Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Vi thần rất bận - Nguyên Dĩ Thành Tích

 
Có bài mới 08.07.2017, 08:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 28.11.2014, 19:18
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 622
Được thanks: 408 lần
Điểm: 9.75
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Vi thần rất bận - Nguyên Dĩ Thành Tích - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


9: Nhược thủy tam thiên

Trông theo thừa tướng đại nhân vội vã rời đi, lòng bệ hạ bỗng chua xót, ngồi ngẩn ngơ rất lâu, không ngừng hồi tưởng lời nói của thừa tướng gia trước khi đi: “Bệ hạ có nhược thủy tam thiên của bệ hạ, vi thần cũng tự có mỗi một bầu này của vi thần.”

Hừ! Bầu thật là lớn.

Trẫm chẳng qua chơi cờ một canh giờ với đại tướng quân, ngươi liền đến thỉnh chỉ phi ngựa Ngọ Môn xem bệnh cho trúc mã!

Bị bệnh thì hay a! Trẫm mong sao hắn bệnh đến xanh xao vàng vọt nằm trên giường không dậy nổi, nhìn một bầu kia của ngươi xem còn muốn đi múc hắn hay không!

Hừ! Cả cái thành này dù cho tất cả y quán đều không còn làm việc, lẽ nào đường đường thừa tướng một triều, bản lĩnh thông thiên, lại gọi không được một gã đại phu à! Khăng khăng vào hoàng cung thỉnh ngự y của trẫm, còn khăng khăng đòi trẫm cho ngươi ra Ngọ Môn giục ngựa chạy!

Được thôi, trẫm thế nhưng muốn nhìn xem, cái bầu kia của ngươi đến tột cùng là mắc cái bệnh nan y cỡ nào!

Chủ ý bệ hạ đã định, bèn kêu Tiểu Quế Tử: “Chuẩn bị ngựa, trẫm muốn xuất cung.”

Ngày ấy thị vệ ca ca canh cổng cung đã nhìn thấy một cảnh tượng hiếm có, bởi vì chuyện đã thấy hay chưa thấy của cả đời cũng chỉ thấy trong một lần này, cho nên trong quãng đời còn lại mới không ngừng kể cho người ta: “Ngày ấy cũng không biết là thiên đại nhân vật nào mắc phải trọng bệnh, đầu tiên là thừa tướng gia cùng ngự y đại nhân giục ngựa chạy qua từ Ngọ Môn, sau đó ngay cả hoàng đế bệ hạ cũng bị kinh động, theo chân khoái mã đi thăm nom.”

Khi bệ hạ đến phủ thừa tướng, ngự y đang chẩn trì cho trúc mã của thừa tướng đại nhân.

Bệ hạ thở hồng hộc đi vào phòng, nhìn lướt trúc mã đại nhân nọ một cái, ấy vậy mà đang ngồi thẳng thớm trên ghế, nửa điểm bệnh trạng cũng không, trong lòng không vui, mới khoan thai nói với ngự y đại nhân: “Vị bằng hữu nọ rốt cuộc là bị bệnh gì, còn làm phiền lão nhân gia ngài vội vã đến đây như thế.”

Một câu nói xong, khuôn mặt trúc mã đại nhân nọ liền ửng hồng lên, rồi một cái nhãn đao bay về phía thừa tướng đại nhân, thừa tướng đại nhân chỉ làm bộ không thấy.

Bệ hạ bước đến dùng quạt nâng cằm người ta, cười bảo: “Ta thấy đây chẳng phải là rất có tinh thần hay sao.”

Ngự y đại nhân không ngờ hoàng thượng lại đến chỗ này, luống cuống đang định hành lễ thì bị hoàng thượng ấn xuống, mới hiểu người không muốn để lộ thân phận, bèn nói: “Cũng không phải bệnh nặng, chỉ là bị hóc xương cá, lên xuống không được.”

Mặt trúc mã đại nhân nọ đỏ đến sắp nhỏ cả máu, bệ hạ liếc nhìn thừa tướng đại nhân, thừa tướng đại nhân thoáng bối rối tránh đi ánh mắt bệ hạ.

Bệ hạ cười nhạo một tiếng, nói: “Theo lời ta nói, không biết ăn cá thì đừng có ăn cá, chính mình khó chịu chưa kể, còn kinh động theo nhiều người như vậy…”

Trúc mã đại nhân nọ lập tức phóng tới một cái nhãn đao, bệ hạ thong dong tiếp lấy, đáp trả nguyên trạng. Trúc mã đại nhân sửng sốt, rốt cục lên tiếng, đây là lần đầu bệ hạ nghe trúc mã nói chuyện, không ngờ giọng lại trong trẻo như vậy: “Ê! Ngươi dài dòng cái gì. Ai chưa từng bị hóc xương cá.”

