi mới đẩy cửa đi vào, chỉ thấy sau bình phong ẩn hiện một thân hình nhỏ nhắn xinh đẹp. Dương Mạc Tuyền đang mặc y phục, động tác mềm nhẹ thong thả, tao nhã vô cùng, Lăng Tử Nhan nhìn không thèm kiêng kị, chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô.

Dương Mạc Tuyền đi ra từ sau bình phong, liếc mắt liền thấy được bộ dáng Lăng Tử Nhan trợn mắt há hốc mồm, tưởng nàng dám nhìn lén mình, mặc dù cách một tấm bình phong nhưng thế cũng đủ để khiến Dương Mạc Tuyền xấu hổ. Mặt lập tức đỏ bừng, cả giận nói: “Nhan nhi! Ngươi càng lúc càng lớn mật!”Lúc này Lăng Tử Nhan mới nhận ra bóng dáng phía sau bình phong đã không còn, mà lại thấy Dương Mạc Tuyền vẻ mặt giận dữ đứng trước mặt mình, vốn định nhận lỗi, ý nghĩ xoay chuyển, lại cười nói: “Tẩu tẩu, Nhan nhi như thế nào mà lớn mật?”

“Ngươi…ngươi nhìn lén ta tắm rửa!” Dương Mạc Tuyền nói xong, mặt càng đỏ hơn.

Lăng Tử Nhan lại trưng ra vẻ mặt vô lại: “Thật ra ta cũng muốn nhìn, nhưng mà cách cái bình phong, cái gì cũng chưa thấy mà.”

Biết rõ Lăng Tử Nhan lại khua môi múa mép, nhưng Dương Mạc Tuyền vẫn nghiêm trang giảng đạo lý với nàng: “Cách bình phong cũng không được, ngươi không biết cái gì gọi là ‘phi lễ chớ nhìn’ sao?”

“A, thì ra là thế!” Biểu tình Lăng Tử Nhan như thể vừa bừng tỉnh đại ngộ, sau đó vẻ mặt khiêm tốn thỉnh giáo, hỏi: “Vậy lúc trước tẩu tẩu nhìn thấy hết toàn thân Nhan nhi thì phải nói thế nào đây?”

Dương Mạc Tuyền lập tức nhớ tới chuyện lần trước đưa y phục cho nàng, hơn nữa trước đó nàng bị thương còn giúp nàng bôi thuốc, quả thật đúng là đã nhìn hết toàn thân nàng, đành phải nói: “Ta là vô tâm nhìn thấy, còn ngươi là cố ý.”

Lăng Tử Nhan nhíu mày: “Tẩu tẩu vô tâm liền nhìn thấy hết ta từ trên xuống dưới, còn ta cố ý lại ngay cả cánh tay tẩu tẩu cũng chưa thấy, lại còn chịu cái tội ‘phi lễ chớ nhìn’, xem ra vẫn là ta chịu thiệt!”

Dương Mạc Tuyền cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười, để Lăng Tử Nhan nghiêm túc giảng đạo lý, khẳng định sẽ không rõ ràng hợp lý như vậy, thế nhưng cái kiểu tranh cãi không biết xấu hổ như thế này thì nàng lại giỏi nhất, liền không thèm dây dưa với nàng đề tài này nữa, nói: “Không phải ta đã bảo Bế Nguyệt nói với ngươi, đêm nay ngươi không cần lại đây sao?”

Lăng Tử Nhan lập tức giả ngây giả dại: “Bế Nguyệt? Không thấy nàng a, ta thấy cửa không có ai nên mới trực tiếp vào, không nghĩ tới lại đúng lúc tẩu tẩu đang tắm.” Nói như thế, thuận tiện đem tội danh nhìn lén phủi sạch sẽ không còn một mảnh.

Dương Mạc Tuyền cũng lười phản bác, chỉ nói: “Ngươi về đi, ta muốn một mình yên tĩnh một chút.”

Lăng Tử Nhan lại ôm lấy bả vai nàng, cả người tựa sát vào, tò mò hỏi: “Tẩu tẩu có tâm sự sao? Nói ra xem Nhan nhi có thể giúp hay không.”

Dương Mạc Tuyền lập tức ngửi được một cỗ hương hoa từ trên người nàng, không giống bình thường, nhưng cũng thật dễ ngửi, nhất thời quên đẩy nàng ra, nói: “Không có tâm sự gì cả, chỉ là thân thể có chút không khoẻ.”

“Thân thể không khoẻ? Vậy Nhan nhi lại càng phải lưu lại chiếu cố người.” Lăng Tử Nhan nói xong còn giúp đỡ nàng ngồi xuống, tay vẫn không buông ra, một làn hương thơm ngát truyền tới mũi từ trên người nàng, tâm tư liền bắt đầu loạn động.

Dương Mạc Tuyền thấy nói thế nào Lăng Tử Nhan cũng tìm được lý do phản bác, cũng không khách khí với nàng nữa, ngẩng đầu nhìn nàng, nói: “Ta không muốn nhìn thấy ngươi, trở về đi!” Lại thấy Lăng Tử Nhan có tai như điếc, chăm chú nhìn mình, nhãn tình loé ra quang mang, vừa quen thuộc lại xa lạ, nóng rực tựa hồ có thể đem nàng thiêu đốt, lập tức liền cúi đầu, tránh né ánh mắt nàng, có chút mất tự nhiên hỏi: “Vì sao ngươi nhìn ta như vậy?”

Lăng Tử Nhan không đáp, ghé sát vành tai nàng, dùng thanh âm cực nhỏ nhẹ, nói: “Ta cũng không biết.”

Dương Mạc Tuyền run rẩy một chút, chẳng những mặt nóng lên, mà ngay cả hô hấp cũng thấy khó khăn.

