Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Vi thần rất bận - Nguyên Dĩ Thành Tích

 
Có bài mới 07.07.2017, 21:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 28.11.2014, 19:18
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 622
Được thanks: 408 lần
Điểm: 9.75
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Vi Thần Rất Bận - Nguyên Dĩ Thành Tích - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


3: Khảm hoa dát ngọc

Ở Mộ Vân hiên, Trần công tử có tiếng là tiêu tiền như nước, tú ông tướng công thấy hắn, người nào không vui vẻ ra mặt.

Trần Tử Nhiên thong dong phe phẩy chiết phiến, đang muốn hỏi “Tịnh Ngọc”, phía sau lại đột nhiên vang lên một giọng nói trong trẻo của nam nhân: “Trần công tử…”

Cái giọng này… Trần Tử Nhiên thầm cả kinh, chẳng lẽ là… Chậm rãi quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Từ Mộng Phi đang cất bước vào cửa.

“Thật là nhân sinh hà xử bất tương phùng a, Trần công tử…” Từ Mộng Phi cố ý nhấn mạnh ba chữ cuối cùng, cười không có hảo ý tới gần Trần Tử Nhiên.

Thần tình Trần Tử Nhiên cứ như vậy ngẩn ra.

Cần phải biết trong mắt thái tử gia, tiếu dung của trạng nguyên gia kia chính là đương đại cực phẩm, có thể khiến cho tất cả tướng công trong Mộ Vân hiên này thất sắc.

Tỉ mỉ hồi ức một phen, cũng chính là hôm đó trên chiếc ghế ở Mộ Vân hiên này, thái tử gia từng hữu hạnh nhìn thấy một lần, còn bị mê cho thần hồn điên đảo, sau đó liền…

Vì thế lúc này, trong chốc lát, thái tử gia vẫn không cách nào dời mắt.

Đợi đến khi Từ Mộng Phi đi tới trước mặt, thần trí thái tử gia mới tỉnh táo, liếc xéo bảo: “Thực là khéo ha, Từ công tử.” Học giọng điệu của Từ Mộng Phi, nhấn mạnh xưng hô, khẽ cười nói: “Từ công tử im không hé răng theo bản công tử một đường, thật đúng là khó khăn.”

“Nói hay lắm.” Từ Mộng Phi vươn tay ôm eo thái tử gia, phát hiện người trong lòng khẽ run lên, càng ôm sát thêm một ít, càng cười lên thật tươi, quăng một thỏi bạc cho tú ông: “Tịnh Ngọc hôm nay có thể không?”

Tú ông kia là loại nhân vật nào, đôi bích nhân này ngày hôm đó qua một đêm trong phòng Tịnh Ngọc, sớm đã truyền khắp Mộ Vân hiên, lại thấy lúc nãy hai người mắt đi mày lại như vậy, có lẽ đã thông đồng thành gian rồi, nhưng vẫn muốn dùng Tịnh Ngọc làm ngụy trang gì đó, thế nên bèn nói: “Thiệt là hổng khéo, lúc nãy có khách nhân gọi Tịnh Ngọc xướng khúc rồi, hay là nhị vị gia vào trong phòng ngồi chơi trước, Tịnh Ngọc hát xong rồi, tiểu nhân sẽ biểu nó tới hầu hạ nhị vị gia.”

Từ Mộng Phi cảm thấy tú ông này rất mực hiểu chuyện, nghiêng đầu nhìn Trần Tử Nhiên một cái, thấy hắn vậy mà đang dùng một bộ thần tình khiêu khích “Ngươi không dám?” nhìn mình, đôi tay đang ôm chặt thái tử gia thoáng trượt xuống một chút, híp mắt nói: “Vậy thì thỉnh cha dẫn đường.”

Tú ông diễn trò làm đủ, thật sự dẫn hai người đến phòng Tịnh Ngọc, lại sai người đưa lên rượu nước, chào qua loa một câu rồi đi ra đóng cửa lại từ bên ngoài, thỉnh hai người tự nhiên.

Người đi phòng tĩnh, cô nam quả nam phi quân phi thần phi hữu phi địch lặng lẽ đối diện chốc lát, nhất tề quay đầu đi.

Thái tử gia nhìn về bên trái, ánh mắt dừng lại ở chiếc bình bạc cổ thẳng trên bàn, đi tới bên cạnh bàn ngồi xuống, thong dong tự châm một chén: “Thập Bát Nhưỡng của Mộ Vân hiên này, phải nói thanh u hương thuần, nồng mà không gắt, chẳng hay… trạng nguyên gia có thích hay không?”

Trạng nguyên gia vừa nhìn, âm thầm lắc đầu, nghĩ thầm rượu trong Mộ Vân hiên này, là thứ có thể tùy tiện uống sao? Y nhìn về bên phải, nhìn thấy cây cổ cầm bên cửa sổ của Tịnh Ngọc.

Điểm khác nhau của phòng Tịnh Ngọc và người khác chính là, trong phòng tướng công khác bày tranh, còn trong phòng Tịnh Ngọc bày cầm.

Cầm và tranh ý nghĩa bất đồng, tranh có thể bi thương uyển chuyển, mà cầm khúc lại rất khó du dương. Mộ Vân hiên là chốn tìm hoan mua vui, trong phòng một tên tướng công bày tiêu vĩ cầm, đây chẳng phải thêm phong lưu, mà là thắt phong cảnh.

Tịnh Ngọc dám bày cầm trong phòng mình, thì cầm nghệ có thể thấy được.

