Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 

Nhân vật phản diện mỉm cười tà mị - Tây Tử Tự

 
Có bài mới 08.07.2017, 19:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 15.06.2017, 15:21
Bài viết: 419
Được thanks: 944 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới [Đam mỹ - Xuyên không] Nhân vật phản diện mỉm cười tà mị - Tây Tử Tự - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images
Tên tiểu thuyết:Nhân vật phản diện mỉm cười tà mị

Tên gốc: Phản phái tà mị nhất tiếu

Tác giả:Tây Tử Tự

Nguồn convert: Slytherin House

Nguồn sưu tầm: https://tanphanhansac.wordpress.com/nha ... uoi-ta-mi/ và chưa sự đồng ý của edit nên mình thành thật xin lỗi nhé!

Dịch:Qick Trans

Editor:Cici

Tình trạng hoàn thành: 97 chương (6 PN)

Thể loại:Xuyên qua – huyền huyễn – tu chân – dưỡng thành – HE

Nhân vật chính: Tần Khai Dịch x Thẩm Phi Tiếu

Phúc hắc bình tĩnh vặn vẹo biến thái công x Khổ bức kiên định yếu đuối thụ

*Phúc hắc: giảo hoạt, gian xảo, nham hiểm

Giới thiệu

Làm một người xuyên vào chính tiểu thuyết của mình, Tần Khai Dịch tỏ vẻ áp lực rất lớn.

Làm một người xuyên vào chính tiểu thuyết của mình, lại xuyên vào nhân vật phản diện, Tần Khai Dịch tỏ vẻ áp lực cực kì lớn.

Làm một người xuyên vào chính tiểu thuyết của mình, lại xuyên vào nhân vật phản diện, lại phải dẫn dắt nội dung tiểu thuyết theo đúng hướng đi, Tần Khai Dịch tỏ vẻ mình không bao giờ muốn viết tiểu thuyết nữa.

Tần Khai Dịch: “Đậu xanh, đã xuyên thành nhân vật phản diện rồi mà còn phải đi theo nội dung thì coi như xong đi. Thẩm Phi Tiếu, đậu xanh nhà ngươi có thể từ trên người của ta xuống không không không?”

Thẩm Phi Tiếu: “Sư huynh, ta không muốn.”

Lời ngoài: ahihi thực ra thì truyện này khá thú vị đoạn đầu thì cũng không có gì về sau anh công quá vặn vẹo quá siêu chiếm dục luôn nên ta hốt sang bên đây !!!
Mong edit thông cảm nhé

MỤC LỤC

Giới thiệu - Chương 01 - Chương 02 - Chương 03
Chương 04 - Chương 05 -Chương 06 - Chương 07
Chương 08 - Chương 09 - Chương 10 - Chương 11
Chương 12 - Chương 13 - Chương 14  -Chương 15

Chương 16 - Chương 17 - Chương 18 - Chương 19
Chương 20 - Chương 21 - Chương 22 - Chương 23
Chương 24 - Chương 25 - Chương 26 -
Chương 27
Chương 28 - Chương 29 - Chương 30 - Chương 31
Chương 32 - Chương 33 - Chương 34 - Chương 35
Chương 36 - Chương 37 - Chương 38 - Chương 39
Chương 40 - Chương 41 - Chương 42 - Chương 43
Chương 44 - Chương 45 - Chương 46 - Chương 47
Chương 48 - Chương 49 - Chương 50 - Chương 51
Chương 52 - Chương 53 - Chương 54 - Chương 55
Chương 56 - Chương 57 - Chương 58 - Chương 59
Chương 60 - Chương 61 - Chương 62 - Chương 63
Chương 64 - Chương 65 - Chương 66 - Chương 67
Chương 68 - Chương 69 - Chương 70 - Chương 71
Chương 72 - Chương 73 - Chương 74 - Chương 75
Chương 76 - Chương 77 - Chương 78 - Chương 79
Chương 80 - Chương 81 - Chương 82 - Chương 83
Chương 84 - Chương 85 - Chương 86 - Chương 87
Chương 88 - Chương 89 - Chương 90 - Chương 91
Chương 92 - Chương 93 - Chương 94
Chương 95 - Chương 96 - Chương 97



Đã sửa bởi Tuyết Vô Tình lúc 08.07.2017, 21:15, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tuyết Vô Tình về bài viết trên: ThuthuongS2, Tiếu Mễ Mễ, Tranthayday, nguyễn thị huyên
Có bài mới 08.07.2017, 19:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 15.06.2017, 15:21
Bài viết: 419
Được thanks: 944 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nhân vật phản diện mỉm cười tà mị - Tây Tử Tự - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Xuyên qua

Đông đến.

