Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Vi thần rất bận - Nguyên Dĩ Thành Tích

 
Có bài mới 07.07.2017, 21:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 28.11.2014, 19:18
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 622
Được thanks: 405 lần
Điểm: 9.74
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Vi thần rất bận - Nguyên Dĩ Thành Tích - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Vi Thần Rất Bận

Tác giả: Nguyên Dĩ Thành Tích

Thể loại: trung thiên đam mỹ cổ trang, cung đình hầu tước cận thủy lâu thai, 1×1, muộn tao thừa tướng công x biệt nữu đế vương thụ, moe tiêu khiển văn, HE.

Nguồn: https://tieuthao.wordpress.com

Trạng thái: Hoàn (15 chương + Kịch truyền thanh)

Editor:Tiểu Diệp Thảo

Giới thiệu:

Hoàng đế vô cùng tức giận: " Thừa tướng đại nhân to gan quá nhỉ, trẫm bảo khanh tới ngự thư phòng, tại sao ngươi lại không tuân lệnh, chắc người muốn trẫm tự mình đến đây thỉnh người đến sao? "
Thừa tướng (sắc mặt nghiêm túc, miệng lưỡi nhà quan): “Bệ hạ bớt giận, những ngày này quốc sự bận rộn, vi thần thực sự không rảnh đến thăm.”

Hoàng đế (giận quá hóa cười): “Hay thay một câu “quốc sự bận rộn”! Vậy thì mang quốc sự của ngươi đến ngự thư phòng trẫm mà bận!”

Thừa tướng (không nhanh không chậm): “Bệ hạ tại, vi thần sẽ phân tâm.”

Hoàng đế (mừng rỡ, ngữ điệu chuyển thành ôn nhu mềm mại, kề sát tới bên người thừa tướng): “Trẫm… cho ngươi phân tâm.”

Thừa tướng (khẽ gọi): “Bệ hạ…” (thấp giọng thì thầm, giọng mang trêu đùa) “Bệ hạ quốc sự bận rộn, vi thần không dám làm bệ hạ phân tâm.”

Hoàng đế (giận dữ, nghiến răng nghiến lợi, nhưng còn đang kiệt lực khống chế chính mình): “Ngươi! Trẫm muốn thôi quan ngươi!”

Thừa tướng (thản nhiên, tính sẵn trong lòng): “Tạ bệ hạ thánh ân. Vi thần bãi quan xong sẽ phản hương quy điền ngay.”

Hoàng đế (giận dữ, không để ý tôn nghiêm): “Ngươi! Ngươi mơ thật đẹp! Trẫm lại chẳng thôi ngươi, trẫm phạt bổng lộc ngươi!”

Tóm tắt nội dung:

Hồi tiểu thụ vẫn còn là thái tử thường đi tiểu quan quán, cơ duyên xảo hợp gặp được tiểu công cũng đi phiêu kỹ, sau đó hai người hợp mắt nhau, có rồi “lần đầu tiên” (gạo đã nấu thành cơm).

Rồi công thụ lại bất ngờ gặp nhau tại hoàng cung, biết được công kỳ thực là tân khoa trạng nguyên, thế là thụ bắt đầu hạ thủ ngáng chân công hòng che đậy chuyện xấu (sát nhân diệt khẩu).

Cuối cùng công hết cách phải tìm tới thụ, hai người xem như là lấy thân phận pháo hữu (???!!!) mà… củi khô lửa bốc.

Sau lại trải qua “trúc mã của công tìm đến công, thụ ăn dấm” + “thụ cùng đại tướng quân chơi cờ, công ăn dấm” và một loạt sự kiện vân vân, rốt cục công thụ chính thức HE.

Tiểu hoàng đế cự nự tuyệt đối là moe!!! Thủ đoạn ngáng chân thực là biệt nữu tới cực điểm! ~(≧▽≦)/~ Hoàng thượng chỉ biết làm khổ các em công công thui ~



* Nhất thưởng tham hoan: trộm hưởng vui vẻ nhất thời

* Kỳ soa nhân ý: cờ không như ý người

* Nhược thủy tam thiên: Hồng Lâu Mộng hồi chín mươi mốt, Cổ Bảo Ngọc có một câu tỏ tình kinh điển: “Mặc cho ba nghìn nhược thủy, ta chỉ uống một bầu này”. Câu này đã trở thành lời thề nguyền tình cảm giữa nam nữ, đại ý là sẽ chung thủy trong tình yêu và chỉ cần một người.