Bệ hạ là sống cuộc đời lăn lộn trên dao nhọn, nhìn quen bao nhiêu chém giết tranh đấu, đâu có để những vô lễ nho nhỏ kia vào mắt, thản nhiên nói: “Ta không có.”

Thừa tướng đại nhân giật nhẹ ống tay áo bệ hạ, ám chỉ hoàng đế bệ hạ đừng có tự đắc quá, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, xương cá của ngươi đều có người nhặt cả, làm sao có thể so với người khác…”

Bệ hạ nhưng lại càng hưng trí bừng bừng, đỡ cằm nói với trúc mã đại nhân rằng: “Cho nên ta mới nói, không biết ăn cá thì đừng có ăn cá.”

Trúc mã đại nhân lại phóng qua một cái nhãn đao, bệ hạ rất là xem thường, nhìn nhìn thừa tướng đại nhân, trong mắt nhắn: Bầu này của ngươi sao nhàm chán thế, chỉ biết chơi nhãn đao.

Đang định thừa thắng xông lên, phía sau trúc mã nọ lại xuất hiện một người, rất mực tao nhã, nhìn bệ hạ cười nói: “Nếu người trong thiên hạ đều không ăn cá, vậy y quán chẳng phải sẽ giảm đi rất nhiều sinh ý?”

Trúc mã nghe thấy lời người này, vội ngẩng đầu cười lấy lòng với y một cái.

Bệ hạ chuyển mắt qua đầy chán ghét, thận trọng nhìn người trước mắt, cảm thấy giống như đã từng quen biết, nhưng lúc này làm sao cũng nghĩ không ra.

Nhìn lâu rồi, thừa tướng đại nhân kềm lòng không đặng mới ho một tiếng, bệ hạ liếc thừa tướng một cái, ấy vậy mà thừa tướng lại nghiêng đầu đi vội vàng hỏi thăm ngự y về tình trạng của trúc mã, một chút cũng không chú ý tới ánh mắt bệ hạ, cứ như vừa mới nãy nhẹ nhàng ho một cái thực sự là tự nhiên mà thôi, cũng không phải cố tình gì cả.

Bệ hạ thờ ơ thu hồi ánh mắt, lại nhìn chằm chằm người lạ nọ trong chốc lát, rốt cục nhớ ra, đây chẳng phải là người đã gặp ở Mộ Vân hiên, lôi lôi kéo kéo tằng tịu với trúc mã hay sao. Chỉ là hôm nay khoác lên một bộ trường sam nguyệt sắc phong thanh, đã trông như hai người rồi.

Người nọ thấy bệ hạ không ngừng quan sát mình, mỉm cười, tự giới thiệu mình chính là đồng môn hảo hữu của trúc mã.

Đồng môn? Bệ hạ xem thường trộm liếc y một cái, nghĩ bụng đoạn tụ chi nghị thì cứ nói đoạn tụ chi nghị đi, lại cứ khăng khăng đem hai chữ đồng môn nói cho lớn tiếng như vậy đường hoàng như vậy. Bèn nói: “Vị huynh đài này, xưa có những lời của “Y giả nhân tâm”, cần phải biết rằng chữa bệnh chính là vì cứu người, mà không phải vì tiền tài, đó còn là ‘căn bản’ của y đức. Những lời huynh đài nói ban nãy, có phần coi thường người làm nghề y.”

Ngụ ý chính là bảo y lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, đồng môn nọ nào nghĩ tới khí của bệ hạ lớn như vậy, cũng không biết mình đã đắc tội hắn chỗ nào, sửng sốt, lại nói không ra lời.

Trúc mã bị xương cá mắc hơi sâu, ngự y gọi mọi người giúp đỡ cầm nến chiếu sáng, bệ hạ thấy mọi người tay chân luống cuống một hồi, không khỏi lại tổng kết rằng: “Lần này xem như một bài học, sau này đừng có ăn cá nữa…”

Đồng môn nọ vốn tính tình vô cùng tốt, giờ đây nghe thấy lời này, vẫn là không nhịn được phải đáp trả một câu: “Ăn kẹo bị sâu răng, lẽ nào sẽ không ăn nữa?”

Bệ hạ thuận miệng nói: “Đã biết sẽ sâu răng, cần gì phải ăn kẹo?”

