Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 

Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

 
Có bài mới 11.07.2017, 09:44
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13350 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


TRƯỞNG THÔN LÀ ĐÓA KIỀU HOA

images


Tác giả: Vương Vượng Vượng

Nguồn convert: Ngocquynh520

Chuyển ngữ: BAT

Số chương: 45

Thể loại: chủng điền văn, HE 1V1, hơi ngọt không ngược


Truyện edit mừng sinh nhật lần thứ 7 của box tiểu thuyết (22/1/2011 – 22/1/2018)



Giới thiệu:

Cố Nam Châu dẫn nhi tử đến sinh sống tại một thôn nhỏ, trở thành hàng xóm của trưởng thôn.

Vốn tưởng rằng trưởng thôn là một hán tử phóng khoáng thích tự do không gò bó.

Nhưng ngàn vạn lần không ngờ

Trưởng thôn lại là một đóa kiều hoa

Đã như vậy thì trông chừng đóa kiều hoa này chậm rãi sống qua ngày cũng không tệ!

MỤC LỤC


Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5 - Chương 6 - Chương 7

Chương 8 - Chương 9+10 - Chương 11 - Chương 12 - Chương 13 - Chương 14 -

Chương 15 - Chương 16 - Chương 17 - Chương 18 - Chương 19 - Chương 20

Chương 21 - Chương 22 - Chương 23 - Chương 24 -  Chương 25 - Chương 26

Chương 27 -




Đã sửa bởi BAT101126 lúc 20.03.2018, 08:41, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.07.2017, 11:45
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13350 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương1: Hàng xóm mới!

Gà gáy lần một, Thẩm Trại Hoa đã rời giường, lưu loát mặc quần áo rửa mặt, rồi ra khỏi cửa, đi về phía sau núi. Lúc ngang qua nhà bên cạnh thì mới phát hiện sân viện hàng năm vẫn đóng chặt hiện tại đã mở ra. Đứng ở cửa là hai nam tử mặt mũi hơi giống nhau."Huynh quay về nói với mẫu thân không cần suy nghĩ nhiều, chờ cục diện yên ổn lại đã!".

Người lớn tuổi khẽ thở dài, nói: "Đệ cũng chớ trách ta không giúp đỡ, thân là con trưởng, thời khắc quyết định vẫn phải suy nghĩ cho cả Cố gia!".

"Đệ biết. Việc này là tự bản thân đệ chọn, chết sống có số, tội gì phải lôi kéo cả Cố gia theo cùng. Huynh cứ nói cho Kỳ Lam. . .", Thẩm Trại Hoa dần dần đi xa, nên cũng không nghe rõ được nữa.

Đến khi nàng chạy hết một ngọn núi thì trời đã sáng trắng. Thấy trong thôn đã có khói bốc lên, xem chừng Tiểu Thụ cũng đã rời giường, liền tiện tay lau mồ hôi, chạy nhanh xuống núi. Trên con đường nhỏ thôn quê cũng từ từ náo nhiệt, cứ cách hai ba bước lại có thôn dân bê y phục hoặc khiêng củi đốt nhiệt tình chào hỏi: "Trưởng thôn đã leo núi về rồi à!". Thẩm Trại Hoa cũng không hề sĩ diện, phàm là có người chào hỏi, nàng cũng đều cười híp mắt đáp lại. Nhân khẩu trong thôn thưa thớt, hầu hết nhà nào nhà nấy đều tự trồng trọt cày cấy nuôi sống gia đình nên tâm tư cũng đơn giản hơn nhiều, bình thường gặp nhau cũng chỉ lảm nhảm chuyện nhà, tuy ngôn ngữ đôi lúc có hơi thô tục, nhưng so sánh với những khuê tú kinh đô một chữ cũng hàm chứa ba tầng ý tứ thì Thẩm Trại Hoa càng thích tán gẫu với họ hơn.

Phía sau núi cách nhà Thẩm Trại Hoa không xa, cây cối tươi tốt, hàng năm trong rừng lại có nhiều loại hoa dại không biết tên nhưng đẹp không kém những loài rực rỡ khác. Con đường có chút gập ghềnh nhưng cũng không quá cheo leo, cho nên năm đó Thẩm Trại Hoa từ kinh đô đến thôn này không lâu liền chọn trúng mảnh đất này, mỗi ngày cứ gà gáy lần đầu liền rời giường, sau khi chạy hết cả ngọn núi, sẽ đánh một bộ quyền hoặc vung gậy một lát mới trở về. Ngày qua ngày, cũng dần hình thành thói quen, xem ra nàng đã chạy khá nhiều năm rồi thì phải.