_Hết chương 27_

(1) Hạch đào tô: bánh hạnh nhân




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.07.2017, 11:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2016, 10:15
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5843
Được thanks: 747 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Bách hợp - Cổ đại] Đại thú tân nương - Lạc Khuynh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



28: Bị chặn cướp
  

Một tay Lăng Tử Nhan đặt lên bàn, tay còn lại để lên lưng ghế, mặt dán sát bên tai Dương Mạc Tuyền, hơi thở phả ra đều là một làn hương thơm ngát thấm lòng người, trong đầu đã sớm mê muội đến gần như trống rỗng.

Loại tư thế ái muội đến tận cùng này làm cho Dương Mạc Tuyền đứng ngồi không yên, mà đứng lên lại không ổn, nếu đứng lên thì vừa đúng bị Lăng Tử Nhan ôm chặt vào lòng, đành phải nói: “Nhan nhi, có thể cách xa ta một chút không? Ta hơi khó thở.”

Lăng Tử Nhan nghe âm thanh ôn nhu mềm mại của nàng, chẳng những không buông ra, ngược lại càng thấy hưởng thụ, đánh bạo vươn đầu lưỡi, liếm nhẹ vành tai nàng.

Tai là địa phương mẫn cảm nhất, chỉ nhẹ nhàng liếm một cái, cũng đủ để tâm Dương Mạc Tuyền run rẩy, một ý niệm mãnh liệt nảy sinh trong đầu nói cho nàng biết như thế này là việc không thể. Cái gì cũng bất chấp, trực tiếp bật dậy, theo phương hướng này bả vai lại vừa lúc đụng phải cằm Lăng Tử Nhan.

Lăng Tử Nhan thét lên một tiếng kinh hãi, không may cắn phải đầu lưỡi mình, đầu óc cũng theo đó mà thanh tỉnh.

Dương Mạc Tuyền thấy bộ dáng nàng khổ sở, nghĩ nàng giả vờ, có cảm giác vui sướng khi người khác gặp hoạ, nói: “Ngươi xứng đáng!” Cũng không thấy Lăng Tử Nhan cãi lại, tay vẫn còn che miệng, cau mày, khoé mắt rưng rưng, hình như thực sự bị thương, lúc này Dương Mạc Tuyền mới lo lắng hỏi: “Ngươi không sao chứ? Bỏ tay ra để ta xem sao.”

Lúc này Lăng Tử Nhan mới vươn đầu lưỡi, vẻ mặt uỷ khuất, ấp úng mơ hồ không rõ: “Rốt cục ta cũng biết cái gì gọi là ‘ăn trộm gà không được lại còn mất nắm thóc’.”

Dương Mạc Tuyền thấy lưỡi nàng cũng không bị cắn nát, yên lòng, nhịn cười nói: “Ai bảo ngươi làm mấy chuyện xấu cơ, xem lần sau ngươi còn dám hay không.”

Đợi cảm giác đau đớn giảm đi tương đối rồi, Lăng Tử Nhan mới khẽ đảo mắt, nói: “Cùng lắm thì lần sau ta không vụng trộm mà làm là được rồi.”

Dương Mạc Tuyền lắc đầu. Nói cũng đã nói, khuyên cũng đã khuyên, thế nhưng Lăng Tử Nhan lại thuỷ chung không chịu từ bỏ ý niệm đó trong đầu, càng đáng sợ hơn là chính mình chẳng những không kinh hoảng như lúc đầu mà lại còn có chút quen với hành động vô cùng thân thiết của nàng. Nếu cứ tiếp tục như vậy, ngay cả mình cũng không có cách nào bảo trì được ý thức thanh tỉnh nữa, phải làm sao đây? Lập tức vẻ mặt lạnh băng, nói với Lăng Tử Nhan: “Nhan nhi, ngươi vẫn nên trở về phòng đi!”

Bất quá chiêu này lại vô tác dụng với Lăng Tử Nhan, nàng đã sớm nhìn thấu tính mạnh miệng nhưng mềm lòng của Dương Mạc Tuyền, lập tức ngã xuống giường, còn lười biếng duỗi lưng, nói: “Tẩu tẩu thật nhẫn tâm nha, hôm qua bị người cắn nát môi, hôm nay lại bị ngươi làm thương đầu lưỡi. Người luôn nói lễ giáo với ta, vậy mà chính mình lại làm không được, không chịu nhận lỗi cũng thôi, lại còn liều mạng đuổi ta đi, đây là cái đạo lý gì?”

Quả nhiên Dương Mạc Tuyền không có biện pháp với nàng, nói chuyện đạo lý với vô lại thì có ích gì, hơn nữa nàng nói cái gì mà cắn nát môi, lưỡi bị thương,… rõ ràng là lỗi của chính nàng, vậy mà ăn nói ái muội như thế, làm cho Dương Mạc Tuyền không phản bác nổi, đành phải nằm xuống bên cạnh, không thèm nhắc lại.

Nếu châm chọc khiêu khích thì Lăng Tử Nhan còn có thể cùng nàng càn quấy một phen, thấy nàng không nói lời nào, trong lòng cũng bắt đầu hoảng, nắm lấy tay nàng, áp lên má mình cọ xát, nói: “Nhan nhi chỉ nói giỡn với người thôi mà, làm sao có thể trách cứ tẩu tẩu được?”

Dương Mạc Tuyền thở dài một hơi, nói: “Ta không giận ngươi.”

Lăng Tử Nhan hỏi: “Vậy vì sao người không nói lời nào?”

Dương Mạc Tuyền nghĩ thầm, ta làm sao cũng không thể nói cho ngươi biết ta càng ngày càng thích ngươi thân cận, phải không? Chỉ nói: “Ta đang suy nghĩ một điều.”

Lăng Tử Nhan hỏi: “Chuyện gì?” Hỏi xong lại chợt nghĩ ra một việc, hỏi: “Có phải nghĩ đến chuyện về ca ca không?”

