Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 

Đại thú tân nương - Lạc Khuynh

 
Có bài mới 11.07.2017, 11:20
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2016, 10:15
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5843
Được thanks: 747 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Bách hợp - Cổ đại] Đại thú tân nương - Lạc Khuynh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



24: Bùng nổ
  

Đã sớm không còn thấy bóng dáng Dương Mạc Tuyền ở trong hoa viên, Lăng Tử Nhan vẫn đứng đó, cảm thấy khó hiểu, rõ ràng tẩu tẩu che chờ cho nàng, vậy vì sao còn tức giận?

Lạc Nhạn ở bên cạnh khuyên nhủ: “Tiểu thư, bên ngoài rét lạnh, chúng ta cũng trở về đi?”

Lăng Tử Nhan ngoái lại nhìn Lạc Nhạn, hỏi: “Vì sao tẩu tẩu không để ý tới ta?”

Lạc Nhạn sửng sốt một chút, thấy vẻ mặt Lăng Tử Nhan đầy nghi hoặc, do dự một lát mới nói: “Tiểu thư, có câu này Lạc Nhạn không biết có nên nói không.”

Lăng Tử Nhan trợn trắng mắt liếc nàng một cái, từ khi nào mà Lạc Nhạn nói chuyện cũng ấp a ấp úng như thế? “Ngươi cứ nói đi.”

Lạc Nhạn nghe thấy nàng đáp ứng mới nói: “Lạc Nhạn đã theo tiểu thư từ nhỏ, cùng tiểu thư lớn lên, tính cách tiểu thư Lạc Nhạn cũng biết rõ ràng. Tuy ngày thường người luôn hung dữ, nhưng Lạc Nhạn biết tiểu thư tâm địa thiện lương, cũng không ỷ mình là nữ nhi của Vương gia mà cao cao tại thượng khi dễ kẻ yếu, cho nên Lạc Nhạn mới dám không lớn không nhỏ với người, chỉ là đôi khi tiểu thư quá xúc động bốc đồng. Chớ nói trước kia, chỉ nói việc hôm nay chẳng hạn, nếu kiếm chệch đi một chút là một mạng người đã không còn rồi, việc này hẳn không phải là điều tiểu thư hy vọng. Sở dĩ thiếu nãi nãi tức giận tiểu thư, sợ là cũng oán trách tiểu thư làm việc quá lỗ mãng.”

“Ngay cả ngươi cũng nghĩ là ta sai?” Lăng Tử Nhan trầm ngâm.

Lạc Nhạn vội vàng nói: “Lạc Nhạn không dám, cái chính là thiếu nãi nãi mới vào cửa không đến một tháng, nhưng mọi việc lại không được chu toàn, tiểu thư gây ra một đống hoạ lớn hoạ nhỏ, còn bị thương nữa, Lạc Nhạn cũng thấy đau lòng.”

Lăng Tử Nhan nhíu mày: “Nói như vậy thì cũng là vì tẩu tẩu đau lòng ta nên mới giận ta phải không?” Vốn muốn Dương Mạc Tuyền lúc nào cũng được vui vẻ, nhưng không ngờ mình lại làm nhiều chuyện khiến nàng không vừa ý như vậy, khó trách tẩu tẩu tức giận.

Lạc Nhạn nói: “Lão gia cùng phu nhân làm sao không như thế, lão gia thường xuyên đánh người, sợ là so với ai khác đều khổ sở hơn, phu nhân lại càng không nói đến. Lạc Nhạn chỉ là một hạ nhân, sẽ không nói đạo lý gì lớn, cũng không dám nói tiểu thư không đúng, chính là lo lắng nếu tiểu thư vẫn cứ tiếp tục như thế thì chỉ sợ về sau sẽ thực sự gây ra đại hoạ.”

Lăng Tử Nhan có chút sở ngộ gật gật đầu, nàng làm việc luôn bất chấp hậu quả, nếu phạm sai lầm cũng chỉ nghĩ mình sẽ bị trách phạt, nhưng thì ra lại khiến nhiều người lo lắng như vậy. Ôm chầm lấy vai Lạc Nhạn, nói: “Sao những lời này ngươi không nói sớm hơn, cũng có thể khiến ta bớt gây hoạ một chút.”

Lạc Nhạn thấy nàng lại tươi cười mới thở phào một hơi. Lăng Tử Nhan là chủ tử, nàng là nha hoàn, lời này đâu đến phiên nàng nói. Bất quá Lăng Tử Nhan tựa hồ thật sự lắng nghe, trong lòng cũng thấy cao hứng, sau đó không khỏi tò mò hỏi: “Hôm nay vì sao tiểu thư lại tức giận như vậy? Chẳng lẽ nhìn thấy giáo cầm tiên sinh nói mấy câu với thiếu nãi nãi nên mới ghen?” Nói xong biểu tình một bộ bừng tỉnh đại ngộ, kinh ngạc nói: “Tiểu thư, người thực sự thích tiên sinh?”

Lăng Tử Nhan lập tức gõ nàng một cái: “Vừa khen ngươi một câu, ngươi lại ngốc ngay được. Chừng nào ngươi mới có thể thông minh như Bế Nguyệt, chỉ biết toàn cái linh tinh gì thôi.” Nói xong liền bỏ lại nàng, đi tới phòng Dương Mạc Tuyền.

Lạc Nhạn đi theo phía sau, vừa đi vừa nói thầm: “Trên đời này chỉ có Bế Nguyệt thông minh nhất, người người đều thích nàng, hừ, có gì hiếm có chứ!”

Trong phòng, Dương Mạc Tuyền vẫn còn hờn dỗi, Bế Nguyệt đứng một bên cũng không dám nhiều lời, vừa mới ở trước mặt lão gia phu nhân nói một phen cũng không thương lượng với nàng trước, không biết nàng nghĩ thế nào, đây vẫn là lần đầu tiên thấy nàng tức giận đến như vậy, xem ra lần này tiểu thư thực sự hơi quá rồi.

Bế Nguyệt chợt nghe thấy một tiếng “tẩu tẩu” liền ngẩng đầu lên, thấy Lăng Tử Nhan mang theo Lạc Nhạn tiến vào, vội vàng thối lui đứng sang một bên.

Lăng Tử Nhan thấy Dương Mạc Tuyền vẻ mặt giận dữ ngồi một chỗ, lập tức đi qua, lôi kéo tay nàng, nói: “Tẩu tẩu, đừng giận mà, Nhan nhi biết sai rồi.”

Dương Mạc Tuyền nghiêng người, vẫn như cũ không nói một lời.

Lăng Tử Nhan lại nói: “Nhan nhi cũng không phải thực tâm muốn đả thương Trương Hằng, chính là…chính là…Nhan nhi đáp ứng người, chờ khi hắn tỉnh lại, ta sẽ đi nhận lỗi là được chứ gì.”

Dương Mạc Tuyền nghe nàng nói nhẹ bẫng như thế, lại càng thêm giận, quay đầu nhìn nàng, âm thanh lạnh lùng nói: “Nếu thực sự làm tổn thương đến tính mạng của hắn, có phải cũng một câu giải thích là được đúng không?”

Lăng Tử Nhan thấy rốt cục nàng cũng mở miệng, dù lạnh như băng hàn, nhưng tóm lại thì cũng đã để ý đến mình, liền nắm lấy tay nàng, ngồi xổm bên cạnh nàng, lấy lòng nói: “Không phải đại phu đã nói chỉ cần hắn điều dưỡng thêm một thời gian thì sẽ ổn sao? Trong Vương phủ còn nhiều nhân sâm mà, mỗi ngày cho hắn một cây, khẳng định hắn có thể khoẻ lại nhanh hơn.”