Vì ở phía sau núi cho nên mới gọi là Hậu Sơn chứ không phải vì toàn thôn đều ở chỗ này. Nghe người già ở đây nói, kỳ thật Hậu Sơn trước đây có ý nghĩa là núi dầy, nhưng lại thấy nếu đã có dầy sắt phải có mỏng mới đối xứng, nhưng biết lấy đâu ra một cái núi mỏng để gom thành một đôi đây, vì vậy dần dà, núi này biến thành Hậu Sơn.

Hai từ 厚 và 后 này đồng âm nhưng khác nghĩa. 厚 [hòu]: HẬU có nghĩa là dày, độ dày, 后 [hòu]: HẬU có nghĩa là sau; phía sau.

Lúc đi đến gần viện nhà mình viện, Thẩm Trại Hoa liền thấy một bóng dáng nhỏ gầy đang đứng trước cổng. Tiểu Thụ lại đứng ở ngoài cửa chờ nàng trở lại. Đi nhanh đến trước mặt cô bé nói: "Hôm nay thức dậy sớm hơn ta cơ đấy. Vào nhà thôi!". Tiểu Thụ khéo léo cười một tiếng, gật đầu đi vào trong.

Cuộc sống trong thôn đơn sơ, nên bữa sáng cũng không được coi trọng lắm, có gì ăn đó. Ban đêm nhiệt độ không cao, đêm hôm trước còn dư lại chút cơm thừa, không bị thiu. Thẩm Trại Hoa lười cán mì, cho nên đổ cơm thừa vào trong nồi đang đặt trên bếp hồng rực, lại đánh đều hai quả trứng thả vào, trước khi bắc ra còn cho thêm chút hành lá  cắt nhỏ cho thơm.

Thôn Hạ Tuyền mặc dù là một thôn nhỏ, nhưng cách kinh thành không xa, lui tới mua bán khá thuận tiện. Người trong thôn thường đem lương thực hay súc vật nhà mình đến đó bán, để đổi lấy những vật dụng dùng hàng ngày. Thẩm Trại Hoa vừa không có sức, đối với trồng trọt một chữ cũng không biết, cũng may chung quanh thôn toàn đồi núi bao bọc, thỉnh thoảng nàng vác nỏ đi săn, mỗi lần đều kiếm được chút da lông nên có thể sai đổi được giá tốt. Hơn nữa những năm trước vẫn còn chút của để dành, bình thường  tìm người trong thôn mua giúp lương thực, cuộc sống của nàng trôi qua cũng khá dễ chịu. Tuy nói không có cách nào so sánh với phụ nhân khuê tú ở nhà cao cửa rộng, bình thường ra vào cửa đều có kẻ hầu người hạ, uống tổ yến thay cho nước lọc bình thường uống..., cả ngày không phải ngắm hoa thì lại đối thơ, nhưng cuộc sống tự do tự tại, không bị ai gò bó, ngược lại càng khiến Thẩm Trại Hoa thích thú hơn. Kể cả Tiểu Thụ cũng thế, kể từ khi dọn tới thôn Hạ Tuyền này càng ngày càng thư thái hơn, khuôn mặt tươi cười cũng nhiều hơn mấy phần thật lòng.

Hai người vẫn như thường ngày bê ghế ngồi xuống cạnh bàn yên lặng ăn cơm. Tốc độ ăn của Tiểu Thụ rất nhanh, lúc Thẩm Trại Hoa mới ăn được một phần ba, thì Tiểu Thụ đã ăn hơn một nửa.

"Nhà bên cạnh hình như có người mới chuyển tới!". Tiểu Thụ không ngừng cố gắng ăn hết chén cơm, sau khi vét sạch bát liền nói.

Thẩm Trại Hoa không đuổi kịp tốc độ của cô bé, định buông chén đũa xuống hỏi: "Làm sao con biết? Lại trèo lên đầu tường nhà người ta?".

Tiểu Thụ lắc lắc đầu, hơi bực mình: "Con bị nhà họ đánh thức đấy chứ. Bọn họ khuân đồ cứ thình thình như thế làm sao con ngủ được. Quá đáng!".

Thẩm Trại Hoa lại nhớ tới sáng nay thấy trong viện sát vách để đầy mấy rương gỗ, nên cũng không kỳ quái, lại đột nhiên nghĩ đến phong cách hành sự của người nào đó, vội vàng hỏi: "Vậy sau khi bị đánh thức con có làm gì không?!".