Trạng nguyên gia đi qua, thấy có hứng thú gảy hai cái, nghe tiếng đàn này trầm tĩnh mượt mà, lòng sinh yêu thích, bèn ngồi xuống ngay ngắn, nhấc tay bắt đầu chầm chậm đàn.

Vừa đàn một câu, thái tử gia bất giác dừng lại ly rượu đã đưa đến bên môi, nhìn về phía tiếng đàn. Nơi đó, trạng nguyên gia khuất sáng, cửa sổ phía sau sáng chói trắng xóa một vùng, long lan xương bồ trên giá gỗ chạm hoa phía bên phải góc tường tươi tắn thanh lịch. Bát hương ở trước cầm, khói đàn hương đang lượn lờ, như lụa mỏng mây bay.

Người xưa nói, nghe tiếng đàn mà hiểu nhã ý, tiếng đàn của vị trạng nguyên gia này, không thua nụ cười hắn ta, vậy thì cũng được thôi. Nhưng tiếng ca của trạng nguyên gia, lại cũng không thua tiếng đàn! Này kiều diễm nhu tình khi đê trầm luyến láy, này chần chờ thở dài muốn nói lại thôi, này nhãn thần mơ màng câu hồn liêu nhân, không gì không khiến người nhộn nhạo khó nhịn.

Thái tử gia không phải một người giỏi về nhẫn nại. Đã muốn đương nhiên phải lấy, huống chi rõ ràng là trạng nguyên gia tận lực dụ dỗ mà, thái tử gia cần gì phải khách khí. Một ngụm uống sạch rượu trong chén, thái tử gia nhìn chén không sững sờ, sau đó buông xuống, dù sao thì một hồi nên làm đều phải làm, uống thì uống thôi.

Đi tới trước mặt Từ Mộng Phi, thập phần hài lòng quan sát người nọ trong chốc lát, thái tử gia đi tới phía sau y, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy y, cẩn cẩn thận thận liếm liếm vành tai y, giọng nói trầm thấp: “Đừng dừng, tiếp tục hát. Bản vương rất thích.”

Trạng nguyên gia và thái tử gia khác nhau, trạng nguyên gia là một người rất có năng lực khắc chế. Thái tử gia vừa mang ra thân phận “bản vương” lệnh y tiếp tục hát, đương nhiên y phải tuân mệnh rồi. Chỉ là… tay thái tử gia… đang vuốt ve cư nhiên lần vào vạt áo y.

“Háo sắc.” Dưới đáy lòng trạng nguyên gia đánh giá như thế, thần tình trái lại càng trang trọng nghiêm chỉnh hơn.

“…” Dưới tay Trạng nguyên gia bất chợt loạn một âm, thái tử gia cười khẽ: “Tiếp tục hát.”

Trạng nguyên gia cực lực lơ là cái ngón tay đang chậm rãi xoa nắn đùa bỡn một điểm nào đó trước ngực kia, nhưng tiếng ca lại không thể ức chế trở nên ám muội đi.

“Trong đàn hương này…” Thái tử gia ghé vào lỗ tai y thấp giọng nỉ non, hơi thở như hương lan, “… chắc cũng có.”

Trong nháy mắt thân thể trạng nguyên gia cương thẳng tắp.

Rốt cuộc vẫn là thái tử gia nhịn không nổi trước, nhẹ nhàng cắn một ngụm lên hầu kết y.

Giờ thì chắc không cần làm bộ làm tịch hát tiếp rồi chứ, Từ Mộng Phi thở ra một hơi thật dài, rút ngón tay của Trần Tử Nhiên đang lộn xộn trong lồng ngực ra, ngậm trong miệng, đầu lưỡi đảo qua đầu ngón tay một vòng, nghe được một tiếng thở than như nước của thái tử gia, đứng dậy ôm gọn lấy hắn.

Thái tử gia là một người trọng tình thú cũng trọng hưởng thụ, đã rượu ngọt đàn hay, hương mê người say, tự nhiên là phải hưởng thụ hết mình một phen.

Chăn gấm màu tím thẫm lún xuống ba phần theo trọng lượng của hai người, mặt gấm tơ lụa bị bấu víu lung tung không ra hình dạng. Thái tử gia nằm ngửa trên tấm chăn thơm tho mềm mại, xiêm y nửa cởi, xương quai xanh lộ hết, một tay vắt ở cổ Từ Mộng Phi, chẳng biết là ôm hay đẩy, thở dốc lời không thành tiếng: “Chậm một chút… A… Dụng tâm… hầu hạ… bản vương.”

Thái tử là một công việc khổ sai, lao tâm thương thần, vì thế nếu như không cần thiết, thái tử gia sẽ không để cho mình phải nhọc sức, những tiểu quan kia, lúc thường đều là tự mình ngồi trên di động, thái tử gia quen vậy rồi, cho nên lần kia, mới không nhận thấy ý đồ của Từ Mộng Phi.

Vạt áo chầm chậm bị kéo ra, trạng nguyên gia vừa lĩnh ý chỉ “chậm một chút”, tự nhiên mỗi động tác đều chậm đi ba phần. Môi lưỡi, tìm điểm mẫn cảm của thái tử gia liếm láp cẩn thận, lại cứ thế mà không chịu đổi chỗ, chỉ ở một chỗ làm chuyện xấu, thái tử gia đợi chẳng được, nhịn hết nổi phải lên tiếng, khàn giọng phân phó: “Ngươi… nhanh lên một chút…” Lúc này mới nghe lệnh, động tác nhanh hơn vài phần.

Thái tử gia được hầu hạ cho hợp lòng vừa ý sảng khoái vô cùng, rảnh rỗi quá, hỏi rằng: “Ca khúc…mà ngươi đàn… lúc nãy… tên gì…”

Không có nghe được đáp án, miệng trạng nguyên gia đang bận liếm láp chung quanh, không rảnh để ý.