Trúc mã nghe hai người nói chuyện, sớm đã bực đến độ trợn mắt nãy giờ, một hơi thở nghẹn lại nghẹn, mắt thấy xương cá rốt cục được ngự y rút ra, ngay tức khắc nhảy bật lên, thanh thanh giọng, cảm thấy đã hết bị trở ngại, mới lớn tiếng nói bệ hạ: “Ô, ta bảo này, một ngày ngươi ăn mấy bữa cơm?”

“…” Bệ hạ im lặng chốc lát, không biết trong hồ lô tên này bán thứ gì, ăn ngay nói thẳng: “Ba bữa. Nếu muộn thì có ăn khuya. Vậy rồi sao?”

“Ngươi đã từng nghe nói ăn cơm ăn không cẩn thận sẽ nghẹn chết người chưa. Ngươi một ngày ăn ba bữa cơm, vậy tỷ lệ nghẹn chết có bao nhiêu lớn? Đã thế mà ngươi có đôi khi lại còn ăn khuya, vậy chẳng phải ngươi rõ ràng đang đâm đầu lên tử lộ hay sao? Ngươi nói xem có phải mỗi lần ngươi ăn một miếng thì sẽ bước thêm một bước lên tử lộ không, vậy ngươi còn ăn không ăn? Ngươi có từng nghe qua câu “nhân ế phế thực”? Câu đó nói về cái loại ngu dại nào ngươi có biết hay không? Ta thấy ngươi lớn lên cũng ra hình người ấy vậy mà sao lại có não heo! Ngươi khỏi cần giải thích ta cũng chả muốn nghe, ông thích ăn cá đó rồi sao? Nhân ế phế thực còn là khiêm tốn đó, ngươi có từng nghe nói ăn tỏi đầy hơi ăn đậu sình bụng uống rượu thương gan ăn ba ba hại thận, vậy ngươi cái gì cũng đừng ăn cho ông nhìn xem!” Người nọ miệng không có nắp nói lung tung một mạch, lại căm giận nhìn Từ Mộng Phi, “Ta nói ngươi chừng nào thì đầu óc hư mất đi kết giao với kẻ như thế, ăn chưa ăn ra bệnh thì đã bị hắn làm tức chết rồi.”

“Ngươi!” Bệ hạ nghẹn họng nhìn trân trối, hắn xưa nay được nuông chiều quen, toàn gặp những người nhã nhặn, cãi nhau cái gì đó đều là dẫn kinh cư điển điểm đáo tức chỉ, bao giờ gặp phải trường cảnh cãi nhau như bát phụ thế này, nghẹn tức cả buổi làm cho mặt mày đỏ bừng, mở miệng la hét: “Làm càn! Quả thực là cố tình gây sự!”

“Ta cố tình gây sự?!” Trúc mã nọ phấn khởi phản kích, “Tới cùng là ai cố tình gây sự đây! Ngươi bảo những kẻ có mắt trong nhà này công bình phân xử xem, Lục Minh Thu ngươi nói, là ai cố tình gây sự? Từ Mộng Phi ngươi nói, có phải hắn cố tình gây sự hay không? Lại còn… còn có vị lão tiên sinh này, ngươi nói ngươi nói! Từ lúc bước vào nhà đã không nói lấy một câu dễ nghe, là ai trêu ngươi chọc ngươi, ta thiếu ngươi tiền hay là thiếu ngươi tình? Ông còn thật sự không tin, sau này ngươi sẽ không bị hóc xương cá!”



* Nhược thủy tam thiên: Hồng Lâu Mộng hồi chín mươi mốt, Cổ Bảo Ngọc có một câu tỏ tình kinh điển: “Mặc cho nhược thủy ba nghìn, ta chỉ uống một bầu này”. Câu này đã trở thành lời thề nguyền tình cảm giữa nam nữ, đại ý là sẽ chung thủy trong tình yêu và chỉ cần một người.

* Nhân ế phế thực: vì chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn – vì mắc nghẹn mà bỏ ăn

* Dẫn kinh cư điển: trích dẫn điển tích điển cố

* Điểm đáo tức chỉ: đối người thông minh, không cần nhiều lời, chỉ cần nói một chút thì sẽ hiểu rõ.