Rõ ràng chính nàng làm Trương Hằng bị thương, vậy mà lời này nói ra lại như thể thi ân cứu mạng hắn vậy. Dương Mạc Tuyền lập tức hừ lạnh nói: “Cho nên, bởi vì ngươi là Quận chúa, nơi này là Vương phủ là có thể coi mạng người như cỏ rác như thế?”

Mặc dù Lăng Tử Nhan vô tình lỡ tay làm Trương Hằng bị thương, nhưng trong lòng không hề áy náy, ai bảo hắn dám động thủ động cước với Dương Mạc Tuyền. Chính là không muốn thấy Dương Mạc Tuyền không vui nên mới lại đây ôn tồn giải thích, sao biết được nàng lại mọi cách bảo vệ Trương Hằng, lại còn châm chọc mình ỷ thế hiếp người, trong lòng cũng tức giận, đứng lên, cười lạnh nói: “Tẩu tẩu tức giận như vậy, chẳng phải bởi vì người ta làm bị thương chính là Trương Hằng sao? Nếu là người ngoài, sợ là tẩu tẩu cũng không rỗi hơi mất công đi quản?”

Nét mặt Dương Mạc Tuyền lại lạnh hơn vài phần, không nghĩ nàng sẽ nói ra những lời này, không ngờ hoài nghi mình cùng Trương Hằng có quan hệ không trong sạch. Trước kia còn có thể tha thứ cho nàng còn nhỏ không hiểu chuyện, mà nay sự tình liên quan đến danh tiết của mình mà nàng lại cũng khinh suất nói ra lời như thế, làm sao không khiến trái tim mình lạnh giá? Âm thanh lạnh lùng cất lên: “Mời Quận chúa trở về đi!”

Lăng Tử Nhan thấy nàng không phản bác, coi như cam chịu, lại còn gọi mình là “Quận chúa”, như thế tức là hoàn toàn đứng về phía Trương Hằng, cùng mình chặt đứt quan hệ. Nghĩ tới mình một lòng với nàng, nhưng trong lòng nàng lại chứa người ngoài, lập tức tâm sinh uỷ khuất, nước mắt bắt đầu rơm rớm nơi khoé mắt, xoay người bước đi. Bước đi tới cửa lại nhịn không được quay đầu lại nhìn, thấy Dương Mạc Tuyền vẫn vẻ mặt hàn sương, sợ là từ nay về sau nàng sẽ không bao giờ để ý đến mình nữa, trong lòng vừa buồn vừa khổ, lập tức ra một quyết định. Mặc kệ trong lòng nàng có người khác, giận dỗi mình cũng được, đều phải đem tình cảm của mình nói cho nàng biết, nếu bị nàng cự tuyệt, vậy mình cũng có thể hoàn toàn hết hy vọng.

Thấy Lạc Nhạn cùng Bế Nguyệt còn đứng bên cạnh, không tiện nói chuyện, Lăng Tử Nhan liền nắm tay Dương Mạc Tuyền kéo ra ngoài, Dương Mạc Tuyền muốn giựt lại lại giãy mãi không thoát được, cả giận nói: “Ngươi dẫn ta đi đâu?”

Lăng Tử Nhan không đáp, lôi kéo nàng chạy đến hậu hoa viên, thấy không có người mới chịu buông nàng ra.

Dương Mạc Tuyền biết nàng muốn nói ra suy nghĩ nên mới mang mình ra đây, trào phúng nói: “Ta với ngươi có cái gì không thể nói trước mặt người khác?”

Lăng Tử Nhan hít sâu một hơi mới nói: “Tuy rằng ngươi là tẩu tẩu ta, nhưng cũng là do ta rước dâu, cùng ta bái đường.”

Dương Mạc Tuyền chặt đứt lời nàng: “Đây vốn là việc hoang đường đáng xấu hổ, không cần ngươi mỗi ngày đều ở bên nhắc nhở ta.”

Lăng Tử Nhan vội la lên: ‘Ta không phải có ý này, ta muốn nói là, kỳ thật trong lòng ta cũng không coi ngươi là tẩu tẩu mà đối đãi.”

Dương Mạc Tuyền không trả lời, chờ câu tiếp của nàng.

Lăng Tử Nhan nói: “Ta trời sinh tính tình bốc đồng, làm việc lỗ mãng, trước kia ta gây hoạ luôn bị phụ thân đánh, từ sau khi ngươi đến đây, khắp nơi bảo vệ ta, giúp ta hướng cha cầu tình. Hôm nay nếu không phải có ngươi, khẳng định phụ thân sẽ dùng gia pháp đánh ta thành giống Trương Hằng mất, cho nên ta biết ở trong lòng ngươi vẫn rất thương ta.”

Dương Mạc Tuyền bị nàng nói trúng tâm tư, lại phản bác: “Ta là đại tẩu của ngươi, che chở ngươi một chút cũng là chuyện đương nhiên.”

Lăng Tử Nhan nói: “Ca ca còn chưa từng bảo vệ ta như vậy.”

Dương Mạc Tuyền lạnh nhạt nói: “Cho nên ngươi liền ỷ vào việc ta thương ngươi nên hết lần này tới lần khác chọc giận ta?”

Lăng Tử Nhan vội vang nắm lấy tay nàng, nói: “Không phải ta cố ý muốn chọc giận ngươi, chính là ta tức giận, ta giận ngươi đối tốt với người khác hơn với ta.”

Dương Mạc Tuyền ngạc nhiên nói: “Ta đối xử với người khác tốt hơn đối với ngươi khi nào?”

“Còn không phải là cái tên Trương Hằng kia?” Lăng Tử Nhan nghĩ đến Trương Hằng lại thấy bực mình, buông tay nàng ra, nói: “Ta biết hai người là thanh mai trúc mã, tuy rằng gả đến nhà chúng ta nhưng trong lòng vẫn còn có hắn.”

Vừa rồi trong phòng Lăng Tử Nhan nói còn chưa rõ, giờ lại nói thẳng ra rằng nàng nhớ thương nam nhân khác, lửa giận mới bình ổn trong lòng Dương Mạc Tuyền lại bị đốt cháy lên, quát: “Nhan nhi, ngươi có biết ngươi nói cái gì không? Ta là đại tẩu ngươi, là thê tử của ca ca ngươi, như thế nào có thể liên quan với nam tử khác? Ngươi nói như vậy cũng chính là nói ta là một nữ tử bất trinh!”

Lăng Tử Nhan hoảng sợ, nàng là ghen tị trong lòng Dương Mạc Tuyền có nam nhân khác, lại không nghĩ đây là gán cho nàng tội danh lớn như vậy, vội vàng nói: “Điều này ta không biết.”

Dương Mạc Tuyền lạnh nhạt nói: “Ngươi một lời ‘vô tâm’ liền đánh Hằng ca ca trọng thương nằm trên giường, ngươi một câu ‘không biết’ liền hãm ta vào tội bất trinh bất nghĩa. Ngươi là Quận chúa, từ nhỏ đến lớn đều sống an nhàn sung sướng, ngươi có thể tuỳ ý quát lớn đánh chửi người khác, người khác lại không thể trách tội ngươi nửa phần. Đều nói trưởng tẩu như mẫu thân, tuy ta là đại tẩu của ngươi nhưng cũng không dám xen vào chuyện của ngươi nữa, mặc kệ ngươi nói gì làm gì ta cũng sẽ không nhúng tay vào nữa. Ta thích thanh tĩnh, về sau nếu không có việc gì quan trọng thì đừng đến chỗ ta.” Nói xong liền quay người rời đi.