Dương Mạc Tuyền không đáp, xem như cam chịu, đối với nàng Lăng Tử Hạo quả thật là một cái nan đề khác.

Lăng Tử Nhan biết mình đoán trúng, ngầm bực, ta còn ở bên cạnh mà lại nghĩ đến ca ca. Càng nghĩ càng giận, vừa lúc đang cầm tay nàng, liền tiện thể đặt lên miệng cắn một cái.

Dương Mạc Tuyền bị đau cả kinh bật dậy, rút cánh tay về, bất mãn nhìn nàng, thầm oán nói: “Đang yên đang lành sao tự dưng cắn ta?”

Lăng Tử Nhan lại kéo tay nàng qua, chỉ thấy trên cổ tay trắng nõn xuất hiện một dấu răng, lại còn lộ ra tơ máu, nhìn vậy cũng có thể thấy được nàng cắn mạnh đến mức nào. Trước tiên ở miệng vết thương của nàng nhẹ nhàng thổi thổi, sau đó mới nói: “Nàng bây giờ còn chưa thuộc về ta, ta chỉ là muốn trước tiên lưu lại chút ấn ký trên người nàng mà thôi.”

Trái tim Dương Mạc Tuyền đột nhiên tê rần, không ngờ Lăng Tử Nhan lại có ý niệm ngốc như thế trong đầu. Không đành lòng làm nàng tổn thương, nhưng mà cũng đành phải nói cho nàng một sự thật: “Nhan nhi, ta là thê tử của ca ca ngươi, giờ hắn về, nói không chừng ngay đêm đó liền…”

“Liền cái gì?” Lăng Tử Nhan nghi hoặc nhìn nàng.

Dương Mạc Tuyền thấy nàng vẻ mặt mờ mịt, nói tới đây mà vẫn chưa hiểu được ý tứ của mình, đành phải đỏ mặt nói: “Liền động phòng.”

Cũng khó trách Lăng Tử Nhan không hiểu, chỉ có cô nương sắp xuất giá thì mẫu thân các nàng mới có thể nói cho các nàng biết cái gì là chuyện phòng the, nhưng cách nói lại cực kỳ mờ mịt, ngay cả Dương Mạc Tuyền cũng chưa hiểu rõ hết, huống chi là khuê nữ như Lăng Tử Nhan. Mặc dù nàng rất thích Dương Mạc Tuyền, ngẫu nhiên tình cảm trào dâng khó kiềm chế thì hôn nàng một cái, còn đối với những việc kia quả thật đúng là không hiểu.

Lăng Tử Nhan nói: “Động phòng? Ngày đó thành thân không phải chúng ta đã động phòng rồi sao? Ngay cả khăn trùm đầu cũng là ta vén, vì sao còn muốn động phòng?”

Dương Mạc Tuyền cũng không có cách nào giải thích với nàng, chỉ nói: “Dù sao ta sớm muộn gì cũng sẽ trở thành người của ca ca ngươi.”

Mặc dù Lăng Tử Nhan không biết rõ rốt cuộc “động phòng” có nghĩa gì, nhưng câu này nghe cũng hiểu, lập tức chính nghĩa lẫm liệt nói: “Không được! Nàng không thể thích ca ca, ta biết nàng cũng không thích ta, nhưng ta sẽ khiến cho nàng thích ta!”

Dương Mạc Tuyền thấy nét kiên nghị trên gương mặt Lăng Tử Nhan, lại thở dài một hơi, nói: “Nhan nhi thực quá đơn thuần, đến khi nào ngươi mới có thể lớn lên đây?”

Lăng Tử Nhan lại nhìn nàng nói: “Ta sẽ đọc sách thật nhiều, luyện võ thật tốt, nhất định còn mạnh hơn ca ca, ta sẽ bảo vệ nàng.” Như thể dùng hết toàn bộ khí lực để thốt lên một lời thề, nói xong liền quay đầu nhắm mắt ngủ.

Dương Mạc Tuyền nhìn gương mặt nàng, thật lâu cũng không thể ngủ được.

***

Nếu không phải Lạc Nhạn đến gõ cửa thì có khi Lăng Tử Nhan đã sớm ngủ quên, quên luôn cả chính sự. Vội vàng đánh thức Dương Mạc Tuyền, nói với nàng: “Tẩu tẩu, hôm nay thời tiết quang đãng sáng sủa, chúng ta đi Báo Ân Tự dâng hương đi.”

Bởi vì ngủ muộn nên Dương Mạc Tuyền vẫn còn đang say giấc nồng, hoàn toàn không nghe thấy nàng nói cái gì, chỉ “ừ” một tiếng, lại nhắm mắt lại. Lăng Tử Nhan không có cách nào khác đành phải kéo chăn trên người nàng ra.

Một trận mát lạnh thổi qua, quả nhiên Dương Mạc Tuyền thanh tỉnh một chút, khó hiểu hỏi: “Làm sao vậy?’’

Lăng Tử Nhan lập tức nói: “Ở Tô Châu chúng ta có Báo Ân Tự rất linh nghiệm, cầu gì được nấy. Tẩu tẩu, chúng ta cùng nhau đi đi!”

Dương Mạc Tuyền không khơi dậy nổi hứng thú: “Đang yên đang lành dâng hương cái gì? Hơn nữa ta cũng không có yêu cầu gì, ta không đi.”

“Không được, ngươi không đi thì thế nào thành công được?” Lăng Tử Nhan cầm y phục của nàng, đưa tay hướng y sam của nàng kéo, không cẩn thận chạm phải một phiến mềm mại, lập tức có cảm giác khác thường, nhưng lại quên rút tay lại, hoàn toàn đặt gọn bên trên.

Lúc này Dương Mạc Tuyền đã hoàn toàn tỉnh lại, mặt đỏ tai hồng đoạt lại y phục, đi xuống giường, nói: “Ta đi là được chứ gì.”