Đã sửa bởi Kin Phạm lúc 08.07.2017, 09:05.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.07.2017, 21:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 28.11.2014, 19:18
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 622
Được thanks: 405 lần
Điểm: 9.74
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Vi Thần Rất Bận - Nguyên Dĩ Thành Tích - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


1: Nhất thưởng tham hoan

Mùng hai tháng Hai, Long Sĩ Đầu.

“Loảng xoảng”, bên trong ngự thư phòng, long ỷ bị dùng sức đá ngã lăn ra đất. Đương triều thiên tử bước nhanh tới trước bàn, nắm chặt lấy áo tiểu thái giám, rống to lên: “Hắn, nói, cái, gì!”

Tiểu thái giám run run hai chân nơm nớp lo sợ không dám ngẩng đầu, cả buổi mới lắp ba lắp bắp nói: “Thừa, thừa tướng đại nhân nói: ‘Vi… vi thần rất bận, không… không cách nào nhận lệnh’.”

“Nực cười!” Phong thái hoàng đế bệ hạ biến đâu mất, nghiến răng nghiến lợi chỉ vào cửa ngự thư phòng quát tiểu thái giám: “Ngươi đi, ngươi đi hỏi hắn cho trẫm, tới cùng đang bận cái gì! Nếu hắn còn dám kháng chỉ, trẫm sẽ xử hắn theo quốc pháp!”

Tiểu Quế Tử chỉ cảm thấy bên tai ầm ầm nổi lên một trận hổ gầm long gào, đáng sợ y như tiếng sấm vậy, nhưng lại không thể che lỗ tai chuồn đi thật xa, đáy lòng kêu khổ oai oái, khó khăn lắm trận sấm nọ mới qua đi, hắn lập tức chạy như điên ra khỏi ngự thư phòng.

Hoàng đế bệ hạ đang ở độ tuổi huyết khí phương cương, quanh quẩn ba vòng ngay cửa, người nên đến còn chưa có lăn qua đây, cơn nóng vừa mới bình phục lại bắt đầu nhảy lên nữa. Phụng phịu nhìn quét bốn phía một phen, đang muốn tìm cái gì đó tiện tay hung hăng nện một nện xuống đất, Tiểu Quế Tử rốt cục kịp thời xuất hiện, lảo đảo chạy tới từ đằng xa, còn chưa vào phòng hai chân đã nhũn ra ngoài ngưỡng cửa, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

Hoàng đế bệ hạ tài trí hơn người, nhìn cảnh tượng kia rồi còn có thể có cái gì không rõ nữa, nhưng vẫn lạnh giọng hỏi rằng: “Hắn nói như thế nào?”

Tiểu Quế Tử không ngừng dập đầu, một câu nói cũng nói thành ngắt quãng: “Thừa tướng đại nhân nói… nói… vi thần… đủ loại bận.”

Hoàng đế bệ hạ trợn tròn hai mắt, thoáng chốc trong đó đã lửa giận bừng bừng, mắng to một câu: “Khốn nạn!” Thở phì phì đi tới đi lui vài bước lớn trong điện, há há miệng, liếc mắt ngó Tiểu Quế Tử đang quỳ rạp trên đất, đột nhiên đổi sang một bộ ngữ điệu bình tĩnh lạnh lẽo: “Bãi giá Văn Hoa điện.”

Trên xa giá, hoàng đế bệ hạ một đường nhắm mắt, tính toán xem đoạn nghiệt duyên này giữa mình và thừa tướng đến tột cùng đã tu được bao nhiêu năm.

Vẫn nhớ lần đầu tiên gặp gỡ người nọ, chính là ở nam phong quán có tiếng nhất kinh thành – “Mộ Vân hiên”.

Khi đó hắn vừa tròn hai mươi tuổi, người khác đều gọi hắn “thái tử gia”. Thái tử gia chung quy xem như là chân mệnh thiên tử, cho nên sở thích có điều bất đồng với thường nhân, cũng là lẽ thường thôi.

Ngày đó trời trong gió mát thiên hạ thái bình, vô sự bận tâm, hắn hưng trí vô cùng, đi “Mộ Vân hiên”.

Cái chốn này đặc thù, chính hắn cũng sớm đã quen cửa quen đường, cho nên không có mang tùy tùng, đi một mình.

