Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 

Đại thú tân nương - Lạc Khuynh

 
Có bài mới 11.07.2017, 10:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2016, 10:15
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5843
Được thanks: 631 lần
Điểm: 10.06
Có bài mới [Bách hợp - Cổ đại] Đại thú tân nương - Lạc Khuynh - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đại Thú Tân Nương

Tác giả: Lạc Khuynh

Thể loại: Bách Hợp, Cổ Đại, HE.

Nguồn: https://vongtinhgiang.wordpress.com

Trạng thái: Full

Số chương: 96 chương

Editor: Bách Linh

Giới thiệu:


Quân Vương Lăng Tử Hạo vì bất mãn với cuộc hôn nhân mà phụ thân an bài, ngày thành thân liền "không cẩn thận" té gãy chân.

Không ngờ muội muội là Tử Nhan quận chúa liền đứng ra thay ca ca ngênh thân, chẳng những thế còn bái đường, động phòng thay...

Quận vương phi Dương Mạc Tuyền mất phụ thân từ lúc thuở còn nhỏ, cùng người ca ca bên nhà làm bạn thanh mai trúc mã, không ngờ lại phải thực hiện di nguyện của phụ thân gả vào Lăng vương phủ, vốn đã đầy bụng ủy khuất, kết quả lại diễn ra chuyện hoang đường thay mặt lấy tân nương,bảo nàng như thế nào nhẫn nại?

Một người vốn là quận chúa điêu ngoa thất thường, một người vốn là lạnh tựa băng sương Quận Vương phi, làm việc tốt thường chịu gian nan a~~~



Đã sửa bởi Gián lúc 11.07.2017, 14:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.07.2017, 10:44
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2016, 10:15
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5843
Được thanks: 631 lần
Điểm: 10.06
Có bài mới Re: [Bách hợp - Cổ đại] Đại thú tân nương - Lạc Khuynh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



1: Đại thú tân nương
  

Trong thành Cô Tô đã rất lâu rồi không náo nhiệt như thế, nhà nhà đều giăng đèn kết hoa, ngay cả trên tường thành cũng treo một loạt đèn lồng đỏ chót, thanh thế to lớn như vậy, kinh động bách tính toàn thành cùng nhau chúc mừng, gần mười năm, chỉ có hai lần, một lần khi đương kim Thánh thượng đăng cơ, một lần chính là ngày hôm nay khi Lăng phủ đón dâu.

Phô trương có thể sánh kịp Hoàng đế, Lăng phủ tự nhiên cũng không phải gia đình thường nhân. Dân gian vẫn truyền lưu một câu ca dao: “Phúc cơ tống mễ lương, thiên hàn tố y thường, an cơ hựu nhạc nghiệp, toàn lại Tô Lăng vương.”(1) Tô Lăng vương chính là Tô Châu Lăng gia.

Lăng gia Tố Thượng từng ở chiến trường cứu lão Hoàng đế, lập vô số công lao hãn mã, sau khi khai quốc được ban thưởng thành Vương gia, tước vị Vương gia không phải người trong hoàng tộc nên chỉ có thể thừa kế ba đời, đến thế hệ của Lăng Viễn Kiếm vừa lúc là đời thứ ba, theo lý thì trưởng tử của hắn là Lăng Tử Hạo không thể kế thừa tước vị, nhưng đương kim Thái Hậu lại chính là tỷ tỷ của Lăng Viễn Kiếm, cô mụ Lăng Tử Hạo.

Thứ nhất, Hoàng Thượng là người hiếu thuận, hiểu rõ mẫu hậu lo lắng cho Lăng gia; thứ hai, Lăng Viễn Kiếm nhiều năm qua đều trấn thủ biên cương, chống đỡ cường địch, lại nổi danh công chính liêm minh, nay Lăng gia đơn bạc, chỉ còn một trai một gái, liền ở đại thọ Thái Hậu sáu mươi tuổi, hạ thánh chỉ sắc phong Lăng Tử Hạo thành Quận vương, phong Lăng Tử Nhan làm Tử Nhan Quận chúa. Thái Hậu tự nhiên cao hứng, thấy chất nhi Lăng Tử Hạo đã qua tuổi mười lăm, thế nhưng còn chưa thành gia lập thất, liền muốn bát Vương gia gả Vân La Quận chúa cho hắn, thành song hỉ lâm môn, lại bị Lăng Viễn Kiếm một lời cự tuyệt.

Nguyên lai khi Lăng Tử Hạo bảy tuổi, Lăng Viễn Kiếm đã giúp hắn định đoạt hôn sự, nhà nữ là Dương Châu Dương gia tiểu thư. Năm đó Lăng Viễn Kiếm tuổi trẻ khí thịnh, trúng gian kế quân địch, thân hãm sâu hiểm cảnh, tả tiên phong Dương Vệ Quân mang theo một đội nhân mã cứu Lăng Viễn Kiếm thoát khỏi vòng vây, đến nơi an toàn, Dương Vệ Quân mới ngã xuống ngay trước mặt Lăng Viễn Kiếm, một mũi tên gim chính giữa ngực hắn, trước khi chết chỉ có một nguyện vọng duy nhất, hy vọng Lăng tướng quân có thể giúp hắn chiếu cố thê tử cùng hài tử chưa sinh ra. Lăng Viễn Kiếm nước mắt giàn dụa, chỉ tay lên trời thề rằng, nếu tẩu phụ sinh ra nam hài, nhất định sẽ coi hắn là thân sinh nhi tử mà đối đãi, nếu là nữ hài, vậy sẽ là con dâu tương lai của Lăng gia. Dương Vệ Quân biết Lăng Viễn Kiếm nói được làm được, lúc này tâm nguyện mới thoả mãn mà bình yên nhắm mắt.