Bình thường Tiểu Thụ đối với ai cũng đều khéo léo ôn thuận cả, thế nhưng đấy chỉ là trong giới hạn không người nào đụng phải chỗ hiểm của cô nhóc thôi. Nếu có người không cẩn thận chọc vào tổ ong vò vẽ, Thẩm Trại Hoa không biết Tiểu Thụ sẽ làm ra chuyện gì nữa.

Chỗ hiểm của Tiểu Thụ có ba thứ đó là: ăn cơm, ngủ, và Thẩm Trại Hoa.

Tiểu Thụ khéo léo cười một tiếng, vỗ vỗ tay Thẩm Trại Hoa đáp: "Đừng lo lắng! Con chỉ lặng lẽ đập nồi của họ thôi, không ai nhìn thấy cả!".

Giờ phút này, Thẩm Trại Hoa chỉ muốn ngửa mặt lên trời cười to. May là nàng và Tiểu Thụ sống chung với nhau nhiều năm, nhưng thật sự rất khó nắm bắt suy nghĩ phiêu du bất định của nhóc con này. Thẩm Trại Hoa cũng mất hết hứng thú ăn uống, nghiêng tai trầm ngâm nghe ngóng một phen, phát hiện viện sát vách mặc dù có chút tiếng vang, nhưng hình như cũng không có âm thanh nổi lửa nấu cơm. Rối rắm một lát, Thẩm Trại Hoa lại thân chinh vào bếp, nhóm lửa, đặt nồi nước, cán chút sợi mì đặt ở trên tấm thớt, sau đó ra cửa.

Lúc Thẩm Trại Hoa vừa tới thôn Hạ Tuyền, viện sát vách viện còn một gia đình đang ở, nhưng chưa tới một năm lại chuyển đến kinh đô, nên viện này liền bỏ trống từ đó đến nay vẫn không có ai chuyển đến. Thẩm Trại Hoa cũng càng được thanh tịnh. Hôm nay đột nhiên có người dọn tới, Tiểu Thụ còn đập nồi nhà người ta, nàng lại không phải là người không biết phải trái nên không thể làm gì khác hơn nấu một nối mì, để nhà hàng xóm ăn trước một bữa.

Cửa viện cũng đóng không chặt, Thẩm Trại Hoa vỗ vỗ vào cửa, nhưng không thấy ai lên tiếng, bèn đẩy cửa đi vào trong. Chính phòng không có ai, trong phòng bếp ngược lại có chút âm thanh. Thời điểm Thẩm Trại Hoa đẩy cửa phòng bếp ra, liền thấy một lớn một nhỏ bụi bẩn đầy người, đang đứng ở bếp lò, mặt mày ủ dột nhìn chằm chằm ngọn lửa nhảy nhót bên trong.

"Phụ thân, có người tới!". Cậu nhóc mập mạp nhìn thấy Thẩm Trại Hoa trước tiên, liền giật giật áo thông báo với người đang đưa lưng lại.

Nam tử kia xoay người lại, thấy một cô nương đang ở cửa, lập tức đứng lên, khẽ phủi bớt tro bụi trên người, đi nhanh đến trước mặt Thẩm Trại Hoa hỏi: "Cô nương có chuyện gì sao?".

Giọng nói của người này trong hơn nam nhân bình thường một chút, dù giờ phút này trên mặt hắn còn vương đầy tro bụi, có chút chật vật, nhưng dáng vẻ không hề quẫn bách chút nào. Thẩm Trại Hoa hơi nhỏ con, người này vừa đứng ở trước mặt, nàng mới phát hiện ra mình chỉ cáo đến bả vai hắn, không thể làm gì khác hơn là lui một bước, mới ngẩng đầu đáp: "Các ngươi đang nhóm lửa?".

Người nọ chợt gật đầu, mặt đầy khổ não: "Thường ngày thấy người ta nhóm lửa hết sức đơn giản, hôm nay lọ mọ cả nửa ngày, cũng không thấy nhen nhóm lên chút nào!".

Thẩm Trại Hoa đi vòng qua hắn vào trong, vừa nhìn vào bếp, quả nhiên! Chính giữa chảo sắt có một cái lỗ lớn bằng quả đấm! Vừa nhìn liền biết ắt hẳn là kiệt tác của Tiểu Thụ. Nàng chỉ chỉ cái lỗ, nói: "Nồi này bị hỏng rồi, các ngươi còn đốt lửa làm gì nữa?".