Về sau không được gặp nàng nữa, như vậy sao được? Lăng Tử Nhan trong lòng khẩn trương, đưa tay giữ chặt nàng, tưởng nói cho nàng tình cảm trong lòng, lại thấy vẻ mặt nàng đầy tức giận, trừng mắt nhìn mình. “Ta thích nàng”, lời này như thế nào cũng không nói ra nổi, tim nhói đau, trực tiếp tiến lên, hôn lên đôi môi nàng.

Bên này Bế Nguyệt cùng Lạc Nhạn thấy Lăng Tử Nhan đùng đùng nổi giận kéo Dương Mạc Tuyền ra ngoài, đều chạy theo sau, kết quả là hai người kia chạy quá nhanh nên mất dấu. Một đường tìm đến, thật vất vả mới nhìn thấy hai người sau hòn giả sơn, còn chưa kịp gọi thì đã nhìn thấy Lăng Tử Nhan hôn Dương Mạc Tuyền, hai người lập tức ngây người.

Bế Nguyệt có phản ứng trước, nhanh chóng đem Lạc Nhạn kéo sang một bên, phát hiện nàng mở to hai mắt nhìn, miệng há hốc, biểu tình không thể tin được. Bế Nguyệt đưa tay vỗ vỗ má nàng, nhỏ giọng nói: “Tỉnh.”

Lạc Nhạn thế này mới cứng họng lắp bắp: “Nàng…nàng…tiểu thư…thiếu nãi nãi…các nàng…”

Kỳ thật Bế Nguyệt cũng bị doạ không nhẹ, tuy nàng có thể đoán được hình như giữa hai người có tình cảm, lại không nghĩ đã phát triển nhanh đến vậy, việc này nếu để cho lão gia cùng phu nhân biết, chắc chắn không phải chuyện tốt, liền vội vàng nói với Lạc Nhạn: “Vừa rồi nhìn thấy cái gì cũng đều phải coi như không thấy, trăm ngàn lần không thể nói cho bất luận kẻ nào.”

Lạc Nhạn thấy sắc mặt nàng trấn định, liền nói: “Thì ra ngươi đã sớm biết.”

Bế Nguyệt đáp: “Ta cái gì cũng không biết, tốt nhất ngươi cũng thế đi, coi như chúng ta chưa từng tới đây.”

“Trách không được mấy ngày nay tiểu thư luôn kỳ kỳ quái quái, nguyên lai thật sự có ý trung nhân, người này không phải giáo cầm tiên sinh, không ngờ lại là thiếu nãi nãi. Vậy việc nàng muốn giết tiên sinh, phải chăng là do ghen tị?” Lạc Nhạn chặc lưỡi nói: “Biến thành giết người nghiêm trọng như vậy, tiểu thư này không phải bình dấm chua bình thường nữa, mà chính là cả một hang dấm chua đổ ào ạt thì đúng hơn.”

Bế Nguyệt thấy nàng không sợ hãi khi tiểu thư cùng thiếu nãi nãi chung một chỗ, ngược lại lại quan tâm đến chuyện ghen tuông của tiểu thư, hoàn toàn trật trọng điểm, liền kéo nàng đi: “Ngươi còn nói nữa, chẳng lẽ muốn cho các nàng thấy chúng ta sao?”

Lạc Nhạn đi vài bước, quay đầu nhìn thoáng qua, ánh tịch dương lúc chiều tà, bên cạnh hòn giả sơn, hai nữ tử khuynh quốc khuynh thành môi cùng môi quấn quýt, hình ảnh kia há có thể dùng một chữ “mĩ” mà tả hết được, không khỏi cảm thán: “Đáng tiếc cho nam tử trên thế gian này!”

Bế Nguyệt cùng Lạc Nhạn cũng không dám đi quá xa, đứng canh trước cửa, phòng ngừa người khác đi vào.

Lạc Nhạn vốn định hỏi nhiều một chút về chuyện của Lăng Tử Nhan cùng Dương Mạc Tuyền, vừa quay đầu liền thấy gương mặt nghiêng nghiêng của Bế Nguyệt, đột nhiên nhận ra, nguyên lai Bế Nguyệt cũng xinh đẹp như thế, trước kia mình lại không hề phát giác.

_Hết chương 24_




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.07.2017, 11:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2016, 10:15
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5843
Được thanks: 747 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Bách hợp - Cổ đại] Đại thú tân nương - Lạc Khuynh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



25: Tâm tư hỗn loạn
  

Hoàn toàn khác hẳn với lần trước thật cẩn thận lúc ở trên thềm đá, Lăng Tử Nhan gần như thô lỗ đem Dương Mạc Tuyền áp sát vào hòn giả sơn, giữ chặt hai tay nàng, bá đạo hôn lên đôi môi nàng, không phải đòi lấy ôn nhu, mà là phát tiết bất mãn trong lòng.

Dương Mạc Tuyền bị Lăng Tử Nhan chế trụ đến không thể nhúc nhích, vốn trong lòng đã buồn bực, giờ lại càng sầu thêm, đẩy không được nàng ra, chỉ có thể cắn chặt răng cự tuyệt.

Lăng Tử Nhan làm sao có thể chấp nhận để nàng cự tuyệt dù chỉ một chút, cắn nhẹ đôi môi nàng, quả nhiên Dương Mạc Tuyền bị đau kinh hô lên, nàng liền thừa cơ xâm nhập. Cùng nhau dây dưa một chỗ, vốn thịnh nộ muốn trừng phạt Dương Mạc Tuyền, sao biết được càng hôn càng ôn nhu, cuối cùng chỉ còn lại ý niệm muốn nâng niu che chở, lực đạo trên tay cũng tự nhiên mà nới lỏng.

Dương Mạc Tuyền hơi dùng lực liền có thể đẩy được Lăng Tử Nhan ra, không quên cắn một cái lên môi nàng, miệng lập tức có mùi máu tươi, lại nhìn đôi môi Lăng Tử Nhan vương huyết, thần sắc mê say, thế nhưng lại có vẻ yêu diễm dị thường. Trong lòng biết rõ mình cắn hơi mạnh, lại cố đè nén sự quan tâm, lạnh lùng nói: “Nhan nhi, ngươi quá càn rỡ!”

Rõ ràng chính bản thân Lăng Tử Nhan bị cắn, vậy mà thấy môi Dương Mạc Tuyền dính máu lại tưởng bị mình cắn phải, không hề cảm thấy đau đớn gì, vội vàng quan tâm hỏi: “Tẩu tẩu, người không sao chứ?”

Dương Mạc Tuyền nói: “Ngươi đã biết ta là tẩu tẩu, tại sao còn làm vậy?”

Lăng Tử Nhan tưởng nàng trách cứ mình vì đã cắn nàng bị thương, liền nói: “Ta không cố ý.”

Dương Mạc Tuyền chán nản. Lăng Tử Nhan ba lần bốn lượt khinh bạc nàng, thế nhưng lại nói không cố ý, mà đáng ghét hơn là mình bị nàng hôn, đáy lòng lại nảy sinh một tia rung động. Điều này khiến Dương Mạc Tuyền tức giận, cũng giận dữ với chính bản thân mình, liền nói thẳng: “Ta là tẩu tẩu ngươi, lại cũng là nữ tử, sao có thể làm như vậy được, việc này hoàn hoàn không hợp lễ giáo, không cho phép có lần sau, nếu không…nếu không ta sẽ nói cho cha biết, để cha xử phạt ngươi!”