Sau Dương phu nhân sinh ra một nữ nhi, Lăng Viễn Kiếm vốn định đem Dương gia mẫu nữ nhận vào Lăng gia,sau nhiều lần cân nhắc lại chung quy thấy không ổn, sợ hai mẫu nữ các nàng bị người khác đàm tiếu, liền sai người ở Dương Châu tu kiến một toà nhà, để mẫu nữ các nàng cư ngụ, đợi bao giờ nữ nhi trưởng thành mới lại cưới hỏi đàng hoàng tiến nhập gia môn, như vậy mới có thể không làm Dương Vệ Quân đã mất phải thất vọng. Cho nên tuy Lăng Viễn Kiếm là người định chung thân, nhưng ngay cả hắn cũng chưa gặp qua nữ nhi Dương gia là người thế nào, lại càng không nói đến Lăng Tử Hạo.

Nay Thái Hậu muốn đem Vân La Quận chúa tứ hôn cho Lăng Tử Hạo, Lăng Tử Hạo trong lòng một vạn lần nguyện ý, không kể Vân La Quân chúa là nữ nhi của bát Vương gia, cùng hắn môn đăng hộ đối, hơn nữa Vân La vốn là kinh thành đệ nhất mỹ nhân, không phải nha đầu nào đó của Dương gia có thể so sánh, nếu lấy phải nữ tử xấu xí vào cửa, vậy hạnh phúc cả đời Lăng Tử Hạo hắn không phải bị huỷ sao? Nhưng tử nhỏ đến lớn hắn cũng không dám nghịch ý phụ thân, đành phải đi cầu Thái Hậu, Thái Hậu luôn luôn thương hai huynh muội bọn họ, nếu cầu xin chắc sẽ đáp ứng, việc chung thân đại sự này, nhất định cần cô mụ hỗ trợ.

Quả nhiên Thái Hậu nghe xong nguyên do liền khuyên Lăng Viễn Kiếm rút lại cuộc hôn nhân này, Lăng Tử Hạo hiện tại lớn nhỏ gì cũng là Quận vương, cô nương gia đình thường nhân làm sao có thể xứng đôi? Báo ân có rất nhiều phương thức, có thể giúp nàng tìm một nhà tốt đẹp khá giả, lại ban cho chút vàng bạc châu báu, đủ cho các nàng sống cả đời, hà tất phải lấy hạnh phúc nhi tử mình để báo ân?

Lăng Viễn Kiếm là một người cực hết lòng tuân thủ hứa hẹn, tình nguyện nghịch ý Thái Hậu cũng không chịu đáp ứng, dỡ xuống bội kiếm, quỳ gối trước mặt Hoàng Thượng: “Vi thần nếu vi phạm lời hứa, chẳng phải ngay cả tiểu nhân cũng không bằng ư?”

Hoàng Thượng tuy rằng còn trẻ, nhưng đã xem qua rất nhiều binh thư, biết làm người quan trọng nhất là tín nghĩa, thần tử giống như Lăng Viễn Kiếm quả thật khó có được, liền lập tức hạ chỉ, để Lăng Tử Hạo cùng Dương gia tiểu thư ngày hôm đó thành hôn, cũng thông cáo thiên hạ, tán thưởng Lăng Viễn Kiếm là bậc quân tử tuân thủ lời hứa.

Hoàng đế hạ thánh chỉ, Thái Hậu tự nhiên cũng không tiện can thiệp, chỉ lặng lẽ vỗ vỗ tay Lăng Tử Hạo: “Nam nhân tam thê tứ thiếp vốn là chuyện bình thường, hôm nay Hạo nhi cứ lấy Dương cô nương trước đã, ngày khác Hạo nhi lại tìm được ý trung nhân, cô mụ nhất định sẽ giúp ngươi làm chủ.”

Lăng Vương phủ luôn luôn thích cứu giúp người nghèo, được dân chúng Tô Châu một lòng kính yêu, hiện tại lại hết lòng tuân thủ hứa hẹn lấy nữ nhi của ân nhân, lại còn được Hoàng Thượng tự mình ban hôn, nhất thời lưu truyền thành giai thoại, trong thành từng nhà đều treo vải đỏ, đốt pháo, so với nhà mình có hỉ sự còn náo nhiệt hơn.

So với bên ngoài phi thường náo nhiệt, nội viện Lăng Vương phủ lại là một cảnh tượng khác.

Lăng gia gia chủ Lăng Viễn Kiếm ngồi ở phía trên chính đường, ngồi cạnh hắn là phu nhân Từ Liễu Thanh, quản gia cùng người hầu nha đầu các thứ hơn mười người đứng im trước mặt, người người cúi đầu, vẻ mặt đầy hoảng sợ kinh hãi.

“Nói, ngày hôm qua ai đi cùng thiếu gia?” Lăng Viễn Kiếm tuy rằng đã lui khỏi sa trường nhiều năm, nhưng uy nghiêm của quân nhân vẫn còn, giờ phút này dưới cơn thịnh nộ, càng hiển hiện ác liệt.

Bọn hạ nhân lập tức quỳ xuống đất, lại không ai dám nói gì.