Từng bông tuyết rơi lả tả phủ xuống mặt đất. Trung tâm cánh đồng bạt ngàn hoang vu, có một bãi đá hình thù lởm chởm toát ra ánh sáng màu xanh lam lúc ẩn lúc hiện. Trông thật giống như u linh quỷ mị, làm tâm người khác phát lạnh.

Đến gần vầng sáng, mới giật mình phát hiện đó là một đại trận cực kì phức tạp. Đại trận bao phủ cả tòa sơn cốc dài hẹp, trong sơn cốc cũng chính là mắt trận đang giam cầm một nam tử mặc hồng y.

Nam tử có một mái tóc đen dài, trên khuôn mặt lạnh lùng phủ kín đồ án hồng liên bức vẽ/hình xăm hoa sen màu đỏ. Nhưng khi một bông tuyết rơi xuống trên chóp mũi, đôi mắt dần dần mở ra. Sâu trong đôi mắt như cháy lên hai ngọn lửa hồng, như một mảnh nghiệp hỏa ngọn lửa thiêu đốt tội nghiệt lỗi lầm địa ngục, sâu thẳm không thể biết được có bao nhiêu cảm xúc bên trong.

Những bông tuyết như lông ngỗng dần dần bao phủ thân hình nam tử. Không biết qua bao nhiêu lâu, nam tử khẽ ngẩng đầu, lo lắng nhìn bầu trời. Một lát sau, hắn nhếch đôi môi mỏng, miệng phun ra một câu: “Thẩm Phi Tiếu … Đồ con rùa … Đậu xanh rau má.”

••
Tần Khai Dịch viết tiểu thuyết .

Loại bình thường nhất — tiểu thuyết tu chân thăng cấp, các loại bàn tay vàng giết BOSS. Hắn viết không quá hay, cũng không quá tệ, miễn cưỡng sống qua ngày.

Hôm nay là ngày hắn viết chương kết, tiểu thuyết tên là |Tu tiên ở dị thế| … Tên thường thường, nội dung thường thường … Tiêu chuẩn giải trí.

Tình tiết rất đơn giản. Câu chuyện cẩu huyết kể về một thiếu niên bình thường làm thế nào có bàn tay vàng, làm thế nào để thăng cấp, tọa ủng thiên hạ làm chủ thế giới. Chương hôm nay, Tần Khai Dịch viết về cái chết của BOSS quan trọng nhất trong câu chuyện – sư huynh của nhân vật chính Thẩm Phi Tiếu, Tần Thạch.

Từ góc độ cá nhân, Tần Khai Dịch rất thích nhân vật Tần Thạch. Vì nhân vật này sống quá cực khổ.

Từ nhỏ, Tần Thạch có thiên phú tốt hơn Thẩm Phi Tiếu. Hắn ỷ mình được sủng ái mà bắt nạt Thẩm Phi Tiếu. Vì thế, biến thái từ nhỏ Thẩm Phi Tiếu nằm gai nếm mật rốt cục cũng mở ra ánh sáng nhân vật chính nhặt được một cuốn bí tịch tuyệt thế. Sau đó đó hổ khu chấn động, vương bát khí tỏa ra làm kinh sợ tiểu sư muội Liễu Linh Nhi mà Tần Thạch vẫn luôn thầm thương trộm nhớ, hốt nàng vào hậu cung.

Mà Tần Thạch, bởi vậy ghen tị sinh hận mà nhiều lần ám toán Thẩm Phi Tiếu, ý đồ âm thầm ngáng chân đẩy Thẩm Phi Tiếu vào chỗ chết. Tất nhiên, hắn sẽ không thành công. Làm một nhân vật phản diện, chính là đòn bẩy để nhân vật chính thăng cấp. Nếu xử lý mất nhân vật chính, chắc chắn sẽ bị độc giả ném đá mà chết. Cho nên Tần Khai Dịch dù không muốn cũng phải viết như vậy.