Lăng Tử Nhan vẫn còn đang đắm chìm trong cảm giác tuyệt vời, chẳng nghe lọt vào tai câu nào.

Hai người chậm rãi đi ra, Bế Nguyệt bưng chậu rửa mặt, Lạc Nhạn bưng điểm tâm, đã đợi khá lâu rồi.

Lăng Tử Nhan vừa ăn vừa hỏi: “Lạc Nhạn, kiếm của ta đã mang theo chưa?”

Lạc Nhạn nói: “Rồi ạ.”

Dương Mạc Tuyền ngạc nhiên thắc mắc: “Đi dâng hương thì mang kiếm theo làm gì?”

Lăng Tử Nhan nuốt thức ăn còn trong miệng rồi mới nói: “Báo Ân Tự ở ngoài thành, ta sợ trên đường có kẻ xấu nên muốn mang theo phòng thân.”

Nếu Báo Ân Tự là nơi hương khói tràn đầy, như thế nào lại có kẻ xấu đây? Dương Mạc Tuyền biết trong đầu Lăng Tử Nhan luôn có đầy những ý tưởng ngạc nhiên cổ quái, cũng không định phản bác.

Dùng xong bữa sớm một chút, Lăng Tử Nhan định trực tiếp xuất phủ, Dương Mạc Tuyền lại không đồng ý, cùng nàng đi đến chỗ Từ Liễu Thanh. Từ Liễu Thanh nghe nói các nàng đi dâng hương, chẳng những đồng ý mà còn muốn đi cùng các nàng.

Lăng Tử Nhan lập tức bối rối, vội vàng nói: “Nương, người mới từ Kim Lăng về được vài ngày, đi lại mệt nhọc, người cứ ở nhà nghỉ đi, lần sau Nhan nhi sẽ lại đi cùng người.”

Từ Liễu Thanh khẽ gắt: “Con cho rằng nương của con là bà lão tám mươi tuổi sao, có chút lộ trình ấy mà không đi được? Ca ca con sắp về rồi, vừa lúc đi dâng hương bái phật, hy vọng Lăng gia chúng ta có thể sớm ngày thêm con cháu để kéo dài hương hoả, lại cầu Bồ Tát phù hộ cho con sớm tìm được như ý lang quân.”

Dương Mạc Tuyền nghe thế liền cúi đầu, Lăng Tử Nhan vẫn còn muốn khuyên, nhưng thế nào cũng không khuyên nổi nàng không cần đi nữa.

Lần trước khi các nàng xuất môn, dẫn theo nhiều người, gây động tĩnh náo loạn không nhỏ, lần này Từ Liễu Thanh nói đi dâng hương phải có lòng chân thành, không thể xúc phạm Phật tổ, vì thế chỉ một người dẫn theo một nha hoàn xuất phủ.

Trước tiên đi đến hương chúc điếm (cửa hàng bán hương và nến) mua mấy thẻ hương.Mới ra khỏi thành, sao biết đi được ba dặm đã bị một đám khất cái chặn đường.

Từ Liễu Thanh thấy bọn họ quần áo tả tơi thật đáng thương liền để Tu Hoa đi phát cho chút bạc vụn, nào biết nhóm khất cái kia cũng không đưa tay ra nhận, tất cả mọi người đều thầm lấy làm kỳ.

Khất cái cầm đầu đem lọn tóc rủ trên trán hất sau đầu, chắp tay sau lưng, mặc dù ăn mặc rách nát nhưng cũng trở nên có vài phần nhã nhặn, nói: “Tuy chúng ta ăn cơm trăm họ nhưng cũng không phải loại người ăn không trả tiền hay lấy không cái gì.”

Vừa rồi bị mớ tóc rối che mất, nhìn không ra niên kỷ của hắn, giờ lộ ra khuôn mặt, nhìn cũng bất quá chỉ mới ba mươi tuổi, trẻ tuổi khoẻ mạnh mà lại làm khất cái, lại nhìn những người khác cũng không khác lắm, không phải lão nhược phụ nhụ (ông lão già yếu, phụ nữ và trẻ em), Từ Liễu Thanh lập tức thu hồi lòng thương hại, nói: “Nếu không cần bố thí, vậy không nên cản đường chúng ta.”

Đám khất cái kia vừa không nhận bạc cũng không chịu nhường đường, làm cho Từ Liễu Thanh nổi giận, trầm giọng nói: “Chẳng lẽ muốn ta mời quan phủ đến thì các ngươi mới chịu rời đi?”

Trung niên khất cái kia nói: “Ta không nói không cần các ngươi bố thí, chỉ là không thể lấy không công, ta và vài huynh đệ đều có chút công phu chân tay, muốn khoa chân múa tay so chiêu với mấy người. Nếu huynh đệ ta may mắn thắng, vậy phiền phu nhân lưu lại một trăm lượng bạc làm phần thưởng. Nếu chúng ta thua, sẽ không nói hai lời liền lập tức nhường đường cho các ngươi.”

Từ Liễu Thanh cuối cùng cũng hiểu được, cười lạnh nói: “Nguyên lai các vị không phải kẻ hành khất mà lại là cường giả.”

Khất cái cười nói: “Vẫn là phu nhân tinh mắt, bất quá cũng giống nhau, đều là kẻ ăn cơm trăm họ thôi.”