Nghe vậy, hai người còn lại đồng loạt chạy đến: "Ôi chao! Ây da! Tại sao có một cái lỗ lớn như vậy chứ!". Sau đó người nam tử liền chỉ vào cậu nhóc, mắng: "Cố Khâu, con thật vô dụng! Cái lỗ lớn như vậy mà không thấy, còn làm hại ta quạt lửa cả nửa ngày!". Cậu nhóc ra sức trợn mắt, càng thêm nổi bật trên gương mặt đầy tro: "Vô sỉ! Không phải con với phụ thân cùng nhau suy nghĩ cách nhóm lửa sao! Làm gì có thời gian nhìn vào trong cái nồi này!"

Thẩm Trại Hoa triệt để im lặng. Vốn nàng nghĩ hai người này nhất định là bởi vì nồi bị phá hỏng mà không có cách nào nhóm lửa nấu cơm, thì ra nguyên nhân trong viện  không có khói bốc lên là do bọn họ còn phải nghĩ cách nhóm lửa, ngay cả chút lửa cũng không nhóm được, hoàn toàn không có thời gian ngó vào trong nồi xem có hoàn hảo hay không.

Thấy hai người vẫn thi nhau chỉ trích, rốt cuộc Thẩm Trại Hoa cũng mở miệng: "Nồi cũng đã hỏng rồi, không bằng đến nhà ta ăn tạm gì đó, buổi trưa đến chỗ Lý Thiết Tượng mua một cái nồi mới!".

Hai phe thù địch vô cùng ăn ý nhìn về phía người vừa lên tiếng, sau đó đồng loạt gật đầu: "Được!". Cậu nhóc mập mạp nào đó liền nhiệt tình khoác tay Thẩm Trại Hoa, còn người lớn hơn thì ngượng ngùng không dám làm ra hành động giống như thế, đành đi lên trước, ân cần mở cửa, nhắc nhở nàng đi đứng cẩn thận kẻo vấp, mặt đầy nịnh hót. Lúc này Thẩm Trại Hoa mới có thời gian chú ý quan sát người trước mặt.

Khụ khụ, người này chẳng lẽ là công công trong cung ra ngoài? Vẻ mặt nịnh hót kia, thấy thế nào cũng giống…..

Ra khỏi cửa viện, đã nhìn thấy Tiểu Thụ đứng ở trước cổng viện nhà mình, nhìn về phía một lớn một nhỏ cười đến khéo léo. Dáng vẻ vui mừng của cô nhóc, mặc dù mặt không tròn lắm, nhưng sau khi được Thẩm Trại Hoa vỗ béo cũng có chút múp míp, mắt thì tròn vo như hai hạt nhãn. Vì thế khi Tiểu Thụ và Thẩm Trại Hoa đến thôn Hạ Tuyền ở vài năm, trong mắt mọi người đây là đứa bé một vô cùng khéo léo. Mỗi lần cô nhóc ra cửa một chuyến, lúc trở về túi luôn đầy hạt dưa và trái cây ăn vặt . Nam tử kia vốn không biết cô nhóc cười khéo léo trước mặt chính là người đã tạo ra cái lỗ trên nồi nhà mình, thấy tiểu cô nương mặt trước cười đến đáng yêu, liền đi nhanh đến, sờ sờ tóc Tiểu Thụ, cười híp mắt: "Ai da, tiểu cô nương thật hiểu chuyện!".

Cục tròn vo sau lưng thấy thế liền liếc mắt, nói thầm: Hừ! Nịnh hót!

Thẩm Trại Hoa thấy tay Tiểu Thụ đã siết thành quả đấm, vội vàng kéo người nào đó ra, cười không ngớt nói: "Đây là Tiểu Thụ. Vào nhà mau đi thôi, giờ này chắc đứa nhỏ cũng đang đói bụng!"

Rốt cuộc nam tử kia cũng kịp thời buông tay. Thẩm Trại Hoa cúi đầu nhìn về phía Tiểu Thụ, bé nhỏ đến mức không thể nhìn thấy chỏm đầu, cô nhóc bĩu môi, buông lỏng quả đấm, đi theo nàng vào viện. Trong lúc Thẩm Trại Hoa qua thăm hỏi hàng xóm thì Tiểu Thụ đã dọn dẹp sạch sẽ bàn cơm. Nàng đi vào bếp, múc chút nước nóng trong nồi đưa cô nhóc bưng ra ngoài. Trước tiên phải rửa mặt cho sạch sẽ đã! Chuyện nhóm lửa đơn giản như vậy lại bị hai người kia biến thành một cuộc đánh ác liệt, quần áo trên người coi như hủy sạch, ngay cả mặt cũng không  tránh được, chỉ còn lại ánh mắt có thể miễn cưỡng thấy rõ, cứ để nguyên thế ăn cơm, chỉ sợ vừa ăn vừa hít hết bụi bặm.