Lúc này, Tần Thạch đang bị tẩu hỏa nhập ma, phi thường bất hạnh mà vào ma đạo.

Cái này tốt nha, nhân vật chính giết hắn càng danh chính ngôn thuận hơn. Từ xưa chính tà bất lưỡng lập, sau một trận chiến Tần Thạch bị Thẩm Phi Tiếu phong ấn vào đại trận, từ nay về sau không còn có khả năng làm ác.

A, nội dung hoàn mỹ đến cỡ nào. Tần Khai Dịch ngậm điếu thuốc, vừa đánh chữ vừa nghĩ. Xong tình tiết này là có thể kết thúc rồi. Hầy, Tần Thạch thật đúng là bi kịch, thật ra hắn cũng chưa làm được bao nhiêu chuyện xấu, liền rơi vào kết cục bi thảm như vậy. Không có mệnh làm nhân vật chính, thì cũng đừng tranh nhau cái cái ao nước đục kia. Bị phong ấn thì chi bằng thành thật, quy củ ở trên núi tán gái còn hơn. Nói không chừng còn có kết cục không tồi.

Nghĩ như vậy, Tần Khai Dịch vứt điếu thuốc vào gạt tàn, đứng dậy vào bếp pha ly cà phê. Ngay lúc hắn xoay người, file WORD còn hiện trên màn hình bỗng chốc biến thành một mảnh tối đen. Màn hình giống như ném một viên đá vào hồ nước tạo thành gợn sóng. Sau đó, trung tâm màn hình vươn ra một đôi bàn tay màu đen, bay thẳng đến phòng bếp nắm lấy Tần Khai Dịch.

Bị bắt, Tần Khai Dịch còn không kịp phản ứng, ly cà phê hắn cầm trên tay rơi xuống vỡ tan. Sau đó … không còn sau đó nữa, trong vài giây đồng hồ hắn đã bị đôi bàn tay màu đen kia kéo vào màn hình máy tính.

… Đậu mợ, thế giới này còn ma quỷ nữa hả … Đây là ý nghĩ cuối cùng trước khi hắn mất đi ý thức.

“Đại sư huynh, Đại sư huynh, huynh mau tỉnh lại đi a? Đại sư huynh …” Ai kêu hắn đó …

“Đại sư huynh, huynh không đứng lên sư phụ sẽ tức giận đó.” Đừng có ồn ào như vậy được không? Thật đáng ghét …

“Sư phụ, người mau đến đây đi. Người xem Đại sư huynh rốt cục bị làm sao vậy?” Giọng thiếu nữ nức nở vang lên.

“Tần nhi, Tần nhi.” Âm thanh già nua vang vọng bên tai Tần Khai Dịch. Hắn mơ mơ màng màng mở mắt ra, trong khe hở nhìn thấy một gương mặt già nua.

“…” Người kia là ai? Đầu đau như muốn nứt ra, Tần Khai Dịch ôm đầu kêu rên, miễn cưỡng không cho mình ngất xỉu nữa.

“Ta thấy Tần nhi là bị yểm bị bóng đè. Linh Nhi, ngươi mau thành thật nói cho vi sư biết, hôm qua các ngươi đi đâu chơi?” Âm thanh già nua nặng nề vang lên.

“Ta … Chúng ta …” Thiếu nữ tên Linh Nhi ngập ngừng, hiển nhiên cũng hiểu mình đã làm chuyện không nên làm.

“Các ngươi đi cấm địa chơi?” Lão giả thở dài: “Các ngươi thật sự hồ đồ! Ngày thường ta nói với các ngươi như thế nào. Lần này không phải lại là ngươi kéo sư huynh ngươi vào đi?”

“Ta, ta …” Liễu Linh Nhi ủy khuất: “Ta cũng không phải cố ý, sư phụ người đừng mắng ta nữa. Mau xem Tần sư huynh rốt cuộc bị làm sao vậy, sao có gọi cách mấy cũng không tỉnh lại?”

“Aiz, ta đến chỗ Trùng Dương Tử, ngươi ở đây chăm sóc hắn đi.” Thanh Hư Tử lắc lắc đầu: “Hy vọng không quá nghiêm trọng.”