Ấy vậy mà đến khi tên đã lên dây phải phát, trạng nguyên gia lại thình lình ngừng lại.

Thái tử gia không hiểu vì sao, nghi hoặc nhìn y.

Trạng nguyên gia khàn giọng cười nói: “Điện hạ… có vừa ý?”

Sớm nói qua nụ cười của trạng nguyên gia đủ để câu hồn đoạt phách, thái tử gia nhẹ giọng “Ừ” một tiếng, nhướn người về phía trước.

Trạng nguyên gia cũng bất giải phong tình, tiếp tục cười hỏi: “Điện hạ nếu đã vừa ý, vài ngày trước… vì sao lại nơi nơi khó xử vi thần?”

“Khó xử?” Trong đầu thái tử gia lúc này chỉ muốn làm cho xong cái chuyện trước mắt, làm sao nghĩ ra cái gì mà “khó xử không khó xử” nữa đây.

Thấy đôi mắt người nọ nhìn mình với vẻ mê mông, trạng nguyên gia làm như hiểu rõ cười nói: “Chẳng lẽ điện hạ… kỳ thực là cố ý muốn làm cho vi thần chú ý?”

Nhãn thần thái tử gia càng thêm ngơ ngác, cả buổi đáp không được một câu. Trạng nguyên gia lẳng lặng nhìn hắn chốc lát, cuối cùng cầm lòng không đặng hôn lên môi hắn.

“A…” Thái tử gia kinh hô ra tiếng, cơ thể bỗng dưng run lên, chiếc cổ thon dài vẽ ra một đường vòng cung, rốt cục tỉnh táo lại, nhưng rồi lại nghe thấy lời người nọ.

“Hồng tiêu trướng lý uyên hí uyên…” Trạng nguyên gia chôn đầu vào sát tai hắn thấp giọng cười, “Xuân thành vô xử bất phi hoa…”

“Cái gì… A…” Biểu tình thái tử gia đã mê loạn, cố gắng chịu đựng từng đợt xông tới, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

“… Ca khúc… khi nãy…” Trạng nguyên gia bảo thế.



* hồng tiêu trướng lý uyên hí uyên: trong màn lụa đỏ uyên vờn uyên

* xuân thành vô xử bất phi hoa: thành xuân nơi nào chẳng có hoa



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.07.2017, 21:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 28.11.2014, 19:18
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 622
Được thanks: 408 lần
Điểm: 9.75
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Vi Thần Rất Bận - Nguyên Dĩ Thành Tích - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


4: Kỳ soa nhân ý

Hoàng đế vừa đi, chúng thần lục tục hồi Văn Hoa điện nghị sự. Bởi vì khi bệ hạ rời đi thì đầy mặt giận dữ, chúng thần lại toàn là những kẻ thích ngồi lê đôi mách, thành ra cứ lén quan sát thần sắc thừa tướng, thấy y vẫn đạm mạc tự nhiên, chẳng khác gì lúc thường, nhìn không ra bất kì manh mối nào, không khỏi cảm thấy e sợ ba phần với lòng dạ “thái sơn sập phía trước mà mặt không đổi sắc” của y, nhất thời ai cũng không dám lớn tiếng nói chuyện.

Trái lại Từ Mộng Phi mở miệng trước: “Ba ngày sau là điển lễ mừng sinh nhật bệ hạ, sứ thần các quốc gia lui tới đông đảo, phủ Thuận Thiên cùng bộ Binh phụ trách an toàn của kinh kỳ, đã an bài thỏa đáng?”

Binh bộ thị lang chuyển lên một tấm địa đồ: “Hồi Từ tướng, đây là phòng bố đồ, quan ải các nơi đều có quân đội hùng hậu canh gác.”

Từ Mộng Phi tiếp nhận địa đồ: “Lát nữa ta sẽ xem.”

Lại hỏi: “Buổi chiều hoàng tử Thổ Phiên đến kinh, dịch quán đã an bài thỏa đáng?”

Lễ bộ thị lang trả lời: “Hồi Từ tướng, đã an bài Mặc hiên là nơi hoàng tử ngoại quốc sẽ nghỉ ngơi.”

“Được, lát nữa ta đi xem.” Từ Mộng Phi suy nghĩ một chút bổ sung rằng, “Phái người nghe ngóng xem về phương diện ẩm thực hoàng tử Thổ Phiên có gì kiêng kỵ, miễn cho sơ suất.”

Lễ bộ thị lang thưa vâng.

Từ Mộng Phi gật đầu: “Buổi chiều ngươi và ta cùng đi nghênh tiếp.”

Lễ bộ thị lang nói: “Vâng. Chỉ có điều…”

“Điều gì?” Từ Mộng Phi chớp mi.

Lễ bộ thị lang nói: “Từ tướng, chi phí tiếp đãi sứ thần các quốc gia khá lớn, Lễ bộ không có nhiều bạc như vậy, có thể do Hộ bộ lo chi phí trước hay không?”

Từ Mộng Phi nhìn về phía Hộ bộ, Hộ bộ thị lang nói: “Vụ án thuế ngân giả ở Giang Nam chưa sáng tỏ, giả ngân trong quốc khố vẫn chưa kiểm kê hoàn tất, hiện tại bảo Hộ bộ ra bạc, thật là bất tiện. Thỉnh Lễ bộ trước tiên tự tính toán, đợi án kiện…”

“Vậy phải đợi tới khi nào!” Lễ bộ thị lang cắt lời Hộ bộ thị lang, “Huống chi Lễ bộ ta nào có nhiều bạc như vậy…”

Binh bộ thị lang nghe vậy, cũng nói theo: “Không sai, bộ Binh ta nhất thời cũng không có nhiều bạc như vậy.”

