Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 

Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

 
Có bài mới 16.06.2019, 23:07
Hình đại diện của thành viên
Á Thần Bang Cầm Thú
Á Thần Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2019, 17:23
Bài viết: 19
Được thanks: 58 lần
Điểm: 60.84
Có bài mới Re: [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, chương 44
Editor Phương Thuỷ
Sau ngày, Tiểu Thụ vào cung, nhà nhỏ của Khâu Giản lại có khách không mời mà đến.

Người đến là Cố Bắc Hà, huynh trưởng Cố Nam Châu, Cố Gia gia chủ hiện nay. Huynh trưởng này bị Cố mẫu ra lệnh tới, nhanh chóng Cố Nam Châu thu dọn đồ đạc về phủ. Hôm giao thừa Cố Nam Châu vừa trở về Cố phủ liền lại ra cửa, Cố mẫu cho là hắn có chuyện quan trọng quấn thân, cũng không hỏi nhiều. Nào ngờ mấy ngày cũng không thấy bóng dáng hắn, Cố mẫu lo lắng cho con trai nhỏ, mấy lần tới hỏi Cố Bắc Hà, mới hiểu được Cố Nam Châu nay đang ở tạm Thành Tây.

Cố mẫu nghe xong lời này, trong lòng lo lắng không yên, Thành Tây là địa phương hỗn tạp, các thành phần đều tụ tập ở đây, là nơi ăn chơi hưởng lạc. Mấy ngày hôm nay, Cố Nam Châu không trở về nhà, nhất định là bị hồ ly tinh giữ chân, nếu không hắn là người hiền lành hiếu thuận, sao có thể không trở về nhà?

Nghĩ đến đây, Cố mẫu không ngồi yên được, bắt Cố Bắc Hà phải tìm về, còn nói nếu không dẫn được Cố Nam Châu về, Cố Bắc Hà cũng không cần về nữa. Cố Bắc Hà được Cố mẫu ra lệnh, tất nhiên chẳng dám chậm trễ chút nào, bắt ngựa chạy không ngừng đến Thành Tây.

Cố Bắc Hà thuật lại lời của Cố mẫu cho Cố Nam Châu. Cố Nam Châu cũng không dám trì hoãn, vội thu dọn xong hành lý của mình và Thẩm Trại Hoa, chào tạm biệt Khâu Giản, liền cùng Thẩm Trại Hoa ngồi lên xe ngựa.

Lúc đầu, Cố Hà Bắc gặp Thẩm Trại Hoa, không vừa ý lắm, đánh mắt sang Cố Nam Châu mấy lần. Cố Nam Châu không thèm để ý, ngược lại vén rèm xe lên, đuổi Cố Bắc Hà xuống xe ngựa, để cho huynh trưởng cởi ngựa trở về.

Xe ngựa đi rất êm nhưng lòng Thẩm Trại Hoa hồi hộp không yên. Hôm nay Cố Nam Châu dẫn nàng về nhà, ý đồ rõ ràng, chỉ là nàng vốn tưởng rằng mình đã làm xong tất cả chuẩn bị nhưng hôm nay chuyện xảy ra rồi, lại bắt đầu lo lắng.

Cố Nam Châu nhìn vẻ mặt cố giữ bình tĩnh của nàng, nhếch môi cười khẽ, kéo tay nàng, nhỏ giọng nói: "Trong nhà ta, người cũng không nhiều, phụ thân mất sớm, trên có một ca ca, ngươi đã gặp. Mấy năm trước huynh ấy đã thành thân, tẩu tẩu là người hiền lành dịu dàng. Ta còn có một tổ mẫu, kể từ  tổ phụ ta mất, thì ở một mình trong viện, cả ngày lễ Phật, hiếm khi nhúng tay vào chuyện trong nhà. Còn phần mẫu thân ta là người hơi cố chấp, còn thích nói ngọt, nghe lời biểu muội ta nói, chắc sẽ gây khó cho nàng."

Thẩm Trại Hoa nhìn hắn, nghe hắn nói nhiều như vậy, trong lòng nàng ngược lại yên tâm hơn rất nhiều.

"Nhưng nàng không phải sợ, cũng không cần lo lắng. Bên phía mẫu thân ta cứ giao cho ta là được, nàng chỉ cần chờ gả cho ta là tốt rồi." Cố Nam Châu kiên định nói.

Thẩm Trại Hoa cười vui vẻ, gật đầu: "Được, vậy thì ta chỉ chờ gả cho ngươi là được."

Xe ngựa dừng lại, Cố Nam Châu xuống xe trước, mới đưa tay đỡ Thẩm Trại Hoa xuống, Cố Bắc Hà cởi ngựa về nhà họ Cố trước.

Một đường theo Cố Nam Châu vào Cố phủ, Thẩm Trại Hoa hơi thắc mắc, nói một mình: Sáng sớm, Cố mẫu sai Cố Bắc Hà tới tìm Nam Châu, nhưng bây giờ Cố Nam Châu trở về Cố phủ, rồi lại không người nào đón, cả Cố phủ im lìm đáng sợ.