Đội ngũ đón dâu đã sắp đến bên ngoài, Lăng Viễn Kiếm lại còn ở đây vấn tội. Lăng Tử Hạo tối hôm qua lại chạy đi lêu lổng, kết quả bị đánh gãy chân, được người nâng trở về, phụ tử đều chẳng biết phân biệt nặng nhẹ, quả nhiên kì phụ tất hữu kì tử (2)

Từ Liễu Thanh bất đắc dĩ thở dài một hơi, đứng lên: “Lão gia, hiện tại không phải lúc truy cứu trách nhiệm, Hạo nhi ngay cả đi đều đi không được, như thế nào có thể tiếp tân nương tử? Theo ta thấy vẫn là chờ chân Hạo nhi khỏi mới lại đón dâu đi!”

“Không được!” Lăng Viễn Kiếm một chưởng vỗ vào bàn, cái bàn lập tức mất đi một góc, có thể thấy được lực đạo như thế nào: “Ta dù đánh chết tên xú tiểu tử kia thì hôm nay hắn cũng phải đi đến Dương gia đem con dâu về!”

Từ Liễu Thanh không ngăn được, đành phải đi theo vào hậu đường, chỉ thấy Lăng Viễn Kiếm đá văng cửa phòng Lăng Tử Hạo, tuỳ tay cầm cây côn, một gậy lại một gậy vụt xuống, xương cốt Lăng Tử Hạo vừa được nối tốt, lại bị đánh gãy.

Lăng Tử Hạo còn không hiểu rõ tại sao lại thế, liền đau đến hôn mê bất tỉnh.

Thấy nhi tử bị đánh thành như vậy, Từ Liễu Thanh thế nào còn nhẫn được, tiến lên vài bước, đoạt lấy cây gậy trong tay Lăng Viễn Kiếm, vừa rơi lệ vừa nói: “Chàng hôm nay chính là có đánh chết nhi tử cũng không thành thân được a!”

“Sao lại không được?” Lăng Viễn Kiếm xoay người phân phó: “Ngọc Thụ, Lâm Phong, các ngươi đi lấy tân lang y sam, Anh Tuấn, Tiêu Sái, các ngươi đem thiếu gia nâng lên ngựa, tức khắc đi Dương Châu.” (tên nô tài mà nghe oách dữ =]])

“Không được!”

Từ Liễu Thanh giang hai tay che trước giường, nhi tử thương nặng như vậy, lại còn đi Dương Châu, mất nửa cái mạng cũng không biết chừng.

Lão gia bắt động thủ, phu nhân lại không cho, việc này làm tứ đại gia nô khó xử, không biết nên nghe ai, cứ đứng ở đó nhìn nhau.

Chính lúc đang giằng co, bỗng nhiên nghe một thanh âm thanh thuý: “Phụ thân, để ta thay đại ca đi đón đại tẩu đi!”

Vừa dứt lời một thiếu niên đi vào, một thân hỉ bào đỏ thẫm, phong thần tuấn dật, chính là khuôn mặt quá mức trắng nõn, có vẻ thanh tú vô cùng.

Trong phòng, mọi người sửng sốt, vẫn là Từ Liễu Thanh nhận ra trước: “Nhan nhi!”

Lăng Viễn Kiếm thế này mới nhận ra thiếu niên tuấn mỹ trước mặt chính là nữ nhi mình, tức giận phất ống tay áo: “Hồ nháo!”

“Phụ thân, người để nữ nhi đi đi!” Lăng Tử Nhan lôi kéo ống tay áo Lăng Viễn Kiếm làm nũng.

“Từ xưa chỉ có đệ đệ thay huynh đón dâu, nào có muội muội thay đại ca đón dâu? Thật sự là hồ nháo!” Lăng Viễn Kiếm gạt tay nữ nhi ra.

Lăng Tử Nhan vẻ mặt bất mãn: “Đệ đệ có thể, muội muội tại sao lại không thể? Còn không phải vì các người tư tưởng trọng nam khinh nữ sao? Lại nói ta mặc thế này, ai nhận ra được ta là nữ hài tử? Ta chỉ bất quá là thay ca ca bị thương đi tiếp đón tân nương tử một chút mà thôi, cũng sẽ không thay hắn hưởng đêm động phòng hoa chúc!”

“Càng nói càng thái quá, ngươi là một nữ hài sao lại đi có mấy cái ý niệm cổ quái như thế trong đầu!” Lăng Viễn Kiếm trừng mắt liếc Từ Liễu Thanh, dạy dỗ nữ nhi không tốt, đương nhiên là sai lầm của nàng rồi.

Hiểu rõ nữ nhi nhất là mẫu thân, Từ Liễu Thanh như thế nào lại không biết nữ nhi có ý nghĩ quỷ quái gì, luôn mồm nói vì đại ca, còn không phải chính nàng muốn đi du ngoạn a, Dương Châu đến Tô Châu cũng phải một hai ngày, cũng đủ cho nàng chơi đùa, bình thường thì quyết không thể đáp ứng.

Từ Liễu Thanh kéo Lăng Tử Nhan qua, quay vòng một hồi, tinh tế đánh giá một phen, nữ nhi mặc vào nam trang thật đúng là không thua gì ca ca nàng, thậm chí so với nhi tử còn tuấn mỹ hơn, quả thật có thể vàng thau lẫn lộn.

“Lão gia, nếu không thì cứ để Nhan nhi đi đi.”

“Hài tử không hiểu chuyện cũng liền thôi, nàng làm mẫu thân như thế nào cũng lại thế? Nếu để Hoàng Thượng biết, đó chính là tội khi quân!”