Từ Liễu Thanh trong lòng lo lắng, trị an ở Tô Châu vẫn luôn tốt, thế nào lại tự dưng chạy ra một bang chặn đường cướp của thế này? Mặc dù đối phương chỉ có năm sáu người, nhưng tất cả đều là nam nhân, lại còn có võ công, mà bên này các nàng đều là nữ nhân, chỉ có Nhan nhi mới biết võ, mà lại còn là loại mèo ba chân. Rời khỏi nhà đã xa, có kêu cứu thì sợ thủ vệ cũng không nghe thấy, tự dưng nghe lời Nhan nhi, cái gì mà đường tắt, ngay cả bóng người qua lại cũng không thấy, giờ chỉ có thể lấy tiền miễn tai hoạ. Mà vấn đề là xuất môn đi dâng hương, sợ tiết độc thần linh lên không mang nhiều ngân lượng như vậy, đành tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay, đặt xuống dưới, nói: “Hôm nay chúng ta đi lên miếu bái phật, không muốn vũ đao lộng thương, vòng tay này của ta ít nhất có giá hơn hai trăm lượng bạc, các ngươi cầm lấy đi.”

Lạc nghe Lăng Tử Nhan quát: “Chậm đã, không phải là đánh nhau sao? Sợ cái gì? Hà tất phải để bọn chúng chiếm tiện nghi!”

“Nhan nhi!” Từ Liễu Thanh vội vàng giữ chặt lấy nàng. Nàng thật đúng là không biết trời cao đất dày gì, tiền tài là chuyện nhỏ, nếu bọn người này không có chủ ý với tiền bạc mà là thèm nhỏ dãi sắc đẹp của các nàng thì lại càng nan giải.

Lăng Tử Nhan không nghe khuyên bảo, rút kiếm ra nhảy lên phía trước, kêu lên: “Rút kiếm tiếp chiêu!”

Mấy tên khất cái chạy lại phía bụi cây, trong chốc lát đã lôi ra các loại binh khí, có trường kiếm, đoản nhận (dao găm), đem Lăng Tử Nhan vây lại.

Những người khác đều thối lui đứng sang một bên, nét mặt cấp bách, Dương Mạc Tuyền càng khẩn trương, khoé mắt rưng rưng lệ, chỉ có Lạc Nhạn biết rõ trong lòng, bộ dáng thuần tuý là xem kịch vui.

_Hết chương 28_



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.07.2017, 11:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2016, 10:15
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5843
Được thanks: 747 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Bách hợp - Cổ đại] Đại thú tân nương - Lạc Khuynh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



29: Nhân duyên sâm


Thì ra những kẻ gọi là cường đạo này bất quá chỉ là người Lăng Tử Nhan tiêu tiền thuê đến diễn trò, vốn nghĩ đến cái gì mà anh hùng cứu mỹ nhân, kết quả lại thành cứu mẫu thân, đâm lao đành phải theo lao, không đánh cũng phải đánh.

Cho nên một đám người mặc dù đánh rất kịch liệt nhưng cũng chỉ là đẹp mắt, không hề có ai bị thương, mà trước đó đã nói rõ đánh khoảng thời gian một chén trà nhỏ thì bọn họ sẽ giả bộ thua rồi chạy trốn.

Lăng Tử Nhan đông một kiếm, tây một cước, dáng người nhẹ nhàng, múa thật đẹp mắt, ngay cả Từ Liễu Thanh cũng âm thầm lấy làm kỳ, võ công của nàng biến thành tốt đến vậy từ khi nào?

Đại hán cầm trường tiên (roi dài) một roi đánh tới trước mặt Lăng Tử Nhan, Lăng Tử Nhan bay lên không đá một cước, đại hán làm bộ bay ra ngoài, kết quả lại trật phương hướng, giả bộ lại hơi quá, trực tiếp rơi xuống bên chân Dương Mạc Tuyền, bị ngã một cái choáng váng, tuỳ tay quơ một phát liền chụp trúng chân Dương Mạc Tuyền.

Dương Mạc Tuyền lập tức thét một tiếng kinh hãi, định lui lại, cuối cùng thành ra lại cũng ngã xuống đất.

Lăng Tử Nhan nghe được thanh âm Dương Mạc Tuyền liền nhìn về phía nàng, lại thấy nàng té ngã, còn tưởng rằng đại hán kia vô lễ với nàng, lập tức đẩy những người kia ra chạy vội lại đây, mũi kiếm đâm trúng bàn tay còn đang tóm lấy chân Dương Mạc Tuyền, đại hán đau đớn liền buông tay, như con cá bị thả vào nước sôi, lập tức nhảy dựng lên, cả giận nói: “Tại sao ngươi đả thương ta?”

Lăng Tử Nhan cũng cả giận nói: “Ai cho phép ngươi làm nàng tổn thương!”

Đầu mục cầm đầu thấy hai người nổi lên tranh chấp, bản tính lại bắt đầu rục rịch, tuy nói đã thu một trăm lượng bạc, nhưng là bạc thì có ai lại ngại ít bao giờ đâu. Nhìn đôi vòng ngọc của Từ Liễu Thanh, trong suốt sáng bóng, nói không chừng quả thật có giá trị đến hơn hai trăm lượng bạc, lại nhìn các nàng đều là hạng nữ lưu, còn người người trời sinh mĩ mạo, nhất là tiểu thư cầm kiếm kia cùng thiếu phu nhân ngã xuống đất đều là tuyệt sắc giai nhân, nếu như đem các nàng đoạt lấy, vậy thật đúng là hưởng hết diễm phúc nhân gian. Nghĩ như thế liền sinh ác ý, đi tới cười nói: “Khiến tiểu thư tức giận, quả thật là huynh đệ ta không đúng.”

Lăng Tử Nhan “hừ” một tiếng.

Đầu mục lại nói: “Hàn xá ngay gần đây, không bằng thỉnh phu nhân cùng tiểu thư đi qua nghỉ một lát, để huynh đệ bọn ta có thể châm trà giải thích với mọi người.”

Lăng Tử Nhan thấy hắn nói khách khí, cũng hết giận, nói: “Không cần, các ngươi đã đánh không lại ta thì mau tránh đường đi!”