Đã sửa bởi BAT101126 lúc 27.07.2017, 11:36.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 27.07.2017, 11:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13350 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng - Điểm: 14
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 2: Hàng xóm mới (2)

Tiểu Thụ ngoan ngoãn bưng nước nóng đi ra ngoài, rồi rất mau quay vào phòng bếp, nhanh chóng giúp đỡ Thẩm Trại Hoa thêm củi vào lò. Sợi mì đã chuẩn bị sẵn đặt ở bên cạnh, chờ nước sôi lên Thẩm Trại Hoa mới thả vào nồi, nghĩ nghĩ một lúc, lại đập thêm hai quả trứng vào, nên chút dầu vừng rồi bắc ra ngoài.

Đôi phụ tử kia dưới hướng dẫn của Thẩm Trại Hoa đã quen thuộc chạy vào trong nhà, một lớn một nhỏ ngồi ngay ngắn ở trước bàn, qua hơn nửa ngày giày vò đã sớm đói đến hoảng hốt, ra sức hít hà mùi thơm đang tỏa ra tứ phía. Mắt hai người đồng loạt sáng lên, tay không tự chủ nắm chặt đôi đũa, chăm chú nhìn cái bát trên tay Thẩm Trại Hoa chỉ sợ bị rơi ở nửa đường.

Thẩm Trại Hoa vừa đặt hai tô mỳ nóng hổi lên bàn, hai người nọ liền không thể chờ đợi vùi vào đầu ăn, một câu cũng không nói. Tiểu Thụ bê hai chiếc ghế đặt xuống bên cạnh, Thẩm Trại Hoa ngồi xuống, chỉ chờ bọn họ ăn xong để hỏi rõ lai lịch. Nói thế nào thì nàng cũng là trưởng thôn của cái thôn nhỏ này, nên càng phải quan tâm đến đôi phụ tử vừa dọn tới đây mới phải đạo.

Hai người kia đói bụng từ sáng sớm nên cũng không hề dè dặt, chỉ thi nhau gắp mỳ cho vào trong miệng, trong phút chốc cả không gian chỉ còn lưu lại tiếng hút mỳ soàm soạp. Thẩm Trại Hoa ngồi ở một bên âm thầm quan sát, thuận tiện thầm khen tay nghề cán mỳ của bản thân lại có tiến bộ.

Cậu nhóc kia sau khi rửa sạch mặt trông thật trắng trẻo mềm mại, dường như chỉ cần bấm một cái liền có thể nhéo ra nước, đáng yêu vô cùng, miệng bao bọc lấy sợi mì mút mút chẳng khác nào con chuột nhỏ. Về phần phụ thân của thằng nhóc, da trắng bệch trông có vẻ hơi yếu ớt. Hai người họ cho dù nhếch nhác, những cũng không thể che giấu nổi quý khí trên người dưới bộ y phục tầm thường kia.

Vừa thất thần một chốc, bát mỳ trước mặt hai người nọ đã trống không. Sau đó lấy đồng loạt đưa tay lên sờ sờ cái bụng, lại còn đồng thanh thở dài, mặt đầy thỏa mãn.

Thẩm Trại Hoa nhìn vào đáy bát sạch trơn ngay cả một chút rau cũng không còn dư lại, hỏi: "Ăn no chưa? Mỳ sợi ta cán vẫn còn nhiều nếu các ngươi chưa no, ta sẽ đi nấu thêm!".

Phụ thân của tên nhóc mập liền phất phất tay: "Đủ rồi, đủ rồi! Chúng ta đã ăn rất no rồi!". Nhóc mập kia cũng ở bên cạnh phụ họa:"Đúng, đúng, đúng, rất no rồi. Ăn nữa thì vỡ bụng mất!".

Thẩm Trại Hoa cũng không khách sáo nữa, bảo Tiểu Thụ dọn dẹp bát đũa, sau đó rót hai chén nước nóng đặt lên bàn: "Cảm ơn. Hôm nay nếu không nhờ phu nhân giúp đỡ, hai chúng ta sợ sẽ phải chết đói mất!"

Thẩm Trại Hoa khoát khoát tay đáp: "Nói đến thật ngại, ta đây chỉ là muốn bồi tội thôi. Tiểu Thụ bướng bỉnh, đập nồi của các vị, làm hại hai người hôm nay không thể nấu cơm, hi vọng các ngươi sẽ không trách tội!".