*đồng môn: bạn cùng trường

* bát phụ: người đàn bà chanh chua đanh đá

* nhãn đao: nhãn = mắt, hay nói như bây giờ là “ánh mắt hình viên đạn



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.07.2017, 08:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 28.11.2014, 19:18
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 622
Được thanks: 408 lần
Điểm: 9.75
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Vi thần rất bận - Nguyên Dĩ Thành Tích - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


10: Không say không về

Liên châu pháo của trúc mã giống như đang giáo huấn bệ hạ một trận, ngự y đại nhân sớm bị dọa đến không khép được miệng, vậy mà trúc mã kia còn muốn kéo lão đến phân xử, ngự y đại nhân mau mắn giẫy tay áo ra, phân rõ giới hạn với vị trúc mã đại nhân nọ. Đồng môn kia cũng thấy trúc mã đại nhân huyên náo quá lố, dù sao người nọ là… hẳn là đồng liêu của thừa tướng đi, đồng môn đại nhân nghĩ vậy, còn là ở trong phủ thừa tướng đại nhân nữa, chung quy phải vuốt mặt nể mũi chủ nhân, đang định trấn an trúc mã đại nhân vài câu, thừa tướng đại nhân đã quát khẽ trúc mã đại nhân trước: “Đủ rồi, vừa có thể mở miệng đã nói không ngơi không dứt.”

Xưa nay trúc mã đại nhân và thừa tướng đại nhân nói chuyện không có gì là kiêng kị, bị quát một tiếng như thế cũng chẳng cảm thấy làm sao cả, chỉ có vẻ mặt của đồng môn đại nhân sẽ không mấy dễ nhìn. Thừa tướng gia đâu quản nhiều vậy, lại nói với trúc mã đại nhân rằng: “Nếu như không phải người ta giúp đỡ, ngươi cho là đại phu có thể tới nhanh như thế?”

Thế nào? Vậy mà thực sự thiếu tình của hắn? Cái gọi là ăn của người thì miệng ngắn, lấy của người thì tay ngắn, trúc mã nhất thời có chút ngượng ngùng, đối diện hạ bệ cả buổi, chữ “tạ” ấy chẳng biết làm sao cứ nói không nên lời.

Bệ hạ liếc nhìn hắn với vẻ vừa khinh thường vừa lạnh lùng, hừ một cái, xòe chiết phiến, quạt nhè nhẹ.

Thừa tướng gia tất nhiên là nghe ra trong một tiếng “hừ” này của bệ hạ, khẩu khí có chút thả lỏng, bèn đến gần khuyên rằng: “Thôi bỏ qua nhé. Hắn cũng là hữu khẩu vô tâm.”

Bệ hạ vẫn chưa hết giận, tiếp đó lại hừ một cái nữa. Thừa tướng gia khẽ nhếch khóe miệng, dỗ dành: “Vậy xem như ta thiếu ngươi một cái nhân tình, trù phòng chuẩn bị rượu nếp, ở lại cùng nhau ăn nhé.”

Bệ hạ liếc trúc mã một cái, không chút nào cảm kích mà lạnh lùng trả lời: “Chuyện của ta và hắn, dựa vào cái gì ngươi tới trả nhân tình, ngươi tính như là gì của hắn? Còn phải chuẩn bị rượu nước thay hắn!”

Trúc mã đại nhân không vừa mắt nhất là loại thần thái tự cho là đúng này của bệ hạ, tích tụ trong lòng, rồi lại đuối lý, tròng mắt vòng vo vài vòng, dày cái mặt lên cười nói: “Đúng đúng đúng, đã khuya thế rồi mà nhị vị còn phải bôn ba lao lực vì một cái xương cá nho nhỏ của ta, cần phải cảm ơn đàng hoàng. Thế nên… Tiểu Phi à, dù cho ta mượn hoa hiến Phật, chúng ta huynh đệ bao năm, của ngươi cũng chính là của ta, chúng ta sẽ không tính toán.”

Thấy bệ hạ lại sắp biến sắc, thừa tướng gia vội vàng kéo hắn đến ghế an vị, trúc mã quan tâm ngự y đại nhân: “Cùng ăn ạ.”

Ngự y đại nhân nào dám, trước mặt bệ hạ há lại có chỗ cho lão ngồi, đang khó xử, bệ hạ vẫy vẫy tay với lão: “Ngươi tuổi đã lớn, hãy đi về trước đi.”

Không đợi trúc mã giữ lại, ngự y đại nhân như thể được đại xá, lập tức cáo từ xuất môn.

Đều tự ngồi xuống, tên thật tên giả lẫn nhau giới thiệu một phen, trúc mã nói một câu như thể vô tình: “Thật ra ta cũng không đói lắm, vừa ăn cơm tối mà. Khuya rồi ăn nhiều dễ bị khó tiêu, có đúng không?”