Chờ đến tiền thính, gặp được Cố mẫu, Thẩm Trại Hoa mới biết sao mà vắng lạnh như thế.

Thẩm Trại Hoa đi sau lưng Cố Nam Châu chào Cố mẫu nhưng Cố mẫu coi như không nhìn thấy nàng, thản nhiên nói chuyện với cô nương bên cạnh về đồ trang sức đang lưu hành. Cố Bắc Hà đứng ở một bên hết sức lúng túng, cũng không biết nên giúp đệ đệ mình nói mấy câu, hay là để giúp mẫu thân mình vui vẻ, cùng làm khó nên đành ngồi một bên, cúi đầu nhìn chăm chú gạch lát sàn dưới chân.

Thấy thái độ của Cố mẫu như vậy, Cố Nam Châu cười nói: "Nếu mẫu thân cùng biểu muội đang bận, thì nhi tử cũng không quấy rầy nữa. Trại Hoa còn chưa biết ở đâu, nhi tử xin đi trước sắp xếp." Dứt lời, không chờ Cố mẫu kịp phản ứng, dắt Thẩm Trại Hoa, xoay người ra khỏi tiền thính.

Lúc ăn cơm trưa, thái độ Cố mẫu bắt đầu có chuyển biến, không coi Thẩm Trại Hoa như không khí nữa, chỉ là sắc mặt vẫn khó coi.  Ngược lại, Kỳ Lam chủ động cùng Thẩm Trại Hoa nói chuyện, chỉ là trong lời nói chứa đầy hàm ý, còn có ý miệt thị.

Thẩm Trại Hoa cảm thấy buồn cười. Kỳ Lam này vừa nhìn đã biết là bị Cố mẫu làm hư, cô nương này còn không bì được Cam Đường. Lúc trước Cam Đường còn có thể làm nàng tức tới bốc lửa, nhưng Kỳ Lam trước mặt chỉ nhay đi nhay lại vài câu nói, làm nàng hơi mệt mỏi.
Thẩm Trại Hoa không thèm phản ứng gì, ngược lại Cố Nam Châu dằn mạnh chén cơm xuống bàn, giễu cợt nói: "Biểu muội thật đúng là có quy tắc."

Ý giễu cợt rất rõ ràng, Kỳ Lam mặt ửng hồng lên, đang muốn giải thích nhưng Cố Nam Châu không để ý tới nàng, nói với Cố mẫu đang im lặng: "Mẫu thân, nhi tử biết người không thích nàng, nhưng nàng là người con muốn cưới. Cho dù là người, cũng không thể làm con thay đổi quyết định này."

Cố mẫu giận dữ, giơ tay đập bàn, "Xoảng", vòng ngọc trên cổ tay bị va đập đã vỡ : "Nghịch tử! Chỉ vì nữ nhân này, ngươi dám dùng thái độ như vậy nói với mẫu thân của ngươi. Giỏi, giỏi, giỏi lắm! Những lời này ngươi cũng dám nói, vậy hôm nay ta cũng nói cho ngươi biết, ta chỉ nhận mỗi Kỳ Lam là con dâu, còn người khác, ta nhất định không nhận."

Cố Nam Châu cười mỉa: "Vậy dễ lắm mẫu thân, bảo đại ca cưới biểu muội là được."

Vốn là người ngoài cuộc, Cố Bắc Hà nghe vậy, vội nhỏ giọng nói: " Đệ cũng đừng hại ta. Tẩu tẩu đệ đang mang thai, khó chịu trong người, chuyện này là đệ dẫn lửa đốt ta."
Cố mẫu càng thêm tức giận, tay run run chỉ Cố Nam Châu, miệng nói không nên lời. Kỳ Lam thấy thế vội vàng đứng dậy, giúp Cố mẫu vuốt ngực thông khí, mặt giận dữ, nói: "Biểu ca, sao huynh có thể đối đãi với dì như vậy? Từ khi huynh giả chết rời nhà mấy năm nay nay, dì ngày đêm lo lắng cho huynh, người ốm o gầy mòn. Hôm nay, khó khăn lắm huynh mới trở lại thõa chờ mong của dì nhưng huynh lại vì một người xa lạ mà nổi giận với dì. Biểu ca, huynh nghe ai xui mà làm thế này?"

Cố Nam Châu cũng không thèm trả lời câu hỏi của Kỳ Lam, đứng thẳng người, vung vạt áo, quỳ ngay ngắn trước mặt Cố mẫu: "Mẫu thân, lòng nhi tử đã quyết, mong rằng mẫu thân đồng ý. Nếu mẫu thân thật sự không muốn nhìn thấy chúng con, nhi tử sẽ thưa chuyện với tổ mẫu rồi sẽ rời đi. Sau này mẫu thân nếu là nhớ nhi tử, cho người gọi, nhi tử chắc chắn trở lại thăm mẫu thân."

Cố mẫu mới vừa hít thở thông lại tức đến không thở nổi, "Ngươi...ngươi đây là đang uy hiếp ta?"