“…” Đây rốt cuộc là làm cái gì vậy? Vừa mới tỉnh lại, Tần Khai Dịch nghe được thấy đối thoại của lão giả cùng thiếu nữ, nhất thời không rõ tình huống trước mắt là sao. Gì mà Linh Nhi, Tần nhi, bọn họ cho mình đang đóng phim à?

“Sư huynh, sư huynh.” Thấy bộ dạng tỉnh lại ngơ ngác ngây ngốc của Tần Khai Dịch, Liễu Linh Nhi cũng có chút bất an : “Huynh làm sao vậy? Có chỗ nào không ổn?”

Hôm qua nàng cũng không muốn kêu sư huynh dẫn nàng đi xem cấm địa đâu. Nhưng không nghĩ tới vừa tới gẫn lại bị một lực lượng thần bí kéo vào. Cả hai ngược lại không bị thương tích gì, nhưng không ngờ hôm sau Tần Thạch lại kêu đến cỡ nào cũng không tỉnh. Hết cách, nàng đành phải đi tìm sư phụ, không ngờ lại có liên quan đến cấm địa …

“Ô … ô … ô … sư huynh … là lỗi của ta … ô … ô…” Liễu Linh Nhi nhỏ giọng nức nở : “Sư huynh, huynh rốt cuộc làm sao vậy? Đều là lỗi của Linh Nhi. Sư huynh, ta sẽ không bao giờ tùy hứng nữa đâu …”

“… Cô nói cô tên gì?” Tần Khai Dịch cho rằng mình điên rồi, hoặc là nữ nhân trước mặt mình điên rồi …

“Ta là Linh Nhi, Liễu Linh Nhi.” Thấy sư huynh mình rốt cục mở miệng nói chuyện, Liễu Linh Nhi vội vàng nói: “Sư huynh, huynh có sao không?”

“Tôi tên là gì?” Giọng Tần Khai Dịch hiện lên một tia run rẩy.

“… Tần Thạch.” Liễu Linh Nhi chần chờ nói: “Sư huynh, huynh làm sao vậy?”

“Đậu mợ!!!” Tần Khai Dịch trực tiếp lại hôn mê lần nữa.

“…” Liễu Linh Nhi sửng sốt một lát, oa một tiếng liền khóc thét lên. Nghiêng ngả lảo đảo chạy ra ngoài cửa, miệng hét lên: “Sư phụ, sư huynh ngất nữa rồi!!!”

Lần thứ hai, tỉnh lại đã là buổi tối. Tần Khai Dịch nhìn một đám lão nhân đang nhíu mày, thấy hắn tỉnh lại đều lộ ra biểu tình kinh hỉ. Cao hứng nhất chính là Thanh Hư Tử — sư phụ Tần Thạch.

“Tần nhi, ngươi cuối cùng cũng tỉnh lại.” Nhìn thấy Tần Khai Dịch tỉnh lại, Thanh Hư Tử vội vàng hắn nâng dậy: “Thấy sao rồi?”

“… Choáng.” Tần Khai Dịch miệng phun ra một chữ.

“Aiz, là triệu chứng bị tách hồn.” Thanh Hư Tử sờ sờ đầu Tần Khai Dịch, oán giận nói: “Đã nói với ngươi là đừng đi theo làm loạn với sư muội ngươi. Hay lắm, giờ thì xảy ra chuyện rồi. Tần nhi, đệ tử trong môn hạ ta chỉ có ngươi là ổn trọng nhất, có trách thì trách ngươi quá cưng chiều sư muội ngươi. Nếu có chuyện gì không hay xảy ra với ngươi, vi sư phải làm sao đây?”

“… Sư phụ, đồ nhi biết rồi.” Tần Khai Dịch không dám ngẩng đầu lên sợ người trước mắt nhìn ra sơ hở … Nếu hắn bị xem là người bị ma vật đoạt xá chiếm thể xác, có quỷ mới biết hắn có bị người ta kéo ra thiêu sống hay không.

“Vậy ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi. Thuốc ta để trên bàn, nhớ uống.” Thanh Hư Tử sờ sờ đầu đệ tử mình, đứng lên: “Sư phụ còn có chút chuyện phải làm. Không quấy rầy ngươi nghỉ ngơi.”

“Vâng, sư phụ.” Tần Khai Dịch khàn khàn đáp.

Thanh Hư Tử gật đầu, liền cùng một nhóm người đi ra ngoài, để lại sắc mặt âm trầm Tần Khai Dịch ngồi đó.