Lăng Tử Nhan nghe nàng nói vậy, chẳng những không tức giận, mà ngược lại còn nở nụ cười. Lý do Dương Mạc Tuyền cự tuyệt mình không phải vì trong lòng nàng có người khác, mà vì cái gọi là “lễ giáo”, nhân tiện nói: “Cái gì gọi là lễ giáo? Nếu thành thân mới tính là hợp lễ giáo, vậy người cùng nàng bái đường là ta, nàng ngay cả đại ca của ta cũng chưa từng gặp, làm sao có thể coi như tẩu tẩu ta? Nói ta cùng nàng đều là nữ tử, vậy có làm sao? Đâu có ai quy định chỉ có nam nữ mới có thể yêu nhau? Lòng ta chính là thích nàng, ta mặc kệ người khác nói như thế nào!” Vốn là những lời không nên nói, thế nhưng giờ lại dễ dàng nói ra, nhất thời cả cõi lòng tràn ngập vui sướng.

Dương Mạc Tuyền nghe những lời này, lập tức vừa thẹn lại vừa sợ. Xấu hổ là vì không nghĩ Lăng Tử Nhan lại đột nhiên nói thích mình, kinh hãi là vì nếu những lời này bị truyền ra ngoài, chỉ sợ cũng bị nước miếng của thế nhân dìm chết. Nhất thời Dương Mạc Tuyền cũng không biết phải giải thích với nàng cái gì, chỉ có thể nói: “Dù ngươi nói thế nào đi nữa thì cũng không thể, ngươi mau mau bỏ cái ý niệm trong đầu đó đi!” Nói xong liền không thèm để ý nàng, một mình ra khỏi hoa viên, nhìn thấy Bế Nguyệt cùng Lạc Nhạn đứng ở cửa, lòng cực kỳ quẫn bách, mặt đỏ bừng đi vội qua, Bế Nguyệt vội vàng đuổi theo, còn Lạc Nhạn trở lại vườn tìm Lăng Tử Nhan.

Lạc Nhạn bắt gặp biểu tình đầy phức tạp trên khuôn mặt Lăng Tử Nhan, lòng tuy tò mò nhưng cũng không dám nói nhiều, chỉ đứng bên cạnh nàng.

Dương Mạc Tuyền đã sớm rời đi, Lăng Tử Nhan lại vẫn còn đang lẩm bẩm làu bàu: “Cái gì mà không thể chứ? Trừ khi trong lòng nàng không có ta nên mới không thể, người khác có nói gì cũng đâu có liên quan đến ta đâu? Không, cho dù nàng không thích ta, ta cũng muốn khiến nàng thích ta, dù sao nàng là Lăng Tử Nhan ta cưới về, tại sao ta không thể cướp về?”

Lạc Nhạn rốt cuộc nhịn không được, nói: “Tiểu thư, thiếu nãi nãi đã sớm đi xa rồi.”

Lúc này Lăng Tử Nhan mới nhìn đến Lạc Nhạn đứng bên cạnh, tức giận nói: “Ngươi đều thấy được?”

Lạc Nhạn vội xua tay: “Cái gì Lạc Nhạn cũng không nhìn thấy, cũng không nghe thấy gì cả!”

Lăng Tử Nhan nói: “Ta còn không sợ, ngươi sợ cái gì? Nhìn thì nói là nhìn, như thế cũng tốt, đang lo không có người giúp ta, giờ có ngươi rồi. Bất quá việc này chỉ có ngươi biết ta biết, không cho nói với những người khác!”

Từ nhỏ Lạc Nhạn đã đi theo Lăng Tử Nhan, tuy nói là chủ tớ nhưng kỳ thật lại càng giống tỷ muội hơn, cho nên tính tình không không khác nhau lắm. Mới đầu Lạc Nhạn nhìn thấy hai người các nàng ở cùng một chỗ, quả thật thực kinh ngạc, bất quá Quận Vương phi là mỹ nhân tựa như thần tiên vậy, so với những tên nam tử không sạch sẽ bình thường thì không biết tốt hơn bao nhiêu lần, nếu về sau Quận chúa phải gả cho cái tên hư hỏng Lí Vi Tu, hoặc kẻ yếu đuối như Trương Hằng, vậy còn không bằng cùng Quận Vương phi thì tốt hơn, huống chi nhìn qua các nàng lại xứng đôi như vậy. Nghĩ thế, Lạc Nhạn liền vội vàng gật đầu đáp ứng, bất quá còn nói: “Việc này Bế Nguyệt cũng biết.”

Lăng Tử Nhan trợn trắng mắt liếc nàng một cái: “Bế Nguyệt nào có ngốc như ngươi, không cần nhìn cũng biết được.” Sau đó lại không khỏi lo lắng nói: “Không biết nàng có chịu giúp ta không, nếu đứng ở bên phía tẩu tẩu, ở giữa cản trở ta, vậy thì lại càng khó khăn!”

Lạc Nhạn lập tức xung phong nhận việc: “Tiểu thư, Bế Nguyệt cứ giao cho Lạc Nhạn đi, khẳng định sẽ khiến nàng đứng ở bên phía chúng ta!”

Lăng Tử Nhan nói “Như thế thì quá tốt!”

Hai người ở hoa viên bàn mưu tính kế một hồi rồi mới trở về phòng.

***

Tuy Dương Mạc Tuyền ngồi rất trấn tĩnh, nhưng trong lòng đã sớm hỗn loạn đến mức không biết làm sao. Lúc trước thấy Lăng Tử Nhan thích thân thiết với mình, cũng từng nghĩ nàng có tâm ý, bất quá đây cũng chỉ là ý niệm chợt loé trong đầu mà thôi, lễ giáo trói buộc khiến nàng không dám nghĩ sâu xa hơn nữa. Nhưng giờ Lăng Tử Nhan lại chính miệng nói thích nàng, ở trong lòng nàng, có thể coi là một tảng đá rơi xuống nước làm dậy lên ngàn con sóng. Chuyện này căn bản là không hợp lễ giáo, tuyệt đối không thể, nhưng đồng thời tình cảm trong đáy lòng vốn từ trước tới giờ vẫn bị đè nén, nay cũng theo đó mà trào dâng. Đôi môi mới rồi còn quấn quýt vẫn còn lưu lại hương thơm cùng thoang thoảng mùi máu tươi, cũng mâu thuẫn như chính cõi lòng nàng giờ này.

Bế Nguyệt thấy sắc mặt nàng âm tình bất định, biết tâm tư nàng khẳng định trăm chuyển ngàn hồi, lại sợ nàng nghĩ mãi không thông một số chuyện, liền đánh bạo nói: “Thiếu nãi nãi, nếu có gì khó xử thì có thể nói cho Bế Nguyệt.”

Dương Mạc Tuyền cũng mong có người có thể giúp nàng giải đáp, nhưng mà bảo nàng làm thế nào có thể mở miệng bây giờ? Nhìn Bế Nguyệt, thần sắc lại do dự.

Bế Nguyệt biết nàng có điều băn khoăn, liền nói tiếp: “Kỳ thật Bế Nguyệt cũng biết, ta chỉ là một nha hoàn, lời nói không có trọng lượng, căn bản không giúp được thiếu nãi nãi, cái chính là không muốn thiếu nãi nãi trong lòng buồn khổ, dù sao thì nói ra cũng tốt hơn so với giấu trong lòng, cẩn thận khiến bản thân thương tổn.”