Cố Nam Châu quỳ thẳng, vẻ mặt kiên định, "Cầu xin mẫu thân chấp thuận."

Cố mẫu tức tới cực điểm, bưng cái chén trước mặt chén muốn ném vào người Cố Nam Châu, nhưng tay giơ thật cao, nhìn Cố Nam Châu trước mặt vẫn không nhúc nhích, rồi lại không ném được. Hài tử này ốm yếu từ nhỏ đã nhiều bệnh. Năm đó, người làm mẫu thân này không biết ôm hắn khóc bao nhiêu lần, cho hắn uống bao nhiêu chén thuốc. Nhiều năm như vậy, hắn vẫn luôn ngoan ngoãn, đối với lời nói của mình từ trước đến giờ luôn nghe theo. Nhưng hôm nay lại đột nhiên thay đổi thái độ, cố chấp, hoàn toàn không giống nhi tử trong trí nhớ của mình, mà tất cả cũng chỉ là bởi vì một nữ nhân.

Còn là một nữ nhân không rõ lai lịch.

Tất cả đều do kẻ đầu sỏ này gây nên, Cố mẫu chuyển tay, “vèo” chén canh nóng liền bay thẳng đến Thẩm Trại Hoa đang im lặng quỳ bên cạnh.

Lúc này, Thẩm Trại Hoa đang boăn khoăn không biết có nên lên tiếng làm dịu không khí không nên không nhận ra động tác này của Cố mẫu, cho đến Cố Nam Châu hốt hoảng nhào tới trước mặt nàng, ngay sau đó có mấy giọt canh nóng lướt qua Cố Nam Châu dần dần đến mặt của nàng thì nàng mới ý thức được chuyện gì đã xảy ra.

Thẩm Trại Hoa thấy nước canh nóng dính trên lưng Cố Nam Châu. Nàng vội  kéo Cố Nam Châu xoay người lại, thấy nước canh kia đã dính vào da, luôn miệng hỏi "Bị phỏng rồi hả ? Có đau hay không? Nhanh đi thay quần áo khác?" Lại quay đầu phân phó nha hoàn đứng ở một bên phục vụ, "Còn không mau đi tìm thuốc chống bỏng?"

Nha hoàn ở một bên sững sờ lúc này mới phản ứng được , không kịp nhìn sắc mặt Cố mẫu, lật đật chạy ra ngoài.

Định ném chén vào Thẩm Trại Hoa lại bị Cố Nam Châu ngăn trở, Cố mẫu cũng sửng sốt chốc lát, mới phản ứng được, sắc mặt trắng bệch, trong lòng rất lo lắng, đứng chôn chân tại chỗ. Kỳ Lam thấy thế, đứng dậy định đỡ Cố Nam Châu, lại bị Cố Nam Châu phất tay ngăn trở, Thẩm Trại Hoa hướng về phía Cố mẫu nói câu "Xin cáo từ trước" , liền đỡ Cố Nam Châu ra khỏi tiền sảnh.

Cho đến khi Thẩm Trại Hoa dìu Cố Nam Châu ra khỏi tiền sảnh, mất dạng, Cố mẫu lúc này mới hoàn hồn, thở dài, cũng đứng lên: "Các ngươi ăn trước đi, ta hơi đau đầu, đi nghỉ ngơi trước."

Kỳ Lam muốn đứng lên đi theo Cố mẫu, bị bà khoát tay cự tuyệt: "Để cho ta một mình yên tĩnh chút, con không cần đi theo."
Trên đường trở về phòng Cố Nam Châu, tiểu nha hoàn lúc trước vừa đúng lúc đưa thuốc xoa tới, Thẩm Trại Hoa nhận lấy thuốc xoa, tỉ mỉ giúp Cố Nam Châu xoa đều thuốc, nói: " Việc này, ngươi hành động cũng quá nhanh rồi."

Cố Nam Châu nằm trên giường bên cửa sổ, gối đầu lên khuỷu  tay , nói: "Mẫu thân ta rất là cố chấp, nếu lúc bắt đầu lập trường ta không vững, lui lại thì mẫu thân sẽ tìm cách gây khó dễ cho nàng. Chi bằng hôm nay, bày tỏ lòng mình rõ ràng để mẫu thân kềm chế hành động."

"Vậy cũng không cần phải đỡ chén này thay ta, nếu mẫu thân ngươi lỡ ném vỡ đầu thì làm thế nào? Dù sao, ta cũng có võ công có thể tránh khỏi, giờ ngươi bị bỏng nặng rồi." Thẩm Trại Hoa liếc nhìn lưng Cố Nam Châu bị phỏng đỏ sẫm, nói.

Giọng Cố Nam Châu vẫn nhẹ nhàng như cũ, "Chuyện xảy ra trong nháy mắt, ta làm sao nghĩ được nhiều như thế.  Mặc dù, nàng biết chút võ công, phản ứng nhanh, nhưng lỡ thì sao? Nếu lỡ nàng sơ sẩy tránh không được, toàn bộ nước canh nóng tạt hết vào người nàng, ta không dám đánh cược chuyện này, may thay ta cản được."