Tú ông nọ quen mặt hắn, thấy hắn đến rồi, nhiệt tình đề cử người mới. Nhưng tính hắn luyến cựu, trong “Mộ Vân hiên” có người tên Tịnh Ngọc, sắc nghệ song tuyệt, tính tình ôn nhu chu đáo, hắn vẫn luôn yêu thích. Hết lòng cảm tạ sự ân cần của tú ông, hắn chỉ thẳng Tịnh Ngọc.

“Tịnh Ngọc a… Nhưng không khéo, hôm nay đã có khách nhân rồi.” Tú ông nói.

Hắn chẳng để ý, khoan thai mở chiết phiến ra quạt nhè nhẹ, cười: “Khách nhân nào, bảo hắn, ta trả gấp đôi tiền cho hắn, phiền hắn để Tịnh Ngọc lại cho ta.”

Tú ông đi một chặp lại trở về, liên tục xin lỗi.

“Ầy.” Thái tử gia thu lại cây quạt, nhẹ nhàng cười một cái, “Đừng ngại, ta tự mình đi nói với người nọ.”

Tú ông đang do dự, hắn tiện tay móc ra một thỏi bạc đặt vào trong tay ông ta, mỉm cười phát, tự đi về phía phòng Tịnh Ngọc.

Gõ cửa, Tịnh Ngọc ra mở, hai tháng không gặp, càng thêm thanh lệ khả ái, ngã kiến do liên.

Tịnh Ngọc ngăn hắn ngoài cửa, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về trong phòng, thần tình hơi có chút lúng túng: “Trần… Trần công tử…”

Hắn dùng ngón trỏ nhẹ nhàng nâng cằm Tịnh Ngọc, cười hỏi: “Nhiều ngày không gặp, có nhớ ta?”

“Công tử… Hôm nay… Hôm nay e rằng không thích hợp…”

Hắn dường như không nghe thấy, chân dài bước vào cửa, quay đầu bâng quơ quan sát gian phòng, không có gì khác trước, cây cổ cầm ở sát cửa sổ vẫn như cũ, chỉ là trên ghế lê hoa ở đối diện nhiều thêm một người.

Gian phòng vốn là không lớn, nhiều thêm một người, tự nhiên lập tức có vẻ chật chội rất nhiều.

Thái tử gia nhíu mày, cảm thấy người nọ… chướng mắt phát cáu. Tới gần muốn đuổi, người nọ lại bỗng dưng ngẩng đầu lên, tuy là thái tử gia nhìn quen phong nguyệt, nhưng lúc nhìn thấy khuôn mặt người nọ vẫn là không khỏi ngơ ngác chốc lát, sau đó đổi ý.

“Tịnh Ngọc, ta cùng với vị công tử này có chuyện cần nói. Em trước tiên ra ngoài một hồi được chứ.” Thái tử gia cười nói với Tịnh Ngọc.

Tịnh Ngọc do dự nhìn người nọ, người nọ nhấc chân bắt chéo, dựa người vào lưng ghế, im lặng không nói, Tịnh Ngọc liền lui ra ngoài, còn chu đáo đóng cửa lại thay hai người.

Hắn từ trên cao nhìn xuống quan sát người nọ, ước chừng hai ba hai bốn tuổi, mắt như sao sáng, mũi như dao khắc, mặt như quan ngọc, một ít tóc trên trán vừa vặn rơi xuống bên khóe môi, gãi lòng hắn ngưa ngứa, muốn sát tới liếm một cái.

Hắn nhẹ nhàng nâng cằm người nọ lên bằng chiết phiến, kề sát vào dịu dàng nói: “Tại hạ Trần Tử Nhiên, không biết công tử xưng hô thế nào?”

Người nọ nâng đôi mắt sâu như hố đen lên nhìn về phía hắn, khóe miệng câu lên một nụ cười quỷ quái, cũng không đáp lời.

Nhìn thần tình cử chỉ kia, hóa ra cũng thuộc hàng sành sỏi trong đó.

Đã tới cái chốn này, lại gặp nhân vật thế này, thái tử gia nào còn có thể kiềm chế được, không biết tính danh thì thôi khỏi luôn đi, cho dù nói, cũng chẳng biết là thực là giả.