Dương Mạc Tuyền vội nói: “Không phải ta sợ ngươi không giúp được ta, chính là quả thật rất khó có thể mở miệng, Vừa rồi hẳn ngươi cũng thấy được phải không?”

Bế Nguyệt gật đầu: “Ta cùng Lạc Nhạn không cẩn thận nên bắt gặp, thực sự không phải cố tình nhìn lén, còn thỉnh thiếu nãi nãi tha thứ.”

Dương Mạc Tuyền nghĩ đến chuyện vừa rồi, mặt không tự chủ được lại đỏ lên, nói: “Nếu ngươi đã chứng kiến, hẳn là cũng biết suy nghĩ trong lòng ta, ngươi nói ta nên làm gì bây giờ?”

Kỳ thật việc này có gì khó đâu, chỉ cần về sau tránh xa tiểu thư, vậy là mọi chuyện có thể xong hết rồi. Bế Nguyệt thấy nét ngượng ngùng trên gương mặt nàng, liền biết điều khiến nàng mâu thuẫn, thầm thở dài một hơi, nói: “Tuy tiểu thư lỗ mãng, nhưng cũng là một người ngay thẳng, đối đãi với người ngoài cũng rất thực lòng, hơn nữa với dung mạo khuynh thế cùng thân phận Quận chúa cao quý của nàng, sợ là nam tử mơ ước đến nàng không phải ít.”

Dương Mạc Tuyền nghe thấy nàng đột nhiên khen ngợi Lăng Tử Nhan, không biết có ý gì, bất quá đúng thật là nói trúng ưu điểm của Lăng Tử Nhan, liền phụ hoạ theo: “Tuy rằng thời gian ta ở cùng Nhan nhi rất ngắn ngủi, nhưng lời ngươi nói lại không sai chút nào, nàng quả thật là một người hiếm có.”

Bế Nguyệt lại nói: “Đáng tiếc ta không phải nam tử, lại không có thân gia bối cảnh, bằng không khẳng định cũng sẽ mê luyến nàng.”

Dương Mạc Tuyền cười: “Sao ngươi lại có ý nghĩ này? Vậy Anh Tuấn phải làm sao bây giờ?” Nói xong lại đột nhiên ý thực được, lời của nàng chẳng phải chính là suy nghĩ trong lòng mình sao? Nguyên lai nàng đang thay mình phân tích, liền không nói gì nữa, nghe Bế Nguyệt nói.

“Nếu ta là nam tử, chỉ sợ tiết độc nàng, nhưng nếu đều là nữ tử, lại sợ thế tục sẽ không tha, huống chi còn thân bất do kỷ.” Bế Nguyệt nói xong, thở dài một hơi.

Dương Mạc Tuyền cũng hít sâu một hơi, từ từ nói: “Còn không phải chính là đạo lý này sao!?”

Bế Nguyệt thấy mỗi câu của mình đều được nàng tán thành, liền biết mình đã đoán đúng, vấn đề là, người tháo dây phải chính là người thắt nút. Tuy nàng có thể nói ra suy nghĩ trong lòng Dương Mạc Tuyền, nhưng không thể giúp nàng đưa ra quyết định, vậy nên liền im lặng không nói nữa.

Mà Dương Mạc Tuyền bất quá cũng chỉ cần một người có thể lý giải ý nghĩ trong lòng nàng, Bế Nguyệt có thể nói ra nỗi hoang mang nàng đang vướng phải, thế cũng đã khiến nàng vơi đi không ít ưu phiền rồi, về phần sau này lại chỉ có thể tự nàng đối mặt mà thôi. Dương Mạc Tuyền chân thành nói: “Cám ơn ngươi.”

Bế Nguyệt nói: “Bế Nguyệt là người của thiếu nãi nãi, mặc kệ thiếu nãi nãi quyết định thế nào thì ta cũng đều sẽ đứng về phía thiếu nãi nãi.

Dương Mạc Tuyền dùng ánh mắt cảm kích nhìn nàng, không nói gì, hết thảy đều không nói.

Cái gọi là ngày có nghĩ suy, đêm tất nằm mộng, Dương Mạc Tuyền không ngờ lại cùng Lăng Tử Nhan dây dưa suốt một đêm trong giấc mộng, buổi sáng tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, đến nỗi lúc nghe được một tiếng “tẩu tẩu” từ phòng ngoài vọng vào liền xúc động đến nỗi muốn ngất xỉu.

Lăng Tử Nhan đi theo Bế Nguyệt cùng nhau tiến vào, trên mặt lúm đồng tiền tươi như hoa, nhưng lại không khác gì ngày thường, giống như hôm qua chưa từng phát sinh chuyện gì, nàng cũng không nói bất cứ điều gì có vẻ không ổn cả.

Dương Mạc Tuyền thấy thế trong lòng có chút ảo não, nhìn bộ dáng nàng vô tâm như thế, thì ra chỉ mình mình cả nghĩ.

Lăng Tử Nhan đương nhiên nhìn thấy Dương Mạc Tuyền có vẻ mất hứng, lại làm như không thấy, nói: “Tẩu tẩu, ta đã nói với nương rồi, cầm nghệ của ngươi còn tốt hơn so với lão sư, giờ lão sư có thương tích trong người không thể dạy ta, vậy bắt đầu từ hôm nay ta sẽ theo ngươi học cầm.”

Dương Mạc Tuyền thầm nghĩ, ngươi nói như thể đương nhiên, cũng không hỏi ta có nguyện ý hay không, bất quá nương đã đáp ứng rồi, cũng không thể cự tuyệt, đành nói: “Ngươi về lấy cầm đi, chờ ta rửa mặt xong rồi sẽ đi viện tử.”

Lăng Tử Nhan nói: “Không cần, cầm của ta hỏng rồi, ta đã để Lạc Nhạn cầm đi sửa, cứ dùng tiêu vĩ cầm của ngươi dạy ta đi. Mà cũng không cần đi viện tử, ta sợ tẩu tẩu đi đường mệt nhọc.”

Dương Mạc Tuyền cũng không muốn đi, hôm qua ở đó Trương Hằng đã chảy máu nhiều như thế, mặc dù đã rửa sạch sẽ, nhưng sợ là vẫn có mùi máu tươi.

Rửa mặt xong, lại dùng chút điểm tâm, để Bế Nguyệt đem cầm đến, Dương Mạc Tuyền liền nói với Lăng Tử Nhan: “Ngươi đàn đi, có gì không hiểu cứ hỏi ta.”

Lăng Tử Nhan vuốt nhẹ cây tiêu vĩ cầm, khẽ gảy một cái, liền dừng lại, hỏi: “Tẩu tẩu, lão sư đã dạy, học cầm phải nhớ kỹ tám chữ: mạt thiêu câu dịch, trích đả thác phách*, ngươi nói ta nên chọn “thiêu” hơn hay “câu” hơn?

(*mạt thiêu câu dịch, trích đả thác phách: quệt khiêu gạch gảy, ngắt đánh nâng chẻ)

Rõ ràng đang nói cầm luật, Dương Mạc Tuyền lại nghe ra ý trêu đùa bên trong, không biết có phải mình chột dạ hay không, cố lấy lại bình tĩnh, nói: “Đoạn này là đàn đôi (đánh đôi), trước tiên gảy hai ba bốn sợi dây đàn, lại khiêu tiếp hai dây này, là có thể rồi.”