Nói không nhanh không chậm, tiện thể mang nụ cười thành khẩn thỉnh giáo nhìn về phía bệ hạ.

Đôi đũa bệ hang đang gắp thức ăn dừng lại một lát trên cái đĩa.

Nói đến thì quả thực bệ hạ cũng là vừa dùng xong vãn thiện. Nhưng vì lúc đang ăn, trong lòng nghĩ chuyện thừa tướng đại nhân, ăn không biết vị, vì thế chỉ ăn qua loa vài miếng. Nhưng lúc nãy bị quậy tức lên như thế, ưu tư tiêu hao nhiều lắm, cái bụng cũng càng ngày càng đói, huống chi tay nghề đầu bếp phủ thừa tướng không xoàng, cả bàn đầy thức ăn vừa ngon vừa thơm, mà phần lớn đều là món hắn thích ăn, làm sao có thể nhịn được.

Trong lúc nâng tay khó định, thừa tướng gia đã giúp bệ hạ gắp gân heo mà người vẫn lặng lẽ ngưng mắt nhìn từ lâu bỏ vào trong bát, lại ngoảnh đầu nói với trúc mã: “Còn chưa thấy đủ à. Chẳng phải ngươi vừa bị hóc xương, sao ăn được gì.”

Trúc mã bĩu môi, đồng môn vỗ vỗ cánh tay hắn, cười bảo: “Được rồi, trước tiên ăn một chút gì đi.”

Trúc mã đang bực bội cầm đũa, thì đột nhiên bệ hạ bảo với hạ nhân đang đứng hầu hạ một bên rằng: “Người đâu, mang món cá kia qua đây cho ta… Đúng, chính là món trước mặt hắn đó… Ừm, để đây cho ta… Đúng rồi… Miễn cho lát nữa có người giẫm lên vết xe đổ, lại làm cụt hứng mọi người.” Bệ hạ khẽ mỉm cười, đá lông nheo với trúc mã một cái, thật là thong dong thích ý.

Thừa tướng gia âm thầm thở dài.

Bệ hạ được người hầu hạ quen rồi, bình thường ăn cá trong phủ thừa tướng, tự nhiên có thừa tướng nhặt xương cá cho hắn, bây giờ ngại có trúc mã và đồng môn, thừa tướng chắc chắn làm không được chuyện như vậy, đành sai người chuyển món cá trước mặt bệ hạ đến trước mặt mình, sắc mặt không vui: “Đủ rồi, hai ngươi ai cũng đừng ăn.”

Một lời vừa ra, hai người đôi bên dò xét vài lần, thế rồi không hẹn mà cùng an phận đi rất nhiều, lời nói ra không còn chọi nhau gay gắt, dần dần cũng coi như nói nói cười cười.

Trúc mã ăn một mạch xong, bèn kính rượu bệ hạ, trước tiên tự cạn ba chén, biểu đạt đôi chút tạ ý, lại tự rót đầy, nói cùng bệ hạ nhất kiến như cố, muốn uống ba chén lớn với bệ hạ.

Bệ hạ thứ nhất tự cao về tửu lượng, thứ hai tuyệt không chịu thua kém, liền cạn sạch ba chén mà không một câu đùn đẩy. Thế là trúc mã nọ lớn tiếng khen rằng: “Hảo tửu lượng.” Rồi lại tới châm rượu.

Đồng môn đè tay hắn, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Có chừng mực.” Trúc mã lại chẳng để ý tới, thay thừa tướng rót đầy một chén, lại châm một chén cho đồng môn, cười bảo: “Đêm nay không say không về.”

Bệ hạ nhấp môi với thần tình quái dị, trúc mã chỉ cho là tửu lượng hắn không cao, đang phân vân có nên ép hắn một phen, không ngờ bệ hạ đột nhiên ngẩng đầu, khẽ cười giễu bằng giọng điệu có hơi hướm chất vấn: “Tiểu Phi ăn tôm thì không thể uống rượu, nếu không cả người sẽ nổi ban đỏ, thế nào, ngươi không biết?”

Trúc mã sửng sốt, nhìn nhìn vỏ tôm bên chén thừa tướng gia, lại nhìn về phía bệ hạ, đã thấy trong mắt người nọ lộ ra một cỗ áp lực uy nghiêm vô hình, nặng nề đến nỗi khiến cho người ta không có chỗ trốn, không hiểu sao trong lòng nảy lên đôi chút hổ thẹn.