Thái tử gia cười bắt lấy vạt áo người nọ, liếm lên mấy sợi tóc rơi kia, vừa định nạy miệng người ta, đột nhiên bên hông bị xiết một cái, trước mắt bị hoa một hồi, lại bị người đặt ở trên ghế một phát.

Hai ba phát vạt áo đã bị mở ra, người nọ luồn một tay vào, chậm rãi du di xoa nắn, thái tử gia nghĩ bụng hai người sau này không gặp, lại thêm thực sự là người nọ chăm sóc rất thoải mái, bèn ỡm ờ chiều theo.

Một đêm phong lưu, tiêu hồn thực cốt, ba ngày hãy còn hồi vị vô cùng.

Lần này thái tử gia bị người treo cao sở thích rồi, nhìn người lại càng trở nên xoi mói lên. Đáng tiếc cực phẩm khó có được, vô hạn cảm khái a.

Trong lòng thái tử gia tuy trăm điều lo lắng, nhưng cũng không muốn đi tìm người nọ, không ngờ một tháng sau lại lần thứ hai gặp nhau trên Kim Loan điện.

Thi đình đầu bảng.

Tân khoa trạng nguyên.

Từ Mộng Phi.

Lúc người nọ ngẩng đầu tạ ân, chống lại ánh mắt kinh ngạc của thái tử gia, bất giác cũng là sửng sốt.

Trên mặt hai người đều đỏ y như lửa đốt, nhớ tới bao phóng túng hoang đường đêm hôm đó, chẳng biết là ngượng hay là… hoảng.

Ngày ấy trên Kim Loan điện, bầu không khí văn thơ sôi nổi, nhưng kỳ quái là trạng nguyên gia một mực cúi đầu trông không rõ thần sắc, còn thái tử gia thì xanh mặt mãi cho đến khi hạ triều cũng không có khôi phục nguyên sắc.



* Long Sĩ Đầu: là ngày lễ truyền thống dân gian của Trung Quốc, dân tộc Hán và dân tộc khác đều có. Long Sĩ Đầu là mùng hai tháng Hai âm lịch hàng năm, tục xưng Thanh Long tiết, truyền thuyết là thời kì rồng ngẩng đầu; lúc này, dương khí tăng trở lại, mặt đất tuyết tan, bắt đầu vụ xuân, chuẩn bị canh tác. Nhân dân chúc mừng “Long đầu tiết”, để biểu thị kính rồng cầu mưa, mong ông trời phù hộ cho mùa thu hoạch.

* ngã kiến vưu / do liên: hình dung nữ tử dung mạo mỹ lệ động nhân


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.07.2017, 21:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 28.11.2014, 19:18
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 622
Được thanks: 405 lần
Điểm: 9.74
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Vi Thần Rất Bận - Nguyên Dĩ Thành Tích - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


2: Mưa khói mê mông

Lúc hoàng đế bệ hạ xa giá tới cửa, trong điện Văn Hoa một vài vị nội các đại học sĩ đang thương nghị chính sự dưới sự chủ trì của thừa tướng đại nhân.

Sứ giả ngoại quốc đến thăm, Giang Nam thuế ngân giả dối, quan lại bổ chuyển, điện Hoa Cái cần tu sửa… Lớn lớn nhỏ nhỏ, việc việc sự sự, phải dự thảo quyết nghị sau khi thương lượng rồi dâng lên cho hoàng đế bệ hạ định đoạt. Hoàng đế bệ hạ kế vị chưa đến một năm, các thế lực cựu đảng cựu phái vẫn còn tồn tại, ai cũng có tính toán, tân thừa tướng dựa vào sự tin sủng của hoàng đế bệ hạ, lập ra rất nhiều chính sách mới trái với tổ chế, lại chém mấy người cựu thần làm uy, khiến chúng thần vừa sợ vừa hận.

Đột nhiên nghe được ở ngoài điện thái giám hô to “Hoàng thượng giá lâm”, chư vị đại thần lập tức đứng dậy, quỳ xuống tiếp giá, ngay sau đó mọi người nhìn thấy một đôi long ủng vuông đầu minh hoàng sắc xoải bước vào trong điện.

Hoàng đế bệ hạ đè xuống sự không vui, cất cao giọng: “Ngoại trừ Từ thừa tướng, những người khác lui ra cả đi.”