Từ Liễu Thanh nhíu mày lắc đầu, nữ nhi nàng thật đúng là ngây thơ, ngay cả lời này cũng nghe không hiểu nữa, liền tiến lên từng bước, cười nói: “Tiểu nữ lỗ mãng, làm vị đại ca này bị thương, vòng tay này coi như chi phí thuốc thang đi. Chúng ta đi dâng hương, nếu chậm chạp không về thì chỉ sợ Vương gia sẽ sai người đi tìm, còn thỉnh đi ngay cho kịp.”

Đầu mục nghe nàng nói là Vương phủ, trong lòng cả kinh, thấy cách các nàng ăn mặc còn tưởng chỉ là gia đình giàu có bình thường. Tuy nói hắn ở sơn trại huyện bên cạnh, nhưng Vương gia chẳng phân biệt nơi quản hạt, nếu dưới cơn giận dữ tiêu diệt hết hang ổ của hắn, vậy là mất nhiều hơn được, liền nhận lấy vòng tay, nặn ra một nụ cười tươi, nói: “Vẫn là phu nhân thông tình đạt lý, vừa rồi tiểu thư làm vài huynh đệ của ta bị thương, quả thật cần chút tiền thuốc thang, vậy ta đây sẽ không khách khí nhận lấy.”Lăng Tử Nhan thấy hắn chẳng những thu bạc của mình mà còn cầm vòng tay mẫu thân, một bút mua bán lại phải trả hai phần thù lao, làm sao đồng ý, đoạt lại vòng tay trả cho Từ Liễu Thanh, sau đó nói: “Nương, chúng ta đi.”

Đầu mục vốn kiêng kị các nàng có bối cảnh là Vương phủ chứ không phải sợ các nàng, thấy Lăng Tử Nhan không biết tốt xấu như thế, hắn vốn là người trong lục lâm, quản cái gì mà Vương gia chứ? Lập tức ác tâm sinh thêm can đảm, cười lạnh nói: “Vậy thỉnh phu nhân tiểu thư, tính cả vòng tay này cùng lưu lại đi!”

Lăng Tử Nhan nhướn mày, cầm kiếm quát: “Vậy phải xem xem các ngươi có bổn sự lưu chúng ta lại không đã!”

Lúc này không phải làm ra vẻ mà thực sự động thủ, may mắn một người đã bị Lăng Tử Nhan đâm bị thương, còn lại bốn người, Lăng Tử Nhan lại có Băng Huyền kiếm trong tay, nhất thời cũng chưa bại.

Trường diện lúc này tự nhiên hung hiểm hơn nhiều so với vừa rồi, uổng cho Từ Liễu Thanh túc trí đa mưu giờ cũng vô kế khả thi, chỉ có thể hết sức vạn phần lo lắng.

Vài người đột nhiên đi ra từ trong rừng cây, trong đó có một người nhìn thấy phía trước có đánh nhau, liền lớn tiếng nói: “Thiếu gia, có người đánh nhau.”

Đám người Dương Mạc Tuyền lập tức nghe được một thanh âm quen thuộc: “Sao? Náo nhiệt như vậy a, ta đây cũng hảo hảo nhìn một chút.”

Chỉ thấy Lí Vi Tu một tay cầm cung, một tay mang theo một con thỏ đầm đìa máu chảy từ trong rừng đi ra.

Từ Liễu Thanh thấy là hắn, trong lòng mừng rỡ, hô to: “Nhị công tử!”

Lí Vi Tu cũng thấy được các nàng, lại thấy người đang ẩu đả kia không phải ai khác mà chính là Lăng Tử Nhan, liền đem cung cùng con thỏ giao cho tuỳ tùng, đi đến trước mặt Từ Liễu Thanh, chắp tay chào một cái, nói: “Vương phi, sao mọi người lại xuất hiện ở chỗ này? Vì sao Quận chúa lại đánh nhau với người ta?”

Từ Liễu Thanh thấy Lăng Tử Nhan đã rơi xuống hạ phong, nếu đánh tiếp thì khẳng định sẽ bị thương, liền lo lắng nói: “Nhị công tử, phiền toái ngươi đem đám thổ phỉ đó đuổi đi trước đã, đợi lát nữa sẽ giải thích với ngươi sau.’

Lí Vi Tu gặp được cơ hội tranh công tốt như vậy, sao lại không đáp ứng được, lập tức nói với tuỳ tùng: “Còn không đi qua giúp Quận chúa!”

Mười mấy tên tuỳ tùng đi theo hắn lập tức “Vâng” một tiếng rồi đi qua.

Đầu mục kia thấy đột nhiên nhiều người đến vậy thì biết cứ tiếp tục vậy khẳng định sẽ không tốt, làm sao còn dám lưu lại, nói một tiếng “rút”, vài người liền trốn mất vô tung vô ảnh.

Lăng Tử Nhan được giải vây thì biết có người giúp nàng, quay đầu lại thấy được Lí Vi Tu, từ “đa tạ” vừa lên đến miệng lại nuốt xuống, trực tiếp đi đến bên Dương Mạc Tuyền, hỏi: “Tẩu tẩu, vừa rồi người bị ngã, không có việc gì chứ?”

Dương Mạc Tuyền thấy y phục Lăng Tử Nhan không có vết máu, biết nàng không bị thương liền yên lòng, lại thấy trán nàng đầy mồ hôi, vội dùng ống tay áo lau cho nàng, sau đó cầm tay nàng đi đến trước mặt Lí Vi Tu: “Đa tạ Lí công tử trượng nghĩa tương trợ!”Lăng Tử Nhan lại nói: “Cái gì mà trượng nghĩa tương trợ chứ, bất quả là ỷ vào nhiều người mà thôi, nếu đánh thêm một lúc nữa, khẳng định ta có thể đánh thắng những người đó.”

Từ Liễu Thanh quát: “Nhan nhi! Nhị công tử cứu ngươi mà sao lại ngay cả lời đa tạ cũng không có thế, còn lớn tiếng nói những lời đáng xấu hổ đó?!”