Thế là lại cùng nhau nhìn về phía Từ Mộng Phi.

Từ Mộng Phi gõ gõ ngón trỏ lên thành ghế, nâng mắt hỏi tân khoa trạng nguyên Mạt Phong: “Khánh điển chiếu văn đã suy nghĩ xong?”

Mạt Phong gật đầu, trình lên chiếu văn.

Từ Mộng Phi tiếp nhận lướt sơ qua vài lượt, nói: “Lát nữa ta sẽ xem kỹ.”

“Vương đại nhân, thuế ngân án ở Giang Nam điều tra như thế nào rồi?”

Đại lý tự khanh nói: “Hồi tướng gia, đã phái người đi thăm dò, nhưng đến nay chưa có câu trả lời.”

“Phái ai đi?”

“Đã phái Thôi thiếu khanh đi.”

“Ồ, Thôi Minh Chi à… Hắn vốn là Đồng tri của Hàng Châu đi?” Từ Mộng Phi nhìn về phía Lại bộ thị lang.

Lại bộ thị lang gật đầu thưa phải.

“… Chuyện bạc, bộ Binh cùng bộ Lễ xoay sở đi. Phần còn thiếu, trước đi mượn chỗ bệ hạ, phủ nội vụ vẫn có chút bạc.” Cuối cùng Từ Mộng Phi quyết định như vậy, có lẽ bọn họ cũng không dám tuỳ tiện động vào bạc của hoàng đế.

Trong trong ngoài ngoài cứ thế vội đến khi bầu trời tối đen, hồi thần, mới phát giác trong bụng trống trơn, không ngừng kêu réo, Từ Mộng Phi đang định truyền cơm tối, nói đến bên mép đột ngột thay đổi chủ ý: “Chuẩn bị kiệu, ta muốn vào cung.”

Từ Mộng Phi nghĩ giờ này hẳn bệ hạ đã nghỉ ngơi ở tẩm cung rồi, quả nhiên, nhìn thấy Tiểu Quế Tử ngoài cửa. Từ Mộng Phi hỏi: “Bệ hạ nghỉ ngơi rồi?”

Tiểu Quế Tử vốn sợ uy nghiêm của y, cười hiền nói: “Vẫn chưa ạ, đang chơi cờ cùng đại tướng quân ạ.”

“Đại tướng quân?” Từ Mộng Phi tỏ vẻ nghi hoặc.

“Đúng vậy, hôm nay đại tướng quân vừa hồi kinh.”

“Ừm…” Từ Mộng Phi gật đầu. Năm đó đồng bảng trạng nguyên, y văn hắn võ, cũng là một nhân vật khí vũ hiên ngang tiêu sái bất phàm.

“Bệ hạ đã dùng cơm tối?” Từ Mộng Phi hỏi.

“Dạ.” Tiểu Quế Tử gật đầu cười, “Đã sớm dùng qua, ăn cùng đại tướng quân.”

“… Ô.” Từ Mộng Phi nói, “Đã dùng thì tốt rồi… Bệ hạ đánh cờ đã bao lâu?”

Tiểu Quế Tử thấy ánh mắt y cứ thẳng hướng bên trong mà nhìn, bèn hỏi: “Từ tướng có việc?”

“Ừ. Có một số việc.”

Tiểu Quế Tử cười hiền: “Vậy đành phải đợi thôi ạ. Bệ hạ đã phân phó, không cho bất luận kẻ nào làm phiền. Hay là ngài về trước đi Từ tướng, ta truyền lời giúp ngài?”

“Ừm.” Từ Mộng Phi suy nghĩ một chút, “Cũng được. Phiền Quế công công nhắc nhở hoàng thượng một tiếng, ngày mai phải tiếp kiến hoàng tử Thổ Phiên.”

“Vâng. Được.”

“Phiền Quế công công nhất định phải nhớ kỹ. Ta đi trước.”

Ban đêm gió lạnh, Từ Mộng Phi lại khăng khăng bỏ kiệu đi đường. Ngửa đầu, bầu trời như bàn cờ ngôi sao như quân cờ.

Chơi cờ ư… Đã có lúc, thái tử gia cũng cứ ba hôm năm bữa tìm đến y chơi cờ, chẳng qua… hai người làm sao từng chân chính đánh qua một ván cờ?

A, vị hoàng đế bệ hạ đệ nhất trân quý tâm lực của triều ta vậy mà cũng sẽ tìm người chơi cờ rồi sao? Thực là… thế sự khó liệu. Khóe miệng Từ Mộng Phi câu lên một nụ cười nhạt: “Bệ hạ từ lúc nào… đã nhàn như thế rồi…”

Ngày đó thái tử gia nếm được ngon ngọt từ chỗ y xong, ăn ngon nhớ mùi, lại thấy y ngoan ngoãn nghe lời, quả nhiên cầm lên bỏ xuống thoải mái, lại dần dần nổi lên tâm trọng người tài, tỉnh ngộ rằng giết thì đáng tiếc, không bằng vật tẫn kỳ dụng. Y bởi vì mới vào quan trường, mọi việc không rành, cũng rất mừng rỡ vì có người dẫn đường, thế là theo đó hai người cũng có phần đi lại thân mật.

Chẳng qua bởi vì hai người thân phận đặc thù, hành sự bí mật, cho nên mãi đến thật lâu sau này trong đám triều thần mới có người biết được “Từ Mộng Phi kia đã được thái tử gia thu nhận sử dụng rồi”.