Lăng Tử Nhan đưa tay khoa chân múa tay lung tung cả nửa ngày, sau đó vẻ mặt hoang mang nhìn Dương Mạc Tuyền, nói: “Nhan nhi vẫn không hiểu lắm, không bằng tẩu tẩu nắm tay Nhan nhi, dạy ta chơi?”

Dương Mạc Tuyền cuối cùng cũng hiểu được ý đồ của nàng, mặt hơi đỏ lên, nói: “Luyện thêm mấy lần là tự dưng sẽ làm được.”

Lăng Tử Nhan lại thở dài một hơi: “Nếu tẩu tẩu không muốn dạy ta, vậy chỉ có thể để lão sư đến dạy thôi. Tuy nói nam nữ thụ thụ bất thân, bất quá hắn là lão sư, hẳn cũng không có vấn đề gì a?”

Dương Mạc Tuyền nghe nàng nói như thế, biết rõ nàng cố ý, nhưng nghĩ đến việc để Trương Hằng cầm tay nàng thì lại thấy không ổn, do dự một chút liền đứng dậy đi đến trước mặt nàng, cầm lấy tay Lăng Tử Nhan. Tuy ngón tay Dương Mạc Tuyền rất lạnh, nhưng lại cảm thấy như mình nắm phải một đoàn lửa vậy, nàng liền vội vàng gạt hết tạp niệm, đặt tay lên trên dây cầm.

Lăng Tử Nhan vốn không phải đến để học cầm, giờ được Dương Mạc Tuyền ôm vào trong lòng, tâm thần sớm đã nhộn nhạo, đầu óc lơ lửng tung bay.

Lúc Từ Liễu Thanh tiến vào liền nhìn thấy Dương Mạc Tuyền vẻ mặt đỏ bừng dạy Nhan nhi đánh đàn.

_Hết chương 25_



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.07.2017, 11:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2016, 10:15
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5843
Được thanks: 747 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Bách hợp - Cổ đại] Đại thú tân nương - Lạc Khuynh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



26: Rắc rối sơ hiện
  

Lúc còn trẻ Từ Liễu Thanh đã danh chấn Kim Lăng, mà tài năng của nàng còn nổi tiếng hơn so với mĩ mạo, năm đó cùng phụ thân vào kinh dự tiệc, khẩu chiến quần anh, khiến cho bao vương tôn công tử phải khuynh đảo dưới chân nàng, tranh nhau vì nàng mà ngâm thơ phú từ, nhưng nàng lại cố tình coi trọng kẻ không biết ăn nói là Lăng Viễn Kiếm.

Phụ thân Lăng Viễn Kiếm là lão Vương gia, tỷ tỷ là Quý phi, thân phận hiển hách, hắn vốn có thể giống như những quý công tử khác ngày ngày uống rượu mua vui, nhưng hắn lại lựa chọn chiến trường, tuy sớm bước chân vào đời nhưng cũng là thiếu niên tướng quân. Lăng Viễn Kiếm nói, nam nhi chí ở bảo vệ quốc gia, sao có thể cả ngày chìm đắm vào ăn chơi khoái nhạc, dân chúng bình thường cũng nguyện tòng quân, huống chi chúng ta là những kẻ cẩm y ngọc thực, ăn bổng lộc triều đình.

Buổi nói chuyện ấy lập tức làm cho Từ Liễu Thanh phương tâm thầm trao gửi, sao biết được Lăng Viễn Kiếm lại đúng là kẻ đầu gỗ, dù nàng ám chỉ mọi cách mà hắn đều vẫn không nhìn ra được tình ý của nàng. Nếu không phải Từ Liễu Thanh biết từ sắc mặt mà đoán suy nghĩ, biết hắn cũng có ý với mình, ngược lại tự mình thổ lộ với hắn thì có lẽ đã bỏ lỡ một đoạn nhân duyên tốt đẹp.

Lăng Viễn Kiếm đánh giặc có dũng có mưu, nhưng ở phương diện nhi nữ tình trường lại cực kỳ trì độn, xa xa không bằng Từ Liễu Thanh, tâm tư vốn sâu sắc.

Cho nên đối với việc của Trương Hằng, Lăng Viễn Kiếm cho rằng đã kết thúc, mà Từ Liễu Thanh lại nhìn ra không ổn. Quan hệ giữa Dương Mạc Tuyền cùng Trương Hằng cũng không đơn giản như vẻ thoạt nhìn bên ngoài. Trương Hằng luôn miệng nói Lăng Viễn Kiếm là hạng người lừa đời lấy tiếng, lại bị Lăng Tử Nhan đánh đòn nặng như thế, làm sao có khả năng chịu thiệt bái làm môn hạ Lăng phủ? Lại nhìn hắn cùng Dương Mạc Tuyền niên kỉ sấp sỉ nhau, Dương Mạc Tuyền thậm chí còn xé áo của mình giúp hắn băng bó vết thương, bọn họ thực sự chỉ đơn giản là hàng xóm sao?

Vì trong lòng nghi hoặc nên nàng mới đến phòng Dương Mạc Tuyền, muốn hiểu thêm về chuyện này, ai ngờ lại thấy Dương Mạc Tuyền đang dạy Nhan nhi đánh đàn. Một người lộ vẻ xấu hổ còn người kia thần sắc lại mê ly, may mắn là hai nữ tử, nếu là một nam một nữ, vậy tình cảnh này căn bản chính là một đôi mà.

Từ Liễu Thanh ho nhẹ một chút, khiến cho các nàng chú ý.

Dương Mạc Tuyền nhìn thấy nàng trước, sợ tới mức lập tức thả tay Lăng Tử Nhan, đứng một bên, thần sắc có chút kích động.

Lăng Tử Nhan thấy Dương Mạc Tuyền thả tay ra liền mới quay lại nhìn Từ Liễu Thanh tiến vào, đứng lên cười hì hì, nói: “Nương, người đến rồi.”

Từ Liễu Thanh gật nhẹ đầu, có chút kinh ngạc với phản ứng của Dương Mạc Tuyền, nhưng cũng không hỏi nhiều, ngồi xuống đối diện Lăng Tử Nhan, sau đó nói: “Mỗi ngày đều ồn ào nói học cầm, vậy đánh thế nào rồi?”

Lăng Tử Nhan ôm lấy cánh tay Dương Mạc Tuyền, nói: “Cái này thì phải hỏi tẩu tẩu a.” Sau đó vừa cười vừa hỏi Dương Mạc Tuyền: “Tẩu tẩu, người cảm thấy Nhan nhi học thế nào?”

Dương Mạc Tuyền biết Lăng Tử Nhan muốn thừa cơ để mình khen nàng một phen, tuy rằng Nhan nhi rất thông minh, học rất nhanh, nhưng nàng lại không làm như ý nguyện, nói: “Đánh đàn cần chú ý nhất là tâm tình, không phải một sớm một chiều có thể học được.” Ngụ ý chính là, Lăng Tử Nhan tính tình hấp tấp, còn cách ngày học thành tài rất xa.

Lăng Tử Nhan đã sớm đoán được nàng sẽ nói như vậy, liền vội vàng nói tiếp: “Cho nên Nhan nhi càng cần hướng tẩu tẩu hảo hảo học cầm.” Lại đi đến trước mặt Từ Liễu Thanh làm nũng: “Nương, có tẩu tẩu dạy con học cầm, về sau con sẽ không học với lão sư, hơn nữa nam nữ thụ thụ bất thân, con cũng không thể để hắn chiếm tiện nghi!” Trong lòng không quên bồi thêm một câu, cùng tẩu tẩu học cầm, vậy có thể thuận tiện chiếm tiện nghi của nàng a.