Phụ thân nhóc mập nghe vậy cũng không hề tức giận, ngược lại còn cười cười ôn hòa: "Không trách tội, không trách tội. Trẻ con nghịch ngợm là khó tránh khỏi, Cố Khâu nhà chúng ta cũng y như vậy!". Cậu nhóc Cố Khâu nghe vậy liền liếc mắt nói: "Sao lại kéo con vào! Thượng bất chính hạ tắc loạn, hồi phụ thân còn nhỏ cũng có khác gì đâu!".

Người nọ hình như sớm quen với việc Cố Khâu nói thế với mình, không thấy lúng túng chút nào. Thẩm Trại Hoa lại hỏi: "Không biết lai lịch của hai vị ra sao? Đã hơn nửa ngày rồi mà ta chẳng biết gì cả đấy!".

Lúc này Cố Khâu liền nhanh nhẹn đáp: "Ta tên là Cố Khâu, hắn là phụ thân của ta, tên là Cố Nam Châu. Tỷ tỷ, ngươi thì sao?".

Thẩm Trại Hoa: "Ta là thôn trưởng ở đây, họ Thẩm, tên là Thẩm Trại Hoa. Các ngươi hôm nay chuyển đến thôn Hạ Tuyền, lại ở cạnh nhà ta, cũng xem như có duyên với nhau, sau này có chuyện gì cứ tới tìm ta!".

"Tỷ tỷ, tên ngươi là Thẩm Trại Hoa à? Tổ mẫu ta từng nói, tên của nữ hài tử nên  văn nhã một chút!". Lời này vừa nói ra, ánh mắt của Tiểu Thụ như nhãn đao liền bay tới. Cố Nam Châu che miệng khẽ ho hai tiếng, nhẹ nhàng đá chân Cố Khâu, sau đó nhìn Thẩm Trại Hoa ha ha cười gượng: "Đứa nhỏ này nói chuyện không suy nghĩ, đừng để ý đến nó!".

Thẩm Trại Hoa cũng không có ý kiến gì, nói:"Gia đình bình người đặt tên, đâu để ý đến văn nhã hay không văn nhã. Phụ thân ta năm đó rất bội phục một nhà trung thần Dương gia tướng, mà ta lại là thân nữ nhi nên ông ấy liền lấy tên của Xà Thái Quân đặt cho ta. Phụ mẫu đặt tên, ai thèm quản có tục hay không, có dùng là tốt rồi!". Lại tiếp tục hỏi: "Hai vị từ đâu chuyển tới thế? Có ở lại đây lâu dài không?".

Lúc này Cố Nam Châu mới trừng mắt liếc Cố Khâu, không để cho cậu nhóc nói nữa: "Vừa từ Kinh đô tới, trước mắt có thể phải ở chỗ này ở một thời gian ngắn, bao lâu thì vẫn chưa xác định!".

"Cố gia ở Kinh đô?", lúc trước còn ở trong kinh Thẩm Trại Hoa tuy không hiểu rõ thế gia danh môn như lòng bàn tay, nhưng những gia tộc lớn thì vẫn biết được đôi chút, Cố gia này chính là một trong số đó. Nhiều thế hệ Cố gia đều theo con đường đèn sách, có người còn đảm nhiệm vị trí Đế sư, có thể nói là một vọng tộc trong thư hương thế gia. Có điều mặc dù danh vọng cao, nhưng có rất ít người Cố gia đảm nhiệm chức vị quan trọng trong triều, phần lớn đều ở Hàn Lâm viện viết thư dạy học, cực ít liên quan đến đấu tranh của đảng phái vì vậy nên mới gỡi được uy vọng nhiều năm mà không bị kim thượng nghi kỵ.

Cố Nam Châu gật đầu đáp: "Ngài đối với ta nhưng không hề ấn tượng, còn ta ngược lại còn nhớ rõ Hàn phu nhân. Năm đó phu nhân theo Hàn đại nhân cùng nhau đến  Cố gia dự tiệc, ta thực sự rất có ấn tượng đối với phu nhân!".

Thẩm Trại Hoa nghe thấy thế liền cẩn thận quan sát Cố Nam Châu một phen, nhưng vẫn chẳng hề có chút ấn tượng nào. Tuy nhiên cũng không ngoài dự kiến, Thẩm Trại Hoa năm ấy mặc dù theo lễ tiết phải đi cùng với Hàn Dịch tham dự các buổi tiệc. Nhưng lúc đó nàng chỉ giao thiệp với những quý phụ kinh đô, sau khi đã đi hai ba lần, liền thật sự lười phải lá mặt lá trái với đám người chỉ quẩn quanh chuyện xử lý tiểu thiếp thông phòng, hay là các đại gia khuê tú ngắm hoa phẩm trà. Vì thế người đi theo bên cạnh Hàn Dịch đổi thành Cam Đường, còn nàng cuối cùng cũng được sống thanh tịnh tự tại. Sau này, khi Hàn Dịch qua đời chưa tới nửa năm, nàng liền cầm thư hòa ly, mang theo Tiểu Thụ rời khỏi Hàn gia, đến thôn Hạ Tuyền định cư, chưa từng bước chân vào kinh đô một lần nào.