Người bóc trần chuyện này là chính thái tử gia.

Ngày ấy thái tử gia phái người gọi y qua phủ uống trà. Uống trà là cái cớ mà thái tử gia thường dùng nhất, không giống như xem kịch, phải dọn xong sân khấu, cũng không như đấu dế, thái tử gia không có nhàn tâm để chờ đợi những trò kia, càng không có nhàn tâm mà kiếm cái cớ gì cho hi hữu cổ quái. Cho nên tóm lại, chính là uống trà.

Một ấm trà, hai chén trà, tỉnh tâm tỉnh lực… cũng tỉnh thời gian.

Trò chuyện qua một chén trà, thái tử gia bèn đứng dậy đi về phía giường. Thái tử gia có một vài thói quen cá nhân, tỷ như thích y đứng ở sau lưng cởi áo cho hắn… Vâng, thái tử gia vẫn là càng thích phương thức nhã nhặn hơn một chút… Tóm lại nói như thế nào nhỉ, cũng không biết là y bồi dưỡng ra cái thói quen ấy của thái tử gia, hay là chính y quen nếp thành tự nhiên.

Dù sao thì sự tình chính là như thế… Một lần hai lần ba lần bốn lần rồi từ từ thành quen đi.

Ngày ấy thái tử gia tận hứng rồi, nằm sấp trước ngực hỏi y: “Có muốn xuất kinh không?”

Y nghe đồng liêu ở Hàn Lâm viện nói, năm đó hoàng đế bệ hạ vốn có ý cho y ra ngoài làm tri huyện gì đó, là do thái tử gia cản lại, nói y một cái tân khoa tiến sĩ, không nhiều kinh nghiệm, thôi thì cứ theo lệ cũ cho đi Hàn Lâm viện làm biên soạn đi thôi, bởi vì những lời ấy, giờ đây mới cứ thế ngồi trong Hàn Lâm viện cho tới nay.

Y không suy xét rõ ràng thái tử gia có ý gì, cứ xem thái tử gia nhiều lần triệu kiến y như hiện tại, sao lại đơn giản thả y xuất kinh. Chẳng qua có cơ hội, chung quy không thể lãng phí bỏ qua rồi.

Cho nên y “Vâng” một tiếng.

Kết quả hôm sau trên triều, thái tử gia thỉnh lệnh từ hoàng thượng: “Lần này nhi thần cùng La Sát quốc đàm phán, muốn mang biên soạn Hàn Lâm viện Từ Mộng Phi cùng đi.”

“Từ Mộng Phi?” Hoàng đế tuổi đã già, không nhớ lắm trạng nguyên nào đứng ở mấy cái góc.

Quần thần nghị luận sôi nổi.

Thái tử gia nói: “Thưa vâng.”

Hoàng đế liền chuẩn.

Từ đó tên y rất được chú ý trên triều đình.

Đó là lần đầu tiên thái tử gia cùng y chơi cờ.

Khí hậu La Sát quốc giá rét, thái tử gia nói mình sợ lạnh, một đường đi ngồi xe ngựa rụt người trong lòng y, kết quả vừa đến nơi dừng chân liền giẫm lên lưng thái giám bước xuống ngựa một cách nhã nhặn, thần tình kiêu căng đi khảo sát chung quanh, gặp người thì vênh mặt hất hàm sai khiến hỏi đông hỏi tây, một bộ ta đây cao giá, chỉ lo những man di kia không biết hắn là thái tử gia thiên triều.

Kết quả huyên náo đến đầu đầy mồ hôi, cơm tối xong rồi còn đặc biệt sai người hầu hạ tắm rửa.

Tắm xong rồi, thái tử gia sai người truyền y qua chơi cờ.

Ôi… loại khó chịu đó, đến giờ y vẫn không muốn hồi tưởng.

Sau đó đi hỏi mới biết được, thái tử gia chơi cờ cực tệ, bởi vì chơi cờ cực tệ, cho nên rất ít cùng người chơi cờ, bởi vì rất ít cùng người chơi cờ, cho nên chơi cờ vô cùng tệ.

Mà kỳ nghệ của y, nói không phải khoe khoang, hiện nay trong triều đình có thể thắng được y thật không có mấy người.

Kỳ thực nghĩ lại, cổ nhân nói “Cầm kỳ thi họa phải mọi thứ tinh thông” không phải không có đạo lý.

Ví như lúc đó, nếu như kỳ lực y không đủ, sẽ rất khó mà hoà cờ với thái tử. Bởi vì thái tử gia chơi cờ căn bản không thông qua não bộ, hạ cờ liên tay, vừa chơi cờ, còn vừa cùng y nghị luận việc đàm phán biên giới La Sát quốc.

Y vừa phải đáp lời chuyện đàm phán biên giới phiền toái, còn vừa phải bất động thanh sắc mà hoà cờ.

Cho nên cờ của y mới hạ đặc biệt chậm.

Đã vậy thái tử gia còn kiên nhẫn không nổi, cứ giục mãi. Thái tử gia vừa giục lại còn vừa lắc đầu: “Chậc, xem ra ngươi chơi cờ không được tốt lắm.” Trong giọng nói toàn bộ là tiếc nuối.

Y không phản bác, nhịn xuống. Dù sao kỳ lực của thái tử gia tệ quá rồi, không cần phải tính toán.

Ấy vậy mà thái tử gia hễ rảnh rỗi thì sẽ không an phận, cười quỷ quái nhìn chòng chọc y làm nhiễu loạn tâm tư y còn chưa tính, chân lại còn bảy cọ tám cọ.