“Bảo chàng lùi lại thời gian chàng không chịu, để Nhan nhi đi cũng không chịu nốt, vậy được, chàng cứ để cho Anh Tuấn bọn họ đem Hạo nhi nâng lên ngựa đi, dù sao nếu Hạo nhi có chuyện gì không hay xảy ra, ta cũng không muốn sống nữa, chàng cứ bức tử mẫu tử chúng ta đi!” Từ Liễu Thanh nói xong thối lui sang một bên, để cho mấy tên nô tài đi tới.

Lăng Viễn Kiếm nhìn nhi tử nằm trên giường, khuôn mặt tái nhợt đầy mồ hôi lạnh, bởi vì quá đau đớn mà phát ra tiếng rên rỉ thật nhỏ. Vừa rồi lửa giận công tâm, xuống tay không lưu tình, lúc đấy đánh thực quá ác rồi, lại quay lại nhìn thê tử, trong mắt rưng rưng, bộ dáng đầy uỷ khuất, tâm cũng nhuyễn xuống. Không phải hắn không chịu kéo dài thời gian, mà đây là Hoàng Thượng tứ hôn, toàn thành mọi người đều biết Lăng gia có hỉ sự, chậm trễ giờ lành, Hoàng Thượng mà truy cứu thì khó lòng thoát tội. Nhưng để nữ nhi đi đón dâu, cũng quá hoang đường đi, thở dài, tay nắm chặt thong thả bước, lại do dự không quyết.

Từ Liễu Thanh thấy thần sắc phu quân do dự, biết trong lòng hắn đã muốn buông lỏng, liền thừa cơ nói: “Nhan nhi, phụ thân ngươi đã muốn đáp ứng để ngươi đi, nhưng phải nhất định đáp ứng ba việc mới có thể xuất môn.”

Lăng Tử Nhan lập tức vui mừng lộ rõ trên nét mặt: “ Nương, mời nói!”

“Thứ nhất, ra khỏi cửa này, ngươi không được nói chuyện, bộ dạng còn có thể lừa người, nhưng thanh âm của ngươi vừa nghe liền đã biết là của nữ hài.”

“Hai ngày không nói lời nào, kia còn không phải buồn chết ta a, nhiều nhất ta đáp ứng người, đến Dương gia ta liền không nói lời nào.” Lăng Tử Nhan có chút không tình nguyện đáp ứng.

Từ Liễu Thanh lắc lắc đầu, nữ nhi được chiều đến hư rồi, từ nhỏ đã điêu ngoa tuỳ hứng, mặc kệ nói cái gì thì nàng cũng đã đáp ứng một nửa, đành phải tiếp tục nói: “Thứ hai, không chuẩn bất cứ tình huống gì cũng không được nhấc khăn đội đầu của tân nương lên.”

“Vì sao? Ta còn muốn nhìn một chút tẩu tẩu trông như thế nào!” Lăng Tử Nhan khó hiểu hỏi.

“Khăn đội đầu chỉ có tướng công mới có thể mở, về sau ngươi thành thân cũng phải nhớ kỹ.”

“Vâng.” Lăng Tử Nhan cố nặn ra đầu lưỡi một lời đáp ứng, trong lòng lại nghĩ, nếu khăn của tẩu tẩu bị gió thổi, vậy thì không liên quan đến nàng, tân nương cũng thay đại ca đón, như thế nào có thể không giúp đại ca nhìn xem tẩu tử xinh đẹp hay xấu xí đây?

Từ Liễu Thanh thấy nàng thần sắc kỳ quái, cũng lười đoán nàng nghĩ cái gì, chỉ dặn dò câu cuối cùng: “ Nhanh đi rồi chóng về, không chuẩn trì hoãn ở trên đường, nhất định phải về trước giờ Thân (3) ngày mai để còn bái đường.

Việc này có thể chấp nhận, Lăng Tử Nhan thực sảng khoái đáp ứng, vừa định nhấc làn váy mới nhớ ra đang mặc trường bào tân lang của đại ca, nàng hiện tại hẳn là nam tử, liền hướng cha mẹ chắp tay một cái rồi rời khỏi.

Lăng Tử Nhan ngồi lên con ngựa cao to, đá vào bụng một chút, tuấn mã lập tức chạy như bay ra ngoài, Anh Tuấn cùng Tiêu Sái chỉ có thể mang theo kiệu, đội ngũ thổi kèn đón dâu một đường bôn ba chạy theo sau, còn không quên hộ chủ kêu to: “Quận chúa cẩn thận!”

_ Hết chương 1 _

(1) Phúc cơ tống mễ lương, thiên hàn tố y thường, an cơ hựu nhạc nghiệp, toàn lại Tô Lăng vương: Đói quanh năm được tặng gạo, trời giá rét có áo ấm để mặc, vừa có nhà ở vừa có việc làm, là nhờ Tô Lăng Vương.

(2) kì phụ tất hữu kì tử: cha thế nào thì con thế ấy.

(3) giờ Thân: 15 đến 17 giờ



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.07.2017, 10:45
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2016, 10:15
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5843
Được thanks: 631 lần
Điểm: 10.06
Có bài mới Re: [Bách hợp - Cổ đại] Đại thú tân nương - Lạc Khuynh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2: Tiểu Quận chúa bá đạo
  

Song cửa sổ hình chữ nhật, đối diện là bàn để trang sức màu đỏ, như người đang trong giấc mộng, chỉ có lệ hai hàng.