… Hắn xuyên rồi … Thấy Thanh Hư Tử đi xa, Tần Khai Dịch nằm lại trên giường, đầu dù đau nhưng vẫn hoạt động … Hắn xuyên thành nhân vật phản diện – Tần Thạch.

Đệch mợ, thế giới này là huyền huyễn đúng không. Hai tay ôm đầu, Tô Chước khóc không ra nước mắt. Xuyên thì xuyên đi, nhưng vì cái gì lại là nhân vật phản diện + pháo hôi cơ chứ !? Đây không phải là buộc hắn thực hành chính sách ‘làm cỏ’ chính mình sao? Không thì với ánh sáng nhân vật chính, hắn còn không có cảm giác mệnh mình ‘cứng’ như vậy.

Ngay lúc Tần Khai Dịch suy nghĩ đến điều này. Bỗng dưng một âm thanh bén nhọn vang lên từ thân thể hắn

|Hệ thống: Cảnh cáo! Cảnh cáo! Suy nghĩ của kí chủ sắp thay đổi nội dung vở kịch. Xin ngừng lại! Xin ngừng lại!|

“Cái gì?” Sắc mặt Tần Khai Dịch trở nên dị thường khó coi: “Ai đang nói?”

|Hệ thống: Xin tuân theo nguyên tác vở kịch|

“…” Tần Khai Dịch nghẹn một búng máu trong cổ họng. Đậu! Cái hệ thống quỷ gì đây? Cái gì mà tuân theo nguyên tác? Nếu vậy chẳng phải hắn trơ mắt nhìn nhân vật chính trưởng thành rồi dùng một đao băm hắn sao.

“Ta rốt cuộc là tạo cái nghiệt gì.” Bất đắc dĩ ngửa đầu ngã xuống giường, Tần Khai Dịch ngoại trừ cười khổ, quả thực không biết nói gì cho phải


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tuyết Vô Tình về bài viết trên: ThuthuongS2, Tranthayday
Có bài mới 08.07.2017, 19:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 15.06.2017, 15:21
Bài viết: 419
Được thanks: 944 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nhân vật phản diện mỉm cười tà mị - Tây Tử Tự - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Nhân vật chính.

Mỗi một nhân sĩ xuyên qua đều có một trái tin kiên cường. Nếu không kiên cường, nói không chừng liền tìm một sợi dây thừng treo cổ cho rồi.

Câu này rất hợp với Tần Khai Dịch. Vì qua một đêm kiến thiết, hắn rốt cục tiếp nhận hiện thực tàn khốc, bắt đầu suy xét đến vấn đề hiện tại.

Không phải trở thành nhân vật phản diện sao, không phải tuân theo nội dung vở kịch sao. Dù sao cũng là tiểu thuyết mình viết, còn không sợ tìm thấy BUG xử nhân vật chính sao? Nhưng cái hệ thống kia mới chính là vấn đề lớn … Nhưng Tần Khai Dịch tin, dù hệ thống có hoàn mỹ đến cỡ nào chắc chắn cũng có lỗ hổng. Hơn nữa thời gian còn dài, chi bằng cứ lo cho hiện tại cái đã. Hắn xuyên thành Tần Thạch lúc còn nhỏ, cũng không nhớ mình có viết cái đoạn xông vào cấm địa, cho nên kế tiếp xảy ra chuyện gì … Tần Khai Dịch thật đúng là không nhớ nổi.

“Nếu biết có chuyện này thì không kéo đến 100 vạn chữ làm gì, đến giờ mình viết cái gì cũng không nhớ rõ.” Đô đô miệng than thở thì thầm, Tần Khai Dịch ngồi trên giường có chút buồn bực, cũng không biết Thẩm Phi Tiếu có vào Linh Sơn phái hay chưa …

Ngay lúc Tần Khai Dịch rối rắm, tiểu sư muội về sau bỏ rơi hắn — Liễu Linh Nhi mang đến cho hắn một tin tốt: “Sư huynh, sư huynh, ngươi khỏe chưa? Nhanh đi xem nhóm sư đệ, sư muội mới tới đi. Sư phụ nói năm nay ta có thể chăm một tiểu sư đệ đó nha ~” Giọng nói tràn ngập vui vẻ từ cửa truyền đến. Tần Khai Dịch nghe vậy, tinh thần chấn động. Nếu hắn nhớ không lầm, đoạn này chính là đoạn hắn bắt đầu quá trình kết thù không đội trời chung với nhân vật chính!