Thẩm Trại Hoa nghe vậy, cười nói: "Ngươi nha, cũng đã quá lo lắng rồi. Ta cùng Tiểu Thụ, hai người ở thôn Hạ Tuyền nhiều năm như vậy, ở trong núi rừng săn thú, nguy hiểm gì chưa từng thấy qua, hôm nay cũng chỉ là một chén canh mà thôi là cái gì đâu, để lưng ngươi phỏng hết."

Cố Nam Châu bỗng nhiên ngẩng đầu, thẳng vào nhìn chăm chú Thẩm Trại Hoa: "Lúc trước không có ta, nàng phải một mình đối mặt với nguy hiểm, ta không thể làm gì. Nhưng hôm nay, ta đã ở tại bên cạnh nàng, nàng không có lý do gì lại chính mình đối diện với mấy chuyện đó."

Hắn nhoài người lên, đưa tay nâng mặt Thẩm Trại Hoa,  vẻ mặt rất nghiêm túc: "Ta không mạnh mẽ, ta không có cách nào khiến mưa gió đều không thể động vào nàng nhưng ta sẽ dùng hết sức mình che chở cho nàng."

Hắn nói: "Ta thích nàng, ta muốn sống cùng nàng cả một đời cho tới chết, cùng nhau ngắm mặt trời mọc, cùng nhìn chim bay về rừng."

Thẩm Trại Hoa bị hắn giữ chặt, hai người mặt đối mặt, khoảng cách rất gần. Thấy vẻ mặt Cố Nam Châu rất nghiêm túc, Thẩm Trại Hoa bật cười “hi hi”, tránh tay Cố Nam Châu, lại gần thêm, nhẹ nhàng hôn phớt lên mặt: "Được, cuộc sống phải dựa cả vào chàng rồi."

Nhưng nghĩ đến thái độ Cố mẫu, Thẩm Trại Hoa cau mày: "Chỉ là mẫu thân chàng rất khó chấp nhận.  Nếu người không chịu, chàng bị kẹp ở giữa ta và mẫu thân sẽ rất khó xử."

Cố Nam Châu cười sảng khoái: "Yên tâm, ta còn có hai hộ pháp còn chưa nhờ đấy."

Lúc xế chiều, bởi vì lưng Cố Nam Châu bị phỏng, đi lại không tiện nên không đi tiền sảnh cùng Cố mẫu dùng cơm, phòng bếp làm xong thức ăn đưa đến thẳng đến viện Cố Nam Châu. Cố mẫu định thừa dịp lúc ăn cơm chỉnh Thẩm Trại Hoa vài cái, để nàng biết khó tự mình rút lui, ai ngờ cơm lên bàn, lại không thấy bóng dáng Thẩm Trại Hoa đâu. Sai người làm đi hỏi, mới biết Cố Nam Châu lấy lý do nàng là người quan trọng phục vụ mình ăn cơm, nên giữ lại viện của mình, căn bản không có ý định để cho nàng một thân một mình đối mặt Cố mẫu.

Cố mẫu cố nén tức giận: nghịch tử! Chuyện còn chưa tới đâu, đã bảo hộ người ta chặt như thế. Nhi tử của mình đường đường là Cố nhị công tử của Cố phủ, cưới một nữ nhân không rõ lai lịch, còn chịu không được chút tủi thân nào?

Cố mẫu trong cơn tức giận, dằn mạnh chén đũa xuống, đùng đùng nổi giận trở về phòng.

Đến đêm khuya, lửa giận đã giảm hơn phân nửa Cố mẫu đói bụng, lại không muốn làm phiền nhà bếp phải làm đồ ăn khuya, do dự một lúc, ngồi dậy ăn sạch bánh ngọt trên bàn.

Càng suy nghĩ càng tủi thân. Mình đường đường là phu nhân Cố gia, lại bị nhi tử làm tức giận đến nỗi hơn nửa đêm phải ăn bánh ngọt nguội lạnh, sao mà thảm thương!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonguyen0903 về bài viết trên: Bora, HNRTV, dao bac ha, hh09, thanh.truc.thai
     

Có bài mới 18.06.2019, 20:54
Hình đại diện của thành viên
Á Thần Bang Cầm Thú
Á Thần Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2019, 17:23
Bài viết: 19
Được thanks: 58 lần
Điểm: 60.84
Có bài mới Re: [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Kết cục

Editor Phương Thuỷ

Ăn hơn nửa bụng bánh ngọt nguội lạnh, Cố mẫu lại lặng lẽ lên giường nằm lại. Nhưng lăn qua lăn lại, tinh thần phấn chấn lên, một chút buồn ngủ biến mất, trong lòng tính toán ngày mai làm như thế nào trị Thẩm Trại Hoa, để cho nàng sớm biết khó mà lui, thành toàn Kỳ Lam cùng Cố Nam Châu trai tài gái sắc.