Mũ phượng đội đầu để một bên, người trong gương tay cầm lược gỗ, một lần lại một lần chải mái tóc đen dài, cùng một tư thế ấy đã ngồi suốt một canh giờ.

Một phụ nhân mặc y phục bằng vải thô bưng một chén canh nóng vén rèm tiến vào: “Mạc Tuyền, lại đây uống chén canh này đi!”

Phải gọi đến hai tiếng Dương Mạc Tuyền mới nghe được, lập tức buông chiếc lược trong tay, đi tới: “Nương, thân thể người không tốt, để Cửu nhi đi làm là được rồi.”

“Ai, con đi lần này, cũng không biết có thể còn có ngày uống canh nương làm không nữa.” Bởi vì nguyên nhân nhiều năm làm lụng, tay Lí thị có chút thô ráp, cầm lấy tay Dương Mạc Tuyền, khiến lòng nàng lập tức chua xót.

Dương Mạc Tuyền biết, trong lòng mẫu thân vẫn có khúc mắc, nàng thuỷ chung cho rằng phụ thân là vì người Lăng gia mà chết, cho nên mười mấy năm qua, vô luận Lăng gia đưa qua cái gì, nàng cũng không chịu nhận, không cần tơ lụa vàng bạc của Lăng gia, chính mình lại chỉ mặc quần áo vải thô,lúc nào y phục người khác rách hay bạc màu sẽ liền giúp may vá sửa chữa, như thế mới có khả năng gian nan duy trì gia đình này, đem nàng nuôi lớn. Lúc nàng sinh ra, Lăng gia từng đưa đến một phong thư, nói đã cùng phụ thân nàng định việc hôn sự, ý muốn sau khi nàng lớn liền gả nhập Lăng gia.

Vàng bạc châu báu, nhà cao cửa rộng đều có thể cự tuyệt, nhưng duy độc việc chung thân đại sự lại không thể cự tuyệt, từ xưa nữ tử kết hôn đều là theo lệnh phụ mẫu, không thể cãi lời, huống chi đây là di ngôn của phụ thân trước khi lâm chung, có lẽ đây là số mệnh của nàng.

“Trương Hằng vẫn còn bên ngoài.” Lí thị thuận miệng nói.

Dương Mạc Tuyền vừa uống một ngụm canh nhỏ, lại phun ra, ho khan vài cái, nhẹ giọng nói: “Nương, người đi khuyên Hằng ca ca đi, kiệu hoa sẽ đến bây giờ.”

“Hài tử này tính tình cũng thật quật cường, thà chết cũng không chịu nghe, sớm biết thế đã không nên nghe lời phụ thân ngươi, sớm cho các người thành thân thì mọi chuyện đã xong rồi, ta không tin Lăng gia dám cướp dâu, hiện tại Hoàng Thượng hạ thánh chỉ, không muốn lấy cũng phải lấy, nếu không chính là phạm tội mất đầu.” Lí thị thầm oán vài câu, lại thấy Dương Mạc Tuyền hốc mắt đỏ ửng, lập tức ngừng lại, đứng dậy: “Ta đi khuyên hắn lần nữa vậy! Con mau thay y phục đi, ta sẽ bảo Cửu nhi lại đây vào giúp chải đầu, thời gian cũng không còn sớm nữa.”

Dương Mạc Tuyền đi tới trước cửa sổ, đẩy ra một chút ghé mắt nhìn xem, đầu tiên là mẫu thân kéo Trương Hằng, hắn không chịu đi, tiếp theo Cửu nhi cũng đi qua giúp đỡ, hai người mới có thể khuyên Trương Hằng đi về. Nàng cùng Trương Hằng tuy là thanh mai trúc mã, nhưng hữu duyên vô phận, khẽ thở dài một hơi, hai hàng lệ từ từ rớt xuống, trở lại trước bàn trang điểm.

Cửu nhi vừa vào, thấy Dương Mạc Tuyền vẫn còn mặc y sam bình thường, lập tức hô to gọi nhỏ: “Tiểu thư, người còn chưa thay y phục sao? Kiệu hoa đã đến cửa rồi!”

Cửu nhi một bên vừa chải đầu, vừa nói: “Nhất sơ sơ đáo vĩ, nhị sơ bạch phát tề mi, tam sơ nhân tôn mãn địa”

Nói quá nhanh, Dương Mạc Tuyền cũng chưa nghe rõ nàng nói cái gì, liền hỏi: “Cửu nhi, ngươi đang nói thầm cái gì vậy?”

“Đây là phu nhân dạy ta, dù sao cũng là những lời cát tường, phu nhân sợ nói sẽ khóc mất nên mới để ta nói.” Cửu nhi cũng mới chỉ mười ba, mười bốn tuổi, cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ biết tiểu thư lập gia đình là đại hỷ sự, không nên sầu mi khổ kiếm, nên mới tìm cách nói để nàng vui vẻ: “Tiểu thư, người lớn lên xinh đẹp như vậy, ta đoán cô gia (2) khẳng định cũng phải anh tuấn, có thế mới xứng được với người.”

Dương Mạc Tuyền cười khẽ: “Ngươi còn nhỏ biết cái gì, người không thể chỉ nhìn diện mạo, tâm thiện lương mới là quan trọng nhất.”

“Kia nhất định so với Hằng ca ca còn anh tuấn hơn.” Cửu nhi cãi lại.