Cố Nam Châu cũng không mong Thẩm Trại Hoa sẽ thật sự ra mình, đối với nàng mà nói, hắn nhiều nhất cũng chỉ là một người xa lạ mà thôi. Thấy Thẩm Trại Hoa hơi ngượng ngùng, Cố Nam Châu liền khoát khoát tay: "Hàn phu nhân không nhớ rõ cũng là bình thường. Ta và ngài cũng không nói chuyện nhiều, chỉ từng gặp qua ở ven đường năm ngài cùng Hàn đại nhân hồi kinh mà thôi. Sau này mặc dù có gặp lại trong buổi tiệc ở Cố gia nhưng ta vốn không phải là người trong tộc chính, chỉ là họ hàng xa nên cũng không còn cơ hội nói chuyện nhiều với Hàn đại nhân!".

Thẩm Trại Hoa nghe hắn mở miệng gọi một tiếng phu nhân thật sự không được tự nhiên, khoát tay một cái nói: "Ngươi đừng gọi ta là phu nhân nữa, thư hòa ly cũng đã cầm rồi, có còn Hàn phu nhân đâu chứ!".

Cố Nam Châu cười cười xin lỗi: "Là ta sơ sót."

Cố Khâu vẫn bất mãn vì Cố Nam Châu không cho mình trả lời, xì khẽ một tiếng: "Rõ ràng là dung mạo của người quá mức bình thường, đừng miễn cưỡng kiếm cớ nữa!". Tiểu Thụ không nhịn được đành cười "Hì hì" ra tiếng, cũng may Cố Nam Châu đã sớm quen, mặt không đổi sắc đáp trả: "Dáng dấp của ta mà bình thường, thì con cũng không khá hơn được đâu. Phải biết, thượng bất chính hạ tắc loạn, đời trước bình thường đời sau càng xấu xí!".

Cố Khâu rốt cuộc vẫn còn nhỏ, trong lúc nhất thời bị phụ thân mình "Đả thương lòng tự tôn trầm trọng" chặn miệng lại, đảo mắt vòng vo nửa ngày, cuối cùng chỉ có thể khoanh tay trước ngực, nhíu mũi "Hừ" một tiếng, quay đầu không nhìn Cố Nam Châu nữa. Tiểu Thụ bị dáng vẻ của Cố Khâu chọc cười, khiến nhóc mập càng tức giận hơn: "Ngươi cười cái gì!"

Tiểu Thụ cười híp mắt nhìn người đối diện đáp: "Nhìn ngươi!"

Lần này Cố Khâu càng thêm hậm hực, đứng phắt dậy, hung hăng dậm chân: "Thật là đáng ghét! Ta đi ra ngoài chơi, không muốn nói chuyện với ngươi nữa!". Dứt lời xoay người chạy ra ngoài. Thẩm Trại Hoa bất đắc dĩ nhìn Cố Nam Châu cười cười, vừa muốn đứng dậy đuổi theo, lại bị người kia ngăn cản: "Thẩm cô nương không cần để ý. Đứa nhỏ này chính là như vậy, chốc nữa là tốt thôi. Ngươi mà đi dỗ hắn thì lại càng được thể hếch mũi lên mặt!". Thẩm Trại Hoa nghe thấy thế cũng không cố kiên trì nữa, lại ngồi xuống. Nhưng lại nghĩ Cố Khâu mới đến, sợ thằng bé lạc đường, liền nói: "Tiểu Thụ, con đi theo xem một chút đi, Cố Khâu vừa tới nơi này, còn nhiều chỗ chưa quen, chỉ sợ đi lạc thì khổ!".

Tiểu Thụ bĩu môi, thuận theo đứng lên, đuổi theo phương hướng Cố Khâu vừa đi. Thẩm Trại Hoa nhìn về phía Cố Nam Châu: "Nồi của nhà ngươi bị Tiểu Thụ đập hư rồi, bây giờ ta với ngươi đến chỗ Lý Thiết mua thêm một cái chảo dùng đỡ, nếu không thì hai nhà sẽ nấu cơm chung, để bữa sau các ngươi không bị chết đói nữa!".