Càng nghĩ càng phấn chấn quên cả thời gian bất chợt nhìn trời thì trời đã sáng choang. Mặc dù cả đêm không ngủ nhưng trong lòng có đầy kế hoạch, Cố mẫu cũng không thấy mệt chút nào, ngược lại ý chí chiến đấu dâng trào nên chỉ vội vã ăn vài miếng điểm tâm lấy lệ, đã bừng bừng khí thế hăm hở đi tới viện Cố Nam Châu.

Có núi chắn thì ta đi tìm chỗ núi dựa! Chỉ là một bờ đê nhỏ mà muốn bảo vệ người ? Quả thật buồn cười!

Cố mẫu hùng hổ đến trước cửa viện Cố Nam Châu. Nha hoàn giữ cửa thấy dáng vẻ Cố mẫu như thế thì nhanh nhảu tránh ra. Cố mẫu mang tư thế muốn trút giận đi một lèo đến  phòng khách, đang muốn lên tiếng dạy dỗ thì lại phát hiện Cố lão phu nhân xưa nay không ra ngoài đang ngồi ở bàn vuông  đối diện cửa viện.

Vừa thấy được Cố lão phu nhân, tất cả uất ức trong lòng Cố mẫu hai ngày nay bổng dâng trào, khí thế dạt dào lúc nãy mất hết, chỉ còn lại đầy bụng  uất ức.

Cố mẫu bước lên hai bước, đứng ngay ngắn cúi người chào Cố lão phu nhân đang ngồi. Cố mẫu, nói: "Mẫu thân, người muốn ăn cơm sáng sao? Mẫu thân muốn ăn những gì? Con đi phân phó người làm." Cuối cùng, lại uất ức nói, "Mẫu thân cần gì cứ sai người nói với con chớ sao lại ra đây làm gì."

Cố lão phu nhân không tự nhiên nhìn thái độ ngoan ngoãn phục tùng của con dâu, thấy  từ vẻ mặt đến giọng nói đều mang vẻ hờn dỗi, trong lòng buồn cười nhưng lại không dám bật cười, chỉ sợ con dâu lòng dạ hẹp hòi lại chọc tức,  vẫy tay, ý bảo con dâu ngồi ở bên cạnh mình , mới cười nói: " Đã ăn điểm tâm rồi, con không cần phải vất vả. Ta cũng là nghe nói Nhị Lang bị thương, trong lòng lo lắng mới ra ngoài xem một chút, đang chuẩn bị cho người gọi con tới ."

Nói tới chuyện Cố Nam Châu bị  thương, trong lòng Cố mẫu cũng rất là lo lắng, hỏi " Thuốc trị bỏng nha hoàn mang tới con dùng được không? Thuốc kia  không có hại, mỗi ngày bôi nhiều lần mới tốt."

Cố Nam Châu hờ hững chỉ dạ mà không nói gì khác. Thấy thái độ hắn như vâỵ, Cố mẫu tỏ vẻ lúng túng, đang suy nghĩ nên nói cái gì, Thẩm Trại Hoa lên tiếng: "Phu nhân yên tâm, áo mùa đông dày nên cũng không bị bỏng nặng hai ngày nữa là tốt."

Cố mẫu thấy Thẩm Trại Hoa thay Cố Nam Châu trả lời mình, trong lòng càng thêm khó chịu, quay đầu không thèm để ý Thẩm Trại Hoa. Thẩm Trại Hoa cũng không lúng túng, tự nhiên uống nước trà trên tay mình.

Thấy thế, Cố lão phu nhân vỗ vỗ tay Cố mẫu, nói: "Cũng là tổ mẫu rồi, tính còn hay dỗi như thế, cũng không sợ bọn trẻ cười."

Cố lão phu nhân tóc bạc trắng, lại hàng năm lễ Phật nên mặt mũi nhìn hiền lành hơn so với người khác. Nghe được Cố lão phu nhân trêu ghẹo như vậy, lòng Cố mẫu càng thêm ấm ức, định ngay trước mặt Cố Nam Châu mách tội Cố lão phu nhân : “ Nay nhi tử vì nữ nhân muốn uy hiếp người làm mẹ này rồi, con dâu đã sớm thành trò cười của người khác rồi."

Thẩm Trại Hoa nghe vậy, nhìn về phía Cố Nam Châu: người trong nhà còn thích vạch tội trước mặt người khác ?

Cố Nam Châu cúi đầu khẽ hớp hớp trà, nhìn nàng xua tay, ý bảo: ta cũng bó tay, nàng tập quen dần....!

Bên cạnh hai người họ mắt đi mày lại, Cố mẫu đã nói liên miên hơn nửa ngày, từ chuyện mình khó khăn sinh dưỡng Cố Nam Châu đến chuyện nay hắn không nghe lời bất hiếu; càng nói càng uất ức, nước mắt rơm rớm. Khí thế lúc trước chuẩn bị chèn ép Thẩm Trại Hoa đã quăng đi mất, Cố mẫu chỉ lo giãi bày hết những uất ức trong mình cho Cố lão phu nhân xem.