Đột nhiên nhắc tới Trương Hằng, Dương Mạc Tuyền lại một trận phiền muộn, hướng cửa sổ nhìn: “Hằng ca ca là người tốt.”

Cửu nhi chải hoàn hảo mái tóc xong thì cũng vừa lúc đội ngũ đón dâu đến, tiếng pháo nổ, tiếng chiêng trống, còn có thanh âm tiểu hài tử cười vui vang lên bên ngoài.

Lí thị đi vào, cầm lấy hỉ khăn, nhìn khuôn mặt nữ nhi, nhịn không khóc, nói: “Nếu gả vào Lăng gia, về sau chính là người Lăng gia, phải nhớ kỹ phụng dưỡng tốt phụ mẫu phu quân mình, làm một người con dâu tốt.”

“Ta biết, nương.” Dương Mạc Tuyền cúi đầu đáp ứng.

Lí thị từ trong lòng lấy ra một vật: “Ngọc bội này là của phụ thân con đưa cho ta, tuy rằng không phải cái gì đáng giá, nhưng cũng đã cất giữ bên người nương vài thập niên rồi, hiện tại tặng cho con, về sau nhớ đến nương thì lấy ra xem.”

Dương Mạc Tuyền nhận lấy, nắm ở trong tay, nước mắt từng giọt, từng giọt rơi trên gò má, thành thân vốn là đại hỷ sự, lúc này lại biến thành như sinh ly tử biệt, ngay cả Cửu nhi cũng nhịn không được mà bật khóc: “Tiểu thư, người yên tâm đi, ta sẽ hảo hảo chiếu cố phu nhân.”

Lí thị mắt hàm lệ, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt Dương Mạc Tuyền một lần, lúc này mới đem hỉ khăn đội lên: “Đi ra đi thôi!”

Lăng Tử Nhan ở bên ngoài chờ rất không kiên nhẫn, lại đã đáp ứng nương đến Dương gia không thể nói nhiều, đành phải chịu đựng, phân phó Anh Tuấn đi vào thúc giục một chút, Lăng Anh Tuấn còn chưa nhấc chân đã thấy một trung niên phụ nhân cùng một tiểu nha đầu dìu tân nương từ buồng trong đi ra.

Hỉ bào đỏ thẫm không dấu được dáng người tinh tế duyên dáng, Lăng Tử Nhan liếc một cái liền đối với vị đại tẩu tương lai này đánh giá được bảy tám phần, đáng tiếc khăn trùm đầu che mất, nhìn không ra xấu hay đẹp.

Lí thị đỡ Dương Mạc Tuyền đi tới trước mặt Lăng Tử Nhan: “Tiểu vương gia, ta đem nữ nhi giao cho ngươi.”

Lăng Tử Nhan vừa gặp thấy Lí thị mặt đầy nếp nhăn, lại mặc quần áo vải thô thì tưởng là quản sự Dương gia hoặc là bà vú hầu hạ tiểu thư, không nghĩ lại là mẫu thân đại tẩu. Phụ nhân này chẳng những so với mẫu thân mình già yếu hơn, hơn nữa dung mạo cũng thật xấu xí, vậy nữ nhi nàng hẳn cũng không thể nào xinh đẹp được! Trách không được đại ca tình nguyện gãy chân cũng không đến đón dâu, hứng trí không khỏi giảm đi vài phần.

Kỳ thật Lăng Tử Nhan đâu biết rằng mẫu thân nàng, Từ Liễu Thanh lúc còn trẻ đã nổi tiếng nhờ mĩ mạo, lại là Vương phi sống an nhàn sung sướng, tuy rằng đã hơn bốn mươi tuổi nhưng vẫn đầy phong vận, mà Lí thị lúc trẻ coi như so ra kém Vương phi, nhưng nói gì cũng là Dương Châu mỹ nữ, bởi vì nhiều năm dầm mưa dãi nắng, vất vả làm lụng nên đương nhiên không thể so bằng.

Lăng Anh Tuấn thấy Lăng Tử Nhan vẫn ngẩn người, vội vàng lên tiếng nhắc nhở: “Quận vương, thiếu gia, mau tiếp tân nương.”

Lăng Tử Nhan thế này mới phục hồi tinh thần, cách ống tay áo nắm lấy tay Dương Mạc Tuyền, hướng Lí thị gật đầu một cái, xem như đã nhận.

Lí thị thấy Lăng Tử Nhan diện mạo tuấn mỹ, trong lòng cũng vơi bớt sầu lo, ít nhất dung mạo thế thì nữ nhi cũng không chịu thiệt, lại không nghĩ rằng con rể là một người không hiểu lễ nghi như thế, chẳng những không gọi nhạc mẫu đại nhân mà ngay cả một lời cũng không nói, quả nhiên là vương tôn công tử, không coi ai ra gì, lại không khỏi vì tương lai nữ nhi mà lo lắng.

Anh Tuấn cùng Tiêu Sái tuy là hạ nhân, nhưng đối với nhân tình thế thái thì biết nhiều hơn so với Lăng Tử Nhan, lại biết Quận chúa đã đáp ứng phu nhân không thể nói chuyện, hai người liền song song quỳ gối trước mặt Lí thị, thay chủ tử dập đầu.

Lí thị thế này mới vừa lòng gật gật đầu.

Cửu nhi đỡ Dương Mạc Tuyền lên kiệu, mành còn chưa buông, chợt nghe thấy phía sau có người hét lên một tiếng: “Chờ một chút!”