Bệ hạ lạnh lùng cười một cái, liếc nhìn thừa tướng, mang ly rượu trước mặt y đến trước mặt trúc mã, nói nhẹ nhàng bâng quơ: “Rượu của hắn, ngươi uống thay hắn đi. Cứ xem như… ngươi nợ hắn.”

Trúc mã cũng không tiếp, trầm mặc chốc lát, rồi nói với Từ Mộng Phi rằng: “Ta và ngươi quen biết nhiều năm như vậy, nhưng lại không hề biết ngươi ăn tôm thì không thể uống rượu.”

Từ Mộng Phi chỉ bình tĩnh nhìn Trần Tử Nhiên, thuận miệng trả lời: “Chuyện đó không sao cả.”

Trúc mã mỉm cười, nói với bệ hạ: “Nhưng giữa ta và hắn, cũng không có cái gì là nợ hay không nợ. Rượu này, ta sẽ không uống.”

Lời này nói xong ngay cả đồng môn cũng khẽ biến sắc mặt, vậy mà bệ hạ chẳng quan tâm mảy may, nâng ly rượu kia lên bên môi, thản nhiên cười: “Ngươi không uống, thì ta thay hắn uống vậy.” Dứt lời liền uống một hơi cạn sạch, tự nhiên cười nói, “Đêm nay… chúng ta không say không về…”

Nói xong cầm bầu rượu định châm thêm một chén, cổ tay lại thình lình bị thừa tướng đại nhân giữ chặt lấy, bệ hạ mỉm cười, thì thầm vào tai thừa tướng gia: “Thừa tướng đã đặc biệt chuẩn bị tiệc mời trẫm từ trong cung đến, lẽ nào không để trẫm lại ngồi lâu một lát?” Trong khi nói, hơi rượu thơm ngọt say lòng người lơ đãng phất qua bên tai thừa tướng gia, không ngoài sở liệu… khiến nơi đó đỏ bừng.



* liên châu pháo: một loại pháo bắn liên tục, kiểu như súng liên thanh

* đồng liêu: đồng nghiệp

* mượn hoa hiến Phật: hưởng phúc của người, xem như đồ của người cũng là của mình

* hữu khẩu vô tâm: ác miệng nhưng trong lòng không ác



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.07.2017, 08:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 28.11.2014, 19:18
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 622
Được thanks: 408 lần
Điểm: 9.75
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Vi thần rất bận - Nguyên Dĩ Thành Tích - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


11: Bệ hạ say rồi

Bệ hạ say rồi.

Vị trúc mã không biết sống chết kia lại còn lớn tiếng hét to với người: “Cạn!”

“Cạn!” Bệ hạ úp sấp trên bàn, hai gò má ửng hồng, giơ ly rượu lên lèm bèm đáp lời.

Có lẽ khi bệ hạ còn là thái tử thì cũng từng say, nhưng sau ngày đăng cơ, người chưa bao giờ hoang đường bất chấp như lúc này.

Thừa tướng cũng có khuyên nhủ, lúc đó bệ hạ vẫn chưa say lợi hại như vậy.

Thừa tướng bảo: “Uống ít thôi, đừng để say.”

Bệ hạ bèn tò mò cười hỏi một câu: “Đã có ngươi ở đây, ta say thì có sao?”

Thừa tướng gia chu đáo cẩn thận trong mọi chuyện, chung quy có thể hầu hạ bệ hạ chu toàn.

Bệ hạ say chỉ biết cười.

Trúc mã say chỉ hô “Uống!”

Đồng môn và thừa tướng, mỗi người ôm một tên, dỗ hai con ma men nhích ra khỏi bàn rượu.

Người đã say toàn thân vô lực, lảo đảo hai bước, hạ nhân muốn tới đỡ giúp, lại bị thừa tướng gia quát: “Đưa hai vị khách nhân đến sương phòng.”

Thừa tướng gia choàng tay bệ hạ lên trên cổ mình, suy nghĩ một chút, lại buông xuống, ôm ngang người ta, đi về hướng phòng của chính thừa tướng gia.

Người say nặng hơn bình thường, bệ hạ lại là từ nhỏ ăn sơn trân hải vị mà lớn lên, thân thể tuyệt đối không gầy yếu, vì thế bước chân thừa tướng gia có hơi vội vã.

Đến khi đặt được bệ hạ lên giường rồi, lúc ấy mới thở phào nhẹ nhõm, phân phó hạ nhân nấu hai chén canh giải rượu và mang nước nóng đến, xong khóa chặt cửa.

Đi tới bên giường cởi long ủng cho bệ hạ, rồi cởi nút áo giúp người luôn.

Vốn chính là chuyện đã làm quen tay, hai ba phát đã xong xuôi.