Khó khăn mới nghe  Cố mẫu  nói xong, Cố lão phu nhân vẫn cười hiền như trước nói: " Chuyện Nhị Lang cùng Trại Hoa ta đã biết. Chuyện này hai trẻ thật có lỗi, vì không đủ tôn trọng mẫu thân là con nhưng con sao phải dùng gậy đánh uyên ương  ? Con cháu tự có phúc của con cháu, bọn chúng muốn sống như thế nào, con cứ tùy bọn chúng đi, cần gì phải đi theo cản trở,  để bị chọc cho tức cành hông, việc gì con phải khổ như thế chứ?"

Cố mẫu thấy Cố lão phu nhân vì Cố Nam Châu nói chuyện, trong lòng càng thêm uất ức: "Còn Lam Nhi nữa? Lam Nhi phải làm thế nào? Lam Nhi cùng Nhị Lang là thanh mai trúc mã, cùng Nhị Lang thành thân,  là chuyện hợp lý, biết gốc tích, phải tốt hơn nữ nhân không rõ lai lịch?"

Cố lão phu nhân thở dài nói: "Thanh mai trúc mã, biết gốc biết rễ tất nhiên là không tệ, nhưng Nhị Lang đối với Lam Nhi không có tình yêu nam nữ, con cũng biết rõ, nếu không lúc hắn cập quán, nhà chúng ta đã có chuyện vui.  Năm đó, Nam Châu tìm mọi cách từ chối, chẳng lẽ con đã quên?"

Cố mẫu: "Nhưng. . . . . ."

"Không phải tất cả thanh mai trúc mã đều có thể giống như con và phụ thân của Nhị Lang, khiêm điệp tình thâm. Lam Nhi là một cô nương tốt, nhưng Nhị Lang không thích, lấy tính tình của tôn nhi, con dám ép hắn cưới Lam Nhi, không chỉ có làm trễ nãi cả đời Lam Nhi, mẹ con các con chắc cũng phải trở mặt, con sao phải khổ sở, cố chấp như thế?"

Nghe Cố lão phu nhân tận tình khuyên bảo, thấy Cố mẫu càng lúc càng do dự, Cố Nam Châu mặc kệ lưng đau, dắt Thẩm Trại Hoa quỳ gối trước mặt Cố mẫu,  khẩn thiết cầu xin: "Mẫu thân, hôm qua là nhi tử nói năng lỗ mãng, làm mẫu thân đau lòng, xin mẫu thân trách cứ."

"Chỉ là đoạn đường gian nan khó khăn, con và Trại Hoa đã cùng nhau trải qua nên tình đã sớm thâm sâu. Trại Hoa vì an nguy của nhi tử, không tiếc xa xứ, đi theo nhi tử vào kinh đô. Cuộc đời này, nhi tử quyết không phụ nàng , mong rằng mẫu thân chấp thuận."

Dứt lời, Cố Nam Châu dập đầu mấy cái, lạy Cố mẫu, khiến trán sưng đỏ. Cố mẫu thấy thế, càng thêm đau lòng, chỉ đành phải vội vàng đứng lên đỡ Cố Nam Châu cùng Thẩm Trại Hoa lên,  mặt do dự nói: "Các ngươi nghỉ ngơi trước, chuyện này, chờ ta nghĩ kỹ đã."

Cố lão phu nhân thấy mình nói có tác dụng, càng cười hiền lành, nói: "Vậy nếu như thế, thì đỡ ta đi về viện ngồi một chút. Mẹ chồng nàng dâu chúng ta cũng đã lâu rồi chưa nói chuyện."

Hôm nay trong lòng Cố mẫu rất loạn, may mà Cố lão phu nhân chủ động nhờ đưa ra khỏi viện, làm Cố mẫu rất biết ơn, vội vàng đỡ Cố lão phu nhân ra cửa. Cố Nam Châu đưa hai người tới cửa viện, bị Cố lão phu nhân đuổi về.

Sau ồn ào lúc sớm, cuối cùng viện nhỏ cũng yên tĩnh lại. Dìu lấy Cố Nam Châu trở vào phòng, Thẩm Trại Hoa trêu ghẹo nói: "Mẫu thân chàng và lão thái thái rất thân thiết."

Cố Nam Châu cười nói: "Mẫu thân ta là nữ nhi của nghĩa huynh của tổ mẫu,  khi mẫu thân ta còn nhỏ  hai vợ chồng ông bà ngoại qua đời, mẫu thân  ở nhờ trong nhà của ta, cùng phụ thân ta đúng là thanh mai trúc mã. Khi mẫu thân ta cập kê thì gả cho phụ thân ta. Vợ chồng hai người đúng là khiêm điệp tình thâm. Chỉ là phụ thân ta mất sớm, chỉ còn mình mẫu thân."

Nói tới chuyện phụ thân mất, trong lòng hắn cũng hơi đau buồn. Thẩm Trại Hoa không biết khuyên như thế nào, định nói sang chuyện khác: "Lão thái thái chính là một trong hai hộ pháp mà ngươi nói? Vậy người còn lại là ai đây?"