Dương Mạc Tuyền trong lòng cả kinh, thở nhẹ ra tiếng: “Hằng ca ca.”

Người ngăn ở trước kiệu hoa thật sự là Trương Hằng.

Tuy thanh âm Dương Mạc Tuyền không lớn, nhưng Lăng Tử Nhan lại nghe rõ ràng được ba chữ “Hằng ca ca”, có thể gọi thân mật như thế, quan hệ nhất định không tầm thường. Đại tẩu của nàng chẳng những lớn lên xấu xí, thế nhưng còn có người tri giao bên ngoài, trong lòng lại càng không tán thành, càng vì đại ca mà thấy không đáng giá. Mày nhíu lại, Anh Tuấn cùng Tiêu Sái lập tức hiểu ý, mỗi người một bên giữ chặt Trương Hằng.

Trương Hằng chỉ là một văn nhược thư sinh, lực đạo như thế nào có thể so được với Anh Tuấn cùng Tiêu Sái vốn từng cùng Lăng Viễn Kiếm xông pha xa trường, lập tức bị đặt dưới đất không thể động đậy, nhưng trời sinh lại có tính tình quật cường, cố ngẩng đầu lên nhìn kiệu hoa, một chữ, một chữ khó khăn nói ra: “Mạc Tuyền, nàng không thể gả!”

Dương Mạc Tuyền ngồi trong kiệu, vì có hỉ khăn nên mặc dù không nhìn thấy tình huống bên ngoài nhưng từ hơi thở của Trương Hằng cũng có thể rõ hắn đang bị chế trụ, hiện tại cũng chỉ có thể khuyên bảo, từ từ mở miệng: “Hằng ca ca,huynh trở về đi, nương ta liền phiền huynh chiếu cố.”

“Không được, Mạc Tuyền, trừ phi kiệu hoa của nàng bước qua xác ta, nếu không ta tuyệt không để nàng gả cho một người nàng không thích!”

“Hằng ca ca, sao huynh phải khổ vậy? Duyên phận vốn không thể cưỡng cầu, huynh nên đi đi!”

Lăng Tử Nhan dù tu dưỡng có tốt đến mấy cũng không áp chế nổi tức giận trong lòng, đường đường Lăng Vương phủ đón dâu lại nháo loạn thành trò cười như vậy, còn mặt mũi gì nữa, liền lạnh lùng mở miệng nói: “Người đâu, đánh gãy cái chân chó của hắn cho ta.”

Dương Mạc Tuyền nghe thanh âm thanh thuý, dường như là nữ tử, nếu không phải hạ nhân cùng kêu lên đáp lời: “Vâng, thiếu gia.”, thì còn tưởng rằng lại có thêm một đại nhân vật nữa đến.

Lí thị bị doạ đến hoa mắt chóng mặt, Cửu nhi lại là người thiện lương, quỳ gối trước mặt Lăng Tử Nhan, túm áo bào của nàng, khóc nói: “Tân cô gia, Hằng ca ca là người tốt, người thả hắn đi đi.” Lí thị lúc này mới phản ứng, cũng khẩn khoản cầu xin: “Tiểu Vương gia, Trương Hằng đã làm hàng xóm với chúng ta mười mấy năm rồi, ta đã nhìn hắn lớn lên, bản tính không xấu, ngươi tạm tha cho hắn đi!.

Lăng Tử Nhan kỳ thật chỉ muốn doạ Trương Hằng một chút thôi, cũng không phải thực sự muốn đánh gãy chân hắn, nhưng cứ vậy mà thả ra thì lại mất mặt, con ngươi xoay chuyển một lát, lập tức có chủ ý, nói với Trương Hằng: “Hiện tại ngươi chỉ cần quỳ trước kiệu hoa, kêu ba tiếng “Quận Vương phi”, ta có thể lập tức thả ngươi.”

Trương Hằng nhìn chằm chằm Lăng Tử Nhan, trên mặt không một chút khiếp sợ, đột nhiên phì một tiếng đầy khinh miệt, quay đầu không hề nhìn nàng.

Lăng Tử Nhan là Lăng Vương thiên kim cao quý, Tử Nhan Quận chúa, chưa từng có người nào dám cả gan không thèm nhìn mặt nàng, thế này quả thực vô cùng nhục nhã, cả người đều nhảy dựng lên, tức giận nói: “Đánh cho ta mười côn trước đã!”

Lúc này ngay cả Lí thị cùng Cửu nhi cũng không dám lên tiếng, nhục mạ tiểu Vương gia, mười côn này trốn thế nào cũng không thoát.

Trương Hằng thực ra lại rất thản nhiên: “Muốn đánh cứ đánh, muốn ta chịu thua thì không thể, không như các ngươi ỷ thế hiếp người, ta thấy cái gì Lăng Vương chứ, bất quá là một kẻ nguỵ quân tử ra vẻ đạo mạo, cưỡng ép lấy dân nữ mà thôi, ta phi!”

Lăng Tử Nhan mặt chuyển từ hồng sang trắng, rồi lại biến thành xanh lét, phụ thân nàng vẫn sùng bái lại bị người ta vô duyên vô cớ mắng là nguỵ quân tử, thế này làm sao chịu được, bèn quát: “Còn thất thần làm gì, chẳng lẽ muốn ta động thủ?”