Lí Vi Tu vội vàng nói: “Quận chúa nói rất đúng, tại hạ bất quá là săn bắn ở đây nên trùng hợp đụng phải mà thôi, kẻ xấu là khiếp sợ mà đào tẩu, tuyệt đối không có nửa phần công lao.”

Căn bản Từ Liễu Thanh vốn không thích Lí Vi Tu, nhưng hôm nay nếu không phải có hắn thì đã chẳng thể toàn thân trở ra, lại thấy hắn khiêm tốn không tranh công, liền nảy sinh vài phần hảo cảm, nói: “Mặc kệ nói thế nào thì cũng phải đa tạ nhị công tử.”

Lí Vi Tu đáp lời: “Vương phi không cần khách khí, cứ gọi thẳng tên Vi Tu cũng được.” Thấy các nàng mang theo kim tiền cao hương(vàng mã, thẻ hương), đoán được là đi Báo Ân Tự, lại nói: “Vi Tu cũng muốn thay gia phụ cầu một cái bùa bình an, chẳng biết có được đi cùng hay không?”

Từ Liễu Thanh biết hắn muốn hộ tống các nàng đi, gặp phải chuyện vừa rồi, cũng không dám tuỳ tiện nữa, nhân tiện nói: “Đương nhiên có thể.” Rồi cùng Lí Vi Tu đi tuốt đằng trước.

Lăng Tử Nhan nắm tay Dương Mạc Tuyền, đi phía sau, vẻ mặt không phục than thở: “Cái gì mà Vi Tu? Ta thấy hắn không biết xấu hổ mới đúng (1)!”

Dương Mạc Tuyền không đáp lời này, lại hỏi: “Nhan nhi, ngươi có biết không, vừa rồi thực doạ ta đến hỏng mất, nếu ngươi bị thương thì phải làm sao bây giờ?”

Lăng Tử Nhan thấy vẻ mặt nàng thân thiết, trong lòng ngọt ngào như mật, nói: “Nhan nhi làm cho tẩu tẩu lo lắng rồi.” Sau đó trừng mắt liếc Lạc Nhạn một cái, mặc dù không nói chuyện nhưng lại dùng ánh mắt trách cứ nàng, tốn ngần ấy bạc, cuối cùng thỉnh phải người thế nào vậy?

Lạc Nhạn bị nàng trừng thật uỷ khuất, nàng nào có biết những người này, chẳng qua là đem bạc giao cho một tên thái bảo (2) ở đầu đường, để hắn đi làm, sao biết được những kẻ này đã thu bạc mà lại còn nảy sinh ác ý như thế.

Dương Mạc Tuyền lại nói: “Không nghĩ mới vài ngày mà võ công của Nhan nhi cũng rất có tiến bộ.”

Lăng Tử Nhan được nàng khen, mặt có chút đỏ, lúc trước đánh cho những người đó nước chảy hoa rơi, hoàn toàn là diễn trò, đến lúc thực sự ẩu đả cũng đã cố hết sức, nếu Lí Vi Tu đến muộn một lát thôi thì sợ là thật sự thất bại thảm hại, giờ ngẫm lại mà lòng còn sợ hãi.

***

Báo Ân Tự cũng không xa, xuyên qua cánh rừng, lại đi trong thời gian khoảng một nén nhang là đến.

Thừa lúc người khác không chú ý, Lăng Tử Nhan liền đem Lạc Nhạn kéo qua một bên hỏi: “Lần này chắc sẽ không sai sót gì chứ?!”

Lạc Nhạn vộ vàng thề: “Nhất định sẽ không!”

Thế này Lăng Tử Nhan mới buông nàng ra: “Ta lại tin tưởng ngươi một lần nữa.”Báo Ân Tự có niên đại từ rất xa xưa, bởi vì linh nghiệm nên hương khói tràn đầy, đại môn sơn hồng mở rộng, người dâng hương nối liền không dứt. Mọi người trước tiên tiến nhập Đại Hùng bảo điện, quỳ lạy dâng hương, thành kính ước nguyện xong mới đi ra thiên điện(3) xin sâm (4).

Từ Liễu Thanh để Dương Mạc Tuyền cùng Lăng Tử Nhan bốc một quẻ, đưa cho đại sư giải đoán.

Đại sư giải đoán sâm mặc hoàng sắc tăng bào, mi mục thiện lương, vừa thấy liền biết là cao tăng đắc đạo, đưa tay tiếp nhận hai quẻ sâm, phất tay áo một chút, hỏi: “Cầu cái gì?”

Từ Liễu Thanh nói: “Một cầu có con nối dõi, một cầu nhân duyên.”

Đại sư lại hỏi: “Muốn giải cái nào trước?”

Từ Liễu Thanh thấy Dương Mạc Tuyền sắc mặt thản nhiên, bộ dáng một mực thờ ơ, nhưng Lăng Tử Nhan lại nóng lòng muốn thử, liền nói: “Phiền toái đại sư giải quẻ nhân duyên trước.”

Đại sư tháo sợi dây buộc, trải rộng quẻ, thì thầm: “Thần minh định hứa bất phi khinh, thiên lí nhân duyến phối thượng hôn, hữu ý tài hoa hoa bất phát, vô tâm sáp liễu liễu thành ấm.” (5)

Từ Liễu Thanh vội hỏi: “Sâm này giải thích như thế nào?”

Đại sư vuốt râu nói: “Sâm này là quẻ tốt nhất, nghĩa là người xin sâm, nhân duyên sở cầu là do trời định, cưỡng cầu không được, ngược lại cứ thuận theo tự nhiên thì mới có thể viên mãn.”

Hạo nhi đã lấy được một người như hoa như ngọc, Nhan nhi lại có nhân duyên trời định, Từ Liễu Thanh tự nhiên tâm đại hỉ, lại hỏi: “Không biết người hữu duyên trong sâm nhắc tới đã xuất hiện chưa?”