Nhúng khăn mặt vào nước nóng, vắt khô rồi lau người cho bệ hạ.

Nút áo cởi đến chỗ lồng ngực, phần da lộ ra đều ửng đỏ, lúc được khăn nóng lau qua, bệ hạ phát ra tiếng than thoải mái.

Thừa tướng gia bất giác dừng tay, nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng của bệ hạ trong chốc lát, rồi cúi người hôn nó.

Người đang ý chí không rõ có lẽ cảm thấy không được thoải mái, ra sức quay đầu đi, lại bị thừa tướng gia nắm lấy cằm mở khớp hàm ra hôn càng thêm sâu, đầu lưỡi bị ép buộc đáp lại một cách thụ động, sau đó vạt áo bị đẩy ra.

Mùi rượu thoang thoảng đầy ắp trong hơi thở mà hai người đang liên hồi trao đổi.

“Lão gia, canh giải rượu đã tới ạ.” Có người đang nhẹ nhàng gõ cửa.

Thừa tướng gia tiếp tục hôn người dưới thân, tròn một hồi mới khắc chế được mà tách ra, chỉnh chỉnh vạt áo mình, mở cửa, tiếp nhận canh giải rượu, dặn mang một chén đến sương phòng, rồi lại đóng cửa.

Thừa tướng gia bưng canh giải rượu tự mình đút cho bệ hạ.

Người uống say rất nghe lời, không ngang bướng, cũng không nhiều trò xấu, so với khi tỉnh táo thì dễ hầu hạ hơn.

Buổi chiều thừa tướng gia sai người mời trúc mã qua phủ ôn chuyện, lại bày tiệc rượu, chờ bệ hạ giá lâm, không ngờ trái chờ phải đợi, bệ hạ lại chậm chạp không đến, thừa tướng gia có phần ngồi không yên. Ngay lúc này trúc mã lại hóc xương cá, nói như thế nào nhỉ, chỉ có thể nói hóc thật là đúng thời điểm và địa điểm.

Thừa tướng gia thấy trúc mã bị xương cá mắc họng khó chịu, đột nhiên đứng dậy nói: “Ta đi tìm đại phu.”

Một tìm bèn tìm đến trong hoàng cung.

Vốn định trực tiếp tìm hoàng thượng mượn ngự y, nhưng xưa nay quan hệ giữa thừa tướng gia và Trần ngự y rất tốt, còn cố tình đến chỗ hoàng thượng mượn người, thực sự không thể nào nói nổi, với sự thông minh cơ trí của bệ hạ, làm vậy rõ ràng là giấu đầu lòi đuôi. Thế nên thừa tướng gia nghĩ, vậy thì thỉnh chỉ hoàng thượng giục ngựa Ngọ Môn đi.

Cái chuyện phi ngựa Ngọ Môn này, không phải chỉ có bệ hạ mới có thể đồng ý.

Với lại, so với thỉnh ngự y, nó là chuyện một trời một vực.

Nếu người muốn mời đã là thiên tử, tự nhiên cần có chuyện to bằng trời để mời.

Cho nên đối với vị trúc mã bị hóc xương, thừa tướng gia có chút hơi áy náy trong lòng, bởi vì niềm vui của y thành lập trên nỗi thống khổ của trúc mã.

Vậy mà trước đây rất lâu, tâm tư của thừa tướng gia đối trúc mã từng có ý niệm khác.

Nếu như nói, trong lòng mỗi người đều có một khoảng thời gian lưỡng tiểu vô sai, vậy cái khoảng đó của thừa tướng gia chính là vị trúc mã nọ.

Nhưng ban đầu cũng chỉ vỏn vẹn là lưỡng tiểu vô sai mà thôi.

Sau đó thừa tướng gia đi học xa nhà, cũng đã học được không ít điều trong thời gian đó, cũng tiện thể biết được mình thì ra là đoạn tụ, có long dương chi hảo.

Ở bên ngoài học mấy năm hồi hương, thừa tướng gia phát hiện lưỡng tiểu vô sai ngày nào đều đã tự trưởng thành cả rồi.

Người bạn trúc mã suốt ngày lúc ẩn lúc hiện trước mặt mình khi thì xoay cho mình đầu váng mắt hoa, khi thì quậy cho mình chật vật bất kham.

Thừa tướng gia quyết định bế quan đọc sách, hoàn toàn không gặp khách.

Vậy rồi, cư nhiên thi đậu.