“Chiếm tiện nghi?” Từ Liễu Thanh nhíu mày. “Ý con là, Trương Hằng có ý niệm không đứng đắn với con?”

Lăng Tử Nhan bất quá chỉ là tìm một cái cớ, không ngờ lại bị nương hiểu lầm, liền vội giải thích: “Cũng có thể coi như con nhầm đi, cái chính là Nhan nhi là nữ hài tử, không quen ngày ngày bị nam tử khác nhìn chằm chằm, huống chi lại còn là nam tử trẻ tuổi chưa thành gia lập thất.”

Từ Liễu Thanh đánh giá Lăng Tử Nhan, chỉ thấy nàng da thịt trắng hơn tuyết, mi mục như hoạ. Tiểu hài tử ngày nào trong ấn tượng của nàng nay đã sớm trổ mã thành một thiếu nữ xinh đẹp, nhãn tình ẩn chứa nét ngượng ngùng, thần thái lại bay bổng, đúng một bộ tư thái nữ nhi. Thấy thế, Từ Liễu Thanh liền nói: “Nhan nhi quả thật đã trưởng thành rồi, ở tuổi con nương đã được gả cho cha con rồi. Không biết Nhan nhi đối với vị hôn phu tương lai có yêu cầu gì không, để nương giúp con tìm kiếm.”

Lăng Tử Nhan nghe nàng nói vậy, lập tức vụng trộm nhìn thoáng qua Dương Mạc Tuyền, Dương Mạc Tuyền cũng đang nhìn nàng, ánh mắt hai người tiếp xúc, lập tức mặt đỏ tim đập mà vội né tránh. Thầm nghĩ, người ta thích đang đứng ngay bên cạnh, cần gì phải đi tìm nữa? Lăng Tử Nhan cười nói: “Người Nhan nhi thích, chẳng những nhìn phải khiến người ta yêu thích, còn phải ôn nhu săn sóc, lại vô cùng tốt với Nhan nhi nữa.”

Dương Mạc Tuyền vừa nghe thấy Từ Liễu Thanh nói muốn giúp Lăng Tử Nhan chọn lựa một vị hôn phu, lòng bỗng dưng nhói một cái, bất giác nhìn về phía Lăng Tử Nhan, sao biết vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt nàng, liền lập tức cúi đầu, lại chợt nghe thấy nàng nói như thế, biết nàng nói chính mình, đầu lại càng cúi thấp nữa.

Từ Liễu Thanh gật đầu nói: “Ừ, yêu cầu này cũng không cao, ta sẽ nói với cha con một câu, tìm xem trong số đồng liêu có công tử nhà ai phù hợp những điều kiện đó không.”

Lăng Tử Nhan biết nương hiểu lầm ý mình, cũng không phản bác, ai cần quan tâm công tử gì gì, trên đời này trừ tẩu tẩu ra, nàng không cần bất cứ ai cả, nhưng thích tẩu tẩu lại không thể trực tiếp nói cho nương biết, xem ra muốn cùng tẩu tẩu ở chung một chỗ, nhất định phải tốn công sức một phen.

Từ Liễu Thanh thấy nàng không nói lời nào, quay đầu nhìn nàng, đột nhiên kinh ngạc: “A, miệng con sao lại thế này?”

Lăng Tử Nhan ban đầu có chút sửng sốt, sau lập tức nhớ ra là bị Dương Mạc Tuyền cắn nát, mặt đỏ lên, nói: “Hôm qua ăn linh tinh vài thứ, không cẩn thận cắn phải ý mà.”

Từ Liễu Thanh liếc xéo một cái: “Người ta ăn gì thì nhiều nhất cũng chỉ cắn phải đầu lưỡi, con ăn gì mà lại có thể cắn nát môi như thế? Thật sự là đáng ngạc nhiên a!”

Lăng Tử Nhan cười nói: “Có thể là do ăn quá ngon!” Nói xong còn nhìn thoáng qua Dương Mạc Tuyền, người kia mặt đã muốn hồng đến tận mang tai.

Từ Liễu Thanh còn chưa quên mục đích tới đây, thấy Dương Mạc Tuyền đứng bên cạnh nãy giờ không nói gì, liền nói: “Nhan nhi, con học cầm cũng mệt rồi, về phòng nghỉ một lát trước đi, ta có mấy câu muốn nói với đại tẩu con.”

Lăng Tử Nhan vốn định lưu lại, thấy Từ Liễu Thanh nghiêm mặt mới thực không tình nguyện lui ra ngoài, Bế Nguyệt cũng theo sau.

Từ Liễu Thanh thấy Dương Mạc Tuyền còn đứng, nói: “Mạc Tuyền, lại đây ngồi đi.”

Dương Mạc Tuyền có chút phập phồng bất an, không biết có phải Từ Liễu Thanh đã nhìn ra manh rối gì hay không, nàng ngồi xuống mà đầu vẫn cúi thấp.

Từ Liễu Thanh biết nàng là người thông minh, cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp hỏi: “Mạc Tuyền, con thành thật nói cho ta biết, rốt cuộc con cùng Trương Hằng là quan hệ gì?”

Dương Mạc Tuyền nghe nàng hỏi về Trương Hằng, lập tức thở dài nhẹ nhõm một hơi, trừ bỏ Lăng Tử Nhan là người khiến nàng chột dạ ra thì với những người ngoài nàng đều có thể thong dong ứng đối. Ngẩng đầu, nghiêm mặt nói: “Mạc Tuyền không nghĩ đến việc gạt nương, nếu không phải gả vào Vương phủ, có lẽ hôm nay con đã là thê tử của Hằng ca ca.”

Từ Liễu Thanh nghĩ có khả năng bọn họ có chút quan hệ, chính là Dương Mạc Tuyền trả lời thẳng thừng như vậy, thật ra lại có chút ngoài ý liệu, liền hỏi: “Nói như vậy, nhất định Trương Hằng là vì con mà đến?”

Dương Mạc Tuyền nói: “Không sai, hôm qua quả thật Hằng ca ca nói với Mạc Tuyền như vậy.”

Từ Liễu Thanh gật đầu, chỉ có người quang minh lỗi lạc mới không cần giấu giấu diếm diếm, nguyên nhân chính là bởi vì nàng không thẹn với lòng lên mới có thể thản nhiên như thế, vấn đề là còn có một chuyện cần phải xác minh, liền hỏi: “Vậy trong lòng Mạc Tuyền còn có hắn không?”

Dương Mạc Tuyền nhẹ nhàng lắc đầu, sau đó nói: “Từ lúc nhỏ Mạc Tuyền đã biết mình là người có hôn ước, cho nên từ bấy đến giờ đều giữ mình trong sạch. Mặc dù Hằng ca ca cùng con lớn lên nhưng Mạc Tuyền đối với hắn không có nửa phần ý tưởng vượt vòng lễ giáo, lại càng không có chút hành động không hợp lễ nào, chỉ là nương của con cảm thấy Hằng ca ca là một người có thể phó thác chung thân, hơn nữa bởi vì cha mất nên trong lòng người vẫn luôn có khúc mắc với Vương phủ, cho nên mới có ý nghĩ muốn gả Mạc Tuyền cho hắn. Nay con đã là con dâu của Lăng gia, không còn nửa điểm quan hệ với Hằng ca ca, chỉ là Hằng ca ca vẫn một mảnh tình si, cho nên mới đuổi theo đến tận nơi này, vốn định thỉnh cha để hắn li khai phủ, sao biết…”

Từ Liễu Thanh cầm lấy tay nàng khẽ vỗ về: “Ta hiểu mà, đều là do Nhan nhi lỗ mãng, không hỏi rõ ràng nguyên do đã làm người ta bị thương.”