Đại sư giương mắt, ánh mắt đảo qua mặt mọi người, cuối cùng dừng lại ở Lăng Tử Nhan, sau đó nói: “Sâm này hẳn là của vị tiểu thư này?”

Lăng Tử Nhan nghe đại sư giải thích, đặt ở trên người mình nghiệm chứng, không phải là nói nàng cùng Dương Mạc Tuyền sao? Nếu không phải là nhân duyên do trời định, như thế nào lại có khả năng để nàng đánh bậy đánh bạ mà đại thú tân nương? Cái gì “hữu ý tài hoa hoa bất phát, vô tâm sáp liễu liễu thành ấm”, một chút cũng không sai, nghĩ rằng cuối cùng Lạc Nhạn cũng làm được một chuyện theo phân phó, giờ nghe được đại sư hỏi liền vội vàng nói: “Đúng vậy.”

Đại sư gật đầu, lại nhìn mọi người, Lăng Tử Nhan lòng tràn đầy chờ mong đại sư nói ra người hữu duyên với nàng chính là Dương Mạc Tuyền, sao biết hắn lại dừng lại khi nhìn đến mặt Lí Vi Tu, đại sư nói:” Vị công tử này hẳn là còn chưa thành thân phải không?”

Lí Vi Tu thấy hắn đột nhiên hỏi mình, trước sửng sốt một chút rồi sau đó mới nói: “Chưa từng.”

Đại sư nói: “Vậy thì đúng rồi, ngươi hẳn chính là người hữu duyên với vị tiểu thư này, lúc trước chắc hẳn hai người có hiểu lầm rất sâu, cái gọi là dưa hái xanh không ngọt, cố ý theo đuổi ngược lại lại không được việc, cứ vô tâm có khi nước chảy thành sông.”

Nghe nói như vậy, Lăng Tử Nhan lập tức choáng váng, như thế nào mà đang yên đang lành lại đổ lên người Lí Vi Tu? Quay đầu nhìn hắn, thấy hắn vẻ mặt vui mừng, lòng lại càng không duyệt.

Lí Vi Tu cũng mừng rỡ như điên, hôm nay thật sự là gặp may a, đi săn lại có thể săn được nhân duyên, lần trước mặt dù cầu thân bất thành nhưng lại nhớ mãi không quên Lăng Tử Nhan, cứ nghĩ cả đời này đều không lấy được nàng, không ngờ lại phong hồi lộ chuyển.(đại loại là tình thế đảo ngược)

Từ Liễu Thanh đánh giá Lí Vi Tu, thầm nghĩ, chẳng lẽ thật sự là người này? Trước đó vài ngày tới cửa cầu thân bị cự tuyệt, chẳng phải là “dưa hái xanh không ngọt” sao? Hôm nay lại cơ duyên xảo hợp cứu được các nàng, cũng có khi không phải cử chỉ vô tâm, cái gọi là vô oan bất thành giai ngẫu (không oán không thành đôi), hắn và Nhan nhi thật đúng là giống một đôi oan gia. Dù hắn có chút thay đổi, nhưng việc chung thân đại sự của Nhan nhi thật sự có thể phó thác cho người này sao?

Trừ Lăng Tử Nhan cùng Lạc Nhạn, những người khác đều có ý tưởng không khác Từ Liễu Thanh lắm, ngực Dương Mạc Tuyền như thể bị đập mạnh, gần như ngạt thở, cũng không còn muốn nghe quẻ sâm của mình thế nào nữa, liền nói với Từ Liễu Thanh: “Nương, Mạc Tuyền cảm thấy nơi này có chút buồn, muốn đi ra ngoài dạo một chút.”

Từ Liễu Thanh vừa muốn giúp nàng giải sâm, nghĩ nàng thẹn thùng, ngượng không muốn nghe, liền gật đầu đáp ứng.

Lăng Tử Nhan vội vàng nói: “Con đi cùng tẩu tẩu.” Từ Liễu Thanh cùng tuỳ ý để nàng đi.

Lạc Nhạn vốn định đi theo, lại bị Lăng Tử Nhan giữ lại, sau đó dùng thanh âm chỉ có Lạc Nhạn nghe được, nghiến răng nghiến lợi ra vài chữ: “Quay lại sẽ tìm ngươi tính sổ.”

Bế Nguyệt thấy Lăng Tử Nhan không cho Lạc Nhạn đi theo, dù sao có tiểu thư đi cùng Dương Mạc Tuyền rồi nên nàng cũng không đi theo ra ngoài.

Lúc Lăng Tử Nhan đuổi theo liền phát hiện Dương Mạc Tuyền đã xuống đến cửa đền, vội vàng kêu lên: “Tẩu tẩu, chờ ta với!”

Dương Mạc Tuyền lại càng đi nhanh hơn.

_Hết chương 29_

(1)Tên của Lí Vi Tu, Vi: làm, gây nên, Tu: xấu hổ, ngượng ngùng à Vi Tu: biết xấu hổ > < bất tri tu: không biết xấu hổ – Lăng Tử Nhan chơi chữ.

(2) thái bảo: young delinquent, tội phạm vị thành niên =.=”

(3) thiên điện: phòng lớn ở bên cạnh đại điện.

(4) sâm: Cái thẻ có viết chữ phía trên, các đình chùa dùng để cho người xóc lấy một quẻ để mà xem xấu tốt, nhưng ở trong truyện này ta thấy hình như quẻ này dùng giấy rồi lấy dây buộc lại chứ không phải thẻ tre hay sao ý???

(5) Thần linh nhất định cho phép, thiên lý nhân duyên phối thành hôn, cố ý trồng hoa hoa không nở, vô tình cắm liễu liễu thành cây.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: TTripleNguyen và 39 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.