Linh Sơn phái ở Tu Chân Giới tuy không tính là môn phái cao nhất nhưng địa vị tuyệt đối không thấp. Trong môn phái, không chỉ có hai lão tổ nguyên anh tọa trấn, môn hạ đệ tử cũng hào kiệt xuất hiện tầng tầng lớp lớp. Chỉ trong nội môn, đệ tử có hơn vạn người. Càng không nói đến ngoại môn, đệ tử cấp thấp hơn. Vạn người không tính nhiều trong nhân gian thế tục nhưng ở Tu Chân Giới là số lượng làm người khác tuyệt đối không dám khinh thường.

Làm đệ tử chưởng môn một môn phái như vậy, địa vị của Tần Thạch có thể thấp sao.

Nhưng so ra với Thẩm Phi Tiếu thì trừ địa vị cao cao tại thượng. Biểu hiện của Thẩm Phi Tiếu trước mặt người khác chính là cá tính, nội liễm, kiên định, khắc khổ, ít lời. Tính cách như vậy không được quá hoan nghênh nhưng ở Tu Chân Giới tuyệt đối là hảo miêu tử mầm non có tiềm năng.

Vì người tu chân coi trọng tu tâm, người càng ổn trọng kiên nghị, càng có cơ hội bước xa hơn trên tiên đồ mờ ảo.

Sư muội Tần Thạch — Liễu Linh Nhi cũng vì nguyên nhân này mà coi trọng Thẩm Phi Tiếu, muốn che chở hắn dưới đôi cánh của mình để dạy dỗ. Tần Thạch thấy thế nên rất mất hứng. Hắn vốn xem Liễu Linh Nhi là vật nằm trong bàn tay mình, giờ lại mạc danh kỳ diệu không biết vì sao nhoi ra một tên Thẩm Phi Tiếu phá đám, đây không phải là muốn khiêu chiến quyền uy của hắn sao?

Vì thế hắn âm thầm sử dụng không ít độc kế, thậm chí thiếu chút nữa chỉnh chết Thẩm Phi Tiếu. Vì chuyện này nên Tần Thạch càng chôn mầm tai họa bi thảm của bản thân sâu hơn.

“Bọn họ đã lên núi?” Tần Khai Dịch cân nhắc một lát, hỏi.

“Đã lên rồi. Sư huynh, huynh nhanh lên đi, chậm chân là hảo miêu tử bị người khác cướp hết đó.” Liễu Linh Nhi nũng nịu kêu lên.

“Được rồi.” Tần Khai Dịch thản nhiên đáp ứng. Chậm rãi mặc áo khoác, cùng Liễu Linh Nhi đi lên núi.

Hàng năm, đợt lựa chọn người mới là thời điểm náo nhiệt nhất trong Linh Sơn phái. Tất cả các miêu tử đều tập trung trên sơn môn trải qua khảo nghiệm. Không qua tất nhiên sẽ bị đưa về, qua thì sẽ nhập môn nhưng không nhất định bước trên con đường tu tiên. Vì nhân số đông, có hài tử được người đức cao vọng trọng chọn đi, số còn lại chỉ có thể học một số tiên thuật thô thiển nhất.

Thiên phú Thẩm Phi Tiếu không tính quá tốt. Dù thế, nhưng hắn có vầng sáng nhân vật chính tính ra cảnh ngộ hắn sau này tuyệt đối có thể đè chết một đống người.

Sự thật chứng minh, nội dung vở kịch không hề thay đổi. Vì ánh mắt Liễu Linh Nhi luôn nhìn chằm chằm Thẩm Phi Tiếu trong đám đông.

“Sư huynh, ta muốn người kia có được không?” Đầu ngón tay Liễu Linh Nhi chỉ về một hướng, mặt tươi cười nói.