“Vâng.” Chúng thần đáp lời rồi nối đuôi nhau đi ra, khe khẽ nghị luận ở ngoài điện, không biết thừa tướng đại nhân lại chọc giận hoàng thượng thế nào nữa, giờ đuổi tới Văn Hoa điện khởi binh vấn tội rồi. Thừa tướng đại nhân tuy là theo hoàng đế bệ hạ từ thái tử phủ đệ đi ra, nhưng vô cùng niên khinh khí thịnh, tài năng lộ rõ, làm việc không đủ châm chước linh hoạt, còn cả ngày mặt mày âm trầm, quả ngôn thiểu ngữ, ngay cả mông ngựa của hoàng đế bệ hạ cũng chưa từng vỗ lấy một cái, không tránh được khiến cho hoàng thượng bất bình trong lòng. Mấy tháng gần đây, hiển nhiên hoàng đế bệ hạ xa lánh Từ Mộng Phi nhiều lắm, chắc là được chim quên ná, đặng cá quên nơm, hoàng đế bệ hạ rốt cục nhận thấy y đã tớ qua mặt chủ, một tay che trời, muốn khai đao y rồi.

Ngoài điện như này như kia như kia như này nhỏ giọng nghị luận, trong điện, Từ Mộng Phi lẳng lặng quỳ gối trước mặt hoàng đế bệ hạ.

Hai người đều im lặng, trong điện chỉ nghe thấy tiếng gió thổi qua thư tịch trên bàn, soàn soạt vang.

Một lúc lâu, vẫn là hoàng đế bệ hạ mở miệng trước, đằng hắng cổ họng: “Khụ… hãy bình thân.”

Hoàng đế bệ hạ thấp mắt nhẹ giọng ban lệnh, đường nhìn vô ý ngã vào một con đầm đen sóng nước lân lân, nhất thời thoáng đỏ mặt, lúng túng chuyển mắt đi, giọng nói trong trẻo của thanh niên mang theo vài phần không cam lòng: “Trẫm bảo ngươi đến ngự thư phòng, vì sao ngươi không chịu nhận lệnh? Chẳng lẽ… chẳng lẽ muốn trẫm tự mình đến thỉnh ngươi sao?”

Thừa tướng đứng dậy một cách tao nhã, hơi chắp tay với bệ hạ, bộ mặt chính sắc giải thích rằng: “Hoàng thượng nghĩ nhiều rồi, thực sự là đã nhiều ngày quốc sự bận rộn, vi thần không có thời gian rỗi ghé thăm.”

“Vậy…” Hoàng đế bệ hạ tâm chuyển như điện, đã tìm về phong độ đế vương, lạnh giọng chậm rãi nói, “Vậy đến ngự thư phòng mà xử lý, cũng như nhau thôi.”

Thừa tướng không nhanh không chậm, nghiêm túc trang trọng: “Bệ hạ tại, vi thần sẽ phân tâm.”

Hoàng đế bệ hạ nghe vậy, nhất thời tim như nổi trống, một đôi mắt xanh thu thủy nổi lên ba phần xuân sắc, ngữ điệu thì thanh lãnh mềm mại: “Trẫm… cho ngươi phân tâm.”

Vừa nói chuyện, người đã gần sát trước mặt thừa tướng, khóe miệng mỉm cười.

“Bệ hạ…” Thừa tướng đại nhân thận trọng đỡ lấy thân thể sắp sửa “khuynh đảo” của hoàng đế bệ hạ, cúi đầu khuyên nhủ: “Bệ hạ quốc sự bận rộn, vi thần không dám làm bệ hạ phân tâm.”

Hoàng đế bệ hạ nhướng mày không vui, trong mắt tựa như giận còn như oán, thừa tướng đại nhân thẳng người lên, đứng tại chỗ đạm nhiên nói: “Bệ hạ nhìn vi thần như vậy, vi thần sẽ muốn làm chuyện khác.”

Hoàng đế bệ hạ mỉm cười: “Vậy… thừa tướng đại nhân muốn làm chuyện gì?”

Thừa tướng đại nhân bất cẩu ngôn tiếu: “Ý của bệ hạ vi thần hiểu rất rõ, đợi quốc sự mấy ngày này chấm dứt, vi thần tự nhiên sẽ đem chuyện muốn làm lúc này làm cho chu toàn. Bệ hạ nghìn vạn lần… đừng sốt ruột.”