Ôi… loại khó chịu đó, đến giờ y vẫn không muốn hồi tưởng.

Tóm lại… khó chịu.

Hình như, đó cũng là lần duy nhất thái tử gia chơi cờ cùng y.

Dù sao, thái tử gia thực sự không phải một người thích chơi cờ, đã ngồi chẳng yên rồi, kỳ lực còn kém đến không tự biết.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.07.2017, 21:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 28.11.2014, 19:18
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 622
Được thanks: 408 lần
Điểm: 9.75
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Vi Thần Rất Bận - Nguyên Dĩ Thành Tích - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


5: Quân uy khó dò

Đèn trong cung chiếu sáng ấm áp, hoàng đế bệ hạ đang cùng đại tướng quân đánh cờ trên sạp, bốn bề yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng quân cờ rất nhỏ.

Lúc vừa nghe chỉ dụ, trong lòng đại tướng quân vẫn là có chút vui vẻ, chung quy hoàng đế bệ hạ nhớ đến, mình vừa hồi kinh đã đơn độc triệu kiến, lúc khẩu dụ kia vừa phát ra từ miệng Quế công công, chẳng biết làm ghen ăn tức ở đến chết bao nhiêu kẻ khác. Ngờ đâu vừa mới ngồi xuống hạ vài nước, hắn đã thấy ra không đúng, bởi vì… kỳ nghệ của bệ hạ… hơi bị tệ, cờ hoà… khá trắc trở, làm thần tử, thắng hoàng thượng chính là tử tội, cho nên đánh đánh, trên trán đại tướng quân dần dần chảy mồ hôi, nhưng sợ thất lễ trước quân chủ, không dám tùy tiện đi lau, kiên cường chịu đựng.

Như vậy vốn đã hồi hộp rồi, thế mà bệ hạ từ lúc bắt đầu đến bây giờ vẫn chưa mở miệng nói qua một chữ, một khuôn mặt không biểu tình gì nhìn chằm chằm mặt mình, trong lòng đại tướng quân âm thầm kêu khổ, không biết là mình chọc bệ hạ không vui chỗ nào, lại hoặc là có tiểu nhân buông lời gièm pha trước mặt bệ hạ, định thăm dò hỏi han hai câu, nhưng bệ hạ đã không hé răng, hắn cũng nào dám bất chấp mà lên tiếng, ôi… ai chẳng biết vị đương kim này, từ lúc làm thái tử đã có tiếng là hỉ nộ vô thường rồi.

Đại tướng quân càng nghĩ càng tâm loạn như ma, nâng cờ khó định.

Hoàng đế bệ hạ ngẩng đầu, vừa vặn trông thấy một giọt mồ hôi từ trên trán đại tướng quân rơi xuống má, âm thầm nhíu nhíu mày.

Từ sau khi đi lại thân mật với văn trạng nguyên nọ, sở thích nhìn người của bệ hạ cũng xuất hiện biến đổi khó tả. Thân thể nhỏ yếu phóng đãng như Tịnh Ngọc dần dần không lọt nổi vào mắt người nữa, theo đó cả Mộ Vân hiên cũng ít ghé. Trong triều đình thế nhưng cũng có vài kẻ trông thuận mắt, chẳng qua, cũng chỉ là ngắm ngắm vậy mà thôi, đi lại thân mật với nhiều người, còn tiêu hao tâm lực hơn cả chơi cờ nữa kia.

Vị đại tướng quân này đã một năm không gặp, mặt mày càng thêm tuấn lãng suất khí, thật khiến người nhìn mãi không chán, ngặt nỗi thiếu một chút phong tình, tóm lại là sót một chút như thế, nhưng cổ ngữ có nói: không cá, tôm đến giúp vui. Chấp nhận thôi… Chung quy có chút ít vẫn hơn không.

“Bệ hạ…” Tiểu Quế Tử cúi người đổi trà.

Hoàng đế bệ hạ thấy đại tướng quân cả buổi hạ không xong một con cờ, nhàn rỗi thuận miệng hỏi rằng: “Lúc nãy ai ở bên ngoài?”

“Hồi bệ hạ, ” Tiểu Quế Tử kính cẩn thưa, “là Từ thừa tướng.”

“Ờ. Hắn à.” Hoàng đế bệ hạ gật đầu, nhìn đại tướng quân đang trầm tư suy nghĩ một phát kiểu như chỉ lơ đãng vậy thôi, rồi trầm tĩnh nói với Tiểu Quế Tử, “Vậy bảo hắn vào đi.”

“Hồi bệ hạ, thừa tướng đại nhân đã đi rồi ạ.”

“Cộp!”, đại tướng quân rốt cục quyết định được rồi, tự phá hỏng cả đám cờ của mình, âm thầm cầu khẩn hoàng thượng nghìn vạn lần đừng đến mức ngay cả nước cờ thua này cũng nhìn không ra.

Hoàng đế bệ hạ cũng không nhìn bàn cờ, mí mắt vừa nhấc, trong mắt bắn ra một đạo nghiêm quang, trái lại giọng điệu vẫn là ôn hòa: “Đi rồi?”

Tiểu Quế Tử bị ánh mắt kia nhìn đến chống đỡ không nổi, vội cúi đầu hồi bẩm: “Dạ. Bệ hạ nói không cho bất kì ai đến làm phiền, nô tì đành thỉnh thừa tướng đại nhân về trước.”