“… Ân?” Tần Khai Dịch nhìn theo phương hướng Liễu Linh Nhi chỉ, nhìn thấy một thiếu niên xanh xao vàng vọt. Thiếu niên nhìn qua chỉ độ 7—8 tuổi, bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng. Tần Khai Dịch âm thầm thở dài. Hắn không nên viết thân thế Thẩm Phi Tiếu thảm thương đến như vậy. Lúc viết hắn không để ý đến, nhưng lúc thấy thì trong lòng thấy không có khó chịu là giả. Dù sao hắn cũng chính đầu sỏ làm Thẩm Phi Tiếu thảm đến vậy. Nhưng cũng đừng trách hắn a, nhân vật chính mà không chịu khổ thì làm sao mở được bàn tay vàng. Hiện tại lưu hành chính là nhân vật chính như vầy …

“Sư huynh, sư huynh. Huynh nghĩ cái gì vậy?” Thấy Tần Khai Dịch thất thần, Liễu Linh Nhi gắt giọng: “Ta đang hỏi huynh đó.”

“… Cũng được.” Tần Khai Dịch chần chờ nói. Trong nguyên tác hắn chính sống chết muốn ngăn Liễu Linh Nhi nhận Thẩm Phi Tiếu. Vì thế hắn mới ghét Thẩm Phi Tiếu đến như vậy. Nhưng cuối cùng cũng không thể thay đổi kết quả đúng không. Nếu không phải có âm thanh hệ thống nhắc nhở, Tần Khai Dịch hận không thể vỗ tay đồng ý.

Thấy Tần Khai Dịch đồng ý, Liễu Linh Nhi vội vàng nói: “Bên kia, cái kia. Đúng, là ngươi đó, lại đây.”

Thẩm Phi Tiếu không nói gì, ngoan ngoãn đi tới.

“Ngươi tên gì?” Liễu Linh Nhi hỏi: “Ngươi nguyện ý làm sư đệ ta không?”

“Thẩm Phi Tiếu.” Giới thiệu ngắn gọn, đôi mắt Thẩm Phi Tiếu trên khuôn mặt gầy yếu mở to đến dọa người: “Có cơm ăn sao?”

“Đương nhiên là có, ăn tới bể bụng nha.” Liễu Linh Nhi hiển nhiên không nghĩ tới Thẩm Phi Tiếu lại hỏi chuyện này: “Ngươi chỉ quan tâm có cơm ăn hay không thôi sao?”

“…” Thẩm Phi Tiếu không nói.

Tần Khai Dịch tất nhiên biết rõ vì sao Thẩm Phi Tiếu lại hỏi như vậy. Trong tiểu thuyết, mẹ Thẩm Phi Tiếu là một kỹ nữ gả cho một lão quan gia. Nội dung tất nhiên là cẩu huyết rồi mẹ hắn mất sớm, hắn bị kế mẫu ngược đãi. Nếu không phải lần này có cơ hội tu tiên, nói không chừng gắng gượng được mấy năm nữa là đi tong.

“Có cơm ăn liền đi theo ngươi.” Mắt thấy không khí lạnh xuống, Thẩm Phi Tiếu lại nói một câu.

“… Sao lại không có tiền đồ như vậy chứ.” Miệng lại bắt đầu nhỏ giọng than thở, Liễu Linh Nhi có chút bất mãn.

“… Linh Nhi.” Thấy nội dung vở kịch chuẩn bị lệch đường. Tần Khai Dịch vội vàng nói: “Muội còn đợi gì nữa, muội không phải luôn muốn tìm một tiểu sư đệ để chăm sóc hay sao? Ta thấy nếu muội không nhận thì đừng chậm trễ người ta.”

“Sư huynh, huynh nói nhăng cuội gì đấy.” Liễu Linh Nhi nghe thấy những lời Tần Khai Dịch nói liền không vui. Nàng không giống Thẩm Phi Tiếu, nàng là con một, luôn được cha mẹ xem tâm can bảo bối bảo bối trong tim mà cưng chiều. Tuy không thể nói nàng điêu ngoa tùy hứng, nhưng tuyệt đối không có dịu dàng. Thấy Đại sư huynh hoài nghi mình, liền bĩu môi.

“Muốn chọn thì thu, không thì thôi.” Tần Khai Dịch cố ý để giọng nói mình lạnh lùng xuống: “Rảnh quá thì muội đi tu luyện đi. Ta thấy dạo gần đây muội không có tiến bộ gì.”