Hoàng đế bệ hạ lập tức đỏ mặt lên, vừa thẹn vừa giận, cười lạnh nói cũng lạnh: “Từ Mộng Phi, ngươi cho rằng trẫm chỉ có một mình ngươi ư!” Dứt lời phất tay áo bỏ đi.

Từ Mộng Phi cũng không đuổi theo, mặc cho hắn đi, đợi hắn ra cửa điện rồi, y đi tới cạnh bàn cầm một quyển tấu chương lên xem.

Hồi vẫn còn là thái tử gia, Trần Tử Nhiên đã ngông cuồng vô cùng, làm hoàng đế rồi, càng là quá quắt, nói gió là gió, nói mưa là mưa, ai cũng trị không nổi hắn.

Trần Tử Nhiên không phải một kẻ sẽ để cho bản thân ủy khuất, điểm này, ngay từ đầu Từ Mộng Phi đã rõ ràng.

Người hưởng thụ đã quen, trước nay thoải mái ra sao thì bây giờ thoải mái thế ấy.

Ngày đó sau khi ngoài ý muốn gặp nhau trên triều, ngoài mặt thái tử gia hòa hòa khí khí, tiếu dung rạng rỡ với y, còn ngầm, lại không đếm xỉa y thật không dễ dàng mới thi đỗ trạng nguyên, còn là nhân tài trụ cột của quốc gia xã tắc bấy giờ, ba phen bốn hồi thiết kế bẫy rập muốn đẩy y vào chỗ chết.

Hạ độc trong nước trà của y, vẽ lung tung lên tấu chương cung trình ngự lãm của y, khi y quỳ xuống hành lễ với hoàng thượng lại tự dưng thò một chân ra ngáng y, xuân phong đầy mặt đến rủ y du hồ nhưng lại âm thầm sai người tùy thời đẩy xuống nước…

Cũng có thể hiểu được, đường đường thái tử một nước, bị người áp ở dưới thân, nếu truyền ra ngoài, mặt mũi hoàng gia còn đâu. Chỉ là… Ôi… Những thủ đoạn kia của thái tử gia có phần rất không chính phái.

Chẳng qua, tuy rằng không đến nơi đến chốn, số lần nhiều rồi, cũng sẽ khiến người xem phát bực.

Cuối cùng y không thể nhịn nổi nữa, một mình đến phủ thái tử bái kiến, ngờ đâu lại bị ngăn ở ngoài cửa, nói cái gì “Thái tử không ở trong phủ”, chuyện cười, vậy lúc nãy cái tên hèn đi ngang qua trung môn liếc mắt khiêu khích y một cái lại không dám một mình đối mặt đấu với y bên trong phủ thái tử là ai!

Lại nói, với thân phận tôn quý của thái tử gia, nếu không phải ngày đó từng uyển chuyển nhu thuận dưới thân y, nhẹ than khẽ thầm, thì bây giờ y cũng tuyệt đối không tính toán trước sau như thế này, có thể khiến hắn cúi đầu xưng bại.

Chẳng qua là dựa vào thân phận thái tử gia, khoác tấm áo ngông cuồng, trong xương cốt… Từ Mộng Phi hồi vị cười một cái, trong xương cốt, còn không biết đeo người thế nào đâu.

Nuốt xuống cơn bực bội, mất ăn mất ngủ ngày đêm theo dõi, cuối cùng cũng tìm được một cơ hội bám đuôi thái tử gia ra phủ, đúng như dự đoán, thái tử gia phong lưu này vẫn là đi Mộ Vân hiên, cũng không biết nên nói hắn chuyên tình hay là trác táng nữa.

Từ Mộng Phi đi theo phía sau, lặng lẽ lắc đầu: vị thái tử gia này tự phụ có chút võ công, xuất môn không thích mang tùy tùng, thực sự không an toàn, dễ bị tiểu nhân tính kế. Vì giang sơn xã tắc, vì lê dân bách tính, thân là tân khoa trạng nguyên đương triều, nghĩa bất dung từ, phải có lời can ngăn đối với hành vi lỗ mãng của thái tử gia thôi. Để hắn nhớ kỹ, sau này bất cứ việc gì… phải tính toán mà đi, suy nghĩ hậu quả rõ ràng… rồi mới ra quyết định.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • Nhận ý kiến đóng góp cho Player đọc truyện

1 ... 11, 12, 13

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 463 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 320 điểm để mua Nữ thần mặt trời
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 285 điểm để mua Chong chóng gió 7 cánh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.