Cố Nam Châu lại nằm xuống giường , nói: "Mẫu thân ta không muốn tiếp nhận nàng, hơn phân nửa là vì Kỳ Lam, cùng nguyện vọng của mình mà thôi. Phụ thân mất sớm, trong lòng mẫu thân đau buồn nên muốn khiến Kỳ Lam cùng ta mỗi ngày ở chung, để sau này ta và Kỳ Lam có thể giống như phụ thân và mẫu thân. Đó cũng là tâm nguyện của mẫu thân. Hôm nay ta nhờ tổ mẫu  đi khuyên giải mẫu thân, mặc dù người cố chấp nhưng lời của tổ mẫu người vẫn có thể nghe. Nếu tổ mẫu khuyên được mẫu thân, mọi sự đều tốt đẹp. Còn nếu không thì nhờ người còn lại."

Thẩm Trại Hoa bất chợt hiểu rõ , nói: "Ôi dào, ôi dào, lão thái thái khuyên không được,  không phải chàng tính đi tìm vị trong Hoàng Thành kia à."

Cố Nam Châu nhìn nàng tán thưởng: "Nếu mẫu thân thật sự không muốn, ta cũng  chỉ có thể xin một đạo thánh chỉ."

Thẩm Trại Hoa lúc trước căn bản không nghĩ tới hắn còn có ý định này, suy nghĩ một chút, từ chối nói: "Thôi thôi, cầu là phu nhân tâm cam tình nguyện, nếu thật ban chỉ, phu nhân mặc dù ngoài mặt sẽ đồng ý nhưng trong lòng không thoải mái, thì cũng không hay."

Mãi cho đến lúc ăn cơm chiều, Cố mẫu mới dìu Cố lão phu nhân xuất hiện tại tiền sảnh. Buổi trưa, Kỳ Lam đi tới viện Cố mẫu mời người, lúc lâu mới ra ngoài, mặt đầy nước mắt, khóc lóc thảm thiết quay về phòng của mình, đến giờ cơm tối  cũng không thấy ra ngoài. Cố mẫu thấy vị trí bên cạnh trống không, không khỏi thở dài.

Buổi chiều, Cố lão phu nhân trở về viện nhỏ của mình, Cố mẫu vào viện nhỏ Cố Nam Châu, nói: " Hôm nay, mẫu thân cùng tổ mẫu con nhìn hoàng lịch, ngày chín tháng sau là một ngày tốt lành, sẽ tổ chức cho hai con. Làm sớm một chút, để Lam Nhi sớm chết tâm."

Mặc dù trong lòng ít nhiều cũng đoán được Cố mẫu sẽ thỏa hiệp nhưng hôm nay nghe lời này..., Cố Nam Châu cười rạng rỡ, cũng không để ý vết thương trên lưng, nắm tay Cố mẫu  đung đưa trái phải, giống như đứa bé , "Cảm ơn mẫu thân chấp thuận."

Thấy Cố Nam Châu cuối cùng cũng vui vẻ nói chuyện với mình, bao nhiêu ấm ức trong lòng Cố mẫu đều tiêu tan hết, vậy mà nghĩ đến Kỳ Lam cả một buổi chiều không có ra khỏi cửa phòng, lại thở dài: "Chỉ là thật xin lỗi Lam Nhi. Để nhi nữ này chờ mong nhiều năm như vậy, nhưng quay đầu lại cái gì cũng không có."

Cố Nam Châu cũng không biết khuyên mẫu thân như thế nào, đành rót ly trà nước đưa tới trước mặt Cố mẫu, im lặng. Cố mẫu thấy hắn không có phản ứng gì, bao nhiêu lời muốn nói lại dằn xuống. Nói bâng quơ vài câu, liền trở về viện.

******

Đảo mắt tháng hai đã tới. Bởi vì thời gian gấp, Cố mẫu lại không muốn qua loa cho xong nên  hơn tháng nay liền loay hoay giống như con quay, bận rộn suốt ngày. Cũng may Cố phủ đông người nhiều sức nên dù thời gian chuẩn bị hơi ngắn, nhưng nhờ Cố phủ người tài nhiều, đều rất khẩn trương nên tất cả công việc chuẩn bị đều xong trước ngày chín hai ngày.

Thẩm Trại Hoa đã sớm dọn đến biệt viện Cố phủ. Cố Nam Châu sợ nàng ở một mình không an toàn, năn nỉ Ân Kỳ Lôi thật lâu. Ân Kỳ Lôi mới chịu để Bạch Hoa rời khỏi phủ tướng quân, đến biệt viện ở tạm cùng Thẩm Trại Hoa.