Dương Mạc Tuyền vội vàng nói: “Cũng là vì Nhan nhi bắt gặp Trương Hằng nắm tay áo con nên mới hấp tấp kích động mà rút kiếm, không thể hoàn toàn trách nàng.”

Từ Liễu Thanh cười nói: “Cũng bởi vì có con che chở nàng khắp nơi, nếu hôm qua không phải có con nói đỡ một phen thì sợ là mông nàng đã sớm nở hoa rồi, thế nào còn có thể vui vẻ như hiện giờ. Bất quá lại nói đến việc này, Nhan nhi đối với người tẩu tẩu như con cũng thực có lòng, đã vì con mà chịu bị đánh vài lần, còn ba ngày hai lượt chạy đến chỗ con, cũng không sợ làm phiền con.”

Người nói vô tình, người nghe hữu ý, tâm Dương Mạc Tuyền tự nhiên nhảy dựng, mặc dù không biết mẹ chồng nàng có nghĩ theo hướng kia hay không, nhưng về sau vẫn nên thu liễm một chút thì tốt hơn, không thể luôn nói tốt giúp Lăng Tử Nhan được, liền giải thích: “Phu quân không có ở nhà, có lẽ Nhan nhi sợ Mạc Tuyền nhàm chán nên mới thường xuyên qua lại một chút.”

Từ Liễu Thanh nghe nàng nhắc tới Lăng Tử Hạo, thực thấy ăn năn nhi tử nửa đêm tân hôn bỏ nhà đi mất, đến nay một chút tin tức cũng đều không có, không biết đang ở phương nào, chỉ có thể âm thầm thở dài một hơi. Lại thấy Dương Mạc Tuyền kiều nhan như đoá phù dung, vành mi cong cong như làn thu ba, tuyệt sắc giai nhân thế này, nếu gả cho một kẻ văn nhược thư sinh như Trương Hằng thì chỉ là uỷ khuất nàng mà thôi, thậm chí cho dù là Hạo nhi, dung mạo gia thế có cân xứng, nhưng hắn tính tình vốn phóng đãng bất kham, sợ là về sau cũng nảy sinh mâu thuẫn.

Hai người đang nói chuyện, Lăng Tử Nhan đột nhiên xông vào, nàng chờ ở bên ngoài thực không kiên nhẫn được, lại muốn biết các nàng nói gì nên chạy vào giữa, lôi kéo tay cả hai, cười hỏi: “Rốt cuộc mọi người đang nói gì vậy? Không thể cho Nhan nhi biết sao?”

Từ Liễu Thanh vuốt nhẹ tay nàng, cả giận nói: “Nói ngươi lại không nghe lời, cứ để đại tẩu về sau hảo hảo quản ngươi.” Nói xong liền đứng lên, nói với Dương Mạc Tuyền: “Buổi nói chuyện hôm nay, ta tự nhiên tin tưởng con, chuyện của hắn con không cần quan tâm, cứ giao cho ta đi.”

Dương Mạc Tuyền biết nàng muốn đuổi Trương Hằng đi, miễn đi lo lắng hậu hoạn về sau, mà đây cũng là kỳ vọng của nàng, liền nói: “Vậy làm phiền nương.”

Lúc này Từ Liễu Thanh mới đi.

Lăng Tử Nhan lập tức tò mò truy vấn, nhưng mặc kệ nàng hỏi thế nào thì Dương Mạc Tuyền cũng không đáp, Lăng Tử Nhan đành phải ngậm miệng, không hề theo quy luật, gảy đàn loạn cả lên.

Dương Mạc Tuyền bị nàng làm phiền đến mức không còn cách nào khác, đành nói: “Đừng nghịch nữa, ta nói cho ngươi là được.”

Lăng Tử Nhan lập tức bỏ lại cây đàn, sán lại gần, cười hỏi: “Ta biết tẩu tẩu tốt nhất mà!”

Dương Mạc Tuyền thấy nàng dựa vào mình gần như vậy, lại thấy không được tự nhiên, lui lại một chút rồi mới nói: “Ta chỉ nói cho nương rằng ta và Trương Hằng không có quan hệ gì cả, muốn nhờ người giúp đỡ, thuyết phục Trương Hằng rời khỏi phủ.”

“Thì ra là chuyện này.” Lăng Tử Nhan cười càng thêm vui vẻ, nàng ước gì cái kẻ khiến mình vướng bận là Trương Hằng kia sớm đi một chút, tuy Dương Mạc Tuyền nói trong lòng không có hắn, nhưng dù sao cảm thấy để hắn ở đây chính là một mối hoạ. Thấy Dương Mạc Tuyền cúi đầu, hai gò má hơi phiếm hồng, Lăng Tử Nhan đột nhiên hỏi: “Tẩu tẩu có thích ai không?”

Dương Mạc Tuyền không biết tại sao nàng hỏi vậy, thuận miệng nói: “Không có.”

Lăng Tử Nhan nghe xong, mới đầu có chút mất mát, Dương Mạc Tuyền không hề nghĩ đến mình, bất quá rất nhanh liền bình thường trở lại, ít nhất thì trong lòng tẩu tẩu cũng không có người khác. Ngắm nhìn khuôn mặt nàng, lại bắt đầu ngây ngốc.

Dương Mạc Tuyền thấy nàng nhìn mình không chớp mắt, huơ huơ tay một chút, nghi hoặc hỏi: “Trên mặt ta có gì sao?”

Lăng Tử Nhan vốn trong lòng động tình, nhưng ngoài miệng lại nói không có, còn không tự chủ được rướn người nhẹ nhàng hôn lên má nàng một cái.

Dương Mạc Tuyền giật mình, còn chưa kịp quát lớn thì đột nhiên nghe được thanh âm: “Tiểu thư, không tốt!” Chỉ thấy Lạc Nhạn thần sắc kích động chạy vào.

Lăng Tử Nhan có chút tức giận, Lạc Nhạn không đến muộn một chút, lại cố tình chọn ngay lúc này, khẩu khí cực kém hỏi: “Chuyện gì? Có gì mà phải ầm lên thế hả?”

Lạc Nhạn thực uỷ khuất, ai biết ban ngày ban mặt mà tiểu thư lại làm chuyện xấu chứ, nhưng trong lòng lo lắng, cũng không để ý được nhiều như vậy, lớn tiếng nói: “Tiểu thư, có đại sự xảy ra rồi, thiếu gia đã trở lại!”

Lăng Tử Nhan đầu tiên là vui vẻ, sau lại thất kinh: “Ca ca đã trở lại! Lúc này đang ở ngay trong phủ!?”

Lạc Nhạn thở hổn hển, nói: “Còn chưa đến, chính là ta mới đụng phải Lâm Phong trong hoa viên, hắn trở về truyền tin cho lão gia biết, nói ba ngày sau thiếu gia sẽ hồi phủ.”

Một Trương Hằng còn chưa giải quyết xong, nay ca ca đã trở lại, Lăng Tử Nhan lập tức có cảm giác tương lai tăm tối. Quay đầu nhìn Dương Mạc Tuyền, chỉ thấy sắc mặt nàng cũng tái nhợt.

_Hết chương 26_



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: TTripleNguyen và 38 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Bánh giò
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 451 điểm để mua Hamster đánh đàn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 469 điểm để mua Thần Nông Nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua iPhone
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 207 điểm để mua Logo Arsenal

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.