“Được rồi, liền ngươi đi.” Bị Tần Khai Dịch trách móc, Liễu Linh Nhi mất hứng. Ngay cả Thẩm Phi Tiếu nằm cũng trúng đạn: “Đáng ghét, tưởng có thể kiếm được cái gì đó chơi vui.”

“Đi thôi.” Tần Khai Dịch không có đi dỗ Liễu Linh Nhi. Nói thật … hắn thấy Thẩm Phi Tiếu tâm tình liền cực kỳ vi diệu. Trước đó, hắn còn ôm thái độ bàng quang với thế giới này, nhưng giờ hắn phải đối mặt với hiện thực tàn khốc. Nhân vật chính cũng đã xuất hiện rồi, còn có thể lừa mình dối người được nữa sao?

Mang Thẩm Phi Tiếu đến nơi ở, Liễu Linh Nhi hứng thú mấy phút liền thấy phiền. Thấy Thẩm Phi Tiếu không giống như trong tưởng tượng của mình, giọng điệu cũng trở nên lười biếng: “Ngươi sau này ở đây. Lúc nào rảnh ta sẽ đến dạy ngươi, bận thì tự mình ngươi tu luyện. Đây, sách này ngươi đọc đi nha.”

“Được.” Vươn tay tiếp nhận quyển sách từ Liễu Linh Nhi. Thẩm Phi Tiếu đối với thái độ lạnh lùng của Liễu Linh Nhi cũng không thèm để ý. Từ nhỏ đến lớn, bên người hắn toàn là những người như vậy. Nếu thái độ Liễu Linh Nhi nhiệt tình, ngược lại sẽ làm hắn không có quen.

“…” Thẩm Phi Tiếu tuy không tỏ ý gì. Nhưng thấy thái độ Liễu Linh Nhi đối với Tần Khai Dịch liền nhíu mày. Trong nguyên tác không phải là hắn cãi nhau với Liễu Linh Nhi một trận to. Vì thế mới làm Liễu Linh Nhi hứng thú với Thẩm Phi Tiếu. Hiện tại, hắn không có cãi nhau cùng với Liễu Linh Nhi … cho nên … Liễu Linh Nhi không có hứng thú với Thẩm Phi Tiếu?

… Vậy cũng không tính là thay đổi tình tiết nội dung sao? Trong đầu Tần Khai Dịch toát lên vô số ý nghĩ. Hắn cảm giác như mình đã nắm bắt được cái gì đó nhưng lại nhất thời không nghĩ ra.

Liễu Linh Nhi không biết Tần Khai Dịch nghĩ cái gì. Nàng thấy bộ dạng Thẩm Phi Tiếu đã sớm mất đi hứng thú, vội vàng nói với Tần Khai Dịch: “Sư huynh, lúc trước không phải huynh nói ngày trước mới bắt được một con chồn tía sao? Mau dẫn ta đi xem đi.”

“Chồn tía?” Tần Khai Dịch nghe vậy sửng sốt, miệng nói thiếu chút nữa thốt ra — chồn tía không phải là sủng vật của Thẩm Phi Tiếu sao. Tất nhiên hắn nhanh chóng kiếm nén lại nhớ đến … Trong tiểu thuyết bàn tay vàng của Thẩm Phi Tiếu – cũng chính là chồn tía đang ở trong tay mình!

“… Ân.” Tần Khai Dịch nhíu mày lại: “Đi thôi.”

Sau đó hắn liền mang Liễu Linh Nhi ly khai, trước khi ra cửa hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua Thẩm Phi Tiếu. Tần Khai Dịch không biết thế nào trong lòng lại xuất hiện một loại cảm giác không thoải mái … Thật giống như thấy hài tử nhà mình bị ăn hiếp vậy.

Được rồi, Tần Khai Dịch không phải không thừa nhận. Tuy hắn bất hạnh xuyên thành nhân vật phản diện nhưng trong lòng vẫn không xem Thẩm Phi Tiếu là địch nhân. Dù sao hắn cũng là nhân vật chính dưới ngòi bút của mình, cũng có vài phần tình cảm … Huống chi, kết cục bi thảm của Tần Thạch cũng do hắn tự làm tự chịu. Nếu hắn không trêu chọc Thẩm Phi Tiếu, thì cũng không rơi vào kết cục thê lương như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tuyết Vô Tình về bài viết trên: ThuthuongS2, Tranthayday
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoaquynh96, 반단소년단 và 51 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.