“Ừm.” Hoàng đế bệ hạ cúi đầu tùy ý nhìn lướt bàn cờ một cái, không phụ ánh mắt nóng bỏng chờ mong của đại tướng quân, ấn xuống một quân, lấp kín đường lui, thuận lợi nhặt lên mấy quân cờ thua kia, mạn bất kinh tâm hỏi Tiểu Quế Tử: “Hắn có chuyện gì?”

“Thừa tướng đại nhân bảo nô tì nhắc nhở hoàng thượng, ngày mai phải tiếp kiến hoàng tử Thổ Phiên ạ.”

“Ừ…” Hoàng đế bệ hạ gật đầu, thở ra một hơi dài, đứng dậy chỉnh chỉnh vạt áo, nghiêng đầu bảo: “Đại tướng quân, ván này ngươi thua.”

Đại tướng quân sớm đã đứng dậy theo, chắp tay nói với hoàng đế bệ hạ: “Hoàng thượng thánh minh.”

“Trẫm mệt rồi.” Hoàng đế bệ hạ phất phất tay về phía sau với ngữ điệu bình bình, “Ngươi lui xuống đi.”

Đợi đại tướng quân rời đi rồi, hoàng đế bệ hạ mới gọi Tiểu Quế Tử đến trước mặt.

“Ngươi lại tỉ mỉ nói một lần cho trẫm, lúc nãy ngươi cùng thừa tướng đã nói như thế nào… Trẫm, muốn nghe nguyên bản những lời các ngươi đã nói.”

“… Tuân chỉ.”

Tiểu Quế Tử lập tức đem chuyện lúc nãy thừa tướng cầu kiến kể lại một lần rõ ràng tỉ mỉ.

“Chậm đã…” Đột nhiên hoàng đế bệ hạ lên tiếng cắt ngang, “Ngươi nói khi trẫm cùng đại tướng quân chơi cờ, biểu tình thừa tướng ra sao?”

“A?” Biểu tình ra sao, Tiểu Quế Tử ngây ngốc hồi tưởng cả buổi, cẩn thận tìm từ, “Thừa tướng đại nhân, thoạt nhìn có vài phần kinh ngạc ạ.”

“… Ừm.” Hoàng đế bệ hạ gật đầu, “Vậy ngươi nói như thế nào?”

“Nô tì nói: ‘Đại tướng quân vừa hồi kinh hôm nay.’ ”

“Ừm…” Hoàng đế bệ hạ khép mắt lại.

“Sau đó, thừa tướng hỏi nô tì ‘Bệ hạ đã dùng qua bữa tối?’ ”

Hoàng đế nghe vậy mỉm cười: “Ừm…”

“Nô tì nói ‘Đã sớm dùng qua, ăn cùng đại tướng quân.’ ”

Hoàng đế bệ hạ gật đầu vừa ý: “Vậy hắn nói như thế nào?”

“Thừa tướng đại nhân lại ‘Ô’ một tiếng, bảo ‘Đã dùng thì tốt rồi…’ ”

Hoàng đế bệ hạ mở mắt ra: ” ‘Ô’ một tiếng? Cái cách ‘ô’ thế nào?”

“Cái này…” Trong bụng Tiểu Quế Tử giống như có con kiến đang bò, cái cách ‘ô’ thế nào? Sao mà hắn nhớ rõ ràng đến thế được, mập mờ nói rằng: “Chính là ‘Ô…’ một tiếng.”

Hoàng đế bệ hạ vô cùng không hài lòng, nhíu mày nhìn hắn: “Trẫm hỏi ngươi là khẩu khí thế nào?”

Tiểu Quế Tử gấp đến độ đều nói không rõ ràng nữa: “Chính là… chính là…”

“Là mang chút tiếc nuối hay là mang chút tức giận?” Hoàng đế bệ hạ gợi ý.

Tiểu Quế Tử vội gật đầu lia lịa: “Phải phải, là có chút tiếc nuối ạ.” Một cái ‘ô’ có thể có cái khẩu khí gì! Bệ hạ vì cái gì lại đi tính toán chi li với một cái ‘ô’ chứ! Thừa tướng đại nhân dám tức giận với hoàng thượng sao? Vậy đó đương nhiên là khẩu khí tiếc nuối rồi!

Cho rằng cứ như thế lung tung lừa dối quá quan, ngờ đâu hoàng đế bệ hạ nhìn hắn càng trở nên không kiên nhẫn, hỏi rằng: “Lúc thừa tướng nói lời này thì có biểu tình gì, ngươi bắt chước cho trẫm xem.”

“Có, có biểu tình gì ạ?” Mắt Tiểu Quế Tử mờ cả đi, “Không có biểu tình gì…”

Âm lượng của hoàng đế bệ hạ đột nhiên cao lên, ánh mắt cũng thình lình dữ tợn đi vài phần: “Thế nào sẽ không biểu tình!”

“Này, này quả thực…” Tiểu Quế Tử gấp đến độ hận không thể một phát nhổ trụi tóc mình đi, “Nô tì… Lúc đó… lúc đó bầu trời tối đen, nô tì không thấy rõ…” May quá may quá, cái khó ló cái khôn, xem như tìm được lý do rồi, Tiểu Quế Tử âm thầm thấy may mắn.

“Không thấy rõ thì ngươi nói là không thấy rõ, nói cái gì không có biểu tình.” Hoàng đế bệ hạ nghiêm mặt, “… Vậy khẩu khí hắn thế nào, ngươi bắt chước trẫm xem.”

Tiểu Quế Tử nỗ lực hồi tưởng cả buổi, nơm nớp lo sợ bắt chước một phen.

Khẩu khí kia, thật đúng là vững như bàn đá. Hoàng đế bệ hạ phù ra một hơi thật mạnh, nói: “Tiếp sao nữa.”