Anh Tuấn cùng Tiêu Sái vốn còn cố kỵ hôm nay là ngày lành thiếu gia thành thân, không nên động thủ, nhưng người này lại không biết phải trái, dám vũ nhục Vương gia, thế nào cũng không chịu nổi, một người rút ra một cây kiệu côn, Lăng phủ quản giáo cực nghiêm, trước khi đánh vẫn xin chỉ thị Lăng Tử Nhan một chút: “Thiếu gia, có phải là đánh mười côn hay không?”

“Đánh chết mới thôi.” Lăng Tử Nhan lạnh lùng phun ra vài chữ.

“Vâng.” Hai người vâng mệnh, liền một côn lại một côn đánh lên người Trương Hằng.

Mới mấy côn đầu Trương Hằng còn có thể chịu được, mười côn sau rốt cuộc không nhịn được, phát ra tiếng kêu rên, trên tấm trường sam bạch y đã thấm đẫm huyết tích, nếu cứ đánh tiếp như thế sợ là không chết cũng bị thương.

Người đang vây xem náo nhiệt sợ tới mức sớm tản đi, trừ người Lăng gia tới đón dâu, chỉ còn Lí thị cùng Cửu nhi, các nàng nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Lăng Tử Nhan, nào dám nói lời cầu tình.

“Dừng tay!”

Lăng Tử Nhan phượng mi khẽ nhướn, thật nhiều chuyện, lại dám ra lệnh cho nàng, nhìn liền thấy Dương Mạc Tuyền đã hạ kiệu, trên đầu vẫn đội hỉ khăn như cũ.

Anh Tuấn cùng Tiêu Sái thấy người mở miệng là Dương Mạc Tuyền, lập tức ngừng tay, không dám đánh nữa, hơn nữa cũng không thể đánh tiếp, thêm mấy gậy nữa là tên văn nhược thư sinh này sẽ đi đời nhà ma mất thôi.

Lăng Tử Nhan liền nổi nóng: “Ai cho các ngươi dừng lại, đánh tiếp cho ta!”

Dương Mạc Tuyền thong thả đi lên trước vài bước: “Tiểu Vương gia, thả hắn đi, ta đảm bảo hắn sẽ không gây sự nữa.”

Lăng Tử Nhan cười lạnh: “Ngươi đảm bảo? Ngươi dựa vào cái gì? Ngươi cùng hắn là quan hệ gì?

“Chỉ bằng vào việc ta là Quận Vương phi, tiểu Vương gia, đây là chính ngươi nói.”

Dương Mạc Tuyền nói thế mới nhắc Lăng Tử Nhan nhớ rằng người trước mặt này là đại tẩu của nàng, có câu trưởng tẩu như mẫu, về sau ở nhà, quả thật nàng lớn hơn, nhưng nếu cứ thế mà thả một kẻ dám nhục mạ phụ thân, tâm lại không cam lòng, liền không mở miệng nói gì.

Dương Mạc Tuyền đi tới trước mặt Trương Hằng vốn hơi thở đã rất mỏng manh, lấy ra một chiếc khăn tay, tưởng giúp hắn lau vết máu nơi khoé miệng, nhưng bàn tay tới giữa không trung lại ngừng lại: “Hằng ca ca, kỳ thật nhiều năm qua như vậy, ta vẫn coi huynh như ca ca, tựa như thân ca ca, huynh đối tốt với ta, đối tốt với nương của ta, đời này ta đều nhớ kỹ, nếu ta làm gì khiến cho huynh hiểu lầm, ta chỉ muốn nói một tiếng xin lỗi, nếu như huynh vẫn còn như thế này, sẽ chỉ làm ta bất an, huynh hiểu chứ?”

“Mạc…” Trương Hằng thấy Dương Mạc Tuyền trở lại kiệu hoa, rốt cuộc không kêu nổi tên nàng, một trận đất trời xoay chuyển, hôn mê bất tỉnh.

Thanh âm Dương Mạc Tuyền từ trong kiệu truyền ra: “Nương, nữ nhi đi đây, khởi kiệu đi.”

Từ lúc hạ kiệu đến khi hồi kiệu, ngắn ngủi một khoảng thời gian, Dương Mạc Tuyền này còn chưa vào cửa Quận Vương phi, nhìn qua thì yếu đuối, không nghĩ khí thế lại cường đại như vậy, khiến người ta phải kinh sợ, ngay cả Anh Tuấn cùng Tiêu Sái đều âm thầm tán thưởng, nữ tử này thật có phong phạm của phu nhân.

Chỉ có Lăng Tử Nhan còn không phục lắm, người mình mang đến thế nào đều nghe lời nữ nhân kia? Lăng Anh Tuấn giúp nàng lên ngựa, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Quận chúa, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nếu để cho lão gia biết người thiếu chút nữa đánh chết người, khẳng định sẽ nổi giận.”

Lăng Tử Nhan thế này mới cảm thấy nghĩ mà sợ, bình thường nàng ngay cả hạ nhân cũng hiếm khi trách phạt, thế mà nay lại đem một người xa lạ đánh gần chết, thật là tức đến hồ đồ mà, lại cảnh cáo Lăng Anh Tuấn: “Nói cho những thủ hạ của ngươi, trở về không được nhiều lời, nếu không ta sẽ cắt lưỡi!”

_ Hết chương 2_

(1) Nhất sơ sơ đáo vĩ, nhị sơ bạch phát tề mi, tam sơ nhân tôn mãn địa: chải một lần vợ chồng hoà thuận, chải lần hai bạch đầu giai lão, chải lần ba con cháu đầy nhà.

(2)cô gia: chồng của tiểu thư.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Btdrvh, Hồ Hằng, Nguyên Lý và 62 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.