Bạch Hoa khó khăn mới thoát khỏi sự kềm chế của Ân Kỳ Lôi, cả ngày cùng Thẩm Trại Hoa hai người điên điên khùng khùng đánh một chút, thỉnh thoảng Lục Y bỏ việc buôn bán ở lầu hoa tới đây, ba người có thể ở biệt viện quậy tung trời.  Lúc yên tĩnh trở lại, Bạch Hoa liền lôi kéo Thẩm Trại Hoa nói chuyện ngoài lề lẩm bẩm tự nói mình cơ trí thế nào từ  phủ tướng quân chạy trốn ra ngoài, trải qua bao nhiêu khó khăn cực khổ ra khỏi cửa thành, dùng binh phù Ân Kỳ Lôi điều động binh tướng đóng ở ngoài thành, doạ tướng giữ cửa kinh đô bị sợ đến tè ra quần, giơ tay đầu hàng.

Nghe một hai lần đầu, Thẩm Trại Hoa còn nghe vì mới lạ. Nhưng chờ bạch Hoa hưng phấn dạt dào bắt đầu nói mười lần, hai mươi lần, Thẩm Trại Hoa liền vô cùng mong đợi đến mùng chín tháng hai.

Buổi tối ngày mùng tám, Cố mẫu phái mấy ma ma lớn tuổi đến biệt viện, dày vò Thẩm Trại Hoa một trận, cho đến buổi sáng hôm sau mới bỏ qua. Trong biệt viện chỉ còn Thẩm Trại Hoa, nàng lại không có phụ thân mẫu thân, dĩ nhiên là không có thân thích nào tới uống rượu tặng lễ, dù sao cũng hơi vắng lạnh. Nha hoàn ma ma mặc dù trong lúc đi lại sẽ thỉnh thoảng nói một số lời may mắn, nhưng dù sao trong viện vẫn vắng ngắt, trong lòng Thẩm Trại Hoa hơi bồn chồn.

Đợi đến bình minh, cổng viện bỗng tưng bừng, kèn trống vang lên, tiếng pháo không dứt, hò hét ầm ỉ. Hỉ bà vào phòng, cõng Thẩm Trại Hoa ra phòng ngoài. Hỉ bà thân thể to lớn, lại khoẻ mạnh, cõng Thẩm Trại Hoa chắc chắn. Nhưng càng đến gần cửa viện, lòng Thẩm Trại Hoa càng nôn nao.

Khăn voan đỏ phủ lên , nàng chỉ sợ  tất cả đều giống như một giấc mộng.  Tỉnh mộng lại, nàng đang ở thôn  Hạ Tuyền làm trưởng thôn, Tiểu Thụ ít nói như trước, hai người sống nương tựa lẫn nhau như trước.

Cũng không biết đi bao lâu rồi, hỉ bà cuối cùng nhẹ nhàng đặt nàng xuống. Còn không đợi nàng kịp phản ứng, một đôi tay liền đưa đến trước mặt nàng, nhẹ nhàng cầm tay của nàng, thận trọng dắt nàng vào kiệu hoa.

Ngay sau đó lên đường. Vì vui mừng nên kiệu cũng lắc lư, bên tai tiếng kèn trống rộn ràng, tiếng pháo nổ dòn giã.

Thẩm Trại Hoa nhanh chóng ổn định thân thể, cuối cùng cũng không ngăn được lo sợ, nhấc lên khăn voan,  len lén hé màn kiệu lên, nhìn phía trước một thân hồng bào, Cố Nam Châu đang cỡi con ngựa cao to quay lưng lại phía nàng .

Vốn đang đi thẳng, Cố Nam Châu chợt qua đầu lại, mắt nhìn thẳng mặt Thẩm Trại Hoa đang nhìn lén.

Hắn hướng nàng nháy mắt mấy cái, lại nhếch miệng cười, mới quay đầu lại.

Thẩm Trại Hoa để rèm xuống, nhẹ nhàng thở ra một hơi , tự nhiên bật cười.

Hắn mới vừa rồi cười rất ngu ngốc nhưng là trong nháy mắt khiến Thẩm Trại Hoa yên lòng .

Thật tốt, cuộc sống về sau có thể ngày ngày tỉnh lại bên gối hắn, ở trong lòng hắn nằm ngủ, cùng hắn  ăn cơm, cùng nhau nhìn mặt trời mọc rồi lặn, cùng nhau có nếp nhăn, cùng nhau bạc tóc, cùng nhau thành xương khô.

Thẩm Trại Hoa ở bên trong kiệu lắc la lắc lư, nghĩ, tương lai như vậy, thật tốt.

Thật tốt, năm ấy cô nương cười đến vui vẻ như vậy, hôm nay thành cô nương của ta. Cuộc sống về sau, có thể ôm nàng ngủ, có thể trêu chọc nàng cười, còn có đứa bé sau này có thể người một nhà cãi nhau ầm ĩ.

Cố Nam Châu cởi con ngựa cao to, khóe miệng không nhịn được nhếch lên. Tương lai như vậy, thật tốt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonguyen0903 về bài viết trên: HNRTV, Yến My, dao bac ha, hh09, thanh.truc.thai, tichnguyetgiaogiao
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: An Du, Hắc Ngọc Lan, Ida, Q.Q, ruannanjing và 109 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

8 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 183, 184, 185

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

14 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42



Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.