Cố Nam Châu cũng không từ chối, đi theo sau Thẩm Trại Hoa ra khỏi cửa viện: "Ta và Cố Khâu vừa tới thôn Hạ Tuyền, cái gì đều không hiểu rõ, có thể sau này vẫn còn phải phiền toái Thẩm cô nương rồi!".

Thẩm Trại Hoa khóa cửa viện lại, rồi dẫn Cố Nam Châu đến chỗ Lý Thiết, vừa đi vừa nói: "Có gì mà phiền toái với không phiền toái, hôm nay người dời đến sát vách nhà ta, thì cũng coi như là duyên phận, có thể giúp được thì liền giúp. Hơn nữa, ta còn là Trưởng thôn ở đây, ngươi có phiền toái cứ tới tìm ta, không cần khách khí như thế!".

Cố Nam Châu ở phía sau cười tít hết cả mẳt: "Đã như vậy, ta cũng vậy cũng không gọi ngươi là Thẩm cô nương nữa, như vậy quá mức xa lạ. Ngươi và ta cứ gọi thẳng tên huý của nhau có được không?".

Thẩm Trại Hoa suy nghĩ một lát, rồi gật đầu xem như đồng ý. Dù sao nàng cũng không so đo những thứ này, người trong thôn gọi nàng bằng mấy cái tên khác nhau, có người gọi nàng là Trưởng thôn, có người gọi nàng là Trại Hoa muội tử, còn có người  trực tiếp kêu Hoa Hoa cực kỳ buồn nôn. Cố Nam Châu gọi nàng là Trại Hoa, cũng không có gì là không thích hợp.

"Hoa hoa, ngươi đang đi đâu vậy?". Vừa nhắc tào tháo, tào tháo liền xuất hiện, nói đến ghê tởm, ghê tởm lập tức đã tới rồi. Toàn thân Thẩm Trại Hoa nổi hết da gà, mí mắt cũng không thèm ngước lên: "Đi đến chỗ Lý Thiết mua nồi!".

Cố Nam Châu bị giọng nói đột nhiên xuất hiện này dọa sợ hết hồn, đang nhìn chung quanh tìm kiếm, đã thấy một cái đầu ló ra trên bờ tường, kiều mị cười với Thẩm Trại Hoa. "Này Hoa Hoa, lúc ngươi về nhớ tới tìm ta, ta mang không ít đồ tốt trở lại đâu, đều giữ cho cả ngươi đấy!".

Thẩm Trại Hoa gật đầu đáp: "Ta biết rồi, lúc trở lại thuận tiện sẽ tới tìm ngươi."

Nữ nhân kia nghe Thẩm Trại Hoa nói thế, mới vừa ý thu đầu về. Cố Nam Châu bước nhanh đuổi theo Thẩm Trại Hoa, tò mò hỏi "Vị đại tỷ kia là ai vậy? Nghe ra có vẻ rất quen thuộc với ngươi!".

Thẩm Trại Hoa đáp: "Nàng ấy không phải là đại tỷ của ta, tên gọi Bạch Hoa, còn nhỏ hơn ta đến mấy tháng đấy. Ta và nàng ấy biết nhau rất nhiều năm rồi!".

Cố Nam Châu cười cười: "Ta thấy nàng ấy đối với ngươi vô cùng nhiệt tình."

Thẩm Trại Hoa nghĩ lại phản ứng vừa rồi của mình, liền sờ sờ đầu: "Nàng ấy từ trước đến giờ đều như thế, thích vui đùa, đi thăm thú chung quanh, qua một thời gian ngắn lại trở về. Ta với nàng ấy vẫn luôn như vậy, ngươi vừa tới không biết, về sau cũng sẽ không thấy lạ nữa!".

Cố Nam Châu gật đầu đáp: "Bạch Hoa cô nương có vẻ sống tùy ý hơn người bình thường một chút. Bên cạnh ngươi có một tri kỷ không giống với người thường làm bạn cũng là một chuyện may mắn."

Thẩm Trại Hoa nghe thấy thế gật gật đầu, chỉ về tiểu viện đằng trước cách đó không xa: "Đến nhà thợ rèn rồi!".


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
17 thành viên đã gởi lời cảm ơn BAT101126 về bài viết trên: An Du, Anhdva, Bora, HNRTV, Linhkb3, Lycoris Radiata, binhbinhanan, chuot chit chit, diepanh, hh09, kim chân, ngantruc, nhimxu1701, san san, tlam0212, xedienngam_308, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 52 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 0o0MiuMiu0o0, MacSongVy, ngungo202, Như Ý Trịnh và 48 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

13 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Song Nhi
Song Nhi
Ngọc Hân
Ngọc Hân
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.