“Tiếp đó, thừa tướng đại nhân hỏi ‘Bệ hạ đánh cờ đã bao lâu?’ ”

Hoàng đế bệ hạ không nói gì, chỉ có đôi mắt là nhìn chằm chằm vào Tiểu Quế Tử.

Tiểu Quế Tử tỉnh ngộ, chiếu theo giọng điệu thần thái của Từ Mộng Phi mà diễn lại một lần cho hoàng đế bệ hạ xem.

Hoàng đế bệ hạ trầm mặc một lúc lâu, nói: “Chỉ như vậy?”

“A… Dạ…”

“Tiếp đó?”

“Tiếp đó…”

Tiểu Quế Tử cứ thế cứ thế lớn nhỏ gì cũng bẩm lại một phen, hiển nhiên là khuôn mặt hoàng đế bệ hạ càng ngày càng tối đi, trong lòng hắn càng trở nên lo sợ bất an.

Quả nhiên, còn chưa lấy lại hơi, hoàng đế bệ hạ đã nổi giận đùng đùng, một phát quét rơi chén trà trên sạp, thình lình đứng phắt dậy.

Tiểu Quế Tử bị dọa đến lập tức quỳ rạp xuống đất.

“Trẫm cùng người phương nào dùng bữa, cùng người phương nào chơi cờ, đến phiên tên nô tì ngươi đi nói sao!”

Tiểu Quế Tử ở trong lòng tây cầu Phật tổ đông bái ngọc đế, dập đầu như giã tỏi với hoàng đế: “Nô… nô tì đáng chết…”

Hoàng đế bệ hạ vẫn chưa hết giận: “Ngươi là nô tì của trẫm, không phải nô tì của thừa tướng, thừa tướng hỏi ngươi nói, ngươi trái lại đáp nhất thanh nhị sở!”

“Nô tì không dám nữa ạ! Cầu hoàng thượng thứ tội!”

Hoàng đế bệ hạ hừ hừ hai tiếng, lại mắng rằng: “Thừa tướng đại nhân há lại là ngươi có thể ngăn!”

“Hoàng thượng…” Tiểu Quế Tử mặt như đưa đám, oan bằng với tháng Sáu tuyết bay, không phải hoàng thượng người hạ lệnh nói không cho bất luận kẻ nào làm phiền hay sao?

“Khốn nạn!” Hoàng đế bệ hạ gầm lên, “Vạn nhất làm sai lầm quân quốc đại sự của trẫm, ngươi có mười cái đầu cũng không đủ chém!”

“Vâng! Vâng! Nô tì biết sai rồi, nô tì không dám nữa ạ.”

Hoàng đế bệ hạ giận bừng bừng phát xong một trận, cơn bực tích tụ dưới đáy lòng thoáng thuận thuận, cúi đầu nhìn Tiểu Quế Tử quỳ rạp trên mặt đất run rẩy đến kỳ cục, bình lại tâm, trầm giọng nói: “Sau này nếu như thừa tướng muốn gặp trẫm, vô luận trẫm đang làm gì, ngay cả là đã đi ngủ rồi, ngươi cũng phải bẩm báo với trẫm. Gặp hay không gặp, trẫm tự có quyết đoán, vẫn chưa đến phiên ngươi tới làm chủ!”

“Vâng! Vâng! Nô tì nhớ kỹ.”

“Đứng lên đi.” Hoàng đế bệ hạ ngồi trở lại vị trí, thần tình bình tĩnh, thật cứ như lúc nãy chưa từng phát sinh bất kì chuyện gì ấy. “Một hồi tự đi phủ nội vụ lĩnh mười roi, rồi lĩnh mười lượng bạc…”

Tiểu Quế Tử lĩnh chỉ tạ ân, nhưng trong lòng nghi hoặc bất giải, lĩnh mười roi, hắn hiểu, là hoàng thượng phạt hắn, vậy mười lượng bạc nọ là chuyện như thế nào? Chẳng lẽ là thưởng hắn? Thế nhưng… rõ ràng hoàng thượng vừa đem hắn mắng đến cẩu huyết ngập đầu, vì cái gì lại muốn thưởng hắn ni? Thực là… quân uy khó dò a…

Đang tự mặt ủ mày chau, lại nghe giọng nói lạnh lùng của hoàng đế bệ hạ vang trên đỉnh đầu: “Thận trọng mà làm cho tốt việc của ngươi, đừng để giống như… Tiểu Hỉ Tử.”

Lòng Tiểu Quế Tử chết điếng, Tiểu Hỉ Tử chính là vị tiền nhiệm đáng thương của hắn, nghe nói năm đó là đi theo bệ hạ từ phủ thái tử, giờ đây ngay cả thi thể cũng tìm chẳng ra. Giống như Tiểu Hỉ Tử… Giống như Tiểu Hỉ Tử… Bệ hạ, đó là đang ám chỉ hắn cái gì sao? Tiểu Quế Tử chỉ cảm thấy một cỗ khí lạnh “phụt” một phát từ lòng bàn chân vọt đến rồi đỉnh đầu.

Hoàng đế bệ hạ không để ý tới hắn, liếc nhìn mớ bã trà và mảnh vỡ trên đất, trong lòng buồn phiền, bảo hắn mau chóng thu dọn sạch sẽ, rồi mang chén trà khác đến, suy nghĩ một chút, lại bảo: “Dặn ngự thiện phòng làm mấy món điểm tâm thanh nhiệt hạ hoả, đưa đến phủ thừa tướng. Cứ nói… thừa tướng đã nhiều ngày vất vả khổ cực vì quốc sự, trẫm… đặc biệt thưởng hắn."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.