Sau khi đậu, người trong nhà thăm dò việc hôn nhân cho y, thừa tướng gia bèn thẳng thắn chuyện mình là đoạn tụ.

Nhưng làm sao nói cho thông, chỉ bảo y mau mau giấu kín giấu chặt cái loại ham mê mất mặt kia đi, lại nhanh nhanh cưới dâu về đặng nối dõi tông đường cho nở mày nở mặt.

Thừa tướng gia nói không lại, bèn thu dọn hành lý rời nhà đến kinh thành.

Ai ngờ kinh thành có cái Mộ Vân hiên, bên trong đều là người cùng sở thích, nửa là hiếu kỳ nửa là tìm tòi nghiên cứu, y nhất thời như cá gặp nước, sau đó mới thường đến vong ưu giải sầu.

Khoa cử năm ấy, tướng gia gặp được thái tử đương triều tại Mộ Vân hiên.

Thái tử khi đó, khí chất như là ngọc vậy, vừa cao quý lại thanh khiết, vừa trang nhã lại ôn nhuận.

Khi mới gặp gỡ thái tử, trong lòng còn cảm thấy có chút buồn cười, vị công tử nhà ai đến Mộ Vân hiên này vậy, cũng không biết là đang phiêu tướng công, hay là để tướng công phiêu hắn nữa.

Y đang an an tĩnh tĩnh nghe cầm của Tịnh Ngọc, người nọ nhưng thình lình xông tới, mà rõ ràng là hướng về phía Tịnh Ngọc, tự dưng lại lập tức xua Tịnh Ngọc đi, đến gần, dùng chiết phiến nâng cằm y.

Vẻ ngoài rõ ràng chính là nên bị người áp ở dưới thân, không biết ai dạy hắn cái kiểu tự tin tự ngạo của kẻ phía trên như vậy.

Y còn nhớ rõ ngày ấy… Viện nhà ai vui vầy chuyện đẹp, hoa rụng hoa bay hoa đầy trời.

Không lâu sau, ngoài ý muốn gặp được trúc mã ở kinh thành.

Trúc mã đến ứng thí, nhưng cũng không quên lưu tình nơi nơi ở kinh thành, vừa gặp bạn cố tri nơi đất khách, liền thường xuyên đến chỗ y nấp nợ tình, mang theo cả nỗi oán giận cô nương nhà ai thật bám người cô nương nhà ai quá phong nhã cô nương nhà ai cứ buộc hắn khảo công danh cô nương nhà ai có lão cha xách giày ném hắn.

Tướng gia vừa nghe, vừa hiến kế cho hắn, vừa khuyên hắn tìm người thật lòng thích rồi an phận xuống đi.

Người như hắn, nên cưới một nữ nhân hiền thê lương mẫu mà cử án tề mi đi thôi.

Thỉnh thoảng trúc mã cũng nhắc tới đồng môn, nhưng tướng gia chưa bao giờ nghĩ sâu xa.

Sau đó y đỗ trạng nguyên, lại gặp mặt người nọ.

Vốn là không nghĩ nhiều.

Vốn cũng chỉ là khách quen ngẫu ngộ trong Mộ Vân hiên mà thôi, mỗi người đều tự có hoa hoa thảo thảo của mình.

Ngày ấy trúc mã xảy ra chuyện, y đưa trúc mã về nhà, người nọ lại từ Mộ Vân hiên một đường theo đến gia môn, đầy miệng chất vấn.

Nhưng mà y lại nghĩ trong lòng rằng: Ngươi vừa rồi cũng đi Mộ Vân hiên đấy thôi, lấy tư cách gì để bụng người trong lòng ta?

Sau đó bình tĩnh nghĩ lại, vậy mà ra một thân mồ hôi lạnh.

Về công, bọn họ quân quân thần thần.

Về tư…

Không biết tình từ đâu bắt đầu, mà đã ngày càng sâu đậm.

Người nọ đối với y, đương nhiên không phải vô tâm. Ngày đó sau khi hai người hợp mưu thiết lập kế hoạch tru sát ngoại thích và bãi miễn lão tướng gia xong, người nọ nói: Từ nay về sau, ái khanh chính là bề tôi như xương tay của trẫm.

Là y tham, lại cho rằng hắn sẽ nói, từ nay về sau, giang sơn này, có trẫm thì có ngươi.



* Lưỡng tiểu vô sai: thân thiết từ khi còn bé.

* Cử án tề mi: chỉ người vợ kính yêu chồng, hoặc vợ chồng cùng kính trọng và thương yêu lẫn nhau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o, nguyễn hằng123, thuytinhden750 và 66 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.